Ngôn Tình Gả Cho Nam Phụ Câm Điếc

Gả Cho Nam Phụ Câm Điếc
Chương 114


Cô bị Phương An Ngu ôm về phòng, Quân Nguyệt Nguyệt cũng chưa mất ý thức, chỉ là trong lòng cô không thoải mái, có hơi muốn trốn tránh hiện thức.

Chuyện của Nguyệt Nha thật sự khiến cô hơi ghê tởm, có điều sau khi trở lại cái ổ nhỏ của bọn họ, Phương An Ngu ôm cô đi tắm, trong toàn bộ quá trình cũng không cần cô động tay, tắm cho cô với động tác nhẹ nhàng, ban đầu hai người chỉ cần tắm ch ung, thể nào cũng sẽ thân mật một trận, nhưng bây giờ Quân Nguyệt Nguyệt không có tâm trạng, mà bây giờ Phương An Ngu ngoại trừ không biết nói chuyện ra thì tưởng chừng như là con giun trong bụng cô, rửa mặt cho cô rất thân mật, lại không có chút xíu mập mờ nào.

Quân Nguyệt Nguyệt dựa vào lồ ng ngực ấm áp của anh, cảm nhận sự dịu dàng không tiếng động của anh, trong lòng rất vui mừng, cũng cảm thấy dù là sống lại mất đời, cô vẫn sẽ yêu người đàn ông như Phương An Ngu vậy.

Dù anh mang hình dáng nào, cô cũng sẽ thích anh, sự dịu dàng và ấm áp của anh thật sự rất có tính chữa lành, Quân Nguyệt Nguyệt chưa từng gặp một người nào như vậy, cô thích anh là chuyện tất nhiên.

Sau khi hai người rửa mặt, Quân Nguyệt Nguyệt đứng dậy, Phương An Ngu nhẹ nhàng bới tóc cô, dùng máy sấy ro ro ro để thổi khô, sau đó đập chăn mấy lần, xốp đến mức có thể lõm vào, lúc này mới cùng cô khóa cửa lại, kéo rèm cửa sổ, ôm Quân Nguyệt Nguyệt nằm xuống.

Lúc này vừa mới qua trưa, một đám lớn người ở bên ngoài chờ được thu xếp, rất nhiều chuyện ví dụ như sau này phải đối phó với quần thể tang thi cấp hai xuất hiện như thế nào, ra ngoài cứu viện quá gian nan, làm sao để người còn sống sót tự tìm tới làng du lịch.

Với cả hợp nhất dị năng giả bên trong căn cứ, sau đó tìm vật tư, phương án tác chiến các kiểu, quá nhiều chuyện cần phải bàn bạc, quả thật bọn họ không nên nghỉ ngơi vào lúc này.

Nhưng Quân Nguyệt Nguyệt đón nhận toàn bộ hành động của Phương An Ngu, ngoan ngoãn vùi trong ngực anh, cảm nhận được thân nhiệt của anh bao gồm cả mùi vị, bọn họ muốn xây một căn cứ trọn vẹn, hơn nữa có rất nhiều chuyện phải làm, phải chuẩn bị vạch kế hoạch, chỉ là vào giờ phút này, sau khi đối mặt với nhân tính vặn vẹo cô ghét nhất, cô chỉ muốn nằm trong ngực Phương An Ngu chữa trị vết thương.

Bi3n thái lần này là ba thằng nhóc, có lẽ những người trong căn cứ đó đối mặt với cách xử lý như vậy sẽ cảm thấy rất cực đoan, dù là ở trong trật tự xã hội bình thường, bọn chúng cũng sẽ không bị tử hình, thậm chí bị phán quyết không quá nghiêm trọng, sẽ nói bọn chúng vẫn chỉ là trẻ con.

Nhưng đổi góc độ suy nghĩ một chút, con trai, vẫn chỉ là con trai đã như vậy, thì, ở trong một góc khác không ai biết, nhân tính sẽ vặn vẹo thành cái dạng gì?

Quân Nguyệt Nguyệt bi thương rằng đây là một xã hội có trật tự tan vỡ, bởi nếu như không phải, có lẽ là sẽ không xảy ra chuyện như bây giờ, nhưng sau khi xuất hiện chuyện kiểu như thế này, cô lại vui mừng đây là xã hội có trật tự tan vỡ, như vậy thì những thằng nhãi súc vật kia sẽ không được tha thứ, thế giới này không cần sám hối, cũng không cần đóa hoa độc ác như vậy kéo dài tương lai.

Cô nhắm mắt lại kề sát Phương An Ngu, chăm chú nghe tim anh đập, không suy nghĩ thêm những thứ khiến cô ghê tởm kia nữa, cho rằng thứ đó u ám, chỉ cần chuyên tâm đắm chìm trong cảnh ấm áp lúc này.

Không bao lâu Quân Nguyệt Nguyệt đã ngủ, Phương An Ngu ôm cô, ngón tay vuốt tóc mai cô cực khẽ, rồi không được một lúc cũng thiếp đi.

Lúc này cảm giác rất sâu, có lẽ là chăn quá ư mềm mại và sự an ủi của Phương An Ngu có hiệu quả, đến cả nằm mơ cô cũng không nằm.

Sau khi tỉnh lại, trong phòng đã là một vùng đen thui, Quân Nguyệt Nguyệt hơi động đậy, Phương An Ngu đã từ đằng sau ôm cô thật chặt, hôn lên trán cô một cái,

Vừa rồi Quân Nguyệt Nguyệt ngủ quá sâu bây giờ tứ chi vô lực, có điều theo khe hở của rèm cửa sổ, có thể nhận ra ngoài trời đã sắp tối rồi.

Đúng là vì trời còn chưa tối hẳn, đèn đường năng lượng mặt trời vẫn chưa cảm ứng sáng lên, nhưng đã có phần không nhìn rõ ngày khoảng thời gian đêm đan xen.

