Cập nhật mới

Khác Fawkes

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400096831-256-k413408.jpg

Fawkes
Tác giả: vogiathien
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

(Ko phải mô tả truyện nhma mình có viết bên Mangatoon nữa có gì qua ủng hộ mình nha) truyện có dùng chat gpt vs ăn cắp vài nguồn á nên nhìu khi mấy bạn soi được thì bỏ qua cho tớ🙂



chaocaunha​
 
Fawkes
Chapter 0 Tài liệu mật về "Energie Arkanum"


GEFÄHRLICHES DOKUMENT-BROSCHÜRE EINS

GEHEIME AKTE – BÁO CÁO TUYỆT MẬT

Kaiserliche Akademie für Arkanum

Berlin, năm 1911

Mức độ: Streng Geheim (Tối mật)

I.

Định nghĩa ban đầu

“Energie Arkanum là dạng năng lượng phi tự nhiên, tồn tại bên trong cơ thể con người, có khả năng tác động lên vật chất, tinh thần và cơ giới.

Nó không phải Thượng đế ban tặng… mà là [---mất chữ---].”

Theo các ghi chép, hiện tượng này đã xuất hiện từ thế kỷ XVIII, nhưng chỉ đến khi Reichenbach công bố nghiên cứu năm 1824, khái niệm “Od-Kraft” mới trở thành cơ sở để chính quyền Kaiser thừa nhận sự tồn tại của Energie Arkanum.

II.

Tiến trình nghiên cứu

1824–1870: các thí nghiệm sơ khai sử dụng tinh thể thạch anh để đo sóng Arkanum.

1875: thành lập Học viện Arkanum Hoàng gia tại Berlin.

Các đối tượng đầu tiên được tuyển chọn từ trẻ mồ côi và [---mất chữ---].

1889: Vụ tai nạn phòng thí nghiệm München – 12 học viên tử vong vì hiện tượng “nổ phản Arkanum”, để lại hố sâu đường kính 20m.

Vụ việc bị chính phủ che giấu dưới danh nghĩa tai nạn hóa chất.

1903: báo cáo nội bộ ghi nhận một số cá nhân bị biến đổi thần kinh, mất nhân tính sau khi sử dụng Arkanum quá tải.

Tài liệu này không bao giờ được công bố cho công chúng.

III.

Quân sự hóa Energie Arkanum

Sau chiến tranh Pháp–Phổ, Bộ Tổng Tham mưu Đức nhận định:

“Một đội quân sở hữu Arkanum tương đương với một binh đoàn cơ giới gấp mười lần.”

1905: Sắc lệnh Hoàng đế Wilhelm II – mọi cá nhân sở hữu Energie Arkanum đều phải đăng ký và phục vụ trong lực lượng Kaiserliche Armee.

1910: Học viện Berlin ban hành Hệ thống 5 Loại Energie Arkanum Quân sự:

Loại I – Chiến lược gia

Loại II – Điều khiển Công nghệ

Loại III – Trị liệu

Loại IV – Giám sát & Cơ động

Loại V – Binh sĩ Tiền tuyến

IV.

Những chi tiết bị cấm công bố

Có bằng chứng rằng Energie Arkanum không phải bẩm sinh như đã tuyên bố, mà có thể được ép buộc cấy ghép qua tinh thể nhân tạo.

Các thử nghiệm tại [---mất chữ---] đã tạo ra “loại thứ sáu”, nhưng do mất kiểm soát, toàn bộ cơ sở bị thiêu rụi.

Quân y ghi nhận: 40% tử vong trong quá trình huấn luyện binh sĩ Arkanum Loại V, nhưng báo cáo chính thức chỉ ghi “tai nạn luyện tập”.

V.

Ghi chú mật của Hội đồng Học viện

“Energie Arkanum không chỉ là công cụ.

Nó ăn mòn tinh thần, xóa nhòa nhân tính.

Một chiến binh càng mạnh, càng nhanh chóng trở thành… [---mất chữ---].

Nếu ta tiếp tục, quân đội Đức sẽ không còn là con người, mà là cỗ máy Arkanum không kiểm soát.”

📌 Phụ lục: Một số trang trong hồ sơ gốc đã bị đốt cháy hoặc thay thế.

Tài liệu này chỉ là bản sao được phục hồi từ kho lưu trữ quân sự Berlin, ký hiệu ARK-1911-B.

