Cập nhật mới

Khác [FULL] Creepypasta And Cryptic

[Full] Creepypasta And Cryptic
Giấc Mơ Kỳ Lạ


Có một đôi vợ chồng nọ sống cùng nhau.

Bắt đầu từ một tháng gần đây, người chồng bắt đầu có những giấc mơ kỳ lạ lặp đi lặp lại như thế vào mỗi đêm.

Ông còn không chắc là nó thực sự chỉ là một giấc mơ hay không.

Giấc mơ ấy như thế này:

Ông thức giấc vào nửa đêm.

Rồi nhìn thấy một người,trông giống hệt ông,đang bám vào trần nhà.

Người ấy xoay đầu qua để nhìn vào ông và nói vỏn vẹn mấy câu:

"Có vẻ ông đã sống trên đời này quá lâu rồi phải không?Ông muốn đổi chỗ với tôi chứ?"

Rồi điều ấy cứ lặp đi lặp lại đến nỗi mỗi buổi sáng, ông đã quen nói với vợ mình rằng:

"Tôi lại nằm mơ thấy nó lần nữa."

Vì việc không ai mong muốn này xảy ra mỗi đêm nên vợ ông bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Nhưng rồi một buổi sáng,ông thức dậy và những gì ông nói với vợ là:

"Chào buổi sáng!"

Điều này làm bà vợ rất ngạc nhiên,bà hỏi ông:

"Ông không gặp giấc mơ đó nữa rồi à?"

Người chồng trả lời:

"Giấc mơ nào cơ?"
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Cuộc Hội Thoại


Đã 10 năm đi qua.

Higo mới có dịp trở về thăm cố hương.

Vẫn con sông tuổi thơ anh từng tắm mát.

Vẫn những rặng hoa anh đào thắm nở dịp xuân sang.

Điều duy nhất thay đổi là nhiều ngôi nhà nơi anh từng sống giờ mọc lên san sát.

Và bạn bè anh nữa... mỗi người đều trưởng thành và có cuộc sống riêng của mình.

Vì cha mẹ và họ hàng của Higo đều định cư bên nước ngoài nên Higo chưa biết đêm nay mình sẽ ngủ ở đâu.

Khách sạn là điều anh đã suy tính.

Thế nhưng...

Thật buồn khi trở về cố hương mà hành xử như người xa lạ.

Dò tìm danh bạ.

Higo chú ý đến một số liên lạc.

Taka là người bạn ngồi chung bàn với anh hồi còn cắp sách đến trường.

10 năm thoáng qua như một cơn gió đương thì.

Taka giờ có lẽ đã có gia đình.

Cậu ấy còn giữ số điện thoại này không?

Nghĩ đoạn, Higo quyết định bấm nút gọi.

Sự vui mừng xen lẫn ngạc nhiên và hồi hộp tăng lên khi đầu dây bên kia đổ chuông.

- "Alo...?"

- Giọng một người đàn ông vang lên dè dặt.

- "Xin lỗi, nhà Taka Tani phải không ạ?"

- "Vâng!"

.........

Khi Higo tìm được địa chỉ ngôi nhà của Taka cũng là lúc đồng hồ điểm 22h đêm.

Hành trình thăm lại ngôi nhà xưa anh từng ở khiến Higo quên bẵng đi thời gian.

Higo khấp khởi bước lên bậc tam cấp và bấm chuông.

Khác hẳn với những gì anh tưởng tượng, đón Higo là người bạn Taka gầy nhom năm nào giờ đã thành người đàn ông to béo.

Thời gian đôi lúc khiến con người ta thay đổi hoàn toàn!

- "Tớ rất mừng khi gặp lại cậu, Higo Uyeda!"

- Taka mừng rỡ ôm chầm lấy bạn thủa xưa.

- "10 năm có lẻ rồi Taka.

Cậu béo ra trông thấy đấy."

- "Sẽ thế nào nếu cậu ngủ lại đêm nay ở nhà tớ, Higo?"

