Khác Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Valentines: "Hồ sơ mật"


Tại một nơi nào đó giữa không thời gian ở Nasuverse, có một người phụ nữ tóc tóc tím hồng có hai chiếc sừng quỷ nhô lên trên đầu, đuôi tóc được thắt thành sáu bím tóc ở hai bên chiếm 1/3 chiều dài tóc, và cô ta mặc trang phục đen để lộ ra từ phần trên của ngực và vai, để lộ rốn và chiếc váy lớn ở ngoài màu hồng đậm và ở trong đó là một chiếc váy trắng nhỏ hơn, và cuối cùng là trên tay cô ta là một chiếc cân đã bị hư hại nghiêm trọn vì kẻ trước mặt cô.

"Aura ngươi không thể nào chạy thoát được đâu, một kẻ truyền tin như ngươi thì sẽ không thể nào mà sống sót rời khỏi đây được đâu."

Một người đàn ông với mái vàng ngắn, bộ áo Vest màu xanh lục lịch lãm đôi găng tay đen, ở trong là áo sơ mi trắng cà vạt đỏ trên tay là một khẩu súng lục.

"Tên khốn kiếp!

Rốt cuộc mày là ai vậy hả?

Và tại sao cán cân của ta không hoạt động được với ngươi?

Rốt cuộc ngươi thuộc tổ chức nào?."

"Ta ư?

Ngươi không cần phải biết đâu với nguyên tắc của một điệp viên là sẽ không để lộ danh tính đâu."

Trước ánh mắt lạnh lùng đó của người đàn ông cô ta càng trở nên giận dữ định sẽ dùng phép thuật một lần nữa để giết người đàn ông, nhưng khi cô ta đang thi triển phép thuật thì đột nhiên nó bị vô hiệu hóa khiến cô ta bất ngờ.

"Tại sao phép thuật của mình lại bị vô hiệu?

Là do ai làm với hắn ta thì thì không có chút lực nào hết chỉ còn một lý do là vẫn còn một kẻ nữa ở đây."

Khi Aura đang suy nghĩ thì từ phía sau có một bóng người xuất hiện, và Aura khi nhìn thấy thì đã sốc vì kẻ mà cô ta nhìn thấy là kẻ khiến cho cô ta sợ hãi, đí là một elf tóc trắng hai bím dài đến eo, mắt xanh lục và trang phục và váy có màu trắng viền vàng, áo trong có hai màu đen và trắng đan xen ngang, dưới chân mang một đôi giày boost nâu và đôi tất đen dài, trên tay là cây quyền trượng gỗ.

"Loid Foger có vẻ cậu làm việc chậm trễ hơn thường ngày nhỉ?."

"Thiệt tình cô đừng nhắc tên tôi như vậy trước mặt mục tiêu như vậy chứa Fieren."

"Lỗi tôi lỗi tôi."

Cô nàng Fieren đó xóa đầu của mình với vẻ mặt tỏ vẻ tội lỗi, còn người có tên Loid Foger thì chỉ biết thở dài, trong khi cả hai người đang không để ý thì Aura liền chuẩn bị rời đi thì đã bị vòng tròn ma thuật trói lại, và người làm việc đó là Fieren.

"Ngươi nghĩ có thể rời được sao Aura?."

"Chết tiệt!

Không!

Không ta không thể chết ở đây được!

Không!."

Aura cố gắng vùng vẩy thoát ra nhưng vô ích, và không để kéo dài thời gian Loid Foger đã giơ súng lên chuẩn bị bắn.

"Vĩnh biệt tình báo của đội quân gieo trồng Moro kẻ ăn hành tinh của đế quốc xích quỷ."

Ngay khi Loid vừa bóp cò súng thì Aura trong tình thế tuyệt vọng đã gồng hết mana của mình phá vỡ vòng tròn ma thuật của Fieren, đồng thời vội vả nhấn nút từ thiết bị dịch chuyển đến một nơi nào đó cùng lúc viên đạn đá bắn trúng thiết bị khiến nó bị phá hủy, nhưng đã chậm Aura đã trốn thoát để lại hai người ngơ ngác nhìn.

"Không ổn rồi!

Cô ta đã trốn thoát rồi!."

Fieren trở nên bất ngờ và lo lắng khi Aura đã trốn thoát.

"Không sao đâu!

Theo như thiết bị dò tìm giao động không thời gian, thì cô ta chưa đi xa được mà đã dịch chuyển tới Lostbel rồi."

Loid Foger bình tĩnh và nhanh chóng hơn đã kịp thời dò ra được vị trí mà Aura tẩu thoát, và Fieren đã bay tới chỗ của cậu ta và hỏi.

"Vậy là Lostbel gì?."

"Đó là Lostbel Anastasia, hiện đang được Crypter Kadoc Zemlupus, và đội trưởng đội 7 của Moro."

"Nêu vậy thì ta phải tới đó thôi nếu không thì về sẽ bị Omega Alpha và nữ thần viêm đế tối cao xử phạt mất."

Rồi Fieren tạo ra một cảnh cống để rồi sau đó cô và Loid đã đi vào để truy tìm nữ quỷ Aura.
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Tập 36: You are my special (meme Itadori)


Trên bầu trời tại thị trấn Trifas sau khi hư thức tử được thì triển pháo đài trên không chỉ còn lại những mãnh vụng đang rơi xuống đất, và ở gần khu rừng một lóe sáng xuất hiện và từ trong đó Khánh Minh cùng với Ruler đã dịch chuyển để tránh vụ nổ.

"Hú hồn!

Cũng may mà mình dịch chuyển kịp thời!

Nếu mà chậm thêm một chút nữa chắc là mình bị giết bởi chiêu thức của mình quá!."

Ngay vào lúc hư thức tử vừa mới phát nổ thì tôi đã nhanh chống nắm lấy tay của Ruler mà dịch chuyển tới nơi này kịch thời, trước khi vụ nổ ảnh hưởng đến cả hai và trong khi tôi vẫn còn đang thở hỗn hễn vì đang kiệt sức thì ở bênh cạnh Ruler bước tới chơi tôi.

"Này Khánh Minh."

"Cái gì??."

"Nói sao nhỉ?...cảm ơn cậu đã giúp tôi dù lúc trước hai ta là kẻ thù."

"Ồ!

Mà tôi có một thắc mắc là tại sao chén thánh lại có thể biết tôi là kẻ ngoại lai không phải ở đây vậy?."

Tôi nhìn Ruler với ánh mắt tò mò pha lẫn thăm dò, còn Ruler thì im lặng suy nghĩ một lúc rồi trả lời câu hỏi đó của tôi, về lí do tại sao tôi lại bị cô ấy tấn công.

"Nói sao nhỉ?...do là cậu đã chạm tới và hấp thụ gần như là căn nguyên đã thế là người không phải của thế giới nào hết, và đó là lí do cậu bị cho là kẻ đổ bộ nguy hiểm, và việc ở thế giới này bị rơi vào diệt vong và chén thánh chỉ có thể cảm nhận được cậu ở đây, nên chén thánh đã triệu hồi tôi không chỉ duy trì sự công bằng cuộc chiến mà còn tiêu diệt cậu."

"Ra là vậy!

Mà thôi giờ tôi cũng mệt rồi nên giờ tôi đi về thị trấn Trifas đây."

Sau khi nghe cô ấy nói xong tôi bắt đầu đứng dậy rời rời đi để về thị trấn Trifas, nhưng do tôi đã mất rất nhiều mana đến mức đi thôi cũng đã mệt mỏi, kèm theo đó là các vết thương sau khi cạn kiệt năng lượng để duy trì vô hạ hạn, mà tôi liền bị hụt chân té ngã thì Ruler ở bên cạnh đã đỡ tôi lại.

"Cậu phải cẩn thận hơn đi, nếu mà tôi không đỡ kịp thì có lẽ cậu đã ngã thẳng xuống đất rồi đó."

"Cảm ơn cô, vậy cô có thể đưa tôi đi một đoạn được không?."

"Được thôi!

Như lời cảm ơn vì đã giúp đỡ vậy."

Rồi Ruler đỡ Khánh Minh đi tới về phía trước hướng của thị trấn Trifas, và trong lúc đi thì bọn họ cũng đã trò chuyện một chút với nhau.

"Này Ruler."

"Có chuyện gì?."

"À thì là kể từ giờ cô có tính truy sát tôi nữa không?

Sau những việc đã xảy ra?."

"Cái này thì tôi không nói được, nhưng nếu như cậu không phải mối nguy hại thì tôi sẽ bỏ qua, nhưng nếu như cậu là mối nguy hại thì tôi chăm chắn sẽ giết cậu."

"Ha...ha, yên tâm tôi sẽ là một công dân tốt nên cô yên tâm."

"Hừm...mong là vậy, à mà tôi vẫn chưa quên vụ cậu dám tự tiện hôn má tôi đâu."

Ruler liếc nhìn Khánh Minh với một ánh mắt khá là đáng sợ nhưng ở trong đó vẫn có chút gì đó khác khi nhìn cậu ta, và Khánh Minh thì cậu ta có một chút lo lắng khi nhìn vào.

"Ôi Shit!

Biết vậy mình đã không nên làm vậy rồi, chỉ vì với ý nghĩ là vì do lúc đó đang là kẻ thù và sau khi xong nhiệm vụ thì sẽ không gặp lại nữa, và nhìn cô ấy y hệt Jeanne à mà Ruler phiên bản gốc thì đúng hơn, mà mình muốn thử một việc mình chưa từng làm là trêu trọc cô ấy."

Trong khi Ruler vẫn đang đỡ tôi đi thì từ phía xa tôi lờ mờ nhìn thấy Jeanne đang đi lang thang để làm gì đó, mà chắc chắn là tìm tôi rồi và tôi biết khi mà cả hai cô nàng này gặp nhau thì chắc chắn sẽ có chuyện không hay xảy ra, mà không để chuyện đó xảy ra thì tôi liền phải hành động.

"À được rồi Ruler cô để tôi đi từ khúc này đi."

"Sao vậy?

Với thể trạng hiện giờ thì cậu khó mà đi tới thị trấn Trifas dược."

"Không sao đâu, cứ để tôi tự đi là được rồi mà."

"Không được tôi phải dẫn cậu về thị trấn, tôi không thể để cậu người đang bị thương như vậy mà một mình đi được, và tôi trả ơn cậu nên không được tôi vẫn sẽ phải dẫn cậu đi."

Ruler càng giữ chặt Khánh Minh lại.

"Theo tình hình này thì không ổn chút nào, mình phải tung ra chiêu một phát khiến cô ấy phải để mình đi mới được."

"Tôi có một thỏa thuận này."

"Sao thỏa thuận gì?."

"À là cô hãy để tôi ở lại đây tôi có thể tự về, vào lúc 2:00 hai ngày sau tại quán Cafe mà tôi và cô gặp nhau, thì tôi sẽ tiết lộ cho cô một số bí mật mà cô nhát định phải nghe."

"Bí mật!

Ý của cậu là sao?."

"Thì cô cứ làm theo lời tôi nói đi rồi khi đén thời điềm hẹn thì tôi sẽ nói."

Ruler suy nghĩ một chút về lời đề nghị này rồi sau đó cô ấy đã ra quyết định.

"Được thôi tôi sẽ để cậu ở lại đây, nhưng nên nhớ là vào 2:00 chiều thì cậu phải nói cho tôi những bí mật đó nghe chưa."

"OK cô cứ yên tâm đi."

Sau đó Ruler đã để tôi lại giữ chiến trường mà rời đi trước, còn tôi thì quan sát chèo cô ấy đã đi xa thì liền đi chỗ của Jeanne như thế cuộc chiến tối hôm nay đã kết thúc như thế.

Nhưng mà cùng lúc đó tại một nơi nào đó trên chiến trường Sieg đang bước từng bước đi một cách nặng nề và vô hồn, trước những sự kiện đã xảy ra với cậu ta nào là gần như là thất bại trước việc giúp đỡ các Homoculus khác khiến đa số họ phải chết, không chỉ vậy còn chẳng thể bảo vệ được Rider mà để cậu ta phải bị cưỡng ép giết các Homoculus, mà cậu chỉ có thể bất lực nhìn mọi việc xảy ra.

"Chết tiệt!!

Chết tiệt!!."

Sieg quỳ xuống đất đập tay liên tục vào mặt đất thậm chí là với sự giày vò và đau khổ, bất chấp cơn đau của mình mà với bàn tay chần mà cào lấy mặt đất và chảy máu đầm đìa, nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.

"Mày thật vô dụng!

Sao mày có thể vô dụng như thế hả Sieg?

Nếu như mày mạnh hơn thì mọi chuyện đâu có thành ra thế này!

Các Homoculus khác sẽ không chết và Rider sẽ không bị ép làm như vậy!

Chính vì mày!

Chính vì mày vì mày quá yếu đuối Sieg!

Tất cả là lỗi của mày..."

Sieg chửi rủa bản thân vì sự vô dụng và yếu đuối của mình, và một lúc sau khi tự làm tổn thương bản thân cậu ta cuộn trọn cơ thể lại, giữ chiến trường lạnh lẽo không có một ai xung quanh chỉ một mình.

"Không mình phải tiếp tục chiến đấu...nếu mình cứ như thế này thì mình chẳng khác gì là một tên sát nhân, vẫn còn những Homoculus khác đã thoát được và cả Rider nữa...hãy chờ tôi Rider và mọi người tôi sẽ giải cứu mọi người khỏi cuộc chiến này."

Với ý chí cuối cùng của mình cậu đứng dậy với ánh mắt đầy sự quyết tâm cao độ, đồng thời lời nói của Anos cứ vang vọng trong đầu cậu nói lúc trước khi cậu đặt câu hỏi về tự do và ước muốn, "cậu nên nhớ rằng nếu cậu muốn có thứ gì đó thì không chỉ sự quyết tâm, mà còn là sức mạnh", khuôn mặt thì tràn đầy sát khí điều mà ngay chính cậu ta cũng nhận ra.

"Mình phải mạnh hơn nữa để có thể giúp được mọi người và đánh bại con ả Master đó."

Tôi cậu ta lại bước tiếp để trở về nơi ở của Anos, kẻ đang che giấu thân phận của hắn mà cậu không hề hay biết, và hiện tại hắn đang ở một nơi nào đó trong một căn phòng rộng lớn trống như là một thánh đường nhưng không hề có thánh giá hay bức tượng chúa mà là một bức tượng của một người phụ nữ không rõ danh tính, một cảnh cổng đã mở ra và đó là Astolfo và Master của cậu ta, chờ ở đó là Anos và những Servant đang đứng đó đợi.

"Vậy là ngươi đã tới rồi sao?."

"Vâng ạ!

Tôi đã tới rồi việc mà ngài đã nhờ tôi khi nằm vùng ở đội đen, tôi đã làm xong rồi ạ!."

Anos đi tới tiếp đón cô ta và Master của Rider đen liền nỡ nụ cười quỳ xuống kính cẩn với hắn ta, còn Rider đen thì liền nhận ra các Servant của đội đỏ còn có cả Caster đen.

"Caster đen sao ngươi lại ở đây?!

Và cả tại sao các Servant đội đỏ ở đây?."

"Ồ là Rider đen đấy à?

Và cả Master của cậu nữa vậy là cô ta cũng phản bội đội đen à?."

"Phản bội?

Ý của ngươi là sao Caster đen?."

Astolfo bất ngờ và không hiểu chuyện gì đang diễn ra, thì Atalanta đã giải thích cho cậu ta biết thay cho Caster đen, và sau khi nghe xong Astolfo liền khá tức giận nhưng đã lấy lại bình tỉnh.

"Vậy ngươi Master của Caster đỏ tất cả mọi người là kẻ đứng sau cuộc chiến này sao?."

"Đúng vậy là ta đó rồi sao?."

"Không có gì...chỉ là ta không thích những kẻ như ngươi thôi."

"Ồ vậy sao?

Được rồi giờ cô cứ đi về phòng nghỉ ngơi đi Celenike và dẫn theo Servant của cô nữa."

"Vâng ạ!."

Rồi cô ta rời khỏi căn phòng dẫn theo Astolfo đi.

"Vậy giờ thì các ngươi cứ nghĩ ngơi muốn làm gì thì làm đi, giờ ta đi đây và cả cậu nữa Mihawk."

"Ừm vậy ta sẽ đi ngủ một giấc đây."

Mihawk đứng dậy khỏi ghế định rời đi thì đã bị Karna ngăn lại.

"Khoan đã Mihawk."

"Có chuyện gì sao Karna?."

"Đúng vậy, là về cuộc chiến lúc trước của chúng ta vẫn chưa kết thúc."

"Ồ vậy là ngươi muốn chiến đấu với ta một lần nữa sao Karna?."

"Chính xác!

Nhưng hiện tại thì vẫn chưa đến lúc."

Rồi Karna quay qua nhìn Anos hỏi hắn ta.

"Vậy Master liệu ngươi có đồng ý với việc ta thách đấu với Mihawk không?."

"Được thôi nhưng chủ yếu là Mihawk có đồng ý hay không?."

"Ta đồng ý, khi nào ngươi muốn chúng ta sẽ tái đấu."

Sau đó Mihawk đã rời đi và theo đó là Karna cũng biến trở về dạng linh thể mà rời đi, rồi sau đó tưng người một rời đi Caster đen, Atlanta và chỉ còn lại là Caster đỏ cùng với Anos.

"Vậy Master ngại định sẽ làm gì sắp tới vậy?

Và cả cậu nhóc Homoculus kia nữa?

Tôi khá là tò mò đấy."

"Ngươi sẽ biết sớm thôi và thằng nhóc Homoculus sẽ là nhân vật chính của sân khẩu của ta đó Caster."

"Ồ vậy sao?

Vậy tôi rất mong chờ đấy nhất là cậu nhóc đó."

Rồi hắn cũng đã rời đi để lại Anos một mình ở lại, và hắn sau khi mọi người rời đi thì liền lâu ra một quả cầu trong đó là hình ảnh Sieg, người đang bước tới gần ngôi nhà của Anos.

"Vậy ra thằng nhóc này về tới rồi sao?

Nhìn nó thật đáng thương chưa kìa, khuôn mặt và biểu cảm yếu đuối và bất lực đó y hệt như thằng nhóc Itadori Yuji lúc ở Shibuya mà Sukuna đã nói vậy, giờ mình nên vào vai người đàn ông tốt bụng vậy."

Rồi hắn ta cũng biến mất, và tại nơi Sieg đã bước tới trước của nhà và bấm chuông, và một lúc sau Anos đã mở cửa ra chào đón Sieg.

"Ồ cậu đã trở về rồi à?."

"Vâng một lần nữa đã làm phiền anh rồi."

Trong khi những việc đó đang xảy ra thì ở lâu đài Fiore Master của Chiron, đang nghe Chiron tường thuật lại mọi chuyện đã xảy ra ở trên pháo đài, và hiện tại đã hiểu ra đại khái cái chuyện.

"Ra là vậy ngài Danic đã chết rồi, không những vậy Master của Caster đỏ là một kẻ nguy hiểm như vậy, mà theo ta thấy thì hắn sát không giống như người của hội pháo sư của đến cho lắm."

