Hina cứ thế bước đi, đôi chân trần rớm máu dẫm lên những mảnh vụn của không-thời gian.
Cô xuyên qua vô số Thế Giới, nhưng đáp lại niềm hy vọng mong manh của cô chỉ là những đống đổ nát hoang tàn, lạnh lẽo.
Ở những vũ trụ đó, cô chẳng thể cảm nhận được hơi thở của bất kỳ Asahina Takt nào.
Dường như tất cả họ...
đều đã bị giết.
"Hộc... hộc... hộc..."
Hina kéo lê thân xác mệt mỏi, hơi thở đứt quãng như muốn vỡ lồng ngực.
Nhưng đôi tay cô vẫn ôm chặt lấy Takt (vũ trụ 1) đang hôn mê, quyết không buông bỏ.
Rồi cô đến một Thế Giới mới.
Một nơi tràn ngập ánh nắng ấm áp.
Ngay khi đặt chân đến, cô cảm nhận được một luồng sinh khí quen thuộc.
Ở đó... có rất nhiều, rất nhiều Asahina Takt đang sinh sống.
Nỗ lực của cô cuối cùng đã được đền đáp.
"Cuối cùng thì... cậu có thể được cứu rồi Takt!"
Hina mỉm cười hạnh phúc, những giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên gò má lấm lem bụi đất.
Cô bước về phía trước, hai tay nâng Takt (vũ trụ 1) lên như dâng một báu vật, hy vọng những đồng loại kia sẽ tiến đến giúp đỡ.
Nhưng trái ngược với mong đợi, đám đông những Takt ở đó lại lùi lại, ánh mắt nhìn cô đầy sợ hãi và kinh hoàng.
"Mau chạy đi!
Đám Yeager đến rồi!"
Một Takt hét lên thất thanh, chỉ tay vào Hina.
Nghe thấy thế, những Takt khác hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, để lại Hina đứng chơ vơ giữa quảng trường, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô ngơ ngác nhìn quanh.
Tại sao họ lại chạy?
Chẳng phải tất cả đều là Asahina Takt sao?
"Mọi người!
Làm ơn đừng chạy!
Tôi không có ý xấu, tôi cũng là một Asahina Takt mà!
Tôi cầu xin mọi người hãy cứu bạn của tôi với!"
Hina đau đớn gào lên, giọng lạc đi trong gió.
Nhưng tất cả đều bỏ chạy, không một ai ngoảnh đầu lại.
Vút!
Đáp lại lời cầu xin ấy là một mũi tên lạnh lẽo từ xa bay tới, đâm phập vào vai cô.
"AAAAAAAA!"
Hina hét lên đau đớn.
Cơn đau khủng khiếp xộc thẳng lên não bộ khiến đầu óc cô tê dại, tầm nhìn nhòe đi.
Nhưng dù đau đớn đến mấy, đôi tay cô vẫn cố gắng gồng lên, giữ chặt lấy cơ thể Takt để cậu không bị rơi xuống đất.
Vút!
Vút!
Vút!
Lần lượt những mũi tên khác lao đến, găm vào cơ thể nhỏ bé của cô.
Tay cô dần mất đi cảm giác, sự điều khiển của bộ não bị ngắt quãng.
Trước khi đôi tay hoàn toàn tê liệt, cô dùng chút sức tàn nhẹ nhàng đặt Takt xuống nền cỏ êm ái.
"Xin lỗi cậu, Takt!"
Hina nhìn khuôn mặt cậu lần cuối rồi mỉm cười chua chát.
Những giọt nước mắt đau đớn rơi xuống, nhanh chóng thấm vào lòng đất lạnh lùng.
Sự mệt mỏi và những vết thương chí mạng khiến bóng tối nhanh chóng nuốt chửng lấy cô.
Sau một thời gian không xác định, Hina tỉnh dậy.
Cô thấy mình đang ở trong một căn phòng tối tăm, ẩm thấp.
