Khác [Fic tuyển 12CS] Ngày tận thế.

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,741
Điểm tương tác
0
Điểm
0
199048566-256-k203192.jpg

[Fic Tuyển 12Cs] Ngày Tận Thế.
Tác giả: HarukiYuuma
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tích tắc, tích tắc
Con lắc đồng hồ vang lên lặng lẽ trong đêm
Từng nhịp, từng nhịp
Đều đặn và vang vọng
Không gấp gáp
Không dồn dập
Không vội vàng
Con lắc nhẹ nhàng đung đưa
Từ trái qua phải
Từ phải qua trái
Không gian là vô tận
Thời gian là vĩnh hằng
Nhưng rồi điều gì đến cũng phải đến
Thời gian của các ngươi đã hết
Con đường đã bị bào mòn
Trở thành một con đường chết
Chẳng có lối thoát
Chẳng thế trốn thoát
Vĩnh viễn mục rữa nơi đáy đầm lầy...

----
@Yuuma_Kyoya
31.08.19



supernatural​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Edit/Cao H ] Tuyển Tập Cha Và Con Gái Dâm Loạn
  • [Thôtục/Songtính] Tuyển tập những mẫu truyện ngắn H+
  • [Bungou Stray Dogs] [Soukoku] Tuyển tập doujinshi
  • [Thorki] You Are My Sunshine [Xuyên không] [Fic TST]
  • [Thiên Quan Tứ Phúc] [Song Huyền] Tuyển tập truyện ngắn
  • [Thiên Quan Tứ Phúc] [Song Huyền] Tuyển tập doujinshi
  • [Fic Tuyển 12Cs] Ngày Tận Thế.
    Introduce


    Dòng sông ngân hà ánh lên hào quang rực rỡ

    Cỗ xe ngựa đổ xuống

    Bộ xương khô vỡ vụn

    Viên pha lê trần trụi loé lên trước ánh sáng lập loè

    Và...

    ẦMMM

    Mọi thứ sụp đổ.

    Con chiên ngoan đạo vẫn hướng về Chúa

    Cất cao giọng hát về một đức tin

    Chẳng ai rõ

    Chẳng ai nghe

    Chẳng ai hay

    Nhưng hắn vẫn hát

    Ngân nga ca khúc từ thiên đàng

    Bởi đứa con sinh ra từ tội lỗi

    Dang đôi cánh đen che khuất mặt trời

    Bàn tay nhuốm đỏ phủ lấp mặt trăng

    Không oán hận

    Không căm thù

    Không ghét bỏ

    Không ý thức

    Sai lầm.

    Ác quỷ cười híp mắt

    Con chiên ngoan đạo ngã xuống

    Bẩn thỉu và bất lực

    Hắn đáng phải nhận

    Tất cả tội lỗi thuộc về hắn

    Ác quỷ ngân nga một giai điệu chẳng rõ lời

    Nhưng có lẽ là lời thì thầm với hoa cỏ

    Chúc phúc cho một kẻ ngu ngốc

    Mãi mãi bị giam cầm chốn vĩnh hằng.

    Thiên thần thả tung mái tóc

    Mở rộng đôi cánh dệt từ ánh tà dương

    Môi nở một đường

    Tro tàn rồi cũng trở về với cát bụi.

    Mười ngàn năm

    Loạn lạc

    Oan ức

    Lầm than

    Thống khổ

    Đau buồn

    Ân hận

    Mười ngàn năm

    Bóng tối bao trùm cả tâm can con người

    Loạn lạc

    Mười ngàn năm

    Thiên nhiên khóc nức nở, viên pha lê vỡ vụn

    Oan ức

    Mười ngàn năm

    Con người không thể ngẩng cao đầu

    Lầm than

    Mười ngàn năm

    Xác chết chất núi, máu chảy thành sông

    Thống khổ

    Mười ngàn năm

    Con người chìm trong nước mắt

    Đau buồn

    Mười ngàn năm

    Tội lỗi của nhân loại chẳng thứ gì có thể rửa trôi

    Ân hận

    Mười ngàn năm tiếp theo

    Cánh cửa bóng tối mở ra

    Là cứu vớt

    Hay là tuyệt diệt?

    Tiêu đề : Ngày tận thế.

    Tác giả : Yuuma Kyoya

    Thể loại : Fic tuyển, 12CS, viễn tưởng, siêu nhiên, tâm lý, drama, bí ẩn, phiêu lưu, hành động,...

    Tình trạng : Đang tiến hành.

    Độ dài : Chưa rõ.

    Giới hạn độ tuổi : 15+

    Chú ý : - Lần đầu tiên thử viết fic tuyển, chắc chắn còn nhiều sai sót và sẽ tiến hành chậm chạp.

    Mong mọi người ủng hộ và chỉ bảo.

    - Truyện có thể sẽ nhạt, xàm hoặc vớ vẩn theo một nghĩa nào đó vì não author toàn bã đậu =))
     
    [Fic Tuyển 12Cs] Ngày Tận Thế.
    Hồ Sơ Nhân Vật


    Aries Maximilian

    155

    Chủng tộc: Dị nhân (?)

    Thất nghiệp (?)

    Khó hiểu.

    Bất thường.

    Mất kiểm soát.

    Sức khoẻ: Ổn định.

    Năng lực: Nghịch thiên luân lý.

    Nguyên lý: Đại khái là đảo ngược các quy luật tự nhiên.

    Vũ khí: Một con dao nhỏ với cái lưỡi cực sắc bén màu đỏ ngầu cùng chuôi dao mang một màu đen tuyền.

    Tài lẻ: Không thể bị lay động trong bất kì hoàn cảnh nào.

    Đặc biệt: Đôi mắt chứa cả bầu trời thiên cơ.

    Làm sao để giết một kẻ không thể chết?

    ---

    Taurus La Forest

    19

    Chủng tộc: Đoạ Lạc Thiên Sứ

    Hoạ sĩ tự do.

    U ám.

    Nóng nảy.

    Cộc cằn.

    Sức khoẻ: Khá yếu.

    Mắc bệnh tim bẩm sinh.

    Năng lực: Hư Không Quyền Năng.

    Nguyên lý: Có thể chạm tới trái tim, tâm hồn và bí mật thầm kín nhất của đối phương, hoặc là dỗ dành hay cảm thông, hoặc là tàn phá hay huỷ diệt.

    Vũ khí: Quyền trượng.

    Tài lẻ: Vẽ.

    Đặc biệt: Tôn sùng một tín ngưỡng bất diệt, ngoài ra chẳng tin tưởng bất kì điều gì.

    Chỉ thích hắn, vĩnh viễn là hắn, mà thôi.

    ---

    Gemini Jung

    19

    Chủng tộc: Nhân loại (?)

    Bác sĩ.

    Lạc quan.

    Lạc quan.

    Rất lạc quan.

    Sức khoẻ: Ổn định.

    Năng lực: Gió bão.

    Nguyên lý: Tạo ra và điều khiển gió bão theo ý muốn.

    Vũ khí: Không.

    Tài lẻ: Nắm bắt tâm lý tốt.

    Đặc biệt: Quen biết rộng, sợ chó.

    Để kể cho nghe...

    ---

    Cancer La Forest

    - Anh trai Taurus La Forest -

    23

    Chủng tộc: Đoạ Lạc Ác Ma

    Nhiếp ảnh gia tự do.

    Tàn nhẫn.

    Kiêu ngạo.

    Ghét cay ghét đắng Taurus.

    Sức khoẻ: Rất tốt.

    Năng lực: Huỷ Diệt Chi Nguyên.

    Nguyên lý: Huỷ diệt tất thảy những thứ hắn không thích.

    Vũ khí: Không.

    Tài lẻ: Chụp ảnh

    Đặc biệt: Luôn mong em gái chết đi tuy nhiên vẫn công nhận em gái là một thành viên trong gia tộc La Forest.

    Sinh vật mà tôi ghét bỏ và muốn loại trừ nhất thế giới, chỉ có thể là con em gái.

    ---

    Leo Park

    20

    Chủng tộc: Nhân loại

    Kẻ lang thang.

    Hiền lành.

    Bộc trực.

    Mạnh mẽ.

    Sức khoẻ: Rất tốt.

    Năng lực: Điều khiển bóng tối.

    Nguyên lý: Điều khiển bóng tối theo ý muốn.

    Vũ khí: Đồng hồ liên kết được với các linh hồn nơi Địa phủ.

    Tài lẻ: Ngủ được khi mở mắt.

    Anh nghe đây...

    ---

    Virgo Arianne

    19

    Chủng tộc: Phù thuỷ

    Đặc công.

    Khó đoán.

    Mạnh mẽ.

    Nghiêm khắc với bản thân.

    Sức khoẻ: Ổn định.

    Năng lực: Ảo ảnh ma quái.

    Nguyên lý: Tạo ra ảo giác về thứ họ ao ước sâu trong cõi lòng mỗi người.

    Vũ khí: Súng lục - "Vân Nguyên Chi Thương"

    Tài lẻ: Chơi đàn piano, violin.

    Đặc biệt: Rất thích ăn bánh kem vị vanilla.

    Cherish what you have before it turns into things you are ever had!

    ---

    Libra George

    18

    Chủng tộc: Hồ ly

    Nhà chiêm tinh học.

    Hoà đồng.

    Nhạy bén.

    Nội tâm.

    Sức khoẻ: Ổn định.

    Năng lực: Dịch chuyển tức thời - Điều khiển thời tiết.

    Nguyên lý: Dịch chuyển mục tiêu (bao gồm cả bản thân) tới bất kì đâu với tốc độ nhanh - Điều khiển thời tiết theo ý muốn.

    Vũ khí: Phi tiêu độc dược.

    Tài lẻ: Đánh đàn tỳ bà, chơi cờ.

    Đặc biệt: Thường đi một mình dưới những cơn mưa, ngắm tuyết rơi.

    Nếu một ngày nào đó bạn phải chết, hãy để tôi đi cùng bạn.

    ---

    Scorpio Yang

    19

    Chủng tộc: Nhân loại (?)

    Nhà tâm lý học.

    Nhây.

    Cực nhây.

    Siêu nhây.

    Sức khoẻ: Ổn định.

    Năng lực: Thôi miên - Điều khiển suy nghĩ.

    Nguyên lý: Khiến mục tiêu rơi vào trạng thái mộng mị, trống rỗng để dễ dàng tiêu khiển - Điều khiển suy nghĩ của mục tiêu theo ý muốn.

    Vũ khí: Quả cầu nhỏ.

    Tài lẻ: Ăn may.

    Đặc biệt: Bảo kê đồng đội tốt nhưng lại cả tin.

    ...

    ---

    Kanaria Sagittarius

    22

    Chủng tộc: Phượng hoàng

    Huấn luyện viên võ thuật.

    Mạnh mẽ.

    Vui vẻ.

    Đôi lúc lại rất nghiêm túc.

    Sức khoẻ: Rất tốt.

    Năng lực: Hoả Diệm Quyền Thượng.

    Nguyên lý: Mỗi quyền cước tung ra đều có thể tạo ra lửa.

    Vũ khí: Nhược Thuỷ Đao.

    Tài lẻ: Võ thuật, nấu ăn.

    Đặc biệt: Có mối thù truyền kiếp với động vật lưỡng cư.

    Nếu muốn, ta sẵn sàng tặng ngươi một vé đến Hoả Diệm Sơn, lấy liền nhé!

    ---

    Sakurako Capricorn

    22

    Chủng tộc: Hồ ly

    Vũ công.

    Điềm tĩnh.

    Dịu dàng.

    Đôi lúc khá nhây.

    Sức khoẻ: Ổn định.

    Năng lực: Hàn Thiên Hoa Vũ.

    Nguyên lý: Mỗi đường kiếm vung ra có thể đóng băng thứ nó chạm vào.

    Vũ khí: Băng Phách Kiếm - Nhược Hoả Đao

    Tài lẻ: Múa, kiếm thuật.

    Đặc biệt: Thích hoa anh đào, thích mặc yukata.

    Thường cà khịa một cách thanh lịch và quý tộc.

    Nhân chi sơ, tính cà khịa, niềm vui này không phải ai cũng biết.

    ---

    Aquarius Serena

    - Trước là Aquarius William -

    19

    Chủng tộc: Vampire

    Diễn viên hạng A.

    Hướng nội.

    Ít nói.

    Âm trầm.

    Sức khoẻ: Ổn định.

    Năng lực: Giấc mộng ma quái.

    Nguyên lý: Thâm nhập vào giấc mơ của người khác, tạo ra thế giới họ mong muốn trong giấc mơ.

    Vũ khí: Viêm Ân Chi Lệ.

    Tài lẻ: Thổi tiêu.

    Đặc biệt: Căm phẫn và hận thù người cha đến tận xương tuỷ.

    Ngủ ngon, mẹ yêu.

    Sau khi đã giải quyết xong mọi việc, con sẽ đưa cha xuống gặp mẹ, chúng ta sẽ có một gia đình hạnh phúc như mẹ mong ước, sớm thôi, hãy chờ con, con hứa.

    ---

    Pisces Roger Fergus

    17

    Chủng tộc: Nhân loại (?)

    Học sinh cấp 3.

    Nóng nảy.

    Ngổ ngáo.

    Cục súc.

    Sức khoẻ: Tốt.

    Năng lực: Vụ nổ - Điều khiển lửa.

    Nguyên lý: Tạo ra các vụ nổ với sát thương lớn - Điều khiển lửa theo ý muốn.

    Vũ khí: Găng tay đặc chế.

    Tài lẻ: Tay không vẫn đánh cho người khác thân tàn ma dại.

    Đặc biệt: Cứ phải hành động trước, còn hậu quả tính sau.

    Tao không phải thằng ngu, để mày đá qua đá lại.

    Cũng chẳng phải trò hề, để mày cười ngả cười nghiêng.

    ————

    Yuuma Kyoya

    @06.09.19
     
    [Fic Tuyển 12Cs] Ngày Tận Thế.
    Chương 1 : Thành phố mây mù


    Thành phố Halling tắm mình dưới ánh hoàng hôn lạnh lẽo, cả tuần nay rồi mà Halling vẫn mang một màu sắc u buồn như vậy.

    Cũng chẳng trách được, giờ là cuối tháng 10, và đây chính là khoảng thời gian mà mây mù vây kín bầu trời của thành phố.

    Mặc dù hôm nay Halling có khá khẩm hơn một chút, khi mà những tia nắng cuối cùng của một ngày cố xuyên thủng lớp mây mỏng nhất để in bóng mình xuống mặt đất...

    Song, Halling vẫn không cười.

    Trên một con đường nhỏ nơi thành phố âm u, một chiếc xe chở lương thực đang lăn bánh trở về nhà.

    Trên chiếc xe là những gã thương buôn, có vẻ họ vẫn có được một công việc làm ăn tốt dù thời tiết có chuyển biến như thế nào.

    Bằng chứng là gương mặt ai nấy đều toát lên sự tươi tắn vui vẻ.

    Và rồi một cơn gió lạnh tháng 10 xô tới, khiến những gã thương buôn không khỏi run lên lập cập...

    - Lạnh quá, đóng cửa lại đi.

    Một trong số họ nói, và người lái xe đóng cửa lại, có vẻ đã khá hơn rồi đấy, họ thấy ấm áp hơn...

    Nhưng mà, sao có vẻ nóng quá mức nhỉ?

    Những gã thương buôn bỗng cảm thấy nóng ran, tưởng như họ đang bị hấp chín vậy.

