[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Full Ss1] Học Viện Bóng Tối: Cuộc Nổi Loạn Của Ký Ức
Part 20: Sân Khấu Bóng Tối.
Part 20: Sân Khấu Bóng Tối.
Chúng tôi bước ra khỏi căn cứ của hội Cross, đi ngang qua dãy hành lang vắng lặng.
Ánh nắng cuối ngày rọi xiên qua ô cửa, vẽ những vệt sáng loang lổ trên mặt đất.
Tôi bước chậm lại, đầu óc vẫn còn ong ong bởi hàng loạt cái tên vừa được tung lên bàn cờ: Kapii, Nayomi, Dave, Blaze...
Rồi tôi khựng lại.
Cạnh hàng rào cũ phía sân sau, có một người đang đứng.
Cứ như từ đầu đã ở đó, hòa vào không khí, không ai để ý.
Cao, gầy, dáng đứng như một cột cờ gãy — Mohammed.
Ánh mắt cậu ta xoáy thẳng vào tôi.
Không giận dữ, không lạnh lùng... mà như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Tôi nhớ lại lần đầu gặp cậu ta — vào cái ngày định mệnh khi "Cuốn Sổ Tội Lỗi" được đưa cho Chenyang.
Tôi không chạm vào nó, nhưng tôi biết giá trị của nó... và sự nguy hiểm mà nó mang theo.
Mohammed khi ấy đã nói một câu: "Không phải mọi thứ đáng tin đều xứng đáng được cứu."
Yin nhận ra tôi đang nhìn, khẽ liếc sang rồi nói nhỏ: "Kệ hắn.
Mohammed không còn thuộc phe nào cả.
Giờ hắn chỉ quan sát.
Như một bóng ma cũ chưa chịu rời đi."
Tôi không trả lời.
Chỉ nhìn chăm chăm vào bóng người ấy... cho đến khi gió khẽ thổi, tà áo Mohammed lay động.
Cậu ta quay người.
Nhưng trước khi khuất hẳn, cậu ta đưa tay lên – không vẫy, không ra hiệu – mà chỉ giơ lên ba ngón tay.
Một ký hiệu lạ.
Tôi nheo mắt.
Ba ngón tay?
Là một con số?
Hay một lời cảnh báo?
Tôi quay sang Yin, định hỏi, nhưng cậu ta đã quay đi, như thể không thấy gì.
Khi tôi nhìn lại — Mohammed đã biến mất.
Tôi nuốt khan.
Ba ngón tay.
Ba cái tên.
Ba ngày?
Hay là ba kẻ phản bội?
Không khí dần lạnh hơn.
Và trong lòng tôi trỗi lên một linh cảm lạ lùng: Mohammed chưa từng rời khỏi bàn cờ này.
Cậu ta chỉ đang chờ đúng thời điểm...
để lật nó.
Ánh nắng chiều dần tắt, đồng hồ trên tường điểm đúng 3 giờ – giờ tan học quen thuộc của toàn trường.
Từng dòng học sinh bắt đầu rời khỏi lớp, tiếng cười nói, bước chân vang vọng khắp hành lang.
Tôi và Yin đứng bên lề sân, trao nhau cái nhìn ngắn ngủi sau cuộc gặp bất ngờ với Mohammed.
"Chúng ta về thôi," Yin nói nhẹ, giọng bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tôi gật đầu, lòng vẫn còn bối rối.
Cảnh Mohammed đứng đó, giơ ba ngón tay như một dấu hiệu bí ẩn vẫn lởn vởn trong đầu.
Chúng tôi bước dọc hành lang, từng bước chân vang vọng trên nền gạch lạnh lẽo.
Bước ra khỏi cổng trường, ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, nhuộm vàng cả con phố nhỏ.
"Ngày mai, sẽ còn nhiều chuyện để làm," Yin nói rồi quay lưng, đi về hướng của mình.
Tôi nhìn theo bóng dáng Yin khuất dần, rồi quay bước đi về phía nhà mình.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ, tôi đã sớm thức dậy, lòng đầy dự cảm khó tả.
Bước ra khỏi nhà, không khí mát lạnh chạm nhẹ lên mặt, tôi tiến về phía trường học.
Mọi chuyện bắt đầu vào một ngày bình thường như bao ngày khác.
Tôi đang ngồi ở bàn học, mắt vẫn lướt qua cửa sổ, bất chợt, cánh cửa phòng học mở ra, và một bóng dáng quen thuộc bước vào.
Mohammed.
Một cái tên không quá nổi bật, nhưng lại có sức ảnh hưởng kỳ lạ trong mắt những người xung quanh.
