Ngôn Tình Gả Chồng Thay Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gả Chồng Thay Em
Chương 40: 40: Buồn Nôn Vì Người Tình Cũ


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 40: Buồn nôn vì người tình cũ
Từ khi đó tôi đã tự nhủ lòng mình yêu cậu ta thì chỉ yêu đủ không lụy! Con gái lụy tình chỉ khổ bản thân mình, yêu sâu đậm một người khi biết họ chưa từng yêu sâu đậm mình vậy bạn sẽ không thể đứng lên được.
Bỏ thì khổ đau mà cố thì trong lòng cô đơn thật nhiều.

Đồng hồ trôi qua thật nhanh, đã 23 giờ đêm rồi.
Tôi thở hắt ra nhìn Hoàng An.
"Cậu vào phòng đi tôi có một thứ dành cho cậu."
Hoàng An ngờ vực hỏi:
"Em muốn cho anh thứ gì?"
Tôi cười nhạt trả lời cậu ta.
"Thứ mà cả đời này cậu sẽ không quên được."
"Thật sự em cho anh quà?"
"Thật vào phòng đi."
Tôi bước vào phòng trước bật tivi lên, Hoàng An vừa vào thì màn hình hiện lên, tôi đẩy cậu ta vào xong đóng cửa chốt của ở ngoài.
Tôi đứng sát cánh cửa, căn phòng chống ồn tôi không nghe thấy nhưng tôi đã xem trước rồi.

Nước mắt tôi rơi xuống, tàn nhẫn với chính mình mới có thể tàn nhẫn được với người mình yêu.
Tôi tự tổn thương chính tâm của mình chỉ muốn Hoàng An hiểu ra tôi đã quá mệt mỏi sau thời gian này.

Sống với nhau mà không thật lòng với nhau.

Làm vợ chồng mà luôn lừa dối nhau cuộc sống không thể mãi êm đềm được.

Hoàng An yêu tôi trước những người tới trước, cậu ta là người phụ bạc trước kia mà không phải tôi.

Tôi ghen, tôi nhận mình ghen với Hoài Lan, tôi thật sự ghen ghét cô ta.

Hoàng An có cho tôi, có yêu thương tôi ở ngoài đường, ở trong nhà đi nữa mỗi lần hai người làm chuyện kia tôi không được tự nhiên.
Tôi sẽ nghĩ đến việc Hoàng An đã chung sống với Hoài Lan suốt năm năm liền, hai người họ ở đâu cũng có nhau.

Đi đâu cũng có mặt.

Hoàng An nói vì thiếu thốn tình cảm mới coi Hoài Lan là vật ấm giường, là người chơi qua đường….!!
Lời cậu ta nói chỉ làm tôi càng đau hơn thôi.Tôi yêu cậu ta là người đầu tiên, cũng là người trao tất cả mình có cho cậu ta.

Tôi sinh con cho Hoàng An nhưng rồi tôi nhận được cái gì? Là lời nói dối, giờ nói thật thì đã muội rồi!!!
Đêm khuya lang thang lẻ bóng.
Lệ vương khóe mắt thiếu nữ.
Đau thương ướt đẫm mi dài
Tháng năm dài cứ trôi mãi xa.
Đường dài em biết đi về đâu?
Rẽ vào lối nào cũng ….

hẻm cụt!
Thương người, người không thấu!
Nỗi đau này biết ngày nào vơi???
"Ngọc…Ngọc em mở cửa cho anh, anh xin em, anh biết sai rồi….

Vợ chồng mình có còn cơ hội nữa không em?"
Hoàng An đập cửa gọi tên tôi, tôi lau vội giọt nước mắt vương trên gò má cô đơn của mình, giọng nói man mát buồn.
"Cậu nghĩ chúng ta còn cơ hội không An? Cậu đặt tay lên ngực trái tự hỏi lấy chính tâm của mình xem chính cậu có muốn hay không?"
"Ngọc!!!"
"Tình yêu có lòng vị tha nhưng nó cũng có lòng tự trọng Hoàng An à? Nếu cậu thật sự yêu tôi, cậu thật sự chỉ quen Hoài Lan với danh người tình mà không có thứ tình cảm đó thì tôi sẽ cho cậu một cơ hội giống năm năm trước! Còn nữa! Nếu cậu thật sự yêu tôi cậu sẽ không im lặng 1 tuần qua….

Hoàng An có lẽ cậu chưa từng hiểu tôi, cậu cũng chưa yêu tôi.

Thứ tình yêu cậu dành cho tôi chỉ làm người ngoài mong ước, nhưng làm tôi cảm thấy như cậu bố thí cho tôi.

Tôi không muốn làm người thứ ba….

Tôi không muốn mình mang danh cướp người đàn ông của người phụ nữ khác….."
Tôi khóc nấc lên, tôi gục ngã thật rồi….Tôi thật sự gục ngã rồi……
"Ngọc, anh xin lỗi, anh xin lỗi em vì tất cả! Anh không nên giấu em, anh không nên tham lam….

Nhưng anh yêu em nhiều hơn Hoài Lan rất nhiều, Hoài Lan chỉ là thứ tình cảm chớm nở tối tàn.

Còn tình cảm anh dành cho em là từ con tim của anh.

Anh yêu em, anh buông Hoài Lan vì anh biết người anh yêu là em!!!"

"Cậu tham lam giống những người đàn ông khác lắm, cậu lừa tôi….

Cậu có biết ngày hôm mẹ qua gặp cậu tôi đã mềm lòng muốn cho cậu một cơ hội nữa nhưng chính cậu làm tuột mất chứ không phải tôi không cho.

Đã quá muội để nói lời xin lỗi rồi An!!!!"
Hoàng An ở trong tay gõ cửa miệng thì thào:
"Tại sao? Tại sao em lại không tin lời của anh? Anh nói đều là sự thật, tất cả là sự thật, em nói đã muội vậy em muốn chúng ta ly hôn? Em sẽ có người đàn ông khác? Clip này em tặng cho anh, em có biết anh đã không còn vướng bận không? Anh chỉ quan tâm em, anh cần vợ của anh, anh biết mình có lỗi.

Anh biết mình sai với hai mẹ con em nên anh phải trả giá.

Em buồn anh cũng buồn, em khóc anh cũng không thể cười.

Em có biết đêm em không về nhà anh đã chạy đi khắp nơi tìm em, em còn không nghe điện thoại của anh.

Em chặn Facebook, chặn zalo….

Em không cho anh tìm em."
"……."
"Một đêm em không về, anh không ngủ, ngày hôm sau em về em lạnh nhạt với anh khi anh không biết chuyện gì xảy ra.

Nếu em nói em nhìn thấy anh vào khách sạn với Hoài Lan anh đã biết em hiểu lầm anh.

Em vứt hết đồ anh mua cho em, em có biết khi anh có thứ tình cảm kia với Hoài Lan nhưng anh chưa từng can thiệp vào những việc đó của cô ta.

Nhưng em thì khác, anh không muốn em ra đường mặc hở trước mặt một thằng đàn ông khác."
"……"
"Anh làm vậy vì anh yêu em, anh chỉ có em, anh cho phép anh được nhìn vợ anh còn lại những người khác anh không cho phép.

Nhưng ngày hôm đó em vứt hết những chiếc váy kín đáo thay bằng một loạt vậy ngắn, hở lưng, khoét sâu ngực.

Tóc em đổi thành màu xám khói, anh khen em làm tóc đẹp nhưng tâm anh đau lắm vợ.

Anh biết em đã thay đổi….!!!"
"
"……
"Anh không muốn em đổi màu tóc, anh không muốn em đi bar, anh không muốn vợ anh thân mật với người đàn ông nào khác vì anh ghen!!!!"
Tôi ở ngoài nghe cậu ta nói càng nghe càng muốn khóc, cậu ta lại dỗ tôi giống như dỗ đứa trẻ con.

"Cậu đừng tỏ ra đáng thương nữa, tôi không bị cậu lừa gạt nữa đâu."
"Không!!! Em mở cửa cho anh, chúng ta nói chuyện được không?"
"Không!"
"Em mở cửa cho anh đi, anh không muốn xem gì cả."
"Không muốn, cái đó là quà tôi tặng cậu, cậu không nhận?"
"Anh xin em đó Ngọc, em thâm lắm, em làm như vậy em chính mình làm tổn thương mình."
"Cậu cũng biết?"
"Anh biết, em làm vậy là để anh ân hận.

Anh đã nhận ra rồi em cho anh ra đi, ở trong này thật sự buồn nôn lắm."
"Buồn nôn thì vào nhà WC ở trong phòng đó."
"Không được, em cho anh ra ngoài đi, anh nôn thật đấy."
"Nôn thì kệ cậu."
"Em….."
Hoàng An đập cửa ùm ùm, tôi không buông tha cậu ta, người đi gái làm gì biết chừa là gì? Không đi hôm nay thì ngày mai đi.
Lần này bị tôi trị chưa chắc đã sợ, có một lần sẽ có lần hai!
"Oẹ…..!!!".
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 41: 41: Bà Chủ Thật Sự


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 41: Bà chủ thật sự
Tôi vừa nghe được tiếng gì? Trời ơi cậu ta nôn thật.
Cạch….
Cánh cửa mở ra tôi nhìn thấy Hoàng An sắc mặt tái xanh cúi đầu nôn thốc nôn tháo.

Mặt tôi đen xì lại hét lên.
"Hứa Hoàng An……Cậu không có chân à? Không vào nhà vệ sinh mà ở ngay sát giường nôn thế hả…..

Hôm nay cậu không dọn sạch sẽ cho tôi thì……thì đừng trách tôi cho cậu tắm luôn cùng cái thứ cậu nôn ra đấy….."
Hoàng An còn nôn, tôi càng nóng nảy, trời ơi là trời tên điên này nôn mùi kinh khủng không thể nào ngủ nổi.
Không biết cậu ta khi tối ăn cái thứ gì nữa? Màn hình đã tắt rồi, tôi cười khẩy xoay người đi ra ngoài ngồi xuống ghế sofa, đêm nay cái phòng bị cậu ta cho như vậy thì ngủ cái gì nữa….

