Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [FULL/EDIT] Tôi Bị Kẻ Phản Diện Nuôi Nhốt

[Full/Edit] Tôi Bị Kẻ Phản Diện Nuôi Nhốt
Chương 159


Edit: Mei A Mei

Thanh Liên cúi đầu đối diện với cặp mắt vàng đồng lưng tròng kia, nhẹ nhàng nói: "Về rồi mặc cho chàng xem ha."

"...A Thấm."

Bàn tay nhỏ của Hình Dã ôm chặt cổ nàng.

Hắn tựa đầu bên gáy nàng, như đang trấn tĩnh.

Thanh Liên liếc thoáng qua túi giấy kia.

Ý nghĩ loé lên, túi giấy kia liền biến mất ngay tại chỗ, nằm gọn vào không gian của nàng.

Ôm tiểu hồ ly trong ngực, mặc cho đầu lông xù cọ bên cổ mình, nàng duỗi tay khẽ vuốt lưng hắn.

Cơn mưa bên ngoài chẳng biết đã ngừng từ bao giờ.

Vài tia nắng dịu nhẹ hắt vào, rơi trên thân hai người.

Bầu không khí ấm áp mà bình yên.

Lúc sắp đi.

Mưa dai dẳng đã ngừng.

Thời tiết cũng ấm dần lên.

Thanh Liên xuống tầng trả phòng trước rồi ôm Hình Dã bước qua tận thế.

Thời gian ở thế giới luân hồi không ngang nhau, vậy nên khi Thanh Liên đi vào thế giới có zombie hoành hành một lần nữa, nàng không nhìn thấy zombie.

Thế giới này vẫn như một vùng đất chết, mang nỗi tang thương qua bao trắc trở.

"A Thấm, ta đi đâu thế?"

Hình Dã tựa vào vai nàng, nhìn thế giới một tay mình tạo thành, ánh mắt chỉ có sự thờ ơ.

Thanh Liên không muốn đi đâu cả, chỉ nói: "Đi dạo chút thôi."

Vì tồn tại nhờ đứa con số mệnh nên nơi này đã không còn là vùng đất zombie.

Thanh Liên đứng tại nơi rất gần căn cứ Thương Vân, xa xa có thể trông thấy tường thành và cao ốc kiên cố của căn cứ Thương Vân.

Loài người đã thành lập đô thị.

Virus cũng tìm được biện pháp giải quyết.

Còn những zombie sót lại thì dần dần bị tiêu diệt, ngăn cách bên ngoài bức tường.

Cả thế giới, bắt đầu yên ổn trở lại.

Loài người không còn khủng hoảng bất an.

Họ từ từ hoà nhập.

Đất đai dần lấy lại chút sự sống.

Nơi từng bị tổn hại bởi thiên thạch bắt đầu xuất hiện màu xanh biếc.

Nước cũng dần uống được.

Ven đường, Thanh Liên nhìn thấy xe cộ, cũng nhìn thấy trẻ sơ sinh.

Đúng lúc này, một chiếc xe bán tải màu lục chạy qua hai người.

Hình Dã nhìn thoáng trong xe, nhưng rất nhanh đã thu hồi tầm mắt, tiếp tục tựa vào vai Thanh Liên.

Thế nhưng, đúng lúc này, Lục Kình Thương nhạy bén nhận ra được điều gì đó.

Qua kính chiếu hậu của xe, anh ta chỉ thấy một cô gái trẻ nhưng không hề yếu đuối đang ôm một đứa bé.

Nhìn mặt cô gái không quen, tuy nhiên...lại cảm giác như đã từng quen biết.

Tự dưng, Lục Kình Thương nhìn đứa trẻ trong lòng cô gái kia...

Hơi thất thần.

"Thủ lĩnh, điện thoại ngài kêu..."

Nghe tiếng tài xế, bấy giờ Lục Kình Thương mới sực tỉnh, lôi máy truyền tin ra.

Lúc nhìn thấy dãy số hiện lên, ánh mắt anh ta dịu đi, tiếp máy: "Tích Nhạc..."

Sau khi cúp điện thoại, Lục Kình Thương lại nhìn kính chiếu hậu, nhưng đã không thấy bóng người đâu nữa.

Anh ta trông ra hoang mạc Gobi cùng cát vàng bên ngoài cửa sổ.

Một bóng người đột nhiên thoáng qua trong đầu...

...Trần Linh Thiệu.

Nếu người có chuyển thế thì chắc hẳn cậu ta cũng đã đi vào thế giới này lần nữa nhỉ.

Chỉ mong, còn gặp được cậu.

Bạn thân chí cốt của tôi.

"A Thấm?"

"Ừm?"

"Chúng ta đi thôi."

Thanh Liên khẽ gật đầu: "Được."

Chỉ trong nháy mắt, hai người đã biến mất trên ghềnh bãi hoang mạc Gobi.
 
[Full/Edit] Tôi Bị Kẻ Phản Diện Nuôi Nhốt
Chương 160


Edit: Mei A Mei

Trong vũ trụ mênh mông sâu vô ngần, có một chiếc phi thuyền hướng thẳng về phía đế quốc Augustus.

Từ sau khi Genesis rời đi, loài người giành được quyền tự chủ.

Dưới sự trợ giúp của quốc vương Nolan Biellmann đế quốc Già Lam, nhân loại cướp lại hành tinh Aer, thành lập quốc gia của mình.

Thanh Liên ngồi trên ghế nằm bên trong phi thuyền, thoạt nhìn như đang nghỉ ngơi.

Hình Dã tựa vào người cô.

Cơ thể nhỏ thó hơi co ro, ngủ say.

Dưới sự điều khiển từ trí não, phi thuyền tránh khỏi hệ thống phòng ngự ngoại vi của đế quốc Augustus, bay thẳng tới cung điện.

Lúc này, Hình Dã tỉnh dậy khỏi giấc ngủ say.

"A Thấm, chúng ta tới rồi à?"

"Ừ."

Thanh Liên bế hắn lên, rời phi thuyền.

Hai người bước vào quảng trường vương đô.

Hôm nay rất náo nhiệt.

Dân chúng Augustus khoác lên người trang phục vô cùng long trọng, vừa múa vừa hát trên quảng trường, rất rộn ràng.

Thì ra, là kỷ niệm sinh nhật Vương.

Bây giờ Augustus không có vương tộc, nhưng còn giữ lại thói quen lúc trước.

Dường như các nguyên lão trưởng lão viện vẫn đang chờ Vương của bọn họ trở về.

Hình Dã nhìn đài cao giữa quảng trường.

Pho tượng to lớn đó, là Genesis.

"Mama, mama..."

Bên cạnh ao, một cô bé mặc váy hồng nắm tay một người phụ nữ, nhìn qua pho tượng trên đài cao rồi hỏi: "Mama, đây chính là Vương của chúng ta sao?"

Mẹ cô bé dịu dàng đáp: "Đúng vậy đấy.

Đây chính là Vương của chúng ta."

"Vậy hôm nay Vương sẽ xuất hiện sao ạ?"

Cô bé lại hỏi.

Mẹ cô bé ân cần xoa đầu con, nói: "Vương ấy à, ông vẫn đang ở bên cạnh chúng ta mà..."

Hình Dã đang đứng bên cạnh bọn họ liếc qua hình ảnh phản chiếu của pho tượng qua mặt nước rồi nhìn mẹ con họ, sau đó nắm tay Thanh Liên, rời khỏi nơi này.