- "Tuyệt đấy.

Tớ không có nhà để về rồi."

- Higo trêu bạn.

- "Giết thời gian nào bạn thân mến.

Sống một mình quả thật chán ngắt.

Lâu lắm mới có người đến thăm tớ đấy.

Cậu định ở lại bao lâu, Higo?"

- "Chuyến công tác của tớ kéo dài 1 tuần.

Từ nay đến lúc trở về Pháp, cậu sẽ bận rộn lắm đấy!"

- Higo nháy mắt.

- "Cậu như đuối sức ấy, Higo.

Tớ cá là chuyến bay khiến cậu đủ mệt rồi.

Hãy đi thẳng vào giường và nghỉ ngơi đi.

Chúng ta còn nhiều thời gian mà, đúng không!"

- Taka gợi ý.

- "À ừ.

Chuyến bay và việc thăm lại những nơi cũ khiến tớ kiệt sức rồi đây."

- "Vào sáng sớm mai, chúng ta sẽ hàn huyên đủ thứ chuyện.

Ngủ ngon nhé!"

- "Ok.

Gặp lại cậu sáng mai.

Ngủ ngon"

- "Lúc cậu ngủ, hãy mở cửa sổ cho thông thoáng nhé."

- Taka dặn với theo khi Higo dợm bước về phòng ngủ dành cho khách.

- "Ngủ ngon, Taka" - Higo cười lớn chúc lại bạn lần nữa.

Higo bước vào phòng ngủ và đóng cánh cửa lại.

Cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến khi anh đặt lưng xuống chiếc giường êm ái.

Thế nhưng...

Higo bịt chặt miệng để không thoát ra âm thanh kinh hãi.

Đôi mắt anh mở trừng trừng.

Anh đang nghĩ về đoạn hội thoại lúc nãy với người bạn cũ Taka.

Nỗi sợ hãi xâm chiếm khiến Higo mở rộng cánh cửa sổ của căn phòng.

Trèo ra ngoài và chạy nhanh hết sức có thể.

Trong cuộc đời anh, chưa bao giờ Higo phải chạy trốn thứ gì đáng sợ hơn thế!
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Dãy Số Kỳ Lạ


Kurenai Nara sống một mình trong căn hộ chung cư ở tầng 4 ngoại ô Tokyo.

Xinh đẹp, giỏi giang nhưng Kurenai lại là người sống khép kín.

Tính cách của cô gái trẻ thật phù hợp với chuyên ngành bác sĩ pháp y mà cô đang theo đuổi.

Quá quen với việc tiếp xúc và khám nghiệm tử thi trong phòng thí nghiệm, Kurenai sớm rèn luyện cho mình bộ óc tỉnh táo, sắc bén cũng như lòng gan dạ hiếm có của một cô gái đang ở độ tuổi trẻ trung.

Tuy nhiên, sự việc lạ lùng, liên tiếp xảy ra từ cách đây 2 tuần khiến Kurenai cảm thấy rất bất an.

Sáng Chủ nhật, 2 tuần trước...

Kurenai tỉnh giấc.

Kim ngắn đồng hồ nhích sang số 9.

Hôm nay là ngày nghỉ nên cô tự cho phép mình "quyền được ngủ nướng".

Gần cuối năm, người người tấp nập đi phố mua sắm.

Cũng lâu rồi Kurenai chưa về thăm cha mẹ cô.

Nhân dịp về nhà ăn tết, Kurenai sẽ sử dụng một phần số tiền tiết kiệm của mình để mua quà cho người thân.

Ăn vận quần jean, áo phông trẻ trung, Kurenai bước ra khỏi nhà.

Khi khép cánh cửa màu trắng quen thuộc lại, Kurenai nhìn thấy bốn chữ số viết bằng bút bi xanh: 2321.

- "Đứa trẻ nào nghịch ngợm vậy không biết!", Kurenai nhủ thầm.

Chút khó chịu được xua tan nhanh khi cô bước ra khỏi tòa nhà, hòa nhịp với dòng người tấp nập trên phố.

