Cứ khoảng ba bốn ngày, Quang Khải lại vào thăm tôi một lần.
Khi đến anh ấy hay mang cho tôi mấy đồ ăn vặt tôi thích.
Thấy tôi không chịu ăn, anh ấy lại cằn nhằn uổng công anh ấy mang đến.
Tôi nghe nhức đầu nên cũng cố nuốt vào cho hết.
Hôm nay, như mọi khi Quang Khải lại vào thăm.
Anh ấy mang theo ít nhãn và mấy quả cóc dầm.
Sau khi ép tôi ăn hết mấy thứ đó xong thì quay sang hỏi tôi:
– Thu Cúc, a hoàn của em có bao giờ kể chuyện về gia cảnh cô ta với em không?
Tôi ngớ người ra nhưng vẫn trả lời:
– Thu Cúc?
Em chỉ biết là cô ấy mồ côi cha mẹ từ nhỏ, bị đem cho từ bé.
Sao anh lại hỏi thế?
– Bọn anh đang nghi ngờ cô ta.
Người chuẩn bị và đưa món đồ chơi đó cho em là cô ấy.
Lúc hỏi cô ấy về chuyện món đồ chơi, cô ta cứ quanh co nói là chủ ý của em
– Cô ấy và em vẫn rất tốt.
Sao có thể là cô ấy được?
– Mọi chuyện vẫn chưa rõ ràng.
Nếu không phải là cô ta thì tốt.
Nếu đúng là cô ấy thì từ nay về sau, em nên thận trọng hơn, ngay cả với nô tì của mình
Những lời Quang Khải nói thực sự đã đả kích tôi.
Thu Cúc không giống Thanh Mai, người vốn chăm sóc tôi từ khi tôi còn ở chùa Vân Tiêu nhưng cô ấy đối với tôi có quan tâm, chăm sóc, ít nhất là tôi cũng cảm thấy thế.
Tôi thực sự cầu mong người hại tôi không phải là cô ấy.
Hai hôm sau, tôi nghe thấy tiếng lao xao ở ngoài cổng ngục.
Tôi đoán chắc là Quang Khải lại đến, thầm nghĩ bụng hay là có tin gì mới nên mới đến thăm lại tôi sớm thế.
Cho đến lúc mấy người cai ngục đưa Thu Cúc vào buồng giam bên cạnh, tôi vẫn không tin vào mắt mình.
Tôi hỏi cô ấy:
– Thu Cúc, sao cô lại ở đây?
Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt ấy vô cảm chứ không như hồi trước.
Đợi mấy người lính ngục đi, cô ấy mới nói với tôi:
– Người ta bảo tôi có tội, vì thế mà tôi mới phải vào đây
– Cô đừng lo, công lý sẽ chiến thắng.
Chúng ta rồi sẽ được thả ra
Cô ấy ngửa mặt lên trời, cười một cái.
Điệu cười ấy tôi nhìn mà thấy chua chat.
– Công lý ư?
Trên đời này làm gì có công lý
– Cô đừng bi quan như vậy.
Còn có bộ hình, còn có quan gia và bệ hạ
– Cô nghĩ những người đó sẽ trả lại công lý cho tôi ư?
Nếu mà quả thực như vậy thì họ đã không còn ngồi ở đó nữa rồi
Tôi không hiểu Thu Cúc định ám chỉ điều gì, chỉ cảm thấy càng ngày càng hoang mang.
Cô ấy trước mắt tôi giống như là một người khác, một người mà tôi hoàn toàn không biết.
Được một lúc, cô ấy lại quay sang hỏi tôi:
– Cô có biết tại sao sau khi bắt giam tôi mà họ vẫn không thả cô không?
Thấy tôi lắc lắc đầu, cô ấy lại nói tiếp:
– Vì họ nghi ngờ cô cũng có liên quan, vì họ nghi ngờ cô cũng là người họ Lý
Nói xong cô ấy lại cười một tràng.
Tôi không hiểu cô ấy nói gì.
Cái gì có liên quan?
Cái gì là người họ Lý?
– Ý của cô là sao?
Tôi không hiểu
Cô ấy quay sang nhìn tôi cười châm biếm:
– Ứng Thụy à, nói cô khờ dại quả thật không sai.
Mà cũng nhờ cô như thế nên tôi mới đầu độc được hoàng tử.
Chỉ tiếc là lại không thành.
Không ngờ nhà họ Trần lại phúc lớn mạng lớn như vậy
Đầu tôi như muốn nổ tung ra.
Nói như vậy tức là Thu Cúc đã nhận cô ấy là người hạ độc hoàng tử, hãm hại tôi?
Tôi thực sự là không muốn tin, người luôn ở bên cạnh tôi lại hãm hại tôi, liệu trên đời này còn điều gì tồi tệ hơn thế nữa?
