Khác ( FIX) [BL] (12 Chòm sao) Tuổi trẻ tài cao

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
293436890-256-k88140.jpg

( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Tác giả: hong0909090909123267
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

1.

Đây là thể loại đam mỹ, nên những ai kì thị thì có thể lướt qua không đọc
2.

Vì đây là truyện đầu tay nên có thể sẽ không được hay,sẽ có phần nhàm chán
3.

Đọc xong nhớ comment góp ý cho mình nha!



thienyet​
 
Có thể bạn cũng thích !
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
GTNV (đã fix)


Lâm Bạch Dương

Tuổi 17

"tui là bé cừu già trong mùa đông lạnh giá"

Hàn Kim Ngưu

Tuổi 17

" ăn, ăn nữa, ăn nữa nữa, ăn nhiều vào, không ăn tao cũng phải ép mày ăn!"

Hà Song Tử

Tuổi 17

" Xin chào tất cả mọi người, trước khi đi vào câu chuyện thì hãy đừng quên like, share..."

Hoàng Cự Giải

Tuổi 17

" bé cua nhồi bông của t đâu!!!!!!!!!!"

Lâm Sư Tử

Tuổi 17

" bây bị làm sao ấy!"

Dương Xử Nữ

tuổi 15

" đừng tưỡng tôi nhỏ tuổi mà khinh thường,chưa biết ai sẽ phải khinh thường ai đâu"

Lưu Thiên Bình

Tuổi 17

"đâu phải tao muốn đào hoa đâu, tại vì tao quá đẹp trai nên nhiều người mê, mà bây biết mà, tao đâu biết từ chối đâu"

Ngã Thiên Yết

Tuổi 17

"tránh xa tao ra"

Thiên Ma Kết

Tuổi 17

" Thưa thầy, cả lớp không muốn dời ngày kt đâu, ai cũng học bài đầy đủ hết rồi mắc công dời bữa sau mấy bạn quên bài, nên thầy cứ thoải mái kt đi thầy"

Lý Nhân Mã

Tuổi 17

" đừng lười biếng nữa!!!

Đi chơi với tao đi!"

Lục Bảo Bình

Tuổi 17

" đừng thấy mắt tao hơi đỏ với chiếc răng nanh mà gọi tao là ma cà rồng, hãy gọi tao là ma cà bánh "

Vương Song Ngư

Tuổi 17

" ngại lắm đừng chụp lén t, chụp chính diện đi, tao biết tao đẹp trai mà nên cứ chụp thoải mái"

_____________________

Ai hóng couple giống tui hong! :333
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Chap 1


Mưa rơi tầm tã khiến cả bầu trời như muốn sụp đỗ, tiếng nước mưa nặng nề thao túng cả bầu trời đêm, bóng tối bao trùm hết tất thảy mọi vật mà nó đi qua, chỉ để lại một chút ánh sáng chập chờn từ đèn đường.

Cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, nó như muốn nuốt chửng cả màn đêm.

Mặc kệ cho nước mưa tát thẳng vào mặt, người đàn ông đó vẫn kiên trì quỳ trước cửa cổng.

Gió lạnh ùa vào người ông lạnh thấu xương nhưng ông cũng chả dám hó hé một chữ nào.

*KÉT!*

Chiếc cổng sắt cuối cùng cũng đc mở ra, từ bên trong bước ra một người phụ nữ trung niên, thần thái của bà ta ngút ngàn, phải nói rõ hơn là kiêu ngạo, khinh bỉ con người trước mặt.

chẳng buồn liếc mắt lấy ông một cái, bà ta quay mặt qua chỗ khác rồi nói với chất giọng quãng 8 của mình " Ông mau đứng lên đi, đừng ở đây làm bẩn tầm mắt của ta"

" Xin thưa bà chủ, tôi không cố tình chọc giận bà, đến đây tạ lỗi là do tôi tự nguyện, chỉ xin bà đừng làm hại tới gia đình tôi" ông ta nhất quyết cứng đâu không chịu đứng dậy

- "cảm động đấy~ nhưng ngươi, chính ngươi là người đã phản bội bọn ta, đừng tưởng bọn ta không biết những điều mà ngươi vẫn đang làm, thật lòng ta cũng đâu muốn làm hại gia đình ngươi đâu, nhưng khổ nỗi là tìm suy đi tính lại vẫn là có vấn đề bên phía gia đình của m, nên ta buộc phải thu tiêu hết tất cả mọi bằng chứng mà m có được!"

tôi là đường ______________________ phân cách vui vẻ

Cơn mưa tối hôm qua cuối cùng cũng đã tạnh vào sáng hôm nay, thật đáng tiếc cho các bạn trẻ của chúng ta vì đã không còn cái cớ nào để trốn học.

Vì cơn mưa tối qua mà mọi thứ xung quanh trong ảm đạm và bình yên lạ thường.

Thật tuyệt vời biết bao khi mà bầu không khí có thể yên bình đến như thế này, đó là cho đến khi...

"trời ơi,có chịu dậy không hả,mặt trời mọc tới đỉnh núi luôn rồi kìa!!!"

ừ cho đến khi tiếng hét của con người đó cất lên

Mọi người hỏi đó là giọng ai á?

ừm... cái tiếng hét long trời lỡ đất đó còn ai ngoài anh chàng có cặp mắt hồng lè hồng lẹt nữa chứ (tự tra phần gtnv sẽ rõ)

Nhờ tiếng hét *dễ thương cute* đó mà chàng trai với mái tóc chả khác nào người tuyết giật mình lăn đùng xuống giường, đc chào đón buổi sáng bằng nụ hôn từ đất mẹ

"aizzz!

Thằng chó nào

"chịu dậy chưa hả ba thằng choá"vừa dứt câu, cánh cửa bị một cái gì đó đạp gãy (một phút tưởng niệm cái cửa thân yêu)

"dậy ngay cho bố"cậu thanh niên hét thẳng vô tai từng người mà lòng thầm nghĩ *bố đây đã cố dậy sớm kêu tụi nó dậy mà lại không được khen còn được ăn gối miễn phí là sao?!*."

Đứa nào ném cái gối vô mặt lão tử"

"tao ném đó,mày làm cái gì vậy Cự Giải,mới sáng sớm mà mày làm cái gì la làng la xóm vậy"Bạch Dương đáp trả lại.

"hơ hơ,sớm cái đầu tụi bây,6g50 rồi kìa!!"

"6g50 không sớm hả thằng kia"nói rồi Bạch Dương úp mặt vô gối định ngủ tiếp thì...

cậu bật dậy,nhìn thẳng vào tờ lịch như nhìn yêu quái "chết cha!!!!!hôm nay mình tới trường mới,hai đứa kia dậy lẹ lên"

Sau một hồi bị Bạch Dương lẫn Cự Giải quay như chóng chóng thì cuối cùng hai đứa kia cũng đã tỉnh

"trời ơi,ồn quá,không định cho người khác n..."

Song Tử còn chưa nói xong câu thì liền bị tờ lịch ụp thẳng lên mặt

"mày coi coi hôm nay là này gì"

"bây nói gì kì vậy,hôm nay là thứ hai,ngày.....chết moẹ,ngày tới trường mới!"

Song Tử la toáng lên

"mày nói cái gì,ngày hôm nay đó hả"Sư Tử cuối cùng cũng chịu tỉnh dậy,ngồi bật dậy bóp cổ thằng bạn thân mà tra tấn

"t...tao không nói giỡn đâu"mặt Song Tử lúc này đỏ hết cả lên,sắp không chịu nổi nữa rồi "Sư...Sư Tử,mày bỏ tay ra khỏi cổ tao,ngộp thở quá" vừa nói vừa cạy tay cậu ra một cách khổ sở"

"thả thì thả!"

"đi vscn lẹ đi,còn ngồi đó nữa hả,tao cho tụi bây đúng hai phút chuẩn bị,bây mà chuẩn bị không xong thì coi chừng tao"Cự giải trách mắng

Cả ba đứa quay mặt lại nhìn nhau,rồi lại xoay đầu nhìn thằng Giải *ê,ê,hình như thằng này không phải là thằng tèo Cự giải mà mình biết,hình như có người cải trang nó thì phải"

"nhìn cái gì,tao đục vô mặt tụi bây giờ"

"dạ vâng,tụi em xin lỗi anh Cự giải ạ!"

Trong vòng chưa đầy hai phút sau,tất cả đã xong xuôi.Lúc này là 6g53 ... vào tư thế,chuẩn bị,sẵn sàng và... xách dép lên chạy thôi anh em!!!!

"ê,có cách nào để mình quậy phá tan tành mà không bị đuổi học không?"

Song tử vừa chạy vừa cất tiếng hỏi,đơn giản vì nếu lần này ba mẹ mà thấy giấy đuổi học một lần nữa thì chính thức xác định.

"xác định gì,m cũng có bị đuổi ra khỏi nhà đâu,tại giờ mày đang ăn chực ở nhờ nhà tao mà" Sư Tử thản nhiên nói

"trí tưởng tượng của mày hay ghê,định đánh sập cái trường này hay sao mà hỏi câu đó"Bạch dương khó hiểu,bình thường thằng này dại lắm mà sao hôm nay lại hỏi câu gì kì vậy

"tao chỉ sợ bị cắt tiền tiêu vặt thôi,chứ bình thường là tao đốt luôn cái trường từ lâu rồi,mắc mớ gì tao phải sợ"

"wow ,mày nói thật hay,vậy mà lúc ở trường cũ tao thấy mày ôm chân thầy hiệu trưởng khóc bù lu bù loa,miệng còn nói-thầy ơi,thầy đừng đuổi học em mà huhu,em sẽ nhớ trường nhớ lớp lắm huhu"Sư tử giễu cợt nói làm cho cậu kia đỏ mặt.

"t...tao không có nói như vậy nha"

"vậy đó hở,tao có quay phim lại nè,muốn coi hong"Sư tử giơ cao cái điện thoại,vẻ mặt kiểu để xem mày tự tin khoát lát được bao lâu.

"M đưa cái điện thoại đây cho tao"

"Ngu gì đưa" hai đứa đang giằng co thì Sư Tử cảm nhận được hình như cậu dậm trúng cái gì đó mềm mềm thì phải

"S...Sư bảo bối,e...em giậm trúng cái đuôi của con chó dại nhà hàng xóm kìa"Bạch dương khéo nhắc nhở thằng em

"a...anh còn đứng đó nói nữa hả!!!!chạy lẹ đi,hai đứa kia chạy hết rồi kìa"

...

Cuối cùng cũng cắt đuôi được con chó đó,cả bọn thở phào nhẹ nhõm,nhưng đâu ai biết tai hoạ lại ập đến một lần nữa.

"chú bảo vệ khoá cổng rồi kìa!!!!"

Cự giải hét lớn lên cho cả bọn cùng nghe.

Song tử nghe vậy liền vứt hết liêm sĩ của mình xuống dưới đất(có đâu mà vứt),chạy lại chỗ chú mà van xin"chú ơi,đừng đống cổng mà,cho tụi con vô với nha~",dùng cặp mắt long lanh có thể cưa đổ bất cứ cô gái nào để nhìn chú,nhưng rất tiếc nó có tác dụng với chú đâu.

"xin lỗi cậu trai trẻ,nhưng đây là lệnh của thầy hiệu trưởng".Nói xong chú quay đầy bỏ đi,để cả bọn lớ ngơ lớ ngớ đứng ngoài cổng.

Giải:"giờ sao bây"

Sư:"sao hỏi tao"

Dương:"hay mình leo tường đi"

Giải:"ý kiến hay đó,nhưng mà tường cao quá,làm sao trèo qua nổi"

Tử:"mình xếp chồng lên nhau đi,nghe cách đó có vẻ hiệu quả"

Sư:"khỏi nói nhiều triển luôn đi anh em"

mọi việc đều rất suôn sẻ một cách bất ngờ,nhưng tới...đứa cuối cùng Sư tử,cậu định trèo qua,việc này quá ư là đơn giản đối với cậu,đang hí ha hí hững thì phía dưới cái mặt của ông thầy giám thị đâu ra không biết (magic~✨)

"em kia,leo xuống đây mau!"

"em thật sự rất rất xin lỗi thầy,nhưng mà ngu gì em xuống,lêu lêu!)

cậu nhảy lên một cái,phóng cái vọt qua bên kia bức tường.Nhưng đâu ai ngờ,ông giám thị đã đứng sẵn ở đó từ bao giờ!

...................
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Chap 2:Học sinh mới


"làm...làm cách nào mà thầy qua đây nhanh thế,thầy te le pọt qua hả?

Tôi có cách của tôi,giờ mời cậu xuống phòng giám thị-thầy ãm đạm,khoanh tay ung dung bước gần đến chỗ cậu

Thầy ơi,thật ra mọi chuyện ko phải như vậy đâu,em để quên cái cặp ở ngoài cho nên em mới leo ra lấy thôi à!haha em bất cẩn quá

"bên trong trường có chìa khoá sao cậu không lấy mà mở cổng"

"em quên,để lần sau em nhớ"

"còn có lần sau"

"thôi chết cha..."

"xuống phòng giám thị cho tôi,chiêu trò này của mấy cô mấy cậu tôi gặp nhiều rồi!đừng hòng bỏ trốn."

...lớp 12S...

Xin trân trọng giới thiệu,lớp 12S ,lớp học đặc biệt nhất của trường ,và cũng là lớp cá biệt nhất khối 12.