Trên đài cao.

Hai cánh trắng hơi dang ra vẻ che chở, tựa như đang bảo vệ thần dân đế quốc Augustus vậy.

Trên lối nhỏ.

Hình Dã nhìn công trình kiến trúc quen thuộc, khẽ lên tiếng: "A Thấm, trước kia ta chưa dẫn nàng đi dạo những chỗ như thế này."

"Giờ thì trùng hợp thay."

Thanh Liên dịu dàng đáp lời.

Có lẽ vì lúc trước cuối cùng Genesis đã cứu vớt mọi sinh linh trong ngân hà, để toàn Augustus bình yên nên người Augustus cũng không hiếu chiến.

Dù chiến tranh bên ngoài có ra sao thì hẳn chúng sẽ chẳng lan đến nơi này.

Hôm nay các chủng tộc sinh linh từ tinh vực khác tụ tập tại vương đô Augustus.

Thanh Liên và Hình Dã tuyệt không thay đổi khuôn mặt.

Họ bước giữa đám người và chẳng ai để ý đến bọn họ.

Thế nhưng, khi đi ngang một cửa hàng cổ xưa, một nam một nữ cải trang bước ra từ bên trong.

Nam là người đế quốc Già Lam, nữ là nhân loại.

Lúc gặp thoáng qua, Nolan Biellmann ngừng bước.

Hắn ngoảnh đầu liếc đứa trẻ loài người kia.

Phó Ninh Vi như cảm giác được: "Sao vậy?"

Đáy mắt Nolan Biellmann hiện lên cảm xúc khó tả.

Hắn lắc đầu: "Chắc...ta nhầm."

Genesis đã cứu vớt toàn tinh vực này.

Mà thế giới sẽ không còn xuất hiện Genesis nữa.

Nhưng, đứa bé loài người kia...mang hơi thở rất giống với người đó.

Trong vương thành trang nghiêm mà cổ xưa cũng có lối nhỏ mờ tối.

Hình Dã tìm một quán rượu nhỏ rồi dẫn Thanh Liên vào...

Bên trong quán rượu nhỏ không có nhiều người.

Thanh Liên ngồi xuống quầy bar, còn Hình Dã thì ngồi trên đùi Thanh Liên.

Bà chủ quán rượu là một người phụ nữ Augustus yểu điệu.

Bà ta hỏi: "Quý khách muốn uống rượu gì?"

Hình Dã đang ngồi trên đùi Thanh Liên đáp: "Một chén Mạch Tạp Luân.

Một chén Nữ Nhi Hồng."

Giọng nói non nớt đầy hùng hồn, nhưng vẫn khá đường đột.

Bà chủ nhìn về phía Hình Dã: "Ngài vẫn là trẻ con nha?"

"Tôi lớn rồi."

Hình Dã thản nhiên nói.

Trước sự ngờ vực rõ ràng của bà chủ quán, Thanh Liên lên tiếng: "Anh ấy trưởng thành thật."

Lúc này bà chủ mới không nói thêm gì nữa.

Trẻ con vào quán bar ở Augustus cũng chẳng quái lạ.

Chỉ là quán sẽ tuyệt đối không bán rượu cho chúng.

Vậy nên bà chủ mới hơi do dự.

Rất nhanh, hai chén rượu đã được đưa lên.

Rượu trong ly thuỷ tinh có màu rất đẹp.

Thanh Liên cầm một chén, hơi nhấp một ngụm, gần như uống không ra vị rượu, rất ngọt.

Bất tri bất giác, Thanh Liên nhanh chóng uống xong một chén.

"A Thấm, dễ uống không?"

"Ừ."

Thanh Liên khẽ gật đầu.

Hình Dã nhìn về phía bà chủ trên quầy bar, "Mang thêm chén nữa."

Lúc uống xong chén thứ năm, rõ ràng ánh mắt Thanh Liên đã hơi mơ màng.

Hai gò má ửng hồng.

Nét mặt cũng bắt đầu trở nên uỷ mị.

Chén rượu trong tay Hình Dã chỉ vơi đi một chút, gần như là không uống.

Hắn nhìn Thanh Liên ngà ngà say, hơi nheo mắt lại.

...A Thấm uống say, quả nhiên rất mê người.

Hình Dã thở hơi gấp gáp.

Hắn uống một hơi cạn sạch ly rượu.

Đúng lúc này, cơ thể Hình Dã bỗng hoá thành vóc dáng bình thường của đàn ông.

Thanh Liên ngoẹo đầu, nhìn hắn: "...Hình Dã?

Chàng biến về rồi kìa..."

Trước bộ dạng không chút phòng bị của nàng, Hình Dã mủi lòng.

Hắn đứng bên cạnh nàng.

Bàn tay thon dài khẽ áp lên hai má nàng.

Thanh Liên thoải mái híp mắt, dụi dụi lòng bàn tay lành lạnh của hắn.

Đôi môi ướt át khẽ nhếch: "Thoải mái thật..."

"...A Thấm."

Giọng Hình Dã hơi kìm chế, như đang nín nhịn điều gì.

Thanh Liên khẽ ngẩng đầu lên, mơ mang nhìn hắn: "Ừ?"

Hình Dã nói giọng dịu dàng dụ dỗ: "Muộn rồi, chúng ta tìm một chỗ ở qua đêm, được không?"

Thanh Liên không phòng bị chút nào, cười nói với hắn: "Được."

Còn chưa kịp dứt lời, Hình Dã đã ôm ngang nàng lên.

Bà chủ vừa chứng kiến toàn bộ quá trình liếc thoáng qua tia nắng ban trưa bên ngoài.

Ánh mắt phức tạp.

Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, dẫu người ngoài cuộc cũng nhìn ra được, đó là một cặp tình nhân yêu nhau tha thiết...
 
[Full/Edit] Tôi Bị Kẻ Phản Diện Nuôi Nhốt
Chương 161


Edit: Mei A Mei

Trong trang viên hoa hồng đứng lặng giữa toà thành hoa lệ mà cổ xưa.

Vẫn là buổi đêm.

Ánh trăng sáng tỏ hắt xuống phía dưới.

Trang viên hoa hồng như được bao phủ bởi một lớp lụa mỏng.

Bao trùm cả một người phụ nữ vóc dáng xinh đẹp.

Người phụ nữ mặc váy dài màu trắng trang nhã.

Mái tóc dài xoăn vàng buông xoã.

Tấm lưng kia khiến người ta mong mỏi muốn biết dáng dấp của cô.

Cô đứng trong Mân Côi Viên, hơi ngửa đầu nhìn trăng tròn trên trời như đang suy nghĩ điều gì.

Lúc này, một người mặc đồ đen bước vào vườn hoa hồng.

"Thưa cô Heidy, trưởng lão Cappadocia phân phó, nói muốn đích thân giao tới tận tay cô."

Sau khi tiếng nói truyền đến, cô gái khẽ xoay người.

Cặp mắt lam xám lạnh nhạt kia toát vẻ kiêu kì khó sánh.

Gương mặt càng thêm xinh đẹp tuyệt trần.

Sợi tóc vàng óng bay bay theo gió.

Cô thờ ơ hỏi: "Là gì?"

"Một cái hộp."

Dứt lời, hai tay đầy tớ nâng đồ lên.

Cô duỗi tay nhận lấy, bâng quơ mở ra.

Ánh mắt thoáng rục rịch.

Đó là một chiếc vương miện.