Reng... reng... reng..

Chuông đồng hồ báo thức.

Hôm nay Kurenai phải lên trường sớm.

Cô có hẹn trợ giảng cho vị giáo sư cùng trường.

Vội vã bước ra ngoài cho kịp giờ lên lớp, Kurenai không để ý đến bốn con số tiếp theo được viết lên cánh cửa màu trắng quen thuộc nhà cô.

Đến ngày thứ ba, thứ tư... tiếp theo sau đó, mỗi sáng thứ dậy, Kurenai lại phát hiện thêm 4 con số.

Từ chút khó chịu vì tưởng trẻ con trong cùng dãy nhà nghịch ngợm, Kurenai cảm thấy lo lắng.

Nỗi hoang mang biến thành sợ hãi khi liên tiếp các ngày sau đó, dãy số càng dài thêm vào những sáng mai cô bước ra khỏi nhà.

Một đêm...

Quyết tâm truy tìm ra kẻ đừng đằng sau việc làm ngớ ngẩn này, Kurenai thức cả đêm để bắt quả tang "tác giả" của những chữ số ghi trên cửa khiến cô khó chịu suốt hơn 10 ngày qua.

Thế nhưng, chẳng có kẻ nghịch ngợm nào.

Cũng chẳng có kẻ bí ẩn nào bị lộ diện.

Chán nản và bị cơn buồn ngủ xâm chiếm, Kurenai thiếp đi lúc nào không hay.

Điều đáng sợ là, khi cô kiểm tra cánh cửa vào sáng hôm sau, lại có thêm 4 con số kỳ lạ xuất hiện.

Sau 2 tuần, dãy số kỳ lạ đã lên tới 56 chữ số.

Và nó đây...

Tương lai là một chuyên viên pháp y, nhưng Kurenai không khỏi lo lắng khi mình trở thành "trò đùa" dai dẳng của một ai đó.

Dãy số bí ẩn thì mỗi ngày tăng dần, hoàn toàn đối nghịch với sự kiên nhẫn và gan dạ của cô gái trẻ.

- "Mình phải chuyển nhà ngay lập tức.", Kurenai quả quyết.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Không Thể Sống Thiếu Nhau


Có một cô gái 20 tuổi đang sống chung với bạn trai.

Cuộc sống của họ là một bài ca hoàn hảo và cả hai đều hy vọng rằng sẽ không có gì xảy ra làm thay đổi tình cảm của họ.

Mỗi lần họ ôm hôn nhau, cô gái đều nói với bạn trai của mình rằng cô không thể sống mà không có anh.

Anh người yêu cũng trả lời với cô điều tương tự.

Họ điên cuồng, say đắm trong tình yêu.

Một đêm thứ bảy, họ đi ra ngoài, tới một hộp đêm để ăn mừng sinh nhật một người bạn.

Ở đó, họ uống rất nhiều bia rượu.

Hai người trở về nhà rất muộn, mong được lăn ngay vào giường ngủ, họ đã vào một con đường tắt và lái xe với tốc độ cao.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, cả hai đều cảm thấy một cái gì đó đã làm mối quan hệ của họ thay đổi.

Những gì họ dành cho nhau có lẽ đã trở nên khác so với trước.

Họ không còn nói chuyện với nhau, không chạm vào nhau, không còn dành cho nhau những nụ hôn nữa.

Tóm lại, họ gần như hoàn toàn phớt lờ nhau.

Tối hôm đó, cả hai cùng xem TV.

Có thông tin về một vụ tai nạn chết người đã xảy ra vào đêm hôm trước.

Người đưa tin nói rằng một trong những nạn nhân đã chết và một người sống sót.

Khi những hình ảnh của hai nạn nhân hiện lên trên màn hình, cô gái và bạn trai đã rất kinh hoàng.

Họ ngay lập tức nhìn chằm chằm vào mặt mình.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Cái Đàn Dương Cầm


Căn nhà vợ chồng tôi mới dọn đến rất đẹp.

