Cập nhật mới

Khác Forced Engagement Bloody War

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404798881-256-k645664.jpg

Forced Engagement Bloody War
Tác giả: thanhuyennhu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện nói về một hội nhóm trẻ bị huấn luyện trái phép , Để thành các quân sĩ mạnh mẽ? .

Nhưng sự thật đằng sau ít ai biết .

Đó chỉ là dòng tiêu đề ở bề ngoài , còn bề trong,là làm chuột bạch thí nghiệm cho những loại thuốc hóa học .

Những đứa trẻ ấy cố gắng chịu đựng để sống. mặc dù đã đánh đổi một tuổi thơ .

Sau ngần ấy năm , những đứa trẻ năm đó đã trưởng thành. và tìm hiểu - điều tra những kẻ đứng sau của hội huấn luyện năm đó .

Vậy công lý có thực thi , hay là ác ma chiếm ưu thế .

《 Thông báo đây là một fanfic ngầm , Truyện có phần cảnh nhạy cảm .

Xin vui lòng cân nhắc trước khi đọc , xin cảm ơn 》



vmin​
 
Forced Engagement Bloody War
Giới thiệu nhân vật


Xin giới thiệu bộ truyện mang tên" Forced Engagement bloody War " có các nhân vật dàn chính và xịn như sau...

Cậu là Phác Chí Mẫn năm nay cậu vừa đủ 21 xuân xanh cậu là một người điềm tĩnh, hòa đồng , lạnh lùng ba cậu còn người anh Phác Xán Liệt hơn cậu 5 tuổi gia chủ của gia tộc Phác đồng thời là chủ tịch của Tập Đoàn Phác Thị đứng thứ 2 đối với cậu thì người anh này như 50 gặp 100 Xán Liệt là một người vô cùng điềm tĩnh , lạnh lùng , ít nói hai anh em nhà phác sg làm chủ tịch ,phó chủ tịch , đêm làm ông trùm mafia, sát thủ giết không gớm tay

Kim Tại Hưởng 26 xuân xanh gia chủ tương lai của gia tộc Kim , đương nhiệm chủ tịch Kim Thị , hắn là một người lạnh lùng , khó gần , ít nói , nhưng yêu sâu đậm với tên Lâm Hinh Liễu mặc dù cô ta là gái mb , lợi dụng lần này đến lần khác đến cả Ông bà Kim còn phải lắc đầu hắn như anh em nhà Phác sg làm chủ tịch tối làm ông trùm

Phác Xán Liệt 26 tuổi anh từ lúc 15 tuổi đã gánh tập đoàn của Phác Thị và loại bỏ tất cả những người cản đường mình anh luôn là người điềm tĩnh , lạnh lùng , ít nói , đáng sợ nhưng vẫn luôn chiều vợ có hôn ước với Biện Bạch Hiện cũng như em trai của mình

Trịnh Hạo Thạc anh họ của hai anh em Phác mặc dù tính tình lại ngược với nhau Hạo Thạc là một người hòa đồng, vui vẻ , nhưng đã chạm thì cũng không thua kém gì anh em nhà Họ Phác hơn anh em Phác 3 tuổi là gia chủ tương lai của gia tộc Trịnh , đương kim chủ tịch Trịnh Thị đứng thứ 3 sao Phác Thị nhưng anh sg làm đương kim thừa kế chủ tịch đêm thì làm thí nghiệm hóa học tạo chế thuốc độc

Điền Chính Quốc hơn hai mươi mấy xuân xanh nhưng tính tình thì chẳng thua kém gì anh em nhà Phác , gia chủ tương lai của gia tộc Điền , đương kim chủ tịch Điền thị anh họ của anh em nhà Phác sg làm chủ tịch tối làm sát thủ

Kim Thạc Trấn đủ 18 tuổi tính cách hòa đồng vui vẻ không giống anh mình ( KTH ) nhưng thành tích anh luôn đứng đầu trường nhị thiếu gia Kim gia

Biện Bạch Hiền 21 xuân xanh là một người hòa đồng , hung dữ , vui vẻ nhưng đã chạm thì chẳng thua kém gì Chí Mẫn đại thiếu gia của Biện gia, có người anh kết nghĩa là Điền Chính Quốc

Kim Nam Tuấn 22 tuổi là một người điềm tĩnh , lạnh lùng, hòa đồng một khi đụng vào người nhà của gã thì xác định ngày mai đừng thấy mặt trời đại thiếu gia chủ tịch của Tập Đoàn RJ , cũng là Phó Bang Fire

Mẫn Doãn Kỳ 22 tuổi là một người điềm tĩnh, kiệm lời , lạnh lùng , một khi chọc tức người này thì ngày mai đừng mong thấy mặt trời là chủ tịch của Mẫn Thị , ông chủ quán Bar nổi tiếng

Lâm Hinh Liễu 20 Tuổi là một người hiên ngang , kiêu ngạo , luôn nghĩ mình là nhất luôn không xem ai ra gì, luôn khóc dẹo trước mặt các chủ tịch , đại tiểu thư của Lâm gia , có vị hôn phu là Tần Hiểu Nam

Tần Hiểu Nam 21 Tuổi là một đại thiếu gia của Tần gia chủ tịch Tần Thị là một người ngạo mạn , người vì sự nghiệp mà không thương tiếc vứt bỏ cậu ( CM ) mà cưới người khác để chính mình sống trong nhung lụa

Vương Hạ Ninh 20 tuổi là đại tiểu thư của Vương gia ( gia chủ tương lai ) , Chủ Tịch của Vương thị tính cách của cô kiệm lời , điềm tĩnh , xảo quyệt , mưu mô , nhưng luôn giúp người khác , và quyên góp từ thiện vào trại trẻ mồ côi và viện dưỡng lão ( em họ của anh em nhà phác )

Hàn Tư Nguyệt 21 tuổi là đại tiểu thư của Hàn gia , cha làm chủ tịch Hàn thị , ả là một người thích cái gì phải lấy bằng được ,hống hách cho rằng mình là nhất , có được tất cả , nhưng luôn ăn mặc thiếu vải , xịt mùi nước hoa nồng nặc , cách cư xử , cử chỉ làm người khác khó chịu cả chị em.trong nhà ( thích TH )

Lục Ngọc Hà 21 tuổi là Nhị Tiểu Thư của Lục Gia , có người chị là Chủ Tịch Lục Thị, tính cách mưu mô xảo nguyệt là em họ của anh em Phác gia cô rất ghét ả vì lúc nào cũng phá đám gia đình khác mà được tôn cao nên lúc nào thấy ả là chỉ muốn dìm ả xuống mà thôi thích mua sắm là sát thủ A mệnh danh : nhà thí nghiệm tàn độc

Lục Vân Kiều 22 Tuổi là Đại Tiểu Thư của Lục gia cũng là gia chủ của Lục gia là một người ít nói lạnh lùng luôn đặt gia đình lên hàng đầu nên rất cưng chiều em gái của mình cũng là sát thủ S mệnh danh bồng hồng gai

Tống Thy Tiên 22 tuổi Đại Tiểu Thư của Tống gia gia chủ tương lai của Tống gia tính cách ít nói , lạnh lùng với lại nghiêm khắc , thích mua sắm chạm vào người thân hoặc là bạn vè anh chị em là múc liền ngay và luôn sát thủ A

Nhất Thu Kiên 22 tuổi Đại Thiếu Gia của Nhất gia là Gia chủ của Nhất Gia một người điềm tĩnh , thích sưu tầm súng ngắn sát thủ S

Nam Trí Thiên 22 tuổi đại thiếu gia của Nam gja là gia chủ của Nam gia một người rất là điềm tĩnh , thích sưu tầm súng dài, dao, luôn điềm tĩnh và mọi phòng mọi lúc mọi nơi sát thủ A

Tống Dật Nhiên 26 Tuổi đại thiếu gia của Tống gia là anh họ của Th.Tiên tuyệt như anh không phải là gia chủ nhưng luôn đằng sau hỗ trợ em gái họ của mình anh em chí cốt của Phác Xán Liệt cũng là xát thủ S

Mặc Tần Diễn 26 Tuổi đại thiếu gia cũng là chủ tịch tập đoàn Mặc thì gia chủ của Mặc gia là bạn chí cốt cùa PXL đụng là chạm đến là đón anh chả ngán một ai khi đụng tới bạn bè hoặc người thân anh không hay xuất hiện

Cố Giai Tuệ 22 Tuổi Đại Tiểu Thư của Cố gia chủ tịch tập đoàn Cố Thị có người anh là gia chủ Cố Gia cô là người đến là đón đụng là chạm sở hữu cả 12 bến Cảng sát thủ A

Lưu Cẩm Linh 20 tuổi Đại tiểu thư của Lưu gia ỏng a ỏng ẹo , thích mùi nước hoa nồng , là tình nhân của các giám đốc , cái gì đã thích thì cũng muốn cho bàng được luôn luôn hùa theo T.Nguyệt ( cô ta )

Kim Trí Tú 27 tuổi đại tiểu thư của Kim gia là chị họ của hắn rất ghét những người ỏng a ỏng ẹo nhất là trà xanh , dẹo chảy nước tính cách : hòa đồng , ít nói , điềm tĩnh

vị hôn thê : Kim Trân Ni

Sát thủ A

Phác Thái Anh 21 tuổi Tam tiểu thư của Park gia là cô em gái cưng của cậu và anh luôn được hai người anh cưng chiều nên không tiết lộ bên ngoài ghét : ( Giống Trí Tú ) tính cách ; hòa đồng , xảo nguyệt, điềm tĩnh

hôn thê : Lạp Lệ Sa

sát thủ A

Kim Trân Ni 26 tuổi đại tiểu thư của Kim gia chủ tịch của Kim thị , tính cách : ít nói , kiệm lời luôn tỏa lạnh lẽo , đáng sợ

sát thủ s có bảo bối là : Kim Trí Tú

Lạp Lệ Sa 26 tuổi đại Tiểu Thư của Lạp gia chủ tịch Lạp thị tính cách : ít nói , đáng sợ , lạnh lùng , đáng sợ nhưng luôn cưng chiều bảo bối cưng vô điều kiện : Phác Thái Anh ,

sát thủ S

Liễu Gia Hân 21 tuổi tiểu thư Liễu gia cha là chủ tịch Liễu Thị , Thích cái gì phải muốn cho bằng được , luôn xịt nước hoa nồng nặc , trang điểm đậm đến mức người ta không dám nhìn ( thích NT )

Lý Hiểu Lan 21 tuổi tiểu thư Lý gia cha là chủ tịch Lan Thị , luôn bị lợi dụng , không như người khác cô là người nhút nhát , kh thích mùi nước hoa nồng với sau khi gặp PCM thì cô đã trở thành sát thủ của bang lớn nhất nhìn trong Mafia

Lý Minh Hải 26 tuổi đại thiếu gia của Lý gia tính cách : ít nói , lạnh lùng , luôn giải quyết nhanh gọn cũng là chủ Tịch của tập đoàn MK có vợ là Lam Gia Vi sg làm chủ tịch , tối lại làm ông trùm

Nhan

Mao Mộng Huyền 21 tuổi đại tiểu thư của Mao gia tính cách : ỏng ẹo , kiêu nhạo , thích gì phải có ( Thích TH )

Na Kim Anh : 👆 ( như trên )

Nhan Kim Tuyền : 👆

Ngu Minh Châu : 👆

Nhiếp Ngọc Ái : 👆

Phạm Quỳnh Lan : 👆

Phùng Sương Mai : 👆

Ngưu Anh Tuấn : đại thiếu gia của Ngưu gia cha là chủ tịch Ngưu thị tính cách thích chơi lêu lỏng , sát gái , bạo lực ( thích CM )

Lữ Khôi Nguyên :👆

Mã Thái Khôi : 👆

Mạnh Tuấn Chương : 👆

Minh Việt Bân : 👆

Ngũ Tú Anh : 👆

Hàn Hạo Quân :21 tuổi là đại thiếu gia anh trai của T.nguyet người thừa kế của Hàn thị là một người kiêu ngạo , tự đại , luôn xem người khác giúp đỡ cho mình là chuyện đương nhiên

Ngụy Thiên Kỳ : 22 tuổi Chủ Tịch của Ngụy Thị là một trong những kẻ thù của Hàn Thị và Lâm Thị tính cách : thoát ẩn thoát hiện , lạnh lùng , trêu đùa , khó đoán, ông trùm của bang MW
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 1 : Hôn Ước Chính Trị


Buổi bình minh thật trong lành, gió thoang thoảng, chú chim hót líu lo.

Nhìn khung cảnh ấm áp và vui vẻ làm sao thì không khí của Kim gia lại ngược lại bấy nhiêu.

_Con không đồng ý lấy cậu ta, mẹ cũng biết mà.

Người con yêu là Tiểu Liễu.

Hắn cất giọng từ chối, bà Kim kiên nhẫn, hiền hòa lên tiếng:

_Vì sao?

Lý do gì con yêu cô ta?

Hắn lần nữa bình tĩnh, cất giọng trước sự câu hỏi của mẹ mình:

_Vì cô ấy là người cứu con từ mười năm trước, là ân nhân của con.

Bà Kim nghe liền dứt khoát, có vẻ tức giận khi nghe con trai mình nói:

_Con chắc chứ?

Có vẻ con có gì đó nhầm lẫn chăng?

Đứa trẻ năm đó cứu con không phải có vết sẹo ngay cổ tay hay sao?

Hắn bất lực, nhưng vẫn miễn cưỡng đáp:

_Con không nhầm lẫn đâu, mẹ bớt đa nghi đi.

Nó thấy vậy liền cất tiếng:

_Vậy anh hai nên tự mình kiểm chứng lại.

Người chị dâu đó, em nghĩ mọi chuyện không phải là đơn thuần.

Hắn khẽ gật đầu như lời đáp, nhưng không mở miệng, chỉ tập trung vào phần ăn của mình.

Ở bên này lại có không khí khác, không trầm nhưng rất tĩnh lặng.

Ông Trịnh liền cất tiếng:

_Chí Mẫn, ta và bà Kim định tác hợp con với Tại Hưởng, con thấy thế nào?

Cậu im lặng một lúc rồi, vẫn điềm tĩnh như cũ, đáp lại người bác ruột này:

_Dạ, vì chính trị cả thôi.

Ông Trịnh gật đầu, còn anh họ của cậu thì quyết liệt phản đối:

_Không, con không đồng ý.

Tại sao phải là Tại Hưởng mà không phải là người khác kia chứ?

Ông Trịnh bất lực, miễn cưỡng giải thích:

_Đồng ý hay không thì có liên quan đến con đâu.

Anh của cậu vẫn điềm tĩnh cất tiếng:

_Tại Hưởng đã có người yêu là Lâm Hinh Liễu, Kim gia đây giả vờ không biết?

Ông Trịnh đáp:

_Ta biết và đã từ chối nhiều lần lời đề nghị này của Kim gia, nhưng bà ấy lại không nói với ta rằng Kim Đại Thiếu đã có người yêu.

Khi lời của ông Trịnh vừa dứt, Chính Quốc cất tiếng:

_Kim Thiếu có người yêu, nhưng Lâm gia và Kim gia hai gia tộc luôn đối đầu nhau từ đó đến giờ, nên hai người không được đến với nhau là điều hiển nhiên thôi.

Cậu nhếch mép cất giọng:

_Hành động ngốc nghếch thật.

Anh của cậu, không lạnh không nhạt, đáp:

_Chắc hẳn Kim Tổng hoảng lắm nhỉ?

Cậu cất giọng đáp:

_Thật không ngờ.

Chính Quốc thấy vậy liền cất tiếng tiếp lời cậu:

_Kim Thiếu chưa biết chuyện này hay đơn thuần là cho sự trùng hợp họ mà thôi?