"Tuy tôi cũng không rõ, nhưng tôi chắc chắn tên Anos đó là một kẻ cực kỳ nguy hiểm đến cả chúng tôi hợp sức lại cũng bị hắn đánh bại."

"Cậu không cần phải tự trách bản thân đâu, dù gì đó là việc nặng ngoài ý muốn nhất là Master của Ruler theo như cậu kể thì anh ta có vẻ rất mạnh và cũng có chút liên hệ gì đó với hắn ta theo nghĩa kẻ thù."

"Vâng ạ mà không biết họ còn sống không?

Những với vụ nổ tím đó thì khó lòng mà họ sống sót được."

"Đúng vậy dù không biết là ai làm, nhưng mà cũng may tôi đã gọi anh trở vẻ kịp thời mà không bị vụ nổ giết chết, nếu không thì cô như đội đen chúng ta không còn Servnat nào nữa."

"Không còn ý của Master là Rider cũng chết rồi ư?."

Chiron bất ngờ trước thông tin rằng đội đen giờ chỉ còn cậu ta và Frankenstein, và Fiore cũng đã giải thích về việc Master của Astolfo đã phản bội.

"Thật không ngờ mọi chuyện lại tộc tệ như vậy."

"Đúng vậy!

Cho nên hiện tại chúng ta phải tìm cho ra tung tích của Master Assasin đen, để ép người đó phải giao lại Assasin cho chúng ta chứa mà cứ như thế này thì Yggdmilennia chúng ta sẽ bị thua mất!

Cho nên ngày mai tôi sẽ nhờ em trai mình tìm kiếm."

"Nếu Master đã nói vậy thì tôi cũng không có ý kiến gì thêm nữa."

"Thôi được rồi anh cũng nên nghỉ ngơi đi, từ giờ đến lúc bọn chúng có hành động gì thì chúng ta cứ tập trung xây dựng lại lực lượng, và nếu Ruler và Master của cô ấy còn sống và cả Master của Saber đỏ nữa chúng ta cần thêm đồng minh hơn nữa để sẵn sàng phản công."

"Vâng."

Sau lời nói đó của Fiore thì Chiron đã hiểu và đã rời đi để lại cô ấy đang ngồi nhìn vào cửa sổ.

"Có vẻ như mọi chuyện đang dần trở nên rồi tệ và nằm ngoài tầm kiểm soát hơn rồi."

Và ở đâu đó trong một căn phòng có hai người đang ngồi ăn cùng nhau trên bàn gồm một người phụ nữ tóc xanh lá nhạt hơi nâu,

và một cô nhóc tóc trắng có một vết sợ ở mắt trái và vết khâu ở má phải và cô nhóc đó chính là Assasin đen Jack the ripper,

và trên bàn người phụ nữa thì ăn những món súp ngon lành còn cô nhóc thì trên dĩa lại là quả tim người, đưa cô nhóc đó ăn ngấu nghiến một ngon lành.

"Này mama chúng ta sẽ làm gì tiếp đây ạ?."

"Ara!

Con không cần phải vội như vậy đâu Jack, sắp thôi chúng ta sẽ hành động và mục tiêu tiếp theo sẽ là gia tộc Yggdmilennia."

"Vâng con rất mong chờ đó ạ mama!."

"Ngoan lắm."

To Be Continued.
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Tập 37: Nghỉ ngơi


"Mệt quá trời ơi!

Cuối cùng cũng về tới nhà trọ rồi!."

Sau một trận chiến đầu mệt mỏi cuối cùng thì tôi cũng đã được trở về nhất là chiếc giường êm ái, mà đương nhiên rồi tôi sẽ không một phát mà nhảy lên giường ngủ, mà phải tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc ngon lành mặt kệ sự đời.

"Tôi đi ngủ trước đây, và hai cô cũng đi ngủ đi tôi mệt lắm rồi...."

Nói chưa được bao lâu thì tôi đã nhanh chóng ngủ thiếp đi để lại Jeanne và Artoria nhìn tôi với vẻ mặt bất mãn chán chả muốn nói, rồi cứ thế cả hai ra khỏi phòng ngủ đi đến bàn ăn để bàn bạc một số vấn đề.

"Bên cô sao rồi cô gái máu lạnh?."

"Hừ!

Cũng không có gì cả, khi đang giao chiến với hiệp sĩ bàn tròn Mordred của ta thì Master của con bé đó đã ra lệnh cho nó rút lui rồi."

"Ồ vậy sao?

Còn ta thì sau khi thằng Berserker kia phóng nhanh lao đi rồi nhảy lên pháo đài, và đuổi theo hắn nhưng không kịp rồi ta liền tìm Master, nhưng lại không thấy hắn bao hại để ta làm thang ở chiến trường để rồi sau vụ nổ màu tím đó và lang thang một lúc thì ta thấy Master đang đi tới chỗ của ta dù hắn có hơi tàn tạ."

Jeanne cô ấy chán nản kể lại sự việc bên mình cho Artoria nghe.

"Còn chỗ ta thì hiệp sĩ phản bội của ta thì đã cùng với Master của con nhỏ đó rời đi, dù cho có vẻ như hiệp sĩ của ta lúc đầu không nghe nhưng lúc sau thì dành phải nghe theo mà rời đi, mà trước khi đi nó có nói là sẽ giải quyết chuyện này một lần và mãi mãi khi gặp lại...thế đó."

"Hê...vậy sao?

Nghe có vẻ tệ nhỉ?."

"Không hề."

Artoria hằn giọng nói, và Jeanne thì cũng không muốn nói gì thêm về vấn đề gia đình của Artoria mà giờ cô có vấn đề khác để nói.

"Mà này lúc trước khi gặp Master ở giữ chiến trường vào vào giờ trước, thì trên người của hắn có nước hoa của con gái."

"Rồi sao?

Có vấn đề gì à?."

"Đương nhiên rồi!

Vì kể từ khi đến đây thì hắn ta đã có những hành động kì lạ rồi chắn chắn nó có liên quan đến mùi nước hoa đó."

"Kể ra cô nói cũng đúng, đúng Master luôn làm những hành động kì lạ thật."

"Vậy nên khi thời điểm thích hợp ta và cô sẽ tả hỏi hắn dù hắn có muốn hay không."

Artoria im lặng một chút trước lời nói của Jeanne, và cô cũng đồng tình với ý kiến đó.

"Ừ ta đông ý cho nên khi thời điểm tới thì chúng ta sẽ tra hỏi hắn ta."

"Ừ vậy đi, cho nên giờ ta cũng đi ngủ thôi."

Rồi cả hai đã lên giường ngủ một giấc, tại ngôi nhà ngoại ô hiện tại Sieg đang được băng bó bởi Anos, đa phần vết thương mà Sieg phải chịu trong suốt trận chiến

"Ồ cậu bị tai nạn giao thông hay là té ở đâu vậy?

Mà cơ thể lại tàn tạ như thế hả?."

"...Vâng đúng vậy, trong lúc tôi thì đã bị gặp tai nạn mà cũng may là tôi vẫn có thể trở về được...."

"Ra là vậy!

Cậu khi ra đường nên chú ý xung quanh vào để khỏi bị như vậy nữa."

Sau khi băng bó xong cho Sieg, Anos đem những dụng cụ y tế còn lại cất vào trong họp y tế ở trong tủ rồi quay lại tới chỗ Sieg và hỏi.

"Mà trước khi đi ngủ thì tôi khá thắc mắc là tại sao cậu lại buồn bả như thế?

Bộ cậu gặp chuyện gì rồi à?."

"Cũng không hẵn chỉ là một chút chuyện riêng thôi."

"Vậy sao?."

"Đúng vậy, mà này Anos khi mà anh nhìn thấy người khác bị ép làm những chuyện mà không hè muốn làm nhưng vẫn phải làm, và dù đã giúp đỡ nhưng vẫn không được mà còn bị đánh cho trận và coi thường dù mình đã rát cố gắng đến mức nào...không chỉ không giúp được người khác mà còn khiến họ chịu khổ hơn vì hành động của mình thì anh nghĩ tôi nên làm gì đây?."

Sieg nói với một tổng giới g trầm lắng xem lẫn sự buồn bả mà không đả động tới cuộc chiến vì cậu biết rằng khi mà đã nói ra cho Anos biết, thì chắc chắn hắn ta sẽ bị săn đuổi và giết chết bởi những kẻ trong cuộc chiến, mà lẫn tránh chủ đề đó đi mà nói về chuyện khác, còn Anos sau khi nghe Sieg nói thfi gật đầu vài lần rồi nói.

"Dù tôi không biết cậu đã trải qua chuyện gì?

Nhưng theo cậu nói thì là do cậu vẫn còn quá yếu đuối và không đủ quyết tâm."

"Tôi chủ đủ sao?."

"Đúng vậy!

Do cậu quá yếu đuối, quá yếu đuối để cao thể giúp được chính mình chưa nói chi giúp được người khác, đã thế nếu cậu cứ suy yếu đuối đó mà không hành động, hay là nghiền nát kẻ thù dám cản đường cậu trong việc để đạt được mục đích của mình thì cậu đừng để cái suy nghĩ yếu đuối đó làm ảnh hưởng đến cậu."

"Nhưng...nhưng mà nếu phải nghiền nát kẻ thù cản đường, thì tôi thây có hơi quá rồi không cần phải như vậy đâu, mà hình như lúc trước cậu cũng nói như vậy và nó khá là tiêu cực...để đạt được ước mơ thì ta cũng đâu cần phải như vậy mà đúng không?

Đúng không??."

Sieg đắng đo suy nghĩ về việc liệu có nên làm điều đó không?

Vì hiện tại trong lòng cậu đang rát rối bời không biết mình nên làm gì cho đúng, và Anos thì cũng đã nhận ra nên đã chốt hạ thêm một vài câu nói nữa với Sieg.

"Tôi chịu cậu luôn đó, chính vì những cái suy nghĩ yếu đuối và như nhược đó khiến cậu là kẻ thua cuộc đó, nên nếu cậu không quyết tâm hơn, tàn nhẫn hơn, mãnh mẽ hơn mọi kẻ thù thì cậu sẽ phải hối hận đấy."

Nói xong Anos nhìn lên đồng hồ thì đã thây giờ đã là 2h sáng.

"2h sáng rồi sao!

Thôi giờ cũng đã trễ rồi tôi đi ngủ đây mà cậu cũng nên đi ngủ đi thức khuya không tốt cho sức khỏe đâu, nhất là những vết thương đó."

"Vâng tôi biết rồi."

Sau đó cả hai đi vào phòng ngủ của mỗi người, và ở trong phòng Sieg nằm xuống giường, suy nghĩ về những chuyện đã xảy với cậu trong cuộc chiến chén thánh, và cả những lời nói của Anos đã nói với cậu ta.

"Mình đúng là còn quá yếu so với những kẻ tham gia cuộc chiến chén thánh này, nếu mình mạnh hơn thì mọi người đã không phải chịu khổ rồi!

Và liệu giống như Anos nói mình có nên quyết tâm hơn, tàn nhẫn hơn dễ có thể thực hiện được ước mơ của mình...?

Mình không biết liệu điều đó có đúng không nữa?

Mình phải nên làm gì để mạnh hơn rồi chấm dứt cái cuộc chiến đầy vô nghĩa này đây?."

Mặc dù cậu ta vẫn đang suy tư nhưng với cơ thể đây mệt mỏi và vết thương, thì rất nhanh chóng cậu ta đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào, còn ở bên phòng của Anos mà đúng hơn là ở dưới tầng hầm hắn ta đang đứng trước một bản kế hoạch mà hắn đã chuẩn bị từ trước.

"Dù đã có một vài biến số trong kế hoạch và lịch sử gốc, nhưng mà mọi chuyện vẫn tuyến chuyển theo kế hoạch của mình dù cho cái tên sở hữu vô hạ hạn đó cản đường, thì mình đã có cách...."

Dù cho cơ thể đã phục hồi toàn bộ thương tổn do cuộc chiến, và đa phần nó cũng không để lại vết thương gì quá nặng nhưng với của đấm của Khánh Minh, thứ đã khiến cho Anos phải chịu đau đớn và sức mạnh mà của đám đó mang lại đã khiến cho lãnh địa cũng chỉ duy trì được một vài giây ngắn ngũi, từ lúc đó đến giờ vẫn còn rất đau.

"Bực mình thật đó!

Cái vết thương này vẫn chưa lành lại sao?

Đúng là trong số hai biến số cùng với Ruler thì hắn ta là kẻ mà mình cần phải đề phòng nhất, chắc giờ mình cũng nên nghĩ ra các biện pháp để giải quyết hắn, đã đến lúc mình sẽ phải dùng đến nó rồi dù mình chỉ có duy nhất một con Pacifista Mark 3 do tiến sĩ Vegapunk của đội gieo 2 tạo ra, mặc dù nó không phải là giải pháp với hắn nhưng đã đến lúc sử dụng nó cho những kẻ khác rồi."

Hắn ta đi tới cánh cửa đằng sau tâm bảng và mở ra một robot hình người cáo đến tận 6m trên đây có hai phần tóc được tạo hình như tai gấu, trên áo có gắn chữ PX-3 và số 3 theo số là mã và ở dưới kí hiệu là mã số 041.

"Sẽ sớm thôi thử thách đầu tiên sẽ bắt đầu vào tối hai ngày sau tại thị trấn Trifas, và cùng với diễn viên phụ là bộ đôi Master và Servant Assasin đen."

Anos cười vui vẻ trước những kế hoạch mà hắn đã vạch ra từ trước, và trên bản là một bản đồ của thị trấn Trifas có 4 địa được đánh giấu và là nơi mà hắn đã nhờ Mihawk đặc các thiết bị bí ẩn.

Và tại thị trấn Trifas ánh sáng mặt trời mọc lên sau ngọn núi chiếu vào các khe cửa sổ của những ngôi nhà có trong thị trấn, mọi người đang chìm đấm trong giấc ngủ đều bị những tia nắng chiếu vào khe mắt và làm cho họ phải tỉnh dậy, và một ngày mới lại bắt đầu, và tôi cũng như vậy thứ chào gọi tôi vào buổi sáng này là tiếng thúc giục của Jeanne và Artoria thì đang kéo tôi ra khỏi chiếc giường yêu dấu.

"Thôi mà hai cô cứ kéo tôi ra khỏi giường vậy?

Tôi đây còn buồn ngủ sau trận chiến lắm!

Tôi cần pahir nghỉ ngơi đầy đủ để hồi phục sức lực nữa."

"Thì ai chẳng biết!

Nhưng mà giờ này đã gần trưa rồi 10:30h rồi đó!

Cả hai bọn ta nhịn ăn từ sáng giờ rồi nên ngươi lo mà đi nấu ăn cho bọn ta giùm cái!."

"Đúng vậy đó Master!

Bọn tôi đói lắm rồi đó ngài để bọn tôi nịn đói cho đến bao giờ?."

Cả hai cô nàng đều đang cố gắng kêu tôi dậy và đi ra khỏi giường để đi nấu ăn cho họ, còn tôi thì khá là khó chịu vì bị đánh thức khi vẫn còn đang ngủ, nhưng mà tôi cũng đành phải ngủ dậy.

"Rồi rồi!

Tôi dậy liền hai cô không cần phải kéo tôi dậy nữa đâu, tôi đi nấu ăn liền."

Và sau đó tầm 30 phút sau tôi và hai cô nàng đều ngồi trên bàn ăn với những món ăn mà tôi nấu, nhất là Artoria phần ăn của cô ấy thì khỏi nói là mệt nhất luôn, sức ăn của cô ấy phải cỡ tầm ba người mới được mà sao cũng được vì bây giờ tôi đang lên kế hoạch cho những trận chiến kế tiếp nhất là tên Anos đó.

"Này Master ta có chuyện muốn hỏi?."

Trong khi tôi đang suy nghĩ thì Jeanne tuy vẫn đang ăn nhưng lại hỏi tôi một chuyện gì đó, và tôi thì cũng đáp lại và muốn nghe câu hỏi của cô ấy.

"Sao cô nói đi."

"Thì là tối hôm qua ở trên pháo đài trên không đó khi hai bọn ta đang ở dưới mặt đất, thì ở trên đó đã xảy ra chuyện gì vậy?."

"À vậy sao!

Được thôi giờ tôi sẽ tường thuật lại diễn biến cuộc chiến ở pháo đài trên không cho hai cô luôn."

Sau đó tôi kể lại toàn bộ sự việc đã diễn ra khi còn ở trên pháo đài trên không đấy, về việc tên trùm ở đây là Anos và hắn cùng với Mihawk là cùng một phe, và như là một vài Servant đã đổi phe theo hắn và nhiều thứ khác nữa mà không đề cập gì đến Ruler, và sau khi nghe hết tất cả Jeanne và Artoria cũng đã hiểu rõ mọi chuyện.

"Ra là vậy!

Thật không ngờ là kẻ có tên Anos đó thì ra cái sát khí đó là do hắn phát ra!

Đã thế hắn cũng có bành trướng lãnh địa nữa đúng là phiền phức rồi đây, mà Master ngài có cách gì để đối phó với hắn chưa?."

"Cũng chưa chắc nữa, theo hiện tại thì cách tốt nhất là đừng để cho hắn bành trướng lãnh địa là ổn nhất, nhưng mà cũng không thể lơ là được dù cho hắn không bành trướng lãnh địa thì cũng rất mạnh, chỉ có tôi là có thể một mình chiến đấu với hắn và áp đảo."

Ở đối diện Jeanne nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ trước lời nói của tôi.

"Nói như thể là ngươi là khắc tinh của hắn hay là kẻ mạnh nhất vậy?."

"Thì đương nhiên rồi!

Với sức mạnh vô hạ hạn của tôi thì hắn hay một ai khác sẽ không thể chạm vào tôi nếu tôi không cho phép, miễn là hắn không bành trướng lãnh địa thì tôi sẽ không sao như hồi đấu tập với cô lúc trước vậy."

"Lúc trước...?

Chẳng lẽ là!

Thì ra là vậy lý do ta không chạm vào được ngươi là vì cái thứ vô hạ hạn đó!."

"Cô còn để tâm về vụ đó sao Jeanne?."

"Đương nhiên rồi!

Vì do nó mà sau đó ta bị luồn sáng đỏ của ngươi tấn công và nó là là đau biết không hả?."

"Rồi rồi!

Thôi mà lúc đó thì tôi hơi quá tay thật, nhưng cũng đâu đến mức đó và chuyện cũng đã xảy ra được vài ngày rồi mà."

"Ồ vậy sao?."

Artoria ở bên cạnh ngồi nghe Khánh Minh và Jeanne cãi nhau thì chỉ biết im lặng mà ăn tiếp, vì cô thấy cảnh này nhiều rồi và cũng chả muốn can thiệp làm gì cho mệt, khi mà căn phòng của họ đang khá là nhộn nhịp thì cách nhà trọ không xa tại một quán ăn mà ở đó Ruler đang ngồi vừa ăn vừa suy nghĩ.

"Tối hôm qua thật nguy hiểm, cái tên Anos đó hắn ta quá nguy hiểm lời nói của hắn là quá coi thường luật của cuộc chiến, không những vậy mình có một cảm giác rất xấu trong lời nói của hắn như thể sẽ có một chuyện rồi tệ sắp xảy ra, và cả việc mình đã xém nữa là đã bị những con quái vật đó giết chết rồi."