Quân Nguyệt Nguyệt trở mình, sát lại Phương An Ngu, vào giờ phút này, trong lòng cô yên lặng hoàn toàn, cô đối diện với tầm mắt có chút mơ màng của anh, cười một tiếng, lên tiếng hỏi anh, "Có đói bụng không? Trước đó anh ở viện điều dưỡng đã không ăn gì rồi, dọc đường đi điều khiển tang thi chắc cũng tiêu hao không ít năng lượng rồi, muốn ăn gì? Em đi làm cho anh."

Phương An Ngu không nói gì, nhìn qua vết thương trên mặt anh có vẻ như đã khép lại, nhưng nhìn một vết sẹo dài màu đỏ tươi bám trên khuôn mặt cực kỳ trắng nõn của anh có hơi giật mình.

Quân Nguyệt Nguyệt đưa tay ra chạm một cái, rồi lại tìm vết thương do tang thi cắn kia, quả nhiên vết thương cũng đã khép lại nhưng vẫn để lại một vết.

Khả năng khôi phục mạnh mẽ này thật sự quá lợi hại, mới chưa tới một ngày, mà xem ra dị năng hệ mộc của anh cũng có ích, mà lúc trước anh nói mặt anh không hồi phục được, đúng là lừa gạt cô, anh có khống chế được việc khép miệng vết thương.

Anh vì nghe nói cô không xa anh nữa, cho nên vết thương kia sau khi bị thương không bị khống chế đã khép lại một cách nhanh chóng, Quân Nguyệt Nguyệt có chút dở khóc dở cười.

Cô đưa tay ra, men theo vết sẹo trên mặt anh sờ một chút, muốn hỏi anh có thể loại bỏ cái này hay không, thật ra là cô biết có thể, bởi vì trọng mạt thế trước kia, dị năng giả hệ mộc, không những có khả năng vỗ về dị năng giả thăng cấp, mà cũng có thể khôi phục vết thương của bản thân như lúc ban đầu rất nhanh.

Có điều Quân Nguyệt Nguyệt cũng không hỏi gì, thực ra cô không thèm để ý vết sẹo này có hay không, nhưng rõ ràng là Phương An Ngu để ý, để ý thái độ của cô.

Quân Nguyệt Nguyệt dứt khoát xem như không nhìn thấy, hỏi lại lần nữa, "Đói không?"

Phương An Ngu gật đầu.

Điện thoại di động của hai người đều bị mất, nhất thời lúc này không thể tìm được tờ giấy trong tay, Quân Nguyệt Nguyệt bưng mặt Phương An Ngu hôn dọc theo vết sẹo của anh, nói, "Em đi làm chút đồ ăn, ăn xong, chúng ta đi tìm Quân Du lĩnh chút vật tư, em nhớ, lúc đó em để anh dùng quần áo của nhãn hiệu mà anh thích."

Phương An Ngu gật đầu, cùng Quân Nguyệt Nguyệt đứng dậy, đồ hai người mặc đều là đồ ờ nhà rộng thùng thình hết sức, Quân Nguyệt Nguyệt nấu chút cơm, muốn làm canh mọc đơn giản, mọc đã có sẵn, Phương An Ngu rửa cải thìa. Cô lấy được nồi xong đứng ở bên cạnh đảo, Phương An Ngu đứng sau lưng cô, đặt cằm trên đỉnh đầu cô, cùng cô nhìn chằm chằm bên trong nồi.

Mùi thơm của cơm và mùi thơm của cải thìa cùng tràn ra, Quân Nguyệt Nguyệt dựa vào ngực của Phương An Ngu ở đằng sau, trong lòng giống như mọc lăn mình theo nước sôi trong nồi vậy, cảm thấy đời người chưa từng viên mãn như vậy.

Trước lúc ăn cơm, Quân Nguyệt Nguyệt và Phương An Ngu cùng nhau đi tới bồn rửa đằng trước để rửa tay, cô nhìn Phương An Ngu đứng sau lưng mình, có hơi ngẩn ra.

Tóc anh hơi dài, đã sửa trước hôn lễ, Quân Nguyệt Nguyệt đưa anh đi nhuộm màu, bây giờ tóc đen lại mọc ra nhưng vẫn đẹp trai, thoạt nhìn Phương An Ngu không phải kiểu rất thu hút sự chú ý, anh không có góc cạnh sắc bén như Phương An Ngu, nhưng khuôn mặt này của anh, Quân Nguyệt Nguyệt thật sự nhìn thuận mắt nhất, giống như kiểu tóc xoăn quá dài sắp chạm đến cổ, dù đặt trên người đàn ông nào cũng quá lôi thôi thế mà anh lại có thể hold được, một bên chưa đến tai, lúc cúi đầu bên đó rũ xuống, nhưng không hề có chút nữ tính nào, cộng thêm vết sẹo kéo dài trên gương mặt trắng nõn lại có cảm giác đẹp một cách quỷ dị. Mà nhìn Quân Nguyệt Nguyệt cũng là đại mỹ nhân đẹp rành rành ra đó, bây giờ đại mỹ nhân có hơi yếu đuối, mặt hơi tái nhợt nhưng vẫn sạch sẽ động lòng người, chỉ là khi đứng chung một chỗ với Phương An Ngu, Quân Nguyệt Nguyệt cảm thấy mình vẫn không có dáng vẻ đẹp mắt bằng anh đã bị hủy dung.

Phương An Ngu rửa tay, thấy Quân Nguyệt Nguyệt sững sờ nên lại nắm tay cô rửa, rửa xong thấy cô nhìn mình chằm chằm qua gương, trước tiên là thắc mắc dùng đầu ngón tay chạm vào gương mặt cô, sau đó từ từ cong môi lên cười, từ sau lưng Quân Nguyệt Nguyệt khom người, qua bả vai cô, hôn lên gò má cô.

Hơi thở và bờ môi ấm áp, giống như vòng ôm của anh vậy, dụ người ta mê muội.

Quân Nguyệt Nguyệt vẫn cảm thấy cái từ mê người này, phần lớn để miêu tả con gái, nhưng bây giờ cô cảm thấy, thật ra từ này dùng trên người Phương An Ngu rất thích hợp.

Anh đúng là kiểu người đó, bạn chỉ cần lẳng lặng sống chung với anh, dù không nói lời nào cũng sẽ mê muội trong đó.

