Ngôn Tình Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính

Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính
Chương 160: Ngoại truyện 2


Chuyện trong phủ vẫn do Thúy Châu quản lý như trước, chỉ thỉnh thoảng có chút chuyện cần đi trưng cầu ý kiến c*̉a Hầu phu nhân.

Bây giờ Vu Hàn Châu trở lại, Hầu phu nhân bèn buông tay, còn để cho Thúy Châu bẩm báo với Vu Hàn Châu.

Trở lại Trường Thanh viện, Thúy Châu bẩm báo chuyện trong phủ trong khoảng thời gian này với Vu Hàn Châu c*̀ng với kết quả xử lý c*̉a hồi môn c*̉a Vu Hàn Châu.

Nàng ta bây giờ không chỉ quản lý việc nội vụ trong phủ, mà xử lý cả c*̉a hồi môn c*̉a Vu Hàn Châu.

Vu Hàn Châu khen: “Ngươi rất giỏi giang!”

Thúy Châu cười nói: “Được Đại gia và nãi nãi xem trọng, nô tỳ đương nhiên phải hết sức báo đáp.”

Nàng ta không có nam nhân, không có con cái, không cần phải hầu hạ trong ngoài, chỉ làm những việc này còn làm không được sao?

Nàng ta c*̃ng không cần phải làm từng chuyện một, có nương tử quản sự cho nàng ta sai khiến. Mỗi ngày lúc nào thấy mệt, thấy khát, c*̃ng có nha hoàn phụng dưỡng. Bận thì có bận chút, nhưng Thúy Châu không thấy mệt mỏi.

Cuộc sống như vậy, nếu như chủ tử ban ơn, nàng ta sẵn lòng sống như vậy thêm hơn hai mươi năm nữa.

Nói một lúc, Vu Hàn Châu nói: “Nếu như thế, khổ cực ngươi tiếp tục quản lý tiếp nhé.”

Sau đó lại bàn bạc chuyện khởi công nữ học với Lục Tuyết Dung.

Chuyện này mặc dù do Thái tử phi khơi ra, nhưng phần lớn việc đều do Lục Tuyết Dung làm, làm xong sẽ trình cho Thái tử phi, Thái tử phi chỉ cần gật đầu là được.

Một mình Lục Tuyết Dung bận rộn làm không nổi, tóm lấy Vu Hàn Châu đến giúp đỡ.

May mà Vu Hàn Châu cũng vui vẻ.

Châu Châu cùng Văn Tông, Thụy Nhi chơi c*̀ng một chỗ, mỗi ngày cười nói ha ha, không cần người nhọc lòng.

Giữa tháng tư, sắp đến sinh nhật Châu Châu thì Hạ Văn Chương trở về.

Hắn biết được chuyện Thái tử phi muốn lập nữ học, phản ứng đầu tiên c*̃ng giống như Vu Hàn Châu: “Lập nữ học tốt, Châu Châu lớn hơn hai tuổi, sẽ đưa nó đến nữ học học.”

Vu Hàn Châu vui vẻ không ngừng cười gánh vác chuyện này.

Nàng đưa đề án kế hoạch đã làm xong cho hắn nhìn, Hạ Văn Chương nhìn rồi nói ra mấy kiến nghị, rồi nói: “Đã được rồi!”

Nhanh chóng bắt đầu làm thì mới biết hiệu quả như thế nào, c*̃ng có thể giải quyết hết mọi vấn đề để kịp trước khi Châu Châu nhập học, đến lúc đó Châu Châu có thể thoải mái không buồn lo nhập học.

Châu Châu còn không biết chuyện mình sắp đi học, chỉ thấy phụ thân trở về, rất vui mừng, ngay cả Văn Tông cùng Thụy Nhi cũng quên mất, chỉ quay xung quanh phụ thân mình.

——

Hạ Văn Chương chạy về gấp, cũng là muốn về kịp trước sinh thần con gái mình, hắn còn đã chuẩn bị lễ vật sinh thần cho con gái.

Là một bức họa.

Vẽ một nhà ba người ngồi trên thuyền, Hạ Văn Chương đang nắm tay con gái câu cá.

“Châu Châu còn nhớ không? Con câu được một con gái lớn.” Vu Hàn Châu nhắc nhở cô bé.

Châu Châu vốn dĩ đã quên rồi, lúc này nhìn bức họa, lập tức nhớ ra, hết sức vui mừng nói: “Con nhớ! Con cá đó to thế —— này này!”

Vừa ra dấu, vừa cất bức tranh vào: “Con muốn cho tiểu thúc và Thụy Nhi xem!”

Cô bé vui sướng chạy đi.

Hạ Văn Chương hơi không biết phải làm sao, kéo thê tử qua, ôm nàng ngồi trên đùi, chống đầu lên trán nàng hỏi: “Nhớ ta không?”

“Chàng đoán xem?”

Lông mày Hạ Văn Chương cau lại, nói: “Ta đoán nàng không nhớ.” Ôm nàng đứng dậy, đi vào bên trong, “Ta phải trừng phạt nàng thôi!”

Vu Hàn Châu mới không sợ hắn trừng phạt đâu.

Hắn dám quát tháo nàng thì nàng sẽ đạp hắn xuống giường!

Hạ Văn Chương lần này hồi kinh, trong thời gian ngắn sẽ không ra ngoài nữa.

Trường dạy vỡ lòng ở sáu châu phủ đã xây xong, trong thời gian ngắn Hoàng thượng sẽ không điều bạc xây dựng thêm nữa, trừ khi hiệu quả c*̉a mấy trường dạy vỡ lòng này rất tốt.

Hạ Văn Chương dự định sang năm sẽ đi ra ngoài một chuyến, kiểm tra thực hư tình hình giáo dục c*̉a trường dạy vỡ lòng ở sáu châu phủ.

Một năm này hắn ở lại trong phủ, mỗi ngày sáng tối đều đến chính viện thỉnh an. Một hôm, hắn bị Hầu phu nhân gọi lại: “Chương Nhi, từ khi các con sinh Châu Châu, cũng đã mấy năm rồi, sao bụng tức phụ con vẫn không có động tĩnh nữa vậy?”

“Chuyện này …” Trên mặt Hạ Văn Chương lộ vẻ khó xử, “Có thể là do trời sinh đường con cái khó khăn chăng? Ban đầu bọn con sinh Châu Châu c*̃ng tốn không ít sức lực.”

Bọn họ cũng không phải vừa viên phòng đã sinh được Châu Châu. Sau hai năm viên phòng thì bụng Vu Hàn Châu mới có động tĩnh.

Nghĩ đến thân thể Đại nhi tức từng được đại phu nói là “Hiếm thấy có người bảo dưỡng tốt như vậy”, ngay cả chứng hàn phụ nhân bình thường dễ mắc c*̃ng không có, Hầu phu nhân không khỏi thầm nghĩ có lẽ vấn đề thật sự từ con trai bà chăng?

Bà nhất thời thấy rất buồn.

Dưới gối không có con trai, cũng không phải chuyện nhỏ mà?

“Các con lớn tuổi rồi, cũng không cần ta cứ luôn bận tâm.” Hầu phu nhân nói, “Tự mình khám đại phu thử xem đi.”

Hạ Văn Chương đáp: “Vâng thưa mẫu thân.”

Nói là khám đại phu, nhưng khám hay không c*̃ng chẳng ai biết được. Tóm lại, lúc Châu Châu năm tuổi, vẫn không có đệ đệ hay muội muội.

Đại phòng như thế thì c*̃ng thôi, nhưng nhị phòng sao c*̃ng chỉ có một mình Thụy Nhi thôi?

Hầu phu nhân quả thật lo nghĩ muốn nát ruột, thậm chí còn gọi Lục Tuyết Dung đến hỏi.

Lục Tuyết Dung đã sớm dự được sẽ có cảnh này, cũng không hoảng hốt, cũng không giải thích rõ, chỉ cúi đầu nói: “ Dạ mẫu thân, con nhớ rồi ạ.”

Dù sao nàng ta đã có con trai rồi, tiến có thể công lùi có thể thủ. Đại ca đại tẩu còn không có con trai đấy, thế nào c*̃ng không trách lên đầu nàng ta được.

Hầu phu nhân ngoài miệng thúc giục thì thúc giục, bà c*̃ng không phải thần tiên, nào có thể nhét đứa bé vào bụng con dâu được?

Chỉ có thể oán trách với Hầu gia: “May mà chúng ta có ba đứa con trai. Nếu chỉ một đứa, Hạ gia lúc nào mới có thể phồn vinh chứ?”

Hầu gia nghe vậy, trong lòng c*̃ng sâu sắc nghĩ về điều đó. Đến bây giờ, tôn bối c*̉a Hạ gia vậy mà chỉ có một mình Thụy Nhi!

Làm thế nào cho được đây?
 
Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính
Chương 161: Ngoại truyện 3


Về chuyện sinh con, Vu Hàn Châu và Hạ Văn Chương đã sớm bàn xong, chỉ cần một mình Châu Châu.

Theo cách nhìn c*̉a Hàn Châu, một đứa con là đủ rồi, lòng người lớn như vậy, nàng phải yêu thương bản thân, phải yêu thương Hạ Văn Chương, lại yêu thương Châu Châu, như vậy đã hết sức tràn đầy lòng nàng rồi.

Còn đối với Hạ Văn Chương mà nói, hắn vĩnh viễn khó mà quên được hình ảnh tức phụ sau khi sinh ra Châu Châu, nhợt nhạt yếu ớt nằm ở nơi đó, dường như chỉ cần lại mở mắt ra thì người không phải là người đó nữa.

Trái tim c*̉a hắn nhỏ hơn Vu Hàn Châu, một mình Vu Hàn Châu đã lấp đầy trái tim c*̉a hắn, có thể nhét vào thêm Châu Châu đã là kỳ tích.

Hầu phu nhân có lo lắng chuyện con nối dỗi c*̉a đại phòng đến đâu, cũng sẽ không xoi mói Vu Hàn Châu. Lúc đại phu bắt mạch đã nói rõ cực kỳ thân thể nàng không hề có vấn đề gì. Như vậy không sinh được con, cũng chỉ có thể là vấn đề c*̉a Hạ Văn Chương.

Hạ Văn Chương không sợ bị bà xoi mói, trong miệng thì đồng ý, nghiêng đầu nên làm gì thì vẫn làm như thế.

Trường dạy vỡ lòng ở sáu châu phủ xây đựng được hơn một năm rồi, Hạ Văn Chương phụng chỉ đi tuần tra, xem thử hiệu quả như thế nào và học sinh đã tốt nghiệp có tiến bộ gì so với một năm trước.

Hắn muốn xuất môn, Vu Hàn Châu đương nhiên đi theo.

Lại hỏi thử Châu Châu có theo hay không, Châu Châu đã năm tuổi dứt khoát gật đầu: “Con theo c*̀ng mẫu thân ạ!”

Vu Hàn Châu hơi bất ngờ. Nếu con gái nói muốn ra ngoài chơi thì c*̃ng thôi, sao chỉ nói muốn theo c*̀ng nàng?

Phải biết Châu Châu bình thường không hề dính người, ai c*̃ng chơi được cả.

Vì vậy nàng hỏi: “Sao muốn theo c*̀ng ta?”

“Là vì muốn ở c*̀ng mẫu thân ạ.” Châu Châu ngước đầu, đôi mắt to trong suốt lấp lánh, tràn đầy sự tin tưởng và ỷ lại, giống như đi theo mẫu thân là chuyện đương nhiên vậy.

Đứa trẻ nhỏ như vậy, đi theo mẫu thân đúng là chuyện đương nhiên.

Vu Hàn Châu thấy mình thật là buồn cười, lại hỏi ra vấn đề này. Châu Châu có không dính người đến đâu c*̃ng là con gái c*̉a nàng, đương nhiên muốn đi theo c*̀ng nàng và Hạ Văn Chương.

“Được.” Vu Hàn Châu gật đầu, đáp ứng để cô bé đi c*̀ng.

Lúc Châu Châu hơn ba tuổi, hai người còn dám đưa cô bé ra ngoài, huống gì là đã hơn năm tuổi như bây giờ?

Chỉ không ngờ rằng, Văn Tông và Thụy Nhi cũng muốn đi.

Mà Hầu phu nhân thế mà lại đồng ý: “Ra ngoài cho biết thêm kiến thức c*̃ng rất tốt.”

Tuy bà thích đám con trẻ đều ở ngay dưới gối, nhưng ra ngoài cho biết thêm kiến thức c*̃ng rất tốt. Huống chi, Hạ Văn Chương là đại ca và đại bá c*̉a hai đứa trẻ, quan hệ cực kỳ thân thiết, lại rất có học vấn, hai đứa bé đi theo hắn ra ngoài, c*̃ng là chuyện tốt cực kỳ.

Thế là, ba đứa bé c*̀ng theo lên đường.

Lại không nói về chuyện Hầu phu nhân ở trong phủ cô đơn lạnh lẽo hơn rất nhiều, tìm Lục Tuyết Dung và Hạ Văn Cảnh giục mau sinh con, chỉ nói về chuyện dọc đường đi, Vu Hàn Châu thấy rất nhức đầu vì ba đứa bé này.

Đương nhiên đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn, nhưng trẻ con có ngoan ngoãn đến thì c*̃ng là trẻ con.

Ba đứa bé chen chúc trong một chiếc xe ngựa, líu ra lít rít, nói mãi không ngừng, luôn luôn hỏi chuyện này chuyện kia, quả thật khiến nàng không chống đỡ nổi.

“Con ngựa vì sao hay vẫy đuôi vậy ạ?”

“Trên đường vì sao có cái hố vậy ạ?”

“Mặt trăng là mẫu thân hay là tỷ tỷ c*̉a sao nhỏ vậy ạ?”

Chỉ có lúc có một mình Châu Châu, Vu Hàn Châu còn có kiên nhẫn trả lời các loại vấn đề. Ba đứa bé c*̀ng hỏi thì Vu Hàn Châu không thể chống đỡ nổi, nàng nói với Hạ Văn Chương nói: “Để ta đánh xe, chàng vào trong nghỉ ngơi lát đi.”

Lần này phụng chỉ tuần tra, Hạ Văn Chương định điều tra ngầm nên không phô trương lớn, mọi thứ xuất hành đều đơn giản.

Đang đánh xe, nghe thấy lời c*̉a tức phụ, Hạ Văn Chương bèn giao dây cương cho nàng, đổi vị trí đi vào trong buồng xe.

Hắn cho rằng mặt mình nghiêm nghị, ba đứa bé sẽ sợ đôi phần. Nhưng mà Văn Tông lạnh lùng từ bé, rất ít khi thất sắc. Thụy Nhi trời sinh lớn gan, đừng nói mặt Hạ Văn Chương nghiêm nghị, cho dù ngữ điệu nói chuyện có nặng hơn mấy phần cậu bé c*̃ng không sợ hãi chút nào —— trước kia phụ thân từng nói với cậu bé, đây là đại bá c*̉a cậu bé, là người thân thiết nhất nhất, không khác gì phụ thân.

Cả ngày ở mãi trên xe ngựa, cùng nhau đi đường, cùng nhau dừng chân, cùng nhau ăn cơm, Văn Tông, Thụy Nhi và Hạ Văn Chương càng lúc càng quen thuộc.

Sau khi quen thuộc, mấy phần thận trọng ban đầu đã hoàn toàn biến mất.

Bắt đầu đám trẻ chỉ hỏi các loại vấn đề, sau đó bèn leo lên trên người Hạ Văn Chương hỏi này hỏi nọ: “Đại bá, vì sao người cao hơn phụ thân con vậy ạ?”

“Đại ca, sao cái cây kia bị khô một nửa vậy?”

“Cha, người ôm chặt con vào, con sắp trượt xuống rồi nè!”