Cậu gật đầu rồi đáp:

_Cứ cho là vậy.

Hạo Thạc thấy vậy liền lên tiếng:

_Đính hôn này chỉ liên quan đến mục đích chính trị?

Lời của Hạo Thạc vừa dứt, Chính Quốc đáp lại:

_Ừm, chỉ có thế, để che mắt toàn bộ truyền thông mà thôi.

Xán Liệt cũng gật đầu cất tiếng:

_Không ngờ bà Kim nhờ bác hợp tác Chí Mẫn và Tại Hưởng, đúng thật biết cách áp chế người khác.

_Tại Hưởng, tụi mình chia tay đi.

Hắn bình tĩnh đáp:

_Tại sao?

Cô ta cất tiếng:

_Vì chúng ta không hợp.

Em xin phép đi trước.

Hắn thất vọng nhìn Lâm Hinh Liễu.

Sao đúng lúc này lại bỏ đi?

Hắn biết mình không níu kéo được gì, chỉ biết nhìn ra cửa sổ, nhìn cô ta đi chung với người con trai khác lên xe rời đi, bỏ hắn lặng lẽ ở đó.

Park Thị

Hạo Thạc bước vào phòng phó chủ tịch đó rồi cất tiếng:

_Mẫn bang WK cướp hàng của chúng ta.

Cậu không lạnh không nhạt cất tiếng, mắt vẫn dán vào đống văn kiện đó:

_Hẹn?

HS ngồi chễm chệ trên ghế sofa cất tiếng đáp:

Rồi, họ hẹn ở nhà hoang ngoại ô phía Bắc.

_Cậu cất tiếng:

_Giờ?

HS đáp:

_6 giờ tối.

Cậu chỉ “ừm” rồi, lần nữa căn phòng rơi vào im lặng.

Thư Kí Trần bước vào, đưa báo cáo cho cậu rồi cất tiếng:

_Thưa phó chủ tịch, tôi đã điều tra ra thân thế của cô Lâm rồi ạ.

Thư Kí Trần nói xong, đưa tài liệu, cậu cất tiếng:

_Còn?

Thư Kí Trần đáp:

_Vâng, còn chuyện này: cô Lâm đã chia tay với Kim Thiếu vì cô Lâm đã có vị hôn phu.

Cậu gật đầu rồi cất tiếng “ừm”, tập trung vào văn kiện còn Thư Kí Trần rời khỏi phòng.

Không khí trông lãnh đạm vô cùng.

HS thấy vậy cất tiếng hỏi:

_Nếu Đại Tiểu Thư Lâm có vị hôn phu, vậy là có ý gì?

Cậu nhếch mép, không nhạt không lạnh, cất tiếng:

_Không hẳn.

Hạo Thạc cất tiếng đáp lại:

_Không hẳn?

Không lẽ chỉ quen Kim Đại Thiếu là cái cớ, còn muốn đạp lên Kim gia là mục tiêu ưu tiên?

Cậu cất tiếng đáp:

_Đúng, ngốc thật.

Hạo Thạc liền nghĩ thầm: “Trời đất ơi, sao mà cái gì cũng biết hay vậy?

Hay không hổ là phó chủ tịch, kiệm lời thật, một ngày không nói quá 10 chữ…”

___End Chương 1 ____
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 02 : Đồng ý hôn ước + cướp lô hàng?


Hạo Thạc thấy cậu luôn kiệm lời, điềm tĩnh trước mỗi tình huống như thế.

Mặt vẫn không cảm xúc, nhưng ai biết được người ấy đã trải qua gian khổ, đau đớn đến cỡ nào kia chứ.

HS rất xót cho Chí Mẫn, quá khứ tuổi thơ đã bị ai đó phá hoại, bây giờ lại trở thành một con người khác: không cảm xúc, lạnh lùng, kiệm lời, sát thủ giết người không gớm tay, tuyệt tình, ai nghe đến cũng phải sợ.

Không thua kém gì Kim Thiếu kia đâu.

HS cất tiếng:

_Chí Mẫn, em có cảm thấy lô hàng đó có gì lạ không?

Cậu cất tiếng đáp lại Hạo Thạc:

_Lô hàng có vấn đề.

Hạo Thạc gật đầu:

_Đúng, không sai.

Có vấn đề, họ muốn cướp lại chắc có cái gì đó?

Cậu đáp:

_Vì con dấu đó.

Hạo Thạc trầm lặng một lúc, rồi đáp:

_Không lẽ đó là con dấu của Lâm gia?

Cậu nhếch mép:

_Không sai.

Hạo Thạc cũng nhếch mép, cất giọng:

_Ồ, thật thú vị.

Thời gian trôi nhanh thật, mới đây còn 10 giờ trưa mà bây giờ đã 4 giờ chiều.

Cậu sắp xếp tài liệu lại, cầm chìa khóa, khoác áo rồi khóa phòng, sải chân rời khỏi công ty, lên chiếc Lamborghini của mình mà chạy về biệt thự riêng.

Rất nhanh, cậu đã đến nhà, chạy vào gara, bước ra khỏi xe, đóng cửa gara, rồi bước lên nhà.

Vừa bước vào, có người cất giọng:

_Súng lục hay súng tỉa, dao ngắn?

Cậu chỉ gật đầu, ra hiệu, người đó ngầm hiểu và chuẩn bị cho cậu.

Cậu bước lên lầu vào phòng, thẳng tiến vào nhà tắm.

Một lúc sau, cậu bước ra với chiếc khăn lau trên đầu và khăn tắm quấn ngang hông.

Những giọt nước nhỏ xuống xương quai xanh xinh đẹp, vòng eo nhỏ nhắn sáu múi, làn da trắng mềm mịn như em bé.

Bây giờ trông cậu thật quyến rũ.

Một lát sau, cậu bước xuống, mặc áo thun đen kết hợp áo khoác da và quần jean bó sát.

Bạch Hiền đưa vũ khí cho cậu, cậu gật đầu, rồi hai người sải chân bước ra khỏi nhà, lên chiếc Ferrari mà phóng đi.

Kim Thị… là một tập đoàn lớn, tòa nhà nằm chính giữa trung tâm.

Ngoài sảnh công ty, một người đàn ông cao ráo, đẹp trai, sải chân bước vào sảnh tiếp tân, chỉ gật đầu vì có gia thế lớn hơn họ gấp ngàn lần.

Rồi người đàn ông bước vào thang máy, lên tầng cao nhất, bước vào căn phòng, mang theo không khí trầm lặng, lạnh băng.

Hắn nhẹ nhàng bước đến, đưa tài liệu lên bàn, còn mình ngồi trên sofa, cất tiếng:

_Tại Hưởng, đó là tài liệu cậu cần, liên quan đến nhà Phác đó.

Sau khi gã dứt lời, hắn mắt dán vào văn kiện, chú ý đến tập tài liệu, mở ra xem.

Lông mày hắn đột nhiên nhíu lại, khó chịu cất tiếng:

_Lâm gia năm đó sát hại gia chủ, kể cả Phác Phu nhân?

Người đàn ông đáp:

_Có thể lý do là ghen tị chăng?

Hắn khó chịu:

_Không ngờ Lâm gia năm đó lại có cô con gái là Lâm Hinh Liễu.

Gã cười nhẹ, đáp:

_Bất ngờ đúng không?

Lâm Hinh Liễu có vị hôn phu là Tần Hiểu Nam.

Khi hắn nghe xong, nhếch mép cất tiếng:

_Nam Tuấn à, tôi có việc nhờ cậu đây.

Gã đáp:

_Nói.

Hắn cất tiếng:

_Nhờ cậu tra thân thế của Tần Hiểu Nam đó.

Rồi gã gật đầu, đứng dậy rời đi vì có việc bận.

Hắn thì dán mắt vào tập tài liệu, mỉm cười nhẹ, nghĩ thầm:

"Phác Chí Mẫn, 21 tuổi, nhị thiếu gia, phó chủ tịch Phác Thị?

Thú vị rồi đây."

Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho mẹ Kim:

📞 Con gọi cho mẹ có chuyện gì hay sao?

Hắn đáp:

_ Mẹ à, con đồng ý hôn ước, mẹ sắp xếp hộ con cuộc gặp mặt nhé._

Đầu dây bên kia lập tức lạc quan:

_Được, mẹ sẽ sắp xếp ngay.

Vậy tạm biệt nhé, con trai.

Bà cúp máy, hắn nhếch mép, nghĩ thầm:

"Vở kịch hài đến đây phải kết thúc rồi."

Cậu và nó bước vào, người đàn ông đó cất giọng:

_Ô hello, lâu rồi không gặp.

Nó nhếch mép, cất giọng:

_Chào, dạo này anh vẫn sống tốt và nhàn nhã nhỉ?

Người đó cười, cất tiếng:

_Cậu nói như vậy là có ý gì?

Nó cười, đáp:

_Đứng có vòng vo, lô hàng đâu.

Người đó cười vô tội:

_Lô hàng gì?

Cậu nhếch mép:

_Ngốc nghếch thật.

Nó cười, đáp lại:

_Chậc, ông lão già, ông cướp lô hàng của chúng tôi dễ lắm sao?

Tôi bắt được đàn em của ông rồi.

Ông ta vẫn giữ nụ cười, cất giọng:

_Cậu có hiểu lầm gì không?

Cậu nhếch mép, không lạnh không nhạt:

_Ông thật cố chấp đấy.

Vừa dứt lời, khiến ông ta dứt luôn nụ cười, hơi bối rối, chỉnh cảm xúc, cất tiếng:

_Các cậu hiểu lầm, làm gì tôi cướp chứ nhỉ?

Nói đến đây, ông ta đưa tay ra hiệu đàn em, đánh lén sau lưng hai người.

Nhưng cậu cất tiếng chế giễu:

_Nếu ông không lấy, hà cớ phải gấp gáp thế?

Nó đột nhiên cười, cất giọng:

_Quen thói rồi, hay diễn sâu quá rồi đó, ông già.

Ông ta tức tím mặt, ôm ngực, chỉ vào mặt hai người, cười lớn:

_Hahaha, thì sao chứ!

Tao làm đó, tụi bây chỉ là nít ranh mà thôi, sao đấu lại tao được hahaha, lũ ngốc!

Ông ta chưa cười được năm giây thì gục tại chỗ.

Cậu, sau khi bắn ông ta, dùng khăn lau bàn tay, khinh bỉ, lạnh lẽo, cất giọng:

_Thật thảm hại.

Đã già rồi còn bệnh thần kinh.

Vừa dứt lời, hắn lấy gói thuốc từ túi áo, châm một điếu hút, nhả khói, ánh mắt chán ghét nhìn về phía xác, rồi cất giọng:

_Lấy hàng.

Rồi lạnh lùng quay lưng, rời khỏi căn nhà.

____End chương 2___
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 03 : Gặp lại người cũ


Kim Thị

Hắn đang ngồi, mắt dán lên văn kiện thì Thạc Trấn mở cửa bước vào.

Thấy anh trai mình vẫn đang dán vào văn kiện kia, Thạc Trấn cất tiếng:

_ Anh hai à, đây là tài liệu của cô Lâm Hinh Liễu ạ.

Nói đến đây, Thạc Trấn nhấn mạnh vì nó cũng không thích cô ta cho lắm.

Hay cậy là người yêu của anh của cậu mà thường xuyên khoe này kia, làm cậu có chút khó chịu với cô ta.

Nhưng lần này cậu rất vui khi Nhị Thiếu gia Phác là anh dâu tương lai của mình, chỉ cần không phải là cô ta, cậu mừng rồi.

Hắn xem tài liệu, khóe môi nhếch lên rồi cất tiếng:

_ Thạc Trấn, em làm tốt lắm.

Vở kịch này kết đẹp lắm.

Thạc Trấn cất tiếng đáp:

_ Ây za, em thấy anh có vẻ giống suy tình quá, haha.

Lúc đó khiến em cười chết mất.

Đẹp trai mà còn lụy tình Kim Tổng, haha, cười chết tôi rồi.

Còn đâu là hình tượng lạnh băng, tàn sát đây.

Thạc Trấn vừa kể vừa cười, làm mặt hắn đen như đít nồi, rồi cất giọng đầy sát khí:

_ Thạc Trấn, bộ chú muốn ăn đòn lắm sao?

Lúc đó, chú nghĩ anh muốn chắc?

Nó dập tắt nụ cười rồi cất tiếng:

_ Còn nữa, em có điều tra ra Hiểu Nam, là người yêu cũ của anh dâu tương lai.

Nói đến đây, sắc mặt hắn đột nhiên xám xịt, sát khí dâng lên gằng giọng:

_ Tần Hiểu Nam là người yêu cũ của Phác Chí Mẫn?

Thạc Trấn còn phải giật mình vì sát khí nồng độ cao của anh mình và cất giọng:

_ Vâng.

Phác Xán Liệt không phản đối gì về việc hôn ước, nhưng không ngờ bà Kim lại gọi cho anh, thay vì là bác Trịnh (vì anh giấu thân phận của mình).

Tuy là như thế nhưng cũng ngầm hiểu: con trai cả Kim Tại Hưởng của bà Kim đang điều tra về quan hệ giữa Phác gia và Lâm gia.

Tuy anh không ngăn cản về việc này, nhưng chính anh cũng giống em trai mình, cũng có hôn ước với Biện Gia (Biện Bạch Hiền).

Vậy anh nghi ngờ Kim Tại Hưởng này có che chở được cho em trai ngọc ngà của mình suốt đời hay chỉ đồng ý nhất thời?

Thật khó hiểu.

Kim Thị

Căn phòng Chủ Tịch

_ Tại Hưởng, anh có chắc là anh hết lụy tình chưa?

Thạc Trấn hỏi lại, vì anh của mình là boy lụy tình, trời ơi, lụy tình đó.

Ngược lại, người đang nhàn nhã đọc văn kiện, bị gán danh là boy si tình, lại nhíu mày với em trai ruột của mình.

Tưởng hắn tương tư cái loại đó sao?

Mơ đi, ba đời cũng không dám đâu, rồi cất giọng:

_ Nếu anh tương tư, thì nhường cái ghế Chủ tịch này cho chú nhé.

Vừa dứt lời, Thạc Trấn gật đầu, đúng rồi, không sai ý nào, mà cãi chả chối nữa.

TH cất giọng:

_ Rồi rồi, đến đây chỉ có tài liệu?

Phác Thị

Hiện tại, trong căn phòng phó Chủ tịch.

_ Em nghĩ sao về Lâm Tiểu Thư, hả Chí Mẫn?

Khi anh vừa dứt lời, mắt cậu vẫn dán vào văn kiện, miệng cất tiếng:

_ Thối, nát.

Lời của cậu vừa dứt, anh bất ngờ.

Bên ngoài ai cũng ngưỡng mộ, khen cô ta là mỹ nhân, đẹp gái, nết na hiền dịu.

Nhưng đối với cậu, cô ta chẳng là gì so với cậu.

Ngồi trầm lặng một lúc, anh cất tiếng:

_ Công nhận, con dấu này đẹp lắm nha.

Cậu nhếch mép cất giọng:

_ Dấu này đẹp, còn vật đẹp hơn.

Trịnh Hạo Thạc gật đầu với ý kiến của cậu.

Vật khác đẹp hơn con dấu này có gì đó quý giá, nên lão già đó mới liều mạng cướp, còn cậu thì nhếch mép cất giọng:

_ Thật đáng giá ấy nhỉ.

Trịnh Hạo Thạc nói tiếp:

_ Hình như cô ta cưới với vị hôn thê đó ấy đa.

Khi Trịnh Hạo Thạc vừa dứt lời, cậu nhếch mép cất tiếng:

_ Kim Thiếu sẽ buồn lắm.

Cậu vừa dứt lời, Trịnh Hạo Thạc vừa cười.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa, cậu cất giọng lạnh:

_ Vào đi.

