Khác [FUTANARI] còn không mau phục vụ bổn tiểu thư

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
116,606
Điểm tương tác
0
Điểm
0
318763220-256-k933416.jpg

[Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
Tác giả: BngKhnh458
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả : Tsumetaku



futanari​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [12 Chòm Sao] Thế Giới Vampire Và Thế Giới Con Người
  • Vô Tận Thần Công full
  • [ ABO ] TRỌNG SINH OMEGA ĐẠI PHẢN CÔNG
  • Long Thần Chuyển Kiếp: Hạ Giới, Bắt Đầu Từ Con Rắn...
  • [Tự viết] Phế Vật Là Công Chúa?
  • Nơi Con Tim Cất Cánh
  • [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    giới thiệu


    Vũ Hàn (nu9) : 17tuổi (có 2 cơ quan sinh dục)

    Cao 1m78, tóc đen ngắn tới vai, đôi mắt nâu sậm, khuôn mặt điềm đạm khá lạnh, là người trầm tính ít nói, có một quá khứ không mấy tốt đẹp

    Hạ Lâm (nu9) : 17tuổi

    Cao 1m64, tóc đen dài ngang lưng, đôi mắt màu xanh nước, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ, là người có tính cách đanh đá, tính nóng như kem, tính chiếm hữu cao.

    Là con gái duy nhất của gia đình họ Hạ

    Và một số nhân vật phụ khác mà mình chưa nghĩ ra, mình sẽ bổ sung trong phần cốt truyện nhé=))

    ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU MÌNH VIẾT TRUYỆN, NẾU CÓ SAI SÓT GÌ THÌ MONG MỌI NGƯỜI THÔNG CẢM

    Ai không thích thể loại này thì né xa ra giúp mình nha
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 1


    Hôm nay là ngày đầu tiên Vũ Hàn tới thành phố xx, cô hít một hơi ở nơi dòng người tấp nập không người thân, không bạn bè này.

    Cô kéo theo vali đi trên đường mở điện thoại tùy tiện chọn một phòng trọ cũ nát được người ta cho thuê với giá rẻ.

    Căn phòng khá nhỏ nhưng nó hợp với túi tiền hiện tại của cô, cô nằm trên sàn nhắm nghiền mắt lại rồi thiếp đi.. có lẽ hôm nay đối với cô là quá mệt mỏi

    Trước đó tại một thôn nhỏ, Vũ Hàn đang lớn tiếng nói " con không muốn lên thành phố xx đâu, ở đây chỉ còn mỗi bà con không yên tâm được" đối diện với cô là một bà cụ 63 tuổi tóc đã bạc đi một ít.

    "Con phải học ở trường xxx thì mới có tương lai được, ở cái nơi này sẽ không cho con được một cuộc sống tốt đẹp đâu.

    Nghe lời ngoại đi, cầm 1 ít tiền dành dụm của ngoại rồi lên thành phố xx cố gắng học, ngoại sẽ không sao" bà cô kiên định nói.

    Sau một hồi cãi nhau kịch liệt thì Vũ Hàn cũng chấp nhận, bà đưa cô ra sân bay rồi tạm biệt cô

    ------------------------------------

    Quay lại thực tại

    Hiện tại là 8h47' sáng, Vũ Hàn mở mắt dậy thì thấy bụng cồn cào vì từ hôm qua đến giờ cô chưa ăn gì, cô mệt mỏi ngồi dậy vệ sinh cá nhân xong rồi thay đồ, cô mặc áo sơ mi dài tay với cái quần tây đen đơn giản mang một đôi giày vào rồi đi đến trường xxx.

    Trên đường cô ghé vào một cửa hàng nhỏ mua cái bánh mì ăn lót dạ rồi bắt taxi tới trường xxx để đăng ký nhập học, tuần sau cô sẽ bắt đầu đi học ở trường mới.

    Cô nhanh chong đi mua những thứ cần thiết để học... (Nói sâu quá sợ mọi người nhàm chán nên mình vô chuyện chính luôn nha)

    Lại một ngày mới Vũ Hàn thức dậy và đi tìm việc làm, vì số tiền của bà đưa đã sắp hết rồi.

    Đi cả nửa ngày nhưng không chỗ nào nhận cô vì cô là học sinh, sẽ không có thời gian nhiều để làm việc, đang thất vọng tràn trề thì cô thì có một quý cô đi lại vỗ vai cô nói bằng chất giọng ngọt ngào "hình như cưng đang kiếm việc làm thêm đúng không?

    Tôi có một công việc cho cưng đây" nói rồi người phụ nữ đó cười một cách câu người.

    Cô tuy rằng đang khó hiệu nhưng rồi cũng đi theo người phụ nữ ấy, cô cùng người phụ nữ đi vào một quán bar lớn, người phụ đột nhiên dừng lại nói " chị là Mavis, 27tuổi là chủ sở hữu quán bar này" Vũ Hàn làm vẻ mặt lạnh như băng nhìn Mavis rồi trả lời "tôi là Vũ Hàn,17tuổi rất hân hạnh" Mavis tiếp lời " nếu cưng muốn thì có thể đến đây làm phục vụ, việc của cưng là quét dọn và bưng đồ uống, làm từ 20h đến 2h sáng, lương chắc chắn sẽ vừa việc.

    Cưng thấy như nào?

    " Vũ Hàn có chút hoài nghi nhưng vẫn gật đâù đồng ý " tốt, vậy cưng có thể đi làm từ ngày mai" ...

    Ngày đầu tiên đi làm cũng được không có chở ngại gì, Mavis đem cho Vũ Hàn bộ vest không tay của phục vụ bên trong là áo sơ mi trắng, dáng người cao cùng nét mặt lạnh thật sự rất hợp với cô đó aaaa, bình thường đã đẹp mặt bộ đồ này vô còn làm nổi bật vẻ đẹp của cô

    -----------------

    Trong khi đó tại Hạ gia, ba Hạ đang ngồi trên sofa uống trà cùng với mẹ Hạ thì Hạ Lâm từ phòng mình đi xuống cô mặc một bộ máy trắng rất xinh tóc xoã dài, định ra ngoài đi chơi thì bị ba Hạ gọi lại.

    Hạ Lâm đi lại ngồi lên sofa với vẻ mặt khó chịu vì bị giữ lại, ba Hạ từ từ đặt ly trà xuống rồi lôi ra đóng bài kiểm tra cùng giấy hạnh kiểm của cô bỏ lên mặt bàn "toàn là 16,17 điểm cao nhất là 24 điểm thấp như vậy sao lên lớp được, sao con có thể học hành như vậy chứ?

    Sau này Hạ gia biết dựa vào ai đây?"

    Ba Hạ tức giận nói nhưng vẫn hạ giọng lại vì sợ làm tổn thương đến con gái bé bỏng của mình.

    Từ trước đến giờ ba chưa bao giờ nói với nàng như thế, làm trong lòng có chút bực bội nói "ba việc gì phải làm gắt lên vậy chứ, có tí điểm thì chỉ cần nhét tiền vào họng nhà trường là xong rồi" ba Hạ nói giỏng ủy khuất " con không hiểu cho baba này sao , con cứ như vậy thì Hạ thị biết phải làm sao đây.

    Ba không cần biết, nếu học kì sau điểm của con không trên trung bình thì ba sẽ khoá toàn bộ thẻ của con lại" mẹ Hạ ngồi bên cạnh cũng bồi thêm "đúng rồi đó con gái yêu à, nếu con cứ như vậy thì Hạ thị sẽ lâm vào đường chết đó.

    Mau nghe lời baba đi con" Hạ Lâm tức giận đi một mạch lên phòng, vốn dĩ là định đi chơi nhưng bà đây hết hứng rồi "cái gì mà điểm thấp như vậy không lên lớp được chứ aaaaaaaa, đúng là đáng ghét chết đi mà" cô tức tối la lên
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 2: tôi là Vũ Hàn


    Hôm nay là ngày đầu tiên Vũ Hàn học ở trường mới, nhưng khổ thay cô lại đi trễ vì công việc nên gần 4h cô mới ngủ.

    Lúc cô dậy thì đã 8h hơn rồi, cô lật đật chạy như bay đến trường.

    Tới nơi thì thấy cũng có một người đi trễ bị cô hiệu trưởng dữ lại, khi cô hiệu trưởng nhìn thấy tới trễ cũng sôi máu lên bắt đầu quát mắng "này em kia, có phải là ngày đầu tiền em học ở đây không, ngày đầu tiên đi học mà dám tới trễ sao....bla bla" cô chỉ hơi cúi đầu thấp xuống, ánh mắt không khỏi tò mò mà nhìn cô gái kia đang vênh váo hất cằm, cô gái đó không ai khác chính là Hạ Lâm, góc nghiêng của nàng thật đẹp khiến cho Vũ Hàn nhìn không chớp mắt.

    Cho đến Hạ Lâm phát hiện có ánh mắt nhìn mình thì nhìn sang Vũ Hàn đang nhìn mình chăm chăm, nàng cau mày tỏ vẻ khó chịu rồi mặc kệ cô hiệu trưởng đang chửi mà quay sang Vũ Hàn lớn tiếng "này cậu kia, cậu đang nhìn tôi với con mắt thèm khát đấy à, có tin là bà đây cho cậu sống không bằng chết không?"

    Nói xong còn tiện lấy chân đá mạnh vào hông của cô, Vũ Hàn còn đang chưa hiểu chuyện gì thì bị cú đá mạnh đó làm cô ngã xuống đất, Hạ Lâm thấy rất hả dạ nên cười khinh rồi bỏ đi một mạch để lại cô với bà cô hiệu trưởng đang ngơ ngác.

    Hạ Lâm đi vào lớp 11a một cách thản nhiên mặc cho giáo viên đang giảng bài cho lớp mà một mạch đi vào chỗ ngồi của mình ở cuối lớp gần cửa sổ, vừa ngồi xuống thì cô bạn thân của nàng - Đình Đình hỏi tới tấp nàng "này, sao tối hôm qua không đi chơi với tớ vậy, bận đi với anh nào sao?"

    Nói đến chuyện tối hôm qua lại làm cho cô tức điên lên quát Đình Đình "anh nào mả thằng cha cậu, bà đây là éo thích đi" ngay lập tức mọi ánh mắt trong lớp đổ xồ vào cô, vào giây phút ấy thì cách cửa lớp học được mở ra, ở cửa là cô hiệu trưởng và người mới bị cô đá lúc nãy.

    Hai người đi vào, cô hiệu trưởng cất tiếng nói " đây là bạn học sinh mới chuyển đến trường chúng ta, bạn ấy sẽ học ở lớp mình, cô mong các em sẽ giúp đỡ bạn ấy.

    Em giới thiệu đi" cô nói rồi vỗ nhẹ lên vai Vũ Hàn, cô liếc mắt quanh một vòng rồi dừng lại ở chỗ Hạ Lâm cười nhạt rồi giới thiệu bản thân mình "chào, tôi là Vũ Hàn, rất hân hạnh, sau này cần mọi người giúp đỡ nhiều rồi" cả lớp bị giọng nói lạnh như băng của Vũ Hàn làm cho sợ, lúc này Hạ Lâm mới mở miệng trêu chọc cô "àaaaa, không biết là sau này BẠN có cần MÌNH qua rước BẠN để BẠN khỏi đi trễ không?"

    Nàng nói với giọng trêu chọc cô còn nhấn mạnh từ "bạn" và "mình" nhưng đáp lại nàng chỉ là ánh mắt lạnh lẽo của cô, điều đó khiến Hạ Lâm tức giận 'cái con người này là đang khinh thường mình sao' cô nghĩ thầm.

    Vũ Hàn vô chỗ ngồi của mình cách Hạ Lâm 2bàn, Hạ Lâm buồn bực vì vừa bị lơ đi trực tiếp nằm gục xuống bàn đánh một giấc, Đình Đình bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này thì thầm thương cho người kia sắp không yên với Hạ Lâm rồi.

    RENG RENG RENG... tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ nghỉ đến rồi.

    Đình Đình giục nàng dậy đi ăn, Hạ Lâm mơ mơ màng màng bị Đình Đình kéo đi, khi vừa bưng khay thức ăn ngồi xuống bàn nàng nhìn thấy Vũ Hàn đang ngồi đối diện tầm mắt của nàng cách đó 2bàn .

    Vũ Hàn trên tay đang cầm một cái bánh mì sữa, mặt quay nghiêng nhìn ra ngoài cửa sổ, không hiểu sao Hạ Lâm thấy ánh mắt đấy léo lên một tia cô đơn vô bờ bến, nàng càng nhìn cô càng thấy mê người, khuôn mặt có chút ốm cùng vẻ lạnh lùng ấy lại câu người đến đáng sợ, cho đến khi Đình Đình gọi nàng từ trong cơn mê ra "này mày bị trúng tà à?

    Ngồi lơ người ra đấy làm gì, ăn đi chứ" Hạ Lâm hoàng hồn có chút xấu hổ không biết tại sao lại nhìn người kia chằm chằm như vậy, nàng cúi đầu xuống ăn như hổ bị bỏ đói lâu ngày.

    "Này này, tối nay đi chơi không, tao biết một quán bar mới mở sang trọng cực kì nha" Đình Đình hớn hở nói với Hạ Lâm, Hạ Lâm đang ăn thì cũng ngóc đầu lên la "ok bây bi, như mọi khi nhá" .

    Chuyển cảnh sang phía đối diện Vũ Hàn nhìn Hạ Lâm ăn như một đứa trẻ trông thật dễ thương đó aaa, trong vô thức khoé miệng cô cong lên

    ----------------

    21h tối một chiếc Bentley Bacalar màu đỏ chói do Hạ Lâm điều khiển, phải bạn không nhìn nhầm đâu là Hạ Lâm điều khiển, tuy nàng chưa đủ tuổi nhưng với thế lực của gia đình nàng thì mấy chuyện cỏn con này cũng bình thường thui, thật ra là ba Hạ không có cho nàng chạy đâu, là nàng lén lấy xe chạy cho oai thôi=))..