Lúc tỉnh dậy gương mặt Quân Nguyệt Nguyệt đang bị nhéo, mới tỉnh táo lại đập rớt tay Phương An Ngu, anh vòng qua bả vai cô ôm cô lên giường đất, thức ăn nóng hổi đã được bày biện xong xuôi trên chiếc bàn nhỏ.

Hạt cơm trắng tinh trong suốt, nhạt nhẽo chỉ có canh nhưng nhìn rất phong phú do có chút thức ăn nhanh là rau củ muối, để trong đ ĩa nhỏ, bày ra bàn đã không còn khe hở.

Hai người bắt đầu ăn, trong bát liên tục không ngừng Quân Nguyệt Nguyệt nhiều hơn thịt viên mà cô thích, tần suất vừa vặn đến khi cô ăn xong thì một người xuất hiện, Phương An Ngu múc canh chan cơm, có thể nhìn ra anh thật sự đói, ăn rất nhanh.

Chân Quân Nguyệt Nguyệt từ dưới gầm bàn duỗi lên, nhẹ nhàng cạ cạ bắp chân anh, Phương An Ngu đang bưng chén uống canh thì lập tức ho khan, tay trái không cầm đũa bắt được chân cô, xoa mu bàn chân, đặt trên đùi mình.

Ở cùng nhau yên bình như vậy khiến cô không muốn ra cửa, có điều ăn cơm xong, cô lo lắng đứng sau lưng anh nhìn anh rửa bát xong thì Quân Nguyệt Nguyệt và Phương An Ngu vẫn mặc quần áo vào, cùng nhau đi ra cửa, đi về phía sân của Quân Du và Lịch Cách.

Vừa vào cửa thì thấy hai người này đang dùng cơm, chỉ là so với sự phong phú giả tạo ban nãy của Quân Nguyệt Nguyệt và Phương An Ngu thì hai người này ăn thịnh soạn thật, đủ loại thịt, xương sườn, kho-xào-hấp đều đủ cả.

Quân Nguyệt Nguyệt không kìm được mà gato, “Chà chà, thật đúng là đại lão của căn cứ, ăn cũng không giống những người dân thường như chúng tôi.”

Lịch Cách liếc cô, “Thiếu cái rắm ý, trong tủ lạnh của cô không có phần sao? Mình không làm thì đổ cho ai?”

Quân Du cười, quay đầu nhìn Quân Nguyệt Nguyệt và Phương An Ngu, gọi hai người, “Ăn chung đi.”

Quân Nguyệt Nguyệt lắc đầu, trong tủ lạnh cái gì cũng có nhưng đó là dự trữ từ trước, bọn họ tìm được trong nhà ăn khi dọn sạch làng du lịch, mỗi một nhà đều được cấp, chỉ là cô không có tay nghề của tên Lịch Cách này, anh ấy thật sự đổi món đủ kiểu làm cho Quân Du ăn, ngày nào cũng vậy.

Có điều vừa đúng lúc bắt gặp, cô bèn với tay đẩy Phương An Ngu tới gần bàn, "Không phải anh muốn ăn xương sườn sao? Ăn mau đi." Vừa nói cô vừa lấy chén đũa Lịch Cách vẫn chưa dùng đến, nhét vào trong tay anh.

Phương An Ngu: Lúc nào anh từng nói muốn ăn chứ... Được rồi, đúng là rất muốn ăn.

Lịch Cách đứng dậy lấy chén đũa, còn Quân Nguyệt Nguyệt cuối cùng không ăn, nhìn ba bọn họ ăn.

Lịch Cách vừa ăn vừa hỏi, "Cô chịu ra ngoài rồi hả, để lại một nùi rối rắm như vậy, cũng không thèm giúp thu xếp ổn thỏa cho người khác làm, mấy người bọn tôi bận đến tận giờ, mà cô lại thanh thản, ngủ đến sưng cả mí mắt rồi kìa."

Quân Nguyệt Nguyệt nở nụ cười, "Haizz, người tài giỏi thường nhiều việc mà, tôi lại không giỏi chuyện đó nhưng có chuyện tôi am hiểu hơn đó. Ngày mai anh tập hợp đám dị năng giả bên trong căn cứ lại, và cả những người bình thường không có dị năng nhưng có thân thể cường tráng có khả năng chiến đấu, tôi tới huấn luyện."

"Vậy là học trong mơ ư?" Lịch Cách rất tin tưởng lời cô nói, thật ra thì mọi người trong căn cứ rất tin lời cô, ngoài sáng thì Lịch Cách là người đứng đầu nhưng thực ra tất cả mọi người đều nghe theo đề nghị của Quân Nguyệt Nguyệt làm việc, ngày hôm qua cô bóp ch ết tên nhóc kia không có một người nào ra nói chuyện ngăn cản, cũng không phải tất cả mọi người đều cảm thấy cô làm đúng, chỉ là vô hình trung cô đã có "quyền hành hình".

Mà đúng là thứ quyền vô hình này, trên đường bọn họ tới làng du lịch, khi Quân Nguyệt Nguyệt không nói lời nào đã giết người sĩ quan họ Trương kia đã hình thành, hướng của lòng người lúc nào cũng khó mà lay chuyển nhất.

"Ừm." Quân Nguyệt Nguyệt gật đầu, "Học trong mộng, tôi có phương pháp có thể giúp đoàn người nhanh chóng thích ứng để chiến đấu trực diện với tang thi, với cả khoảng thời gian này vật tư coi như đã đầy đủ, người của chúng ta cũng không được xem là nhiều nên nghỉ dưỡng sức tạm thời, đừng nóng vội ra ngoài.

Lịch Cách gật đầu, "Hôm nay mấy người chúng tôi sẽ tạm họp một lúc, vừa nghiên cứu cái này, lần này được bài học đau đớn thê thảm, tổn thất nhiều người như vậy, lần sau nhất định phải chuẩn bị kỹ càng mới ra ngoài."

"Đúng rồi, không phải hai người ngửi được mùi xương sườn mà tới ăn ké đó chứ?" Lịch Cách nhìn Phương An Ngu ở trước mặt đã ăn được mấy miếng xương, chậc chậc nói.