Trong lớp hiện giờ,một khung cảnh hỗn loạn đang diễn ra,nhìn chả khác gì cái chợ.Kim Ngưu ngồi bên trong,cậu gác hai chân lên bàn,thản nhiên mà ngồi ăn bánh,thấy cửa bật mở và bóng dáng của Nhân Mã liền đứng bật dậy mà kéo cậu vô.

"này này,thả tao ra,tao còn phải trực nhật"Nhân Mã cáu gắt nói,người bạn trực chung tuần này với cậu,Thiên Bình hắn trốn đi đâu mất tiêu rồi.Để cậu lại một mình mà biểu sao không tức.Xíu phải đi mách lẻo Xử Nữ mới được.

"Nhân Mã,đừng giận,ngồi ăn bánh với tao đi rồi tao giúp mày cho nha!."

Kim Ngưu đáp,cậu nở một nụ cười toả nắng,ánh hào quang thiên thần hiện lên làm chói mắt cả đám xung quanh,cậu đưa bịch bánh đang ăn dở ra trước mặt Nhân Mã.

"híc ,híc,cảm ơn mày nha Bò,chỉ có mày là thương tao thôi huhu ,tụi kia chết hết rồi!"cậu rưng rưng nước mắt,ôm chằm lấy cậu bạn thân nhưng tay kia cũng không quên bóc bánh bỏ vào miệng.

Bầu không khí đang rất vui vẻ thì Bảo Bình đột ngột xuất hiện trước mặt cả hai,làm Nhân Mã hết hồn, không kìm được mà thốt lên vài câu tục tĩu(tạm thời đã bị cắt bỏ).

"hết hồn mày,xuất hiện đột ngột vậy làm tao muốn rớt tim."

Thấy Nhân Mã nói vậy,hắn không đáp mà chỉ nở một nụ cười.Bỗng Kim Ngưu để ý thấy trên tay Bảo bình có một vài gói gì đó rất đẹp,sao nhìn chúng cứ giống như-

"A!kẹo,cậu mua mấy cây kẹo đó ở đâu vậy?"

Kim Ngưu hớn ha hớn hở chồm lên phía trước.

"ha"hắn đẩy gọng kính một cách đắc ý *cuối cùng cũng đã có người nhìn thấy* "hừm,nếu như cậu đã hỏi thì tôi xin trả lời,đây là sản phẩm có một không hai chưa được công bố trên thị trường".

"ăn được không vậy?"

Nhân Mã hơi nghi ngờ.

"tất nhiên là được,đảm bảo 100% là không đau bụng,thử đi!ngon lắm ^v^".

"thiệt hả,đưa cho tôi!cho tôi!"cậu vui lắm vội vàng nhận lấy kẹo từ tay Bảo Bình,liền chia cho Nhân Mã một nữa,những viên kẹo đầy đủ sắc màu trông thật bắt mắt,mùi hương cũng không tệ,điều này đối với một con heo nào đó thì đây là một điều rất chi là may mắn.Cậu chuẩn bị cho chúng vào hết trong miệng thì một cánh tay đưa lên,nắm chặt lấy tay cậu.

"Kim Ngưu,cậu dừng lại,đó là vật thí nghiệm của thằng Bình đấy?!".

"thiệt hả,may quá tôi chưa ăn,cám ơn cậu nhiều nha Song Ngư".

*chết mợ ,bị phát hiện rồi,thôi thì nhân lúc tụi nó không để ý thì mình chuồn thôi,bye bye!"

"ê thằng kia,mày cản có mình thằng Bò vậy? sao không cản tao,xuyết chút nữa là tao bỏ hết chúng vô họng rồi"Nhân Mã bực tức,cậu đã quá chán nản với việc ăn cơm chó mỗi ngày rồi , *ông đây còn muốn tử tế nên ông chọn cuộc sống ế hết đời chứ không phải là không ai yêu đâu nhá! (◡‿◡✿)*

"mày nghe tao nói với Tiểu Ngưu rồi thì tự bỏ tay xuống đi,có ai rãnh đâu mà giữ tay mày lại 🙂"

*Đó đó biết ngay mà,thằng này chỉ dịu dàng với mỗi mình vợ nó thôi,hừ!bố mày khinh ┌∩┐(◣_◢)┌∩┐ *

"Tiểu Mã Mã,mày bị làm sao mà đứng đơ ra đó thế"

"chắc cậu ta bị chấn thương tâm lý thôi kệ đi .Mà nè Ngưu bảo bối,tôi mà không cản cậu kịp là cậu ăn mất chúng vào bụng rồi đó nha,nên là....."

"hửm?nên là?"cậu nghiêng một bên đầu tỏ vẻ khó hiểu

"nên là cậu phải trả ơn cho tôi"

"ừm...à chủ nhật này mình xem phim được không,tôi mới được tặng hai chiếc vé miễn phí nè"

"được đó,vậy mấy giờ phim chiếu"

"chắc khoảng chừng 7h tối"

"vậy hẹn gặp nhau lúc 6h ở công viên gần nhà nhé!"

"đc,hẹn gặp"

Song Ngư gật đầu tỏ vẻ hài lòng,trước khi quay lại chỗ ngồi thì không quên tặng cho cậu một cái hôn má ngọt ngào.

*má ơi!cứu mạng*Nhân Mã thầm châm bím,*có cần rắc cơm chó kiểu như vậy không hả?* ,mấy thằng còn lại trong lớp cũng chả quan tâm,bọn này đã quá quen với bầu không khí phấn hồng của cặp đôi này rồi.

*Thấy mà chán,thử hỏi có ai xui hơn Mã Mã tui không,sáng thằng trực nhật chung thì bỏ đi tán gái,ở chung với thằng bạn thân thì liền bị ăn một tràng cẩu lương full HD chất lượng THẤP!.Hừ!hôm nay là cái ngày quỷ quái gì không biết.,biết vậy ở nhà ngủ cho nó lành*.

.....

Cánh cửa bật mở ,cả lớp bắt đầu ổn định chỗ ngồi, bóng dáng Xử nữ xuất hiện trước cửa,cậu đứng quan sát lớp học một lúc rồi mới cất bước về chỗ.Cậu vừa ngồi xuống thì đúng lúc giáo viên vào,theo sau ông là ba học sinh khác.Ông đứng lên bục giảng và nói:

"cả lớp trật tự ,hôm nay lớp chúng ta sẽ có bốn bạn chuyển đến,các em nhớ giúp đỡ các bạn nhé!"nói xong,ông quay sang cười với mấy cậu học sinh mới

"nào,các em hãy tự giới thiệu với cả lớp nhé!"

"vâng ạ!"

Song Tử lăng xăng,xung phong giới thiệu trước

"Xin chào,tên tôi là Hà Song Tử,mong mọi người giúp đỡ"Song tử vui vẻ giới thiệu

"chào tất cả mọi người,tôi là Hoàng Cự Giải,sẽ là thành viên mới của lớp nên có gì sai sót thì mong mọi người bỏ qua nhé"Cự Giải nói,cậu giơ một tay tỏ ý chào.Mặc dù không hề thả thính nhưng có một người vẫn bị dính. (ủa gì kì dzậy?)

"hello,Lâm Bạch Dương là tên tôi,mong có thể hoà hợp với mọi người,còn người kế bên là em trai sinh đôi của tô..." cậu quay đầu định kêu thằng em thì...

"Trời ơi!thằng Sư đâu mất tiêu rồi!!!"

Lúc này Bạch Dương mới chợt nhận ra vấn đề rằng mình đã lỡ bỏ quên thằng em lại rồi!

Tử:ủa tao tưởng nó đi chung với bọn mày từ nãy tới giờ

Cua:đâu,tao tưởng nó đi theo mày chứ

Dương:trời ơi!tiểu bảo bối của tao!!!!

Tử:mày bớt la đi không tao dán miệng mày lại giờ

Anh vừa dứt lời thì cánh cửa bật mở,người đó.....là Sư tử.Bằng một cách thần kì nào đó mà cậu thoát được ông thầy giám thị,cậu đứng trước của lớp thở hồng hộc.*ủa vậy là mình vào kịp lúc mà đúng không?ĐÚNG KHÔNG?có ai trả lời cho tôi với,não của tôi vẫn chưa xử lý xong đống dữ liệu phức tạp này."

"A!Sư tử bảo bối của anh" anh tưởng là mất em mãi mãi rồi chứ(?)"

"tên Sư Tử sao?"

Thiên yết tháo chiếc tai nghe xuống,lén nhìn vào cậu bạn vừa mới chạy vào lớp "cậu ta.........."

Xử Nữ từ nãy đến giờ chán nãn,lại sắp có thêm nhiều việc cho cậu rồi*lại thêm một đám phiền phức*,nhưng khi thấy bóng dáng Sư Tử thì cậu lại khá bất ngờ đấy,rồi lại nở một nụ cười nhếch mép

*Sư Tử,cuối cùng em cũng đã được đọ sức với anh rồi,a!thật mong chờ quá đi*

"Sư Tử bảo bối,em đã đi đâu vậy,em có bị sao không,em bị lạc hả ,em...bla...bla"Bạch Dương nhảy bổ vào người cậu,ra sức hôn lấy hôn để

"cả lớp trật tự "thầy gõ mạnh cây thước xuống bàn,tiếng rầm làm cả đám được một phen hú hồn chim én.

"cậu bạn mới vô,tại sao em lại vào trễ thế"thầy nở nụ cười hiền từ,niềm nở nhìn cậu.

"dạ lúc đầu em đi chung với mấy bạn này,vì một sự cố hi hữu nên em bị tách khỏi nhóm ạ"cậu gãi gãi đầu nói

"thôi được rồi em giới thiệu bản thân mình đi"

"à...xin chào,tôi tên Lâm Sư Tử,mong mọi người giúp đỡ"

"được rồi,chào mừng các em,thành viên mới của lớp 12S,thầy mong học kì này sẽ là một kỉ niệm tuyệt vời đối với tất cả các em,những bạn mới vào hãy chọn mấy chỗ trống cuối lớp ngồi nhé,ngày mai thầy sẽ sắp sếp chỗ lại.Nào,bây giờ Chúng ta chuẩn bị vào giờ học thôi"

.........

Sau một tiết học mệt mỏi thì cuối cùng giờ ra chơi cũng đến

"nè,nè các cậu là học sinh mới đúng không,muốn làm bạn với tụi này không"Nhân Mã nhí nha nhí nhảnh chạy nhanh lại chỗ của bốn người họ,cậu chìa tay ra nở một nụ cười thật tươi,sẵn tiện kéo Kim Ngưu đi luôn.

"ê tụi bây,mình có bạn mới kìa"Cự Giải đứng phắt dậy,cậu cũng chìa tay ra,nắm chặt lấy tay Nhân Mã mà lắc

"tui tên là Nhân Mã còn đây là bạn thân của tui Kim Ngưu"

"à tui tên Cự giải,ngồi kế bên là đám bạn ngố của tui,Sư Tử,Bạch Dương với Song Tử"cậu vui vẻ giới thiệu,bỗng chợt phát hiện ra từ nãy đến giờ mặt thằng Song tử cứ đơ ra,không nói cũng biết rằng anh chàng đang cảm nắng.

"ê,triệu hồi Song Tử"cậu đập mạnh cánh tay vào lưng anh làm anh chợt bừng tỉnh

Thoát khỏi dòng suy nghĩ của chính bản thân,anh quát lớn"cái thằng này mày làm cái gì vậy hả?"

"tao nói mày có nghe cái khỉ gì đâu nên tao bắt buộc phải đánh mày thôi"cậu tức tối hét lại

"Mày nói đàng hoàn không được à"

"Tao nói đàng hoàng thì mày cũng có nghe cái khỉ gió gì đâu"

Cả hai chả ai chịu nhịn ai,suốt ngày gây chuyện.

"Hai cậu đừng lo,chuyện này xảy ra như cơm bữa ấy mà"

...

Xử Nữ ôm sách vở của mình,định lại nói chuyện với Sư Tử một chút thì một thân hình cao lớn không xác định chắc ngang đường của cậu.

"này,Ma Kết cậu tránh sang một bên cho tôi đi"cậu tỏ ý khó chịu,cố gắng đẩy anh tránh ra.nhưng cậu thì quá nhỏ con nên tất nhiên là kéo không nổi

"đi xuống Hội HS với tôi giải quyết công việc"

"Xíu nữa đi,bây giờ tôi có việc rồi"

"cậu phải đi với tôi,chúng ta có một núi công việc cần giải quyết"

"không,tôi không đi,cậu giải quyết giúp tôi một chút đi,tôi nói chuyện một lát rồi xuống với cậu"

anh chả thích nói nhiều,trực tiếp xách cậu lên,nhìn có khác nào xách bịch RÁC !

"thả tôi ra"cậu giãy đành đạch hòng có cơ hội trốn thoát

"này là lỗi do cậu,tôi nói cậu không nghe"

"thả tôi ra,thả ra..."cậu lải nhãi làm anh mất hết kiên nhẫn

"giờ cậu có im không,cậu mà còn lải nhải nữa thì tôi sẽ hôn cậu đấy"

"..."

.........................
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
chap 3:ngoại truyện(Song Ngư-Kim Ngưu)


Cậu đèo tôi trên chiếc xe đạp đã cũ nát,bầu không khí có chút ngượng ngùng nhưng lại vô cùng ấp áp.

