Dương Kính càng nghĩ càng thấy không đáng thay cho điện hạ nhà mình, trong lòng hừ lạnh một tiếng, ngoài mặt chỉ nói với thái giám họ Phó: "Mọi người cứ bận đi, ta đi trước đây."
"Đi thong thả nhé."
Phó thái giám hớn hở đáp.
Dương Kính bước ra khỏi bếp, không quay về Bách Hoa Đường mà đi thẳng ra khỏi biệt uyển, hướng về phía Tây Nam.
Cách tường phía Tây Nam chưa đầy một dặm là một khu dân cư lớn, già nửa số người ở đây thuộc nô tịch, nửa còn lại là lương tịch, thậm chí có người từ trong cung phái ra.
Những gia đình này hầu hết đều làm việc trong biệt uyển hoặc là quản sự của các sản nghiệp thuộc Trăn Viên.
Khu nhà ở này tự thành một thôn xóm, trong mắt đám điền nông thì đây là nơi ở thượng đẳng.
Lại vì công việc của họ cũng là hạng tốt, nên thôn này được gọi là "Thôn Thượng".
Dương Kính trước đây chưa từng tới đây, nhưng vì sớm đã bất bình thay cho Ngũ điện hạ nên đã hỏi thăm trước chỗ ở của các quản sự để dự phòng.
Lúc này gã thông thạo băng qua hai con hẻm, dừng bước trước một ngôi nhà khá bề thế, tiến lên gõ cửa.
Đây là nhà của Chu ma ma, chưởng sự của biệt uyển.
...
Yến Tri Tiết hôm qua bị mắng nên chẳng thiết ăn uống gì, hôm nay lại khó chịu cả ngày, cũng không ăn uống tử tế.
Giờ đã giải thích rõ ràng với Chúc Tuyết Dao, lòng dạ mới thoải mái hơn, lại thấy bữa tối toàn món hợp khẩu vị nên cuối cùng cũng đánh chén được một bữa no nê.
Ba ngày sau đó, Đông cung không có động tĩnh gì thêm, chuyện của Phương Nhạn Nhi cũng xem như đã tiêu tan.
Dù sao trong cung cũng đã phái những ma ma lợi hại đến canh chừng nàng ta, nếu còn để nàng ta gây ra sóng gió thì người mất mặt thực sự là thiên gia.
Sáng sớm ngày thứ tư, các hoàng tử công chúa trở về Lạc Dương.
Yến Huyền cũng vừa hay đi cùng để tạ ơn các thầy ở Học cung Văn Hoa.
Về việc vào triều nghe chính sự thì hắn không vội, vì đứng trước còn có Tứ hoàng tử Yến Hành do Mai phi sinh ra.
Phàm việc gì cũng phải có tôn ti trật tự, hắn cưới vợ trước Tứ ca vốn đã không thỏa đáng lắm, nhưng lúc đó hôn sự của Tứ ca đã định xong xuôi nên cũng thôi, chứ nếu vào triều nghe chính còn trước cả Tứ ca thì quá đáng quá.
Theo lệ triều này, hoàng tử vào triều nghe chính phải sau đại hôn, nên Yến Huyền ít nhất phải đợi Yến Hành đại hôn xong mới có thể bắt đầu lên triều, mà việc đó ít nhất cũng phải ba tháng nữa.
Chúc Tuyết Dao muốn ở lại Trăn Viên một thời gian nên không định đi đi về về, nhưng nàng vẫn ngồi xe ngựa cùng mọi người ra đến cổng Trăn Viên để tiễn chân.
Khi nàng quay lại Bách Hoa Đường thì vừa đúng lúc dùng bữa trưa.
Mấy ngày nay Yến Huyền đều ăn cùng nàng, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, thấy món nào ngon còn nhiệt tình gắp cho đối phương.
Hôm nay Yến Huyền không ở đây, Chúc Tuyết Dao lại có tâm sự nên bữa trưa dùng có hơi lơ đễnh, ăn qua loa rồi bảo người ta dọn đi, thay đồ để ngủ trưa.
Chúc Tuyết Dao vừa nằm xuống, Bạch Đường đã uyển chuyển bước lên giường, khịt mũi quanh mép chăn, ý muốn chui vào ngủ cùng.
Chúc Tuyết Dao bật cười, hé một góc chăn.
Bạch Đường chui tọt vào, lại quay đầu đi ngược lại vài bước, thò cái đầu ra, nằm dài một dải thoải mái.
Chúc Tuyết Dao trở mình ôm lấy nó, nó thở dài một hơi thật mạnh.
Nàng lại cười, nhắm mắt, một người nhau một mèo cùng ngủ.
Chẳng bao lâu sau, Hoàng Tửu vốn đang sưởi nắng trên đầu tường cũng vào phòng.
Nhìn quanh thấy Bạch Đường đang nằm trong lòng nàng, nó cũng tìm lên giường.
Chúc Tuyết Dao đang mơ màng chợt cảm thấy một cái vuốt giẫm lên hông, rồi cái nữa, sau đó là cả thân hình nặng trịch nhích lên, nằm chễm chệ ở đó.
Chúc Tuyết Dao chẳng còn sức mà quan tâm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng trong tiềm thức vẫn treo một sợi dây khiến nàng từ đầu đến cuối không dám trở mình, sợ làm mèo nhỏ phật ý.
Đến khi tỉnh dậy, Hoàng Tửu đã chạy mất tiêu, Chúc Tuyết Dao bỗng thấy mình đúng là "đàn gảy tai trâu".
May mà Bạch Đường vẫn còn trong lòng.
Bạch Đường vốn nằm quay lưng về phía nàng, cảm thấy nàng tỉnh dậy liền duỗi chân trước rồi lật người lại.
Lúc thả lỏng, miếng đệm thịt trên một cái vuốt vừa vặn đặt lên má nàng, nó nheo mắt kêu "Meo..." như muốn hỏi: Con người, tỉnh rồi hả?
Trái tim Chúc Tuyết Dao tan chảy: "Bạch Đường, vẫn là ngươi ngọt ngào nhất!"
Nàng hôn mạnh lên cái đầu lông xù của nó.