Hai cánh tay bị kéo căng, xích chặt vào tường bằng những sợi xích sắt dày cộm.
Cô hoang mang, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Cạch.
Bỗng nhiên, cánh cửa sắt nặng nề trước mặt mở ra.
Ánh sáng trắng chói lòa ập vào khiến cô nheo mắt vì đau buốt.
Một Takt khác bước vào, khuôn mặt lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Cậu là ai?"
Hina mệt mỏi hỏi, giọng khàn đặc.
"Ta là Asahina Takt vũ trụ 13.
Cứ gọi ta là Takt 13," hắn đáp cộc lốc.
"Takt 1 đâu?
Bạn của ta đâu?"
Hina hỏi ngay lập tức.
"Ý ngươi là thằng nhóc ngươi mang đến đây ấy hả?
Nó đang được cứu sống rồi, nhưng vẫn đang hôn mê sâu," Takt 13 lạnh lùng đáp.
"Tốt quá..."
Hina mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm.
Giờ đây cô đã có thể an tâm.
BỤP!
Một cú đá bất ngờ giáng thẳng vào bụng Hina khiến cô nôn thốc nôn tháo.
Hina vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì một cú đá khác lại giáng xuống mặt, máu từ khóe miệng bắt đầu chảy ròng ròng.
"Cái gì vậy?"
Hina ngơ ngác nhìn Takt 13, ánh mắt đầy sự khó hiểu.
"TẠI SAO BỌN YEAGER CHÚNG MÀY LẠI SĂN ĐUỔI BỌN TAO HẢ?!"
Takt 13 túm tóc cô, hét lớn vào mặt.
"Cậu đang nói cái gì vậy?
Tôi là... một Asahina Takt, tôi không biết Yeager là gì cả," Hina yếu ớt đáp.
"NÓI DỐI!
TAO KHÔNG CẢM NHẬN ĐƯỢC NĂNG LƯỢNG CỦA MỘT ASAHINA TAKT BÊN TRONG MÀY!"
Takt 13 gào lên giận dữ.
"Tôi vẫn là Asahina Takt, chỉ là tôi có đôi phần khác biệt thôi..."
Hina cố giải thích trong đau đớn.
Nghe thấy những điều đó, Takt 13 càng điên tiết, hắn tiếp tục đá cô thêm một cú trời giáng.
"Mày chỉ là một con đàn bà Yeager thôi!
Mày không phải Asahina Takt, mày không thuộc về bọn tao!"
Hắn lạnh lùng phán quyết.
"Con phải có trách nhiệm bảo vệ những phiên bản khác của con, vì con là đứa đặc biệt nhất."
Lời dặn dò của cha năm xưa vang lên trong đầu Hina.
Những điều mà cô từng tin là chân lý, là sứ mệnh thiêng liêng, giờ đây đang dần bị lung lay dữ dội ngay trong khoảnh khắc này.
"Dùng điện áp cao đi!
Bắt con ả đó khai hết thông tin về lũ Yeager và kẻ đang ngồi trên Ngai Toạ.
Đã quá nhiều Asahina Takt bị giết vì bọn chúng rồi.
Bọn chúng sẽ không dừng lại cho đến khi mọi Asahina Takt trong toàn bộ Đa Thế Giới bị xoá sổ," Takt 13 ra lệnh rồi lạnh lùng rời khỏi căn phòng.
Ngay sau đó, những Asahina Takt khác bước vào.
Chúng kích hoạt công tắc, truyền dòng điện cao thế vào sợi xích.
"AAAAAAA!!!"
Hina hét lên đau đớn, cơ thể co giật dữ dội, từng thớ thịt như bị xé toạc, nướng chín.
Mỗi khi dòng điện dừng lại, chúng lại tra hỏi cô.
Cô vẫn chỉ có thể trả lời trong nước mắt rằng mình không biết gì cả, nhưng chúng không tin, và cực hình lại tiếp diễn.
