Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [FULL] Nắm Trong Tay - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

[Full] Nắm Trong Tay - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Chương 60


Lúc đầu, Vương Đan và chồng là Dư Chí Lượng tới Quảng Châu kinh doanh thời trang, đúng vào thời kỳ vàng son, mà Vương Đan và Dư Chí Lượng rất chịu làm ăn, nên hai người bọn họ nhanh chóng phất lên.

Lúc đó, ánh mắt của Dư Chí Lượng rất nông cạn, luôn muốn mua dây chuyền vàng và vàng thỏi, mặc áo lông chồn đi khoe khắp nơi, nhưng Vương Đan thì không, tuy bà ta là phụ nữ, những vẫn hơn Dư Chí Lượng, tuy lúc đầu bọn họ kinh doanh thời trang, nhưng vì ngành này rất dễ kiếm tiền, nên cũng có nhiều người đua theo, tiền không còn dễ kiếm như lúc ban đầu nữa.

Nếu không nhanh chóng tìm con đường khác, bọn họ đành phải quay về thôn núi, canh chừng tiền lương từng tháng của con gái, ngay cả tiền đóng phạt vì sinh con vẫn chưa có.

Quảng Châu rất gần Hong Kong và Macao, chính sách quốc gia tuy không bằng Thẩm Quyến, nhưng dù sao cũng được coi là lớn hơn nhiều thành phố khác.

Những năm gần đây, ngành công nghiệp nặng càng lúc càng xuống dốc, đã vậy chính sách đối ngoại bắt đầu xuất hiện, ngành nào cũng hướng tới sự thịnh vượng của quốc gia, hoàn cảnh cả nước bắt đầu thay đổi, khi đó, ngành bảo vệ mội trường cũng âm thầm đi lên.

Tuy trình độ văn hóa của Vương Đan chỉ dừng lại ở cấp hai, nhưng bà ta rất giỏi.

Lúc còn ở Quảng Châu, ngày nào bà ta cũng mua một tờ báo, xem đi xem lại vài lần đã nắm bắt được mấu chốt kinh doanh.

Bảo vệ môi trường là ngành tốt, được quốc gia ủng hộ luôn cơ mà, sao không tốt được?

Mặc dù Vương Đan không có thiên phú kinh doanh lắm, nhưng bà ta biết, được quốc gia ủng hộ nhất định sẽ rất phát triển!

Nên bà ta đã cố gắng thuyết phục Dư Chí Lượng, thay đổi cách nhìn, cắn răng đầu từ vào ngành bảo vệ môi trường.

Lúc đầu, tiền mua dụng cụ, cho thuê đất, liên hệ nhiều người, tiền ra như nước, Dư Chí Lượng vô cùng đau lòng, thường mắng bà ta chỉ biết phá hoại, hận không thể lập tức dẹp bỏ cái công ty này.

Nhưng dần dần, bắt đầu có nhiều đại lý tới tìm bọn họ, thậm chí cả chính phủ đôi khi cũng dùng tới dụng cụ của bọn họ, Dư Chí Lượng và Vương Đan nhanh chóng thu hồi vốn, không chỉ vậy, số tiền mỗi ngày bọn họ kiếm được nhiều như nước, không ngừng nhiều lên.

Bọn họ dần dần trổ hết tài năng, mua xe mua nhà ở Quảng Châu, thậm chí công ty của bọn họ còn được nằm trong top 100 công ty của Forbes.

Thấy lợi ích trước mắt, không chỉ có mỗi Dư Chí Lượng, ngay cả Vương Đan cũng bắt đầu vênh váo.

Công tý càng lúc càng đi xuống, thanh danh cũng thối rửa đi, có một năm doanh thu tăng cao, Vương Đan từng mong được đưa công ty ra thị trường, nhưng vi danh tiếng kém quá, nên nhiều chỗ quen biết lâu năm cũng phải từ chối, từ đó, công ty bọn họ bắt đầu xuống dốc.

Nhìn thấy mấy công ty khác lúc trước chả bằng mình, thế mà bây giờ đã bị vượt mặt, công ty của bọn họ còn nợ bao nhiêu tiền, ngay cả tiền lương cũng không có để phát cho nhân viên, Vương Đan và Dư Chí Lượng càng lúc càng lo lắng, cố gắng tìm cách cứu vớt công ty.

Mà Tịch Thành Nghiễn, tổng giám đốc Hoa Vũ cũng bị bọn họ theo dõi.

Nếu được Tịch Thành Nghiễn trợ giúp, bọn họ nhất định sẽ trở lại như xưa!

Nợ ngân hàng, tiền lương nhân viên, chiếc xe thể thao mà con trai thích, chỉ cần Hoa Vũ cho bọn họ một công trình lớn, bọn họ nhất định sẽ có mọi thứ!

Nhưng dù làm thế nào đi chăng nữa, Tịch Thành Nghiễn vẫn không chịu để ý tới bọn.

Nhìn thấy công ty sắp tới đà phá sản, còn phải phát tiền an ủi cho nhân viên, Vương Đan và Dư Chí Lượng vô cùng cấp bách, thậm chí bọn họ còn chạy từ Quảng Châu tới Thẩm Quyến.

Nhưng vẫn không gặp được Tịch Thành Nghiễn, cho dù có bao vây công ty vẫn không thấy được.

Đúng lúc Vương Đan và Dư Chí Lượng muốn bỏ cuộc quay về Quảng Châu, chợt bắt gặp Tịch Thành Nghiễn ở nhà hàng, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp.

Từ đầu, Vương Đan đã cảm thấy cô gái đó vô cùng quen, bà ta vắt óc suy nghĩ một hồi, cuối cùng thấy ánh mặt của chồng sáng bừng, cô gái đó không phải ai khác chính là Dư Duyệt, con gái bọn họ!

Vương Đan và Dư Chí Lượng chưa từng quan tâm tới cô con gái này, nên tự nhiên cô cũng không quan tâm tới bọn họ làm gì, ngay cả cái tên Dư Duyệt cũng là bà nội Dư đặt cho.

Lúc Dư Duyệt mười bốn tuổi, bọn họ đã từng lén lút trở về, muốn dẫn cô đi.

Khi đó bọn họ đang gặp trở ngại lớn, cái khách hàng cũ đều đi hết, bọn họ phải liên hệ với các khách mới khác.

Nhưng thị trường lúc đó rất khó khăn.

Phải biết rằng, để có được máy bảo vệ môi trường tốt thì rất tốn tiền, không có khách hàng nào dám tìm một công ty đang gặp khó khăn như vậy!

Vương Đan buồn bã tới mức tóc sắp bạc trắng, nguồn tiêu thụ không tốt.

Đúng lúc đó, Dư Chí Lượng đột nhiên mang tin vui tới, có một vị khách giàu có muốn mua lại toàn bộ bốn thiết bị của bọn họ!

Bốn bộ, cả bốn bộ!

Ánh mắt Vương Đan sáng bừng lên, nhưng một giây sâu, bà ta lại u sầu như cũ, công ty bảo vệ môi trường thì có ít ỏi gì đâu, nhà bọn họ cũng chẳng có gì xuất sắc, sao vị khách đó lại muốn mua lại thiết bị chứ?

Bà ta và Dư Chí Lượng tìm hiểu một tuần, cuối cùng cũng điều tra được, vị khách này rất thích những cô gái ngây thơ trong sáng.

Dư Chí Lượng than thở gãi đâu, nếu thích cô gái trưởng thành thì được, ông ta có thể để vợ mình đi, nhưng người ta lại thích những cô gái nhỏ!

Bảo ông ta phải chạy đi đâu tìm đây!

Trong lúc ông ta không hy vọng, Vương Đan chợt nhớ tới cô con gái bị mình vứt bỏ mười mấy năm trời!

