Hài Hước [Full] Xuyên Qua, Ta Đang cướp Tân Nương Của Nam Chính?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Chương 158: Bình An Vô Sự, Lỡ Một Đoạn Tình Duyên.


Huyền Uyên Thành nghe được tiếng Lâm Khắc, hồi sau miễn cưỡng nâng mắt nhìn về phương hướng hắn ta, nhưng khi trông thấy Tân Phương Phương đang bị đối phương bắt giữ, bên trong mắt chàng, đôi con ngươi co lại, không che nổi sự kinh ngạc cùng lo lắng.

Cung Y dìu ở bên cạnh cũng sớm nhận ra Vương phi nhà mình rơi vào tay kẻ địch.

Cung Y lại xem Vương gia sắp mất đi bình tĩnh mà mãi mới có kia, thì lập tức lo sợ thấp giọng trấn an: "Vương gia, người đừng nhìn nữa, nếu người rối loạn lên, thứ kia sẽ kiểm soát được người, trước hết vương gia phải bình tâm, nhất định đừng để thứ kia chiến thắng!"

"Không thể... hắn ta đang giữ Phương Phương."

Huyền Uyên Thành vừa nói vừa nhìn Tân Phương Phương, nàng bị Lâm Khắc ép buộc một chỗ, tuy nhiên đôi mắt long lanh đọng lệ hướng về chàng mà quan sát, dù không lên tiếng, chàng vẫn có thể nhận thấy nàng đang lo âu, quan tâm đến mình ra sao qua ánh mắt kia.

Hôm nay là chàng thất trách, tính toán đủ đường lại không tính đến kẻ thù của bản thân luôn tồn tại trong bóng tối, còn tự tin chính mình thắng lợi rồi bảo đảm thật nhiều, cuối cùng thì lĩnh kết quả tồi tệ nhất!

Lý trí Huyền Uyên Thành như dần mất đi, cảm xúc theo sau không thể kiểm soát, chính lúc này Lâm Khắc lại bổ thêm một câu nữa: "Huyền Uyên Thành, không phải ngươi rất tốt đẹp, sẵn sàng hi sinh vì quốc gia xã tắc hay sao, hôm nay ta muốn ngươi biết kẻ bảo vệ được muôn dân, thì ngược lại chẳng bảo vệ nổi thê tử kết tóc cùng mình, hay bất kỷ thân nhân nào của ngươi ở đây."

"Tiểu nhân hèn hạ, ngươi dám động vào vương phi, ta phanh thây ngươi ra!"

Cung Y trợn mắt cảnh cảo, sự bất an trong lòng ngày một dâng cao.

Tân Phương Phương bên này cũng nhận thấy khác thường, khi khí đen càng ngày dày đặc, mái tóc Huyền Uyên Thành dường như chuyển đổi trắng nhiều hơn, nàng không nhịn được lên tiếng: "Uyên Thành, trước đây quốc sư đã nói nếu chàng bị thứ kia nhập thân và đánh mất lý trí, thì cách duy nhất để tiêu trừ là dùng máu đầu tim của thiếp!

Uyên Thành, chàng muốn thiếp phải tự đâm tim mình để lấy máu thế sao."

Lời nói thốt ra, thành công làm Huyền Uyên Thành tỉnh ngộ, chàng hơi nghiêng đầu, tuy ánh mắt thủy chung nhìn về Tân Phương Phương, nhưng bàn tay chuyển động rút thanh kiếm từ Cung Y, dưới ánh mắt ngờ vực của bao người, chàng nhanh chóng hướng mũi kiếm đâm vào bản thân.

Da thịt mất đi, máu tươi thay thế tuôn rơi thành dòng, nhuốm đỏ lưỡi kiếm, có điều chàng như chẳng bị đau đớn gì, ngược lại lý trí thêm thanh tịnh mà hé môi khàn giọng hỏi: "Chúng ta cùng chết được không?"

Một câu rơi xuống chấn động Tân Phương Phương, nàng run rẩy bất lực, nén lệ đến độ nhòe mắt, cuối cùng vẫn đau lòng nói: "Phu xướng phụ tùy, phu thê kết tóc có nhau, chàng đợi thiếp đi theo sau."

Thời điểm tất cả dồn lực chú ý vào hai người tình chàng ý thiếp, bỗng Cung Tường từ phía sau đám hắc y nhân xuất hiện, không chỉ một mình Cung Tường mà còn nhiều người nữa.

Họ đồng loạt tấn công lên, làm đám hắc y nhân lẫn Lâm Khắc không kịp trở tay, Tân Phương Phương cũng tận dụng thời cơ giơ chân đá chỗ hiểm giữa hai chân Lâm Khắc, nàng hành động rất nhanh, ép hắn ta phải buông tay mà tránh thoát đòn đánh.

Có được tự do, Tân Phương Phương lập tức chạy về phía Huyền Uyên Thành, thay Cung Y đỡ lấy người, sau ánh mắt xót xa nhìn lưỡi kiếm trụ trước ngực chàng, nàng khẽ bảo: "Uyên Thành, chàng cố chịu đựng."

