Khác [ Fanfiction Fine & Shade ] Quay trở về hiện thực ( Drop )

[ Fanfiction Fine & Shade ] Quay Trở Về Hiện Thực ( Drop )
Tỉnh dậy đi..


Ngân đứng đó, nhìn em rắn thè lưỡi sắp bò lên giường Rein.

Ối giời ơi, nghĩ tới cảnh nó nhe răng cắn chị, tự nhiên thấy cắn rức lương tâm quá trời.

Giờ hối hận cũng không kịp rồi, chẳng lẽ chui vào bắt con rắn ra, lỡ nhỏ Rein phát hiện thì sao.

Em rắn bò chầm chậm đến chiếc giường.

Đôi mắt vàng ranh mãnh của nó lóe lên, nhìn thấy mục tiêu trước mắt.

Nó nhảy dựng lên, phùng mang, nhe răng nanh ra.

Úi cha, sao giống rắn hổ mang thế.

Nó lao vun vút định cắn phập vào chiếc cổ trắng ngần của nàng công chúa xinh đẹp.

Nào ngờ nàng ta trở mình đột xuất, lăn ra chổ khác ngủ tiếp.

Con rắn vì thế mà hụt đà, cắn phập vào cái nệm giường.

Làm rụng hết mấy cái răng của ẻm.

Em rắn hổng bỏ cuộc, nó chờm lên, định nhảy lên phun độc vào mặt Rein, cắn không ăn thua với cô rồi.

Chưa kịp phun thì Rein co chân lên sút vào đầu nó cái Bốp.

" hêy.

Fine, chị sẽ bảo vệ em!!

"

Rein nằm mơ, hình như mơ thấy mình là siêu nhân bảo vệ em gái nên vô tình đá con rắn cái bốp.

Làm em rắn bay xa đập thân vào vách tường, vách tường vì thế mà nứt rạn đi một đường.

Hic hic.... tại sao lại đối xử với em rắn như vậy chứ.

Tâm hồn mỏng manh của ẻm đã tổn thuơng sâu sắc.

Em rắn trườn dậy, đầu óc không biết mấy ngôi sao sáng ở đâu quay vòng vòng trên đầu.

Nó bỏ cuộc, bò ra khỏi phòng, luồng mình qua khe cửa mà xách dép bỏ chạy.

Ở trong căn phòng này 1 giây nữa thôi nó sẽ bị Rein đá chết mất.

Và đây, em rắn_ chính là người duy nhất biết được một vị công chúa thùy mị nết na như Rein, lúc ngủ lại mất nết như thế nào......

Ngân đừng ở ngoài không biết chuyện gì xảy ra bên trong.

Sốt ruột quá trời.

Em rắn ẻm làm việc kiểu gì mà sao giờ ở trỏng không nghe thấy tiếng gì cả.

Hay Rein bị nó cắn trúng độc tắt thở rồi?

Nếu Rein bị cắn ít gì cũng phải hét lớn lên chứ, sao im ru rú vậy?

" rắn ơi, rắn ơi, Rein chết chưa rắn?

"

Ngân lẩm bẩm trong miệng, e hi hi, giờ mới phát hiện ra, Ngân có khả năng nói chuyện với động vật.

Thặc là vi diệu!

Ngân đứng nhìn chăm chăm vào cửa sổ, thấy Rein vẫn ngủ yên bình.

Không chú ý ở dưới đất, em rắn đã bò luồng qua chân Ngân từ lúc nào.

Trời xui đất khiến...

Rắn bị lạc trong lâu đài, nhà gì đâu mà quá trời lối rẻ, đường hầm.

Con Rắn vô tình bò vào một căn phòng, căn phòng này rộng gấp mấy lần cái chuồng nó ở, lại còn sơn màu tím hường phấn nữa.

Một cảnh tượng đập vào mắt nó.

Nó thấy, một chàng trai tóc tím đang ngồi ghi ghi chép chép gì đó trên bàn làm việc.

Shade hôm nay thức trắng để con im cho xong mấy cái thuế của người dân.

Giờ vẫn chưa được ngủ.

Đúng là quốc vương tương lai khổ thiệt.

Con rắn thấy trai đẹp, mê tít thò lò.

Ngay lập tức nó bò tiến gần lại cậu.

Đây là Phong tục sinh sản của loài rắn:

Nếu rắn cái thấy một chàng rắn đực nào đẹp trai, phải đi đến cắn vào đuôi chàng rắn đực.

Ý nghĩa của việc cắn này nhằm mục đích đánh dấu của riêng và vết cắn này được tượng trưng cho việc hôn ước giữa rắn cái và rắn đực.

Shade thặc là xấu số, đẹp trai đến nỗi động vật nó còn mê.

Em rắn mon men tới.

Luồng ra đằng sau, định cắn vào chân Shade thì may quá...

Shade nhìn thấy nó kịp.

Nhưng anh chưa kịp phản ứng thì em rắn đã co đuôi lên.

Phùng man, nhe răng, nhảy lên cắn vào cánh tay anh.

Phập♥

Vết cắn tình yêu, em rắn đã trao trọn trái tim của mình vào vết cắn ấy.

Shade đau điếng, anh nhăn mặt, tay siết chặt bụng con Rắn ném ra ngoài cửa sổ.

Con rắn bị ném ra ngoài, xui, thân nó lại đập vào một cái thân cây xù xì.

Nước mắt rắn chảy ròng ròng... chua xót.

Trái tim rắn vỡ vụn thành từng mảnh.

Tại sao chàng lại đối xử với rắn như vậy.

Hic hic.

Shade ôm lấy cánh tay, đau như tê liệt.

Lúc này muốn hét lên cũng chẳng dám, cung nữ trong cung đang ngủ say, anh sợ sẽ đánh thức họ.

Vết cắn của nó không biết bao giờ trở nên tím ngắt.

Lúc nhỏ anh từng được thái y dạy cho kĩ năng khi bị rắn cắn, tuyệt đối không được đụng vào vết thuơng.

Nhưng chẳng lẽ ngồi đây mãi, lúc nãy Shade có nhìn thấy đuôi con rắn lục này màu đỏ, chắc chắn là rắn độc rồi.

Nhưng sao bao nhiêu năm nghiên cứu, loài rắn này anh chưa bao giờ thấy qua.

Bàn tay tê đến tím ngắt.

Anh mím môi, giờ làm sao đây?

.....

Ngân thất vọng lê từng bước về phòng.

Tức thiệt á, Rein vẫn chưa chết.

Con rắn chết tiệt vô dụng, bà mà tìm ra mày thì đừng trách sao bà ác nhá!!

Đi đến cửa tự nhiên nghe thấy tiếng ư ứ của ai.

Đó đến khi mở cửa ra, mắt Ngân trợn tròn lên.

Ôi trời đất ơi!!

Tên hoàng tử này ngủ sao không lên giường ngủ mà nằm dưới đây.

Ngân khều khều lưng hắn.

" cha nội, lên giường ngủ dùm con "

Tên này ngủ gì say thế, lay mãi chẳng dậy.