Lúc bà ta và Dư Chí Lượng bỏ đi, Dư Duyệt vẫn chưa tới một tuổi, tuy lúc đó Dư Duyệt không được ăn ngon mặc đẹp, nhưng vẫn trắng trẻo mập mạp, xinh đẹp lại hoạt bát, đã nhiều năm trôi qua, trừ khi bị tàn phế, thì cô nhất định sẽ là một cô gái xinh xắn!

Hai vợ chồng liếc nhìn nhau, nghĩ ra một ý tưởng vô cùng hay ho.

Nhờ người bạn ở quê giúp bọn họ cho bọn họ một tấm ảnh của Dư Duyệt, bọn họ rất hài lòng, rồi lại bảo người bạn đó dẫn Dư Duyệt về giúp.

Vương Đan cứ tưởng mọi chuyện sẽ vô cùng thuận lời, thành phố lớn và tình thân hoàn toàn có thể hấp dẫn một cô bé mới ớn.

Nhưng bà ta không ngờ Dư Duyệt lại liều chết chống đối, cùng lúc đó, bà ta đã nghe tin ông chủ đó đã mua thiết bị của công ty khác rồi.

Mượn sức không thành, buôn bán không ổn, đương nhiên Dư Duyệt không còn tác dụng gì nữa rồi, Vương Đan và Dư Chí Lượng không mang Dư Duyệt về Quảng Châu nuôi, bọn họ chỉ cần con trai là đủ rồi, thế mà mười năm sau, bọn họ trùng hợp gặp lại cô con gái của mình, đã vậy Dư Duyệt còn quen biết Tịch Thành Nghiễn!

Cơ hội tới, Vương Đan và Dư Chí Lượng đi thăm hỏi nhiều chỗ, cuối cùng cũng hiểu rõ mối quan hệ của Dư Duyệt và Tịch Thành Nghiễn, trong lòng thầm oán Dư Duyệt đúng là may mắn, nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc, về sau Dư Duyệt một ngày.

Nhân phẩm của đôi vợ chồng này thế nào Tịch Thành Nghiễn đã hiểu rõ, anh cố tình bỏ lơ lời nói của Vương Đan và Dư Sâm, chỉ cau mày tới cạnh Dư Duyệt, vỗ tay lên lưng cô, ý bảo cô đừng quá đau khổ.

"Duyệt Duyệt, con cũng thật là, sao không chịu giới thiệu cho ba mẹ biết, đã bao năm rồi, bây giờ con cũng đã sắp kết hôn, hay quá."

Vương Đan đưa tay lau khóe mắt đỏ ngầu, kéo tay Dư Duyệt qua, nhưng lại bị cô giãy ra, bà ta lại không biết xấu hổ, tiếp tục lấn tới, vừa nói chuyện với Dư Duyệt vừa nhìn Tịch Thành Nghiễn, "Mẹ hiểu được tình cảm của bọn con, mẹ rất mừng cho con, sau này nhất định phải sống tốt đấy!"

Đây là lần đầu tiên Dư Duyệt thấy một người mặt dày như vậy, vứt bỏ cô hơn hai mươi năm, tuy không biết được sao bọn họ biết Tịch Thành Nghiễn, nhưng lúc thấy cô vẫn còn giá trị lợi dụng, bọn họ lại xem như chưa có chuyện gì xảy ra mà dính vào, có ba mẹ như vậy, Dư Duyệt rất hy vọng bọn họ đừng về đây nữa thì hơn.

"Tôi không có ba mẹ, cũng chả có em trai."

Dư Duyệt kéo Tịch Thành Nghiễn lùi lại, bình tĩnh nhìn Vương Đan, "Tôi chỉ có một người thân là bà nội."

Dừng một chút, cô lạnh lẽo nói: "Mặc kệ làm sao mấy người biết được quan hệ của tôi và Tịch Thành Nghiễn, nhưng hôm nay, tôi muốn nói rõ cho mấy người biết, đừng hòng tìm Tịch Thành Nghiễn giúp đỡ, không có khả năng đâu!"

"Cái con bé này, mẹ chỉ..."

Vương đan chưa nói xong, đã bị Dư Duyệt ngắt lời, "Mời mấy người lập tức rời khỏi nhà của tôi!"

"Nhà của cô?

Trên giấy tờ bất động sản là tên ba tôi đấy nhé!"

Dư Sâm u ám nói, lời nói vô cùng ngạo mạn.

Một người quê mua như cô mà lại dám cản trở cậu ta, mẹ cậu ta đã nói, chỉ cần được Tịch Thành Nghiễn giúp đỡ, tháng sau cậu ta sẽ được mua xe thể thao!

Đó là hy vọng từ lâu của cậu ta, thế mà bây giờ Dư Duyệt lại ngăn cản không cho Tịch Thành Nghiễn giúp đỡ, Dư Sâm dường như rất oán hận Dư Duyệt.

"Dư Chí Lượng!"

Bà nội Dư bỗng nhiên đứng dậy, đứng trước Dư Duyệt, chỉ vào chóp mũi Dư Chí Lượng, mắng, "Đời này tao chỉ có mỗi mày là con, cái gì cũng cho mày ăn trước, lúc trong nhà nghèo túng, tao và ba mày chẳng có lấy một bộ đồ nào giữ ấm, mùa đồng, vết thương của ba mày tái phát, mà ông ấy lại còn muốn cho mày một cái áo bông mới.

Mày lớn lên, lương tâm bị chó tha rồi thì thôi đi, còn muốn gieo họa cho con gái mình!

Tao cho mày biết, Dư Duyệt và tao không có quan hệ gì với mày cả, mày đừng hòng muốn lấy tình thân ra để uy hiếp nó, tình thân cái rắm gì!

Mày mau cút cho khuất mắt tao!

Thấy mày là mắt tao bẩn rồi!"

Bà nội Dư dừng lại thở dốc, "Còn nữa, giấy tờ bất động sản do mày đứng tên à?

Có cần tao lấy ra cho mày xem lại không!"

Dư Chí Lượng bị bà nội Dư mắng tới nỗi mặt đỏ tai hồng, im lặng không dám nói gì, trong lòng Vương Đan vô cùng hận bà nội Dư phá hỏng chuyện tốt của mình, nhưng không dám mắng bà trước mặt Tịch Thành Nghiễn, trong lòng thầm rủa bà vài câu, nhưng trên mặt lại giả vờ cười, đang định nhẹ nhàng nói..., nhưng không ngờ Dư Sâm bỗng nhiên tiến lên, vẻ mặt hung dữ đẩy ngã bà nội Dư một phen.

Bà nội Dư bị cậu ta đẩy như vậy, té xuống đất, trực tiếp ngất đi.

"Bà nội!"

Trong đầu Dư Duyệt 'ong' lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch.

Ánh mắt đỏ như máu nhìn Dư Sâm, không hề nghĩ ngợi gì, cô lập tức cần gạt tàn pha lê đập vào đầu Dư Sâm, máu văng tung tóe.
 
[Full] Nắm Trong Tay - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Chương 61


Vương Đan và Dư Chí Lượng thấy Dư Sâm bị thương lập tức phát điên, Vương Đan nhào qua ôm con gào khóc, còn Dư Chí Lượng oán hận nhìn chằm chằm Dư Duyệt, vung tay lên muốn tát cô một tát, con trai mình bị thương thế này thì con gái nhất định phải bồi thường!

Nhưng ông ta chưa kịp ra tay, đã bị Tịch Thành Nghiễn đá một cước.

Mấy năm nay, Dư Chí Lượng sống qua sung sướng, dáng vẻ cao gầy lúc còn trẻ đã không thấy đâu, bây giờ ông ta như một người phụ nữ mang thai, thật sự rất giống với phụ nữ mang thai sáu tháng.

May mà sức lực của Tịch Thành Nghiễn lớn, nếu không làm gì đá nổi ông ta.

"Đừng khóc."