Huyền Uyên Thành xem trận chiến hỗn độn diễn ra, xong cảm nhân sự thay đổi của thân thể mình, chàng bất giác cau mày, nhắm chặt lại đôi mắt đen đục bất thường, hồi sau mở miệng: "Không được rồi Phương Phương, thứ kia sắp kiểm soát ta, nàng đi đi, tự bảo vệ lấy mình, đừng quan tâm đến ta."

Nàng lắc đầu, ngay lập tức từ chối: "Thiếp không đi đâu cả, lần này thiếp vẫn có thể làm được việc giúp chàng, Uyên Thành, thiếp sẽ chỉ mất vài giọt máu thôi, chi bằng nhân lúc này tiêu diệt nó!"

"Nàng lấy máu thế nào đây, tự đâm mình sao?

Phương Phương, nàng không thể đâm chuẩn xác để mà lấy máu đầu tim, nàng sẽ bị thương, nguy hiểm đến tính mạng."

Chàng bất đắc dĩ nói tiếp: "Nàng có bất trắc gì thì ta biết ăn nói sao với nhạc phụ?

Hơn nữa bây giờ nàng rời khỏi là tốt nhất, về sau có cơ hội khác hãy cứu ta..."

"Uyên Thành, sau này chàng không có cơ hội ấy, thứ kia rồi sẽ chiếm lĩnh thế xác phá hủy linh hồn chàng, e rằng lúc thiếp đến chỉ cứu được thân thể chàng mà an táng thôi, còn bây giờ một là lấy máu đầu tim, hai là như lúc nãy quyết, chúng ta cùng chết."

Tân Phương Phương nói lời cuối, nghẹn ngào nắm tay Huyền Uyên Thành, đôi bàn tay ấm áp chẳng biết từ khi nào lạnh lẽo buốt giá cực điểm.

"Phương Phương, ta chẳng muốn chọn lựa gì hết, chỉ mong nàng bình an vô sự."

Huyền Uyên Thành mở mắt, thu tay mình về, giơ một tay lên nhanh chóng rút thanh kiếm trước ngực ra, động tác quả quyết kết liễu mạng sống.

Bàn tay chàng buông lơi, thanh kiếm đầy máu rơi đất, luồng khí đen xung quanh chợt ngưng, con ngươi đen đục phút chốc tan biến, đổi thành ánh mắt dịu dàng quen thuộc, nhưng là tất cả chỉ hiện về trong một khắc rồi biệt tăm, tuy nhiên cảnh tượng ấy đủ khiến Tân Phương Phương mở to mắt nhìn.

Trông người mình yêu thương tự sát mà thứ kia vẫn tàn nhẫn chiếm đoạt, lòng tựa hồ rạn nứt đớn đau, tới đầu óc trống rỗng, nước mắt nàng như mưa trút thành hàng, chẳng có cách nào nín lặng nữa.

Rõ ràng hứa hẹn sẽ một đời, rằng có chết cũng cùng nhau, giờ đây chàng lại chọn cách thức thế này?

Quả nhiên không nên tin tưởng, chỉ trách nàng hành động quá chậm chạp, không dứt khoát tự đâm được giống chàng.

Tân Phương Phương nghĩ đến đây, vừa khóc cay đắng vừa cười, nụ cười đó chứa đựng muôn vàn chua xót.

Lâm Khắc trong trận đấu đánh sớm thấy tình cảnh bên này, hắn ta tránh né đòn đánh từ Cung Tường, đến nhát kiếm điên cuồng của Cung Y, rồi hé môi cười lớn: "Huyền Uyên Thành chết rồi!

Ta đã báo được đại thù, Tân Phương Phương, tới cuối cùng nàng là người phải khóc tang thôi, có điều vẫn chưa đủ, ta còn chờ xem thừa tướng biết sự thật tới đây đem nàng đi nữa!"

Không sai, hắn ta trước lúc rời Kinh Thành thì có để lại một số tin tức về chuyện Hương phi hạ độc lừa gạt Thừa tướng bao năm, mục đích muốn Huyền Uyên Thành triệt để mất đi tình yêu quan trọng nhất, cho dù đối phương chết rồi, thì hắn ta vẫn sẽ tiếp tục, ai bảo Tân Phương Phương là nữ nhân Huyền Uyên Thành yêu thương chứ.

Muốn kẻ chết không thể thanh thản, cách tốt nhất là giày vò thân nhân của kẻ đó.

Lời Lâm Khắc truyền qua tai, Tân Phương Phương lại vờ như chẳng nghe gì, nàng nâng tay sờ lên gương mặt Huyền Uyên Thành, vuốt ve đôi mắt đã nhắm tịt đến mái tóc rối bời của chàng, chờ khi mảng tóc đen cuối biến thành màu trắng, nàng khẽ nhếch môi: "Uyên Thành, chàng hi sinh mạng sống, bỏ một đoạn tình duyên lấy bình an vô sự cho thiếp, giờ hãy để thiếp dùng máu đầu tim vớt lại linh hồn và thế xác chàng khỏi thứ tà ma nhé!"

