Cập nhật mới

Khác Forced Engagement Bloody War

Forced Engagement Bloody War
Chương 19 : Hồi Tưởng quá khứ


Hắn ta lại thấp thỏm trong lòng, lo sợ rằng cậu sẽ giết.

Nhưng không, cậu chỉ nhìn, rồi cũng không hứng thú, nên cất giọng:

_ Cảm ơn Lâm đại thiếu đã lo cho tôi nhé.

Hắn ta lắp bắp, cất giọng đáp lại cậu:

_ V..vậy tôi xin phép về.

Rồi anh đứng dậy tiễn hắn về.

Còn cậu ở trong nhà, liền quay về trạng thái sầu đời, cũng không nghĩ được tại sao cha mẹ mình lại bất hạnh, hay âm mưu phá hại, hoặc người họ đến với nhau chỉ vì chính trị chuyện này.

Thì chỉ có Trịnh lão gia rõ nhất, nên cậu chạy vào phòng Lão gia.

_ Bác con có chuyện muốn hỏi.

Ông nhìn từ ban công, nghe giọng của cậu vang lên.

Một lát sau, ông xoay vào phía đối diện với cậu, rồi cất giọng:

_ Mẫn nhi, con hỏi chuyện cha mẹ của con đúng không?

Cậu khẽ gật.

Ông thở dài, rồi bước tiến vòng qua cậu đến ngồi ghế sofa, nhìn người cháu trai hiểu ý, ngồi sofa đối diện với ông.

_ Năm đó...

Năm cha mẹ cậu vẫn còn trẻ: Phác Thế Huân và Mộng Hà Tuệ.

Chàng trai nhỏ bé đang ngồi đọc sách trong phòng thư viện.

Trên chiếc bàn cạnh cửa sổ đang mở, ánh nắng lẻ loi chiếu vào chàng trai, cả cuốn sách dày cộm ấy.

Vừa đọc vừa cảm nhận ấm áp của nắng, tiếng gió nhè nhẹ, cùng mùi hương thơm của vườn hoa cỏ, thật thư giãn làm sao.

Chàng trai ấy đọc được một lúc, thì nghe tiếng, liền xoay ra nhìn hướng cửa sổ.

Bắt gặp một bé gái tầm tuổi bằng cậu, đang chơi đùa với chú mèo và bướm trên bãi cỏ xanh mướt.

Từ đó, chàng trai ấy luôn giữ bóng hình người con gái mà mình rung động kể từ lần đầu tiên.

Khi cậu ấy biết rằng mình có hôn ước chính trị với người con gái ấy, làm cậu vui muốn nhảy cẩn lên.

Vốn dĩ cậu là người lạnh lùng, không cảm xúc, thì tất nhiên vui nhảy cẩn lên, chỉ là giấu trong lòng mà thôi.

Qua vài cuộc trò chuyện, cậu ấy cảm thấy cô ấy là người khiêm tốn, dễ thương, hòa đồng và điềm tĩnh.

Nhưng luôn có người phá cuộc trò chuyện ấy, chính là Lâm Hiểu Kiên, người yêu thầm cô ấy.

Nhưng cậu ấy cũng đã có hôn thê rồi.

Dù vậy, hắn vẫn cứ thích bám sát cô ấy, đến lúc cậu ấy và cô ấy cưới nhau.

Cô luôn săn sóc cậu, mỗi lúc cậu mệt, cô cũng chăm sóc dịu dàng, khiến ai cũng ghen tỵ.

Đến khi Lâm Hiểu Kiên nổi lòng không thể dứt, bắt cóc cô đi.

_ Phác Thế Huân, tại mày mà tao không có được em ấy.

Tất cả tại mày mà em ấy không yêu tao!

_ Anh im đi, chỉ anh quá mù quáng thôi.

Hãy tỉnh lại đi, tôi có chồng, anh có vợ, hai đường đi song song rồi.

_ Không!

Em phải là vợ của anh, Mộng Hà Tuệ à, em phải là của anh!