Tịch Thành Nghiễn lạnh lùng nhìn lướt qua Dư Chí Lượng, rồi cúi người ôm bà nội Dư bên ngoài xông ra ngoài, vừa an ủi Dư Duyệt bên cạnh, "Trước tiên chúng ta phải chở bà nội tới bệnh viện đã."

Dư Duyệt lau nước mắt, gật đầu lung tung.

Cô cực kỳ sợ hãi, sợ bà nôi bị Dư Sâm đẩy như vậy sẽ gặp nguy hiểm, mặc kệ tình hình của ba người kia, cô đi theo Tịch Thành Nghiễn, nắm tay bà nội Dư không buông.

"Đừng lo, bà nội không bị thương được đâu..."

Bà nội Dư gầy nhỏ, Tịch Thành Nghiễn bế rất dễ, còn không quên quay đầu an ủi Dư Duyệt, nhưng chưa nói hết câu, lúc nhìn bà nội Dư anh đột nhiên dừng lại.

Bà cụ vừa mới té xuống đất hôn mê bất tỉnh, mà bây giờ lại mím môi cười với anh và Dư Duyệt, chuyện này....

Là sao đây?

"Đừng khóc, bà nội giả vờ đấy."

Vườn trái cây sau nhà Dư Duyệt, bà nội Dư ngồi lên đồi cát, cười híp mắt nhìn Dư Duyệt, "Không biết bọn nó còn muốn quấy rối tới khi nào, bà nhìn thấy đã ngứa mắt rồi!"

Dư Duyệt chớp mắt, dễ dàng tiêu hóa được chuyện bà nội nhà mình giả bệnh, vỗ ngực một cái, thở dài nhẹ nhõm, "Bà nôi, bà làm con sợ muốn chết."

Cô nhìn xuống bà nội Dư, mãi tới khi xác định bà không sao, cô mới ngồi xuống cạnh bà nội Dư, trái tim cũng thả lỏng hơn.

"Bà có thể làm sao được!"

Bà nội Dư vỗ mu bàn tay Dư Duyệt, "Bà vẫn khỏe lắm, đừng nói chỉ cậu ta đẩy một cái, dù có đẩy thêm một cái nữa bà cũng không sao đâu!"

"Không được nói bậy!"

Dư Duyệt trừng mắt liếc bà.

"Được, được, không nói nữa."

Bà nội Dư cười híp mắt, nhìn Tịch Thành Nghiễn đứng trước mặt, trong lòng bà vô cùng hài lòng.

Năng lực phản ứng của thằng nhóc này không tệ, sức lực cũng mạnh, đúng là đứa trẻ tốt!

Vừa định khen anh vài câu, đột nhiên Tịch Thành Nghiễn chau mày ngồi chồm hổm trước mặt Dư Duyệt, cầm tay cô, "Vết thương nặng như vậy sao không chịu nói một tiếng?"

Hả?

Nghe anh nói vậy, Dư Duyệt cúi đầu nhìn xuống, đúng là lòng bàn tay mình bị một mảnh thủy tinh đâm vào, máu từ miệng vết thương không ngừng chảy ra.

Tịch Thành Nghiễn không biết lấy đâu ra khăn giấy, cẩn thận lau cho cô, lau xung quanh miếng thủy tinh, dừng một chút, nhìn cô nói: "Em cố nhịn một chút, anh lấy miếng thủy tinh này ra."

Nếu anh không nói Dư Duyệt còn không biết tay mình bị thương, vừa nãy thấy bà nội té xỉu như vậy cô cứ cuống cuồng lên, không quan tâm tới cái gì nữa, ngay cả cảm giác đau đớn cũng không, bây giờ được Tịch Thành Nghiễn nhắc nhở, mới cảm thấy lòng bàn tay mình đau lên từng trận.

Lúc lấy miếng thủy tinh kia ra ngoài, tay Tịch Thành Nghiễn run lên, giống như người bị thương là anh, nhổ xong, anh còn thổi vào tay Dư Duyệt mấy cái, dùng khăn giấy chặn máu lại, rồi kéo Dư Duyệt tới bệnh viện.

Dư Duyệt buồn cười không thôi, "Chỉ là một chút vết thương nhỏ thôi mà, anh đừng có làm lớn chuyện như vậy."

Tuy bà nội Dư đau lòng cho cháu gái, nhưng cũng cảm thấy chỉ bị một miếng thủy tinh đâm vào thì không cần phải tới bệnh viện làm gì.

Nhưng Tịch Thành Nghiễn kiên quyết phải đi.

Lúc đó, Dư Duyệt cầm cái gạt thuốc, anh không kịp ngăn lại, trơ mắt nhìn Dư Duyệt bị chảy máu, tuy chỉ thấy có một miếng thủy tinh thôi, nhưng ai biết được trên trong còn cái nào không.

Mà....

Chuyện này chỉ một lần là đủ rồi, anh tuyệt đối sẽ không cho tái diễn!

Vì vậy, xe cứu hộ gào thét chạy tới, mọi người trong thôn đều biết người ba không có lương tâm của Dư Duyệt đã trở về, còn đánh cả bà nội Dư và Dư Duyệt!

Gì cơ?

Không thấy tay Dư Duyệt đầy máu à, ra tay thật luôn đó, mọi người trong thôn bình luận, vô cùng coi thường Dư Chí Lượng.

Còn vết thương trên đầu Dư Sâm, ai biết sao lại bị như vậy, mà cũng có mắc mớ gì tới bọn họ đâu, người ngoài!

Trong thôn không có tin tức gì mới, sau này, chuyện của Dư Chí Lượng đã trở thành câu chuyện phiếm trong những lần trà dự tửu hậu, cứ truyền rồi lại truyền, không biết làm sao mà cả phóng viên đài truyền hình cũng biết được, chuyện Dư Chí Lượng càng được xé ra to, hấp dẫn rất nhiều người.

Bất hiếu, không nuôi mẹ mình, trọng nam khinh nữ...

Khoản nà cũng đều bị người ta phỉ nhổ.

Công ty của Vương Đan và Dư Chí Lượng cũng bị ảnh hưởng theo, vốn đang trong giai đoạn ngàn cân treo sợi tóc mà còn bị dư luận bao phủ, không thể phát triển tiếp được nữa.

Lần này trở về, Vương Đan và Dư Chí Lượng chẳng những không được như ý nguyện, mà còn tiền mất tật mang.

Vương Đan vốn không cam lòng, muốn ở lại quê hành hạ một trận, bà ta không dễ chịu thì lão già kia cũng chẳng được thoải mái gì đâu!

Nhưng bây giờ tình hình công ty bà ta không cho phép bà ta chơi đùa nữa, lần này Dư Chí Lượng không nghe theo bà nữa, Dư Sâm quấn băng trắng trên đầu, xuống gần 10 cân bay về Quảng Châu.

Công ty đến mức phải tuyên bố phá sản, nhà xe gì đều bán hết đi, cũng không liên quan gì tới Dư Duyệt.

Bà nội Dư vốn chỉ nghĩ rằng cháu gái và cháu rể muốn giúp mình diễn trò nên mới dẫn tới bệnh viện, nhưng ai ngờ hai người kia đến thật, bắt buộc bà nội Dư kiểm tra tổng quát, rồi mới chịu tha cho bà.

Kết quả, bà nội Dư vô cùng khỏe mạnh, cả căn bệnh huyết áp thường thấy ở những người già cũng không có, lúc ra khỏi bệnh viện, bà oán trách dư Duyệt xài tiền bậy bạ.

Vừa mới kiếm được ít tiền đã tiêu như nước rồi, đau lòng quá đi mất, số tiền đó có thể mua được bao nhiêu là đồ ăn, ăn được bao nhiêu bữa cơm rồi!