Thư kí bước vào, cúi đầu chào cậu và TH, rồi cất giọng:

_ Thưa Chủ tịch, có người muốn gặp ngài ạ.

HT bước tiến lại chỗ cậu, vỗ nhẹ vào vai rồi cất tiếng:

_ Ô, nôn nóng thế ta.

Đối với lời của HT, người anh họ, CM không phản ứng, chỉ lạnh nhạt cất tiếng:

_ Mời vào đây đi.

Thư kí cất tiếng:

_ Vâng ạ.

Bóng dáng thư kí vừa đóng cửa được một lúc, HT nhếch mép cất tiếng:

_ Chắc là người đó, thật nôn nóng quá rồi nhỉ.

Khi HT vừa dứt lời, cậu không nói gì, chỉ nhếch mép.

Thư kí gõ cửa và nói:

_ Dạ, tôi đưa ngài ấy đến phòng, rồi ngài thưa Chủ tịch.

Cậu cất giọng:

_ Vào đi.

Thư kí mở cửa, mời người đó bước vào.

Hình bóng quen thuộc dần hiện ra trước mắt cậu.

Đó là Tần Hiểu Nam.

Anh ta rất sốc, chính là Phác Chí Mẫn, Phó Chủ tịch của Tập đoàn Phác Thị, đứng nhất nhì thế giới.

Chiếc ghế mà anh ta luôn mơ ước lại là ghế mà cậu đang ngồi trước mắt anh.

Cậu nhìn anh ta bằng đôi mắt lạnh, cất giọng:

_ Chào Tần Thiếu.

Nhưng không ngờ người con trai năm ấy giờ đã khác xưa.

Đôi mắt biết cười ấy không một tia cảm xúc nào, chỉ lạnh lùng nhìn anh.

HT cất giọng:

_ Tần Thiếu?

Sao ngài cứ thờ thẫn thế kia?

Khi HT cất tiếng, anh ta mới bừng tỉnh, CM đứng dậy ra hiệu mời ngồi.

Anh ta và HT bước thẳng đến đứng ngay đằng sau.

Trong lòng anh ta, có chút bối rối và lúng túng, bắt đầu mở miệng cất giọng:

_ Chào Park Tổng, thất lễ quá.

Hôm nay tôi đến bàn về dự án lần này.

Cậu khẽ gật đầu, vắt chéo chân, bắt đầu bàn bạc về dự án hạng A.

Một lúc sau, cậu cất giọng:

_ Trước thì cứ như vậy đi.

Anh ta đáp:

_ Được.

Rồi đứng dậy đưa tay cất giọng:

_ Hợp tác vui vẻ.

Cậu đứng dậy, bắt tay anh ta, cất giọng lạnh băng vốn có:

_ Hợp tác vui vẻ.

Nói xong, thư kí của CM tiễn anh ta về.

Cậu đưa tay, HT hiểu ý liền đưa khăn tay cho người con trai lạnh lùng kia lấy rồi lau bàn tay mới bắt, rồi tiến đến cửa sổ nhìn.

HT thấy vậy liền cất giọng:

_ Tính ra Tần Hiểu Nam còn sống tốt quá nhỉ.

Cậu chỉ nhìn bóng dáng anh ta bằng ánh mắt chán ghét, rồi nhếch mép cất giọng:

_ Tất nhiên.

HT thấy vậy, nhếch mép cất giọng:

_ Ồ.
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 04 : Diện kiến chủ băng


Cậu nhếch mép cất giọng:

_ Có kịch hay thú vị để xem rồi.

Cậu vừa dứt lời, đột nhiên có tiếng mở cửa, gây sự chú ý của cậu và HT.

Hai người luôn chuẩn bị tinh thần đề phòng bất cứ lúc nào.

HT chuẩn bị lấy súng lục từ thắt lưng ra thì khựng lại: đó là Điền Chính Quốc.

Nên cũng bỏ xuống.

Điền Chính Quốc bước vào, cất giọng trầm:

_ Có người cướp hàng ở bến cảng B phía bắc.

Sau khi CM nghe được lời của CQ, liền đen mặt, cất giọng lạnh băng hơn lúc nãy:

_ Ai?

CQ đáp:

_ Đó là nhóm băng WQ.

Khuôn mặt CM im lặng, ánh mắt toát ra sự lạnh lùng đáng sợ.

Hai người anh họ chỉ còn nể vì người em này.

_ Đi thôi, chúng ta diện kiến chủ băng nào.

Nói rồi, với tay lấy chìa khoá, sải chân bước ra khỏi phòng.

CQ và HT cũng theo.

Sau khi khóa phòng, ba người cùng xuống gara xe dưới hầm công ty.

Chuẩn bị xong xuôi, một chiếc siêu xe phóng thẳng về ngoại ô.

Một lúc sau, xe Ferrari cũng về tới biệt thự riêng.

Xe vào gara, cậu và hai người anh của mình vào nhà chuẩn bị thay đồ.

Một lát sau, cậu và ba người bước ra khỏi phòng, mặc nguyên màu đen.

Lấy vũ khí xong, họ lên hai xe Lamborghini và Ferrari, phóng tới chỗ băng đảng đó.

Một lúc sau, cả nhóm đến nơi, xuống xe, sải chân bước vào với khí chất của một ông trùm băng đảng nhất nhì mafia.

Khi nhóm cậu bước tới chỗ chủ băng, ông ta cất tiếng:

_ Long time no see.

| Lâu rồi không gặp. |

_ Oh, what wind has brought you to this miserable place?

| Oh, ngọn gió nào đã đưa ngài tới nơi tồi tàn này vậy? |

Cậu không nói gì, nó cười khiêm tốn, cất tiếng:

_ You live peacefully these days, I really admire you.

| Dạo này ngài sống thanh thản nhỉ, tôi rất khâm phục ngài. |

Ông ta nở nụ cười.

CM nhếch mép một cái, cất giọng:

_ Get straight to the point, don't beat around the bush.

| Vào thẳng vấn đề chính, đừng lòng vòng. |

Nói vừa dứt, ông ta bối rối, lắp bắp không biết biện minh thế nào.

Ông ta giả ngơ, cất giọng:

_ What are you talking about?

I don't understand.

| Ngài đang nói gì vậy?

Tôi không hiểu lắm. |

Cậu nhếch mép, giọng lạnh băng:

_ So why not understand or on purpose?

| Vậy sao không hiểu hay cố tình? |

Ông ta cười, cất giọng kèm vài phần ẩn ý:

_ Come on guys, calm down, why so hasty?

| Nào các ngài hãy bình tĩnh, sao lại gấp gáp thế? |

Cậu nhận ra ông ta cố đẩy tội, nhưng thái độ bình tĩnh của ông ta cũng không qua mắt được.

Nó muốn xông lên nhưng người phía trước ngăn lại, cất giọng lạnh băng:

_ Oh, why are you shaking like that?

| Ồ, sao ngài lại run thế kia? |

Ông ta run nhẹ, tay chân lúng túng.

CQ nhếch mép cất giọng khiêu khích:

_ What's wrong?

You're so confused.

| Ngài không sao mà lúng túng vậy? |

Bị lộ trước mặt bọn cậu, lão ta không nể nang gì, cười lớn rồi ngạo cất giọng:

_ Then how can you fight me?

| Thì sao nào, tụi bây đấu lại tao chắc? |

_ Oh, you're just confessing now?

| Tới bây giờ mới chịu khai đấy à? |

Câu nói khiến lão ta ớn lạnh, bất ngờ với người trẻ đứng trước mình.

Ông ta cố diễn nốt vở kịch hoàn hảo:

_ Oh, you're jealous if you don't have it, right?

| Ôi kìa, không có nó trong tay thì các người ghen tỵ đúng không? |

_ Oh, why not?

| Ôi, sao lại không chứ? |

WT nghĩ trước đây cậu vẫn là trẻ con chưa trải sự đời, nhưng bước đường này đúng là phong chất Phác gia.

Điền gia là gia tộc không thể động vào, sẽ khó diễn kịch hoàn hảo.

_ Terminal delusional disorder?

| Mắc chứng ảo tưởng giai đoạn cuối hả? |

Ông ta đang suy nghĩ thì giọng lạnh vang lên, khiến ông ta sửng sốt, nụ cười nhếch trên môi CM, gằn cổ nói:

_ Then why didn't you lose to me, brat?

| Thì sao chẳng phải mày thua tao rồi sao, ranh con? |

Lão ta la lên cười như người tâm thần.

Chưa được 5 giây, kết quả như hôm qua, và quà tặng kèm sau khi tặng cho viên đạn là:

_ Đã già rồi, lại là đồ sứa biển.

Cậu thở hắt, cất giọng:

_ Lấy hàng về.

Cậu vừa dứt lời, quay lưng bỏ đi.

End Chương 4
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 05 : Bữa tiệc Của Tần Thị


Kim Thị.

Phòng chủ tịch.

Người đang ngồi trên ghế chủ tịch đó đang xem văn kiện.

Thì chuông reo phá vỡ, nên hắn nhíu mày mà cầm điện thoại lên, nhìn dãy số quen thuộc trên màn hình, rồi hắn bắt máy.

Đầu dây bên kia cất giọng:

_ 📞 Rồi mẹ đã sắp xếp cho con rồi đó, chiều ngày mai tại nhà hàng WM ở trên tầng 2, bàn xx nhé.

Sau khi đầu dây bên kia vừa dứt lời thì hắn nhếch mép cất giọng đáp:

_ 📞 Vâng, mẹ.

Đầu dây bên kia chỉ nói "ừm."

Rồi cúp máy, còn hắn thì rời khỏi ghế, bước đến cửa sổ, nhìn xuống rồi nhếch mép, nghĩ thầm:

"Đến lúc gặp tiểu bạch thỏ rồi."

Còn bên cậu thì đang về nhà, thì điện thoại lại reo.

Cậu kết nối bluetooth rồi lạnh giọng lên tiếng:

_ Chuyện?

Đầu dây bên kia cất tiếng:

_ Là bên Tần Thị mời chúng ta tham gia bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn.

Cậu lại nhếch mép, cất giọng:

_ Địa chỉ / giờ?

Rồi đầu dây bên kia kín cẩn cất giọng:

_ Tại Tần Gia / 7h ạ.

Rồi cậu cất giọng:

_ Còn?

Đầu dây bên kia cất tiếng đáp:

_ Hết rồi ạ.

Một lát nữa thiệp mời sẽ ở biệt thự của ngài, thưa chủ tịch.

Rồi cậu chỉ "ừm," rồi cúp máy, xoay vô lăng, cua hướng về Trịnh gia.

Một lát sau, chiếc xe vào gara, rồi cậu tháo dây an toàn ra, bước lên nhà, thì gặp THT, ĐCQ ngồi ở đó.

Cậu bước vào, ngồi lên ghế sofa, rồi HT cất giọng hỏi:

_ Ôi, tiệc này chắc thấy thú vị lắm đây.

Cậu cười như không cười mà cất tiếng:

_ Anh chuẩn bị đi, còn chở chị dâu.

Khi cậu vừa dứt lời, rồi bỏ đi lên phòng chuẩn bị đồ, thì bỏ anh họ của mình chấm hỏi, rồi ĐCQ cười nghiêng ngã, còn THT thì ngơ ngác, còn bị ĐCQ cười nên hơi cáu gắt.

_ Chú cười cái gì?

ĐCQ mới cất tiếng:

_ Ý của em ấy là anh sắp trễ hẹn với chị dâu kìa.

Khi ĐCQ dứt lời, THT mới ngờ ngợ nhìn đồng hồ, thì mới nhận ra mình sắp muộn tới nơi, liền vội bật dậy lên thay đồ.

Một lát sau, thì THT đã vội vàng lấy xe đi trước vợ của mình, còn ĐCQ đã đi đưa vợ đến bữa tiệc.

Còn cậu thì nhàn nhã bước ra khỏi phòng với tây trang màu đen, giày da, đi xuống lầu, còn nhếch mép, cậu nghĩ thầm:

" Bữa tiệc này thú vị lắm đây."

Rồi cậu sải chân hảo soái, bước ra khỏi biệt thự, lên xe Lamborghini, phóng tới Tần gia.

Một lát sau, xe dừng trước cổng Tần gia, mở ra, cậu chạy vào kiếm chỗ đậu, rồi bước xuống xe, khuôn mặt không biểu cảm, sải chân bước vào, nhìn trong soái vô cùng, là hình tượng của các chị em mơ ước.

Cậu vừa bước vào bữa tiệc, vô tình gặp các chị em và bạn bè họ hàng của Phác thị.

Họ đi đến chỗ của cậu, tiện tay lấy ly rượu vang đưa cho cậu, rồi nhếch mép cất giọng:

_ Chào em trai, lâu rồi không gặp.

Cậu xoay qua nhìn người vừa lạ vừa quen thuộc đó, rồi cười như không cười, cất tiếng:

_ Lâu rồi không gặp.

Cậu vừa dứt lời, người đó liền nổi tính trêu chọc:

_ Chú mày kiệm lời quá rồi.

Cậu chưa kịp cất tiếng thì anh cậu ở đâu ra bước tới, đáp lại hộ cậu:

_ Lâu rồi, anh vẫn lắm lời như trước nhỉ.

Người đó xoay về hướng anh đang bước tới, và cất giọng đáp lại:

_ Ôi, hai anh em các người vẫn kiệm lời quá rồi.

Đột nhiên, người kia lại bước tới, là người phụ nữ vóc dáng mảnh khảnh, từng bước ngạo mạn bước tới, cất giọng ngọt dịu:

_ Chào, lâu rồi không gặp, Mẫn.

Cậu nghe tiếng, liếc nhìn qua rồi lạnh nhạt gật đầu, rồi cất tiếng:

_ Mới về nước hửm?

Người kia chỉ gật đầu, đó là Lục Ngọc Hà, bằng tuổi cậu, và là người bạn của cậu.

_ Ừm, tham dự buổi tiệc này đây.

Khi dứt lời, Xán Liệt đáp lại:

_ Thật nhàm chán.

Khi anh dứt lời, thì xoay lưng bước đi.

Nhưng chú ý, người vừa bước vào là hắn cũng được mời tham dự hôm nay.

Hắn cũng mặc âu phục, bước tới chỗ của anh, tiện tay lấy ly rượu, bước đến anh:

_ Chào, Park tổng.

Anh nhíu mày nhìn người bằng tuổi mình trước mặt, rồi cất giọng:

_ Bớt diễn trò.

Hắn cười nhếch mép, rồi nhấp nhi ly rượu vang cầm trên tay, rồi dán mắt trên người cậu.

Anh thấy vậy liền cất tiếng:

_ Này, Kim thiếu, đây lại chú ý ai nữa đây?

Hắn không nói, chỉ nhếch mép.

Bỗng nhiên, cậu bước đến chỗ của anh và hắn, rồi cất giọng:

_ Chào, Kim Tổng.

Hắn nhếch mép rồi cất giọng:

_ Chào, Park thiếu.

Anh, khuôn mặt không chút cảm xúc, cất giọng:

_ Cô ta đã xuất hiện rồi à.

Cậu nhếch mép rồi cất tiếng:

_ Không sai.

End chương 5
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 06 : Bữa tiệc Tần thị (phần 2)


Kim Thị.

Anh thở hắt rồi khuôn mặt không cảm xúc mà cất giọng:

_ Vị này chắc em cũng biết rồi, Kim Tổng Kim Tại Hưởng, bạn thân của anh và là vị hôn thê mà Bác Trịnh nói trước đó.

Cậu chỉ ồ một tiếng, rồi nhếch mép, sau đó lại cất giọng:

_ Vậy sao.

Hắn nhếch mép nhìn cậu với ánh mắt cấm dục, rồi cất tiếng:

_ Không ngờ lại gặp em ở đây.