Phía trên để lại hơi thở quen thuộc.

...Không sai, là người đó.

Cô gái mấp máy môi đỏ: "Chị A Thấm..."

Ngày đó vào hôn lễ của chị ấy, cuối cùng mình vẫn không đi.

Bởi vì mình biết kết cục sẽ như thế nào, vậy nên mình không muốn nhìn thấy cảnh tượng như thế.

Nếu không tận mắt chứng kiến thì còn có thể lừa mình dối người.

Hãy nói với mình, chị ấy cũng chưa chết đi.

Nhìn vương miện hoa lệ trong cái hộp kia, Bella nhìn gã đầy tớ đang quỳ trước mặt mình rồi nói: "Đồ thì tôi nhận.

Quay về nói với chủ nhân nhà anh, sau này đừng xen vào việc của người khác."

"..."

Gã đầy tớ hơi cúi đầu, sau đó hoá thành một con dơi biến mất ngay tại chỗ.

Bella cầm vương miện lên.

Dưới ánh trăng vằng vặc, vương miện toả sáng lấp lánh mà nổi bật.

"Dẫu vậy, em vẫn tin rằng, chị chưa chết."

Bella khẽ cong môi, "Em biết.

Nhất định chị sẽ còn trở về...Chị A Thấm ạ..."

...

Quay lại thời gian.

Tại một thị trấn nhỏ ở lãnh thổ phía đông của đất nước.

Thanh Liên đứng giữa nơi từng là thánh địa.

Bây giờ kết giới đã bị phá vỡ, mặc cho người ta thoải mái ra vào.

Hình Dã đứng ngay bên cạnh nàng, nói: "Mặc dù tên Angelo kia lòng dạ thâm sâu, nhưng đối với giáo hội mà nói lại là lãnh tụ không tồi."

"Ừ."

Thanh Liên nhẹ nhàng đáp.

Từng là Thánh Tử Giáo Đình, giờ Angelo đã trở thành Giáo Hoàng tân nhiệm của Giáo Đình.

Giáo Đình hiện tại đang nằm trong tay Angelo, không còn sống dưới bóng tối nữa.

Vẻ lo lắng quẩn quanh đám người giáo đình giờ đã tan đi.

"A Thấm, chúng ta đi thôi."

Hình Dã nắm tay nàng thật chặt.

Lúc này Hình Dã không còn duy trì thân hình một đứa trẻ.

Cả cơ thể Thanh Liên như rúc vào ngực hắn.

Nàng nhìn về phía Hình Dã, mỉm cười: "Được."

Rời khỏi thánh địa, hai người cùng chung ý định đi đến một hướng khác.

Chẳng bao lâu, họ đã tới một thị trấn nhỏ cũ kĩ.

Vì vị trí địa lí vắng vẻ nên thị trấn nhỏ này cách xa với chiến tranh, làm cho cả trấn nhìn bình yên mà nhàn hạ.

Thanh Liên và Hình Dã đi qua con đường xếp bằng đá, bước vào một ngôi nhà.

Một cô bé phát hiện bọn họ ở cổng.

Hẳn kinh ngạc vì trang phục và máu mắt của bọn họ không giống với mọi người, cô bé ngoẹo đầu nhìn họ đứng tại chỗ, hỏi: "Anh chị lạc đường sao ạ?"

"Không có."

Thanh Liên nói giọng ôn hoà.

Cô nhìn đứa bé tóc vàng mắt xanh kia, "Em tên...Adele, thật sao?"

"A?"

Đứa bé càng kinh ngạc hơn, "Anh chị biết em ạ?"

Thanh Liên gật đầu cười khẽ: "Chị biết mẹ Marie của em."

"A...Chị muốn tìm mẹ em sao?"

Adele đau khổ, "Nhưng hôm nay ma ma đã đi cùng ba ba đến trấn kế bên rồi, không ở nhà đâu..."

"Không sao."

Thanh Liên bước đến trước gót chân cô bé, đưa hai quả màu xanh cho nhóc ta, "Cái này tặng em và Maria nhé."

Adele nhìn người trước mắt, vô thức nhận quả trong tay nàng.

"Chị phải đi rồi.

Adele phải nghe lời mẹ đấy."

Adele khẽ gật đầu, "Ừm."

Thanh Liên cười cười, lại biến mất cùng Hình Dã giữa đám người.

...

Đêm đó, Marie trở về nhà từ thị trấn kế bên.

Con gái Adele bèn lôi cô vào phòng rồi đem hai quả kia ra.

"Ma ma, mẹ xem, đây là trái gì?"

Maria nhìn thứ quả được linh khí bao quanh trong tay con gái, không khỏi nhăn mày: "Adele, chẳng phải ma ma đã từng nói, không thể tuỳ tiện cầm đồ của người khác hay sao."

"Không phải đâu ma ma."

Trong lúc nhất thời Adele cũng không biết nên giải thích thế nào, "Hôm nay con gặp hai người.

Trong đó có một chị gái rất xinh đẹp quen biết với ma ma.

Quả này là chị ấy cho đấy..."

Marie sững sờ, vội hỏi:

"Adele...dáng vẻ người đó cao thấp thế nào?"

Adele ngẫm nghĩ rồi nói: "Rất xinh đẹp.

Trông không giống chúng ta."

Marie kinh ngạc mở miệng: "Có phải tóc và mắt người đó, là màu đen?"

"Đúng vậy ma ma."

Marie nhận lấy quả trong tay Adele, nở nụ cười.

Khoảnh khắc đó, cô lại vui đến phát khóc: "Quả nhiên...cô còn sống."

"...Ma ma, sao mẹ khóc vậy?"

Adele hoảng hốt, luống cuống tay chân lau nước mắt cho ma ma.

"Ma ma có khóc đâu."

Marie cười ôm chặt con gái vào lòng.

...

...

Hiện giờ đối với Thanh Liên và Hình Dã, vượt qua thời gian cùng không gian chẳng khác gì hít thở.

Đi vào một ngàn năm sau.

Vì mất đi chủ nhân nên toà thành cổ xưa càng thêm lạnh lẽo.

Hình Dã không định qua đó.

Hắn đứng bên cạnh Thanh Liên, nắm tay nàng.

Thế này, là đủ rồi.

Dường như biết suy nghĩ trong lòng hắn, Thanh Liên cũng chỉ dừng lại một chốc rồi quay lưng rời đi.

Nàng còn muốn tới gặp Bella ở thời không này, người đã vì mình mà tự nguyện biến thành quỷ hút máu...

Lần đầu nhìn thấy Bella, là trong mơ.

Lúc đó nàng chỉ muốn mang Hình Dã về từ luân hồi.

Vì đoán được thế giới kia sẽ không thuận lợi, nên nàng bèn kêu Bella trước.

Nhưng sau khi tỉnh mộng, Bella cũng sẽ không nhớ rõ nữa.

Chỉ chớp mắt, Thanh Liên đã đến trang viên hoa hồng của Bella.

Lúc này, trăng lên đỉnh đầu.

Bella đang đứng trong vườn hoa hồng như nhận ra điều gì.

Cô nắm chặt vương miện, bỗng nhiên xoay người...
 
[Full/Edit] Tôi Bị Kẻ Phản Diện Nuôi Nhốt
Chương 162


Edit: Mei A Mei

"..."

Vì quá kinh ngạc nên Bella nhất thời nín lặng.

Mãi đến khi người đó bước tới trước mặt mình, cô mới hít sâu một hơi, ôm chầm lấy người trước mắt.