Vợ chồng Dư Chí Lượng quấy rối không thành, Dư Duyệt và bà nội Dư vừa về tới nhà, liền bị mấy người phụ nữ trung niên tới nhiều chuyện, nhưng nghe thì không được bao nhiêu, lại bị khí phách của Tịch Thành Nghiễn dọa sợ, sau khi về còn tuyền truyền, đứa con gái Dư gia không cần đúng là quá khủng khiếp, tìm được hẳn một người bạn trai vô địch, có học thức vẫn là tốt nhất.

Dư Duyệt không hề biết chuyện này, cô và Tịch Thành Nghiễn đan cùng nhau khuyên bà nội Dư dọn tới Thẩm Quyến ở cùng.

"Bà nội, con không thể để bà ở lại đây được, hay là bà dọn tới ở cùng con đi, lỡ bọn họ quay lại quấy rối nữa thì làm sao đây?

Lần này có bọn con bên cạnh mà còn dám đẩy bà, nếu bọn con không có ở đây thì chẳng phải sẽ lớn chuyện hơn sao?!"

Dư Duyệt lắc cánh tay bà nội Dư làm nũng: "Mà con ở đó cũng ăn không no, đang chờ bà qua cải thiện cuộc sống đây này."

Ăn không no?

Tới mức đó luôn à!

Nghe vậy, bà nội Dư đau lòng, "Có phải con không đủ tiền xài đúng không?

Đã nói con đừng có tháng nào cũng gửi tiền về mà không nghe!

Sau này đừng gửi tiền cho bà nữa, tiền tiết kiệm của bà dùng tới lúc bà xuống hố rồi còn dùng không hết!"

"Bà lại nói bậy rồi!"

Dư Duyệt trừng mắt liếc bà nội Dư, "Dù sao con cũng không quen ăn đồ ăn ở đó!

Bà phải tới nấu cơm cho con!

Nếu không làn sau con mang bộ xương về cho bà xem!"

"Được được được, bà đi với con, yêu tinh này!"

Tuy bà nội Dư không muốn tới Thẩm Quyến xa xôi, nhưng cuối cùng cũng không nỡ để cháu gái chịu khổ, nên đành đồng ý.

Bà nội Dư vừa dứt lời, Dư Duyệt sợ bà đổi ý, lập tức vui vẻ kéo Tịch Thành Nghiễn đi dọn dẹp đồ của bà nội Dư.

Trong phòng, Dư Duyệt đóng cửa lại, đỏ mắt lắp bắp nói: "Chuyện, chuyện đó Tịch Thành Nghiễn...

Em...

Em muốn xin anh một việc..."

Tịch Thành Nghiễn đã đoán được ý của cô muốn nói, nhưng không mở miệng, hiếm khi mới nhìn được dáng vẻ đỏ mặt của cô, dại gì mà không thưởng thức chứ, "Cái gì?"

"Em...

Nhà em nhỏ lắm, có thể, có thể để bà nội em ở nhà anh không..."

Dư Duyệt ngẩng đầu chớp to mắt chờ đợi nhìn anh.

"Đương nhiên là được."

Tịch Thành Nghiễn cười nham hiểm, dừng một chút, đợi Dư Duyệt nở nụ cười thoải mái, anh bổ sung thêm, "Nhưng mà sau này không được đòi lại đâu đó."

Lời này có ý gì, Dư Duyệt vừa nghe đã hiểu được, trong lòng thầm chửi, thừa người ta gặp khó khăn mà lợi dùng, nhưng cuối cùng vẫn đành phải gật đầu.

Tuy đây là lần đầu tiên bà nội Dư đi máy bay, nhưng khả năng thích ứng của bà cụ rất mạnh, không cảm thấy khó chịu tí nào, máy bay vừa cất cánh bà còn vui vẻ nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài, nhìn xong rồi thì dựa vào ghế mà ngủ, ngủ dậy cũng đúng lúc tới Thẩm Quyến.

Cuối cùng tới địa bàn của mình, Tịch Thành Nghiễn cảm thấy vô cùng yên tâm, ở đây, dù bà nội Dư yêu cầu cái gì anh cũng có thể thỏa mãn hết, không giống như ở quê của Dư Duyệt, đi đường còn đạp phải phân...

Tịch Thành Nghiễn đưa chìa khóa cho Dư Duyệt, bảo cô cứ dẫn bà nội Dư về trước, anh phải đi mua cơm chiều và một tí đồ dùng hằng ngày.

Lúc nhìn thấy Tịch Thành Nghiễn đưa chìa khóa cho Dư Duyệt, trong lòng bà nội Dư khẽ run lên, mới biết được hai người ở cùng nhau, nhìn cháu gái trắng trẻo mềm mại nhà mình, vốn muốn nhắc nhở một câu, nhưng nghĩ lại thì, con cháu có phúc của con cháu, tuy là nói vậy, nhưng chính bà còn phải ganh tị.

Chỉ mới trong vòng một ngày, bà cụ như vượt qua toàn bộ Trung Quốc, nhưng cũng không xuất hiện phản ứng gì, buổi tối còn ăn một bát mỳ thật lớn, sau khi được Dư Duyệt chỉ cách dùng phòng tắm, bà thoải mái tắm rửa một cái rồi đi ngủ ngay, cả đêm không hề bị mất ngủ tí nào.

Sáng hôm sau, chưa tới sáu giờ bà đã dậy, làm một bữa sáng thật phong phú cho Tịch Thành Nghiễn và Dư Duyệt, rồi đi gõ cửa gọi hai người dậy dùng bữa.

Dư Duyệt mơ mơ màng màng đứng lên rửa mặt, cô và Tịch Thành Nghiễm mỗi người chiếm một bên bồn rửa tay, hai người cùng nhau đánh răng, cô tới trước, nên động tác cũng nhanh hơn Tịch Thành Nghiễn một bước, đợi tới lúc cô rửa mặt, trong miệng Tịch Thành Nghiễn vẫn còn đầy bọt.

"Anh qua bên kia một chút đi," Dư Duyệt thấy Tịch Thành Nghiễn cứ đứng chen lấn bên cạnh, thì bắt đầu ngang ngược, "Em muốn rửa mặt!"

"Được."

Tịch Thành Nghiễn cười híp mắt nói, nhưng vẫn không động đây, lúc Dư Duyệt tức giận nhìn chằm chằm anh, anh đột nhiên cúi đầu xuống hôn lên mặt Dư Duyệt, làm mặt cô dính đầy bọt biển, "Dư Duyệt, chúng ta kết hôn đi."

Xà phòng trong tay Dư Duyệt rơi bộp xuống bồn rửa tay, cô tỉnh ngủ hẳn.
 
[Full] Nắm Trong Tay - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Chương 62


"Tránh ra!

Chưa tỉnh ngủ nữa à."

Dư Duyệt đỏ mặt đẩy anh đang chen lấy ra, cố ý giả ngu, "Em muốn rửa mặt, anh qua bên kia rửa đi, em không có thời gian nói nhảm với anh!

"Sao lại là nói nhảm."

Tịch Thành Nghiễn nhanh chóng lấy cục xà phòng từ trong nước ra, vội vàng súc miệng, rồi dựa vào vai Dư Duyệt, nghiêm túc nói: "Anh nói thật đó, Dư Duyệt, chúng ta kết hôn đi."

"Em không muốn kết hôn với anh!"

Dư Duyệt bị anh nhìn càng lúc càng đỏ mắt, vươn tay đánh anh một cái, thấp giọng trách móc, "Anh thích tìm ai thì tìm."

"Anh tìm em đây."

Tịch Thành Nghiễn ôm cô vào lòng, vùi đầu vào cổ Dư Duyệt làm nũng, "Kết hôn nhé, được không?

Anh sẽ đối xử với em thật tốt."

"Chúng ta mới quen nhau có vài ngày thôi."

Dư Duyệt nhíu mày, không đồng ý đẩy anh ra, chặn lời phản bác của Tịch Thành Nghiễn, "Đừng nói nữa, dù sao cũng phải chờ em thi xong xây dựng hai rồi nói."