Quân Nguyệt Nguyệt lắc đầu, "Chúng tôi tới lĩnh chút đồ, thứ này không phải Du Nhi quản lý, tôi nhớ lúc gom vật tư ở thành phố Khâu Hải, có phải là có người nào giữ điện thoại di động hay không? Điện thoại của hai bọn tôi cũng bị mất rồi."

Quân Du gật đầu, "Có, để em đi lấy."

"Em ăn cơm trước đi đã," Quân Nguyệt Nguyệt ấn Quân Du đang định xuống đi lấy đồ, "Không gấp."

"Cô tới thật đúng lúc," Lịch Cách nói, "Lúc trở lại đã có mấy người nói với tôi, nhưng thứ này không được mấy cái, hơn nữa, tín hiệu càng ngày càng kém, cô biết, sắp không thể dùng được rồi."

"Tôi biết," Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Nhưng làng du lịch sẽ không cúp điện, tôi lấy một cái là được rồi, để cho An Ngu dùng, còn lại thì phát cho người nào cần, muốn liên lạc với bên ngoài. Hoặc là anh cũng thể để bọn họ làm điện thoại văn phòng của làng du lịch, xác định thời gian rồi định vị. Nhân lúc còn chưa cắt liên lạc thì cố gắng hết sức báo bọn họ liên lạc với người bên ngoài, có thể có người từ thành phố tới, chúng ta có thể cân nhắc mở cầu treo."

"Ừm," Lịch Cách nói, "Chuyện này có thể sắp xếp được."

Ăn cơm xong, Quân Du tự mình đưa Quân Nguyệt Nguyệt và Phương An Ngu đi vào nhà kho.

Ngoài điện thoại di động thì hai người còn được lĩnh hai bọc đồ lớn ra ngoài, ở chỗ cửa kho vần còn mấy người lĩnh đồ do một người khác phân phát, là người mà Quân Du tìm. Những thứ Quân Nguyệt Nguyệt lĩnh này đều là thứ không người nào muốn cả, phần lớn là đồ dùng hàng ngày và xa xỉ phẩm của Phương An Ngu, đều là đồ tích trữ lúc trước, không thể trả hàng lại cũng chẳng ở nhóm dự trữ có khả năng quyên tặng ra ngoài để làm giải thưởng chuẩn bị cho ngày nghỉ lễ sớm nhất*.

Hai người trở lại phòng, Quân Nguyệt Nguyệt sạc điện cho điện thoại, sau đó cầm quần áo cho Phương An Ngu khoa tay múa chân, bảo anh thay.

Phương An Ngu có thể nghe hiểu động tác, đổi cả bộ âu phục, cổ tay cài cúc áo, mắt kính gọng vàng cộng thêm với mái tóc nửa dài và vết sẹo, Quân Nguyệt Nguyệt bị vẻ đẹp trai ấy làm cho chân mềm nhũn.

Chao ôi, sao có thể có người bị thương cũng bị thương đẹp mắt như vậy chứ.

Quân Nguyệt Nguyệt dựa vào tường, che ngực, cau mày, Phương An Ngu luống cuống tới đỡ cô, cầm điện thoại gõ chữ hỏi --- Sao thế?!

Cô cau mày, mặt đầy thống khổ, "Em cảm thấy ngực mình đau, chân lại mềm, anh nói xem có phải em bị bệnh rồi hay không?"

- -- Tại sao có thể như vậy được, anh dẫn em đi tìm bác sĩ.

Phương An Ngu vừa nói vừa tới đỡ Quân Nguyệt Nguyệt, thật ra thì anh nói tìm bác sĩ cũng chính là một y tá quèn hiếm hoi duy nhất ở trong căn cứ, có thể truyền dịch, nhưng cũng chỉ có thể chữa bệnh cảm lạnh phát sốt thông thường mà thôi.

Quân Nguyệt Nguyệt nắm tay Phương An Ngu, lắc đầu, "Không thể, em không thể."

Phương An Ngu suýt chút nữa thì đồ mồ hôi, Quân Nguyệt Nguyệt vòng qua cổ anh để anh nghe được tiếng tim cô đập, "Anh nghe thử xem, có phải tim em đập nhanh quá, bên trong thật giống như có một con nai con, đâm vào em thật là đau."

Ban đầu Phương An Ngu nghiêm túc lắng nghe nhưng sau khi nghe cô nói trong lòng cô có một con nai con đâm vào đau đớn, anh đã kịp phản ứng, nhất thời ngẩng đầu lên lườm Quân Nguyệt Nguyệt, bên tai đỏ lên.

Quân Nguyệt Nguyệt nháy mắt, học dáng vẻ vô tội của anh, nói, "Chân em đã bị sự đẹp trai của anh làm cho mềm nhũn, làm sao đây, không dùng được sức a..."

Phương An Ngu:...

Quân Nguyệt Nguyệt như thế này là đang chế nhạo dáng vẻ giả bộ lúc trước của anh.

Anh có hơi thẹn quá hóa giận, ném mắt kính lĩnh được trên giường, đưa tay kéo cà vạt, anh vừa cử động một cái thì Quân Nguyệt Nguyệt đã đè ngực, giọng nói có phần rời rạc, "Trời ạ! Anh muốn làm gì, em không thể hít thở, anh không thể dùng cà vạt trói em lại được sao, nếu thế em tuyệt đối... sẽ không giãy giụa."

Phương An Ngu thật sự đỏ mặt quá trời, vừa ôm lấy Quân Nguyệt Nguyệt ném lên giường, xé cà vạt ra buộc chặt miệng cô.

Miệng Quân Nguyệt Nguyệt bị buộc ngậm lại, lúc này cũng không thể nói chuyện được, chỉ có thể cười một cách rầu rĩ.

Phương An Ngu cũng cười lên, hai người ôm nhau trong một đống quần áo, Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Thật ra thì trước đó em chuẩn bị rất nhiều đồ, những thứ này cũng lắm chỉ là một góc của núi băng thôi."