    Khi cơ thể họ không chịu nổi nữa, những cánh cửa xe được bật tung ra, và họ lao vụt xuống đường, rồi lăn lông lốc mấy vòng như những kẻ điên ngốc nghếch.

    'Có chút đau đớn nhưng đã khá khẩm hơn?' Chiếc xe không người lái lao lên một đoạn nữa rồi dừng hẳn.

    Bỗng, một thanh âm chói tai vang lên, thùng xe phía sau nổ tung, những thùng hàng bắn ra ngoài và lăn lóc ngổn ngang dưới mặt đất.

    - Cái quái gì vậy?

    Một trong số những gã thương buôn chợt thốt lên, trong khi những gã khác cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Trên nóc thùng xe, hai bóng người lao xuống mặt đất, là hai người con trai.

    Trông họ còn rất trẻ, đoán bừa cũng không quá 20.

    Họ đi tới trước mặt những gã thương buôn, rồi dừng lại.

    Một trong hai người cất lời :

    - Xin chào?

    Hôm nay có vẻ là một ngày bận rộn với các ngươi nhỉ?

    Giọng nói trầm mà như phá vỡ cả không gian im lặng.

    Nó mạnh mẽ, nhưng pha chút gì đó thật trầm ổn và bất định.

    Đặc biệt hơn, nó còn mang theo ' mùi máu '.

    - Các ngươi là ai?

    Những gã thương buôn đứng bật dậy, chúng đang tức giận, rất tức giận.

    - Chẳng ai cả, chỉ là những kẻ cướp qua đường thôi.

    Kẻ kia cười đáp lại, ánh mắt đã hằn lên những tia máu, hắn đang chờ được cắn xé chúng, chắc chắn vậy.

    - Cướp?

    Vậy thì các ngươi cướp nhầm người rồi!!

    Bọn ta đều từng là những kẻ sống chết để tranh giành sự sống từng ngày ngoài chiến trường kia trong quá khứ đấy.

    Những kẻ cướp to mồm như các ngươi đến cũng nhiều nhưng chẳng kẻ nào có thể yên ổn quay về đâu!!

    Một gã thương buôn nọ rít lên, câu nói toát lên sự giận dữ.

    - Vậy sao?

    Thế thì mệt thật đấy, biết phải làm sao bây giờ, Ar?

    Kẻ nọ nghe vậy thì cố tỏ ra như đang run sợ lắm, rồi hắn chợt quay qua kẻ bên cạnh và nhìn chằm chằm vào kẻ đó.

    Kẻ kia chỉ liếc lại hắn, rồi liền quay qua nhìn chằm chằm vào những gã thương buôn, nhưng rồi hắn chẳng nói gì.

    Chỉ biết rằng ánh mắt của hắn như muốn nuốt trọn tất cả những kẻ đang đứng ở đây, một vực sâu thăm thẳm không thể thấy đáy...

    Kẻ nọ thấy vậy thì chỉ cười:

    - Lúc nào cũng vậy, thôi được rồi.

    Giải quyết chuyện này nhanh nào.

    Nói đoạn, hắn lao tới, túm lấy cổ áo của một trong những gã thương buôn nọ, và giáng cho gã một cú đấm choáng đầu.

    Cơn đau xô tới nhanh tới mức gã nọ chẳng kịp nhận ra, chỉ biết rằng một dòng máu đỏ tươi đã chảy ra từ miệng gã, cùng thanh âm chói tai vang vọng.

    Những gã còn lại như trôn chân trong sự chết lặng, nhưng chẳng được bao lâu khi mà cơn sợ hãi xô tới, chúng thấy cả cơ thể mình run lên bần bật, và nó lại càng dữ dội hơn khi chúng nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu mà đầy vẻ thích thú của kẻ kia.

    - T-tao bi-biết chúng mày, chúng mày là những con quỷ luôn bất ngờ chặn đầu xe và cướp tài sản của những thương buôn.

    Và chúng mày luôn giết họ sau khi cướp hết tài sản từ họ.

    Những kẻ hành khất qua đường, Aries và Pisces!!!

    Một trong số chúng như thật sự đã nhìn thấy lưỡi hái thần chết kề vào cổ mình, và điều đó càng được chứng minh khi gã thốt ra điều mà gã vẫn thường nghe nói nhưng chưa bao giờ gã tin là thật.

    Và giờ gã phải trả một cái giá đắt cho sự nông cạn của mình.

    Pisces nghe thấy tên mình thì ngẩng mặt lên, nở một nụ cười quái dị, cậu nói:

    - Ồ?

    Xem ra các ngươi cũng có chút hiểu biết đấy.

    Vậy thì chắc hẳn các ngươi cũng chuẩn bị tinh thần để chết rồi nhỉ?

    Những gã thương buôn rít lên sợ hãi, chúng quay lưng bỏ chạy, nhưng chưa được bao lâu thì chúng bỗng dừng lại, và quỳ sụp xuống...

    Chúng không thể chạy được nữa, chúng đã bị bao vây, bởi những ngọn lửa đỏ tươi màu máu.

    Và rồi chúng lại rít lên :

    - Aaaaaaaaaa!!!!

    Ai đó, làm ơn cứu chúng tôi, cứu chúng tôi với!!!!

    Đáp lại tiếng thét ai oán của những gã xấu số, chỉ là sự im lặng đến vô tận của ánh đỏ chiều tà.

    Và rồi mây mù lại che kín bầu trời, nuốt trọn những tia nắng yếu ớt và bất lực...

    - Bắt đầu trò chơi thôi chứ nhỉ?

    Pisces nở một nụ cười, và nắm đấm thứ hai của cậu giáng xuống gã nọ, lần này máu đã tuôn ra như suối từ mũi của gã xấu số...

    Một màu đỏ tươi và tanh nồng tởm lợm.

    Thời gian trôi qua thật chậm...

    Cách đó vài mét, Aries đang ngồi chiễm chệ trên nóc một thùng hàng với vẻ mặt thờ ơ đến khó tin.

    Cá chắc rằng dù cảnh trước mắt có đẫm máu thêm 100 lần thì gương mặt ấy của hắn vẫn chẳng bộc lộ ra chút cảm xúc nào.

    Các câu chuyện xoay quanh Aries từ trước đến nay luôn nực cười như thế đấy.

    Đoạn, hắn quay qua nhìn chằm chằm vào Pisces, rồi lại nhìn sang những thùng hàng còn lăn lóc dưới mặt đất, cùng những thân thể ngày càng đẫm máu của bọn thương buôn...

    Song, hắn chẹp miệng một cái, và một câu nói có chủ ý cuối cùng cũng được bật ra từ khuôn miệng khô khốc của hắn:

    - Đủ rồi, Pis.

    Câu nói hết sức ngắn gọn của hắn thoát ra nhẹ nhàng mà từ từ, nhưng lại như làm rung loạn cả chiều không gian.

    Nó khàn đặc, một nét thanh âm u tối, nhất thời khiến người ta tưởng chừng như hắn đã không nói lời nào trong cả trăm năm qua.

    Dẫu vậy, Pisces có vẻ như đang cố tình lờ đi những gì thật quái lạ mà không gian vừa buộc phải nhận, cậu vẫn đấm liên hồi vào mặt của gã thương buôn nọ, không ngừng nghỉ một giây nào.

    Dù cho con mắt của gã xấu số đó muốn lòi ra, miệng gã thì lởm chởm những cái răng đầy máu, đỏ lòm...

    Pisces vẫn không dừng tay.

    Mãi đến khi cậu nhận thấy gương mặt của gã chẳng phải mặt người nữa, cậu mới ném gã trở lại mặt đất.

    Chân tay gã co giật liên hồi, máu từ mũi và miệng chảy ra như suối, mắt phải của gã đã gần như lòi ra rồi, một cảnh tượng mới thật kinh khủng làm sao.

    " Nếu hắn sống sót được qua ngày hôm nay, liệu hắn có còn được coi là con người nữa không?

    "

    Đó là những gì Aries nghĩ khi thấy gã thương buôn co giật một cách tuyệt vọng dưới mặt đất toàn cát bụi và rác.

    Ánh mắt hắn chợt dâng lên tia cảm xúc gì đó thật mơ hồ, nhưng rồi nhanh chóng bị nhấn chìm xuống.

    Hắn lại đánh mắt sang Pisces, có vẻ Pis vẫn cố tình lờ lời nói của hắn đi, nhưng không sao, cứ để nó làm những gì nó thích, rồi sau đó nó sẽ là người phải lãnh hậu quả, luôn là như thế.

    Pisces lại nhấc bổng một gã khác lên, tiếp tục thú vui tiêu khiển của mình trong tiếng thét sợ hãi đầy tuyệt vọng của những gã thương buôn còn lại - những gã chưa được cậu ' chơi cùng '...

    Cậu vừa đấm vừa cười.

    Từ tiếng cười khúc khích nho nhỏ đến tiếng cười ha hả thật hả hê.

    Tiếng cười của Pisces vang lên như muốn xé toạc cả không gian mà kẻ nào đó chỉ vừa mới làm rung động.

    Pisces có vẻ đang thích thú một cách quái lạ...

    Pisces là một kẻ điên, điên hơn bất kì kẻ nào mà Aries từng gặp, song hắn lại thích điểm đó ở cậu.

    Nhờ nó mà hắn dường như chẳng bao giờ phải giãn gân cốt, khởi động tay chân, và lợi ích mà điều này đem lại cho hắn là sự an nhàn.

    Mà biết sao được, an nhàn lại là một trong ít điều mà hắn muốn.

    Nhưng cái gì cũng phải có chừng mực của nó, không phải lúc nào Pis muốn chơi là hắn sẽ để cho nó chơi.

    Hành động phải đi liền với hiệu quả, nếu không sẽ đem lại rất nhiều phiền phức.

    Và phiều phức là một trong nhiều điều mà hắn rất ghét phải đối mặt.

    Nên là, trò chơi nên kết thúc ở đây thôi, đến lúc quay về rồi.

    Aries đứng dậy, nắn nhẹ một bên vai, giãn gân cổ một chút, rồi hắn lia mắt về cái nơi mà máu đang ngày càng in thấm xuống mặt đất, một mảnh đất đỏ?

    - Pis, anh nói đủ rồi.

    Đừng cố lờ đi những gì anh nói.

    Anh không có thời gian để xem mày chơi bời thác loạn đâu, đến lúc trở về rồi.

    Thanh âm u tối lại vang lên, xô vào không gian như những làn sóng, nhưng có vẻ lần này nó đã dịu nhẹ hơn, nhưng một phần nào đó, hàm ý ra lệnh của nó lại mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Pisces chợt khựng lại, chỉ trong vòng vài giây, cậu như chìm vào khoảng không riêng tư của chính mình.

    Và rồi cậu rời mắt khỏi gương mặt đã biến dạng hoàn toàn của gã thương buôn, cậu thả tay, thân thể tàn tạ của gã rơi phịch xuống đất, một màu đỏ loang lổ...

    Pisces ngước nhìn về phía Aries, mỉm cười một đường với ánh mắt còn chưa chìm hẳn những tia máu, cậu nói:

    - Chết tiệt.

    Em quên mất, những lần như này là em lại mất kiểm soát.

    Nhưng cũng tại Ar đó chứ?

    Anh chẳng bao giờ chịu ngừng em lại cả, cho đến khi anh thực sự chán xem kịch thì thôi...

    Aries biết Pisces đang cố tình đổ lỗi cho hắn, song hắn vẫn chẳng nói gì, đặt một ánh mắt như bao lần lên gương mặt đểu cáng của Pis, rồi hắn cười...

    " Không phải anh nhắc mày ngay từ đầu rồi sao?

    "

    Hắn sẽ không nói ra đâu, hắn chỉ nghĩ thế thôi.

    Vì hắn biết, nếu hắn nói ra như vậy, thì việc đầu tiên xảy ra sẽ chỉ là lãng phí thời gian mà thôi.

    Pis thật sự có quá nhiều lời vô nghĩa để nói, vậy nên nó sẽ nói cho đến khi nào hắn không chịu được nữa mới ngừng.

    Và ừ thì, đây lại là một trong nhiều điều mà hắn rất ghét phải đối mặt.

    Nên thay cho việc phải nói ra một câu như thế, hắn luôn biết cách chọn những câu nói khôn ngoan hơn.

    Hắn thở ra một hơi thật nhẹ, rồi lại nhìn vào gương mặt đểu cáng kia mà nói rằng:

    - Quay về thôi.

    Chúng ta muộn lắm rồi đấy.

    Lời nói lần này của Aries có vẻ như không còn u tối như trước nữa, mà nó mang nét gì đó rất bình thường, bình thường theo cái cách mà nó vẫn hay diễn ra.

    Pisces sớm biết hắn sẽ nói vậy, nên cậu cũng chỉ cười cười đáp lại, song nụ cười lại như có hàm ý rằng " em biết anh sẽ nói thế mà.

    " Pisces là vậy đấy.

    Đoạn, cậu rút từ trong túi quần ra một chiếc khăn màu đen, cầm lấy nó và chà mạnh lên cả bàn tay, cậu đang cố lau đi những vệt máu khô.

    - Mẹ kiếp!

    Chúng lại bám dính nữa rồi.

    Pisces vừa lau tay vừa chửi thề.

    Mãi một hồi sau, khi Pisces chắc rằng tay mình đã 'tạm' sạch, cậu liền chẳng mảy may mà vứt luôn chiếc khăn xuống chân mình.

    Giữ lại chiếc khăn?

    Khi mà nó dính đầy máu của bọn rác rưởi sao?

    Không đời nào Pisces làm vậy.

    Aries sau khi thấy Pisces lau xong tay thì mới lên tiếng, hắn nói:

    - Được rồi, Pis.

    Giờ việc mày cần làm là chất mấy các xác lên xe, cho dù chúng đã chết hay chưa.

    À, nhớ là mày phải nhặt mấy thùng hàng này và chất lên trước, rồi mới đến mấy cái xác.

    Ta sẽ đem mấy cái xác về cho lũ quỷ con, còn mấy thùng lương thực này, đem bán và kiếm số tiền ta cần.

    Nhiệm vụ ngày hôm nay chỉ có thế thôi, nhưng chúng ta thực sự đã muộn rồi đấy.

    " Ôi trời, Ar lại càu nhàu rồi.

    "

    Đây là những gì mà Pisces đang nghĩ, nhưng cậu cũng sẽ chẳng bình phẩm đâu.

    Vì Ar luôn đúng, là vậy đấy.

    - Vậy mà anh không nói sớm, em đập chúng như này rồi thì bọn quỷ sẽ chẳng phải cắn xé gì cả, chỉ việc nuốt thôi ấy chứ.

    Mà em thì đang cần chúng rèn luyện cho bộ răng của chúng.

    Hầy...

    Pisces bắt đầu than vãn, nhưng tay cậu thì cũng đã nhấc từng thùng hàng và chất lên xe.

    Chợt, Pisces nhìn chằm chằm vào chiếc xe, rồi cậu lại nhìn qua Aries...

    - Ar, anh sẽ lái xe, đúng chứ?

    Aries nghe Pisces hỏi vậy thì không trả lời, song hắn lại nhanh chân di chuyển về ghế phụ của chiếc xe, yên vị trong đó trước con mắt chán nản của Pisces.

    - Đùa nhau à?

    Sao lúc nào cũng là em vậy?

    Em chưa có bằnggggggg!!!

