Khác [FULL] Hôn Nhân Bí Mật Tình Yêu Thầm Kín [ 1 ] - Thánh Yêu

[Full] Hôn Nhân Bí Mật Tình Yêu Thầm Kín [ 1 ] - Thánh Yêu
Chương 37: Vẫn đau lòng vì cô,che chở cho cô


Chử Đồng bị Tưởng Linh Thục chỉ vào mặt nói như vậy cũng không biết nên trả lời như thế nào .

Giản Trì Hoài liếc nhìn Tưởng Linh Thục , " mẹ , mẹ đang nói bậy bạ gì vậy ?

"

" vậy các con trái lại nói cho rõ ràng đi !

" Tưởng Linh Thục không chịu nổi bầu không khí như vậy , " rốt cuộc ai là con gái của ai ?

Ai là cháu gái của mẹ ?

"

" chuyện này nhìn còn không hiểu sao ?

" Giọng nói của Giản Thiên Thừa bình tĩnh nhưng ngữ điệu không rõ ràng , " đứa bé tên là Nguyệt Nguyệt kia đã làm xét nghiệm nhân thân với Trì Hoài , con bé mới là cháu gái của chúng ta .

"

" vậy sao ?

" Tưởng Linh Thục trong ngày thường cũng coi là một người khá thông minh nhanh nhạy , nhưng đến lúc khẩn cấp trước mắt như thế này lại trở thành khôn ba năm dại một giờ .

Bà hoàn toàn bị khiếp sợ , " nói cách khác , Giản Bảo Bảo là con gái của Phó Thời Thiêm ư ?

"

Hai tay Giản Trì Hoài đan vào nhau , " mẹ , Nguyệt Nguyệt là con gái của con và Chử Đồng , chỉ là khi mới vừa sinh ra lại bị người ta tráo đổi mất rồi .

"

" đổi mất ?

" Tưởng Linh Thục hướng anh liếc nhìn , " tại sao có thể có chuyện như vậy ?

"

" tình huống cụ thể , sau này con sẽ giải thích cho mọi người rõ , " Giản Trì Hoài gọi người nhà hai bên tới đây , thật ra dù cho trước đó không đến bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm thì anh cũng đã đón nhận kết quả như thế rồi .

" bây giờ , mục đích quan trọng nhất của con chính là mang Nguyệt Nguyệt trở về .

"

" nhất định phải thế rồi , " Tưởng Linh Thục chen lời vào , " cháu gái của nhà họ Giản chúng ta sao có thể lưu lạc ở bên ngoài được ?

"

Chử Nguyệt Tình cúi thấp đầu , nước mắt rơi đầy mặt .

Cả hai đều là con gái của mình , Lý Tĩnh Hương nhìn vào trong mắt , so với ai khác cũng đều khó chịu hơn cả .

Bà vuốt ve mu bàn tay của con gái lớn , " Tình Tình , có gì thì từ từ bàn bạc .

"

" từ từ bàn bạc , bàn thế nào ?

" Chử Nguyệt Tình ngẩng đầu lên , liếc nhìn Chử Đồng ở đối diện , " Đồng Đồng , còn em , em nhất định sẽ đứng về phe của Giản Trì Hoài đúng không ?

"

Chử Đồng hiểu rõ , có một số việc không có cách nào tránh được .

Cô nhẹ siết chặt bàn tay , sau đó ngẩng đầu lên nhìn về phía Chử Nguyệt Tình , " chị , em không thể không đứng trên vị trí của một người mẹ để nói cho chị nghe .

Nguyệt Nguyệt là con gái ruột thịt của em , em muốn mang con bé về , nhìn con lớn lên ......"

Chử Nguyệt Tình không nói lời nào .

Tưởng Linh Thục càng nghĩ càng cảm thấy có cái gì đó không bình thường .