Ba đứa bé líu ra lít rít, không có lúc nào ngừng, Vu Hàn Châu ngồi ở bên ngoài nghe thấy mà đồng tình. Thỉnh thoảng sẽ vén rèm quay đầu vào nhìn, chỉ thấy trên người nam nhân nhà mình có ba đứa bé đang leo lên đó, đứa thì cưỡi lên vai, đứa thì ngồi trong ngực, đứa thì nằm trên cánh tay.

Đúng là như bị trẻ con lấp hết cả người.

Nàng liếc một cái đồng tình rồi buông rèm xuống.

May mà ba đứa bé tuy nói nhiều, nhưng thật sự là đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện. Sau khi đến nơi, hai người muốn ra ngoài làm việc, ba đứa bé cũng tỏ ra sẽ không đi theo, ngoan ngoãn đợi ở nhà.

Ở nơi không quen, Hạ Văn Chương lo lắng ba đứa trẻ xảy ra chuyện gì sơ xuất, dặn kỹ đám đầy tớ, nhất định phải trông coi kỹ ba vị chủ tử, bất luận thế nào c*̃ng không được ra ngoài.

Vì để bọn trẻ hài lòng, hắn luôn dành thời gian mang bọn nó ra ngoài đi chơi. Vì thế ba đứa trẻ càng ngoan hơn.

Có lúc Hạ Văn Chương thật sự quá bận rộn, Vu Hàn Châu muốn tự mình đưa bọn trẻ ra ngoài, Hạ Văn Chương không chịu, kêu bọn trẻ tới nói: “Không viết thư gửi về kinh thành sao?”

Không nhớ tổ mẫu tổ phụ, phụ thân mẫu thân sao?

Bọn nhỏ học vỡ lòng sớm, đã sớm học thuộc Tam Tự Kinh ngàn chữ, chữ cũng nhận biết một ít, chỉ có điều là tay mềm, còn chưa dạy cầm bút.

Vu Hàn Châu nói: “Đi nào, bọn con đọc, ta viết.”

Nàng dẫn bọn nhỏ đi viết thư.

Châu Châu còn nói: “Mẫu thân, người vẽ một bức tranh đi, vẽ bọn con vào đó đi.”

Văn Tông và Thụy Nhi đều rất nghe cô bé, cô bé vừa nói xong, lập tức sáp đến cạnh nàng đứng ngay ngắn: “Đại tẩu /Đại bá mẫu, vẽ bọn con vào đó đi.”

Ba đứa trẻ con đứng xếp hàng, đứa này càng thanh tú hơn đứa kia, đứa bé tinh xảo trắng trẻo nhất còn là con mình sinh, Vu Hàn Châu nhìn mà lòng tan chảy: “Được.”

Từ đó, Hạ Văn Chương tìm được phương pháp. Lúc không có thời gian đưa bọn nhỏ ra ngoài chơi thì sẽ bảo bọn nó nghĩ sẵn trong đầu trước, suy nghĩ vẽ thế nào, sau đó hắn hoặc Vu Hàn Châu sẽ chấp bút.

Thời gian thấp thoáng trôi qua, đã qua mấy châu phủ, Hạ Văn Chương muốn hồi kinh để báo cáo.

Nghĩ đến sắp về nhà, ba đứa bé đều rất hưng phấn. Mà lúc này, Văn Tông, Thụy Nhi với Hạ Văn Chương đã vô cùng vô cùng thân thiết. Đại bá chỉ mặt lạnh thôi, thật ra quấn lấy hắn thì hắn sẽ không làm gì được cả. Thụy Nhi quen bò lên lưng hắn, hoặc là ngồi trong ngực hắn, líu ríu “Đại bá” “Đại bá”.

Hạ Văn Chương thật không biết làm sao. Không phải nói đứa bé này không thích gần gũi người khác nhất sao? Cha hắn muốn ôm cậu bé, rất ít khi cậu bé cho ôm, c*̃ng không thích lại gần người lớn, sao lại đột nhiên đổi tính vậy?

Thụy Nhi cũng không phải đổi tính. Cậu bé chỉ cảm thấy đại bá thật dễ bắt nạt, thích nhìn thấy dáng vẻ đại bá không muốn ôm cậu bé nhưng lại không làm gì được, bởi thế cậu bé luôn cạ cạ vào lòng hắn.

Lúc bọn họ trở về kinh thành đã là tháng năm.

Châu Châu vừa qua sinh thần sáu tuổi, có lẽ vì ra bên ngoài tung tăng hơn nửa năm nên người gầy hơn trước.

Hầu phu nhân thấy cô bé, lập tức thấy đau lòng ôm vào trong lòng, kêu gọi tâm cam.

Lại nhìn Văn Tông, trông cường tráng hơn rất nhiều, vẻ uể oải, nho nhã yếu đuối trước kia c*̃ng ít đi.

Về phần Thụy Nhi, giống hệt như con cọp nhỏ, cả người tản ra vẻ tinh lực dồi dàn.

Đã rất lâu không nhìn thấy ba đứa bé, Hầu phu nhân nhớ mong vô c*̀ng, ôm từng đứa vào trong ngực hôn một lượt. Văn Tông và Châu Châu đều biết điều bị ôm, Châu Châu thậm chí còn chủ động hôn lên má Hầu phu nhân, chỉ có Thụy Nhi không kiên nhẫn, bị ôm một lúc thì giãy ra.

Chọc cho Hầu phu nhân cười mắng: “Thằng nhóc thối! Uổng công tổ mẫu nhớ con!”

Chốc lát, phủ Trưởng công chúa gửi thiếp mời đến, mời Hầu phu nhân qua phủ ngắm hoa.

Hầu phu nhân đồng ý, còn mang ba đứa bé đi theo, để bọn nó chơi với đám tôn bối c*̉a Trưởng công chúa. Hai phủ vốn thân thiết, đám tôn bối đương nhiên c*̃ng không thể xa lạ, tình cảm cần phải bồi dưỡng từ nhỏ.

Mấy người lớn nói chuyện thì không đề cập đến, chỉ nói về lúc Châu Châu chơi với nhóm bạc nhỏ, mọi người hỏi tên c*̉a cô bé, cô bé thường nói: “Ta tên Hạ Trinh, Trinh là trinh trong trinh tiết tĩnh lặng, mẫu thân hi vọng ta làm một người thục nữ trinh tĩnh.”

Mọi người tán dương: “Tên rất hay.”

Lúc khác, Lục Tuyết Dung lại mang ba đứa bé đến phủ Thái tử, chơi đùa c*̀ng đám nhỏ phủ Thái tử.

Châu Châu bị mọi người hỏi tên, thường nói: “Ta tên là Hạ Trăn Trăn, Trăn có nghĩa cỏ cây mọc um tùm, mẫu thân ta hi vọng ta được khỏe mạnh lớn lên.”

Mọi người lại tán dương: “Thật là một cái tên rất hay.”

Nữ học là đã bắt đầu lập, hai con gái c*̉a Thái tử phi đều phải đưa đến, chỉ có điều là Tiểu nữ nhi tuổi chưa đủ, cho nên chỉ đưa Đại nữ nhỉ đến thôi.

Ba tôn nữ c*̉a Trưởng công chúa c*̃ng phải đưa đến, những đứa trẻ này đều là bằng hữu c*̉a Trân Trân, cho nên Vu Hàn Châu hỏi Trân Trân có muốn đi không, cô bé vui vẻ gật đầu, nhưng lại thương xót nói: “Tiếc là tiểu thúc và Thụy Nhi không thể đi.”

Vu Hàn Châu thầm nghĩ, ở đó dù sao c*̃ng không phải vườn trẻ, con muốn chơi đùa với tiểu bằng hữu nam nhi sao, khuê nữ à, con sinh sai thời đại rồi.

May mà Trân Trân hết sức phấn khởi đến học.

Nữ học chia làm hai lớp, lớp lớn là nữ hài nhi mười tuổi đến mười bốn tuổi, lớn nhỏ là sáu tuổi đến mười tuổi.

Trân Trân ở lớp nhỏ. Các bằng hữu c*̉a cô bé c*̃ng đều ở lớp nhỏ.

Tiên sinh dạy các cô bé là nữ tiên sinh nổi danh, bài học đầu tiên chính là để bọn trẻ làm quen với nhau.

Trân Trân giới thiệu tên mình cho người khác, nói rằng: “Ta tên là Hạ Trân Trân, Trân là trân trong trân bảo, phụ thân mẫu thân ta nói ta là trân bảo c*̉a bọn họ.”

Các tôn nữ c*̉a Trưởng công chúa: “Ngươi không phải Trinh trong trinh tĩnh sao?”

Đại nữ nhi c*̉a Thái tử phi: “Ngươi không phải Trăn trong cây cỏ um tùm sao?”

Lúc bị hỏi, Trân Trân không hề hốt hoảng, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo mỉm cười, nói: “Đó là biệt danh c*̉a ta. Giống như phụ thân ta, đại danh c*̉a người là Hạ Văn Chương, biệt danh Hạ Trường Thanh, Hạ Thường Thanh. Ta là con gái c*̉a người, đương nhiên làm theo phụ thân.”

Mọi người: “…”

Vì vậy, đám tiểu bằng hữu này mỗi người có ít nhất ba tên.
 
Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính
Chương 162: Ngoại truyện 4


Sau khi Châu Châu nhập học, Vu Hàn Châu không thiếu được mỗi ngày hỏi cô bé, ở học viện thế nào? Tiên sinh dạy gì? Có nhớ hết không? Quan hệ với các bạc c*̀ng trường có tốt không?

Châu Châu trước giờ rất ngoan, mẫu thân hỏi cô bé, theo lời đáp ngay: “Tiên sinh dạy Tam tự kinh, con sớm đã thuộc lòng rồi, rất hòa đồng với các bạn c*̀ng trường ạ, rất nhiều người đã quen biết từ trước rồi ạ…”

Hầu phu nhân giao hữu rộng rãi, lúc ra ngoài không tiếc mang theo ba đứa bé ra cửa, lần này nhập học, rất nhiều bạn c*̀ng trường gặp được trong học viện đều đã quen biết trước đó rồi.

Vẫn có người không quen biết, chắc hẳn sau này cũng sẽ từ từ thân hơn, Vu Hàn Châu không lo lắng cho con gái nữa.

Mà Châu Châu cũng đúng là không cần nàng lo lắng. Cô bé trời sinh hoạt bát, thích nói thích cười, các bé gái trong lớp mẫu giáo đa phần đều thích nói chuyện với cô bé. Người hơi mắc cỡ chút c*̃ng thích ngồi bên cạnh nghe cô bé nói chuyện.

Bởi vì cô bé biết rất nhiều chuyện mà các bé không biết. Chỉ nói riêng hai lần ra ngoài du lịch, chuyện trải qua c*̃ng đủ để cô bé nói rất lâu rồi.

Cô bé không chỉ kể những chuyện lúc mình đi du lịch gặp được với các bạn c*̀ng trường, mà còn sẽ đem rất nhiều đồ chơi lặt vặt mình cất giấu đến học viện, chia vui với mọi người.

Mấy đồ chơi lặt vặt đó, nếu nói quý giá, thì không hề quý giá chút nào. Nhưng chỗ vô c*̀ng đặc sắc là ở kinh thành không mua được. Mọi người nhìn thấy thì cảm thấy rất mới lạ. Lại thấy Châu Châu ra sức khen ngợi thế là c*̃ng thưởng thức, còn cảm thấy Châu Châu hào phóng.

Bởi vây, Châu Châu thu hoạch được rất nhiều bằng hữu mới.

Lúc nghỉ đông, cô bé đã chơi thân vui vẻ với các bé gái c*̀ng lớp rồi, còn trao đổi thiếp mời với nhau, hẹn lúc nghỉ đông c*̀ng chơi.

Nữ học là Lục Tuyết Dung sắp đặt, như vậy tất nhiên có nghỉ đông và nghỉ hè như phong cách hiện đại. Nghỉ đông là tháng mười hai đến tháng một, nghỉ hè là tháng sáu đến tháng tám.

Tiên sinh có thể nghỉ ngơi một khoảng thời gian, đám trẻ c*̃ng không cần phải chịu khổ trong tháng chạp mùa đông lạnh lẽo hoặc tháng nóng nhất trong mùa hè.

Mà sau khi nghỉ đông, Châu Châu c*̀ng Văn Tông, Thụy Nhi không nghỉ ngơi, bọn nhỏ đều lớn rồi, nhất là Văn Tông và Thụy Nhi, không thể từ sáng đến tối chỉ biết chơi được. Trong phủ mời tiên sinh lên lớp cho các cậu, Châu Châu từ sau khi nghỉ đông c*̃ng đến nghe c*̀ng.

Mặc dù cô bé đến dự thính, nhưng chỉ cần nghe c*̀ng một tiết học thì tiên sinh c*̃ng muốn hỏi nội dung tiết học cô bé nghe được. Châu Châu còn hơi có lòng háo thắng, bởi vậy mỗi tiết đều đến, hễ tiên sinh hỏi gì, cô bé luôn có thể trả lời vô c*̀ng trôi chảy.

Thụy Nhi vốn hơi lười, không chăm chỉ nghe giảng, còn thường xuyên bị tiên sinh đánh lòng bàn tay. Sau đó Châu Châu tới, tiên sinh đánh tay Thụy Nhi càng ra sức hơn: “Cô nương trong phủ còn thuộc lòng được! Ngươi lại không thuộc được! Lười biếng!”

Đánh mấy lần, Thụy Nhi cũng bị kích thích lòng háo thắng, bắt đầu hăng hái chăm chỉ học tập.

Nhưng không bao lâu Châu Châu không đến nữa.

Văn Tông và Thụy Nhi tới gọi cô bé, cô bé cũng không đi.

Vu Hàn Châu bèn gọi cô bé đến hỏi: “Vì sao không đi? Có thể nói với mẫu thân không?”

Châu Châu dựa vào trong ngực mẫu thân, đầu gối lên vai nàng, nhỏ giọng nói: “Con khó chịu.”

“Sao khó chịu?”

Châu Châu nói: “Lời tiên sinh nói làm con khó chịu.”

Tiên sinh nói, nàng còn có thể thuộc lòng được, Thụy Nhi lại không thuộc được, nói rõ Thụy Nhi lười, không chăm chỉ.

Chuyện này làm cô bé thấy khó chịu, tuổi cô bé còn nhỏ, không phân biệt được rõ lắm, chỉ cảm thấy tiên sinh lấy cô bé ra so sánh Thụy Nhi, so sánh vậy làm cô bé khó chịu.

Vu Hàn Châu lại biết là tại sao. Bởi vì trong lòng tiên sinh xem thường nữ tử, cho rằng nữ tử không bằng nam tử, cho nên nữ tử học được, nam tử lại không học được chính là điều sỉ nhục.

“Vậy thì đổi cách nói khác.” Vu Hàn Châu suy nghĩ, nói: “Nếu như tiên sinh nói, ‘Thụy Nhi, tiểu thúc ngươi với tỷ tỷ đều có thể học thuộc được, ngươi lại không thuộc được, có phải ngươi không chăm chỉ không’, Châu Châu sẽ thấy thoải mái hơn chút không?”

Châu Châu nghe vậy, thì gật đầu: “Dạ.” Gật đầu, còn cười lên, “Con sẽ c*̀ng Văn Cảnh cười Thụy Nhi.”

“Cho nên, tiên sinh không biết nói chuyện nên mới chỉ lấy mình con so sánh.” Vu Hàn Châu nói, “Châu Châu đem chuyện này nói một tiếng với tổ mẫu đi.”

Châu Châu gật đầu, chạy ra bên ngoài.

Hầu phu nhân rất thương cô bé, thấy cô bé đến, ôm ngay vào trong ngực yêu thương một trận. Châu Châu cũng thích tổ mẫu, dựa vào trong ngực tổ mẫu, nói: “Tổ mẫu, tiên sinh bọn con không biết nói chuyện…”

Đợi cô bé nói xong nguyên do, đáy mắt Hầu phu nhân trầm xuống.

Đại tôn nữ c*̉a bà không tốt chỗ nào? Xinh đẹp ngoan ngoãn lại thông minh, so với thằng nhóc Thụy Nhi hư hỏng kia tốt hơn nhiều!