    Tiếng thét ai oán của Pisces vang lên trong không gian, nhưng chẳng có lời hồi đáp.

    Cô đơn và hiu quạnh...

    Lúc nào cũng thế, công việc chân tay lúc nào cũng thuộc về cậu, như thể nó đã được mặc định từ cả thế kỉ trước vậy.

    Sau một hồi sắp xếp thùng xe, giờ Pisces đã yên vị trên ghế lái, liếc mắt sang ghế bên cạnh, kẻ nào đó đã ngủ từ lúc nào, Pisces không nói gì, chỉ lẳng lặng khởi động xe, và rồi họ rời đi...

    Trên con đường u tối giờ chỉ còn lại cát bụi, những mảng đất loang lổ vệt máu khô và thanh âm gầm rú của chiếc xe hàng từ xa vọng lại nhỏ dần...

    .

    Phía xa xa nơi vừa xảy ra vụ cướp, trên tầng thượng của một toà nhà cao chọc trời, một bóng hình mờ mờ ảo ảo đang dựa vào thành lan can đã rỉ sét, có vẻ như hắn đã được quan sát ' cuộc vui ' vừa diễn ra.

    Rồi chợt, ánh mắt hắn dâng lên một xúc cảm chẳng rõ ràng, và hắn cười...

    - Vậy là ta vẫn gặp may rồi, tuy không được ngắm bầu trời vì những đám mây đen xì chết tiệt kia, song vẫn được chiêm ngưỡng một vụ cướp thật sống động.

    Bất quá, trong cái rủi lại có cái may.

    Hmm...

    Thanh âm âm trầm vang lên, nhè nhẹ xô vỡ từng khoảng lặng, và lan rộng ra trong không gian lành lạnh.

    Chợt, hắn quay lưng, rời đi vào nơi màu đen đang ngự trị, và rồi màn đêm nuốt trọn hắn vào trong bóng tối vĩnh hằng...

    .

    Phía Đông của thành phố Halling, không gian đã chìm trong một màu đen đặc của màn đêm.

    Đây luôn là nơi ánh nắng tắt sớm nhất của thành phố.

    Mặt trời dường như ghét bỏ nơi đây, dù hàng ngày nó vẫn thức dậy nơi phía đông, song nó vẫn kéo những tia nắng chạy đi thật nhanh mỗi khi có cơ hội.

    Mây mù giăng kín đặc trên nền trời đông thành phố, thỉnh thoảng lại loé lên một ánh chớp lập loè, và gió bắt đầu giật từng cơn giận dữ.

    Có vẻ như một cơn giông đang kéo đến, lại một đêm mưa bão chẳng yên lành.

    Dưới nền trời giông xám xịt, tại một căn biệt thự lỗng lẫy xa hoa, từ một căn phòng nhỏ nơi gác xếp, vang vọng lên một giai điệu chẳng rõ lời.

    Phía bên cạnh chiếc cửa sổ gỗ mun đã phai màu, một cô gái ngồi đó, ngân nga từng giai điệu.

    Mái tóc bạch kim dài được buộc lệch sang một bên, gương mặt tuy hơi tiều tuỵ song vẫn ánh lên những tia sáng trong của một người thiếu nữ.

    Ánh mắt màu xám bạc đang dâng lên một xúc cảm vui tươi, nhưng rồi lại đột ngột tắt lịm khi cô nghe thấy một thanh âm gầm rú vang lên, và cô trông thấy chiếc xe màu xanh dương đỗ trước cổng nhà...

    " Anh ấy đã về rồi sao...?

    "

    Người thiếu nữ bỏ lửng câu hỏi trong đầu.

    Ánh mắt cô khẽ xao động rồi lặng xuống, và cô lại tiếp tục ngân nga câu hát...

    - " Thiên Thần nhỏ lệ đỏ~ Tro tàn dệt trắng mái tóc~ Thiên niên kỉ trôi qua~ Người nàng đợi vẫn chẳng quay về~ "

    Thanh âm vang lên cao vút, rồi lại trùng xuống, bồi hồi.

    Bài hát của X luôn làm cô thấy thật thấm thía, và câu hát này thì đúng như tâm tình của cô vậy.

    Cô chờ đợi một người, chờ đợi trong suốt hàng niên kỉ.

    Song thời gian trôi qua như vô tận, không có điểm dừng, và cô vẫn chẳng thể gặp được người.

    Bỗng từ hành lang gác xếp vọng lên tiếng giày, có người nào đó đang tới đây.

    Tiếng giày va chạm với mặt đất tạo nên những thanh âm thật quái lạ, tưởng như cầm một hòn đá và gõ vào những viên pha lê vậy, chói tai đến nực cười.

    Nhưng người thiếu nữ dường như chẳng bận tâm điều đó, cô chỉ lẳng lặng quay mặt ra phía cửa, và chờ đợi...

    " Cạch "

    Cánh cửa bật mở, một người thanh niên bước vào, với cơ thể cao lớn cùng mái tóc màu đỏ rực, sự hiện diện của hắn luôn khiến mọi người phải đưa mắt chú ý tới ngay mỗi khi xuất hiện.

    Và người thiếu nữ cũng nhìn hắn như vậy.

    Hắn không gõ cửa, mà cứ thế bước vào, không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm vào người thiếu nữ bên cửa sổ.

    Hai mắt giao nhau, im lặng...

    Rồi chợt, hắn nở một nụ cười thật quái dị:

    - Haha...

    Mày đang cố tình chống lại tao có phải không?

    Hả, quý cô La Forest?

    Thanh âm khàn đặc vang lên, nếu như chỉ nghe qua một lần thì ai cũng có thể nghĩ rằng đây chỉ là câu nói mang hàm ý mỉa mai không hơn không kém.

    Nhưng Taurus luôn biết anh trai cô thực sự muốn nói gì, vì cô luôn là kẻ duy nhất được hắn đối xử một cách đặc biệt.

    Mỉa mai thôi ư?

    Cô thì chẳng nghĩ thế đâu!

    Lẫn trong cái thứ âm thanh khàn đặc kia là sự giận dữ gần chạm tới trời xanh!

    Cô biết mà, và sự giận dữ đó càng được khẳng định khi một cơn địa chấn như rung lên trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhưng rồi nhanh chóng lặn xuống.

    Cô lại làm phật ý hắn rồi, ngày nào cũng vậy, lúc nào cũng vậy, ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, cô vẫn luôn là cái gai trong mắt hắn.

    - Anh nói cái quái gì vậy, Cancer?

    Đừng có suốt ngày ra ngoài kia kiếm phiền phức và lại trở về nhà mà trút giận lên cô em gái này, anh trai yêu quý ạ!

    Taurus nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Cancer mà thốt lên.

    Tiếng nói của cô vang lên mạnh mẽ mà không chút run sợ.

    Chẳng có gì phải sợ cả, vì cô đã quá quen rồi.

    Mắt Cancer hằn lên vài tia máu.

    Chợt, một làn sóng xung kích màu đen lao thẳng tới chỗ cô, hất tung cô về phía bức tường bên cạnh.

    Lưng Taurus đập mạnh vào tường, và rồi cô rơi xuống, sõng soài trên nền nhà lạnh ngắt.

    Cancer chẳng mảy may quan tâm cô có bị gãy cái xương nào hay nội tạng của cô có bị vỡ ra hay không, chỉ thấy hắn hít vào một ngụm khí lạnh, rồi thuyên chuyển nó thành âm thanh sắc nhọn như những mũi dao...

    - Đừng có cố chọc giận tao!

    Mày không còn trò nào thú vị hơn à?

    Tao chán ngấy con ngươi chỉ biết đóng vào mở ra của mày rồi!

    Đồ thấp kém ạ!!

    Mày có biết lúc nào mày cũng toả ra cái mùi hôi thối của rác rưởi không?

    Nếu không phải năng lực của mày còn hữu dụng, thì tao đã giết mày từ lâu rồi, con khốn chết tiệt!!

    Cancer nhìn Taurus như nhìn một kẻ tử địch, không có một chút lưu tình.

    Dễ hiểu thôi, hắn ta chẳng lưu tình với bất kì ai cả, và Taurus thì càng không bao giờ!

    Taurus lồm cồm bò dậy sau khi bị hất tung một cách đau đớn, lúc nào cũng vậy, cái xương sườn mới gãy của cô còn chưa kịp liền nữa.

    " Chết tiệt!

    Tim lại đau nữa rồi...

    "

    Cô rủa thầm và thở hổn hển từng cơn.

    Tim của cô đã đập loạn từ lúc Cancer bắt đầu bước vào rồi.

    Cô không sợ hắn, nhưng lúc nào tim cô cũng phản chủ như thế.

    Nó cứ thắt lại từng cơn, đau đớn vô cùng.

    Và vừa nãy lại còn được nhận món quà sau chuyến đi của anh trai yêu quý khiến việc hô hấp của cô càng trở nên khó khăn hơn.

    Cô hít vào thở ra không ngừng, tay đặt trước lồng ngực, túm chặt lấy vạt áo màu xanh nhàn nhạt.

    Cancer nhìn dáng vẻ tiều tuỵ hốc hác của Taurus và cái cách cô lồm cồm bò dậy như một người tật nguyền lại càng chướng mắt, nhưng hắn cũng không làm gì nữa mà chỉ lấy đôi mắt hung hãn kia mà quan sát cô.

    " Sao mày không tự chết đi cho rồi?

    "

    Cancer tự nghĩ trong đầu mình.

    Bỗng, hắn thở ra một hơi lạnh, đặt đôi mắt màu huyết dụ của mình lên Taurus, hắn nói:

    - Tao cảnh cáo mày, đừng có cố mà tiếp tục chống đối tao.

    Nhiệm vụ của mày là trở thành một món đồ để tao lợi dụng đến chết.

    Mày sinh ra là để phục tùng và chết.

    Chỉ thế thôi!

    Nếu mày còn dám tái phạm, đừng hòng tao để mày thấy ánh mặt trời lần nào nữa!!!

    Tiếng của hắn vang vọng cả căn phòng, và nó mạnh bạo tới nỗi xô cả không gian mà lao thẳng xuống dưới cầu thang, lan ra cả toà nhà rộng lớn.

    Không gian hoàn toàn bị hắn làm cho xáo động.

    Khi âm thanh bắt đầu lặng xuống, Cancer mới quay lưng bỏ đi, để lại Taurus thẫn thờ dưới mặt đất.

    Và thanh âm tiếng giày lại vang vọng, vỡ vụn.

    " Tôi sẽ chết, nhưng không phải hôm nay.

    Cho đến khi nào tôi gặp lại 'người' , chỉ khi ấy tôi mới có thể nghĩ tới chuyện nhắm mắt buông tay!

    "

    Suy nghĩ về người vang vọng trong đầu Taurus, nó như một liều thuốc trấn an, nhưng lại như một con dao cứa vào trái tim đang rỉ máu, cô còn phải chờ bao lâu nữa đây?

    Taurus lại chìm vào khoảng lặng của bản thân.

    Rồi chợt, cô quay mặt ra hướng của chiếc cửa sổ sờn cũ, ánh mắt cô dâng lên một xúc cảm chẳng rõ ràng, và miệng cô lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa...

    - " Mây mù treo trên đỉnh núi, mặt trăng tàn lụi dưới ánh dương...

    Bao giờ gió mới cuốn mây đi, bao giờ người thương mới trở về?

    "

    .

    Trời đã tối hẳn, màn đêm dường như đã nuốt trọn cả Halling sầm uất.

    Những ánh đèn lập loè dần được thắp lên, rực rỡ như những ngôi sao.

    Nếu nhìn từ một điểm quan sát đẹp, cả thành phố chẳng khác nào một dải thiên hà lộng lẫy đang thắp sáng cả vũ trụ tối tăm.

    Nhưng bất kì thiên hà nào cũng có hố đen vô cùng tận của nó, và ở Halling cũng vậy.

    Tại một trong những con hẻm không một ánh đèn của Halling, một thanh âm nức nở vang lên...

    - Ai đó...

    Hic, làm ơn...

    Hic, cứu với...

    Là một cô gái trẻ, cô đang ngồi bệt trên nền đất lạnh, xung quanh cô là thân thể loã lồ của hai cô gái khác?

    Một chất lỏng màu đỏ lòm đang từ từ chảy ra từ cơ thể họ, bầy nhầy...

    Đó là máu, chúng tuôn ra từ những vết cắt sâu hoắm trên da thịt họ, và tuôn ra từ những mảng thịt đã bị cắn xé đến rách toạc.

    Nếu có ánh đèn chiếu xuống nơi đây, chắc hẳn cảnh tượng hiện ra sẽ vô cùng khủng khiếp.

    Nhưng không, chẳng có lấy một ánh đèn nào cả, bất quá chỉ có vài tia sáng lờ mờ của mặt trăng, đệm vào đó là tiếng khóc thút thít của những con mồi.

    - Ôi thôi nào?

    Mày khóc cái quái gì chứ?

    Mày vẫn nghĩ sẽ có người đến cứu mày sao?

    Ngoan ngoãn làm thức ăn đi rồi mày sẽ được chết một cách thanh thản và nhanh chóng!

    Thanh âm hung tợn rít lên, một bóng đen mờ mờ ảo ảo xuất hiện trước mặt cô gái còn đang nức nở.

    Dưới ánh trăng không thể yếu hơn như thế này, thì việc nhìn thấy hình dạng của cái thứ đó là bất khả thi.

    Song, cô gái vẫn thấy...

    Cô ta thấy hai cái sừng nhọn hoắt mọc ở trên đầu nó, cùng một đôi cánh dơi xoè rộng sau lưng, và cả những cái vuốt sắc nhọn đã xé toạc da thịt của bạn bè cô ta.

    Nó chắc chắn là một con ác quỷ !!!

    - Aaaaaaaa!!!

    Cút đi!!

    Đồ ác quỷ xấu xa, kinh tởm!!

    Đồ khát máu tởm lợm!!!

    Hức hức...

    Cô ta hét, hét lên trong tiếng nấc ai oán.

    Tiếng hét của sự sợ hãi và tuyệt vọng đến tột cùng.

    Song, con ác quỷ chẳng mảy may để ý, nó vừa mới ăn thịt hai con mồi, nhưng có vẻ như nó vẫn còn rất đói.

    Chợt, nó đưa một cánh tay lại gần gương mặt nức nở của con mồi cuối cùng, chạm nhẹ một cái, một vết cắt dài xuất hiện bên má phải, máu bắt đầu nhỏ từng giọt từng giọt xuống tà áo của hồng của cô ta.

    Cô ta run lên bần bật, tiếng khóc giờ như kẹt lại trong cổ họng, sự sợ hãi lấn chiếm toàn bộ cơ thể, cô ta chẳng thể làm gì được nữa.

    Con ngươi màu lam nhạt giờ chỉ còn phản chiếu bóng hình của một con quỷ, và nó đang chuẩn bị lao tới để xé xác cô ta ra thành từng mảnh vụn...

    Giọt nước mắt cuối cùng nhỏ xuống vạt áo, và con ác quỷ lao vụt đến, cô ta nhắm chặt mắt lại.

    Cô ta ước mình có thể chết trước khi bị nó chạm tới, nhưng có lẽ đó là điều ước xa xỉ nhất từ trước đến giờ, nên nó sẽ không bao giờ có thể trở thành sự thật.

    Và rồi cô ta sẽ phải đón nhận cơn đau tột cùng trước khi được nhắm mắt...

    Im lặng...

    Cô ta vẫn chưa hề cảm thấy một chút đau đớn.

