Khác [Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!

[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 19 : Nhịp Đập Của Sức Mạnh...!!!


Đứng trước nhau, thật sự quá khó để tin tưởng họ, với hoàn cảnh hiện tại đã quá rắc rối rồi, cô không thể bất cẩn mang thêm rắc rối về cho căn cứ nữa, nhất là Thiên Lâm, bề ngoài anh ấy không thể hiện gì, nhưng cô hiểu rất rõ anh, anh đang rất căng thẳng, nhưng anh không muốn mọi người lo lắng, trong khi anh là người lo lắng cho mọi người hơn tất cả.

-Mà lúc nãy, chúng tôi đã thấy mọi người sử dụng ma...ma thuật gì đó!!

-Một người lại lên tiếng nói.

Nhưng khi nghe vậy thì cả nhóm hết sức kinh ngạc, cơ mà, sao thái độ của mấy người này giống như y hệt Xử Nữ lần đầu nói về vấn đề này thế nhỉ.

-Thấy rồi sao?, vậy mà không bất ngờ ư??!!

-Ma Kết thấy lạ hỏi.

-Phải đó, trong mấy người bình thản quá rồi đấy!!

-Song Ngư nhíu mày nghi ngờ nói tiếp.

Ngó nhìn nhau, năm chàng trai kia nhún vai:

-Thế bắt chúng tôi phải bất ngờ thế nào đây?!!

-Một người khác trả lời.

-Ơ thì....!!

-Song Ngư cố ngóng cổ để cải lại, nhưng thật sự là chẳng có gì để cô cải nên cứng họng, thấy thế, một anh chàng có vẻ thông minh lên tiếng giải thích:

-Căn cứ Harashita cưu mang người khác, nhưng lại không bị tấn công ngay, nếu theo những gì tôi nghĩ là đúng, khi Emoda bị tấn, chắc chắn lũ robot sẽ kế đó mà tấn công luôn những thành phố còn lại, nhưng có vẻ như có thứ gì đó đã đánh bại chúng nên chúng đã không thể tấn công được!!

''Ặc'', nghe những lời mà anh chàng kia phân giải, mọi người ngỡ ngàng, Thiên Bình đơ người, cứ như cậu ta đã chứng kiến tận mắt hết mọi chuyện không bằng ấy.

-Sao?, tôi nói đúng chứ??!

-Cười nữa miệng, người đó hỏi.

Chau mày, Bình Bình nghĩ cũng đã đến lúc đưa ra quyết định, dù sao cũng phải quay về để Bảo Bình và Thiên Yết nghĩ ngơi, cô ngó những sao khác, nhưng bất chợt cô nhìn chằm chằm Ngư Ngư như nhớ ra gì đó...phải rồi ha.

-Tôi muốn biết tên các cậu?!!

-Thiên Bình hỏi.

Nghe vậy, anh chàng đầu tiên lên tiếng:

-Hiyazuge Leo, Sư Tử...!!

Tiếp theo anh chàng bên cạnh Sư Tử có vẻ hiền lành hơn bốn người kia giới thiệu:

-Tôi là Dojizada Gemini, Song Tử...!!

Và bên cạnh Song Tử là một người khá mạnh mẽ:

-Rohafuji Sagittarius, Nhân Mã...!!

Kế đó nữa là anh chàng thông minh đã khiến cho nhóm Thiên Bình phải ngỡ ngàng với những phân giải vừa rồi:

-Ritohaka Cancer, Cự Giải...!!

Và người cuối cùng, trong có vẻ hơi hổ báo tí thì phải:

-Tôi là Gosumeto Aries, Bạch Dương...!!

Nghe xong từng người giới thiệu, Song Ngư môi mấp máy, cả Thiên Bình cũng hết sức kinh ngạc, trước mặt hai nàng, là năm người với năm cái tên có trong số tên hoàng đạo ư?, trùng hợp phải không?, hay ông trời đang giúp mọi người đây?

''Thịch'' bỗng nhiên Thiên Bình trợn mắt, cả người cô như không thể cử động, nơi lòng ngực cô bỗng nhưng như có sức ép lại, trái tim đập một nhịp rất mạnh, cô khụy giống đưa tay lên ngực mình nắm chặt, mọi người xung quanh thấy vậy thì hốt hoảng:

-Thiên Bình!!

-Ngư, Kết và Ngưu, Xử cùng lúc gọi, bên kia năm người kia cũng hơi hoảng.

-Sao thế, sao thế, sao tự nhiên cậu ấy lại...?!!

-Kim Ngưu cuống lên.

-Hay để tớ chữa thử xem sao?!!

-Song Ngư đề nghị, nhưng bất chợt, Ma Kết bỗng reo lên:

-Khoan đã!!