Chạm vào da hắn sao thấy lạnh băng.

Hơ, Ngân lật người hắn lên, ôi mẹ ơi, môi hắn trắng bệt, người thì lạnh toát.

Ủa... sao tay hắn ở đây chảy máu.

Ngân lại một lần nữa đứng tim.

Đây là vết cắn mà, nhìn hai cái dấu in trên da là biết rồi, chỉ có rắn mới có dấu răng lạ vậy thôi.

đừng có nói là.... con rắn đã cắn hắn nhá.

Không còn điều gì nghi ngờ nữa rồi.

Ngân bật dậy, đỡ người hắn lên.

Đặc điểm của loài rắn lục đuôi đỏ này chính là khi bị nó cắn, chỉ chưa tới 1 tiếng, người bị cắn nhẹ thì bại liệt nửa người, nặng thì tử vong.

Phải đưa hắn tới thái y gấp, chỉ có thái y mới cứu được, nếu không hắn chết mất.

" ư...cô....

"

Miệng hắn lắp bắp, đôi mắt cứ như mở không lên.

Cạn kiệt sức lực đến vậy sao?

" không sao đâu.

Tui sẽ đưa anh tới thái y, ráng chờ nhé "

Nói rồi Ngân khoác tay hắn lên vai.

Cảm nhận được tay hắn lạnh ngắt.

Chuyện cũng là do Ngân gây ra, hại nữ chính không thành, nam chính lại lãnh hậu quả.

Thật là.

Sao tên này nặng dữ không biết.

Ngân lê từng bước từng bước, chậm quá rồi.

Phải nhanh hơn nữa.

Thế là cả hai cứ nèo nẹo mà đi.

Lúc này đây, tự nhiên cảm thấy lâu đài này dài ra cả chục thước, đi hoài mà chả thấy điểm dừng.

Khoác tay hắn, ở khoảng cách gần thế này, hắn yếu đi như nào, thở khó khăn ra sao Ngân biết hết.

Vì thế Ngân càng phải vác hắn đi nhanh hơn.

Khổ nỗi người hắn nặng như đá, lôi hắn đi mà mồ hôi ướt đẫm cái chán.

" khô..ng ... kịp đâu..

"

Tiếng nói đức quãng, Ngân khựng chân lại, sao rồi?

Bỏ cuộc hả?

" sao lại không kịp, tôi đưa anh đến thái y nhanh í mà "

" không kịp...

đâu.

Tôi r..a sao... tôi biết... mà "

Lời hắn nói làm Ngân thêm sợ hơn.

Đừng nói hắn sắp chết nhá.

Hổng chừng ngày mai ở đây có đám tang, hắn mà chết rồi thì khác gì việc Ngân thành quả phụ.

Mới lấy chồng chưa được bao lâu mà thành quả phụ òi.

Không đâu!!

Ngân chưa chết thì hắn không được chết.

Ngân chợt nhớ ra lời mẹ bảo.

Ờ ha!!

Sao không làm cách này.

Ngân để hắn ngồi dựa vách tường.

Xé toạt miếng vải trên áo rồi buộc ở phía vết cắn thật chặt để ngăn chất độc đừng truyền đến.

Xong rồi Ngân vạch tay hắn ra, dùng miệng hút lấy từng ngụm máu tím ngắt phun ra ngoài.

Đây là cách tốt nhất để ngăn độc chạy vào người.

Ngân cứ thế hút từ tay hắn rồi lại phun ra.

Hắn ta nheo mắt.

Cứ làm thế, đến một lúc lâu sau đó, hắn hình như đỡ hơn rồi.

Sắc mặt dường như có chút thần khí.

Lúc hắn mở mắt được, Ngân mới dám dừng lại.

Sao tự nhiên... ngân cảm giác cổ họng mình đắng đến nghẹt cổ.

Đầu lên cơn nhức, cổ họng Ngân lúc này như lửa nung, sao nó khô ran à.

" cô... ?"

Hắn vừa mới cất giọng thì thân ảnh đó ngã gục xuống người hắn.

Miệng cô công chúa tóc hồng đó vẫn còn vương lại vệt máu tím ngắt đó.

Hắn ta mở to mắt, lay người Ngân.

Sao thế này??

Nhìn thấy tay mình không còn vệt máu tím, hắn nghi ngờ, lại chắc chắn hơn khi nhìn thấy đôi môi của Ngân đọng lại thứ chất nhầy màu tím.

Cô ta đã hút chất độc trong tay mình ra sao?

Hắn lắc người Ngân mãi mà chả thấy động tỉnh gì cả.

Càng làm hắn hoảng hơn...

" nè... tỉnh dậy đi !!

"

.......
 
[ Fanfiction Fine & Shade ] Quay Trở Về Hiện Thực ( Drop )
Nếu người đó là tui thì sao?


Ngân tỉnh lại.

Mở mắt ra, đập vào mắt lại là bức tường màu trắng đó.

Lại ngửi thấy mùi thuốc nam ngào ngạt, chắc đây lại là chỗ của Thái Y.

Tính đi thì vào đây nằm cũng được 2 lần rồi, nhưng lần này thì khác, không còn thấy bóng hắn ngủ gục trước đầu giường nữa.

Người đang ngủ gục trên giường lúc này không phải là hắn mà là Rein.

Chắc ngày hôm qua tới giờ chị ta ngồi đây chăm sóc cho Ngân, cảm động quá man.

Hic hic...

" Fine, em dậy rồi à ?

"

Nàng công chúa tóc xanh lim dim mở mắt.

Nhìn thân người tiều tụy thế nhưng nhìn sao vẫn thấy đẹp, chậc chậc... hèn chi tên Shade đó yêu say đắm là phải.

" Tui thức lâu rồi...

"

Tự nhiên mụ ta chạy xộc tới, sờ chán, sờ tay Ngân tùm lum.

Vẻ mặt lo lắng hơn bao giờ.

" em thấy đỡ chưa?

Có thấy khó chịu không?

Có khát nước không?

Chị lấy nước cho em nhé "

Cảm thấy một sự giả tạo không hề nhẹ ở đây -_-

Chắc lại đang giả bộ mình thánh thiện, hiền lành, tốt bụng đây mà.

Khó ưa ghê!!

Ọc ọc ọc!!

Ngân chưa kịp nói gì tự nhiên cái bụng nó reo ầm lên.

Cần nạp thêm năng lượng.

Quên nữa, ngày hôm qua chưa có gì bỏ bụng hết á.

Giờ đói muốn xỉu luôn.

" em đói hả??"

" ừa.

Kêu người hầu nấu tôm hùm cho tui ăn coi.

"

Hé hé hé.

Bị bệnh sướng thiệt, sai gì nhỏ Rein cũng làm.

Khỏi cần động tay động chân, chỉ cần búng ngón tay thôi.

Đâu như ở nhà, Ngân toàn bị mẹ sai vặt, bị bệnh cũng phải tự nấu cháo mà ăn nữa....

" thôi em ráng nhịn đi nha "

" là sao?

"

Ngân tròn xoe mắt nhìn Rein.