Tức thật chứ.
Ăn nằm với người ta mấy năm trời còn bày vẽ buồn nôn.

Tôi còn tưởng cậu ta nhìn thấy khéo khóc lóc thương tiếc cho tình cũ chứ, ai dè như cái thằng say rượu về nhà bậy đâu xả đó.
Nhìn đồng hồ đã 00h rồi tôi ngả người xuống ghế tính toán ngủ một giấc, tiếng điện thoại truyền đến.

Là Dương gọi cho em

"Alo, gọi tớ muộn vậy có chuyện gì sao?"
[Khi nãy quản lý quán Kỳ nói có một người đang điều tra cậu xem cậu có phải chủ của quán không?]
"Cậu biết là ai không?"
[Là con gái của ông chủ công ty gỗ Vũ Kỳ Nguyên.]
Tôi nghe đến cái tên của ông bác trơ trẽn tôi bật cười.
"Vũ Ngọc Huyền sao?"
[Ừ, cô ta chắc nghi ngờ ra cậu cùng chúng tớ là chủ chuỗi quán bar rồi.]
"Cậu để ý đi chó hoang nhiều khi nó làm càn đấy.

Hoài Lan đổ thì cô ta lên.

Tớ cho từng con biết tư vị muốn xen vào cuộc sống gia đình của tớ."
[Ngọc cậu phải để tâm, Đào nói Ngọc Huyền chị gái họ của cậu không phải là người như Hoài Lan đâu.

Cô ta cũng được xem là người năng lực đấy.]
"Ừ, cô ta là chị tớ tại sao tớ lại không biết chứ, nên nói cô ta có vài điểm thông minh nhưng cô ta dù sao cũng là con của ông ta.

Người đàn ông tham lam sinh ra con thì làm sao không vô sỉ được.

Vũ Diệp Ngọc tớ đã nhẫn quá nhiều rồi, thứ của tớ người khác muốn cũng phải xem có bản lĩnh lấy đi hay không! Ngọc Huyền cô ta muốn vậy tớ chiều."
[Ừ, tớ đã kiểm tra hết tất cả các quán cùng nghiêm túc ngăn chặn rồi.

Chỉ mong cô ta không khốn nạn phá việc làm ăn của chúng ta.]
"Dương, nếu cô ta động đến một trong những quán bar của tớ vậy cô ta phải trả giá cho hành động ngu ngốc này."
[Cậu định làm gì?]
"Cậu gài người vào công ty của ông ta đã lên được chức chưa?"
[Được rồi!! Hiện tại làm chức trưởng phòng, một người làm trợ lý cho ông ta luôn.]
"Vậy ván cờ này bắt đầu chơi rồi.

Ông ta gài người vào công ty nhà tớ ngồi hẳn chức phó tổng nhưng ông ta lại không biết người bên cạnh ông ta muốn cho con gái làm bột cậu ta lại là bạn của chúng ta."
[Nếu không gài ngay từ mấy năm trước giờ chúng ta cũng không thể kịp làm gì.

Cậu thông minh nhưng giấu tài.]
"Ba mẹ cho tớ đi học để học kiến thức, học cách kinh doanh, học cách giao dịch trong thương trường thì sao tớ lại phụ sự kỳ vọng của ba mẹ được chứ.

Nếu cô ta muốn cho thuốc đá hay m* t** vào quán thì cậu cùng Kỳ cho cô ta ngồi vài năm cải tạo đi."

[Cậu không thương xót sao?]
"Tớ không thương người muốn hại tớ, quan trọng là cô ta muốn cướp ba của con tớ, Hoàng An cậu ta có biết chị ta hay không thì tớ chẳng quan tâm cái tớ quan tâm là con gái tớ.

Đã cho con bé sinh ra trên đời này tớ sẽ cho con bé một gia đình hạnh phúc dù tớ có chịu thiệt thòi đi nữa."
[Cậu như vậy nên đã mềm lòng, Kỳ nói không sai cậu yêu Hoàng An rất nhiều, phải yêu sâu đậm cậu mới bỏ qua cho cậu ta được.

Thôi cậu muốn gì bọn tớ cũng giúp chỉ mong cậu không lựa chọn sai liên tiếp hai lần.]
" Ừ cảm ơn cậu."
[Thôi tớ đi ngủ đây vợ gọi rồi.]
"Ừ, bye!!!!"
Tôi để chiếc điện thoại ra bàn xong nằm xuống ghế chìm vào giấc ngủ.
Diệp Ngọc không biết cô vừa nói chuyện đó bị Hoàng An nghe không sót từ nào, đợi cô ngủ say cậu ta đã tắm rửa sạch sẽ đi ra ngồi xổm dưới nền nhà.
Bàn tay vuốt nhẹ mái tóc dài của Diệp Ngọc thầm thì:
"Em ngốc lắm, anh không muốn nói cho em biết anh đã từng có một chút tình cảm sai trái đó vì anh không muốn em suy nghĩ thôi!"
"….."
"Em lại đi điều tra anh, không ngờ vợ anh lại là bà chủ của một chuỗi quán bar ở thành phố, anh cùng em sống năm năm anh lại không biết vợ mình có một số vốn khổng lồ như vậy.

28 tuổi là bà chủ bao nhiêu quán karaoke, quán bar.

Anh thua vợ về năng lực, thua luôn ý quyết đoán."
"….."
" Nhưng anh lại có được viên ngọc sáng ở trong tim, ngày anh từ bỏ Hoài Lan cũng chính là căn phòng bên cạnh, là nơi anh dẫn Hoài Ngọc về, anh đã nói với cô ta là người anh yêu là em!"
"……"
"Anh luôn ăn năn vì hành vi của mình, từ khi anh nắm tay vợ cùng vợ vượt cạn thành công sinh bé Su là anh đã không còn tâm trí nào lo chuyện của người khác rồi."
"….."
"Vợ biết không? Ngày em nằm trên chiếc bàn đó em gào khóc, em đòi anh trả cho em cái trinh trắng, em bắt đền anh đã làm em phải sinh con, anh đã cười hạnh phúc lắm, người anh yêu sâu sắc là người chiếm hữu trọn trái tim của anh chứ không phải người anh yêu thoáng qua như Hoài Lan."

"….."
"Em đôi lúc trẻ con nhưng cũng rất lạnh nhạt.

Anh biết em chưa từng tin tưởng anh hoàn toàn, cho dù anh nghe từng tiếng em gọi Chồng ơi!!!, nhưng vợ không biết anh cũng buồn chứ, anh đã điều tra người em nói em là người yêu cũ, anh không tin một người cổ hủ như em lại có người yêu.

23 tuổi chưa trao cho ai cả đó, người cuối cùng được lại là anh.

Anh không hoàn hảo, anh đã khổ nhiều rồi, anh chỉ mong vợ của anh thương anh thêm một chút.

Hôm nay em cho anh một ký ức không bao giờ quên được.

Em biết anh nhìn thấy hình ảnh đó anh đã muốn nôn ngay lập tức không?
Vì đã lâu anh có vợ, nhìn người khác anh không hứng thú, cũng chẳng thèm khát gì như một thằng trai bao đâu.

Sau đêm nay anh sẽ giải quyết hết mọi chuyện chỉ mong em cho anh thời gian!!! Vũ Ngọc Huyền, cô ta anh không phải không biết chỉ là anh chưa từng để vào trong mắt.

Nếu cô ta muốn hại vợ của anh vậy anh sẽ tự xử lý, vợ chỉ cần vui vẻ, mỉm cười cho anh một nụ cười là đủ rồi!!!"
Hoàng An hôn lên trán Diệp Ngọc.
"ANH YÊU VỢ!! XIN LỖI EM RẤT NHIỀU HÃY THA THỨ CHO ANH!! ANH NỢ EM CUỘC ĐỜI NÀY!!!".
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 42: 42: Đón Bé Su


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 42: Đón bé Su
Tôi ngủ đến khi tỉnh lại đã 10 giờ trưa rồi, lấy điện thoại xem thì có hai cuộc gọi nhỡ của anh hai tôi.Tính gọi điện lại nhìn cái giờ nên để vậy luôn, hôm nay muội làm rồi.
Tôi đi rửa mặt đi ra nhà bếp muốn kiếm cái gì lót cái bụng đang sôi ùng ục của mình.
Nhà bếp trên chiếc bàn ăn có một mâm cơm đậy nắp lồng.

Tôi đi đến mở lên thì thấy là một nồi cháo gà.bDưới nồi cháo có một tờ giấy, toii cầm lên đọc.
"Vợ đọc được tờ giấy này chắc vừa ngủ dậy bụng réo chứ gì? Anh hầm cháo cho vợ rồi đó em hâm nóng lên rồi ăn đi cho đỡ đói.

Hôm nay, qua đón con về nhé vợ tối anh về sớm đưa hai mẹ con đi chơi."
Tôi đặt tờ giấy xuống bàn chỉ biết thở dài, bé Su ở bên nhà bà ngoại đã hơn chục ngày con bé cũng mong về nhà, tôi đem nồi cháo hâm lại sau múc một ít ăn lót bụng sau vào thay một bộ đồ đi qua nhà mẹ.
Tôi vừa qua đến nơi mẹ toii đã than vãn.
"Con vô tâm quá rồi đó Ngọc, hai đứa cãi nhau thì cãi cũng phải lo cho con chứ, con bé Su nếu không có mẹ cùng bà thông gia thì để hai đứa con chắc con bé nó chết đói rồi.".