    Đến trước quán bar xx thì nàng đã thấy Đình Đình cùng 1nhóm người gồm 3nữ 2nam cũng đang chờ nàng ở đó, sau đó cả đám đi vào nàng chọn cho mình một bàn ở góc phòng bar.

    Một chàng trai trong nhóm đã gọi phục vụ "còn bao nhiêu chai rượu loại 1 thì mang hết ra cho anh" phục vụ chỉ gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

    Khoảng gần 5' sau đã có người mang rượu tới, lúc này Hạ Lâm thấy có chút chán nản vì chờ đợi nên nhìn đông nhìn tây, thấy một dáng người có vẻ quen quen đang tiếng lại gần, nàng mở to mắt nhìn kĩ người kia thì
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 3: tiểu Vũ cương lên


    Ôi chu choa mẹ ơi đó là Vũ Hàn.. nhưng nhưng trong bộ vest thật là đẹp , Hạ Lâm một lần nữa say mê nhìn Vũ Hàn.

    Đình Đình cũng thấy sự có mặt của Vũ Hàn nên chủ động mở lời "là bạn học mới đó sao, làm ở đây hả, ở lại đây uống với chúng tôi một ít đi" Vũ Hàn không nhanh không chậm trả lời Đình Đình "phải, tôi làm ở đây, xin lỗi nhưng tôi vẫn còn đang trong giờ làm" không hiểu sao máu cà khịa của Hạ Lâm nổi lên "Đình Đình à, cậu ta không biết uống rượu đâu, là sợ sẽ ngủm trước tôi đấy, hahahaha" nàng đắt ý nhìn Vũ Hàn mà lên giọng trêu đùa, lúc này một cô gái học khối trên lên tiếng bắt bẻ câu vừa rồi của Hạ Lâm " phục vụ quán bar mà không biết uống rượu sao, em nói vậy có phần kì à nha" vừa nói vừa kéo tay Vũ Hàn ngồi xuống "này em ở lại uống vài ly thôi, chị cá chắc rằng quản lý của em sẽ không nói gì đâu" Vũ Hàn bất đắt dĩ phải ngồi xuống, nhưng mời rượu thì cần gì phải ôm tay cô chặt vậy chứ còn để tay cô trong cái khe ngực cúp D của mình nữa chứ, Vũ Hàn có chút mất tự nhiên lấy tay cô gái đó gạt qua, kéo tay của mình ra ngoài, cô gái này tên là Vĩ Nhàn học lớp 12c trên cô một khối còn 2người nam kia là Dương Minh và Nhất Hữu bằng tuổi nhưng học khác lớp với cô.

    Bên cạnh đó Hạ Lâm cảm thấy mình như vừa bị lơ đi lại cảm thấy bực bội trong người, vậy là cả nhóm gồm 7 người đã uống hết 14 chai Everclear (một loại rượu khá mạnh hiện đang đứng top) đến đây thì mọi người dường như không thể uống được nữa, Đình Đình và một cô gái nữa là Cẩm Hà đã ngủ luôn tại chỗ, chỉ còn Vũ Hàn và 2 người nam kia là khá tỉnh táo, còn Hạ Lâm thì bắt đầu nói liên xiêng chỉ trỏ Vũ Hàn, về phần Vĩ Nhàn thì đang kề đầu lên vai Vũ Hàn thì thầm mấy câu quyến rũ.

    Vũ Hàn nghe muốn dựng cả da gà lên, đang không biết phải làm thế nào thì đã bị Hạ Lâm ném chiếc giày vào người, nàng đi lại chỗ cô rồi tự ý leo lên người cô, nắm lấy cổ áo cô mà lắc=)) "này, ta đang nói chuyện với ngươi đấy, ngươi đang phất lờ bổn tiểu thư ta sao" u là trời, tình thế nguy cấp rồi, Hạ Lâm đang ngồi trên đùi cô khiến cho tiểu Vũ có phần cương lên.

    Vũ Hàn nhanh chóng để Hạ Lâm xuống nói "xin lỗi" và chạy một mạch vào nhà vệ sinh, Hạ Lâm không phục nên cũng chạy theo phía sau Vũ Hàn.

    Vũ Hàn vô phòng vệ sinh định đóng cửa lại thì bị tay Hạ Lâm chặn cửa lại, có lẽ là cô sợ nàng đau nên cũng không cố chấp đóng cửa chỉ nói "có chuyện gì sao?

    Sao cô lại đi theo tôi?"

    Không nói một lời Hạ Lâm trực tiếp ngã vào người Vũ Hàn rồi thiếp đi.

    Cô được một phen hoảng loạn liền đỡ lấy Hạ Lâm "ngủ mất rồi sao?"

    Không thấy phản ứng của người bên trên nên cô cũng không hỏi nữa, nhưng mà như này có phải là quá kì quặc không🙂) hơi thở của Hạ Lâm phả vào cổ cô làm cho tiêu Vũ dựng đứng lên, cô hoảng hốt đóng cửa lại lôi tiểu Vũ đang cương cứng ra.

    Một tay cô ôm Hạ Lâm giữ chặt trên bụng cô cho khỏi bị tuột xuống trúng tiểu Vũ, tay còn lại của cô thì tự xử tiểu Vũ của mình.

    Cô ghé vào cổ của nàng hít lấy mùi hương cam đặc trưng của nàng, điều này làm Vũ Hàn càng hưng phấn hơn nhưng cô biết giới hạn của mình là ở đâu nên không dám làm gì Hạ Lâm...

    Sau một hồi tự xử lý xong thì cô ôm lấy Hạ Lâm đi ra ngoài, quay lại chỗ của mọi người, nhưng lúc quay lại chỉ thấy Đình Đình và Cẩm Hà đang ngủ.

    Cô nhìn quanh tìm kiếm 3người kia trong vô lực 'trời ạ, cái tình huống quái quỷ gì đây' Vũ Hàn thầm phàn nàn, cô nhờ đồng nghiệp của mình bồng 2cô nàng kia vào một phòng khách sạn của quán bar, vì chỉ còn 2 phòng nên Vũ Hàn bất đắt dĩ ôm Hạ Lâm vào phòng nhẹ nhàng đặt lên giường, nhìn xuống chân nàng thì chỉ thấy có một chiếc giày, điều này làm cho Vũ Hàn bật cười.

    Cô tháo giày ra cho nàng còn kéo chăn đắp lên cho nàng, thấy nàng giẫy giụa vì nóng làm cho Vũ Hàn có chút động lòng, cô cười nhẹ rồi quay người đi vào phòng tắm thay ra bộ đồ phục vụ rồi khoác lên người cái áo tắm.

    Lúc cô đi ra thì được một phen hoảng hồn, người kia đang tự cởi đồ của chính vứt xuống sàn, chỉ để lại phần nội y. vóc dáng thon gọn, làn da trắng mịn cùng với cái ngực cúp c của mình khiến Vũ Hàn nuốt nước bọt trong vô thức, Hạ Lâm cởi xong thì đắp mền rồi đánh một giấc để lại Vũ Hàn sắp chảy máu mũi cùng tiểu Vũ đang muốn cương lên.

    Thấy Hạ Lâm chìm vào giấc ngủ rồi nên cô cũng nén dục vọng của mình xuống mà ngã lưng lên ghế sofa làm một hơi đến sáng

    -lời của tác giả: lười ghi H quá, phải làm sao phải làm sao=))
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    Chương 4: đồ biến thái đáng ghét


    9h sáng Hạ Lâm từ từ mở mắt dậy, mơ mơ màng màng nhìn trần nhà có gì đó lạ lẫm, nàng hốt hoảng bật người dậy nhìn xung quanh, 'đây đâu phải phòng mình' bỗng da nàng cảm thấy lành lạnh, nàng nhìn xuống chỉ thấy mình mặc mỗi nội y thì càng hốt hoảng hơn, nàng bước xuống giường mặc nhanh bộ đồ hôm qua bị chính nàng vứt xuống.

    'không lẽ hôm qua đã có chuyện gì xảy ra với mình sao' nàng sợ hãi suy nghĩ đủ thứ chuyện, khi quay người lại thì thấy Vũ Hàn đang nằm trên sofa ngủ một cách ngon lành, nàng nổi giận đùng đùng phóng nhanh đến chỗ cô nhảy lên bụng, tay cầm cổ áo cô dựt tới dựt lui "tên biến thái đáng ghét, c.. cô đã làm gì tôi vậy hả, hôm qua đã có chuyện gì" nàng quát to

    Vũ Hàn lớ ngớ tỉnh giấc chưa hiểu chuyện gì đã bị nàng cho liên hoàn cú đấm vào lòng ngực và mặt của cô, Vũ Hàn đau đớn bắt lấy hai tay nàng lạnh giọng nói "cô bị điên à, sao cứ gặp tôi là đánh thế?"

    Bỗng nhiên có nước mắt rơi xuống mặt cô, là Hạ Lâm đang khóc, nước mắt nàng không hiểu sao cứ tuôn ra.

    Vũ Hàn luống cuống chống tay ngồi dậy lấy tay lau nước mắt cho cô, giọng ôn nhu hỏi "cô làm sao lại khóc?

    Tôi làm cô đau chỗ nào sao?"

    Cô không ngờ được rằng một người như nàng mà lại khóc trước mặt cô

    Hạ Lâm nấc lên vài tiếng, giọng khàn khàn đưa mắt nhìn Vũ Hàn đang khó hiểu nhìn nàng hỏi "h.. hôm qua đã xảy ra chuyện gì?

    Có.. có phải là .. là tôi đã mất đi sự trong trắng rồi không" nàng nói xong nước mắt càng ứa ra nhiều hơn

    Vũ Hàn không khỏi buồn cười bởi vẻ mặt của nàng hiện giờ, nàng cứ như một đứa trẻ đang nhận lỗi vậy...

    Có chút đáng yêu a.

    Cô không kiềm lòng được mà vươn tay ôm nàng còn khẽ vuốt tóc để chấn an nàng, nhẹ giọng nói "không, hôm qua chả có chuyện gì xảy ra, cô say mà tôi không biết nhà cô ở đâu nên tôi mới thuê tạm phòng này cho cô, đồ là do cô tự cởi ra ngoài chuyện đó thì không còn chuyện gì khác" nói rồi đưa tay xuống vuốt sống lưng nàng như một đứa trẻ

    Hai người cứ như vậy cho đến khi Hạ Lâm lấy lại bình tĩnh, chợt nhận ra là mình đang ngồi trong lòng của tên "biến thái đáng ghét" kia.

    Cô xấu hổ nhảy vọt ra khỏi người Vũ Hàn, mặt đỏ lên vì xấu hổ, nàng không dám nhìn thẳng vào Vũ Hàn mà quay sang chỗ khác nhỏ giọng nói "xin lỗi"

    Vũ Hàn thấy Hạ Lâm nhảy vọt ra khỏi người mình thì có chút mắc cười, thầm so sánh nàng với con mèo đang xù lông.

    "Cô nói gì cơ?"

    Mặc dù là cô nghe rất rõ nàng nói gì nhưng lại có ý muốn trêu chọc nàng

    Mặt Hạ Lâm sắp chín tới nơi rồi, nàng không nói không rằng cầm túi xách của mình rồi chạy vọt ra cửa để Vũ Hàn lại với vẻ mặt thỏa mãn, nàng đi một mạch ra chỗ đậu xe của nàng.

    Đinh lái xe rời đi thì từ xa nàng cô bạn thân của nàng Đình Đình đang được bế bởi Cẩm Hà, hai người leo lên một chiếc taxi rồi đi mất.

    Nàng mắt chữ o mồm chữ a nghĩ 'wtf, hai người đó từ khi nào mà thân như vậy?'

    Nàng lát xe về Hạ gia, vừa về tới thì đã thấy ba Hạ đứng trước cổng chờ nàng, tất nhiên là vì tối qua nàng không ở nhà và sáng nay đã không đi học.

    Ba Hạ nhìn thấy nàng thì đầu nổi gân xanh nói "tiểu Lâm Lâm, con là muốn papa tức chết đúng không?

    Sao con dám tùy tiện lái xe đi chơi?

    Con biết là nhà mình đâu thiếu gì tài xế đâu hơn nữa là con vẫn chưa đủ tuổi đó, lỡ xảy ra tai nạn thì papa phải sống sao đây?

    Sáng nay con còn không đi học, thật là khiến papa tức chết mà" Hạ Lâm đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nàng mở mắt to tròn nhìn ba Hạ với vẻ đáng thương nói "chin nhỗi papa yêu dấu" cách này luôn luôn hiệu quả với ba Hạ của nàng à nha

    Ba Hạ đúng là không thể cưỡng lại được sự quyến rũ này, ông tính mềm lòng tha cho nàng lần này thì mẹ Hạ từ trong nhà đi ra nói với ba Hạ"ông cứ như vậy là con bé sẽ hư đấy" rồi quay mặt sang Hạ Lâm giọng đầy nghiêm túc "từ hôm nay mẹ sẽ khoá hết thẻ của con lại, con cũng không được đi chơi qua đêm nữa, phải có mặt ở nhà lúc 9h tối mỗi ngày, học kì sau mẹ muốn thấy điểm của con phải trên 60 và không được phép tự ý lái xe luôn"

    Hạ Lâm hốt hoảng, cái kiểu hình phạt gì vậy trời, ai đó làm ơn cứu tui.

    Nàng nhỏ giọng năn nỉ" mama à, như vậy thật là khó cho con".