Hỏi người ta đói bụng không, người ta bảo đói phải nấu cho người ta ăn chứ, nhịn nhịn cái gì.

" hôm nay là 30-4 mà "

" thì sao?

"

" thì nữ hoàng cho nữ hầu về quê ăn tết 30/4 hết rồi.

Không ai nấu cho em ăn đâu.

Nhịn đi em ^^"

Ủa ủa?

30/4 chỉ có Việt Nam mới cho nghỉ thôi mà.

Hành tinh kì diệu cũng có ban hành nữa hả?

Chòi oi.... mới nghe luôn đó.

" vậy thôi, không ai nấu thì chị nấu đi, tui đang đói !!"

Tự nhiên Rein bĩu môi, tỏ vẻ đau khổ tột cùng.

" thôi.... em im đi... em im đi!!

Em có biết là bàn tay xinh đẹp, mong manh dễ vỡ của chị chưa bao giờ đụng tới nồi chảo không?

Sao em lại bắt chị làm chứ.... với lại trong bếp dầu mỡ không à, chị không muốn khuôn mặt trắng trẻo của chị phải dính dầu đâu!!"

Ngân liếc Rein một cái.

" ý chị là seo ?

"

" bụng chị cũng đói lắm á.

Em rãnh thì giờ nấu cho chị ăn đi "

Chuyện gì đang xảy ra?

Hồi nãy ai lo lắng cho ta xém khóc, bày đặt hỏi han quan tâm này nọ.

Giờ trở mặt 180 độ, bắt người đang bệnh phải nấu cơm cho người khỏe ăn.

Thặc là nhẫn tâm.

Bụng réo liên miên, nó cần thêm năng lượng, bắt buộc Ngân phải lết xác xuống bếp.

Nấu gì giờ ?

Nghĩ mãi chả biết nấu cái gì.

Nấu cái gì cũng khó hết trơn á, kho cá khó lắm, chiên trứng cũng khó nữa... thôi thì.... nấu mì gói ăn liền đi là dễ nhất.

Ngân nhớ ra, tháng trước xuyên không có cầm theo gói mì tôm chua cay.

Nhỡ tận thế xảy ra có cái để ăn.

Đúng là bây giờ nó mới cần thiết.

Ngân cầm gói mì trong tay, lật xuống đằng sau xem thử và.... chết cha!!

Hết hạn sử dụng rồi!!

Kệ.

Dù gì ăn vào cũng đau bụng thôi chứ có chết đâu.

Ầu, còn đủ 2 gói luôn nà.

Thôi, nấu mì lẹ.

Xin giới thiệu các bước để nấu mì:

Bước 1: xé mì ra và cho vào tô.

Bước 2: bỏ hạt nêm gia vị vào.

Bước 3: chế nước sôi vô và.. chỉ còn việc thuởng thức.

Cơ mà bây giờ nước chưa sôi gì hết trơn.

Ngân và Rein ra vườn hoa lấy mỗi đứa 1 cuốn đoremon đọc đợi nước sôi.

Ủa??

Sao nước lâu sôi thế nhỉ?

Kệ, đọc truyện tiếp.

Rein và Ngân lo chăm chú đọc truyện mà quêm ấm nước trong bếp....

Phòng bếp.

Nước sôi ùn ụt ùn ụt.

Đến nỗi 1 ấm nước, cạn lại còn nửa ấm.

Nhiệt độ nóng quá, lửa cháy bắt đầu phừng phừng và cháy lan ra mấy bao gạo gần nó.

Và..... nổ bếp gas...!!

Bùm bùm bùm.

Tiếng trong phòng bếp vang lên, khói bắt đầu bay mù mịt.

Ở vườn hoa, Rein bỗng nghe thấy tiếng gì bùm bùm.

Cô quay sang khều vai Ngân.

" Fine ơi, hình như trong nhà bếp có tiếng gì lạ lắm em ạ..."

" hả???

"

Ngân chợt nhớ ra... chết cha rồi, ấm nước..

ấm nước!!

Ngân vứt cuốn truyện, xốc váy chạy ào vào bếp.

Và bây giờ là một cảnh tượng khủng khiếp diễn ra.

Ôi mẹ ơi... cháy... cháy!!

" bớ người ta, cháy nhà.

Dập lửa, dập lửa !!"

Mới nói chữ " Dập lửa " tự nhiên một xô nước đổ ào vào người Ngân.

Trồi ôi là trồi.

Ngân kêu dập lửa trong bếp mà bà Rein hậu đậu bả lấy nguyên xô nước bả dập vào người Ngân.

Ngân tức quá, hét ùm lên.

" Tui kêu chị dập lửa chứ không phải kêu chị dập tui "

" ủa, chứ hổng phải em bảo chị đổ nước vào người em à ?

"

" đồ lãng tai!

Mau lấy nước cho tui "

Ngân lấy tấm rèn trên cửa sổ quật quật vào đám lửa trên bếp.

Rein chạy vào xối từng xô nước mát vào bếp nhưng chẳng ăn thua gì.

Lửa cháy phừng phừng, ngày một lớn.

Từ bao giờ đã cháy hết kho gạo rồi, kì này nữ hoàng mà biết thế nào cũng...

ặc ặc..

Tiêu đời Ngân rồi, người hầu thì về quê hết, đâu còn ở đây mà kêu cứu.

Đúng rồi, gọi cứu hỏa.

Ngân liền móc trong túi ra cái điện thoại.

Định bấm nút, Mà số cứu hỏa là 112 hay 113 hay 114?

115?

116?

Ơ, nhưng ở đây đâu có cứu hỏa đâu mà gọi.

Một tiếng rầm vang lên nữa.

Ngân nhìn lại, ôi trời, mấy cái cây cột trên trần nhà, chúng đỗ rụi cả rồi.

Nhỡ chúng ngả xuống đè mình chết ngắc thì sao.

Không, tính mạng quan trọng, điều cần làm lúc này là phải dẫn Rein ra khỏi đây.

Nhưng...

Rein đâu mất rồi?

" Fine... coi chừng phía trên em kìa "

Là giọng của Rein.

Ngân quay lại, rồi nhìn lên trời..... một cây cột trần nhà sắp rơi xuống.

Như này thì tiêu Ngân rồi.

Bị đè sẹp lép luôn cho coi, cái cây còn có lửa nữa, hic... hic..

Chết Ngân rồi.

" á...

"

Một tiếng á vang lên.

Cái cây rớt xuống.

Ơ... sao Ngân không thấy đau đớn gì hết nhỉ?

Quay xuống sau lưng...

Rein?

Chị ta lao ra đỡ cho Ngân.

Cái cây rơi xuống đập vào lưng Rein một cái đau điếng, khúc gỗ có lửa.... lưng chị giờ bị phỏng nặng.

Chị ta khuỵ xuống... nè...

đừng ngất chứ.

Bỗng trong phòng mát dịu lại, không còn nóng hừng hực nữa.

Những ngọn lửa cháy đâu mất cả rồi?

Là do hắn.

Hắn đứng trước mặt Ngân, tay cầm quyền trượng, chỉ cần giơ lên một cái, hóa phép, ngọn lửa dữ tợn biến mất ngay lập tức.