Truyện BJYX
Tôi ngồi xuống ghế tươi cười.
"Mẹ đừng mắng con mà, con vẫn qua thăm con bé, tại ở nhà chưa được bình yên nên để cho con ở bên này cho con bé không buồn thôi."
"Con đó, mà thôi hai đứa thế nào rồi?"
Tôi lảng tránh mẹ.
"Chúng con có làm sao đâu."
Mẹ tôi phát cho tôi một tràn:
"Còn giả ngu hả con, hai đứa nếu cảm thấy không tìm thấy tiếng nói chung thì về đây với ba mẹ nhưng như vậy khổ nhất vẫn là cháu ngoại tôi."
"Con biết mà, con không để bé Su thiệt thòi đâu mẹ."
"Anh chị cứ ở đấy mà không thiệt thòi, bố mẹ ly hôn đứa con là khổ nhất, bố mẹ cãi nhau đứa con cũng là người khổ nhất."
"Con hiểu rồi mẹ."
"Mấy ngày nay vẫn không giải quyết xong, nếu cứ như thế con bé Su nó sẽ tủi, Ngọc, con nghe mẹ đã tha thứ được một lần thì tha thứ lần 2 đi, nếu sau này con còn phát hiện ra chuyện gì đó nữa thì con bé Su nó đã lớn nó sẽ thông cảm.

Lúc đó con muốn rời đi mẹ sẽ tôn trọng ý kiến của con.

Mẹ cũng là người mẹ, mẹ chỉ muốn con gái cùng cháu gái của mình có một gia đình trọn vẹn chứ không muốn con có mẹ không có cha đâu con."
Tôi hiểu lời mẹ nói, mẹ không muốn tôi cùng Hoàng An đi đến bước cuối cùng của cuộc hôn nhân này.

Nhìn con gái ngồi chơi với cô giúp việc lòng em quặn thắt.
Mẹ nói đúng vợ chồng xô xát đứa con là khổ nhất.
Bé Su nhà tôi con bé đã 4 tuổi rồi, mấy ngày trước tôi sang thăm con, con bé luôn ngóng ra ngoài hỏi ba An thúi đâu rồi, ba không thương Su không yêu Su, không thèm qua đón Su à?
Hoàng An mặt bị sưng cậu ta không dám đến đón con, chắc sợ con bé sợ hãi thành ra con bé nghĩ cậu ta không thương con bé.
Nhìn thấy con như vậy tôi luôn mềm lòng, nửa muốn cho cậu ta cơ hội để con gái có một gia đình trọn vẹn, nửa lại lo sợ, tôi sợ sẽ phải đau lòng, sợ mình bị phản bội.
Cảm giác bị người mình yêu không tin tưởng nó đau lắm.
Ngồi ở nhà mẹ cả một ngày chơi với con tôi biết mình cuối cùng vẫn mềm lòng, tôi chịu thiệt để con có hạnh phúc vậy.

Khi con lớn nếu không có hạnh phúc tôi sẽ dứt áo ra đi tìm chính cái hạnh phúc mình cần nó chưa muộn.
Chiều tối mẹ không cho phép mẹ con tôi ở lại ăn cơm, bà còn nói làm tôi nghe xong nổi hết da gà.
"Thôi hai mẹ con về nhà đi khéo ba An ở nhà chờ đến sót ruột rồi đấy."
Mẹ tôi thật ảo tưởng mộng mơ, gần hai tháng trời cậu ta có về nhà ăn cơm tối cùng mẹ con tôi đâu mà giờ đổi gió ở nhà đợi.
Người ngoài nghe được họ lại tưởng tên chồng hám gái nhà tôi, cậu ta ngoan ngoãn, là mẫu đàn ông lý tưởng để lấy làm chồng thì chết toi..
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 43: 43: Xuống Bếp


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 43: Xuống bếp
Tôi lái xe về nhà, hai mẹ con vừa đi đến cửa nhà đã ngửi được một mùi thơm ngào ngạt.

Tôi giật thót tim nghĩ ngay đến lời mẹ tôi nói khi chuẩn bị về.
Đừng nói với tôi là cậu ta ở nhà đợi thật thì tôi hôm nay hứng chọn một pha tự vả nó vang dội luôn.
Tôi mở cánh cửa vừa bước vào nhà tôi đã xác định cái suy nghĩ chết tiệt trong đầu là sự thật rồi.

Tôi vẫn lúi húi thay giày thì bé Su đã lanh lảnh nói:
"Ba An nấu cơm cho mẹ Ngọc cùng Su ăn à?"
Hoàng An ở trong bếp đeo tạp dề đang nêm nếm gia vị cho nồi canh.

Thức ăn đã được cậu ta sắp xếp hết ở trên bàn ăn gọn gàng, tôi nhìn thấy mặt toát mồ hôi.
"Su siêu quá đoán được ra luôn, thế Su có nhớ ba An không?"
Hoàng An tháo tạp dề ra đến ôm bé Su lên hỏi.

Bé Su phụng phịu nói:
"Su nhớ ba An, ba An không nhớ Su gì hết."
"Ba thương con gái còn chẳng hết sao lại không thương cho được."
"Ba An thương Su sao ba An không đến thăm Su ở nhà ông bà ngoại?"
Hoàng An khự lại sau hôn bé Su xin lỗi:
"Ba An xin lỗi bé Su nha, hôm nay ba nấu ăn để chuộc lỗi cho hai mẹ con được chưa?"
Bé Su ngây thơ hỏi lại ba An:
"Ba An làm sai chuyện gì sao?"
Hoàng An nhìn tôi sau đó nói:
" Ba An có lỗi với mẹ Ngọc cùng Su luôn.

Thế Su có tha lỗi cho ba An không?"
Bé Su chống cằm như bà cụ non suy tư, cái dáng con bé làm tôi muốn cười mà phải nhịn lại.
"Su tất nhiên là tha lỗi cho ba An nhưng mẹ Ngọc khác Su nha, ba An phải lấy lòng mẹ Ngọc mới được."
"Vậy tối nay ăn cơm xong ba đưa hai mẹ con đi phố đi bộ chơi được nha, đồng ý không?"
"Dạ, Su yêu ba An nhiều lắm."
Tôi nhìn hình ảnh hai ba con ôm nhau cười nói lòng tôi vơi đi một chút, có lẽ quyết định cho chồng mình một cơ hội nữa để con có một gia đình hoàn chỉnh cũng chưa chắc đã là một sai lầm.Đâm lao thì phải theo lao thôi.

Tôi đietắm xong ra ba người cùng ăn cơm, bé Su đã tự xúc cơm ăn được rồi vợ chồng tôi cũng nhàn nhã hơn nhiều.

Tôi ngồi ăn im lặng Hoàng An gắp đồ ăn cho tôi còn cằn nhằn.
"Em ăn cơm ăn nhiều vào, người gầy lắm, gầy không có đẹp mập một chút mới đẹp được."
Tôi vẫn im lặng không nói gì, không phải chê Hoàng An nấu cơm không ngon mà do tôi vẫn không được tự nhiên.
Ăn cơm xong Hoàng An nói đưa hai mẹ con tôi đi chơi, bé Su cười toe toét vì được đi chơi, tôi vì để con vui cũng đi thay đồ để đi.
Mở tủ lấy một chiếc váy hai dây khoét lưng màu vàng cam, thay xong tôi vừa ra ngoài ngồi xuống bàn trang điểm một bàn tay ở sau lưng ôm lấy tôi.

Bàn tay này chỉ có Hoàng An chứ còn ai vào đây nữa.
"Em thay chiếc váy hoa này đi, mặc chiếc váy vàng này không đẹp đâu."
"Không đẹp cũng kệ tôi."
"Nghe anh thay đi, em có chồng rồi mặc hở hang không phù hợp, chiếc váy này khi ở trên giường thì nó hợp hơn."
Tôi đẩy tay cậu ta ra xoay người đối mặt hỏi.
"Tôi mặc thì liên quan đến cậu, tôi mặc trên người tôi chứ có trên người cậu đâu?"
"Em là vợ anh, anh chỉ muốn vợ anh hở trước mặt anh là được,ra đường hở thằng khác nhìn em, anh ghen đấy."

"Cậu biết ghen sao không nghĩ đến cảm nhận của tôi?"
"Anh có quan tâm em, vợ chỉ cần đẹp trước mặt anh là đủ.

Anh sẽ về sớm, không đi tiếp khách hàng nữa, anh sẽ đi chợ nấu cơm cho vợ, em chỉ cần làm bà chủ xinh đẹp thôi."
"Cậu nói thì hay, làm đi rồi tính."
"Vậy vợ thay chiếc váy này ra nhé, chứ vợ mặc vậy chồng không chịu nổi đâu."
Tôi nóng hết cả mặt, cái tên hám gái này chỉ có nghĩ xấu xa thôi, cuối cùng tôi phải thay chiếc váy hoa cậu ta đưa cho.

Chứ không mắt cậu ta cứ nhìn xuống ngực rồi đùi tôi khiến tôi khổ không nói được.
Buổi tối ba người gia đình tôi đi dạo ở phố đi bộ Nguyễn Huệ, đôi lúc vợ chồng tôi không vì giàu có mà vào những chỗ sang chảnh chơi, tôi muốn hoà vào dòng người, ăn những món ăn vỉa hè như vậy càng ấm cúng mà hạnh phúc.
Trong lúc đi dạo tôi luôn nhìn những cặp gia đình khác, nhìn họ rất hạnh phúc, quan trọng các con của họ nhìn vào ánh mắt chứa đầy sự yêu thương bao bọc của ba và mẹ..
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 44: 44: Nghĩ Cho Con


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 44: Nghĩ cho con
Tôi lại nhìn hai ba con Hoàng An, mẹ tôi nói đúng ba mẹ ly hôn đứa con khổ nhất, ba bỏ người này có thể lấy người khác, mẹ cũng vậy nhưng những đứa con sẽ không bao giờ còn có một gia đình đủ cả ba và mẹ nữa.
Nên còn có thể tha thứ được thì tha thứ vì con của mình, nếu họ không thể thay đổi vậy do số phận hai người không thể đi tiếp được nữa.

Lúc đó phải cam chịu thôi.
Có lẽ tôi là phụ nữ luôn mềm lòng, suy nghĩ cho các con và gia đình nhiều hơn.

Đàn ông họ có người rất tôn trọng gia đình của mình nhưng có người lại không tôn trọng nó mà ngoại tình.
Nên nói cuộc sống gia đình chỉ có người trong cuộc hiểu, tôi đau một thì con gái sẽ được hạnh phúc.