Giọng nói hơi nghèn nghẹn: "...Chị A Thấm."

"Ừ, chị về rồi đây."

Được cô ôm lấy, Thanh Liên duỗi tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

Hồi lâu, mãi tới lúc Hình Dã ho một tiếng.

Ngược lại Bella buông nàng ra trước.

Cô ngẩng mặt nhìn Hình Dã đứng đằng sau Thanh Liên, dung mạo tuyệt trần nở nụ cười ngầm hiểu: "Thì ra là ngài Chester."

Bấy giờ Hình Dã lấy gương mặt phương Đông.

Đơn giản như vậy còn bị nhận ra thì là lần đầu tiên.

Hình Dã gật đầu với cô, không phủ nhận thân phận của mình.

"Em biết ngay chị A Thấm sẽ quay về mà.

Không thể nói vì sao lại có cảm giác kì diệu này.

Hẳn nên gọi là trực giác thì đúng hơn.

Nhưng em cứ tưởng đợt này cũng phải chờ lâu lắm chứ, ngót cả nghìn năm lận."

Bella sóng vai cùng Thanh Liên bước vào toà thành, "Nhưng gặp lại chị A Thấm nhanh như vậy, em vui lắm."

Thanh Liên nở nụ cười nhạt, yên lặng nghe cô nói chuyện về thế giới này.

Có lẽ đối với Thanh Liên bây giờ thì hơi lạ lẫm, nhưng cô không hề ghét cảm giác đó.

Toà thành của Bella rất xa hoa.

Tất cả đồ nội thất và chân dung đều có vết tích của thời gian.

Với ma cà rồng, thời gian khá mơ hồ.

Thậm chí họ còn dựa vào việc ngủ say để vượt qua khoảng thời gian vô tận ấy.

Nhưng dường như Bella chưa từng thực sự ngủ say.

Cô vẫn giống nghìn năm trước, như một con người.

Mặc dù thời gian khác đi, cũng không còn xuất hiện được dưới ánh mặt trời nữa.

"Chị A Thấm, đêm nay ở lại toà thành của em nhé?"

Mặt Bella mang vẻ chờ mong.

Thanh Liên khẽ gật đầu: "Được."

Thế là, Thanh Liên và Hình Dã được đưa tới phòng ngủ xa hoa nhất của toà thành.

"Chị A Thấm, ngủ ngon."

Trước khi đi, Bella cười mờ ám với Hình Dã, bỏ lại câu hàm ý sâu xa, "Ban đêm rất dài.

Ánh trăng cũng không tệ."

Thanh Liên: "..."

Trái lại Hình Dã hào phóng cười một tiếng: "Cảm ơn."

Bella tuỳ ý phất phất tay.

Bóng dáng nhanh chóng biến mất.

Ban đêm, là thế giới của ma cà rồng.

...

Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng, Thanh Liên đã tỉnh dậy bên Hình Dã.

"A Thấm ngủ thêm chút nữa đi.

Tối hôm qua ta quá đà, để nàng mệt mỏi rồi."

Hình Dã ngoài miệng thì nói thế nhưng động tác trong tay lại không có chuyện như vậy.

Thanh Liên đành bật cười: "Trời sắp sáng.

Sắp tới giờ gặp chủ nhân toà thành rồi..."

Hai người sớm đã tâm ý tương thông.

Dù không nói cũng có thể hiểu đối phương muốn làm gì.

Hình Dã nghĩ ngợi, không lâu nữa đâu, đợi sau khi trở về bồi thường gấp đôi là được.

Ngẫm vậy, Hình Dã buông Thanh Liên ra.

Hai người ra khỏi phòng ngủ.

Ngoài cửa đã có người đứng chờ sẵn, cung kính dẫn bọn họ ra đại sảnh.

Đến đại sảnh, Bella đang ngồi trên ghế sa lon, hơi híp mắt.

Lúc nghe thấy tiếng bước chân, Bella mở mắt ra, đứng dậy đi về phía Thanh Liên: "A Thấm, sáng sớm tốt lành.

Tối qua ngủ có ngon không?"

"Cảm ơn đã chiêu đãi, rất tốt."

Người nói chuyện là Hình Dã.

Thanh Liên được hắn ôm vào lòng, nhất thời không nói gì.

Nhìn hai người quấn quít, Bella che miệng cười khẽ: "Vậy là tốt rồi.

Em sợ hai người ở không quen cơ ~"

"Tạ ơn Bella."

Đương nói chuyện thì sắc trời sáng tỏ.

Mặt trời chậm rãi nhô lên.

"Bình minh rồi..."

Bella nhìn ánh nắng hơi chói bên ngoài cửa sổ, hơi tiếc nuối cười với Thanh Liên: "Muốn ra ngoài cùng chị A Thấm lắm...Đáng tiếc chỉ đành ở lại biệt phủ."

Nhìn theo ánh mắt cô, Thanh Liên thấy mấy tia sáng xuyên qua cửa sổ thuỷ tinh.

Xem ra, hôm nay mặt trời rất đẹp.

Nhưng ánh nắng lại khiến Bella bị bỏng, thậm chí tan thành mây khói.

Nghĩ vậy, Thanh Liên bước ra ngoài toà thành.

Bỗng nhiên, cô ngoảnh đầu nhìn Bella vẫn đứng nguyên tại chỗ, nói: "Đi theo chị."

Xuyên qua hành lang u ám tới cửa lớn, ánh sáng chói mắt càng ngày càng gần.

Chỉ một lát sau.

Thanh Liên đứng ngoài toà thành.

Cả cơ thể ngâm mình dưới ánh mặt trời.

Còn Bella thì đứng dưới bóng tối bao trùm trong toà thành nhìn Thanh Liên.

Khoảnh khắc đó cô chậm rãi vươn tay về phía Thanh Liên, nhưng đột ngột khựng lại.

Bella thông minh và mẫn cảm như phát hiện ra điều gì.

Cô nhìn Thanh Liên dưới ánh mặt trời, hé môi đỏ: "Chị A Thấm..."

Thanh Liên không nói gì, chỉ vươn tay mình ra.

Giây phút đó, Bella liền giật mình nhìn lòng bàn tay nàng.

Trong lòng bàn tay nàng...là ánh nắng.

Đó là dấn vết mà bản năng ma cà rồng sợ hãi nhất.

Bella nhẹ nhàng thở ra.

Cô vượt qua bản năng rất nhanh, giơ tay lên hứng ánh nắng mặt trời kia.

"Đừng sợ..."

Như đang trấn an nỗi sợ bên trong bản năng của cô, Thanh Liên dịu dàng nói, "Nó sẽ không tổn thương em đâu."

Đợi khi lấy lại tinh thần, tay Bella đã đặt vào lòng bàn tay nàng.

Tình cảnh vốn nên bị ánh nắng gây tổn thương hoá thành tro bụi đã không xảy ra.

"...Đây là?"

Bella kinh ngạc.

Thanh Liên kéo nhẹ một cái, cả người Bella bèn đắm dưới ánh mặt trời.

"Từ nay về sau, em có thể sinh hoạt dưới ánh mặt trời như người bình thường."

Thanh Liên buông tay cô ra, chậm rãi nói: "Không còn bị nó gây tổn thương nữa, Bella."

Nhưng giây phút đó, mặt Bella không mừng rỡ.