Người chủ cũ còn để lại cho chúng tôi 1 cái đàn dương cầm trong phòng khách.

Ngay khi nhìn thấy nó, tôi lập tức ngồi xuống chơi 1 bản.

Chồng tôi bước tới tựa vào cái đàn và mỉm cười nhìn tôi.

Nhưng gương mặt anh ấy trở nên trắng bệch khi nhìn vào bên trong.

Và chúng tôi đã chuyển đi ngay sau đó.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Ghi Chép


Ghi chép nhanh của một người đàn ông bận rộn:

Tôi thức dậy đúng 6 giờ sáng.

Đánh răng rửa mặt, trang phục chỉnh tề.

Kiểm tra đủ thứ giấy tờ trong cặp táp, nấu bữa sáng cho vợ, tôi hôn khẽ lên trán, đắp chăn cho cô ấy, và bắt đầu đi làm.

Mọi người luôn nghĩ tôi quá bận rộn, nhưng tôi thích thế, tôi muốn để cái đầu và bản thân luôn phải hoạt động thật nóng, nếu nguội đi sẽ vô vị làm sao.

Sếp thông báo tôi được thăng chức, tối nay mở tiệc.

Nhưng trước khi ngồi vào cái ghế tựa bọc da kì đà, tôi vẫn còn bao nhiêu việc phải giải quyết.

Cô đồng nghiệp pha cho cốc cà phê, nhìn tôi đắm đuối.

Chưa chồng, xinh đẹp, công ty tôi có rất nhiều nàng như thế, nhưng tôi yêu vợ tôi hơn nhiều.

Đồng nghiệp nhờ vả tôi chỉ bảo đủ thứ việc, trong khi ký một vài giấy tờ và sắp xếp lại mớ hỗn độn họ bày bừa ra, tôi tranh thủ ăn bữa trưa.

Buổi chiều công ty họp, tôi đề xuất ra vài ý tưởng mới nảy ra trong đầu và được nhiệt liệt hưởng ứng, sếp tranh thủ thông báo tiệc mừng lên chức của tôi, cả phòng bắt đầu náo loạn.

Nâng ly và nâng ly, tôi uống đến mềm người.

Ai đó hô hoán chúc mừng tôi là "người đàn ông đáng mơ ước của năm".

Tôi kéo người đó lại gần, bắt tay lia lịa.

Đêm mới về đến nhà.

Tôi uống gần hết một chai nước, bốc mấy miếng bánh mỳ ốp la làm ban sáng cho vợ, còn nguyên nhưng nguội ngắt.

Tôi làm vệ sinh qua loa, mệt nhọc leo lên giướng, gần như kiệt sức.

- "Em có thấy giường bốc lên mùi khó chịu không?"

Tôi hỏi vợ.

Cô ấy vẫn quay lưng về phía tôi.

- "Thôi được, mai anh sẽ trải drap khác"

Chỉnh lại tư thế nằm khác cho cô ấy, tôi vén cao chăn lên tận cằm.

Hết một ngày.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Phòng Khách Sạn


Ngày nọ tôi và cộng sự phải đi công tác nên hai chúng tôi cùng thuê một phòng khách sạn.

Tối hôm đó anh bạn tôi có việc không về, mà tôi thuộc dạng nhát gan nên chả dám ra ngoài đi đâu, chỉ ở trong phòng rồi lên giường đi ngủ sớm.

Đến đêm tôi bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa 'cốc cốc', tôi cất tiếng hỏi

"Là phục vụ phòng đó à?"

Nhưng không có ai trả lời.

Sau đấy tiếng 'cốc cốc' trên cửa cứ tiếp tục cho đến gần sáng mới chịu dừng.

Tôi sợ quá trả phòng xong gặp anh bạn tôi rồi kể lại chuyện đêm qua.

"Quả nhiên là xảy ra thật"

Bạn tôi nói.