Anh ấy đã từng nhưng bây giờ không còn là một phần của hội Cross, không dính líu trực tiếp đến bất kỳ cuộc đấu tranh nào giữa các thành viên, nhưng sự có mặt của Mohammed lúc này khiến tất cả mọi người phải chú ý.
Mohammed là kiểu người mà khi anh ta bước vào phòng, không ai dám nhìn vào mắt anh ta quá lâu.
Anh ta không có gì quá đặc biệt, không nổi bật về ngoại hình hay khả năng học tập, nhưng cái cách anh ấy đứng ngoài mọi rắc rối lại làm cho người ta cảm thấy một sự sợ hãi lạ lùng.
Anh ấy chỉ đơn giản là đứng đó, nhìn mọi thứ từ một khoảng cách đủ xa để không bị cuốn vào nhưng cũng đủ gần để có thể kiểm soát.
Khi Miiko và các thành viên hội Cross lao vào cuộc đấu đá không hồi kết trong lớp, Mohammed chỉ im lặng nhìn, đôi mắt không lộ rõ cảm xúc.
Dù cho có sự xung đột gay gắt đến đâu, anh ta luôn giữ cho mình một sự bình thản không thể xâm phạm.
Chẳng ai biết rõ anh ta đang nghĩ gì.
Nhưng có một điều chắc chắn, nếu bạn gặp phải Mohammed, bạn sẽ cảm thấy mình không phải là người duy nhất trong phòng.
Anh ta có cách khiến cho mọi người xung quanh phải tự vấn lại mình.
Tôi nhớ lúc đó, khi Haru và Shiro chiến đấu đến mức không còn nhận ra ai là bạn, ai là thù, Mohammed chỉ đứng ngoài cuộc, nhìn vào, không can thiệp, không bày tỏ bất cứ ý kiến gì.
Nhưng một điều kì lạ là, mặc dù anh ta không tham gia vào cuộc chiến, mọi người đều tự động kiêng dè anh ta.
Có lẽ sự im lặng của Mohammed chính là một loại vũ khí đáng sợ hơn bất kỳ cú đấm hay lời nói nào.
Vào giờ giải lao, khi tôi bước ra ngoài để tránh xa cuộc xung đột đang diễn ra trong lớp, tôi tình cờ bắt gặp Mohammed ở góc sân trường.
Anh ấy đang đứng đó, nhìn lên bầu trời.
Cái cách anh ấy đứng, thả lỏng và thoải mái, lại khiến cho tôi cảm thấy như thể tất cả mọi chuyện xung quanh mình đều không đáng để lo lắng.
Tôi bước lại gần, và không hiểu sao, tôi hỏi: "Mohammed, sao cậu không tham gia vào mọi chuyện?
Tại sao lại đứng ngoài?"
Mohammed quay lại nhìn tôi, ánh mắt không hề thay đổi.
"Tôi không phải là người làm gián đoạn một thứ gì đó đã lộn xộn sẵn.
Mỗi người đều có con đường của riêng mình.
Câu hỏi là, liệu cậu có thực sự muốn đứng trong cuộc chiến này không?"
Anh ấy dừng lại một chút, rồi tiếp tục.
"Đôi khi, việc không tham gia là cách duy nhất để chiến thắng."
Tôi không hiểu hết ý của Mohammed lúc đó, nhưng cảm giác trong tôi lại thay đổi.
Từng lời anh ấy nói như đánh thức một phần nào đó trong tôi.
Có lẽ, chiến đấu không phải lúc nào cũng là câu trả lời.
Và đôi khi, đứng ngoài cuộc mới chính là cách duy nhất để bảo vệ chính mình.
Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Mohammed, tôi quyết định không tham gia vào các cuộc xung đột trong lớp nữa.
Mặc dù cảm giác thù hận và căng thẳng vẫn tràn ngập xung quanh, tôi cảm thấy bình tĩnh hơn.
Mohammed đúng là có một sức mạnh rất đặc biệt, không phải đến từ sức mạnh thể chất hay quyền lực, mà đến từ khả năng giữ vững bản thân giữa những hỗn loạn này.
Bỗng nhiên, từ bóng cây ven đường, một giọng nói quen thuộc vang lên như một cú đấm vào tai: "Ê, thuộc hạ!
Đi chơi với tao một chút!"
Tôi quay lại — Miiko.
Hắn đứng dựa vào tường gạch cạnh cổng phụ, tay đút túi áo khoác thể thao, bên cạnh là Nooa với vẻ mặt như một con thú bị xích cổ.