"Em còn không nhớ nổi chuyện lúc trước kia, chỉ muốn nuôi anh, chuẩn bị dựa theo những thứ anh thường dùng." Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Đây là nguyên nhân em nhất định phải có được Quân gia, em còn nghĩ, nếu mạt thế tới cũng chẳng sao, em dùng những thứ này tạo một chiếc tổ thoải mái cho anh, anh có thể sống như ở thế giới bình thường vậy, cuộc sống không có chút biến đổi nào."

Phương An Ngu ôm chặt Quân Nguyệt Nguyệt, hôn lên mắt cô, cầm điện thoại gõ chữ --- Không cần những thứ này, anh chỉ cần ở cùng với em là được rồi.

Quân Nguyệt Nguyệt lắc đầu, "Em thích nhìn dáng vẻ của anh trải qua cuộc sống yên ổn, như vậy thì dù bên cạnh là kiểu người như thế nào, thế giới như thế nào, em chỉ cần nhìn anh một cái là có thể yên lòng."

Ngón tay Phương An Ngu giật giật, không gõ chứ tiếp mà gật đầu cười.

Vì thế ngày hôm sau, lúc tất cả mọi người tập hợp bắt đầu chuẩn bị huấn luyện tang thi, dị năng giả xếp hàng trên một phần bãi cỏ, trên người tất cả mọi người đều có sự chật vật để lại từ những ngày qua, chỉ có Phương An Ngu, cả người mặc đồ thể thao màu trắng hàng hiệu số lượng có hạn, thậm chí còn buộc cả dây buộc tóc vận động, cột chặt tóc anh lên, nhìn qua giống như một sinh viên trẻ tuổi phấp phới chuẩn bị đi chạy bộ.

Hôm nay ánh mặt trời chói mắt một cách khác thường, Phương An Ngu ở trong đám người cũng như vậy.
 
Gả Cho Nam Phụ Câm Điếc
Chương 115


Ngay cả Phương An Yến cũng nhìn không nổi, có phần một lời khó nói hết mà lau mặt, cách ăn mặc như thế này ở xã hội bình thường đối với người bình thường đều thể hiện ra vô cùng tinh xảo, ở thời điểm hiện tại thì đúng là có chút chướng mắt.

Có điều số lượng dị năng giả không tính là nhiều, phần lớn đều đã từng ra cùng Phương An Ngu ra ngoài chiến đấu rồi, sau khi biết được anh có khả năng điều khiển tang thi, đám dị năng giả cũng không có ai dám khinh thường anh nữa.

Buổi sáng Quân Nguyệt Nguyệt làm chiến đấu phổ thông trước, phương pháp huấn luyện thể năng (khả năng thể chất), thể năng là cơ sở của tất cả cho nên bọn họ rèn luyện chạy bộ như bình thường, đều phải chú trọng cả lực chân và cánh tay, huấn luyện các hướng năng lực phản ứng. Cô chỉ giới thiệu ngắn ngủi một chút, cho mọi người phương hướng đại khái, phải đợi đến khi thể năng vượt qua kiểm tra thì mới có thể bắt đầu.

Mà hôm nay thứ dị năng giả huấn luyện, phải làm không phải gì khác, chính là bắt tang thi.

Lần này người dẫn đội là Cơ Phỉ, trên thực tế là huấn luyện người bình thường thì Cơ Phỉ phù hợp hơn, nhưng dáng vẻ cô nàng huấn luyện lính đánh thuê kia, nói cho cùng vẫn là đối phó với người, một số ảnh hưởng trên người tang thi cũng không áp dụng được.

Hơn nữa nay là ngày đầu tiên, cô đã nhân lúc chưa có ai tới đã thương lượng, điều chỉnh phương án rèn luyện cùng với Cơ Phỉ.

Người bình thường ở bên kia nói một tiểu đội trưởng bắt đầu kéo người chạy vòng quanh, Quân Nguyệt Nguyệt thì đến tổ dị năng ở bên này, bắt đầu đưa ra đề xuất với dị năng giả.

Vì cô đã từng gặp phải trước đó, cho nên đưa ra đề nghị khiến cho tất cả mọi người đều hoảng sợ vì cái đẹp.

Chẳng hạn như cô đề xuất điện lực có thể thử thu hồi lại, phân tán ra, không để một lần tiêu hao nhiều điện lực trên người một người, nhỏ thì buộc phân tán hồ quang điện trực tiếp tấn công đầu tang thi là có thể giết một lượng tang thi theo nhóm.

Hoài Văn Trì nghe cách giải thích của Quân Nguyệt Nguyệt thì ánh mắt sáng như đèn pha, nhưng loại kỹ năng này vô cùng ngầu, nếu muốn thực hiện thật thì việc chia hồ quang điện ra cũng rất khó khăn.

Tất nhiên trong này còn phải phụ thăng cấp, những điều Quân Nguyệt Nguyệt nói này đều là nghe từ người còn sống sót từ Nam chí Bắc ở bên trong căn cứ, các kiểu dị năng có thể làm được loại trình độ nào cao nhất.

Đối với kiếp trước, cô hâm mộ những thứ này từ đáy lòng, cho nên cô nhớ rất rõ ràng, Lịch Cách hệ thạch có thể luyện thành không cần đạn có thể bắn súng vô hạn, tất nhiên, súng chỉ là một phương tiện truyền, cái chính là dị năng của anh ấy có thể chia đá vỡ ra thành rất nhỏ nhưng lực sát thương của đá lại rất lớn.

Hay ví dụ như dị năng của Phương An Yến cũng có thể nén quả cầu lửa tách ra thành những phần nhỏ nhất, Quân Nguyệt Nguyệt đã từng nghe nói là lợi hại nhất, ngay cả có dị năng giả hệ hỏa phóng quả cầu lửa chỉ to cỡ móng tay, nhưng năng lượng nén lại không giảm chút nào, chui vào trong đầu tang thi thì sẽ nổ.

Nghe nói đã từng có một dị năng giả hệ hỏa xuất chiêu một lần đã đủ nổ banh đầu mấy chục tang thi.