Tôi và cậu,chả ai dám nói với ai một câu nào.lòng tôi bồi hồi,khó hiểu với chính bản thân mình,rốt cuộc cậu là ai mà lại có thể khiến trái tim tôi đập loạn nhịp như vậy,dường như tôi nghĩ rằng mình có thể thấy được sợi dây gắn kết giữa hai ta.bản thân tôi luôn chán ghét những tiếng ồn của đô thị,lâu lâu chỉ muốn chạy đi thật xa để nhìn ngắm nhìn những thứ ta chưa từng biết,khung trời tuyệt đẹp ấy chỉ có tôi với cậu.Hãy cùng nhau tìm kiếm một vùng đất yên bình chỉ có hai đôi ta.

-kim ngưu,chúng ta đi thôi!

...

Buổi sớm tiết trời se lạnh,màn sương mờ ảo bao trùm cả công viên.Bóng dáng nhỏ bé của một cậu học sinh đang đứng chờ trước cổng,đôi mắt long lanh nhỏ bé,mái tóc xanh biển,làn da hồng hào,đôi má như hai cái bánh bao của cậu nhìn chỉ muốn nựng.

bộ đồ hôm nay cậu mặc khá đơn giản nhưng nó lại toát lên dáng vẻ dễ thương không tài nào diễn tả nổi,một chiếc áo hoodie có in hình chú khủng long,cộng thêm một chiếc quần lửng màu nâu,phụ kiện cậu lựa chọn mang theo hôm nay là một chiếc túi ngang hông.cậu đứng một góc khoanh tay,phồng hai má lên,không biết sao người cậu chờ lâu tới thế nhỉ ?

-hừm,đợi nãy giờ mà chả thấy Song ngư đâu,xíu phải bắt đền cậu ấy mới được.

Cuối cùng,anh chàng mà cậu vừa mới nhắc tên cũng đã đến,chắc vì quá lo lắng cho ngày hôm nay nên tối qua có lẽ anh đã bị mất ngủ,Nhưng điều đó không làm suy giảm đi độ toả sáng của anh.Coi bộ anh chàng này cũng đã phải chải chuốt khá nhiều nhỉ.

Áo sơ mi trắng được kết hợp với quần jean xám,anh khoác lên mình một chiếc áo khoác màu xanh lục cùng với chiếc nón đội ngược.

Khi nhìn thấy cậu,cậu nhóc khủng long,không nói nhiều anh chạy nhanh đến chỗ cậu đang đứng,trực tiếp bế cậu lên xe

*ủa,mình mới bị bắt cóc hả*

Đợi một lúc lâu thì cuối cùng cậu cũng hiểu ra vấn đề,ra sức gào thét inh ỏi nhưng đã quá muộn,chiếc xe đạp đã lăn bánh hồi nào không hay

-anh là ai,thả tôi ra,anh có tin là tôi la lên không!

-Kim Ngưu,cậu đừng la,tôi sợ đấy

-ủa,Song ngư,cậu cũng bị bắt cóc chung với tôi hả?

-đâu,người bắt cóc cậu là tôi mới đúng nè-anh cười hè hè tỏ vẻ nham hiểm

-cậu bắt cóc tôi làm gì,trong người tôi đâu có vàng bạc châu báu gì đâu

-à không,tôi đang đem cậu về cho ba má tôi gặp mặt sớm để nhanh chóng tiến hành hôn lễ cho hai đứa mình (lộn kịch bản rồi ba ơi!)

-mà nè,Song Ngư,cuối cùng cậu cũng tới,bắt tôi đợi nãy giờ

-xin lỗi,xin lỗi xíu tôi đền bù cho cậu nha,được không?

-thôi thì cũng được,tạm tha cho cậu đó-mặc dù nói là tha nhưng cậu vẫn bày ra vẻ mặt hờn dỗi,cậu phòng hai má lên trông thật đáng yêu thiếu điều anh muốn cắn vào nó một cái

-thôi nào,Tiểu Ngưu bảo bối,cậu nói là không giận tôi nữa mà

-tôi có giận cậu nữa đâu,do cậu tự nghĩ thế thôi,với lại ai là bảo bối của cậu chứ-

-à,tất nhiên rồi,cậu đâu phải bảo bối của tôi đâu,cậu là cục nợ của đời tôi mới đúng ,haizz cậu cứ ăn như vầy hoài chắc mai mốt tôi gánh cậu còng lưng luôn quá.

*song ngư,ngươi đc lắm,nếu như ngươi đã thích chọc lão tử đến vậy thì đừng trách vì sao lão tử ác*

Nói rồi cậu nhéo mạnh vào eo anh chàng một cái đau điếng làm chiếc xe mất đà cứ nghiêng qua nghiêng lại,xuyết chút nữa là cả hai cắm đầu xuống dưới đất rồi

-ui chết,xin lỗi cậu nha!tại tui ngứa tay quá ấy mà!

-ngứa hả,hay để tôi gãi cho ha!-mặc dù đau đấy nhưng anh vẫn cố vẻ ra một nụ cười 'méo mó' thật đẹp,nhưng lòng lại thầm nghĩ

*quân tử trả thù 10 năm chưa muộn*

-tôi nhéo như thế còn nhẹ đấy nhá,gặp đứa khác là nó kí đầu cậu lâu rồi

-thôi được rồi bảo bối,chúng ta cùng tới quán kem chuộc lỗi cho cậu nhé!

-thiệt hả,vậy mình đi lẹ lên

Hoàng hôn đang dần buông xuống,chiếc xe đạp ấy chạy dọc theo bãi biễn,bóng dáng hai người họ dần khuất đi xa,nhưng tiếng cười đùa của bọn họ vẫn vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh của bãi biển.

Đến nơi,hai người họ tấp vào một quán kem nhỏ,hình thức trang trí của quán rất sạch sẽ và thoáng mát,tạo cho các vị khách một cảm giác dễ chịu.Đúng là một nơi lý tưởng để hẹn hò.

-kim ngưu,cậu phải chờ tôi cất xe đã chứ-anh thở dài,nhìn con người trước mặt đang tung tăng

-hehe tại tôi háo hức quá,cậu đi cất xe đi,tôi đi lựa chỗ ngồi trước cho

Sau khi anh vừa cất xe,hình ảnh đầu tiên hiện lên trong mắt anh chính là một thân hình nhỏ bé tinh nghịch đang ngồi ngắm ngứa cây kiễng trên bàn...ủa không,nếu nhìn kĩ lại thì hình như cậu đang liếm chứ không phải ngắm!

*ew ,đắng quá*cậu thầm rùng mình,tự hỏi *lá gì mà đắng dữ thần,lấy về một ít trêu thằng Nhân Mã cũng được quá ha*

-này,kim ngưu,cậu làm gì đó

-tôi có làm gì đâu,chỉ đang ngắm ngía cây thôi à-nghe thấy tiếng anh lại gần,cậu lặp tức bỏ chiếc lá xuống sàn (xả rác bừa bãi nha!)

-có thật không đó hay là cậu-

-cô ơi,cho con gọi kem ạ!

-sao tôi chưa nói hết câu mà cậu lại chen vào lời của tôi thế

-ủa cậu có nói hả,xin lỗi nhiều nhen,tui không để ý,hihi

Đến mức này thì anh cũng chỉ biết lắc đầu ngán ngẫm với cái con người trước mặt,có vẻ trò đùa sẽ khá vui đấy nếu như không có hai chữ "hihi"

-này,song ngư,cậu mau gọi đi

-à,vậy cô cho con một ly kem nhãn

Kem đã bưng ra,cậu ăn rất khí thế cho dù nó có lạnh đến mức nào.ăn xong phần kem của mình thì cậu lại nhìn sang cậu bạn trước mặt với ly kem còn nguyên chưa đụng gì tới

-nè,tên cá ngừ kia,bộ cậu không định ăn hả

-xíu tôi ăn

-thôi,xíu cậu ăn là nó tan chảy rồi đó

-cậu nói đúng,nó sắp chảy tới nơi rồi,phải làm sao đây

-cậu mau đem bảo quản đi

-bảo quản,bảo quản ở đâu

-bảo quản trong bụng á!

-nhưng bảo quản trong bụng ai bây giờ?

-nếu như cậu không muốn bảo quản nó thì có lẽ câu nên đưa cho người trước mặc cậu để họ bảo quản giùm á!

-ngồi trước mặt,ngồi trước mặt tôi đâu có ai đâu.

-một người bạn của cậu tên là Kim Ngưu ấy

-lạ quá,tôi không có bạn nào tên là kim ngưu hết.

*hừ,thôi được rồi,vì ly kem,mình phải cố nhịn*

-người đó là kim ngưu...bảo bối của cậu đấy!

-à bảo bối,cậu muốn ăn kem hả

*lươn lẹo vãi củ beep*

-nè bảo bối,sao cậu không nói sớm,ăn đi rồi chúng ta đi xem phim nè!

*nể mặt ly kem nên tôi mới ăn đấy nhé!lần sau thì có nằm mơ thì chuyện này cũng không xảy ra đâu*

-sẳn tiện đây tôi nói luôn,nãy giờ có mình cậu ăn à nên cậu tự tính tiền nhé!-Kim Ngưu đơ mặt ra,chuẩn bị lấy đà ném thẳng ly kem vô bản mặt của cái con người nghiệp chướng kia

-ê,ê bảo bối đừng nóng vội,tôi chỉ nói đùa thôi mà.

..............

Tiếp tục cuộc hành trình,cả hai đến rạp chiếu phim,tâm điểm của buổi đi chơi ngày hôm nay

Bọn họ tiến thẳng vào trong rạp,không khí trong đây coi bộ khá mát mẻ,nhưng mà sao cậu lại cảm thấy lạnh gáy thế nhỉ,giống như có điềm sắp xảy ra

-bảo bối cậu kiểm tra vé chưa đó-Song ngư lay mạnh khiến cậu chợt bừng tỉnh

-à...rồi,bộ phim chúng ta sẽ coi là.....................

-ủa,kim ngưu,sao cậu đứng hình rồi,đừng nói với tôi là phim tình cảm đấy nhé,hihihi

-song ngư à,tôi nói cậu nghe,chúng ta coi phim tình cảm còn đỡ nhưng mà đằng này,người ta tặng cho tôi vé phim kinh dị,phim kinh dị đấy nhé!!!

-phim ma,phim ma!-anh hét lớn lên,không giấu được nỗi niềm vui sướng trong lòng

*ôi trời,là phim ma,phim ma,mình phải tận dụng thời cơ này mới được*

-bảo bối,người nào tặng tấm vé cho cậu thế?

-thôi đừng có hỏi,tôi không buồn nghĩ đến

Đến quầy soát vé,ánh mắt của nhân viên nhìn họ một cách kì dị,nhìn hai người cứ như hai con xác sống tiến thẳng vào rạp vậy.

Kim ngưu thì hồn lìa khỏi xác từ lúc soát vé,còn thằng kia thì...thật sự là chả muốn nói,nó ôm chằm lấy cậu,không phải nói là nó leo lên người cậu luôn rồi.

-kim ngưu ơi,sao cái buồng chiếu phim vắng người thế

-im ngay,cậu mà còn nói nữa thì đừng trách tôi ác

Hành trình Xem phim của hai người thì cũng chả có gì đặc biệt,chỉ là song ngư bám riết vào cánh tay cậu,miệng thì cứ sợ này sợ nọ,còn cậu thì...chết quách từ đời nào rồi.

Xem phim xong thì cũng chả có gì đặt biệt,anh thì đang ngồi hí ha hí hửng đợi chờ người mới chạy thục mạng vào nhà vệ sinh để...abcxyz(tự biết đi ha)

...

-nè kim ngưu,hôm nay đi chơi vui ghê á!mà giờ mình sẽ đi đâu tiếp dạ

-đi về,không đi cái gì nữa hết!!!

...
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Tung couple


Couple lên sàn

Mấy đứa chuẩn bị nào!

Công × thụ

Bảo Bình × Bạch Dương

Song Ngư × Kim Ngưu

Thiên Yết × Sư Tử

Song Tử × Nhân Mã

Ma Kết × Xử Nữ

Thiên Bình × Cự Giải

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Christmas Special


Hô hô hô,merry christmas!Lời đầu tiên,tui xin chúc mọi người có một mùa giáng sinh an lành,ấm áp và hạnh phúc bên người thân!!!.Và tui xin cám ơn nhà tài trợ "thằng bạn mất dạy" đã giúp đỡ tui viết nên christmas special.Ê mà,nếu như mày có xem được dòng này thì tiện thể cho tao xin lỗi vì chưa trả cho mày 5 nghìn đồng từ năm ngoái đến giờ nha!!!!làm ơn đừng tính thuế nha anh bạn.