_ Xin anh, tôi xin anh đừng làm vậy nữa, hãy buông tha cho tôi đi được không?

Khi cô ấy cầu xin hắn buông tha, thì hắn lại không làm như vậy.

Hắn không nói gì, đóng khóa cửa lại.

Mặc cho cô ấy gào thét ngày qua ngày, không ăn, không uống, đôi mắt vô hồn, không tia hy vọng, nhìn ra cửa sổ, thân thể gầy gò, khuôn mặt xanh xao, môi trắng bệch.

Còn cậu ấy không khá khẩm gì cô ấy, cũng không ăn, không uống, mà cận lực tìm tung tích của cô ấy.

Ông trời cũng không phụ lòng người: cậu đã tìm thấy tung tích của cô ấy, rồi phóng xe như điên đến chỗ cô ấy bị giam, đó là hầm của Lâm gia.

Khi tới nơi, cậu ấy xuống xe thì gặp hắn ta đứng chờ.

Cậu bước nhanh đến chỗ, xách cổ áo hắn lên mà cất giọng lạnh:

_ Lại là mày, mày giam em ấy ở đâu rồi hả?

Hắn ta nhếch mép trả lời:

_ Thì sao, mày làm gì được tao?

Cậu nhếch mép, rồi cất giọng lạnh kèm theo ánh mắt chết chóc:

_ Thì g.i.a.m mày, chứ sao nữa.

Rồi thuộc hạ của cậu đưa hắn ta vào hầm của Lâm gia.

Cậu ấy cất giọng lạnh:

_ Nhanh lên, không mạng mày tự t quyết định đấy.

Rồi hắn ta thả cô ấy trong phút chốc.

Cô ấy thấy bóng dáng quen thuộc đó là cậu ấy.

Và đó, về sau này, hai người sinh ra ba người con.

Bảy năm sau, bị người anh và em út cấu kết với Lâm gia hại cậu ấy và cô ấy.

Cậu, anh, cô chứng kiến cận cảnh khuôn mặt giết cha mẹ mình là Lâm Hiểu Kiên, Phác Văn, Phác Mộng Hằng, Trương Văn Tân, Hàn Thiếu Phù.

Kết thúc hồi tưởng.

End Chương 19
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 20 : Yến Tiệc Hàn gia


Cậu ngây người một lát, rồi ông thấy vậy liền mỉm cười nói:

_ Tối nay có yến tiệc tại Hàn gia, con thay mặt ta đi được không, Mẫn nhi?

Cậu lấy thiệp mời từ tay ông Trịnh, rồi mỉm cười nhẹ cất giọng:

_ Con sẽ đi ạ.

Ông khẽ gật đầu, rồi cất tiếng:

_ Vậy con sẽ đi cùng với ai?

Cậu ngẫm nghĩ một lúc.

Nên đi một mình sẽ an toàn hơn.

Lần này có thể sẽ chạm mặt với ông ta, rất nguy hiểm, khả năng đổ máu cao.

Đi riêng là lựa chọn an toàn ở thời điểm hiện tại.

_ Con sẽ đi một mình ạ.

Ông cất giọng hỏi:

_ Con đi một mình sao, có ổn không?

Cậu khẽ gật, rồi cất giọng đáp:

_ Không sao đâu ạ, ông cứ tin cháu.

Ông cũng gật đầu.

Cậu cất giọng:

_ Cũng trễ rồi, ông nên nghỉ ngơi đi ạ.

Cậu nói rồi, cúi chào ông, sau đó rời khỏi phòng.

Một mình đứng trên hành lang, cậu tuyệt nhiên trầm mặc một lúc, rồi đi về phòng.

Vô tình cậu gặp Hạo Thạc.

Hai người ra ban công nói chuyện.

HT cất giọng:

_ Yến tiệc Hàn gia sao?

Cậu không nói gì, khẽ gật đầu.

HT nói tiếp:

_ Chậc, lại là Hàn gia.

Em ổn không?

Cậu lắc đầu, mỉm cười nhẹ rồi cất giọng:

_ Em ổn mà.