Cô ủ rũ nhìn về phía Thanh Liên, như hơi bịn rịn, mãi lâu mới nở nụ cười thoải mái: "Chị A Thấm...sắp đi sao?"

Thanh Liên ân cần nhìn cô rồi gật đầu.

"Mặc dù khá lưu luyến, nhưng em biết chị A Thấm không thuộc về nơi này."

Bella hơi cong môi đỏ, "Chị A Thấm có thể trở về gặp em thì em đã vui lắm rồi."

"Bella..."

Cách hai người không xa, Hình Dã đang chờ Thanh Liên.

"Cuối cùng, chị muốn tặng cho em một đoạn ký ức."

Thanh Liên tới gần Bella, ấn ngón tay lên mi tâm cô.

Trong nháy mắt, gió thổi qua vườn hoa hồng.

Cánh hoa màu đỏ bị gió cuốn lên, mỹ lệ mà chói lọi, tựa như đang tiễn biệt...

Đợi khi mở mắt lần nữa, trước mặt Bella đã chẳng có một ai.

Chỉ còn cánh hoa hồng.

Ánh nắng rực rỡ.

Thậm chí cô có thể cảm nhận được nhiệt độ kia, giống một người bình thường.

Nhìn qua nơi người đó biến mất, Bella khẽ cười một tiếng:

"Khó trách...khó trách luôn cảm giác có một người lúc nào cũng ở cạnh em.

Dù không nhìn thấy, nhưng vẫn cảm nhận được sự tồn tại của chị..."
 
[Full/Edit] Tôi Bị Kẻ Phản Diện Nuôi Nhốt
Chương 163


Edit: Mei A Mei

Lại một năm mùa xuân.

Trên núi sương mù mông lung, còn mưa rơi lác đác.

Thanh Liên cầm một chiếc ô giấy dầu, sóng vai cùng Hình Dã đi trên lối đá nhỏ ẩm ướt, bước dưới núi.

Tử Vi Cung bây giờ càng trở nên thần bí trong mắt thế nhân.

Cho dù là đế vương cũng không thể tìm tới nơi này.

Thanh Liên và Hình Dã không định quấy rầy chủ nhân ở đây nên đã che giấu hơi thở.

Lần này thăm lại chốn xưa, Hình Dã hơi siết chặt tay nàng.

Đến chân núi, mưa ngớt dần.

Thanh Liên thu ô giấy dầu trong tay, sau đó hai người tới trấn nhỏ gần đó, mua một con ngựa rồi lại lên đường.

Hình Dã ngồi trên lưng ngựa, vừa ôm eo nàng vừa nói: "A Thấm muốn đi đâu?"

"Đâu cũng được."

Cứ như vậy, Hình Dã đưa nàng đến đại mạc, hải đảo, cuối cùng tới kinh đô Trần Quốc.

Đi từng nơi chưa đi qua, đợi khi chuẩn bị rời khỏi, hai người mới nhận ra mình đã nán lại ở thế giới này gần một tháng.

Bây giờ Trần Quốc đã là đệ nhất cường quốc ở đại lục này, không ai dám xâm chiếm.

Hai người sóng vai đi trên con đường náo nhiệt nhất kinh đô Trần Quốc.

Hiện tại đã vào đêm.

Cả con đường long lanh đèn đuốc, cực kì náo nhiệt.

Cách đó không xa, có người đang thả hoa đăng.

Thì ra, hôm nay là lễ Nguyên Tiêu.

"A Thấm, đi theo ta."

Hình Dã kéo tay nàng đến bờ sông.

Tới rồi, Hình Dã lại mua hai ngọn linh đăng từ tay tiểu thương, đưa một chiếc cho Thanh Liên.

Thanh Liên bật cười, duỗi tay nhận lấy hoa đăng hắn đưa.

Hoa đăng trên sông bên cạnh càng ngày càng nhiều.

Thanh Liên nhìn tay mình.

Tay khẽ nhúc nhích viết lên một câu, rồi khom người thả hoa đăng vào trong nước.

"A Thấm viết gì thế?"

Vừa nãy Hình Dã chưa thấy rõ.

Thanh Liên hơi nghiêng đầu, nhẹ nhàng cười với hắn một tiếng: "Chàng đoán đi?"

Tiếng pháo nương theo khói lửa chân trời, lan ra nụ cười của nàng.

Đáy mắt Hình Dã khẽ động đậy.

Hắn duỗi tay ôm ghì nàng vào lồng ngực.

Khoảnh khắc đó, hơi thở hai người giao hoà.

Thuận theo dục vọng trong lòng, Hình Dã khẽ cúi đầu hôn lên môi nàng.

Nụ hôn dịu dàng quyến luyến dần ấm lên.

Mọi thứ xung quanh như tách ra khỏi hai người.

"Nương, nơi đó có người đang chơi thân thiết kìa ~~" thoáng nghe thấy giọng nói non nớt của trẻ con vọng tới.

"Ai, đứa nhỏ này, không cho phép con nhìn."

Phụ nhân vội vàng lôi đứa trẻ đi, "Đi nào, nương dẫn con đi mua mứt quả nhé."

"Con muốn xem thân thiết mà ~"

Cả hai đều chưa dùng tới pháp lực, ở lại thế giới này như tình lữ thông thương.

Nghe thấy giọng đứa trẻ kia và tiếng cười thiện ý xung quanh mình, Thanh Liên chống tay trước ngực hắn, nhẹ nhàng đẩy hắn ra.

"A..."

Thấy nét mặt lần này của nàng, Hình Dã đành cầm tay nàng, cười khẽ: "A Thấm xấu hổ rồi à?"

"...Vớ vẩn."

Hai gò má Thanh Liên ửng đỏ, muốn thu tay về nhưng lại bị hắn giữ chặt.

Thanh Liên nhịn không được bèn lên tiếng: "Chàng...đừng làm loạn ở chỗ này."

"Đừng ở chỗ này?"

Hình Dã hơi cúi đầu xuống, khẽ cắn vành tai nàng, cười nhẹ: "Vậy chuyển sang chỗ khác là được làm loạn, đúng không A Thấm?"

Thanh Liên hơi nín thở: "Chàng..." tuỳ, rồi bị Hình Dã ôm vào lòng, thuận gió rời đi.

Trăng trên trời đang tròn là lúc tình nồng nhân gian.
 
[Full/Edit] Tôi Bị Kẻ Phản Diện Nuôi Nhốt
Chương 164


Edit: Mei A Mei

Ngoài Ma Vực hình thành một kết giới thiên nhiên.

Dòng sông chảy qua từ hai ngọn núi.

Nước cũng không xiết.

Mặt nước toả ra ánh nắng.

Cành hoa lá rụng còn trôi nổi phía trên, lộ vẻ vô cùng bình yên mà mỹ lệ.

Đúng lúc này, mặt nước biến đổi rất nhỏ.

Tức thì không gian tựa như vỡ ra, kèm theo đó một con phượng hoàng đen bay về hướng Ma Vực.

Một tu sĩ ở đỉnh hoá thần, dung mạo tuấn tú yêu mị đứng trên lưng phượng hoàng.

Người đợi ở đây từ sớm lặng lẽ xuất hiện, quỳ trước mặt người đó, cung kính nói: "Bái kiến ma tôn."

"Ảnh Ma Sử..."

Ma tôn vẫy tay.

Một cỗ xe ngựa xuất hiện trong khoảnh khắc.