Mèo nhỏ ngủ đến mức cả người mềm nhũn, lông trên đầu dường như cũng mềm hơn.
Chúc Tuyết Dao hạnh phúc bóp lấy cái vuốt nhỏ của Bạch Đường, xoa xoa miếng đệm thịt hồng hào, nó cũng mặc kệ cho nàng nghịch.
Đang chơi vui vẻ, chợt nghe Sương Chi quát tháo bên ngoài: "Họ làm việc không bằng người trong cung thì cũng thôi đi, chúng ta cũng chẳng phải không biết điều.
Nhưng nay chỉ muốn mấy cành hoa tươi cắm bình mỗi ngày, hôm kia thì quên, hôm qua thì trì hoãn, hôm nay lại nói không chọn được cành nào tốt, chẳng phải là quá đáng lắm sao?
Một cái vườn lớn thế này mà không chọn được mấy bông hoa đẹp?
Coi chúng ta là người mù sao?"
Giọng Sương Chi không lớn, nhưng trong viện lúc này đang yên tĩnh, Chúc Tuyết Dao lại đã tỉnh nên nghe thấy rõ mồn một.
Tiếp đó lại nghe loáng thoáng tiếng tiểu nha đầu bên dưới phân bua gì đó, nhưng vì chột dạ nên giọng rất thấp, không nghe rõ được.
Chỉ nghe Sương Chi cười lạnh: "Hay lắm, ta đã bảo trên dưới bao nhiêu người thế này mà sao không làm nổi việc nhỏ, ngươi nói vậy thì ta hiểu rồi.
Hóa ra là vội vàng nịnh bợ Ngũ điện hạ!
Ngươi đi đi, gọi hết quản sự trong vườn đến đây cho ta, để ta nói lý với họ, dạy cho họ biết cái vườn này là của ai!"
Chúc Tuyết Dao giật mình, chống tay ngồi dậy.
Lúc này, Vân Diệp đã đi trước một bước khuyên can: "Sương Chi, đừng nói bậy!
Điện hạ và nữ quân đang êm đẹp, đừng chuyện bé xé ra to, rước thêm thị phi cho nữ quân."
Sương Chi đang cơn giận, giòn giã đáp: "Chính vì điện hạ và nữ quân đang êm đẹp nên ta mới tức!
Chẳng lẽ lại để lũ tiểu nhân này làm nhục thanh danh phu thê hòa thuận sao!"
Chúc Tuyết Dao nhận ra lời của họ có thâm ý, người xướng mặt đỏ kẻ xướng mặt trắng, đều là nói cho kẻ bên dưới nghe để răn đe.
Nhưng nàng nghĩ một chút vẫn lên tiếng gọi: "Vân Diệp, Sương Chi."
Hai người ngoài hành lang nhìn nhau, đoán là nàng đã nghe thấy, vội quay vào phòng, cả hai đều chột dạ.
Chúc Tuyết Dao nhíu mày, nói Sương Chi trước: "Chuyện của ta và Ngũ ca ngươi đều rõ, nếu không có ta, những thứ này cha mẹ cũng sẽ không để huynh ấy thiếu thốn.
Huynh ấy bằng lòng thuận theo ta là vì huynh ấy tốt tính, chúng ta không thể nói những lời như vậy làm tổn thương người khác."
Sương Chi bất bình: "Nô tỳ chỉ nói cho đám bên dưới nghe, không phải nhắm vào Ngũ điện hạ."
"Thế cũng không được nói nữa."
Chúc Tuyết Dao nghiêm mặt, lại hỏi Vân Diệp: "Có chuyện gì vậy?"
Vân Diệp cau mày: "Trong phòng chúng ta mỗi ngày đều dùng hoa tươi cắm bình, từ khi ở trong cung đã vậy, đến đây đương nhiên cũng dặn họ mỗi ngày mang tới.
Ai ngờ mấy ngày đầu còn tốt, ba ngày gần đây họ càng lúc càng lười biếng, không đem tới đúng giờ, hỏi thì đủ loại lý do.
Vừa rồi Sương Chi nổi giận hỏi kỹ mới nghe nói vốn là do Ngũ điện hạ nổi hứng muốn dành riêng một khu thích hợp cho mèo chơi, đám bên dưới đều muốn tranh công, bất kể có liên quan hay không hai ngày nay đều xúm vào tham gia, chỉ mong được chia chút việc, thành ra mới làm lỡ việc đưa hoa của chúng ta."
Chúc Tuyết Dao nghe mà buồn cười.
Chuyện dành sân viện cho mèo nàng có biết, ngày thứ hai đến Trăn Viên Ngũ ca đã nhắc với nàng, nàng tự nhiên đồng ý.
Dù sao biệt uyển này lớn thế, chỉ hai người họ e là cả đời cũng chẳng ở hết, cho mèo nhỏ một chỗ nàng cũng sẵn lòng.
Chỉ là lúc đó tâm trí nàng đều đặt vào việc chiêu đãi anh chị em nên không để ý, để Ngũ ca tự đi chọn.
Yến Huyền đã xem bản đồ rất lâu, cuối cùng chọn Tử Đằng Cư.
Viện đó không lớn, chỉ phía Bắc có ba gian phòng, nhưng trong sân một nửa là giàn tử đằng, nửa kia có giả sơn, rất hợp cho mèo nhảy nhót.
Hơn nữa Tử Đằng Cư cách các viện Bách Hoa, Lương Phong, Quan Nguyệt, Ánh Tuyết không xa, người muốn qua chơi cũng tiện.
Một chuyện tốt như thế, không ngờ lại thành ra thế này.
Chúc Tuyết Dao nghĩ kỹ lại thì không giận lắm, chỉ thấy dở khóc dở cười: "Biệt uyển này nhiều năm không có người ở, họn gặp được một món béo bở không dễ; nay chúng ta mới tới, ai cũng muốn lập công để tiến thân cũng là lẽ thường tình.
Các ngươi cứ dặn dò việc của mình, nếu làm không xong thì cứ mắng, nhưng đừng có miệng không che đậy."