Bà vặn chặt chân mày hỏi , " tại sao cháu gái của mẹ lại ở trong tay Chử Nguyệt Tình ?

"

" trong chuyện này , còn có bàn tay của Phó Thời Thiêm nhúng vào , " Giản Trì Hoài nói ít ý nhiều , " anh ta đem Nguyệt Nguyệt đi tráo , lại trời xui đất khiến đem chính con gái ruột của mình tráo lại cho chúng ta .

Đứa bé mà Chử Nguyệt Tình nhận nuôi về , cũng là do Phó Thời Thiêm sắp đặt hết .

"

" như vậy nói cách khác , vào hôm Chử Đồng sinh con , đứa bé liền bị tráo mất .

"

Giản Trì Hoài nhẹ gật đầu .

Giản Lệ Đề ngồi bên cạnh , thỉnh thoảng nhìn sang Chử Đồng .

Cô có nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ có chuyện như vậy xảy ra .

Tưởng Linh Thục kích động đứng dậy , " chuyện như vậy còn không đơn giản sao ?

Hôm Chử Đồng sinh con , một mình chạy ra ngoài , mẹ đã cảm thấy vô cùng kỳ lạ .

Tại sao lại đến chỗ đó để sinh con chứ ?

Các con ngược lại nói cho rõ ràng đi .

Tại sao Chử Đồng lại ở ngoài đó ?

"

Sắc mặt Chử Nguyệt Tình nhanh chóng trở nên trắng bệch .

Vẻ mặt Lý Tĩnh Hương và Chử Cát Bằng cũng đầy nóng ruột bất an .

Chuyện này trong lòng họ rõ ràng nhất .

Lúc ấy nhà họ Giản không truy cứu , nhưng bây giờ sự việc này lại bị bới móc lên , làm thế nào cũng không thể tránh khỏi được .

Tưởng Linh Thục không chấp nhận nổi thực tế như vậy .

Đứa cháu gái Giản Bảo Bảo này , bà xưa nay luôn thương yêu có thừa , nâng niu trong lòng bàn tay .

Có những khi tụ tập với một vài người bạn già , đều gọi vú nuôi ẵm Giản Bảo Bảo qua đấy .

Mỗi lần như vậy bà đều khen ngợi thế này , " xem thử cháu gái của tôi này .

Đôi mắt to tròn , sống mũi thẳng , cái miệng nhỏ nhắn , vừa nhìn một cái là biết giống con trai tôi rồi , gien tốt mà .

"

Tốt đến như thế , đứa bé đó cư nhiên đã sớm bị đánh tráo .

Người nhà họ Chử , tất cả đều không nói lời nào .

Cả người Giản Trì Hoài lui về phía sau dựa vào lưng ghế , " chuyện này truy cứu nguyên nhân cũng đều do cô hết .

Chử Nguyệt Tình , hôm đó nếu không phải là cô đi tìm cái chết mà mất tích , Chử Đồng cũng sẽ không chạy ra ngoài .

Nếu cô ấy vẫn ở trong bệnh viện mà tôi đã đăng ký xong xuôi thì sẽ không có chuyện xảy ra sau này .

"

" lại là cô ?

" Tưởng Linh Thục vừa nghe xong , đâu còn có thể bình tĩnh được nữa , " Chử Nguyệt Tình , rốt cuộc cô muốn gây ra bao nhiêu chuyện nữa đây ?

Nhà họ Giản chúng tôi thiếu cô một cái mạng , nhưng gom lại cũng đủ trả sạch hết rồi chứ ?

"

Giản Lệ Đề ở bên cạnh , nhìn bộ dáng của Chử Nguyệt Tình hết sức khổ sở .

Cô kéo lại cánh tay của Tưởng Linh Thục , " mẹ , đừng như vậy , nếu không nhờ chị Nguyệt Tình , con đã sớm mất mạng rồi .

"

Tưởng Linh Thục nghe vậy , một hơi cuối cùng cũng chậm lại một chút .