Tịch Thành Nghiễn không cam lòng, vừa định đáp lại, liền nghe thấy bà nội Dư kêu: "Ngư Ngư, đừng lề mề nữa, mau ra ăn đi, trứng ốp lết mà lạnh thì ăn không ngon đâu!"

"Con ra đây!"

Dư Duyệt cất cao giọng trả lời bà nội, trừng mắt nhìn Tịch Thành Nghiễn còn muốn quấy rầy tiếp bên cạnh, giựt lại cục xà phòng.

Vừa nhắm mắt rửa mặt, vừa thầm than, người ta cầu hôn nếu không cầm nhẫn kim cương quỳ xuống hay cái gì đó, thì ít nhất cũng có được một bó hoa hồng, thế mà nhà mình ngược đời, cầu hôn trong toilet!

Đồng ý với anh mới là chuyện lạ!

Ba người ăn tối xong, Tịch Thanh Nghiễn tình nguyện dẫn bà nội dư ra ngoài đi dạo, tuy tháng mươi trời vẫn còn nóng, nhưng dù sao cũng tốt hơn trước nhiều, gió thu vô cùng mát mẻ, chắc bà nội Dư có thể chịu được.

Bà nội Dư vốn là người hoạt bát, vừa nghe nói được đi ra ngoài, bà vui vẻ như một đứa trẻ, lập tức đồng ý.

Thấy vậy, Dư Duyệt thở dài một hơi, trong ngực hơi chua chát, đây là năm thứ ba cô đi làm, nhưng nhờ phúc của Tịch Thành Nghiễn mà bà mới có thể ở đây, nếu cô có bản lĩnh một chút, cũng sẽ không để bà sống ở quê một mình như vậy được, nghĩ một hồi, mắt cô ửng đỏ, nắm chặt tay Tịch Thành Nghiễn lôi di, im lặng bày tỏ lòng biết ơn của mình.

Thấy hành động nhỏ nhặt của cô, Tịch Thành Nghiễn khẽ nhếch môi, nắm tay cô.

Thẩm Quyến có rất nhiều nơi để chơi, nhưng chẳng nơi nào hợp cho người già, mà bây giờ lại trùng vào ngày 1 tháng 10, chắc chắn ở đâu cũng kín người, đang khổ sở suy nghĩ không biết nên dân bà nội Dư đi đâu, bà nội Dư liền chủ động hỏi Tịch Thành Nghiễn, "Tiểu Tịch, có chùa hay miếu gì không?

Bà muốn đi cúng một chút."

Bây giờ, bà nội Dư đã đổi từ cách gọi Tịch Thành Nghiễn sang Tiểu Tịch, có thể thấy bà cụ hoàn toàn thừa nhận Tịch Thành Nghiễn là cháu rể của mình.

"Chùa à?"

Tịch Thành Nghiễn không biết ở đâu có chùa, từ nhỏ tới lớn anh chưa từng đi chùa hay miếu lần nào, cuối cùng đành lén lút baidu tìm vào cảnh chùa, rốt cuộc cũng tìm được địa điểm.

Mọi người nói chùa ở vườn Tiên Hồ rất được, mặc dù Tịch Thành Nghiễn là người theo chủ nghĩa, nhưng ai bảo bà cụ thích làm gì.

"Đi chùa cúng, tổng mấy cái xui xẻo đi, đừng để hai cái đứa vô tâm truyền vận xui cho Ngư Ngư của chúng ta."

Bà nội Dư yêu thương vỗ tay Dư Duyệt, nhìn cô cháu gái nhỏ một tay bà nuôi lớn, cứ thấy sao mà yêu thế, nhưng lại đau xót không thôi, con bé thế này, mà lại có đôi ba mẹ như vậy, trẻ con ai cũng được nâng niu trong tay, mà Ngư Ngư của bà, từ nhỏ đã phải theo bà làm nông, nấu cơm nuôi heo, chuyện gì cũng làm, vô cùng vất vả, thế mà còn bị hai vợ chồng Dư Chí Lượng kia làm phiền.

Nghĩ tới đây, bà nội Dư âm thầm lau nước mắt, nhìn thoáng qua Tịch Thành Nghiễn, trong lòng thở dài, thằng bé này cũng đáng thương không kém.

"Cũng cầu xin cho Tiểu Tịch luôn."

Nghe bà nói vậy..., Tịch Thành Nghiễn mím môi cười, ngại ngùng gật đầu.

Anh thích cách bà nội Dư dịu dàng gọi anh là Tiểu Tịch, thích bà nội Dư quan tâm tới anh, từ nhỏ tới lớn anh chưa từng được như vậy, nhưng bây giờ có bà cụ hiền lành bên cạnh, trái tim trống rỗng nhiều năm của anh cũng được lấp đầy.

Vươn cây Tiên Hồ cách nhà bọn họ hơi xa, Tịch Thành Nghiễn lái xe gần một tiếng đồng hồ mới tới nơi, chùa Hoằng Pháp nằm ngay chân núi, bắt buộc phải leo núi để lên.

Lúc đầu, Tịch Thành Nghiễn định chạy xe tới trong công viên thôi, nhưng Dư Duyệt vừa nhìn thấy đám cây rậm rạp kia liền đau cả đầu, bảo Tịch Thành Nghiễn đậu ở ngoài được rồi.

Ngọn núi này cũng không cao mấy, nhưng đường đi rất quanh co, thanh niên suốt ngày ngồi trong văn phòng ít vận động thì khó mà bò lên được, huống chi là người già như bà nội Dư.

Nhưng ngờ đâu, bà nội Dư lại đi trước dẫn đường, cái ngọn núi bé xi này thì có là gì, lúc Dư Duyệt học cấp ba, ngày nào cũng phải leo núi.

Tuy năm đó, Dư Duyệt được miễn học phí, nhưng muốn học cấp ba thì vẫn phải chi một khoản tiền không nhỏ, ngoài số tiền trợ cấp của ông nội Dư, bà nội Dư không còn cách nào để kiếm được tiền nữa, cuộc sống rất khó khăn, không thể không đổi cách kiếm tiền.

Lúc đó, cách nhà Dư Duyệt không xa, có ngọn núi Đại Thanh, một vài người tới đấy lập nghiệp, bao cả ngọn núi, ngày nào cũng mướn thanh niên trong thôn dọn dẹp đám cây sồi, một ngày được 50 đồng, công việc vô cùng vất cả, những người trẻ tuổi ngày nào cũng làm tới eo mỏi lưng đau, nhưng chỉ được hai tháng rồi thôi, bà nội Dư không bỏ cuộc, mỗi sáng, mặt trời chưa lên, bà đã bắt đầu công việc..., lúc mặt trời đã lặn bà mới về, chỉ vì 50 đồng kia mà bà lại liều mạng.

Tới lúc Dư Duyệt biết được tiền cơm của mình từ đầu ra, cô lén khóc thầm, càng lúc càng tiết kiệm, cả tiền sách vở học cô cũng không dám mua, lúc thi vào trường cao đẳng, cô không dám mở miệng xin tiền bà nội Dư.

Sau khi tốt nghiệp, cô chia cho bà nội Dư một nửa tiền lương của mình, sợ bà vì thiếu tiền mà lao lực.

Thấy lưng bà nội Dư còng xuống, mắt Dư Duyệt đỏ bừng, thầm thề, từ nay về sau sẽ không để bà chịu khổ nửa.

Vì được nghỉ phép tới mười ngày, cho nên rất nhiều người tới đây cúng Phật, Tịch Thành Nghiễn chen lấn trong đám người gần chết mới lấy được ba cây hương.

Bà nội Dư vô cùng thành kính, bà cụ chắp hương trước ngực, nhắm mắt, quỳ gối lên đệm, nghiêm túc cúi đầu lạy ba cái trước tượng Phật.