Làm chủ gia đình là vậy, đa phần phải thưởng phạt phân minh, nhưng đôi khi giả điếc giả ngơ cũng là điều cần thiết.
Sương Chi hơi lo lắng: "Nữ quân không sợ họ được đà lấn tới sao?"
Chúc Tuyết Dao cười: "Nếu thật sự được đà lấn tới thì càng tốt, lúc đó phạt mới danh chính ngôn thuận, mới khiến mọi người tâm phục khẩu phục.
Lúc này cứ mặc kệ họ đi."
Đối với sự thái bình của Trăn Viên, nàng không hề lo lắng.
Kiếp trước bị Yến Quyết và Phương Nhạn Nhi hợp sức bắt nạt như vậy mà nàng vẫn quán xuyến Đông cung đâu ra đấy.
Hiện nay Trăn Viên này là tư sản của nàng, họ còn có thể lật lọng được gì?
...
Thôn Thượng ở phía Tây Nam ngoài biệt uyển.
Chu ma ma từ biệt uyển về nhà thì trời đã tối.
Vào cửa, con gái con rể, con trai con dâu đều đến vấn an.
Quản gia nói với bà là Vương Liễu thị đang đợi ở sảnh chính.
Chu ma ma đoán được là chuyện gì, bước vội tới đó.
Vừa vào sảnh, Vương Liễu thị đang ngồi không yên liền đứng bật dậy, bước nhanh tới trước mặt Chu ma ma.
Chu ma ma nhìn nàng ta, thong thả đi vào trong: "Có chuyện gì?
Ngồi xuống rồi nói."
Vương Liễu thị cùng bà ngồi xuống, vừa mở miệng đã than khổ, nội dung không ngoài việc mấy người Chu ma ma mới giao cho nàng ta rất khó quản.
"Nói là ta quản họ, thực ra ai nấy đều là ông tổ cả!"
Vương Liễu thị vừa nói vừa thấy đau đầu, thấy Chu ma ma bình thản ngồi đó tự rót trà, lại khẩn thiết nói: "Ma ma, đã là người bên cạnh Ngũ điện hạ, bà hà tất phải đặt dưới tay ta?
Họ coi thường ta, lại hay gây rắc rối, lâu dần những người khác ta cũng chẳng trấn áp nổi nữa."
Nói đến đây, Vương Liễu thị đánh bạo nói một câu dứt khoát: "Cứ thế này ta thật sự không quản nổi, hay là bà mời người cao minh khác đi, ta về cung nhận việc khác."
Chu ma ma thấy nàng ta muốn buông xuôi, cuối cùng cũng ngước mắt nhìn, cười lắc đầu: "Thôi được, nể tình ngươi cũng từ trong cung ra, ta sẽ nói thật cho ngươi biết."
Vương Liễu thị nghe vậy biết là có thâm ý, liền dỏng tai lên nghe.
Chu ma ma đầy ẩn ý nói: "Mấy ngày trước Dương Kính bên cạnh Ngũ hoàng tử đến gặp ta, nói bên người Ngũ hoàng tử có cả trăm người nhưng trong phủ trên dưới đều do Phúc Tuệ quân làm chủ, dẫn đến việc trong tay gã không có mấy việc ra hồn, bảo ta tìm ít việc nhàn hạ ở Trăn Viên cho họ."
Bà lại liếc Vương Liễu thị một cái: "Ngươi bảo việc này ta có giúp không?"
Vương Liễu thị trong lòng thầm kinh hãi.
Muốn xin tí "việc ra hồn" vốn chẳng có gì, việc béo bở ai mà chẳng thích, hạng chưởng sự như Dương Kính cũng phải biết mưu lợi cho cấp dưới, nếu không cấp dưới mỗi người một ý thì gã càng khó làm.
Vấn đề nằm ở câu "trong phủ trên dưới đều do Phúc Tuệ quân làm chủ", đây là điều không cần thiết phải nói khi nhờ vả Chu ma ma, cũng là điều không nên nói với thân phận của Dương Kính.
Vương Liễu thị hít một hơi lạnh, bất giác hạ thấp giọng: "Ta nghe nói hôn sự này là Phúc Tuệ quân tự mình muốn, sao Ngũ hoàng tử lại...
Lại tranh cái này với Phúc Tuệ quân?"
"Cũng chưa chắc đã là ý của Ngũ hoàng tử."
Chu ma ma lắc đầu, rồi chuyển giọng, "Nhưng lỡ như là vậy, thần tiên đánh nhau, ngươi bảo chúng ta đắc tội nổi ai?"
"Nhưng đây dù sao cũng là tư sản của Phúc Tuệ quân."
Vương Liễu thị tặc lưỡi, "Ngũ hoàng tử muốn tranh cái này là danh bất chính ngôn bất thuận, nói ra thì mất mặt, Nhị Thánh đều sẽ chống lưng cho Phúc Tuệ quân, chúng ta cũng không cần sợ."
Chu ma ma cười khẽ: "Nhị Thánh có chống lưng cho Phúc Tuệ quân hay không chưa bàn tới, nhưng lẽ nào lại chống lưng cho chúng ta?
Bất kể phu thê họ ai thắng, kẻ thua cuộc muốn trút giận lên đầu chúng ta, chúng ta biết làm sao?"
"Chuyện này..."
Vương Liễu thị im bặt.
Cái gọi là thần tiên đánh nhau ruồi muỗi chết lây chính là đạo lý này.
"Cho nên, chuyện cấp trên giao phó chúng ta chỉ có thể vâng mệnh.
Cứ coi như làm theo chỉ thị, chuyện khác biết cũng coi như không biết."
Chu ma ma thở dài mệt mỏi, rồi lại cười an ủi Vương Liễu thị: "Ngươi cũng đừng quá lo lắng, cứ sống tạm qua ngày một thời gian, chuyện này sớm muộn gì cũng lộ ra giữa hai phu thê họ, lúc đó chẳng liên quan gì đến chúng ta nữa."
"Vâng..."
Vương Liễu thị không muốn làm mất mặt Chu ma ma nhưng không giấu nổi vẻ do dự và lo âu trên mặt.