Cậu ấy kể rằng khách sạn này trước đây từng xảy ra hỏa hoạn, có người từng bị chết cháy trong căn phòng đó không thoát được, cho đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy thi thể hay tro cốt gì hết.

Thật may là đêm qua tôi không mở cửa.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Nhà Ma


Hôm nay tôi rủ bạn gái đi công viên chơi, lúc bắt đầu tới khu nhà ma thì trời đã tối.

Bạn gái tôi bảo muốn về nhưng tôi cố thuyết phục cô ấy chơi nốt trò này rồi về.

Cô ấy vốn nhát gan nên dù có lôi kéo thế nào cũng không chịu, thế nên tôi đành vào một mình.

Vừa vào trong được vài bước thì nghe thấy tiếng bạn gái tôi ở sau lưng.

"Tưởng em không dám vào cơ mà?", tôi hỏi.

"Nhưng ở ngoài một mình cũng chán lắm", cô ấy nói.

Sau đó cô ấy nắm tay tôi rồi kéo tôi đi về phía một căn phòng phát ra thứ ánh sáng mờ ảo.

"Chỗ này có vẻ hay nè anh", cô ấy chỉ về phía căn phòng.

Chúng tôi đi vào và phát hiện ra bên trong trống trơn không có gì cả, chẳng có gì đáng sợ.

Tôi bèn kéo cô ấy đi ra thì bỗng điện thoại báo có tin nhắn.

"Sao lâu thế anh?", tiêu đề tin nhắn viết, vừa nhìn thấy tên người gửi, tôi muốn bỏ chạy ngay lập tức, nhưng không kịp nữa rồi.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Nhật Ký Của Ai Đó


Thật kỳ lạ, mình vừa mới tắm xong, mở cửa thì lăn ra ngủ...

Hôm nay chán thật, cả ngày đi làm ở công ty, cứ có cảm giác đứa nào đó bám đuôi mình, kệ.

Lúc đi về mệt quá ngủ giữa đường luôn.

Lại một ngày trông trẻ mệt mỏi, chúng cứ la ỏm tỏi là có trộm, mà có ai đâu cơ chứ.

Lũ trẻ làm mình mệt mỏi thật, vừa mở cửa nhà là lăn ra ngủ...

Hôm nay lại hư xe, nản thiệt, đêm tối thế này lại phải đi bộ về nhà, có lẽ sợ nên mình đã ngủ ngay tại trong xe, gửi xe ở bệnh viện của mình 1 đêm vậy.

Dạo này nhiều vụ giết người thật, kệ, mình ở nhà suốt mà, chắc không sao.

Mà sao hôm nay mình ngủ sớm thế nhỉ, mới có 3h chiều. ...

Tội lỗi thật.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Bữa Tiệc Của Tôi


Bữa trước tôi có tổ chức một bữa tiệc ở nhà.

Suốt buổi tiệc tôi chụp rất nhiều ảnh, và sau khi đem đi rửa, tôi nhận thấy một chuyện kinh hoàng.

Có một bức ảnh chụp bạn tôi đang cười và đứng trước tủ, cánh cửa tủ mở hé, và từ khe hở có một phụ nữ, khuôn mặt trắng bệch với cái miệng đỏ đang nhìn thẳng vào tôi.

Tôi rất hoảng loạn, và ngay lập tức mời một nhà tâm linh đến kiểm tra bức ảnh.

Nhưng ông ấy nói:

"Tôi chẳng phát hiện năng lượng tâm linh nào phát ra từ nó, đây không phải một bức ảnh ma"

Cám ơn trời, thật là nhẹ cả người.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Phòng Trọ


Chúng tôi thuê một căn phòng giá rẻ trên tầng 6 của một ngôi nhà nằm sâu trong ngõ.

Phòng rất chật.

Nhưng cũng chẳng sao, với hai thằng con trai thì cần quái gì phòng rộng.