    Lẽ nào nó thật sự để cho cô ta chết một cách thanh thản và nhanh chóng sao?

    Không thể nào, nhìn cái cách mà nó xé xác bạn bè cô ta, cô ta đã biết rồi bản thân mình cũng sẽ phải chịu nỗi đau như vậy.

    Nhưng tại sao bây giờ cô ta vẫn chưa cảm thấy gì?

    Và cô ta vẫn thấy tim mình đang đập, cô ta vẫn còn thở!

    Hít mạnh vào một hơi, cô ta khẽ khàng mở mắt.

    Chợt, một ánh sáng loé lên, chói đến nỗi tưởng như mặt trời đang chiếu thẳng vào mắt cô ta vậy.

    Và rồi một thanh âm chói tai vang vọng, âm thanh đó như muốn xuyên thủng màng nhĩ của cô ta.

    Con ác quỷ đang gào thét trong ngọn lửa.

    Nó đang tắm mình trong ngọn lửa?

    Không.

    Nó đang bị đốt cháy.

    Nó đang bị thiêu rụi.

    Nó đang chết?

    - Cái quái gì?

    Cô ta chẳng thể nói được câu nào hơn khi chứng kiến cảnh tượng hãi hùng trước mặt.

    Nhưng một phần cũng là vì tiếng của cô ta đã khản đặc rồi, thanh âm thoát ra từ miệng cô ta giờ như ngàn mũi kim cố len qua cổ họng vậy.

    Đau đớn.

    Rồi bỗng cô ta thắc mắc rằng, con ác quỷ kia có đau đớn bằng cô ta không?

    Và cái quái quỷ gì đã khiến nó thành như vậy?

    Một con quỷ khác ư?

    Nếu thật vậy thì nó còn tàn bạo hơn cả con quỷ này nữa, sớm muộn gì cô ta vẫn phải chết thôi.

    Cô ta nghĩ thế và gục xuống, chờ đợi cái chết đến với mình.

    Nhưng rồi, một lần nữa, không gian tiếp tục chìm vào khoảng lặng.

    Chẳng có gì xảy ra cả, và cô ta vẫn sống.

    Cô ta lại mở mắt, nhưng lần này, xuất hiện trước mặt cô ta không còn là hình ảnh con quỷ bị thiêu cháy, mà là hình ảnh một cô gái với mái tóc màu nâu rực sáng, cùng một ngọn lửa sáng chói trên bàn tay phải.

    Ngọn lửa giống với ngọn lửa đã thiêu rụi con quỷ.

    Sự hiện diện của cô gái nọ vốn chẳng dễ dàng để chấp nhận, song cô ta vẫn cảm thấy đâu đó nơi mà dây thần kinh và mạch máu cô ta được nới lỏng, có chút nhẹ nhõm.

    - C-cô là ai?

    Cô muốn giết tôi sao?

    Cô ta nhìn con người trước mặt, không khỏi lo sợ song cô ta vẫn còn chút can đảm để bật ra một câu, dù cổ họng cô ta như bỏng rát.

    Đáp lại câu hỏi của cô ta, người thiếu nữ mới xuất hiện chỉ mỉm cười, đặt một ánh nhìn khó tả lên cô ta, cô nói:

    - Chắc cô phải sợ lắm nhỉ?

    Nhưng đừng lo, mọi chuyện giờ đã ổn rồi.

    Tôi rất tiếc vì đã không cứu được bạn của cô, nhưng hãy yên tâm là xác của họ sẽ được chôn cất cẩn thận và rồi cô sẽ trở về nhà an toàn.

    Giọng nói người thiếu nữ trong trẻo, vang lên trong không gian như một lời trấn an, dưới ánh sáng của ngọn lửa đỏ thắm chói loà, cô ấy hiện lên như một nữ thần sống.

    Cô gái kia nghe vậy thì thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.

    Song, nước mắt lại chảy dài trên gương mặt cô ta, chắc hẳn cô ta đang tiếc thương cho bạn bè mình, hoặc đơn giản cô ta chỉ cảm thấy thật nhẹ nhõm vì mình vẫn còn sống.

    Đoạn, cô ta đưa đôi mắt đẫm nước của mình lên nhìn người thiếu nữ, miệng cô ta vô thức bật ra một câu hỏi :

    - Rốt cuộc thì, cô là ai...?

    Người thiếu nữ cũng nhìn lại cô ta, và cô chỉ cười, không đáp.

    Cô ta dường như cũng không quan tâm tới câu trả lời cho câu hỏi của mình.

    Cô ta chỉ biết rằng cơ thể cô ta đã nặng trịch vì mệt mỏi và sợ hãi.

    Hai mắt cô ta díu lại, hai tai ù đi, đầu óc cô ta quay cuồng, và cô ta ngất lịm.

    Nhưng trước khi cô ta chìm hẳn vào cơn mê, cô ta đã nghe thấy câu trả lời của người thiếu nữ vang vọng trong không gian u tối...

    - Tôi là Kanaria Sagittarius.

    ---

    .Kết thúc chương.

    Yuuma Kyoya

    10.09.19
     
    [Fic Tuyển 12Cs] Ngày Tận Thế.
    Chương 2: Người con gái trở về từ cơn mơ


    Halling đang vùi mình trong những cơn mưa tuyết.

    Bây giờ đã vào giữa mùa đông, những bông tuyết rơi xuống phủ trắng cả mặt đất.

    Vậy mà ở nơi nào đó, một thiếu nữ vẫn đang thản nhiên nhảy múa dưới những tán cây anh đào nở rộ như thể đương độ xuân sang.

    Cô ấy rực rỡ hơn cả những đóa hoa, lộng lẫy hơn cả những nàng công chúa trong chuyện cổ tích, mang đến sự ấm áp cho mọi thứ xung quanh.

    Nhưng thật ra, nơi này nào có vị tiên nào như thế.

    Đây chỉ là một khu vườn nhân tạo - một trong những sân chơi mà tầng lớp thượng lưu đã tạo ra để mua vui cho bản thân.

    Và cô thiếu nữ được ví như tiên nữ kia, thật ra chỉ là một nàng vũ công được họ mời tới biểu diễn một màn đặc sắc trong sự kiện quan trọng nào đó mà thôi.

    Chẳng ai biết cô ấy xuất thân từ đâu, chẳng ai biết cô ấy tên là gì, mà thật sự thì ai quan tâm điều đó chứ?

    Chỉ cần biết rằng cô ấy múa rất giỏi, cùng với sắc đẹp động lòng người khiến cô thật sự giống như một nàng tiên nữ hạ phàm.

    Cô gái ấy chính là Sakuriko Capricorn.

    Capricorn một tay cầm quạt, một tay cầm kiếm, cứ như vậy mà khiêu vũ trong cơn mưa anh đào bay phấp phới.

    Dáng vẻ cô vừa mang nét uyển chuyển dịu dàng như nước chảy, lại vừa mang theo nét mạnh mẽ dứt khoát tựa gió đông.

    Cô ấy vung nhẹ một đường kiếm, những cánh hoa anh đào rực rỡ lập tức trở thành những bông hoa tuyết mỏng manh.

    Bồi thêm một đường quạt ngay sau đó, từng bông hoa tuyết lại vỡ tan thành những cánh hoa đào mềm mỏng.

    Cô ấy không chỉ là đang khiêu vũ, cô ấy như đang điều khiển cả xuân đông.

    Capricorn hạ màn trong tiếng vỗ tay không ngớt từ khán giả.

    Từng cánh anh đào bay lất phất trong gió, rồi đọng lại trên mái tóc càng tôn lên vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy của người con gái nọ.

    Sau màn trình diễn, Capricorn lùi về phía sau sân khấu để nhường chỗ cho tiết mục khác.

    Vừa xuống khỏi sân khấu, một vũ công khác đã sấn lại hỏi han cô.

    Người không biết lại tưởng họ thân thiết lắm.

    Nhưng ả ta với Capricorn chính là cách nhau một trời một vực.

    Capricorn luôn trang điểm rất nhẹ, còn ả ta thì lòe loẹt son phấn từ đầu tới chân.

    Trông chẳng khác gì con ngỗng già đang cố để bắt chuyện với thiên nga.

    - Màn trình diễn tuyệt lắm.

    Chúc mừng cô nha.

    Ả ta tỏ vẻ vô cùng xu nịnh mà buông ra những lời mật ngọt.

    Nhưng những lời ấy đối với Capricorn lại chướng tai vô cùng.

    Vậy nên cô còn chẳng thèm đáp, chỉ vội gật đầu cho xong chuyện.

    Cô đang tính trở ra bên ngoài thì ả ta vẫn còn mặt dày nắm lấy cổ tay cô mà kéo lại, giọng điệu thảo mai hết mức:

    - Nếu cô không phiền thì tối nay tôi có thể mời cô một bữa chứ?

    Chẳng là có rất nhiều điều về chuyện nhảy múa tôi muốn học hỏi từ cô.

    Capricorn nghe vậy thì bật cười, rồi cô đáp lại ả ta với một giọng điệu không thể khinh thường hơn:

    - Ôi thôi nào, có lẽ cô chẳng biết tôi bận rộn đến thế nào đâu.

    Tôi phải về nhà và nghỉ ngơi sớm thôi vì chiều nay còn phải dọn dẹp phòng ốc nữa.

    Một đống giải thưởng, huy chương, cúp vàng các loại đang chờ tôi đây này.

    Ai rảnh được như cô đâu?

    Ngày nào cũng được chơi mấy món đồ di động, chán thì cũng chẳng phải dọn, chỉ cần đá đi là được, nhỉ?

    Ả vũ công nghe vậy thì nụ cười trên mặt tắt lịm, nhưng ngay sau đó ả lại nhanh chóng nặn ra một nụ cười khác.

    Nhưng nụ cười gượng gạo này lại như thêm một ngàn lớp bộ lọc giả tạo, khiến Capricorn cảm thấy thật buồn nôn:

    - Cô nói gì vậy?

    Thuật ngữ chuyên ngành hả?

    Hơi khó cho tôi quá, dù sao tôi cũng chỉ là dân nghiệp dư trong mấy hệ thống như thế này.

    Vẫn là phải có chuyên gia như cô chỉ bảo nhiều hơn.

    Cô nói phải không, hahaha.

    Bây giờ trên mặt Capricorn chỉ thiếu điều viết lên mấy chữ "cô có bệnh à?" thôi.

    Nhưng mà người xinh đẹp không nên nói mấy lời quá bất lịch sự, nên cô chỉ đành đáp lại với nụ cười cũng không kém phần công nghiệp:

    - Haha, đương nhiên rồi.

    Tiền bối đương nhiên phải dẫn dắt hậu bối.

    Nhưng mà cô cũng biết đấy, hậu bối cũng phải có tiền đồ thì mới đáng được chỉ bảo, đúng không?

    Chứ cái loại cóc ghẻ nhảy từ cái cống chứ đừng nói là cái ao nào lên thì lấy tư cách gì mà đòi học cách trở thành thiên nga đây?

    À đây là tôi nói bâng quơ vậy, không có ý ám chỉ ai đâu.

    Cô biết mà, cái nghề này nó bạc lắm.

    Vàng thì ít mà shit thì nhiều.

    Haha.

    Ả vũ công kia nghe vậy thì tức nổ đom đóm mắt, chẳng thèm giữ bộ mặt thảo mai nữa mà lật mặt hét thẳng vô mặt Capricorn:

    - Cô- cô nói vậy là có ý gì hả?

    Đừng tưởng chỉ có mấy cái giải thưởng nghèo nàn mà muốn lên mặt với ai thì lên mặt!

    Capricorn thật sự không nhịn nổi nữa.

    Ánh mắt giễu cợt ban nãy chẳng còn thấy đâu, thay vào đó là đôi mắt lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông.

    Đôi mắt ấy tưởng như có thể đóng băng người trước mặt ngay lập tức:

    - Hah?

    Nghèo nàn?

    Nghèo nàn mà chỉ một trong số chúng cũng là thứ mười năm sự nghiệp của cô có mơ cũng chưa bao giờ chạm tới được!

    Vậy nên với hạng người như cô, một cái liếc mắt tôi cũng không muốn bố thí chứ đừng nói hẹn mặt.

    Giờ thì tôi phải đi đây.

    Trừ khi bị sao chổi chiếu mệnh nếu không thì tôi chẳng mong gặp lại cô một lần nào nữa.

    Vậy nha, tạm biệt.

    Dứt lời, Capricorn bỏ đi thẳng.

    Để lại ả vũ công tức đến đỏ cả mặt nhưng chẳng thể làm gì được.

    .

    Hôm nay là sinh nhật tròn 18 tuổi của cô con gái nhỏ nhà William.

    Người ta thường nói tuổi 18 là độ tuổi đẹp nhất của một người thiếu nữ.

    Vậy nên ngày hôm nay được coi là một ngày vô cùng quan trọng của gia tộc William.

    Cả gia đình William từ ông bà chủ cho đến người hầu, giúp việc đều tất bật chuẩn bị cho sự kiện trọng đại này từ mấy tuần trước rồi.

    Cả căn biệt thự được trang hoàng thật lộng lẫy với đủ thứ đồ trang trí đẹp mắt, từ hoa tươi cho đến những viên đá quý lấp lánh.

    Không hổ danh cho một gia tộc giàu có.

    Không chỉ riêng gia tộc William, mà ngay cả những khách mời cũng không phải những người tầm thường.

    Chỉ nhìn vào sự chuẩn bị cùng danh sách khách mời này thôi thì ai cũng phải ghen tị với cô công chúa nhỏ nhà William đôi phần.

    Chẳng mấy chốc bữa tiệc xa hoa đã bắt đầu.

    Từng tốp khách quý ra vào nườm nượm.

    Ông bà William cũng bận bịu mà tiếp đón.

    Khi khách khứa gần như đã đông đủ thì nhân vật chính của bữa tiệc cũng xuất hiện.

    Cô con gái nhà William xuất hiện với bộ váy trắng được đặt may riêng trông vô cùng lộng lẫy nhưng cũng không kém phần tinh xảo.

    Trông cô bé thật giống với một nàng công chúa sống trong một lâu đài xa hoa.

    Ngay lập tức từng lời tán dương được tuôn ra từ miệng của những vị khách dự tiệc.

    Hầu hết đều là cảm thán về vẻ đẹp của người con gái nhà William.

    Nhân vật chính của bữa tiệc trông cũng tỏ ra khiêm tốn lắm, nhưng vẻ mặt kiêu ngạo thì đã như in hằn lên gương mặt cô ta.

    Lúc này cô ta chỉ cảm thấy mình được đối xử như vậy là hoàn toàn xứng đáng, thậm chí còn có một chút chưa vừa lòng.

    Sau một hồi giao lưu như một thói quen của tầng lớp giàu có, các sự kiện chính cũng bắt đầu.

    Bữa tiệc tiếp tục diễn ra theo một cách tuần tự và suôn sẻ.

    Nhưng có vẻ như nhân vật chính chẳng quan tâm đến chúng lắm.

    Thứ cô ta quan tâm thực sự là sự kiện khiêu vũ chính cơ.

    Bởi vì khi đó các thiếu gia từ gia tộc khác sẽ phải tranh nhau mà mời cô ta tham gia khiêu vũ cùng họ.

    Cô ta vô cùng tận hưởng cảm giác khi nhìn những con người mà trong mắt cô ta là tầm thường đó tranh giành cơ hội để được cô chọn trúng.