Tôi thều thào hỏi lại cô ấy:
– Tôi đối với cô không hề tệ bạc.
Sao cô có thể làm như vậy với tôi?
Còn hoàng tử?
Hoàng tử mới chỉ là một đứa trẻ chưa đầy 2 tuổi...
Thu Cúc tựa mình vào tường, mắt nhắm lại, giọng cô ấy đều đều:
Từ khi tôi biết nhớ thì chỉ biết mình là con nhà nghèo, mồ côi cha lại không có họ hàng thân thích.
Năm tôi lên bảy, nhìn thấy ngoài quán người ta bán que xiên thịt ngon quá liền lén lấy một cái, rồi chạy về chia cho mẹ.
Mẹ tôi nhìn thấy, bắt tôi đem trả lại rồi đánh cho một trận, đánh xong lại ôm mặt khóc than rằng "nếu cha con biết mẹ dạy con như thế này thì làm sao mà mẹ còn mặt mũi gặp ông ấy nữa."
Tôi thấy bà khóc như vậy, cũng ôm bà khóc rồi rối rít xin lỗi.
Hôm sau, bà ấy đem tôi lên kinh thành rồi đến nhà một người quen xin ở nhờ.
Ban đầu, người quen đó nhìn mẹ tôi mặt tái mét, hốt hoảng, định đóng cửa lại không cho vào thì mẹ tôi vội giữ cửa rồi quỳ xuống.
Đấy là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ quỳ xuống xin người ta.
Tính mẹ tôi thanh cao, mặc dù chúng tôi nghèo nhưng bà ấy chưa bao giờ hạ mình cầu xin ai.
Lần ấy, tôi biết bà ấy làm vậy là vì tôi.
Bà chủ nhà thấy mẹ tôi như vậy cũng thương hại nên cho mẹ tôi vào, còn cho ăn cơm.
Đấy cũng là lần đầu tiên tôi được ăn bữa cơm no nê như thế.
Sau đấy, hai người vào phòng riêng nói chuyện, tôi ở ngoài một lúc thì mắc tiểu nên đi vào phòng định hỏi thì nghe thấy tiếng mẹ tôi nghẹn ngào nói "năm đó nhà họ Trần giết hết tôn thất nhà họ Lý (1), may mà em đang dưỡng thai bên đằng ngoại tránh được nên hai mẹ con mới thoát chết.
Sau này, sợ làm liên lụy đến bố mẹ ruột, em phải đem con đi lưu lạc.
Con bé đường đường là con nhà quyền quý, như người ta đã là cành vàng lá ngọc rồi giờ đây ngay cả bữa ăn cũng không được no.
Nếu biết thế này, năm đó em thà để hai mẹ con em cùng bị chôn sống cùng mọi người cho rồi" Sau đấy tôi còn nghe thấy bà chủ nhà nói tôi có thể ở lại được còn mẹ tôi thì không.
Sau đấy mẹ bỏ tôi đi mất.
Tôi ở lại nhà đấy được ăn no, mặc ấm, nhưng tôi thà sống những ngày nghèo đói nhưng còn có mẹ còn hơn sống cảnh hàng đêm nằm ôm mặt khóc nhớ mẹ...
Cô ấy nói đến đây thì nghẹn ngào, tôi cũng không để ý nước mắt mình cũng đã đầm đìa mặt rồi.
Sau này tôi biết được bà chủ nhà ấy trước kia là cung nữ của Thuận Trinh hoàng hậu (2).
Khi nhà Lý sụp đổ, bà được cho xuất cung.
Sau này, khi tôi được 10 tuổi, bằng mối quan hệ cũ, bà đã xin cho tôi làm nô tì cho Linh Từ Quốc Mẫu tại phủ Tướng Quốc.
Lần đầu tiên đến phủ Tướng Quốc, khi gặp Trần Thủ Độ, tôi đã chỉ hận là không thể cầm dao đâm chết người đã hại chết gia tộc họ Lý.
Đáng tiếc khi đó, tôi chỉ là một đứa trẻ, mà ông ta lại là một con cáo già.
Ông ta thấy tôi nhìn ông ta chằm chằm liền dò hỏi, cũng may tôi nhanh trí khen ông ta trông uy phong oai dũng nên ông ta cũng không hỏi nữa.
Từ sau lần ấy, mọi chuyện tôi đều làm rất cẩn thận, không để ông ta phải phật lòng, chỉ để chờ cơ hội trả thù.
Sau này tôi biết nguyên nhân nhà Lý sụp đổ còn là do bà mẹ ngu ngốc của cô.
Nghe nói nhà họ Lý nhiều lần thuyết phục bà ta lật đổ nhà Trần nhưng bà ta vẫn một mực từ chối.