Vì ở tận trên tầng 6 nên chẳng thằng nào muốn leo đi leo lại nhiều lần làm gì, thường sẽ là một thằng gọi còn một thằng sẽ từ ban công ném đồ mà thằng kia cần xuống, quần áo, cặp xách, chìa khóa nhà, thậm chí cả tiền.

Đêm hôm ấy tôi đang ngủ thì nghe điện thoại reo, vừa lầm bầm chửi thằng nào gọi mình lúc nửa đêm vừa nghe máy, bên kia là giọng thằng bạn: "Mày ném cho tao chìa khóa cổng xuống đây với".

Tôi càu nhàu vào điện thoại rồi cũng đi tìm chìa khóa cho nó.

Sau một hồi lục lọi không thấy, tôi đạp đạp thằng bạn trên giường:

"Này, chìa khóa cổng đâu, tao mượn".

Nó lèm bèm nói

"Ở trong balo của tao, ngăn đầu tiên ấy".

Tôi lấy chìa khóa, mở cửa đi ra ban công.

Thằng trong phòng bỗng bật dậy hỏi:

"Mày cầm chìa khóa đi đâu?".

Lúc ấy thì đã quá muộn rồi.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
You


Lucy đang ngồi xem tivi vào một buổi tối mùa hè.

Cô nàng lướt qua cinemax, HBO, Star Movie và vài kênh khác, rồi chợt tìm được một bộ phim kinh dị với tựa đề “You”.

Câu chuyện kể về một kẻ giết người.

Hắn chuyên môn xuất hiện trước cửa sổ rồi móc nội tạng nạn nhân.

Sáng hôm sau, lướt qua tờ báo cũ, Lucy đột nhiên sững người…

"Tối hôm trước đường dây cáp đã gặp sự cố và đến tận sáng nay mới được sửa lại".

Vậy chuyện tối hôm qua là như thế nào?
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Mark


Mark, cậu con trai của bà Diana là một nhà ngoại cảm.

Dùmới 2 tuổi nhưng cậu bé có khả năng tiên đoán được ai sắp chết.

Hễ Mark chỉ tay vào ai là người đó sẽ chết.

Một lần nó chỉ vào hàng xóm, 3 ngày sau ông ấy đột quỵ.

Lần khác nó chỉ vào tờ tạp chí phim.

Diễn viên trên đó 2 ngày sau bị tai nạn chết.

Hôm qua tôi thấy thằng bé lại chỉ vào màn hình tivi, tôi bật tivi lên thì thấy có tổng thống đang phát biểu.

Tổng thống sắp chết ư?

Thật phi lý!
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Giết


Tôi và bọn chúng đều ở chung trong một chiếc lồng, mắt tôi dáo dác nhìn khắp 4 phía để tìm kiếm.

Chúng là một lũ vô nhân tính thèm khát máu thịt của tôi, ước gì bọn chúng thực sự không có trong này.

Tôi đã mệt lắm rồi, tôi thề sẽ thẳng tay giết bất kì đứa nào tôi tìm ra.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Nhà Hàng


Tôi đang đi lạc trong một vùng sa mạc hoang vu, tôi đang rất đói và khát.

Tình cờ tôi thấy một nhà hàng cũ đã đóng cửa.

Tôi đánh liều gõ cửa, một tiếng vọng vang ra

"Hết thức ăn rồi, nếu nghỉ qua đêm thì được".

Tôi đang rất mệt nên sao cũng được.

Từ trong nhà hàng một người phụ nữ trung niên xinh đẹp bước ra đón tôi vào phòng của mình.

Đang ngon giấc bỗng tôi nghe thấy tiếng xe ôtô, hình như có người gõ cửa.

Trong quán chỉ vọng ra một tiếng:

"Mời vào".

Đột nhiên, tôi cảm thấy ớn lạnh và lo lắng.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Hung Thủ


Tôi bước lên từ bể bơi thì nhìn thấy một cô gái đang đứng nhìn mình, cầm một quyển sách cũ.

Có chút giật mình nhưng tôi vẫn hỏi: "Em làm gì ở đây?".