Cầu xin Phật Tổ phù hộ cho cháu gái của con sau này được bình an, hạnh phúc cả đời.

Cầu xin Phật Tổ phù hộ công việc của cháu rể được thành công, cả đời an khang.

Cầu xin Phật Tổ phù hộ sau này con có thể chết trong yên lặng, không trở thành gánh nặng cho hai đứa cháu này.

Lúc ra khỏi vườn cây Tiên Hồ, trời đã sập tối, Tịch Thành Nghiễn biết bà nội Dư không quen ăn mấy món Quảng Đông, liền dẫn bà tới quán cơm mà Dư Duyệt đã nói là món Đông Bắc chính cống, bà cụ ăn rất vui vẻ, hiếm khi không thấy bà phàn nàn về chuyện tiền bạc.

"Con thấy Hứa Thanh Nguyễn thế nào?"

"Còn thế nào được nữa bà, dù sao, dù sao cũng chỉ làm bạn được thôi."

Nghe bà nội hỏi Hứa Thanh Nguyên, mặt Dư Duyệt hơi nóng, cô cúi đầu lầm bầm.

"Cái con bé này."

Bà nội Dư chọt ngón tay vào trán cô, nói: "Làm bạn thì cứ nói rõ với người, đừng có thả thính người ta!"

"Con đâu có!"

Dư Duyệt phản bác, "Con nào thả thính anh ta!"

"Nếu con không có thì tại sao Tiểu Hứa lại tới nhà chúng ta, con nói thử bà nghe nào!"

"Đó, đó là vì con giận dỗi với Tịch Thành Nghiễn...."

Dư Duyệt cắn môi, nhăn nhăn nhó nhó nói.

"Con thật là."

Bà nội Dư lắc đầu, "Quen với người ta rồi, thì còn cự nự làm gì, phải sống cho tốt chứ."

Bà nội Dư xê tới cạnh Dư Duyệt, tận tình khuyên nhủ: "Bà vốn không muốn nói đâu, nhưng nghĩ lại thì không được."

Dừng một chút, bà nói tiếp: "Hai đứa định khi nào mới kết hôn?"

Dư Duyệt run lên, rốt cuộc hôm nay là cái ngày gì thế, sao ở cũng nói chuyện kết hôn với cô hết vậy.

"Bà nội, con..."

Dư Duyệt tìm lấp liếm cho qua, liền bị bà nội Dư trợn mắt ngắt lời, "Đừng hòng lừa bà, đã ở chung nhà luôn rồi mà còn không chịu kết hôn à?

Người trẻ tuổi các con thật là..."

Bà nội Dư lắc đầu, cảm thấy người vai dưới bây giờ đúng là không ra hồn gì.

"Con không nói con không muốn kết hôn...."

Dư Duyệt vắt óc suy nghĩ, "Chỉ là, con chỉ đang đợi tới lúc thi xong xây dựng hai mới tính thôi."

"Bà mặc kệ cái thi cử gì đó của con, dù sao cũng phải kết hôn đi, cứ ở chung như vậy thì còn ra thể thống gì nữa!"

"Được rồi, được rồi."

Dư Duyệt có thể đùa giỡn, mặt lạnh, giận hờn này nọ với Tịch Thành Nghiễn, nhưng lại bó tay với bà nội Dư, đành đồng ý theo, "Con biết rồi, con sẽ xem xét."

Ý cô là chấm dứt tại đây, nhưng không ngờ bà nội Dư cho rằng cô đã đồng ý rồi, thế nên, tới lúc Dư Duyệt hối hận thì không còn kịp nữa...
 
[Full] Nắm Trong Tay - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Chương 63


Nhà có người già, giống như có thêm báu vật, từ sau khi bà nội Dư tới đây, Tịch Thành Nghiễn mới chân chính cảm nhận được ý nghĩa của câu nói này.

Lúc trước sống một mình, vốn chẳng theo quy luật nào cả, nhớ thì xuống dưới lầu mà ăn miếng cơm, còn không nhớ thì thôi.

Mà anh lại rất kén ăn, mỗi lần đi ăn cơm là cứ tỉ mỉ từng chút, biến các bừa cơm như một trận chiến.

Nhưng bữa cơm tối ở nhà Dư Duyệt lại khiến anh vô cùng mong chờ.

Dư Duyệt cũng bận rộn, đôi khi cô sẽ tăng ca, mà cũng ngại phiền phức, nên không cho anh kén ăn, hai ngươi cứ cùng nhau ăn một bữa là được rồi.

Nhưng sau khi bà nội Dư tới đây, mọi chuyện đã thay đổi, tay nghề của bà khá tốt, cũng không keo kiệt gì, nói bọn họ đi làm về mệt, không ăn một chút sao được, lúc nào cũng đổi món cho bọn họ, khiến Tịch Thành Nghiễn bây giờ mỗi lần tan việc là vội vội vàng vàng chạy về nhà.

Tính tình bà nội Dư tốt hơn Dư Duyệt nhiều, chỉ cần anh làm nũng một chút, ôm bà nói muốn ăn cái gì, buổi tối, món đó sẽ lập tức xuất hiện trên bàn cơm, không như Dư Duyệt, anh có làm nũng bao nhiêu lần cũng vô dụng!

Không chỉ vậy, nhà Tịch Thành Nghiễn khá rộng và trống trãi, giống như chỉ dọn một cái giường vào ngủ rồi thôi.

Lúc bà nội Dư tới đây, nhìn không hài lòng lắc đầu, hai đứa kia giống như là chỉ muốn sống qua ngày vậy, căn nhà đẹp thế này mà lại làm xấu đi!

Vì vậy, trong lúc vô tình, trong nhà bắt đầu xuất hiện bàn trà, ghế sofa nhỏ, cả phòng bếp cũng có ghế gỗ...

Lúc đầu, Dư Duyệt sợ bà không thể thích ứng được cuộc sống ở Thẩm Quyến, nhưng ai ngờ vừa tới đây, bà như cá gặp nước.

Trong khu nhà của Tịch Thành Nghiễn có một trung tâm thể dục thẩm mỹ cho người già, ở đó có vài huấn luyện viên chuyên nghiệp, mấy người gia rảnh rỗi không có gì làm đều thích tới trung tâm thể dục thẩm mỹ này.

Dư Duyệt và Tịch Thành Nghiễn ngày nào cũng phải đi làm, bà nội Dư ở một mình sẽ rất buồn chán, thường xuyên qua lại, còn có không ít bạn bè, bây giờ Dư Duyệt thường xuyên thấy bà nội Dư nhận được những cuộc điện thoại mời ra ngoài dạo phố.

Thấy bà nội Dư thích ứng với cuộc sống thành phố như vậy, trái tim Dư Duyệt cũng được thả lỏng.

Cô sợ bà nội vừa tới đây vài ngày đã la hét đòi về nhà, đừng nói tới chuyện Dư Chí Lượng có thể tới quấy rầy bọn họ, mà bà nội cũng lớn tuổi rồi, để bà nội ở quê một mình cô không yên tâm.

Có bà nội Dư ở đây, Dư Duyệt vô cùng rảnh rỗi, nên mỗi khi có thời gian trống, cô lập tức đi học bài.

Tịch Thành Nghiễn từng nói với cô đừng quá lo lắng như vậy, chỉ là một kỳ thi nhỏ thôi mà, không cần phải làm quá lên.

Nhưng Dư Duyệt không nghĩ vậy, nếu cô thi rớt, thì chẳng phải phí báo danh đắt đỏ mất trắng luôn sao!

Tịch Thành Nghiễn bất lực, đành phải mỗi ngày cùng học bài với cô vui buồn thất thường đến tận mười một giờ đêm.

Đầu tháng mười một, Thẩm Quyến liên tục đổ mưa, nhiệt độ cũng xuống thấp dần, ngày thi của Dư Duyệt cuối cùng cũng tới.