Miiko cười toe, ánh mắt không bao giờ thật sự cười theo: "Đi chơi hông?
Tao với Nooa đang định ra rừng nghịch chút.
Cho bớt chán."
Tôi cau mày: "Ra rừng làm gì?"
Miiko khẽ nghiêng đầu, từ từ rút trong túi quần ra... một tờ 5 Euro đã bị vò nát.
Hắn cầm giữa hai ngón tay như đang giơ ra phần thưởng cho một con chó.
— "Nooa à~" — hắn gọi, giọng ngọt đến phát ớn.
"Mày nhảy từ cái cầu xi măng xuống cái hồ nước nông đằng sau rừng cho tao coi đi.
Tao sẽ cho mày cái này."
Nooa khựng lại.
Ánh mắt hoảng loạn một thoáng rồi biến mất sau vẻ mặt trống rỗng.
Không ai lên tiếng.
Miiko lắc nhẹ tờ tiền, như vẫy một món đồ chơi trước mặt chó con: "Chỉ là trò nhỏ thôi mà~ Mày làm được, đúng không?"
Tôi há hốc miệng.
"Cái hồ đó chỉ sâu có mấy mươi phân.
Nhảy xuống là gãy chân thật chứ không đùa đâu!"
Miiko quay sang tôi, mắt nheo lại, giọng the thé: "Thì ai bảo nó phải sống sót đâu?"
Rồi hắn phá lên cười — cái kiểu cười rít lên như bị méo tiếng: "Ì hi hi hi hi hi hi~" Tôi cảm thấy gai sống lưng.
Nooa không nói một lời.
Hắn bước chậm chậm về phía rừng, như thể một cái xác không hồn bị điều khiển từ xa.
Tôi lao theo, chân lún sình, tim đập mạnh.
— "Nooa!
Đừng có nhảy!
Nó đang coi mày như trò tiêu khiển đấy!" — tôi hét lên, nhưng Nooa chẳng quay đầu lại.
Cậu ta vẫn bước, từng bước một, như đang chìm trong một thôi miên vô hình.
Miiko lững thững theo sau, miệng không ngừng ngân nga:
— "Năm Euro~ Năm Euro~ Ai muốn làm trò thì được tiền tiêu~"
Khi tới cây cầu xi măng bắc ngang qua hồ nước nông đầy rong rêu và xác lá mục, Nooa trèo lên thành cầu, tay run nhẹ.
Tôi dừng phắt lại, mắt trợn tròn: "Nooa, không!
Nó cạn lắm!
Chỉ một cú là vỡ đầu, gãy cột sống—"
— "Nhảy đi~" — Miiko nói nhẹ như gió thoảng, nhưng đầy sức nặng.
Tờ 5 Euro vẫn nằm giữa hai ngón tay hắn, lủng lẳng như một lời nguyền.
Rồi...
"Tụm!"
Nooa nhảy.
Tôi hét lên, lao đến thành cầu, tim như rớt xuống dạ dày.
Nước bắn tung toé.
Tôi gần như không dám nhìn xuống.
...Nhưng rồi — từ trong làn nước bùn đục, một cái đầu đội tóc ướt ngoi lên.
Nooa nổi lên mặt nước, ho sặc sụa, nhưng vẫn lành lặn.
Quần áo thì ướt sũng, dính bùn, nhưng không có vết thương nào.
Hồ có một chỗ sâu bất thường — chỗ đó hắn rơi trúng.
Tôi thở phào, vừa mừng vừa giận: "Trời ơi... mày có sao không?!"
Nooa không trả lời.
Chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, rồi bơi chậm vào bờ, nước chảy ròng ròng từ áo khoác xuống đôi giày sũng.
Miiko... vỗ tay.
Vỗ tay một cách chậm rãi và đáng sợ.
— "Xem kìa~ Còn sống kìa.
May mắn đấy nha."
Hắn tiến lại, thảy tờ tiền ướt lên mặt đất trước mặt Nooa như ném đồ ăn thừa cho chó.
— "Lấy đi.
Mày xứng đáng mà~"
Tôi nắm chặt tay, giọng gằn lên: "Mày... mày thật sự điên rồi."
Miiko nghiêng đầu, mắt lóe sáng:
— "Không phải điên.
Tao chỉ thích xem mấy đứa tự nguyện hủy hoại chính mình thôi."
Và rồi — hắn quay lưng, bỏ đi, vẫn cười khúc khích như thể thế giới này chỉ là một sân khấu rối hắn dựng lên từ đầu.
To be continued...
Hết SS1.