Vì thế khi hay tin Linh Từ Quốc Mẫu định tìm một nô tì cho cô để bà ta được yên tâm đi lấy chồng, tôi đã xin được vào cung, chờ dịp trả thù.
Tôi hỏi cô ta:
– Oan oan tương báo đến bao giờ?
Người hại nhà họ Lý cô đâu phải là tôi cũng đâu phải là hoàng tử?
– Cô có hiểu được cảm giác mất đi người thân yêu nhất của mình sẽ thế nào không?
Tôi không có khả năng để lật đổ nhà Trần hay giết hết cả nhà họ, nhưng tôi muốn nhà họ Trần cũng phải nếm qua cảm giác đó.
Hoàng tử không phải đang là cốt nhục duy nhất của nhà Trần hay sao?
Còn cô, đúng là lúc đầu tôi không có ý định hại cô.
Nhưng sau thấy cô thường bí mật hẹn hò với quan gia nên tôi đã nhớ tới một Lý Chiêu Hoàng cũng vì tình mà làm hại cả gia tộc họ Lý.
Hơn nữa, không có cô, làm sao tôi có thể hạ độc hoàng tử được?
– Thu Cúc, chuyện đời trước, đúng sai thế nào tôi không biết.
Nỗi đau của cô, tôi có thể cảm nhận được.
Nhưng, chẳng phải cô cũng từng theo tôi và quan gia đi vi hành sao?
Cô có nhìn thấy cảnh dân chúng thái bình, no ấm không?
Cô không thấy đi đâu người ta cũng ca ngợi công ơn nhà Trần, đội ơn triều đình hay sao?
Cứ cho là nhà Trần đã có lỗi với nhà Lý cô đi.
Nhưng những người liên quan đến vụ thảm sát đó liệu còn sống được mấy người?
Sao cô không nghĩ thoáng ra một chút, giải bỏ ân oán cũng chính là giải thoát cho mình
– Ứng Thụy, cô suy nghĩ đơn giản quá.
Cứ cho là tôi không để tâm nữa thì có chắc sẽ không có chuyện gì xảy ư?
Chỉ cần họ biết tôi là hậu duệ nhà Lý, tôi sẽ không tránh khỏi cái chết.
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc mà.
Cô không muốn biết vì sao họ đã biết chính tôi mua món đồ chơi đó, lại tự tay tẩm độc rồi mà vẫn giữ cô ở lại đây không?
Tôi nhìn cô ấy khó hiểu, rồi lắc đầu
– Ứng Thụy, rồi cô cũng trở thành một kẻ si tình như mẹ cô thôi.
Mẹ cô lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, lúc về lại mang theo cô.
Cứ cho là triều đình có cử người theo dõi bà ta nhưng làm sao có thể chắc chắn không có thiếu sót.
Chỉ sợ là một nửa người trong hoàng cung nghi ngờ cô là con ruột bà ấy hoặc có quan hệ huyết thống với bà ấy, mà như vậy có nghĩa cô cũng là một người họ Lý.
Cô nghĩ bệ hạ đột nhiên tốt bụng giữ cô ở lại cung, phong làm công chúa ư?
Chẳng qua chỉ là lấy cô làm con tin, tiện bề theo dõi hành sự của cô và mẹ cô thôi.
Cô nghĩ quan gia yêu thương cô là thật lòng ư?
Tình yêu của các bậc đế vương xưa nay có khác gì nước chảy hoa trôi.
Ngay cả Chiêu Minh Vương Quang Khải, anh ta cho dù có thích cô thì cũng không thể nào qua mặt được Phụng Dương công chúa con gái ruột của thái sư
Thu Cúc càng nói, tôi lại càng cảm thấy đau đầu.
Cô ấy bảo tôi chưa biết chừng là con ruột của mẹ hoặc là hậu duệ nhà họ Lý.
Cô ấy bảo tôi được giữ lại hoàng cung để làm con tin.
Trước kia, tôi đã hơn một lần ao ước cha mẹ ruột mình vẫn còn sống, được một lần gặp mặt họ.
Nhưng bây giờ tôi thà tin tôi là một đứa trẻ mồ côi còn hơn tin vào những điều cô ấy nói.
_____________________
(1) Đại Việt Sử Ký Toàn Thư: Nhâm Thìn, Kiến Trung năm thứ 8 (1232) Trần Thủ Độ giết hết tôn thất nhà Lý
(2) Thuận Trinh hoàng hậu là hoàng hậu cuối cùng nhà Lý, vợ vua Lý Huệ Tông, mẹ của Chiêu Hoàng và Thuận Thiên và là cô của Trần Cảnh và Trần Liễu.
Sau khi nhà Lý sụp đổ, bà bị giáng xuống làm Thiên Cực công chúa, lấy Trần Thủ Độ, sau là Linh Từ Quốc Mẫu