Cậu cũng nhếch mép, xã giao cất giọng:

_ Thật không ngờ.

Cậu lễ phép gật đầu rồi quay lưng bước đi.

Cậu đứng ngay góc mù nhìn hắn và anh tất bật nói chuyện với những đối tác nhỏ, muốn hợp tác, đứng nhìn một hồi.

Thì có người phá đám ông ta, là lão giám đốc của Tập đoàn WK, thuộc nhánh của Phác thị, ngạo mạn bước đến rồi cất giọng:

_ Chào, Phác thiếu.

Cậu không nói, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn ông ta, rồi xoay đầu chỗ khác.

Ông ta thì định tiến đến gần cậu, còn cậu thì định để xem ông ta làm gì, thì bị cánh tay lôi ngược.

Ông ta bực tức, định đá, thì cậu đá bay ông ta, ngã sõng xoài xuống sàn, trước sự bất ngờ của cậu, cả các hành khách ở đó, sự chú ý dồn vào chỗ hắn và ông Lưu, và bắt đầu xôn xao bàn tán.

Ông ta ngước lên thì va vào ánh mắt giết người của hắn.

Nhếch mép, khuôn mặt lạnh lẽo, ôm eo cậu vào lòng rồi cất giọng với sát khí không thể đùa:

_ Ông đang làm cái gì đấy, Ngài Lưu?

Ông ta nhìn khuôn mặt quen thuộc này, nhân vật không dễ đụng nhưng lại đắc tội thì toi ông ta, rồi ông ta cất giọng:

_ Tôi có làm gì đâu.

Khuôn mặt vẫn lạnh như cũ, rồi nhếch mép, cất giọng không thể lạnh hơn:

_ Vậy sao?

Ông ta chưa kịp nói gì thì bị bảo vệ lôi đi, mặc cho ông ta cầu xin, la hét.

Và Tần Chủ Tịch, Tần lão gia, cuối cùng cũng xuất hiện và cầm micro cất tiếng:

_ Xin chào các vị đã bỏ thời gian để chung vui cùng nhà chúng tôi, bữa tiệc kỷ niệm thành lập Tần Thị.

Và sẵn đây, tôi cũng xin tuyên bố một tin nữa: Con dâu của tôi, Lâm Hinh Liễu, vợ sắp cưới của Hiểu Nam, con trai của tôi, lên nào các con.

Nói rồi, anh ta và cô ta sánh bước lên sân khấu, chào mọi người và giới thiệu.

Vào bữa tiệc, anh lắc đầu, cất giọng:

_ Đúng, đẹp đôi thật.

ĐCQ cùng với vợ mình bước tới, cất giọng:

_ Đúng rồi, còn gì.

Anh và cậu thận trọng chào anh dâu họ tương lai này.

Rồi ĐCQ thấy thiên thời, địa lợi, nhân hòa, giới thiệu hôn thê của mình cho hai đứa em:

_ À, đây là Mẫn Doãn Kỳ, hôn thê của anh.

Khuôn mặt của cậu giãn ra rồi cất giọng, vì cậu cũng không muốn làm anh dâu này hoảng sợ:

_ Chào, anh dâu.

Rồi anh cũng cười, cất giọng:

_ Chào, anh dâu.

Rồi anh ta và cô ta bước tới chỗ của cậu và cất giọng:

_ Chào, Phác tổng.

Cậu xoay qua, rồi cất giọng đáp lại anh ta:

_ Chào, Tần Thiếu, và Tần Phu nhân.

Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên.

Cậu gật đầu xin phép ra ngoài nghe máy và cất giọng:

_ Gọi cho tôi có chuyện gì?

Đầu dây bên kia cất giọng đáp lại:

_ Thưa chủ tịch, đúng như ngài nói, cô ta bắt đầu hành động rồi ạ.

Khi bên kia vừa dứt lời thì cậu bắt đầu nhíu mày, cất giọng:

_ Để yên đó đi.

Bên kia cất giọng "vâng," rồi cậu cúp máy.

Sau đó bước lại vào buổi tiệc, HT nhìn cậu như hỏi cậu đi đâu thì cậu ra hiệu.

Cả ĐCQ cũng bắt được tín hiệu, còn anh thì biết, nhưng giao cho em trai của mình xử lý, nên cũng không quan tâm cho lắm.

Hắn cũng biết nhưng không hành động, vì hắn muốn xem thử tiểu bạch thỏ này xử lý như thế nào.

Anh thấy ánh mắt của hắn cứ dán dính vào thân thể ngọc ngà, em trai cưng của anh, liền nhíu mày rồi cất tiếng:

_ Này, cậu chỉ mới là cấp giấy hôn ước thôi nhé.

Hắn nghe anh vừa nói thì liền nhếch mép, cất tiếng:

_ Yên tâm.

Ở bên cậu thì theo dõi hành động của tiểu Thư họ Lan này, phải luôn cảnh giác 24/24, vì nhóm của cậu có rất nhiều kẻ thù giấu mình lẫn vào, cảnh giác nên đã sớm thành thói quen đối với sát thủ bọn cậu.

_ Cô ta hành động rồi sao?

Trí Tú hỏi người con gái ngồi điềm tĩnh trước mặt mình, khuôn mặt không lộ tia cảm xúc nào, mang tên Phác Thái Anh, em gái của Chí Mẫn và Xán Liệt.

Đúng thật, ba anh em ai cũng kiệm lời, điềm tĩnh như nhau, rồi cô cất tiếng:

_ Vâng, không sai.

Nói rồi, em nhếch mép, nhìn vào màn hình mà cất tiếng:

_ Kịch hay sắp diễn ra rồi.

Cuối cùng, trên khuôn mặt của cô cũng phản ứng, môi tạo đường cong tuyệt đẹp, vẫn thái độ điềm tĩnh lạ thường, ánh mắt lạnh lẽo đó, cất tiếng:

_ Tất nhiên.

End chương 6
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 07 : Bữa tiệc Tần Thị ( phần kết )


Thông báo chương này có phần cảnh nhạy cảm , xin cân nhắc trước khi đọc .

Cảm ơn đã đọc .

[...]

Đúng như cậu đoán, cô ta bắt đầu trà trộn vào khách ở đây, lợi dụng đông người để trốn.

Nhưng cô ta đột nhiên thấy cậu, nên nảy ra một ý nghĩ táo bạo, cười đầy ngạo mạn.

Cô ta nghĩ rằng cậu sẽ bại trong tay của cô ta.

Nhưng không, cô ta tự đưa bản thân mình đến cửa hang cọp.

Còn cậu, không gấp, không vội - nhàn nhã đứng ở góc mù đó mà quan sát.

Khuôn mặt không cảm xúc, ánh mắt lạnh lẽo, rồi đột nhiên cong môi, tạo đường cong tuyệt mỹ trên khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt vài phần thỏa mãn.

Cả THT cũng nhếch mép nhìn về hướng đông người đó.

Còn anh và hắn thì đang ở sân lầu 2, nhìn xuống, thấy bao quát bữa tiệc, tất cả các ngóc ngách, mà thưởng thức ly rượu và chờ kịch hay sắp đến.

Anh thấy vậy liền cất tiếng:

_ Lần này mẹ cậu lại nhắm tới em của tôi, quả thật có ý đồ?

Hắn trầm mặc một lúc, rồi cất tiếng:

_ Ai mà biết được bà ta sẽ mưu kế, cấu kết với ai được chứ?

Anh thấy vậy liền hiếu kỳ, cất giọng:

_ Ôi, vậy cậu cũng để ý tới em tôi sao?

Nói đến cậu, khuôn mặt của hắn lại không khó chịu hay biểu ra cảm xúc gì, chỉ cất giọng:

_ Tiểu bạch thỏ trắng trẻo xinh thế này, tôi không hốt thì để lão già nào hốt đây.

Khi nghe hắn nói, thì anh lại quăng cho hắn ánh nhìn phán xét, rồi nghĩ thầm: Mới cấp hôn ước thôi mà biết giữ quá rồi.

Sau đó, thì cô ta bắt đầu diễn trò, rồi la hét này kia, thu hút đám đông bước tới - trừ bọn cậu ra.

Rồi cô ta thuận thế mà bịa đặt:

_ Aaa... huhuhuhu, Xán Liệt, tại sao chứ!

Tại sao anh lại bỏ em chứ, huhuhuhu...

Mẹ con em sống khổ sở lắm, huhuhuhu...

Đám đông nghe vậy liền bàn tán rộ lên, chỉ trỏ sầm sì, sân si anh cả của cậu.

Còn anh thì đang sắp muốn tẩn cô ta về trời, nhưng cố nhịn.

Bên này, đàn em của cậu báo cáo qua Bluetooth cho cậu là đã chuẩn bị, chỉ cần chờ nghe lệnh của cậu mà thôi.

Cậu không nói, không cười, chỉ lạnh nhạt nhìn kịch tẻ nhạt mà cô ta diễn, không nhịn được mà cất giọng:

_ Nhàm chán thật.

Đám đông nghe giọng lạnh băng phát ra, sự chú ý bắt đầu dồn về phía cậu đang đứng góc mù từ đầu tiệc đến giờ.

Cô ta thấy cậu liền tiếp tục vở kịch của mình, nhưng trong lòng thầm mắng cậu:

_ Huhuhu... em nói như vậy là có ý gì, chị chỉ nói sự thật mà thôi!

Cô ta vừa dứt lời, cậu trầm mặc không nói.

Nhưng ĐCQ vỗ tay, rồi cất giọng:

_ Ôi kìa, thật đáng thương đấy.

Sau khi ĐCQ dứt tiếng, cô ta liền đứng dậy, khóc kêu oan, rồi vồ lấy dao, đưa ngay cổ của mình - khiến ai cũng hoảng hốt.

Còn anh và hắn trên lầu 2 nhìn xuống, mặc dù muốn ra tay, nhưng vẫn xem tiểu bạch thỏ này làm gì.

Còn cậu vẫn đứng đó, điềm tĩnh, cầm ly rượu uống.

Rồi thấy con dao rất gần, nhưng cậu vẫn không chút sợ hãi.

Mắt đối mắt nhìn cô ta đang diễn.

Ở gần đó có nhiều người xung quanh bàn tán.

Mặc dù cậu không thích lo bao đồng, nhưng vẫn cất giọng:

_ Lan tiểu thư, cô diễn trò hề cho ai xem?

Lúc đó, đột nhiên Tòa Tần Thị bị tắt nguồn điện, làm cho tất cả khách ở đó đều hoảng loạn.

Cô ta nghe giọng cậu khiêu khích mình, liền kích động đưa con dao đến gần ngực của cậu ra, rồi ra sức đe dọa:

_ Im đi!

Tao phải giết mày!

Tại mày mà nhà tao tan hoang!

Đối với những lời đe dọa của cô ta, khuôn mặt của cậu không lộ ra tia cảm xúc nào - thái độ điềm tĩnh đến đáng sợ đó, cất giọng khiêu khích:

_ Giết đi.

Nhanh, giết tôi nào.

Cô ta nhìn cậu với ánh mắt sợ hãi, thân thì run cầm cập.

Bạo dạn chạy lấy dao, đâm vào người cậu.

Khi mũi dao sắp đến gần, cậu vẫn không né, cứ đứng ở đó.

Vết kim sắt nhọn đã nằm trong lồng ngực . chất lỏng màu đỏ cứ chảy , thấm đẫm cả một góc áo vest trắng tinh khiết ấy .

Còn cậu nhếch môi , rồi cau mày .

Cũng bình thường trở lại .

Thái độ vẫn điềm tĩnh, nhẹ nhàng rút con dao từ ngực của mình ra,

Cậu không lộ cảm xúc gì, từ từ bước tiến đến, lợi dụng ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào.

Cô ta tận mắt được thấy biểu cảm lạnh lẽo, ánh mắt chết chóc, đồng tử đen tuyền nhìn thẳng vào mình.

Trên tay là Nhát kim mà cô ta mới đâm lúc nãy, còn đẫm máu, rơi từng giọt xuống sàn theo từng bước chân của cậu, khiến cô ta rùng mình, lùi lại rồi ngã khụy xuống sàn.

Cậu nhếch mép, cất giọng lạnh:

_ Xin lỗi nhé, cô đâm sai chỗ rồi này.

Rồi cậu khụy xuống, nở nụ cười quỷ dị khiến cô ta run cầm cập.

Cậu nâng cằm cô ta lên, lấy dao - lưỡi dao vẫn dính máu - ghé sát vào gò má cô ta, rồi cất giọng sát khí:

_ Xinh đẹp như này, rạch vài dấu thêm đẹp.

Rồi cậu bỏ con dao xuống sàn, đứng lên.

Trước khi rời đi, cậu còn buông một câu:

_ Có gan làm, cũng phải có gan nhận nhé.

Sau khi cậu rời khỏi, hắn cũng tiến đến chỗ cô ta.

Cô ta thấy hắn liền hoảng sợ níu kéo, nhưng hắn chỉ lạnh nhạt, không nói, chỉ nhìn cảnh cáo rồi xoay lưng bỏ đi.

Lúc này, cậu bước nhanh.

Vết thương đau đến rát, cậu sắp gục đến nơi.

Thì đột nhiên, hắn xuất hiện và bế cậu lên, sải chân vội vàng lên xe, đến bệnh viện.

Cả ĐCQ và MDK, THT và LHV, anh và Y đều đi theo.

Bệnh viện trung tâm Bắc Kinh

Bọn họ chờ được hai tiếng, rồi tiếng bác sĩ và các y tá vội chạy ra, rồi chạy vào.

Còn hắn và các anh của cậu ngồi trầm lặng ở đó, ai cũng thầm cầu nguyện cho cậu bình an.

Lúc nãy, cậu tự lấy con dao đâm vào ngực mình ra, vẫn là ánh mắt lạnh lẽo, khuôn mặt không cảm xúc đó - dọa cả đám hoảng hồn, không ngờ cậu lại...

Hắn thầm mắng trong lòng: Đồ ngốc.

End chương 7
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 08 : Nhập viện


Thời gian cứ trôi, làm hắn có dâng lên cảm xúc lo sợ.

Cả anh và Y, ai cũng thầm cầu nguyện cho cậu được bình an.

Rồi [cạch] — tiếng mở cửa vang lên, đèn phòng cấp cứu cũng vừa bật sáng.

Hắn chạy đến chỗ bác sĩ, cả bọn họ nữa.

Anh của cậu cất giọng:

_ Em của tôi sao rồi, bác sĩ?

Bác sĩ nhìn họ rồi cất giọng đáp:

_ Ai là người nhà của bệnh nhân?

Anh cất giọng đáp:

_ Là tôi, là anh ruột của bệnh nhân.

Nói rồi, bác sĩ đáp lại:

_ Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm.

Bệnh nhân đã được chuyển vào phòng hồi sức, mời ngài theo tôi để làm thủ tục nhập viện.

Anh bước theo bác sĩ làm thủ tục, còn hắn và những người còn lại bước đến phòng bệnh của cậu.

Khi cả đám mở cửa, đã thấy cậu tỉnh từ lúc nào, miệng nhấp nháy rồi thở hắt, cất giọng khàn đặc nhưng mắt vẫn hướng ra cửa sổ.

Mặc dù cả đám đi nhẹ hết mức có thể:

_ Ai đó?

Giọng nói lạnh ngắt vang lên làm cả đám giật mình.

Nó đáp lại:

_ À, là tụi mình đây, có cả Kim thiếu nữa.

Khi nó dứt lời, cậu không nói, chỉ xoay qua nhìn rồi thôi.

Cả nhà ai mà không biết cậu ít nói, vô cùng kiệm lời kia chứ.

Cả em gái cậu và người em đó là 1/9 – 1/10 đấy, thật không đùa.