Cô im lặng một chút nghĩ nhớ vè những chuyện vào tối hôm qua, về việc chiến đấu với những con quái vật do Anos tạo ra cùng với việc chiến đấu cùng với Khánh Minh, rồi cả việc khi mà cô và cậu ta sau cuộc chiến và khi đến đó cô liền đỏ mặt trước việc cô suýt bị cậu ta hôn má cô thêm một lần nữa.

"Ahhhh!!

Lại nữa rồi mỗi lần nghĩ đến vụ đó thì mình lại nhớ đến cái cảnh hắn xém hôn vào má mình thêm một lần nữa!

Sao mình càng nghĩ càng thấy tức quá, sao hắn sát có thể làm vậy được trời thật khó chấp nhận quá đi...."

Khi cô đang ăn bánh mì một cách đầy mạnh bạo vì quá cái hổ, thì liền nhận ra một thứ gì đó ngay trước khi mà cậu ta dồi hôn má cô thêm một lần nữa.

"Mà hình như lức trước khi hắn định hôn mình một lần nữa thì hình như là mình đã thoáng thấy cái gì đó khiến hắn phải làm như vậy và liền nói là mình thả hắn xuống từ chỗ đó rồi mới làm vậy, chắc chắn có thứ gì đó mà hắn không muốn mình biết mình nhất định phải tìm hiểu về điều đó mới dược."

Cùng lúc đó tại lâu đài của Yggdmilennia, các Homoculus đang cùng với các cựu Master và hai Servnat là Frankenstein và Chiron, và hiện tại Chiron đang đẩy xe lăn của Fiore trên hành lang.

"Cô cảm thấy sao rồi Master?."

"Cũng ổn Acher, công nhận tối hôm qua vất vả với anh rồi."

"Không đâu Master, đấy là bổn phận của một chiến binh khi tham gia trận chiến."

"Đúng vậy ha!

Mà việc Anos hắn nói đã nói là sẽ có thử thách cho chúng ta là có ý gì?

Thật sự hắn ta đang có âm mưu gì khi làm vậy?."

"Tôi cũng không rõ, nhưng chắc chắn đó chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì rồi chúng ta cần phải để có cảnh giác."

Chiron với khuôn mặt nghiêm trọng nói với Fiore, cô ấy cũng hiểu và nói với Chiron thêm vài lời về tình hình hiện tại của đội đen.

"Đúng vậy với cả hiện tại ngoài anh ra thì chỉ còn mỗi Frankenstein, Servnat của em trai tôi là vẫn còn ở đội đen, còn về vụ của Assasin thì vẫn chưa rõ là Master của hắn ta có ý định gì."

"Vâng với số lượng hiện tại thì đúng là chúng ta đúng gặp bất lợi quá lớn, còn ở bên phía của Anos thì đến tận 4 Servnat đã thế còn có cả Dracule Mihawk nữa thì có đến tận 6 người."

Trong lúc Chiron đang nói thì Fiore đã nhận ra một vào thứ tiếng lời nói của cậu ta.

"Khoan nếu như vậy thì còn Assasin đỏ và Saber đỏ thì sao?

Và cả cái tên Akumasa nữa?."

"Cái này thì tôi cũng không rõ, trong khi Master của Ruler và trên Anos đó đang giao chiến thì Assasin đỏ cùng với Akumasa đã rời đi rồi, còn Saber đỏ thì tôi không thấy và cũng không rõ ạ."

Fiore trầm tư suy nghĩ tìm cách để đối phó với tình hình hiện tại, cùng lúc đó Caules và Frankenstein đang băng bó các vết thương cho Homoculus đã bị thương trong trận chiến, lẫn cả nhưng Homoculus ở chỗ Sieg còn sống, và cậu ta cũng liền nhận ra chị gái của mình đang ở đây nên liền quay sang và chào hỏi.

"Nee-san sao chị lại tới đây?."

"À chị đang đi dạo quanh hành lang thôi mà còn bên em ra sao rồi?."

"Dạ thì đâu tiên là nhóm của các Homoculus thì hiện tại bọn họ đang được ông Gordes chăm sóc dù có chút cãi vả với bọn họ, nhưng mà bọn họ đã làm lành lại thậm chí ông ấy còn đặt tên cho bọn họ nữa, và Frankenstein dù cô ấy chỉ mới hồi phục vào sáng nay nhưng đã hăng hái chữa trị cùng với ông ấy."

"Ồ ra vậy sao!

Có vẻ như dù cho tình hình có rồi tệ thì có vẻ mọi người vẫn nhiệt tình giúp đỡ nhau nhỉ?."

"Dạ có lẽ vậy, nhưng mà Nee-san em có chuyện muốn báo với chị, chuyện này khá là nghiêm trọng."

Vẻ mặt của Caules trở nên nghiêm trọng, làm cho Fiore có chút lo lắng về chuyện mà Caules xắp nói ra.

"Có chuyện gì sao Caules?."

"Vâng chuyện là Roche mất tích rồi."

"Cái gì?

Chẳng phải là tối qua cậu ta vẫn còn ở đây sao?

Chẳng lẽ cậu cũng phản bội chúng ta?."

"Không ạ!

Theo như ma thuật của em cho thấy thì cậu ta đã bị một luồn bóng tối bí ẩn hút lấy và biến mất vào rạng sáng nay, thủ phạm là ai thì em chưa rõ."

"Sao mà hết chuyện này đến chuyện khác lại xuất hiện ngay trước chúng ta mà không làm gì được vậy trời!

Cứ như thể chúng ta là trò đùa vậy."

Fiore nắm chặt tay tức giận mà than thở về việc cuộc chiến này đã hoàn toàn nằm ngoài kiểm soát của gia tộc Yggdmilennia, lẫn việc hiện tại phía đội đen giờ chỉ còn đúng hai Servnat là Chiron Class Acher của cô, và Frankenstein Class Berseker của Caules em trai cô, và ở ngoại ô thị trấn cụ thể là nghĩa địa căn cứ tạm thời của Shishigou hiện tại Mordred đang khá là tức giận.

"Chết tiệt!!

Chết tiệt!!."

Mordred tức giận liên tục đấm đá vào bức tường để giải tỏa sự tức giận của mình, và ở tấm nệm Shishigou thấy khá là phiền mà nhắc nhở Mordred.

"Này cô không thấy đau hay sao mà cứ đấm đá vào bức tường liên tục vậy?."

"Im mồm lại!

Ta đang rất tức giận không chỉ vì cái tên Dracule Mihawk, không chỉ vậy cha của ta cũng đã tham cuộc chiến này và ông khi mà ta đang chiến đấu với cha, thì ông lại ngăn cản ta và còn dùng lệnh chú muốn ta rời đi, ta chưa giết ông là may là đó đã thế còn cái luồn sát khí đó nữa...càng nói ta càng thấy tức!!."

"À ừm...xin lỗi tôi sẽ không tái phạm đâu."

"Biết vậy thì tốt."

Thấy thái độ của Mordred dữ dội như vậy, Shishigou cũng chỉ biết câm nín không chỉ vì sự tức giận của Mordred mà còn là vì vết thương vẫn còn đang đau nhói, nhưng còn một lý do khác khiến ông phải suy nghĩ là việc liên lạc với tháp đồng hồ hay El Melloi II đều bị vô hiệu.

"Bỏ qua việc Saber đang rất tức giận ra thì mình còn có chuyện đáng lo hơn, kể từ hôm qua thì mình đã không liên lạc được với El Melloi II dù mình cố dùng ma thuật thay cho điện thoại nhưng cũng vô ích, rất có thể là liên quan đến Dracule Mihawk và cả cái sát khí đó nữa...như thể mình đang đối mặt với một con quái vật hay vị vua vậy."

Trong lúc Shishigou đang ôm cánh tay bị đứt của mình mà suy nghĩ, thì Mordred thôi việc đấm đâ bức tường lại và ông liền quay sang hỏi.

"Sao thế?

Đã bình tĩnh lại rồi à?."

"Không hề ta đi vào thị trấn để giải tỏa tâm trạng đây."

"À ừ cô đi vui vẻ còn tôi thì sẽ ở lại đây dễ dưỡng thương."

"Ờ."

Rồi Mordred rời khỏi nghĩa trạng vừa đi tới thị trấn vừa suy nghĩ.

"Khốn kiếp!

Cha đã tham gia cuộc chiến này và tối hôm qua mình đáng lẽ sẽ giải quyết mọi chuyện một lần luôn với cha, và với cái thái độ thờ ơ đó nữa mình chịu đủ rồi không chỉ là lúc này mà là khi mình còn phục vụ cho cha với tư cách là hiệp sĩ bàn tròn."

Cô nghiến chặt môi của miệng lại một cách phẫn nộ và dùng tay đập mạnh vào cành cây gần đó khiến cho nó rung lắc, và ánh mắt thì vẫn nhìn chằm chằm vào hư không.

"Nhưng mà khi đang chiến đấu với cha thì cái sát khí đó ập tới áp lực mà nó phát ra khiến mình phải sợ hãi, và điều đó khiến cho mình không thể cháo nhận được với tư cách là một hiệp sĩ thì điêu này đúng là sĩ nhục, không chỉ vậy Master còn kêu mình phải rút lui bằng lệnh chú nữa...mà dù sao hắn ta cũng đúng bị thương nên mình sẽ cho qua vậy nhưng vẫn tức, giờ mình cứ vào thị trấn trước vậy, rồi khi nào gặp lại cha thì mình sẽ giải quyết mọi chuyện luôn cứ đợi đó đi cha và cả cái luồn sát khí đó nữa."

Tại thời đó ở nghĩa trang Shishigou vẫn đang nằm nghỉ ngơi sau khi Mordred rời đi một lúc thì có một tiếng bước chân vang vọng bước vào tầm hầm, làm cho ông ấy dù đang nằm nghỉ cũng phải ngồi dậy mà hỏi.

"Là cô đó à Saber?

Nếu đã hết giận thì ta có chuyện muốn bàn với cô."

Dù Shishigou đã hỏi thì vẫn không có ai trả lời ông, thì ông đã nhận ra đó không là Mordred, nên đã chuẩn bị yếu thế sẵn sàng chiên đấu.

"Ngươi là ai?

Sao lại biết ta ở đây?."

Tiếng bước chân đã dừng lại rồi biến mất, và với sự im lặng này làm cho bàu không khí trở nên căng thẳng, và trong khi đúng để cao cảnh giác vào bậc thang thì từ đằng sau một bóng đen đã xuất hiện khống chế và bắt giữ vào trong bóng tối mà không để cho Shishigou có thể kịp làm gì, mà chỉ có thể hét lên.

"Saber cứu tôi với...!!."

Nhưng đã quá muộn Shishigou đã bị nuốt chửng vào bóng tối, và kẻ đã làm những việc như là bắc cóc Shishigou và Roche đó chính là Anos.

"Giờ thì những thứ cần thiết đã chuẩn bị xong, giờ chỉ còn lại một ngày nữa thử thách đầu tiên sẽ được bắt đầu...ôi thật là đáng mong chờ quá đi thôi."

Và rồi hắn ta biến mất vào trong bóng tối để lại tầng hầm dưới nghĩa trang trống rỗng, lãnh lẽo và không có một ai cả.

To Be Continued.
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Tập 38: Trò chơi bắt đầu


"Ta về rồi đây Master."

Sau một ngày đi vòng quanh thị trấn để giải quyết tâm trạng bực mình thì trời đã tối Mordred liền trở về nghĩa trang, nơi mà Master của cô dùng làm cứ điểm trong cuộc chiến, cô đi xuống bậc thang và đến nơi thì không thấy một ai ở đó cả.

"Master...?

Ngươi đâu rồi Master?

Chẳng lẽ hắn đã đi đâu đó rồi sao?

Không đúng với vết thương như vậy thì chắc chắn hắn không thể đi đâu được nếu không có mình diều hắn đi."

Cô cố nghĩ về việc Shishigou đột nhiên mất tích, thì có một vật từ trong bóng đêm bay tới ngắm thẳng vào mặt cô, nhưng với phản xạ của mình Mordred đã nhanh chóng triệu hồi thanh kiếm của mình và đỡ lại, làm cho vậy thẻ đó bị văng đi cắm thẳng xuống đất.

"Cái quái gì vừa xuất hiện vậy?

Là kẻ nào hả?."

Mordred Nhìn xung quanh thì không thây một bóng người nào xuất hiện hay ở đây cả, mà chỉ có một Mình nhà cô thôi, rồi khi không thấy có một ai hay động tỉnh gì thì cô liền xuống vật thể đã bay tới thì thấy đó là một bức thư màu trắng.

"Một bức thư!."

Dù có hơi nghi ngờ nhưng cô vẫn đi tới nhặt bức thư lên và đọc nội dung ở trong đó.

"Kính giữ: Saber đỏ.

Xin chào quý cô Saber đỏ à không phải gọi là hiệp sĩ phản nghịch Mordred, ta đây xin giữ lời mời cô tham gia vào cuộc chơi của ta mà cô không thể nào từ chối được, không chỉ vì chén thánh mà còn có cả Master của cô Shishigou, trong lúc cô đi dạo thì ta đã mời hắn ta đến chỗ ta rồi dù có vẻ như hắn ta đã nằm ngủ một giấc dài rồi, nên nếu cô muốn Master của mình được bình an hay là chén thánh thì vào tối ngày mai, tại thị trấn Trifas ta mong chờ cô tới đó.

Tái bút:

Gold Anos."

Đọc xong hết nội dung của bức thư Mordred liền nghiến răng, tay nắm chặt bức thư và dựt mạnh khiến cho bức thứ bị xé làm đôi.

"Cái gì cơ?!

Thằng khốn nạn này sao mày dám làm những chuyện này khi tao không có kể đâu hả?

Anos đúng không?

Được lắm tao đây vào tối ngày mai sẽ tới Trifas để tìm mày thằng khốn."

Một sự giận dữ tuôn trào lên trong người của cô và không chần trừ Mordred liền lập tức đi đến thị trấn Trifas, sáng ngày hôm sau tại thị trấn Trifas Khánh Minh đang đi dạo cùng với hai cô nàng Servnat và đang ở một tiệm bánh, Jeanne thì đang hớn hở lựa bánh còn hai người Khánh Minh thì đang nắm diện thoại và Artoria thì đang ăn Hamburger được mua cách đây vài hút đợi ở ngoài để chờ Jeanne mua bánh xong, thì trong lúc chờ đợi Artoria đã nhân cơ hội hỏi Khánh Minh một số thứ.

"Này Master ngài định sẽ làm gì trong thời gian sắp tới đây?

Khi mà Anos hắn ta đang chuẩn bị làm cái gì đó?."

Ở bên cạnh Artoria vừa ăn Hamburger vừa hỏi tôi về dự định hay kế hoạch sắp tới cho cuộc chiến hay đúng hơn là chống lại Anos, tôi thì hiện tại vẫn chưa thật sự rõ về ý định của hắn ngoài việc lấy mana của đại chén thánh cho rễ cây hấp thụ, còn việc tại sao hắn lại muốn làm ra một trò chơi cho nhưng lẽ tham gia cuộc chiến thì chưa rõ, nhất là điều đó quá dư thừa.

"Tôi cũng chưa chắc nữa?

Về việc này thì ta phải đợi hắn hành động thì tôi mới biết rõ lận."

"Chà có vẻ như là chúng ta là những người bị động còn hắn là kẻ chủ động trong cuộc chiến này rồi."

"Có lẽ vậy?

Mà dù gì thì nếu tình hình trở nên quá tồi tệ thì tôi sẽ phải thay đổi kế hoạch ban đầu bằng cách dùng đến phương án B đó thôi."

"Phương án B?."

Artoria khá bất ngờ vì tôi phương án B mà cô ấy không biết.

"Vậy ngài có thể nói cho tôi nghe kế hoạch đó dược không?."

Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt khá mong chờ và tò mò, và khi nhìn thấy vậy thì nếu là máy thằng con trai khác thì đã nói ra hết, nhưng mà tôi thì vẫn muốn giấu nó đi chưa muốn nói ra nên đành phải từ chối cô ấy rồi.

"Rất tiết Artoria là tôi chưa thể nói ra được vì chưa phải là lúc, khi nào tới thời điểm thích hợp tôi sẽ nói cho."

"Cái gì tôi thấy Master càng ngày càng dấu diếm nhiều thứ quá rồi đấy!."

Ánh mắt sắc bén và đây sự nghi hoặc và một chút giận dỗi và khó chịu của Artoria đang chiếu vào tôi, nhưng thấy cảnh này thì cũng chỉ im lặng nhưng mà nếu như vậy thì càng không ổn, tôi phải chữa cháy cái tình huống này ngay.

"....Mà yên tâm cô cứ tin ở tôi là được."

"Tin ngài sao Master?

Ngài hơi bị tự tin quá rồi đó."

"Không sao cả!

Bởi vì miễn là vẫn còn có hai cô thì vẫn sẽ ổn thôi."

"Hô!

Ngài đang định nịnh nọt tôi sao Master?."

"Đương nhiên là không rồi, vì hai cô là trẹo thủ Đức lực của tôi mà!

Nếu thiếu hai cô thì một mình tôi khó mà làm nên chuyện lớn được."

"Haha Master ngài đúng là một kẻ vừa tự tin vừa nịnh hót giỏi đấy!."

Artoria bật cười khi nghe tôi nói như vây.

"Nhưng không sao miễn là ngài không cuối mình trước kẻ thù thì tôi đây sẽ không có ý kiến gì cả, vậy cho nên như ý của ngài tôi sẽ vẫn tin tưởng vào ngài."

"Cảm ơn cô Artoria."

"Này hai người ta mua xong rồi!."

Jeanne mua xong chiếc bánh ở tiệm bánh và ba chúng tôi đi vòng quanh, vừa đi vừa nói chuyện với nhau.

"Thật nhàm chán!

Tại sao lại có Master đối đầu với tên Anos đó?

Ta cũng muốn chiến đấu xem hắn mạnh đến mức nào."

"Hiện tại, Jeanne không biết hắn đang ở đâu hay muốn gì ngoài việc cung cấp năng lượng cho cái rễ cây khổng lồ đó, nên trước khi hắn xuất hiện, chúng ta nên thư giãn."

"Hả...có vẻ như Chủ nhân không quá lo lắng nhỉ?"

"Không, chỉ là ta có biện pháp đánh bại hắn, hiện tại chỉ chờ cơ hội."

"Nếu đúng như anh nói thì có lẽ tôi sẽ tin anh, miễn là nó có tác dụng."

"Tất nhiên rồi."

Khi đang nói chuyện với Jeanne, tôi chợt nhớ ra điều gì đó nên lấy iPhone ra nhìn đồng hồ và đã gần đến giờ hẹn.

"Nhân tiện, hai cậu cứ mang những thứ này về trước đi.

Tôi có chút việc nên đi trước."

"Có chuyện gì với bạn vậy?...."

Trước khi Artoria kịp nói xong, tôi đưa đồ đạc của mình cho cả Artoria và Jeanne rồi rời đi, trong khi hai người họ ở lại nhìn tôi rời đi.

"Chậc!

Tại sao vị Chủ nhân này mới đến đây lại trở nên mờ ám như vậy?