Nhưng vết thương của cô nhanh chóng lành lại nhưng những đòn tra tấn lại khiến chúng xuất hiện, lặp đi lặp lại như vậy.
Cứ thế, ngày này qua ngày khác, cô chịu đựng những hình phạt tra tấn tàn khốc cả về thể xác lẫn tinh thần.
Những ngày đầu, cô còn cố gắng giải thích, van xin.
Nhưng dần dần, cô nhận ra điều đó vô ích.
Mức độ tra tấn ngày càng nặng hơn.
Cô chỉ còn biết im lặng gánh chịu tất cả.
Rồi điều gì đến cũng phải đến.
"Hộc... hộc... hộc..."
Hina đau đớn cố gắng hớp lấy từng ngụm không khí ít ỏi.
Sức chịu đựng của cô đã tới giới hạn.
Nhịp thở dần yếu ớt, lịm dần đi.
Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, hình ảnh người cha hiện về trong tâm trí cô.
"Cha à... con đã sai ở đâu sao?"
"Con đã làm hại ai trong số họ sao?
Mà tại sao con lại phải chịu sự tra tấn dày vò này?"
"Tại sao?
Tại sao cha ơi?"
"Có phải do con là một 'lỗi' của Thế Giới này nên con không được phép tồn tại, không được phép sống một cuộc đời hạnh phúc sao cha?"
"Từ ngày con rời khỏi căn phòng đó, con đã tìm được con ở Thế Giới khác.
Cậu ấy là người bạn đầu tiên của con.
Chúng con đã sống vui vẻ cùng nhau.
Liệu đây có phải là cái giá cho sự hạnh phúc đó không hả cha?"
"Con đau lắm!
Con đau lắm!"
"Con sai ở đâu vậy cha...?
Có phải vì con là một lỗi của Thế Giới này không?"
Suy nghĩ của Hina yếu ớt dần, chìm vào bóng tối.
"Con, với tư cách là người đặc biệt nhất, có trách nhiệm phải bảo vệ những phiên bản khác của con ở các thế giới ngoài kia!"
Lời cha văng vẳng bên tai như một lời nguyền.
"Không đâu cha... bọn họ không xứng đáng để được con bảo vệ."
Một ý nghĩ lạnh lẽo nhưng rõ ràng xuất hiện.
"Đúng rồi... con không sai.
Thứ sai là... sự tồn tại của Asahina Takt."
Hina mỉm cười.
Và rồi, cô tắt thở.
...
Nhưng cái chết không phải là kết thúc với cô.
Hina nhanh chóng tỉnh lại, đôi mắt đỏ rực mở to trừng trừng.
Cô gồng mình, phá bung sợi xích đang giam giữ.
Cánh cửa thép dày cộm trước mặt bị thổi bay, tạo thành một lỗ hổng lớn.
Cô bước ra khỏi căn phòng địa ngục, nơi đã giam giữ và tra tấn cô bấy lâu nay.
"Báo động!
Báo động!
Cửa sổ 6 đã bị phá hủy!
Yeager trong đó đã thoát ra!"
Một Takt giám sát hét lên qua loa phát thanh.
Đội bảo vệ nhanh chóng ập đến với vũ khí hạng nặng, bao vây lấy cô.
"Thật chướng mắt!"
Hina lẩm bẩm khó chịu, rồi trừng mắt về phía họ.
Chỉ trong một cái chớp mắt, tất cả bị xé xác một cách tàn nhẫn.
Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ sàn nhà trắng tinh.
Không một ai kịp kêu lên tiếng nào.
"Cô ta là thứ gì vậy?!"
Một Takt kinh hãi hét lên.
Hina điềm nhiên bước đi xung quanh khu giam giữ để tìm lối ra.
Máu nhuộm đỏ con đường cô đi.
Tất cả những ai ngáng đường đều phải trải qua cái chết dã man và đau đớn nhất.