Chỉ có điều rốt cuộc cái thế giới này có rất nhiều chỗ không giống với kiếp trước của cô, ví dụ như sự tồn tại không có cách nào giải thích của Phương An Ngu, cô đã biết anh có dị năng khống chế tang thi, là vì suy cho cùng anh là chủ nhân của thế giới này, nhưng dị năng hệ mộc của anh cũng là thật.

Hơn nữa Quân Du và Cơ Phỉ, đời trước Cơ Phỉ đã chết từ lâu rồi, không thức tỉnh dị năng biến đổi hình thái, mà về dị năng hệ thiết của Quân Du này, cô cũng chưa từng nghe qua.

Có điều cô đã từng gặp Quân Du thay đổi hình dáng cửa sắt, cô ta và Phương An Ngu đều là đối tượng đào tạo trọng điểm trong đội, bởi vì chỉ cần Quân Du có dị năng mạnh, trên tay có vật dẫn là có thể đan ra một chỗ tránh nạn kiên cố cho đồng đội, mà Phương An Ngu thì có thể xua đuổi tang thi đến gần, hai người họ phối hợp chính là hậu thuẫn kiên cố nhất.

Dẫu sao dù bọn họ cứu viện hay tìm vật tư thì an toàn vĩnh viễn là điều quan trọng nhất.

Quân Nguyệt Nguyệt nói lần lượt hình dung ban đầu một lượt, dị năng giả có biến dị sức mạnh và tốc độ nghe mà mặt tràn đầy hâm mộ, nhưng cũng vì mình không có những năng lực này mà lộ ra vẻ mất mát rõ ràng.

Cuối cùng cô nói đến biến dị sức mạnh và tốc độ, mấy người bên dưới cũng vểnh tai lên.

"Biến dị sức mạnh và tốc độ trong cả đội chiến đấu không giống những người biến dị khác, có thể giết cả đám, có thể đùng một cái khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Trước kia Quân Nguyệt Nguyệt đã từng huấn luyện cho dị năng giả, cô rất rành làm sao nguyên tắc để giữ tự tin cho người khác một cách lâu dài, còn nói, "Tôi cũng là biến dị tốc độ và sức mạnh, chúng tôi không giống như những dị năng giả khác có thể rèn luyện dị năng cho tốt trong vòng thời gian ngắn mà tăng khả năng tấn công.

Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Mặc dù chúng tôi có khuyết điểm nhưng cũng có một ưu điểm trí mạng, mà tất cả dị năng giả khác cũng không có."

Đầu mọi người đều ngẩng lên, trợn mắt nhìn cô, Quân Nguyệt Nguyệt cười, mặt vô cùng kiêu ngạo, "Chúng tôi vĩnh viễn sẽ không cạn kiệt dị năng, ở thời kỳ hòa hoãn những dị năng giả khác bị yếu đi, yếu ớt giống như một em gái nhỏ vậy nhưng chúng tôi vẫn có thể trong trạng thái chiến đấu đủ phong cách, dĩ nhiên cũng không phải động cơ vĩnh viễn, dẫu sao làm chuyện đó cũng như giết tang thi cũng đều phải có một giới hạn."

Lời Quân Nguyệt Nguyệt vừa nói ra thì phần lớn đàn ông bên dưới cũng cười, cô cũng cười lên nhìn Phương An Ngu một cái, mọi người cười lớn tiếng hơn khiến tai anh hơi đỏ lên, không dám đối mặt với Quân Nguyệt Nguyệt.

Chờ tiếng cười của mọi người ngừng hết, lúc này Quân Nguyệt Nguyệt mới nói, "Chỉ có điều so sánh với bọn họ một cái thì vô ích, biến dị sức mạnh và tốc độ là loại kéo dài tương đối lâu, cho nên chúng ta chỉ cần luyện kỹ xảo giỏi, không những có thể làm cho tang thi muốn chết đi sống lại, hơn nữa còn có thể để cho đồng đội ở đây giao phó cả thể xác và tinh thần khi yếu ớt."

Mọi người vừa cười, Quân Nguyệt Nguyệt lần lượt chỉ vào dị năng giả đặc biệt, "Không cần cười đâu, đến khi mọi người yếu ớt giống như một em gái nhỏ sẽ gào khóc gọi anh trai thôi."

Mọi người liên tục cười ầm lên vì lời dẫn dắt của cô nhưng khi mọi người cười xong hết rồi, thu lại nụ cười, Quân Nguyệt Nguyệt lại nghiêm túc nói, "Mỗi một loại dị năng đều cần sự luyện tập rất khổ cực và dài đằng đẵng mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất của nó, loại luyện tập này chia thành ba giai đoạn."

Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Đầu tiên là thể chất, đây vĩnh viễn là thứ trụ cột nhất, thứ hai là đối chiến, chỉ có khi thực sự đối mặt với tang thi mới có thể khiến người đang trong đối chiến tích lũy càng nhiều kinh nghiệm và kỹ xảo hơn, dĩ nhiên tôi sẽ để lão đại liệt kê ra đầy đủ nhất nhược điểm của tang thi, giúp mọi người không đánh bừa nữa mà có thể dùng phương pháp đơn giản nhất giải quyết tang thi một cách nhanh chóng.

"Điểm cuối cùng, chính là thăng cấp." Quân Nguyệt Nguyệt nói xong câu này thì tất cả mọi người có mặt đều phấn chấn, trước khi gia nhập bọn họ đã nghe Lịch Cách nói xoen xoét chuyện bọn họ có bí quyết có thể giúp dị năng giả thăng cấp.

Quân Nguyệt Nguyệt cười một tiếng, chia sẻ phương pháp cho mọi người không chút keo kiệt.

"Ăn tinh hạch trong đầu tang thi là có thể thăng cấp?" Có người ngạc nhiên hô thành tiếng, "Vậy chúng ta sẽ không biến thành tang thi chứ!"

Lập tức có người nghi ngờ hỏi lại, "Nhưng tôi nghe nói miệng bị bắn máu tang thi sẽ biến dị, ăn thứ bên trong đầu của bọn chúng được thật ư?!"