STRENG GEHEIM DOKUMENT ANHANG

PHỤ LỤC – HỒ SƠ BỊ HƯ HẠI

Ký hiệu: ARK-1911-B/Anhang

Mức độ: Geheime Reichssache

Phụ lục I – Danh sách đối tượng thử nghiệm

[---mất chữ---].

Phụ lục II – Ghi chép thí nghiệm ẩn

Ngày 12 tháng 9 năm 1909 – Cơ sở thử nghiệm Leipzig

Đối tượng X-09 tiếp nhận tinh thể Arkanum nhân tạo.

Sau 47 giây, nhãn cầu đối tượng chuyển sang màu đen hoàn toàn.

Sau 1 phút 12 giây, cơ thể co giật mạnh, sóng Arkanum đo được vượt mức 512 Einheiten (gấp 8 lần mức an toàn).

Sau 2 phút… [---trang bị cháy mất---]

Ghi chú của giám sát viên:

“Thực thể này không còn là con người.

Nó… nó hấp thụ cả ánh sáng.

Chúng tôi buộc phải phong ấn trong hầm số 3.”

Phụ lục III – Báo cáo thiệt hại (rời rạc)

Bãi thử München (1889): Hố tròn đường kính 20m, sâu 7m.

Toàn bộ 12 học viên tử vong.

Phòng thí nghiệm Dresden (1907): Nổ do thử kết hợp Energie Arkanum với động cơ hơi nước.

6 kỹ sư bốc hơi hoàn toàn.

Trại huấn luyện Hannover (1910): Báo cáo nội bộ cho biết 40% binh sĩ Loại V tử vong trong giai đoạn huấn luyện.

Văn bản chính thức ghi: “Tổn thất không đáng kể.”

[---mất chữ---]: “Loại Thứ Sáu” được đề cập, nhưng mọi chi tiết bị gạch bỏ, chỉ còn dòng chữ mờ:

“Không lặp lại.

Tuyệt đối không.”

📌 Ghi chú bên lề (viết tay, khó đọc, gần như than vãn):

“Họ gọi nó là Energie Arkanum, nhưng thực chất đây là căn bệnh của loài người.

Chúng ta nuôi dưỡng một con quái vật trong lòng nước Đức.”
 
Fawkes
Chapter 0.5 Ghi chép của một Trí giả Loại I (1900-1920)


TÀI LIỆU MẬT – THU HỒI TẠI BERLIN]

Mã số: ARK/01-I/███

Tình trạng: Rò rỉ – không xác định tác giả (nghi ngờ một cá nhân thuộc Loại I)

Cảnh báo: Nội dung chứa nhiều đoạn mờ, hư hỏng hoặc đã bị chỉnh sửa.

[1900 – Königsberg]



Falken công bố “Energie Arkanum”.

Âm thanh như tiếng thì thầm trong gió.

1/1000 … hay 1/500?

Tôi không chắc… trí nhớ của tôi… [mực nhòe].

Bọn họ gọi đây là “khởi đầu kỷ nguyên”, tôi lại thấy… một dấu chấm hết.

[1905 – Berlin]

Phân chia thành 5 Loại:

I: [phần còn đọc được] chiến lược, tương lai, dự đoán.

II: máy móc… [bị bôi đen ███████]… gầm rú như dã thú.

III: máu cầm, thịt liền, nhưng tâm hồn… không.

IV: mắt trên trời, tai trong gió.

V: cơ thể tan, họ gọi là “anh hùng”… tôi thấy chỉ còn xương trắng.

Ghi chú bên lề (mực đỏ): “Tác giả tỏ ra mỉa mai, có vẻ mất lòng tin vào tầng lớp Magier.”

[1914 – Mặt trận Tây]

Bỉ… tám ngày… rơi.

Paris… tôi thấy… khói?

Hay ký ức giả? [vết ố làm mờ toàn bộ đoạn].

Đông tuyến: Tannenberg – không cần chiến đấu, kết cục đã rõ từ trước.

[1916 – Verdun]

Lá chắn… vô hình.

Pháo dội xuống, im lặng.

Đất khóc.

Đức tiến – rồi dừng.

Pháp lùi – rồi đứng.

Không ai thắng, chỉ có máu thắng.

[1917 – Nachtfalke]

Bay thấp… bóng đen…

Mỹ… radar? hay Loại IV nâng cấp?

Chúng tôi rơi như côn trùng lao vào lửa.