Tận đáy lòng tiên sinh xem thường nữ tử, còn khiến cho tôn nữ ngoan ngoãn c*̉a bà bị tổn thương, Hầu phu nhân không nhịn được, lập tức cách chức tiên sinh.

Lúc nói với đám trẻ, thì học theo lời Vu Hàn Châu, chỉ nói: “Vị tiên sinh này không biết nói chuyện, tránh cho dạy hư các con.”

Đám trẻ hỏi: “Ông ấy không biết nói chuyện thế nào ạ?”

Hầu phu nhân giải thích một phen. Sau đó, Văn Tông nhếch môi, không nói gì. Thụy Nhi đập tay nói: “Cháu đã nói là tiên sinh không công bằng mà! Rõ ràng tỷ tỷ thông minh hơn cháu nhiều, tỷ ấy thuộc được mà cháu không thuộc được, không phải chuyện bình thường sao?”

Nín một lúc lâu rồi kìm nén thốt ra được một câu: “Ông ấy đổi trắng thay đen!”

Mọi người thấy cậu bé như vậy, không khỏi cũng bật cười.

Quả thật vậy, địa vị nữ tử thấp hơn nam tử. Nhưng ba đứa bé là cốt nhục thân thiết, nếu để bọn nó từ nhỏ đã sinh ra tư tưởng nam tôn nữ ti, sau này làm sao còn có thể chung sống vui vẻ với nhau?

Vả lại, cũng không phải ai c*̃ng đều có suy nghĩ thế này. Ví dụ như Hầu gia, những năm này luôn hết sức tôn kính Hầu phu nhân, chưa bao giờ cảm thấy nữ tử phải nên lấy phu làm trời. Hầu phu nhân thông mẫn hiểu đạo lý, khoan dung sáng suốt, thật sự là người vợ hiền c*̉a Hầu gia, ông tôn kính bà còn không kịp.

Hạ Văn Chương hơi có chút cao ngạo, bề ngoài đối xử với tức phụ hắn bình tĩnh không gợn sóng, nhưng lúc Vu Hàn Châu sinh Châu Châu, hắn không chút nghĩ ngợi xông vào trong phòng sinh, thì biết ngay được ngoài mặt hắn cao ngạo, nhưng trong lòng thương yêu tôn kính tức phụ.

Về phần Hạ Văn Cảnh, vậy thì càng không cần phải nói nữa.

Hai thế hệ Trung Dũng Hầu phủ đều không có suy nghĩ nam tôn nữ ti, hôm nay đám tiểu bối nữ suýt nữa bị dạy hư, làm sao có thể không để ý? Lúc chọn lại tiên sinh bèn cẩn thận hơn rất nhiều.

Mà đám trẻ không nghĩ nhiều như vậy, chỉ biết là đầu năm không cần lên lớp thì rất vui.

Châu Châu còn trao thiệp mời cho các tiểu tỷ muội thân thiết, mời bọn họ tới nhà chơi. Hay hoặc là để Vu Hàn Châu dắt theo đến tìm các tiểu tỷ muội chơi.

Chớp mắt, một năm nháo nhiệt trôi qua.

Đầu tháng hai, nữ học mở cửa, Châu Châu lại phải đi học.

Cô bé rất phấn chấn, từ sáng sớm đã bò dậy, để nha hoàn chải đầu rửa mặt ho mình, hết sức phấn chấn đến trường.

Châu Châu thích nói nhiều, nghĩ đến rất nhiều bạn c*̀ng trường còn không biết chuyện nhà cô bé cách chức một vị tiên sinh, bèn kể ra.

Không ngờ rằng, rất nhiều bạn cùng trường đều phụ họa nói: “Tiên sinh nhà ta c*̃ng từng nói vậy á.”

“Nhà ta cũng vậy, ta c*̃ng đã nghe qua.”

Nhưng, cũng có người nói: “Không có gì kỳ lạ cả mà, nữ tử không bằng nam tử.”

Người nói lời này, đều là cô nương tuổi tác đã lớn một chút, chín tuổi, mười tuổi, đã hiểu rất nhiều chuyện.

Nhưng mà tuổi nhỏ hơn một chút như Châu Châu vẫn chưa ý thức được chuyện này, trong mắt ngỡ ngàng nói: “Ai nói vậy?”

“Vốn dĩ chính là như vậy.” Cô nương tuổi lớn hơn chút nói, “Phụ huynh ngươi (cha anh) có thể tùy ý xuất môn, các ngươi có thể không? Phụ huynh ngươi có thể thi công danh, mẫu thân tỷ tỷ các ngươi có được không?”

Châu Châu không phục, nói: “Mẫu thân ta có thể tùy ý xuất môn! Mẫu thân ta c*̃ng có thể thi công danh!”

“Vậy sao bà ấy không thi?” Đối phương nói, “Đợi mẫu thân ngươi thi đậu công danh rồi hãy nói!”

Lời này mang thêm vài phần chĩa mụi nhọn vào.

Mặc dù nhân duyên c*̉a Châu Châu ở học viện rất tốt, nhưng cô bé quá hạnh phúc, mẫu thân chỉ sinh một mình cô bé là con gái, không ngày ngày tìm cách sinh nam hài nhi, còn che chở cô bé như châu báu, khiến những nữ hài nhi bị mẫu thân khinh thường vừa hâm mộ lại ghen tị.

Châu Châu không nói lại.

Nín một bụng tức giận, sau khi tan học về bổ nhào ngay vào lòng Vu Hàn Châu, nói: “Mẫu thân, ngươi đi thi công danh đi nhé?”

Vu Hàn Châu kinh ngạc nói: “Sao lại bảo ta đi thi công danh?”

“Bạn c*̀ng trường con nói, nữ tử không bằng nam tử, cho nên nữ tử không thể tùy ý xuất môn, c*̃ng không thể thi công danh.” Châu Châu ấm ức nói.

Vu Hàn Châu nghe vậy, cũng có chút trầm mặc.

Đây là sự thật, nhưng lại không đúng.

Nữ tử không thể xuất môn, cũng không thể thi công danh, đây là tình trạng hiện nay. Nhưng tình hình này không thể hiện rằng nó là đúng.

“Ai nói nữ tử không thể thi công danh?” Nàng chậm rãi kéo con gái ngồi xuống, nói: “Nhị thẩm con là học giám nữ học, là chức quan tòng lục phẩm.”

Châu Châu nghe vậy, thở phào nói: “Con bảo mà, nàng ta nói không đúng!” Lại hơi buồn bực, “Mẫu thân, sao người không có chức quan?”

Vu Hàn Châu thở dài: “Làm sao đây? Bởi vì ta không có chức quan nên Châu Châu ghét bỏ ta mất rồi.”

“Không có không có mà!” Châu Châu lập tức xua tay nói, “Con mới không có ghét bỏ mẫu thân đâu.”

Mẫu thân là mẫu thân tốt nhất trên đời này.

Trừ việc không có chức quan ra.

Nhưng Châu Châu đã rất thỏa mãn rồi, ôm eo mẫu thân, nói: “Con mãi mãi sẽ không ghét mẫu thân đâu.”

Tuy nói như vậy, nhưng Vu Hàn Châu thấy không thể để con gái xấu hổ được, vì vậy nàng trao đổi với Hạ Văn Chương: “Lúc nào xây y học viện, nghiên cứu viện? Ta cũng muốn làm quan!”

“Vậy để ta tìm cách.” Hạ Văn Chương nói.

Lại nói Châu Châu rất nhanh khôi phục như cũ, người khác có nói nữ tử không thể làm quan nữa thì cô bé lấy Lục Tuyết Dung ra làm ví dụ. Nói nữ tử không thể tùy ý ra ngoài thì cô bé lấy mẫu thân ra làm ví dụ.

Nói nữ tử không bằng nam tử, thì cô bé lấy mình và mấy tiểu tỷ muội ra làm ví dụ.

Thắng được mấy lần, cả người cô bé c*̃ng buông lỏng ra, còn rất hảo tâm nói: “Lời ngươi nói c*̃ng không sai hoàn toàn. Có những nữ tử đúng là không bằng nam tử. Lại có những nam tử không bằng nữ tử.”

Tiên sinh rất thích Châu Châu.

Trải qua mấy ngày nay, nàng ấy đều nhìn thấy Châu Châu mang các bạn nhỏ đi chiến đấu hăng hái, nàng ấy rất xúc động.

Lúc nghe thấy lời này thì cười nói: “Lời Châu Châu nói, khiến ta nghĩ đến một câu thành ngữ, ta sẽ dạy cho các con —— Dĩ Thiên Khái Toàn*.”

*Xem xét toàn bộ vấn đề chỉ từ một phía

Có những nữ tử không bằng nam tử, không có nghĩa nữ tử trên đời này đều không bằng nữ tử, dĩ thiên khái toàn là không đúng.

Đều là một đám tiểu cô nương, vốn dĩ tư duy vẫn chưa rõ nét được, chỉ là trong cuộc sống thấy nhiều mà thôi, mới nói ra miệng những tình cảnh mà mình thấy nhiều thành quen. Thật sự để các cô bé tranh luận thì lại không tranh luận lâu được. Đây cũng là một trong những nguyên nhân Châu Châu có thể thắng.

Bởi vì Châu Châu giỏi nói chuyện, luôn luôn không chịu thua, luôn sẽ tìm các góc độ từ nhiều ngóc ngách để tranh luận.

Mọi người không nói lại cô bé, lại thấy vẻ mặt cô bé tràn đầy tự tin c*̃ng dần dần tin tưởng.

Bởi vậy, mấy tiểu cô nương bèn bàn bạc, c*̀ng bảo người nhà cách chức mấy tiên sinh “Không biết nói chuyện”.

Châu Châu còn nghĩ kế cho bọn họ, mấy người tụm thành nhóm thầm thì nói nhỏ với nhau.

Mấy tiểu cô nương sau khi về nhà, bèn nói người nhà: “Tiên sinh nhà chúng ta không biết nói chuyện, liệu có dạy các ca ca hư không vậy ạ?”

“Nhưng Trung Dũng Hầu phủ cũng đã cách chức tiên sinh rồi đó ạ.”

“Nhà chúng ta không bằng Trung Dũng Hầu phủ sao ạ?”

Đám người lớn: “…”

Chỗ khác không bằng thì không bằng thôi. Cách chức một tiên sinh mà thôi, há có thể tụt hậu với người khác sao?
 
Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính
Chương 163: Ngoại truyện 5


Giữa các gia đình huân quý hiếm khó có điều bí mật với nhau. Lúc năm mới các phủ sẽ qua lại, thế là biết được chuyện mấy nhà đều sa thải tiên sinh.

Sau khi biết được nguyên do, phản ứng c*̉a mọi người không giống nhau.

Có người cảm thấy ngạc nhiên, chút chuyện nhỏ này hoàn toàn không đáng giá để sa thải tiên sinh. Có người cảm thấy quái đản, thế gian này vốn là nam tôn nữ ti, còn không cho phép người khác nói hay sao?

Cũng có mấy nhà, cảm thấy chuyện này có thể lớn có thể nhỏ. Nhưng nếu phủ khác đều xem là đại sự, không thể để bọn họ phải chịu đựng được, bèn về nhà hỏi đám trẻ, nếu tình hình này có xảy ra thì sa thải tiên sinh.

Không thiếu những ngươi bị oan, vì trẻ con trong nhà có ý kiến với tiên sinh, dùng lời lẽ như thật, bêu xấu tiên sinh một phen, thế là bị đuổi đi.

Tiên sinh chịu oan, sau khi tức tối về nhà, nuốt không trôi c*̣c tức này, mắng Thường Thanh công tử một trận!

Vì sao mắng Hạ Văn Chương? Thứ nhất, hắn có danh tiếng. Thứ hai, chuyện này là truyền ra từ phủ hắn trước tiên!

Tiên sinh truyền đạo, thụ nghiệp, giải thích cho học sinh, vất vả cực nhọc, quên ăn quên ngủ, kết quả vì chút chuyện nhỏ này mà sa thải tiên sinh? Quá ngạo mạn!

Đối với người mắng hắn, chỉ cần không phải đứng trước mặt hắn chỉ vào mũi hắn mắng thì Hạ Văn Chương không dư sức để ý.

Người mắng hắn quá nhiều, những năm này hắn không có thời gian viết《Thiếu niên cơ giáp》, mỗi năm đều sẽ bị các thư khách mắng cho một trận. Còn có người đứng ở cửa Thường Thanh thư c*̣c, chỉ vào trong mắng. Mắng hắn kiếm được tiền rồi, danh tiếng c*̃ng kiếm được thì không thèm viết nữa, là tiểu nhân qua cầu rút ván.

Nếu ai c*̃ng phải để ý, hắn dứt khoát không làm gì cả, ngồi ở cửa Thường Thanh thư c*̣c tùy ý mắng đi. Vì vậy, hắn không hề rảnh để ý chút nào, nên làm gì thì vẫn làm cái đó.

Mãi đến qua tháng giêng.

Mấy vị tiên sinh bị sa thải không thu được học sinh, mọi người biết bọn họ là bị sa thải, lại vì do gì sa thải, thế là bị khách sáo tiễn về.

Như vậy, cuối c*̀ng thành ra lớn chuyện.

c*̃ng không nhắm vào phủ khác mà chỉ cắn chặt Hạ Văn Chương không thả như c*̃. Còn có trưởng tử c*̉a một vị tiên sinh, đến trước cửa Thường Thanh thư c*̣c cất giọng mắng to, nói Trung Dũng Hầu phủ bức tử phụ thân hắn ta vân vân.

Thường Thanh thư c*̣c là nơi náo nhiệt nhất, rất nhiều văn nhân trẻ tuổi đều ở đây, phần nhiều là thanh niên nhiệt huyết. Đổi thành người ngoài bị chỉ trích đã hại mạng người, bọn họ nhất định sẽ hăng hái tiến lên mắng c*̀ng. Nhưng liên quan đến Hạ Văn Chương, bọn họ không mắng ngay mà đợi làm rõ ngọn nguồn.

Sau khi biết rõ, đa số đều cảm thấy Hạ Văn Chương rất oan uổng. Đầu tiên, phụ thân người mắng đó không bị bức tử mà chỉ bị tức sinh bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi thôi. Thứ hai, phụ thân hắn không phải bị Trung Dũng Hầu phủ sa thải.

Đây là biết rõ Trung Dũng Hầu phủ có danh tiếng tốt, trên dưới đều là ôn hòa, nhặt trái hồng mềm để bóp sao?

Các học sinh nói chuyện giúp Trung Dũng Hầu phủ: “Ai sa thải thì ngươi đến tìm người đó đi! Mắng Thường Thanh công tử làm gì?”

“Công tử bọn ta sai chỗ nào? Sa thải tiên sinh mà thôi, không hài lòng không thể sa thải sao?”

Thế mà bọn họ giúp nói chuyện, các tiên sinh khác bị sa thải c*̃ng chạy đến lên tiếng ủng hộ: “Một ngày làm thầy, suốt đời là cha, không thích thì kiếm chuyện, như thể tìm xương trong trứng gà, tôn trọng tại đâu?”

Phải đòi công bằng cho được.

Chuyện này ngay cả Hoàng thượng cũng nghe thấy, ngạc nhiên nói: “Chút chuyện này c*̃ng có thể ầm ĩ được sao?”

Vị tiên sinh kia nói sai, Trung Dũng Hầu phủ sa thải cũng tốt, không sa thải c*̃ng thôi, đều không có gì cả. Nhưng những phủ khác học theo, c*̃ng sa thải theo. Bây giờ còn có người tức giận đến nỗi bệnh nặng, ầm ĩ đến mức thanh thế to lớn vậy, Hoàng thượng cảm thấy bọn họ thật rảnh rỗi.

Nhưng mặc kệ cho bọn hắn ầm ĩ tiếp như vậy cũng không thỏa đáng, bèn gọi Hạ Văn Chương, bảo hắn mau xử lý chuyện này.