Lại nữa, thâm tâm nàng ta thấy nếu Ngũ hoàng tử thực sự định tranh cao thấp với Phúc Tuệ quân trên khối tư sản này thì đúng là không ra gì.
Nơi này ngay từ đầu đã là Nhị Thánh sắm sửa cho Phúc Tuệ quân, đàn ông thiên hạ ai có thể vào đây ở đều phải xem Phúc Tuệ quân ưng ai, ở vào rồi mà lại nảy ra toan tính khác thì chẳng phải là đảo lộn cương thường sao?!
Nhưng Vương Liễu thị cũng nhận ra thái độ "bớt một chuyện không bằng thêm một chuyện" của Chu ma ma, đối với những người làm cung lâu năm thì đây là đại trí tuệ.
Thế là Vương Liễu thị cuối cùng cũng không nói thêm gì với Chu ma ma nữa, uống cạn chén trà rồi xin cáo lui.
...
Thành Lạc Dương, phủ Phúc Tuệ quân.
Yến Huyền đi ròng rã hai ngày một đêm, cuối cùng cũng về tới phủ vào lúc chạng vạng.
Chuyến đi xóc nảy khiến hắn rất mệt, muốn cùng Dao Dao trò chuyện dùng bữa thì Dao Dao ở Trăn Viên; muốn ôm mèo ngủ thì mèo cũng ở Trăn Viên.
Thế là Yến Huyền ngồi trong phòng ngủ trống trải tự uống trà một mình.
Cảnh tượng này trước khi thành thân không phải là không có, dù sao mèo cũng chỉ xuất hiện khi nó muốn để ý tới người, chứ không phải cả ngày đều ở trong phòng.
Nhưng lần này, lòng Yến Huyền lại cảm thấy thê lương.
Cảm giác này khiến hắn thấy rất lạ lùng, cau mày suy nghĩ hồi lâu mới nhận ra sự thê lương ấy từ đâu mà tới, là vì mấy ngày qua sống quá tốt rồi.
Mấy ngày nay mèo vẫn không ở trong phòng cả ngày, Dao Dao thực ra cũng chẳng phải lúc nào cũng ở trước mắt hắn, nhưng thâm tâm hắn luôn biết có một người như vậy tồn tại.
Khi ra ngoài có lẽ nàng không đi cùng hắn, nhưng hắn biết quay về Bách Hoa Đường là sẽ gặp được nàng; dù về Bách Hoa Đường mà chưa thấy bóng dáng ai thì hắn cũng biết lúc dùng bữa hay lúc đi ngủ, sớm muộn gì nàng cũng xuất hiện.
Nhưng giờ đây hắn đơn độc trở lại Lạc Dương, còn nàng vẫn ở Trăn Viên.
Hắn biết nàng sẽ không xuất hiện, mấy ngày liền cũng sẽ không gặp được nàng.
Hóa ra vị của bệnh tương tư là thế này.
Yến Huyền tự trêu chọc mình, rồi lại nhận ra trong khi hắn đang tương tư thì chắc chắn nàng chẳng hề nghĩ tới hắn, mà nàng còn có mèo để ôm, lòng hắn lại càng đắng chát.
Cuối cùng, hắn cứ thế khổ sở ôm gối ngủ thiếp đi, may mà đường xá mệt mỏi nên một đêm ngủ cũng khá ngon.
...
Hai ngày sau, Chúc Tuyết Dao thấy trời đẹp, sáng sớm dùng bữa xong là bắt đầu bận rộn, đích thân giám sát đám hạ nhân dọn dẹp Cảnh Hành Các để sau này cho Yến Huyền ở.
Dù chuyện "sống chung góp gạo thổi cơm chung" này không thể nói huỵch tẹt ra, có những vở kịch phải diễn cả đời, nhưng nàng cũng không thể cứ để Yến Huyền ngủ dưới đất trong phòng nàng mãi được.
Chúc Tuyết Dao tính toán, mấy ngày trước họ mới thành thân, diễn như vậy một thời gian là đủ rồi.
Đợi Yến Huyền chuyến này từ Lạc Dương về, họ sẽ ngủ riêng, mười ngày tám ngày ngủ chung phòng một lần là được.
Việc này tuy cho thấy quan hệ phu thê bình thường, nhưng chung quy không tính là tệ, dù có truyền đến tai cha mẹ cũng chẳng sao.
Vì trước đây không có người ở nên phần lớn viện lạc trong biệt uyển đều để không, họ lại thành thân gấp gáp, bên này dù biết họ sẽ tới cũng chỉ mới kịp bài trí một phần.
Do đó, tuy Cảnh Hành Các có địa thế tốt nhưng mọi đồ đạc đều phải sắm mới, vài chỗ còn phải sửa sang nhỏ, bận rộn bốn năm ngày mới xong xuôi.
Chúc Tuyết Dao ước tính thời gian Yến Huyền quay về chắc không còn xa, dù sao huynh ấy chỉ đi tạ ơn thầy, không có việc gì khác.
Tuy nhiên hai ngày sau, Yến Huyền lại sai người đưa lời nhắn nói có chút việc trì hoãn, phải muộn vài ngày mới về.
Không hiểu sao khi nghe tin này, lòng Chúc Tuyết Dao lại có chút hụt hẫng, nhưng cái hụt hẫng đó tan cũng nhanh, gần như chưa kịp để ý đã biến mất.
Ba ngày sau, Yến Huyền dậy thật sớm, sai Dương Kính đi lấy bánh ngọt mà hắn đã dặn từ tối hôm trước.
Ra cửa, hắn lần lượt ghé qua mấy cửa tiệm trong thành, rồi lên xe ngựa chạy thẳng tới Trăn Viên.
Chiều tối hôm sau, Chúc Tuyết Dao đang ngồi bên bàn đọc sách giải trí, Hoàng Tửu và Bạch Đường đang cuộn tròn trên giường bỗng tỉnh giấc, vểnh tai nghe ngóng bên ngoài.
Chúc Tuyết Dao chưa hiểu chuyện gì thì Hoàng Tửu đã bật dậy chạy biến ra ngoài.