Cô gái không trả lời. rẹt .. rẹt.

Tôi nằm vật xuống.

*Tin buổi sáng:

Một người đàn ông bị giết bên bể bơi, không có vết máu cũng như bất kỳ dấu vết nào của thủ phạm.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Ông Già Ăn Xin


Có một ông già ăn xin đứng ở bến xe buýt.

Ai đi qua ông cũng hô lên một câu.

Một bà béo đi qua, ông ta nói “Lợn”.

Trời!

Xúc phạm người ta như thế mà cũng xin tiền.

Một người đàn ông đi đến, ông nói “Người”.

Chẳng phải người thì là gì?

Người khác đi qua, ông nói “Trẻ con”.

Trẻ con ?

Liên quan gì ?

Ông già này lạ thật.

Đứng một lúc, tôi vào quán ăn gần đó, gọi đĩa salad, ăn xong, tôi bước ra khỏi quán rồi đi trước mặt ông ta để xem ông già nói gì về mình.

“Rau” - Ông ấy nói.

Nhớ lại những gì ông ấy nói về những người vừa nãy.

Tôi đột nhiên giật mình sợ hãi.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Chuyến Tàu


Một cô gái ngồi trên tàu vào đêm nọ để ý thấy người phụ nữ ngồi đối diện mình cứ nhìn chằm chằm vào cô.

Bà ta ngồi bất động giữa hai người đàn ông trung niên.

Cô gái cố đưa mắt đi chỗ khác, nhưng bà ta vẫn nhìn chằm chằm vào cô.

Ở bến kế tiếp, một hành khách mới đi lên tàu.

Ông ta mặc chiếc áo màu đen và ngồi xuống bên cạnh cô gái.

Nhưng người phụ nữ kia không thèm để ý đến người khách mới vào.

Bà ta vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cô.

Hai người đàn ông ngồi bên cạnh bà không hề nhìn về hướng cô.

Khi tàu dừng lại ở ga tiếp theo, người đàn ông mặc áo đen ngồi cạnh cô gái đứng dậy.

Bỗng nhiên, ông ta cầm lấy tay cô gái, kéo cô ra khỏi tàu dù đây không phải là bến đỗ của cô bé và cô cũng không hề muốn xuống tàu.

Khi chỉ còn 2 người trên sân ga, cô gái hoảng hốt la hét nhưng người đàn ông chỉ nói:

"Bình tĩnh đi.

Tôi vừa mới cứu mạng cô xong đấy.

Tôi không muốn làm cô sợ nhưng tôi phải đưa cô ra khỏi con tàu".
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Phim Kinh Dị


Tôi ngồi trong phòng làm việc của bố khi ông ấy đang ngủ gật trên ghế và nhìn lên màn hình, một bộ phim kinh dị đang được chíếu - Trên màn hình, một người đàn ông vừa giết chết một cô gái rồi giấu cái xác vào một cái túi bóng to màu đen và khiêng cái xác đi mất.

Sau đó màn hình chỉ còn cảnh căn phòng trống không.

Lạ thật, bố tôi có bao giờ xem phim kinh dị đâu nhỉ.

Khi bố tôi thức giấc, tôi hỏi bố về thắc mắc của mình và kể lại cho bố bộ phim kinh dị vừa rồi.

Bố tôi không trả lời, chỉ thấy sắc mặt tái mét, hốt hoảng.
 
[Full] Creepypasta And Cryptic
Căn Bệnh Kinh Niên


Một người đàn ông bị mắc bệnh kinh niên, đi khắp nơi để chữa bệnh, cuối cùng đã được một bệnh viện chữa khỏi hoàn toàn.

Nhưng ngồi trên tàu hỏa trở về quê, đột nhiên anh ta kêu khóc thảm thiết, làm bị thương mấy hành khách, sau đó đập vỡ cửa sổ, nhảy ra ngoài.

Cuối cùng bị cuốn vào bánh xe tàu, chết không toàn thây.
 
Back
Top Bottom