Vua hiệp sĩ nghĩ sao?

"Ừm...."

Artoria nghĩ đến việc quyết định xem sẽ làm gì tiếp theo với Master, và cô nhớ đến lời của Khánh Minh "Đừng lo lắng, bạn chỉ cần tin tưởng ở tôi", mặc dù cô vẫn còn hoài nghi về những hành động mờ ám của cậu ta, nhưng xét cho cùng thì cô ấy vẫn là Servant của cậu ta và Khánh Minh đã nói với cô ấy rằng cậu ta đã có kế hoạch cho cuộc chiến.

"Theo những gì tôi thấy, cứ để anh ta đi, ngài ấy chắc chắn đã chuẩn bị một số gì đó cho cuộc chiến."

Nghe những lời của Artoria Jeanne, Jeanne trở nên ngạc nhiên.

"Hả?!

Tôi không ngờ anh lại dễ dãi như vậy!

Được rồi, tôi mặc hắn ta, tôi sẽ tự mình đi điều tra hắn."

"Này đợi đã!."

Phớt lờ Artoria, Jeanne lập tức đi theo nơi Khánh Minh đã đi.

Cô băng qua con phố đông đúc và nhanh chóng vượt qua họ.

Một lúc sau, cô nhìn quanh và thấy anh đang đi trên đường.

"Tìm được rồi, Master!

Bây giờ xem ngươi định làm gì?

Cô bí mật đi theo anh, di chuyển khắp nơi, nấp vào các góc tường và luôn để mắt Khánh Minh nhưng tưởng có thể dễ dàng theo dõi anh nên bất ngờ Khánh Minh biến mất giữa đám đông. tới lui khiến cô bất ngờ chạy ra khỏi bức tường nơi mình đang ẩn náu.

"Hắn đâu?

Chỉ là nó vẫn còn ở đây thôi!

Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra mình rồi sao?

Khốn kiếp sao hắn lại sắc bén như vậy?"

"Này, về nhà được không, cô gái nóng tính?"

Đột nhiên Artoria xuất hiện ngay sau Jeanne.

"Giật mình!

Sao ngươi lại ở đây, đồ vô cảm?

"Ta đương nhiên phải ở đây.

Với người như ngươi, nếu không cẩn thận sẽ lạc đường, có lẽ sư phụ sẽ phải đi tìm ngươi."

"Hả cái gì!?

Cậu coi thường tôi quá đấy!"

"Đó là điều tự nhiên thôi, nên đừng có thái độ như vậy."

Dù rất muốn cãi vã, thậm chí đánh nhau với Artoria nhưng hiện tại họ đang ở giữa đường nên Jeanne phải về nhà và đi theo Artoria, trong khi cô không có thời gian để đi theo Master của mình, cùng lúc đó Khánh Minh đang ở đó. núp vào tường nhìn hai người rời đi, rồi anh bước ra khỏi nơi đó.

"Thật khôn ngoan khi cảnh giác với cả hai người họ đang theo dõi mình, mặc dù bình thường tôi sẽ không làm điều đó, nhưng nếu Jeanne gặp Ruler thì sẽ rất mệt mỏi...đặc biệt là với quá khứ của cô ấy.

Nhưng đã đến lúc tôi phải đi đến cửa hàng."

Sau đó tôi đến quán cà phê nơi Ruler và tôi đã hẹn gặp nhau.

Sau khi vào quán, tôi thấy Ruler đang ngồi uống nước đợi tôi đến.

Không để cô ấy đợi quá lâu, tôi tiến tới ngồi xuống cùng cô ấy.

đối mặt với cô ấy.

"Xin chào tôi ở đây."

"Bạn ở đây."

"Ừ nhưng có vẻ như cậu đến trước tôi?

Khoảng bao nhiêu phút?"

"Chỉ có 5 phút thôi."

"Ồ vậy ư."

Trong khi đó, nhân viên đến mang cho tôi và Ruler hai ly nước.

"Đây là thức uống của bạn."

"Ồ cảm ơn."

Sau đó, tôi uống cốc sô-cô-la bào đá được mang ra một cách vui vẻ nhưng trang nhã, Ruler chậm rãi cầm ly nước lên, uống cạn ly của mình, nhìn tôi nói.

"Được rồi...giờ là lúc cậu kể cho tôi nghe những bí mật mà cậu đã kể cho tôi."

Ngay khi Ruler đặt cốc nước lên bàn, cô ấy đi thẳng vào vấn đề tôi và cô ấy đã hẹn gặp nhau ở đây, tôi cũng trở nên nghiêm túc hơn và trả lời.

"Vậy....đầu tiên là về anh chàng Anos này, anh ta là một trong những tay sai của đội quân trồng trọt của kẻ ăn hành tinh Moro."

"Moro kẻ ăn hành tinh!!

Tôi chưa bao giờ nghe hay biết bất cứ điều gì về cái tên này từ chén thánh, nhưng nếu đó là tên của kẻ ăn hành tinh... thì không ổn, cả thế giới đang gặp nguy hiểm, đặc biệt là cấp dưới của hắn Anos, phải không?

Hãy giữ lấy đại chén thánh."

"Có thể là như vậy.

Dù sao ta cũng chỉ nghe qua cái tên Moro một chút, cũng không biết gì về sức mạnh hay năng lực của hắn.

Về phần tên Anos đó, ta đã có cách chiến đấu với hắn."

"Thật sao?

Nhưng tạm thời bỏ qua cái tên Moro kẻ ăn hành tinh, tôi muốn biết bạn thực sự là ai và cũng là Servnat của bạn?

Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ nhìn thấy Sevant của bạn trước đây."

"Hmm...tôi nên nói thế nào nhỉ?

Đầu tiên là về Rider cấp Servnat Artoria Pendragon của tôi."

"Cái gì!

Vua hiệp sĩ của đất nước bạn?

Ruler rất ngạc nhiên về danh tính Servnat của tôi là vua hiệp sĩ Artoria, sau đó cô ấy lấy lại bình tĩnh và tiếp tục trò chuyện.

"Và tôi thừa nhận rằng bạn có một Sevant khá nhanh và nổi tiếng!"

"Tôi nghĩ điều đó là bình thường và không có gì đặc biệt cả".

"Bỏ chuyện đó sang một bên đi, tại sao cậu lại tham gia vào cuộc thánh chiến vĩ đại và mục đích là gì?

Và tất cả những điều liên quan đến Anos, tại sao cậu lại biết rõ và rõ ràng đến vậy?

"Tôi?

Bạn có thể nói tôi đến từ một tổ chức nào đó có nhiệm vụ ngăn chặn những người như họ thực hiện kế hoạch của mình."

"Ra là vậy!

Vậy câu trả lời đó giải thích tại sao hồi đó cậu có hiểu biết nhất định về bí mật của cuộc chiến."

"Có thể là vậy."

Tôi mỉm cười trước lời khen gián tiếp đó.

Thấy tôi tỏ thái độ vui vẻ tự nhiên như vậy, Ruler nhìn tôi có chút bất mãn.

"Anh có vẻ khá hạnh phúc phải không?"

"Hả?...không có gì, đó chỉ là phản ứng tự nhiên của con người khi được khen ngợi mà thôi."

"Khen ngợi?...Tôi thực sự không thể nói được!"

Tôi chỉ biết vỗ đầu cười cho qua chuyện, Ruler cũng không muốn để ý tới nữa nên cũng không nói thêm gì nữa mà đổi chủ đề.

"Và tôi thực sự thắc mắc tại sao bạn lại muốn nói chuyện với tôi về những điều vô nghĩa này?"

"Nó khá đơn giản, tôi muốn bạn trở thành đồng minh của tôi."

"Hãy là đồng minh của bạn!"

Thước rất ngạc nhiên trước lời nói của Khánh Minh, rằng làm đồng minh với anh ta, dù là Vua giúp giữ thế cân bằng cho cuộc chiến, mình cũng không nên can thiệp hay thiên vị một bên vì như vậy sẽ gây hại.

Lạnh lùng và công bằng, đồng thời cô còn có một nhiệm vụ khác là tiêu diệt anh ta theo mệnh lệnh của Chén Thánh, mặc dù hiện tại anh ta không đáng bị như vậy, cô im lặng suy nghĩ một chút thì không sao. quyết định đã được đưa ra.

"Là một Người cai trị, tôi không thể nghiêng về bên nào để giữ cho cuộc chiến được công bằng."

"Thật sao?

Thật là thời tiết!

Nếu vậy thì cuộc chiến với tên Anos đó khá căng thẳng đấy."

Tôi cảm thấy hơi tiếc nuối khi nghe câu trả lời đó, nhưng tôi phải chấp nhận vì tôi không muốn ép buộc cô ấy, tôi chỉ lo cô ấy có thể là kẻ thù của tôi vì tôi đã chạm vào căn cứ của cô ấy. gì đó, và khi tôi đã chấp nhận việc từ chối làm đồng minh và chuẩn bị rời đi, Ruler lại lên tiếng.

"Nhưng với tình hình hiện tại, Anos, với tư cách là Master của Red Caster, đã hành động trái với quy tắc của cuộc chiến nên không những coi thường mà còn khiêu khích biến cuộc chiến thành trò chơi của mình, vì vậy tôi, với tư cách là một Người cai trị, sẽ tạm thời làm đồng minh của bạn trong cuộc chiến cho đến khi hắn bị tiêu diệt."

"Ôi tốt quá!

Bây giờ chúng ta chỉ cần xem đội đen có nhận được cháo hay không thôi."

"Rằng, khi đến lúc, tôi sẽ cùng cậu đi nói chuyện với họ."

"Được rồi, hãy chốt đơn hàng như thế nhé."

"Nhưng ta vẫn sẽ không từ bỏ sứ mệnh tiêu diệt ngươi, cho nên nếu ngươi không làm điều gì mờ ám hoặc gây nguy hiểm cho thế giới, ta sẽ không tha thứ cho ngươi."

"À...

ừ đúng vậy."

Thế là Khánh Minh và Ruler đi đến thỏa thuận hợp tác để chuẩn bị cho cuộc chiến với Anos.

Vì còn khá nhiều thời gian nên cả hai vẫn ngồi đó nói chuyện mà không hề biết rằng đó là cùng một lúc.

Sát thủ đen hay tên thật là Jack the ripper cùng với Master Rikudou Reika của hắn, đang ở trong thị trấn.

"Mẹ ơi, bây giờ chúng ta có thực hiện kế hoạch mà anh chàng tên Anos đã nói không?"

"Đúng vậy, ngay bây giờ chúng tôi sẽ bắt đầu hành động khi anh ấy ra lệnh."

Đúng lúc đó, điện thoại reo lên từ túi áo khoác của Reika.

Lấy nó ra, cô thấy số điện thoại của Anos đang gọi cho cô.

"Ara Ara!

Cậu đang gọi tôi à, Anos?"

"Vâng đúng vậy."

"Vậy bây giờ tôi bắt đầu hành động, phải không?"

"Đúng vậy, như chúng ta đã đồng ý, hãy tiếp tục và tận hưởng niềm vui ở thị trấn đó."

"Được nếu cậu muốn."

"Mẹ ơi, điều đó có nghĩa là chúng ta bắt đầu hành động phải không?"

"Đúng vậy, bây giờ Assassin, hãy bao phủ thị trấn này trong sương mù của bạn."

"Vâng mẹ."

Jack the Ripper ngay lập tức rải sương mù khắp thị trấn.

Khi bị sương mù bao phủ, người bình thường lập tức khó thở và mệt mỏi.

"Khụ khụ khụ... sao đột nhiên khó thở thế này..."

"Mẹ ơi, con đau...."

"Khụ khụ không sao đâu...khụ khụ."

Khi hiện tượng đó xảy ra bên trong quán cà phê Khánh Minh, Ruler đã chứng kiến toàn bộ sự việc và lập tức chạy ra ngoài kiểm tra tình hình.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tại sao sương mù lại xuất hiện vào lúc này?

"Tôi không chắc."

Sau đó, cả hai nhìn thấy dân thường đau đớn và khó thở khi hít phải sương mù, Ruler liền bảo họ vào trong.

"Đưa mọi người vào nhà ngay lập tức!!"

Sau đó, cả hai lập tức hỗ trợ và giúp đỡ mọi người vào trong nhà, đến quán trọ Jeanne và Artoria cũng cảm nhận được sự hiện diện của sương mù nên lập tức chạy ra ngoài tìm Khánh Minh, không những thế.

Hiện tại, tại lâu đài của gia tộc Yggdmilennia, một lượng lớn phép thuật cũng đã được phát hiện ở Trifas, và toàn bộ thị trấn được phát hiện chìm trong sương mù.

"Không được đâu chị ơi, chúng ta phải đến đó nhanh lên nếu không mọi người ở đó sẽ gặp nguy hiểm!"

"Ừ tôi biết, với hiện tượng này thì có thể là Anos hoặc Black Assassin, chỉ có Acher, Berserker cả hai và cùng với một số Homoculus, cùng hai chúng ta đi đến thị trấn Trifas ngay lập tức."

"Vâng thưa chủ nhân."

Và lực lượng của gia tộc Yggdmilennia đã khởi hành đến thị trấn Trifas, và thị trấn Mordred cũng đã đến nên cuộc chiến ở Trifas hay trò chơi của Anos đã chính thức bắt đầu như anh dự định, và trong khi mọi người đang tiến về phía trước hoặc chuẩn bị cho cuộc chiến thì Anos đã ra ngoài thị trấn quan sát mọi thứ qua điện thoại của anh ấy.

"Tốt tốt!

Vậy là trò chơi Anos giai đoạn 1 của chúng ta đã bắt đầu."

Trong lúc anh đang mỉm cười vui vẻ thì đằng sau Sieg tò mò hỏi anh.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy Anos, bạn có vẻ vui vẻ sau cuộc gọi đó, có chuyện gì buồn cười đang xảy ra à?"

"Đúng vậy, đúng vậy nên chúng ta hãy nhanh chóng đến Trifas thôi."

"Ồ vâng!

Nhưng có vẻ như chúng ta đã đến nơi rồi."

Hai người đã đến thị trấn Trifas, nhưng nhìn từ phía họ, thị trấn vẫn bình thường không có sương mù, Anos lập tức quay lại nói chuyện với Sieg.

"Vậy chúng ta đi vào thôi."

"Đúng."

Còn tiếp.
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Nhắc nhở nho nhỏ


Là Wattpad dạo này bị sao đó mạng việt nam không vào đc mà phải để tôi dùng VPN để vào đc, nên chap 38 bị một số lỗi nên sẽ không được hay nên mong mọi người thông cảm, và tôi cũng đã sửa lại phần đoạn đầu của chap 36 đoạn đối thoại giữa Ruler và Khánh Minh
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Tập 39: Khánh Minh V/S Jack The Ripper


Trong làm sương chết chóc do Assasin gây ra hiện tại Khánh Minh và Ruler đang trong quá trình sơ tán người dân, cả hai người hiện tại đã giúp sơ tán gần hết người dân vào trong nhà.

"Sương mù càng ngày càng dày đặc quá!

Nếu cứ như thế này thì người dân sẽ bị ảnh hưởng mất, giờ chúng ta phải mau chóng sơ tán người dân nhanh nhất có thể."

"Ừ tôi biết rồi, cô cứ qua đó đi còn tôi sẽ đi qua bên kia."

"Ừm nhất trí vậy đi."

Rồi tôi và Ruler đã tách ra để đi hai hướng khác nhau để sơ tán người dân, nhưng có điều kì lạ trên quảng đường tôi đi thì không thây người dân nào cả, có thể họ đã đi vào trong nhà hết rồi cũng nên, mà bỏ qua chuyện đó thì tôi tiếp tục đi thì đồng hồ hay chiếc vòng liên lạc của MST vang lên, tôi liền bắt máy nghe thì thấy Artoria vừa chạy vừa gọi điện.

"Master có chuyện không hay rồi ở chỗ chúng tôi sương mù đột nhiên xuất hiện, và nó đang ảnh hưởng đến người dân xung quanh, ngài có biết chuyện đang xảy ra không Master?."

"À thì theo như tôi được biết thì cái sương mù này là Assasin đen hay Jack the Ripper gây ra."

"Ra là vậy sao!."

Khi tôi và Artoria đúng nói chuyện thfi nên đâu máy bên kia của Artoria, thì Jeanne đã dí sát mặt của mình vào đồng hồ, và bắt đầu tra hỏi tôi.

"Này Master ngươi hiện tại đang ở đâu vậy?

Và chỗ của ngươi hiện tại đang ra sao vậy?."

"Thì cũng như mấy cô thôi, tôi cũng đang bị sương mù bao phủ đây cùng với dân thường nhưng tôi đã sơ tán họ vào trong nào nhà rồi, và hiện tại tôi đang ở gần quán Cafe..."

Trong khi tôi đang nói chuyện thì từ đằng sau một luồn sát khí mà làm cách nào đó tôi lại cảm nhận được, dù chả biết cảm nhận hay nhận biết kiểu và ngay lập tức tôi liền kích hoặc vô hạ hạn khiến cho lưỡi đao của Jack the ripper lơ lửng giữa không trung, và với điều đó đã khiến cho cô ta bất ngờ mà lùi lại về phía sau, còn Jeanne và Artoria thì bất ngờ trước sự việc.

"Có chuyện gì vậy Master?

Có kẻ địch tán công à?."

"Ừ đúng vậy, có vẻ như tôi đã trở thành đối thủ của Jack the ripper rồi, hai cô cứ đi tới vị trí này mà tôi định vị đi, còn bây giờ tôi sẽ chiến đấu với cô nhóc này."

"Này chờ đã Master..."

Tôi ngắt cuộc gọi lại rồi quay qua nhìn về hướng của kẻ mà đã muốn tấn công tôi.

"Ủa thật kì lạ!

Tại sao đòn tấn công của tôi lại không thể chạm vào được ông anh nhỉ?

Tại sao vậy?."

"Chả sao cả tát cả chỉ là ta mạnh hơn cô nhóc thôi."

"Ồ ông anh nghĩ ông anh mạnh hơn tôi sao?."

"Đương nhiên rồi."

Tôi nở một nụ cười tự tin trước mặt của con nhóc Jack.

"Nếu ông anh đã nói như vậy thì tôi sẽ thử xem anh có chịu nổi đòn này không?."

Jack hạ thấp mình xuống như một con báo đang săn mồi lao tới về phía tôi chém ra một loạt nhát chém với tốc độ cao, nhưng mà với vô hạ hạn tôi chỉ đứng yên đó mà quan sát chuyển động của Jack, vì dù làm gì đi nữ thì con nhỏ Jack đó sẽ không thể vượt qua được vô hạn, sau một hồi thì cô ta cũng bắt đầu thấm mệt.

"Cái thứ quái quỷ gì thế này??

Tại sao dù tấn công kiểu gì cũng không thể chạm tới dược ông anh vậy?."

"Thì đã bảo rồi mà với vô hạn thì mọi đòn tấn công của nhóc điều trở nên vô dụng thôi."

"Ăn gian ăn gian!

Tại sao ông anh không tắt cái vô hạn gì gì đó đi mà đấu một trận công bằng coi."