Ngồi vào xe ngựa, lòng bàn tay hắn nâng má, miễn cưỡng nhìn qua ngoài cửa sổ, "Quan hệ giữa ngươi và Dục Ma Sứ không tệ nhỉ?"

Chợt nghe thấy lời ấy, Ảnh Ma Sử toát mồ hôi lạnh, quỳ rạp trước mặt hắn: "Thuộc hạ không dám."

Thái độ đó khiến Ma Tôn không khỏi cảm thấy buồn cười: "Ý ta là Dục Ma Sứ đời trước, Trần Nhữ Tâm."

Bấy giờ Ảnh Ma Sử mới phản ứng kịp, đáp: "Mẫu thân của nàng từng nhờ ta chiếu cố chút."

"Ừm..."

Ma tôn trầm ngâm, nhưng không nói gì nữa.

Phượng hoàng đen kéo xe ngựa dần dần đi xa.

Ngay khi xe ngựa phượng hoàng chỉ còn chấm bé thì một đôi nam nữ xuất hiện trên bầu trời Ma Vực.

Không nhìn ra tu vi cũng như ngự vật trên thân hai người.

Nam nhân áo trắng ôm eo nữ tử áo xanh, hỏi: "Sao A Thấm tới đây?"

"Ma Vực còn cần sửa sang lại kết giới này mới có thể đảm bảo thế gian yên bình vạn năm."

Dứt lời, Thanh Liên giơ tay lên, vẽ một tấm bùa trên không.

Song tấm bùa màu vàng biến lớn, cuối cùng phủ toàn bộ Ma Vực như một tấm võng màu vàng.

Sau khi kim quang biến mất, kết giới thiên nhiên kia càng chắc chắn hơn.

Đứa con số mệnh của thế giới này đã chết.

Ma Vực chịu ảnh hưởng lớn nhất.

Rốt cục nàng sẽ không trơ mắt nhìn sinh linh lưu lạc làm ma vì Ma Vực.

Thánh nhân không dính nhân quả.

Dù Thanh Liên chẳng làm gì thì bản thân cũng sẽ không chịu bất cứ ảnh hưởng nào.

Nhưng vì sự tồn tại của Hình Dã, nàng không chỉ là thánh nhân đại đạo ngoài Tam Thập Tam Thiên, mà còn từng là một sinh linh bình thường.

Hình Dã sao lại không hiểu rõ những điều này.

A Thấm mãi mãi là A Thấm.

Cho tới bây giờ nàng chưa hề rời xa hắn.

Dù là thế giới luân hồi, hay ngoài Tam Thập Tam Thiên, thì cho tới bây giờ nàng đều ở bên cạnh hắn.

Giây phút ấy, Hình Dã hơi động lòng: "A Thấm..."

Đối diện với cặp ngươi thâm tình của hắn, Thanh Liên duỗi tay xoa lên tai hồ lông xù trong tóc hắn, mỉm cười: "Giấu tai đi.

Chàng muốn để người ngoài biết thân phận của chàng sao?"

Hình Dã bắt được cổ tay nàng, cười: "Ta chẳng thèm để ý đâu."

"Ta sẽ rất khó khăn..."

Thanh Liên nở nụ cười, "Không lẽ chàng muốn ta mang chàng trốn tránh đám tu sĩ đạo môn kia sao?"

Ai ngờ, Hình Dã lại cảm thấy hết sức hứng thú, ôm nàng vào ngực, "Đề nghị không tồi đâu."

Thanh Liên bất đắc dĩ: "Đừng có vớ vẩn."

Khi hai người đang nói chuyện thì một cơn gió thuận sông ngòi thổi qua, làm dậy lên cánh hoa rực rỡ hai bên bờ.

Cánh hoa rơi trên mặt nước, tạo nên một bức gấm mỹ lệ.

Cảnh tượng này, tựa như vượt qua thời gian và không gian, trở về lúc trước...

Hình Dã nhìn qua bức gấm trên mặt nước, hơi thất thần.

Nỗi bất an và nóng nảy luôn giấu dưới đáy lòng dần dần tan biến.

Cảnh giới nán mãi cũng thả lỏng đi một chút vào lúc này.

Chẳng bao lâu, mây trên trời rọi xuống ánh sáng vàng.

Linh khí nơi đây càng trở nên nồng đậm.

Hình Dã sực tỉnh, trong thoáng chốc hắn cũng hiểu lý do tại sao nàng lại dẫn mình vào thế giới luân hồi nên càng thấy ấm áp hơn.

Sao người này khiến hắn không yêu được chứ?

"A Thấm, đời này có nàng là may mắn của ta."

Thấy tâm trạng hắn bình thản, Thanh Liên cũng cảm thấy vui sướng:

"Vậy, chúng ta quay về đi."

Nước trên sông ngòi chậm rãi chảy xuôi, mang theo hơi ấm còn dư.

Ngoài Tam Thập Tam Thiên, Phù Du Cung.

Thanh Liên vừa mới trở về cùng Hình Dã thì Tư Lâu đương nằm trên cành cây ở Tây viện nói với La Tì và Thái Tức đang đánh cờ bên cạnh: "Ván cờ này các người định hạ bao lâu nữa đây?"

La Tì nhấp ngụm trà, lạnh nhạt lườm hắn một cái, nói: "Ngươi quá táo bạo."

Nghe vậy, Tư Lâu khẽ nâng cằm, ngạo nghễ liếc: "Ta thấy huynh đang buồn bực đấy.

Hứ!"

"Phì phì~" Thái Tức bên cạnh nhịn không được cười ra tiếng làm tăng thêm phần hoạt sắc sinh hương cho khuôn mặt kiêu kì.

La Tì nghiến răng, nhẫn nhịn, nhìn về phía Tư Lâu: "Ngươi lại làm sao nữa?"

Tư Lâu soạt một tiếng, chạy đến trước bàn cờ, thần bí hỏi hai người: "Các người nói coi...ba đứa tụi mình bao giờ mới được làm cữu cữu đây?"

Lúc đầu, sắc mặt La Tì thay đổi.

Nụ cười trên mặt Thái Tức cứng đờ.

Hai người cùng nhìn về phía Tư Lâu, đồng thanh: "Huynh/ngươi nói cái gì?"
 
[Full/Edit] Tôi Bị Kẻ Phản Diện Nuôi Nhốt
Chương 165 (End)


Edit: Mei A Mei

Hỗn Độn một thời gian sau, tán cây gốc hợp hoan to lớn kia gần như phủ kín nửa Phù Du Cung.

Dưới cây, hoa hợp hoan màu hồng chầm chậm rơi xuống.

Rất nhanh, một tấm thảm mềm mại trải trên mặt đất.

Lúc này, như thường lệ, một chỏm trắng nhô lên khỏi đầu tường, nhìn kỹ còn thêm một chỏm nữa.

"Ca, để phụ thân biết thì chúng ta lại bị phạt đấy."

Bánh bao trắng bất an quơ chín cái đuôi sau lưng, không dám nhảy qua đầu tường.

"Xuỵt, đừng sợ."

Bánh bao trắng có Yêu văn đỏ tươi hiện trên mi tâm thuần thục vận pháp quyết, "Tư Lâu cữu cữu nói lần này tuyệt đối sẽ không sao cả.

Lát nữa huynh đỡ muội."

Bánh bao trắng thấp hơn trừng to cặp mắt vàng đồng trong veo như nước nhìn huynh trưởng đang loại bỏ kết giới, rõ ràng chân muốn chạy, nhưng lại không thể bỏ mặc ca ca mình.