Làm mẹ hy sinh vì con mình là điều tất yếu.
Hiện tại tôi có một số vốn trong tay, công ty của nhà tôi có 30% cổ phần, của nhà chồng có 35% do bé Su đứng tên.

Nếu ly hôn tôi không sợ không nuôi được con mà phải nhờ đến ba mẹ hay anh hai.
Tôi có một châm ngôn dành riêng cho mình:
"Phụ nữ phải đẹp trong mắt mọi người, xinh đẹp, tài giỏi mới là người phụ nữ thành công nhất!"
Nên từ khi tôi bước chân vào cuộc hôn nhân mang tên gả thay, hợp đồng đó tôi đã biết nếu tôi không tự làm mình trưởng thành hơn, tài giỏi hơn thì sẽ có một ngày lỡ như tôi yêu người đàn ông này tôi sẽ khổ đau.
Người phụ nữ trong người không có số vốn nhất định, không tự chủ về tài chính chờ đợi người chồng thì sẽ có ngày đổ chuyện ra sẽ bị động.
Tôi đã thấy rất nhiều, có người không nghĩ xa, chỉ nghĩ hiện tại chồng yêu thương, đi làm lo tất cả mình chỉ cần chăm con thôi.

Nhưng họ chưa nhìn ra người đàn ông nào cũng vậy họ sẽ có ngày chán nản với những việc đó khi phải đưa tiền lo hết.

Ai cũng biết phụ nữ chúng ta ở nhà phải làm việc nhà, chăm con, lo liệu trong nhà nhưng những điều đó có lọt vào tai, vào mắt người đàn ông hay không?
Cuộc sống gia đình vợ chồng cùng san sẻ việc nhà, cùng kiếm tiền lo cho con giống như hai người đi làm góp gạo thổi cơm chung sẽ hạnh phúc lâu dài.
Người đàn ông sẽ thấy vợ cũng phụ tiền, họ sẽ ý thức được hơn, nhiều người sẽ chủ động giúp việc cho vợ.

Nói chung vợ chồng phải có đi có lại nó mới hạnh phúc.
Tôi cũng vậy, dù ở nhà nhưng tôi vẫn làm, vẫn phụ giúp, nếu xảy ra chuyện gì đó tôi sẽ có tiền.

Không bị động!
Đàn ông chỉ có 50% là họ biết thấu hiểu cho vợ con, còn 50% còn lại dù phụ nữ kiếm ra tiền họ vẫn ham của lạ.
Nên hãy lo xa cho mình và con cái về sau.

Đừng đặt niềm tin quá vào người đàn ông đó không tới lúc ngã rất đau.
Toii đã đau tận tâm khi thấy chồng vào khách sạn với người khác, cảm giác nó thật sự muốn nổ tung lên, dù không đặt niềm tin hoàn toàn tôi đã như vậy nói gì tới nhiều chị ở trên hội tâm sự.
Họ đặt niềm tin hoàn toàn cho người chồng của mình để rồi nhận lại cái kết đắng, khi đó người phụ nữ gục ngã thì các con sẽ bơ vơ!!!!
Tôi đa nghi cũng vì hạnh phúc của tôi và con gái về sau mà thôi.

Tôi không tin Hoàng An cũng vì tôi chưa nhìn thấy hết những cái tốt của cậu ta, vì cậu ta giấu tôi một chuyện khiến tôi không được an tâm.
Cảm giác không an toàn thì không thể yêu hết mình được, thế nên tôi mới nói tình yêu tôi dành cho Hoàng An không bao giờ bằng được Hoàng An yêu tôi.
Nói ra thì người khác nói tôi ích kỷ nhưng người phụ nữ đừng yêu người đàn ông như sinh mệnh vì sẽ chẳng biết tâm họ có hoàn toàn chứa đựng mình hay không?
Có lẽ Hoàng An biết tôi chưa thật sự cho cậu ta một cơ hội, dù tôi biết được cậu ta lần này không phải chung phòng với Hoài Lan nhưng tôi vẫn mặc cảm lắm.

Tôi biết được sự thật đó không chỉ riêng nghe cuộc nói chuyện của cậu ta cùng Đình Đình đâu mà hai đứa bạn thân của tôi đã cho người đi check camera ở khách sạn đó rồi.

Hoàng An thật sự ở một mình một phòng ngày hôm đó.
Biết được sự thật, xem xong clip đó tôi cũng chỉ cười nhạt, tình yêu một khi nó có sự nghi ngờ sẽ chẳng còn mặn nồng nữa.
Cậu ta đi tiếp khách bao lâu, hứa hẹn xong cũng về trễ đã khiến tôi đóng cửa trái tim.
Lần đầu biết yêu, biết thương một người lại bị người ta không tin tưởng hết về bản thân mình, cảm giác thất bại nó luôn chìm trong đáy lòng.
Yêu một người rất khó, quá khứ của người đó dù ít hay nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm.

Nhất là người yêu cũ của chồng mình luôn lượn lờ ở nơi chồng mình làm việc, lo lắng, sợ hãi nó quấn quanh tâm trí em đã rất lâu.
Giờ này nó bung ra, Hoàng An cũng biết tự nhiên tôi lại chẳng muốn quan tâm nữa…...
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 45: 45: Giải Bày


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 45: Giải bày
Ba người chúng tôi về đến nhà đã 12h đêm, bé Su ngủ ngay trên xe lúc đi trên đường về nhà.

Hoàng An bế con vào phòng của bé, còn tôi đi thay váy ra lên giường đi ngủ.
Tôi có một cái tính rất nghiêm túc, khi không có con vợ chồng giận nhau tôi có thể không cho Hoàng An vào phòng ngủ nhưng có con ở nhà dù giận nhau bao nhiêu vợ chồng tôi vẫn chung giường.
Tôi không muốn hình ảnh bố mẹ cãi nhau, giận nhau tách ngủ riêng để con gái nhìn thấy.

Con bé sẽ nghĩ khác đi hình ảnh đẹp mà vợ chồng tôi luôn để lại trong tâm trí cùng ánh mắt con bé.
Hoàng An thay đồ xong lên giường nằm song song với tôi, cậu ta mở miệng.
"Em còn giận anh sao? Đừng giận nữa, dù em có ghét anh thì gương mặt cứ tươi cười cho trẻ ra.

Em nhăn mặt nhiều sẽ hiện nếp nhăn đấy, anh đến hiện tại không còn gì để giải thích nữa, anh sẽ dùng hành động để chứng minh cho em và con biết 5 năm qua anh yêu chỉ mình em và con gái của chúng ta.

Anh sẽ làm em cười một lần nữa, con gái sẽ tự hào về người làm ba như anh.

Anh biết mình có quá khứ không đẹp, nói thẳng thì anh ăn chơi, xa đoạ vào những thói đời.

Ở tuổi 18 anh đã lên giường với người phụ nữ không biết mặt, cùng tuổi ấy anh bắt đầu đâm vào cuộc sống giường chiếu với Hoài Lan.

Nhưng đó là quá khứ, anh dù lên giường hay có một chút say nắng Hoài Lan thì anh cũng không bao giờ không dùng phòng hộ khi ở bên cô ta.
Anh lần đầu tiên không dùng cái gì để lên giường cũng chính là ngủ cùng em rồi có bé Su.

Khi em nhìn thấy anh ở trên giường với Hoài Lan lúc đó dù anh muốn em tức giận nhưng khi nhìn em tức giận xong anh đã trách mắng bản thân mình.

Hoài Lan chất vấn anh rằng cô ta ở bên anh từng đó thời gian vậy cô ta là gì của anh.

Anh chỉ khẳng định người anh yêu là em, là người vợ anh dùng hợp đồng để trói buộc."
Tôi nhắm mắt nghe Hoàng An tự sự, tôi không nóng nảy, không vội vã trả lời vì tôi muốn nghe, muốn nghe cậu ta nói xem như thế nào, xem từ lời nói đó có bao nhiêu phần trăm là sự thật.
Tôi muốn tìm lý do để tha thứ, muốn có một cái gì đó để đặt lại niềm tin, dù cho niềm tin tôi đặt vào chỉ có vài phần trăm đi chăng nữa thì tôi vẫn muốn biết!
"Ngay hôm đó anh đã đuổi cô ta, anh không cho cô ta là thư ký của anh nữa mà điều xuống làm một nhân viên bình thường trong công ty.

Anh biết mấy lần em tới công ty em có ghen nhưng anh cũng chỉ nói vậy, anh chỉ quan tâm em dù Hoài Lan nói gì với nhân viên mới vào làm, cô ta nói sẽ là vợ của anh.

Nhưng anh có yêu, thứ tình cảm say nắng đó với cô ta thì anh cũng không cưới người phụ nữ lên giường với bạn thân của anh đâu.

Đàn ông chúng anh có thể chơi chung một người con gái lẳng lơ nhưng lấy làm vợ lại là người vợ bản lĩnh, thông minh.

Phụ nữ có sắc mà suy nghĩ nông cạn sẽ không lọt vào mắt bọn anh.

Em biết vì sao anh thích em ngay từ khi đi học không?"
Tôi mở mắt nhìn Hoàng An cộc lốc trả lời:
"Không!!!"
Hoàng An nghiêng người mặt đối mặt với tôi, tay nắm lấy tay của tôi cười.Tôi say cậu ta là cái nụ cười này đấy, cậu ta cứ cười phát là tim tôi có giận bao nhiêu cũng run vài cái.

Haha.
"Vì trong lớp em là cô gái luôn lạnh lùng, nhưng quyết đoán.

Anh mê em từ khi ấy, sau này em đi du học, anh biết mình yêu em đến bao nhiêu cũng không biết sau này có là của nhau hay không? Vận mệnh, duyên phận hai cái này nó gắn kết hai người lại với nhau.

Em đi như vậy anh không dám nghĩ mình chờ được em, ai biết em ở bên đó sẽ có người yêu, nếu anh chờ em mà em trở về tay nắm một người đàn ông khác giới thiệu là bạn trai hay chồng sắp cưới vậy em nghĩ anh có thể đứng nổi hay không? Thời gian là 5 năm không phải 5 tháng.