Tiếng chất vấn thay nhau vang lên, Quân Nguyệt Nguyệt không vội giải thích, chờ mọi người nói hết, lúc này mới nói, "Mấy người cho rằng làm sao hình thành được tang thi cấp hai?"

"Tang thi cấp hai chính là tang thi ăn nhầm phải tinh hạch của tang thi khác, cho nên mới thăng cấp," Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Tôi có thể rất chắc chắn nói với mấy người, tang thi cấp hai cũng không phải tiến hóa cao nhất của tang thi, trong năm năm tương lai tới sẽ có thể xuất hiện tang thi cấp ba."

"Bọn chúng không những có thể có thể điều khiển đồng loại, thậm chí sẽ ngừng thối rữa, khôi phục chức năng ngôn ngữ, khôi phục trí nhớ bị trước khi biến thành tang thi," Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Mấy người tưởng tượng thử xem, có tư duy và sự chỉ huy của nhân loại, lại có thể điều khiển dao súng không chĩa vào, chỉ cần đầu không nổ thì sẽ không ngừng có xác quân đội, đây mới thật sự ác mộng của ngày tận thế."

Mấy người thân thiết với Quân Nguyệt Nguyệt, nếu không được nghe nói từ trước thì cũng khiếp sợ đến hít khí vào giống như mọi người bây giờ vậy.

"Làm sao cô lại biết được điều này?" Cuối cùng trong đám người vẫn có người đàn ông lên tiếng nghi ngờ Quân Nguyệt Nguyệt, "Làm sao chúng tôi chắc chắn lời cô nói là sự thật?"

Lịch Cách và mấy người khác đều khẩn trương, bởi nếu Quân Nguyệt Nguyệt nói ra trước mặt mọi người là cô nằm mơ thấy thì thật sự là không có sức thuyết phục.

Có điều đám Lịch Cách nhanh chóng phát hiện lo lắng của bọn họ là dư thừa bởi vì cô bắt đầu chém gió.

Cô nhìn Cơ Phỉ một cái sau đó nói, "Thật ra thì tôi có thể lăn lộn bên cạnh lão đại được như vậy không chỉ vì em gái tôi là bảo bối cưng của anh ta mà là lúc vừa mới bắt đầu mạt thế tôi cũng đã thức tỉnh một dị năng khác ngoài dị năng hiện tại."

"Đó chính là khả năng biết trước." Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Có thể biết trước phần lớn chuyện trong vòng năm năm tại mạt thế."

Mọi người bàn tán sôi nổi một trận, cô nói tiếp, "Tiếp theo tôi muốn nói với mọi người một chuyện quan trọng hơn một chút, đó chính là tôi là người thức tỉnh dị năng song hệ, một là sức mạnh, hai là tiên đoán."

Lần này Quân Nguyệt Nguyệt không cho mọi người cơ hội nói chen vào mà tiếp tục nói, "Trừ tôi ra, chồng tôi Phương An Ngu cũng là người thức tỉnh dị năng song hệ."

"Anh ấy thức tỉnh hệ mộc và hệ khống chế, mọi người ở đây đều biết," Vẻ mặt cô càng lúc càng nghiêm túc, "Tiếp đây tôi muốn nói chuyện với mọi người, liên quan đến mạng của mọi người, cho nên làm ơn nhất định không nên tùy tiện thử nghiệm cũng không nên coi là đùa giỡn."

Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Đó là dù mấy người có tin tưởng lời tôi nói rằng ăn tinh hạch của tang thi có thể thăng cấp hay không thì cũng kính xin đừng nên âm thầm thử nghiệm, bởi vì thăng cấp là một quá trình vô cùng nguy hiểm, tinh hạch của tang thi sẽ làm cho cảm xúc người biến dị trở nên hung ác, nhẹ thì mất ý thức tự chủ biến thành người điên, nặng thì miệng và mũi đều chảy máu, thậm chí tự nổ tung."

"Bùm!" Quân Nguyệt Nguyệt mô phỏng âm thanh, "Kiểu tự nổ tung từ bên trong, chuyện này không phải là trò đùa giỡn."

"Vậy còn chuyện thăng cấp mà cô nói, thăng cấp nguy hiểm như vậy thật sự cần thiết sao?" Có người lên tiếng hỏi.

Quân Nguyệt Nguyệt gật đầu, "Hỏi rất hay nhưng không cần thiết, chờ khi cậu ra ngoài gặp phải tang thi cấp hai chỉ huy sóng tang thi thật, chúng ta lại tiếp tục thảo luận vấn đề này, bởi trước mắt với năng lực này của cậu còn chưa đạt đến tiêu chuẩn thăng cấp."

"Hoặc là cậu cũng có thể hỏi người bên cạnh mình thử xem, chính là người đứng bên cạnh cậu đó, anh ta chính là người sống sót trong sóng tang thi," cô nghiêm túc nói, "Bây giờ số lượng tang thi cấp hai đã vượt xa khỏi tầm dự đoán của tôi rồi, nguyên nhân cụ thể thì không rõ, nhưng lại là cản trở lớn nhất của chúng ta khi ra ngoài cứu viện và tìm vật tư."

"Cho nên tất cả chúng ta đều muốn thăng cấp, nhưng việc này cần rất nhiều ý chí kiên cường và năng lực tự kiềm chế, có lúc còn cần sự hỗ trợ từ bên ngoài." Quân Nguyệt Nguyệt nhìn Phương An Ngu nói, "Nói đơn giản là, chúng ta sẽ có một người hỗ trợ phù hợp nhất, anh ấy có thể vỗ về tinh thần hung bạo của chúng ta trong giai đoạn thăng cấp, trợ giúp chúng ta an toàn lên cấp hai." Tất cả mọi người đều theo tầm mắt cô nhìn về phía Phương An Ngu, cô nói, "Không sai, chính là chồng tôi, một trong số dị năng song hệ của anh ấy - dị năng hệ mộc là dị năng duy nhất của thể làm yên lòng khi đang thăng cấp. Vì vậy, nếu các người muốn thăng cấp một cách lâu dài, trở nên mạnh mẽ thì anh ấy chính là đối tượng quan trọng nhất cần phải bảo vệ."