"Ca, lát nữa phụ thân về phát hiện thì làm sao bây giờ?"

"Muội muội đừng sợ, ca ca sẽ bảo vệ muội."

"Nhưng lần trước lúc phụ thân tức giận phạt ca ca, muội đã bảo vệ huynh đấy."

"Chuyện nhỏ nhặt này đừng để ý chứ~" Song một tiếng xoàn xoạt rất nhỏ, rốt cục kết giới phá vỡ.

Bánh bao trắng đang nói chuyện lập tức hoá thành đứa trẻ năm tuổi.

Nhưng nó vẫn không thể thu hết tai và đuôi hồ lại.

Nó nhảy xuống trước rồi vươn tay về phía cô em gái không có bất kì pháp lực gì trên đầu tường, "Nhảy xuống đi.

Ca ca đỡ muội."

Bánh bao trắng ngoẹo đầu quan sát ca ca mình, cuối cùng nhấc chân trước, nhắm mắt mặc cho cơ thể mình rơi xuống dưới.

Lúc nhảy xuống, nhóc sợ hãi ôm lấy chín cái đuôi của mình, cuộn thành một cục.

"Ai u ~" Một tiếng than nhẹ non nớt.

Đứa trẻ ngã trên mặt đất cẩn thận che chở muội muội trong lòng mình, sau đó bò dậy, vừa xoa cái đuôi bị đè đau, vừa nói: "Muội muội à, ăn điểm tâm mà La Tì cữu cữu làm ít một chút nhé.

Muội trông muội lại nặng hơn so với lần trước rồi."

Tròng mắt vàng óng của bánh bao trắng đang nắm vạt áo nó lộ vẻ uất ức, "Rõ ràng ca ca không ăn đồ ngọt nên toàn nhét vào mồm muội."

"Hở?"

Vành tai đứa trẻ giật giật.

Nó nghiêm túc nói: "A, chẳng phải muội nhìn điểm tâm trong đĩa mà chảy nước dãi nên ca ca không đành lòng sao.

Lỗi tại ta."

"Có chảy nước dãi đâu!"

Bánh bao trắng vừa vội vừa tức, nói rồi lại chôn mặt vào đuôi mình.

"Muội muội ngoan, không tức giận."

Đứa trẻ cười hì hì vuốt cái đầu lông xù của muội muội, sau đó nhẹ nhàng đặt nhóc ta vào một bụi hoa, nhẹ giọng dặn dò: "Ngoan ngoãn ở lại đây, đừng nhúc nhích.

Ca ca đi trộm hạt châu kia ra.

Sau này muội muội cũng có thể tu luyện cùng á!"

Ngay lúc đứa trẻ quay lưng rời đi, bánh bao trắng nhào qua cắn lấy ống tay áo của đứa trẻ.

"Sao vậy?"

Đứa trẻ không tránh, chỉ nghĩ rằng nhóc ta là một người sợ hãi nên lại sờ đầu nhóc, "Muội muội đừng sợ.

Muội ở lại đây, vào kết giới sẽ bị phản phệ.

Ta sợ đến lúc ấy không bảo vệ được muội.

Ngoan nha."

"Ca ca sẽ bị thương hả?"

"Không đâu.

Huynh cam đoan với muội!"

Chín cái đuôi sau lưng bánh bao trắng xìu xuống.

Nhóc ngẩng đầu nhìn đứa trẻ, nói: "Không thì ca ca này, chúng ta trở về đi?"

"A?"

"Coi như không có tu vi, không thể tu luyện cùng ca ca.

Muội..."

"Được rồi~" Đứa trẻ sờ sờ đầu nhóc.

Đáy mắt vàng đồng dịu dàng, "Muội muội đừng lo lắng.

Ca ca đã nắm chắc rồi."

"Trong lòng huynh có kế gì sao?"

"Huynh đã biết cách phá kết giới.

Yên tâm đi...hic!"

Đứa trẻ giật mình một cái, nhìn muội muội đang liều mạng lắc đầu.

Chẳng lẽ...

Ngay khi đứa trẻ quay lại thì đuôi bị người khác nắm chặt lên.

"Phụ thân, sao người về nhanh vậy ạ?"

Đứa trẻ lập tức nhận ra người đến là ai, dẫu sao tư thế này cũng quá quen thuộc rồi.

"Hừ."

Hình Dã kéo đuôi nó, thò một tay vào bụi hoa bế con gái lên.

Đứa trẻ nhìn sự phân biệt đối xử này, miệng méo xệch: "Phụ thân, con cũng nên được ôm một cái mà ~"

"Nín họng!"

Rõ ràng Hình Dã còn nổi nóng.

Nếu không cảm nhận được con trai đang tiếp cận nơi này thì hắn cũng sẽ chẳng trở về sớm.

"Phụ thân, người đừng tức giận."

Đứa trẻ không sợ phụ thân mình một chút nào.

Nó nháy mắt.

Bên trong mắt hồ ly đều là mưu kế nhỏ, "Mẫu thân mau ra đi.

Con rất nhớ mẫu thân..."

Hình Dã xách theo đuôi nó, lạnh nhạt nói: "Đánh lòng bàn tay.

Bế quan.

Tự chọn."

"Nhưng con bị thương thì mẫu thân ra nhìn thấy sẽ đau lòng!"

Đứa trẻ nói xong gạt mấy giọt nước mắt, "Con lại sợ tối nữa..."

"...Phụ thân..."

Bánh bao trắng đang rúc trong ngực Hình Dã giật giật đuôi nhìn phụ thân mình, "Thật ra là lỗi của con, là con để ca ca dẫn con tới nơi này...phải phạt thì cứ phạt con đi..."

"..."

Hình Dã nhìn hai huynh muội, bất đắc dĩ lại đau đầu, cuối cùng chỉ nói một câu, "Lần sau không thể dựa theo thói này nữa."

Biết mình được tha, đứa trẻ cong đôi mắt hồ ly, trừng mắt nhìn muội muội mình.

Thấy ca ca như vậy, bánh bao trắng cũng không nhịn được cười.

Cử chỉ nhỏ giữa con trai cả và con gái út, sao Hình Dã lại không biết.

Chẳng qua nghĩ đến việc A Thấm sắp xuất quan, dĩ nhiên trong lòng hắn cũng vui vẻ vô cùng.

Đối với bọn họ, thời gian đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng đứa con gái thì...

Năm đó, trong bụng A Thấm là cặp song sinh, chỉ được giữ lại một đứa, nhưng A Thấm vẫn mạo hiểm giữ lại cả hai.

Đây chính là con trai cả Linh Trạch, con gái út Linh Dục.

Linh Trạch vừa sinh ra đã sở hữu tu vi Kim Tiên, tài năng tu luyện cực cao.

Còn Linh Dục thì như phàm nhân, không lĩnh hội tư chất tu luyện và pháp lực.

Mặc dù Linh Dục cũng là cửu vĩ trời sinh, nhưng mãi vẫn không thể hoá hình, chỉ có thể nuôi như các linh vật khác.

Lần này A Thấm xuất quan, dĩ nhiên có biện pháp giải quyết trường hợp không thể tu luyện của Linh Dục.

Nhưng A Thấm đã bế quan hơn nghìn năm rồi.

Nghĩ vậy, Hình Dã đưa các con vào sân, thả Linh Trạch xuống, ôm mỗi con gái nhỏ.

"Linh Trạch, chăm sóc muội muội thật tốt.