Trong phòng chat dành cho hai thằng bố láo

wò: ê,cảm ơn mày nha bạn tốt.

leon: không có gì,mấy chuyện này tao quá rành!

wò: vậy mày có muốn tao tặng quà gì ko?coi như tao cảm ơn.

leon: ........... không bt.

wò: nói đi,đừng có ngại.

leon: à~ mày định chơi trao đổi quà chứ gì.

wò: mày đọc truyện miko nhiều quá riết lú hả.

leon: -_- .

leon: hay mày tặng tao một vé ăn ngon ngủ yên đi.

wò: tao không phải là người điều khiển giấc ngủ nha!

leon: hay là một bữa KFC thượng hạng.

leon: hay mày bao tao một bữa buffet sang chảnh đi!

wò: thằng quỷ,bố làm gì có tiền mà bao mày!

leon: vậy mày tặng tiền cho tao đi >🙂)

wò: mày bớt đi nha thằng kia!

leon: A!tặng cho tao 10 cây viết xanh hạng đắt tiền cũng được.

wò: vãi củ lạc,đàng hoàng giùm tao cái,không tao chạy thẳng qua nhà mày may cái mỏ mày lại giờ.

leon: vâng ạ!em xin lỗi anh

leon: vậy còn một lựa chọn cuối cùng,tặng cho tao chiếc khăn tay đi.

wò: cuối cùng cũng có một món đàng hoàng,

wò: coi bộ hôm nay tiểu mỹ thụ của tao đã biết suy nghĩ thông suốt!

leon: mày im ngay,bày đặc nói người khác trong khi đó bản thân mình cũng là thụ.

wò: ...

Thôi,không luyên thuyên dài dòng nữa,chúng ta hãy cùng bắt đầu câu chuyện ngày hôm nay nào!!

(lưu ý: nội dung không liên quan đến cốt truyện chính)

---------------------------------

Cái lạnh ngoài trời khiến cho người khác phải run rẩy,sương mù lan toả buổi sớm khiến cho người ta chẳng muốn chui ra khỏi giường mà đi dạo phố,và Kim ngưu chính là một ví dụ điển hình.

Trời thật sự rất lạnh,cậu chẳng muốn rời khỏi chiếc chăn quý giá của mình chút nào,thà đánh chết cậu còn hơn là bắt cậu rời giường.

-Kim Ngưu,cả đám đợi mày ở dưới lầu được nửa tiếng rồi đó,mày mà còn chậm trễ nữa là tụi nó lên thẳng đây lôi mày xuống đó-Nhân mã chán nản nhìn cậu bạn thân ngủ mà nước dãi chảy ròng ròng ướt hết cả gối.Nhân mã cố gắng lôi cậu dậy nhưng lại bất thành.

Nói tới cái việc nướng khét giường,Kim ngưu nhận mình là số 2 thì không ai dám nhận là số 1.

-ưm~cho tao ngủ thêm một tí nữa thôi-nói rồi cậu lại lết lên giường chùm chăn lại mà ngủ tiếp.

-chẳng phải tối hôm qua cậu còn hùng hổ nói hôm nay nhất định sẽ dậy sớm chọn quà giáng sinh cho Song ngư sao-Nhân mã thật chẳng muốn nhìn.

Bây giờ Mã Mã có hai sự lựa chọn,1 là kêu tụi kia lên lôi thằng Ngưu xuống,2 là đành chia buồn cùng anh Ngư rồi,không biết sau cái vụ này anh có tự khoá cửa ở trong nhà vệ sinh mà khóc lóc than trời thân đất không nhể.

Nhân mã chưa kịp chọn phương án phù hợp thì cả đám đã đứng trước của phòng,dẫn đầu không ai khác chính là chị Xử.

-cả đám xông lên!!!lôi thằng Ngưu dậy.

Kim ngưu lúc này bị đẩy cái ịch xuống đất.

*anh thật sự xin lỗi bé chăn,anh xin lỗi vì đã không bảo vệ được bé,chúng ta phải từ biệt ở đây rồi!*

Giữa cú va chạm mạnh giữa hai cái bàn toạ và mặt đất thì cuối cùng Tiểu ngưu cũng đã tỉnh,cậu đứng ngơ ngác khoảng chừng 30 giây rồi mới tá hoả chạy thục mạng vào nhà vệ sinh.

-cuối cùng thì thằng này cũng đã phản ứng với lời nói của tụi mình-Cự giải nói

Khoảng chừng 10 phút sau thì Kim ngưu bước ra

Cậu ăn mặc khá đơn giản,một chiếc áo thun đen với quần jean xanh dương đậm.

-ra rồi đó hả,tao tưởng mày ngủ trong đó luôn rồi chứ-Bạch dương thầm châm bím

-mày nói quá,tao chỉ lỡ ngủ quên một chút thôi mà.

-một chút của mày bằng nửa tiếng chờ đợi của tụi tao đó-Sư tử nhíu mày tỏ vẻ khó chịu

-thôi mà~xin lỗi bạn hiền,cậu lại vuốt ve vai Sư tử

-thôi được rồi chúng ta đừng lãng phí thời gian ở đây nữa,mau đi chọn quà giáng sinh thôi!

----------------------------------

Cùng một thời điểm đó,một nhóm thanh niên trai tráng có tính cách "hơi bị" ẻo lả đang đi trên đường tìm quà cho bảo bối của họ.

-bây ơi~lạnh quá!

-mày trai tráng gì kì vậy Thiên Bình,mạnh mẽ lên coi-Song ngư quật thẳng một cái đau đớn vào lưng Thiên bình làm cậu ta vừa đi vừa ôm lưng trông thật đáng để người ta "thương hại"

-tao thấy thằng Song ngư nói đúng rồi đấy,mày mà cứ ẻo lả như vậy thì làm sao mà làm nóc nhà được-Song tử quay qua,đánh Thiên bình thêm một cái,nhưng lần này không phải là vào lưng mà là vào mông...VÀO MÔNG ĐẤY!!

-thôi mày ơi,đừng có mà nói điêu,tất cả mấy thằng ở đây đều mất con mẹ nó nóc từ lâu rồi,chỉ trừ thằng Yết ra thôi!

Thiên yết nghe vậy cười thầm *bảo bối của tao quá hư nên cần phải được dạy dỗ thật kĩ càng và chu đáo*

-------------------------------

ở một cửa hàng bán đồ giáng sinh

Cả 6 bé thụ đang loay hoay tìm quà tặng thích hợp cho nửa kia của mình

-nè Nhân mã mày mua gì thế-Sư tử chạy lẹ đến chỗ Nhân mã,thấy cu cậu đang nhìn chăm chăm vào một bộ cốc thuỷ tinh trông rất đẹp.

-tao đang suy nghĩ không biết nên tặng cho Song tử cái gì,nhà nó cái gì cũng có nên tao sợ sẽ bị trùng.

-tặng quà bằng tấm lòng mà cái thằng này-Cự giải nghe vậy,liền nhanh chóng khoác tay lên vai cậu.

-ừ,tao thấy mày tặng bộ ly đó cho Song tử đc đó,nhìn chúng đẹp ha-Xử nữ cũng lại gần,khẽ lấy tay xoa đầu cậu làm chúng rối bời.

-cảm ơn mọi người nhiều,vậy mọi người chọn xong đồ cho mình xong chưa.

-rồi nha!-cả đám đồng loạt lên tiếng

-vậy xuất phát tới điểm hẹn thôi-Kim ngưu chạy tới kéo tay Nhân mã ra khỏi cửa hàng

-tao đang lo không biết tụi kia có tới đúng giờ không kìa?-Bạch Dương thở dài

-hehe,anh cứ đứng đó mà thở dài đi nhe, chứ Yết của em thì chắc chắn là không bao giờ trễ hẹn rồi-Sư tử tự tin vỗ ngực,đặt sự tin tưởng 100% vào anh,mong anh có thể ban phát cho cậu một chút sĩ diện.

-em thì sướng nhất rồi~

-----------------------------

6h tối

-Trời ơi!!khi nào bọn nó mới tới!!!tui hết kiên nhẫn rồi nha-Sư tử bực tức hét lên

-nào nào!Sư tử mày bình tĩnh lại coi,tụi nó nói là tụi nó tới liền mà-Kim ngưu đi lại trấn an cậu.

Kim ngưu vừa mới nhắc tào tháo thì tào tháo đến ngay,các anh chàng "mất nóc" chạy vội lại chỗ của vợ mình.

*...Thiên yết đâu rồi?* cậu đứng lớ ngớ nhìn qua nhìn lại nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng anh đâu.

Cậu liền đến kéo áo Bảo Bình hỏi:

- này,cậu có thấy Thiên yết đâu không?

- không,lúc chúng tôi đến đây thì đã không thấy cậu ấy rồi

Sư tử đứng một gốc,tâm trạng cậu giảm sút đáng kể,cậu nhìn những cặp đôi khác ân ái nhau mà cảm thấy ghen tị.

cậu thầm chấn an bản thân

*Chắn chắn cậu ấy sẽ không quen buổi hẹn này đâu,tất nhiên rồi cậu ấy là Yết Yết của mình cơ mà,chắn chắn cậu ấy sẽ tới mà......đúng không.....?*

-nè Sư bảo bối em không đi cùng bọn anh à-Bạch dương lên tiếng,đánh bay những dòng suy nghĩ tiêu cực trong cậu.

-à...mấy anh đi trước đi,em đứng đây chờ Thiên yết một lát,xíu nữa bọn em đuổi theo mọi người sau.

-em có chắc không?-Bạch dương nhíu mày.

-tất nhiên rồi!em phải đứng đây,chờ đến khi nào cậu ấy tới thì em sẽ xử đẹp cậu ấy!-cậu cố vẻ ra một nụ cười thật đẹp để anh mình bớt lo lắng.

Đến nước này thì Bach dương cũng chỉ biết thở dài,cậu tôn trọng quyết định của em mình,khẻ gật đầu rồi nhanh chóng rời đi.

tất cả mọi người dần tản ra,để lại mình cậu ngồi gục trên ghế đá nhưng ánh mắt vẫn hướng về chiếc cổng sắt mong có thể tìm thấy bóng dáng quen thuộc.

--------------------------------

Nhân mã nhanh chân kéo Song tử đi dạo quanh,con đường náo nhiệt đầy người qua lại.Hiển nhiên thôi,vì đây là một khu phố rất nổi tiếng với những món đồ lưu niệm đặc sắc,món ăn đường phố thơm ngon mà đặc biệt hôm nay còn có một sự kiện đón giáng sinh trên đường phố lúc 9h.

Nhân mã dẫn anh đến một quán bán bỏng tuổi thơ mà lâu rồi cậu không được ăn.Hồi nhỏ cậu hay tới đây để nổ bỏng cùng mấy đứa trong xóm nhưng thời gian dần trôi đi,dường như người ta đã quên mất đi hương vị tuổi thơ,các quán bỏng dần dần khó tìm hơn bao giờ hết.

-Này hôm qua tôi bảo cậu chuẩn bị gạo cứng cậu có chuẩn bị chưa?

-ấy chết,tôi quên rồi!

Nghe thấy vậy,cậu đưa một tay lên,phản ứng kịp thời hắn vội vàng che tai lại

*ha!cậu định nhéo tai tôi chứ gì*,có lẽ bị cậu nhéo nhiều quá nên hôm nay rút được một cái kinh nghiệm đầy xương máu nhưng anh đâu biết rằng ...

-ai ya!!!!!!!!đừng nhéo,thả raaaaaa,đau quá!!!-hắn kêu lên một cách đầy thảm thiết

-cậu đừng tưởng tôi ngu mà chỉ biết nhéo một chỗ

-thôi mà!!cho tôi xin lỗi,dù gì cậu cũng có mang theo mà-hắn vừa nói vừa xoa xoa hai cái "nhũ hoa 🙂)" vừa bị nhéo đến đau điếng.

-tôi mang nhiêu đây thì làm sao mà đủ,mấy người khác cũng ăn chứ bộ,cậu quên nhóm ta có một con heo hám ăn à!

-nhưng mà....

-không có nhưng nhị gì hết,mau theo tôi đi mua thêm gạo.

Hắn ấm ức không nói nên lời,chỉ biết bẽn lẽn bước đến gần cậu.(haizz,đàn ông mất nóc nó khổ vậy đấy)

------------------------------

-Kim ngưu bảo bối~cậu tặng quà gì cho tôi thế?tò mò quá à~

Từ lúc cả nhóm tách ra,hắn cứ ì à ì èo như thiếu nữ vừa mới được trăn hoa, nhìn mà mắc ói.

-cậu mà cứ như vậy thì tôi vức luôn món quà của cậu vào sọt rác đấy-cậu bực mình đấy nhưng vẫn cố nhịn từ nãy đến giờ, "cố gắng"nặng ra một khuôn mặt hiền từ,"hết sức là hiền từ" không từ nào có thể diễn tả nổi.

-ưm~tại người ta tò mò quá chứ bộ~

cậu nhịn hết nổi rồi,da gà da bò nổi hết cả tay,phải nhanh tống khứ hắn đi để không khí xung quanh được trong lành trở lại mới được.

-này,đi chỗ này với tôi một tí-cậu kéo tay hắn đến một nơi bí ẩn,làm hắn tò mò cứ tưởng cậu bị hắn dụ dỗ,không cưỡng lại đc sắc đẹp trời ban này.

-ưm~ngại quá đi à! mà nè,Ngưu bảo bối chúng ta đi đâu vậy?

-đi tới bãi rác

-tới bãi rác làm gì?

-không có gì đâu,tôi chỉ định dục một con cá đã chết xuống dưới đó thôi à~

Song Ngư: ...

---------------------

-nè,Cừu non,chúng ta đi nhà ma đi!

Bảo bình nhanh nhảu kéo tay cậu tới khu nhà ma,nghĩ bụng lần này phải tranh thủ cơ hội tốt để lấy lại cái nóc đã bị mất từ lâu.