" tôi chỉ đi một chút thôi mà cô lại gây họa rồi !!

"

Hắn hằng hộc bước tới, ban cho Ngân ánh nhìn đầy sát khí.

Tên Shade đó bế phốc người Rein lên, nhẹ nhàng đưa chị ta tới Thái Y.

Khuôn mặt lo lắng, sợ hãi chưa từng thấy.

Đối với nhẹ nhàng Rein như thế đấy, còn đối với Ngân?

Ngân đứng đó nhìn bóng lưng hắn đang bế Rein đi.

Tự nhiên ghanh tị dễ sợ.

Trong lòng tự đặt ra câu hỏi.

Nếu đó là tui, anh sẽ dịu dàng như thế chứ...?
 
[ Fanfiction Fine & Shade ] Quay Trở Về Hiện Thực ( Drop )
Ăn trúng quả đắng


Ngày hôm ấy thật u ám....

Hắn ta lo lắng đến mức phải thức trắng cả đêm để chăm sóc cho Rein.

Bàn tay ân cần, dịu dàng sờ vào trán chị ta, vắt khăn lau khô cho người giúp Rein hạ nhiệt.

Ngân đứng một góc nhìn theo, nhìn từng hành động lo lắng quan tâm của hắn, sao thấy khó chịu ghê.

Ước gì Ngân cũng được hắn ta dịu dàng chăm sóc một lần như vậy.

Hờ hờ... một ước mơ xa vời vợi, mãi mãi là mơ thôi, ừ mà mơ cũng hổng có nữa.

Hic.... tủi thân dễ sợ.

" 18 tuổi đầu mà nấu có tô mì thôi cũng không xong nữa, đầu óc cô để đâu vậy?

"

Ngân buồn hiu, mắt díp díp lại, buồn ngủ chết được.

Đang yên đang lành tự dưng hắn quát ầm lên.

Muốn lủng màn nhĩ luôn.

Hắn ta tức giận trách mắng, nóng hừng hực.

Ừ thì tại không bảo vệ được cho nữ chính, nam chính ức chế quá phun bậy bạ đây mà....

Nghe hắn chửi, Ngân tức quá đứng bật dậy.

Hứ, nghĩ sao... trong cung hổng có ai, nấu cho tô mi ăn là mừng rồi đó, xảy ra tai nạn cái một hai vào trách Ngân không.

" hỏi câu là biết ngu rồi đó.

Đầu không để trên cổ chứ để ở đâu.

"

" còn nữa.

Cả kho gạo trong bếp bị cô làm cho cháy xém hết rồi.

Giờ tính sao đây ?

Kêu phụ vương cô qua đây đền nhá !!

"

" hứ... tại cái bếp nó cháy chứ tui có biết gì "

Hu hu.... oan ức quá đi thôi.

Có cố tình đâu mà chửi người ta ầm ầm kìa.

" thôi... hai người đừng cãi nhau nữa "

Nghe cái giọng thanh thanh là biết của ai rồi.

Nữ chính đã tỉnh.

Chị ta yếu ớt mở mắt, ùm sùm quá nên tỉnh luôn rồi.

Tên Shade đó thấy chị tỉnh dậy, vội chạy lại bên giường chăm sóc.

Lại nữa rồi... cái cảnh hắn ăn cần chăm sóc vị công chúa tóc xanh lại đập vào mắt.

Khó chịu rồi đó nha.

" Rein, cô có thấy đau ở đâu không ?

"

" kh..

ông.

Chỉ là cái vai...

"

Ayyy, chướng mắt vãi chưởng.

Không thể chịu nỗi nữa rồi, Ngân hậm hực bước ra khỏi phòng, nhường chổ lại cho hai người họ.

Không thèm làm kì đà cản mũi nữa.

Thấy có 1 cái lon nằm trơ trụi chắn ngang đường, tức quá đá một phát, ai dè cái lon nó bay lên trời rồi rớt trở lại, trúng cái đầu.

Hu hu, đầu đau ê ẩm,xui quá mà.

đúng là cái ngày xúi quẩy...

...

Hôm sau, Rein vẫn nằm viện.

Ngân lại giả bộ làm một đứa em gái ngoan hiền chăm sóc ả.

" Hic hic....

Fine ơi.

Cái vai chị bị phỏng thế này rồi... hức.. hức.

Sao sau này sao chị lấy chồng được đây "

Khóc nữa, khóc mãi.

Cái vai phỏng có tí xíu mà cũng than.

Hồi đó Ngân đây nấu cháo, không cẩn thận nồi cháo đổ xuống phỏng cả 2 bàn tay, người ta có than khóc cái gì đâu.

" Mệt chị quá chị ơi... chị im cho tui nhờ "

" Fine à...

"

" gì nữa "

" tự nhiên chị thèm đồ ngọt quá em ạ.

E he he... em có thể..

"

Rồi, nhìn cái ánh mắt đó là Ngân hiểu rồi.

Lại muốn Ngân lết xuống bếp làm đồ ăn cho ả chứ gì nữa.

Khỏi nhắc.

Ngân cũng tự lết xác xuống bếp, nói gì chứ, cũng tại Ngân mà vai nhỏ Rein mới bị phỏng, hổng chừng sau này Rein không lấy chồng được thiệt thì sao...ray rức lắm, với lại không chăm sóc nữ chính chu đáo nam chính lại trách.

Đi xuống bếp, đầu tiên phải làm là thắp nén nhang.

Cầu chúa cho con bình an vô sự, đừng có hỏa hoạn xảy ra như lần trước.

Bà Rein đang thèm đồ ngọt, thôi thì nấu chè đi.

Hí hí hí.. hổng phải khoe chớ...Ngân cũng giỏi lém á, ở nhà mẹ dạy làm đủ thứ.

Chè Ngân nấu thì khỏi chê rồi.

" cạch cạch cạch !!!

"

Tiếng dao bằm bằm cái thớt vang lên cạch cạch.

Ngân đang bằm bột ra, vừa làm vừa hát.

Tự nhiên hổng biết sao mà Ngân nhớ lại ba cái hình ảnh mà tên Shade đó ân cần chăm sóc nhỏ Rein.....

Tự nhiên Ngân thấy mình hiền ghê á.

Đã nấu mì cho nữ chính ăn, xảy ra tai nạn nam chính lại chửi ngược lại nữ phụ.

Đã không cảm ơn thì thôi chớ... còn nữa, đã bị chửi rồi mà giờ vẫn còn tâm trạng đi nấu chè cho nữ chính ăn.

Có con nữ phụ nào mà tốt với nữ chính như vậy không?

Lạ đời, càng nhắc càng tức.

Hình như Ngân quên béng mình là nữ phụ thì phải.

Rein, cô có thấy đau ở đâu không?

Kh..

ông, chỉ là cái vai...

" Cốp cốp cốp cốp!!

"

Nhớ lại lời nói dịu dàng của hắn với chị ta, trời ơi, Ngân tức quá đi thôi.