    Không đáp lại nàng mẹ Hạ kéo ba Hạ trở vào trong nhà

    'aaaa thôi xong rồi, tất cả là tại Đình Đình đó aaaaa' sao nàng lại chấp nhận đi cơ chứ, thật là hối hận mà

    -------------

    Bên phía của Vũ Hàn, cô mặc lại quần áo rồi ra về, trong lúc đi ra thì cô thấy là Vĩ Nhàn đi cùng với 2chàng trai hôm qua đi ra từ một phòng vjp

    Cô cũng chẳng để ý nhiều mà đi về nhà thay đồ rồi tới trường

    (Tới trường cho có thôi chứ người ta học gần xong luôn rồi;-😉
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 5: cắn gì lắm vậy trời?


    Vũ Hàn sau khi tới trường thì đã được 1 vé ngồi uống nước chè và nghe cải lương miễn phí (là đi lên phòng hiệu trưởng í) .

    Nhưng cũng không giữ cô lại được bao lâu vì suy cho cùng học lực của cô thật sự xuất sắc, đi học trễ vài lần cũng chả ảnh hưởng là bao

    Sau khi được thả ra thì cô không đi đến lớp học mà đi đến phòng tập bóng, cô một mình cầm trái bóng rổ lên uyển chuyển dẫn bóng từ giữa sân bóng lại gần cái rổ, cô điêu luyện nhảy lên úp thẳng quả bóng vào rổ vô cùng đẹp mắt

    Cứ như vậy cô chơi bóng một mình đến khi cả người ướt đẫm mồ hôi, cô tính quay người cất bóng về chỗ cũ thì cô thấy người kia đang đứng trước cửa nhà kho nhìn cô

    Có lẽ là cô ấy đứng ở đó từ lâu rồi, cô gái ấy khẽ cười rồi tiến lại gần Vũ Hàn nói "em chơi giỏi như vậy, có muốn tham gia câu lạc bộ bóng rổ của tôi không?"

    Vũ Hàn không cần suy nghĩ mà thẳng thắn từ chối "à xin lỗi, em không có nhu cầu tham gia câu lạc bộ nào"

    Cô gái đó khẽ cắn môi tỏ vẻ tiếc nuối, lấy từ trong túi ra tấm danh thiếp của mình nhét vào tay cô "tiếc thật đó, nhưng khi nào em suy nghĩ lại thì có thể liên hệ cho tôi, tôi luôn ở đây sẵn sàng chào đón em" rồi đi mất

    Vũ Hàn nhìn tấm danh thiếp trong tay của mình ' Alex ư?

    Là huấn luyện viên của đội bóng rổ hàng đầu nước anh đấy sao?

    Sao lại ở trong trường này nhỉ?' cô thầm nghĩ rồi lại cất tấm danh thiếp vào cặp sách của mình, đi một mạch về lớp của mình tiếp tục tiết học

    _______

    Về phần của Hạ Lâm: nàng nghĩ dù gì cũng đã nghỉ mất nửa ngày rồi, thôi thì nghỉ nốt luôn.

    Nghĩ là làm, nàng đi về phòng của mình tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường đánh một giấc ngon lành

    _______

    Chuyển cảnh sang Đình Đình: cô giật mình thức dậy thì đã thấy bản thân đang ở ngay trong phòng chính mình, cô mơ mơ màng màng nhớ về "giấc mơ" ban nãy của cô, cô đỏ chín cả mặt (vì trong giấc mơ cô thấy đêm qua mình đã ra rất nhiều bởi Cẩm Hà)

    Cô nghĩ rằng chuyện đêm qua chỉ là giấc mơ thôi, là cô uống say rồi được Hạ Lâm đem về nhà, chắc chắn là vậy rồi.

    Cô đi vào phòng tắm cởi đồ ra định ngâm mình trong nước ấm thì cô giật thốt lên khi nhìn thấy mình trong gương "cl gì dãy, sao trên người mình lại có dấu răng, còn là rất nhiều"

    Đình Đình hoang mang tột độ vội vàng chạy ra ngoài lấy điện thoại nhắn tin cho Hạ Lâm:

    -này này, hôm qua là cậu đưa tớ về đúng không, hãy nói là cậu có đưa tớ về đi mà

    - nàyyyyyyyyy, HẠ LÂM

    *HẠ LÂM ĐÃ BỎ LỠ CUỘC GỌI CỦA BẠN

    *HẠ LÂM ĐÃ BỎ LỠ CUỘC GỌI CỦA BẠN

    *HẠ LÂM ĐÃ BỎ LỠ CUỘC GỌI CỦA BẠN x²⁰

    Không nhận được phản hồi nào từ phía của Hạ Lâm, Đình Đình bắt đầu cố nhớ lại chuyện hôm qua và cả giấc mơ kia, nhưng đúng thật là không thể nhớ được gì sau khi cô uống rượu, chỉ nhớ mang máng về "giấc mơ" đó

    Chằn vặt cả buổi trời, cô quyết định thử nhắn tin cho Cẩm Hà để hỏi rõ mọi chuyện

    - này tên kia, hô.. hôm qua đã có chuyện gì thế?

    Vẫn không thấy người kia trả lời mình, vì hiện tại Cẩm Hà đang ở lớp học nên không thể rep tin nhắn

    Đình Đình nằm trên giường lăn qua lăn lại, rồi lại đi vào nhà tắm xem cái vết cắn.

    Cô đỏ mặt lên 's..sao chỗ đó cũng có dấu răng vậy chứ'.

    Yeee thật sự là rất nhiều vết cắn đó aa, trên cổ, xương quai xanh, bắp tay, ngực, đầu ngực, eo, cả 2 chân và còn cả 1 bên cánh đào ở huyệt nữa aaaaa.

    Điên mất thôi "cắn gì lắm vậy trời" cô hét lên uất ức đi lại giường rồi nằm xuống

    Lúc này mẹ Đình gõ cửa "Đình Đình mau dậy xuống ăn cơm đi".

    Cô vội lấy một bộ đồ có cổ mang vào, còn lấy cả phấn trang điểm che đi vết cắn ở cổ của mình rồi đi xuống nhà ngồi ăn cơm một cách thản nhiên

    Mẹ Đình thấy cô thản nhiên như vậy liền hỏi "sao con lại để con bé Cẩm Hà đưa về vậy, thật là làm phiền con bé đó nha, mà cớ gì lại đi chơi suốt đêm không nói mẹ tiếng nào vậy"

    Trong đầu Đình Đình đặt lên cả đóng câu hỏi 'cái gì vậy chứ?

    Là Cẩm Hà đưa mình về sao, vậy đó không phải là giấc mơ ư?' 'Đình Đình ơi sao mày có thể làm ra những chuyện như vậy chứ, aaaaaa, biết phải ăn nói làm sao đây'

    Không thấy con mình trả lời, mẹ Đình cũng không nói thêm gì nữa mà đi ra phòng khách ngồi xem tivi, để lại Đình Đình nuốt cơm hết trôi rồi
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    Chương 6: mọt sách


    Đình Đình ăn xong đi về phòng tắm rửa sạch sẽ rồi lăn lên giường, cầm điện thoại lên thì thấy tin nhắn của Cẩm Hà

    -cậu đang nói gì vậy?

    Chuyện gì là chuyện gì cơ?

    Cô nhìn dòng tin nhắn thì liền nghĩ 'không thể nào, mọt sách như cậu ta sao lại làm ra được những chuyện đấy, vẫn là mình nghĩ nhiều rồi.

    Nhưng nếu vậy thì mấy vết cắn từ đâu mà ra chứ?'

    Yeeeee, đối với Đình Đình mà nói thì Cẩm Hà chỉ là một đứa mọt sách nhạt nhẽo, cô ta luôn đứng nhất trường, nhưng hình như là có chơi thể thao.

    Vì có vài lần Đình Đình đụng vào cánh tay khá săn chắc của cô ta nên mới nói vậy, nhưng cô ta đúng là một người nhạt nhẽo chả có khiếu hài hước gì cả, đã vậy rồi còn lầm lầm lì lì, thật chả ra làm sao.

    Đình Đình với Cẩm Hà quen biết nhau là nhờ Hạ Lâm, Hạ Lâm và Cẩm Hà là bạn thân của nhau từ lúc mới lọt lòng, cha mẹ của cô ta với cha mẹ nàng là bạn thân của nhau.

    Lên cấp 2 nàng mới bắt đầu quen biết và chơi chung với Đình Đình, lúc này Hạ Lâm cảm thấy việc học thật nhàm chán nên chơi rất hợp với Đình Đình, nàng ít chơi với Cẩm Hà lại vì cô ta chỉ biết học và học thôi, tuy vậy những lúc đi chơi nàng vẫn rủ cô ta đi theo.

    Từ đó Đình Đình mới quen Cẩm Hà

    Đình Đình nghĩ rồi nhắn tin trả lời:

    -tối hôm qua là cậu đưa tôi về sao?

    Cẩm Hà:

    - ừ

    Đình Đình thấy chữ "ừ" rất to liền thâm quát 'bộ không biết trả lời cái gì cho bớt nhạt nhẽo sao?

    Sao lại nói thẳng thừng như vậy chứ?

    Không chối bỏ hay nói thêm gì luôn?

    Đúng là nhạt nhẽo'.

    Chưa kịp trả lời thì người kia đã nhắn thêm

    - không phải là tối hôm qua mà là lúc sáng

    - cậu cần thuốc không để tôi đem qua?

    Hảaaaaaa, thuốc gì cơ, cô ta đang nói cái gì vậy?

    Bỗng cô nhớ ra mấy vết cắn trên người mình khẽ đỏ mặt 'là...

    Là cô ta làm sao?

    Không thể nào!!'

    -cái ...

    Cái đó là do cậu làm sao?

    Cẩm Hà:

    -ừ

    Wtf, cô thực sự phát điên rồi, không một lời nói dối hay chối bỏ luôn sao, sao lại như vậy được chứ.

    Con người này có sỉ diện không vậy?

    Còn chưa kịp hoàng hồn thì Cẩm Hà nhắn thêm:

    -cậu đi xuống mở cửa cho tôi đi, tôi đang ở trước cửa nhà cậu

    Ôi ông trời ơi, cái người này bị làm sao vậy chứ

    -được

    Cô mặc bộ đồ ngủ từ từ đi xuống mở cửa ra, ơ nay cô ta không mang kính mà đeo len, cũng không mặc mấy bộ đồ lôi thôi như thường ngày nữa mà là mang áo sơ mi, quần tây ống rộng, ngón tay trỏ đeo nhẫn bạc, mang giày đế cao

    'Thật ra thì cũng khá đẹp đó chứ' Đình Đình thầm nghĩ, Cẩm Hà liếc mắc nhìn Đình Đình một cách rất tỉ mỉ, rồi đưa cho cô một hộp thuốc mỡ còn không quen dặn dò cô "nhớ thoa trước khi đi ngủ và đừng bỏ xót chỗ đấy, tôi sẽ buồn đó" rồi xoay người đi vào chiếc G63 màu đen của nhà cô, lệnh cho tài xế khởi động xe mà phóng đi

    Đình Đình lớ ngớ chưa kịp hoàn hồn thì mẹ Đình nói vọng từ trong nhà ra " Cẩm Hà tới chơi sao?

    Sao không mời cô bé vào nhà?"

    Đình Đình lập tức hoàn hồn lại trả lời "à, cậu ấy về rồi" mẹ Đình nghe vậy có chút tiếc nuối nói "thật là tiếc quá, còn cứ tưởng sẽ được nói chuyện với cô bé ấy chứ"

    Đình Đình không nói thêm gì mà đóng cửa lại đi một mạch lên phòng, mọi chuyện xảy ra quá nhanh làm cho cô chưa kịp thích ứng được "cái gì mà ' đừng bỏ xót chỗ đấy, tôi sẽ buồn đó ' chứ" cô đỏ mặt nằm bịch xuống giường, một hồi lâu mới ngồi dậy thoa thuốc

    "Vậy đó là sự thật sao?

    Không, mình không tin, ngày mai phải hỏi cho rõ ràng mọi chuyện.

    Mà cô ta mặc đẹp như vậy là đi tán ai sao?

    Không không, cô ta tán ai thì liên quan gì đến mình chứ" Đình Đình tức tối chùm chăn kín đầu đi ngủ

    _________

    Hiện tại là gần 10h tối, Hạ Lâm thức dậy vì cái bụng đói meo của mình, nàng đi xuống nhà kiếm đồ ăn, khi lấy đồ ăn xong nàng quay chở về phòng mình, lúc đi qua phòng ba mẹ nàng thì nàng nghe tiếng 'bạch bạch bạch, a á ớ=)) (thôi bỏ qua khúc này đi he)' "u là trời, có lẽ là mình sắp có em rồi" nàng nói nhỏ rồi chạy vèo về phòng mình thưởng thức đồ ăn, nàng mở điện thoại lên thì thấy một dàn cuộc gọi nhỡ từ Đình Đình 'bộ Đình Đình xảy ra chuyện gì ư?

    Sao lại gọi nhiều như vậy chứ.

    Thôi kệ, mai đi học rồi hỏi cũng được, giờ chắc cậu ấy ngủ rồi

    Bạn bè vậy á=)))
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    Chương 7: cặp đôi cùng tiến


    Sáng hôm sau tại trường xx, còn 5' nữa là vào lớp.

    Đình Đình từng bước chậm rãi đi vào lớp của mình, thì vẫn thấy Cẩm Hà quay lại như mọi khi đang ngồi đọc sách vô cùng chăm chú, người hiện tại Đình Đình đang nhìn và người hôm qua đứng ở trước nhà cô hoàn toàn khác một trời một vực

    Bỗng từ đừng sau truyền đến một âm thanh "em còn đứng đấy làm gì, mau vào chỗ ngồi cho tôi" Đình Đình giật bắn người quay đầu lại thì thấy đó là giáo viên chủ nhiệm cũng là giáo viên dạy toán của lớp cô tên là Phong Dương, cô nhanh chóng chạy về chỗ ngồi của mình 'Hạ Lâm lại đi trễ sao?' thoáng nghĩ

    Vừa nhắc tào tháo, tào tháo đã tới.