Trên đường đi đến chỗ bắt đầu trò chơi,trong đầu hắn đã mường tượng đến viễn cảnh Bach dương hoảng hốt,chạy nhanh lại chỗ hắn mà núp,lúc con "ma"xuất hiện,anh sẽ xông lên mà chiến đấu với nó,cậu thấy vậy thì quá ngưỡng mộ chồng mình và thế là cậu trả lại cái nóc cho anh,và cuối cùng nóc nhà đã trở lại với người mà nó xứng đáng.

-này,cậu làm gì mà đứng đó cười một mình vậy,tự kỉ à!

-à không không,cánh cổng mở rồi kìa,chúng ta mau chóng di chuyển thôi-hắn phấn khích nói.

...

Kế hoạch diễn ra một cách đầy thuận lợi,nhưng mà...hình như có cái gì đó sai sai thì phải.

-Bạch dương cứu!!!!!!!!!!!!!!con ma kia đuổi theo tôi kìa!!!!!!!cậu mau đuổi nó đi đi!!!!-hắn kêu lên một cách đầy thảm thương,chạy một mạch thẳng vào nhà vệ sinh mà trốn.

còn cậu thì đứng một góc cười nắc nẻ,hỏi vì sao Bạch dương có thể vô tư đứng đó cười mà không bị mấy con ma khác tấn công hả?

Đơn giản thôi,mấy con ma đó bị cậu xử lý hết rồi.

---------------------------

Tới đây thôi nha,mai tui sẽ đăng tiếp 3 cặp còn lại,chúc mọi người có một mùa giáng sinh an lành!

Tạm biệt!!!!
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Christmas Special 2


Ma kết dắt cậu đến một con ngõ lạ

-thơm quá...

Những khóm hoa tươi còn vương vài hạt sương lạnh,chúng toả ra một vẻ đẹp đầy màu sắc.Nhưng chúng vẫn chưa là gì so với hương thơm ngọt ngào của một món quà vặt rất đỗi là sưa cũ,hương thơm của chúng hoà vào gió nhẹ khiến cho ai ngửi thấy cũng phải đắm chìm.

Anh dẫn cậu đến một cửa hàng nhỏ không có biển mà chỉ toàn là những hương thơm ngọt ngào.

Bước vào cửa hàng,đập vào mắt cậu là một đôi bàn tay chai sần cầm một cây đũa dài và lớn khuấy đều để nấu chín thứ kẹo dẻo có màu cam sẩm như mật ong bên trong nồi

Xử nữ ngớ người rồi cũng lễ phép chào bà

-cháu chào bà.

Bà lão cười hiền không đáp, rồi khi thấy kẹo đã chín,liền dùng cây đũa quấn,lấy nó ra,trông như từng sợi kết dính đẹp đến lạ lùng.Đợi cho ngụi một lúc,bà lão liền đưa cho hai vị khách hiếm hoi của quán.Ma kết vui vẻ nhận lấy,liền đưa cho Xử nữ một cây.

Họ rời khỏi ngôi nhà nhỏ đó,anh chăm chú nhìn cậu ngặm cây kẹo một cách đầy vui vẻ.

Món kẹo này bao năm rồi mới gặp lại,nhớ hồi còn bé tí,cứ vòi mẹ mua cho bằng được.Tuy biết rằng chỉ làm bằng thóc nếp đã được ủ nảy mầm nhưng sao vẫn ngon quá.Tháng ngày trôi qua cuốn theo bao kỉ niệm tuổi thơ,những món quà thân thương này cũng vì thế mà dần biến mất.Nhiều lúc cứ hay nghĩ nó trong quá khứ chứ chẳng thể nào với tới được.Quán kẹo của bà lão này có lẽ là nơi duy nhất còn bán loại kẹo đầy ắp quê ấy...

-ngon không?

-ừm,ngon lắm...

-----------------------------

Cự giải đứng dựa vào một góc tường,đừng làm phiền cậu ấy,coi chừng bị dính chưởng như chơi đấy,cậu ấy đang rất bực mình,cậu sai Thiên Bình đi mua có 2 cây kẹo bông gòn thôi mà chờ mãi không thấy đâu

...

Thiên bình lúc này cầm hai cây kẹo bông gòn trên tay anh vui vẻ tung tăng đi trên đường.

*chắc bảo bối phải vui lắm khi biết mình mua kẹo bông gòn hình con cua cho em ấy!"

Trên đường đi,một tiệm trang sức nhỏ đã lọt vào tằm mắt của anh,thôi thì bước vào ngắm một chút cũng có sao đâu*

Khi bước ra,trên tay anh xuất hiện thêm hai sợi dây chuyền,trên đó hình như còn có hình của cậu và anh đang ân ái nhau với nhau (trên giường) nhưng không biết chụp từ lúc nào (thằng wò chụp đó).

Anh vội cất hai mặc dây chuyền vào trong túi rồi nhanh chóng chạy lại chỗ cậu.

-cậu đi đây mà lâu thế,xuyết chút nữa là tôi bỏ về luôn rồi!

-xin lỗi nha,tôi gặp một số chuyện cần giải quyết ấy mà

-hừ!chuyện gì mà chuyện cậu kiếm cớ thì có!

-----------------------

Có thể vì ngồi đợi anh lâu quá mà cậu ngủ gục trên ghế đá lúc nào không hay.

Lúc tỉnh dậy thì thấy Thiên yết đang ngồi nhìn chằm chằm vào mình.

Cậu tá hoả giật mình,theo phản xạ mà lùi về phía sau,đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị dập mông rồi vậy mà...

-ủa sao té mà không đau vậy?-cậu ngớ người rồi mới phát hiện ra chính Thiên yết là người đỡ cho mình.

Mặc dù não chưa kịp load nhưng mặt đã đỏ như trái cà chua.

Cậu định hình lại tinh thần rồi tra vấn hỏi anh

-này,sao giờ cậu mới tới!

-nhà tôi có việc nên tới trễ

-thật không?

-thật...

-ừ..

-cậu giận tôi đấy à

-ai thèm giận cậu,chỉ là cậu làm mất sĩ diện của tôi thôi!-cậu nói lí nhí như tiếng mũi khiến hắn phải lại gần mới nghe rõ

-cậu mất cái gì cơ?

-tôi có nói mất cái gì đâu!!!

-nhưng mà lúc nãy...

-đã nói là tôi không mất gì hết!sao cậu cứ dai như đĩa thế!

Thiên yết chẳng nói gì,anh cười thầm ngắm nhìn gương mặt cậu đang đỏ ửng lên vì lạnh,thật chẳng nói nổi,có lẽ anh đã quá quen với cái tính bướng bỉnh này của cậu.

-cậu giận vậy thì mình về nhá,khỏi đi chơi~

-ê,tôi nói tôi giận hồi nào,cậu tự suy diễn ra rồi bắt tôi ở nhà thì có!

-được rồi coi như tôi bịa đặt

Hắn bất ngờ đứng bật dậy làm cậu nảy mình

Anh tiếp tục làm những hành động khó hiểu rồi lại đột ngột cúi xuống đặt lên môi cậu một nụ hôn ngọt ngào.

-nào mèo nhỏ,chúng ta đi thôi.

----------------

Ô hố hố hố,tui nghĩ chắc khoảng hai hay ba ngày nữa tui sẽ làm phần 3,hãy cùng đoán xem cung của bạn sẽ tặng quà gì nhé!

*tui biết tài viết văn của mình có hạn nên nếu như truyện của tui có làm khó chịu bạn thì cho tui xin lỗi nhé!*
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Chap 4


Thèm quá!!!!!! nhưng lại đang giảm cân TvT

____________________

Thời gian dần trôi qua, bốn người bạn mới ngày nào nay cũng đã dần thích nghi với lớp.Tất nhiên lớp học có thêm thành viên mới cũng đồng nghĩa với việc những trò đùa nghịch ngợm của họ ngày càng tinh quái khiến các giáo viên không thể nào đở nổi.

Thứ hai, 6h15 sáng...

Theo như phân công thì lần này đến lượt bàn của Sư Tử trực nhật.Mặc dù cậu không muốn nhưng vẫn phải mưỡn cưỡng lết cái thân đi đổ nước vào xô.

Bạn trực tuần này cùng cậu là Thiên Yết, chàng trai có biệt danh tảng băng lạnh.Cái biệt danh trời đánh đó chắc cũng đã nói lên hết bản chất con người của anh,một người ít nói, lạnh lùng,nhưng lại luôn toả ra một bầu không khí ấm áp mê hoặc người bên cạnh.Hai người chả ai thèm quan tâm ai,cứ lo làm việc của mình còn chuyện của đối phương thì không cần thiết, nó có chết thì kệ quách nó mình không cần quan tâm.

Khoảng mười phút sau,lớp học đã hoàn toàn sạch sẽ.

Vậy mà hiện tại vẫn chưa hề thấy bóng dáng của tụi mặt lợn đâu.Sư tử thở dài mệt mỏi, cậu đi tới chỗ ngồi của mình, nằm dài trên bàn và bắt đầu ngủ.

Thiên yết thì ngồi bên cạnh nghe nhạc và làm bài.

Mười lăm phút sau,anh bắt đầu cảm thấy chán mà nhìn sang người bên cạnh.Cậu ngủ li bì đến nổi nước dãi chảy ra ướt cả áo.Những ngọn gió tinh nghịch bên ngoài cửa sổ tung tăng vui đùa thổi vào tóc cậu khiến chúng đung đưa nhè nhẹ.Đôi mi dài cùng làn da trắng hồng,đôi môi đỏ mộng, cặp lồng mày sắc sảo, sống mũi cao, khiến người khác phải mê hoặc, gương mặt cậu không đến nổi làm người khác nghiêng thùng đổ nước, kim xa cá vượn cũng không phải là vẻ đẹp phi giới tính mà gương mặt cậu toát lên một vẻ hiền hậu mà thanh thoát, một vẻ đẹp bình dị mà cũng cứng rắng.

Anh nở một nụ cười nhẹ nhàng, dùng tay mình vuốt ve mái tóc cậu khiến hai hàng lông mày của đối phương nhăn lại.

*xù lông như thế kia chẳng phải rất giống mèo con sao*

Vành tai anh hơi đỏ hồng,có lẽ hơi xấu hổ nhưng bầy không khí xung quanh hai người lại rất vô tư và ảm đạm.

Thật chia buồn cùng anh Yết, khoảnh khắc hiếm hoi này lại bị đám nhí nha nhí nhố phá hỏng.

Song tử mới sáng sớm đã la oan oát lên, làm Sư tử giật mình tỉnh giấc, thật là biết cách để phá hỏng hạnh phúc gia đình nhà người khác.

Tiếp đến là cậu bạn Kim Ngưu nối gót theo sau, cậu tung tăng vừa đeo cặp vừa ăn bánh, cái điệu bộ vừa cầm bịch bánh vừa nhai ngấu nghiến của cậu thật khiến người khác phải gai mắt, vụng bánh rơi vương vãi khắp sàn khiến Thiên Yết như muốn nổ não.

Cặp đôi uyên ương Bạch Dương với Cự giải cuối cùng cũng tới,vừa vào lớp đã chạy ngay tới chỗ Sư Tử mà tám, không quan tâm anh nhà đang trầm mặt.

Mà hỏi thật này,nếu như là bạn, tối hôm trước vừa bị mất ngủ, sáng mới chợp mắt được một chút thì bị bà má gọi dậy, đến trường còn không được yên ổn, bị một thằng bạn não tàn chọc cho tức điên lên rồi đến lớp còn bị trượt chân xém té thì bạn cảm thấy như thế nào?

À thì... thật ra bạn trả lời như thế nào thì tôi không biết nhưng trường hợp này lại sảy ra với anh cá chép nhà ta. (cá này coi bộ ngon nhở? nướng hay chiên ngon hơn ta?)

"thằng chó, đứng lại ngay cho bố!"

"lêu lêu, ngu gì mà đứng,có ngon thì mày lên đây mà bắt tao"

Coi bộ như hôm nay Thiên Bình đang có tâm trạng tốt nên không đi cùng mấy em gái chân dài lớp dưới mà lại đi rảnh háng mà chọc Song ngư.

"à ~ thằng này được,cứ chờ đi, khi nào tao bắt được mày thì mày chết với tao!"

Nói rồi anh chàng chạy nhanh đắt ý sắp đuổi kịp được Thiên Bình thì...té.(nhục chưa con 🙂)

Thiên Bình đứng trước cửa lớp cười như được mùa.

"haha,...thằng ngu, vậy mà lại mắc bẩy"

Thiên Bình cười lăn cười bò đến đau cả bụng, thì một cánh tay lạnh ngắt bất ngờ đặt lên vai anh

*đang vui mà đứa nào phá đám vậy!*

"bạn học Thiên Bình, cậu có thể dọn cái vũng nước mà cậu gây nên không ~?, trước khi tôi tẩn cậu một trận."

Thiên Bình nổi hết cả da gà, cậu quay người lại thì thấy Sư Tử đang báu chặt lên vai mình.

*giời! cứ tưởng Thiên Yết tao còn sợ chứ cái thứ như mày th...thì tao đết sợ đây nhá!*

Thiên Bình cười lạnh, định phản bát lại thì thấy Thiên Yết đứng nhìn chằm chằm mình từ đằng sau, xung quanh anh toả ra một luồn sát khí.

*Thôi êm biết rồi, có chạy thì em cũng chết*

"Dạ!Em xin lỗi vì đã đắt tội với hai anh ạ!"

........

Bộp!