Tại phòng giám sát, Takt 13 nghiến răng.
"Khốn kiếp!
Nó là cái quái gì vậy?"
"Ta sẽ đứng ở lối thoát để ngăn cô ta thoát khỏi đây!
Bọn bây nhanh chóng làm chậm bước tiến của cô ta lại đi!"
Takt 13 ra lệnh rồi lao ra ngoài.
Nhưng hắn vừa đến cổng thoát hiểm thì ẦM!
Cả khu giam giữ phát nổ dữ dội.
Những ngọn lửa hung tàn thiêu sống những người bị mắc kẹt bên trong.
Khi làn khói tan đi, Hina đứng đó, đối diện với Takt 13.
Lần đầu tiên trong đời, Takt 13 cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ.
Mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Trước mặt hắn không phải là cô gái yếu đuối hôm nào, mà là Bào Thai của Tử Thần.
"Vậy là ngươi đã thoát được ra khỏi đó," Takt 13 cố giữ bình tĩnh.
"Đúng vậy!
Tìm lối ra mất thời gian quá nên ta nổ tung nó cho nhanh," Hina vô tư đáp, phủi bụi trên váy.
"Ngươi đúng là một con quái vật mà."
"Từ khi ta sinh ra đã là vậy rồi, có sao không?"
Hina nghiêng đầu, mỉm cười ngây thơ đến rợn người.
"Vậy thì ta sẽ giết ngươi để bảo đảm sự tồn tại của những Asahina Takt khác," Takt 13 gầm lên.
"Nơi đây là nơi những Asahina Takt của Đa Thế Giới tập trung lại để bảo vệ lẫn nhau.
Họ đã chạy trốn khỏi Thế Giới của mình để đến đây.
Nếu ta không ngăn ngươi lại thì tất cả sẽ bị ngươi giết sạch!"
"Woa!
Cảm ơn nha!"
Hina vỗ tay vui vẻ, cười tít mắt.
"Tất cả giờ đã tập trung ở đây rồi thì ta đỡ phải đi đến từng chỗ để giết từng tên một nữa!"
Takt 13 điên tiết, xả một loạt đạn về phía Hina.
Nhưng cô nhanh chóng dịch chuyển đến ngay trước mặt hắn, tung một cú đá trời giáng.
Rầm!
Cú đá mạnh đến nỗi Takt 13 bay xuyên qua hàng chục tòa nhà, cày nát cả một khu phố trước khi dừng lại.
"AAAAAA!!"
Một Takt khác sợ hãi hét lên khi thấy Hina, nhưng ngay lập tức đầu lìa khỏi cổ.
Hina bắt đầu cuộc tàn sát.
Từng bước chân dẫm xuống đất là thêm nhiều người chết.
Những Takt quanh đó bỏ chạy tán loạn nhưng không thể thoát khỏi lưỡi hái Tử Thần.
Họ chết đau đớn, máu nhuộm đỏ cả đường phố.
Hina cứ thế ung dung bước về phía Takt 13 vừa bị đá văng đi, cô biết hắn chưa chết.
"CỨU TÔI VỚI!"
Một tiếng hét thảm thiết vang lên.
Tiếng hét ấy vọng đến tai Takt 1 đang hôn mê sâu trong bệnh viện, đánh thức cậu dậy.
Cậu lồm cồm bò dậy, chân tay bủn rủn vì nằm quá lâu, nhưng cậu cố gắng đứng lên.
Vớ tạm chiếc áo blouse trắng của bác sĩ khoác lên người, cậu khó khăn bước ra khỏi phòng.
Ngoài hành lang bệnh viện là địa ngục trần gian.
Xác người la liệt, máu me bê bết.
Tất cả đều chết một cách tàn nhẫn.
Cậu cố nén cơn buồn nôn, lảo đảo đi xuống tầng 1.
Tình hình vẫn vậy, chỉ có máu, thịt và nội tạng.