    Hành lang truyền đến tiếng chân của ai đó đang chạy, người đó mở cửa xông vào lớp hét ầm lên "hahaha, bổn tiểu thư nay đi đúng giờ rồi nhé!"

    Nàng nói với vẻ mặt đầy tự tin còn Đình Đình ở dưới lại khẽ thở dài ' haizzz, con nhỏ đó lại bày trò rồi'.

    Bên phía của Vũ Hàn thì cô cười một nụ cười khá tươi, thầm đánh giá con mèo nhỏ này

    Cô Dương đứng trên bục giảng mở miệng trêu đùa nàng "chắc là cũng đúng giờ đấy, hahaha" nàng liếc mắt nhìn cô Dương "sao cô lại tới lớp trước em chứ, thật là nhàm chán mà" nàng vừa nói vừa đi xuống chỗ của chính mình

    Cả lớp ồ một tiếng rồi liền bị cô Dương đập tay xuống bàn cảnh cáo "được em hay lắm, Cẩm Hà lên giúp cô phát cho các bạn bài kiểm tra của ngày hôm trước đi.

    Ai dưới 50 điểm sẽ phải ở lại dọn nhà vệ sinh một tuần"

    Quả này là toang nàng với Đình Đình rồi, Cẩm Hà phát cho từng người lúc đến bàn của Đình Đình thì chỉ nhẹ nhàng đặt bài của Hạ Lâm và Đình Đình xuống, còn chả thèm nhìn lấy cô dù chỉ một lần rồi quay lại chỗ ngồi của mình

    Yee không ngoài dự đoán Hạ Lâm được 18điểm còn Đình Đình thì được 23điểm, Đình Đình đắt ý nhìn sang Hạ Lâm nói "tớ hơn cậu tận 5điểm đó nha, cậu phải bao tớ bữa trưa đấy" Hạ Lâm đáp "hứ, chỉ là một bài kiểm tra cỏn con, nhưng quân tử hán nói là sẽ làm, lát nữa bổn tiểu thư đây sẽ bao quý cô một bữa"

    Cứ như vậy 2người hú hí với nhau "è hem, có vẻ 2em rất tự hào về điểm số của mình nhỉ.

    Nhưng thật đáng tiếc cho 2 em là phải dọn nhà vệ sinh trong một tuần rồi" lời cô Dương vừa dứt chưa để 2nàng kịp phản kháng, cô nói thêm "chắc tôi phải chuyển chỗ cho 2 em ngồi xa nhau thôi, học càng ngày càng xuống dốc, tôi cũng chả biết nói năng là sao với phụ huynh của 2 em nữa"

    Cô Dương đảo mắt nhìn quanh lớp rồi lại nhìn vô sổ điểm "vậy Đình Đình lên ngồi với Cẩm Hà, còn Vũ Hàn thì xuống chỗ của của Đình Đình và bạn a ngồi với bạn b rồi c với d..... nhé".

    2em có điểm số cao nhất lớp kèm cho 2 em thấp nhất, quá hợp lý luôn

    Hạ Lâm cùng Đình Đình nghe vậy đồng thanh nói "nà níiii, no way" "2 em có vấn đề gì với kế hoạch đôi bạn cùng tiến của cô sao?"

    Cô Dương khó hiểu nói, "tất nhiên là có rồi, em không muốn ngồi chung với mọt sách đâu" Đình Đình nói.

    "Còn em chỉ muốn ngồi với Đình Đình a" Hạ Lâm cũng tiếp lời Đình Đình

    "2 em không được quyền lí do đâu, phụ huynh của 2 em đã cho phép cô được hoàn toàn xử lí 2 em rồi, nếu không chịu ngồi chung với bạn cùng tiến của 2 em thì cô e rằng 2 em sẽ phải dọn vệ sinh dài dài đấy.

    Rồi các em đổi chỗ đi nào"

    Tuy không phục nhưng 2nàng cũng không làm gì khác được, đanh ngậm ngùi về chỗ mới của mình, Vũ Hàn đi xuống kế bên Hạ Lâm rồi ngồi xuống.

    Hạ Lâm nhìn thấy bài kiểm tra được 98điểm trên tay Vũ Hàn thì há hốc mồm rồi lại nhớ đến các thẻ tín dụng đang bị khoá của mình

    Nàng suy nghĩ một lúc thì cất giọng nhỏ gọi Vũ Hàn đầy ngại ngùng "này, t.. tôi muốn cô dạy kèm tôi".

    Vũ Hàn vẻ mặt khó hiểu nhìn nàng đang cúi thấp mặt xuống ' rõ ràng là cô ấy có thể thuê cả 10 gia sư có tiếng để dạy cổ mà?

    Sao lại phải nhờ đến mình?' rồi nói "tại sao?

    Cô có thể thuê gia sư mà?"

    Ừ nhỉ?

    Tại sao lại thế nhỉ?

    Chính nàng cũng không biết tại sao lại như vậy, chắc có lẽ là vì trước đây cha nàng cũng từng mời gia sư nhưng đã bị đuổi vì có ý định bắt cóc nàng đem bán hoặc đơn giản chỉ là nàng muốn vậy

    "Tại tôi thích như vậy đấy, cô phải qua nhà tôi vào mỗi chủ nhật đấy" nàng nói với chiếc giọng ra lệnh đầy tự mãn, trước giờ chưa một ai dám từ chối lời đề nghị của nàng "à, vậy thì không được đâu.

    Vì chủ nhật tôi phải làm ở quán bar cả ngày rồi" Hạ Lâm không thèm suy nghĩ đáp "vậy nghỉ việc ở đó đi, tôi sẽ trả cho cô gấp 3lần ở đấy"

    Vũ Hàn có chút đắn đo, 'không lẽ kiếm tiền dễ vậy sao?' cô thầm nghĩ rồi trả lời nàng "vậy cũng được" vì công việc đó mà dạo gần đây cô khá là mất ngủ, nếu dạy thêm cho Hạ Lâm thì vừa có tiền, vừa được học mà lại có thêm nhiều thời gian để nghỉ ngơi hơn

    .

    "Tốt" Hạ Lâm không chút biểu cảm đáp

    _______

    Góc hỏi chuyện : mọi người có thích mình làm về cặp phụ quá sâu không?

    Hay muốn cặp chính tiến triển nhanh hơn?
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 8: câu chuyện ở hành lang


    Về phía của Đình Đình và Cẩm Hà:

    Đình Đình đi lại chỗ kế bên Cẩm Hà rồi ngồi xuống, thấy người kia mặt không chút biến sắc nào lại gợi Đình Đình nhớ đến chuyện hôm qua làm cô thật sự rất muốn hỏi ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng suy nghĩ một hồi lâu cũng không dám mở lời

    Nhường như người kia biết cô đang nghĩ gì thì cất giọng đề nghị "nếu muốn biết chuyện của ngày hôm đó thì 8h tối nay sang nhà tôi" .

    Hể, có chuyện gì mà phải qua nhà chứ, bộ nói ở đây ngay bây giờ thì chết ai sao

    Đình Đình im lặng không trả lời, chỉ chờ có tiếng chuông rồi chạy phắng lại chỗ Hạ Lâm rồi kéo nàng đi xuống nhà ăn.

    Hai nàng ngồi ở cái bàn nằm trong góc gần cửa sổ, Đình Đình ngồi sát vào người Hạ Lâm rồi nói nhỏ

    -"Hạ Lâm ơi có chuyện lớn rồi"

    -"Chuyện gì cơ?, cậu lại đi mua sắm hết tiền ăn rồi sao?"

    -" ái xìiiiii, không phải chuyện đó đâu.

    H...hình như hôm ở quán bar tớ và cái tên họ Cẩm kia đã xảy ra chuyện gì đó rồi"

    -"cậu say quá rồi nôn lên người của cậu ta hả?"

    -" không, không phải.

    Là chuyện kia cơ"

    -"chuyện gì, cứ nói thẳng ra đi, ấp a ấp úng sao tớ biết được chứ"

    -"H..hình như tớ đã lên giường với cậu ta rồi"

    -" CÁI GÌ?"

    Hạ Lâm la to lên làm mọi người xung quanh đều nhìn nàng

    -"ái xìiiii, cái đồ ngốc này, cậu nhỏ tiếng một chút đi người ta nghe thấy hết bây giờ" vừa nói Đình Đình vừa đè đầu Hạ Lâm xuống

    -" ch...chuyện đó là thật sao?"

    -"tớ cũng không biết rõ nữa, nhưng tên đó bảo tối nay qua nhà câụ ta rồi cậu ta sẽ cho tôi biết"

    -"cho biết chuyện thôi mà cũng cần phải qua nhà sao?

    Chắc chắn là có ý đồ gì đó rồi, cậu đừng đi"

    -" cậu nói phải, tớ cũng nghĩ vâỵ đó, sẽ không đi đâu hahahaha"

    Cứ như vậy 2người nói hết giờ ăn trưa.

    Mọi người trở lại lớp của mình, Hạ Lâm đi về chỗ thì thấy Vũ Hàn đang đọc sách.

    Nàng nằm xuống bàn quay mặt sang nói nhỏ "này, tôi có chuyện muốn hỏi cậu" vừa nói nàng vừa quoắt quoắt cái tay ám chỉ cho Vũ Hàn cúi xuống gần mình

    Vũ Hàn thấy vậy cũng làm theo lời nàng để mặt nằm xuống bàn rồi nói nhỏ "được, cô nói đi".

    Hai người mắt chạm mắt, còn có thể cảm nhận được hơi thở của người kia, thoáng chút Hạ Lâm có phần xấu hổ nhưng sau đó lại gạt nó sang một bên

    -"Sao hôm ở quán bar cậu lại để Đình Đình với Cẩm Hà ở chung một phòng vậy?"

    -"tôi không có ý định để hai người đó ở một phòng đâu, ban đầu là tôi còn định cho cả ba người ở trong một phòng đó còn tôi sẽ về phòng kia, nhưng..."

    -"nhưng sao cơ?"

    "Hai em có vẻ hay nhỉ?

    Dám nằm gục xuống bàn trong tiếc của tôi.

    Cả hai mau ra ngoài hành lang đứng hết tiếc cho tôi" omg là giáo viên dạy ngoại ngữ lớp cô.

    "Ơ nhưng, nhưng mà..."

    Hạ Lâm còn chưa kịp giải thích thì Vũ Hàn đã đứng dậy "vâng ạ" rồi đi một mạch ra ngoài.

    Thấy thế Hạ Lâm cũng không muốn giải thích nữa mà đi ra ngoài cùng cô

    "Cậu có thể nói tiếp lời lúc nãy được không, nhưng làm sao vậy" nàng đứng dựa lưng vào tưởng rồi nói

    "Nhưng lúc đó Cẩm Hà dậy và 'nói nếu ba người ở chung một giường thì sẽ chật lắm đấy, cô có thể cùng Hạ Lâm ở phòng khác được không?' nên tôi mới phải bế cô sang ở cùng phòng với tôi"

    -"à, thì ra là vậy" nàng nhường như đã hiểu ra cái gì đó, Cẩm Hà đã lên kế hoạch muốn ở cùng phòng với Đình Đình sao?

    Cô suy nghĩ một lúc rồi mới phát hiện ra Vũ Hàn đang nhìn chằm chằm mình, nàng xấu hổ nhanh chóng lấy tay đẩy mặt cô quay sang chỗ khác "cô đừng nhìn tôi như vậy chứ" Vũ Hàn đây là thấy nàng thật đáng yêu đó a "được rồi, không nhìn cô nữa"

    "Xin lỗi đã khiến cô đứng ngoài này với tôi" Hạ Lâm cúi thấp đầu nhỏ giọng nói

    "Ừm không sao, lâu lâu đứng ngoài này làm tôi nhớ về tuổi thơ của mình lúc còn trẻ trâu, dù gì thì tôi cũng không thích cái cô dạy ngoại ngữ đó"

    Hạ Lâm kinh ngạt đáp "thật sao?

    Cô có thấy bà ta như như một con khỉ luôn cau có chân mày không?

    Lúc nào cũng 'ra ngoài hành lang đứng cho tôi' 'viết bản kiểm điểm cho tôi' thật sự là nghe rất là nhàm chán luôn đó"

    "Haha phải đó" Vũ Hàn đã cười rồi là một nụ cười rất tươi.

    Hạ Lâm nhìn thấy nụ cười ấy có chút động lòng rồi 'thì ra cái con người này cũng biết cười sao, thật là đẹp đó aaaa' nàng thâm nghĩ.

    Hai người cứ như vậy trò chuyện với nhau về bà cô kia đến khi ra về

    _________________

    Về nhà nàng nhắn tin cho Đình Đình

    -Đình Đình à, cậu nhất định không nên qua nhà của Cẩm Hà đâu.

    Hình như cậu ấy không thích cậu, lỡ đâu cậu ấy sát hại cậu thì sao

    - cậu nói rất chí lý đó nha, tớ sẽ không đi đâu, hahaha

    Ôi hai con người này coi Conan quá 180' ư, chuyện như vậy cũng có thể suy diễn được sao.

    Thật là hết cách rồi mà!

    [Chương sau sẽ có h giữa Đình và Hà đó nha (. ❛ ᴗ ❛.)]
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 9: sắp rồi


    Buổi tối tại nhà của Đình Đình

    Cả nhà đang ngồi ăn cơm: Đình Đình gắp một miếng cá hồi rồi cho vào miệng "ô mai gót, mẹ mua được cá hồi ở đâu mà ngon vậy a, thịt đã ngọt lại còn tươi" mẹ Đình đang ngồi đối diện nàng nghe thấy vậy cũng gắp một miếng rồi bỏ vào chén của mình "là Cẩm Hà đem sang cho đấy, ngon lắm sao?"