Trên đường đi đến hội học sinh thì sấp tài liệu trên tay Xử nữ bất chợt rơi xuống,cậu thở dài

*thật bất cẩn*

Cậu cúi người xuống sắp xếp lại xắp tài liệu, nhưng một bàn tay không mời mà đến chen ngang vào.

"chào!"

Khỏi nói cũng đã thấy khó ưa, cậu trừng mắt nhìn cái tên trước mắt.

"Sao tôi đi đâu cũng gặp cậu vậy" Xử Nữ nhíu mày tỏ rõ vẻ khó chịu.

"do định mệnh chăng?"

Ma kết nói, khoé môi hắn cong lên một đường cong nhỏ mà nếu không để ý kĩ thì sẽ không phát hiện ra.

"định mệnh hay không thì tôi không biết nhưng phiền cậu tránh đường cho tôi đi"

"ây từ từ, đi đâu mà vội mà vàng thế 'phó hội trưởng '?"

Ba từ phó hội trưởng vinh dự được hắn nhấn mạnh,cậu như tức sôi máu nắm chặt lấy cà vạt hắn,hai hàm răng cậu nghiến chặt.

"cậu nên nhớ, nếu như không có tôi giúp dỡ thì đừng hòng ngồi lên được cái chức đó, 'Hội trưởng' à."

Từng câu từng chữ đều được cậu nhẫn tâm nhấn mạnh, ai mà có tâm lý yếu thì chắc chắc đứng còn không vững chứ nói chi là đáp lại.

Ma Kết chỉ đứng im đợi cậu nói hết rồi mới nở nụ cười.

"nào, để tôi giúp cậu mang đến văn phòng"

........

Rầm!!!

Cửa lớp bật mở,Nhân mã đứng trước của lớp, cậu đứng hì hà hì hộp thở còn hơn bò thở.

"may quá, bà cô chưa tới!"

Cậu lật đật chạy tới bàn của Kim ngưu hỏi:

"Kim Ngưu, bạn tốt!"

"mày đang tính giở trò gì? nói lẹ chứ đừng có giả nhân giả nghĩa"

"thôi mà bạn thân, tao chỉ định hỏi là mày làm bài tập chưa thôi à"

nghe đến đây thì Kim Ngưu im luôn mặt cậu tái mét, có ai biết gì đâu ba, bà cô có giao bài tập hả?

"à thôi, khỏi trả lời, nhìn cái mặt mày là tao thấy hết hi vọng rồi"

"Nhân Mã, tao, tao nè tao làm bài rồi nè!"

Song Tử hí ha hí hửng chạy lại chỗ Nhân mã mở tập ra cho cậu chép.

"ê cho tao chép với" Kim Ngưu cũng vội vàng cầm tập chạy theo nhưng lại bị từ chối thẳng thừng.

"Xin lỗi nha cậu bò! mình chỉ cho một người chép thôi à~"

Kim Ngưu tức ọc máu, (mê Nhân Mã thì cứ nói đại chứ đừng nói lời cay đắng như thế) vừa tức mà vừa bị quê thì ai chịu nổi, cậu đành hậm hực đi về chỗ bóc bánh ăn tiếp.

*Song Tử, mày cứ chờ đi ,quân tử trả thù mười năm chưa muộn, hứ!"

Ít phút sau, Ma Kết cùng với Xử nữ bước vào.Hai người vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì giáo viên đến.

____________________

Wò tui đã trở lại rồi đây!

Thật mừng vì cuối cùng tui cũng thi xong,hên quá tui không bị tạch môn nào hết, hêhe.

Sau một vài tuần không ra chap thì cuối cùng hôm nay tui cũng ngóc cái đầu dậy mà viết.

Vừa viết vừa nghe mẹ chửi (đừng hỏi lý do vì sao).

À đúng rồi nếu như có bạn nào thắc mắc tại sao Bảo Bình lại không xuất hiện trong chap này thì thằng Bình nó ở trong phòng thí nghiệm ấy, tại tui lười diễn tả quá nên...ờ thì mọi người cũng biết rồi đó.
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Nhẹ nhàng


Tôi cũng chả biết nói gì hơn vào lúc này.

Thật sự cảm ơn đã ủng hộ bộ truyện của tôi.

Nói thật làm ra bộ truyện như thế này cũng không phải đơn giản, mặc dù tôi biết rằng mình viết không hay nhưng vẫn đang cố gắng cải thiện từng ngày, mỗi khi tôi nhìn thấy những lần bình chọn, những câu bình luận của các bạn, thì trong lòng tôi tự nhủ rằng mình không được nản chí phải cố gắng nhiều hơn, chính các bạn là niềm tin, là hi vọng và là thứ luôn toả sáng trong lòng tôi.

Thật sự cảm ơn rất nhiều.

Bây giờ cũng đã cận kề tết,tối nay có lẽ sẽ là một đêm thật sự tưng bừng.

Nào, bây giờ hãy cùng tôi gát lại những bộn bề năm cũ, cùng nhau đón một cái tết yên vui cùng những người thân.

Tôi biết những lời này nhe có vẻ rất vô nghĩa...

Nhưng nó là tất cả tấm lòng của tôi dành cho các bạn.

Lời cuối cùng, tôi xin Chúc mọi người có một cái tết thật vui vẻ, sức khoẻ dồi dào, vạn sự như ý, thuận lợi bình an, phát tài phát đạt và học tập thật giỏi nhé!

Chúc mừng năm mới Nhâm Dần 2022!
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
chap 5 rắc rối trong giờ ra chơi


Từ lúc bắt đầu tiết hai đến bây giờ Nhân mã chỉ chú tâm nhìn vào chiếc đồng hồ nhỏ nhắn treo trên kệ sách mong nó có thể hoàn thành ước nguyện này của cậu, mặt đồng hồ trắng trợn liếc nhìn Nhân mã bằng một ánh mắt khinh bỉ.

Nằm mơ đi con~ còn 20 phút mới tới giờ ra chơi nhé hô hô hô!

Không sao, sức người có giới thiệu, cuối cùng tiếng trống của ông bảo vệ cũng không phụ lòng cậu.

" Anh em! ra chơi rồi! quẩy thôi nào!

"

Tất cả các lớp học từ tĩnh lặng bắt đầu náo nhiệt, học sinh ùa ra như ông vỡ tổ, tụi nó đứa nào đứa nấy chạy thật nhanh xuống dưới lầu, để làm gì hả?

để xuống canteen giành chỗ ngồi chứ còn gì nữa.

" Xử nữ, cậu đi đâu đấy."

Bóng dáng chàng trai cao lớn tiến lại gần về phía cậu.

Mái tóc vàng óng ả, sống mũi cao,đôi mắt xanh biết,ngủ quan anh tuấn không dám chê vào đâu được,dáng người nghiêm nghị khoác lên người một chiếc áo sơ mi trắng muốt, đường chỉ may vừa vặn với cơ thể nhằm tôn lên vóc dáng mĩ miều.

Cổ áo được bẻ ra sau một cách gọn gàng, chiếc quần tây xanh dương đậm được may một cách cẩn thận làm nổi bật lên đôi chân dài tuyệt mỹ khiến người khác phải ghen tỵ.

Vâng,học trưởng Kết kết đó chứ còn ai vào đây nữa, anh cao hơn cậu khoảng 2, 3 cái đầu lận, hắn cúi người xuống, lấy tay cốc nhẹ lên trán cậu "này bé con, đi đâu sao không chờ tôi với.

" ( nói tới đây làm tui nhớ lại chuyện của tui với thằng bạn, lúc đó tui cao có 1m52 hà mà nó cao tận 1m81.

Mỗi lần nói chuyện với nó là thôi rồi, toàn là mình ngước lên không hà, mỏi cổ chết m*, có mấy lúc tức quá lấy hai viên gạch trói vào chân của mình rồi đứng lên mà vẫn éo thể nào bằng nó, thiệt lúc đó thấy mà nó quê, vừa quê vừa tức, thân là một đấn nam nhi, là một trai thẳng chính hiệu, tại sao ông trời lại ban cho tui một cái chiều cao như thế này hả, Tại sao?!, nhưng mà nói gì thì nói chứ cuối cùng tui cũng đã cao...lên được 1cm 🙂) à vâng, mình cao lắm đấy nhớ, không ai cao bằng mình đâu )

Xử nữ chả thèm quan tâm, ánh mắt cũng chả hề giao động, cậu đạp mạnh vào chân Ma kết khiến hắn phải ngồi thổm xuống, nhưng mọi chuyện lại kết thúc dễ dàng như vậy sao?

Không hề!, Ma Kết biết thừa tình huống này sẽ xảy ra nên đã né kịp.

Xử nữ cũng đâu phải dạng vừa, không đá được thì mình chửi, chửi mệt quá thì mình chuyển qua tát, tát mỏi quá thì chửi tiếp thôi chứ có gì đâu...

Mặc kệ cho mấy câu chửi trúng thẳng vào tim đen của Xử nữ, thay vì quan tâm thì anh bịt miệng cậu lại rồi bế bỏng lên mặc cho cậu có giãy giụa như thế nào đi chăng nữa.

" ổ a à m ả ố ày a, ố ấy ép ào an ết ẹ ày ờ..." ( tổ cha nhà mày thả bố mày ra, bố lấy dép lào phan chết mẹ mày giờ... )

Giả ngu, giả điếc chính là biện pháp tốt nhất trong những trường hợp như thế này ( thí dụ như đứa mình ghét có chửa mình tới đâu thì cũng kệ m* nó, chửi mỏi rồi cũng tự xách đít bỏ đi )

" nào, bé ngoan để tôi bế cậu vào thư viện nhé~ "

***

" tù xì, tù xì "

" haha!

Kim ngưu! cậu thua rồi nhá!"

Trong lớp, một đám nhí nha nhí nhố tụm lại, gồm có Sư tử, Bạch dương, Kim ngưu, Cự giải, Nhân mã, Song tử và Thiên y... ủa sao Thiết yết cũng chơi (?)

Thôi kệ nó đi, chắc lại bị thằng Sư kéo lại chơi chung ấy mà.

Tụi nó tụm lại thành một cái vòng tròn nhỏ rồi bắt đầu chơi cái trò sửu nhi từ thời xưa xửa xừa xưa.

Tất nhiên, như cái dòng bên trên đã viết thì Kim ngưu thua thảm hại liên tiếp 5 màn, mà nếu như thua thì phải chịu phạt, sẽ là người đi xuống canteen mua đồ ăn lên hầu hạ tụi mặt thộn này.

" tụi bây thông đồng với nhau rồi hại tao đúng không?

" Kim ngưu tức giận đứng phắt dậy.

" ô hay cái thằng này, thua rồi mà còn đứng đó bảo người khác thông đồng à "

" thế tại sao ngày nào tao cũng là người thua?

"

cả đám đồng loạt quay mặt về phía cậu (tất nhiên là trừ Thiên yết) đồng thanh nói " Do mày chơi ngu!

"

"..."

***

Kim ngưu tức giận bước ra khỏi cửa lớp, có lẽ vì quá lo nghĩ đến việc trả thù mà cậu đụng phải mấy đàn anh cấp trên.

" chó! thằng nào dám đụng tao.

" Kim ngưu nổi đoán, cậu trầm mặt nhìn thẳng vào người trước mắt.

Giọng cậu bất giác hơi run lên, người trước mắt cậu chính là thằng con đít tôn của ông thầy hiệu trưởng, Lý Thắng.

Mái tóc trắng bạch kim, đôi mắc đỏ sắc sảo cùng ngủ quan thanh tú khiến người khác phải đứng hình, thân hình khoẻ mạnh, quần áo ăn mặc không chỉnh tề, nhìn là biết hắn là học sinh cá biệt, thằng này coi bộ đẹp trai nhưng lại được gắn thêm cái mác là vô dụng, hầu như lúc nào cũng cậy nhờ vào người khác, là một tên tra nam chính hiệu mà còn là một kẻ tiêu sài phung phí, thường xuyên vung tiền cho gái ăn chơi ( biết vì sao tui miêu tả anh này thậm tệ như thế không?

đoán đi ai rảnh đâu mà ngồi giải thích 🙂) )

Trước kia từng có người đồn rằng hắn đánh người khác suýt mất mạng, nhờ có chức vụ lớn nên ông ta đã cố tình che dấu thông tin này, đồng thời tẩy trắng cho con trai mình bằng cách đổ hết tội lỗi cho người khác.

"M* nó, thằng chó, mày đụng trúng tao mà đéo biết xin lỗi à?"

" t...tôi xin lỗi.

" Kim ngưu hơi ngập ngừng rồi cậu quyết định dứt khoát đứng dậy.

Kim ngưu tao có sợ gì thì sợ chứ không bao giờ sợ cái thứ thối nát như mày!

" mày nghĩ xin lỗi đơn giản như thế à ~ phải có gì đó hứng thú hơn thế chứ nhỉ?

"

" thế anh muốn tôi phải làm gì, xin lỗi thì tôi cũng đã làm, giờ chả lẽ anh muốn tôi quỳ xuống sủa cho anh xem?

"

" đó chính là thứ tao muốn nói, mau quỳ xuống!

"

" thế tôi hỏi anh vì sao tôi phải làm như lời anh nói?

" Kim ngưu nghiêng đầu khiêu khích đối phương.

Không đợi cho hắn đáp trả thì cậu đã tiếp tục lời mình " tôi nghĩ anh chưa có đủ tư cách để ra lệnh cho tôi đâu, đàn anh à ~ anh dù gì cũng chỉ là một kẻ vô dụng mà thôi biết cạy vào người khác thôi ~ "

"m-"

" sao? tôi nói đúng quá không cải lại được nên tức chứ gì ~ " Kim ngưu tiếp tục khiêu khích.