HT thở dài, rồi cất giọng:

_ Cẩn thận một chút nhé, dù gì…

HT nói chưa hết câu thì cậu cất giọng:

_ Chẳng có gì để em luyến tiếc cả.

HT nghe cậu nói vậy cũng không nói gì nữa.

Chỉ cần trả thù cho cha mẹ là được.

Nói chuyện một lúc, cậu chuẩn bị đến yến tiệc Hàn gia, lên xe và chạy đi.

Bên hắn không khác gì ở bên đây, chối không được.

Nên miễn cưỡng đi, mặc dù không muốn.

Hai chiếc xe dừng tại cổng Hàn gia.

Hắn và cậu vô tình lướt qua nhau mà không biết.

Một người đi phía trước, còn người còn lại đi phía sau.

Nhưng thật trùng hợp, hai người ngồi cùng bàn góc khuất.

Hắn cũng không ngờ cậu có ở đây.

Cố tình sát vào người nhỏ kia, tay ôm eo cậu, hắn phả hơi thở vào tai cậu rồi cất giọng:

_ Aha, sao hôm nay em không tập trung vậy?

Cậu bị giật mình, nhìn người bên cạnh đang ôm cậu cười, rồi cất giọng:

_ Em ngầm biết là anh nên không động thủ đấy.

Hắn nghe cậu nói, liền cất giọng:

_ Vậy sao.

Cậu khẽ gật, rồi đột nhiên có cánh tay khác đập nhẹ vào vai người nhỏ kia.

Cậu liền dùng sức đẩy hắn ra, rồi động thủ với cái tên gan to dám ám sát lão tử đây.

Sau khi xoay đưa tay của hắn ra sau lưng, cậu thả tay rồi cất giọng điềm đạm:

_ Hàn đại thiếu!?

Hắn thấy vậy liền cất giọng:

_ Hàn Thiếu gia, chúc mừng anh nhé.

Hắn ta nghe nói vậy liền hùa theo, mặc dù mặt tái xanh, tay chân vẫn run.

_ Cảm ơn ngài nhé.

Còn TH thấy hắn ta hùa theo, khóe môi khẽ cong lên rồi cất giọng:

_ Vậy, ngài tìm chúng tôi có chuyện gì sao!?

Hắn lạnh lùng nhìn, tay kéo cậu sát về mình.

Anh ta thấy liền ngầm nghiến răng, nhưng bên ngoài vui vẻ cất giọng:

_ Không có gì đâu, tôi chỉ chào hỏi một chút thôi ý mà.

Hắn ta nói rồi, gật đầu rời đi.

Cậu nhìn bóng lưng vội vàng ấy, liền bật cười nhẹ.

Cuối cùng, nhân vật chính lên là Hàn Hạo Quân và Hàn Tư Nguyệt.

Bước lên sân khấu, hắn ta cất tiếng:

_ Xin chào, tôi là Hàn Hạo Quân.

Khi hắn ta nói xong phần của mình, nhường chỗ cho cô ta:

_ Xin chào, tôi là Hàn Tư Nguyệt.

Khi hai người giới thiệu xong, hắn ta cất giọng nói tiếp:

_ Cảm ơn các vị đã đến chung vui với nhà chúng tôi.

Buổi tiệc xin được phép bắt đầu, mọi người cứ tự nhiên.

Khuôn mặt của cậu không chút cảm xúc nào, chỉ muốn thời gian trôi nhanh.

Cậu lấy ly rượu trên bàn mà uống, cẩn trọng quan sát xung quanh.

Chợt nhận ra hôm nay có Hiểu Nam và cô ta cũng đến đây.

Sao vậy?

Có gì đó thú vị đang xảy ra.

Ánh mắt từ lạnh lẽo biến đổi thành hứng thú và gian xảo.

Cậu lắc ly rượu tiếp theo, thầm nghĩ:

_ Chậc, có kịch hay để xem rồi.