Cái tay cầm dao vô thức bằm cái thớt nghe cốp cốp.

Hic... cái thớt nó có tội tình gì.

Đôi mắt Ngân đảo qua hủ muối.

Một ý nghĩ lóe lên.... e he he, hay là....

Nhồi bột lại, rắc hết nguyên hủ muối vào, trút hết hủ sa tế vào.

Còn nữa, bỏ tiêu vào cho thơm.

Nhồi thêm cơm thiêu đã bỏ lâu vào bột trộn lại.

Bằm ớt đỏ bỏ vào.

Quậy quậy nhồi nhồi, lăn lăn dưới đất.

15 phút sau, một món chè thập cẩm lộn xộn đã ra đời.

Khoan, hai chén chè này đánh dấu X màu đỏ, kí hiệu hai chén chè này là của Ngân với Shade.

Một chén chè đánh dấu X màu đem, kí hiệu này là chén chè của Rein.

Rồi, bưng lên.

Ngân hớn hở bưng chè lên, chờ xem trò vui xảy ra.

A hí hí, chắc chắn ăn xong Rein cũng đau bụng cho coi.

Mới nghĩ tới thôi là Ngân sướng tít thò lò luôn.

" Rein ới Rein, ăn chè nè Rein ới "

Công chúa tóc xanh mới nghe thấy từ chè là mắt sáng rỡ lên, ối giời ơi, mấy ngày nay nhỏ thèm muốn chết.

" tèn tén ten, thơm chưa thơm chưa " ^^

Rein thèm nhỏ vãi, giựt lấy liền, Ngân liền cười thầm trong bụng, kì này Rein khỏi qua cửa luôn.

Nghĩ là vậy, ai dè tên Shade đó nhảy đâu ra, giựt lấy chén chè trong tay Rein.

" tôi ngửi thấy mùi gì đó lạ lạ ...

"

Hắn liếc qua chén chè.

Đôi mắt nghi ngờ lắm.Ngân toát mồ hôi, giựt lấy chén chè trong tay hắn, đừng phát hiện nghen trời.

" lạ đâu mà lạ, tự nhiên giựt chè của chị Rein, chén này mới là của anh nè "

Nói rồi Ngân cười cười đưa cho hắn chén chè có dấu X màu đỏ.

Tên hoàng tử đó giương đôi mắt đầy nghi ngờ nhìn Ngân làm nhỏ lạnh cả sống lưng.

" bình thường cô đâu có tốt đến vậy..

"

" anh nghi ngờ tui bỏ độc vào chè cho Rein à.

Tui đâu có ác đến mức phải hại chị mình.

Đúng hông Rein?

"

Rein gật đầu, ừ, làm gì Fine cute lại hại nhỏ được.

Hắn lại nhìn chằm chằm Ngân, eo...

đáng sợ quá.

Chúa ơi, đừng cho hắn phát hiện nha chúa, chết con.

" kì lạ nhỉ.

2 cái chén này có dấu X màu đỏ, sao chén chè của Rein dấu X lại màu đen ?

Hay là...

"

" hay là gì?

Tui nói cho mà biết, tui còn lâu mới làm ba cái chuyện hèn hạ đó.

Có cần tui măm hết chén này luôn cho xem hông.

"

" biết sao được.

Nốc hết thử coi có gì không ?

"

Hic... nói giỡn thôi mà kêu thiệt hả trời.

Rein ngây thơ không hiểu gì hết.

Hắn ta bước tới, đưa chén chè cho Ngân, cái mặt vênh vênh lên thấy ghét.

Lỡ nói rồi, nếu mà không măm thì hắn lại nghi ngờ.

Nhưng mà... nãy giờ Ngân bỏ tùm lum tà la vào trong chè, ăn vô lỡ....

" sao, sợ hả?

Chậc... vậy là trong đây có độc thật rồi "

Hắn nhềch môi cười.

Hứ, Ngân đây không sợ đâu.

Ngân giựt lấy chén chè, nhắm chặt mắt lại nuốc hết từng viên bột, tu ừng ừng hết chén trong ba giây.

Tưởng bà hông dám hả?

Ơ... cái lưỡi của Ngân....

Hic.... nóng quá?!

Cay xé lưỡi Ngân rồi.

" em sao vậy Fine ?

"

Rein lo lắng hỏi.

Tên Shade đó cười thầm trong bụng.

" Ha ha....

đùa với bố à con.

Ông đây biết tỏng âm mưu của mi rồi "

Lúc nãy hắn có đi ngang qua phòng bếp và vô tình thấy được việc làm phi pháp của Ngân.

Lâu lâu được đứng xem tuồng cũng hay.

" tui, tui hơi khó chịu, tui.... tui đi ra ngoài chút "

Mặt Ngân tái mét, xanh lè.

Chạy vào tolet.

Mẹ ơi, chết con!!

Hic.... hắn ta cao tay quá.

Hôm đó Ngân ăn trọn quá đắng.

Ăn xong chén chè đó bụng Ngân như sôi lên sùng sùng.

Ruột gan y chang bị nướng, nó nóng hổi.

Hic.... gậy ông đập lưng ông rồi.

Hu hu.

Đợi đấy, bà sẽ trả thù, bà sẽ trả thù!!
 
[ Fanfiction Fine & Shade ] Quay Trở Về Hiện Thực ( Drop )
Lại một Cuộc vui mới bắt đầu


Buổi sáng Vương quốc mặt trăng.

Sau cái ngày bị tên hoàng tử đó chơi một cú Ngân hận lắm.

Chắc chắn sẽ trả thù thôi, nhưng mà đầu óc ngu si sẵn nên chả nghĩ được cái quái gì cả.

Lăn lộn trên giường nghĩ ngợi mãi mà cũng có nghĩ ra được cái gì đâu.

" Thưa công chúa, nữ hoàng bảo người ra dùng bữa sáng "

Tiếng nói thanh thót của chị cung nữ vang lên làm Ngân sực tỉnh.

Tới giờ ăn nữa hả?

Ăn quài vậy.

Nói thiệt nha, từ lúc xuyên không tới giờ Ngân được bồi bổ quá chừng luôn.

Sáng ăn hai cử, trưa ăn 3 cử, tối ăn 4 cử.

Ta nói.... giàu có khác, ăn nhiều mà toàn đồ ăn ngon không à.

Ước gì Ngân được ở đây mãi, khỏi về thế giới hiện tại, chán thấy mồ, ở đây vui hơn. ^^

Ngân đi theo chị cung hầu xuống phòng ăn.

Trên chiếc bàn dài, dọc xuống toàn là món ngon, ngồi đầu bàn là nữ hoàng Malia, và sau là.... hắn!!

Úi giồi ôi, hôm nay Shade đẹp trai hơn thường ngày, nhìn cái dáng ngồi vắt chân sang chảnh của hắn là Ngân chảy nước miếng ròng ròng luôn.

Cái tướng ngồi thôi mà cũng men nữa!!

Ngân thích quá nhào tới, nhấc ghế ngồi cạnh hắn.

Được ngồi kế trai đẹp.

Hạnh phúc quá man.