Nó chạy tuy gấp nhưng bước chân nhẹ tênh, lộ rõ vẻ vui sướng, không giống như bị hoảng sợ.
Bạch Đường chậm hơn Hoàng Tửu một bước cũng xuống giường, nhưng không chạy thẳng ra ngoài mà cứ chạy ra vài bước lại quay lại nhìn Chúc Tuyết Dao kêu "meo meo", rồi lại chạy ra, lại quay về kêu.
Chúc Tuyết Dao thấy Bạch Đường muốn dẫn nàng ra ngoài, dù không rõ nguyên do nhưng vẫn đặt sách xuống đứng dậy, vừa đi theo vừa tò mò: "Sao vậy?
Muốn đi đâu thế?"
Bạch Đường thấy nàng đi theo rõ ràng đã yên tâm, không còn ngoái đầu liên tục nữa, duy trì một tốc độ mà nàng dễ dàng theo kịp để chạy ra ngoài.
Đúng lúc Chúc Tuyết Dao bước ra khỏi cửa phòng khách thì Yến Huyền cũng bước qua cửa nguyệt môn của Bách Hoa Đường.
Hoàng Tửu chạy ra trước đó đang bị Dương Kính đi sau bế trong lòng, rõ ràng là rất không hài lòng, vừa giãy giụa vừa gào lên với Yến Huyền.
Hai tay Yến Huyền đều xách đồ, đành phải rảo bước đi vào.
Ngước mắt thấy Chúc Tuyết Dao, hắn cười rạng rỡ: "Dao Dao!"
"Ngũ ca."
Chúc Tuyết Dao bước lên đón.
Yến Huyền giơ chồng bánh gói trong giấy dầu ngay ngắn lên: "Này, mang đồ ngon về cho muội đấy."
Mắt Chúc Tuyết Dao sáng lên, chợt nhận ra Hoàng Tửu trong lòng Dương Kính đã tức đến mức sắp cào người, nàng vội nhận lấy túi bánh từ hai tay Yến Huyền: "Cảm ơn Ngũ ca."
Thật khách sáo.
Yến Huyền thầm bĩu môi, quay người bế lấy Hoàng Tửu, Hoàng Tửu vừa rúc vào lòng hắn là hết kêu ngay, gừ gừ tỏ vẻ hài lòng.
So với nó, Bạch Đường hiền lành hơn nhiều.
Rõ ràng nó cũng nhớ Yến Huyền, cứ quanh quẩn cọ vào chân hắn, ngước cao đầu nhìn mãi, nhưng thấy hắn đang bế Hoàng Tửu nên cũng không mắng mỏ gì.
"Ngoan."
Yến Huyền cúi xuống xoa đầu Bạch Đường, cười nói: "Đi thôi, chúng ta vào nhà."
Dứt lời hắn tiện tay thả Hoàng Tửu xuống, lúc đứng lên vờ như tình cờ nắm lấy cổ tay Chúc Tuyết Dao, cùng nhau đi vào trong.
Hắn có hơi căng thẳng, nhất là khi cảm nhận được ánh mắt của Chúc Tuyết Dao, hoàn toàn không dám quay đầu lại.
May mà Chúc Tuyết Dao chỉ nhìn hắn thêm hai cái, không nói gì thêm.
Tuy sự đụng chạm này luôn khiến nàng không mấy thích nghi, nhưng trước mặt hạ nhân khó tránh khỏi phải làm bộ, nàng hiểu.
Về đến phòng, Chúc Tuyết Dao ngồi lại bàn, mở từng gói bánh hắn mang về xem có những gì.
Đang định hỏi Yến Huyền sao lại ở Lạc Dương lâu thế, ngước mắt lên bỗng thấy hắn đang nằm bò trên giường, vùi mặt vào bụng Bạch Đường, nàng dở khóc dở cười đảo mắt thở dài: "Ngũ ca."
"Hử?"
Yến Huyền quay đầu lại.
Chúc Tuyết Dao nghiêm túc hỏi: "Huynh có biết không?"
Yến Huyền: "Cái gì?"
"Huynh như vậy trông chẳng giống người tốt tí nào."
Chúc Tuyết Dao cân nhắc một chút, vừa cười vừa ra bộ tìm cách miêu tả cho sát: "Giống hệt tên lưu manh ức hiếp dân lành trong truyện ấy."
"Ha ha."
Yến Huyền cười lớn, bế Bạch Đường lên lại gần Chúc Tuyết Dao: "Muội thử đi, thực sự rất thoải mái."
Giọng hắn như đang dụ dỗ nàng làm việc xấu.
Chúc Tuyết Dao liếc nhìn Bạch Đường ngoan ngoãn như em bé trong lòng hắn, đưa tay đẩy mặt hắn ra: "Huynh toàn bắt nạt mèo nhỏ, muội không làm đâu!"
"Ta có đâu!"
Yến Huyền thấy oan uổng nhưng cũng không tranh luận thêm, tự bế Bạch Đường về giường lại tiếp tục "hít" mèo.
Chúc Tuyết Dao chọn kẹo mạch nha, cắn một miếng, vừa nhai vừa hỏi: "Đúng rồi, Ngũ ca có việc gì mà trì hoãn vậy?"
"À."
Yến Huyền tạm dừng việc hít mèo, quay sang giải thích: "Là Tứ tỷ phu.
Mấy hôm trước ta tạ ơn thầy xong định tối đó về luôn, ai ngờ gặp huynh ấy ở trong hẻm, cứ kéo ta về công chúa phủ ăn cơm.
Ăn cơm chuyện trò rôm rả, lại kéo ta đi dự nhã tập ba ngày sau.
Ta nghĩ họ ngày thường ít khi về, không tiện từ chối nên đành phải đi."
"Tứ tỷ phu?"
Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên: "Ý huynh là phò mã của Tứ tỷ, Thám hoa lang đó?"
Yến Huyền buồn cười: "Chứ còn ai nữa?"
Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ: Chuyện lạ!
Kiếp trước Tứ tỷ phu này không hay qua lại với họ, cùng lắm chỉ có chút giao lưu với Đông cung, nhưng Thái tử là bạn quân, dính dáng nhiều đến chính vụ, Tứ tỷ phu làm quan nên có giao thiệp với Thái tử cũng không lạ.