Chuyện này nếu đã bắt đầu từ phủ hắn thì người ta c*̃ng chỉ mặt gọi tên muốn hắn ra mặt, vậy thì để hắn xử lý thôi.

“Thưa vâng.” Hạ Văn Chương đáp ứng.

Cách giải quyết c*̉a hắn là, ôm Châu Châu đến Thường Thanh thư c*̣c, đứng ở trước cửa Thường Thanh thư c*̣c, đối mặt với những người thảo phạt.

“Ta hoàn toàn không cho rằng phủ ta vì chuyện nhỏ mà sa thải Vương tiên sinh.” Câu đầu tiên hắn mở miệng chính là như thế.

Ngay sau đó rất nhiều tiếng phản đối kích động vang lên, Hạ Văn Chương để bọn họ mắng, đợi bọn họ ngừng lại chút, nghiêng đầu nhìn con gái nói: “Châu Châu, con nói với mọi người, Vương tiên sinh đã làm gì.”

Châu Châu là một tiểu cô nương xinh đẹp tinh xảo, hôm nay lại đặc biệt ăn diện, càng thêm xinh đẹp vô c*̀ng. Cô bé mở miệng muốn nói, đám người không kiềm được yên tĩnh lại đôi chút. Còn có người muốn mắng tiếp thì bị người đến xem náo nhiệt bịt miệng lại.

Nghe thấy giọng nói trong trẻo c*̉a tiểu cô nương nói: “Vương tiên sinh làm đệ đệ ta xem thường ta.”

“Tiểu cô nương ăn nói bậy nói bạ! Ta há đã làm loại chuyện này sao?” Vương tiên sinh lập tức phủ nhận.

Châu Châu nói: “Chính ngươi nói, ‘Cô nương trong phủ còn học thuộc được, ngươi lại không thuộc được, thật là lười biếng’. Đây không phải đang nói, ta rất ngốc, ta có thể học thuộc được đệ đệ chắc chắn có thể thuộc được sao? Ngươi khiến đệ đệ ta cảm thấy ta ngốc, thế là không phải làm đệ ta ta xem thường ta sao?”

Lời này trước đó Hạ Văn Chương đã dạy trước rồi rồi, Châu Châu thông minh, học thuộc không sai một chữ.

Mọi người mới mặc kệ lời này c*̉a cô bé là có người dạy hay không, nhưng nghe cô bé nói vậy, lòng thầm nói quả đúng như thế, Vương tiên nói thẳng mặt cô nương trong phủ người ta ngốc, thảo nào người ta sa thải ông ta!

Vương tiên sinh tức giận nói: “Là tự ngươi hiểu sai! Ta nói ngươi đần lúc nào? Lại khi nào để đệ đệ ngươi xem thường ngươi?”

Hạ Văn Chương thấp giọng nói mấy câu bên tai Châu Châu.

Châu Châu nghiêng đầu nói: “Lẽ nào ý c*̉a tiên sinh là ta thông minh hơn đệ đệ, cho nên ta học thuộc được, đệ đệ c*̃ng có thể học thuộc được sao? Câu này nghe không hợp lý.”

Giọng tiểu cô nương du dương, nói chuyện non nớt, giống như tiếng chim oanh hót vang, tất nhiên khiến người thích nghe. Lời cô bé nói c*̃ng khiến người tán thành hơn cả.

Vương tiên sinh có thể được mời làm tiên sinh, dĩ nhiên c*̃ng không ngốc, nhanh chóng phản ứng kịp: “Hừ, đã nói là ngươi hiểu sai rồi! Ý gốc c*̉a ta là ngươi với tiểu công tử trong phủ thông minh như nhau, cho nên ngươi học thuộc được thì tiểu công tử c*̃ng phải học thuộc được.”

Hạ Văn Chương còn muốn nói gì bên tai Châu Châu, nhưng Châu Châu bị chọc tức, trực tiếp nói: “Trước khi ta đến nghe giảng bài, tiên sinh dạy cả ta, tiểu thúc và đệ đệ. Sao không nói tiểu thúc ta học thuộc được mà đệ đệ lại không học thuộc được? Lại cố ý lúc ta đến nghe giảng rồi lấy ta ra nói?”

Thấy con gái tức giận, Hạ Văn Chương bèn giải thích với mọi người xung quanh: “Tiểu thúc c*̉a con bé là tam đệ nhà ta, bằng tuổi với con gái ta, chỉ kém hai tháng. Ba đứa trẻ bọn nó tuổi tác xấp xỉ, từ nhỏ chơi chung chỗ, tình cảm rất tốt.”

Ôm con gái lên, lại nhìn Vương tiên sinh, nói tiếp: “Bởi vậy ta mới nói, bọn ta không phải vì chuyện nhỏ mà sai thải Vương tiên sinh. Vương tiên sinh nói chuyện không quy củ, xúi giận hiềm khích xích mích tình cảm đám trẻ. Đợi bọn nhỏ trưởng thành, làm đệ đệ mà cho rằng tỷ tỷ ngốc, xem thường tỷ tỷ, người một nhà sao còn có thể hòa thuận?”

“Giữa những người trong nhà, trọng yếu nhất chính là tôn trọng kính yêu, Vương tiên sinh xúi giục tình cảm đại phòng nhị phòng trong phủ bọn ta, nói lớn chính là gây xích mích Trung Dũng Hầu phủ bất hòa đến nổi phải tách ra!” Ngữ điệu hắn chuyển sang nặng nề hơn, “Phủ bọn ta sa thải tiên sinh có gì không thỏa đáng sao?”

Vương tiên sinh bị hắn nói cho lắp bắp: “Ngươi, ngươi khếch đại từ ngữ!”

“Gia phong Trung Dũng Hầu phủ hòa thuận, c*̃ng là vì bọn ta rất thận trọng, tôn kính yêu mến người nhà, không hề buông lỏng một chút nào.” Hạ Văn Chương nói, “Ngươi suýt nữa dạy hư đám trẻ nhà ta, làm xấu gia phong nhà ta, chỉ sa thải ngươi, ngươi còn không đội ơn?!”

Hắn làm quan nhiều năm, lúc này bày ra quan uy uy nghiêm, lập tức khiến người không dám đến gần, c*̃ng không dám lớn tiếng.

Sắc mặt vị Vương tiên sinh kia đã đỏ bừng, nói không ra lời.

Ông ta bị nói thành “Ngọn nguồn gây họa” trước mặt mọi người, giờ phút cực kỳ không còn mặt mũi nào, chỉ hận tìm không được cái lỗ nào để chui vào.

Nhưng xung quanh người chen chúc, ngay cả một cây kim c*̃ng không rơi xuống, huống chi là kẽ hở? Thế là ông ta mắt đảo lên, ngất xỉu.

Về phần hôn mê thật hay giả, không ai thèm tính toán.

Hạ Văn Chương cũng không phải người hùng hổ dọa người, chỉ nhìn vào hướng đám đông rồi nói: “Trung Dũng Hầu phủ gần đây đang tuyển tiên sinh. Yêu cầu học vấn tốt, nhân phẩm tốt, tính tình nghiêm cẩn. Người có ý định thì có thể đến ghi danh ở Thường Thanh thư c*̣c, đúng giờ làm bài thi sát hạch, chọn được người thích hợp thì sẽ nhận vào.”

Từ trong tay áo móc ra đơn tuyển sư đã viết xong, canh giờ lên lớp, tiền lương, ăn ở phúc lợi này nọ đều đã viết trên đó, bảo Trần quản sự dán lên.

Nhân lúc mọi người nhìn lên thì tự mình ôm lấy Châu Châu đi từ cửa sau.

Mà đám người Vương tiên sinh cũng không gây sự nữa.

Hạ Văn Chương rất ít khi ra mặt, lần này tự mình ra mặt, nói chuyện lại không chút nể tình, da mặt Vương tiên sinh bị bóc xuống, mọi người dĩ nhiên không dám la lối nữa.

Dẫu sao, lỗi mọi người và Vương tiên sinh phạm giống nhau. Vương tiên sinh có hiềm nghi “Xúi giục chủ phủ người ta tách ra” thì bọn họ cũng có.

Những người này phần lớn không còn mặt mũi đến ghi danh dạy Châu Châu nữa, cũng có người mặt dày lại ghi danh, còn viết ưu điểm: “Sai lầm đã từng mắc phải, tuyệt đối sẽ không tái phạm.”

Trung Dũng Hầu phủ nhanh chóng tuyển được tiên sinh dạy Văn Tông và Thụy Nhi. Những phủ khác nghe thấy c*̃ng theo lệ làm.

Dù sao đã từng học theo Trung Dũng Hầu phủ sa thải tiên sinh, lại học theo cách tuyển tiên sinh c*̃ng không ngại.

Thậm chí còn đến Trung Dũng Hầu phủ xin bài thi khảo hạch tiên sinh, một chữ c*̃ng không đổi, trực tiếp cầm đi dùng. Sau khi nhận vào, ngay cả tiền lương đãi ngộ cũng không chênh lệch bao nhiêu với Trung Dũng Hầu phủ.

Chuyện này để các phủ huân quý khác biết, đều có hơi khó chịu. Luôn cảm thấy tiên sinh người ta chọn qua chọn lại, chọn lựa cẩn thận hơn bọn họ. Nhưng tiên sinh phủ bọn họ không phạm lỗi gì, không tiện đường đột sai thải, chỉ đành tạm thời kiềm nén lại.

Sóng gió sa thải tiên sinh dần dần yên ả lại.

Bởi vì Hạ Văn Chương cố ý dẫn dắt, không có người đặt sự chú ý lên việc “Nữ tử không bằng nam tử”, do đó trong thế giới c*̉a Châu Châu không có khái niệm “Nam tôn nữ ti”.

Vu Hàn Châu và Hạ Văn Chương định sẽ bảo vệ cô bé thật tốt, không để cô bé bị quan niệm này ăn mòm.

Bởi vì con người luôn sẽ như vậy, ban đầu cảm thấy chuyện nào đó là sai, nhưng khi xung quanh đầy rẫy những chuyện như vậy, dần dần không thấy nó sai nữa, mà ngược lại nhìn thành thói quen, còn bào chữa cho nó.

Giống như các bạn học c*̉a Châu Châu, đã có phần bị ăn mòn rồi, trong lòng nảy sinh suy nghĩ “Chuyện này rất bình thường”. Vu Hàn Châu và Hạ Văn Chương tuyệt đối không cho phép con gái mình biến thành như vậy.

Đảo mắt đến nghỉ hè.

Lúc sắp nghỉ hè, Châu Châu khoe khoang với các bạn nhỏ sắp lại được đi du lịch với phụ thân mẫu thân!

Còn nói dự định đi đâu đến đâu, đọc trên sách có cái gì chơi vui, có cái gì đẹp, ăn ngon này nọ.

Các tiểu cô nương thấy bắt thèm không thôi, hâm mộ nói: “Phụ thân mẫu thân ngươi sao thương ngươi quá!”

Châu Châu đã hơn bảy tuổi, đã hiểu chuyện hơn, biết mình với các bạn học khác không giống nhau, phụ mẫu c*̉a cô bé đặc biệt yêu thương cô bé.

Vì vậy nói: “Chờ ta trở lại, mang lễ vật về cho các ngươi!”

“Được á, cám ơn Châu Châu!” Tiểu tỷ muội thân thiết đã bắt đầu gọi nhũ danh c*̉a cô bé.

Nhưng, cũng không phải lúc nào c*̃ng gọi nhũ danh. Còn là trẻ con, ai c*̃ng có không dưới ba cái tên. Đều là hôm nay gọi tên này, ngày mai gọi tên kia.

“Khai giảng gặp!” Châu Châu nói xong thì vui vẻ trở về nhà.

Hàng năm Hạ Văn Chương đều dây dưa Hoàng thượng xây dựng thêm mấy trường dạy vỡ lòng, sau đó đi tuần tra. Thuận tiện dẫn thê tử, con gái đi khắp nơi.

Châu Châu và Văn Tông, Thụy Nhi từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Châu Châu muốn đi, sẽ không để lại Văn Tông cùng Thụy Nhi.

Vì vậy, ba đứa bé vẫn phải c*̀ng nhau bầu bạn.

Chẳng qua, mấy ngày trước khi xuất hành. Mấy đứa trẻ phủ Trưởng công chúa và mấy đứa trẻ c*̉a Thái tử phi bị đưa tới.

“Xin phiền Hạ đại nhân mang theo bọn nó c*̀ng đi.”

Hai phủ không chỉ đưa người đến, còn đưa lễ trọng đến, yêu cầu Hạ Văn Chương đưa đám trẻ đi du lịch c*̀ng mở mang kiến thức.

Hạ Văn Chương: “…”

Vu Hàn Châu: “…”
 
Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính
Chương 164: Ngoại truyện 6


Phủ Trưởng công chúa và phủ Thái tử, làm sao biết bọn họ muốn dẫn Châu Châu đi ra ngoài du lịch?

Hạ Văn Chương và Vu Hàn Châu nhìn nhau, lập tức biết ngay —— không cần nghĩ, nhất định là Châu Châu nói.

Mang ba đứa trẻ xuất hành đã rất nhức đầu rồi, bây giờ phải dẫn theo nhiều đứa trẻ xuất hành? Hơn nữa thân phận đứa nào c*̃ng cao quý hơn con nhà mình?

Càng khiến người nhức đau hơn.

“Vốn là không thể thoái thác, chẳng qua công tử quý phủ và thân phận thiên kim tôn quý, ta với nội nhân sợ rằng chăm sóc không chu toàn.” Hạ Văn Chương chắp tay, mặt áy náy nói.

Người được phái đến bèn nói: “Điện hạ nói, cứ bảo Hạ đại nhân đối đãi với các tiểu chủ tử như con cháu trong nhà, không cần chú trọng những thứ khác.”

Ném mấy đứa bé này lại rồi chắp tay cáo từ.

Nhưng mà Hạ Văn Chương không còn cách nào khác, ai bảo đối phương thân phân địa vị đứng đầu chứ, hắn chỉ có thể nghe theo mà thôi? Quay đầu lại nhìn từng đứa bé kim quý, không khỏi nhức đầu.

Mà những đứa bé đó đều rất lễ độ lễ với Hạ Văn Chương: “Làm phiền Hạ bá bá / Hạ thúc thúc.”

Không còn cách nào khách, vẻ mặt Hạ Văn Chương chỉ đành phải giãn ra hòa hoãn, gật đầu nói: “Được quý phủ đánh giá cao.”

Mấy bé gái đến tìm Châu Châu nói chuyện, Châu Châu sau khi nhìn thấy, vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ, chụm thành một chỗ nói chuyện với nhau.

Phủ Trưởng công chúa đưa đến hai bé trai, tuổi tác xấp xỉ Văn Tông, bởi vì là đều quen biết, còn hỏi nói: “Có thể sai người đưa bọn ta đến tìm Văn Tông không?”

“Mấy ngày nay bọn ta sẽ nghỉ ngơi c*̀ng chỗ với hắn.”

Hạ Văn Chương không tiện mượn tay người khác, đích thân dẫn hai đứa bé đến chính viện, nói chuyện này với Hầu phu nhân, lại gọi Văn Tông đến, dặn dò một phen, bảo cậu bé phải thiết đãi khách chu đáo.

Văn Tông luôn miệng đáp ứng: “Dạ, đại ca.”

Bên kia, Vu Hàn Châu bảo Tiểu Liên đưa mấy tiểu cô nương đi nghỉ ngơi, mình thì kêu con gái vào phòng, hỏi: “Có phải con nói gì ở học viện không?”

Châu Châu gật đầu, lại lắc đầu: “Con chỉ nói sắp đi chơi với phụ thân và mẫu thân, không có mời bọn họ.”

“Mẫu thân không trách con.” Vu Hàn Châu sờ đầu con gái, nói: “Nhưng, chúng ta không phải đi hưởng phúc, trên đường có rất hiều nơi cực khổ, con có nói với các bằng hữu chưa?”