" m- thằng này được ~ tụi bây xông lên đánh chết m* nó cho tao.

"

" thế c- "

" câm mồm, tiền nong đối với tao không thành vấn đề ~ giờ thì xử lý nó lẹ đi,xong việc thì báo cáo với tao, còn không làm được thì tháng này tụi bây xác định nhịn đói đi!"

Nói xong, hắn xoay người bỏ đi,không quên bỏ lại một đôi mắt sắc lẹm như mũi dao ( cạo râu ) cho cậu

Được, xong lên, Kim ngưu tao đéo ngán thằng nào đâu!

Kim ngưu nghĩ thầm, còn chưa được đánh cho hả lòng hả dạ thì có một bóng dáng to lớn chán ngang tầm mắt.

" đứa nào dám động vào bảo bối của tao!

"

------------

Chán quá! mới nghỉ chưa được mấy ngày mà đã phải xách đít đi học lại rồi.

Đã vậy bà cô ác quá, mới vào học mà cho kt 15' ngay, môn hoá, toán văn cũng y chang.

Trời ơi! có ai cứu vớt cái cuộc đời tàn rụi này của tui không!

Mà nhớ ủng hộ tui bằng cách cho tui một follow với một vote làm động lực nhé!

٩(๑> ₃
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Có biết đặt tên sao đâu (◕д◕✿)


Cuối cùng thì sau những lần quay cuồng trong mơ hồ thì tôi cũng đã trở lại rồi đây!!!!!!!

...

dạo này học mệt quá, định ít bữa nữa mới ra chap tại còn hơi bí cái ý tưởng.

Mà cũng không biết ít bữa nữa có thật sự rảnh không, mấy bữa nay giáo viên cứ cho kt liên tục.

Còn một điều nữa là tôi định sẽ viết cùng với con bạn, cùng nhau hoàn thành bộ truyện này với hoàn thành luôn cái phần christmas special đã bị bỏ quên từ lâu.

...

Thật sự là gần đây tâm trạng của tôi rất là thăng hoa và nở rộ vì đc học chung lớp học thêm với crush ÙwÚ.

Chuyện là cái lớp học này là ba mẹ bắt ép tôi học, chắc tại học "giỏi" quá ý nên đc ba mẹ ưu ái cho đi học bồi dưỡng toán.

Tiền học ở đó thật sự rất rẻ luôn ý, mà còn nghe mấy bà hàng xóm bảo rằng học ở đó bao giỏi, mẹ tôi nghe thấy vậy thì hai mắt sáng quắc như hai cái đèn pha ô tô phi thẳng tới nhà thầy dạy toán trong vòng 1 phút 30 giây ( phi nhanh là đúng rồi tại nhà thầy đó sát bên cái đường tôi đang ở luôn mà), xin cho tôi học liền chứ sao nữa.

Ngày đầu đi học thì còn với cái thái độ rất là miễn cưỡng luôn nha, tại lớp đó toàn là mấy thằng đẹp trai đến học không à, mà mọi người thử tưởng đi, giữa một đàn trai đẹp, đứa nào cũng cao ráo, sáng lạng, ăn mặt đẹp đẽ, đc gái theo nườm nượm thì tự nhiên lọt vô một cái thằng vừa quê+ lùn+ xấu vô học thì mọi người có thấy nó bị mất đi cái tính hài hoà không???

đã vậy cái tính của tôi là rất là mê trai, ngồi cứ nhìn tụi nó miết thì làm sao tôi chuyên tâm học hành đây????

ố yeah! and một lúc sau, khi trên bảng đã lắp đầy các công thức toán học thì một chàng trai với đôi mắt híp và cái bụng đầy mỡ bước vào... à nhầm một chàng trai với nước da trắng sứ, đôi mắt to tròn và sáng đứng trước cửa lớp học với một tâm thế phải gọi là hoảng con mẹ nó hốt, anh vội lau đi những giọt mồ hôi còn sót lại trên trán, nhanh chóng định hình lại tâm trạng rồi cất tiếng.

" xin lỗi thầy, xin phép cho em vào lớp."

sau khi nghe thấy giọng nói quen thuộc cất lên thì cái đâù đang rối chằn rối chịt trong mấy cái công thức của tôi ngẩng lên trong sự ngỡ ngàng và sung sướng.

Uí, mẹ ơi, crush của con kìa!!!!!!.

À vâng, đáng ra mọi chuyện sẽ dừng lại tại đó và tôi có thể ngắm nhìn cậu ấy từ xa, nhưng không!

Trông lớp có quá trời chỗ trống mà sao lại không ngồi! mắc gì phải ngồi kế tao? mày ngồi kế bên thì làm sao mà tao tập trung làm bài? giữa một đám con gái đang vẫy vẫy tay ra hiệu cho nó đến chỗ của tụi đó ngồi ( thằng này thuộc dạng trai đẹp với học giỏi trong lớp ý nên rất đc mấy đứa con gái để ý), thì không nha! nó bất chấp phớt lờ hết và tiến đến chỗ tôi rồi cất giọng nhẹ nhàng.

" bạn học, có thể cho tôi ngồi ở đây đc không?"

ừ!!!!!! tôi thật sự đang rất lạnh sóng lưng, cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình vậy TvT phải nói là lúc đó tâm tình hổn loạn thật sự mà không biết chính mình đã đồng ý nó lúc nào không hay, thật sự tôi chỉ muốn về nhà ngủ cho nó lành, chỉ sợ lúc ra về bị tui nó vây lại đánh hội đồng là chết chắc.

....

sau một thời gian thì tôi với nó cũng khá thân nhau, lúc mà hiểu nhau hơn thì tôi cuối cùng cũng đã phát hiện ra cái hào quang trai thẳng mà nó dấu tôi suốt bao năm qua, định là mình sẽ buôn tay, đứng lặng lẽ đằng sau dõi theo từng bước chân của nó trong lễ đường.

Bắt đầu từ đó thì thái độ của tôi với nó bắt đầu lạnh nhạt và thờ ơ hơn, và cũng hay ghép cặp nó với mấy đứa hoa khôi trong trường, lúc mới đầu nó còn ngại ngại rồi nói mấy câu như mày thôi đi, tao làm gì có cửa với mấy bạn đó, ố yeah lúc đầu là vậy thôi chứ dần về sau thì thái độ ra mặt nha, dạng như nó bắt đầu cảm thấy khó chịu rồi ấy.

Hiện bây giờ nó còn đang hơi hơi giận tôi, mà còn cái con bạn khốn nạn nữa, mà sao mỗi lần tao lên đây tâm sự là đều có cái mặt mất dạy của mày hết vậy??hay tại sống tốt quá nên được người khác ưu ái? vụ việc đã rối lắm rồi mà nó còn đu theo ship, ship xong rồi tự nhiên đẩy tui vào trong lòng của cái thằng đó luôn mới tức!!! |Ngượng ngùng đứng dậy, trong những tình huống như thế này thì chúng ta hãy nở một nụ cười tự tin| ờ cái đó chỉ có trong suy nghĩ của tôi thôi chứ trên thực tế thì...nó ôm cái eo tôi mấy moá ơi!!!!

đã vậy kêu mãi mà cũng ko chịu buông, đc dịp con bạn tui nó rêu rao khắp trường về vụ việc vừa mới xảy ra...

ồ hay nhể! làm ơn đi nó là trai thẳng mà!!!!!! lỡ mai mốt nó có bạn gái rồi thì bạn gái nó sẽ xông lên mà đập gãy chết mom chân tao đấy!!!!!!!!!! làm ơn đừng nói với mấy đứa khác mà!!!!!!!!!!!!

" eo mày hình như còn nhỏ hơn cả con gái ý."

"..."

" im mẹ mồm mày lại cho tao!"

...

thật ra ngồi luyên thuyên nãy giờ cũng chán, nói thật cái tính của tôi ngộ lắm, viết xong rồi thì sẽ không bao giờ đọc lại tại vì nó dở thấy mồ, đọc để mà phun hết cốc trà đào uống nãy giờ à?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

..

.

.

.

.

.

.

.

.

.

ê mấy người có nhớ cái bức tôi vẽ hôm bữa không???

tôi mới vẽ lại nè

tada!

.

.

.

.

.

.

.

.

and đây là khi con bạn bắt mình vẽ nó không là đập nát óc mình

.

.

.

.

.

.

.

.

.

thôi, tới đây thì tôi nghĩ cũng nên dừng, chúc mọi người một ngày tốt lành nhé!!

cho nè!

bái bai
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
chap 6 Anh hùng cứu mỹ nhân hay một trò đùa?


đố vui xíu nè!

-Đen thủi đen thui, dao gơm không sợ, sợ dùi cui đập đầu.

ai đoán đúng thì sẽ...vui chứ có gì để cho đâu 🙁( nhà nghèo gớt mồng tơi đây này.

À đúng rồi cho niềm vui tinh thần 🙂)

---------

" đứa nào dám động vào bảo bối của tao!

"

" S...Song ngư?"

ủa dì dị má, ai mượn má sông lên làm cái quần gì???

Kim ngưu à đừng có cái dụ mà nghĩ một đằng nói một nẻo, nhìn nó thấy gớm lắm bt ko?

"đừng sợ, cậu cứ đứng sau lưng tôi."

"nhưng mà tôi không s-" lời nói chưa kịp nói ra thì đã bị cướp ko thương tâm

" đứng sau tôi, để tôi bảo vệ cậu!"

* đậu má mày! bố nói sợ hồi nào, có bị ngu loz ko? * suy nghĩ chứ cũng chả dám nói, Kim ngưu đành ôm cục tức mà tiếp tục vở diễn anh hùng cứu mỹ nhân.

" Song ngư...

Song ngư, tớ sợ quá 🙂))"

ờ mặt mấy thằng đầu gấu kiểu ;-;

*đậu má hết đường phát cơm hay gì dậy*

" tụi mày tình tứ xong chưa, chưa xong thì kệ mẹ xong lên cho tao!"

" ê ê khoang anh bạn, đừng nóng vội như thế.

" Song ngư đột nhiên lên tiếng, ánh hào quang phát sáng từ trong tay anh, trên tay anh đang cầm vũ khí sao?đúng ko, anh ko sợ bị đình chỉ học à?

" à dạ, mong anh bớt giận, em có một món quà muốn biếu anh"

anh từ từ mở lòng bàn tay ra, thứ bên trong đang dần dần hiện nguyên hình.

Và thứ đó là...

"xin giới thiệu durex nhãn hiệu bao cao su bán chạy nhất hiện nay."

" bên cửa hàng em có rất nhiều loại cùng với những mùi hương khác nhau, nếu anh muốn có thể đến xem thử, còn nếu như anh ko tiện thì có thể đặt hàng online , đây số điện thoại của em, có gì anh cứ alo ship 24/24.

Còn cái này là em tặng, hương dâu cực kì nam tính dành cho những anh zai khoai to sáu muối như anh"

anh ơi! lộn kịch bản.

Lại

"ồ, có thêm người đến nữa à"

" khoang, trước khi đánh bọn tôi thì mấy người có bt rằng nơi này rất gần với phòng giáo viên?"

bón chúng có hơi lưỡng lự, nhất là Lý Thắng, lần này hắn mà bị bắt vì tội đánh nhau thì xem như chính thức bị đuổi khỏi nhà.

Hắn bt, cha hắn ko bao giờ nói đùa.

" hừ, tụi bây chờ đó"

trong nhóm đó còn có một tên quay lại ham dọa

" lần này, tụi mày coi như may mắn, lần sau đéo còn cái mạng mà giữ đâu."

* chắc tui sợ à* Kim ngưu bày ra bộ mặt kinh bỉ bước lên phía trước mà lêu lêu hắn một cái rồi tiếp tục trở lại vẻ ngoan hiền.

" cảm ơn cậu nhé Song ngư, lúc nãy sợ quá, may là cậu tới giúp kịp thời"

" không có gì cậu không sao là tốt rồi"

" mà sao cậu lại ở đây?"

" tôi có việc đi ngang qua thôi"

" vậy là tôi trưởng bở rồi, cứ tưởng cậu đi theo tôi đấy chứ"

"..." có thể suy nghĩ của cậu đúng

---------

reng!reng

tiếng chuông bắt nguồn từ chiếc điện thoại có hình con bò sữa vang lên

chàng trai với thân ảnh mảnh khảnh, làn da trắng muốt bước ra từ nhà vệ sinh.

Bước ra, cậu kịp thời nắm lấy một chiếc khăn tắm, lau quả đầu ướt đẫm, mùi hương phát ra từ cơ thể cậu tỏa ra khắp căn phòng, một mùi hương thật dễ chịu.

cậu cầm lấy chiếc điện thoại từ lâu đã bị ném thẳng xuống giường lên.

Vừa bắt máy đã nghe thấy những tiếng ồn chói tai phát ra từ đầu máy bên kia

"alo, người anh em, tối đi ăn khuya ko"

"đi, còn tụi kia thì sao ?"

"cứ yên tâm, tụi tao ở đây hết rồi thiếu có mình m thôi đấy, lúc đầu định ko có mời m đâu tại mày mà ăn là chỉ có sập quán, nhưng tại thằng Song ngư cứ mè nheo nên tụi tao mới dám mời."

"..."