    Cảm giác ấy khiến cô ta cảm thấy bản thân ở trên cao hơn một bậc, thật giống một vị nữ hoàng.

    Và cuối cùng thì sự kiện khiêu vũ mà cô ta mong chờ cũng bắt đầu.

    Đúng như cô ta nghĩ, cô ta nhận được rất nhiều lời mời khác nhau từ các thiếu gia của gia tộc khác.

    Trong lúc cô ta giả vờ tỏ vẻ khó khăn khi phải đưa ra quyết định thì những tiếng cảm thán ồ ạt đã phát ra từ xung quanh.

    "Xì, lũ nịnh bợ.

    Mình thậm chí còn chưa bước vào sàn khiêu vũ mà chúng đã thế rồi." _ Cô ta có vẻ vô cùng kiêu ngạo và tự tin vào giá trị của bản thân.

    Nhưng khi những tiếng cảm thán ngày một rõ ràng hơn thì gương mặt cô ta nhanh chóng đanh lại.

    - Ôi!

    Họ khiêu vũ đẹp quá!

    - Ai vậy?

    Ai vậy?

    Thật sự là quá đẹp rồi!

    - Họ thật sự giống như chàng hoàng tử và nàng công chúa trong truyện cổ tích!

    - Đẹp đôi quá đi!

    Cô gái ấy đẹp quá!

    Gương mặt của cô ấy có phải được tạc từ sự xinh đẹp không?

    - Người đàn ông đó thật sự quá điển trai rồi.

    Cậu ta là thiếu gia nhà nào vậy?

    - Ơ?

    Đó không phải là đại tiểu thư của gia tộc William sao?

    Tôi còn tưởng cô ta bị đuổi đi rồi chứ?

    - Đuổi đi thế nào chứ?

    Cô không thấy cô ấy đang tỏa sáng rực rỡ thế kia à?

    Gia tộc William thật sự sẽ vứt đi một viên ngọc quý như vậy sao?

    - Cũng phải, cũng phải.

    Ở trung tâm của sảnh khiêu vũ, một đôi nam nữ đã nắm lấy tay nhau từ khi giai điệu du dương vừa cất lên.

    Họ nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi ánh nhìn.

    Không chỉ bởi vẻ ngoài tuyệt vời mà bởi cả những kĩ năng khiêu vũ thật điêu luyện.

    Thật sự là một cặp đôi uyên ương trăm năm hiếm gặp.

    Và cặp đôi uyên ương trong lời tán dương đó không ai khác chính là Aquarius Selena và Virgo Arianne.

    Thật sự thì Aquarius chẳng muốn đến tham dự cái bữa tiệc mừng tuổi mới này đâu.

    Nhưng cô em gái "quý hóa" của cô đã gửi thiệp mời tận ba lần thì cô cũng đành cho người ta chút thể diện chứ nhỉ?

    Mà nói thì hoa mĩ vậy chứ Aquarius biết thừa mục đích của cô em cùng cha khác mẹ này là gì khi cố tình mời cô đến bữa tiệc cho bằng được.

    Tất cả chỉ để khiến cô mất mặt thôi, cô lại chẳng rõ nó quá.

    Về khoản này thì đúng là hai người hợp nhau đến lạ, vì mục đích của cô đến đây ngày hôm nay cũng không khác là bao.

    Còn Virgo á, vốn là cô muốn đi một mình thôi nhưng gặp được trợ thủ đắc lực thế này, tội gì mà không mang theo cơ chứ.

    Về phần Virgo thì, thuận nước xuống thuyền theo mong muốn của Aquarius thôi.

    Trong lúc còn trên sàn khiêu vũ, Aquarius cũng không quên đưa ánh mắt khiêu khích về phía cô em gái mấy lần.

    Còn cô ta thì vẫn giả vờ không quan tâm mà tiếp tục lựa chọn nam chính cho mình, nhưng trong lòng đã sớm hình thành một ngọn núi lửa, chỉ chờ thời cơ mà phun trào.

    Hai người tiếp tục khiêu vũ thêm hai bài nữa rồi sau đó nhanh chóng rời đi khỏi sân khấu để nhường chỗ cho những cặp đôi khác.

    Vì nếu họ còn hiện diện ở đó thì những cặp đôi khác chẳng khác gì một bầy vịt bầu bao quanh đôi thiên nga.

    Thậm chí là một lúc sau khi cặp đôi kia rời khỏi bữa tiệc thì mọi người mới có thể tạm quên đi hình ảnh khiêu vũ tuyệt mĩ ấy.

    Đến tận khi nhân vật chính chọn lựa được vị hoàng tử của mình mà bước vào khiêu vũ thì hình ảnh ấy mới tạm thời được xóa nhòa.

    Bản nhạc khiêu vũ cuối cùng cũng kết thúc, đương nhiên nhân vật chính hiện hữu ở trung tâm sân khấu lúc này để kết thúc sự kiện là cô con gái thứ nhà William và bạn nhảy của cô ta.

    Một lần nữa, tiếng vỗ tay rào rào cùng những lời tâng bốc cô gái bé nhỏ lên tận trời xanh lại được tuôn ra.

    Chẳng khác một lời nào so với lúc cô công chúa này vừa xuất hiện.

    Nhưng lúc này những lời đó rõ ràng chẳng thể thỏa mãn sự kiêu ngạo của cô ta được nữa.

    Nhất là khi cô chị Aquarius như vừa cướp đi hết ánh hào quang trước đó của cô ta.

    Như muốn châm thêm dầu vào lửa, ngay lúc này cô ta lại nghe thấy một vài lời bàn tán nho nhỏ xen lẫn trong những lời ngợi ca:

    - Trông con bé thật lộng lẫy, hệt như mẹ của nó.

    - Phải, thật đáng yêu.

    Nhưng so với người chị cả trước đó thì có hơi kém sắc hơn một chút.

    - Con bé Aquarius ban nãy ấy à?

    Quả thật so ra thì cô ấy trông xinh đẹp hơn cô con gái thứ hai thật.

    - Thì đương nhiên rồi.

    Dạo này tôi thấy cô ấy xuất hiện trên ti vi suốt.

    Nghe nói là minh tinh hạng A luôn đó.

    Mà còn chưa tới 20 tuổi.

    - Thật vậy sao?

    Thế thì đúng là hơn một bậc nhỉ.

    Cô con gái thứ này cũng có nét đấy nhưng xem ra tài năng thì còn kém xa.

    - Thì rõ ràng người vợ trước của ông William cũng xinh đẹp và có năng lực hơn hẳn người vợ hiện tại mà.

    Đúng là những kẻ nhiều chuyện thì ở đâu cũng có.

    Không biết là do ganh tị ghen ghét hay thật sự chỉ là vô tình mà nói ra trong lúc buôn chuyện phiếm.

    Nhưng đã là khách thì không nên nói ra nói vào khi chủ nhà vẫn còn ngay trước mặt thế chứ nhỉ?

    Gương mặt của cô con gái thứ hai chỉ trong thoáng chốc đã chuyển từ hồng hào sang xám xịt khi vừa nghe thấy những lời bàn ra tán vào ấy.

    Ngọn núi lửa ban nãy mới hình thành thì bây giờ dường như đã sẵn sàng để bùng nổ rồi.

    Cô ta ngay lập tức chẳng kiêng nể gì mà tiến tới hướng phát ra âm thanh xì xào kia.

    Rồi cô ta lên tiếng trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người trong sảnh tiệc:

    - Này, mấy người vừa nói cái quái gì đấy hả?

    Mấy người là ai mà dám nói năng như vậy trong bữa tiệc của tôi?

    Mấy người vừa bàn tán nghe vậy thì người nào người nấy nghệt cái mặt ra, trông thật sự rất buồn cười.

    Họ không thể tin được rằng một tiểu thư danh giá nhà William lại có thể thốt ra những lời như vậy.

    Ngay cả ông bà William đứng cách đó không xa khi nghe vậy cũng phải giật mình, vội vàng tiến lại gần xem sao.

    Về phía nàng tiểu thư kia thì cô ta cũng chẳng thèm để ý sắc mặt của mọi người xung quanh mà tiếp tục thốt ra những lời lẽ không hề phù hợp với chuẩn mực của một vị tiểu thư con nhà danh giá:

    - Sao?

    Thấy chủ nhân trước mặt thì không nói được gì nữa à?

    Xì, nghĩ mình là cái thá gì chứ?

    Lúc này thì một vài người đã không thể chịu được nữa mà đốp trả lại:

    - Cô, cô dám nói những lời như vậy với những bậc tiền bối hả?

    Chúng tôi chỉ nói sự thật thôi.

    - Ban nãy cô cũng thấy rồi còn gì?

    Trai tài gái sắc khiêu vũ động lòng người đến như vậy.

    Chúng tôi chỉ là cảm thán một vài lời.

    Cô có quyền gì mà cấm cản chúng tôi?

    - Phải phải, dù sao cũng đâu có ảnh hưởng gì đến cô?

    Cô con gái thứ càng nghe lại càng giận tím mặt, mối quan hệ giữa cô ta và Aquarius vốn chẳng thuận hòa gì.

    Mà có bao giờ mối quan hệ giữa những đứa con cùng cha khác mẹ lại thuận hòa chứ?

    Hơn nữa rõ ràng cô mới là đứa con gái mang dòng máu vampire thuần chủng, còn cô chị Aquarius thì chỉ là loại ngoại lai bán thành phẩm.

    Vậy mà sao lúc nào cô ta cũng ở thế yếu hơn mọi mặt khi bị đem ra so sánh với cô ta?

    Càng nghĩ càng tức, cô gái mới tròn 18 tuổi chẳng thể kìm được cơn giận dữ trào dâng từ đáy lòng, cô ta lập tức chỉ thẳng mặt mấy người vừa mới nói ra những lời kia và hét lên:

    - Cút khỏi bữa tiệc của tôi ngay!!

    Ngay cả ông bà William đã di chuyển tới bên cạnh cũng không thể ngăn kịp lời mà đứa con gái quý hóa của họ thốt ra.

    Lập tức, phản ứng của tất cả khách khứa đặc biệt là mấy người bị điểm mặt kia bùng nổ.

    Lời qua tiếng lại bắt đầu vang lên không có điểm dừng.

    Hầu hết là những lời phản ánh không mấy tốt đẹp về thái độ thiếu hòa nhã thậm chí là coi thường người khác của vị tiểu thư này.

    Bữa tiệc mừng sinh nhật 18 tuổi bỗng chốc hóa thành một mớ hỗn độn.

    Nhân vật chính lúc đầu thì xuất hiện lộng lẫy và kiêu sa như một nàng công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích, ấy thế mà lúc này lại thể hiện một tính cách còn thấp kém hơn cả một người không học.

    Ông bà William lúc đầu còn bênh vực nhưng vẫn cố tìm cách cứu vãn tình hình bằng cách xin lỗi qua loa.

    Nhưng chẳng mấy chốc họ cũng tái đen mặt mày khi không thể kiểm soát được quả bom bên cạnh kia nữa.

    Thế là bữa tiệc biến thành bãi chiến trường của các gia tộc danh giá với nhau.

    Bao vấn đề hổ lốn mà ai cũng muốn che giấu lại được người khác đem ra mà kể cho cả bàn dân thiên hạ.

    Rồi chuyện đó cứ lặp đi lặp lại từ người này qua người khác như một vòng xoáy không có điểm dừng.

    Chẳng mấy chốc mà hầu hết các gia tộc trở mặt với nhau, và ngay cả với chủ nhà là gia tộc William.

    Kết quả là người thì bỏ về không một lời, người thì cãi qua cãi lại đến mệt cũng chẳng thèm cãi nữa mà bỏ đi thẳng.

    Người thì hậm hực đòi cắt đứt quan hệ giao hảo sau đó cũng bỏ đi.

    Một lúc sau, bữa tiệc tưởng như tuyệt vời ấy lại kết thúc như một thảm họa.

    Và ngay giữa sảnh tiệc, nhân vật chính ngồi đó với vẻ ngoài xơ xác như mới bước ra từ xó xỉnh nào đó.

    - Tại sao?

    Sao mọi chuyện lại thành ra như thế này?

    Cô ta cứ ngồi đó mà lẩm bẩm, cho đến tận hôm sau cũng chưa chắc đã có câu trả lời.

    Thế nhưng người rời đi từ gần một tiếng đồng hồ trước lại biết rất rõ câu trả lời.

    Vì dù sao kết quả này cũng do chính cô ấy giật dây.

    Làm gì có chuyện tại một bữa tiệc lớn thế này lại có những kẻ không biết điều mà lời ra tiếng vào chứ?

    Trừ khi là đã có kẻ nhúng tay khiến họ làm như vậy.

    Phải, người nhúng tay đó chính là Aquarius Selena của chúng ta.

    Cô đã sớm rời khỏi bữa tiệc cùng với Virgo ngay sau khi sự kiện khiêu vũ kết thúc.

    Cô biết sau đó cũng chẳng còn sự kiện đáng lưu tâm gì.

    Dù sao thì cô cũng đã giành được sự chú ý khi xuất hiện cùng với người đẹp trai nhất bữa tiệc tối nay và chiếm trọn điểm sáng của sự kiện khiêu vũ.

    Nghĩ đến đây trong lòng cô không khỏi dâng lên một cảm xúc thật thỏa mãn.

    Sau đó cô nhìn sang người đàn ông bảnh bao trong bộ âu phục cao cấp đang nghiêm túc lái xe trên ghế lái mà bật cười.

    Hiện tại Virgo đang chở Aquarius trở về nhà sau bữa tiệc tối hỗn loạn.

    Thỉnh thoảng anh có liếc thấy hình ảnh cô gái cười khúc khích trên ghế phụ êm ái của chiếm Ferrari mà trên môi cũng vô thức nở ra một nụ cười hiếm hoi.

    Aquarius nhìn gương mặt nghiêm túc khi lái xe của Virgo, rồi cô chợt hồi tưởng về lần đầu cả hai gặp nhau.

    Đó là khi anh cứu cô khỏi bọn khủng bố trong siêu thị.

    "À mà, mới hai tuần trước chứ đâu."

    .

    Khi ấy Aquarius đang trên đường đi lấy bộ trang phục mà đã giúp cô cướp hết mọi hào quang từ cô em gái bé nhỏ.

    Nhưng có vẻ tình hình trị an của thành phố dạo này thật sự rất kém, cô vừa mới bước chân vào siêu thị chưa được bao lâu thì một nhóm khủng bố có vũ trang ập vào khiến cô không kịp trở tay.

    Chúng khống chế hết mọi người trong siêu thị một cách vô cùng bài bản.

    Trong khi Aquarius đang đau đầu nghĩ xem nên giải quyết tình huống này ra sao thì bọn chúng đã bắt đầu xả súng bừa bãi.

    Sở dĩ gọi bọn chúng là khủng bố thay vì lũ cướp cũng bởi bọn chúng không cần tài sản hay quyền lợi gì cả mà đơn giản chỉ cần tính mạng của tất cả mọi người ở đây nhằm dằn mặt chính phủ và thị uy về sức mạnh của chúng.

    Ngay lúc mọi người còn đang tìm cách trốn thoát hay thậm chí là trốn chui trốn lủi ở một xó nào đó thì có một chàng trai lững thững bước ra từ trong góc tối của một cửa hàng phía sau Aquarius.

    Anh ta có dáng người dong dỏng cao, tay dài chân dài, nhưng không hề mỏng manh.