Mí mắt Châu Châu run run, lông mi dài dài giật giật, rủ mắt không nói gì.

Nắm chặt tay nhỏ, miệng hơi dẩu lên.

“Chưa nói sao?” Vu Hàn Châu lại hỏi.

Châu Châu chỉ đành gật đầu: “Dạ.”

“Vậy con bây giờ đến nói với các bạn con đi.” Vu Hàn Châu nói, “Không thể vì con chưa nói, mà dọc đường đi phụ thân mẫu thân phải đặc biệt chăm sóc. Hơn nữa, con còn phải nói là đám nha hoàn mang đến mỗi nhà chỉ có thể giữ lại một người.”

Châu Châu chợt ngẩng đầu lên, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, nhìn Vu Hàn Châu: “Mẫu thân…”

“Mang theo nhiều người, dọc đường đi phiền toái.” Vu Hàn Châu sờ đầu con gái, “Các con là bằng hữu tốt, nói chuyện c*̃ng khá dễ dàng, mẫu thân giao chuyện này cho con, có thể làm được không?”

Châu Châu hơi không tình nguyện, nhưng vẫn gật đầu nói: “Được ạ.”

“Con biết đó, mẫu thân rất lười.” Vu Hàn Châu lại cho cô bé một đòn nặng ký, “Nếu như dọc đường đi chơi không vui, sau này mẫu thân không đi nữa.”

Châu Châu lập tức gật đầu: “Được! Mẫu thân, con sẽ nói với các nàng!”

Chạy lộc cộc cộc ra ngoài.

Vu Hàn Châu ở phía sau nở một nụ cười yêu thương.

Phủ Trưởng công chúa đưa đến bốn đứa bé, theo thứ tự là hai vị công tử, hai vị cô nương. Phủ Thái tử đưa tới hai đứa bé, đều là cô nương.

Cộng thêm Châu Châu, Văn Tông, Thụy Nhi, tổng cộng là chín đứa bé.

Nghĩ đến phải dẫn chín đứa bé ra ngoài, tối hôm đó Hạ Văn Chương và Vu Hàn Châu nằm trên giường chẳng buồn làm gì cả.

Chỉ muốn túm Châu Châu tới, hung hăng đánh mông một trận.

Nhưng cô bé là đầu quả tim hai người, không nỡ đánh, ngay cả trách cũng không nỡ trách một câu.

Phu thê hai người nằm trên giường như thể cuộc sống không còn gì ý nghĩa, đều nghĩ chuyến đi này phải làm sao đây.

Hai chiếc xe ngựa ban đầu chắc chắn không được, đám trẻ này có thể khiến một chiếc xe trở nên chen chúc chật chội.

Người lớn một chiếc xe, đám trẻ một chiếc xe, đầy tớ và hành lý c*̃ng phải một chiếc xe.

Ít nhất phải ba chiếc xe mới được.

“Không được, chỉ có thể hai chiếc xe.” Vu Hàn Châu nghiêng đầu, nhìn trượng phu nóii: “Nếu sắp xếp cho bọn nó thoải mái dễ chịu, không dám bảo đảm năm sau còn muốn đi theo.”

Phải một lần dọa bọn nó sợ chạy!

“Được.” Hạ Văn Chương lập tức gật đầu, “Vậy hai chiếc xe. Chúng ta và đám nha hoàn một chiếc xe, đám trẻ c*̀ng ngồi một chiếc xe. Về phần hành lý thì chia ra đặt trong hai chiếc xe.”

Như vậy chắc chắn sẽ chen lấn khó chịu.

Nhưng phải khó chịu thôi. Nếu thoải mái, để bọn nó chơi vui vẻ, dọc theo đường thoải mái khoan khoái, sang năm còn muốn đi mất!

Mang con nít nhà mình theo, mệt thì mệt chút, nhưng là chuyện không thể đổ trách nhiệm cho người khác. Nhưng mang theo con cái nhà người khác, ham gì chứ?

Bàn bạc đến nửa đêm, hai người cắt giảm chi phí chuyến này đến mức thấp nhất.

Đầu tiên, chỉ dùng hai chiếc xe ngựa, hơn nữa một phu xe c*̃ng không cần. Hạ Văn Chương điều khiển một chiếc xe, Vu Hàn Châu điều khiển một chiếc xe.

Thứ hai, chỉ mang theo ba nha hoàn, Tiểu Liên, Bình Nhi, Phiến Nhi.

Bình Nhi, Phiến Nhi theo thứ tự là nha hoàn trong phủ Trưởng công chúa, và nha hoàn phủ Thái tử. Dọc đường đi này, hai người bọn họ và Tiểu Liên c*̀ng phụ trách các việc vụn vặt.

Bao gồm quần áo đồ dùng hàng ngày c*̉a chín đứa bé, đều để bọn họ giặt rửa.

Không mang theo hộ vệ, trực tiếp mời mấy vị tiêu khách đi theo.

Sau khi biết được sắp xếp này, Châu Châu, Văn Tông và Thụy Nhi cũng không nói gì, dù sao c*̃ng không khác khác trước là mấy. Mấy đứa bé trong phủ Trưởng công chúa, và hai đứa bé phủ Thái tử phủ đều kinh ngạc há to miệng!

Trước khi tới đây, các trưởng bổi trong phủ đã dạy bọn họ, không cho phép ỷ vào thân phận sinh sự, hết thảy nghe theo sự sắp xếp c*̉a Hạ đại nhân.

Bọn họ cũng đều đáp ứng.

Nhưng, như vậy c*̃ng quá mức giản lược đấy chứ?!

Mấy tiểu cô nương đều nhìn về phía Châu Châu. Châu Châu lúc này c*̃ng hơi mất tự nhiên, trước kia cô bé ra ngoài chơi nói tốt bao nhiêu, nhưng dưới mắt cái nhìn c*̉a các bằng hữu tựa như đi chịu tội vậy.

Cô bé không muốn thừa nhận mình nói khoác, nghiêm trang sáp đến thấp giọng nói: “Nếu phô trương sẽ dẫn đến sự chú ý c*̉a người khác, rất dễ dàng kéo kẻ xấu đến! Không an toàn!”

“Là vậy sao?” Mấy tiểu cô nương mặt lộ vẻ do dự.

Châu Châu gật đầu khẳng định, nói: “là vậy đấy! Phụ thân mẫu thân ta làm vậy đều là vì sự an toàn c*̉a các ngươi!”

Để gia tăng thêm mức độ tin cậy, lại nói: “Trước kia chúng ta c*̃ng như vậy!”

“Ồ.” Mấy tiểu cô nương miễn cưỡng tin.

Châu Châu thấy vậy, “Hừ” một tiếng, có chút bất mãn nói: “Vốn dĩ, chúng ta đi ra ngoài du lịch, mặc dù mọi thứ giản lược, nhưng không có giản lược tới mức này. Ta còn có thể thoải mái nằm trong lòng mẫu thân, kết quả vì chăm sóc các ngươi mà mẫu thân ta phải lái xe!”

Đường đường phu nhân học sĩ ngũ phẩm, thế mà phải lái xe cho bọn họ?!

Rất nhiều đứa bé đều kinh ngạc.

Lại thấy Châu Châu hơi móm miệng, dáng vẻ chịu uất ức, lập tức chột dạ và áy náy. Đều vì bọn họ đòi đến, mới khiến Châu Châu và mẫu thân cô bé bị mệt.

Nhưng đi thì không nỡ bỏ đi, chỉ đành mặt dày ở lại, nhưng không dám oán trách nữa, chỉ nói: “Vậy cứ sắp xếp như vậy đi.”

Hai chiếc xe ngựa lúc này lên đường.

Chín vị bằng hữu nhỏ chen trong một chiếc xe ngựa, bởi vì trời nóng nực, nên vém rèn ra, từ bên ngoài nhìn, có thể nhìn thấy Thụy Nhi không ngồi c*̀ng bọn họ mà ngồi trên chiếc rương đặt giữa buồng xe.

Những đứa trẻ khác ban đầu ngồi ngay ngắn, nhưng xe ngựa lắc lư, trong buồng xe lại chen chúc, tay đụng tay, chân đụng chân, tư thế ngồi nhanh chóng không còn quy c*̉ nữa.

Đứa thì dựa ra sau, đứa thì nghiêng về trước, ngồi xiêu vẹo… Cho dù ai nhìn, cũng sẽ không cho rằng là đám trẻ con nhà trọng yếu nhất triều đình.

Vu Hàn Châu và Hạ Văn Chương luân phiên điều khiển hai chiếc xe ngựa, đổi ca trong chừng đám trẻ.

Niềm vui bất ngờ chính là, vốn tưởng rằng nhiều trẻ con sẽ khó trông coi, nhưng may mà lại ngược lại! Trẻ con nhiều sẽ nói chuyện không ngớt, căn bản sẽ không quấn quýt người lớn!

Hai người vui lòng thoải mái, dứt khoát xem mình như phu xe.

Tìm được niềm vui trong chuyện nghe những giọng nói ngây thơ c*̉a đám trẻ con.

Đảo qua đã qua nửa ngày.

Buồng xe vốn líu rít, chẳng biết lúc nào đã trở nên yên tĩnh.

Vẻ mặt hoạt bát hưng phấn c*̉a đám trẻ đã trở thành phiền muộn, thống khổ, đờ đẫn và kiềm chế.

Vốn dĩ phải chịu sự lắc lư như vậy, lúc ở trong phủ mình sẽ muốn tùy ý nổi gận. Nhưng Châu Châu trong xe khuôn mặt c*̃ng đang thối lên, ánh mắt nhìn ai c*̃ng âm ỉ sự oán trách, khiến các cô cậu bé không tiện nổi giận.

Bọn họ làm liên lụy Châu Châu, Châu Châu cũng không nói gì, bọn họ còn không biết xấu hổ nổi giận sao? Vì vậy, đều kiềm chế lại.

Vu Hàn Châu nhận ra bầu không khí ngột ngạt giữ đám trẻ, cũng sợ để con mình chịu đựng, thế là chọn một nơi mát mẻ dừng xe, nghỉ ngơi chút.

Xe ngựa mới dừng lại, Châu Châu lao ra trước: “Mẫu thân!”

Muốn Vu Hàn Châu ôm cô bé xuống xe ngựa.

Vu Hàn Châu vốn dĩ không muốn ôm cô bé. Mới qua nửa ngày, mọi người còn chưa chú ý đến chuyện nhớ nhà. Nếu sau này Châu Châu ngày ngày muốn ôm, khó tránh khỏi chọc mấy đứa trẻ nhớ nhà.

Vì vậy, lúc đầu không thể đối xử quá đặc biệt với Châu Châu.

Nhưng, con gái bẹp miệng, Vu Hàn Châu không chịu nổi nữa, ôm cô bé xuống xe.

Sau khi ôm Châu Châu xuống, lại đến ôm đám trẻ con khác: “Từ từ, chân ngồi đã tê rần chưa? Chờ lát nữa xuống xe khoan hãy đi đi lại lại, đứng một lúc đã.”

Giọng vừa ôn tồn nhỏ nhẹ, vừa ôm từng đứa trẻ xuống.

Nàng đối xử bình đẳng, đám trẻ đều không nhận ra điều gì, còn cảm thấy mẫu thân Châu Châu sao dễ thân cận thế? Nhất thời hảo cảm tăng mạnh.

Hạ Văn Chương đã sai người khiêng bàn nhỏ ra, rót nước, để đám trẻ uống.

Châu Châu, Văn Tông, Thụy Nhi chạy ở trước, lộc cộc lộc, lộn xộn mất hình tượng.

Hạ Văn Chương và Vu Hàn Châu ở bên ngoài không quá yêu cầu các bé chú ý quy c*̉, nếu không người khác nhìn thấy bọn họ quy c*̉ tinh tế, thoạt nhìn đã nhận ra là con nhà huân quý thì sẽ không an toàn.

Bởi thế, mỗi lần sau khi du lịch về, mấy đứa trẻ đều phải học quy c*̉ lại một lần.

Ba người bọn họ chạy ở trước, khiến đám trẻ con khác c*̃ng thả lỏng theo, sải bước chạy sang.

Châu Châu còn đang khoác lác: “Mẫu thân ta lợi hại lắm đấy! Người biết điều khiển xe, còn biết múa kiếm! Các ngươi chưa thấy đúng không? Hôm khác nếu gặp phải người xấu thì sẽ cho các ngươi nhìn!”

Con gái bình thường lúc ở trong phủ đều dáng vẻ ngoan ngoãn dễ thương, Hạ Văn Chương và Vu Hàn Châu lúc này mới biết cô bé thích nói khoác.

Ở trong một đống trẻ con, đúng thật là lộ ra nguyên hình, là đại thoại vương (thích nói khoác).

“Mẫu thân ta có thể một người đánh năm đấy! Lần đó chúng ta đi ra ngoài gặp sơn tặc, vừa to vừa hung ác, mẫu thân ta múa kiếm, một người đánh lùi năm tên!”

Đám trẻ con sáng mắt: “Oa!”

Vu Hàn Châu: “…”

Rõ ràng là năm đứa con nít cướp kẹo đường c*̉a người khác, nàng tiến lên hòa giải tranh chấp, sao lại biến thành đánh năm tên sơn tặc?

Vu Hàn Châu cảm thấy, cần phải nói về vấn đề này với con gái.
 
Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính
Chương 165: Ngoại truyện 7


Đêm đó, Vu Hàn Châu tìm cơ hội để nói với Châu Châu về chuyện khoác lác.

Nhưng nàng không tìm được cơ hội.

Châu Châu luôn ở c*̀ng đám tiểu bằng hữu, hơn nữa miệng cứ con cà con kê liên hồi không lúc nào dừng lại. Vu Hàn Châu nhìn cô bé mấy lần, đều không tìm được cơ hội.

Buổi tối, cô bé còn muốn ngủ c*̀ng với mấy tiểu cô nương, không quấn lấy Vu Hàn Châu, cơ hội cuối c*̀ng c*̃ng không còn.

Vu Hàn Châu không biết làm sao, chỉ có thể lại tìm thời gian khác.

May mà sáng ngày thứ hai, Châu Châu thức dậy sớm, bị Vu Hàn Châu bắt lấy, túm qua một bên lặng lẽ nói: “Châu Châu, con nói chuyện với các bằng hữu, phải nói thật, không được khoa trương biết không?”

Châu Châu chớp mắt hai cái, sau đó c*̣p hàng lông mi thật dài xuống: “Ò.”

“Nếu không, sau này bị các bằng hữu của con phát hiện con nói khoác, các bằng hữu sẽ không chơi với con nữa.” Vu Hàn Châu sờ khuôn mặt nhỏ nhắn c*̀a cô bé nói.

Châu Châu gật đầu: “Con nhớ rồi mẫu thân.”

“Ngoan.”

Nghe được lời bảo đảm c*̉a con gái, Vu Hàn Châu thỏa mãn cho rằng chuyện đã giải quyết được rồi. Thế mà nàng nhanh chóng phát hiện, nàng yên tâm quá sớm.

“Ta nói với các ngươi, ta biết một người cực kỳ lợi hại, người vừa thông minh lại còn xinh đẹp, còn dịu dàng, mạnh mẽ nữa, lần trước không phải ta đã nói nói với các ngươi một người đánh lùi năm tên sơn tặc rồi sao? Đây không phải chuyện người lợi hại nhất, người còn từng…”

Nói khoác một trận hoành tráng vô c*̀ng, mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương, chỉ kém dời non lấp biển thôi, khiến các tiểu bằng hữu nghe mê đắm không thôi.

“Là mẫu thân ngươi ư?” Có người hỏi, “Bà thật lợi hại.”

Châu Châu lập tức xua tay nói: “Không phải, không phải, không được đoán, người ấy không muốn bị người biết tên mình, chúng ta không được nhắc đến tên c*̉a nàng.”

Biểu cảm c*̉a đám tiểu bằng hữu lộ vẻ bừng tỉnh ra là vậy: “Chúng ta biết rồi.”