ĐCQ cất giọng:

_ Lúc đó em làm bọn anh giật hết cả mình.

Nói rồi, THT cất tiếng tiếp lời:

_ Đúng rồi đó.

Lúc đó, em làm sao mà rút con dao ra trong khi còn đứng vững thế kia chứ?

Sau khi THT dứt lời, cậu nhếch mép rồi cất tiếng:

_ Kỹ sảo đấy.

Khi cậu dứt lời, cả bọn im lặng, trầm mặc một lúc, rồi bác sĩ cùng anh bước vào và khám cho cậu.

Ra ngoài một lát sau, bác sĩ ra ngoài và nói:

_ Phác thiếu hồi phục rất tốt, chỉ cần ở lại thêm hai hoặc ba ngày để theo dõi là xuất viện được rồi.

Anh gật đầu cất tiếng:

_ Cảm ơn bác sĩ.

Rồi bác sĩ không nói gì, chỉ im lặng gật đầu rồi rời đi.

Sau đó, cả đám bước vào, anh cất tiếng:

_ Áp dụng công thức huấn luyện năm xưa.

Sau khi anh dứt lời, hắn liền cất tiếng tiếp:

_ À, lúc đó em ấy rút con dao ra, bước vững như người bình thường là sự thật.

Chắc các vị cũng biết, sau khi huấn luyện thì sẽ như thế nào mà.

Cậu cất giọng:

_ Anh cũng biết nhiều nhỉ.

Hắn cất giọng đáp lại cậu:

_ Không hẳn, còn phải nhờ Phác thiếu chỉ giáo.

Cậu không nói gì, chỉ nhếch mép.

Anh cất tiếng bảo:

_ Chí Mẫn, lúc đó em làm anh bất ngờ lắm đấy.

Cậu lắc đầu, khiêm tốn cất giọng:

_ Chưa bằng anh năm đó đâu.

Câu nói của cậu khiến cả bọn rùng mình.

Đúng vì cậu đang phát họa lại hình ảnh của anh khi bị cha cô ta đâm kia.

Anh thở hắc rồi cất giọng:

_ Em phác họa lại mà, anh nghĩ em là ác quỷ đúng hơn đấy.

Anh nhếch mép rồi cất giọng:

_ Vì đó là kẻ thù nên...

Anh không nói hết câu mà nháy mắt về phía cậu, và cậu liền tiếp lời:

_ Chơi đã rồi nằm sau.

Câu nói gây ám ảnh nhất bọn này là đây — hai ác quỷ gián thế mang tên hai anh em nhà Phác, và một ác quỷ khác ẩn trong bóng tối kia.

Thật đụng vào thì không còn mạng quay về.

Anh cười nhẹ, cất giọng:

_ Hinh Liễu không hại chết được em, chắc tức chết ấy nhỉ?

Khi nghe anh dứt lời, cậu liền cười khẩy cất tiếng:

_ Chắc đang nghiến răng rồi.

Khi cậu vừa dứt lời, [cạch] — tiếng cửa mở ra, hình bóng dần lộ diện.

Cậu cất giọng:

_ Chào chị Kiều.

Người kia liền tức, lo, rồi hát cho cậu nghe bài ca muôn thuở.

Cậu mỉm cười, cất giọng đáp:

_ Chị à, em không sao mà.

Vân Kiều có chút mềm lòng với người em trai này, nhưng càng thấy cậu gầy liền lắc đầu, rồi không nói nữa, mà cất giọng:

_ Rồi, rồi, không sao thì không sao.

Nhưng mà hôn thê của em đâu rồi?

Chị có nghe nói hôn thê của em?

Khi Vân Kiều vừa dứt lời, anh cất giọng nói:

_ Hôn thê của em là Kim Tại Hưởng đó.

Này, cô ta như nào rồi?

Khi Vân Kiều nghe anh hỏi đến cô ả đó, liền đổi sắc mặt rồi cất giọng:

_ Rất thành công nha, hàng đạt tiêu chuẩn đấy hếy.

End Chương 8
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 09 : Nhập viện (phần 2)


Rồi cậu cất giọng trêu chọc Vân Kiều:

_ Chị cũng có ngày thành công sao?

Khi cậu dứt lời thì bị Vân Kiều lườm cháy rồi cất giọng sát khí:

_ Nào, em nghĩ chị già này không xử được một con chuột nhắt à hả?

Còn cậu thì vội vàng giải thích, tránh cọp cái hiện thân:

_ Được rồi, được rồi, em sai.

Rồi Vân Kiều suy nghĩ ra cái gì đó, nhếch mép cất tiếng:

_ Tính ra lúc đó em cũng dọa chị rồi đấy.

ĐCQ đáp lời:

_ Em chỉ dọa cô ta thôi sao?

Khi nói tới chuyện đó, cậu chỉ nhếch mép cười rồi cất giọng:

_ Không hẳn là dọa đâu.

Cậu vừa dứt lời, anh cất giọng:

_ Mà là trả lại kết năm đó.

Rồi cậu cất giọng đáp:

_ Lão ta rất mạnh, giết lão ta là chuyện không thể.

Sau đó, cậu thở dài rồi cất tiếng:

_ Đây chỉ là phần cảnh cáo mà thôi.

Khi cậu dứt lời, anh cười khổ, cất tiếng:

_ Em đừng lo, thất bại em còn có anh.

Rồi anh dứt lời, cậu cười — một nụ cười mà 14 năm qua chưa từng xuất hiện.

Vậy mà bây giờ khiến cả mọi người đều cười theo.

Hắn nhìn cậu đầy ôn nhu, cất giọng dịu dàng:

_ Đừng sợ, còn có Kim Tại Hưởng tôi chống cho em.

Đừng tự hại mình như thế, đừng quên sau này tôi cũng sẽ là chỗ dựa của em, cậu bé năm xưa cứu tôi.

Câu nói của hắn khiến mọi người bất ngờ, trừ anh, vì anh biết chuyện đó.

Cậu cũng không nhớ chuyện đó, khuôn mặt ngơ ngác của nai con dần lộ ra.

Hắn thấy thế liền xoa đầu cậu, rồi cất giọng:

_ Em nhớ cậu bé năm xưa tên là Hổ Nhỏ không?

Hắn dứt lời, cậu liền nhớ ra cậu cũng từng cứu người tên "Hổ Nhỏ" này, hình như là ở ngoại ô phía tây, chỗ năm đó mình chạy trốn khỏi đám tặc của Lâm gia.

Đúng rồi, gặp người tên đó mà chỉ là đơn thuần giúp người, cậu cũng không ở lâu, rồi cậu nhẹ nhàng cất giọng:

_ Là anh?

Hổ Nhỏ, cậu bé ở trong nhà gỗ đó?

Cậu tra hỏi hắn có phải là đó hay không, thì hắn liền gật đầu.

Hóa ra là người quen, không phải người lạ.

Cậu khẽ gật như hiểu.

Sau đó, anh cất giọng:

_ Haizz, sắp mất em trai bé nhỏ rồi.

Còn cậu, khinh bỉ nhìn anh trai của mình đang than vãn kia, rồi không nhịn được, cất giọng:

_ Anh có Bạch Hiền rồi còn gì mà than vãn thế kia?

Còn anh thì cất giọng trêu chọc em trai mình:

_ Em chả như anh à há?

Cậu phụng phịu rồi cất giọng:

_ E…em mà như anh á, nằm mơ đi, hứ.

Nói rồi, cậu đột nhiên nhớ cái gì, môi nhếch lên, rồi cất giọng:

_ Anh hai à, lần đó…

Cậu nói đến đây, kéo dài chữ cuối, vì lần đó mà Xán Liệt xẩu hổ, không thể giấu mặt vào đâu được.

Bữa đó, Biện Bạch Hiền phát hiện anh và cô thư kí hơi "đồng nghiệp" quá nên hỏi thăm một chút, nên đêm đó Bạch Hiền cự tuyệt.

Mặc cho anh có làm gì đi chăng nữa cũng không nên, sao đó anh làm… nên sáng hôm sau nó kể cho cậu nghe.

Tất nhiên cậu muốn cười bò ra, nhưng không, cậu ho khẽ một chút, rồi nghiêm túc trở lại, cất giọng:

_ Người tiếp theo là…

Trương Văn Tân.

Cậu dứt lời, thì hắn nhếch mép, cất giọng:

_ Thú vị rồi đây.

Bỗng nhiên có tiếng bước chân bước tới, cậu nháy mắt đến anh, ý là người đó đến rồi.

Tất cả mọi người trong đó đều bắt đầu phòng bị.

Bước nhẹ nhàng đến gần hơn cậu một chút, vì đề phòng mà thôi.

Tiếng chân càng ngày càng gần hơn, rồi [cạch] — tiếng vặn cửa vang lên, cửa cử động theo lực vật lý của người đó.

Mùi nước hoa nồng nặc khắp phòng khiến bọn cậu càng tập trung, không chủ quan nhưng luôn đề phòng.

Tiếng giày cao gót và giày da vang hòa vào nhau.

Bước vào, người kia dần lộ diện.

Không ai khác, đúng như cậu và anh đoán chắc chắn cô ta sẽ đến, nhưng không phải bây giờ mà là Biện Bạch Hiền và Lý Hiểu Lan.

Cô ta xịt như thế là làm phân tán chú ý, vậy cũng tiện cả đôi đường.

Cậu cất giọng châm chọc:

_ Trò chuyện tiểu thư đó vui không?

Cô cau mày, nhìn người nằm trên giường, tay vẫn đeo dây truyền nước biển, mà bây giờ còn mạnh miệng châm chọc cô?

Cô cất tiếng:

_ Vui cái đầu, cậu ý bị thương như vậy mà còn sức trêu người khác nhỉ.

End Chương 9
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 10 : Nhập Viện ( phần 3 )


Cậu lắc đầu rồi cất giọng:

_ Chậc, không hẳn đâu.

Còn cô thì khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ, rồi cất giọng:

_ Cậu tính để cô ả đó thoát dễ dàng hả?

Khi cô dứt lời, cậu cất giọng:

_ Chỉ mới là khởi đầu thôi mà.

Nói rồi, Vân Kiều cất tiếng:

_ Vậy được, khởi động chân tay rồi còn gì…

Rồi Hiểu Lan nghe Vân Kiều nói, cũng cười nhẹ, cất tiếng:

_ Chậc, có nhiều mồi để chúng ta săn bắt lắm đây, đúng không?

Cô vừa dứt lời, anh cất tiếng:

_ Và đằng sau đó còn rất nhiều kịch hay và thú vị lắm đây…

Khi anh vừa dứt lời, CQ tiếp lời:

_ Có cả trò chơi thú vị.

Cả THT cất giọng:

_ Chậc, có nhiều chuột thí nghiệm thuốc rồi.

Y cũng cất tiếng:

_ Ây da, sau này đổ nhiều máu lắm đây.

Rồi nó cười nhếch mép, tạo đường cong tuyệt đẹp trên môi, cất tiếng:

_ Vậy chúng ta sẽ trải nghiệm nhiều vũ khí lắm nhỉ.

Hắn nhếch mép, cất tiếng:

_ Dạo này có vài con chuột loạn rồi, phải xử lý thôi.

Rồi cậu nhếch mép cười quỷ dị, cất giọng:

_ Trận chiến sinh tử đã bắt đầu rồi.

Tự nhiên, điện thoại của cô reo lên.

Cô xoay qua nhìn cậu, khẽ gật rồi bắt máy.

Chưa kịp cô cất tiếng, thì bên kia đã khóc lóc bù lu bù loa, cất tiếng:

_ Chị Vân Kiều, huhu… e…em bị T…Tại Hưởng hiếp rô…rồi l…làm sao bây giờ…

Khi bên kia nói hết câu, cả nhóm bất ngờ, kể cả hắn.

Cả đêm nay hắn ở đây, chung với bọn cậu, vậy là cô ta…

Cậu thấy thế liền nhếch mép thầm nghĩ:

"Thú vị rồi đây."

Còn hắn thì lắc đầu, nhìn cậu.

Bỗng nhiên, hắn nảy ra ý tưởng táo bạo, bước tới, hai tay chống hai bên giường.

Cậu ngước lên, hai người như hiểu nhau vậy.

Cả nhóm biết làm gì nên giả vờ xoay hướng khác.

Cậu quàng hai tay lên cổ hắn, hắn hôn nhẹ môi cậu, rồi cậu bắt đầu diễn:

_ Đau quá đi, Tại Hưởng, hôm qua anh!?

Hắn cười nhẹ, hôn má cậu, tiếng rõ mồn một, rồi cất giọng ôn nhu:

_ Aha, xin lỗi bé yêu, tại em quá quyến rũ thôi.

Đầu dây bên kia nghe vừa tức vừa quê, còn thêm tự ái nên cúp máy luôn sau khi đạt được mục đích.

Hai người buông nhau ra, như chưa có chuyện gì xảy ra, khiến cả đám còn lại bất ngờ, lại thêm bất ngờ.

Hắn cất giọng:

_ Mai em đi ăn cùng tôi, sẵn chọn đồ cưới luôn nhé.

Cậu khẽ gật đầu, cất giọng:

_ Đồ cưới thì cứ từ từ đi đã.

Hắn cất giọng:

_ Em trả thù lão già đó, tôi giúp em, và đừng để mình bị thương, hiểu không?

Cậu ngơ ngác, đôi mắt nai con nhìn hắn, rồi mỉm cười, cất giọng:

_ Được.

Hắn thấy cậu cười tự nhiên, liền xoa nhẹ đầu cậu, hôn lên trán, ánh mắt tràn đầy sự ôn nhu.

Còn những con người chênh vênh, ngơ ngác giữa dòng đời nhìn hai con người chìm vào thế giới riêng kia, không khỏi khinh bỉ.

Nhưng làm được gì đâu, nên cả nhóm lén ra ngoài, cho hai người có không gian riêng.

Bên trong phòng bệnh, đầy sự màu hường, hắn dịu dàng gọt vỏ cho cậu, miệng vẫn kể về lão già đó:

_ Ông ta không phải là người dễ chơi, nhưng có nhiều mưu kế chơi ông ta được.

Năm đó, gia đình anh cũng do ông ta cấu kết Lâm gia nên mới thành ra bây giờ.

Cậu thắc mắc, cất tiếng hỏi:

_ Vậy là lão ta cấu kết với ông cố Lâm?

Hắn khẽ gật, cất giọng:

_ Đó cũng không hẳn lắm đâu.

Rồi hắn đột nhiên nháy mắt với cậu.

Cậu trở lại vẻ ban đầu, cất giọng:

_ Có lẽ con mồi bắt đầu vào hang rồi.

Nói chuyện được một lát, cậu cũng buồn ngủ.

Hắn đỡ cậu xuống, đắp chăn cho cậu, đợi cậu ngủ rồi mới rời khỏi phòng.

Sau đó, hắn về với vẻ ban đầu, lấy điện thoại ra bấm dãy số.

Tut vang lên, đầu dây bên kia cất giọng:

_ Mau điều tra về Trương Văn Tân cho tôi, mai phải có.

Đầu dây bên kia chỉ: "Vâng."

Rồi hắn cúp máy, bước đi, thầm nghĩ:

_ Lão Trương à… món nợ cần ông trả rồi.

Và một đêm vừa yên bình, vừa phòng thủ bắt đầu với lặng lẽ, không trăng, không sao, không một luồng gió.

Khi bình minh lên, bầu trời nắng đẹp trong xanh, chim hót líu lo.

Trong phòng bệnh, không khí lại lạnh đến mức run người mặc dù đã là mùa hè.

End Chương 10
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 11: Bệnh Viện (phần 4)


Bên hắn.

Tập Đoàn Kim Thị, người con trai cao ráo, luôn toát lên khí lạnh lẽo đến mức tưởng đâu là mùa đông Bắc Cực.