    Gương mặt lại càng không phải nói, thật sự rất đẹp trai.

    Nhưng anh ta...

    "Hình như đang tìm chết?"

    Sở dĩ Aquarius có ý nghĩ như vậy là vì hướng mà anh ta đang hướng tới lại là nơi bọn khủng bố đang túm lại mà xả súng.

    Thấy vậy thì Aquarius chẳng kịp nghĩ nhiều, cô nhân lúc bọn khủng bố ít chú ý về phía này mà nhanh chóng bật dậy khỏi mặt đất.

    Sau đó cô lao vụt về phía anh chàng kia mà ôm chầm lấy anh ta từ đằng sau, rồi cả hai lại lăn mấy vòng xuống đất phát ra cả mấy tiếng "bịch bịch".

    May là lũ khủng bố vẫn đang xả súng nên không để ý đến hai cái con người liều mạng này.

    Lúc này, sau khi lăn mấy vòng thì anh chàng kia đang nằm úp mặt xuống nền đất trong khi Aquarius thì cũng nằm đấy nhưng mà là nằm trên lưng anh ta.

    Trong lúc Aquarius còn choáng váng vì hành động thiếu suy nghĩ mới nãy của mình thì bỗng cô nghe thấy một tiếng nói rất nhỏ, nhỏ như tiếng muỗi kêu luôn đó:

    - Này cô gì ơi?

    Làm ơn lăn xuống đi ạ.

    Nếu không phải do âm thanh đó phát ra từ anh chàng bên dưới thì chắc Aquarius còn nằm trên lưng anh ta thêm mấy phút nữa.

    Aquarius nhanh chóng tránh sang bên cạnh đồng thời mở lời xin lỗi rối rít:

    - Thật xin lỗi.

    Xin lỗi anh.

    Tôi không để ý.

    Là lỗi của t-- Ơ, không phải.

    Anh làm cái gì vậy hả?

    Sao tự nhiên lại đi về hướng đó, anh chán sống rồi sao?

    Lời xin lỗi chưa kịp kết thúc thì chợt dừng lại khi Aquarius thấy anh chàng kia lại tiếp tục tiến về phía bọn khủng bố sau khi vừa mới đứng dậy được.

    Ngay lập tức, cô không suy nghĩ nhiều mà chồm tới nắm lấy tay anh ta mà giữ lại.

    Cái níu tay của Aquarius khiến anh chàng kia khựng lại tại chỗ, nhưng anh ta vẫn không quay mặt lại mà thay vào đó, Aquarius lại nghe thấy một âm thanh nhỏ nhẹ khác:

    - Cô gì ơi, buông tay ra đi.

    Tôi đâu có đi tìm chết.

    Tôi đi làm việc đấy chứ.

    Aquarius nghe vậy không những không buông mà còn nắm chặt hơn:

    - Không đâu.

    Anh tính lừa tôi à?

    Phía trước thì có công việc gì?

    Chỉ có bọn khủng bố muốn biến anh thành tấm lưới thôi.

    Anh chàng kia có vẻ cũng lì lợm không kém cạnh Aquarius, nhưng lần này cái nắm tay của cô có vẻ đã có tác dụng khi anh ta đã quay lại mà nhìn vào mắt cô, rồi anh ta đáp:

    - Không đâu.

    Tôi đi làm việc thật mà.

    Khi chạm mắt với anh ta, Aquarius như thấy tâm trí mình giãn ra.

    Ngay sau đó, đôi tay vừa nắm chặt lấy tay của anh ta cũng buông lỏng.

    Anh ta ngay lập tức chớp lấy thời cơ mà rút tay ra khỏi đôi tay mềm mại của Aquarius, sau đó co chân chạy thật nhanh về phía bọn khủng bố.

    Lần này Aquarius cũng không dí theo ngăn cản nữa mà thay vào đó cô chỉ ngồi ngẩn ngơ ở đó như rơi vào mộng mị.

    Quay ra phía này, anh chàng kia khi vừa thoát khỏi Aquarius thì như cá gặp nước.

    Anh ta lao thẳng về phía lũ khủng bố mà chẳng kiêng dè gì.

    Lũ khủng bố cũng sớm phát hiện ra bất thường, lập tức chúng đưa súng về hướng anh ta và xả đạn.

    Từng làn đạn xé không khí lao thẳng về phía người con trai ấy.

    Chẳng mấy chốc, nơi nào anh ta từng đi qua thì nơi đó để lại những vết đạn như tổ ong.

    Nhưng anh ta vẫn cứ lao về phía bọn khủng bố như chẳng chịu thiệt hại gì.

    Anh ta tiếp tục xuyên qua làn mưa đạn trong khi nó ngày một dày đặc hơn.

    Đến tận khi mà lũ khủng bố đã có kẻ phải bỏ khẩu súng này để đổi khẩu súng khác do hết đạn, thậm chí có tên đã thay đến 2-3 băng đạn mà vẫn chẳng thấy anh ta hề hấn gì.

    Lúc này những giọt mồ hôi lạnh đã chảy dài trên gương mặt tối tăm tiền đồ của những kẻ khủng bố.

    Một trong số chúng không nhịn được nữa mà hét lên:

    - Mày là cái thứ gì vậy hả?!

    Tên chết tiệt!!

    Chết đii!!

    Sau tiếng hét vang vọng, lũ khủng bố lại tiếp tục xả hàng loạt đạn về phía anh ta.

    Cho đến khi mà anh ta chỉ còn cách chúng ba bước, chúng vẫn tiếp tục xả đạn dù trong lòng đã cuộn trào sợ hãi.

    Anh chàng kia thì vẫn tiếp tục bước thẳng về phía lũ khủng bố này, ngay khi chỉ còn cách tên gần nhất một cánh tay thì anh dừng lại.

    Mấy tên khủng bố phía sau chẳng còn chút ý chí nào nữa, ngay lập tức vứt hết vũ khí mà quay lưng bỏ chạy.

    Chỉ còn mỗi tên khủng bố gần anh ta nhất là vẫn đứng lì ở đó, có vẻ lí trí của hắn thì đã gãy thành từng đoạn rồi nhưng bản năng thì vẫn còn đó.

    Gã ta móc ra khẩu súng lục trong túi áo, rồi chĩa thẳng về phía trán của anh ta.

    Gã khủng bố vừa bóp cò vừa nở một nụ cười như kẻ sống sót cuối cùng bò ra từ chỗ chết:

    - Chết đi, tên dị hợm ghê tởm.

    Dứt lời, gã ta bóp cò.

    Ngay lập tức viên đạn được đẩy ra khỏi nòng súng và xuyên thẳng qua sọ của người phía đối diện.

    Sau khi viên đạn xuyên qua thì thân thể phía đối diện ấy cũng nhanh chóng đổ sập xuống.

    Gã khủng bố vừa ghim chặt đôi mắt dại ra như kẻ đã chết vào cái xác đẫm máu trên mặt đất vừa cười phá lên như người mắc dại:

    - Hahahaha.

    Cuối cùng thì kẻ chiến thắng vẫn là tao.

    Chúng mày chỉ là đám sâu bọ!

    - Sâu bọ thì không có tư cách gọi người khác là sâu bọ đâu. _ Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng mười phần lạnh lẽo xuyên qua màng nhĩ sớm đã rệu rã bởi tiếng xả súng của gã khủng bố.

    Khiến từng lời đọng lại chẳng khác gì lời truyền dụ của kẻ từ thế giới bên kia.

    - Cái g--

    "Đoàng!"

    Chẳng kịp để gã khủng bố dứt câu, một viên đạn bạc màu xanh xám đã xuyên thủng trán gã.

    Nhưng khác với hình ảnh ban nãy mà gã ta nhìn thấy, lần này chẳng có cái xác trên vũng máu nào cả, mà ngay lập tức, thân xác to lớn thô kệch của gã tan biến như bọt biển.

    Như thể chẳng hề có một tên khủng bố nào từng tồn tại ở đó dù mới vài phút trước gã còn chĩa súng về anh ta.

    Không gian bỗng chốc rơi vào khoảng lặng kéo dài cho đến khi...

    - Anh làm cái gì vậy hả?

    Anh có sao không?

    Lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau như muốn xuyên thủng màng nhĩ của anh chàng cao ráo.

    Anh quay đầu lại nhìn về hướng phát ra âm thanh lanh lảnh ấy.

    Là Aquarius, cô đang chạy về hướng này với khuôn mặt tái mét.

    Cũng phải thôi, có lẽ khung cảnh tại đây bây giờ là quá sức chịu đựng của một cô gái trẻ.

    Vì xung quanh đây chẳng còn là một siêu thị nhộn nhịp tấp nập như thường ngày nữa mà ngổn ngang toàn xác chết, máu đã nhuộm đỏ khắp nơi.

    Tuy nhiên khác với những gì Aquarius từng nghĩ, hầu hết các xác chết đều là của bọn khủng bố chứ không phải của khách hàng trong siêu thị.

    Và ngay giữa đống xác chết ấy là chàng trai Aquarius mới gặp ban nãy kia, anh ta đứng thẳng ở đó, quần áo thì thấm đẫm toàn máu.

    Thế mà gương mặt thì vẫn giữ nguyên vẻ bất cần.

    Nhưng khi Aquarius tiến gần lại thì bất chợt, anh ta nở một nụ cười và nói ra một câu thật rõ ràng, khác hẳn tên chán sống ban nãy:

    - Ồ, là cô đấy à.

    Cô có sao không?

    Nhìn thấy nụ cười cùng giọng điệu "khác thường" đó thì một cơn ớn lạnh chợt chạy dọc sống lưng của Aquarius.

    Cô khựng lại một chút nhưng rồi lại tiếp tục tiến gần về phía anh ta hơn.

    Cho đến khi cô thấy khoảng cách có vẻ không "an toàn" cho lắm thì cô dừng lại.

    Sau đó cô cất tiếng hỏi lại:

    - Này, anh không sao đó chứ?

    Trông anh có vẻ không được ổn lắm đâu.

    Aquarius nhìn anh ta từ trên xuống dưới, thỉnh thoảng bắt gặp chỗ máu thẫm lại thì cô liền nhăn mặt.

    Anh chàng kia cũng nhận ra qua vẻ mặt của cô, anh liền lên tiếng:

    - Tôi không sao.

    À, đây không phải máu của tôi đâu.

    Cô đừng lo.

    Còn cô, cô không sao đó chứ?

    Tôi thấy mặt cô tái mét rồi kìa.

    Aquarius nghe vậy thì thầm thở phào một hơi trong lòng.

    Rồi cô cũng liền đáp lại:

    - Tôi không sao.

    - Thế thì tốt.

    Nói rồi cả hai nhìn nhau cười, không gian một lần nữa lại rơi vào khoảng lặng.

    Tuy nhiên mấy giây sau anh ta đã lên tiếng với một câu nói như thể gõ một đòn mạnh vào đầu Aquarius khiến cô ngơ ra:

    - À mà, cô là ai ấy nhỉ?

    - Hả?

    - Hửm?

    Sau câu nói ấy của anh ta thì hai người nghệt cái mặt ra, vẫn nhìn chằm chằm vào mắt nhau mà chẳng ai nói thêm được lời nào tử tế.

    Mãi một lúc lâu sau, khi lấy lại sự bình tĩnh, Aquarius đành lên tiếng trước phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng này:

    - Tôi là Aquarius Selena.

    Còn anh, anh tên gì?

    Nghe Aquarius trả lời, một nụ cười lại được kéo giãn ra trên gương mặt của anh chàng đẹp trai kia:

    - Tên cô thật đẹp.

    Còn tôi ấy à, tôi là Virgo Arianne.

    ---

    .Kết thúc chương.

    Yuuma Kyoya

    09.10.25
     
    [Fic Tuyển 12Cs] Ngày Tận Thế.
    Chương 3: Không hẹn mà gặp


    Tại một con phố yên bình nơi phía tây thành phố Halling , có một phòng khám nhỏ vẫn luôn hoạt động vì sức khỏe của mọi người.

    Hôm nay có vẻ là một ngày yên bình hơn mọi hôm.

    Mặc dù vậy thì cô gái nhỏ Gemini vẫn đang làm việc chăm chỉ tại phòng khám dù nó có vắng khách hay không.

    "Leng keng..."

    Tiếng chuông cửa vang lên một tiếng lanh lảnh.

    Gemini theo thói quen mà đưa mắt hướng về phía đó và không quên kèm theo một lời chào thân thuộc:

    - Xin chào quý kh--

    Nhưng chẳng để cô thể dứt câu, Gemini đã cười méo xệch khi trông thấy gương mặt của vị khách mới vào ấy.

    "Vị khách không nên xuất hiện nhất lại xuất hiện."

    Leo bước vào với một hộp quà màu hồng phấn chói mắt cùng một nụ cười mà Gemini cũng không biết nên diễn tả là rạng rỡ hay ngốc xít nữa.

    "Ra ngoài."

    Thật sự là Gemini chỉ muốn chỉ thẳng mặt Leo mà thốt ra hai từ như vậy.

    Nhưng biết sao được, đây là phòng khám, không phải nhà riêng của cô.

    Cô không thể bất lịch sự với khách hàng của mình như vậy được.

    Dù cô biết thừa anh ta chẳng phải khách hàng gì.

    Leo cũng chẳng để ý đến sắc mặt tám phần khó chịu của Gemini mà tiến thẳng đến chỗ cô.

    Rồi anh lại nở nụ cười kèm theo một lời chào chẳng có đầu có đuôi:

    - Chào em, Gem.

    Lâu lắm rồi đấy nhỉ.

    Anh nhớ em chết đi được!

    Gemini nghe vậy chỉ cười khỉnh một cái đáp lại:

    - Mới năm ngày thôi, chả lâu lắm đâu ngốc ạ.

    Leo nghe Gemini nói mình ngốc thì chẳng tỏ ra chút khó chịu nào mà ngược lại nụ cười của anh lại càng đậm thêm.

    Sau đó anh đưa hộp quà màu hồng phấn chói mắt ấy đến trước mặt Gemini:

    - Quà của em.

    Gemini ngay lập tức đẩy ngược hộp quà về phía của cái người mà cô gọi là tên ngốc ấy.

    - Phòng khám không thể nhận quà của khách hàng.

    Cảm ơn!

    Leo thấy vậy cũng lập tức đẩy quà ngược về phía Gemini:

    - Không phải quà cho phòng khám.

    Là quà cho em.

    Cho Gemini Jung.

    Từ người anh yêu quý Leo Park.

    Chẳng có liên quan tí gì tới phòng khám cả.

    Gemini mặc kệ có là quà cho ai, từ ai, cô chỉ là không muốn nhận quà từ anh ta thôi.

    Vậy nên cô vốn định đẩy ngược lại và từ chối tiếp, nhưng ai mà có ngờ, đẩy chưa được mấy cm thì Leo đã kêu lên một tiếng, sau đó hộp quà rơi bộp cái xuống đất:

    - A, đau anh!

    "Cái quần què gì vậy?"

    Gemini chưa kịp hiểu tình hình gì, chỉ thấy cánh tay mới cầm hộp quà ban nãy của Leo buông thõng xuống, tay còn lại thì vờ đỡ lấy như thể đau đớn lắm.

    Còn hộp quà?

    Lăn lóc dưới đất kìa.

    Nắp một nơi, hộp một nơi luôn rồi.

    "Lại trò gì nữa đây?

    Tên ngốc này..."