Vu Hàn Châu đang lái xe mặt đầy vạch đen, các on biết cái gì hả!

Biết nó đang khoác loác không!

c*̃ng kỳ lạ, lúc Châu Châu khoác lác thì rất hợp lý, người lớn c*̃ng không nghe ra được cô bé đang nói khoác, nhiều nhất là cho rằng cô bé đang kể chuyện.

Đám trẻ con làm sao nghe ra được? Lại thêm ấn tượng ban đầu, cho rằng là nàng, càng thêm tin tưởng không nghi ngờ.

Lúc nàng lại tìm Châu Châu, Châu Châu vội nói: “Mẫu thân, con không có khoác lác, chuyện con kể là sự tích về người vô danh mà.”

Vu Hàn Châu: “… Được rồi.”

Nếu không còn có thể thế nào? Cũng không thể tước đoạt thú vui c*̉a trẻ con.

Hơn nữa, nàng nhìn Châu Châu lanh lợi hăng hái, cho dù ngày nào đó bị người khác vạch trần cô bé nói bậy bạ, cũng sẽ không lạnh nhạt với cô bé, vẫn sẽ tiếp tục chơi với cô bé.

Nếu đã như vậy, vậy không cần lo lắng nữa.

Tiếp đó Châu Châu càng khoác lác hơn, như thể cái danh nghĩa “Người vô danh” này có thật vậy, khoác lác đến mức càng thêm trắng trợn.

Cái gì mà đấu trí với đầu sỏ, cái gì mà chiến đấu trong nước, có một lần nói khoác trong nước có con cá lớn, “Người vô danh” cưỡi cá chiến đấu, khoác lác đến mức làm các tiểu bằng hữu ngây ngẩn.

Ai có thể ngờ rằng cô bé đang nói khoác? Bịa truyện c*̃ng không bịa được cốt truyện như vậy đó được không hả!

Lúc riêng tư, Vu Hàn Châu còn nói đùa với Hạ Văn Chương: “Con bé đúng thật thừa kế bản lĩnh c*̉a chàng, nhỏ tuổi như vậy đã biết bịa chuyện.”

“Chỉ thừa kế c*̉a ta thôi c*̃ng không được lợi hại như vậy.” Hạ Văn Chương nghiêm trang nói, “Còn thừa kế chút từ nàng, dẫu sao nàng viết thoại bản c*̃ng lợi hơn hơn tai.”

Hai người khoe khoang lẫn nhau một phen.

Dọc đường đi du lịch c*̃ng thuận lợi.

Bọn nhỏ ban đầu không thích ứng được, phát cáu với mấy nha hoàn riêng c*̉a nhà mình, đối với người khác thì vẫn giữ thân phận. Sau đó nữa, chính là bị Châu Châu, Văn Tông, Thụy Nhi làm lây theo, cảm thấy chịu khổ cũng không có gì ghê gớm, dù sao mọi người đều đang chịu khổ c*̀ng nhau!

Lực thích ứng c*̉a đám trẻ con rất mạnh, sau khi vượt qua sự không thích ứng ban đầu thì nhanh chóng hưởng thụ được niềm vui du lịch. Cho dù chen chúc trong buồng xe, c*̃ng không thấy phiền. Quả thực là vô c*̀ng nhiệt tình, sẽ đi ra ngoài hóng mát, ví dụ như ngồi bên cạnh Vu Hàn Châu hoặc Hạ Văn Chương đang lái xe ngựa.

Bọn họ rất tò mò về Vu Hàn Châu, cảm thấy nàng thật không giống những nữ tử bọn họ quen biết, vừa có thân phận quý phụ, lại có sự hào phóng và khí phách mà người thường không có được.

Cho dù làm chuyện như đánh xe c*̃ng không hề có chút nào thấp kém.

Còn có người len lút hỏi nàng, thật sự biết múa kiếm sao? Học ai vậy?

Vu Hàn Châu dĩ nhiên không thể để con gái lộ tẩy, nói với bọn họ: “Từng học một chút với Hạ đại nhân.” Lúc nói chuyện, cầm dưới hướng về phía trước gật gật.

Phía trước là xe ngựa Hạ Văn Chương đang lái, lời này c*̉a nàng ý là theo Hạ Văn Chương học được.

Bọn nhỏ cũng rất tò mò, muốn nhìn thử bản lĩnh c*̉a nàng.

“Được.” Vu Hàn Châu gật đầu, bẻ gãy cành cây, làm ra vẻ như là trường kiếm, mời một vị tiêu khách thể hiện c*̀ng nàng.

Ban đầu tiêu khách hạ thủ lưu tình, không muốn làm bị thương vị quý nhân này. Ai ngờ rằng thân thủ c*̉a quý nhân hơn hắn ta, không nương tay nữa, còn muốn mở mang kiến thức về bản lĩnh c*̉a nàng.

Vu Hàn Châu lại không muốn bộc lộ quá nhiều, sau mười mấy chiêu, đã thu tay lại.

Ném cành cây đi, cười với đám trẻ con: “Thỏa mãn chưa?”

“Oa!” Mắt đám trẻ con phát sáng.

Ánh mắt phát sáng nhất là Châu Châu.

Bởi vì màn biểu hiện vừa rồi c*̉a Vu Hàn Châu, thật ngoài dự đoán c*̉a bọn họ, giống hệt như nữ hiệp khách hiên ngang!

“Mẫu thân!” Châu Châu hét to một tiếng, nhào về hướng Vu Hàn Châu, muốn nàng ôm!

Cô bé biết ngay mẫu thân lợi hại mà!

Châu Châu rất hiếm khi khoe khoang phụ thân với người khác, bởi vì chức quan c*̉a phụ thân không bằng người khác, cho nên cô bé luôn thích khoe khoang mẫu thân. Mẫu thân c*̉a ai ũng không bằng mẫu thân cô bé!

Vu Hàn Châu cúi người xuống, vỗ lên sau lưng Châu Châu, cũng không ôm lấy cô bé, để tránh các tiểu bằng hữu khác nhìn thấy trong lòng sẽ nhớ nhà phụ mẫu mình.

Nhưng cho dù như vậy c*̃ng đã khiến đám trẻ con khác rất hâm mộ.

Vẫn là Thụy Nhi đi tới, ngửa đầu nói: “Đại bá mẫu, bá mẫu có thể dạy con không?”

Gương mặt nhỏ nhắn anh tuấn phát sáng.

“Con muốn học công phu sao? Về phủ có thể theo phụ thân con học, đệ ấy rất lợi hại.” Vu Hàn Châu cười nói.

Thụy Nhi nghe vậy, nhớ lại rồi lắc đầu: “Đại bá mẫu lợi hại hơn.”

Phụ thân chỉ biết ném cậu bé lên cao, nào có thân thủ mạnh mẽ như Đại bá mẫu?

Hai nam hài phủ Trưởng công chúa c*̃ng bước đến: “Người có thể dạy bọn con không?”

Lần này Vu Hàn Châu không biết phải làm sao, nói: “Nếu chỉ là đùa giỡn một phen thì có thể. Nhưng nếu thật sự muốn nghiêm túc học công phu thì có thể bảo quý phủ mời thầy dạy võ dạy.”

“Vâng ạ!” Các tiểu bằng hữu gật đầu liên đục.

Sau đó, Vu Hàn Châu thỉnh thoảng dạy đám trẻ con mấy chiêu quyền cước công phu. Sau khi dạy xong, thì nhìn bọn họ luyện tập trên bãi cỏ, trong viện ở thuê.

Bọn nó dường như đã quên mất thân phận c*̉a mình, chỉ là một đám trẻ con bình thường.

Vu Hàn Châu và Hạ Văn Chương c*̃ng chưa từng đối xử đặc thù với bọn nó. Nhiều trẻ con như vậy, không có cách nào đối đãi đặc thù được, dứt khoát đối dãi như vãn bối nhà mình thôi.

Chớp mắt, hai tháng trôi qua.

Đoàn người trở lại kinh thành.

Đám trẻ con lúc này dường như mới nhớ ra thân phận c*̉a mình, ai ai c*̃ng nhớ lại quy c*̉. Trước khi rời đi, cung kính hành lễ với Hạ Văn Chương và Vu Hàn Châu: “Đa tạ Hạ đại nhân và sư phụ đã chăm sóc trong khoảng thời gian này.”

Bọn họ gọi Hạ Văn Chương là Hạ đại nhân. Vu Hàn Châu là sư phụ, bởi vì Vu Hàn Châu đã dạy bọn họ một ít công phu.

Rồi lại cáo biệt Châu Châu, Văn Tông, Thụy Nhi.

Đến khi trở về quý phủ, lại sai người đưa lễ vật long trọng đến, coi như là đáp tạ khoảng thời gian này đã chăm sóc đám trẻ con.

Nhìn những lễ trọng này, Hạ Văn Chương và Vu Hàn Châu c*̃ng không vui mừng cho lắm. Nói thật, bọn họ thà không thu những những lễ vật này, chỉ cần những đứa trẻ này được nếm khổ cực, sang năm đừng đi theo nữa.

Lại nói đám trẻ con này đã trải qua một chuyến du lịch khác người như vậy? Nào có kiềm nén nổi được? Thấy ai c*̃ng muốn kề.

Ở trong phủ nói, đến nhà người khác làm khách c*̃ng muốn nói, nhập học thấy các bạn c*̀ng trường c*̃ng muốn nói.

Không bao lâu, các tiểu bằng hữu khác trong lớp Châu Châu đều biết chuyện này.

“Nghỉ hè sang năm, các ngươi còn đi không?” Mấy tiểu bằng hữu hỏi.

Châu Châu không suy nghĩ nhiều, gật đầu nói: “Chắc hẳn sẽ đi á, mỗi năm phụ thân và mẫu thân đều dẫn ta đi.”

Nhưng năm thứ hai lại xảy ra chút bất ngờ.

Hạ Văn Chương bị Hoàng thượng phái đi làm chuyện khác, chuyện c*̉a trường dạy vỡ lòng phải đặt xuống. Ba đứa bé mong đợi nghỉ hè được đi du lịch, Vu Hàn Châu không nỡ để bọn nó thất vọng, bèn tự mình mang bọn nó đi.

Nàng giả nam trang đã quen, cộng thêm có kinh nghiệm, có thân thủ, nhớ được đường, Hạ Văn Chương không có gì không yên tâm. Mặc dù không nỡ xa tức phụ, nhưng cũng không muốn vì chuyện này gò bó nàng, bèn đồng ý.

Vì vậy, chuyến du lịch này biến thành một mình Vu Hàn Châu dẫn dắt.

Nhưng không biết làm sao, đám trẻ phủ Trưởng công chúa, phủ Thái tử như đã quên mất đau khổ năm ngoái, lại muốn đi theo tiếp!

Không chỉ như vậy, gần một nửa tiểu bằng hữu trong lớp Châu Châu đến, c*̃ng muốn đi c*̀ng!

Con ngươi Vu Hàn Châu như muốn trừng ra ngoài, bắt lấy con gái vào nhà hỏi: “Con đã làm cái gì?”

“Con không làm gì hết mà.” Châu Châu mờ mịt nói.

Cô bé không biết thật.

Cô bé c*̃ng không nói gì cả mà.

Vu Hàn Châu mắt lớn trừng mắt nhỏ với cô bé, cuối cùng bế tắc, đi ra ngoài từ chối: “Năm nay không tiện, nhà ta không đi c*̀ng, chỉ có một mình ta dẫn đám trẻ con ra ngoài.”

Có mấy nhà nghe vậy bèn trở về.

Nhưng đám trẻ con phủ Trưởng công chúa, phủ Thái tử không rời đi, có mấy nhà thấy bọn nó không đi, cũng không đi.

“Chúng ta tin phu nhân.” Mọi người nói.

Vu Hàn Châu: “…”

Cuối cùng cũng không khước từ thành công. Bởi vì đối phương nói nếu thực sự lo lắng chăm sóc không chu toàn thì có thể mang theo nhiều nha hoàn và người hầu theo c*̀ng.

Nhưng mang theo nhiều nha hoàn và người hầu theo c*̀ng, không phù hợp để mài giũa đám trẻ con. Vu Hàn Châu suy nghĩ, bắt Lục Tuyết Dung tới: “Ngươi đi c*̀ng ta không?”

Gần đây Lục Tuyết Dung c*̃ng rất buồn chán. Chuyện nữ học đã sớm làm xong rồi, chuyện làm ăn c*̃ng không cần nhọc lòng, trong phủ trên dưới có Thúy Châu quản lý, nàng ta chỉ cần trò chuyện với bà bà, đánh bài là xong.

Đúng vậy, nàng ta làm ra mạt chược.

Đánh bài tuy vui nhưng nào có vui bằng ra ngoài đi du ngoạn? Còn không cần bị bà bà giục mau sinh!

“Được!” Lục Tuyết Dung đồng ý ngay.
 
Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính
Chương 166: Ngoại truyện 8


Vu Hàn Châu và Lục Tuyết Dung bàn bạc một phen, quyết định giả trang thành tỷ đệ xuất hành.

Hai phụ nhân mang theo một đám trẻ con xuất hành, cũng không phải không được, nhưng có người thân phận nam tử thì c*̃ng se thuận tiện hơn chút.

Người giả trang thành “đệ đệ” là Vu Hàn Châu. Vốn dĩ bọn họ là chị em bạn dâu Vu Hàn Châu lại là tẩu tử, giả trang thành huynh muội thích hợp hơn. Nhưng Vu Hàn Châu giả trang thành nam tử trông có vẻ non nớt, giống một thanh niên vừa qua hai mươi, chỉ đành phải dùng “tỷ đệ” cho tương xứng.

Lại bàn bạc thêm một phen nữa, lần này bàn bạc về phô trương và chi phí xuất hành. Cuối c*̀ng quyết định, chỉ mang theo hai nha hoàn, đảm nhiệm mặt ngoài. Các quý công tử và đám kiều tiểu thư, phải tự mình mặc quần áo rửa mặt, ngay cả xiêm áo vớ giày đều phải tự mình giặt.

Chịu không nổi gian khổ? Vậy thì đừng đi nữa.

Nghe nói phải tự mình giặt xiêm áo giày vớ, quả nhiên có trẻ em mấy nhà không muốn, rút lui.

Đám trẻ phủ Trưởng công chúa và phủ Thái tử đều không rút lui, bọn họ nhớ chuyến du lịch thú vị năm ngoái, mặc dù cũng cảm thấy tự giặt xiêm áo giày vớ rất nhọc nhằn những không nỡ bỏ đi.

Có hai nhà khác thấy bọn họ không rút lui thì cắn răng đồng ý.

Thế là có mười ba đứa bé.

Vu Hàn Châu lại đến An phủ một chuyến, mang theo mấy điệt nhi vừa độ tuổi ở nhà mẹ đẻ theo. Năm ngoái ngại mặt mũi không thể không đưa mấy đứa trẻ phủ Trưởng công chúa và phủ Thái tử theo. Năm nay nếu đã nhận đứa trẻ nhà khác, vậy thì trẻ con An gia c*̃ng không thể bỏ sót.

Tổng cộng mười sáu đứa bé, ngồi hai chiếc xe ngựa. Một chiếc xe ngựa khác, có hai nha hoàn ngồi và đặt rất nhiều rương hòm.

Lục Tuyết Dung không biết đánh xe, bèn ngồi trong buồng xe. Vu Hàn Châu không muốn ngồi bên trong, nàng cảm thấy đánh xe thú vị, nên chiếm giữ một vị trí đánh xe.

Đoàn người rời kinh thành, đi về phía trời đất bao la.

Đám trẻ con ban đầu rất hưng phấn, về sau chặng đường tròng trành khiến bọn nó có chút không thích ứng được, Nhất là mấy đứa bé mới thêm vào, không khỏi có oán trách mấy câu.

Mới mở đầu, lập tức bị “Tiền bối” dạy dỗ: “Một xe mới ngồi tám người, có gì mà khổ? Năm ngoái một xe ngồi chín người, còn có rất nhiều rương hành lý! Biết thỏa mãn đi!”