Đột nhiên, Tư Nguyệt cô ta chạy đến chỗ hắn rồi tự tiện ôm tay hắn, cạ vào bộ ngực đó, cất giọng trong trẻo:

_ A, tại Hưởng anh cũng đến sao, em nhớ anh lắm đó.

Sau khi cậu nghe cô ta nói, liền muốn cười nhưng phải nhịn.

Trong số đó, ngoài trừ cậu ra, còn có người đại diện cho Lệ gia, Lệ Sa cũng có mặt.

Cô bước đến kế bên cậu mà cất giọng:

_ Chí Mẫn à, kịch hay mà anh của em nói cũng hay đó nha.

Cậu hơi ngạc nhiên, nhưng cũng cong môi nhẹ rồi cất giọng:

_ Tất nhiên rồi, chị Lệ Sa.

End Chương 20
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 21 : Hôn Thê


Trong lúc hắn đang khó xử, cậu và LS thưởng thức vở kịch trước mắt.

Nhâm nhi ly rượu, LS đang nhịn cười, thì một người khác cũng đang nghiến răng nhìn từ xa.

Hắn thì nhăn mày cau có, cố gắng nhịn với cô ta, nhưng không khỏi muốn bật cười.

Cậu vẫn ung dung uống rượu, thì đột nhiên có cánh tay kéo mình lại.

Người đó ôm chặt cậu vào lòng, mùi hương gỗ quen thuộc này chỉ có hắn mà thôi.

Ôm cậu, hắn cất giọng lạnh lùng:

_ Đây là hôn thê của tôi nhé, đừng nhận vơ, thưa Hàn Nhị tiểu thư.

LS đang cau mày, vì cậu cũng là em trai cưng của cô này.

Nhưng phải chịu thôi, hai người là hôn thê của nhau, công khai là chuyện bình thường.

Cậu mỉm cười nhẹ nhìn cô ta rồi cất giọng:

_ Cô sao thế, Hàn Nhị tiểu thư?

Vừa dứt tiếng, cô ta liền bỏ đi mà không nói lời nào.

Cậu không quan tâm, chỉ nhìn khuôn mặt không đạt được mục đích đó.

Liền cảm nhận được cô ta sẽ tính chuyện gì tiếp theo.

Nếu đánh trực diện không được, sẽ là gián tiếp ly gián.

Đúng là nội tâm phụ nữ.

Mặc dù cậu không nói gì, khuôn mặt vẫn không có cảm xúc, ánh mắt rà xung quanh.

Đúng như lão Trịnh nói, chắc chắn bữa tiệc này có sát thủ cài vào đây, nhưng chưa chắc chắn, cũng không nên hành động vội.

Mặc dù người sai nằm ở người cha, chứ không phải các con của Hàn gia, nên cũng chẳng hà cớ gì mà hận.

Cậu cũng chả quan tâm gì lắm, nhìn về hướng LS đang đứng và ra hiệu.

Cô đáp lại bằng ký hiệu.

Mặc dù CM đi tiệc này chỉ là cái cớ, nhưng quan trọng là điều tra tung tích của Lão Trương.

Khi nhận ký hiệu đáp, cậu xoay về hướng sân khấu.

Đột nhiên, có người hét lên.

Đám người quý tộc bu lại, cả ba chạy về hướng có người hét vừa nãy.

Người đó đã bị sát hại.

Hai người nhìn thấy bóng dáng ở sau sân khấu, liền đuổi theo hướng ngược lại.

LS ở lại cùng Hàn gia trấn an khách, xin lỗi các quý tộc được mời.

Cậu đã bắt gặp hung thủ, nhưng cũng không ngờ người đó là đại boss điều khiển toàn bộ trại huấn luyện sát thủ năm xưa, nơi các cậu bị bắt cóc đến địa ngục tăm tối.

Cậu lặng người, thở dài, cất giọng:

_ Chào chú Trần.

Người kia nửa cười, nửa không, cất giọng:

_ Ui, chào cháu yêu của ta.

Khuôn mặt cậu không cảm xúc, cất giọng:

_ Định giết người diệt khẩu sao?