Khuôn mặt của Jack trở nên giận dữ và khó chịu và đòi tôi tắt vô hạn đi và chiến đấu một trận sòng phẳng, còn tôi thì đâu có ngu mà tắt đi dù tôi cũng có thể đánh bại bình thường dù sẽ bị thương kha khá mà điều đó thì tôi không thích chút nào, nhưng dù sao nó cũng là con nhít dù sinh ra trước tôi cả mấy trăm năm, nhưng tôi vẫn sẽ chiều theo nó vậy nên tôi sẽ dùng bộ giáp thay vì vô hạn dù thây cũng có phần ăn gian nhưng mặt kệ mình thích thì mình làm thôi.

"Được thôi anh đây sẽ tắt vô hạn đi mà đâu một trận với nhóc."

"Thật vậy sao!?."

"Đúng vậy, anh đây sẽ chấp nhóc là sẽ không dùng tới vô hạn nhưng mà dù vậy anh đây sẽ dùng cái này để dấu với nhóc."

Tôi lập túc lấy ra lò phản ứng hồ quang từ trong túi áo, và nhấn vào nó ba lần rồi nói Henshin và bộ giáp mà tôi lựa chọn là bộ giáp mới mà tôi tôi vô tình mới mở khóa ra, hình như theo thông tin được gọi là Dino Fury Battelizer.

"Hả ông anh chơi mặc giáp sao!?

Hết cái khả năng vô hạn kia gửi lại đâu ra thêm cái áo giáp đó nữa, ông anh đúng là đồ bắt nhạt con nhít."

"Ồ cảm ơn vì lời khen của nhóc nha!

Anh đây nổi tiếng là mưu hèn kế bẩn lắm nên là...cái gì kia!??."

Tôi quay đầu chỉ lên trên phái tay trái lên trời, và theo phản xạ Jack liền nhìn theo hướng mà tôi đã chỉ ngay lúc đó.

"Của đấm sấm sét!."

Và rồi trong lúc cô nhóc vẫn đang bị phân tâm thì bụp vô tình một của đấm bay tới và cũng vô tình chạm phải thẳng vào mặt của Jack, với một cú đấm vô tình xuất hiện như vậy đã làm cho nhóc đấy văng thẳng vào bản ghế trước cửa quán mà ôm mặt khóc.

"Á đau quá!!!."

"Chưa xong đâu!."

Tôi không quan tâm việc con nhóc Jack đang nằm ôm mặt khóc kêu đau cỡ nào, mà liền tiếp tục tấn công nó liên tục nhưng với việc là một class Assasin thì Jack đã nhanh chóng nhé được của đấm tiếp theo, nảy lên mái nhà nhìn xuống tôi với một ánh mắt giận dữ.

"Thôi đủ rồi đó đồ ông anh hèn hạ, chơi bẩn và thích bắt nạt con nhít kia..."

Jack chưa kịp nói hết câu thì tôi đã rút súng ra bắn con nhóc, dù bị tấn công bất ngờ nhưng vẫn may mắn trốn được khỏi nòng súng của tôi mà lẫn vào sương mù, mà cũng phải thôi với sương mù thế này cộng với đây là súng lục mà sao như súng máy, tiểu liên hay súng trường đâu mà xả đạn liên hoàn được, và ở sau ngôi nhà Jack sau khi kịp thời ăn may né tránh được thì đang cay cú và tức giận.

"Dù lúc trước mình thì cũng không ân oán gì với anh ta mà chỉ làm theo chỉ thị của tên Anos đó, mà mình chỉ muốn tận hương tù từ và chơi đùa với anh ta một chút rồi mới giết...nhưng bây giờ mình đang rất muốn giết anh ta ngay lập tức không có từ từ tận hưởng cuộc vui nữa, đã đến lúc mình nên sử dụng đến thứ này rồi."

Jack triệu hồi một lọ nước hoa màu hồng kì lạ, trong khi đó tôi cũng đang núp ở một mép tường nào đó quan sát xung quanh.

"Không biết con nhỏ này đúng núp chỗ nào nhỉ?

Sao con nhỏ này không chịu tự mình xuất hiện giữa chiến trường đi để đỡ tốn thời gian-."

Khi tôi vẫn đang đứng canh thì bỏng nhiên Jack liền xuất hiện ném một thứ gì đó vào chỗ tôi, và theo phản xạ tôi liền bắn cái thứ đó ngay,dù tôi đã chặn được đòn tấn công bát ngờ đó nhưng mà hình thứ tôi vừa bắn là một thứ gì đó giống như một lọ nước hoa, làm khói hồng lan tỏa bao phủ lấy tôi.

"Chết tiệt không ổn rồi!

Mình lỡ hút vào vào rồi phải chạy ra xa khỏi làm khỏi này ngay thôi."

Đã quá muộn tôi đã lỡ hít phải mùi hương, và một điều gì đó kì lạ trong người tôi cơ thể tôi trở nên nóng rang, eo tôi trở nên thon lại các cơ bắp dần trở lại theo cùng với eo của tôi, cơ ngực của tôi bự ra tiếp sau đó là mông, chưa đến nữa phút cả cơ thể tôi đã biến đổi hoàn toàn từ vòng eo thon lại, rồi đến mông và ngực đều to ra một cách bất thường và cả....

"Giọng nói của mình...sao lại trở nên thanh thoát và cao thế này?

Lẫn cơ thể mình sao nhẹ hơn trước rồi, và cả tại sao bộ giáp lại lồi đâu ra chiếc váy ngắn thế này!??

Chẳng lẽ những điều này có nghĩa là mình đã trở thành con gái mất rồi!!!."

Tôi hốt hoảng mà thốt lên trước sự thật này, còn Jack thì ở phái đối diện thì lại cười sảng khoái trước dáng vẻ hiện tại của tôi.

"Ái chà chà!

Có vẻ như ông anh đang sốc lắm nhỉ?

Cũng phải thôi đột nhiên từ con trai bị biến thành con gái như thế này thì không hoảng mới lạ."

"Cái con nhỏ này...cái thứ khí màu hồng hổi nảy mà ta hít phải là thuốc biến đổi giới tính sao?

Ta chưa từng biết là nhóc có khả năng như vậy hay là do tên Anos đó?

Nói mau cách để trở lại bình thường mau lên không thì đừng trách anh đây độc ác."

"Rất tiết cho ông anh à không bà chị là ngay khi mà biến thành con gái rồi thì em đây đã đạt đủ điều kiện để sử dụng nó rồi."

"Cái gì chảnh lẽ là..."

"Đây là địa ngục, chúng ta là lửa, là mưa, là sức mạnh, hãy đồ sát tại nơi đây."

"Thôi không xong rồi!

Đừng hòng ta để nhóc kích hoạt bảo khí!."

Tôi lập tức giơ súng lên bắn nhưng mà cơ thể tôi đột nhiên bị suy yếu, khiến cho tôi không thể ngắm bắn vào người Jack chuẩn xác được mà đã bị hụt, và để tôi đã phải hứng chịu đòn tấn công đó.

"Maria the ripper."

Bảo khí Maria the ripper của Jack là một loại bảo khí tái hiện lại những vụ giết người vào những năm cuối thế kỉ 19, để thực hiện được điều kiện của bảo khí Jack phải đạt đủ ba điều kiện chính là: Trong sương mù, phụ nữ và ban đêm, một khi thỏa mãn được cả ba điều kiện đó thì vụ giết người của Jack the ripper sẽ được thiết lập, tình huống "giết người" đến trước và kết quả "tử vong" được mang lại, trước vụ giết người bảo khí đảo ngược nhân quả này cả né tránh, đánh chặn lẫn phòng thủ tất cả đều vô nghĩa.

Và Jack lao tới với tốc độ cực đại chém cơ thể tôi theo đường chữ X, làm cho bộ giáp của tôi thì hiện lên cái đó rồi bị vô hiệu hóa và tắt đi, còn tôi thì ngã khuỵu xuống đất nằm bất động, còn Jack thì quay lại nhìn tôi đang nằm đó mà mở một nụ cười thỏa mãn.

"Đã hoàn thành nhiệm vụ, giờ thì mình sẽ quay về với mama rồi sẽ đi tìm những con mồi khác vậy hihihi-."

Jack mỉm cười vui vẻ rời đi nhưng chỉ vừa nhấc chân lên thì có một âm thanh lạ phát ra ngay chỗ cái tay trái của Jack, khi nhìn xuống thì cánh tay trái của cô nhóc đã bị nghiền nát không rõ lí do, và khi vừa mới nhìn thấy thì Jack liền trở nên sốc và đau đớn ôm cánh tay mà hét lên.

"Đau-đau quá!!

Tại sao cánh tay của mình lại nát bét thế này?

Là ai là ai đã làm??."

"Hách."

Quả cầu đỏ xuất hiện bắn thẳng vào Jack làm cho con nhỏ đó bị văng vào ngôi nhà không người và bị thương khá nặng, và đương nhiên người đã làm ra tất cả viện có đó là chính là tôi.

"Cũng may là bộ giáp này có khả năng chống lại mấy thứ như lời nguyền hay khái niệm của bọn Servant này, dù không hiểu lí do tại sao nhưng mà bộ giáp của mình hình như hiện lên cái gì đó rồi liền bị cưỡng chế tắt trong vòng 5 phút vậy?

Mà thôi kệ dù gì mình cũng còn vô hạn để chiến đấu."

Trong khi tôi vẫn còn đang nghĩ thì Jack bước ra từ trong căn nhà với một cơ thể tàn tạ.

"Thật không ngờ bà chị lại còn có những chiêu này, mà thật vô lí tại sao bà chị lại có thể sống sót qua bảo khí của tôi?."

"Chắc là do bộ giáp của anh đây thôi và anh là con trai chứa không phải con gái mà gọi là bà chị dâu."

"Thật không ngờ còn có cái đó à!

Mà thôi thì dù sao cũng may kẻ có tên Anos đó đã chuẩn bị cho tôi và mẹ một vài thứ đề phòng cho trường hợp như này."

"Ồ vậy ra nhóc còn có những quân bài bí mật sao?."

"Có lẽ là vậy, mà với vết thương thế này thì tôi bắt buộc phải dùng tới cái này rồi."

Cô nhóc lấy ra một quả tim từ một thứ gì đó rồi nuốt lấy quả tim đó, ngay lập tức cánh tay và cơ thể của Jack đã hồi phục trở lại, nhìn thây như thế tôi quyết định sẽ tấn công Jack nhân lúc nó đang trong quá trình hồi phục.

"Nhóc tưởng anh đây sẽ để nhóc đứng đó hồi phục sao-?."

Ngay lúc tôi chuẩn bị bắn red thì từ đằng sau lưng có một đám nhóc lập tới với con dao trên tay định đâm lén tôi, nhưng đã bị vô hạn ngăn chặn lại.

"Bị chặn rồi sao?."

Jack tạch lưỡi khi thấy những đứa trẻ mà con nhóc điều khiển đã không thể ám sát được tôi.

"Oh!

Định đâm lén anh đây sao?

Rất tiết là điều đó là không thể với vô hạn đâu."

Rồi tôi dùng Red nhưng với uy lực nhỏ hất văng tụi trẻ ra xa nhưng không gây ra thiệt hại gì nhiều và làm chúng bất tỉnh.

"Giờ thì tới lượt của nhóc Jack."

"Đành vậy rồi, giờ một lần nữa tôi sẽ dùng lại bảo khí để giết bà chị."

"Nhằm mơ đi nhóc anh đây sẽ không để nhóc muốn làm gì thì làm đâu, và còn một điều nữa là anh đây là con trai chứa không phải con gái!."

Và "BÙM" một phát tôi đã bắn hách ngay chỗ Jack đang đứng, dù có hơi bất ngờ nhưng Jack vẫn né tránh kịp đòn tấn công, và trong lúc né tránh thì co nhóc đã cùng lúc niệm chú bảo khí.

"Niệm chú sao!

Rất tiết với việc nhóc ở trên không như thế thì nhóc có nặng mơ mà né được thương của anh, giờ thì thương-."

Đột nhiên đầu tôi trở nên đau nhức như bị búa bổ vậy, khiến việc thi triển thương của tôi bị gián đoạn và trong tâm trí của tôi xuất hiện những đoạn kí ức kì lạ về một người phụ nữ khá giống tôi và một số hình ảnh khác mà tôi còn chả biết nó là gì, và nên ngoài tâm trí của tôi dù không rõ chuyện gì đã xảy ra những Jack liền nhân cơ hội được hết câu niệm chú, rồi khi mà đáp xuống đất liền một lần nữa kích hoạt bảo khí ngắm thẳng vào tim.

"Giờ thì một lần nữa Maria the ripper!."

"Không ổn rồi mình phải cố gắng duy trì vô hạn, nhưng đâu mình đau quá khiến mình khó duy trì quá, nhưng mình phải cố thôi."

Dù cho có bị đau đầu nhưng tôi vẫn cố duy trì vô hạn, và như thế bảo khí Maria the riper một bảo khí đảo ngược nhân quả này cả né tránh, đánh chặn lẫn phòng thủ tất cả đều vô nghĩa, đối đầu với với vô hạn một lớp phòng thủ gần như là tối thượng, và kết quả kẻ chiến thắng là vô hạn.

"Không thể nào!!

Tại sao Maria the ripper lại không thể chạm vào bà chị được vậy?

Đáng lẽ mọi loại phòng thủ hay né tránh điều không thể chống lại được tại sao!?."

"Chà có vẻ như vô hạn của anh đây có thể chóng lại các đòn tấn công mang hiệu ứng lời nguyền và khái niệm nhỉ?."

"Đáng ghét cái thứ vô hạn đáng ghét-!."

"Ê cái con nhỏ Assasin ngươi nghỉ đang làm với Master của ta vậy hả??."

Artoria xuất hiện bên cạnh và tấn công Jack đấng bay con nhỏ đó ra xa ngay sau đó Jeanne cũng xuất hiện, thấy tình hình bất lợi với mình Jack liền rút lui rời đi vào làm sương mù, và tôi sau khi thấy hai cô nàng xuất hiện thì tôi cũng tắt Limetless đi và liền cảm ơn hai người họ.

"Cảm ơn hai cô, nếu hai cô nếu không có hai cô thì dù tôi vẫn có vô hạn bảo vệ, nhưng có vẻ do cơ thể vừa mới biến đổi nên vẫn chưa thích nghi được, mà gặp một chút vấn đề nên..."

Trong khi tôi dâng cảm ơn, thì hai người họ sau khi đã đánh đuổi được Jack thì quay lại nhìn tôi, và khi nhìn thấy hình dạng nữ giới của tôi cả hai liền trở nên ngỡ ngàng và bật ngửa trước sự việc này.

"Hả!!!

Master sao ngươi lại...lại trở thành con gái rồi vậy!??."

"Master chẳng lẻ nào ngài...."

Nhìn biểu cảm của cả hai người họ thì tôi biết đang có một sự hiểu lầm không hề nhỏ gì đó ở đây, thì tôi liền cố gắng dính chính lại sự việc.

"Này không phải như các cô nghĩ đâu, do tôi bị con nhóc đó cho hít phải cái thứ gì đó nên mới bị biến thành con gái như vậy nhè."

"Ra là vậy...thì ra đó là lí do ngài bị biến thành con gái."

"Nhưng dù sao trong ngươi cũng dễ thương lắm nên theo ta thấy thì cũng không có vấn đề gì đâu ha?."

"Hai cái con Servnat này..."

Tôi giật mắt liên tục trước cái thái độ đó của hai cái con nhỏ này, mà thôi tạm thời bỏ qua chuyện đó thì mình phải nhanh chóng tìm cho ra cái con Jack đó để bắt nó biến mình thành con trai lại.

"Mà thôi bỏ đi giờ ta mau chóng tìm cho ra được cái con nhóc Jack the ripper, rồi bắt nó biến tôi trở lại thành con trai ngay mới được."

"Trong người có vẻ sung sức nhỉ?

Dù ngày nào cũng ngũ dậy trễ và lười biếng."

"Thì đâu cần cô phải nói giờ ta mau đi thôi nhanh lên!."

"Rõ ạ, thưa nữ Master đáng yêu."

"Này tôi nghe thấy rồi đó!!."

Bỏ qua việc Jeanne chọc tôi khi tôi bị biến thành con gái thì tôi và Artoria lẫn Jeanne liền ngay lập tức cùng nhau truy tìm Jack, và các xa chỗ chúng tôi hiện tại đúng xảy ra một sự việc nghiêm trọng.

"Chuyện...chuyện gì thế này!!?

Tại sao mọi người lại-."

Ruler người cũng với Khánh Minh đã tách ra hành động đúng chứng kiến cảnh tượng người dân đang bị một thứ chát lỏng màu đen bảo phủ lấy cơ thể của những người chưa kịp sơ tán vào nhà, và sau bùn đen bắt đầu biến đổi thành hịnh dạng như một con sói nhưng lớn hơn và có cơ thể biến dị.

"Hình dạng của những con quái vật này nó gần giống y như lũ quái vật mà mình cùng với Khánh Minh chiến đấy ở pháo đài trên không, chẳng lẽ nào những việc này là do hắn ta gây ra!

Và cả sương mù này nữa?

Nếu là như vậy thì chuyện này đã đi quá xa rồi."

Sau khi những con quái vật biến đổi xong bọn chúng đều đồng loạt nhắm vào và tấn công Ruler một cách điên cuồng, cùng lúc đó Sieg sau khi vào thị trấn thì liền bị sương mù bao phủ đồng thời cũng đúng bị những con quái vật tán công.

"Chuyện gì đang xảy ra thế này!??

Sương mù đột nhiên xuất hiện rồi tiếp đến lúc quái vật này."

Trong khi cậu ta đang cố gắng chóng lại các đợt tấn công của lũ quái vật, ở đằng sau Anos đang khuỵ xuống hoa liên tục khi tiếp xúc sương mù, thấy người đã giúp mình đang bị sương mù ảnh hưởng Sieg liền đi tới chỗ của Anos.

"Anh Anos anh mau rời khỏi đây đi, ở đây nguy hiểm lắm, nếu anh mà còn ở lại thì anh sẽ bị giết chết đó."

"Khụ khụ...tôi biết rồi tôi sẽ rời đi ngay cậu nhớ phải giữ an toàn đó."

"Ừ tôi biết rồi anh cứ đi trốn ra khỏi nơi này đi."

Rồi Anos liền rời đi và cười nham hiểm để lại Sieg đang cố gắng chiến đấu với lũ quái vật, và ở nơi nào đó Master của Jack đang ngồi xem điện thoại thì liền nhận ra Jack đã trở về.

"Con đã trở về rồi sao Jack!

Vậy nhiệm vụ mà hắn ta giao cho con có hoàn thành không?."

"Dạ con xin lỗi là không thể ạ dù đã biến tên Khánh Minh đó thành con gái và ở một mình, nhưng mà cái bộ giáp đó lẫn Limetless của anh ta quả đúng là khó chịu khi kể cả bảo khí của con không thể tác động hay chạm vào anh ta được!."

"Vậy sao!

Nếu vậy thì tiết thật nhưng dù sao con đã cố gắng rồi, à mà đúng lúc vừa nảy mẹ nhận được tin nhắn của Anos là đã đến lúc kích hoạt nó rồi."

"Vậy sao!

Liệu có ổn không vậy mama?."

