Kim Namjoon chưa từng thích những bữa tiệc công ty.
Ở đó, người ta rộn ràng với tiếng cười, ly chạm nhau loảng xoảng, những câu xã giao trơn tru trôi tuột qua đầu, còn anh thì luôn bị cuốn vào vòng xoáy của sự lịch thiệp gượng gạo.
Dù là nhân viên được đánh giá cao, một trong những bộ óc phân tích sắc sảo của phòng Chiến lược, nhưng Namjoon biết mình chỉ là một mắt xích nhỏ trong bộ máy khổng lồ mang tên Bangtan Holdings – nơi mà mọi quyết định tối quan trọng, mọi ngóc ngách vận hành thực sự, đều nằm trong tay hai con người ở tầng cao nhất: Kim Seokjin và Min Yoongi.
Công ty hoạt động dưới lớp vỏ bọc đầu tư và phát triển bất động sản hoàn hảo, nhưng trong ngành, và trong giới ngầm, cái tên Bangtan đồng nghĩa với quyền lực tối thượng.
Namjoon không hỏi, không tò mò.
Anh làm tốt phần việc được giao, thu thập dữ liệu, phân tích rủi ro, và cố gắng không để ý đến những chuyến đi đột xuất của các "đội vận chuyển đặc biệt", hay những cuộc họp kín chỉ có hai vị sếp tối cao.
Đêm nay, bữa tiệc kỷ niệm thành lập công ty được tổ chức tại khách sạn 5 sao sang trọng nhất thành phố.
Ánh đèn vàng hắt lên từng chiếc ly pha lê, phản chiếu khuôn mặt rạng rỡ, tự mãn của những vị khách.
Nhạc jazz dìu dặt trong nền, mùi rượu vang Bordeaux đậm đặc quyện cùng mùi nước hoa đắt tiền.
Namjoon – trong bộ vest đen vừa vặn – vẫn cố giữ cho bản thân không trở nên quá lạc lõng.
Anh cười, gật đầu, đáp lễ từng lời chúc, từng câu chuyện nhỏ vụn vặt về thị trường chứng khoán hay những kỳ nghỉ dưỡng xa xỉ.
Ly rượu thứ ba, thứ tư, rồi thứ năm được đưa lên môi.
Hơi men len lỏi, xóa nhòa đi sự cảnh giác thường trực.
Anh không biết từ lúc nào, bản thân đã không còn kiểm soát được nhịp chảy ấm nóng trong cơ thể và sự chóng mặt ùa đến.
Thế giới xung quanh trở nên mờ nhạt, chỉ còn những tiếng cười vang vọng, những gương mặt nhập nhoạng thành một mảng màu loang lổ.
Đoạn ký ức cuối cùng trước khi anh mất đi hoàn toàn khái niệm về thời gian là ánh nhìn thoáng qua của ai đó – từ phía ban công tối, nơi hai bóng người đứng im như tượng.
Một thoáng mắt đen thẳm và bình thản như nước hồ thu của Min Yoongi, quét qua người anh.
Và một thoáng mắt khác, dịu dàng, cong cong như trăng non của Kim Seokjin, cũng dừng lại trên người anh một chút, khiến Namjoon vô thức rùng mình dù đang say khướt.
Rồi bóng dáng cao lớn, bảnh bao của Seokjin tiến lại gần, cùng giọng trầm đặc, lạnh lùng của Yoongi vẳng bên tai, nói điều gì đó mà anh không thể nghe rõ.
Một bàn tay lạnh toát chạm vào cổ tay anh.
Sau đó, tất cả chỉ còn là một khoảng trắng vô tận, không hình, không tiếng.
Khi Namjoon tỉnh dậy, ý thức đầu tiên là cơn đau nhức toàn thân, cảm giác như vừa bị một chiếc xe tải cán qua.
Hơi ấm và mùi hương thoang thoảng, sang trọng như gỗ đàn hương và da thuộc, bao bọc lấy anh.
Anh quấn mình trong tấm chăn lụa mềm mại, nhưng không phải trên giường của mình.
Và anh không nằm một mình.
Cơ thể ấm áp, rắn chắc phía sau lưng chính là Kim Seokjin.
Vị chủ tịch trẻ tuổi, sếp lớn nhất của Bangtan Holdings, người mà cả công ty phải kính nể, sợ hãi, đang nằm ôm anh từ phía sau, cánh tay vòng qua eo Namjoon một cách chủ sở.
Hơi thở đều đặn phả vào gáy khiến toàn bộ cơ thể Namjoon căng cứng.
Cả người anh rã rời, mềm nhũn một cách kỳ lạ, và phần đau nhất, nhức nhối, ê ẩm một cách tàn nhẫn... là ở phía dưới mông.
Mỗi cử động nhỏ đều khiến cơn đau đó nhói lên, và một tiếng rên khẽ, xấu hổ, thoát ra khỏi cổ họng khô khốc của anh.
Namjoon mở to mắt, cố gắng không thở gấp.
Căn phòng rộng lớn, trang trí tối giản nhưng đắt giá, ánh sáng ban ngày lọt qua khe rèm dày.
Và ở chiếc ghế sofa phô bày da đen sang trọng cách đó vài bước, Min Yoongi đang ngồi vắt chân.
Bộ vest tối màu từ tối qua đã được cởi bỏ, chỉ còn lại áo sơ mi đen, vài chiếc cúc trên cổ được mở ra, vải nhàu nhẹ, tạo nên vẻ phóng túng đầy nguy hiểm.