Bị nói trúng trọng điểm, ông ta cau có vì kế hoạch thất bại, liền động thủ ngay lập tức, nhưng không được.

Vì cậu là quân cờ có thể lợi dụng.

Cậu nhìn khuôn mặt cười biến thái kia, nhíu mày, ông ta cất giọng:

_ Sao con biết?

Cậu lắc nhẹ đầu, cất giọng:

_ Có chuyện gì mà con không biết chứ đúng không?

Cậu vẫn giữ thái độ ung dung, mỉm cười nhẹ:

_ Vậy năm đó, ông cũng giết cha mẹ tôi như thế sao?

Vừa dứt lời, ông ta lập tức rơi vào hoảng loạn.

Chuyện đó làm sao cậu phát hiện được kia chứ?

Chẳng lẽ lão già đó kể cái gì đó cho cậu nghe sao?

Ông ta vẫn giữ bình tĩnh như cũ, cất giọng:

_ Ch..chú sao có thể giết cha mẹ con được chứ đúng không?

Ông ta ngoan cố biện minh không chớp mắt.

Cậu nhìn thái độ kia của ông ta, không khỏi cảm thấy ghê tởm, chán ghét.

Cậu cất giọng:

_ Vậy sao.

Ông ta rợn người với hai chữ này.

Giọng đứa trẻ vừa trầm, vừa lạnh lẽo, xoáy vào hành vi năm xưa.

Cậu chưa bao giờ như vậy với ông, nhưng giờ đã phát hiện.

Tuy nhiên, cậu đang câu thời gian để túm được ông ta.

Trong lúc ông đang suy nghĩ, đột nhiên chóng mặt rồi ngất đi.

Nhiệm vụ xong, cậu bước ra, thở dài nhìn người lớn hơn mình.

Hắn bế “bảo bối” của mình lên, người nhỏ ngạc nhiên cất giọng:

_ C..cái gì vậy!?

Hắn sải chân bế cậu đi ra khỏi biệt thự Hàn gia, để cậu ngồi trong xe, rồi cất giọng:

_ Lúc nãy chân em run như thế mà vẫn còn chạy nữa, thật là…

Ở trong sảnh Hàn gia, LS và Lão Hàn vẫn hết mình trấn an khách.

Ai cũng về nhà, chỉ còn cô ta và anh ta.

LS không nói gì, chỉ im lặng về nhà.

End Chương 21
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 22 : Đề phòng cả người thân


Thì ra hắn đang lo lắng cho cậu sao.

Vui mừng, định trêu chọc một chút, hắn cất giọng:

_ Nào, chỉ là chân run một chút thôi mà.

Cậu nói với thái độ dửng dưng.

Hắn – người tổng tài đẹp trai, lịch lãm – nhìn cục vàng của mình, nói kiểu thản nhiên như thế, định chọc tức người làm tổng tài này à.

Nghĩ đến cục cưng của mình, hắn thở dài, rồi bảo người hầu nấu cho đứa nhỏ vài món ăn.

Lúc nãy, hắn để ý cậu trong bữa tiệc chỉ uống vài chai sâm panh mà thôi.

TH bắt cậu ngồi trong lòng để đút đồ ăn, cứ như vậy xử lý hết thức ăn trên bàn xong, rồi thả cho người đáng yêu về phòng tắm rửa.

Thấy bóng dáng cậu chạy nhảy lên lầu, hắn thầm nghĩ: lúc nãy bế đứa trẻ sao mà nhẹ thế, không biết rồi cũng lên phòng.

Một lát sau, cậu bước ra từ phòng tắm với chiếc khăn lau tóc và một áo choàng.

Thấy vậy, hắn vẫy tay, đứa nhỏ bước đến chỗ hắn, ngồi lên giường.

Cậu lấy máy sấy tóc ra sấy tóc cho đối phương.

Sau khi tóc đã khô, cậu lên nằm một góc bên giường, còn hắn cất máy sấy.