Lần này sao lại tìm đến Yến Huyền?
Đây là chuyện thứ ba xuất hiện biến số từ khi nàng trọng sinh và cũng là chuyện kỳ quái nhất, Phương Nhạn Nhi xin sắc phong thất bại và Thái tử bị tước việc ít nhất còn liên quan đến nàng, còn Tứ tỷ phu này chẳng liên quan gì tới nàng cả, biến số từ đâu ra?
Chúc Tuyết Dao nghĩ mãi, hỏi tiếp: "Ngũ ca nói gặp huynh ấy trong hẻm, là hẻm Thừa Minh?"
"Đúng vậy."
Yến Huyền gật đầu.
Chúc Tuyết Dao suy nghĩ: Hẻm Thừa Minh tổng cộng có năm phủ đệ, đều do cung đình quản lý.
Hiện nay hai căn để trống, ba căn có chủ thì một là Chiêu Minh công chúa phủ của Trường tỷ, một là Khang vương phủ của Nhị ca, và một chính là phủ Phúc Tuệ quân của nàng.
Vậy Ngũ ca tình cờ gặp Tứ tỷ phu trong hẻm Thừa Minh, là Tứ tỷ phu vừa gặp xong Khang vương?
Càng lạ hơn!
Chúc Tuyết Dao càng nghĩ càng thấy quái dị, trong sự quái dị còn thấp thoáng nỗi bất an, sợ rằng trong đó có ẩn tình gì bất lợi cho nàng.
Nàng khẽ hít một hơi: "Tứ tỷ phu có nói gì với huynh không?"
"Cũng chẳng có chuyện gì."
Yến Huyền nói, "Chỉ là chuyện phiếm gia đình thôi, sao vậy?"
"Không có gì..."
Chúc Tuyết Dao vẫn thấy lạ, nhưng thấy Yến Huyền bảo không bàn chính sự nên nhất thời cũng chẳng cách nào dò xét thêm.
Yến Huyền nghỉ ngơi một lát, Chúc Tuyết Dao liền sai người truyền tối.
Yến Huyền sớm đã đợi bữa ăn này rồi.
Mấy ngày qua độc thân ở phủ trong thành Lạc Dương, cảm giác lớn nhất của hắn là ăn cơm một mình chẳng có thú vị gì.
Thế là bữa này Yến Huyền ăn như gió cuốn mây tan, Chúc Tuyết Dao chỉ tưởng hắn đi đường xa nên đói, không thấy có gì lạ, chỉ im lặng gắp thức ăn vào bát cho hắn.
Tứ hỉ hoàn tử hai hôm trước Chúc Tuyết Dao thấy làm ngon, nên gắp cho hắn nửa quả; cá chiên xù nghe nói là cá nuôi trong ruộng lúa Trăn Viên, chiên vừa giòn vừa thơm, gắp cho hắn hai con.
Còn có món rau xào "Vạn bàn lục" dùng bảy tám loại rau dại trong Trăn Viên, mấy hôm trước nàng ăn thấy ngon liền nghĩ nhất định phải để hắn ăn thử cho tươi.
Yến Huyền vốn chẳng phải kẻ kén ăn, nàng gắp gì là ăn nấy, điều này khiến tâm trạng Chúc Tuyết Dao bỗng chốc vui vẻ hẳn lên, chỉ thấy bữa cơm này thú vị vô cùng.
Ăn tối xong, Yến Huyền đi dạo một vòng Tử Đằng Cư xem cung nhân dọn dẹp thế nào, sẵn tiện tiêu cơm.
Khi quay lại Bách Hoa Đường, hắn trực tiếp đi tắm rửa thay đồ.
Tắm xong thay đồ sạch sẽ, Yến Huyền thấy cả người nhẹ nhõm, thầm nghĩ tối nay phải ngủ một giấc thật ngon.
Vừa bước vào phòng ngủ, hắn đã nghe Chúc Tuyết Dao nói: "Ngũ ca, muội bảo họ dọn dẹp Cảnh Hành Các xong rồi."
Yến Huyền khựng lại: "Hả?"
Ánh mắt hắn đảo nhanh trong phòng, thấy chỉ có Vân Diệp Sương Chi mới tiến lại ngồi bên mép giường hỏi nàng: "Ý gì vậy?"
Chúc Tuyết Dao vốn đang tựa gối mềm, thấy hắn ngồi lại liền chống người ngồi thẳng dậy, nói: "Ngũ ca không thể cứ ngủ dưới đất mãi được.
Muội đi xem Cảnh Hành Các rồi, lúc này ở là vừa đẹp.
Đợi vào hè trời nóng Ngũ ca lại chọn chỗ khác, dần dần cũng gom đủ một bộ nơi ở bốn mùa cho mình!"
Cũng hào phóng gớm...
Hừ.
Tâm trạng Yến Huyền phức tạp, cũng chẳng có lý do gì từ chối lòng tốt của nàng, đành phải theo lời sang Cảnh Hành Các.
Nằm trên giường Cảnh Hành Các, Yến Huyền vắt chân, lòng hậm hực, chẳng buồn ngủ tí nào.
Trướng bên cạnh lay động, Hoàng Tửu thò cái đầu tròn vo vàng nâu vào trước, rồi nhảy lên giường, chẳng thèm thương lượng gì với hắn mà nằm chễm chệ ngay trên ngực hắn.
Yến Huyền nhìn nó: "Ngươi cũng bị đuổi ra ngoài à?"
Nhưng nghĩ là biết không phải, Chúc Tuyết Dao không đời nào đuổi Hoàng Tửu ra, chắc chắn là Hoàng Tửu tự đến tìm hắn.
Chỉ có hắn là bị đuổi ra ngoài.
Tuy được mèo nhỏ ưu ái nhưng Yến Huyền chẳng cười nổi, hắn lật người ôm Hoàng Tửu vào lòng, ai oán hỏi nó: "Bạch Đường đâu?
Ở chỗ Dao Dao à?"
Hoàng Tửu gừ gừ nhưng không trả lời.