Bắt bà phải nuốt xuống hoàn toàn , bà làm không được .

Bà liếc nhìn qua Chử Đồng đang ngồi ở cách đó không xa , " Chử Đồng , con cũng vậy .

Nếu không phải do con chạy ngược chạy xuôi , bây giờ có thể xảy ra chuyện cho con ngồi khóc không ?

"

Chử Đồng khẽ ngẩng đầu lên .

Đúng vậy , người khác nói ra vốn sẽ đơn giản như thế , chỉ biết trách móc lên án , đương nhiên sẽ không đứng ở vị trí của người trong cuộc mà suy nghĩ lại .

Dĩ nhiên , mặc dù bây giờ mình có giải thích cũng sẽ không có ai nghe lọt .

Chuyện đã phát triển đến mức như vậy , luôn luôn phải có một kẻ đứng mũi chịu sào .

Người khác thông thường sẽ không suy tính đến , ban đầu tại sao mình lại muốn đi ra ngoài ?

Nếu không ra ngoài , hậu quả sẽ như thế nào ?

Cái mà họ thấy chính là khi mình đi ra ngoài , bị sinh non , sau đó đứa bé bị tráo đổi .

Nếu như đứa bé không bị đổi đi , như vậy những chuyện kia co f có thể được tha thứ .

Bây giờ , cô nên gánh chịu sự trách móc nặng nề này , cô cũng không có cách nào để cãi lại .

Tưởng Linh Thục ngồi lại xuống ghế sa lon , bàn tay khẽ xoa bóp trán , vẻ mặt tràn đầy đau đớn cùng cực , " Chử Đồng , con thật sự làm cho mẹ quá thất vọng .

"

Khoé miệng Chử Cát Bằng căng thẳng , bàn tay bấu chặt vào mép ghế salon .

Ông nén nhịn một hồi lâu , cuối cùng vẫn lựa chọn giải pháp im lặng .

Ánh mắt Chử Đồng nhìn chằm chằm về nơi nào đó , chợt cảm thấy bả vai mình bị đè nặng xuống .

Cô chậm rãi nâng tầm mắt lên , thấy một bàn tay đang đặt trên đầu vai của mình .

Sau khi ngẩng đầu lên , trái tim cô chợt rung động .

Cánh tay Giản Trì Hoài dùng sức , áp sát cô vào bên người mình , sau đó mở miệng nói , " mẹ , chuyện này không thể đổ hết lên đầu Chử Đồng .

"

" con còn nói giúp cho nó .

Con gái của mình phải ở bên cạnh người khác suốt cả một năm trời , con không khó chịu à ?

"

" con đương nhiên là khó chịu .

Nhưng Nguyệt Nguyệt là do Chử Đồng mang thai chín tháng mười ngày sinh ra , cô ấy so với con càng khó chịu hơn nữa .

"

Tưởng Linh Thục liếc mắt sang Chử Đồng , " mẹ không trách nó , còn có thể trách ai đây ?

"

Giọng điệu của Giản Trì Hoài cũng trở nên cứng rắn , " nếu mẹ phải trách , vậy thì cứ trách con đi .

"

" liên quan gì tới con !

" Tưởng Linh Thục nổi giận , lớn giọng nói .

" không liên quan gì tới con , vậy thì càng không liên quan gì tới Chử Đồng cả !

" Giản Trì Hoài một câu ngăn chặn ngay lời nói kế tiếp của Tưởng Linh Thục , " trong lòng cô ấy so với ai khác cũng đều khó mà vượt qua .

Ai cũng không được phép đem trách nhiệm đổ lên đầu cô ấy .

"

" con ——" Không còn cách nào khác , con trai đã che chở như vậy , Tưởng Linh Thục còn có thể nói thêm câu gì nữa ?

Giản Trì Hoài cũng không còn cách nào nữa .