Nói xong nàng cầm thanh chủy thủ giấu bên hông mình, cụp mắt nhìn xuống vị trí trái tim bản thân, sau dừng ánh mắt trên vết thương trước ngực chàng.

Nàng không hề do dự, liền mau chóng đâm chủy thủ thẳng tim mình, để chủy thủ ngấm đủ máu tươi, hoa văn khắc trên bề mặt lóe tia sáng thì nàng lập tức nhịn đau rút ra, tiếp diễn hướng mũi chủy thủ về ngực chàng, nhắm chuẩn vết thương đang rỉ máu mà đâm xuyên.

Khoảng khắc ấy Huyền Uyên Thành bỗng mở mắt, hai mắt đục ngầu đầy sát khí, mang theo dáng vẻ xa lạ thuộc về Thần Linh.

Thần Linh cảm giác nguy hiểm nên vội vàng hiện hình, vô thức ngưng tụ khí đen đánh Tân Phương Phương ngã ra sau, khiến nàng ngỡ ngàng ngất lịm, đáng tiếc chậm trễ một bước, vì chủy thủ đã đâm sâu vào ngực.

Thần Linh tức thì muốn rút chủy thủ khỏi người, nhưng lại không rút nổi, rốt cuộc không rõ do chủy thủ phát huy tác dụng hay sao, Thần Linh tự động trở nên điên dại quơ tay lung tung, làm những khí đen tán loạn tứ phía, đánh trúng người xung quanh.

Lúc này gió trời lồng lộng hắt qua cánh rừng sâu thẳm, mây đen kéo đến giăng kín trời xanh, cơn mưa đổ ào bất chợt, làm tráng cảnh mưa máu tanh tươi càng ảm đạm thê lương thêm.

Chẳng biết thời gian trôi bao lâu, thời điểm Thần Linh đánh rơi được chủy thủ xuống đất cũng là khi Thần Linh phải phát ra tiếng hét huyễn hoặc rung chuyển đất trời: "Ta không cam tâm!

Ta không cam tâm!"

Một tiếng đứt đoạn, Thần Linh cứ thế tan biến trả lại Huyền Uyên Thành cơ thể và linh hồn nguyên vẹn.

Phần Lâm Khắc đã nằm dưới đất, dáng điệu trợn tròn mắt không muốn tin, vì vừa rồi khí đen đánh trúng thân thể, hắn ta lại bị Cung Tường chém mấy nhát, giờ chỉ còn hơi thở thoi thóp

Hắn ta cùng Thần Linh giống nhau, không cam tâm có kết cục này.

(Ngày mai sẽ là chương cuối.)
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Chương 159: Một Cành Một Hoa, Một Đời Cùng Tàn. (HẾT)


Phía Nam Hà Dương, Phủ Vương Gia.

Vào ban đêm hôm sau Huyền Uyên Thành mới tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy là Mặc Ôn Khanh, chàng hơi ngờ vực rồi bỗng từ giường bật dậy hỏi: "Phương Phương đâu?"

Mặc Ôn Khanh lưỡng lự, một hồi trả lời: "Thừa tướng đến đây, ông ấy mang cả hai tỉ muội đi về rồi."

Chàng nhướng mày khó tin, nhưng lại như nghĩ đến gì liền vội vàng hỏi tiếp; "Có phải Phương Phương đã tự đâm mình rồi lấy máu đầu tim không?"

Lời nói vừa xong, Mặc Ôn Khanh chậm chạp gật đầu thay lời xác nhận.

Y không quên bổ sung thêm: "Khả năng sống sót của Tân Phương Phương rất thấp, sinh mạng như ngọn đèn trèo trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi."

Câu chữ cuối khiến Huyền Uyên Thành chết lặng, chàng đỏ mắt, vô thức giơ tay sờ lên ngực bản thân, trên đó không có một vết thương nào tồn tại, tựa hồ tất cả những màn mưa máu tanh tươi, đau đớn từng trải kia đều là giấc mộng, tuy nhiên sự thực đâu giống vậy.

Chàng không chết, ngược lại để thê tử mình chịu khổ, không được, giờ chẳng phải lúc tự trách hay hối hận, đáng lẽ chàng nên ở cạnh nàng mới đúng.

Một khi nàng từ bỏ bình an, thì chàng sẽ cùng sống cùng chết như nàng mong muốn, cũng không cần vớt vát điều gì nữa cả, vì càng hi sinh càng đau lòng thay đối phương.

Khi mà mọi lo toan suy tính cho nàng chỉ vô ích, đó là một nỗi giày vò lẫn nhau chứ không hề tốt đẹp như chàng nhận định.

Huyền Uyên Thành nghĩ đến đây, hạ quyết tâm đứng lên để đi tìm Tân Phương Phương, có điều Mặc Ôn Khanh bên cạnh thấy thế thì hiểu chàng định làm gì, y bất đắc dĩ cất tiếng ngăn cản: "Huynh tốt nhất đừng đi tìm người, thừa tường sẽ không cho huynh gặp Tân Phương Phương, bởi ông ấy biết chuyện hương phi hạ độc rồi, trước khi ông ấy đi đã nói cả đời này không tha thứ, e rằng huynh và Tân Phương Phương không thể nào nữa."