    Đang định gắp thêm miếng nữa thì nghe đến cái tên họ Cẩm kia nàng liền dừng lại đưa đũa sang gắp món khác "à không, cũng chỉ tàm tạm thôi, ngon gì đâu chứ"

    Lật mặt còn nhanh hơn cả bánh tráng nướng nữa(≧▽≦)

    "Sao chứ, mẹ thấy ngon mà.

    Không hổ danh là tiểu thư nhà họ Cẩm, cái gì cũng hoàn hảo hết đó a.

    Con nên học hỏi người ta một chút đi"

    "Haha, không đời nào con chịu học theo cái tên mọt sách đó đâu nha"

    "Con làm sao đấy thì làm, mà làm sao cho ở lại lớp thì mẹ sẽ cho con về quê chăn trâu với ông bà ngoại thôi đấy"

    "Mẹ à, sao mẹ có thể nói những lời xui xẻo đó được chứ"

    Mẹ Đình không đáp mà tiếp tục ăn, Đình Đình cũng chỉ ăn thêm vài miếng rồi bỏ lên phòng, ăn uống gì nổi nữaಡ ͜ ʖ ಡ.

    Đình Đình nhìn lên đồng, Lúc này đã là 20h12' rồi, cô cũng đắn đo một chút là không biết có nên đi qua nhà của Cẩm Hà không

    Cô nằm trên giường một cách lười biếng, thời gian trôi qua từng giây từng giây.

    Được một lúc rồi cô bật người dậy "haizzzz, nhưng mà mình rất muốn biết đã có chuyện gì" cô liền khoác lên một cái áo khoác ngoài rồi lập tức chạy ra khỏi nhà, mẹ Đình thấy cô đi ra ngoài vội hỏi "trễ rồi còn đi đi vậy?".

    "Con sang nhà Cẩm Hà ôn bài một chút" "vậy con đi luôn khỏi về cũng được nhaaaaaaa" mẹ Đình mừng rỡ nói đùa

    Cô bắt một chiếc taxi rồi sang căn biệt thự của nhà họ Cẩm, nhà cô cách nhà căn biệt thự đó chỉ khoảng 7km.

    Ngồi taxi 5' là tới

    Đến trước cổng căn biệt thự thì cô thấy quản gia đang đứng đó có vẻ là đang đợi ai.

    Thấy cô thì ông quản gia mừng như được mùa "cô Đình tiểu thư, mời cô đi vào ạ".

    Đình Đình đi theo ông quản gia vào trong nhà, ông ấy lấy dép đi trong nhà cho cô rồi bảo "tiểu thư đang trong phòng ngủ của mình ở tầng 3 cuối hành lang ạ"

    Ông quản gia chỉ tay lên phía trên ám hiệu cho Đình Đình mau lên đó, Đình Đình không nói gì mà đi một mạch lên phòng cô ta.

    "Âyyyyy, nhà gì mà rộng quá vậy, đi mỏi hết cả chân" đến trước cửa phòng Cẩm Hà cô không nói không rằng mà đạp cửa xông vào

    Cẩm Hà đang ngồi trên cái giường rộng cả 2m, cô chỉ mặc một cái áo choàng tắm trên tay còn cầm quyển sách thấy Đình Đình đạp cửa xông vào cô có chút giật mình "nhẹ nhàng với cái cửa một chút đi nó không phải được làm từ sắt đâu.

    Tôi cứ tưởng cô không đến chứ, muốn biết đến vậy sao"

    "Tôi mà không đến chắc cô cho quản gia đứng ngoài đó cả buổi tối luôn quá" Đình Đình tức giận nói "thôi được rồi, bình tĩnh đi, lại đây và ngồi xuống đi" Cẩm Hà chạm tay lên giường tỏ ý muốn cô lại và ngồi xuống

    Đình Đình ngồi xuống ở mép giường còn Cẩm Hà thì đi lại khoá cửa lại rồi cầm lấy một chiếc laptop ra.

    Cô cho khởi động máy còn mắt thì nhìn Đình Đình"sao lại mặc đồ ngủ chạy sang đây, không sợ bị xàm sở sao?"

    "Ai xàm sở tôi, tôi sẽ cho người đó về với đất trời luôn" Đình Đình mặt đầy tự tin trả lời

    "Được được, là tôi lo xa rồi" Đình Đình mất hết kiên nhẫn "mau kể chuyện ngày hôm đó đi, tôi còn phải về ngủ nữa" cẩm Hà chỉ tay vào laptop nói "đang chạy, hôm đó có chuyện gì đều ở trong đây, cô xem rồi sẽ rõ" cô đưa cho Đình Đình cái laptop cùng cái tai nghe đã cắm sẵn "đeo vô đi, âm thanh sẽ sinh động hơn đó" 'gì cơ?

    Gì mà âm thanh sinh động gì?'

    Đình Đình khó hiểu nhìn Cẩm Hà nằm ngay ngắn trên giường, đôi mắt nhắm nghiền lại.

    Cô chuyển mắt nhìn sang màn hình laptop đang có vd chưa được chạy, cô cũng đeo tai nghe vào rồi nhấp chuột vào biểu tượng bắt đầu vd

    ________________

    Hi mọi người, chuyện là chương này nó dài hơn dự tính của mình á, cho nên là mình sẽ tách ra làm 2chương cho mọi người đọc không hụt hẫng lúc cao trào nha( ꈍᴗꈍ)
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 10: chuyện hôm đó?(h nhẹ)


    Trong video:

    Là Cẩm Hà đang chỉnh camera sao cho đẹp góc🙂), cô để camera ở trên kệ tủ kế bên giường ở trong phòng khách sạn

    Chỉnh góc quay xong cô leo lên giường đỡ Đình Đình dậy quay mặt trực tiếp với camera, Cẩm Hà đánh nhẹ vào mặt Đình Đình vài cái để nàng tỉnh dậy.

    Đình Đình lớ nga lớ ngớ mở mắt nhưng không giữ được tỉnh táo.

    Cẩm Hà bắt đầu hỏi những câu tâm lý:

    -"cậu là người xinh đẹp nhất, đúng không?"

    -"tất nhiên rồi" Đình Đình đầy tự tin trả lời trong cơn mê mang

    -"cậu cũng là người giỏi hơn bất kì ai đặc biệt là tôi"

    -"dĩ nhiên rồi, không cần phải bàn cải"

    -"cậu yêu tôi chứ"

    -"tất nhiên là có rồi"

    -"cậu sẽ lấy tôi chứ?"

    -"tất nhiên rồi, tôi đồng ý!"

    -"từ giờ chở về sau cậu sẽ luôn nghe lời tôi chứ?

    -"tất nhiên"

    -"cậu cũng không được phép thân mật với bất kì người nào trừ tôi ra, được chứ"

    -"ok bây bi"

    Cẩm Hà dừng hỏi lấy một tờ giấy đã chuẩn bị từ trước ra, lấy một thỏa son chà lên ngón cái Đình Đình rồi in vô tờ giấy (nói cho mọi người dễ hiểu thì tờ giấy đó chứa nội dung như mấy câu hỏi trên, nhất là cái nghe lời) cô thoả mãn cất tờ giấy lại vào trong túi quần rồi lau đi vết son trên tay nàng

    Cẩm Hà trở người Đình Đình lại cho dễ ngủ, cô nằm xuống bên cạnh rồi ôm lấy nàng.

    Cô tính là sẽ chỉ ôm nàng ngủ rồi đem vd đó ra để hỏi tội nàng

    Nhưng đời không như là mơ, nằm được gần 10' thì điện thoại của Đình Đình reo lên Cẩm Hà với tay cầm lấy điện thoại của Đình Đình, một lần nữa lấy ngón tay nàng để mở khóa điện thoại.

    Là một loạt tin nhắn từ "anh trai❤️❤️" những tin nhắn kiểu như là :

    -em ơi ngủ chưa

    -tôi nhớ em đến phát điên rồi này

    -khi nào thì em sẽ chấp nhận tình yêu của tôi vậy

    Lần này Cẩm Hà thật sự phát điên rồi, cô chỉ muốn nàng là của riêng cô thôi.

    Cô kéo nàng dậy bắt đầu hỏi

    - "cậu với tên này đang quen nhau sao?"

    -"ô nô nô, tớ chỉ muốn trêu đùa anh ta thôi" Đình Đình vì say không một chút đắn đo mà nói thật

    Lúc này Cẩm Hà vừa vui vừa giận, vui vì nàng và hắn không quen nhau, giận vì ❤️❤️ ở tên hắn trong khi nàng đặt cho cô lại là mọt sách khó ưa🙂)

    -"nghe đây, cậu chỉ được là của mình tôi thôi, biết chưa?"

    Không để cho Đình Đình trả lời, cô trực tiếp hôn lên môi nàng, hai môi dính lấy nhau như sam.

    Hôn không thì cô thấy không đủ, cô hé răng cắn nhẹ lên môi trên của nàng làm nàng kêu lên

    -ahhh

    Tiếng kêu vừa rồi như là cái ngòi chăm lên dục vọng của cô, cô tiếp tục hôn xuống, hôn ngấu nghiến đến khi cả hai trở nên thiếu hơi thở, cô luyến tiếc rời khỏi môi nàng

    Đình Đình được thả ra lập tức hít lấy hít để một ngụm không khí lớn. cứ ngỡ là đã được tha rồi thì cô ập tới, đưa lưỡi của mình xâm nhập vào bên trong nàng, khoáy đảo liên tục làm người nàng nóng lên, tay cô cũng không chịu an phận mà luồng xuống dưới cởi áo nàng ra

    Khi dứt nụ hôn sâu đó cũng là lúc áo nàng đã nằm dưới đất, cô lướt xuống cái cổ ngọc ngà mà trước đây cô chỉ biết ước được chạm vào nó đường đường chính chính cắn vào đấy một cái thật mạnh

    -"aaaaa, đau" nàng vừa nói vừa bấu ngón tay vào bắp tay cô, làm nó rỉa máu.

    Dường như là cô không để ý tới nó mà lướt xuống xương quai xanh hôn nhẹ lên rồi lại để mỗi bên một dấu, khẳng định rằng đây là người của cô

    Cô hít một ngụm không khí ở trước ngực nàng "thật thơm a" cô luồng tay ra sau lưng cởi áo lót của nàng ra.

    Cảnh xuân mọng hiện ra trước mắt cô, cô tham lam ngặm lấy một bên ngực bên còn lại thì lấy tay xoa nắn

    -"ưm a, nhẹ một chút, đau quá"

    Làm được một lúc thì đầu ti đã cương cứng lên rồi, cô nhẹ nhàng mút lấy mút để sợ rằng người khác sẽ lấy mất của cô

    Tay cô khẽ vuốt một đường từ ngực xuống hông, vòng 2 của nàng thật hoàn hảo.

    Cô đưa tay luồng vào trong quần nàng chạm nơi tự mật của nàng đang rỉ nước "thật là ướt quá"

    -"không, đừng nói nữa mà" nàng ngượng ngạo thốt lên những lời nhỏ xíu trong cổ họng

    Cô nhẹ nhàng cởi chiếc quần ngoài ra để lại chiếc quần lót màu hồng xinh xắn.

    Cô thật không nỡ làm gì 'nó' thật xinh đẹp, cô ụp mặt lên quần lót một lúc hít không khí xung quanh nó "thật thơm"

    Cô cởi quần lót cũng người dưới thân ra ném xuống giường, cảm nhận được bên dưới có một hơi lạnh ập vô, nàng vội lấy tay che chỗ đó, chân thì khép chặt lại miệng lắp bắp nói

    -"haa, kh...khoan đã, cậu nghĩ là mình đang làm gì vậy hả.

    Tránh ra nhanh"

    Đáp lại nàng là tiếng hừ lạnh, cô mạnh bạo banh chân nàng ra, áp đầu lưỡi xuống hạ thân cô

    "Aaa, nóng quá" nơi đó đột ngột được một thứ nóng ẩm ướt chạm vào khiến nàng chưa thích nghi được

    Cô liếm cái hạt đậu đang cương cứng khiến nàng run lên cô căn một phát vào cánh đào bên trái của nàng, nàng đau điếng mà cấu vào da thịt cô "đau quá, không được cắn"

    hai tay luồng xuống dưới đem hai cánh đào tách ra để lưỡi cô vào được dễ dàng hơn

    "Ahh~~ cảm giác lạ quá, hi..hình như có gì đó sắp ra"

    Lưỡi cô chạm đến thứ gì đó mong mỏng 'màn trinh sao?' cô vui mừng khôn xiết vì đâu là lần đầu của nàng, nhưng cô lại không có ý định đâm qua mà chỉ chơi bên ngoài, lưỡi cô điêu luyện thụt ra thụt vào khiến nàng sướng lên

    -"aaaaaa kho...khoan đã, ch.. chậm lại một chút, tôi ra mất"

    Ai ngu đâu mà chậm lại=))) không những vậy cô còn tăng tốc độ khiến nàng cong người lên, chân không tự chủ được mà kẹp lấy đầu của cô, cả căn phòng chỉ toàn nghe thấy tiếng nước ướt át với chiếc lưỡi va chạm vào nơi tư mật và tiếng rên của nàng.

    Một luồng nước từ bên trong tuôn ra, cô nhanh chóng liếm hết vào trong bụng mà thưởng thức

    -"không tệ xíu nào nha, thật ngon" cô hài lòng hôn xuống trán người dưới thân đang cố gắng điều chỉnh hô hấp lại

    Rồi ôm nàng đi ngủ thôi chứ hong còn gì đâu nha bái bai =))
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 11: đợi


    Đình Đình xem xong video đó thì mặt nàng đã đỏ như trái cà chua 'thật không ngờ là cô ta có thể làm những chuyện như vậy' nàng thầm nghĩ rồi nhìn sang Cẩm Hà đang nhắm nghiền mắt lại.