Kỳ thi diễn ra vào thứ bảy, mọi người trong nhà còn quan tâm hơn cả cô, bà nội Dư còn cố tình nấu hai quả trứng cho bữa trưa của cô.

Ăn trưa xong, Tịch Thành Nghiễn đưa cô đi, bảo cô đừng lo lắng, chỉ là một cái bằng nhỏ thôi, có thi hay không cũng chẳng sao cả, vợ anh không cần phải dựa vào cái gì kia để kiếm tiền sống qua ngày.

Dư Duyệt gật đầu, tới trường thi còn ôm Tịch Thành Nghiễn một cái.

Chờ hai tiếng rưỡi cũng không có gì khó khăn lắm, bên ngoài trường thi rất đông người, Tịch Thành Nghiễn đậu xe ở một nơi yên tĩnh, có thể thấy được trường, chờ vợ mình ra.

Chưa tới hai tiếng đồng hồ, Dư Duyệt đã đi ra, còn nở nụ cười vui vẻ, Tịch Thành Nghiễn biết, lần này chứng chỉ đã vào tay cô rồi.

Hai người về nhà, bà nội Dư thấy vẻ mặt Dư Duyệt liền hiểu được mọi chuyện, bà vui vẻ cười toe toét, đi theo cháu gái cháu rể ra ngoài ăn cơm, lần đầu tiên không quở trách tốn tiền bậy bạ.

Kế hoạch của Dư Duyệt là lần này thi chứng chỉ quản lý hạng mục, lần sau thi xây dựng hai.

Nhưng bà nội Dư không biết, bà không thể phân biệt được chứng chỉ lộn xộn này nọ, bà chỉ biết cháu gái từng nói với mình, phải đợi tới lúc thi xong mới kết hôn.

Vậy chẳng phải bây giờ đã thi xong rồi sao?

Đương nhiên tiếp theo phải kết hôn thôi!

Bà nội Dư lén giấu Dư Duyệt hỏi Tịch Thành Nghiễn, đương nhiên anh biết chứng chỉ quản lý hạng mục và xây dựng hai khác nhau, nhưng...

Anh không muốn nhắc bà nội Dư!

"Bà nội, bà cứ tự quyết định là được rồi, con và Dư Duyệt không có ý kiến gì đâu!"

Tận dụng cơ hội, mất rồi sẽ không có lần thứ hai, bên ngoài còn có mấy tên đàn ông không biết xấu hổ cứ canh me Dư Duyệt, không biến Dư Duyệt thành của nhà anh, anh vô cùng bất an.

"Được rồi, được rồi!"

Bà nội Dư cười không thấy tổ quốc.

"Bà nội, bà có cần chuẩn bị gì thì cứ nói con giúp một tay!"

Tịch Thành Nghiễn không quên được hời rồi con ra vẻ, gì chứ mấy việc bán vợ thế này anh cao tay hơn người ta rồi.

Bà nội Dư vỗ vai Tịch Thành Nghiễn, "Ngoan."

Vì thế, dần dần Dư Duyệt phát hiện có gì đó kỳ lạ, hình như bà nội mình và Tịch Thành Nghiễn cứ xúm lại không biết nói gì, vừa thấy cô tới hai người bọn họ lập tức im miệng không nói gì.

Rốt cuộc hai người kia đang có âm mưu gì vậy?

Dư Duyệt đã hỏi Tịch Thành Nghiễn nhiều lần, nhưng lần nào Tịch Thành Nghiễn cũng giả vờ như không nghe thấy, Dư Duyệt tức giận, nhào vào người anh cắn vài cái cho hạ hỏa.

Nhưng lần nào cắn xong, Tịch Thành Nghiễn cũng lén lút cười gian trá vuốt ve dấu răng trên mặt mình, mà Dư Duyệt chẳng hay biết gì cả.

Cả tháng mười hai đó, Dư Duyệt đều sống trong lo lắng, tuy cô đã rất chắc chắn, nhưng ngày công bố điểm sắp tới gần, Dư Duyệt càng lo hơn, thấy vậy, bà nội Dư lắc đầu, tâm lý của con bé này đúng là không ổn tí nào, từ nhỏ, mỗi lần phải bước lên bục giảng thuyết trình, cô hồi hộp tới mức không nói được gì, cứ tiếp tục như vậy thì sao được!

Quan trọng nhất là, nếu cô cứ trong cái trạng thái này miết thì kế hoạch của bà không khả thi rồi!

Cả nhà ai nấy cũng ăn tết trong bất an, Dư Duyệt vốn đã bắt đầu học xây dựng hai, nhưng thời gian gần đây cô không có tâm trạng để học, mãi cho đến cuối tháng một, điểm quản lý hạng mục đã có, Dư Duyệt đạt được điểm khá cao, lúc này, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Ban đêm, Tịch Thành Nghiễn tới tìm bà nội Dư.

Hai người hợp lại tính kế, việc này đã kéo dài quá lâu rồi, đây chính là lúc thực hiện.

Vì vậy, rạng sáng hôm sau, trong lúc còn mơ mơ màng màng, Dư Duyệt bị bà nội Dư và Tịch Thành Nghiễn kéo ra khỏi chăn, ngây thơ đi tới studio chụp hình.

Mãi tới lúc đang ngồi trang điểm, Dư Duyệt mới biết mình chuẩn bị chụp ảnh cưới.

Dư Duyệt thật sự muốn phát điên lên, chụp ảnh cưới cái gì chứ?!

Chính cô còn không biết mình muốn chụp ảnh cưới luôn cơ đấy!

Tất cả đều tại Tịch Thành Nghiễn giở trò!

Dư Duyệt tức giận, đáng ghét nhất là, Tịch Thành Nghiễn không thèm quan tâm cô có đồng ý hay không, đã tự ý làm hết, còn là chuyện chụp hình cưới quan trọng thế này nữa, ít nhất....

Ít nhất thì cũng phải để cô lựa áo cưới chứ!

Nhưng thấy bà nội Dư cũng về phe Tịch Thành Nghiễn, Dư Duyệt biết mình không còn đường sống nữa rồi, chụp thì chụp, chắc chắn chuyện này cũng được bà cụ nhà bọn họ cho phép rồi.

Bây giờ mà chụp ảnh cưới thì cũng hơi lạnh, nhưng không biết làm sao mà Tịch Thành Nghiễn mượn được người ở studio cả ngày trời, liên tục đổi địa điểm, Dư Duyệt cũng phải thay từng bộ theo, bị hành hạ như vậy, cả người cô đầy mồ hôi lạnh, ở đâu cũng thấy lạnh.

Hai người như con rối bị nghịch cả ngày, Dư Duyệt bắt đầu có ý nghĩ muốn tự tử.

Lúc đầu nghe nói phải chụp hình cười, tuy cô rất tức giận, nhưng vẫn hơi mong đợi, thế mà một ngày trôi qua, Dư Duyệt hận không thể bảo nhiếp ảnh gia lập tức dừng lại, vì vậy, vừa về tới nhà, thoải mái tắm nước nóng, đúng lúc chuẩn bị đánh một giấc, Tịch Thành Nghiễn đột nhiên nói cho cô biết, bọn họ còn phải chụp hai ngày nữa, Dư Duyệt hoàn toàn tức giận.

Người ta chụp hình cưới chỉ mất một ngày, sao tới phiên cô lại phải chụp tận ba ngày!

Cô không biết suy nghĩ nhỏ bé của Tịch Thành Nghiễn, tuy bọn họ chụp nhiều vậy thôi, nhưng lúc chọn nhất định sẽ bỏ vài tấm, Tịch Thành Nghiễn vốn định dán hình cười của bọn họ lên khắp nơi, chụp một ngày thì sao mà đủ!

Vì vậy, mặc dù tức giận, nhưng Dư Duyệt vẫn phải đi chụp ảnh cưới đúng hẹn, ba ngày trôi qua, cô gầy đi trông thấy, lúc nào cũng nổi giận với Tịch Thành Nghiễn.