" Đi ra chỗ chỗ khác mà ngồi "

Xoảng xoảnng xoảng!!

Hic.. tiếng trái tim vỡ vụn.

Tên Shade đó đá cái ghế của Ngân sang chỗ khác.

Phũ phàng!!

Ngồi cạnh cũng hổng cho nữa.

Cái giọng lạnh băng vang lên, hắn nói mà không thèm liếc tới Ngân luôn, trời ơi, khinh vừa.

Nghe cái giọng lạnh lạnh của hắn là Ngân hết muốn ăn cơm luôn.

Đành ngậm ngùi xách ghế qua chỗ Rein ngồi.

Nữ hoàng với quốc vương bước ra ngồi.

Thế là bữa tiệc ăn bắt đầu.

Ôi thôi, nữ hoàng với quốc vương nói nhiều hết sức, mà toàn chuyện trên trời không.

Ăn cơm không nói chuyện gia đình mà toàn nói chuyện dân chuyện nước không à.

Chán chế....

Không để tâm đến, việc trước mắt Ngân bây giờ là ăn thôi.

" e hèm.... công chúa Fine và con trai ta tính ra cũng ' chung chăn chung gối ' lâu rồi mà sao ....ta chẳng thấy tin vui gì hết nhỉ ?

"

Phụt?!!!

Cơm văng tùm lum.

Ngân nghe câu đó xong sặc luôn.

Ặc ặc.... nghĩ sao.

Từ hồi về đây sống, có bao giờ ngủ chung đâu mà bảo chưa thấy tin vui.

" Công chúa Fine định chừng nào mới đem tin vui cho ta đây ?

"

Nữ hoàng liếc nhìn Ngân, bàn tay thon dài vuốt nhẹ mái tóc.

Đừng có nhìn thế chứ, tay chân Ngân lạnh ngắt luôn.

Ý nữ hoàng đã rõ thế rồi.

Trong sách khoa học có bảo:

Tinh trùng + trứng => em bé

Có trứng mà hổng có tinh trùng, sao ra em bé ?

Hic.... nhìn ánh mắt nữ hoàng kìa.

Đáng sợ quá, ánh mắt đó y chang bà ngoại Ngân luôn í, cứ như đang muốn nói rằng: " ta già rồi, ta muốn bồng cháu, sinh cháu cho ta ẵm " vậy.

Eo ơi...

....

Tối hôm đó Ngân trằn trọc không ngủ được.

Tối hôm ấy sao nóng hừng hực, muốn bốc hỏa.

Nghĩ tới máy câu nói của nữ hoàng mà còn khó ngủ hơn.

" công chúa fine định chừng nảo mới đem tin vui cho ta đây ?

"

Cái câu nói ấy cứ vang vẳng trong đầu.

Ngân lăn qua lăn lại, vẫn không ngủ được, bực mình quá.

Hic.... lại nhớ mẹ nữa rồi, muốn về nhà quá đi.

Nhìn vào đồng hồ.

Hơn 12h rồi cơ, sao tên Shade đó vẫn chưa vác mặt về đây nhỉ?

Ờ ha, hôm nay hắn bảo có việc phải bàn ở vương hạt đậu nên về trễ thôi.

Mới nghĩ tới, bỗng dưng ngoài cửa có tiếng cộc cộc.

Sau đó là hình ảnh quen thuộc lê lết bước vào.

Mới bước vào chưa được 10m là ngửi thấy mùi rượu rồi đó.

" ư... hư "

Hằn ta lừ thừ, trông mệt mỏi, mặt đỏ ran.

Gì vậy trời?

Hắn ta bị say rượu sao?

Eo ơi...

Ngân bước xuống giường đỡ hắn về chiếc giường màu tím.

Ngườu gì nặng dữ.

Ngân cố dữ lắm mới lôi hắn về được.

Xong rồi mệt muốn chết chưa kịp nghĩ mệt thì bỗng nhiên bàn tay ai đó kéo Ngân bật ngửa về phía sau.

Cả người té xuống giường, đau ê ẩm.

Không biết từ đâu thân người to lớn ấy lại đè xuống người Ngân.

" Rein....

Rein..

"

Tiếng hắn thềo thào nói.

A ha...

đến lúc say cũng gọi tên chị ta.

Mà khoan đã, hắn đang..

Hắn thô bạo cởi cái áo ngủ của Ngân ra.

Ôi mẹ ơi.

" Này.

Anh nhầm rồi, tôi là Fine !!

"

Ngân cố hét lên, nhưng bờ môi ấy lại bao quanh đôi môi đỏ mộng từ lúc nào.

Ngân cố vùng vẫy, nhưng không thể thoát ra được...

[ Khúc sau là cảnh XXX không dành cho trẻ em.

Cắt cắt!! ]

Ở một thế giới khác xa với hành tinh kì diệu...

Một tòa lâu đài cũ kĩ nằm sâu hun hút trong rừng u ám tối tăm.

Xung quanh đều là màn đêm bao trùm, không một tiếng động, yên tĩnh đến lạ thuờng.

Ở tận trên cao tòa lâu đài ấy có một bóng dáng chàng thanh niên nào đó đang ngồi vắt chân trên ngai vàng.

Xung quanh hắn phát ra khí đen ngùn ngụt.

Hắn ngồi đó quan sát quả cầu pha lê đen bóng loáng.

Trong quả cầu chợt hiện ra hình ảnh ấy...

Hắn ta xem xong liền đập vỡ tanh bành quả cầu luôn.

Tiếng xoảng vang lên, từng miếng thủy tinh đen rơi xuống vỡ vụn.

" Fine !!

Cô ta định làm gì nữa đây ...

"

Dark ken két.

Bảo cô ta phải bày kết giết Rein cho bằng được mà cũng làm không xong.

Việc nhỏ thế đấy, chỉ cầm dao lên mà đâm chị mình thôi vậy mà dây dưa đến nay Rein vẫn còn sống.

Tức không chứ.

Nếu không thể giết Rein được thì coi như kế hoạch của hắn coi như đổ sông đổ biển.

Có lẽ.... dùng cách thôi miên nhị công chúa Sunny Kingdom thôi chưa đủ, phải dùng cách nào để cô ta có thể toàn tâm toàn ý làm việc cho hắn, giúp hắn hoàn thành kế hoạch.

Bỗng nhiên một nụ cười man rợ lại hiện lên trên môi Dark.

Việc này dễ thôi mà, tên hoàng tử Shade của moon kingdom đó có vẻ rất là yêu cô công chúa tóc xanh ấy nhỉ?

Vậy thì.... có thể lợi dụng cô công chúa tóc xanh này rồi.

Lại cái nụ cười ấy, tiếng cười lanh lảnh của Dark vang vọng của lâu đài.

Những con chim ở gần đó nghe thấy gợn cả mình mà bay vụt đi.

Lại một trò chơi mới bắt đầu rồi đây.

_____0o0_____
 
[ Fanfiction Fine & Shade ] Quay Trở Về Hiện Thực ( Drop )
...


Mình không viết truyện này nữa, vì mình sắp thi nên mẹ mình khó lắm.