Tiếng gõ cửa vang lên rồi hắn cất giọng lạnh:

_ Vào đi.

Người đó mở cửa, nhanh chân bước vào và để tập tài liệu trên bàn.

Hắn dán mắt vào văn kiện, miệng cất giọng hỏi:

_ Còn hay hết?

Người đó đáp:

_ Dạ, là năm xưa Tần Thiếu luôn lợi dụng Phác Thiếu để gánh thay tội cho Tần gia ạ.

Vừa dứt lời, hắn không nói gì, cúi xuống nhặt tập tài liệu lên xem một lượt, tỏa ra khí lạnh lẽo chết chóc, rồi cất giọng lạnh:

_ Xem ra Tần gia cũng này nọ nhỉ.

Người kia tiếp lời:

_ Dạ, Trương Tổng là một người khá ngạo mạn và cũng là bạn đồng nghiệp của Phác Tổng.

Nhưng vì nợ vai nặng lãi không muốn trả nên lén lút lấy tên của Phác Tổng để thay thế.

Trương gia năm đó còn cấu kết với Lâm gia, cả cô thứ út của Phác gia, nhằm chiếm đoạt tài sản của Phác thị ạ.

Khi người thư ký dứt lời, hắn liền nghĩ thầm: "Ồ, xem ra có vài con chuột làm loạn trên đất Trung Quốc đại lục này nhỉ?"

Rồi, sau khi người thư ký rời đi, hắn không làm nữa, lo rằng cậu có ngủ yên giấc hay không, hay bị cặp đôi phá đám.

Hắn dứt khoác lấy áo, khóa cửa phòng, sải chân xuống gara, lên bệnh viện.

Trước khi đến bệnh viện, hắn ghé mua vài thức ăn, vặt trưa, cả trái cây và nước ép, rồi mới lên bệnh viện.

Phòng bệnh viện

Khuôn mặt của cậu không cảm xúc, lạnh giọng lên tiếng:

_ Tôi ổn, cũng phiền hai người quá.

Cô ta cười rồi cất giọng:

_ Có gì đâu mà, Phác Thiếu.

Cậu cũng đừng khách sáo quá chứ.

Khuôn mặt cậu vẫn không biểu lộ gì cảm xúc, nhưng rõ ràng rất khó chịu.

Nước hoa nồng nặc, kiểu cách ăn mặc và giọng nói của cô khiến cậu aishh...

Trong đời Phác Chí Mẫn, cậu chưa từng phải chịu cảnh ở bệnh viện mà thêm cô gái như gái bar như vậy.

Chưa kịp cậu cất giọng, thì giọng trầm lạnh lẽo vang lên:

_ Ây da, phiền Tần phu nhân và Tần Tổng quá rồi.

Phu nhân của tôi cứ bướng bỉnh như thế, mong hai người thông cảm nhé.

Cậu ngơ ngác xoay qua hướng đối diện, thấy hắn đứng đó, tay cầm thêm thức ăn, tiến đến đặt trên bàn, ân cần chăm sóc và ôn nhu hỏi han cậu, xem hai người kia như không khí.

Rồi hắn cất giọng:

_ Tần Tổng mới nhậm chức gần đây chắc cũng bận nhỉ.

Thôi, cảm ơn hai người đã săn sóc phu nhân nhà tôi.

Chuyện còn lại có tôi lo rồi.

Cô ta và anh ta phải đi về trong sự quê và tự ái, vì lúc nãy hắn đã đuổi khéo họ, tất nhiên kèm theo vài lời châm biếm.

Hắn nhìn cậu rồi không nói gì, ngồi lên ghế kế bên giường bệnh, thở dài và cất giọng:

_ Hai người họ có làm gì em không?

Cậu lắc đầu, mỉm cười rồi cất giọng:

_ Không, họ đến để nịnh nọt thôi.

Hắn thở phào, lấy thức ăn mình mua ra, mở nắp - đó là cháo thịt bằm.

Hắn khuấy, mút một muỗng rồi thổi, đưa đến miệng cậu, ôn nhu cất giọng:

_ Nào, nói a nào.

Cậu hưởng ứng ngoan ngoãn, anh đút cháo, còn cắt trái cây đút cho cậu.

Cứ như vậy cho tới ngày xuất viện.

Hắn phụ cậu xếp đồ, còn cậu vệ sinh cá nhân.

Đột nhiên, người con gái kiêu xa, mang theo cảm xúc lạnh lẽo và kiêu ngạo, bước vào - đó là Phác Thái Anh, em gái của anh.

Cậu cũng hiếm khi thấy mặt cô.

Hắn gật đầu chào, cô cũng hưởng ứng gật đầu.

Đúng lúc, cậu bước ra, nhếch mép cất giọng:

_ What wind brought you here?

| Ngọn gió nào đưa em đến đây vậy? |

Cô nhếch mép, dựa người vào tường, nhìn cậu với ánh mắt ngỡ ngàng, rồi cất giọng:

_ I'm also human, who is as evil as you, right?

| Em cũng con người nha, ai ác như anh chứ đúng không? |

Hắn im lặng, nét mặt dịu đi nhưng trên người vẫn toát khí lạnh, lắng nghe cuộc đối thoại ngoại ngữ của anh em nhà Phác.

Hắn nghĩ thầm: "Công nhận, y như lời đồn, kiệm lời như nhau."

Nhưng hắn cũng không thấy lạ, vì năm xưa Xán Liệt cũng y như hai người em của mình, ít khi nói chuyện, mỗi khi nói toàn trọng điểm, trên người luôn toát khí lạnh.

End chương 11.
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 12 : Xuất viện


Nhưng mỗi lần như vậy, Xán Liệt phải dùng thuốc ngủ để có thể ngủ mà không ảnh hưởng gì.

Từ lúc ba anh em trong nhà lao của Lâm gia, họ luôn nói chuyện theo bất quy tắc: không quá 10 từ.

Mặc dù bây giờ anh đã đỡ, nhưng vẫn không thể quá 15 từ.

Thật bất lực, nhưng đó là thói quen của anh, cậu, cô từ lúc nhỏ đến tận bây giờ.

Sao có thể bỏ được, kể cả hắn cố gắng khuyên nhủ không nên nói những chuyện giết người đổ máu trước mặt cậu và cô, vì họ còn quá nhỏ để chịu đựng ký ức đó.

Nếu năm đó Kim Lão Gia và Biện Lão Gia, kể cả Điền Lão Gia và Trịnh Lão Gia, không hợp tác cứu Phác thị, cũng không có cậu, cô, anh như bây giờ.

Anh có nó nên cũng đỡ phần nào, còn cô và cậu lúc nào cũng bưng khuôn mặt chết chóc, ánh mắt như viên đạn, lạnh lẽo, chẳng có biểu cảm gì.

Cậu và cô ai cũng dùng phương thức bất quy tắc, không quá mười từ trong câu nói.

Hắn biết chuyện năm xưa thật đáng sợ, vì hắn cũng là đứa trẻ năm đó bị Lâm gia bắt cóc.

Sao có thể quên được kia chứ?

Lần này, nợ Phác gia, nợ Kim gia, hắn và cậu phải tính lãi từng lời từ từ thôi.

Bên cậu thì cười, cất giọng:

_ Oh, he must pay his blood debt.

| Oh, chắc chắn nợ máu ông ta phải trả rồi. |

Cô đáp:

_ There is still a lot of drama behind that story.

| Chuyện đó còn nhiều kịch hay phía sau lắm. |

Cậu khẽ gật đầu, rồi nói:

_ There are also fun games.

| Có cả trò chơi thú vị nữa. |

Cô nhìn hắn, rồi liếc cậu với ánh mắt chút nham hiểm pha thêm vui vẻ, cất giọng:

_ Hello, brother-in-law.

| Chào anh rể. |

Cậu không nói gì, hắn mỉm cười nhẹ, bước đến, cất giọng:

_ Hello, sister-in-law.

| Chào em vợ. |

Cô đáp:

_ I'm sure you already know who I am.

| Chắc em là ai anh cũng biết rồi. |

Hắn cười, đáp:

_ Of course.

| Tất nhiên rồi. |

_ Then please take care of him.

| Vậy làm phiền anh rể chăm sóc anh ấy nhé. |

_ No problem, we are family anyway.

| Không phiền đâu, dù sao chúng ta cũng là người một nhà mà. |

Cô cười nhẹ, lâu lắm rồi mới nghe câu này.

_ Yes, we are family.

| Đúng vậy, là người một nhà. |

Cậu lắc đầu, thở dài, cất giọng:

_ Does anyone sell their brother as fast as me?

| Có ai bán anh trai nhanh như em không hả? |

Cô cười khoái chí, ánh mắt lộ rõ sự cà khịa đối với anh trai mình.

_ Oh, selling brother is so interesting.

| Oh, bán anh trai sao thú vị đó. |

Cậu á khẩu với người em gái này.

Ba anh em chung nhà khổ cực, sướng gì cũng đã trải qua, nhưng sơ hở là khịa nhau thế đấy.

Rồi cậu nghĩ ra ý gì đó, đột nhiên cất giọng:

_ Where is your husband?

Why do I leave you like this?

| Chồng em đâu rồi?

Sao để em như vầy? |

Cô nhăn mặt, đáp:

_ Go with girl.

| Đi với gái rồi. |

Cậu nhíu mày.

Ai mà không biết người đó có biết bao cô gái vây quanh, nhưng người này cũng khá đào hoa.

Đi không biết năm xưa cha lập hôn ước cho em gái mình với người này rồi nhỉ?

Cậu hỏi:

_ Still flirtatious?

| Tính đào hoa chưa bỏ? |

Hắn nghe vậy liền cất giọng giảng hòa, trước khi hoa lâu đó sập bởi tay của Chí Mẫn Khiêm Kim Phu nhân:

_ Calm down, we are still in the hospital.

| Nào, bình tĩnh đã.

Chúng ta đang ở bệnh viện đấy. |

_ Maybe I'm still good to her.

| Có lẽ em đối với cô ta còn tốt chán. |

Cậu vừa đi vừa cất tiếng:

_ Add some gasoline, a little oil, a little salt and it's done.

| Bỏ thêm miếng xăng, tí dầu, chút muối là được. |

End Chương 12
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 13 : Phác An Tuấn đã trở về


Nói rồi, cậu, cô và hắn cùng lên xe, phóng về Phác gia.

Khi ba người về tới nhà, họ gặp người đàn ông nghiêm mặt, ngồi vắt chéo chân uống trà – đó chính là Phác An Tuấn, con trai cả, anh trai của ba, cũng là bác cả của anh, cậu, cô.

Ông ta cùng một giuộc với đám tặc năm đó.

Cậu và cô thấy ông ta, lông mày nhíu lại.

Rồi đột nhiên, môi ông cong lên, tạo đường cong tuyệt đẹp trên khuôn mặt tuấn tú, mỹ miều.

Cậu đứng dựa vào cánh cửa, nhìn ông ta, cất giọng lạnh, không thể lạnh lẽo hơn:

_ Chào bác cả, công nhận vẫn cố chấp nhỉ?

Ông ta cười, giọng trầm khàn:

_ Ta thì cố chấp gì chứ, chỉ là sợ anh của các con quản không được mà thôi.

Cô mỉm cười nhẹ, cất giọng:

_ Đừng vòng vo, sợ anh tôi cướp hết chứ gì.

Nghe cô nói xong, sống lưng ông ta đột nhiên ớn lạnh.

Sáu ánh mắt chết chóc, toát khí lạnh lẽo như họng súng đang chỉa thẳng về phía ông.

Ông ta lắp bắp:

_ N..nào, sao ta có thể cướp được chứ, chỉ là lo thôi mà.

Hắn cười, giọng lạnh:

_ Ông chắc chứ?

Cậu liền tiếp lời hắn:

_ Đang dòm ngó khối tàn sản này sao?

Ông ta cười, lau mồ hôi trên mặt, thầm rủa bọn cậu trong lòng, rồi nhẹ nhàng cất tiếng:

_ Làm gì có chứ, năm đó cha con…

Ông ta chưa kịp nói hết thì bị cậu cắt lời:

_ Chả phải chính ông dựng lên hay sao?

Cô tiếp lời:

_ Kết còn như ông muốn, rồi còn diễn trò gì.

Cô vừa dứt lời, khiến ông ta im bặt, không thể nói gì.

Trong lòng ông ta nghĩ: liệu mấy đứa này đã biết hết chuyện năm xưa ông lén tham ô tài sản của anh hai mình?

Sau đó, ông ta quát lớn, tránh bị bọn cậu nghi ngờ:

_ TAO LO CHO CHÚNG BÂY LIỀN NGHI NGỜ BÁC ÚT CỦA CHÚNG BÂY SAO?

Cậu nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo hướng về ông ta, cất giọng:

_ Vậy sao, nhàm chán thật.

_ Lén tham ô mà còn nghĩ mình trong sạch.

Cô cất giọng:

_ Đã có tội danh rồi mà còn ngông nhỉ.

Đột nhiên, XL bước tới, ngồi xuống sofa, chễm chệ, cất giọng:

_ Năm xưa chủ mưu hại cha tôi, bây giờ ngồi đó lấy lại danh dự sao?

Ông ta hóng hách:

_ Thì sao chứ, năm đó cha của chúng bây cấu kết với bọn nhà Kim.

Cậu bật cười, cất giọng:

_ Chẳng phải ông lén cấu kết với Lão Lâm đó sao.

Hắn thêm lời:

_ Ông già không cãi lý được thì mình đừng cãi nữa, để tích phước cho con cháu đời sau thì hơn.

Ông ta tức đến đỏ mặt, chỉ mặt từng người bọn cậu, hống hách nói:

_ Thì sao, thì sao nào hả?

Tao ghen tỵ với cha mày đó, tao tham ô thì sao, tụi bây làm gì được tao, haha.

_ Tất cả do cha mày ngốc nên mới tin tao thôi, haha.

Cậu nhếch mép, cất giọng:

_ Đã phản mà còn hống hách.

XL điềm tĩnh, nhàn nhã uống trà, cất giọng:

_ Ôi kìa, quả báo nhãn lòng không chừa một ai, quả thật câu nói ông bà ta không sai.

Ông ta tức đến đỏ thành tím, giận dữ ra về.

Cậu chán ghét nhìn bóng lưng ông ta, quay lưng vào nhà.

Cả hắn và cô, ba người ngồi xuống sofa.

Anh điềm tĩnh uống trà, cất giọng:

_ Quả thật như Mẫn nói, ông ta sẽ quay trở lại tính kế, không ngờ nhanh đến thế.

Chắc trốn nợ nhiều lắm đây.

Cậu nghe xong, khuôn mặt giản ra phần nào, cất giọng:

_ Nếu muốn biết rõ hơn, có thể điều tra.

Anh nghe vậy, lấy điện thoại từ túi quần, gọi cho thư ký, bảo thư ký Trần điều tra, rồi cất giọng:

_ Các sự kiện sắp tới thú vị lắm đây.

Hắn nhếch mép, cất giọng:

_ Ôi, đa mồi tự dâng vào cửa rồi.

Cô cất tiếng:

_ Cùng nhau ngồi xem kịch nào.

Cậu tiếp lời:

_ Bồi thêm một ly rượu vang nữa nhé.

End Chương 13
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 14 : Lệ Sa xuất hiện


Nhìn bây giờ, bốn người chẳng khác gì những con hổ đang chờ con mồi chui vào cửa.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, nhuộm vàng nền nhà Phác gia, tạo nên một khung cảnh vừa tĩnh lặng vừa căng thẳng.