"Yên tâm không sao đâu, dù gì chúng ta cũng hợp tác với hắn chỉ vì chén thánh thôi, và hắn sẽ giữ lời hứa với cái khế ước gì đó nên là không sao cả."

"Nếu vậy thì ta làm thôi Mama."

"Ừ đúng vậy."

Rồ cô ta nhấn nút gọi của điện thoại, đồng loạt 4 thiết bị mà Anos đã nhờ Mihawk lắp đặt đã được kích hoạt cả 4 thiết bị mở ra để làm tỏa một làm khói đỏ bao quan lấy cả thị trấn, và Atalanta đã tới Trifas.

"Thật không ngờ đúng như lời của tên Anos đó nói, Assasin black và Master của cô ta thật sự điên loạn khi dám làm ra những chuyện này."

Khi định bước vào thì cô nhìn thấy từ xa Chiron và các Homoculus cũng đang tiến tới thị trấn và dù cả hai đã nhìn thấy nhau, nhưng họ không chiến đấu vì bây giờ họ có một mục tiêu chung là tiêu diệt Jack và Master của cô ta, rồi cả hai bên đều tiến vào sương mù mà không biết rằng một điều tồi tệ sắp sửa xảy ra.

To Be Continued.
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Tập 40: Vực sâu, rượu và sắc đỏ


"Hách!."

Hiện tại ở trung tâm thị trấn hàng loạt luồn ánh sáng màu đỏ đang làm tỏa ra và phát sáng tại gần trung tâm thị trấn, nó tỏa sáng khắc và sói sáng cả một vùng tựa như mặt trời thổi bay những thứ từ mà quỷ quái, và tại tại nơi đây nguồn gốc của ánh sáng đỏ đó đang diễn ra một cuộc chiến giữa nhóm của Khánh Minh và những con sói mà vật được tạo ra từ bùn đen nuốt lấy người dân, cậu ta liên tục dùng hách để thổi bay lẫn tấn công lũ quái vật vực sâu, và hiện tại cậu ta cùng với hai Servnat đang chiến đấu với bọn chúng.

"Thật không thể tin được sao chuyện này lại có thể xảy ra??."

Artoria người đang giằng co với hàm răng sắt nhọn của bọn chúng, đang không thể tin là người dân đã biến thành những con quái vật như này.

"Chắc chắn chuyện này có liên quan đến Anos, có vẻ như hắn và Jack cùng Master của cô nhóc đó đã hợp tác làm ra chuyện này."

Tôi nhìn là biết đây chính là những con quái vật này rát giống với ba con quái sói khổng lồ ở trên pháo đài.

"Vậy ra là do hắn ta gây ra sao!

Cái thằng Anos khốn kiếp đó dù ta chưa gặp mặt hắn, nhưng với hành động như này thì nếu mà ta gặp hắn thì ngọn lửa này sẽ thiêu rụi hắn đến tận xưng tuỷ, đến lúc đó Master người nhớ phải cung cấp mồi lửa (Mana) thật đầy đủ cho ta đó nha, kể cả người có cạn kiệt đi chăng nữa miễn là ta thiệu rụi hắn thành tro."

"Ờ."

Trước sự tức giận kèm một chút xấu xa đó của Jeanne thì tôi cũng biết nói gì hơn mà cứ để cho cô ấy như vậy, dù tôi cũng muốn xử lí hắn lắm nhưng mà để giết hay thiêu rụi thì tôi không dám, dù gì tôi cũng chỉ là một học sinh bình thường bị Isekai thôi mà, nhưng mà bỏ qua chuyện đó thì trước mắt tôi đang có một việc quan trọng hơn.

"Giờ ta nên làm sao với chuyện này đây nhỉ?."

Xử lí bọn này cũng không khó nhưng mà với việc người dân bị biến đổi thành lũ này, thì tôi cũng không dám quét sạch bọn này được, mà chỉ có thể tìm cơ hội khống chế bọn chúng lại và tìm cho ra cái con nhóc Jack đó.

"Master đằng sau kìa!."

Trước lời cảnh bảo của Jeanne thì tôi đã nhanh chống bật vô hạn lên để phòng thủ trước móng vuốt của con sói đó, rồi tung một cú đá đá bay nó ra xa, ngay sau đó có một cánh cổng không gian màu đen đặc xuất hiện, từ trong đó xuất hiện những con sói khác và cổng đó liền đóng lại ngay sau khi thả bọn quái vật ra xong.

"Cảm ơn cô đã thông báo cho tôi Jeanne."

"Hừ không cần phải cảm ơn đâu do ta thấy ngươi cứ ngẫn ngơ suy nghĩ mà không chịu chú ý đến xung quanh, nên với tư là Servnat thì ta chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi."

"À ừ."

"Vậy nên giờ ngươi nhớ mà quan sát kĩ hơn đi chứa ta không phải lúc nào cũng ra tay giúp người được đâu, còn giờ ta đập bọn này một trận đây!."

Nói xong Jeanne lao tới xông pha chiến đấu với lũ quái vật, và từ đằng sau Artoria xuất hiện bên cạnh tôi.

"Master chúng ta mau chóng tiến lên đi, không thì cô ta sẽ bị đàn sói đó xé xác thàng từng mảnh rồi nằm la liệt với đóng máu đó thì mệt lắm."

"À...ừ, nhưng mà cũng đường nên nói ra được không?

Nghe nó kinh dị quá!

Mà tôi thì không thích kinh dị tí nào đâu."

"Được thôi!

Nếu đó là yếu cầu của Master, giờ thì ta cùng lên thôi."

Nói xong tôi và Artoria liền chạy theo sau Jeanne, và lũ quái vật đồng loạt xuất hiện từ cánh cổng bao quây lấy cả khu vực, nhìn thây vậy tôi liền chủ động lao tới đánh bay một con bay ra xa, tiếp đến là dịch chuyển ra sau nhắm lấy đuôi của một con, dùng sức đập mạnh nó xuống đất, làm cho mặt đất phía dưới bị lõm sâu, sau đó là Artoria cô ấy cũng bắt đầu tung nhiều sức mạnh hơn để đối với bọn chúng, cô ấy bắt đầu bằng việc dùng kiếm đập thẳng vào đầu của con quá vật đó, rồi dùng tay nhắm lâu bờm của nó nâng lên văng mạnh vào lũ còn lại, rồi chĩa thẳng kiếm về phái lũ quái vật rồi bắn một tia năng lượng vào bọn đẩy bọn chúng bay thẳng vào một toàn nhà không có người vào đó, còn Jeanne thì đâm ngoạn giáo của mình vào một con rồi xoay người dùng chính nó làm vũ khí đập vào một con khác, rồi sau đó mượn lực nhảy lên đập từng con một bằng ngọn giáo của mình.

Mà nếu như không phải vì lúc này là do người dân bị biến đổi thành thì giờ chúng tôi đã xử lí hết bọn này một cách dễ dàng mà không các phải kiềm chế để không gây chết người, nhưng trong khi chúng tôi đang chiến đấu thì bầu không khí trở nên thay đổi sương mù từ trắng dần trở thành làn sương đỏ thẩm lúc nào không ai hay biết.

"Chuyện gì vậy?

Tại sao sương mù lại trở thành màu đỏ thế này!?."

"Không ổn rồi làm sương đúng càng ngày càng dày đặc hơn."

"Hai cô mau gắng gượng đi!

Nếu không thì sẽ bị nhưng con sói."

Sương mù đột nhiên trở nên đày đặc hơn làm cho cả ba chúng tôi đều chìm trong làm khói, thấy tình hình không khả quan tôi liền kích hoạt vô hạn để bảo vệ, sau vài giây thì làm khói đã không còn dầy đặc như trước, mà trở lại bình thường.

"Này Jeanne, Artoria hai cô có sao không??."

Tôi nói to lên để hỏi bọn họ có ổn không, nhưng không ai đáp lại cả làm cho tôi trở nên lo lắng, nhận thấy tình hình trở nên xấu đi tôi quyết định sẽ dùng hách để thổi bay đi hết đám sương mù này, thì khá bất ngờ tôi không nhìn thấy hai cô nàng Servant hay lũ quái vật sói đâu cả.

"Cái gì?!

Sao có ai hết vậy?

Chẳng lẽ là do làn sương do này?

Nguy rồi mình phải nhanh chóng đi tìm hai người họ nhanh thôi trước khi có chuyện xấu gì đó xảy ra."

Tôi ngay lập tức dùng thương làm gia tốc tốc độ của bản thân phóng như bay để tìm cả hai người họ, nhưng với làm sương đỏ dày đặc thể à này đã làm tôi không thể xác định rõ vị trí của cả hai hay ai khác, còn dùng hách thì cũng không an toàn vì dùng như một cái là có thể trúng ai đó hay hai người họ thì càng mệt hơn với uy lực của hách, nên tôi chỉ cố gắng tìm đường và hạn chế dùng hách lại.

Và trong khi Khánh Minh đang đi tìm hai người họ thì ở một góc ở thị trấn Sieg đang phải vừa cố gắng chiến đấu bọn quái vật sói và vừa phải chạy trốn, điều đó khiến cho cơ thể của cậu bị thương nhiều chỗ trước những móng vuốt sắt nhọn đó, và hiện tại cậu ta đang ôm vết thương núp vào một góc tường để lẫn tránh lũ quái vật.

"Cũng may mà mình kịp thời trốn vào đây nếu không thì sẽ bị lũ quái vật sói đó giết mất."

Sau khi trốn thoát khỏi việc bị truy đuổi bởi lũ sói, hiện tại cậu ta đang rất mệt mỏi và đang ngồi dựa lưng vào tường nghỉ ngơi.

"Công nhận đau thật đó!

Những vết thương này...mà công nhận cuộc chiến chén thánh này nó tần khóc quá, nhát là tối hôm đó...."

Sieg trầm ngâm im lặng nhớ về sự việc tối hai ngày trước đó rằng cậu đã bất lực ra sao khi không thể bảo vệ được những Homoculus khác cùng với Rider.

"Gahhh!!!."

"Kyahhhh!!!."

Một tiếng gầm của một con mãnh thú vang lên cùng với tiếng hét của một cô gái đã làm cho Sieg trở lại thực tại.

"Tiếng hét đó là...không ổn rồi mình phải mau ra giúp cô ấy thôi."

Và hiện tại ở nơi đó có một cô gái đang vội vả chạy khỏi một đàn con sói mà vật khát máu, mỗi nơi mà bọn nó lướt qua khi rượt đuổi cô gái đều bị để lại những vết cào to lớn gần bằng cơ thể của một người trưởng thành.

"Phải nhanh lên nếu mà mình bước chậm dù chỉ một thôi, thì lũ quái vật đó sẽ xé xác mình ra mất...ôi không phổi của mình đau quá!

Và cả ý thức của mình đang dần mờ đi nữa...không được nếu cứ như thế này thì mình sẽ chết mất."

Và với tình trạng không khí xung quanh điều rất độc hại không thể hồi hấp bình thường được, với việc này cô gần như đã kiệt sức khổng hể đi nổi nữa, để rồi trong lúc chạy thì cô vô tình bị vấp ngã và ngay lúc đó cảm xúc của cô rơi vào tuyệt vọng, ánh mắt thất thần tay chân thì cũng không còn sức để mà đứng dậy, và ngay đằng sau lũ quái vật cũng đã đuổi tới nơi.

"Vậy là cuộc đời mình kết thúc rồi sao...?

Không thể như thế được mình muốn sống, mình không muốn phải bị lũ quái vật này xé xác đâu, ai đó làm ơn cứu tôi với..."

Cô ấy tuyệt kêu lên nhưng lời cầu cứu yếu ớt mặt cho những con sói mà vật kia đúng lao đến chuẩn bị vào xé cô...thì có một bóng người lao tới húc bay những con sói đó vào bức tường, nhân lúc bọn chúng đang bị choáng và khói bụi mù mịt thì ngay lập tức cổng cô gái ấy chạy đi.

"Cô không sao chứa?."

"Cậu là..."

"Tôi ư?

À tôi chỉ là một người muốn giúp đỡ những đúng gặp khó khăn như cô thôi."

"Vậy sao...cảm ơn cậu vì đã cứu...."

"Ê này cô không sao chứa!?."

Cô gái đó đâu khi biết đã được cứu thì đã ngất lịm đi để lại Sieg khá hoang mang nhưng cậu đã bình tĩnh lại mà chạy đi, và trong lúc chạy thì cậu nhìn thấy nhà thờ ngay trước mắt.

"Đây là nhà thờ ư...?

Mà thôi kệ mình phải nhanh chống đưa cô ấy vào trong đó thôi."

Không nghĩ nhiều cậu ta liền chạy tới mở toang cứa nhà thờ ra thì bên trong có một nhóm người khác đúng ẩn náu, khi thây cánh cửa bị mở toang ra thì bọn học liền sợ hãi.

"Ahhh quái vật tới rồi!!!."

"Không không mọi người nhầm rồi tôi không phải quái vật!!."

Sieg cố gắng chấn an mọi người lại, sau một lúc họ đã bình tĩnh trở lại rồi một ông lão là người đại diện của nhóm người đi tới chào hỏi cậu ta.

"Ồ hóa ra cậu là con người à, làm chúng tôi cứ tưởng bọn quái vật đó tìm thấy rồi chứa, may mà cậu là người mở cửa"

"Dạ không có gì đâu ạ!

Mà nói đây là phần lớn mọi người đều tập trung ở đây à?."

"Cũng không hẳn phải nói sao nhỉ...?

Thật ra thì những người ở đây là may mắn chạy trốn kịp thời vào nhà thờ này, còn lại thì chúng tôi cũng không rõ nữa...hy vọng họ bình an vô sự nhất là con gái tôi"

Khi nói chuyện nét mặt của ông lão càng trở nên nặng nề và buồn rầu, tay nhấm chặt lại lộ rõ vẻ bất an, còn Sieg thì nhìn thấy tâm trạng của ông lão và những người đang ẩn nấu ở nhà thờ, thì liền trầm tư suy nghĩ một lúc và đã đưa ra quyết định.

"Vậy thì nhờ bác hãy chăm sóc cho cô gái này, con sẽ đi ra ngoài tìm kiếm những người còn bị mắt lực ở ngoài."

Sieg nhanh chóng đặt cô ấy xuống đất để chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi cậu rời đi thì ông lão đã gọi cậu lại.

"Khoan đã chàng trai cậu định đi đâu vậy!?

Ở ngoài đó nguy hiểm lắm quay lại đi!."

"Hả cái gì!?

Cậu nhóc cậu định ra ngoài đó thật sao!!?

Đừng ở ngoài đó không chỉ có sương mù dày đặc và độc hại, mà còn đó là lũ quái vật đáng sợ đó nữa, cậu mà ra đó thì có nước là bị xé xác thôi!!."

"Đúng đó cậu đừng đi ra đó!

Cậu còn trẻ còn tương lai phái trước không nên đi ra đó!."

Không chỉ có ông lão mà còn có cả những người ở trong đó cũng nghe thấy thì liền cố gắng khuyên nhăng cậu rời đi, nhưng với lòng quyết tâm của mình cậu ta đã quyết đi ra ngoài tìm và giúp những người còn mắc kẹt ở ngoài, nên cậu đã quay lại trấn an họ.

"Mọi người yên tôi sẽ cố gắng hết sức né tránh lũ quái vật đó và cứu giúp những người khác tới đây, và con gái của ông nữa."

"Hả...!?

Khoan đã chẳng trai đừng đi nguy hiểm lắm...!!."

Nói rồi cậu liền rời đi để lại mọi người chưa kịp nói gì thêm.

"Mình phải mau chóng tìm những người bị mắt kẹt ở ngoài và đồng thời tìm ra nguyên nhân gây ra hiện tượng sương mù này, và cả lũ quái vật đó nữa."

Trong khi những chuyện đang diễn ra thì ở trong một căn phòng có hai người đang ngồi đối diện nhau, ở giữa là một chiếc bàn nhỏ trên đó có hai ly rượu con nguyên dù cho nó đã được rót từ lâu, một người dân doing trung niên râu quai nón, sau lưng có một thanh đại kiếm có hình gần thánh giá màu vàng điểm thêm đứa quý, và đó chính là Mihawk đồng thời đối diện với hắn ta là một chàng trai trẻ tóc vàng trắng hơi ngã xám, không ai khác là Anos.

"Xem ra kế hoạch đã tiến triển thêm được một chút rồi nhỉ?."

Anos vừa nói vừa nâng ly rượu lên và uống nó, còn Mihawk thì vẫn giữa thái độ lạnh lùng nhưng có một chút gì đó khó chịu.

"Dù ta cũng không quan tâm chuyện ngươi muốn làm gì với thằng nhóc kia hay chén thánh, nhưng mà lôi dân thường vào thì ta cũng cảm thấy so chạy khó chịu đấy."

"Có sao đâu dù gì ở đa vũ trụ của ông hình như tên là Onepiece#002, được đặc tên khoa báu vũ đại của vua hãi tặc Gold D Roger, thì ông cũng là một hãi tặc mà!

Mà hãi tặc thì cũng đâu tốt đẹp gì với dân thường cả, nên ông đừng có mà nghĩ quá lên như vậy, mà dù vậy thì theo giao kèo thì ông không được cản trở kê hoạch của tôi mà."

Trước những lời nói đó Mihawk liền im lặng một lúc rồi đáp trả lại.

"Mà dù vậy ngươi cũng là một sản phẩm của ma nữ Gold tại đa vũ trụ của ngươi Hoyoverse#082, quê hương hành tinh Teyvat, thì việc ngươi định làm với thằng nhóc đó có vẻ như người muốn hồi sinh cho nó ư?."

Bàn tay đang đung đưa ly rượu của Anos liền dừng lại, khuôn mặt có chút biến sắc trước lời nói đó của Mihawk.

"Có vẻ như ngươi cũng đã điều tra ta từ trước rồi nhỉ?."

"Ta thì lúc đầu cũng chả quan tâm tới lai lịch của ngươi đâu, nhưng với việc hợp tác với người khác mà mình không biết thì ta cũng phải điều tra một chút."

Với việc Mihawk kể ra việc hắn đã điều tra lai lịch mình thì Anos cũng chỉ biết thở dài cho qua chuyện.

"Mà thôi dù gì việc người làm thì cũng là lẽ đương nhiên thôi, nên ta cũng chả phải bận tâm làm gì, dù gì khi hoàn thành nhiệm vụ này ta cũng sẽ được thăng chức lên làm đội trưởng đội 8 và sẽ nhận được một Zanpakuto của riêng mình, còn ngươi thì sẽ được so tài với kẻ mạnh như người muốn win-win đôi bên đều có lợi, dù người cũng không ưa gì với tổ chức của chúng ta."

"Sao cũng được dù ta có chút khó chịu nhưng ta cũng không định cản trở ngươi đâu nhẹ giao kèo, nhưng còn về việc thằng nhóc kia thì sao?

Ngươi tính sẽ làm gì với nó sau khi hoàn thành mực tiêu đó."

Với câu hỏi đó của Mihawk thì Anos chỉ mỉm cười nhẹ.

"Cũng không có gì phức tạp chỉ là ta muốn làm như bà ta đã làm thôi, là thí nghiệm giả kim thuật mà thôi...,dù gì vẻ chuyện của bà ta thì đã giải quyết xong rồi."