Lịch Cách thầm mắng một tiếng mẹ nó trong lòng.

Bây giờ anh ấy cũng không thể không phục Quân Nguyệt Nguyệt, khả năng xúi giục thật sự có thể bán hàng đa cấp được luôn rồi, mẹ nó chuyện rèn luyện này cũng có thể nói trầm bổng lên xuống như vậy, cuối cùng lại còn tận dụng triệt để để mọi người bảo vệ chồng cô đàng hoàng, thật là tuyệt cú mèo.

"Không phải là cô muốn để bọn tôi bảo vệ chồng cô mà nói bậy đó chứ!" Một người trong đó mở miệng, nhưng câu này không phải câu hỏi mà là mang theo ý trêu chọc.

Quả thật là bọn họ tin lời của Quân Nguyệt Nguyệt, tin, tất nhiên là không sợ thăng cấp mà cô nói, cho nên tâm trạng thả lỏng hơn chút mới có thể nói ra như vậy.

Mặt Quân Nguyệt Nguyệt vô cùng nghiêm túc, "Chuyện này cũng bị cậu nhìn ra được, mọi người cũng biết tôi cưng anh ấy bao nhiêu rồi đó."

"Đó là vì bản thân anh ấy là một bảo bối, không những có thể làm yên lòng người thăng cấp. Sau khi anh ấy lên cấp sẽ có thể chữa cho người bị thương và bị bệnh, dị năng khống chế của anh ấy là thứ duy nhất có thể đối đầu chính diện với tang thi cấp hai, chẳng lẽ không nâng anh ấy lên sao?!"

Mọi người đều nở nụ cười, bắt đầu lác đác đáp lại, "Ừ.. cậu ấy..."

Quân Nguyệt Nguyệt cười lên, "Không chỉ mỗi chồng tôi cần phải bảo vệ, em gái tôi cũng vậy nhé."

Cô chỉ vào Quân Du, "Mấy người thấy được dị năng của con bé rồi phải không, chỉ cần có vật dẫn là con bé có thể đan cho mọi người một ổ thoải mái không bị tang thi cắn xé, cộng thêm năng lực khống chế của chồng tôi, mấy người nghĩ thử xem, có đường lui thì chúng ta chính là nhà vô địch."

"Dù sao bảo bối đều ở nhà mấy người chứ gì." Một người trẻ tuổi lại kêu lên.

Quân Nguyệt Nguyệt vui vẻ gật đầu, "Ai bảo không phải đâu, tôi cũng cảm thấy rất vinh hạnh."

"Nói tới chuyện lên cấp và biến đổi dị năng này," Quân Nguyệt Nguyệt nói, "Từ nay về sau còn liên quan đến hợp tác tập thể, dị năng hỗ trợ qua lại, cùng với việc gặp phải các kiểu vũ khí đặc biệt của biến dị sức mạnh."

Hứng thú của mọi người dâng lên, Quân Nguyệt Nguyệt cười nói, "Không nói những chuyện đó hôm nay, tạm thời chưa dùng tới, tôi tin là mọi người cũng đã nhìn thấy người bình thường đã chạy mấy vòng quanh làng du lịch ở phía bên kia, hôm nay việc huấn luyện của chúng ta cũng phải chính thức bắt đầu."

"Nhưng để đối chiến thích ứng tốt hơn thì tất nhiên biện pháp tốt nhất là chém giết chính diện, người bình thường không thể ngay lập tức đối mặt chống lại tang thi nhưng dị năng giả có thể," Cô lại tiếp tục nói giữa lúc mọi người đang có vẻ mặt khác nhau, "Không sai, chính là việc mấy người nghĩ đó, mở cầu treo, dẫn tang thi tới."

"Chờ một lúc nữa sẽ có hậu cần của chúng ta giúp mọi người ngụy trang kỹ càng, dù dùng dị năng hay gì thì mấy người phải bắt được một con còn sống."

Cô vừa dứt lời thì mọi người lại nhao nhao, Quân Nguyệt Nguyệt giải thích, "Đương nhiên bắt sống không phải để nghịch mà là nhổ hết răng và móng tay để cho người bình thường luyện tập đối đầu chiến đấu!"

Nói thế xong thì tất cả mọi người lên tiếng trả lời, không có ai hỏi lại nữa, để hậu cần trang bị lên gần như tất cả các vị trí: cánh tay, cổ, tay, trên mặt cho mình, cửa cầu treo cũng mở ra.

Quân Nguyệt Nguyệt nhân thời gian này chạy đến bên cạnh Phương An Ngu, trên tay buộc chặt vài dầy đề phòng bị cào, cố ý rúc vào sau lưng anh, nhỏ tiếng hờn dỗi, "Chồng phải bảo vệ em nhé, người ta sợ thật đó."

Phương An Ngu thấy đã có người đi về phía cầu treo hấp dẫn tang thi, nở nụ cười quay đầu nhìn Quân Nguyệt Nguyệt đang rúc vào sau lưng mình, dùng nắm đấm vỗ vỗ ngực, tỏ ý cô cứ núp đằng sau lưng anh, anh ngăn cản cho.

Quân Nguyệt Nguyệt cười tránh sau lưng anh, Lịch Cách mặt không đổi sắc "ọe" một tiếng, e là Phương An Ngu không chỉ câm điếc mà còn mù, không thấy cái nết của cô dù là khi giết người hay giết tang thi đều hung tàn hơn đàn ông.

Có điều không biết Phương An Ngu có phải cố ý hay không, Lịch Cách vừa ói xong thì anh quay đầu khom người, hôn lên mũi Quân Nguyệt Nguyệt trước mặt mọi người.

Lịch Cách che ngực, quay đầu nói với Quân Du, "Anh cũng phải thơm thơm."

Quân Du đang hí hoáy với dây buộc trên tay, nghe vậy thì nhẹ nhàng mắng, "Cút."

- --

Tác giả có điều muốn nói:

Quân Nguyệt Nguyệt: Chồng tôi, thiệt là đẹp trai!

Phương An Ngu: Vợ tôi, thực sự quá đẹp!
 
Back
Top Dưới