Mặc Ôn Khanh còn nhớ rất rõ lúc y và Tân Cầm Nhi rời đi, nửa đường va phải Thừa tướng, mặt ông ấy đằng đằng sát khí, bắt bọn họ dẫn đường đi gặp Huyền Uyên Thành, qua vài lần dò hỏi, y biết Thừa tướng phát hiện ra mọi chuyện.

Sau y thật sự kêu thuộc hạ của Huyền Uyên Thành dẫn ông ấy đến chỗ kia, nhưng chưa đến hang động mà ngỡ ngàng nhìn thấy cảnh tượng thi thể ngổn ngang dọc đường, máu tươi nhuộm đỏ từng vũng nước mưa, cuối cùng đập vào mắt là Huyền Uyên Thành nằm hôn mê, Tân Phương Phương thân đầy máu ngã dưới đất bất tỉnh, Cung Tường, Cung Y bị thương nặng nề.

Đi thêm tới hang động lại là khung cảnh Tiêu Huỳnh hơi thở thoi thóp giữa đống xác chết.

Mãi sau cứu hết những người còn sống, thì chân tướng mới lộ rõ, Huyền Uyên Thành bị thuộc hạ cũ phản bội, người kia đem mọi bí mật về Nhân tộc, Thánh nữ Hương phi, hiến tế Thần linh, nói ra với kẻ thù Huyền Uyên Thành, nên kế hoạch tiêu diệt mỗi Thần linh trở thành cuộc chiến thảm thương.

Chưa kể là kẻ thù lần này là tên thế tử của Quân quốc sớm vong từ lâu, thế tử ấy trùng hợp là hộ vệ luôn bên cạnh Thừa tướng, một trận âm mưu tính kế trả thù, khiến Huyền Uyên Thành rơi vào thế khó.

Cái Mặc Ôn Khanh không ngờ nhất là nghe Cung Y kể việc Tân Phương Phương sẵn sàng hi sinh mạng, cứu Huyền Uyên Thành khỏi việc bị thứ tự xưng Thần linh kia đoạt thân diệt hồn.

Đáng tiếc đây cũng là chuyện khiến cho người làm cha thương con như Thừa tướng oán hận Huyền Uyên Thành, ông ấy đã hận Hương phi lừa gạt, càng hận Huyền Uyên Thành không bảo vệ tốt nữ nhi của mình.

Mặc Ôn Khanh thở dài trong lòng, đi đến gần khuyên nhủ Huyền Uyên Thành: "Sự việc khó mà vãn hồi, Uyên Thành, huynh đừng tự trách quá nhiều, hãy vững tâm bước qua hỗn độn lần này."

Huyền Uyên Thành lặng im không đáp, nhưng tại khóe mắt sớm ngưng tụ dòng lệ xót xa.

...

Bốn năm sau.

Tân phủ, hậu viện.

Mọi người ngồi bàn ăn, tất cả đưa mắt chăm chú nhìn nữ tử đang cắm cụi ăn cơm, mỗi người mang một nét mặt khác nhau, chỉ là ánh mắt họ đều cùng mừng rỡ và quan tâm, trong số đó Thừa tướng để ý nữ tử nhiều nhất.

Bởi vì nữ tử kia không ai khác ngoài Tân Phương Phương, nữ nhi số khổ của ông, từ sau bốn năm trước, khi biết rõ mọi chuyện bản thân bị người ta lừa gạt hết nhiều năm kia, ông đã đến phía Nam, Hà Dương mà đón nữ nhi mình về đây.

Nhưng lại chậm một bước, khi ông đến là lúc Phương Phương yếu ớt nằm dưới đất chờ chết, có trời mới biết ông hoảng loạn và căm hận Huyền Uyên Thành ra sao, hai mẫu tử mà ông từng giúp đỡ lại lần lượt làm khổ nữ nhi nhà ông.

Nếu như sự lừa gạt bao năm được đền bù bằng việc Phương Phương sống tốt khỏe mạnh, thì ông sẵn lòng lượng thứ, tuy nhiên sau tất cả gian dối là tiếp tục tổn thương sinh mạng con bé như vậy, ông không thể tha thứ.

Có điều khiến ông phải cảm tạ trời cao nhất là cứu được Phương Phương, tuy con bé hôn mê bất tỉnh suốt bốn năm qua, nhưng rốt cuộc vẫn bình an tỉnh lại.

Thừa tướng nghĩ đến đây liền bỏ qua bụng tâm sự, dùng ánh mắt hiền hòa, nhẹ nhàng gắp thức ăn cho Tân Phương Phương, không quên nhắc nhở nàng: "Ăn từ từ thôi, không ai tranh của con đâu."

Giọng ông cất lên, các di nương đồng loạt phụ họa.

Nhị di nương: "Phải đó, nhị tiểu thư ăn chậm lại kẻo bỏng nữa."