Anos uống thêm một ngụm rượu nữa thì hắn chợt nhớ ra.

"Mà nhắc tới mới nhớ hình như sắp tới một đội tàu từ đại đội phụ trách đa vũ trụ của ta sắp tới đa vũ trụ này nghỉ ngơi rồi."

"Cụ thể những người mà người nhắc đến là hình như cũng là những kẻ đưa người và lũ Archon xác nhập vào đế quốc nhỉ?."

Mihawk tiếp lời của Anos về đội tàu mà đã giúp hắn đến với đế quốc.

"Đúng vậy!

Dù họ vẫn còn đang khá là bận trong việc xử lí bọn Aeon và lũ tự xưng là Outer God đó, mà thôi kệ dù gì ta cũng chỉ nghe là bọn họ định biến đa vũ trụ của ta thành thuộc địa gì gì đó, mà những người như ta sẽ được đãi ngộ tốt và trở thành một trong những người quản lí thuộc địa, còn đa vũ trụ Nasuverse#071 này thì sẽ trở thành dưỡng chất cho cây vũ trụ của đại đội trưởng Moro."

Và cũng tại thời điểm này cả hai phe đội đỏ và độ đen đã tới được và đã bước vào thị trấn, và đồng thời những thiết bị thả làn sương đỏ đã bắt đầu quay và màn hình led cũng chuyển màu từ màu xanh lá sang màu đỏ.

To Be Continued.
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Tập 41: Bóng tối sâu thẩm


Tại thị trấn Trifas nơi đã từng là một thị trấn với nhiều người dân qua lại giờ hiện tại mọi thứ xung quanh đều hoang tàn, đổ nát ở giữa đó có một chàng trai trẻ đang tức giận nhìn về phía của nhóm người trước mặt.

"Thật không thể chấp nhận được!!

Lũ các người chỉ vì sự ích kỷ của mình mà đã tạo ra cuộc chiến chén thánh này, mà đã làm liên lụy biết bao nhiêu là người vô tội cuốn vào bởi cuộc chiến vô nghĩa này...."

Sieg bỏng im lặng một lúc rồi quây sang chỗ của tất cả mọi người và nói.

"Vậy được thôi nếu các ngươi muốn thì kể từ giây phút này, ta sẽ chính thức tham gia cuộc chiến và đánh bại các ngươi để dành lâu chén thánh và tạo ra một thế giới lý tưởng và hoàn hảo, và là một nơi sẽ không có những kẻ như các ngươi."

Lời tuyên bố được cất lên giữ khung cảnh xung quanh là một hoang tàng, sương mù thì tan biến dần những người dân thì đều bị thương và bất tỉnh cùng với thị trấn này đã tan hoang, ánh trắng khuyết chiếu xuống bóng người của chàng trai tóc xám hơi nâu, mắt đỏ và trên khuôn mặt của cậu ta hiện lên một vẻ giận dữ nhìn những người xung quanh là những Servant và các Master của phe đỏ và đen, lẫn nhóm của Khánh Minh, và lí mà chuyện này lại xảy ra thì vào nữa tiếng trước sau khi màn sương đỏ đã bao phủ cả thị trấn, đang có một sự việc đang diễn ra là đội đen đang mặt đối mặt với các Servnat đội đỏ là Atlanta và Caster đen.

"Acher đỏ và cả kẻ phản bội Caster đen, thật không ngờ lại gặp hai người ở đây!

Có vẻ như chúng ta đến đây có vẻ như là cùng một mụt đích nhỉ?."

Acher đen Chiron người hiện tại Servant duy nhất bên đội đen có thể nói chuyện được do Berserker đen chỉ biết gầm hừ mà thôi, hiện Chiron đang thầm do mụt đích của đội đỏ vì sao lại tới đây, và người trả lời cho câu hỏi đó là Caster đen còn Acher đỏ thì chỉ im lặng mà quan sát như Berserker đen.

"Ô bọn ta cũng vậy thật không ngờ lại gặp đội đỏ, nói thật thì nếu bình thường thì chúng ta sẽ giao chiến với nhau, nhưng có vẻ như hiện tại chúng ta cũng đúng có cùng một đích là điều tra và châm dứt màn sương do Assasin đen lẫn Master của cô ta gây ra."

"Cũng may cho các ngươi đó!

Nếu không phải là bọn ta có nhiệm vụ là giải quyết sự hỗn lượn đang diễn ra ở thị trân này, thì có lẽ bọn ta sẽ tấn công những kẻ phản bội như các người và đội đỏ rồi đấy."

"Ồ vậy sao...?."

Caster đen tuy bề ngoài đang tỏ ra bình tỉnh nhưng bên trong thì lại đang đề cao cảnh giác vì chỉ cần một phút giây lơ là thôi là sẽ bị đội đen tấn công, bên đội đỏ thì cũng như vậy nhưng biện tại việc cần làm trước mắt bây giờ là ngăn chặn sự lọng hành này của Assassin đen, nên cả hai đội đã tạm thời đính chiến cho tới khi giải quyết xong vấn đề.

"Vậy thì chúng ta tạm thời đình chiến mà hợp tác với nhau để giải quyết Assasin đen đi Caster đen."

"Ừ ta cũng nghĩ vậy, hiện tại chúng ta nên hợp tác với nhau hơn là tấn công nhau, ta cảm nhân bên trong đó có vẻ như có một thứ gì đó rất đáng để lưu tâm."

Trong khi cả hai bên đang nói chuyện thì từ phía sau bên phía của đội đen các Homoculus đã đi tới, và khi tới gần thì thấy đội đỏ cũng ở đây thì bọn họ có phần thù địch, nhưng Chiron đã ngăn cản lại và giải thích tình hình, sau khi nghe xong thì bọn họ đã tạm thời đã bình tĩnh hiện nhưng vẫn không ngừng cảnh giác, thấy vậy đội đảo cũng không nói gì mà đã đi vào trong thị trấn, đồng thời cùng lúc đó Fiore cũng đã liên lạc với Chiron bằng thằn giao cách cảm.

"Chiron anh có chắc là muốn hợp tác với họ không?."

"Vâng thưa Master theo tình hiện tại thì chúng ta nên hợp tác với họ, và theo như tôi quan sát được thì có vẻ như hoi không liên quan đến việc này, mà là Assassin đen lẫn Master của hắn tự phát làm ra."

"Nếu vậy thì ta cứ tạm thời hợp tác với họ vậy, nhưng mà Acher này anh và Berserker cũng phải nên cản thận, vì bây giờ bên ta chỉ còn hai người thôi đó, nên rất có thể khi hai người lơ là thì bọn họ, sẽ đánh lén chúng ta đó."

"Vâng tôi hiểu rồi ạ Master tôi sẽ cẩn thận."

Nói xong cả hai đã tắt thần giao cách cảm, và rồi Chiron liền cùng với Frankenstein đi vào thị trấn, và khi vào trong thì cảnh tượng họ nhìn thấy là ở trên mặt đường thì có những người đang nhằm bất tỉnh do làn sương, không chủ vậy còn có một bầy quái vật hình dạng giống sói, nhưng kỳ dị và tách rời,đang điên cuồng tấn công đội đỏ.

"Chết tiệt lúc quái vật này là sao đây?

Cái cảm giác của bọn này như thể không đến từ thế giới này vậy."

"Bỏ qua chuyện đó thì hiện tại trước chúng ta nên tập trung nhé tránh bọn chúng mà đi tìm Assasin đen thì hơn."

"Nói thì dễ lắm bọn này vừa đông vừa hung hãn chưa kể còn những người dân đang nằm nữa, ta không thể để mặt họ ở đây được."

Khi ở pháo đội đỏ vẫn đang vừa chiến đâu văn trận gây ảnh hưởng đến người dân, thì ở bên phía Chiron thì đang đứng ở ngoài quan sát.

"Rốt cuộc ở đây đã xảy ra vậy!?

Lũ quái vật đó theo như mình biết thì Assasin đen không thể nào tạo ra những thứ này được, lúc quái vật này chả có gì là liên hệ tới cô ta cả, chắc chắn chuyện này là do Master của cô ta."

"Guahhh!!."

Bỏng có tiếng hét càng lên bên chanh Chiron và đó là Frankenstein đang gầm rú và trở nên tức giận.

"Này khoan đã Frankenstein từ từ lao lên đừng nóng vội còn có người dân...!!."

Cô ấy mặt kệ lời nói của Chiron mà lao lên tấn công những con ma vật vực sâu, dùng cây quyền trượng của mình liên tục đập mạnh vào từng con một, có những con bị đánh nát và tan biến còn có đẩy lùi xa, trước khi bọn chúng tiếp cận được người dân, và Chiron thì thấy có vẻ như Frankenstein vẫn đang kiềm chế sức mạnh để tránh gây ảnh hưởng lên người dân thì Chiron cũng thở phào nhẹ nhõm, và ra lệnh cho các Homoculus đi giúp đỡ và dưa những người này vào trong nhà.

"Này mọi người hãy mau chính đưa tất cả người dân vào trong nhà đi."

"Vâng rõ ạ!."

Tây cả các Homoculus ở đó đều đống thanh trả lời và nhanh chóng đưa tất cả người dân ở đây vài trong nhà, con Chiron thì đã tiến lên trợ giúp những Servant khác, trong khi đó ở bên ngoài Fiore hiện đang ngồi trong xe thở dài bên cạnh là Caules thì nhìn về phía thị trấn.

"Này Nee-san chị thấy ổn không khi mà bây giờ cuộc chiến chén thánh có vẻ như là đã đi khá xa so với thục tế, và mục đích bạn đâu của cuộc chiến này?."

Caules lo lắng hỏi Fiore, cô ấy thì cũng không biết nói gì hơn về tình bình hiện tại đang diễn ra.

"Chị cũng không biết nữa, đáng lẽ ra thì mọi chuyện đã kết thúc vào đêm đại chiến đó rồi, từ tên Mihawk, rồi đến đó là Master của Caster đó thì mục đích của bọn chúng thì chúng ta vẫn chưa rõ rốt cuộc là gì?

Không những vậy Assassin đỏ và Akumasa thì đã biến mất, còn về Ruler và Master của cô ấy thì cũng đã bắt đầu cần thiệp vào rồi...."

Vừa nói Fiore vừa thở dài lần nữa.

"Giờ lại thêm chuyện của Assasin đen nữa, như thể những chuyện tồi tệ này xảy ra là đang chuẩn bị cho việc gì đó, mà chị chắc chắn là không hề tốt đẹp sắp diễn ra."

"Nếu như điều chị nói là đúng thì không kiên chút nào, dù em muốn vào đó mà chiến đấu cùng với Berserker nhưng nếu em vào đó thì chỉ làm vướng chân cô ấy thôi."

Nổi buồn lộ ra trong mắt của Caules, Fiore với tư cách là một người chị thì đẩy xe lăn tới gần Caules và trấn an cậu ta.

"Không sao đâu, em nên tin tưởng bọn họ đi tuy dù là hiện tại chúng ta khi vào đó thì chỉ làm vướng chân họ, nhưng vào thời điểm thích hợp thì chúng ta sẽ hỗ trợ họ."

Với lời an ủi như vậy Caules đã vui vẻ hiện và mỉm cười, và hướng ánh mắt của sự tin tưởng nhìn về thị trấn.

"Vâng ạ Nee-san."

Trong khi đó ở sâu bên trong trung tâm thị trấn đang diễn ra một cuộc chiến ác liệt giữa Khánh Minh, người hiện vẫn còn đúng chịu tác dụng của lọ thuốc kia mà vẫn đang ở dạng phụ nữ, và hàng loạt con chó săn ma vật vực sâu mà còn đó là Jack the ripper kẻ luôn ẩn nhấp tấn công liên tục từ mọi phía, và trong mọi đòn tấn công đó đều là những đòn tấn công bảo khí nằm mục đích thân dụng thời gian thuốc còn hiệu lực là có thể triệu diệt được Khánh Minh, nhưng từ nảy đến giờ mà cậu ta vẫn chưa bị làm sao điều là nhèo vô hạn ngăn chặn không cho Jack the riper hay lúc chó săn mà vật tấn công vào hay tiếp cận cậu ta, điều này làm cho cô nhóc khá là khó chịu vì chả thể nào tác động lên được cậu ta.

"Này này ông anh sao ông anh không tắc cái vô hạ hạn đáng ghét gì đó đi, để cho tôi có thể nhanh chóng kết liễu ông anh."

"Ồ rất tiếc cho nhóc là anh đây không có sĩ tới mức mà nhường nhóc đâu, anh đây còn nhiều việc phải làm nữa, cho nên lo mà tránh ra hại khai ra hai Servant của anh đâu?."

"Rất tiết là chính tôi đây cũng không biết nữa đâu nên là chịu chết đi!

Để tôi còn phải hoàn thành nhiệm vụ nữa, và việc từ nảy đến giờ để duy trì cái vô hạn đó thì chắc chắn là ông anh chả còn đủ sức lực hay năng lượng đâu, nên sẽ nhanh thôi tôi đây sẽ tiêu diệt anh."

"Nhóc đoán đúng rồi đấy nhưng rát tiết là anh đây còn sung sức lắm nên là còn lâu anh đây mới thua."

Jack the ripper cùng với những con chao săn ma vật lao tới nhằm tổng tán công dồn dập vào Khánh Minh, thấy vậy cậu ta cũng thủ thể triệu hồi quả cầu blue tạo ra một vùng hút lấy những con số mà vật vào tâm quả cầu nghiền nát những con số bị hút vào như một lỗ đen, còn Jack thì đã may mắn nhé ra xa chỗ quả cầu, mà chạy dọc theo dãy nhà ném con dao vào điểm mù nhưng cũng thất bại vì không thể chạm tới được.

"Chết tiệt vẫn không được sao?

Không ổn chút mình phải tìm khác để kết liễu anh ta mới được...."

Khi chưa kịp suy nghĩ về kê hoạch thì ở ngay phái trên Khánh Minh đã ở trên đó không biết từ bao giờ, đấm thẳng vào lưng của Jack văng vào một quân cà phê gần đó, và của và chạm đã làm cho nội thát bên trong bị hư hại và tàn phá gần hết một nữa.

"Ây ya!!!

Đau quá!!

Chết tiệt tại sao của đấm đó dù cho không có ma thuật cường hóa nhưng vẫn mạnh vậy??

Cứ như thể hắn không phải hoàn toàn là con người bình thường nữa vậy."

Trong khi Jack vẫn còn đang ôm lưng thần đau thì ở bên ngoài Khánh Minh đã đáp xuống đất trước quán và bắt đâu bước tới, khuôn mặt của Jack trở nên lo lắng không chỉ vì cậu ta đang đến gần mà còn là vì một điều khác.

"Vậy là hết thời gian rồi sao."

Nói rồi đột nhiên cơ thể của Khánh Minh trở nên kì lạ và có phát sáng nhẹ.

"Chuyện gì đúng xảy ra thế này?

Chẳng lẽ là...."

Trong khi Khánh Minh đang khuỵu xuống vì cơ thể đang có sự biến đối hay nói đúng hơn là đã trở về hình dạng bạn đầu là giới tính nam, nhân thây cơ hội Jack liền nhanh chóng chạy thật nhanh vào sâu bên trong làm sương để ẩn nấp, không để yên Khánh Minh cũng cố gắng đứng dậy, và liền chạy theo Jack vào sâu trong làn sương, dù cho cơ thể có thở dốc khi chiều ứng của thuốc của Jack hết tác dụng, cùng lúc đó ở một nơi khác cũng đang diễn ra một trận chiến khác giữa Ruler và lũ chó săn ma vật.

"Guahh!!."

Ruler sau khi đã đi tản hết người dân thì đang một mình chiến đấu và chống lại những đợt tấn công điên cuồng của lúc chó săn ma vật, dù đâm creep này không phải là đối thủ của cô nhưng với số lượng áp đảo và tấn công liên tục, cô cũng bắt đầu thấy thấm mệt.

"Không ổn rồi, lũ quái vật này quá đông và hung hãng quá!

Mình phải mau chóng tìm ra Assasin đen và lẫn Master của cô ta nữa để kết thúc chuyện này ngay, nếu không thì mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn."

Không để cô nghĩ ngơi thêm lúc chó săn ma vật lại tiếp tục tấn công, chúng dịch chuyên ra những chỗ là điểm mù của cô mà tấn công bằng những móng vuốt sắc nhọn và to lớn, Ruler did đã chống đỡ gần như hầu hết tất cả nhưng cô vẫn bị bọn chúng làm bị thương nên trên người cô lẫn bộ giáp có nhưng vết cào, cứ thế cô tiếp tục vừa chiến đấu với bọn chúng thì cô cảm nhận được một Servant đang tiến về phía cô.

"Có kẻ nào đang tới đây à?

Ai vậy?

Hy vọng là đồng minh..."

Nhưng đời không như mơ cứ tưởng là một đồng minh mà là Assassin đen.

"Đó là...không sai được đó là Asasin đen!!."

Ngay khi xác nhận là Assassin đen thì Ruler không chần chừ mà tấn công ngay lập tức, nhưng Assassin đen với thân thủ nhỉ nhắn và nhanh nhẹn đã dễ đang nhé tráng, và lách sang một bên và chuồn đi.

"Lêu lêu hụt rồi nha, đố chị bắt được em.!"

"Đứng lại đó!..."

Assassin đen khi dạng định trốn vào sâu trong sương mù và Ruler sắp để cô nhóc chạy mất, thì từ đằng sau có một quả cầu màu đỏ bay tới thẳng chỗ của Assassin, phát nổ làm cho cô nhóc ngã lăm xuống đất làm cho Ruler bất ngờ mà nhìn về phía của quả cầu đã đi thì thay Khánh Minh từ tiếng làn khói chạy ra.

"Khánh Minh!!."

"Ruler!."

Dù cả hai đã liên minh từ trước nhưng vẫn bất nhèo khi gặp lại nhau, nhưng Khánh Minh liền bớt qua việc này mà đi thẳng vào việc chính.

"Jack the riper cô nhóc đó đâu rồi Ruler cô có thấy nhóc đó không?."

"Có và cô ta đang nằm ở đằng kia."

Quay về phía mà Ruler chỉ thì thấy Assasin đen đang nằm dưới đất với vết thương quả cầu hách gây ra.

"Không ổn rồi, cứ thế này mình sẽ bị đánh bại trước khi gặp được mẹ mất."

"Này nhóc anh đây nhắc lại lần cuối, nói mau ngay vị trí của hai Servant kia của anh đi và cả hay tắc ngay bảo khí luôn."

"Rất tiết ông anh là tôi không biết hai người kia đang ở đâu, còn về sương mù này thì tôi không thể tắc bảo khí rồi."

"Vậy thì anh rất tiết là nhóc phải trở về anh linh tọa rồi..."

"Cẩn thận Khánh Minh có gì đó lao tới!!."

Trước khi Khánh Minh có thể làm gì thêm với Assassin đen thì có một thứ gì đó đang lao tới, và được Ruler cảnh báo cậu ta ngay lập tức nhảy ra chỗ khác để lại Assassin đen ở đó, khi nhìn lại thì thấy có một bóng người ở ngay trước mặt cô nhóc, và đó chính là Anos.

"Ngươi là Anos!!."