    Gemini chuẩn bị lên tiếng mắng cho cái tên giả vờ giả vịt này một trận thì Leo đã nhanh miệng hơn:

    - Em làm rơi quà của anh rồi.

    Không thể tặng cho ai được nữa.

    Chỉ có em là nhận được thôi.

    Món quà mà anh vất vả lắm mới có được.

    Hic...

    "Lại cái trò nước mắt cá sấu.

    Có phải là tên ngốc không vậy?

    Hay là một tên phiền phức đây."

    Gemini đúng là cạn lời với tên này rồi.

    Cô chỉ đành cúi xuống mà nhặt hộp quà lên trước đôi mắt cá sấu chỉ trực trào lệ kia.

    Leo thấy như vậy thì cười thầm trong lòng dù đôi mắt vẫn đang long lanh một tầng nước.

    - Gì đây, mặt dây chuyền làm từ đá Luis ver5 ?

    Anh phải kiếm được một số tiền lớn chừng nào để có thể mua một thứ xa xỉ như này vậy? _ Gemini nhìn mặt dây chuyền lấp lánh trong tay mà không khỏi ngạc nhiên.

    - Có gì đâu, cũng không phải là lúc nào cũng có thể tặng em.

    Chẳng qua anh mới có được một cuộc làm ăn khá thuận lợi thôi.

    Và ông chủ bên đó khá là dư dả để trả cho anh một khoản hậu hĩnh.

    Tuy nhiệm vụ cũng không dễ dàng gì, có thể mang tấm thân phục vụ cho em toàn vẹn quay về... cũng coi như là may mắn đi. _ Leo vừa ra vẻ bí hiểm vừa có chút đắc chí như thể mình đã làm được một việc vô cùng to lớn vậy.

    - Nhiệm vụ nguy hiểm?

    Phần thưởng hậu hĩnh?

    Anh lại đi làm cái loại nhiệm vụ gì đây? _ Gemini nghe vậy thì từ ngạc nhiên đã chuyển qua nghi ngờ.

    - À thì...

    - Này...

    Đừng có nói với tôi là anh lại... _ Gemini có vẻ như đã ngờ ngợ ra điều gì đó.

    - Bingo.

    Em đoán đúng rồi đó.

    Phần thưởng này so với số dư tài khoản của thiếu gia nhà La Forest, thật chẳng đáng để hắn ta mảy may suy nghĩ đâu. _ Cuối cùng thì Leo cũng nói ra điều mà anh ta vốn muốn giấu.

    - Anh!

    Thật không thể chịu được mà!

    Tôi đã nói với anh là đừng bao giờ qua lại với tên khốn nạn đó bao nhiêu lần rồi?

    Cứ qua lại với tên đó thì hắn ta hại chết anh lúc nào anh cũng chẳng biết đâu! _ Gemini nắm chặt lấy mặt dây chuyền như muốn bóp nát nó mà hét lên.

    - Hửm~ Em lo lắng cho anh đó hả bé cưng? _ Nhưng trái ngược với vẻ tức giận xen lẫn lo lắng của cô ấy thì Leo lại đáp lại với vẻ mặt hí hửng pha thêm chút cợt nhả.

    - Hừ!

    Ai mà thèm lo lắng cho tên ngu ngốc nhà anh! _ Đến nước này thì Gemini biết cũng chẳng thể khuyên thêm gì nữa, đúng là chỉ có nước đổ đầu vịt thôi.

    Nhưng mà nói sao nói, nghĩ sao nghĩ, vẫn tức quá đi à.

    Cái tên ngốc này sao cứ phải lao đầu vào mấy cái chỗ nguy hiểm đấy làm gì cơ chứ!

    Trong lúc Gemini dường như chuẩn bị đáp cái mặt dây chuyền mới toanh đó vào cái khuôn mặt ngơ ngác vô tội kia thì cô bỗng nhận thấy một nguồn ma lực mạnh, và rất giống với ai đó...

    "Là Scorpio!!"

    Và không chỉ có Gemini, Leo cũng cảm nhận được nguồn ma lực quen thuộc gần như cùng lúc.

    Thậm chí anh còn nhanh hơn khi ngay lập tức lên tiếng:

    - Ở yên đấy, chiếc xương sườn mới gãy hôm nọ của em chưa lành đâu.

    Có vẻ như Leo thậm chí còn đoán được Gemini sẽ làm gì tiếp theo.

    "Lại muốn lao đi ngay mà chẳng thèm nghĩ gì đấy."

    Gemini cũng khựng lại ngay khi nghe Leo nói.

    Nhưng trong lòng cô đã bắt đầu cuộn lên.

    Một lần nữa, như đã đoán được những lo lắng của Gemini, Leo ngay lập tức bước ra phía cửa, sau đó dặn lại một câu trước khi bước hẳn ra ngoài:

    - Nên nhớ em vẫn còn đang trong giờ làm đấy.

    Khách hàng vẫn còn chờ em chữa trị cho họ.

    Khoan hãy quản những việc này.

    Anh sẽ đến đó xem xét trước.

    Ở lại chờ tin tức của anh.

    Ngay khi lời nói của Leo dứt cũng là lúc anh khuất hẳn sau cánh cửa của phòng khám.

    Rồi anh hướng thẳng về phía nguồn ma lực phát ra mà chạy tới.

    Nghe những lời đó, Gemini cũng dần trấn tĩnh lại.

    Nhưng sau đó cô cũng tìm cách để giải quyết công việc thật nhanh thay vì tuần tự chậm rãi như mọi hôm.

    .

    Quay ngược thời gian về khoảng nửa giờ trước, tại một địa điểm cách phòng khám của Gemini khoảng ba mươi phút đi bộ nếu tính theo tốc độ của người bình thường.

    Scorpio đang trở về nhà sau khi kết thúc một buổi sáng làm việc mệt mỏi.

    Cô phải cuốc bộ tận năm cây số để đến sở cảnh sát phía tây Halling.

    Ừ thì một phần tại cô không muốn thuê xe, một phần cô nghĩ cuốc bộ sẽ giúp cô cảm thấy khoẻ khoắn hơn sau một thời gian cứ ru rú trong phòng làm việc.

    Nhưng ai mà ngờ lâu không vận động lại mệt thế chứ?

    "Giá mà tự thôi miên bản thân được thì tốt." _ Scorpio vừa đi vừa lẩm bẩm.

    Trong khi Scorpio vẫn còn đang than trời trách đất thì bỗng một thứ gì đó vụt qua trước mặt cô, rồi đâm sầm vào bức tường phía trước tạo ra một tiếng nổ động trời.

    Sau đó là một làn khói bụi mù mịt tản ra từ đống đổ vỡ khiến Scorpio chẳng thể nhìn rõ ràng xem đó là thứ gì.

    "Cái gì vậy?

    Tên lửa đạn đạo à?"

    Nhưng cũng chẳng để kịp cô nghĩ nhiều, từng đợt âm thanh báo động như còi cảnh sát vang lên.

    Nói là âm thanh như còi cảnh sát vì đây không phải còi cảnh sát thật, mà là âm thanh báo động của biệt đội chống khủng bố.

    Vì sao Scorpio có thể phân biệt được ngay á.

    Dù sao thì cô cũng được coi như là hoạt động trong cái ngành này mà.

    "Dạo này bọn khủng bố hoành hành dữ thật ha."

    Theo sau âm thanh cảnh báo khủng bố inh ỏi là một tốp người được trang bị từ đầu tới chân, trông thì đúng là dân chuyên nghiệp đấy.

    "SWAT* luôn cơ à?"

    *S.W.A.T - Special Weapons And Tactics: Biệt đội chống khủng bố

    Họ chia người ra từng nhóm để thực hiện các nhiệm vụ riêng.

    Scorpio còn định hóng hớt một chút nhưng chẳng mấy đã bị một nhóm SWAT tiến hành di tản khẩn cấp khỏi khu vực này.

    Tuy nhiên Scorpio vẫn kịp nhìn xem hình dáng của tên khủng bố kia ra sao.

    Là một tên đàn ông.

    Gã ta lồm cồm bò dậy từ trong đống đổ nát.

    Quần áo đã rách te tua nhưng xem ra vẫn khỏe mạnh lắm, nhìn qua thì chỉ bị xây xát chút ít do va chạm.

    "Tưởng gì ghê gớm lắm.

    Hóa ra cũng chẳng khác gì người bình thường."

    Scorpio còn định khịt mũi một cái rồi quay lưng bỏ đi thì chợt khựng lại.

    Trong đầu cô bắt đầu cuộn trào những suy nghĩ.

    "Hơ?

    Có người bình thường nào mà nổ cái bùm như tên lửa thế mà vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ gì không?"

    Scorpio vẫn tiếp tục bước thêm hai bước khi bị nhóm SWAT thúc giục di tản nhưng mà tâm trí thì đã sớm chìm trong những suy nghĩ, kèm theo đó là cả những bất an.

    "Không không.

    Nhìn qua thì đúng là chỉ có SWAT, không hề có một mống STAR*.

    Vậy đó chỉ là một tên khủng bố bình thường, không phải là Supervillain*.

    Chắc mình nghĩ nhiều rồi." _ Nghĩ vậy, Scorpio lại bước thêm ba bước.

    *S.T.A.R - Supernatural Tactical Assault Regiment: Biệt đội phòng chống sức mạnh siêu nhiên

    *Supervillain: Người xấu sở hữu năng lực siêu nhiên, ở trường hợp này là một tên khủng bố.

    "Nhưng lỡ không phải bình thường, thì họ chết chắc." _ Scorpio lại khựng lại.

    Như để giải đáp cho thắc mắc của cô, một tiếng nổ lớn lại vang lên.

    Scorpio theo phản xạ lập tức nhìn về hướng đó mặc cho những người khác thì đang chạy tán loạn.

    Sau lớp khói bụi mịt mù là một chiếc xe SWAT đang lật ngang và cháy phừng phừng trong ngọn lửa lớn.

    Chắc chắn là không phải do đội SWAT gây ra rồi, thế thì do ai?

    Gã người "bình thường" kia sao?

    Đến lúc này thì Scorpio đã chắc chắn được một điều.

    - Ôi thôi nào, bộ ông trời thấy tôi chưa đủ mệt hay sao?

    Tự dưng lại tặng cho tôi một vé để gặp thứ này, đây có phải một trò đùa không?

    Chậc, một tên khủng bố cơ đấy...

    À mà chính xác hơn thì, một tên khủng bố sử dụng ma lực.

    Nói trắng ra là một Supervillain.

    Hah, mệt chết tôi rồi!!!

    Scorpio lầm bầm chửi thề nghe vẻ bất đắc dĩ lắm, nhưng ngay lúc đó thì bước chân của cô cũng ngừng tiến về phía trước.

    Thay vào đó, cô xoay người lại và hướng về phía cuộc giao tranh chẳng có mấy hi vọng chiến thắng kia.

    Chẳng mấy chốc, Scorpio đã cách tên khủng bố chỉ khoảng 80 mét.

    Thấy có người thường tiến lại vòng xung đột, một nhóm SWAT ngay lập tức tiến tới với ý muốn cưỡng chế Scorpio rời đi.

    Nhưng chưa để họ hành động thì Scorpio đã lên tiếng, đồng thời cô rút ra từ trong túi áo một tấm thẻ** bằng bạc sáng loáng khiến họ khựng lại:

    - Tôi là Siêu năng giả*.

    Tôi có quyền quyết định hành động của mình trong những tình huống như thế này.

    Ở đây tôi muốn giúp các người một tay để chống lại tên khủng bố kia.

    *Siêu năng giả: Người sở hữu năng lực siêu nhiên

    **Thẻ chứng minh thân phận Siêu năng giả, được chế tác bằng bạc.

    Bao gồm thông tin cá nhân cơ bản nhưng không bao gồm hệ và năng lực đặc thù do Siêu năng giả có quyền giữ bí mật về năng lực ở mức độ nhất định.

    Thấy vậy thì nhóm SWAT chỉ nhìn nhau một chút, sau đó một người có vẻ như là đội trưởng đã tiến lại gần cô và nói:

    - Nếu cô thật sự là Siêu năng giả thì chúng tôi sẽ không can thiệp vào hành động của cô.

    Tôi cũng rất biết ơn nếu cô chịu ra tay hợp tác.

    Nhưng nếu cô tham gia và chịu tổn hại, chúng tôi cũng sẽ không chịu trách nhiệm, vì cô là Siêu năng giả.

    Scorpio hơi nhíu mày nhưng cũng nhanh chóng gật đầu đồng ý.

    Vì dù sao với thực trạng bây giờ của thế giới thì những vấn đề liên quan đến Siêu năng giả hay sự kiện siêu nhiên cũng đã sớm vượt xa tầm kiểm soát của chính phủ nhân loại.

    Nhận được cái gật đầu từ cô, đội trưởng cũng đáp lại bằng một câu "Cảm ơn." sau đó nhanh chóng quay lại nhiệm vụ.

    Scorpio di chuyển sát theo nhóm SWAT này.

    Trên đường di chuyển, người đội trưởng đó có quay lại hỏi cô:

    - Xin lỗi nếu câu hỏi này có gây bất tiện.

    Nhưng vì cô đã đồng ý hợp tác, để thuận lợi cho các hành động tiếp theo.

    Cô có thể cho chúng tôi biết cô là hệ Siêu năng giả nào không?

    Scorpio nghe vậy thì im lặng một chút, sau đó cô trả lời:

    - Hypnotist*.

    *Hypnotist: Nhà thôi miên, thường liên quan đến năng lực tâm linh và điều khiển tâm trí.

    Lời vừa dứt, Scorpio có thể chắc chắn rằng người đội trưởng đó đã khựng lại một nhịp.

    Nhưng Scorpio cũng chỉ nhếch môi nhẹ một cái như không nhận thấy gì bất thường.

    Dù sao thì hệ siêu năng lực như của cô cũng chẳng phải là hệ có tiếng tăm tốt lắm trong mấy chuyện siêu nhiên này.

    Nhưng đã là lúc nào rồi còn nghĩ tới chuyện tiếng tăm tốt hay không?

    STAR vẫn chưa đến thì đội SWAT nhỏ bé của hắn ta cũng sớm trở thành miếng mồi trên dĩa của tên Supervillain kia thôi.

    - Vậy phiền cô tham gia tác chiến từ xa.

    Nếu có thể tôi mong cô sử dụng hết sức để khống chế tâm trí tên đó.

    Vậy thì chúng tôi có thể cưỡng chế bắt giữ hắn.

    Còn nếu không thì hãy phân tán sự chú ý của hắn hết mức có thể, chúng tôi sẽ cố gắng kéo dài thời gian cho đến khi STAR đến.

    Trường hợp khả quan nhất, hi vọng có thể trấn áp hắn và tiến hành cưỡng chế ép buộc.

    "Đại khái là muốn tôi làm hắn mù mắt điếc tai, tâm trí quay cuồng trong khi mấy người xả đạn với bom hòng làm suy yếu hắn chứ gì.

    Tốt nhất là nên có tác dụng đi vì hôm nay không phải là một ngày tốt để sử dụng năng lực đâu." _ Scorpio nhếch mép một cái rồi thở dài với những suy nghĩ không mấy lạc quan trong đầu.

    Nhưng khi đối mắt với người đội trưởng kia thì cô vẫn trả lời một cách rõ ràng và chắc chắn:

    - Được rồi.

    Tôi sẽ cố gắng hết sức trong khả năng của mình.