Tôi không nhớ… tôi tỉnh… hay đã chết.

[1918 – Brussels]

Không Versailles.

Chỉ im lặng.

Hai cực… hai khối.

Bản đồ run rẩy.

Nó sẽ… [bị xé mất một đoạn giấy].

[1920 – Berlin]

Magier trên cao.

Dân thường… chuột cống trong ổ tạm.

Cựu binh Loại V… phế thải.

Tôi thấy mắt họ… rỗng.

Có hai người:

Karl von R. – [phần tên bị gạch xóa nhiều lần █████].

Hắn tin máu là sức mạnh.

Matthias W. – ánh sáng… nhưng cũng có thể thiêu rụi nếu lan rộng.

[Không rõ niên đại]

Berlin cháy.

Không đỏ, mà xanh.

Tiếng hét, tiếng cười, tiếng biến mất.

Tôi… không chắc… ai thắng.

Hòa bình… không.

Chỉ thấy… vết thương mở mãi.

Ghi chú của Cục Tình báo (1921):

Tác giả chưa rõ.

Có thể thuộc nhóm đối lập trong nội bộ Magier Loại I.

Các đoạn dự ngôn về Reinhardt và Weber trùng khớp với tình báo khác thu được.

Khuyến nghị: lưu hồ sơ cấp ███, hạn chế phổ biến
 
Fawkes
Chapter 1 Máu trên quảng trường Berlin


Đoạn 1 – Quảng trường Berlin, mùa thu 1910

Mùa thu năm 1910, hoàng hôn rỉ máu tràn xuống quảng trường trung tâm Berlin.

Bầu trời xám nặng trĩu như một tấm liệm.

Những đám mây tích tụ, nặng nề, như muốn nghiền nát mọi mái nhà, mọi linh hồn sống trên đất.

Ánh sáng cuối cùng của mặt trời, đỏ thẫm, lọt qua khe mây, rơi xuống quảng trường – nơi dấu chân của quá khứ, của tội ác, hòa vào tấm thảm tang lễ bất tận.

Quảng trường mở ra như một vực thẳm bằng đá xám, ghi nhớ mọi sự tàn nhẫn, mọi niềm tin bị nghiền nát.

Những vệt tro, máu khô và dấu giày của người lẫn quỷ đan xen, như một lịch sử không thể xóa nhòa.

Phía bắc, Tòa Quân ủy Kaiserlich – trụ sở quyền lực tối thượng của Đế quốc – vươn cao, mái nhọn và những cửa kính đỏ thẫm hắt xuống ánh sáng máu loang.

Trên các đỉnh tháp, lá cờ đen-đỏ-vàng rung lên trong gió, đôi khi che khuất ánh sáng cuối ngày, tạo nên những bóng đen lởm chởm, như những lời cảnh báo vô hình.

Giữa quảng trường, đài hành hình mọc lên – ngai vàng của cái chết.

Bốn cây thập tự hoa mỹ, rèn từ súng, đạn và kim loại chiến tranh, vươn cao như những biểu tượng vừa tôn nghiêm vừa bạo lực.

Mỗi cây thập tự có tên riêng, khắc chạm tinh xảo: Kreuz des Zorns (Thập tự Giận Dữ), Kreuz der Stille (Thập tự Lặng Im), Kreuz des Feuers (Thập tự Lửa), và Kreuz des Schattens (Thập tự Bóng Tối).

Ánh sáng từ rune lập lòe trên các chi tiết, nhắc nhở rằng cái chết cũng có thể trở thành hình tượng; quyền lực luôn gắn liền bạo lực.

Bậc thang hẹp dẫn lên bục, ánh sáng lạnh hắt lên khuôn mặt những nhà nghiên cứu, biến họ thành những pho tượng khắc trong thời gian.

Friedrich Weber đứng trên bục, bên cạnh ba đồng đội: Heinrich Lenz, Otto Krause, và Dietrich Hummel.

Tay họ bị xích rune chiến tranh trói chặt, mắt sáng lấp lánh nhưng lạnh lùng, ánh nhìn kiên định.

Heinrich thì thầm:

“Chúng sẽ không hiểu… không bao giờ.”

Otto nở nụ cười mỏng, cố gắng giữ bình tĩnh, còn Dietrich siết chặt tay Friedrich, như nhắn nhủ:

“Hãy yên tâm, chúng ta đã để lại dấu vết.”