Tam di nương: "Đúng đúng, nhị tiểu thư thong thả dùng bữa, nếu còn muốn ăn hay thèm gì cứ nói ra, chúng ta sẽ nấu cho người ăn thêm."

Tứ di nương; "Nhị tiểu thư, ăn chậm nhai kĩ, không nên nuốt nhanh, dễ mắc nghẹn."

Tân Phương Phương nãy giờ cắm đầu cắm cổ ăn, nghe mọi người thay nhau nhắc mình, nàng mới ngẩng đầu quan sát, trông thấy ai cũng mang dáng vẻ vui mừng lẫn sự quan tâm quá nhiều, làm nàng hơi khó hiểu hỏi: "Tại sao mọi người nhìn con như kiểu lâu lắm rồi không thấy thế?"

"Không có gì, do nhị tỉ ăn nhanh hơn mọi khi đó thôi."

Tân Cầm Nhi vừa nói hộ vừa dùng tươi cười che giấu sự toan tính bất thường.

Tân Phương Phương không phát giác điều gì, chỉ ồ một tiếng, động tác ân từ tốn trở lại.

Mọi người theo sau bắt đầu động đũa, tạo nên bầu không khí vui vẻ ấm cúng quen thuộc của Tân phủ.

...

Hôm sau Tân Cầm Nhi ở trong thư phòng cùng Thừa tướng bàn luận, một hồi sau bước đi khỏi, không quên kéo Tân Phương Phương cùng xuất phủ.

Ngồi trên xe ngựa, cả đoạn đường hướng về Ôn Vương Phủ, lúc đến nơi, Tân Phương Phương nhíu mày nói: "Muội dẫn tỉ đến đây làm gì?"

Tân Cầm Nhi thấp giọng trả lời: "Phụ thân bảo tỉ là nói hòa ly với Ôn vương, muội chỉ làm theo căn dặn thôi."

"À, ra vậy, chắc phụ thân không muốn tỉ dính líu tới nam nhân thô bạo ấy, được rồi, hôm nay tỉ đây dứt khoát kết thúc chuyện này."

Tân Phương Phương gật gù hiểu thấu.

Ngày hôm qua phụ thân có nhắc về việc nàng đã thành thân cùng Ôn vương, chính nàng chưa rõ bản thân mới ngủ một giấc sao bỗng thành thê tử người ta, hỏi ra thì phụ thân giải đáp rằng do nàng bị Ôn vương tổn thương khiến mất trí nhớ.

Khi ấy vẫn ngờ vực chẳng tin, nhưng đến lúc nhìn thấy vết sẹo to chà bá trước ngực, nàng lập tức tin bản thân chót gả cho tên vũ phu chết tiệt!

Thật trùng hợp, nàng đây muốn xem xem cái tên hại mình suýt chết có bộ dạng tròn vuông hay méo mó.

Tân Phương Phương suy nghĩ xong xuôi, dáng điệu hùng hổ bước vào Ôn Vương Phủ, dưới ánh mắt kinh ngạc của các gia nhân ở đó, nàng kéo một người hỏi: "Ôn vương có trong phủ không?"

"Thưa vương phi, vương gia đang chờ người ở đại sảnh."

Người kia cung kính đáp trả, đồng thời dẫn nàng đi đường.

Lướt qua một đoạn đường, ít lâu sau Tân Phương Phương trông thấy một nam nhân đứng quay lưng lại, nàng thả chậm bước chân mà tiến lại gần, ánh mắt quan sát đối phương.

Dáng người cao gầy, tấm lưng dài vững vàng, trên thân mang bộ lam y thanh nhã, lúc nam nhân nhẹ nhàng xoay người, dung nhan gương mặt triệt để lộ rõ.

Một sống mũi cao thẳng tắp, cánh môi mỏng cong lên, kèm đôi mắt buồn chất chứa sự dịu dàng quen thuộc, quan trọng nhất là Tân Phương Phương chỉ liếc qua cũng thấy bên trong hai mắt ấy, con ngươi kia toàn bộ đều là phản chiếu hình hài của nàng.

Đây là vị Ôn vương tên Huyền Uyên Thành, có danh tiếng tốt nhất Kinh Thành, tính tình điềm tĩnh nhã nhặn, nhưng có thể thô bạo đối với thê tử mình?

Thật uổng phí cái mã này.

Tân Phương Phương âm thầm tiếc rẻ, mặc dù nắm chắc bảy phần tìm đúng người, nàng vẫn mở miệng hỏi: "Người là Ôn vương sao?"

Huyền Uyên Thành im ắng gật đầu thay câu nói, ánh mắt u sầu bao năm, rốt cuộc hiện hữu tia sáng hiếm hoi khi nhìn vào nàng.

Nàng bên này có được sự xác nhận, tức thì nói: "Ôn vương, chúng ta hòa ly đi!"

Nghe hai từ hòa ly, Huyền Uyên Thành nâng chân tiến một bước về phía nàng, khẽ hỏi: "Tại sao muốn hòa ly?"