Yêu nhiều đến bao nhiêu cũng không thể nắm chắc được câu trả lời.

Nên anh cắt đứt liên lạc với em chỉ để mong mình quên đi em người con gái anh thích, người đầu tiên anh yêu."
"Cậu đang bào chữa cho chính mình?"
"Anh bào chữa làm gì khi có một người vợ thông minh như em, bà chủ một chuỗi quán bar, karaoke ở thành phố chứ?"
"Vậy cậu nói những lời này sao nhiều hơn trước cậu nịnh tôi đấy!"
"Anh không nịnh vợ, nịnh em làm gì nếu anh tài giỏi hơn vợ của mình anh sẽ giám ngẩng đầu hô to gọi nhỏ nhưng giờ anh chỉ là một phó tổng nhận lương hàng tháng từ con gái của mình thì cần gì phải nịnh bợ.

Vợ con với anh mới là chân ái.

Sợ vợ có gì sai đâu, chỉ lo vợ không cho sợ thôi."
Tôi cười khẩy.
"Cậu nói ngọt hơn nước đường rồi đó An."
Hoàng An dịch người sát lại gần tôi nói nhỏ:
"Anh không ngọt để vợ cho anh ra đường ở à?"
"Ra đường lại có cô bồ nhí đang chờ đó thôi."
"Bồ có ngon bằng vợ đâu."
"Tôi đã qua sinh nở không còn eo như thời con gái, cô bồ của anh chưa có sinh con nó còn ngon lắm."
Hoàng An bĩu môi.
"Ngon cái gì, nhìn buồn nôn."
"Buồn nôn mà cậu vẫn ôm suốt 5 năm?"

"Đó là khi chưa có em hiểu chưa? Vợ anh làm sao một con đ**m có thể so.

Chơi qua đường thôi vợ ơi.

Anh chỉ yêu vợ, giờ chỉ có vợ và bé Su."
Tôi nghiêm túc nói:
"Cậu nói vậy thế giờ có đi nhậu, đi bar nữa không?"
Hoàng An bật người dậy dơ tay thề.
"Anh thề từ nay trở đi vợ nói anh về sớm là anh về sớm, vợ nói gì anh nghe nấy không cãi vợ nửa câu."
Tôi cười.
"Cậu thích thề nhỉ?"
"Không thề vợ có cho chồng ra khỏi sổ đen không?"
"Thề cũng không cho, cậu bao giờ làm hợp mắt tôi thì tôi sẽ suy nghĩ lại."
"Vợ khó tính quá rõ ràng biết lần này anh bị người ta âm mà còn giận."
"Đây là bài học cho cậu."
"Thật là….!!!"
"Ngủ!!!".
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 46: 46: Hòa Thuận


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 46: Hòa thuận
Tôi cắt ngang luôn câu chuyện, nói nữa là tới sáng luôn mai không cần cho con đi học cùng đi làm.
Hoàng An bị tôi gắt mặt như cún con bị chủ đuổi khỏi nhà nằm xuống cạnh tôi sau lén lút nhìn tôi để ôm tôi ngủ.
Tôi nửa giận nữa buồn cười, cậu ta có lúc tính như người trưởng thành lúc lại như trẻ con vậy đó.
Những ngày sau đó My gọi cho tôi nói Hoài Lan bị Hoàng An tống ra khỏi công ty, mà Dương cũng gọi cho tôi biết Huyền bị một người khác theo dõi tưởng là tôi làm cô ta đường cùng đã mua người trong quán của tôi để đẩy chất cấm vào.
May mắn Dương đã chuẩn bị sẵn khi biết đã kịp giải quyết không thì tôi cùng hai thằng bạn giờ này ngồi ăn cơm tù rồi.

Cô ta thâm quá, đúng loại phụ nữ rắn độc.

Công ty nhà tôi anh hai tôi đã khắc phục được lỗ hổng, nhiều thứ tôi không để ý đến đều được anh hai cùng ba tôi sắp xếp.
Hoàng An như lời nói cậu ta đi làm về sớm nấu cơm cho mẹ con tôi ăn, tôi không giận hờn gì đôi lúc cũng nói chuyện cùng cậu ta.
Một tháng tôi chỉ lo việc kinh doanh mở thêm chi nhánh, Dương cùng Kỳ thỉnh thoảng gặp tôi đưa cho tôi nhiều bằng chứng mà tôi phát sợ luôn.

Đúng là An hám gái cậu ta không phải ngu đâu, mà là một con cáo già đấy.
Ba tháng sau sự cố ở quán bar tôi nghe được tin Huyền sử dụng chất cấm, buôn lậu bị công an bắt tạm giam.
Cô ta tham tiền đi vào đường dây buôn m* t**, còn làm bà trùm, tôi không biết đến mà tên chồng của tôi lại nhúng tay để công an biết bắt tận tay Huyền đang giao dịch cho khách hàng ở một khách sạn quận 5.
Dương vừa nói vừa cười trêu tôi.
"Ngọc không ngờ cái tên dại gái đấy cũng có ngày thông minh, đúng là ở với một con sói thì thỏ trắng cũng thành cáo già….haha!!!"
Tôi ngồi dựa vào ghế mỉm cười.
"Cậu cũng vậy thôi Dương, dạo này có còn bị vợ giận cho ra khỏi phòng nữa không?"
Dương mặt đỏ ngại ngùng.
"Ngọc cậu không cho bạn bè tí mặt mũi gì cả?"
" Thì cậu có cho tớ đâu."
"Cậu giống Đào với Dung lắm cứ như ba con sư tử vậy đó, giờ tự nhiên tớ đồng cảm cho Hoàng An rồi."
"Cậu có tin tớ nói cho vợ cậu để tối ôm gối ra sofa ngủ không? Nên nhớ con gái cậu nó sẽ cười vào mặt ba nó đấy vì tội vạ miệng."
"Cậu thắng!"
"Tất nhiên.:
Tôi với Dương luôn nói chuyện như vậy, cậu ta cùng Kỳ là hai tên đội vợ lên đầu, nếu đi với tôi hai đứa Đào, Dung sẽ không nói gì chứ đi đâu không báo cáo về nhà không có ngon nghẻ như tôi đối với Hoàng An đâu.
Xem ra tôi vẫn hiền chán!!!
Hoàng An nấu cơm thường xuyên tay nghề nâng cao đáng kể, tôi dần hoà nhập hơn.
Hôm nay là sinh nhật bé Su, con bé tròn 5 tuổi, vợ chồng tôi chọn một nhà hàng ấm cúng mời bạn bè cùng hai gia đình nội ngoại tổ chức cho con một cái sinh nhật vui vẻ.
Sau sinh nhật cho con tôi quay vào công việc, một lúc quản lý nhiều nơi, lại làm phó tổng giám đốc công ty tôi gần như không còn thời gian để ý đến Hoàng An.

Mọi chuyện của con gái một tay cậu ta lo toan hết.
Tôi ngồi vào chức phó tổng được 4 tháng thì nghe tin công ty gỗ của ông bác tôi phá sản, anh hai tôi cùng Hoàng An, anh chồng tôi gây áp lực, lại có người của Dương nhúng tay.

Từ một công ty gỗ nổi tiếng sụp đổ.

Tôi nghe thôi cũng choáng váng.
Mà cái làm tôi khiếp sợ là Hoàng An vung tiền mua cổ phần công ty, từ một phó tổng giờ trở thành chủ tịch với số cổ phần 85% của công ty gỗ.
Hoàng An không kinh doanh gỗ mà làm một công ty về công nghệ.

Tôi cũng động viên cậu ta, chúc mừng chồng mình có chức mới.
Tôi đi tháo que tránh thai, vợ chồng hòa hợp lại.
Hôm nay là kỷ niệm 7 năm ngày cưới, tôi gửi bé Su qua nhà bà ngoại rồi cùng Hoàng An đi Đà Lạt chơi.
Ban tối hai vợ chồng nắm tay nhau đi dạo, ăn những món ăn đường phố ở thành phố mộng mơ.

Đêm về tôi vừa đi tắm ra Hoàng An ở đằng sau ôm em.
Hoàng An ôm em đặt lên giường, đè lên người em
"3 ngày rồi vợ!"
"Mới 3 ngày mà anh sung vậy???"
"Em muốn không?"
"Hỏi buồn cười!"
"Vậy còn ngại."
"Từ từ…."

"Bé Su nói muốn có em….."
"Cái gì? Bé Su nói hay ba nó nói?"
"Ờ thì cả ba nó nữa….

Haha"
Tôi giữ lấy khuy áo mếu máo:
"Không giỡn nha An."
"Thật mà, năm nay anh phải có con.

Không anh hai cùng anh Minh nói anh yếu!"
Tôi vỗ trán, chết tiệt hai ông anh dở chứng này, cái tên này như trâu ấy lấy đâu ra yếu.

Yếu thì làm gì một phát có bé Su cơ chứ..
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 47: 47: Bắt Đầu Lại


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 47: Bắt đầu lại
Không để tôi nghĩ An cuống cuồng lên, cậu ta mỗi khi như vậy đều là người chủ động hành động như muốn ăn sống tôi luôn.

Đã tháo que thì sớm muộn cũng chửa nữa cho xem.

Chúng tôi quấn quýt bên nhau như đã lâu không gặp, 7 năm cho tình yêu của hai người, có sự nghi ngờ, giận hờn, tất cả đã qua giờ chỉ có tình yêu cả hai dành cho nhau.

Yêu một người đến điên cuồng nó lạ lắm, cũng thích nữa!!!
"Em yêu Anh, Yêu anh nhiều lắm An!!!"
"Em vừa nói…?"
Tôi xấu hổ úp mặt vào gối, Hoàng An kéo tôi ra.

"Nói lại cho anh nghe.

"
"Không!!!"
"Anh nghe không rõ vợ ơi.

"
"Ngại lắm!"
"Lấy nhau 7 năm rồi còn ngại nữa.

"
Tôi cúi mặt vào ngực An nhi nhí nói.