Không cho phép chạy loạn nữa, biết chưa?"

Trước khi đi, Hình Dã nhíu mày nhìn con trai cả, "Thân thể muội muội không tốt.

Nếu bị thương..."

"Được rồi phụ thân.

Con sẽ chăm sóc tốt cho muội muội!"

Nhóc Linh Trạch ngắt ngang lời phụ thân, ôm lấy muội muội, "Dù có chết, con cũng sẽ không để muội muội bị thương."

Lúc nói câu cuối, mặt Linh Trạch không còn tí tửng như trước kia.

Bên trong đáy mắt là sự kiên định, sự kiên định làm người ta khó mà hoài nghi.

Hình Dã khẽ gật đầu rồi mất dạng.

Linh Trạch ôm muội muội ngồi xuống ghế đá trước đình.

Nó mang một trái từ ngực ra đưa cho muội muội, "Muội muội ăn đi."

Linh Dục đã quen được cho ăn nên trước khi kịp cắn quả, nàng há miệng, nhìn ca ca nói: "Đây là Thái Tức cữu cữu cho ca ca mà, muội không thể ăn nữa."

"Huynh ăn cái này không có tác dụng lớn gì."

Linh Trạch đặt linh quả bên miệng nhóc, "Huống chi, quả này vốn giữ lại cho muội.

Ngoan nào.

Mau ăn đi."

Linh Dục duỗi móng vuốt đẩy ra, "Ca ca ăn đi."

"Ừm..."

Linh Trạch khẽ đảo mắt, "Nói chung một mình ca ca ăn thì không tốt.

Chi bằng chúng ta chia ra ăn nhé!"

Linh Dục ngoẹo đầu, vẻ muốn nói nhưng lại chần chừ.

Quả thật sự bị chia làm hai nửa.

Đưa một miếng lớn bên miệng muội muội.

Linh Dục vẫn cắn một cái, ăn xong rất nhanh.

Cuối cùng ợ một hơi, bắt đầu hơi buồn ngủ.

Lúc này, nửa quả trong tay Linh Trạch biến mất.

Linh Dục không phát hiện ra điều gì, ngáp nhỏ rồi cọ vào vị trí thoải mái, "Ca ca, muội buồn ngủ..."

"Ừ, ngủ đi."

Linh Trạch khẽ vuốt đầu nhóc.

Linh vật tiêu hoá nên cần một lát.

Mệt cũng khó tránh khỏi.

Linh Trạch ôm muội muội vào lòng, ngồi dưới cây hợp hoan trong sân, bắt đầu hấp thu linh khí để tu luyện.

Từ đầu đến cuối, nó chưa từng buông đứa nhóc lông trắng khỏi ngực.

Lá cây hợp hoan phát ra tiếng soàn soạt, rất khẽ, tựa như một khúc hát ru trong mơ.

Linh Dục nằm mơ.

Nhóc mơ tới mẫu thân.

Trong mơ, mẫu thân dịu dàng xoa đầu nhóc, hát ru cho nhóc...tựa hồ quay về lúc đó, khi còn chưa phát hiện nhóc không thể tu luyện.

Không, ngay từ ban đầu mẫu thân đã biết rồi.

Linh Dục cuộn mình thành một cục, không hiểu sao lại hơi khổ sở...

Đều tại mình, nên mọi người mới lo lắng như vậy.

Nhận ra được sự bất thường, Linh Trạch nhanh chóng kết thúc tu luyện, mở mắt khỏi nhập định.

"...Mẫu thân."

Trong lúc ngủ mơ, Linh Dục vẫn gọi cái tên khiến nhóc an tâm theo bản năng.

Dường như hoa hợp hoan cũng linh cảm được điều gì.

Cánh hoa xoè ô màu hồng chậm rãi rơi xuống, rơi lên áo xanh.

Đôi mắt vàng đồng của Linh Trạch khẽ nhúc nhích, cẩn thận ôm lấy muội muội, đi về phía người kia.

"Mẫu thân."

Rốt cục Linh Trạch vẫn là đứa trẻ.

Dù thế nào cũng dùng cùng mánh lới với phụ thân, trước mặt muội muội luôn ra vẻ người lớn, nhưng lúc này lại thể hiện bộ dạng nên có của một đứa trẻ.

"Ừm."

Thanh Liên nhẹ nhàng tiếp lời, ngẩng đầu sờ đầu nó, "Linh Trạch chăm sóc muội muội tốt lắm."

Linh Trạch lưu luyến dụi dụi lòng bàn tay mẫu thân, rồi để nàng ôm lấy Linh Dục.

Nhìn con gái ngủ rất ngon, mặt Thanh Liên cũng nở nụ cười.

Nàng một tay ôm con gái, một tay vẽ bùa lên hư không.

Tấm bùa mang sức mạnh Công Đức màu vàng thành hình, như vô cùng miễn cưỡng, bị ép cúi đầu trước sức mạnh của thánh nhân.

Linh Trạch tận mắt nhìn tấm bùa sáng vàng chui vào mi tâm muội muội.

Ngay sau đó, rõ ràng Linh Trạch cũng cảm nhận được nguồn năng lượng chảy xuôi trong cơ thể muội muội.

Pháp lực ấy khác với mình, là một hơi thở còn thuần khiết hơn.

Sức mạnh hoà lẫn với Công Đức Kim Quang.

Có lẽ, đó chính là thứ mà mẫu thân phải tốn thời gian luyện hoá hơn nghìn năm.

Ngay lúc này, Linh Dục ung dung tỉnh lại.

Nhóc mở to mắt.

Đập vào mắt là khuôn mặt của mẫu thân...

Mơ sao?

Ánh mắt Linh Dục lăm lăm, cứ nhìn nàng như vậy.

"Không phải mơ..."

Thanh Liên vuốt đầu nhóc ta, "Thật xin lỗi, để các con chờ lâu thế này."

Linh Trạch kìm lòng muốn nhào vào ngực mẫu thân, nói: "Muội muội, là mẫu thân đó~ mẫu thân xuất quan rồi."

Nghe vậy, bấy giờ Linh Dục mới hoàn hồn.

Nhóc nắm vạt áo Thanh Liên, khẽ ngửi, quả nhiên là mẫu thân.

"Mẫu thân..."

Giọng nói đong đầy quyến luyến và nhớ nhung.

Mặt Thanh Liên dịu dàng.

Nàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm Linh Trạch vào lòng.

Khoảnh khắc đó, Linh Trạch giật mình rồi cười nheo mắt lại, cùng muội muội tựa bên ngực mẫu thân.

Hoa hợp hoan bay lả tả, như một cơn mưa hoa.

Nơi xa, trùng hợp có người đi tới.

Nhìn cảnh tượng ấm áp dưới cây hợp hoan, hắn cười, ân cần gọi một tiếng: "A Thấm."

Vừa hay Thanh Liên ngẩng đầu.

--------Hết--------

Editor: Sau hơn một năm chày bửa cuối cùng cũng xong tác phẩm edit đầu tay.

Mình biết nó còn nhiều thiếu sót nên sắp tới mình sẽ cố gắng beta, đồng thời edit thêm nhiều bộ nữa để cải thiện khả năng hơn.

Cảm ơn cả nhà đã ủng hộ nhá!

Nếu có thể sau khi đọc xong cả nhà có thể dành đôi lời nêu cảm nghĩ về truyện nghen ^^ iu thương!
 
Back
Top Bottom