Trên bậc cao, quý tộc đứng nhìn, lưng thẳng, áo choàng thêu vàng, chuỗi ngọc trai, lông chim công lay động theo ánh gió.

Họ thì thầm với nhau, ánh mắt vừa tò mò vừa khinh bỉ:

“Những kẻ tưởng sức mạnh thuộc về con người… thật ngốc nghếch,” một công tước thì thầm, giọng như kính vỡ.

“Nghĩ rằng có thể chống lại trật tự… ngu ngốc và liều lĩnh,” một nữ bá tước nhếch môi, lạnh lùng.

Vua Wilhelm IV ngồi trên ngai dát vàng, cầm ly rượu Blutwein von Spree, ánh lửa chiều phản chiếu trong cốc đỏ thẫm, nhìn xuống bục với ánh mắt sắc lạnh.

Không nói gì, nhưng mỗi ánh nhìn là một mũi dao cắt vào tâm hồn những kẻ đứng trước cái chết.

Bên cạnh, Thống chế Karl von Stein, người quyền lực thứ hai của đế quốc, quan sát nghiêm trang, lưng thẳng, vẻ mặt không cảm xúc, nhưng trong mắt thoáng hiện sự tỉ mỉ, ghi nhận mọi cử chỉ, mọi nhịp thở của các nhà nghiên cứu.

Mỗi chi tiết trên bục, từ rune đỏ trên cột xích đến ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu trên cây thập tự, đều chứa đầy ẩn dụ: quyền lực gắn liền bạo lực, cái chết là chứng nhân cho sự dấn thân, và ngay cả trong khoảnh khắc cuối cùng, ý chí con người vẫn lấp lánh như tia sáng mờ giữa biển tối.

Đoạn 2 – Ký ức, bản thảo và ngọn lửa trong Matthias

Ánh sáng hoàng hôn dần lụi trên quảng trường Berlin, đỏ thẫm phản chiếu trên mái vòm và tượng đài của các tòa lâu đài hùng vĩ.

Gió từ sông Spree thổi qua, mang theo mùi bùn, khói và hơi rượu của đám đông im lặng, vừa sợ hãi vừa tò mò.

Đài hành hình vẫn sừng sững, bốn cây thập tự hoa mỹ rèn từ súng, đạn và kim loại chiến tranh vươn cao, vừa tôn nghiêm vừa bạo lực.

Rune đỏ từ xích trói trên bục còn sót lại, nhắc nhở rằng ý chí và dấn thân không bao giờ hoàn toàn biến mất.

Ở một góc yên tĩnh, Elsa giữ chặt bản thảo nghiên cứu của Friedrich và ba đồng đội: Heinrich, Otto, và Dietrich.

Đây là công trình chưa hoàn thiện – nền tảng để chế tạo Khiên Arkanum, công cụ ma thuật có khả năng bảo vệ những người xung quanh.

Elsa cảm nhận trọng lượng của nó, không chỉ là giấy mực và rune chưa rèn, mà là cả ý chí và di sản của những người đã hy sinh.

Bà biết rằng một ngày nào đó, bản thảo này sẽ trao cho Matthias – để cậu tiếp tục công trình, bảo vệ tương lai khỏi quyền lực vô hình.

Matthias nép vào áo mẹ, mắt xanh ngời dõi theo bục hành quyết.

Tim cậu đập dồn dập, từng nhịp vang vọng như tiếng trống địa ngục.

Hình ảnh cha và các đồng đội nghiên cứu – Heinrich, Otto, Dietrich – hiện lên trong trí nhớ cậu: những buổi chiều họ cùng cha chơi đùa, trêu cậu bé chạy quanh phòng thí nghiệm, tiếng cười vang vọng qua những hành lang đầy rune.

Ký ức ấy giờ trở nên mờ ảo và bi thương, xen lẫn máu, rune đỏ, và ánh sáng lạnh lẽo của đài hành hình.

Elsa thì thầm, giọng run rẩy:

“Con phải hiểu, đây không chỉ là cái chết… bản thảo, là di sản của cha.

Một ngày, con sẽ đứng lên tiếp tục công trình cha và các đồng đội để lại – nhưng sẽ không còn ai bên con, chỉ còn ký ức và bóng tối cùng ngọn lửa chưa tắt.”

Các đồng đội của Friedrich, trong khoảnh khắc cuối cùng, để lại vài lời di nguyện âm thầm:

“He
 
Back
Top Bottom