"Gia phụ của tiểu nữ đã phản đối hôn sự này, riêng chuyện quá khứ càng không tốt đẹp, vậy thì duy trì lương duyên này để làm gì?"

Tân Phương Phương bắt chước chàng, cũng tiến lên, điệu bộ hoàn toàn không yếu thế.

Chàng nghe, sắc mặt không đổi nhìn thẳng nàng, chậm rãi nói: "Nàng không muốn tiếp tục với ta, vậy muốn cùng chúng nó tiếp tục chứ."

Lời nói vừa dứt, ba tiếng sủa vang dội, thành công làm nàng giật mình nhảy cẫng.

Xong vô thức quay đầu ra sau, dáng hình ba con cẩu cao to lập tức đập vào mắt, nàng nhất thời đứng hình, Đại cẩu, Nhị cẩu, Tam cẩu đồng loạt nhe răng nở một nụ cười thân thiện, còn phát ra thanh âm gừ gừ đầy trìu mến.

Nhìn ba con cẩu đang lại gần mình, khóe mắt nàng giật giật, miệng cảnh cáo kêu: "Ui là trời, cẩu ngoan không nên manh động!

Này này này, có nghe không hả."

Tiếc rằng ba con cẩu chẳng chút nào kiêng dè mà cứ lấn tới.

Chúng không để Tân Phương Phương có cơ hội hành động mà nhảy lên đẩy người đổ về phía Huyền Uyên Thành.

Huyền Uyên Thành nâng tay chuẩn xác đỡ được, nhưng chàng lại tùy ý để cả hai người ngã xuống đất, sau cùng ở dưới đất ôm chặt lấy nàng, hé môi hỏi: "Bây giờ nàng muốn tiếp tục với ai?"

Tân Phương Phương vẫn ngẩn ngơ vì loạt động tác của một người ba cẩu, ít lâu sau nàng chớp mắt phản ứng, ngẩng mặt nhìn chàng thật sâu xa, bên trong đầu dần xẹt qua những kí ức cũ kĩ bị đánh mất, cuối cùng nàng buột miệng thốt: "Uyên Thành..."

Tiếng nữ tử nhè nhẹ giống gọi tên lại giống đáp trả câu hỏi, không rõ là chứa đựng biết bao tình cảm, cơ mà tựa như ngọn lửa đốt ngòi pháo nổ, vô tình kích phát cảm xúc hỗn độn ở lòng chàng.

Đã rất lâu, kể từ khi Mặc Ôn Khanh nói là Thừa tướng tìm đến, yêu cầu chữa trị cho thê tử chàng, rồi tiếp diễn cứu được mạng nàng, giải hết độc tính kia, phần sau đó nàng chìm trong hôn mê, chàng lại nghe thấy Thừa tướng muốn Mặc Ôn Khanh xóa vài kí ức trong đầu nàng.

Chàng chỉ có thể bất lực im lặng, bởi vì tất cả điều ấy do bản thân gây nên sai lầm, dù đã thử làm mọi cách bù đắp chăng nữa, Thừa tướng cũng không để chàng lại có cơ hội gần nàng.

Suốt bốn năm, ngày hay tin nàng tỉnh dậy, chàng nghĩ đến muôn vàn cảnh tượng hai ngươi gặp gỡ, hoặc về sau này không liên quan đến nhau, chỉ là tới hiện giờ, khi nhìn nàng đứng trước mặt, nghe nàng kêu tên quen thuộc, chàng biết đời mình vĩnh viễn cũng đừng hòng xa nàng.

Huyền Uyên Thành nghĩ đến đây chợt nở nụ cười, thả lòng vòng ôm đối với Tân Phương Phương, chàng chuyển tay vuốt nhẹ tóc nàng, cất giọng dịu dàng thầm thì: "Chúng ta tiếp tục lương duyên, phu thê gắn kết, một cành một hoa, một đời cùng tàn."

Tân Phương Phương khẽ chống tay ngồi dậy, mỉm cười đồng ý, không quên nhắc chuyện Thừa tướng: "Nhưng chúng ta vẫn nên thuyết phục phụ thân thiếp trước, khi nào ông ấy tha thứ thì mới tính tiếp."

Chàng gật đầu đồng thuận, ánh mắt dán chặt lên người nàng.

(HẾT)

(Truyện chữ tự sáng tác: Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?

Tác giả: Puii Pi Dy.

Năm phát hành: 2017, năm hoàn thành: 2022.

Số chương hoàn thành 159, số ngoại truyện 5. (Đã ra 3)

Lời nói cuối: Truyện được viết từ lúc tác giả còn 15 tuổi, khi mà bản thân tác giả mới chập chững bước chân vào giới viết, thêm một điều nữa là tác giả không có học vấn cũng như sự trải đời như bao người khác, việc đặt bút mà viết lên con chữ là nhờ duyên thôi.

Tất cả những bộ truyện tác giả viết không hề mong muốn các độc giả học theo và hướng tới điều tiêu cực, nên độc giả vui lòng chỉ đọc nó với tâm thế giải trí.