Cô nhìn bốn người, miệng nhếch lên một nụ cười tinh nghịch, rồi cất tiếng:

_ Need to warm up a bit.

| Phải khởi động tay chân một chút. |

Cậu nghe cô nói vậy, nhíu mày, giọng nghiêm nghị:

_ Don't you dare speak English?

| Em đừng có hở ra là nói tiếng Anh chứ? |

Cô trêu cậu, nhún vai:

_ Oh, I can not give up old habits.

| Oh, em không bỏ được thói quen lâu năm. |

Cậu lắc đầu, thở dài, nhếch mép mỉm cười nhẹ.

Hắn đứng phía sau, quan sát hai người, ánh mắt lộ vẻ nghiêm túc:

_ Cẩn thận một chút, người này không dễ đối phó đâu.

Cậu và cô khẽ gật.

Hắn liền nói tiếp, giọng trầm:

_ Tất nhiên, ông ta sẽ cấu kết với Lâm gia, hoặc là…

Tần gia chăng…

Anh khẽ gật, đồng tình.

Cô nhíu mày, giọng trầm, trầm tư:

_ Lần này sẽ không dễ như những lần trước.

Cậu mỉm cười, mắt vẫn nhìn ra cửa, đáp:

_ Kế hoạch sẽ có sơ hở nhỏ, đừng lo.

Cô cất giọng, vẻ quyết tâm:

_ Lần này em cũng sẽ tham gia vụ này.

Anh gật đầu, thể hiện sự đồng ý.

Cô liền nghiêng đầu, nhìn anh, rồi mỉm cười hỏi:

_ Có vẻ dạo này anh hai bỏ bữa nhỉ?

Anh thở dài, vai khẽ rung:

_ Khỏi nói, chuyện đó là thường ngày rồi.

Cậu vội biện minh, giọng đầy quan tâm:

_ Vì anh quá bận với công việc thôi.

Anh gật gù, giọng trầm:

_ Cũng đúng, mùa cao điểm nên chuyện bỏ bữa hay giấc ngủ đều bình thường.

Huống chi Chí Mẫn vừa xử lý chuyện công ty lẫn chuyện của Bang, nên không thể trách được.

Hắn nhìn cậu, ánh mắt nghiêm trang pha chút lo lắng.

Cô cười khoái chí, lắc đầu, cất tiếng:

_ Hay anh hai ở chung với anh rể đi.

Cậu lắc đầu kịch liệt, giọng phẫn nộ pha chút hài hước:

_ Không, không, chưa đám cưới, đăng ký kết hôn gì hết mà ở chung có quá là kỳ lạ.

Không, cậu không bao giờ đồng ý đâu.

Hừ!

Cậu cất giọng, nhíu mày:

_ Em bán anh à?

Cô cười, đôi mắt lấp lánh:

_ Hai người có hôn ước rồi… còn gì?

Cậu á khẩu, chẳng nói được gì.

Khuôn mặt phụng phịu, đáng yêu của cô khiến hắn suýt bật cười, nhưng giọng nói khác cắt ngang suy nghĩ của hắn:

_ Chào mọi người.

Đồng loạt ngẩng lên, ánh mắt mọi người hướng về phía giọng nói ấy.

Người vừa cất tiếng dáng cao ráo, khuôn mặt thon gọn, ánh mắt sắc bén, không ai khác ngoài Lạp Lệ Sa, ánh mắt ân cần nhìn Phác Thái Anh, rồi cất giọng:

_ Em lại trốn?

Cô lạnh nhạt đáp, nhìn thẳng vào mắt hắn:

_ Cô đi được thì tôi cũng đi được, ý kiến?

Cậu thầm đánh giá vị hôn thê của em gái mình.

Khuôn mặt lạnh lùng, không biểu cảm, nhưng cậu tự hỏi: liệu người này có che chở em gái cậu không?

Hay sẽ bỏ khi hết giá trị?

Hay vì bạch nguyệt quang nào đó mà rời đi?

Giọng nói tiếp tục vang lên, phá vỡ suy nghĩ của cặp đôi:

_ Ôi em à, chị xin lỗi mà… chị không đi với gái ở nhà với em mà…

đừng bỏ chị nữa mà…

Người kia vẫn lạnh mặt, không nói gì, mặc cho người kia năn nỉ.

Cậu, anh, hắn shock, ngồi đó, không thể nói gì.

Bão tới rồi các anh em ơi…

Thái Anh thu được Lạp Lệ Sa!?

Vậy mà lúc sáng này còn than chả thở , cậu quăng ánh mắt phán xét về phía cặp đôi đang phát cẩu lương.

Hắn ôm cậu sát vào mình, giọng ân cần:

_ Nào, bảo bối, em đói không hửm?

Hai má cậu phúng phính đỏ ửng.

Khuôn mặt gần sát trước mặt cậu, hắn thấy cậu như chú mèo đáng yêu, nhẹ nhàng xoa đầu, giọng trầm ấm:

_ Nào, mèo con, em đáng yêu quá mức cho phép rồi đó.

Cậu cúi đầu vì ngại, chắc dính thính của Tại Hưởng mất rồi.

Cậu lắp bắp:

_ Anh mới là mèo đó, hừ.

Giọng nói phụng phịu, khiến hắn càng thấy cậu đáng yêu.

Cảnh tượng này thật thú vị, vừa căng thẳng vừa hài hước mà

End Chương 14
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 15 : Phác Chí Mẫn phá lệ


Cậu thở dài một hơi.

Đột nhiên có người gọi điện, cậu vội lấy điện thoại ra, nghe máy, đầu dây bên kia vội vã cất tiếng:

_📞 Không xong rồi, bang chúng ta có gián điệp, một phần lớn hàng giả.

Sau khi đầu dây bên kia dứt lời, cậu cất giọng:

_📞 Được rồi, mày cứ ổn định lính đi.

Bên kia “ừ” rồi cúp máy.

Cậu nhếch mép, anh thấy vậy liền cất tiếng:

_ Ôi, lão già đã nôn nóng rồi.

Cậu nhếch mép, cất giọng:

_ Gãi đúng chỗ ngứa mới vậy đấy thôi.

Cô cũng cất giọng, tiếp lời:

_ Vậy có chuột bạch làm thí nghiệm thuốc độc rồi.

Cô vừa dứt lời, thấy khuôn mặt cậu hiện lên vài tia man mác nỗi buồn năm xưa, cảm xúc vừa hận vừa không nỡ tay, chẳng thể không biết làm thế nào.

Cô im lặng, không nói gì, cũng hiểu cảm xúc đó.

Anh và hắn thấy ba anh em nhà Phác như vậy liền cất tiếng an ủi:

_ Đừng lo, lần này không nguy hiểm gì đâu.

Tôi biết mọi người không nỡ, nhưng không thể vì năm xưa…

Tôi biết năm đó có rất nhiều trẻ, kể cả tôi và mọi người, nên đừng bị phân tâm bởi những ký ức không tốt đẹp trong trận chiến.

Hãy cố lên nhé.

Khi hắn dứt lời, cả ba anh em nhà Phác mỉm cười nhẹ.

Lệ Sa cũng cất giọng:

_ Cả tôi cũng là một trong số đứa trẻ bị tra tấn năm xưa, nên hiểu cảm xúc đó.

Đừng vì những cảm xúc đó mà phân vân hay lơ là cảnh giác nhé, tôi cũng sẽ tham gia.

Lệ Sa dứt lời, cậu khẽ gật, nghiêm giọng:

_ Chị Lệ Sa đi thông báo cho Trân Ni và Trí Tú.

Cả Thái Anh cũng đi thông báo cho Chị Vân Kiều và Ngọc Hà, chị Hiểu Lan.

Anh hai nhờ anh đi báo tin cho các anh họ hộ em, còn Tại Hưởng báo cho Nam Tuấn nhé.

Rồi hết.

Mọi người há hốc miệng nhìn cậu, ánh mắt hoảng sợ.

Từ trước đến nay, cậu có bao giờ nói quá 10 từ đâu, sao hôm nay… lại phá lệ?

Ai nhập vào cậu vậy?

Trả Chí Mẫn lại cho bọn họ đi.

Cậu ngơ ngác, thắc mắc sao bọn họ cứ nhìn chằm chằm mình, rồi thở hắc, cất giọng:

_ Hôm nay phá lệ một bữa thôi.

Bọn họ liền thở phào, tưởng đâu ai nhập vào cậu kia.

Cậu mỉm cười nhẹ, cất giọng:

_ Dù gì mọi người cũng đầy đủ, vậy đi ăn đi.

Mọi người tán thành, lên xe chạy tới nhà hàng.

Lần lượt gọi món trên menu, trừ cậu.

Hắn thấy vậy liền lấy menu trên tay Xán Liệt, chọn các món cậu thích, đưa menu cho phục vụ gật đầu rời đi, khiến ai cũng sốc, trừ cậu và anh.

Nhất là Lệ Sa, không thể không sốc: trời ơi, bão to thế, T…

Tại Hường săn sóc ư?

Cô đang mơ?

Hay đang… tưởng tượng..?

Cô quay qua, nói thầm vào tai Lệ Sa về chuyện cậu và hắn.

LS gật đầu im lặng, chuyên tâm theo dõi.

Hắn cũng bận việc… vỗ béo cậu, nên rất săn sóc.

Sau khi xử lý phần ăn xong, chia nhau ra bắt đầu công việc chính.

Cậu lên công ty, vô tình gặp cô ta, Lâm Hinh Liễu.

Cô ta thấy cậu bước vào sảnh, ngạo mạn bước tới, cất giọng:

_ A, chào Phác Thiếu, ngài cũng đến đây sao?

Thật trùng hợp quá.

Cậu nhếch mép:

_ Ừm, trùng hợp.

Cô ta tiếp lời:

_ Ngài đây đến gặp Vương tổng sao?

Ra là chồng tôi đang bàn chuyện làm ăn với Vương tổng, ngài chờ một chút nha.

Cậu không nói gì, khẽ gật đầu, xoay lưng rời đi, ngồi xuống ghế chờ.

Cô ta cười thỏa mãn, tiếp tục kiếm chuyện với cậu:

_ À, ngài biết không, Kim Tổng xưa là người yêu của tôi đó.

Vì chuyện hôn sự này mới chia tay thôi, nhờ ngài chăm sóc tận tình anh ấy rồi.

Cậu nhíu mày, giọng lạnh băng:

_ Cô cầm được tứ quý thì tôi không chặt được?

Cô ta cười thỏa mãn:

_ Ý tôi không phải vậy đâu, ngài hiểu lầm rồi, chỉ sợ anh ấy buồn thôi.

Cậu bật cười:

_ Cô cầm được tứ quý thì chưa chắc gì chặt được bốn đôi thông của tôi đâu.

HN bước xuống, nhìn cậu, xoay qua nhìn cô ta:

_ Ôi nay anh hai phá lệ nói quá 10 từ à?

Em không nghe nhầm đó chứ.

Cậu nhếch mép:

_ Nói ít quá sợ không hiểu nên phá lệ.

HN vui mừng, bước nhanh đến ôm cậu:

_ Anh haiiiii, em nhớ anh quá điiii.

Cậu ôm lại, giọng cưng chiều:

_ Ừm, anh hai cũng nhớ em lắm.

End Chương 15
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 16 : Gián điệp


Cô ta bị bơ nên tức giận hậm hực bỏ đi.

HN và cậu cũng không quan tâm, để mặc cô đi.

Cậu cất giọng:

_ Chuẩn bị nhé, ông ta hành động rồi.

Cô khẽ gật, rời đi để chuẩn bị.

Cậu thì chạy xuống bang để kiểm tra những món hàng và xem các vũ khí.

Chiếc Audi màu đen bóng dừng trước bang, đàn em chạy ra xếp hàng, cúi đầu 90° rồi thành khẩn cất tiếng:

_ Chào Nhị Ca.

Cậu chỉ “ừm”, sải chân hảo soái, toát khí lạnh lẽo bước vào.

Bước thẳng xuống phòng kho chứa hàng kiểm tra, đúng như đàn em nói, hơn một nửa là hàng giả, cùng vụ việc chiếm một vài địa điểm làm ăn của bọn cậu.

Không vội vàng, cậu vẫn nhàn nhã kiểm tra.

Gặp HT, thấy cậu bước đến, không nói gì nhưng đưa cho cậu một thứ.

Cậu mở ra, thấy là USB, mân mê nó rồi cất giọng:

_ Anh họ anh cũng gan đấy.

HT nhếch mép:

_ Có gan thì mới phát hiện vài con chuột nổi loạn đấy chứ, đúng không hửm.

Cậu tay vẫn mân mê USB, cất giọng:

_ Vậy sao, thú vị đấy.

Bên hắn cũng như cậu, ngồi trên ghế sofa đối diện Nam Tuấn, mỉm cười nhẹ:

_ Sao rồi, ôm em trai người khác thơm không?

Bị hắn nói đểu, gã lườm cháy khét nhưng vẫn mỉm cười, vắt chéo chân, cất giọng:

_ Vậy cậu thì sao, thơm không hửm?

Hắn cười, không chửi, nói tiếp:

_ Nó hơi bướng bỉnh, nhờ cậu xem chừng, ai ngờ cậu hốt luôn nó, hay thật đấy.

Bị nói trúng tim đen, gã im lặng trầm đi một lúc.

Hắn cất giọng:

_ Ông ta chuẩn bị hành động rồi, đi xem kịch hay không.

Gã nhếch mép:

_ Có chứ.

Rồi gã tiếp lời:

_ Năm đó nhờ hai người mà chúng ta như bây giờ, đúng không?

Hắn khẽ gật:

_ Chắc chắn rồi.

Bên anh, không khí trầm lặng.

Lão gia Trịnh và anh ngồi phòng khách bàn việc.

Lão Trịnh lắc đầu thở dài, nhẹ giọng:

_ Lần này có lẽ sống và chết đã định sẵn, các con hãy cẩn thận, đừng để lộ sơ hở nhé.

HT cất giọng:

_ Êng nội à, lần này có thể định nghĩa được bờ vực sự sống và cái chết, nhưng đây sẽ là chuyến đi lâu dài và khó khăn nhất.

Anh gật gù, trầm mặc:

_ Cũng có thể là vậy, khó khăn phía sau là vực thẳm sâu.

Lão Trịnh thở dài:

_ Ta biết lần này có thể nữa sống nữa chết, nhưng lo nhất là Mẫn nhi.

HT và anh gật gù tán thành.

Cậu là người dễ gặp nguy hiểm nhất, vì năm đó, hai người họ dốc lực huấn luyện và tra tấn cậu tàn bạo, để sau này thành cổ máy giết người không cảm xúc.

Sau khi được cứu, cả anh, cậu, cô, hắn, gã, nàng, HN, NH, VK, HL, HT, CQ, BH, LS, TT, TN đều bị khủng khoảng tâm lý, rối loạn ký ức.

Cậu là nặng nhất, được điều trị tại bệnh viện mới bình phục.

Vực thẳm đó khiến bọn cậu ám ảnh, luôn đề phòng mọi lúc mọi nơi.

Bên cậu, ngồi ban công trò chuyện tâm sự với bạn đồng hành, nó cất giọng:

_ Lần này đi, lành ít dữ nhiều nhỉ.

Cậu trầm lặng, nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh, tay cầm ly rượu ực một hơi, cất giọng:

_ Ừm, lành ít dữ nhiều.

Thở dài, cậu nói tiếp:

_ Đúng vậy, nguy hiểm thật.

Nó cất giọng:

_ Nguy hiểm, nhưng dù thế nào, chúng ta vẫn cùng nhau vượt qua nhé.

Cậu mỉm cười:

_ Đúng vậy, cho dù có đổ máu.

Ánh trăng lãng mạn sánh với những ngôi sao lấp lánh, đại dương có bãi cát sánh cùng, hoa luôn có bãi cỏ kề cạnh, cây là bạn tri kỷ với lá bên cạnh theo năm tháng, cơn mưa buồn bã qua đi, tia nắng ấm áp lại đến.