Với lại đang cạn kiệt ý tưởng nên mình sẽ nghỉ ngơi, lấy cảm hứng lại đã.

Đành tạm Drop chút vậy, khi nào thi xong sẽ viết bù nhé. ^^

Cảm ơn m.n đã đọc tới dòng này ^^ ~
 
[ Fanfiction Fine & Shade ] Quay Trở Về Hiện Thực ( Drop )
Sự xuất hiện của nhân vật mới


thế giới thận, nơi gọi là trái đất.

Từ cái ngày mà Ngân xuyên không rồi rụp cái biến mất.

Cả nhà Ngân hốt hoảng, tá hỏa đi kiếm cả lên, lục tung cả khu phố nhưng vẫn không thấy Ngân đâu cả.

Mẹ Ngân khóc hết nước mắt luôn ý, khóc đến nỗi ngập lụt luôn.

Thôi rồi thôi rồi, con bà chắc chắn bị bắt cóc rồi!!

" Hic... thôi rồi xong đời con tui rồi.

Hu hu Ngân ơi về đi con "

Mẹ Ngân ngồi lau nước mắt, bộ dạng thảm thuơng lắm, cha Ngân thì ngồi kế bên lấy xô hứng.

" Thôi thôi, bà nín đi đứng có khóc nữa "

" Trời ơi con nó mất tiêu luôn rồi mà ông bảo đừng có khóc.

Làm sao không khóc được hả trời hu hu con tui!!

Con của tui!!!

" Mẹ Ngân róng lên, nhà xém sập =_=""

" Thôi bà nín đi để tui chạy xe vòng vòng kiếm nó "

Kiếm được mới lạ luôn.

Con nhỏ nó mất tích cả 3 tháng nay rồi, kiếm sao mà có.

Trong phố bây giờ.

Khắp cây cột điện, tường nhà nào cũng dán poster in hình Ngân cả.

3 tháng rồi, 3 tháng bất lực, không có chút tin tức gì về Ngân cả.

Cả phố đồn, chắc Ngân con nhà bà bán gạo bị bắt cóc đem bán nội tạng rồi.

Mẹ Ngân càng thêm xót ruột hơn.....

" xin thông báo!!

Em: Nguyễn Thị Kim Ngân;sinh ngày 6 tháng 5 năm 2007.

Ngụ ở: ấp Mỹ Hiệp, xã Mỹ Trung, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang đã bỏ nhà đi vào ngày 18-9-2017.

Em đã bỏ nhà đi hơn 3 tháng.

Ai gặp em thì báo về nhà gấp, gia đình đang mong tin.

"

Trong cái ti vi nhỏ, phát ra tiếng nói rõ ràng của cô MC thời sự.

" Xời ơi con Ngân, đi đâu không biết ?

"

Cậu nhóc với đôi mắt đen huyền và mái tóc nấm rơm chẹp miệng.

Cậu ấy tên Lâm, là bạn cùng lớp của Ngân đó ^^.

Cậu ta ngồi chẹp môi, lắc đầu chán nản.

Ôi thôi, con bạn cậu hic.... chắc nó bị ai bắt cóc rồi chứ nị!

Tệ thật, sắp thi học kì II rồi tự dưng lại mất tích.

Nghe tiếng trong thời sự, cậu ta lại nóng ruột hơn.

Cậu chạy ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp ra, bằng gì cũng phải lôi nhỏ đó về mới được.

Chạy xe đạp ra khỏi khu phố, bỗng con nhỏ mắt kính nào ấy xông ra chặn lại.

À, nhỏ này là Cẩm Vân, cũng là bạn của Ngân luôn.

Nhỏ đẩy gọng kính cận lên, nghiêng đầu hỏi.

" Lâm, đi đâu vậy?

"

" Còn hỏi, tao đi kiếm con Ngân "

Cậu đáp, khuôn mặt lạnh tanh.

Nhỏ kia nhìn cậu gật gù, nhỏ nhảy tót lên xe cậu ngồi, cười cười.

" Hệ hệ cho tao đi chung với.

Tao cũng muốn đi tìm con Ngân nữa "

" Vậy ngồi chắc nha, tao chuẩn bị chạy đó.

"

Lâm nắm chặt tay lái rồi bắt đầu đạp xe, hai bạn nhỏ cứ thế chạy vòng vòng khu phố mãi.

" Chú ơi chú, chú có thấy con nhỏ cao chừng này, 11 tuổi, tóc dài tới lưng không chú "

Cái Vân cứ loay hoay miêu tả vóc dáng, nhưng ai nấy đều lắc đầu.

" Không cháu ơi, chú chưa thấy nhỏ này bao giờ "

"....

"

" Cô ơi, cô có thấy bạn nào 11 tuổi, cao chừng này, tóc dài tới lưng, có cái kẹp màu hồng trên đầu không cô ?

"

" Không con ơi "

Hai đứa nhỏ chạy vòng vòng, mọi ngóc ngách từ căn hẻm nhỏ nhất cũng không bỏ xót.

Hỏi người này người kia tìm giúp.

Thậm chí Bới tung cả khu phố,Vậy mà vẫn không tìm ra mới tức chứ.

Trời nắng chang chang, Lâm với nhỏ Vân cứ chở nhau mà kiếm con bạn thân nhưng cũng không có gì khá khẩm hơn.

Thời gian trôi nhanh, mới đạp xe có mấy vòng mà mặt trời chuyển sang màu cam đậm rồi.

Thoáng chút bầu trời lại tối sẩm lại.

" Thôi tui về trước nha, trễ lắm rồi.

Ngày mai rồi tìm Ngân tiếp "

Cái Vân nói nhẹ phẫy ta.

Tên Lâm đó chỉ thở dài.

" Ừ bà về trước đi.

Tôi đi tìm vài nơi nữa rồi về "

" Ủa, thế ông không về à?

"

" Ừ "

" Nhưng tối lắm rồi đó "

" Không sao, tôi đi vòng vòng xíu rồi về.

Bà là con gái về sớm đi cha mẹ bà lo "

Cái Vân nhẹ gật đầu, vẫn tay tạm biệt.

Bóng nhỏ Vân lẳng lặng khuất dần là lúc cậu tiếp tục xách xe đi kiếm.

Bóng đèn đường bắt đầu được thắp sáng lên là bầu trời tối sầm lại, đen kịt.

Nhưng tên Lâm đó vẫn chưa kiếm ra Ngân, cậu nghiến răng, con nhỏ này trốn kĩ dữ, đợi cậu mà tìm ra nó là cậu xé xác nó.

Không phải là cậu tin mấy lời bà hàng xóm nói, nhưng nếu 3 tháng mất tích mà vẫn chưa tìm ra thì khả năng bị bắt cóc là rất cao.

Lâm lo đổ mồ hôi, chạy chạy chạy, mong sao bắt gặp được hình ảnh lùn lùn nhí nhảnh thuờng ngày của nhỏ.

Nhưng mà.... mọi thứ bất lực!

Chán nản, Lâm chạy xe ngược về nhà.

Bỗng nhiên lại chạy ngang qua một cái ao to.