Ánh mắt của Yoongi lạnh nhạt, không một chút ngạc nhiên, không một lời giải thích, dán chặt vào Namjoon như ghim anh xuống giường.
Không khí nặng nề, đặc quánh, đến mức Namjoon muốn ngạt thở.
"Tôi...
đây là đâu?"
Giọng anh khàn đặc, yếu ớt, vỡ vụn.
Min Yoogi đứng dậy khỏi ghế với những cử động chậm rãi, mèo lớn của một kẻ săn mồi.
Anh ta đi đến tủ mini bar, lấy ra một chai nước khoáng lạnh, rồi quay lại, ném nó về phía Seokjin – một đường ném chính xác, lạnh lùng.
Seokjin, người đã tỉnh táo từ lúc nào, dễ dàng bắt lấy.
Vị chủ tịch dịch chuyển nhẹ, tay vẫn ôm lấy Namjoon, dùng tay kia vặn nắp chai, rồi đưa lên môi Namjoon.
"Uống đi."
Giọng Seokjin trầm ấm, dịu dàng một cách đáng sợ, không cho phép từ chối.
Namjoon, trong tình trạng bối rối và đau đớn tột cùng, đành phải nghe theo.
Từng ngụm nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, kéo theo chút tỉnh táo và cả sự hỗn loạn càng lớn trong đầu.
Sau khi anh uống gần hết chai, Seokjin đặt nó xuống tủ đầu giường.
Yoongi đã trở lại vị trí cũ trên ghế sofa, vắt chân, ánh mắt vẫn không rời Namjoon.
Rồi anh ta lên tiếng, giọng nói bằng phẳng, không một gợn sóng, phá vỡ sự im lặng chết người.
"Hôm qua.
Bọn tôi và cậu đã có một đêm...
đặc biệt."
Câu nói như một nhát dao, đâm thẳng vào sự mơ hồ trong ký ức Namjoon.
Anh lập tức nhìn xuống cơ thể mình dưới lớp chăn, những vết bầm tím thoáng hiện trên da, cảm giác đau đớn nhức nhối ở chỗ không thể nói ra...
Tất cả vỡ òa thành một khả năng kinh hoàng.
"...
Là sao?"
Namjoon thốt lên, giọng run rẩy, mắt mở to đầy hoảng loạn, nhìn từ Yoongi sang Seokjin.
"Sếp...
ý các sếp là..."
Seokjin khẽ vuốt mái tóc rối bù của Namjoon, hành động thân mật đến rợn người trong hoàn cảnh này.
"Là những gì cậu đang nghĩ đó, Namjoon-ah."
Giọng nói vẫn nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt nâu sẫm kia lại ánh lên một thứ gì đó phức tạp, vừa như thương cảm, lại vừa như chiếm hữu.
"Cậu say quá.
Và chúng tôi đã đưa cậu về đây."
"Về... nhà của các sếp?"
Namjoon lắp bắp.
"Ừ."
Yoongi gật đầu, đôi mắt hẹp lại.
"Và bây giờ, mọi thứ đã khác rồi."
Namjoon cảm thấy lạnh toát sống lưng.
"Khác... như thế nào?
Tôi... tôi không nhớ gì cả.
Tôi xin lỗi nếu đã làm phiền, tôi có thể về..."
"Về?"
Seokjin cắt ngang, khẽ cười, một nụ cười không chạm đến mắt.
"Sao đơn giản thế, Namjoon-ah?
Cậu nghĩ sau một đêm như vậy, cậu có thể chỉ nói một câu 'xin lỗi' rồi quay lại làm nhân viên ngoan ngoãn của chúng tôi sao?"
Yoongi nhấc một chân xuống, chống khuỷu tay lên đùi, ánh nhìn sắc lẹm.
"Cậu không còn là nhân viên thông thường nữa.
Giờ thì cậu đã là 'tài sản' đặc biệt của bọn tôi rồi."
Chữ "tài sản" vang lên chói tai trong căn phòng sang trọng.
Namjoon hoàn toàn tê liệt, không thể tin vào tai mình.
Anh vô tình dính vào cái gì?
Đây không chỉ là một sai lầm chết người trong men say.
Đây là một cái bẫy.
Một sự dịch chuyển vị thế không thể đảo ngược.
"Tài... tài sản?"
Anh lặp lại, giọng nhỏ như muỗi kêu.
"Ừ."
Yoongi gật đầu, đứng dậy, từ từ tiến lại gần giường.
Bóng anh đổ xuống che khuất Namjoon.
"Cậu thông minh mà.
Nên hiểu rằng trong công ty chúng tôi, một khi đã bước qua ranh giới, thì không có đường lui."
Anh cúi xuống, một tay chạm nhẹ vào gò má còn hơi ửng đỏ của Namjoon.
Cái chạm lạnh như băng.
"Từ giờ, cậu thuộc về chúng tôi.
Mọi thứ về cậu."
Seokjin ôm chặt hơn một chút từ phía sau, như để xác nhận lời của Yoongi, hơi thở ấm phả vào tai Namjoon: "Đừng sợ.
Nếu cậu ngoan, mọi thứ sẽ rất tốt đẹp."
Namjoon nằm im, mắt nhìn lên trần nhà cao vút, cảm giác bất lực và lạc lõng nuốt chửng anh.
Anh đã lạc vào lãnh địa của hai con thú săn mồi tối thượng, và bây giờ, họ đã ghim mác sở hữu lên người anh.
Một ngày mới bắt đầu.
Và cuộc sống cũ của Kim Namjoon đã chính thức kết thúc từ đêm qua.