Cuối cùng, bà nội Dư không thể xem tiếp nữa, hung hăng đánh Dư Duyệt một trận, đập nát cái tính khí phách lối của cô.

Ngày 16 tháng 1, ngày thứ tư hoàn thành buổi chụp ảnh cưới, hai người dẫn nhau tới cục dân chính nhận giấy đăng ký kết hôn.

Hôm này là ngày mà bà nội Dư phải tính toán dữ lắm mới chọn được, cái gì mà trăm năm khó gặp ngày lành.

Lấy được quyển sổ nhỏ màu đỏ, Tịch Thành Nghiễn còn vui vẻ hơn cả Dư Duyệt, không hiểu sao cứ đối xử với cái cuốn sổ đỏ kia khá tốt, để chỗ này không được, chỗ kia không xong, cứ một chút lại lấy ra xem, cười ngu ngốc một mình, rồi lại cất vào.

Cứ như vậy, một tuần trôi qua, lúc đầu, Dư Duyệt vô cùng sợ hãi, nhưng sau đó thấy cô quá bình tĩnh, anh mới chịu ngừng lại.

Nhưng hôm sau đi làm, Dư Duyệt thấy có cái gì đó là lạ, sao mọi người cứ nhìn cô bằng ánh mắt quỷ dị vậy?

"Dư Duyệt, chúc mừng, chúc mừng."

Trùng hợp gặp Dương Diễn trong thang máy, anh ta đột nhiên nói, khiến Dư Duyệt rất bối rối.

"Chúc mừng cái gì?"

Dương Diễn nháy mắt mấy cái với cô, ra vẻ, cô không cần giấu giếm đâu, tôi biết hết cả rồi, "Cô và tổng giám đốc Tịch đã lấy giấy đăng ký kết hôn, đương nhiên tôi phải chúc mừng rồi."

"Sao anh biết vậy?"

Dư Duyệt cảm thấy không xong rồi, chuyện này...

Chẳng lẽ cả công ty đều biết hết luôn rồi...

"À," Dương Diễn cười ha ha nói: "Tối qua tổng giám đốc Tịch lỡ tay để lộ tấm hình giấy chứng nhận kết hôn trong công ty ấy mà!"

Lỡ tay à, lỡ tay cái cọng lông!

Nhất định Tịch Thành Nghiễn cố ý!

Dư Duyệt rầm một tiếng, đẩy cửa văn phòng Tịch Thành Nghiễn ra, tức giận trừng mắt nhìn Tịch Thành Nghiễn, "Hôm nay nếu anh không chịu nói rõ ràng thì đừng hòng về nhà!"

"Khụ, anh chỉ lỡ tay thôi mà."

Tịch Thành Nghiễn ngụy biện.

Thấy ánh mắt Dư Duyệt đảo qua, anh ỉu xìu nói, "Anh đây chẳng phải muốn cho em một danh phận sao!

Sẵn cho nhân viên trong công ty biết bọn họ có bà chủ luôn!"

Dừng một chút, thấy Dư Duyệt chưa hết giận, anh tới ôm cô rồi hôn lên mặt cô, "Nếu em thực sự đang giận, thì cứ mang giấy chứng nhận của chúng ta gửi cho bạn bè em đi, anh hứa sẽ không giận đâu!"

Cầu còn không được nữa mà.

Dư Duyệt bị anh chọc nở nụ cười, nhưng tối hôm đó, Tịch Thành Nghiễn vẫn thấy Dư Duyệt gửi cho bạn bè mình.

Chỉ năm chữ đơn giản, "bọn tớ kết hôn rồi", kèm theo tấm hình quyển sổ nhỏ màu đỏ.

Kết hôn, cuối cùng cũng kết hôn.

Thì ra anh giữ mình trong sạch hơn 30 năm, đi qua vạn bụi hoa cũng không vừa mắt, chỉ vì anh thích mỗi em.

Anh sẽ cho em mọi thứ tốt nhất, từ trước đây cho tới mãi về sau.

HOÀN
 
[Full] Nắm Trong Tay - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Lời nói cuối truyện


Chào các bạn, thế là chúng ta cùng nhau trải qua 63 chương của truyện Nắm Trong Tay, vừa sủng vừa hài, giữa thư kí và tổng giám đốc.

Một câu chuyện với những tình tiết khá hay.

Nam chính cũng có những ám ảnh tâm lý của mình, con người không ai là hoàn hảo cả, còn theo mình, nữ chính không ngốc, vì mình cảm thấy chính sự chênh lệch địa vị, hoàn cảnh gia đình làm cho suy nghĩ của nữ chính không mạnh dạng, vì không nghĩ một người ở địa vị cao thế kia có thể thật lòng thích mình.

Bên cạnh đó, nam chính cũng trải qua những trắc trở để trân trọng và biết cách thương yêu nữ chính hơn.

Cả đoạn đường dài xoay quanh những sự việc làm thay đổi cách nhìn của nam chính và nữ chính trong chuyên tình yêu và đến bên nhau trọn đời.

Duyên là của mình thì đi đến đâu cũng sẽ là của mình, vì thế, mình chúc các bạn sẽ can đảm yêu dù nghi ngờ nó sẽ không đến bên nhau cuối con đường như Dư Duyệt, để rồi biết đâu đó trong cuộc đời bạn gặp được người yêu thương bạn như Tịch Thành Nghiễn yêu Dư Duyệt 🙂

...

Mục đích chủ yếu của mình là đăng những truyện dễ thương, nhẹ nhàng sâu lắng, và đặc biệt là sủng 😀 để mọi người cùng nhau đọc.

Nên tiếp theo, mình có 27 chương về câu chuyện mang tên Hải Dương.

Nam chính chẳng phải làm nghề nghiệp gì cao cả, tổng tài, bác sĩ, hay quân nhân, nhưng nam chính mang trong mình ước mơ có một cửa hàng nhỏ bên bờ biển, yên ả sống qua từng ngày từng ngày, và đó cũng là ước mơ của nữ chính.

Nếu các bạn thích tuýp truyện này thì hãy đón xem nó nhé!

Bên cạnh, mình cũng có vài truyện mới đăng xong:

...

Nam thần biến thành cún (thuộc tuýp truyện nữ chính béo mập sau này ốm đẹp nha)

...

Ti ti cài tình (nam nữ chính yêu nhau, vì hiểu lầm nên xa cách, không ngược, đứa con trai thông minh tự đi tìm cha và sắp xếp để cha mẹ về bên nhau)

...

Người chồng tuyệt vời (thanh mai trúc mã, cưới trước yêu sau, nam chính bị hiểu lầm là gay)

...

Anh yêu em rất nhiều (nam chính cực kỳ chung tình, thương nữ chính nhiều năm, nhưng nữ chính lại nghĩ anh ấy đào hoa)

...

Ánh tịch dương (tình tiết truyện mới mẻ, nam chính hay gọi nữ chính là mẹ vì những dịp lần gặp nhau hài không đỡ nổi)

...

Càng béo anh càng yêu (tựa đề đã nói lên tất cả ạ :> nam chính có sở thích đặc biệt, thích người béo nha, nhưng cuối truyện nữ chính ốm đẹp vẫn yêu, thành ra cũng không biết nam chính thích thế nào nữa, loạn cả lên hihi)

Đều là sủng có phần hài hước, quan trọng họ là những người mang trong mình phần tình cảm nhẹ nhàng đầy sâu lắng.

Hy vọng các theo dõi và tiếp tục ủng hộ mình 🙂)

Các bạn ơi, nếu các bạn có biết truyện nào sủng hay cực cực sủng giới thiệu mình nữa nhe 🙂

Cuối cùng, rất cảm ơn các bạn đã xem, bình chọn và theo dõi mình
 
Back
Top Bottom