Yến Huyền thở dài: "Bạch Đường còn được ngủ trên giường nàng, hai ta sống còn chẳng bằng Bạch Đường."
Hoàng Tửu khẽ kêu một tiếng, như đang nhắc nhở Yến Huyền: Thực ra ta cũng ngủ được trên giường nàng đấy.
Kẻ thảm nhất chỉ có ngươi thôi, con người ạ!
Yến Huyền nằm ngửa lại, nhìn hoa văn trên trướng, tự lẩm bẩm: "Ta càng sống càng thụt lùi, trước còn được ngủ trong phòng, giờ bị đuổi thẳng ra ngoài."
Yến Huyền càng nghĩ càng thấy không ổn.
Cứ thế này không phải cách, hắn còn muốn nỗ lực thật sự trở thành phu thê với nàng mà!
Giờ thế này chẳng phải càng lúc càng xa cách sao?
Phải tìm cớ chuyển về mới được.
Yến Huyền nhắm mắt nằm đó, trong lúc suy nghĩ dần chìm vào giấc ngủ, bỗng trong đầu lóe lên một ý nghĩ, hắn ngồi bật dậy.
Hoàng Tửu vốn đã ngủ, bị động tĩnh bên cạnh làm giật mình tỉnh giấc.
Ban đầu nó vô cùng cảnh giác, sau nhận ra là Yến Huyền gây chuyện, sự cảnh giác liền tan biến, thay vào đó là ánh mắt đầy khinh bỉ: Làm cái quái gì thế, con người?
Dưới cái nhìn khinh bỉ của mèo, con người quay đầu, nheo mắt nhìn mèo rồi nở một nụ cười.
"..."
Hoàng Tửu bỗng cứng người lại.
"Hoàng Tửu."
Yến Huyền mỉm cười xoa đầu nó, dứt khoát đứng dậy khoác áo, bế mèo lao thẳng về Bách Hoa Đường.
"Điện..."
Thái giám trực đêm định vấn an thì bị hắn ra hiệu im lặng, đành hoang mang ngậm miệng.
Sương Chi nghe tiếng động ra xem, cũng bị Yến Huyền ra hiệu không được lên tiếng.
Yến Huyền rảo bước đến trước mặt nàng, hạ thấp giọng hỏi: "Dao Dao ngủ chưa?"
Sương Chi gật đầu, Yến Huyền thở phào, rón rén mò đến dưới cửa sổ phòng ngủ, cẩn thận đẩy một khe nhỏ.
"Điện hạ?"
Sương Chi sợ gió lạnh làm Chúc Tuyết Dao ốm, vội bước lên.
Yến Huyền nhanh tay đưa Hoàng Tửu qua cửa sổ vào phòng, rồi đóng cửa sổ lại, quay sang bản mặt nghiêm nghị dặn Sương Chi: "Đừng có nhiều lời, đừng có nói bậy với Dao Dao."
"Hả..."
Sương Chi vừa kinh hãi vừa hoang mang.
Nàng thấy mình chẳng nên giấu nữ quân nhà mình chuyện gì, nhưng... việc "Ngũ hoàng tử đưa Hoàng Tửu về phòng ngủ Bách Hoa Đường" dường như không nhắc cũng chẳng sao?
Dù sao mấy hôm trước Hoàng Tửu và Bạch Đường đều ngủ với nữ quân mà.
Sương Chi đành lưỡng lự gật đầu.
Yến Huyền thở phào, chỉnh trang y phục, ung dung rảo bước rời đi.
Sáng hôm sau trời sáng, Chúc Tuyết Dao tỉnh dậy thấy Bạch Đường trong lòng, Hoàng Tửu dưới chân thì không khỏi ngẩn ra, vì nàng nhớ Hoàng Tửu lúc nàng ngủ đã ra ngoài rồi, nàng tưởng nó đi tìm Yến Huyền, không ngờ sau đó lại quay lại?
Chúc Tuyết Dao bế Hoàng Tửu đang ngủ mơ màng vào lòng, vừa xoa vừa thầm thè lưỡi: Ngũ ca về rồi mà tối đến Bạch Đường Hoàng Tửu vẫn ngủ với nàng, chẳng phải nàng đang chiếm mèo của huynh ấy sao?
Nhưng tự mèo nhỏ muốn ngủ đây, nàng cũng chẳng nỡ đuổi.
Có trách thì trách mèo nhỏ tự chọn nàng thôi!
Chúc Tuyết Dao tự nhủ.
Cứ thế qua hai ngày, mỗi ngày Bạch Đường đều ngủ trực tiếp với nàng, Hoàng Tửu thì lúc ngủ không thấy lúc tỉnh lại có mặt, chẳng biết lẻn vào lúc nào.
Đêm thứ ba, Chúc Tuyết Dao vừa tắm xong lên giường, Yến Huyền bế Hoàng Tửu hùng hổ đi vào.
Hắn đặt Hoàng Tửu vào lòng Chúc Tuyết Dao, cũng chẳng gọi hạ nhân vào, tự trải giường dưới đất.
"?"
Chúc Tuyết Dao ngơ ngác xoa Hoàng Tửu, trân trân nhìn hắn: "Ngũ ca?"
Yến Huyền lạnh lùng liếc Hoàng Tửu, giải thích với Chúc Tuyết Dao: "Ta bảo nó ngủ với ta nó không chịu, cứ đòi tìm muội.
Còn Bạch Đường..."
Ánh mắt chuyển sang Bạch Đường, Yến Huyền thực sự thấy ai oán: Bạch Đường dường như thật sự không cần hắn nữa rồi!
Hắn thở dài, bĩu môi: "Muốn mèo ngủ cùng thì ta chỉ còn cách dọn về thôi."
Chúc Tuyết Dao mím môi, không nỡ đuổi hắn đi nữa, nghĩ một lát, nàng tự mình dời sang chỗ giường trải dở dưới đất.
Tay Yến Huyền khựng lại: "Làm gì thế?"
"Ngũ ca lên giường ngủ đi."
Chúc Tuyết Dao rất nghiêm túc: "Tối nay muội ngủ đây.