Đồng thời, điện thoại của Tổng tài reo lên.

Hắn với lấy điện thoại, bắt máy, đầu dây bên kia cất tiếng:

📞 : Mẹ nghe nói con dẫn con dâu về nhà!?

Hắn không ngạc nhiên khi bà ta đã biết rồi, nhẹ nhàng nằm trên giường, tay kia kéo cậu ôm vào lòng, rồi đáp lại:

📞 : Vâng, có chuyện gì sao mẹ?

Đầu dây bên kia, tiếng cười vang lên, bà ta cất giọng:

📞 : Không sao, chỉ là ta nghe nói con dẫn người lạ về, nên chỉ hỏi xem sao thôi, chẳng có ý gì hết.

Khi bà ta dứt lời, hắn cau mày, nhưng cũng giản đi vài phần vì có một bé mèo nhỏ đáng yêu đang ở trong lòng mình.

Hắn cất giọng:

📞 : Vậy mẹ gọi cho con chỉ có chuyện đó?

Đầu dây bên kia cất tiếng:

📞 : À còn nữa, con cũng sắp xếp thời gian đi, hai nhà sẽ có bữa ăn gặp mặt nho nhỏ với nhau.

Hắn liền chợt nhớ ra, dạo gần đây bận vài chuyện, quên mất chuyện này.

Nếu không thì bảo bối cũng không đến được, chuyện bang WK, chuyện ám sát bé mèo nhỏ của mình…

Hắn miễn cưỡng cất giọng đáp lại bà ta để không nghi ngờ:

📞 : Vâng ạ.

Bà ta chỉ đáp: "Ừm", rồi cúp máy.

Hắn thở dài.

Cậu nghe tiếng hắn thở dài, cất giọng hỏi:

_ Anh vẫn còn phân vân chuyện đó à?

Cậu vừa nói xong, hắn cúi xuống hôn vào má người nhỏ hơn một cái, rồi cất giọng:

_ Anh không phân vân, nhưng bà ta khá đáng nghi, không phải sao?

Người nhỏ bé mỉm cười nhẹ, dựa hẳn vào hắn, cất tiếng:

_ Anh nói cũng phải.

TH cất giọng đáp:

_ Cho dù người đó có là mẹ đi chăng nữa, thì vẫn phải đề phòng là trên hết.

Cậu lắc đầu, cất giọng:

_ Có vài chuyện cũng không nhất thiết phải vậy.

Hắn nghe bé con nói dứt, liền cất giọng:

_ Em không thể nào nói chuyện với chồng tương lai của mình quá 10 từ sao?

Cậu ngạc nhiên, khi nghe đối phương nói như vậy.

Dù gì đó là thói quen của ba anh em mình, nên cho dù là Hạo Thạc hay Chính Quốc, cũng không phàn nàn gì về việc cậu không nói quá 10 từ.

Đột nhiên khóe môi nhếch nhẹ, cất giọng:

_ Không thể, vì đó là thói quen của em rồi.

Hắn mỉm cười, nghe đối phương nói liền cất giọng:

_ Vậy em phải tập làm quen đi, nếu không sau này con cái cũng sẽ học tính cách đáng sợ này từ em mất.

Nói xong, hắn bật cười, rồi cất giọng:

_ Này, cũng đâu đến mức đó đâu.

Hắn cất giọng đáp lại:

_ Vậy sao?

Cậu cất giọng đáp:

_ Chứ sao?

TH xoay người đè cậu, ngạc nhiên hơn khi khuôn mặt hắn gần sát với mặt cậu.

Vì da mỏng, cậu nhanh chóng đỏ mặt, tía tai, liền quay đi.

TH thấy hành động đáng yêu này của cục vàng .

Rồi cất giọng:

_ Cơ thể của em nhạy cảm sao?

Cậu không nói gì, chỉ đỏ mặt quay đi chỗ khác, làm hắn nhịn cười vì quá đáng yêu.

Rồi hắn nằm kế bên, ôm cậu vào lòng và ngủ.
 
Back
Top Bottom