Nhìn người khác trách móc cô , anh luôn không chịu nổi .

Bả vai Chử Đồng càng tựa sát vào Giản Trì Hoài hơn một chút , theo bản năng , hình như muốn tìm một chỗ để dựa dẫm .

Ánh mắt Giản Trì Hoài nhìn chăm chú về phía Chử Nguyệt Tình ở đối diện , " tôi gọi mọi người tới đây , chính là muốn đem chuyện này giải quyết triệt để .

Chử Nguyệt Tình , từ nay về sau , tôi nhất định sẽ không trả Nguyệt Nguyệt lại cho cô .

Cô hãy hoàn toàn chết tâm đi .

Nếu cô thật sự thích con bé như vậy , sau này có thể đến đây .

Nguyệt Nguyệt đã gọi cô một tiếng bác , cô có thể theo đó mà thương yêu con bé .

"

Lý Tĩnh Hương nhẹ nắm lấy tay Chử Nguyệt Tình , " Tình Tình à , con có nghe không ?

Chỉ cần con muốn gặp Nguyệt Nguyệt , chúng ta vẫn có thể tới đây gặp được mà .

"

Chử Nguyệt Tình gạt tay của Lý Tĩnh Hương ra .

Cô ngẩng đầu lên liếc nhìn hai người ở đối diện , " vì vậy , vị trí của tôi liền trực tiếp từ mẹ hạ xuống bác đúng không ?

" Cô giương mắt lên , liếc nhìn về phía cầu thang , " nếu đã vậy , bây giờ tôi có thể được gặp Nguyệt Nguyệt không ?

"

" bây giờ không được , " Giản Trì Hoài từ chối rất dứt khoát , " Nguyệt Nguyệt ở đây cần được thích ứng .

Chờ thích ứng xong , tôi sẽ để cho cô gặp con bé .

"

" được .

" Chử Nguyệt Tình cái gì cũng không nói nhiều , sau khi đứng dậy sải bước đi ra khỏi phòng .

Lý Tĩnh Hương lên tiếng gọi cô , cô cũng không hề đáp lại .

Bà liền vội vàng đứng dậy đuổi theo .

Tưởng Linh Thục thấy vậy , giọng nói khó nén kích động , " mẹ muốn đi ẵm cháu gái ruột của mẹ một chút .

Lệ Đề , con có muốn đi không ?

"

" vâng , con cũng đi .

"

Việc đã đến nước này , chuyện nên nói cũng đã nói hết , Giản Thiên Thừa cũng đứng dậy đi theo lên lầu .

Chử Cát Bằng ngồi một lát rồi chậm chạp đứng lên , " ba không yên tâm về chị của con , ba đi về nhé .

"

" ba , " Chử Đồng gọi ông lại , " ba có trách con không ?

"

Chử Cát Bằng lắc lắc đầu , " Trì Hoài nói đúng .

Chuyện này , người không đáng trách nhất chính là con .

"

Chử Cát Bằng cũng rời đi .

Trong phòng khách to lớn như vậy cũng chỉ còn lại hai vợ chồng .

Cánh tay Giản Trì Hoài vẫn còn đang ôm lấy bả vai Chử Đồng .

Cô khẽ cắn cánh môi , sau đó nâng mắt lên nhìn sang anh , " ông xã .

"

Vành mắt cô ửng đỏ , đáy mắt còn đọng nước .

Vẻ mặt Giản Trì Hoài vẫn không chút cảm xúc .

Chử Đồng vươn tay kéo cổ áo của anh .

Thấy anh vẫn không nóng không lạnh , cô giật giật hai cái , " em muốn khóc .

"

Khoé miệng anh mím lại , thở dài , " có cái gì hay mà khóc .

"

" trong lòng khó chịu .

"

" không phải con gái đã trở về rồi sao ?