Sau này nếu ngủ chung phòng, chúng ta luân phiên."
Thật lòng nàng thấy không thể để Yến Huyền cứ ngủ dưới đất mãi, hoàng tử nhà ai mà thảm thế này?!
Yến Huyền nhướng mày, bỗng đứng phắt dậy.
Chúc Tuyết Dao tưởng hắn định lên giường, giây sau đã thấy hắn áp sát trước mắt, chưa kịp ngẩng đầu thì vai và chân đã bị nhấc bổng lên.
"Á!"
Trong khoảnh khắc hình ảnh trước mắt đảo lộn, nàng kêu lên rồi nhận ra mình đang bị bế kiểu ngang hông, không khỏikinh ngạc nhìn Yến Huyền: "Ngũ...
Ngũ...
Ngũ ca...?"
Sự đụng chạm này quá thân mật, Chúc Tuyết Dao không kìm được hai má nóng bừng, hơi thở cũng ngưng trệ.
Yến Huyền muốn tỏ vẻ như không có chuyện gì, nhưng qua lớp đồ ngủ cảm nhận được nhiệt độ trên người nàng, mặt hắn cũng không khỏi đỏ lên.
Hắn không dám nhìn nàng, cúi người đặt nàng lên giường, kéo chăn đắp kín cho nàng, cuối cùng cũng nặn ra được giọng điệu coi như bình thường: "Ngủ cho tử tế đi, đừng lo chuyện bao đồng."
Chúc Tuyết Dao không nói gì, hồi lâu sau đầu óc nàng vẫn trống rỗng, trong mắt cứ hiện đi hiện lại cảnh hắn vừa bế nàng.
Huynh ấy...
Sao huynh ấy lại bế nàng?
Sao huynh ấy có thể bế nàng được chứ!
Chúc Tuyết Dao hoảng hốt.
Yến Huyền quay lại tiếp tục trải chăn nệm dưới đất, mãi đến khi sắp xong, người trên giường mới có phản ứng — nàng đột ngột quấn chăn lăn vào trong, thu người sát tường quay mặt vào vách.
Yến Huyền nheo mắt nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng cố nhịn không trêu nàng thêm, nhịn cười cúi đầu tiếp tục trải nệm.
Cho đến khi hắn trải xong chỗ ngủ, Chúc Tuyết Dao vẫn dính chặt vào tường, chẳng rõ là đã ngủ thiếp đi như vậy hay chưa.
...
Hành động của Yến Huyền tuy không ảnh hưởng đến giấc ngủ của Chúc Tuyết Dao, nhưng sáng dậy nàng lại nhớ tới chuyện đó, cả buổi sáng vẫn thấy lúng túng.
Hai người ngồi ăn sáng với nhau, sự lúng túng đó lên tới đỉnh điểm, Chúc Tuyết Dao cúi gằm mặt không dám nhìn hắn lấy một cái.
Yến Huyền lúc đầu còn múc sữa đậu nành, gắp bánh bao cho nàng, lần nào cũng thấy mặt nàng đỏ bừng lên.
Hắn thấy hay hay, định trêu tiếp nhưng sợ quá đà nàng lại không thèm để ý mình nữa nên cố kìm lại.
Chúc Tuyết Dao tự biết cứ lúng túng thế này cũng không ổn, bèn vắt óc tìm chuyện chính để nói, nhanh chóng nghĩ ra một việc, khẽ khắng giọng nói: "Ngũ ca, lát nữa dùng bữa xong muội bảo họ chuẩn bị xe, muội về Lạc Dương một chuyến."
Yến Huyền khựng lại, nghiêng đầu nhìn nàng nghĩ: Tránh mặt hắn?
Thê slaf hắn nói: "Ta đi cùng muội."
"Không được."
Chúc Tuyết Dao lắc đầu.
Sắc mặt Yến Huyền lập tức thay đổi.
Nàng cụp mắt tiếp lời: "Muội định vào cung khuyên cha mẹ, để họ sắc phong cho Phương thị.
Chuyện này khuyên riêng tư mới tốt, huynh đừng đi."
"Hả?"
Yến Huyền vô cùng kinh ngạc, "Hạng người như Phương thị mà muội muốn giúp nàng ta vào Đông cung?"
"Vâng."
Chúc Tuyết Dao gật đầu, "Muội đã nghĩ mấy ngày rồi, chuyện Phương thị chúng ta có giận thì giận, nhưng nàng ta dù sao cũng đang mang cốt nhục của Thái tử, cũng là trưởng tử trưởng tôn của cha mẹ.
Phương thị có sai trái vạn lần, chúng ta cũng không thể đem huyết mạch thiên gia ra làm trò đùa."
Giọng nàng vô cùng chân thành, thực chất trong lòng đang nghĩ: Nàng không thể để Phương Nhạn Nhi và Yến Quyết tách rời được!
Hiện giờ tuy ngoài mặt có Khang vương và Hằng vương cùng Thái tử chia quyền, nhưng Chúc Tuyết Dao hiểu rõ đó chẳng qua là Đế hậu đang gõ đầu Yến Quyết, thực tế ngôi vị Thái tử của Yến Quyết vẫn khá vững chắc.
Chỉ có để Phương Nhạn Nhi vào Đông cung, nàng mới có thể làm lung lay thêm ngôi vị đó.
Kiếp trước thê thảm nửa đời, cuối cùng bị chính tay Phương Nhạn Nhi vặn gãy cổ, nàng hận cả hai người, nhưng nàng luôn hiểu rõ kẻ chủ mưu luôn là Yến Quyết.
Cho nên kiếp này Phương Nhạn Nhi nàng nhất định phải dẹp, nhưng Yến Quyết cũng đừng hòng ngồi yên trên ngôi Thái tử, càng đừng mong ngồi lên ngai vàng!
Giờ đây huynh đệ tỷ muội đều ghét Phương Nhạn Nhi, chính là lúc để Phương Nhạn Nhi vào Đông cung.
Cứ để nàng ta làm "Trưởng tẩu" đi, hoàng tử công chúa đều ghét nàng ta, tự khắc sẽ khó chịu lây sang cả huynh trưởng như Yến Quyết.