"Em yêu anh!"
Hoàng An cười to, cúi đầu hôn tôi.

"Anh chờ nó lâu lắm rồi đấy trước em nói nhưng không phải lời thật tâm như hôm nay.

Cuối cùng anh cũng chờ được rồi!!!"

Chúng tôi trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào, có được tâm của một người, một người yêu thương tôi không che giấu một cái gì đó, Hoàng An và bé Su là tài sản lớn nhất trong đời tôi.

Sáng hôm sau An trở tôi đi mua đồ, tôi vẫn thích váy xẻ tà, vừa cầm lên tay ướm vào người Hoàng An đã giật lấy móc lên giá nói.

"Không được, em chọn đồ kín đáo đi, cái này hở hết rồi.

"
"Có hở nhiều đâu?"
"Hở một tí cũng không được.

"
"Thật là….

"
Tôi đành chọn cái khác, khi về nhà An đưa cho tôi chiếc váy tôi chọn nói:
"Đây, em chỉ được mặc khi đi ngủ.

"
Tôi cầm chiếc váy mà muốn phát cho tên hâm này phát, cậu ta thật dở hơi, váy đi chơi mua về mặc đi ngủ.

Chuyến đi chơi kết thúc tôi quay lại công việc của mình, hôm nay ngồi chơi chán quá tôi nhắn tin trêu An.

"An, em chắc có bầu rồi!"
Vài giây sau tin nhắn trả lời của lão chồng hâm gửi lại.

[Thật à?]
"Ừ!! "
[Mới sao bầu được nhỉ?]
"Chắc may mắn ấy!"
[Chiều đi khám xem, thật có bầu mình mở tiệc ăn mừng ngay khoe với hai ông anh sinh lý yếu mới được.

]

Tôi đọc xong cười muốn té ghế, chấp niệm của An cao thật đấy hai người anh của tôi chỉ trêu ghẹo có tí mà ghim luôn.

Cả buổi chiều tôi làm việc không khí vui mừng vì trêu được An, giờ tan làm Hoàng An không đi ôtô đón tôi mà đi xe máy.

Hoàng An bỏ ôtô mấy tháng rồi nói là đi xe máy tôi ôm mới tình cảm.

Tôi bó tay không nói nổi, chấp nhận ngồi xe máy ôm chồng như các cặp khác cho ổng vui thôi.

Tối đi ngủ tôi tủm tỉm cười.

"Hoàng An, khi chiều em nói giỡn đừng đi khoe nhé.

"
"Anh biết thừa, em mới tháo que có hai ba tháng còn chưa kịp đâu.

"
"Hì, không giận nhé?"
"Không!!!"
Em hoang mang nhìn An
"…….

"
"Em không cần nhìn, nếu chưa có vậy cần cố gắng.

"
"Không được, mới tối qua đấy, em không chịu nổi đâu….

"
"Yên tâm em sẽ chịu được.

"
"…….

!!!!"
Tôi phản kháng không được kết cục bị thịt sạch sẽ….

.

!!!!Một đêm cố gắng theo lời An, chúng em cuồng si bên nhau….

"CHÚNG TA BẮT ĐẦU NHỮNG NGÀY HẠNH PHÚC NHÉ VỢ, QUÊN HẾT QUÁ KHỨ KHÔNG VUI NHÉ VỢ!!!! ANH YÊU VỢ!".
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 48: 48: Gia Đình Nhỏ


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 48: Gia đình nhỏ
Chúng tôi kết hôn được 9 năm rồi đấy, bé su nay đã 8 tuổi.

Con lớn hiểu chuyện hơn, tôi cùng An cũng có thêm một bé trai nữa rồi.
Bé năm nay tròn 1 tuổi, con tên ở nhà là Shin, tên thật Hứa Vũ Hoàng Tuấn.

Tôi công việc giờ nhẹ nhàng lắm, mọi việc Hoàng An làm hết, tôi chỉ ở nhà trông con cùng thu tiền.

Hoàng An đã 32 tuổi mà càng đẹp trai, tôi cả ngày canh gái đi theo cậu ta thôi đủ mệt.
Hôm nay Hoàng An không về nhà nấu cơm tối, tôi tự nấu cho ba mẹ con ăn cơm xong nhìn thấy đã 8 giờ tối mà cậu ta chưa về, tôi cho bé Su đi vào phòng học bài.Ru bé Shin đi ngủ sau tôi lấy máy gọi điện.
[Alo, anh nghe vợ.]
"Về chưa?"
[Anh về bây giờ rồi.]
"Trễ 30 phút rồi."
[Anh biết vợ ơi, em bình tĩnh anh sẽ về ngay.]
Tôi tắt máy, đi vào phòng lấy đồ đi tắm rửa đợi Hoàng An trở về.Tắm xong tôi ra ngoài ghế sofa sấy tóc, bé Su đem bài tập ra cho tôi kiểm tra là con đã làm xong.

Ngồi chơi với con bé khoảng 10 phút vẫn thấy An chưa về tôi nói con về phòng ngủ trước tôi đi ra ngoài ban công nhìn xuống đường xem chồng về chưa?
Chúng tôi mới chuyển chung cư qua nhà mới ở đường Nhất Chi Mai quận Tân Bình.

Chung cư chỉ hợp cho vợ chồng sống riêng giờ đã có hai bé con Hoàng An mua nhà mới thế là chúng tôi chuyển qua.
Nhà này không phải biệt thự gì chỉ là nhà hai lầu thôi nhỏ gọn giá ổn vừa với túi tiền của hai vợ chồng.
Miệng tôi linh lắm vừa chép miệng nhìn nhìn đã thấy xe của chồng về, tôi giả vờ mặt lạnh đi vào lại ghế sofa xem phim như bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hoàng An lên lầu nhìn thấy tôi ở phòng chơi của hai con, cậu ta không hé răng nói nửa câu mà chuyện đầu tiên cậu ta làm là vào phòng lấy quần áo đi tắm.
Cái tính này của cậu ta nó hình thành từ khi vụ hai đứa hiểu lầm nhau đó nó tạo thành.
Khi đi tiếp khách hàng hay gặp bạn bè Hoàng An về nhà sẽ không dám ôm tôi vì sợ tôi chê mùi rượu nồng khó ngửi.Hoàng An tắm xong đi ra ôm lấy tôi kéo về phía cậu ta.
"Bé Shin ngủ lâu chưa em?"
"Lâu rồi!"
"Su sao con ngủ sớm thế?"
"Học xong thì đi ngủ chứ sao!"
"Ớ lại giận?"
"Không!"
"Sao cái mặt nó như cái thớt gỗ thế?"
Tôi nén cười cau mày.

Em thản nhiên hỏi lại
"Mặt An giống thớt à?"
Hoàng An đứng hình nhìn tôi sau phá lên cười.
"Vợ, vợ đùa không phải lúc rồi, chồng mặt có lúc nào là giống thớt được."
"Vậy giống cái nia?"
"No!! No!!!"
"Nói tiếng Việt."
"Không có nha vợ, mặt anh đẹp trai vậy ai lại giống thớt cho được!"
"An?".

truyen bjyx
"Hả?"
"À ý của anh là mặt anh đẹp nên anh ví em giống cái thớt?"
Hoàng An cứng miệng cười trừ.
"Không có đâu vợ, vợ anh đẹp vậy anh vừa nói phong long thôi vợ."
Tôi cánh mũi rung lên, miệng mím chặt trợn mắt cố doạ cho An sợ ai ngờ cậu ta còn véo cái mũi ngứa của tôi trêu ghẹo.
"Mũi vợ lại bị sao vậy? Bị tật à mà nó run run vậy?"
Tôi suýt thì sặc nước miếng, tôi đến chịu cậu ta thôi ai đời biết vợ buồn cười mà nín cười còn đi bóp mũi người ta.
"Anh véo hỏng mũi em giờ?"
Hoàng An vẫn giữ vị trí cũ nhếch mép cười.
"Vợ lo gì, vợ là bà chủ tiền tiêu không hết nếu mũi hỏng ta đi sửa lại, giống các em hot girl đó theo phong trào đập mặt đi xây lại.".
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 49: 49: Chủ Động


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 49: Chủ động
Tôi nghẹn lời luôn không nói nổi được nữa, lấy nhau 9 năm, chơi thân 3 năm nếu tôi còn không hiểu cái tính của chồng mình thì ai còn hiểu nữa.
Lúc giận hờn thì xuống nước nói ngọt lắm, khi bình thường thì con người theo tính cách bộc phát.
Bao năm như một cãi nhau với vợ tay đôi dù đã làm ba của hai đứa trẻ, trêu vợ đến khi vợ giận không thèm nhìn mặt mới thôi, sau lại lấy bài:
"Anh biết lỗi rồi vợ ơi!"
"Tha lỗi cho anh nhé vợ!!"
Cứ cái mặt như chó nhà có tang ngồi xổm trên giường xin lỗi.Tôi bất lực chỉ biết gật đầu!
Đấy là lấy một thằng chồng bằng tuổi, bằng tuổi nhau xem nhau như bạn bè, xem nhau là tri kỷ chứ tình yêu của hai đứa càng nói càng khiến cho người ta cười tức bụng thôi.
"Mũi thật còn chẳng ăn ai còn bày đặt mũi silicon."
"Haha… Thịnh hành đó vợ, hay anh véo nó cho lệch xíu rồi mình đi thử dùng dịch vụ đó xem sao nhé."
Tôi híp mắt cười lạnh.
"Ờ thử liền, thôi để mai em nói anh hai cùng anh Huy qua giúp anh lệch mũi rồi em đưa đi thẩm mỹ viện cho thử dịch vụ nhé.

Yên tâm hai anh sẽ chi tiền cho anh chỉ cần anh nằm lên trên giường chờ nhận cái mũi silicon đi chồng."
Hoàng An bị tôi nhắc khéo cái vụ anh hai tôi đánh cho mặt mũi tím bầm dập mà tái mặt ôm tôi lảng sang chuyện khác.