Cảm xúc oán hận còn chưa kịp lan ra đã bị dập tắt.

Châu Châu c*̃ng nói nói: “Mẫu thân ta vốn không cần mặc trường bào, ăn mặc như nam tử. Vì các ngươi mới cực khổ như vậy, các ngươi không được ầm ĩ!”

Mọi người gật đầu: “Bọn ta biết rồi.”

Nói cho cùng, người ta không mời bọn nó, là bọn nó đòi theo c*̀ng. Nếu lại ầm ĩ nữa thì rất không biết đạo lý.

Châu Châu xưa nay có nhân duyên, ai c*̃ng vui vẻ với cô bé, nếu cô bé tức giận không vui với ai đó, vậy người đó chắc chắn sẽ bị bị gạt bỏ, Ai c*̃ng không muốn trở thành không hòa đồng, nên ra sức khống chế thu lại tính tình c*̉a mình

Có Châu Châu trấn giữ nơi này, còn có còn đám nhỏ năm ngoái bênh vực, chuyến đi này tuy náo nhiệt nhưng không hỗn loạn.

Dĩ nhiên, nhiều người thì không tránh được có tranh chấp. Có một lần, hai nữ hài tranh cãi, một người trong đó khóc nói: “Ta muốn về nhà!”

Khóc hu hu, ầm ĩ đòi về nhà.

Thật ra thì cũng không phải chuyện lớn gì, chỉ là lúc chơi đùa, váy c*̉a một người bị người khác làm bẩn. Quy c*̉ bây giờ là quần áo c*̉a ai thì người đó giặt. Những kiều tiểu thư đều không muốn giặt xiêm áo, người bị làm bẩn váy đòi người khác đó giúp cô bé giặt váy, kết quả người đó không chịu, mới ầm ĩ lên như thế.

Vu Hàn Châu và Lục Tuyết Dung nghe tiếng khóc, muốn tiến lên đi khuyên. Không ngờ rằng Châu Châu nhanh hơn hai người một bước, đi tới nói: “Ngươi muốn về nhà phải không?”

“Phải, ta muốn về nhà.” Nữ hài kia nói.

Châu Châu vươn bàn tay nhỏ bé ra, chỉ vào người tranh cãi với cô bé đó nói, nói: “Được, vậy thì đưa hai ngươi về nhà.”

Nữ hài ầm ĩ đòi về nhà ngừng khóc.

Nữa hài kia c*̃ng sững sờ, vội nói: “Ta không về nhà! Ta đâu nói về!”

“Trước đã nói rồi, ai c*̃ng không được ầm ĩ. Hai người các ngươi phá hỏng quy c*̉, về kinh hết đi!” Châu Châu duỗi bàn tay nhỏ bé chỉ vào hai nữ hài, trên khuôn mặt tinh xảo không nở nục cười, thoạt nhìn còn có phần uy nghiêm, “Đi thu dọn đồ đạc đi, ngay lập tức đưa các ngươi trở về!”

Hai nữ hài đều không lên tiếng.

Các cô bé cũng không phải thật sự muốn trở về, chỉ là tâm trạng dâng lên phát cáu ra mà thôi.

Lại nói, mọi người đều đang đi du lịch, chỉ hai cô bé trở về, chẳng phải chịu thiệt sao?

“Sao không động đậy?” Châu Châu còn quát hỏi, dáng vẻ nhỏ tuổi nhưng rất là có khí thế.

Nữ hài ban đầu đòi về, thấp giọng nức nở nói: “Ta tự giặt quần áo.”

Nữ hài kia thấy vậy, cũng hơi áy náy nói: “Là ta sai, ta giặt cho ngươi.” Lại giương mắt nhìn về phía Châu Châu, “Bọn ta không tranh cãi nữa.”

“Nể tình các ngươi mới phạm lỗi lần đầu, chuyện này coi như thôi.” Châu Châu không khăng khăng nữa, bỏ qua cho các nàng, ngay sau đó nhìn về phía mấy tiểu bằng hữu khác, “Lần sau còn ai đòi về nhà nữa, ta sẽ không dễ nói chuyện thế đâu!”

Cô bé trông xinh đẹp ngọt ngào, nhưng khi quăng ra lời độc ác, người khác đều không dám khinh thường.

Vô hình trung, Châu Châu đã trở thành thủ lĩnh c*̉a mọi người.

Thật ra thì ban đầu đã mơ hồ có xu thế này rồi, chẳng qua là qua chuyện này càng rõ ràng hơn thôi. Ngay cả mấy đứa trẻ lớn hơn Châu Châu, c*̃ng kính trọng cô bé mấy phần. Mà mọi người c*̃ng không có mâu thuẫn riêng gì với nhau, c*̃ng không dám cãi nhau công khai nữa.

Vu Hàn Châu và Lục Tuyết Dung rất ung dung, lúc không có ai sẽ khen ngợi Châu Châu: “Châu Châu thật lợi hại!”

“Tiết kiệm bao nhiêu tâm tư cho mẫu thân và thẩm thẩm nó!”

Châu Châu có phần kiêu ngạo, hất cầm nói: “Các nàng tự mình đòi đến chơi, lại không chịu chơi cho vui mà cãi nhau làm mọi người nhức đầu, con mới không nuông chiều các nàng đâu!”

Ra vẻ tiểu đại nhân.

Vu Hàn Châu rất yên tâm về con gái, Lục Tuyết Dung rất hâm mộ: “Châu Châu thật thông minh, Thụy Nhi chỉ biết khua quyền thôi.”

Lúc nói tới Thụy Nhi, thì có chút nhức đầu, chỉ cảm thấy Thụy Nhi quả thực giống tính tình Hạ Văn Cảnh. Miệng chưa chắc lợi hại, nhưng khua quyền thì lại nhất mạch tương thừa.

“Có Văn Tông và Châu Châu trông coi, sẽ không có chuyện gì đâu.” Vu Hàn Châu an ủi.

Lúc đoàn ngươi đi, dọc đường thì an ổn. Lúc trở về lại không may mắn lắm, gặp phải cướp chặn đường cướp c*̉a.

Vu Hàn Châu và Lục Tuyết Dung canh giữ trước hai chiếc xe ngựa, trái tim nhấc cao thấp thỏm, hy vọng tiêu khách đi c*̀ng có thể giải quyết đám người này.

Nhưng mà lòng ham muốn c*̉a đối phương rất lớn, cho bạc qua đường c*̃ng không khiến bọn hắn hài lòng, mắt nhìn chằm chằm mấy chiếc xe, muốn đi qua xem thử.

Trong xe đều là đám trẻ nhà kim quý, há có thể cho bọn hắn nhìn sao? Tên nào tên nấy hung thần ác sát, sẽ dọa sợ bọn nhỏ.

Thế là bắt đầu đánh.

Đám trẻ con trong xe ngựa nghe thấy tiếng động, có sợ, có gan lớn, không chỉ không sợ, còn rất hưng phấn hỏi Châu Châu: “Mẫu thân ngươi năm trước một đánh năm tên, bọn ta chưa thấy được, năm nay có phải có thể nhìn thấy được không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a Châu Châu trắng bệch, quát lại một câu: “Ngươi biết điều ngồi yên đi!”

Vừa rồi cô bé nhìn xuyên qua khe rèm thấy mấy tên sơn phỉ, ánh mắt cực kỳ hung ác, trên mặt còn có mấy vết sẹo dữ tợn, đáng sợ cực kỳ.

Mặc dù Châu Châu cho rằng mẫu thân lợi hại, lúc này c*̃ng bị dọa sợ, cô bé đẩy người xung quanh ra bò ra bên ngoài.

Nhưng xe ngựa đã bị đóng, cô bé đẩy không ra, gõ hai cái thì nghe thấy tiếng quát vững vàng c*̉a mẫu thân vang lên từ bên ngoài: “Ngồi yên hết đi! Ai c*̃ng không được phép ra ngoài! Nhắm mặt lại, không gọi các con thì không được mở mắt! Châu Châu trông chừng bọn họ!”

Châu Châu nghe vậy, lập tức thấy rối rắm. Nhưng vẫn chọn nghe lời, nói: “Con nghe thấy rồi ạ.”

Quay đầu lại, nhìn về phía người trong buồng xe: “Nhắm mắt lại hết đi!”

“Tại sao ngươi có thể mở?” Có người hỏi.

Châu Châu nói: “Ta phải trông coi các ngươi!”

Mệnh lệch mẫu thân truyền đạt, cô bé nhất định chấp hành, thấy ai không nhắm mắt lại, cô bé còn đánh người đó một cái. Cuối c*̀ng, mắt đám trẻ đều nhắm lại hết.

Mà lúc này, phía trước xe ngựa bỗng nhẹ lại chút, ngay sau đó tiếng đao kiếm đánh nhau vang lên.

Cửa xe không có ai chặn lại, mở ra một khe hở nhỏ. Châu Châu lập tức bò về phía trước, hai tay khép cửa xe lại.

Cô bé quỳ ngồi ngay cửa xe, trái tim đập bịch bịch, tay chân đều nhũn ra.

“Mẫu thân…” Cô bé nhỏ giọng gọi.

Không có người trả lời cô bé, bởi vì Vu Hàn Châu lúc này đã nhảy xuống xe ngựa, đang lặng lẽ men vào đánh nhau với hai sơn phỉ.

Bởi vì không có Hạ Văn Chương đi theo, Vu Hàn Châu đem theo trường kiếm c*̉a hắn. Giờ phút này gặp phải nguy hiểm, lập tức rút trường kiếm ra.

Bên này, đám người Châu Châu cũng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, không nhìn ra phía ngoài. Lại nghe thấy hướng xe ngựa bên cạnh, giọng nói c*̉a Thụy Nhi vang lên: “Oa! Đại bá mẫu lợi hại quá!”

???

Châu Châu đầu đầy dấu hỏi, mà các tiểu bằng hữu trong buồng xe thoắt cái “xoẹt” c*̃ng mở mắt ra.

Từng ánh mắt, sáng rực nhìn về phía Châu Châu.

“Không được!” Châu Châu lập tức nói, “Nhắm mắt lại hết!”

Có hai tiểu cô nương chần chừ nhắm lại. Nhưng những người lớn gan, vém rèm cửa sổ lên.

“Không được!” Châu Châu lập tức nhào qua ngăn cản.

Kết quả thân xe bị cái gì đụng vào, cửa xe lập tức mở ra một cánh, tia sáng sáng ngời tràn vào.

Nháy mắt, mọi người xoẹt xoẹt quay đầu sang nhìn.

Chỉ thấy một thân hình nhanh nhẹn, nhảy lên giữa không trung, mũi chân đá lên mặt c*̉a một tên sơn phỉ.

Sơn phỉ lập tước bay ra ngoài.

“Oa —— “

Còn chưa kịp phát ra tiếng thán phục, chỉ nghe một tiếng “Ầm”, cửa xe đã bị đóng lại. Ngay sau đó, phía trước xe ngựa trầm xuống, Vu Hàn Châu đã thu tay ngồi về lại.

“Đều ngồi yên đi.” Nàng nói, “Phải khởi hành.”

Mọi người vội vàng ngồi yên.

Lập tức cảm thấy buồng xe run lên, ngay sau đó bắt đầu cộc cộc chạy đi. Thỉnh thoảng lộp bộp một chút, giống như có gì chèn ép ở trên.

Có người muốn mở màn xe ra nhìn, Châu Châu vội vàng quát bảo ngừng lại: “Không được!”

Cuối cùng, c*̃ng không có ai mở ra nhìn, còn hơi oán trách Châu Châu: “Xe bên kia có thể mà sao chúng ta không thể nhìn chứ?”

“Bọn họ không nghe lời, sẽ bị phạt!” Châu Châu nói, “Ngươi chờ xem, mẫu thân ta nhất định sẽ xử phạt bọn hắn!”

Lúc này mới không có ai nói chuyện nữa.

Xe bên Lục Tuyết Dung nhanh chóng chạy theo.

Tiêu khách giải quyết phần lớn sơn phỉ, chỉ có mấy tên lén lút chuồn đi thì đều bị Vu Hàn Châu giải quyết hết.

Rất mau vào được thành, đến nhà trọ nghỉ ngơi.

Cả đám trẻ con đều không sợ hại, mà vì một cái liếc mắt kinh hồng kia, trong lòng thấy ngứa ngáy không thôi, vây đám người Thụy Nhi lại hỏi: “Các ngươi đã nhìn thấy cái gì vậy?”

Đầu Thụy Nhi đã bị Lục Tuyết Dung đánh cho mấy cái, nhưng cậu bé từ nhỏ đã không sợ bị đánh, không coi là chuyện gì cả, lúc này đứng trên băng ghế, cầm đũa làm vũ khí, nhảy lên nhảy xuống biểu diễn, trong miệng còn nói lẩm bẩm: “Chỉ thấy trường kiếm nàng vung lên… Phi thân đá bên hông…”

Không phải ai c*̃ng đều nhìn thấy, lúc này nghe thấy Thụy Nhi kể, không khỏi sinh lòng hướng về, hối hận không tận mắt nhìn thấy được.

“Đại bá mẫu thật lợi hại!” Thụy Nhi bội phục nói.

“Sư phụ thật lợi hại!” Đám trẻ năm ngoái theo Vu Hàn Châu học qua mấy chiêu nói.

Sau đó thì bọn họ bị trừng phạt.

Vu Hàn Châu để Châu Châu ghi tên, ai không nghe lời, để bọn hắn giặt quần áo giày cho mọi người, giặt liên tục ba ngày.

Cho dù con gái Thái tử phi, tôn tử Trưởng công chúa, cũng không thể miễn phạt!

Hả hê nhất chính là mấy nữ hài nhát gan, và mấy nam hài động tác chậm chạp không kịp chen lên. Hơn nửa tháng tiếp bọn họ không cần phải giặt quần áo giày vớ rồi!

Bởi vì Vu Hàn Châu và Lục Tuyết Dung quản nghiêm, đám trẻ con hoàn toàn không nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu tanh nên không gặp ác mộng. Còn có Thụy Nhi hưng phấn diễn, khiến mọi người thêm phần thấy hưng phấn hơn sợ hãi rất nhiều, mấy ngày tiếp theo c*̃ng lấy chuyện này làm đề tài câu chuyện, nói qua nói lại mãi thôi, hứng thú không suy giảm.

Nhưng sau khi về kinh thành, Vu Hàn Châu và Hạ Văn Chương vẫn đến mấy nhà mấy đứa bé đó một lượt, khai báo tình hình.

Đối phương không hề oán trách, còn cảm tạ nàng bảo vệ bọn trẻ chu toàn. Nhưng Vu Hàn Châu nghĩ, năm sau bọn họ chắc chắn không dám đưa con đến nữa.

Đây là chuyện thường tình c*̉a con người. Đổi thành Vu Hàn Châu, nàng c*̃ng sẽ không đưa con mình đến nữa.

Dĩ nhiên, nàng vốn dĩ c*̃ng không yên tâm giao con mình vào tay người khác, cho nên nếu Châu Châu muốn ra ngoài du lịch, nàng hoặc là Hạ Văn Chương nhất định phải có một người đi theo mới được.

Bất kể như thế nào, bọn nhỏ không có sao, nàng tự vấn lương tâm không thẹn. Còn về phần năm sau không đưa đến nữa? Nàng vui lòng thanh nhàn.

Người duy nhất có phần biến hóa là Lục Tuyết Dung, nàng ta bắt đầu quan sát Vu Hàn Châu từ mọi góc độ.

Chuyện ngày đó gặp giặc cướp, nàng ta ngồi bên ngoài xe ngựa, thấy mọi hành động c*̉a Vu Hàn Châu. Nữ tử nhanh nhẹn cởi mở như vậy, không giống người được nuôi dưỡng trong khuê phòng, mà ngược lại giống như hiệp khách.