    Ngồi một hồi lâu nàng cũng quyết định là bỏ về, ở đây nữa chắc đầu óc nàng phát điên mất

    Nàng để chiếc laptop xuống giường định rời đi thì một cánh tay vươn tới bắt lấy cổ tay cô

    -"cứ từ từ, ta còn chưa nói chuyện xong nữa mà cô tính chạy sao"

    -"gì chứ?

    Tôi đến đây chỉ để biết chuyện đó thôi, biết rồi thì tôi phải đi về chứ?"

    -"sao mặt đỏ dữ vậy" cô kéo nàng lại vào trong lòng cô

    -"n...này cô muốn gì đây?"

    -"muốn gì sao?

    Quá rõ ràng rồi còn gì, tôi muốn cô chịu trách nhiệm những gì cô đã nói trong vd và những khoản trong hợp đồng" cô đưa tay vớt tờ giấy ở bàn bên cạnh đưa cho nàng

    -"không được đó chỉ là tôi nói bậy lúc không được tỉnh táo thôi, còn cái này là do cậu tự tung tự tác với tay tôi kia mà

    -" vậy cậu nghĩ ai sẽ tin cậu?"

    -"t..tôi" Đình Đình lượng lờ "vậy bây giờ tôi phải làm gì cho cậu?"

    Cẩm Hà thoả mãn nằm xuống "nằm xuống đi, chỉ một đêm thôi"

    Đình Đình từ từ nằm xuống bên cạnh cô, cô vươn tay ôm Đình Đình vào lòng rồi cả 2 từ từ thiếp đi

    Lúc 8h sáng hôm sau, Đình Đình tỉnh dậy vì đồng hồ báo thức

    Ủa mà khoan?

    Đồng hồ báo thức?

    Đình Đình nhận thấy tiếng chuông quen thuộc, phòng của mình?

    Không phải hôm qua còn đang ở nhà Cẩm Hà sao?

    Lạ thật, ấy nhưng mà sắp trễ học rồi

    Đình Đình vội vội vàng chạy như bay đến trường, đúng là trễ thật rồi.

    Bị giáo viên mắng vốn cho một tăng thì cuối cùng được về chỗ ngồi.

    Nhưng mà khoan?

    Tên đó sao lại không đi học?

    Lạ nhể

    Giờ giải lao đã đến, Hạ Lâm vội chạy lại chỗ Đình Đình.

    Nàng hỏi

    -"hôm qua cậu đã không nghe lời mình mà đã tới nhà của Cẩm Hà đúng hong?"

    -"hả gì?

    Đâu có đâu"

    -"vậy tại sao sáng nay cậu lại đi trễ?"

    -"chỉ là tớ ngủ nướng hơi quá lố thôi, mà sao tên đó lại không đi học vậy?"

    -"à, chắc là phải ở nhà chuẩn bị để đi sang nước Anh định cư bên đó rồi"

    -"sao phải ra nước Anh vậy?"

    -"cậu không biết sao?

    Cha cậu ta đang cho xây dựng chi nhánh Cẩm thị bên đó, nên cậu ta sang đó học để có nhiều cơ hội học hỏi tiếp quản công ty ấy mà"

    -"à, ok đi ăn thôi"

    Ngồi trong lớp học nhưng Đình Đình không thể không nghĩ về Cẩm Hà, sao hôm qua lại không nói gì với mình nhỉ?

    Mà tại sao mình lại nghĩ về chuyện đó chứ....

    Tan học Hạ Lâm tạm biệt Đình Đình trước cổng trường rồi đi về, còn Đình Đình thì chạy một mạch đến Cẩm gia.

    Đến nơi Đình Đình thấy Cẩm Hà đang đứng trước cổng tay kéo theo vali, Đình Đình vội vã chạy đến gần cầm lấy cánh tay Cẩm Hà nói "sao cô đi mà không nói tôi?"

    Cẩm Hà nhận thấy giọng nói quen thuộc thì quay đầu nhìn Đình Đình, vẻ mặt tỏ vẻ ngạc nhiên trả lời" hửm? tại sao lại vậy?

    Cậu sẽ giữ tôi lại sao?

    Đình Đình ngơ người, ừ nhỉ?

    Tại sao phải nói cho cô, giữ sao?

    Đình Đình vội thả tay Cẩm Hà ra, cúi thấp mặt xuống "à.... không"

    "Phải!

    Tất nhiên là không rồi" Cẩm Hà khẳng định nhìn chằm chằm Đình Đình đang cúi gầm mặt xuống

    Một lúc sau khá lâu nhưng cả vẫn không nói câu nào.

    Cẩm Hà bèn thở dài nói "tôi chỉ đi có vài tháng thôi, khi nào tôi tiếp quản được công ty sẽ quay về chăm sóc cậu.

    Nhưng cậu không được vì thế mà ỉ lại tôi đâu, cậu cố gắng học một chút đi đừng để dì Đình phải lo nữa..."

    Cẩm Hà nghỉ một chút rồi tiến lại gần tai Đình Đình nói nhỏ "cậu không được lén phén với ai đâu đấy, cậu là của mình tôi thôi.. biết chưa hả?"

    Đình Đình trầm mặt không đáp, thấy vậy Cẩm Hà cũng không làm khó nàng nữa mà xoay người kéo vali đi và nói "tôi phải đi đây không lại muộn giờ máy bay, tôi sẽ nhắn tin cho cậu sau nhé.

    Tạm biệt" nói xong cô bỏ vali vào cốp xe rồi ngồi vào ghế phụ....

    Xe phóng đi ngay sau đó.

    Đình Đình phải mất một chút thời gian mới hoàn lại hồn, nhớ lại câu "cậu là của mình tôi thôi.." bỗng nhiên làm cho Đình Đình có chút vui trong lòng, xoay lưng lại đi về nhà với tâm trạng vui vẻ

    VẬY TÔI SẼ ĐỢI ĐẾN NGÀY CẬU BAO NUÔI TÔI!

    ______________

    Tạm ngưng phần của nhân vật phụ và chuyển sang nhân vật chính nè
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    Chương 12: nhà to thế có lạc không?


    Cuối tuần rất nhanh đã đến, hôm nay là ngày đầu Vũ Hàn sẽ sang nhà nàng kèm nàng học

    Hạ Lâm có phần vui sướng nên 6h sáng nàng đã dậy rồi, ba Hạ cùng mẹ Hạ hốt hoảng vì con gái mình chưa bao giờ dậy trước 7h sáng như vậy, mọi khi gọi đằng trời cũng chẳng thèm dậy, hôm nay chắc chắn sẽ có bão lớn cho xem

    "Lâm Lâm à, nguồn cảm hứng nào đã khiến con dậy sớm như vậy?"

    Mẹ Hạ

    "Mẹ à, nay bạn con sẽ đến học cùng con, mẹ mau kêu quản gia chuẩn bị trái cây cho con đi" Hạ Lâm

    Ôi trời ơi, tôi có nghe nhầm không?

    Là học cùng sao???

    "Con à, con có bị đập đầu chỗ nào không, đưa mẹ xem nào" mẹ Hạ chạy lại ôm đầu Hạ Lâm nhìn ngó đủ góc

    "Mẹee, mẹ làm gì vậy.

    Mẹ phải giữ đúng lời hứa là phải mở khoá thẻ của con đó"

    "Được được" mẹ Hạ vui sướng chạy vô nhà bếp kêu quản gia chuẩn bị đồ ăn sáng và một ít trái cây cùng nước ép"

    __________

    Còn bên phía Vũ Hàn, mặc dù cô đã dậy từ sớm và chuẩn bị mọi thứ đâu vào đó rồi nhưng...

    CÔ ĐÂU CÓ BIẾT NHÀ CỦA HẠ LÂM Ở ĐÂU ĐÂU MÀ QUA!

    Trời ạ, nàng dặn cô sang nhà nhưng lại không cho cô địa chỉ thì cô biết phải làm sao đây

    Cô bước ra khỏi nhà rồi đi trên đường một cách vô thức, cô không biết phải đi hướng nào cũng không biết mình đang đi đâu chỉ là cứ đi trong vô thức mà thôi

    Cứ như vậy cô đi khá là lâu, bụng cô kêu lên thì cô mới chợt nhận ra là sáng giờ mình chưa ăn gì.

    Cô ghé vào một quán bán tạp hoá để mua một cái bánh mì ăn nhanh rồi ghé vào công viên gần đó để ngồi tạm

    Haizzz chắc là phải về nhà thôi, đi kiểu này vô vọng quá, cô vừa nghĩ vừa gặm bánh mì thì đằng xa có một cụ già đang hỏi đường một thanh niên trẻ.

    Cô mới giật nảy lên "ờ ha, sao mình không đi hỏi đường chứ.

    Ngu quá" cô đánh nhẹ vào đầu mấy cái rồi cũng đi lại cậu thanh niên kia hỏi "anh gì ơi, cho tôi hỏi là anh có biết chỗ ở của Hạ gia là ở đâu không"

    Thanh niên cùng bà cụ bên cạnh đồng thanh nói "là Hạ Lâm đúng không"

    "Vâng vâng đúng là cô ấy"

    Cả hai người kia cười phá lên " ở đây thì ai chả biết con bé đấy, con bé dễ thương với đôi mắt màu xanh ấy hay chạy khắp nơi phá làng phá xóm đó thì sao không biết được" bà cụ nói

    "Vậy bà có thể chỉ cho cháu biết chỗ cô ấy đang sống không?"

    Bà cụ không nhanh không chậm chỉ về hướng đối diện của bọn họ đang đứng nói "cháu cứ đi thẳng đường này, đến khi nào mà gặp được căn biệt thự chà bá thì chính là nó đó"

    "Vâng ạ, cháu cảm ơn bà.

    Tạm biệt bà với anh nha" cô xoay người chạy thật nhanh trên con đường đó, chạy khoảng gần 2km thì gặp căn biệt thự như lời bà cụ ấy nói thật, to chà bá luôn.

    Cô thở hổn hển rồi nhấn chuông

    Hiện tại đã gần 10h nhưng vẫn chưa thấy Vũ Hàn đến, nàng có chút thất vọng cùng tức giận.

    Không lẽ tên đó đã quên rồi sao?

    Thật uổn công làm bà chờ cả buổi sáng.

    Nàng tức giận nghĩ rồi nằm xuống giường định ngủ một giấc bù lại cho buổi sáng đã dậy sớm

    Bỗng ở ngoài cửa có tiếng gõ cửa "thưa tiểu thư, có người tên là Vũ Hàn muốn tìm cô" nghe quản gia nói vậy nàng vui mừng hẳn lên nhưng vẫn chưa hết tức giận đáp "phiền ông đưa người đó đến đây dùm tôi nhé" -"vâng"

    Quản gia ra mở cồng cất lời "mời cô Vũ vào, tiểu thư của chúng tôi đang đợi" cô đi theo sau quản gia không giấu được phần khinh ngạc 'wao, nhà rộng thật còn có bể bơi nữa, còn cả thang máy trong nhà luôn ư.

    Mình phải làm việc bao nhiêu năm mới xây được căn nhà như này nhỉ?'

    Đến trước cửa phòng của Hạ Lâm quản gia dặn dò cô "cô hãy gõ cửa trước khi vào nhé, không tiểu thư sẽ tức giận đấy" cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đợi quản gia đi khuất tầm nhìn cô mới nhẹ nhàng gõ cửa, nghe được tiếng "vào đi" cô mới từ từ mở cửa bước vào

    Hạ Lâm đang ngồi trên giường với vẻ mặt cau có, chắc là đang tức giận chuyện gì đó.

    Cô buớc lại gần nàng hỏi với vẻ mặt ngây thơ vô số tội "cô có chuyện gì mà mặt mày cau có thế?"

    Hạ Lâm bị chọc giận thật rồi, nàng hét lớn lên

    "Cô còn dám hỏi sao, có biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả?

    Tôi còn tưởng là cô không đến đó" nói xong còn cho Vũ Hàn một cước nhưng cô nhanh mắt đã né sang một bên làm nàng mất thăng bằng mà ngã về phía trước.

    Theo phản xạ Vũ Hàn đưa hai tay ra đỡ lấy nàng nhưng vô tình lại đỡ trúng hai cái bánh bao của nàng, mặc dù đã đỡ được nàng thành công nhưng "aaaaaaa, tên vô lại biến thái" Hạ Lâm bật phắng ra đằng sau vung tay lên cho Vũ Hàn một cái tát

    Lần này thì hết né được rồi...

    Bốp một tiếng, lực tát quá mạnh lập tức in lại cả bàn tay phải của nàng trên má trái Vũ Hàn
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 13: vậy cho sờ lại đi=))


    Cảm giác đau rát từ từ được Vũ Hàn tiếp thu, cô đưa tay ôm má trái của mình nhìn Hạ Lâm đang vòng tay lại ôm ngực mà che đi

    "Vô lại, biến thái, dâm tặc.. cái tên Vũ Hàn nhà ngưoi mau chết đi" Hạ Lâm vẫn còn hét

    "Gì chứ?

    Chỉ là tai nạn thôi, tôi không có cố ý đâu, thật đó, cô phải tin tôi" Vũ Hàn nhanh chóng giải thích

    "Thật không?"

    "Thật mà"

    "Vậy cho sờ lại đi🙂)"

    Gì vậy?

    Lật mặt còn nhanh hơn cả bánh tráng nướng nữa, là đang giả vờ sao?

    Cái còn người này liêm sỉ ở đâu vậy chứ?