Ruler bất ngờ lên tiếng, còn Anos thì chỉ đứng đó mà cười.

"Chắc có vẻ như mọi chuyện nằm ngoài kế hoạch rồi nhỉ?."

"Xin lỗi do ông anh kia mạnh quá tôi không kết liễu được, nhất là cái phép thuật được gọi là vô hạ hạn gì đấy."

"Chà đúng như ta nghĩ ngươi thật sự là một kẻ khó chơi đấy Trần Nguyễn Khánh Minh."

"Ồ cảm ơn vì lời khen của ngươi nhưng nếu người đã ở đây thì ta đây tiện thể đánh bại ngươi một lần cho xong luôn vậy."

"Ta cũng vậy!

Anos Master của Caster những việc người đã làm là đi quá giới hạn của cuộc chiến đại chén thánh, và ta với cách là Ruler sẽ ngăn chặn ngươi."

Khánh Minh và Ruler liền vào tư thế chuẩn bị chiến đấu thì Anos liền mĩm cười và nói.

"Cứ từ từ sao phải nóng vội thế?

Màn 2 còn bắt đầu mà."

"Cái gì??

Ý của ngươi là sao?."

"Ý của ta là sao ư?

Đơn giản như ta nói màn 2 của trò chơi này chuẩn bị bắt đầu ngay bây giờ."

Anos liền chuẩn bị bún tay thì Khánh Mình và Ruler liền nhanh chóng lao tới ngăn chặn hành động của hắn, nhưng đã quá muộn một làm sương đen xuất hiện từ chỗ hắn đang đứng thổi bay hai chúng tôi ra xa.

Làm sương đen đấy lan rộng khắp cả khi vược nuốt trộn luôn cả sương mù của Assassin đen, nó khác với sương mù trước đó đây là một màn đêm sâu thẳm đầy ớn lạnh, tại một góc khác đội đỏ và đen cũng đang bị màn sương bao quanh.

"Có chuyện gì thế này sao đột nhiên lại có thêm một màn sương đen nữa xuất hiện vậy?!."

"Tôi cũng không biết nữa!

Nhưng tôi có một cảm giác rất xấu về thêu này, một cảm giác lạnh gáy đến rợn người..."

Khi đội đỏ sau khi đã à tiêu diệt xong toàn bộ lúc quái vật vực sau và di tản hết người dân bị bất tỉnh thành công, thì họ chưa kịp nghĩ ngơi hay hiểu thêm chuyện gì đang xảy ra thì có những bóng người không đầu, đi đứng khập khiễng những chỗ như vết thương hay phần đầu bị thiếu được thay thế bằng những ngọn lửa tím, toàn thân được bao phủ những chiếc gai to lớn chi chít khắp cơ thể, bằng tay sắc nhọn như một con quỷ phát ra một luồn sáng tím nhạt, nhìn thấy bọn chúng tất cả những Servant đó đều vào tư thế chuẩn bị tấn công, và ngay sau đó cả hai bên đều lao vào chiên đấu.

Cùng lúc đó trở về chỗ của Khánh Minh sau khi bị màn sương đen đỏ thổi bay, cậu ta đã mở mắt tỉnh lại và nhìn thấy hiện tại bản thân cậu ta đang bị bao phút bởi màn sương đen mà mị này, cậu ta đứng dạy cố gắng xác định địa hình và cố di chuyển trong làm sương men theo tường nhà xung quanh, trên đường mò mẩm thì cậu vô tình trạm trán nhưng thứ sinh vật phát ra ánh sang tím, bao bọc hay là một phần của ánh sáng tím đó làn khói đen.

Tuy nhìn có vẻ nguy hiểm và đông, nhưng với sức mạnh của cậu ta thì có thể dễ đang tiêu diệt bọn chúng mà không tốn quá nhiều sức lực.

"Cái màn sương đen và lúc quái vật kỳ dị như những sinh vậy tiếng mấy tựa game kinh dị này là do hắn tạo ra sao?

Rốt cuộc những chuyện ở đây hắn ta đang muốn làm gì?."

Khi cậu ta vẫn còn đang suy nghĩ thì xung quanh xuất hiện thêm những con quái như thế nữa bao quanh lấy cậu ta.

"Lũ chúng mày phiền phức quá đấy!

Đi chết hết đi cho ta!."

Cậu ta sử dụng thương tạo thành quả cầu bắn thẳng tới chỗ của những sinh vạt quái dị đó, điều khiển xoay một vòng quét sạch tất cả.

"Xong giờ thì mình đi tiếp thôi, phải mau chóng nghĩ cách giải quyết và tìm lại hai cô nàng Servant kia mới được..."

Đột nhiên ở phía trước cậu ta thấy hai bóng ngueif quen thuộc đó là Jeanne và Artoria đang ở trước mặt, nhưng mà đang trong tư thế khuỵ gối xuống mặt ngước lên trên bất tỉnh, đi có hơi bất ngờ nhưng cậu ta vẫn tiến tới chỗ của họ.

"Artoria, Jeanne sao cả hai lại ở đây?

Có chuyện gì xẩu ra sau khi hai coi biến mất vậy?

Này mau tỉnh lại đi!

Không ổn rồi mình phải làm gì đó để hai ngừi này tỉnh dậy mới được."

Khi cậu ta vẫn đang nghĩ cách, thì đột nhiên hai người họ phát ra ánh sáng tím từ bàn tay tấn công Khán Minh nhưng do cũng đã đề phòng từ trước mà đã nhanh chính tránh đi nháy chém.

"Này hai coi bị sao vậy?!

Sao tự nhiên tấn công tôi?."

Cắt hai không trả lời mà từ từ ừ đứng lên như xác sống dù họ không phải là xác sống, đôi mắt và bên trong miệng của họ cũng toả ra ánh sáng tím, nhìn thấy vậy cậu cũng phần nào hiểu ra vấn đề hiện tại của hai người họ.

"Này này đừng nói là cả hai đang bị đời khiển hay là mất kiểm soát đó nha?

Nếu vậy thì hơi mệt rồi đây."

Và rồi cả hai lao vào tấn công Khánh Minh buộc cậu ta phải đối đầu với cả hai cô nàng.

To Be Continued.
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Tập 40.5: Key Sword (Dragon ball) và viện trợ (Chúc ngày cá tháng tư vui vẻ)


Tại một vũ trụ khác cách vũ trụ Apocalypha nơi nhóm Khánh Minh đang làm nhiệm vụ, mà ở đó trái đất chỉ còn lại một màu trắng xóa thì tại Việt Nam, giữa một màu trắng xóa đó hiện lên một tòa kiến trúc nổi bật tại bờ biển, mà không bị trắng xóa như cảnh vật xung quanh, và ở bên trong tại một căn phòng có hai người đang đứng trước một màn hình Halo lớn, quan sát trận chiến của Khánh Minh khi còn ở Shinjuku, và hai người đó chính là Paradox và Rimuru.

"Này Paradox tôi vẫn cứ hơi thắc mắc là tại sao ông lại chọn cậu ta cho các nhiệm vụ ở đây mà không phải ai khác?

Dù là tôi biết một phần cậu ta là người phù hợp nhất, và có thể giúp chúng ta đi tới các vũ trụ khác của đa vũ trụ Nasuverse này."

Paradox nghe vậy thì suy nghĩ một chút rồi đáp lại.

"Nói thật thì khi tới vũ trụ này để diều tra thì chúng ta chỉ có thể tới được nơi này mà không thể tới được vũ trụ khác, như thể có ai đó đang cố ngăn cản chúng ta nhưng không phải đến từ đa vũ trụ này."

"Ông nói tôi mới để ý đúng là nguồn năng lượng cơ sở ở đây đang gặp chuyện gì đó khiến nó bị sáo trộn và pha lẫn với năng lượng khác, điều này đã vô tình tạo ra một lớp màn lượng tử đa thực tại, và cho dù ta có làm gì hay cử ai ở đây hay cách khác thì cũng không thể đi qua được vũ trụ này, như thể đang chặn chúng ta vậy, chẳng lẽ do đế quốc làm ra những thứ này sao?."

Rimuru đặt bàn tay mình lên cằm suy nghĩ và đưa ra giả thuyết về tình trạng hiện tại, nhưng Paradox đã phản bác lại giả thuyết đó.

"Không tôi không nghĩ là do bọn chúng đâu."

"Vì sao??."

Rimuru thắc mắc hỏi lí do tại sao Paradox lại nói như vậy, và ông ấy cũng bắt đầu giải thích.

"Thứ nhất là bọn chúng không hề có nguồn năng lượng hay quyền năng lớn đến mức làm như vậy được chỉ có những kẻ có cấp bật đại đội trưởng hạm đội mới có thể làm được, nhưng theo nguồn tin thì bọn chúng không có chỉ là một tên đội trưởng hạm đội bình thường thôi, chưa kể làm vậy cũng chẳng có tác dụng gì cả mà chỉ tốn thời gian và sức mạnh, thứ hai là bọn chúng theo những gì mà chúng ta quan sát được lúc trận chiến cuối cùng ở Shinjuku thì bọn chúng không hề biết hay nhận ra chúng ta những kẻ đến từ đa vũ trụ khác, kể cả Khánh Minh dù cậu ta cũng chả phải cư dân ở đa vũ trụ này, nên theo đó tôi rút ra kết luận rằng là có thế lực khác nhúng tay vào dù không biết đó là bạn hay thù."

"Ừm...ông nói cũng có lí, nhưng tôi vẫn có những điểm khá thắt mắc về lại lịch bí ẩn của cậu ta, như tại sao một người đến từ bên ngoài da vũ trụ Nasuverse này lại có thể ở đây?

Và tại sao cậu ta lại bất tỉnh ở một khoảng không nằm ngoài không thời gian?."

Rimuru càng nói càng nhìn càng thấy Khánh Minh là một người vô cùng bí ẩn, nhưng vẫn chưa hết Paradox đã đưa ra thêm một thông tin khác về Khánh Minh.

"Mà tiện thể nói luôn là lúc tôi tìm thấy cậu ta thì trên tay cậu ta có một thứ nhìn khá giống một chìa khóa, và cây gậy ngắn màu vàng kim có hai đầu, một đầu là bánh răng có viên ngọc đỏ ở giữ, đầu còn lại là nhìn khá giống một nữa đồng hồ và có một vòng trong lớn gìn bán nguyệt có đầu nhọn dính liền, khi tôi định chạm vào đó thì nó liền tan biến đi đâu đó rồi ngay sau đó cậu ta cũng tỉnh dậy, còn về sau thì như chúng đã biết."

"Bỏ qua về chuyện cậu ta là ai qua một bên, thì cậu ta có một cây gậy hình thú kì lạ đó sao?."

"Có lẽ vậy và có vẻ như cậu ta cũng hề biết về nó...công nhận cậu ta càng lúc càng bí ẩn!."

Trong khi cả hai vẫn đang bàn tán thì bỏng nhiên thiết bị liên lạc của Paradox đã nhận được tín hiệu và rung lên, và hiện lên một thông báo.

"Ồ vậy ra cậu ta đã sử dụng quyền trợ giúp rồi sao!."

Và thông báo đó chính là lời nhắn kêu gọi sự hỗ trợ mà Paradox đã nhắc tới khi nói chuyện với Khánh Minh.

"Được rồi có vẻ như tôi có chuyện phải làm rồi, Rimuru cậu cứ đi làm tiếp công chuyện của mình đi, có vẻ như cậu Khánh Minh đang cần sự trợ giúp của chúng ta."

"Vậy ông sẽ định chỉ những ai đi tới đó?."

"À cái đó thì tôi đã có hai ứng cử viên là Gozyu Wolf Hoeru Touno và Mydei."

"Ồ ra là vậy!

Vậy thì ông cứ kêu hai người đó chuẩn bị đến chiến trường đi, còn tôi sẽ quay trở lại công việc của mình."

Và rồi cánh cửa căn phòng đóng lại ngay sau khi Rimuru rời đi, và sau đó cánh cửa lại mở ra có hai bóng người nam thanh niên bước vào, người ở bên phải có mái tóc đen ngắn, áo khoác đen và áo thun màu đỏ và có chiếc dây chuyền vàng lớn, trên ngón trỏ tay phải có đeo một chiếc nhẫn có họa tiết màu đỏ là mặt nạ và viền vàng giống sói, người còn lại có mái tóc vàng hơi đỏ nhạt nhẹ ở đuôi tóc, mắt màu hổ phách, trên cổ cũng có một chiếc vòng cổ vàng lớn đính kèm theo vài viên ngọc màu xanh dương đậm, và anh ta có một chiếc áo thoáng mát lộ ra gần hết phần trên cơ thể từ bụng đến đến tay phải, hai bên tay cao trang bị một đôi găng tay vàng bao phủ từ bàn tay đến hết căng tay, và trên cơ thể có những hình xâm đỏ ở ngực, hai bên eo và phần dưới cổ.

Sau khi vào trong căn phòng thì người thanh niên tóc đen có tên là Hoeru đã lên tiếng chào hỏi Paradox.

"Chào giáo sư Paradox ông có nhiệm vụ gì cho chúng tôi sao mà đến mức gọi vào đúng buỗi ăn trưa vậy?."

"Ồ cậu Hoeru và cậu Mydei xin lỗi vì đã làm phiền hai cậu trong khi hai cậu đang ăn trưa, nhưng đúng là tôi có việc cho hai cậu và khá là quan trọng."

Nghe thấy vậy người thanh niên tóc vàng trên Mydei liền trở nên nghiêm túc mà liền hỏi thẳng luôn vào nhiệm vụ.

"Vậy chúng tôi cần làm gì cho nhiệm vụ đây giáo sư?

Tôi tự tin là mình sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ, nên ông cứ giải thích hết đi."

Paradox thấy khí thế của Mydei liền mỉm cười nhẹ yên tâm mà nói về thông tin nhiệm vụ mà Khánh Minh đã báo cáo, nghe xong cả hai đều gật đầu lắng nghe nghiêm túc.

"Vậy cho nên hai cậu có nhiệm vụ là hỗ trợ cậu ta trong cuộc chiến chén thánh này, ngăn chặng kẻ có tên Anos và đồng thời các cậu cũng sẽ phải dối mặt với các Servent, và đặc biệt là kẻ có tên là Dracule Mihawk, hắn ta được đánh giá là kẻ nguy hiểm và mạnh nhất bên phe Anos."

"Nếu đó là tất cả những gì chúng tôi cần làm thì được thôi chúng tôi sẽ chuẩn bị xuất phát ngay lập tức, và đánh toàn bộ kẻ thù ngán đường."

Chàng trai Hoeru đập mạnh hai tay của mình vào nhau thể hiện ý chí chiến đấu đang rực cháy, và ở bên cạnh Mydei dù không có hành động thể hiện nhưng trong ánh mắt hiện ý chí quyết dấu, thấy hai chàng trai như vậy Paradox liền vui vẻ mà dẫn cả hai vào trong cổ máy du hành lượng tử.

"Được rồi khi tôi đếm 3 là hai cậu sẽ được đưa tới tọa độ mà tôi đã nhập, mà cẩn thận do hai cậu vừa mười ăn trưa, nên nó sẽ hơi chóng mặt và choáng đó nên cẩn thận."

"Không sao đâu giáo sư chúng tôi chịu đựng được!

Mấy thứ như này không làm khó được bọn tôi đâu!."

Hoeru tự tin đáp lại Paradox rằng cậu ta sẽ không sao cả, và ở bên cạnh Mydei chỉ cười nhẹ và đưa ra một vụ tỉ thí với Hoeru.

"Chà trong cậu có vẻ tự tin nhỉ sói đỏ?

Có muốn tỉ thí với tôi không?."

Hoeru liền quay đầu lại tự tin nhìn Mydei mà nói.

"Chơi luôn!

Người muốn tỉ thí ra sao?."

"Đơn giản thôi đó là xem ai bị nôn ra sau khi du hành lượng tử, ai nôn ra trước người đó sẽ thua sao có muốn tỉ thí không?."

"Tưởng gì nếu chỉ nhiêu đó thì chả khiến ta chung bước đâu, nên là được thôi chơi luôn và nhớ là đừng nôn ra đấy không thì sẽ thua đó."

"Câu đó để ta nói mới đúng."

Trong lúc cả hai còn đang nói thì Paradox đã khởi động xong cổ máy, một luồn ánh sáng lãnh tỏa bao phủ lấy cả hai hút họ vào trong, hay nói đúng hơn là đưa vào biển lượng tử, và dịch chuyên cả hai đi đến nơi tọa độ mà Paradox thiết lập.

Cùng lúc đó tại cánh đồng bên ngoài cách xa thị trấn Trifas hiện đang có bốn người đang đứng đó như thể đang chờ đợi đời gì đó, rồi ngay trước mặt họ có một vòng tròn ánh sáng tỏa ra từ hư không trên mặt đất, nhưng đó không phải là vòng tròn mà thuật chỉ là một luồn ánh sáng được phát ra, và đó là báo hiệu cho cả ba là chỉ viện đã tới với việc ngay sau đó sau đó khi luồn ánh sáng đó biến mất thì ở đó xuất hiện hai người thanh niên đó là Hoeru và Mydei.

Với sự xuất hiện của cả hai thì đã báo hiệu cho trận chiến sắp tới sẽ là trận chiến cuối cùng ở đây, cùng lúc đó ở một nơi nào đó đang có hai người, một người phụ nữ mặc trang phục đen và tóc đen dài, mắt màu hổ phách và đôi tia đai nhểu elf, ở bên cạnh là một thanh niên tóc trắng có làn da ngâm, mặt trang phục nhà sư của nhà thờ, cả hai người hoi hiện đang chuẩn bị đến nơi trước mặt họ không xa là căn biệt thự của gia tộc Yggdmilennia, và nhưng người bên trong cũng đã thấy họ từ xa, và cùng lúc đó ở pháo đìa trên không Anos đang ngồi đoán đàn du dương giữa căn phòng rộng lớn ở trung tâm pháo đài.

"Giờ thì cuộc chơi Phase 3 cũng chuẩn bị bắt đầu vào ngài mai rồi!

Ôi thật hái hức quá đi!."

Và cũng tại thời điểm đó tại căn nhà ngoại ô Sieg đang ngồi ở trong đó trầm ngâm nhìn căn nhà rồi chỉ biết thở dài nói.

"Cuộc chiến với nghĩ này ta sẽ kết thúc nó một lần và mãi mãi, và ta sẽ sử dụng điều ước chén thánh để cứu lấy tất cả bọn họ, và kẻ nào dâm ngân đường ta sẽ tiêu diệt hết tất cả, và không có sự thương sót, cứ chờ đó những kẻ đã tham gia chén thánh này."

To Be Continued.
 
Fate: Siêu Anh Hùng Lạc Hồng (Anime Multiverse)
Thông báo chuẩn bị trở lại


Chào mọi người đã lâu rồi ko gặp chắc cx cỡ nữa năm, xin lỗi mọi người vì trong thời gian này đã ko ra chap nào mới cả vì nhiều lí do cá nhân như: lười, chán, bận công việc, nhưng cái chính chính là do Wattpad đã chạm ip Việt Nam, nhưng bây giờ Wattpad đã mở trở lại và như thế với động lực mới mình sẽ tiếp tục viết truyện.
 
Back
Top Bottom