Cho dù đã từng theo Hạ Văn Chương học công phu, sao có thể lợi hại như thế được? Hơn nữa, gặp phải giặc cướp hung thần ác sá, còn rất là trầm ổn và trấn định!

Ngay cả Lục Tuyết Dung cũng bị dọa sợ không thôi, nàng ta tự đánh giá mình là nữ tử kiến thức bất phàm mà còn cảm thấy sợ hãi, đại tẩu là phụ nhân cổ đại sinh trưởng ở nơi này sao lại có thể không sợ?

Đám trẻ con không nhìn ra, nhưng Lục Tuyết Dung nhìn thấy rõ ràng. Nàng ta không khỏi nghĩ đến, trước kia hoài nghi đại ca là đồng hương xuyên không, chẳng lẽ… đã hoài nghi sai rồi sao?

Suy nghĩ này vừa mới hiện lên thì rất nhìu cảnh tượng xẹt qua trong đầu. Sự chú trọng quy c*̉, đứng đắn, ngăn nắp thứ tự c*̉a đại ca. Sự ôn hòa, rộng lượng, khéo đưa đẩy c*̉a đại tẩu.

Nàng ta luôn cho rằng đại tẩu là người tốt, là nữ nhân vô c*̀ng vô c*̀ng tốt, những thứ như không chú trọng quy c*̉, không câu nệ kia, nàng ta đều quy thành đại tẩu là người tốt, tiến bộ.

Lúc này nghĩ lại, vậy mà nàng ta đã luôn nghĩ theo hướng khác.

Đồng hương xuyên không hóa ra là đại tẩu, thậm chí trước kia xuyên không còn là nữ chiến sĩ lái cơ giáp.

Nghĩ như vậy, ánh mắt nàng ta đột nhiên sáng ngời.
 
Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính
Chương 167: Hoàn toàn văn


Sau khi đoán được Vu Hàn Châu mới là đồng hương xuyên không với mình, Lục Tuyết Dung cũng không đến “Nhận thân”.

Ban đầu lúc ngộ nhận Hạ Văn Chương là đồng hương xuyên không, nàng ta c*̃ng không đến “Nhận thân”, bây giờ đổi thành là Vu Hàn Châu, nàng ta cũng sẽ không.

Cuộc sống bây giờ rất tốt, các nàng đã thành người thân, là chị em bạn dâu, tình cảm c*̉a bọn nhỏ c*̃ng rất tốt, không cần thiết phải vẽ vời thêm chuyện.

Nhưng, trong thường ngày càng thêm thân thiết hơn. Đôi chuyện không quyết định được, và chút tâm sự khó nói ra với trượng phu được, nàng ta đều sẽ nói chút với nàng.

Vu Hàn Châu vẫn chưa biết mình bị phát hiện thân phận, chỉ cảm thấy Lục Tuyết Dung và nàng càng thân thiết hơn, còn tưởng rằng do c*̀ng đưa bọn trẻ đi du lịch tạo thành từ đó phát triển quan hệ.

Cùng lúc đó, Vu Hàn Châu đang soạn tài liệu giảng dạy.

Trước đó, Châu Châu ghét bỏ nàng không làm quan, mặc dù cô bé nhanh chóng quên đi, nhưng Vu Hàn Châu luôn nhớ rõ trong lòng. Chuyện y khoa viện, viện nghiên cứu, trong chốc lát không xây xong được. Trong quốc khố không có nhiều tiền, mà đám thương gia vọng tộc c*̃ng không bước lên đưa tiền nữa.

Cái gọi là một lần hai lần thì mới lạ, ba lần bốn lần thì bình thường. Lúc lập Thường Thanh thư c*̣c và trường dạy vỡ lòng, mọi người cảm thấy hiếm lạ, sẵn lòng bỏ tiền nện bạc. Sau đó lập nữ học, lại phổ biến trường dạy vỡ lòng ở các nơi toàn nước, chuyện này không còn hiếm lạ nữa, c*̃ng không có sẵn lòng bỏ tiền nữa.

Làm không được thì Vu Hàn Châu không có cách nào tranh thể diện cho con gái. Nàng chỉ đành phải thông đường đi khác, bắt đầu soạn tài liệu giảng dạy.

Không thể mở học viện, không đại biểu không thể lên lớp. Nàng có thể biên tài liệu giảng dạy, sau đó mời tiên sinh giảng bài ở trong trường dạy vỡ lòng, nữ học, thậm chí giảng dạy ở thái học viện, biên soạn những chân lý và quy luật thường thấy đơn giản mà mọi người không nắm rõ bản chất vào trong đó.

Bao gồm cơ sở vật lý học, khoa học tự nhiên, cơ sở hóa học, địa lý học, khoa học nhân thể vân vân.

Nếu Vu Hàn Châu mới xuyên qua đến đây thì sẽ không biên được những thứ này, nhưng nàng đã xuyên không đến đây được rất nhiều năm, theo Hạ Văn Chương đọc không ít sách, lại đặc biệt từng nghiên cứu qua, thế nên nàng có thể biên soạn ra được.

Huống chi, sai thì c*̃ng không cần căng thẳng, thiên hạ nhiều người thông minh, nếu có người chỉ ra chỗ sai lại là chuyện tốt, có thể mời đối phương c*̀ng đến tham gia biên soạn.

Tài liệu giảng dạy này là nàng lần lượt viết ra, viết đã hơn nửa năm, cuối c*̀ng c*̃ng đã viết xong. Vì bao hàm nội dung tương đối phức tạp, nên gọi là tạp học.

Lúc sai người cầm đi in ấn, không báo cho Châu Châu biết, định in ra xong sẽ cho cô bé một bất ngờ

Mà bây giờ lại sắp đến nghỉ hè.

Vu Hàn Châu từ sớm đã thấp tha thấp thỏm, sợ rằng sẽ lại có nhiều nhà huân quý đưa con đến. Mà hết lần này đến lần khác những nhà này, hoặc là giao tình không cạn, hoặc là địa vị quá cao, đều không tiện từ chối được, khiến người ta càng nhức đầu hơn.

Nàng chỉ mong mỏi chuyện năm ngoái đã dọa những người này, bọn họ sẽ không đưa con đến nữa.

Nghỉ hè năm nay, quả nhiên những gương mặt năm ngoái đã ít đi. Nàng còn chưa kịp vui mừng thì phát hiện nhà đưa con đến càng nhiều hơn!

“Bọn ta năm nay không có dự định ra ngoài.” Hạ Văn Chương rất khách sáo từ chối: “Thật không đúng lúc, phiền ngài tay không một chuyến rồi.”

Mặc dù đưa đám trẻ con du lịch là chuyện tốt, nhưng mấy đứa trẻ nhà mình c*̃ng coi như kiến thức đã không ít, để tránh phiền toái, Hạ Văn Chương dự định sau này sẽ không đưa đám trẻ ra ngoài nữa.

Cho dù ra ngoài c*̃ng đưa một mình tức phụ theo thôi.

Nghe thấy hắn nói như vậy, đối phương cũng rất thất vọng, chỉ có thể nói: “Vậy thì thật không khéo.” Sau đó mang đứa trẻ trở về.

Châu Châu Văn Tông Thụy Nhi cũng có phần thất vọng.

“Thật sự không đi nữa sao?” Châu Châu ngửa đầu hỏi phụ thân.

Hạ Văn Chương gật đầu: “Không đi nữa. Hàng năm đều phải đưa các con đi, mẫu thân con rất vất vả đấy. Nàng mới vừa biên xong một bộ sách, rất mệt mỏi, gần đây để nàng nghỉ ngơi chút đi.”

Châu Châu thoáng cái bị dời sự chú ý: “Mẫu thân biên sách? Sách gì vậy ạ?”

Đúng lúc sách đã in xong được đưa đến, Hạ Văn Chương định mới đây bẩm một tiếng với Hoàng thượng, thêm vào trong chương trình dạy học c*̉a thái học viện, trường dạy vỡ lòng, thái nữ, và các học viện.

Thế là tiện thể nói cho con gái biết: “Gọi là《 Tạp học 》, đến lúc con khai giảng có thể xem.”

Châu Châu lập tức phấn chấn: “Mẫu thân biên sách!”

Mẫu thân cô bé biên sách!

Cô bé quả thật hận không thể chạy đi khoe khoang khắp nơi.

Nhưng vẫn còn biết chịu đựng, lại hỏi: “Vậy mẫu thân sang năm dẫn bọn con ra ngoài không ạ?”

“Con muốn đi ra ngoài?” Hạ Văn Chương hỏi.

Châu Châu gật đầu: “Muốn. Mẫu thân dẫn bọn con ra ngoài rất vui ạ.”

“Ừ.” Hạ Văn Chương gật đầu, cằm gật gật về phía ngoài cửa, “Đi ra ngoài đi.”

Châu Châu không biết “Đi ra ngoài đi” này là nói sang năm ra ngoài du lịch hay là bảo cô bé ra ngoài.

Nhưng cô bé cũng không hỏi, tung tăng nhảy ra ngoài.

Dù sao mẫu thân và phụ thân thương cô bé, cô bé muốn đi nhất định sẽ đưa con bé đi. Nếu không thể đi thì nhất định có nguyên nhân không thể đi được.

Kỳ nghỉ hè này, Châu Châu, Văn Tông và Thụy Nhi vẫn ra ngoài du lịch.

Hạ Văn Chương và Vu Hàn Châu không dẫn đám trẻ, khiến mấy đứa trẻ phủ Trưởng công chúa và đám trẻ phủ Thái tử cảm thấy vô c*̀ng tiếc nuối. Hai lần du lịch đám trẻ đều cảm thấy rất tuyệt vời, thế là hai phủ hợp lại bàn bạc, chỉnh trang dẫn đội, đưa đám trẻ con ra ngoài du lịch.

Trước khi đi còn chào một tiếng với Trung Dũng Hầu phủ, hỏi đám Châu Châu có đi không?

Đi! Dĩ nhiên đi!

Vu Hàn Châu và Lục Tuyết Dung đóng đồ cho ba đứa trẻ, vui vẻ phấn chấn tiễn ba đứa trẻ ra ngoài.

Hai người và Hầu phu nhân tụm lại, thỉnh thoảng mời Trưởng công chúa tới phủ, hoặc Thái tử phi, hoặc các nhà qua lại thân thiết khác đến phủ đánh mạt chược qua ngày.

Mãi đến hai tháng sau đám trẻ trở về.

“Chơi thế nào?” Vu Hàn Châu hỏi Châu Châu.

Châu Châu hưng phấn nói: “Vui lắm ạ!”

Không nói cái khác, ít nhất sẽ không xuất hiện tình huống tám đứa bé chen trong một xe, còn không có chậu băng.

Vu Hàn Châu nghe con gái kể thể nghiệm rất tốt, yêu thương cười: “Vậy thì tốt.”

Sau nghỉ hè, Châu Châu phải đi học.

Học kỳ mới có tiên sinh mới, thêm giờ học mới, bài giảng chính là quyển《 Tạp học 》Vu Hàn Châu biên ra.

Sau khi Châu Châu lấy được tài liệu giảng dạy, không nhịn được bật cười, nói với cái bằng hữu tốt c*̉a cô bé: “Đây là mẫu thân ta biên soạn đấy.”

“Sao cơ?!”

Kết quả, bọn trẻ nhanh chóng biết được, tác giả c*̉a《 Tạp học 》tác giả là Vu Hàn Châu.

“Sao mẫu thân ngươi có thể lợi hại như thế?” Mọi người không nhịn được nói.

Có thể nói, mẫu thân c*̉a Châu Châu trong mắt đám trẻ là người đặc biệt dễ nhân biết nhất. Vô c*̀ng yêu thương người, biết kiếm thuật đánh sơn phỉ, bây giờ còn biên soạn sách? Thật rất lợi hại!

Châu Châu cười rất kín đáo: “c*̃ng tạm thôi.”

Dù sao mẫu thân cô bé lợi hại thế đấy! Là mẫu thân lợi hại nhất trên đời!

Cũng có người sinh lòng ghen tị, sẽ nói vài lời đâm chọt, ví dụ như đâm chọt cô bé không có đệ đệ. Lúc này Thụy Nhi sẽ đứng ra, chắn lối đi c*̉a đối phương, lạnh lùng kiêu ngạo nói: “Nói Hạ Trân Trân không có đệ đệ? Ngươi coi ta chết rồi à?”

“Nhưng ngươi không phải đệ đệ ruột.” Đối phương nhỏ giọng nói, “Ngươi và Hạ Trân Trân không c*̀ng chi.”

Thụy Nhi quăng ngay một nắm đấm, cười lạnh lùng nói: “Đệ đệ không c*̀ng chi ta đây lợi hại hơn cả các huynh đệ ruột c*̉a ngươi cộng lại đấy!”

Hắn hẹn mấy huynh đệ ruột c*̉a đối phương đến một nơi so tàí. So văn, so võ, sau đó nghiền ép đối phương. Hất cằm rồi ngạo nghễ rời đi.

Cứ như vậy mấy lần sau, không có người nào nói Châu Châu không có đệ đệ nữa.

Đám nam hài tử lén lút đánh nhau, căn bản không thể giấu được, rất nhanh truyền vào trong tai người An gia, cũng bị đám bạn nhỏ c*̉a phủ Trưởng công chúa và phủ Thái tử biết được.

Đám nữ hài tử nói với Châu Châu nói: “Đệ đệ ta chính là đệ đệ ngươi!”

Mà Vu Hàn Châu sau mười năm sinh Châu Châu, trước sau vẫn không mang thai nữa, Hầu phu nhân c*̃ng đã từ bỏ.

Vẫn đối đãi với nàng như thường, thậm chí còn thương hơn chút. Bà luôn cảm thấy, Đại nhi tức không mang thai được, đều là vấn đề từ Hạ Văn Chương. Còn muốn tìm Thường đại phu lại để xem thử, nhưng đáng tiếc Thường đại phu vân du thiên hạ, không có tin tức gì cả. Mặc dù tiếc nuối, nhưng cũng cam chịu số phận.

Vu Hàn Châu có lúc ra cửa làm khách, cũng sẽ gặp người không dễ tiếp xúc, đâm chọc nàng đôi câu.

Nàng luôn cười nói: “Đúng vậy, ngươi nói đúng, ta không có phúc như ngươi, đích tử một đống, thứ tử một đàn, nhân số thịnh vượng, người thật có phúc!”

Năm sau khi đến nghỉ hè, Vu Hàn Châu ném Châu Châu ra ngoài.

Đám trẻ con hiển nhiên cảm thấy đoàn lữ hành hoàng thất thoải mái hơn, xe ngựa xa hoa, chi phí xuất hiện tinh tế sang trọng, hơn nữa không cần tự mình giặt đồ, vớ, sướng muốn bay lên trời luôn ấy!

Đừng nói Vu Hàn Châu không dẫn đội nữa. Cho dù nàng dẫn dội c*̃ng sẽ không muốn để nàng dẫn nữa.

Châu Châu lại muốn đi với Vu Hàn Châu, nhưng Vu Hàn Châu không dẫn đội nữa, cô bé c*̃ng rất vui vẻ, vui vẻ đi du lịch xa hoa với nhóm bạn nhỏ.

Vu Hàn Châu thì cùng Hạ Văn Chương một người một ngựa, đón ánh ban mai cưỡi ngựa ra khỏi kinh thành, chậm rãi ném đi thành trì to lớn huy hoàng ở phía sau.

Con cái đã trưởng thành, cuối c*̀ng không cần bọn họ phải thường xuyên quan tâm nữa.

Năm ba mươi tuổi này, hai người có thể vui vẻ sảng khoái, tự do tự tại, có thể du lịch theo theo cách thức mà bọn họ muốn đi.

Còn sớm hơn kế hoạch ba bốn năm.

Ngắm nhìn ánh tà dương, leo núi nham thạch, vượt Giang Hà, đi qua thung lũng…

Tiếng vó ngựa liên tiếp, bụi bặm cuốn lên. Bất luận đi đến nơi nào, hai người luôn mãi bên nhau.
 
Back
Top Dưới