Bầu Trời với Mây cùng nhau trải qua ngày tháng thăng trầm.

Nguy hiểm đến đâu, anh em huynh đệ chúng ta kề cạnh trên mỗi con đường nhé, mãi mãi là huynh đệ.

Bên hắn nói chuyện được một lúc, nghe tin bang có gián điệp, lập tức hắn và gã chạy đến bang.

Một lát sau, Ferrari và Lamborghini dừng tại bang, đàn em cúi đầu 90°, chào:

_ Chào Lão đại và Nhị Ca ạ.

Hắn và gã không nói gì, sải bước thẳng vào phòng tra tấn.

Thấy hình bóng quỳ gối, người thuộc hạ vội dập đầu run rẩy:

_ X..xin l..lão đại th..tha cho tôi.

Hắn bật cười:

_ Đã biết kết quả như này mà vẫn còn làm vậy, xin tôi cũng vô dụng thôi.

Hắn ngồi lên ghế, thuộc hạ kính cẩn rót rượu cho hắn, mân mê ly rượu, cất giọng chế nhạo:

_ À thì ra tôi cũng không hứng thú lắm với việc này.

Cậu ta vui mừng, nghĩ sẽ được tha, định cảm ơn, nhưng gã nhún vai:

_ Ôi trời, đừng quá vui mừng, chưa chắc đâu.

Nét mặt vui sướng cậu ta tắt, thay bằng sợ hãi.

Hắn cất giọng:

_ Đừng lo, tôi không giết cậu đâu, đừng sợ như thế.

Cậu ta vui mừng trở lại:

_ T..tạ ơn ngài.

Hắn nở nụ cười quỷ dị, ra hiệu lấy dụng cụ tra tấn:

_ Tôi nói là không giết cậu, chứ không nói là không tra tấn cậu sống không bằng chết đâu.

Hắn vừa uống rượu, vừa ung dung thưởng thức cảnh đẹp, gã cũng ớn lạnh.

End Chương 16
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 17 : Tứ Phác Phu Nhân


Còn bên cậu yên ắng hơn một chút, vì cậu và nó đang chạy xe về nhà thì nghe được tin: cô út trở về và đang làm loạn trước cổng nhà Phác gia.

Cậu và nó liền lập tức lên xe, phóng về Phác gia.

Chiếc xe Audi màu trắng dừng trước cổng, cậu và nó bước xuống xe, đi tới chỗ đang náo loạn.

_ Đang làm cái gì ồn ào thế hả?

Vệ sĩ buông cô ta ra và cất giọng:

_ Thưa ngài, có người mạo danh Tứ tiểu thư ạ.

Cô ta nhìn cậu bằng ánh mắt chế nhạo.

Cậu không đáp lại ánh nhìn của cô út này mà tiến đến hỏi thăm tình hình với các vệ sĩ.

Sau khi biết rõ tình hình, cậu cất giọng:

_ Thôi đi, còn bà theo tôi.

Bà ta và cậu cùng bước vào trong nhà.

Cậu và bà ta đối diện nhau.

Cậu lạnh giọng hỏi:

_ Ngọn gió nào đưa cô út đến đây?

Bà ta thở dài, cất giọng:

_ Cô út định thăm sức khỏe của các con thôi.

Cậu không lộ biểu cảm, uống trà, miệng vẫn cất tiếng:

_ Vậy sao.

Nghe cậu nói hai từ “vậy sao”, bà ta có chút chột dạ, chỉnh thái độ bất cần vội vàng mà điềm tĩnh cất giọng tiếp:

_ Thế nào, anh con Xán Liệt nó làm việc ổn nhỉ?

Cậu lập tức đặt ly trà xuống bàn, nhìn bà ta.

Cậu ngầm hiểu bà ta đang chế giễu, xoáy sâu về việc bất đồng chọn gia chủ.

Cậu cong môi, cất giọng:

_ Ổn, nhưng vẫn thua con trai của cô út.

Bà ta liền run nhè nhẹ trong lòng, môi cứ nhấp nháy.

Bề ngoài cậu nói khiêm tốn, nhưng ý nghĩa lời nói xoáy sâu vào những sự kiện mà con trai bà ta đã gây ra.

Bà ta vẫn cố chấp, cất tiếng:

_ Ôi, vậy sao, ta cũng đã yên lòng hơn rồi.

Bà ta chuyển ánh mắt sang người con trai ngồi tao nhã, điềm tĩnh uống trà.

Cậu vẫn bình tĩnh, húp miếng trà rồi cất giọng:

_ Phiền cô út lo cho anh em con rồi.

Bà ta ngạc nhiên, không ngờ cậu thay đổi lớn trong tính cách và cách ăn nói khá khiêm tốn.

Nhưng lời nói lại có sức đè nặng, khiến bà ta hiểu rằng nên lo chuyện của bà, không chen vào chuyện người khác.

Cô và anh cậu bật cười nhẹ khi thấy thái độ đơ người của bà ta.

Cậu cất giọng tiếp:

_ Cô út dạo này cô sống tốt không?

Bà ta bật cười nhẹ, cất giọng:

_ Cô sống tốt lắm, con không cần lo đâu.

Cậu không nói thêm gì, khuôn mặt không lộ biểu cảm, tiếp tục nhàn nhã uống trà.

Bà ta thắc mắc, không biết cậu đã biết hết mọi chuyện hay chưa.

Cậu nhếch mép, cắt giọng:

_ Cô út à, cô định ám sát con sao?

Bà ta giật bắn mình, biện minh:

_ Con hiểu lầm ta rồi, làm gì mà ta có thể ám sát cháu mình được, đúng không nào.

Cậu cất giọng đáp:

_ Vậy sao.

Cậu đáp hai chữ khiến bà ta giật mình, rồi cất giọng:

_ Chứ con nghĩ thế nào đây?

Con định rằng ta có thể ám sát cháu trai ruột của mình sao?

Thật là vô lí.

Thấy bà ta đáp lại cậu một cách hơi vụng về, cậu nhếch mép, cất giọng:

_ Chắc cô đến tìm con chắc không chỉ đơn thuần?

Bà ta cong môi, cậu cau mày, cất tiếng tiếp:

_ Nói thẳng vào vấn đề.

Câu nói vang lên, không khí từ ảm đạm trở nên lạnh lẽo.

Bà ta nhìn người toát khí lạnh băng trước mặt, bật cười, lộ vẻ ngạo mạn ban đầu, cất giọng:

_ Nào, con cứ bình tĩnh đi, cô út mới thí nghiệm thuốc mới, chỉ cần vài chuột bạch để thí nghiệm thôi mà.

Cậu chỉ im lặng nhìn, ánh mắt lạnh lùng chiếu thẳng vào bà cô út, rồi cất giọng chế giễu:

_ Chuột bạch?

Cô út đây lại có hứng thú với phòng thí nghiệm quá nhỉ?

Tưởng đâu bà ta sẽ phản ứng dữ dội, nhưng ngược lại, bà chỉ cười khẽ, giọng điệu bình thản:

_ Quá khen rồi, ta không đến mức cuống đâu.

Lời nói ấy càng làm cậu thêm ghê tởm; từ miệng người này phát ra, người đã âm thầm hại chết ba mẹ cậu, khiến không gian yên lặng đến mức rợn người, chỉ nghe tiếng ly trà va nhẹ vào tách.

Được một lúc, cậu lại cất tiếng, giọng điệu giả quan tâm nhưng thâm độc:

_ Vậy sao, thật mừng làm sao.

Vừa dứt lời, bà ta liền run sợ; người cháu trai ngốc nghếch ngày nào giờ đây lại có sức chèn ép đáng sợ.

Hai đôi mắt đen tuyền ấy như con dao dò xét tội lỗi của bà ta.

Lời nói của cậu bề ngoài quan tâm, nhưng nếu tinh ý sẽ thấy ẩn chứa sự thâm độc và tàn nhẫn, đâm đúng vào chỗ đau nhất.

Bà ta run rẩy đến mức lỡ tay làm đổ ly trà đang uống dở lên chiếc váy của mình.

Thật không may, hành động đó lọt vào mắt cậu, chỉ thấy khóe môi cậu nhếch lên đường cong đẹp mắt, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng, khiến bà ta thêm phần rụt rè.

End chương 17
 
Forced Engagement Bloody War
Chương 18 : Ám sát


Cậu với khuôn mặt không cảm xúc, ánh mắt đen tuyền dò xét bà cô, xém bật cười với hành động run rẩy lúc nãy, liền cất giọng:

_ Cô út à, làm sao thế?

Bà ta giật mình, điều chỉnh thái độ điềm tĩnh, rồi cất giọng:

_ À, tại ta già rồi, tay chân thường xuyên như thế lắm.

Vừa nói xong, bà ta lại càng căng thẳng hơn.

Ngược lại, cậu vẫn bình thản, cất giọng:

_ Vậy cô út nên chú ý sức khỏe nhiều vào nhé.

Cậu nở một nụ cười nhẹ khiến bà ta lạnh gáy, rồi bà ta lắp bắp cất giọng đáp:

_ Cảm ơn con đã quan tâm ta.

Vừa dứt lời, cậu lạnh lùng cất giọng:

_ Vừa có loại thuốc thí nghiệm mới cần chuột vậy?

Bà ta liền không do dự mà đáp, không chút nghi ngờ:

_ À, là loại thuốc Lopin 198.

Nói đến đây, cậu khựng lại một lát, rồi trở lại bình thường.

Bà ta thấy thế liền tiếp lời:

_ Đó là phiên bản mới, nên ta cần vài chuột bạch non nớt một chút.

Vừa nói xong, cậu đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt trở nên như con dao sắt bén, lạnh lẽo cất giọng:

_ Ha, non sao?

Cô chắc chứ?

Bà ta liền không nghi ngờ, ngang hiên cất giọng:

_ Ta chắc chắn, con không tin người cô này sao?

Nhắc đến chữ “tin tưởng”, cậu lại lạnh lẽo hơn, cất giọng chế giễu:

_ Vậy sao… tôi tin bà mà mới tiêm cái loại thuốc đó vào người tôi ấy nhỉ.

Nghe đến đây, bà ta liền run rẩy, mồ hôi toát ra đầy tay.---

Bà ta vừa dứt lời, cậu liền cất tiếng đáp:

_ Loại thuốc Lophin cũ, mà cái bà tiêm cho tôi đó sao?

Chưa kịp để bà ta trả lời, cậu lại cất tiếng tiếp:

_ Hay là thuốc mới nhỉ?

Khuôn mặt bà ta khi nghe đến loại năm đó liền tái mét, sợ hãi, mồ hôi túa ra, trong lòng thầm nghĩ: "L..làm sao có thể… làm sao nó biết được đến loại thuốc đó?"

Bà ta đề phòng nhìn cậu, người cười như không cười kia.

Quả thật, bà ta đã dùng hai loại thuốc đó để thí nghiệm trên người cậu.

Bây giờ lại lừa dối, thử nghiệm phiên bản mới của hai loại thuốc này, chẳng phải họ muốn biến con người thành “máy giết người” hay sao?

Cậu thấy khuôn mặt hoảng sợ của bà ta, bật cười nhẹ rồi hạ giọng:

_ Chẳng phải bà tiêm cho tôi loại thuốc đó sao?

Bà ta lặng thinh, tay run bần bật, khuôn mặt đầy sợ hãi, mồ hôi túa ra.

Cậu vẫn thản nhiên ngồi đó, quan sát bà ta diễn vở kịch của mình.

Không gian trầm lặng một lúc, rồi đột nhiên bà ta đứng dậy, mỉm cười nhẹ:

_ N..nói đến đây thôi, ta về đây.

Nói xong, bà ta xoay lưng rời đi, để cậu ở lại mỉm cười nhẹ.

Chẳng lẽ bà chuẩn bị như vậy mà nghĩ rằng cậu không có biện pháp phòng bị cho cuộc gặp này sao.

Thật ngốc nhỉ.

Cậu đứng dậy, quay lưng rời khỏi biệt thự, dặn dò thuộc hạ và các người hầu, quản gia.

Sau đó lái xe về Trịnh gia.

Trên đường đi, cậu để ý có vài chiếc xe theo đuôi.

Nếu đoán không nhầm, đây là ám sát.

Cậu từng trải qua nhiều vụ ám sát trong 14 năm qua nhưng chưa bao giờ thất bại, liền thầm nghĩ:

_ Ôi, thú vị nhỉ.

Cậu đạp ga, vòng ra đường cao tốc, chạy trên 120 km/h, nhẹ ga xoay vô lăng qua khúc cua 180° đẹp mắt.

Xe của hắn xuất hiện ngang đường, cậu nhàn nhã vượt qua, cất giọng:

_ Để xem, ai săn ai đây.

Chiếc Audi trắng lăn bánh vào ngoại ô, con đường gập ghềnh nhiều khúc cua giúp cậu loại bỏ phần lớn bọn ám sát, chỉ còn vài kẻ cố bám theo.

Cậu đột ngột dừng xe, bên kia cũng dừng.

Bọn ám sát vẫn cười đùa, hiên ngang, kiêu ngạo, rút súng từ lưng quần, tiếng súng vang khắp rừng.

Một lúc sau, chúng im bặt – hết đạn.

Cậu bật cười quỷ dị, giọng lạnh lùng vang lên:

_ Súng hết đạn, thì bọn ngươi hết giờ biểu diễn rồi đấy.

Cậu từ từ rút vũ khí ưng ý nhất ra, từng bước tiến đến gần, nhẹ nhàng cất giọng:

_ Vậy thì tới lượt tôi nhé.

Hai chân bọn ám sát run rẩy, lùi dần, người cậu tiến tới, bọn chúng càng lùi càng vào đường cùng.

Chưa kịp phản ứng, chúng đã cảm nhận được… mùi vị của thần chết đang gõ cửa.

Sau khi xử lý xong, cậu nhìn xuống bộ đồ mình, nhăn mặt rồi buông một câu:

_ Bẩn quá.

Cậu quay lưng, lên xe, phóng ga rời khỏi hiện trường, phóng xe về Trịnh gia, trên đường ánh trăng và đèn đường hắt xuống tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên thân xe trắng.

Khi cậu bước xuống, vẫn còn dấu vết máu trên áo và tay, vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nhàn nhã.

Ngay lúc đó, một giọng quen thuộc vang lên:

_ Cậu chắc chứ, Chí Mẫn bị ám sát!?

Người nói không ai khác chính là thiếu gia Lâm Gia.

Hắn nhìn thấy cậu đầy bất ngờ, trong lòng thầm mừng vì nghĩ rằng nếu cậu bị ám sát, mọi chuyện sẽ thuận lợi cho hắn.

Cậu chỉ nhếch môi cười nhẹ, không nói gì, bước thẳng vào trong, qua hắn mà không hề ngần ngại.

Lâm thiếu gia chợt cảm thấy một luồng sợ hãi len lên, tự hỏi tại sao những kẻ ám sát mạnh mẽ như vậy lại không thể hạ được cậu.

Cậu đi tắm nhanh, thay quần âu, áo thun, khoác thêm sơ mi, dáng vẻ điềm tĩnh, khiêm nhường.

Sau đó, cậu bước xuống lầu, gặp Lâm thiếu gia, nở nụ cười nhẹ:

_ Chào Lâm đại thiếu gia.

Hắn giật mình, như vừa bị kéo từ hố sâu trở về, gượng cười đáp:

_ Cậu không sao là tốt rồi.

Cậu không nói gì, tiến thẳng ngồi đối diện, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự nhàn nhã, tựa như đã đoán trước mọi tình huống.

Lâm thiếu gia chỉ biết gật đầu, không dám làm gì thêm, mặc cho cậu thoải mái quan sát, chơi đùa với hắn theo cách riêng.

__End chương 18
 
Back
Top Bottom