Nghe mấy bà ở gần chợ chém gió với nhau, kể rằng cái ao này linh lắm, thiêng liêng lắm cơ.

Chỉ cần ném một viên kẹo xuống rồi chắp tay lại cầu nguyện, bất cứ nguyện vọng gì cũng sẽ được thực hiện.

Mới nghe là không tin được rồi, mấy bả toàn chém gió.

Nhưng mà.... thử một lần có sao đâu!

Sẵn trong túi áo có 1 cục kẹo mút chup pa chup.

Lâm quăng cục kẹo đại xuống ao, chắp tay lại lẩm bẩm gì đó.

" Nếu cái ao này linh thật thì.... làm ơn....

"

Cậu ta chỉ vừa lẩm bẩm trong miệng thì hổng biết sao cái ao bừng sáng.

Những ngôi sao nhỏ lấp lánh ánh vàng chói mắt bao quanh người cậu.

Cậu nhíu mày.

" Chết tiệt!

Cái quái gì đây?

"

Cơn buồn ngủ ập đến, vô thức lôi cậu vào giấc ngủ sâu.

Mắt cậu bắt đầu díp lại chính là lúc cả cơ thể cậu chìm đắm vào cái ao quái quỷ.

......

___________________________________
 
[ Fanfiction Fine & Shade ] Quay Trở Về Hiện Thực ( Drop )
Trở thành hoàng tử


Nơi này là đâu?

Lâm bắt đầu mở mắt.

Đôi mắt đen huyền bí chưa gì lại mở to ra.

Ôi trời đất ơi, cái quái gì nữa đây?

Người cậu nhóc lơ lơ lửng lửng, xung quanh toàn là sao với sao.

Lấp lánh lung linh đến chói mắt.

Lại có một quả cậu màu vàng rực, mặt trời đó hả?

Ủa, đâu có giống mặt trời đâu?

Nhưng mà, nhìn kĩ kĩ thấy nơi này quen quen nhỉ?

Khoan đã, để động não nhớ coi!

Xem nào, cái quả cầu vàng vàng này, hình như là.....

Đúng rồi, là cái quả cầu trong phim hoạt hình công chúa sinh đôi mà con Ngân hay coi ý mà.

Wtf?

Sao cậu lại ở đây?

Có một lực hút mạnh mẽ, nó dần kéo cậu đến gần cái quả cầu màu vàng ấy.

Lúc đó, người Lâm không còn lơ lơ lửng lửng nữa, mà là hoàn toàn rơi tự do xuống dưới.

" Cứu vớii "

Cậu hét lên, dang tay ra và bơi bơi bơi.

Nhưng cố bơi cỡ mấy cũng không ngừng bị hút tọt xuống dưới.

Ơ.....

Cả cơ thể cậu nhóc rơi tự do và tiếp đất một cách an toàn.

Hên là chỗ cậu đáp cánh là chỗ đất chũng toàn là cỏ cây nên rất êm, không bị chấn thuơng gì sất.

Chưa hết hoàn hồn thì đập vào mắt cảnh tượng vĩ đại.

Trước mắt cậu nhóc giờ là cả một lâu đài uy nghi to lớn.

Lâu đài ấy rộng gấp ngàn lần cái sân bay.

Hoa trồng đầy cả sân, lãng mạng thơ mộng kinh khủng.

Lâm nhẹ dụi mắt, phải chăng cậu đang mơ?

Cậu phủi áo.

Bụi dính đầy người, dơ cả áo.

Ơ, nhắc tới áo mới thấy, hơ hơ hơ, cái gì đây?

Áo cậu đang mặc là đồ vest màu trắng tinh, có tay áo viền màu vàng, đằng sau lưng còn có cả cái áo choàng màu đỏ lòe loẹt nữa.

Cái áo này chẳng khác gì hoàng phục của hoàng tử, ha ha, hoàng tử?

Còn nữa!

Cậu cao hơn cả chục tất à, lúc nãy còn lùn tịt, sao bây giờ còn cao hơn cả cái cây nữa?

Thân hình cậu hình như vạm vỡ nở nang hơn thì phải.

Tóc cậu hình như dài hơn và mượt hơn, cánh môi mỏng hơn.

Trên cơ thể hình như có một sự thay đổi không hề nhẹ '-'

Và nhất là, khi cậu nhìn xuống cái vũng nước mưa dưới chân.

Lâm giật thót, cái gì nữa đây?

Tóc cậu, tóc của cậu lúc nãy màu đen tự dưng lại biến thành màu vàng mất rồi????

Lúc nãy cậu vừa đi tới ao nước thì lăn đùng ra ngủ, chắc cậu đang mơ đây mà.

Tát cái cho tỉnh coi!

" Chát!!

"

Tiếng chát vang lên chói tai.

Mặt Lâm đơ ra, ơ, vẫn chưa tỉnh à?

" Chát!!

"

Cậu vung tay tát mình thêm một cái.

Nhưng sao vận không thoát khỏi giấc mơ nhỉ?

Ngộ ghê, tát thêm một cái nữa xem sao.

Định vung thêm bạt tai nữa ai dè từ đâu, có cái tiếng lạ hoắt vang lên.

" H.. o...

à...n...g.... tử....

Bright....

ơiiiiii "

Cái giọng ngọt sơn sớt luôn.

Lâm giật mình, quay đầu lại nhìn liền giật bắn mình.

Ôi mẹ ơi¿¿¿¿¿

Có con ma nào tóc xanh lè xanh léc chạy ù ù tới.

Thấy ghê quá!!

" Hoàng tử Bright ♥ Anh đến vương quốc em chơi ạ?

"

" Hả?

"

Con nhỏ tóc xanh đó mừng rơn, đến ôm rì lấy cánh tay cậu.

Nũng na nũng nịu.

" Lâu lắm rồi mới thấy hoàng tử Bright đến thăm vương quốc em.

Chắc có chuyện quan trọng gì ạ?

Thôi nào, vào cung điện uống chút trà nóng nha.

Ngoài trời bây giờ lạnh lắm "

Cậu chưa kịp hết hoàng hồn lại bị Bàn tay búp măng trắng nõn, mịn màng, âm ấm của nhỏ nắm lấy bàn tay của cậu mà kéo đi.

Bỗng một bên tay của cậu đau rát.

Lâm nhíu mày, vạch bàn tay kia ra xem.

Trên lòng bàn tay cậu lại hiện lên dòng chữ màu đỏ chói.

Xin chúc mừng!

Cậu đã thẳng tiến vào vai nam phụ ^^ thời gian không còn nhiều.

Bằng mọi cách phải hòan thành vai diễn và đem cô nhóc ấy trở về.

Nếu đủ 30 ngày nữa vẫn không thể đem đến kết cục tốt đẹp cho chuyện tình này.

Thì mãi mãi.... cậu và cô nhóc đó sẽ không thể quay về hiện thực được!

Thân

Ngôi sao bé bỏng ~^^

___________________________________

P/S: Cho thêm nv mới có làm truyện xàm thêm không =^=
 
Back
Top Dưới