"À thôi muộn rồi vợ chồng mình đi ngủ đi."
Tôi bị cậu ta bế vào phòng đặt lên giường, sau khi kiểm tra con trai đã ngủ ngon trên giường nhỏ thì An tắt điện lên giường.
Hai năm qua xem như tôi có chút tiến triển nhé! Haha.
Trước kia hầu như là Hoàng An chủ động giờ tôi cũng học hỏi thêm nhiều cách giữ chồng của chị dâu, chị dâu nói tôi phải biết chủ động chứ để cho An chủ động hoài sẽ nhàm chán.
Đêm nay cũng vậy, tôi quay qua ôm lấy chồng hôn lên gáy của anh.Tôi biết động tác của mình làm cho An trợn mắt nhìn trần nhà, cậu ta khẽ thốt lên.
"Chưa ngủ nữa à? Muốn gì đây?"
Tôi bị hỏi một câu như mọi khi, biết là chồng trêu chọc tôi ấy thế mà tự ái ghê lắm.

[Mỗi lần như vậy tôi luôn mặt đỏ tía tai, may là chỉ có đến ngủ không thì tôi xấu hổ chết! haha]
"Muốn gì là muốn gì?"
"Thì vợ …."
"Lãng xoẹt à!"
"Ớ!"
"Chẳng biết lãng mạng gì? Chồng với chả người yêu!!!!"
"Thì…..

chứ em tự nhiên hôn người ta làm chi cho người ta bị điện giật đây này."
"Điện giật?"
"Ừ, điện giật nặng lắm."
Đấy biết còn cố trêu chọc người ta, tôi cười ngặt nghẽo đầu cúi xuống gáy An.

Miệng cố tình cắn vào vành tai, An kêu lên.
"Úi….

Cắn nữa rồi!!"
"……."
"Giờ muốn gì nào?"
"......"
"Không nói chứ gì tôi đi ngủ nhá!!!!"
Tôi tức đến thở phì phò, cái tên chồng này thiếu đánh thật luôn, người ta bật đèn còn làm giá.
"Chuột rút chân rồi!!!"
"Chuột rút chân?"
"……"
"Nói ngay xếp hình cho vui nha vợ, chuột rút chân chỉ có bà bầu mới hay bị nhé vợ, em hiện tại mới sinh con trường hợp này không mấy khả thi, lần sau hun tui thì nói: Chồng ơi xếp hình chồng ơi!!! nhé vợ!"
"......!!!!!!"
"Yên tâm nói vậy tình cảm càng đi lên, đến chịu chuột rút của vợ.".
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 50: 50: Sặc Sụa


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 50: Sặc sụa
Tôi chính thức đen mặt, mỗi lần chủ động y như rằng sẽ bị ghẹo đến tụt luôn hứng, đã vậy chưa kịp ngáp cái quần đã bị tuột vứt đi chỗ nào rồi.

Hai đứa lại một đêm say tình, Hoàng An khi vừa trải qua xong luôn nằm trên người tôi nói.

"Vợ ơi!"
"Ơi!!"
"Em làm gì để anh mê mẩn vậy hả Ngọc?"
"Không biết!"
"Em có cho anh hít thuốc phiện không vậy?"
"Không!"
"Vậy sao tim anh lại rung động vậy nhỉ?"
"Sướng quá lại mê sảng à An hám gái?"
"Anh hám có mình em đấy vợ, một mình em đã làm anh chết đứ đừ rồi vợ.

"
"….

!!!!"
"Anh nguyện chết vì em đấy Ngọc!!!"
Tôi tưởng An bị sảng thật khi vừa được lên chín tầng mây.

Tôi cười to:
"Haha, An lại vừa nói gì vậy An?"
"Xuy!!! Em nhỏ tiếng thôi không sếp dậy là lát không làm ăn được gì đâu đấy!!!"

Tôi bị bịt miệng lại mắt mở to không dám nhìn An.

"Gì còn ….

"
An cắt lời tôi!
"Nói nhảm đó vợ.

"
"Sướng quá phát rồ à?"
"Đúng rồi, anh vừa phát rồ vì vợ!!!!"
An không bao giờ chỉ một phát một đêm, tôi mà chủ động thì phải biết ngày mai là chủ nhật, và đêm đó tôi sẽ ngất ngay tại trận doanh.

Sáng mai công việc bà bỉm sữa sẽ là Hoàng An đảm nhiệm, Su sẽ là phụ tá!!!!
Tôi không ngại An thẳng thừng hai đứa chặt nhau tới tấp, Hoàng An tình nguyện phụ giúp tôi việc nhà, cũng do một phần tôi luôn chiều chồng, vợ chồng việc này rất quan trọng nhé, tôi trước khác giờ khác.

Khi xưa chỉ yêu nhưng chưa tin tưởng tôi luôn không phải người chủ động, nói phũ khéo là khúc gỗ được khắc trên giường.

Còn giờ đây tôi là người chủ động, xoay Hoàng An như con thiêu thân.

Trước cậu ta có phụ giúp tôi nhưng không phải một tay đầu bếp chính trong nhà còn giờ thì là bếp chính, mẹ bỉm sữa còn gọi An là tổng tài ông bố bỉm chính hiệu chứ chẳng đùa.

"Vợ ơi!!!"
"Gì?"
"Ra ăn cơm, nhanh lên con khóc rồi!!!"
"Biết rồi, để người ta còn đứng vững đã….

"
Không nói ai nhìn tôi hiện giờ cũng biết tác hại của việc vui chơi quá đà.

Chân đi tập tễnh, lưng đau muốn gãy đôi, tôi đi xuống nhà ngồi vào bàn ăn cơm, bé Shin ngồi ở bàn ăn nhìn thấy mẹ, hai tay với muốn mẹ bế.

Bé Su hiểu ra ý con bé quay qua dỗ tôi, nó không dỗ tôi còn đỡ mất mặt, nó dỗ xong mẹ nó mang tiếng luôn!
"Em ngoan nín mẹ hôm nay chân đau không bế được tí chị chơi với Shin nhé.

Ngoan để ba còn giúp Shin làm anh chứ!"
Đấy đứa con đáng đồng tiền bát gạo chưa? Hoàng An sặc cơm, ho sặc sụa, c* Shin thì chẳng hiểu cái gì cứ toe toét cười.

Chỉ có đứa con gái đầu lòng đắc ý bĩu môi nhìn ba mẹ.

Tôi từ chối hiểu cái ca này.

Bé Su tính nết cùng cái mặt tiền y chang tên chồng hám gái ngồi bên cạnh tôi.

Nhìn con bé là tôi tâm lại nhộn nhạo, rõ ràng tôi mới là người mang nặng đẻ đau thế mà con không giống chỉ giống mỗi cái giới tính, nếu Su là con trai thì tôi khóc cả tháng mất.

May quá c* Shin còn giống tôi một chút, đại điển cho đôi mắt còn lại….

đều giống thằng cha nó.

Hoàng An đến giờ vẫn tự hào nói:
"Vợ thấy chồng giỏi hơn hai anh không?"
"Không!"
"Xì, em nhìn mà không biết à, con của anh hai đứa đều giống anh gần như bản sao còn anh Minh với anh Huy á nhìn là biết yếu sinh lý!"
Tôi nghe xong trợn mắt làm ngơ, tên chồng này mặt chát cả ký xi măng nên không biết xấu hổ.

Bữa cơm trưa kết thúc với sự ngượng ngùng của người mẹ đi hai hàng, sự tự hào của người cha cùng đứa con gái lưu manh, thằng con ếch nhựa khi chưa hiểu sự đời.

.
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 51: 51: Thăm Hoài Lan


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 51: Thăm Hoài Lan
Buổi chiều tôi nằm trong phòng chơi cùng c* Shin, bé Su xin qua nhà ông bà nội được Hoàng An đưa đi từ bữa trưa xong.
Cơm chiều trong nhà chỉ còn ba người, Hoàng An đang nấu cơm vẫn chạy lên phòng tám chuyện với tôi.
"Vợ!"
"Gì?"
"Tối nay…"
"Tối nay cái gì?"
"À….

mà thôi!"
"Nói lẹ đi còn bày đặt ấp úng."
Hoàng An mặt đăm chiêu nhìn tôi.
"Tối nay anh muốn xin em đi vào trong bệnh viện thăm bệnh nhân."
"Thăm ai vậy?"

Hoàng An không nói ngay, cậu ta đang khó sử, tôi lại cười cho qua chuyện.
"Đi thăm cô ta sao?"
Hoàng An nặng nề trả lời.
"Ừ!"
Hoàng An muốn vào thăm người là Hoài Lan, từ vụ bị anh trai tôi trả đũa đến nay đã 4 năm rồi, Hoài Lan bị bệnh, hiện tại có thể nói là điên dại.
Tôi không làm khó chồng, yêu được thì tha thứ được, cùng là phụ nữ với nhau tôi chấp nhận tha thứ cho chồng cùng người phụ nữ đó.
Đến giây phút tôi đứng trước mặt Hoài Lan vào 4 năm trước em đã từng hỏi cô ta.
"Hoài Lan, cô có từng yêu An không?"
Hoài Lan ngồi trên giường bệnh nước mắt dài cười cợt trả lời tôi.
"Yêu? Không yêu tôi sẽ không ở bên cạnh cậu ta khi cô không ở bên, không yêu tôi sẽ không chấp nhận sự thật An lấy cô.

Tôi lên giường với ai đều vì tiền nhưng riêng anh tôi chưa từng nghĩ chiếm lợi gì.

Tôi yêu anh, tôi yêu khi ở trên giường, tôi biết anh bị say nắng tôi nhưng chưa thể bằng cái tình yêu đầu đời với cô."
Tôi lúc đó không biết vì sao tôi lại hỏi cô ta một câu làm cho cô ta nhìn tôi khóc.
"Yêu sao cô không nắm lấy?"
"Nắm lấy?"
"Đúng!"
Haha!!!!
"Cô nghĩ nắm thế nào khi anh ấy đêm ngày chỉ nghĩ về cô? 5 Năm tôi làm người tình trên giường cũng không được anh thân mật như những cặp đôi khác, chỉ có tôi phục vụ anh! Cô tự hỏi chính mình nếu là tôi cô giữ kiểu gì?"
" …….!!!"
"Cô may mắn lắm, tôi biết tôi sai khi gửi cái hình đó cho cô nhưng tôi không làm cô tức giận tôi không thể nào bình tĩnh được.