    Kết thúc cuộc đối thoại ngắn ngủi, mọi người trong đội SWAT và cả Scorpio đều tập trung vào phần nhiệm vụ của mình mà không thắc mắc gì khác.

    .

    Quay lại với phía của Leo và Gemini.

    Do con đường Scorpio đang đi lại vô tình là con đường mà Gemini mở phòng khám nên khi có xung đột với khủng bố, ma lực đã lan tràn ra không gian.

    Và với hai kẻ phản ứng với ma lực nhanh như Gemini và Leo thì trong một khắc thôi Gemini đã muốn lao ra xem có chuyện gì rồi.

    Nhưng Leo đã ngăn cô lại và thay vào đó Leo sẽ ra xem rốt cuộc là có chuyện gì.

    Trong khi đó Gemini tìm cách giải quyết nốt các công việc còn lại trong ngày của phòng khám.

    Dù sao thì cô cũng không thể bỏ mặc khách hàng của mình được.

    Chẳng mấy chốc mà Leo đã di chuyển tới khu vực xảy ra sự việc.

    Hiện tại khu vực này đã được ban hành tình trạng khẩn cấp mức độ 3 và thực hiện di tản khẩn cấp theo mức độ.

    Đáng ra Leo cũng sẽ không được tiến sâu vào trong khu vực này nhưng cũng giống như Scorpio, anh có chiếc vé thông hành là Siêu năng giả.

    "Họ để mình tiến vào nơi nguy hiểm dễ dàng vậy à?"

    Nhiều lúc Leo cũng thắc mắc không rõ tấm vé này là tốt hay xấu nữa.

    Leo vừa từ từ tiến sâu vào trung tâm cuộc tấn công vừa quan sát mọi thứ trên đường đi thật cẩn thận.

    Nhờ đó mà anh có thể đánh giá được sơ bộ tình hình sự việc.

    Nhìn vào những thiệt hại mà kẻ tấn công gây ra suốt dọc đường, anh có thể chắc rằng điều mình nghi ngờ là đúng.

    "Đây chắc chắn là sản phẩm của một Supervillain."

    Leo tiếp tục đi sâu hơn vào trung tâm, càng gần trung tâm anh càng thấy rõ mọi chuyện.

    Hiện tại ngay giữa trung tâm đang xảy ra một cuộc chiến vũ trang giữa một đội SWAT với một kẻ khủng bố sở hữu siêu năng lực.

    Nhưng có vẻ thế trận đang có phần hơi nghiêng về phía SWAT khi các đòn tấn công của họ hầu hết đều trúng đích mà không phải nhận lấy mấy đợt phản công từ tên kia.

    Lúc này Leo cố gắng để ý kĩ ơn tình trạng của tên khủng bố dù hắn đang bị lớp đạn dày đặc bao quanh.

    Có vẻ hắn đã nhận kha khá công kích và chỉ đang co cụm lại phòng thủ thay vì tấn công.

    Nhưng tình trạng của hắn hơi lạ, nên biết rằng dù chỉ là một Supervillain cũng có thể gây khó khăn cho STAR chứ nói gì đến SWAT.

    "Trông tên này có vẻ bị động hơn mấy tên Supervillain bình thường.

    Hay do hắn thuộc tầng lớp yếu?"

    Trong khi Leo đang cố lý giải các khả năng thì câu trả lời đã đập vào mắt anh khi anh trông thấy một dáng người mảnh khảnh và quen thuộc đứng cách đó không xa.

    "Scorpio?"

    Phải, hiện tại Scorpio đang đứng cách anh không xa.

    Hơn nữa có vẻ như cô cũng đang tham gia vào trận chiến này.

    Leo có thể thấy được ánh mắt tập trung cực độ của Scorpio đặt ở trên người tên khủng bố kia.

    Và đây rõ ràng là lí do mà tên khủng bố kia lại co cụm lại như thế.

    Tâm trí của hắn đang bị ảnh hưởng bởi Scorpio khiến hắn không thể hoạt động một cách bình thường.

    "Lại lo chuyện bao đồng rồi.

    Con bé nào cũng như con bé nào."

    Tuy nhiên cũng chẳng để bản thân nghĩ nhiều, Leo ngay lập tức tiến thẳng tới chỗ của Scorpio đang đứng.

    Khi anh gần tiếp cận được cô thì ngay lập tức bị một vài thành viên của SWAT chặn lại.

    Cho đến khi anh vừa giải thích vừa đưa ra trước mặt họ một tấm thẻ bằng bạc giống với cái hồi nãy của Scorpio.

    Nhóm người SWAT thấy vậy thì cũng buông lỏng cảnh giác một chút, nhưng ngay lập tức có một người lên tiếng hỏi Leo:

    - Xin thứ lỗi cho hành động ban nãy của chúng tôi.

    Nhưng mong anh thông cảm vì đây đang là tình trạng đặc biệt.

    Hơn nữa, dù anh có là Siêu năng giả thì mục đích anh xuất hiện ở đây cũng chưa được làm rõ.

    Leo nghe vậy thì cũng chỉ gật nhẹ đầu, rồi anh nở một nụ cười xã giao sau đó đưa tay chỉ về phía của Scorpio ở đằng sau và đáp lại:

    - Tôi là bạn của cô ấy.

    Trên đường di chuyển qua khu vực này tôi đã cảm nhận được nguồn ma lực quen thuộc và chạy đến đây.

    Và vì cô ấy đã tham gia vào tình huống này nên tôi cũng muốn giúp.

    Đội SWAT nghe vậy thì quay lại nhìn Scorpio một chút rồi lại quay về phía Leo.

    Lúc này mọi nghi ngờ cũng dần được gỡ bỏ.

    Người ban nãy còn chất vấn Leo cũng ngay lập tức thay đổi thái độ, dù sao thêm một Siêu năng giả muốn giúp đỡ họ, việc này chỉ có lợi không có thiệt.

    - Nếu vậy thì thật tốt.

    Cảm ơn anh vì sự giúp đỡ.

    Tuy nhiên anh có thể cho chúng tôi biết anh thuộc hệ Siêu năng giả nào không?

    Leo nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, thái độ của anh khác hẳn với Scorpio ban nãy.

    "SWAT mà cũng có tư cách hỏi những thông tin này à?

    Mà, Siêu năng giả nào lại ngốc đến nỗi đi tiết lộ chứ.

    À, có vẻ cô gái nhỏ kia của chúng ta đã tiết lộ rồi."

    Nghĩ thì nghĩ vậy chứ Leo cũng đáp lại bằng một câu trả lời lịch sự:

    - Xin lỗi.

    Tôi có quyền không tiết lộ về năng lực của mình.

    Nhưng mấy người có thể biết là năng lực của tôi không cùng hệ với cô ấy và có thể tấn công đối tượng khác một cách tự do.

    Nghe Leo nói vậy thì dù đám người SWAT có tỏ ra một chút không cam tâm nhưng cũng không thể làm gì hơn.

    Người kia chỉ đành đáp lại:

    - Vậy thì mong anh hãy giúp đỡ hết sức với khả năng của mình.

    Chúng tôi sẽ để anh hành động độc lập, chỉ cần không gây ảnh hưởng đến các đơn vị tác chiến hiện tại.

    Leo nghe được câu trả lời thì hài lòng và gật đầu đồng ý:

    - Được rồi.

    Sau đó Leo cũng không tới chỗ Scorpio để hỏi han tình trạng của cô làm gì.

    Bởi vì anh biết cô đang trong trạng thái tập trung cao độ để khống chế tên khủng bố kia giúp đội SWAT.

    Một điều mà ai cũng nên biết khi khi hợp tác với Scorpio là khi cô sử dụng năng lực thì không thể để bất kì yếu tố bên ngoài nào ảnh hưởng đến sự tập trung của cô.

    "Tiếc rằng SWAT thì vẫn chỉ là SWAT, có xả súng nữa thì cũng vậy thôi.

    Họ đâu phải STAR, tính cho tên kia một buổi mát xa miễn phí hay gì?

    Nếu tên đó mà không bị khống chế co cụm thế kia thì họ đã tan tác từ đời nào rồi."

    Từ những thiệt hại mà Leo quan sát được thì tên này không chỉ thuộc loại bạo động mà còn thuộc loại khống chế nữa, à đương nhiên là khác loại với Scorpio.

    Tóm lại là chỉ với đội SWAT thì chắc chắn chẳng giải quyết được vấn đề gì.

    Nhưng Leo cũng chẳng thích đám STAR, lúc nào cũng tỏ ra là có năng lực lắm.

    Vậy sao những lúc như thế này chúng không xuất hiện đi?

    "Mà thôi, cũng chẳng phải việc của mình."

    Một phút trước Leo còn đứng ngay đó mà chửi cả hai đội đặc nhiệm trong đầu thì phút sau nơi anh vừa đứng đã chẳng còn lại bóng dáng người nào nữa.

    Chỉ thấy đọng lại trên mặt đất hình dáng của một vệt đen mơ hồ.

    Ngay giây sau, vệt đen ấy như hóa thành một cái bóng dài ngoằng, đen ngòm.

    Rồi nó lao thẳng trên mặt đất mà tiến về hướng tên khủng bố kia.

    Không một con mắt nào có thể bắt kịp chuyển động của nó.

    Cái bóng rất nhanh đã tiến sát tới ngay dưới chân của tên khủng bố.

    Sau đó nó nhập vào làm một với cái bóng cũng đang co cụm dưới mặt đất của hắn.

    Chẳng mấy chốc, tên khủng bố vốn đang co cụm phòng phủ nãy giờ chợt đứng thẳng dậy.

    Cũng vì thế mà hắn nhận hết tất cả sát thương từ đội SWAT theo hướng trực diện, ấy thế mà hắn chẳng tỏ ra hề hấn gì.

    Đến nỗi khiến cho Scorpio cũng phải khựng lại vì ngạc nhiên.

    Nhưng hành động tiếp theo của tên đó không chỉ khiến cho Scorpio mà thậm chí là tất cả mọi người ở đó một phen khiếp vía.

    Tên đó chầm chậm đưa cánh tay phải ra phía trước, rồi sau đó "phập" - hắn ghim cánh tay đó vào trong ngực trái của hắn.

    Sau đó moi ra một quả tim thâm xì, rồi cứ thế ném nó xuống mặt đất.

    Tiếp sau đó, chẳng kịp để mọi người hoàn hồn thì thân thể thủng một lỗ lớn ở ngực của hắn đổ cái "ầm" về phía trước như một cục thịt thối không có điểm tựa.

    Làm mọi người lại giật mình một cái vì bất ngờ.

    Chưa hết đâu, tưởng như máu đỏ sẽ chảy ra ào ạt từ lỗ thủng thì không, thay vào đó là một dòng máu đen ngòm.

    Halling lại còn đang vào đông, máu đen nhanh chóng thấm đẫm vào những ụn tuyết dưới mặt đất.

    Chẳng mấy chốc bao quanh cái thân thể gã khủng bố đã là một vũng máu đen.

    "Chuyện kinh dị gì đây trời?"

    Scorpio trông thấy hết mọi chuyện từ phía chính diện thì không khỏi toát mồ hôi lạnh.

    Nhưng sau đó hiện hữu trên gương mặt tái mét đó lại là một nụ cười méo xệch, nụ cười giống hệt của Gemini khi trông thấy ai đó.

    Mà thì đúng là vậy thật.

    Scorpio nở nụ cười méo xệch khi thấy bóng dáng Leo thấp thoáng phía sau cái xác kia một khoảng không xa.

    "Haha.

    Cái tên chết tiệt này.

    Trông thì ngốc xít mà ra tay cũng ác độc quá nhỉ?"

    Thấy mọi sự coi như đã giải quyết xong nên Scorpio cũng chẳng dùng năng lực làm gì nữa.

    Chẳng lẽ cô còn đi khống chế cái xác kia đứng dậy nữa à?

    Nghĩ đoạn cô chỉ tay vào cái vũng đen ngòm kia rồi quay qua mấy người SWAT còn đang chết trân ở đó mà rằng:

    - Này.

    Xong việc rồi đấy.

    Hắn ta tèo rồi.

    Qua đó mà thu xác hắn đi.

    Đội SWAT nghe vậy thì giật mình.

    Nhưng sau một hồi quan sát mà vẫn không thấy cái xác có động tĩnh gì.

    Họ mới bắt đầu tiến lại gần và kiểm tra tình trạng của tên khủng bố.

    Và đúng như lời Scorpio nói, hắn đã chết rồi.

    - Ok, vậy việc còn lại là của mấy người.

    Tôi đi đây.

    Lúc này Scorpio chỉ chực quay mặt bỏ đi thẳng về cái tên đang đứng cười đắc chí với cô phía xa xa kia.

    Tuy nhiên, đội trưởng SWAT đã nhanh chóng chặn cô lại vì có vài điều muốn nói.

    - Khoan đã.

    Cô thật sự muốn rời đi như vậy sao?

    Ý tôi là, dù sao cô cũng giúp chúng tôi rất nhiều.

    Tôi có thể giúp cô ghi lại công trạng, từ đó cô có thể nhận được phần thưởng tương xứng.

    Scorpio nghe vậy thì nét mặt có thoáng qua chút hớn hở, nhưng rồi sau một phút suy nghĩ thì cô đáp lại:

    - Thôi, không cần đâu.

    Dù sao đòn kết kiễu cũng không phải do tôi gây ra.

    Nói rồi Scorpio quay mặt bỏ đi thẳng mà không thèm ngoái lại lần nào nữa.

    Đội trưởng SWAT dù có vô vàn thắc mắc nhưng cũng không có lí do gì mà giữ cô lại.

    Bởi vì người này vẫn chưa biết rằng kẻ ra tay kết liễu tên khủng bố với Scorpio là chỗ quen biết.

    Mãi về sau, cho đến khi gần kết thúc sự việc thì đội trưởng mới được những người tiếp xúc với Leo báo cáo về sự xuất hiện của anh ta.

    Tuy Leo có nói là giúp đỡ nhưng từ lúc để anh ta hành động độc lập thì cũng chẳng có ai trông thấy anh ta đâu nữa.

    Họ cũng không có bằng chứng gì để chứng minh sự việc tên khủng bố tự kết liễu bằng cách moi tim là do tự phát hay do chịu một sự can thiệp khác như Scorpio khống chế.

    Dù sao thì vốn dĩ mấy chuyện siêu nhiên dị hợm thế này nên rơi xuống đầu đội STAR chứ không phải họ.

    Quay qua phía Scorpio thì lúc đó cô đã bỏ đi thẳng về phía Leo.

    Sau đó cả hai vừa trò chuyện vừa di chuyển trở về phòng khám của Gemini.

    Ngay khi trở về họ đã bắt gặp hình ảnh vị bác sĩ tận tụy vừa giải quyết xong công việc ở phòng khám đã định lao tới chỗ của Scorpio.

    Nhưng chẳng để hai người cười được bao lâu thì Gemini đã nổi trận lôi đình và mắng cho hai con người này một trận khi nghe hết đầu đuôi sự việc.

    Từ việc Scorpio hấp tấp lo chuyện bao đồng đến việc kết liễu có chút rùng rợn kia của Leo.

    Cuối cùng thì ba người khép lại một ngày mệt mỏi bằng một bữa tối cùng nhau.

    Cũng lâu lắm rồi ba con người này mới lại cùng dùng chung bữa tối như vậy.

    - Lâu rồi không gặp.

    ---

    .Kết thúc chương.

    Yuuma Kyoya

    08.10.25
     
    Back
    Top Dưới