"

" nhưng vẫn khó chịu , " Ánh mắt Chử Đồng nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp trai mà lạnh lùng nghiêm nghị của anh , " tất cả mọi người đều trách móc em .

Giản Trì Hoài , em muốn khóc .

"

Cô mới vừa nói xong như thế , vành mắt lại ửng đỏ lên , tựa như lúc nào nước mắt cũng có thể tuôn rơi xuống .

Nhất là đôi mắt to tròn long lanh đọng nước kia còn nhìn chằm chằm vào anh nữa .

Giản Trì Hoài trong nháy mắt liền mềm lòng .

Bàn tay anh áp sát vào khuôn mặt của cô , ngón tay nhẹ lau bên khóe mắt , ngược lại khiến cho cô càng thêm ấm ức mà oà khóc lên .

Giản Trì Hoài nhíu lại mày kiếm , " được rồi , được rồi , chuyện lớn như vậy không phải đã có anh rồi sao ?

Anh cũng đã giải quyết xong hết rồi , chỗ nào còn đến lượt em tới khóc .

"

Trong lòng Chử Đồng bỗng nhiên cảm thấy chua xót , nhào tới phía trước dùng sức ôm lấy cổ Giản Trì Hoài , " cuối cùng anh cũng không dùng chiến tranh lạnh để bạo hành em nữa rồi .

"

" anh đâu có dùng chiến tranh lạnh để bạo hành em .

"

" Giản Trì Hoài , " Chử Đồng vùi mặt vào cần cổ Giản Trì Hoài .

Nước mắt nóng hổi tiếp xúc với da thịt của người đàn ông , " nếu sau này anh còn như vậy , em đã nghĩ ra cách trị rồi .

"

" cách gì ?

" Giọng nói Giản Trì Hoài dịu dàng , hai tay vuốt ve sau lưng cô .

" em sẽ cố ý phạm sai lầm , sau đó để cho mẹ mắng mỏ em một trận .

Anh nhất định sẽ đau lòng , nhìn không được , đến lúc đó anh sẽ nói đỡ cho em .

"

Giản Trì Hoài không khỏi nhẹ cong khóe miệng lên.

Anh tựa cằm lên đỉnh đầu Chử Đồng .

Cô cũng không thể thấy được vẻ mặt của Giản Trì Hoài lúc này , " ai nói anh đau lòng em .

Anh là thấy em người đã lớn như thế rồi , còn bị coi như một đứa bé mà dạy dỗ la mắng .

Lúc ấy mới nói giúp cho em một câu mà thôi .

"

" anh chính là đau lòng , đừng mạnh miệng .

" Chử Đồng ngẩng đầu lên , ánh mắt nhìn thật sâu vào trong đáy mắt Giản Trì Hoài , " nếu không phải là anh đau lòng em , mới vừa rồi nên nhìn em bị chửi như chó mới đúng .

"

" chưa từng thấy ai đi so sánh bản thân mình như vậy .

"

Giản Trì Hoài nói xong , đem cô áp vào trong ngực , dùng sức ôm chặt , " hai đứa bé kia , nếu không thì một đứa cũng đừng nghĩ nữa , nhức đầu .

"

" được đó , một đứa trả lại cho Phó Thời Thiêm , một đứa trả lại cho chị của em , chúng ta sinh lại đứa khác đi ?

" Chử Đồng hùa theo lời của anh mà nói .

Hai tay Giản Trì Hoài bấm vào hông của cô , đem cô đẩy ra một chút , " em nói thật à ?

"

" giả đấy , " Chử Đồng lại ôm lấy cổ người đàn ông , " ông xã , sau này em sẽ sinh cho anh một đứa nữa có được không ?

"

Cô đã sớm hiểu được , làm thế nào để chọn lựa những lời nói mà anh thích nghe .

----

Do đạt giới hạn chương nên mình tạo thêm phần 2 nha, các bạn qua trang mình để xem thêm nha ❤ Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ~
 
Back
Top Dưới