" ở yên đó, đợi tao 10 phút"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

ố yeah! khoái khoái lật kèo lật kèo, ố yeah cách đây mấy tháng tôi có tìm đc một bộ truyện rất ư là ăn ý và hợp gu của tôi vì thụ rất chi là đập zai khoai toa sáu múi 🙂).

Ố yeah, thì vẫn giữ vững một cái quan điểm là nó hợp gu tôi cho đến khi bản dịch chap mới đc ra lò.

Oừ thì với một cái tâm trạng vô cùng hào hứng thì tôi nhanh tay bất chấp bấm vô xem mặt dù hôm sau sẽ kt 15' và tôi vẫn chưa học bài ;-;.

Hay quá! cuối cùng hai người cũng đã làm hòa và bây giờ đến khúc cao trào, là cái gì thì mọi người cũng biết rồi đó hai người bắt đầu hôn nhau và...

" Em có nguyện trao tấm thân này cho tôi?"

ờ tới khúc này thì tôi thấy nó sai sai rồi đấy, nhưng vẫn không sao! không đc nghĩ bậy nó là cường thụ nên nói vậy là đúng thôi.

" em nguyện ý." và sau đó thằng thụ đ* nát cúc thằng công 🙂)

ủa, alo? cái quần gì dzậy?????

lúc đó cái mặt tao kiểu

🙂)) hảo hán :Đ, tác giả khoái lật kèo.

Vâng, một cú quay xe xuống thẳng lòng đất.

.

.

.

.

đã vậy còn hảo hán một cái nữa.

9h30, tối

lớp trưởng: "mọi người, triệu tập triệu tập @mọingười"

" gì vậy trưởng."

"?"

lớp trưởng: "có tin hót hòn họt nè!!!!!"

lớp trưởng:" mai chúng ta kt TIN!!!!"

"?"

"wtf?"

" gì dzậy chời"

"chưa học gì hết mà sao kt, bài đó thầy chưa dạy mà?"

lớp trưởng: "ai bt"

" chứ thầy nói sao"

"thầy nhắn gì vậy trưởng"

lớp trưởng đã chia sẻ một tin nhắn

" mai làm kt nha các con 🙂)"

ố yeah! vui vui vui 🙂))) hay quá thầy ơi, thầy nhắn sớm quá trời .-.

-----

thông báo cấp tốc cấp tốc, tôi đã thoát khỏi chiếc mác đc gọi là FA rồi bà con thiên hạ ơi!!!!

xin giới thiệu, người yêu tôi, Ryon ( cái ông crush học thêm chung với tôi đó, hihi giờ hai đứa chính thức quen nhau rồi nè, ai ko nhớ ổng thì có thể quay lại series "có biết đặt tên sao đâu (◕д◕✿)"

chap này hơi ngắn, dạng như viết cho có tại dạo này lười quá.

Cái tội lười cũng ko phải lỗi tại tôi nha! tại cái tay với cái não tôi ko chịu nghe lời.

Khi nào có ai đó đưa cho tôi liều thuốc chữa bệnh lười thì nhớ nói tôi ngoi lên đây uống ké với nhá!

-nhớ ủng hộ tôi bằng cách bình luận, theo dõi kèm theo bình chọn cho truyện nhé

cảm ơn
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
chap 7 Tiếng mưa rơi


hôm ấy trời gió to, mưa phùn bắt đầu ập đến...

Cự Giải đang đứng trước hành lang vừa ăn bánh vừa ngắm mưa, khung cảnh trước mắt ảo diệu đẹp đến người khác phải đứng hình.

đang vi vu cùng những dòng tâm trạng thì từ đằng sau một cô gái bé nhỏ tiến, cô ấy nhỏ giọng lịch sự hỏi:

" ch-cho tớ hỏi Thiên Bình có ở đây không?"

Cự giải nhìn lướt qua người trước mặt liền nhận ra đấy là hoa khôi của trường,cô ấy được rất nhiều nam sinh trong trường để ý đến, tất nhiên vừa đẹp vừa giàu vừa học giỏi mà bảo sao không thích?

cô ấy hỏi vòng vo rồi cũng bắt đầu giới thiệu.

"X-xin chào cậu, t-tớ tên là Kim Ngân.

Thực ra tớ muốn làm quen với Thiên Bình lớp các cậu, n-nên tớ mới đến đây để xin một chút ý kiến về sở thích của cậu ấy."

"Cậu có thể đi hỏi Song Ngư ở đằng kia"- Cự Giải cười hiền mặc dù trong lòng cậu cảm thấy bứt rức khó chịu.

Cậu thật sự nghi ngờ ba chữ "muốn làm quen" của cô gái này thật sự không hề đơn giản, cậu biết điều này xảy ra thường xuyên vì đơn giản Thiên Bình là một tên phong lưu, đơn giản mà đẹp trai ngày nào mà chả có đứa đến tỏ tình.

Thì cứ nói đại là thích mẹ đi bày đặt muốn làm quen, thật sự Cự Giải vẫn ko bt lý do vì sao chính mình lại tức giận...chắc là vì sợ mất đi một người bạn quan trọng chăng?

Thiên Ngân lắc đầu ngoầy ngoậy, bảo:

"tớ có hỏi Song ngư rồi nhưng cậu ấy nói không biết, chỉ biết rằng cậu là người hiểu cậu ấy nhất nên cậu ấy nói tớ nên hỏi cậu thì hơn- Mong cậu sẽ giúp đỡ!"

ái chà nói ko vấp luôn kìa.

Cự giải đứng đối diện cô, mặt đối mặt,

*hừm...cũng tốt, cô gái này có lẽ sẽ thực sự mạng lại cho cậu ấy hạnh phúc cũng ko chừng, nếu Thiên bình thực sự hạnh phúc thì mình cũng vui lây.*

Cự giải thực sự rất hiểu Thiên Bình, lấy chức danh là người mà Thiên Bình hay tâm sự, Cự giải chỉ tiết lộ một ít sở thích nhỏ của cậu ta, đơn giản vì nếu tiết lộ hết thì hai người sẽ khó có thời gian để mà tìm hiểu lẫn nhau, tốt nhất rằng hãy cứ tiết lộ một ít trước.

" Thiên Bình là một con người hướng ngoại, cậu ấy thích sự hòa đồng và vui tính tôi nghĩ cậu cần cải thiện phần đó.

Thiên Bình cậu ấy cũng là một người hảo đồ ngọt, đặc biệt chỉ thích ăn bánh kem ở quán nhỏ của bà cụ ven đường, theo như tôi nhớ thì cậu ta cũng rất thích phim hành động, đôi khi cậu ấy có phóng túng quá mức giới hạn, thường yêu ai thì chỉ xem như qua đường nên cậu phải thật sự kiên nhân từ từ chiếm lấy trái tim của nó."

Chắc cô ấy cũng đã biết phải làm gì rồi nhở.

Chẳng đợi câu cảm ơn từ đối phương, Cự giải xoay gót bước thẳng vào lớp.

"Này, Cự giải...m...có thật sự ổn về việc đó không?"

đám Sư tử từ sớm đến giờ núp ở ngoài của giờ bước nhanh đến bàn Cự giải, trong đó Sư tử là người đi nhanh nhất, hai chữ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của cậu khiến Cự giải có chút khó hiểu

" đúng đấy...Cự giải, m thực sự muốn giúp cô ta sao?

" Bạch Dương đập hai tay lên bàn mà tra vấn.

" tụi bây nói gì kì vậy, thấy người khác cần thì phải giúp chứ?"

"Nhưng...chẳng phải mày thích Thiên Bình sao?"

"...cái tụi này buồn cười thế nhở, Thiên bình tao chỉ coi cậu ta là bạn thôi, bạn bè thì phải giúp đỡ nhau chứ, thấy nó quen được người tốt như vậy tao còn thấy ghen tỵ, không biết khi nào đến lượt mình đây."

" thật sự không sao?"

"tất nhiên rồi, tao thẳng thế này thì làm sao mà thích nó được cơ chứ?"

Cự giải khẳng định chắc nịch.

Nhưng thực sự cậu lại không hiểu chính mình tại sao lại ích kỉ đến như vậy, giống như muốn Thiên Bình mãi mãi bên mình không bao giờ rời xa...

Sau khi lớn lên, ít nhiều chúng ta đều đang ngụy trang, không tùy tiện bộc lộ niềm vui, nỗi buồn của mình, tất cả đều như vậy.

Cho tới khi nhớ lại những kỉ niệm cùng những kí ức thời tuổi thơ thì mình mới chợt ồ lên " hóa ra cảm xúc ấy là như thế"

"Cự giải! mày làm gì mà ngồi đơ ra đó thế?"

Nhân mã vừa mới từ căn tin bước lên, liền chạy tới lay lay thằng bạn cùng bàn.

Cự giải lắc đầu rồi cười nhẹ.

Nhân mã cũng không bận tâm cho lắm, cậu nhanh chân chạy lại chỗ của Kim ngưu.

Đứng ngoài cửa lớp có một cánh tay đang siết chặt lại thành nắm đấm

*được...Cự giải, nếu như đó là điều cậu muốn"

--------------------

hé lô các nàng yêu của tôi, chúc các cô có một ngày 8/3 vui vẻ nhé, chúc cho càng ngày càng đẹp lên nè, nhớ học giỏi chăm ngoan nhé! *hung nè*

...

biết sao hôm nay nổi hứng lên viết ko?

đơn giản thôi vì hôm nay tôi mới gặp một chuyện hết sức động trời...đó là....tôi bị bạn trai cũ của bạn thân tỏ tình...

tôi biết rằng nó rất ảo tưởng và phi logic nhưng mà nó thật sự xảy ra với tôi .

Từ lúc mà con bạn tôi chia tay không lý do với thằng đó thì tôi thấy nó tội nên ngày nào cũng qua ủng hộ động viên nó hết mình...cái rồi tự nhiên hôm nay canh đúng lúc thằng Ryon đi mua nước cho tôi thì nó chạy lại và...haizz biết chuyện gì xảy ra rồi đó...

cuộc đời thật lắm nhiều thứ xảy ra nhở?

dù sao thì cảm ơn vì đã ủng hộ bộ truyện của tôi, xin chân thành cảm ơn các độc giả rất nhiều!

(thứ 7 sẽ có một chap đặt biệt về buổi đi chơi đêm khuya của đám mặt thộn nhé(không nhớ có thể xem lại chap 6 mấy dòng cuối)
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
nhật ký F0


ét ô ét!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! cứu tôi với, mới sáng nay thức dậy tôi cảm thấy...bình thường 🙂 đúng rồi, là bình thường đó, tui có triệu chứng gì đâu thậm chí tôi bật nhạc quẩy luôn cũng đc, mở một dàn karaoke hát từ sáng đến tối cũng ko sao vậy mà vẫn cứ bắt uống thuốc đã vậy sáng nay ông cậu mới ghé thăm tại ổng mới bị dính F0 luôn 🙂))nghiệp), nghe tin ổng chia tay người yêu làm tui cười sái cả quai hàm thế là ổng tẩn tui một trận.

Trong lúc cách ly này, số kí cứ tăng vèo vèo như máy thằng đua xe máy, không dám bước lên cái cân, với cái quan niệm là ko thấy thì sẽ ko đau, vậy mà lúc 3h chiều nay, thằng Ryon nó ko lo học mà lo nhắn trộm với tui hỏi ăn gì nó mua rồi ship qua, ship cái đầu!

đã bảo là mập rồi mà cứ mua hoài nhưng mà nó ngoan cố kêu là ăn nhiều mập ôm mới đã 😡( thấy mà tức.

Đã vậy tối còn bị ép uống 5 viên thuốc đắng thấy 8 ông mặt trời 🙁((

chọn giùm với!

1. chọn nước lọc uống cho khỏe người đẹp da

2. chọn trà sữa thỏa niềm đam mê khát vọng

3. chọn trà chanh nóng uống cho ấm bụng ngủ ngon

4. chọn 2 viên thuốc cuối cùng đắng nhất trong bày thuốc

5. chọn tui nè ahihi
 
( Fix) [Bl] (12 Chòm Sao) Tuổi Trẻ Tài Cao
Lời nhạc do con bạn sáng tác + thông báo


Tình cảm chân thật như mơ

Ngây thơ yêu quên lối về

Tình đầu đẹp như câu thơ

Tuổi học trò

Tình cảm non nớt thật chơi vơi

Cứ nói yêu rồi sau (này) cũng tách rời

Nhưng vẫn luôn nhớ đến ngày Valentine~

Thời ấy biết gì mà yêu với đương,

Mà (một) khi đã yêu thì không muốn nhường,

Mà (một) khi đã thành thì ngọt như đường~.

--------------------------

🙂))) thấy cái lời bài hát nó viết nhảm vl nhưng nói chung là có sự cố gắng.

Chúc nó thành mv ca nhạc đình đám nha bạn hiền.

Mà nói thiệt, mấy cái đứa ê như nó mà sáng tác ra bài này cũng hay thật nhở.

còn về phần thông báo thì tôi vừa mới ra một cái tác phẩm mới

mọi người nhớ vô và ủng hộ tôi nhá.

Cảm ơn rất nhiều.

Vì thời gian này là thời gian kt giữa kì nên chắc tôi sẽ lui về ở ẩn 2 3 tuần gì đó để ôn thi, chứ ko điểm thấp như lần trước là ba tôi cạo đầu tôi mất.
 
Back
Top Bottom