    Vũ Hàn có chút bất ngờ vì câu nói đấy nhưng nghĩ lại 'cô ấy không mang áo ngực sao?

    Mềm thật đó, tuy không to nhưng rất vừa tay' (thấy bà còn mất liêm sỉ hơn Hạ Lâm nữa đó。◕‿◕。)

    Mới sờ có cái thoáng qua mà đã nắm bắt được kha khá rồi ha

    "Này, không đồng ý sao" Hạ Lâm lôi Vũ Hàn đang trong mớ suy nghĩ đó quay về

    "Hả ...

    À tôi...

    Cũng được thôi"

    "Thật sao?"

    "Phải"

    "Ồ, biến thái"

    "Sao cơ?

    Sao lại biến thái, là do cô yêu cầu mà?"

    "Nhưng do cậu đã đồng ý nên mới là biến thái đó"

    Cô bắt đầu thấy hối hận rồi, nàng đúng là cái con người lật mặt còn nhanh hơn bánh tráng mà

    "Ngồi xuống nhanh" Hạ Lâm gằn giọng ra lệnh.

    Vũ Hàn ngoan ngoãn ngồi xuống sàn nhà đối diện với nàng, hai người nhìn nhau nhưng không nói câu nào

    Không khí ngày càng căng thẳng, Vũ Hàn cứng cả họng không dám nói gì.

    Khoảng 10' sau nàng cất lời hỏi

    "Tại sao giờ này mới đến?"

    "Cô còn nói nữa ư?

    Cô kêu tôi đến nhà dạy thêm cho cô nhưng cô lại không đưa địa chỉ thì tôi biết đường nào mà mò cơ chứ?"

    Cô uất ức nói

    "Gì chứ?

    Cậu chỉ cần lên taxi hoặc hỏi người ở đây là 'căn biệt thự của Hạ gia ở đâu' là người ta sẽ chỉ cho rồi"

    "Đúng là vậy nhưng lúc đầu tôi không có nghĩ ra" giọng cô nhỏ lại

    "Đúng là đồ ngốc, chậm hiểu quá vậy?

    Sao cậu có thể học giỏi đến vậy kia chứ"

    Cô im lặng không đáp chỉ cúi đầu xuống nhìn sàn nhà, hai người như kiểu một người con đang phạm lỗi và bà mẹ đang mắng chửi vậy á

    "Cởi ra"

    "Hả, cởi gì cơ?"

    Vũ Hàn khó hiểu ngước mặt lên nhìn nàng

    "Vì lúc nãy tôi nghĩ cậu không tới mới có ý định đi ngủ nên tôi đã cởi áo ngực ra và quên mang lại, vì vậy để công bằng thì cậu cũng cởi áo ngực của cậu ra chứ?"

    Trời ơi, lạy chúa trên cao, cái con người này thật quá đáng mà.

    Cô bất ngờ bỡ ngỡ vì câu nàng vừa nói, phải một lát sau mới lắp bắp trả lời lại

    "Kh...không được đâu, tôi...

    Tôi chưa có cảm nhận được gì hết á, chỉ là chạm vào một cái rồi nhanh lấy ra thôi mà"

    "Vậy thì tôi cũng chỉ chạm một cái rồi nhanh chóng lấy ra liền"

    "Tôi...tôi nh.. nhưng mà"

    "Không nhưng gì hết, nhanh chóng một chút đi, đã trôi qua nửa ngày rồi mà tôi vẫn chưa có kiến thức nào vào đầu đây nè"

    Cô nghĩ hồi lâu cũng phải bất đắt dĩ trả lời "đ..được, nhưng mà tôi muốn cô phải nhắm mắt lại trong suốt quá trình " nàng không cần suy nghĩ đáp

    "Được" nàng nhắm mắt lại vô cùng uy tín=))

    Cô xoay người sang một bên luồng tay vào áo rồi kéo bra của mình lên phía trên.

    Ôi ngại quá đi mất, đầu cô sắp nổ tung tới nơi rồi, cả người cô cũng có chút hưng phấn lên rồi.

    Cô đưa tay nắm lấy tay Hạ Lâm từ từ đưa lên ngực của mình, hơi thở cô đang rất nặng nề

    Chuyện gì đến rồi cũng đến, tay nàng đã chạm tới bầu ngực cô rồi, cô định đưa tay nàng ra thì nàng đã dở thói chơi xấu, nàng bóp mạnh ngực trái của cô

    "Aaaaaaaa, đau" không những ngực đau mà tiểu huynh đệ còn ngóc đầu lên nữa.

    Cô nhận thấy tình hình không ổn rồi, hất tay của nàng ra rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh ngay trước mặt cô đóng sầm cửa lại, miệng còn quát to

    "Cô cô, Hạ Lâm cô đúng là con người không có chữ tín mà, đồ đáng ghét" cô ôm lấy tiểu Vũ đang cương mạnh lên như muốn trồi ra khỏi quần.

    Cô ngồi trên bồn cầu với khuôn mặt đỏ bừng, 'trong đây toàn là mùi của Hạ Lâm a' cô lôi tiểu Vũ đang nóng ran ra rồi dùng hai tay bắt đầu sục...

    Bên ngoài Hạ Lâm đang rất tự hào với chiến phẩm mình vừa làm được 'tuy hơi nhỏ nhưng thật săn chắc, cậu ta tập gym sao?

    Đã thật đấy!'

    Vũ Hàn ra rồi, cô vừa phóng toàn bộ số tinh vào bồn cầu.

    Cô thở phào nhẹ nhõm nhét tiểu Vũ vào rồi xả nước bồn cầu, cô đi lại bồn rửa mặt để rửa tay tiện thể ngắm mình trong gương chỉnh lại quần áo.

    Cô nhìn thấy mặt mình trong gương thì thầm cảm thán 'trời ơi, nguyên bàn tay đỏ chót luôn.

    Thật không công bằng mà' cô uất ức suy nghĩ

    Mở cửa nhà vệ sinh ra, cô thấy Hạ Lâm đang lục lọi cặp sách của cô.

    Nỗi uất ức vẫn chưa tan hết, cô lao đến đến đè Hạ Lâm xuống sàn cầm hai tay nàng không chế ra đằng sau lưng, bất giác Hạ Lâm kêu lên một tiếng "a" khiến cho Vũ Hàn hoảng sợ vội thả tay nàng ra
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    Chương 14: tôi chỉ nấu cho người quan trọng nhất!


    "a, Tôi chỉ..."

    Chưa kịp giải thích thì Hạ Lâm bật dây đè lên người Vũ Hàn, hai tay cầm hai bên má cô kéo căng ra

    "Cái tên này dám bật lại tôi cơ đấy, cậu ăn gan hùm rồi đúng không"

    "A a đau đau, thả ra, thả ra đi mà, đau quá" cô đau thiệt mà🙂)

    "Vậy xin lỗi tôi đi"

    "Tôi xin lỗi, thả ra đi mà" cô mếu máo

    "Hứa sẽ nghe lời tôi đi!"

    Được voi đòi tiên🙂)

    "Được, được tôi hứa mà"

    Hạ Lâm thoả mãn thả hai tay ra rồi rời khỏi người cô, Vũ Hàn ngồi dậy đưa tay xoa hai cái má của mình.

    Đau chết đi được, để coi tôi sẽ trả thù cô như nào

    Hạ Lâm ngồi xuống bên cạnh cái bàn (cái bàn như của người Nhật hay dùng để uống trà và sưởi ấm í) vỗ vỗ lên bàn ý kêu Vũ Hàn lại đây

    Cô bò lại gần bàn rồi ngồi xuống đối diện với nàng "vậy cô muốn bắt đầu từ bài nào?"

    - Vũ Hàn

    "Từ đầu" -Hạ Lâm

    "Ể?

    Từ chương 1 luôn sao?"

    "Đúng vậy!"

    "Nh..nhưng chúng ta đã học tới chương 36 rồi mà, học lại từ bây giờ có kịp không?"

    "Tại sao không?

    Mục tiêu của tôi chỉ cần được 50điểm thôi"

    "Ò, chắc là được, vậy chúng ta bắt đầu nhé?"

    .

    .

    .

    "Cô lại làm sai rồi, câu này cô phải tìm điều kiện cho nó rồi mới xem coi có thoả mãn không..."

    Bla bla

    Học gần 1h đồng hồ thì nàng bắt đầu than

    "Ôi trời ơi, chả hiểu gì hết.

    Chúng ta giải lao một chút đi" nàng vặn vẹo cơ thể rồi đứng dậy

    "Này, đừng biện cớ nữa chỉ mới có 1chương thôi đấy.

    Ngồi xuống đi" rồi cô nghĩ là nàng sẽ nghe hả🙂).

    Hạ Lâm phất lờ lời nói của cô, cầm điện thoại bàn lên rồi nói

    "Quản gia Lý mau đem đồ ăn lên phòng giúp tôi đi " - "vâng"

    2' sau quản gia bưng khay đồ ăn lên đặt trước cửa phòng rồi nhẹ nhàng gõ cửa, nàng mở cửa phòng ra rồi bưng khay thức ăn để lên bàn

    "Ăn đi, đầu bếp nhà tôi tuyển ở nhà hàng 5sao đấy"

    Cô ngồi đấy nhìn dĩa mỳ ý cùng với ly nước cam nhưng không nói gì, nàng thấy cô như vậy thì tò mò hỏi

    "Sao không ăn đi?

    Sợ tôi cho người bỏ độc vào đó à?"

    Cô vẫn im lặng không đáp, vươn tay cầm dĩa mỳ ý lên gắp một miếng cho vào miệng cái rồi thưởng thức

    Hồi sau cô cười khẩy giọng đầy trêu ghẹo nói

    "Ha, 5sao gì chứ?

    Tôi làm còn ngon hơn cơ"

    "Thật sao?"

    Nàng nghi ngờ nhìn cô

    "Phải!"

    Cô khẳng định!

    "Ồ, tự tin thế á?

    Vậy làm thử cho tôi ăn đi!

    Tôi cũng không thích mấy món mà đầu bếp nấu lắm"

    "Haha không đâu nhé, đừng mơ"

    "Tại sao lại không?"

    "Nhìn sơ là biết cô là người kén đến mức nào rồi, tôi không nghĩ là cô sẽ chấp nhận món tôi nấu đâu.

    Với lại tôi chỉ nấu cho người quan trọng nhất của tôi thôi"

    Hạ Lâm nhìn cô hồi lâu mới khẽ "ừm, cậu chỉ tôi lại câu này đi"....

    5h chiều

    Hạ Lâm đang cố làm nốt câu này trong khi Vũ Hàn đang quan sát nàng 'nhìn dễ thương thật đấy'

    "Này, tôi làm xong rồi" Hạ Lâm đưa bài của mình lên sát mặt cô

    "Ừ, dù trình bày ẩu nhưng cũng đúng rồi.

    Hôm nay đến đây thôi nhé"

    Hạ Lâm nhẹ gật đầu, cô thu xếp đồ đạc bỏ vào trong cặp sách rồi đứng dậy mở cửa đi ra

    Hạ Lâm vẫn ngồi ở đó, chắc không có ý định tiễn cô về.

    Cô dừng bước chân quay người đi lại gần nàng, Hạ Lâm ngước mặt lên nhìn cô

    "Sao thế?"

    Hạ Lâm hỏi

    Vũ Hàn không trả lời mà đưa tay lên trán nàng, cong ngón tay giữa lại để lấy đà búng lên trán nàng một cái

    "A" Hạ Lâm la lên

    Cô ba chân bốn cẳng chạy vụt đi, ở lại là chết mất.

    Chạy ra khỏi nhà cô mới yên tâm dừng lại thở phào một cái rồi bước chân từ từ đi về nhà

    Bên này "áiiiii, cái tên chết bầm đó.

    Ngày mai cậu sẽ biết tay tôi" Hạ Lâm một lần nữa hét lên, dơ tay xoa xoa cái trán của mình bước vào phòng tắm

    ______

    7h tối lúc nhà họ Hạ đang ăn cơm, ông Hạ nhìn nàng từ nãy đến giờ mới dám mở miệng hỏi tiểu công chúa của mình "trán con bị làm sao mà đỏ lên thế kia?"

    Hạ Lâm nghe thấy câu hỏi của ông Hạ liền cau mày nhớ đến tên đã gây ta chuyện này

    Nàng hờn dỗi bỏ đũa xuống rồi đi về phòng nhắn tin cho Đình Đình

    Nội dung tin nhắn:

    -Đình Đình yêu dấu của tớ ơi

    -gì vậy má?

    Muốn nhờ gì, nói thẳng luôn đi

    -đúng là chỉ có cậu hiểu mình😘

    -thôi thôi bớt dùm cái, chuyện gì?

    Nói đi

    -cậu giúp tớ chuyện này nhé

    -được rồi, cứ nói đi

    -tớ muốn nhờ cậu...

    -xời chuyện nhỏ thôi, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy !

    -tớ tin cậu!

    Hạ Lâm hài lòng nằm trên giường háo hức chờ tới màn trả thù của nàng
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 15: trả thù


    Sáng hôm sau:

    Đình Đình tới sớm hơn mọi khi để chuẩn bị cho kế hoạch của Hạ Lâm, xong xuôi cô nhắn cho nàng

    "Mọi thứ đã sẵn sàng theo ý cậu👌"

    Nhận được tin nhắn của Đình Đình nàng nhẹ nhàng mỉm cười "tôi sẽ cho cậu biết tay, đồ đáng ghét biến thái"

    ______

    Phía Vũ Hàn:

    Hắc xìiiii, haizzz mới sáng sớm mà ai nhắc vậy chứ.

    Cô rời khỏi nhà đi bộ đến trường, cô ngước đầu lên trời hưởng thụ cảm giác trong lành vào buổi sáng, hít hàaaaaaaaa "hôm nay thời tiết thật đẹp, chắc chắn là sẽ không có mưa!"