Như các độc giả theo dõi tác giả lâu cũng biết rằng tác giả là một người khuyết tật, trình độ hiểu biết và suy nghĩ đều kém rất nhiều, nên tác giả rất hy vọng được chỉ bảo bằng những lời nhận xét khác nhau từ mọi người.

Cuối cùng chân thành cảm ơn các bạn đã đọc truyện và đồng hành cùng tác giả, bộ truyện Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?

- chính thức khép lại, hẹn gặp độc giả vào những bộ:

Hồng Nhan Họa Thủy, Thiếp Không Muốn Rước Họa Vào Thân.

Thừa Tướng, Đến Lúc Phải Thành Hôn Rồi!)
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Chương Thông Báo.


Vì truyện đã bị reup quá nhiều, tác giả sẽ tạm thời thoát khỏi Wattpad, nên các phần ngoại truyện tiếp theo sẽ xuất hiện trên Enovel: Puii Pi Dy, Facebook: Hiền Nguyễn (Puii Pi Dy) Các app khác cùng bút damh.
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Nam Nhan Họa Thủy, Thiếp Không Muốn Rước Họa Vào Thân.


Sau tác phẩm Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?

Puii Pi Dy muốn gửi đến độc giả một bộ Xuyên Không khác, mang tên: Nam Nhan Họa Thủy, Thiếp Không Muốn Rước Họa Vào Thân.

Đây là bộ truyện không có yếu tổ hài hước như những bộ truyện dài trước đây, một bộ truyện tình cảm báo thù của nữ phụ Diệu Phương Sinh.

Các bạn sẽ được cảm nhận một vị thê tử khổ sở vì có phu quân ngọt ngào như hũ mật, ngọt đến độ ong bướm đeo bám, đốt cả mình đến thương tích đầy người, chưa kể những kẻ ghen ăn tức ở hãm hại.

Nam Nhan Họa Thủy, Thiếp Không Muốn Rước Họa Vào Thân.

Tác giả: Puii Pi Dy.

Thể loại: Xuyên sách, ngược tâm, ngược thân, cổ đại, huyền huyễn, nữ mạnh mẽ.

Nội dung:

Kiếp trước Diệu Phương Sinh gặp tai nạn rồi chết đi, tuy nhiên đây là sai lầm do Diêm vương tính tuổi thọ sai, vốn dĩ vẫn có thể sống an ổn hơn ba mươi năm nữa.

Nhưng Diêm vương không có cách làm người chết sống trở lại, hắn ta chỉ có thể sửa chữa sai lầm này bẳng cách đưa Diệu Phương Sinh xuyên sách.

...

Diệu Phương Sinh trở thành nữ nhân cùng tên, tuy nhiên không phải mượn xác hoàn hồn, là Diêm vương giúp Diệu Phương Sinh luyện thân thể khác, chỉ đổi thân phận nữ phụ để tồn tại trong thế giới này.

Lúc nữ phụ chết đi theo đúng tình tiết, Diệu Phương Sinh hoàn toàn thay thế nàng, sau gả cho nam phụ tên Nam Lăng Tử - Nhị vương gia nổi tiếng hồng nhan họa thủy.

Mà đời người luôn có những sắp đặt định mệnh trớ trêu, Diệu Phương Sinh trót yêu Nam Lăng Tử, cứ như vậy cùng chàng trải qua ngày tháng phu thê chân thật nhất.

Ngày sau Nam Lăng Tử xuất chinh đánh giặc, gặp gỡ nữ chính tên Lan U Cơ, là Tướng quân nước địch.

Diệu Phương Sinh ở trong phủ thì mang thai, đứa bé xuất hiện sau khi Nam Lăng Tử đi, bị thiên hạ nghi ngờ là con của người khác, bản thân Diệu Phương Sinh cũng vô tình mang tiếng lẳng lơ không biết giữ mình trong sạch.

Diệu Phương Sinh biết rõ ai đứng đằng sau những việc này, tất cả là do các nữ nhân thầm mến mộ Nam Lăng Tử làm ra, bọn họ luôn ghen tị vì Diệu Phương Sinh được gả cho Nam Lăng Tử, một nam nhân ôn tồn dịu dàng, sở hữu dung nhan say đắm lòng người.

Nam Lăng Tử là phù vân không thể nắm bắt, chỉ có thể từ xa ngắm nhìn, họ cho rằng Diệu Phương Sinh không xứng bay bên cạnh phù vân này.

Thời gian về sau Diệu Phương Sinh bị người khác tính kế, người kia hết hạ độc cho đến hại Diệu Phương Sinh phải rơi xuống vực sâu đầy tuyết phủ, đứa bé trong bụng nàng vì thế mà sinh non.

Diệu Phương Sinh bị thương nặng, dần chìm vào hôn mê không thể tỉnh lại, thời điểm đó là lúc cốt truyện bắt đầu.

(Truyện bắt đầu từ ngày 15/7, để có thể ra mắt đều đặn cho độc giả xem.)
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Ngoại Truyện: Vương Phi Có Hỉ Rồi?


Đọc full trên Enovel.
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Ra mắt truyện mới.


Lam Nhan Họa Thủy, Thiếp Không Muốn Rước Họa Vào Thân.