Người tôi yêu đuổi tôi ngay trên giường.

Cô nhìn thấy chúng tôi ở phòng cũng là anh cố tình thử tôi.

Có ai l*m t*nh mà c** đ* dùng tay không cho chạm vào người hay không? Từ hôm đó anh đuổi tôi đi, miệng anh chỉ nói " Ngọc là người tôi yêu!" khi đó tôi đã hỏi anh, tôi muốn anh cho tôi biết 5 năm ở trên giường là vật ấm giường, 5 năm ở trước mặt người ngoài là người yêu của anh, 5 năm tôi chấp nhận lên giường với cả bạn thân của anh vì anh nói chúng tôi chỉ là tình tiền.

Anh say nắng tôi nhưng không hôn tôi theo cách anh yêu cô.

Không chủ động trên giường giống như cô…..

hahahaa……Anh làm tất cả là vì cô! Nhưng cô có từng tin tưởng anh hay không? Cô nghi ngờ, cô yêu không thật lòng, cô nói em yêu anh nhưng mắt cô không có anh? Tôi nói cho cô biết anh có lúc say ngồi một mình ở quán bar uống rồi tự cười giễu chính mình khi đó có tôi, có Đình Đình, có Thiệu Trung, có vợ chồng Phong Lâm.

Anh đã khóc nói hôm trước cô nói cô yêu anh ở chuyến du lịch bù tuần trăng mật nhưng anh nhìn vào mắt cô không thấy có hình ảnh của anh.

Cô vì con của cô mới cho anh cơ hội để chung sống mà thôi!!"
" ………"
"Cô có một thứ tình yêu đến cả con My dù yêu Phong Lâm bao lâu cũng không có được như vậy, anh đã từng không muốn lấy đi đêm đầu của cô vì tôn trọng cô nhưng rồi chính cô đã làm anh quyết định vượt qua nó.

Sau cùng cô nghĩ anh khốn nạn cướp đi của cô khi cô say nhưng cô không biết người đàn ông thường cãi nhau với cô đó yêu cô hơn chính bản thân mình.

Cô đôi khi cứng rắn quá, cô thờ ơ với người bên cạnh mà chỉ biết quan tâm chính bản thân mình.

Cô may mắn khi gặp được anh, người đàn ông bao dung với những tính cách đó của cô.

Tôi thua, tôi nhận thua từ nay chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

Tôi hy vọng khi tôi buông thì cô quan tâm chồng của mình hơn.

Đừng ích kỷ, ích kỷ sẽ l*m t*nh yêu thay đổi.

Nếu cô vẫn vậy sau này không phải tôi hay Huyền thì sẽ có người khác."
" Tôi vẫn thắc mắc cô vì sao lại đưa được An vào trong khách sạn?"
" An say, tôi đã mặc đồ giống cô anh khi đó đã dính thuốc tôi mới chót lọt lấy chìa khoá đưa anh đi vào khách sạn, còn cô nhìn thấy đó là Huyền cho người theo dõi cô biết được mới gửi địa chỉ cho tôi.

Nhưng cuối cùng cô là người thắng, tôi bị anh cô cho phục vụ như vậy trong 2 tiếng đồng hồ đến mức nhập viện, còn Huyền lại bị chính Hoàng An đưa vào tù!"
" Cảm ơn!".
 
Gả Chồng Thay Em
Chương 52: 52: Hạnh Phúc Viên Mãn


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 52: Hạnh phúc viên mãn
Từ sau đợt đó tôi biết thêm Hoài Lan phát điên, Hoàng An vì tự trách làm hai người con gái đau khổ đã bỏ tiền đưa Hoài Lan vào bệnh viện khoa tâm thần mấy năm nay.
Vài tháng An sẽ xin đi thăm cô ta, tôi có lần sẽ đi cùng có lần không.
"Ừ vậy anh đi đi, đi nộp thêm tiền cho họ chăm sóc Hoài Lan tốt hơn."
"Cảm ơn vợ!!!"
Hoàng An trên người còn mặc tạp dề đi đến bên giường nắm lấy cằm tôi đặt lên môi tôi một nụ hôn.
Tôi biết anh đang xin lỗi tôi, tôi đã tha thứ thì còn cần gì như vậy nữa dù sao tôi đã thắng trong cuộc chơi này, một người ngồi tù 10 năm vì buôn lậu, một người yêu quá thành điên.

Tôi lại hạnh phúc với gia đình nhỏ này như vậy đã đủ rồi!
Đang chìm đắm trong trái ngọt tôi nghĩ được mùi khét khét, tôi đẩy Hoàng An ra đi ra ôm bé Shin ra cầu thang ngửi mùi.Tôi mặt đen lại quát lớn.
"HỨA…HOÀNG…AN.…..Anh làm cái gì vậy hả? Khét lẹt rồi kìa!!!"
Hoàng An bị tiếng quát giật bắn người chạy xuống nhà bếp tôi đi theo sau, xuống nhìn thấy nồi thịt xào bốc khói nghi ngút, cái nồi màu trắng nó thành đen không còn gì để ăn nữa.
Bữa cơm hôm nay sẽ có món đặc biệt là:
"THỊT XÀO BÓNG ĐÊM!"
Hoàng An cười gượng lấy thịt trong tủ lạnh ra đem cái nồi thịt xào đã cháy khét nói.
"Vợ đừng giận chồng nấu lại ngay đây, cứ bình tĩnh nhé."

"Xào lại mà còn đen tối như vậy em cho anh ăn hết…."
"Ok vợ, anh sẽ nấu ngon, nếu cháy anh sẽ ăn rồi tối anh đến bù nhé vợ!"
"Thôi cho tui xin nha ông!"
"Vậy không muốn đúng không?"
"Xùy!!! Nấu cơm đi."
"Chồng vất vả nấu cơm còn phải đi làm kiếm tiền nuôi vợ nuôi con đêm còn phải phục vụ thế mà cô vợ chẳng hiểu cho gì hết à?"
"Em….."
"Đi làm về mệt vợ còn bày cái trò chân chuột rút ra, muốn xếp hình không nói cứ nói chuột rút.

Thật là…..đời mình thê nô lấy vợ chẳng được vợ đấm lưng cho lần nào cả!!!"
"Cái gì? Lảm nhảm cái gì đó?"
"Không có gì đâu vợ, chồng đang bảo miếng thịt này bao giờ mới giã đông để nấu nhỉ?"
"Ở đó mà nói nhảm."
"Vợ sư tử!"
"Nói gì sư tử vậy?"
Hoàng An bĩu môi nhìn miếng thịt phản bác.
"Không có vợ dạo này tai hơi lãng rồi đấy!!!"
Tôi ôm con chống nạnh ở cửa phòng bếp.
"Ở đó mà nói bà nghe hết được đấy, than mệt chứ gì? Vậy từ mai cấm động tới cọng lông chân của bà không đừng trách bà đây cho treo cây."
"Không thèm….

có lông chân đâu mà thách, chồng đụng cái khác được rồi."
"……!!!"
"Haha….

nghĩ cái gì vậy má? Chồng nói là lông mày nha vợ!!"
"....!!!!"
Vừa mây mưa xong mới nhớ ra hôm nay hai vợ chồng quên đeo bảo hộ rồi.

Em hét lên.

"An, anh lại không đeo bao rồi!!!"
"Chết anh quên!!!"
"Trời ơi!!! Em chưa muốn đẻ tiếp đâu An ơi!"
"Anh xin lỗi..."
"c* Shin mới hai tuổi."
An không hối lỗi, không sợ hãi còn cười to đè em thịt lần nữa.
"Thôi lỡ rồi tiếp hiệp nữa nhé vợ!!!"
Hôm nay tôi cả người mệt mỏi, c* Shin được bà ngoại bế về nhà chơi, trong nhà chỉ còn mình tôi.

Cơm trưa ăn cơm xong tôi đã nôn hết.
Nằm trên giường mệt mỏi việc quán bar thì Dương gọi nói tôi phải đi kiểm tra lại sổ sách tháng này.
Lết cái thân đi làm xong việc xong đi ngang hiệu thuốc tây tôi nghi ngờ đi vào mua 2 que thử về nhà thử.
"2 VẠCH!!"
Cầm que test trên tay cả người tôi bất ổn, lại hai vạch nữa, sao mà thằng chồng tôi sinh lý cậu ta mạnh vậy trời, quên lần nào là dính lần đó.
Bé Su một lần dính luôn, bé Shin tháo que được hơn 2 tháng là dính, còn giờ một hôm không đem bảo hộ đã cấy giống thành công!!!!
"Hoàng An!"
"Ơi!"
"Anh nghĩ nếu…."
"Nếu gì?"
"Nếu mình có em cho c* Shin thì sao nhỉ???"
Hoàng An vừa tắm đi ra đang sấy tóc, bị tôi hỏi nghiêng đầu tò mò hỏi:
"Em đừng nói là chỉ đêm đó không đeo bao đã thành công nhé!"

Tôi buồn bã gật đầu.

Hoàng An ném luôn cái máy sấy tóc đi tới giường bế tôi lên xoay vài vòng ha hả nói.
"Haha…..

cuộc đời này anh thành công nhất là làm em sinh con cho anh.

ANH YÊU EM!!!!"
"Thế không nói là anh nợ em nữa hả?"
Tôi trêu An vì hồi em bầu bé Shin anh đã nói: Cuộc đời này anh nợ em một lời xin lỗi!.
"Haha… Ừ thì cuộc đời này anh nợ mẹ con em đó biết chưa vợ….

Cảm ơn em đã bên anh!!!"
"EM YÊU ANH, HỨA HOÀNG AN!!!"
"ANH CŨNG VẬY!!!"
- END -.
 
Back
Top Bottom