    Vũ Hàn đi tới trường, ở cổng cô bắt gặp Hạ Lâm đang từ trên xe bước xuống.

    Ôi nàng thấy cô rồi, cô còn tưởng nàng sẽ lao tới mà cho mình một cước vào bụng

    Nhưng không, nàng bước đi coi như chưa thấy gì.

    Cô kinh ngạc dụi mắt của mình, chắc cô nhìn nhầm ai đó rồi không thể nào là Hạ Lâm của ngày hôm qua được

    Cô vội chạy phía sau nàng, đúng là Hạ Lâm mà!

    Nhưng sao lại không làm gì mình?

    Hay là nàng chưa nhìn thấy cô?

    Cô đi theo nàng vào trong lớp, nàng nhẹ nhàng ngồi xuống vị trí của mình mà không thèm ngó ngàng gì đến cô.

    Cô định đi lại chỗ ngồi thì Đình Đình chạy tới ghé sát vào tai cô nói "lát nữa nghỉ trưa cô vô phòng để đồ chuyên dụng thể dục sau trường gặp tôi nhé, tôi có chuyện quan trọng cần nói với cậu" cô nhìn Đình Đình một lúc rồi nhẹ gật đầu đồng ý

    Gì vậy chứ?

    Chuyện gì mà phải gặp riêng nhể ?

    Có gì đó thật mờ ám.

    Cô đi lại ghế rồi ngồi xuống, liếc mắt nhìn Hạ Lâm, nàng đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Điều này làm cho Vũ Hàn càng nghi hoặc hơn

    Trong suốt buổi học nàng không nói lấy một câu là đang giận cô sao?

    Một lúc sau không thể bớt tò mò, cô hỏi

    "Cô đang giận tôi sao?"

    Hạ Lâm giả vờ như không nghe thấy mà tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ...

    Cứ như vậy, tiếng chuông vang lên, giờ nghỉ trưa tới rồi.

    Đình Đình đứng quay về phía Vũ Hàn"hú" chỉ ngón trỏ ra ngoài cửa ám chỉ là muốn cô đi tới điểm hẹn rồi xoay người rời đi.

    Thật ra là Đình Đình không ra chỗ hẹn mà là vô nhà vệ sinh trốn🙂)

    Cô đầy sự nghi hoặc nhìn sang Hạ Lâm, hehe kế hoạch này còn non và xanh lắm, sao có thể qua mắt cô được chứ

    Vũ Hàn đi lại gần chỗ Hạ Lâm, nắm lấy tay nàng kéo về phía mình, cô cúi người xuống để nàng ngã lên vai phải của mình.

    Hạ Lâm được một phen hoảng hốt"này cậu cậu làm gì vậy hả?

    Thả xuống, thả xuống nhanh"

    "Cô đừng nói nữa, mọi người đang nhìn kìa" tay trái cô vịn bắp chân nàng, tay phải cố định ở trên lưng nàng.

    Cô xoay người bước ra khỏi lớp, đi tới điểm hẹn mà Đình Đình nói.

    Nếu cô muốn trả đũa tôi thì tôi cho cô chịu chung với tôi luôn hahahaha, cô đắt ý cười thầm

    Bước đi trên hành lang, mọi ánh nhìn đều đổ về phía của cô và nàng.

    Hạ Lâm ngại tới mức đỏ chín cả mặt, dụi mặt vào lưng Vũ Hàn

    "Mọi người đừng nhìn nữa, cho người bệnh đi qua nào" Vũ Hàn nói

    Thì ra là bị bệnh sao, hong có gì để coi hết đi vô đi vô đi.

    Mọi người bớt bàn tán lại và làm việc của mình

    "Này, cậu đưa tôi đi đâu vậy?"

    Hạ Lâm

    "Cô đoán xem" Vũ Hàn

    Đừng nói là cậu ta muốn mình lãnh màn trả thù chung nha, nàng cự quậy vùng vẫy còn đấm vào lưng Vũ Hàn

    Cô vẫn im lặng bước đi mặc cho nàng muốn làm gì thì làm...

    Đến nơi rồi, cửa nhà kho đang hé mở đủ để cô đi vào

    Cô bước vào "khoan khoan đã đừng đi vào mà" Hạ Lâm hét lên nhưng muộn rồi

    Cô đã dẫm phải dây bẫy dưới sàn nhà, cửa lập tức đóng lại, một vũng nước lạnh ập xuống chỗ cô đang đứng

    Rồi rồi xong phim, cả hai đều đã bị ướt rồi.

    Nhưng vì Hạ Lâm ở trên vai Vũ Hàn nên phần lớn là nước đổ lên người nàng, cô chỉ bị ướt một ít ở đầu và vai bên trái

    Cô bỏ Hạ Lâm xuống rồi phủi phủi nước trên tóc và vai áo cô "haha, bẫy kì công thật đấy.

    Nhưng đáng tiếc thay nếu cô cư xử bình thường thì tôi đã mắc lười rồi" nói xong mới ngược mặt lên nhìn Hạ Lâm

    Nước mắt của nàng ứa ra, nàng chạy lại đập cửa hét lên"Đình Đình, cứu tớ với, Đình Đình à....."

    Nàng mắc hội chứng sợ không gian hẹp

    Lúc này cô mới bừng tỉnh vội chạy lại đỡ lấy nàng hỏi "cô làm sao vậy?

    Không phải chỉ là trò đùa của cô sao?

    Sao lại khóc chứ ?"

    Nàng khóc nấc lên lắp bắp nói "cửa....

    Cửa bị khoá rồi, t...tôi sợ không gian hẹp" nàng ôm lấy cánh tay cô không ngừng run rẩy

    "Nào, cởi áo ra đi, sẽ bị cảm đấy, rồi tôi sẽ tìm cách để ra ngoài mà, yên tâm đi có tôi ở đây sẽ không sao hết" không thấy phản hồi từ người kia nên cô chủ động cúi xuống cởi áo khoác Eco bên ngoài ra cho nàng

    Nhưng áo sơ mi bên trong cũng ướt nốt, cô ngập ngừng nhìn Hạ Lâm đang run rẩy

    "To..tôi có thể cởi áo sơ mi của cô chứ?

    Nó bị ướt rồi!

    Mặc nữa là sẽ bị cảm đấy.

    Không thì cô tự cởi đi, tôi cho cô mượn áo của tôi nhé" ...
     
    [Futanari] Còn Không Mau Phục Vụ Bổn Tiểu Thư
    chương 16: sẹo


    Vẫn không thấy Hạ Lâm trả lời, cô bế nàng lại ngồi trên mấy tấm nệm nhảy xào còn mình thì quay người lại cởi đồ, cô cởi áo khoác ngoài ra rồi cởi nốt cái áo sơ mi bên trong

    Vì áo sơ mi của cô chưa ướt trên cô sẽ đưa cho nàng.

    Lúc cô cởi đồ thù nàng cũng có liếc mắt lên nhìn cô, nàng thấy cơ thể cô rất săn chắc nhưng có rất nhiều vết sẹo chằn chịt nhau, ở trên lưng và trên cánh tay đều có.

    Hèn gì nàng chưa thấy cô mang áo ngắn tay bao giờ

    Nàng có chút sợ hãi cùng tò mò muốn hỏi về nó nhưng hiện tại cổ họng nàng khô cứng không mở lời được

    Vũ Hàn khoác lại lên mình chiếc áo khoác ngoài còn áo sơ mi thì cô đưa cho nàng

    "Này cầm lấy, tôi sẽ quay lưng lại để cô tự thay nhé" Hạ Lâm nghe xong nhẹ gật đầu đưa tay đón lấy áo sơ mi của cô

    Còn cô thì đi lại kiểm tra có thể mở cửa không.

    Cái cửa được làm bằng gỗ khá chắc chắn, nguyên cấu của cái cửa bị khóa lại là vì lúc mở cửa mà chọt chìa khóa vô xoay ổ khoá khoá lại, thì lúc cửa đóng lại là sẽ tự động khoá cửa

    Đạp cửa thì chắc không được rồi, gãy xương mất.

    Nàng có mang theo chìa khóa nhưng phải mở từ bên ngoài, chắc chỉ còn cách chờ người tới giải cứu thôi.

    Vũ Hàn khẽ thở dài rồi hỏi Hạ Lâm

    "Cô mặc xong chưa vậy?

    Tôi quay lại đấy nhé"

    Hạ Lâm chưa mặc xong nhưng không thể lên tiếng, cô quay lại thì thấy vòng 1 đầy đặn của nàng với chiếc áo ngực màu hường dễ thương.

    Cô quay phắng người lại hai tay đè tiểu Vũ xuống

    "S...sao cô chưa xong mà không nói tôi chứ" ' trời ơi nằm xuống nhanh đi, xin mi đó' Vũ Hàn thầm quát em trai mình

    Hạ Lâm đỏ cả mặt, hôm qua thì bị sờ trúng còn hôm nay thì bị nhìn thấy.

    Đột nhiên đèn trong phòng để đồ vụt tắt . khiến Nàng bắt đầu cảm thấy khó thở rồi, ảo giác bắt đầu xuất hiện, mồ hôi đổ ra, cơ thể không tự chủ được mà run lẩy bẩy.

    Nàng hoảng sợ cố gắng gọi Vũ Hàn

    "V..

    Vũ Hàn, c..cứu tôi" lời nói nghẹn trong cổ họng nhưng cô vẫn nghe thấy được liền quay vụt ra phía sau.

    Ánh sáng íu ớt từ bên ngoài chiếu vào lỗ khí nhỏ bên trên, cô thấy nàng đang cố gắng thở thì vội chạy lại ngồi kế bên nàng

    "Cô làm sao vậy?"

    Nhìn hỏng thấy sao mà còn hỏi nữa bà😒

    Thấy cơ thể nàng không ngừng run lên cô ôm chầm lấy nàng

    "Nào, hít thở đi, có tôi ở đây sẽ chẳng có thứ gì có thể làm hại cô nên cô cứ yên tâm đi.

    Rồi lát nữa cũng sẽ có người đến thôi" Vũ Hàn nhẹ nhàng khuyên bảo

    Thấy người trong lòng đã không còn run rẩy nữa nên cô từ từ thả nàng ra

    "Đừng mà, không hiểu sao tôi lại cảm thấy an toàn khi được cậu ôm....

    Làm ơn đi, chỉ một chút nữa thôi" Hạ Lâm nói nhỏ với giọng cầu xin

    Cô nghe nàng nói mà cảm thấy xót xa, cô nửa nằm nửa ngồi dựa lưng vào kệ để bóng, cô để nàng ngồi lên bụng mình đầu nàng thì vùi trong cổ cô, tay trái cô còn chắn lại giữa mông nàng và cậu nhỏ của mình

    Cô ổn định được vị trí ngồi khẽ hít một ngụm không khí 'aaa, là hương bạc hà.

    Thật là thơm' vì mùi hương ấy mà cậu nhỏ của cô lại ngóc đầu lên.

    Cô vội kẹp hai chân mình lại cố gắng đè nén dục vọng xuống

    Nàng đang vùi đầu trong cổ cô nãy giờ tâm tình cũng đã ổn định lại, nàng nhớ đến những vết sẹo hồi nãy, không nhịn được sự tò mò mà nhỏ giọng hỏi cô

    "Mấy vết sẹo đó...

    Từ đâu mà có vậy?

    Kể tôi nghe được không?"

    Vũ Hàn sửng sờ khi nàng hỏi về mấy vết sẹo trên người cô, nhường như là cô không muốn nhắc đến nó nên đã đáp

    "Khi nào thích hợp tôi sẽ nói cho cô biết nhé?"

    "Ừm, vậy tôi chờ cậu sẵn sàng nói về nó cho tôi" nàng cũng không ngốc tới mức không biết là cô chưa sẵn sàng kể chuyện quá khứ

    "Được" cô nhẹ đáp

    __________

    Trong lớp

    Đình Đình quay về lớp thì không thấy Hạ Lâm đâu, cô nghĩ chắc là đi chọc ghẹo Vũ Hàn rồi nên cũng mặc kệ mà tiếp tục buổi học...

    3tiết đã nhanh chóng qua đi vẫn chưa thấy 1 trong 2 về.

    lạ thật nha ghẹo kiểu gì mà lâu thế?

    Nói đủ thứ trên đời à?

    Đình Đình nghi hoặc trầm tư

    Giáo viên ở trên bục hỏi "sao bàn cuối lại trống vậy?

    Cô nhớ không nhầm thì bữa trước còn có người ngồi mà, nghỉ rồi sao?"

    -"không phải đâu cô, sức khỏe không được tốt nên hình như đang ở phòng y tế" một người trong lớp nói

    -"vậy được, chúng ta bắt đầu buổi học nào"

    -"phải rồi, lúc nãy Vũ Hàn còn bế Hạ Lâm lên như bao tạ ý"

    -"đúng là gan trời hahaha, Hạ Lâm mà nổi điên lên chắc cái trường này cũng đi luôn"

    Hai nam sinh ngồi phía sau Đình Đình nói đùa với nhau

    Ể?

    Bế đi sao?

    Không lẽ...

    "Thưa cô, em muốn đi vệ sinh" Đình Đình đứng bật dậy.

    Giáo viên chưa kịp đồng ý thì cô đã chạy phắng ra ngoài cửa rồi.

    Đình Đình đang trên đường ra phòng để đồ chuyên dụng

    Bên này không biết từ bao giờ Hạ Lâm đã ngủ thiếp đi, còn Vũ Hàn chả dám động đậy vì sợ nàng thức giấc.

    Ngồi một tư thế khá lâu khiến người cô mỏi nhừ ra rồi
     
    Back
    Top Dưới