Đã ra mắt trên NovelToon, hy vọng độc giả ủng hộ
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Ngoại truyện: Tình Ái Lấn Át Tình Thân.


Trên MonkeyD và TYT.
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Phu Quân Công Lược Bạch Nguyệt Quang


Phu Quân Công Lược Bạch Nguyệt Quang

Giới thiệu:

Lan Hạ Ánh sống nửa đời vì đồng tiền, cuối cùng tham lam quá mức mà chết ngay tại đám cười của bản thân.

Lan Hạ Ánh kiểu: "Hỏi thế gian sức mạnh money là gì, mà khiến tôi giỗ đầu sớm quá."

...

Lan Hạ Ánh chẳng biết tại sao mình xuyên không đến chốn chiến trường giăng đầy mưa máu tanh tươi, chưa kịp định thần thì lại như con chuột bị đám mèo vờn lấy vờn để.

Đáng thương thay là bỗng phát hiện đa phần mọi người đều hướng cái nhìn bất thiện về nàng.

Một người có thân phận Dạ Vương Gia.

Kẻ làm Thái Tử tôn quý.

Điểm chung của bọn họ đều như nhau, rằng có tình cảm với vị Quốc Sư bất phàm ấy.

Lan Hạ Ánh không muốn tham gia vào cuộc tình tay ba này, nhưng một câu từ Thái Tử lại thức tỉnh nàng: "Đường Tình Ái, trái tim ngươi đang rung động vì ai?"

...

(Bộ truyện mới ra mắt trên MonkeyD và TYT, là một bộ xuyên không hài hước như Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?

Nữ chính Lan Hạ Ánh là người phát âm tiếng anh nửa mùa, cô rất thích tiền và đã đổi cả sinh mệnh để có được tiền.

Sau khi xuyên qua lại gặp tình cảnh éo le ở biên cương, còn có những giấc mơ đòi mạng đầy vô tri.

Pi hy vọng đây sẽ là bộ truyện hợp gu các độc giả nè.)
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Ngoại Truyện: Vì Tình Thân Nên Phụ Tình Nàng.


Đọc trên MonkeyD và TYT.
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Tình Yêu Kết Thúc, 4 Lạng Ngoi Lên.


Tình Yêu Kết Thúc 4 Lạng Ngoi Lên

Tác giả: Puii Pi Dy

Thể loại: Xuyên không, cổ đại, nữ độc ác, nam si tình (Mà méo phải với nữ chính)

Giới thiệu:

Khi tình yêu người ta dành cho mình chỉ là một sự bù đắp, sự thật rằng anh ta yêu kẻ mình hận nhất.

Nguyên Diêu rất rất muốn đánh chết đôi cẩu nam nữ đó!

Nhưng lúc biết đôi cẩu nam nữ ấy tạo ra thế giới riêng để trải qua hạnh phúc với nhau, Nguyên Diêu đã quyết tâm phá hoại bọn họ.

Nếu trời cao thà tiếc thương một đôi uyên ương mệnh khổ chứ không xót xa Nguyên Diêu số nhọ.

Vậy Nguyên Diêu đành hóa tính chó, quyết sống bốn lạng cho ông trời xem!

Link: MonkeyD và TYT :truy cập web hoặc app, ghi tên truyện hoặc tên tác giả!

(Vì vấn đề reup nên tác giả chỉ ra truyện trên MonkeyD và TYT hoặc Facebook Hiền Nguyễn (Hiền Săm Soi)
 
[Full] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Giới Thiệu Truyện Mới.


Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng.

Tác giả: Puii Pi Dy

Thể loại: Xuyên Nhanh Công Lược, Cổ Đại, Huyền Huyễn.

Giới thiệu:

Nhất thế Sinh Tử bất ly.

Lam Nhan Họa Thủy.

Sinh Tử biệt ly.

Năm ấy hắn chỉ vì yêu nàng mà trái luật thiên địa, giúp nàng sống sót ở nhân gian bình an.

Hắn sẵn lòng chịu phạt vạn kiếp bất phục chỉ mong nàng được hạnh phúc...

Còn nàng yêu một người dù chịu khổ đến nỗi mình đầy thương tích.

Khi quay đầu lại nhìn hắn thì là cảnh hắn phải luân hồi ngàn năm, hứng lấy kiếp nạn nhân gian khó khăn.

Nàng quyết định theo hắn cùng chịu khổ, nhưng bọn họ trải qua bao nhiêu kiếp người đều là thứ tình cảm khó thành yêu.

Bởi vì dù có sống trăm kiếp thì nàng vẫn mơ thấy lam nhan ấy...

Và đièu nàng không biết rằng giữa những kiếp người kia, chàng luôn len lỏi rồi nhẹ nhàng tan biến.

...

Puii Pi Dy: "Nam Lăng Tử và Diệu Phương Sinh, nhất thế Sinh Tử bất ly, lam nhan họa thủy, Sinh Tử biệt ly."

Truyện đọc tại MonkeyD, và TYT app, Wattpad.
 
Back
Top Bottom