Cậu không chịu nổi nữa, nôn khan tại chỗ.
Bước ra đường, cảnh tượng còn kinh hoàng hơn.
Và ở giữa biển máu đó...
"La la la la la~"
Hina đang nhảy múa vui vẻ trên những xác chết, miệng ngân nga những bài hát cha dạy khi còn nhỏ.
"Hina!"
Takt 1 gọi lớn, giọng run rẩy.
"Còn đứa nào nữa vậy?"
Hina khó chịu quay đầu lại.
Khi nhìn thấy người đó là ai, đôi mắt đỏ rực của cô khựng lại.
"Takt..."
Hina bật khóc.
Lần này không phải là nước mắt đau đớn, mà là nước mắt hạnh phúc.
Cô lao đến ôm chầm lấy cậu.
Giữa nơi tuyệt vọng nhất này, phép màu lại xuất hiện với cô.
"Cậu tỉnh lại rồi Takt!
Cái hôm đó cậu đã suýt chết, mình đã đóng băng thời gian của cơ thể cậu lại và tìm nơi an toàn để cứu cậu.
Mình đã đi rất lâu và rất xa luôn đó, đến khi mình đến được đây.
Có vẻ như bọn chúng có thể phá giải được trạng thái đóng băng thời gian cơ thể nhỉ?
Cũng giỏi thật đó!"
Hina nói liến thoắng, giọng điệu ngây thơ như một đứa trẻ khoe thành tích.
"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy Hina?"
Takt 1 kinh hoàng hỏi.
"À... sau khi mình đưa cậu đến đây, bọn chúng đã nhốt mình lại rồi tra tấn," Hina kể lại tỉnh bơ.
"Sau đó mình đã thoát ra và giết sạch bọn chúng.
Bọn chúng đáng bị như vậy đúng không?"
Cô nghiêng đầu mỉm cười: "Tất cả Asahina Takt, trừ hai ta, đều đáng chết."
"Nhưng bọn họ đều là Asahina Takt...
Hina à!
Cậu vừa giết chúng ta đó!"
Takt 1 hét lên.
"Bọn chúng không phải chúng ta, Takt à... bọn chúng chỉ là những phiên bản khác thôi," Hina nhìn sâu vào mắt cậu, đôi đồng tử đỏ rực xoáy sâu vào tâm can.
"Nếu bọn chúng là chúng ta, thì bọn chúng đã không bắt nhốt và tra tấn mình.
Và mình cũng không phải giết tất cả bọn chúng rồi!"
"Cậu điên rồi!"
Takt 1 sợ hãi lùi lại.
"CHẾT ĐI!"
Takt 13 từ đống đổ nát lao ra, mũi kiếm nhắm thẳng vào lưng Hina.
Cô nhẹ nhàng né sang một bên rồi đá hắn văng vào ngôi nhà gần đó.
"Cậu đang làm cái gì vậy Hina?
Dừng lại đi!"
Takt 1 vội vã nhặt thanh kiếm rơi dưới đất, lao về phía Hina ngăn cô lại.
Cô bắt lấy lưỡi kiếm bằng tay không.
Lưỡi kiếm sắc lẹm cứa vào tay, khiến vết thương cũ toác miệng, máu lại nhuộm đỏ hai bàn tay cô.
Keng!
Hina hất văng cây kiếm của Takt 1 ra xa.
Cậu lùi lại, không dám tin người trước mắt là Hina.
"Nó là thằng đã bắt và tra tấn mình, mình không thể để nó chết dễ dàng vậy được!"
Hina gầm gừ.
CHÁT!
Takt 1 tát mạnh vào má Hina, mong rằng cái tát đó sẽ giúp cô tỉnh lại.
Nhưng không.
Lần đầu tiên, cậu nhìn thấy sát khí thực sự trong đôi mắt cô.
Cô đẩy mạnh cậu ngã xuống nền đường đầy máu.
"Cậu hãy ở yên đấy Takt," cô lạnh lùng ra lệnh.
"CHẾT ĐI!!!"
Takt 13 gào lên, lao tới từ phía sau với một thanh sắt nhọn.
PHẬP!
Tiếng thịt bị xé toạc vang lên khô khốc.
Cú đâm xuyên qua tim...
Takt 1.
Cậu đã thấy Takt 13 lao đến.
Cậu nhanh chóng đứng dậy, dùng chút sức lực cuối cùng đẩy Hina ra và đỡ thay cô nhát đâm chí mạng đó.
"TAKT!!!"
Roẹt!
Cơn thịnh nộ bùng nổ.
Chỉ trong một phần nghìn giây, cơ thể của Takt 13 bị Hina dùng năng lượng phân rã thành cát bụi, không còn sót lại một mảnh xương.
Takt 1 nằm thoi thóp dưới nền đường lạnh lẽo.
Máu từ ngực cậu trào ra, nhuộm đỏ chiếc áo blouse trắng tinh.
"Cậu bị ngốc à?
Dù có ăn cú đâm đó mình đâu thể chết?!"
Hina lao đến, ôm lấy cậu, vừa khóc vừa trách móc.
Cô cuống cuồng dùng khả năng đóng băng thời gian lên người cậu, nhưng bàn tay đẫm máu của Takt 1 đã ngăn cô lại.
"Để mình được chết đi Hina!
Mình đã không còn gì để hối tiếc cuộc đời này nữa rồi," Takt thều thào.
"Cậu điên à?
Cậu sẽ sống!
Chúng ta sẽ lại được sống những ngày tháng như xưa!"
Hina gào lên trong tuyệt vọng.
"Mới đầu khi cha mất, mình đã rất buồn, mình chỉ có một mình...
Nhưng khi có cậu, cuộc sống mình có thêm màu sắc.
Mình cảm nhận được mình có thêm một người thân...
Mình không có gì để hối tiếc cả... vì mình...
đã được ngắm... hoa anh đào rồi mà... phải không?"
Takt 1 mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt dần mờ đi rồi tắt hẳn.
Hina đã không kịp đóng băng cơ thể cậu.
"Đừng mà...
đừng chết mà Takt!
Đừng mà..."
Hina gào khóc thảm thiết, ôm chặt lấy cái xác đang dần nguội lạnh.
Cơn mưa lớn bất chợt đổ xuống, gột rửa những vết máu trên mặt đường, hòa cùng nước mắt của cô.
Cô cứ ngồi đó, ôm lấy Takt.
Mái tóc đen của cô dần chuyển sang màu trắng xóa.
Những lọn tóc bay phấp phới trong không trung, tỏa ra nguồn năng lượng hủy diệt, xóa sạch sự tồn tại của Thế Giới đầy tội lỗi này cho đến khi không còn gì cả.
Hina đứng dậy giữa hư không trắng xóa.
Cô nhìn vào lòng bàn tay mình, vết chém do chính Takt 1 gây ra vẫn còn đó.
Cô dùng băng gạc băng bó chúng lại một cách vụng về, quấn kín đến tận cẳng tay.
"Cha đã sai rồi, cha à."
Hina thì thầm với khoảng không vô định.
Cô tiếp tục bước về phía trước.
Mái tóc trắng dần chuyển đen trở lại.
Cô bắt đầu hành trình xuyên qua các Thế Giới, dùng năng lực của Tử Thần đem đến cái chết đau đớn và tuyệt đối cho mọi Asahina Takt mà cô gặp.
Chân thể: Tử Thần - Một Thực thể Thăng Hoa đem đến cái chết tuyệt đối, không thể đảo ngược cho mọi thứ bị cô giết chết hoặc phủ định sự tồn tại.
Takt (phiên bản hiện tại) đứng lặng một bên trong ký ức đó, chứng kiến tất cả nỗi đau thấu trời xanh của cô gái mang tên Hina.