-Hả, sao vậy Kết??!!

-Ngư nhíu mày hỏi, đáng ra phải chữa cho Bình liền chứ.

Nhưng Ma Kết không nghĩ thế, cô đã từng thấy Bình trong tình trạng này ở đâu rồi thì phải, hmm...ở đâu, Ma Kết cố dặn óc, chỉ mới gần đây thôi, và...

-A, nhớ rồi, lúc ở Emoda!!

-Kết Kết la lên vì đã nhớ ra vấn đề.

-Thì sao?!!

-Ngưu không hiểu hỏi lại:

-Hai cậu có nhớ lúc hai cậu đi qua cửa hàng lưu niệm thì bị tớ kêu về khi Bình cũng như vậy không?!!

-Kết hỏi.

Giờ thì Song Ngư và Kim Ngưu mới nhớ ra, quả thật y chang lúc đó.

-Vậy chẳng lẽ robot tấn công hả??!!

-Kim Ngưu mơ hồ nhìn xung quanh.

-Gì cơ?!!

-Cô cũng làm năm người kia rối theo.

-Không phải nơi này bất khả xâm phạm ư??!!

-Sư Tử bàng hoàng.

Chợt, Thiên Bình cố gượng dậy rồi nói:

-Không phải, mà là họ...!!

-Cô đưa cánh tay run run chỉ vào năm sao nam kia.

-Ểh??!!

-Năm người mặt ngu ngơ ngác không hiểu gì cả.

Giờ thì Thiên Bình mới giải thích:

-Khi 12 người tập họp lại cùng một nơi, quá trình liên kết tới người nắm giữ chìa khoá hoàng đạo sẽ cảm nhận được, những ma thuật mạnh nhất đang ngủ yên trong người sẽ sớm thức tỉnh bởi chiếc chìa khóa đó, và đó gọi là Nhịp Đập Của Sức Mạnh, đã tới lúc, chúng ta hành động!!

Hết chap 19
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 20 : Vacsiba Nổi Giận...!!!


Đúng như những gì mà mọi người đã biết trước, tin tức về căn cứ Harashita đã đến tai của Vacsiba, cả chuyện ba con robot của ông ta đã đến phá hủy thành phố Emoda và biến mất tại đó không một dấu vết.

Rất tức giận, Vacsiba liên tục chửi rủa vì dám chống đối ông, đương nhiên ông ta cũng đã có cả dự tính tấn công luôn thành phố Rashida để diệt trừ mối nguy hại lớn nhất với ông ta.

Nhưng...dù biết người ở Rashida đang muốn phản công mình, nhưng Vacsiba thật sự vẫn chưa hề biết rằng họ đã làm cách nào, chắc chắn vụ những robot của ông đột nhiên biến mất cũng liên quan đến họ.

''Rầm'', đập tay lên bàn, Vacsiba nổi gân xanh, quát:

-Lũ khốn khiếp đó, ta sẽ không tha cho bất kì kẻ nào, hừ, xem ta trừng trị các ngươi đây!!

Nói rồi, Vacsiba đi vào một căn phòng được bảo vệ bởi một cánh cửa bằng thép cứng cáp và dày, muốn vào đó phải có vân tay và mật khẩu, xem ra, đây có lẽ là một nơi rất quan trọng.

Trong căn phòng khá tối, những ánh sáng đủ màu phát ra từ những nút bấm gì đó, Vacsiba ngồi vào chiếc ghế lớn rồi ấn nút màu đỏ hình tròn và sau đó một màn hình lớn hiện ra trước mặt, trên màn hình đó có năm hình khác nhau, tựa giống ở Harashita, đó là bản đồ, đã có hai thành phố bị gạch chéo, ông ta di chuyển mũi tên đến khu vực thành phố Rashida và gõ những từ gì đó...

Chợt, sau khi gõ xong, vùng khu vực của Rashida có những vòng tròn đỏ hiện lên, từ nhỏ đến lớn cứ thế nối tiếp nhau, cứ như đang được đánh dấu vậy.

Sau đó thì nổi lên một thanh %, và số phần trăm bắt đầu chạy.

-Các ngươi hãy tận hưởng xem phát minh mới của ta đi, hahaha!!

-Vacsiba cười điên dại.

Và khi cột % đã xong hết, điểm cuối 100%, hoàn tất.

Từ trên nóc nhà căn cứ của Vacsiba, ba khẩu đại bát được đưa ra, bên trong ông ta cũng bấm nút màu xanh lá hình tròn.

Ngay sau đó, ba khẩu đại bát bắn ra những viên đạn cỡ lớn bay thẳng đến hướng thành phố Rashida, liên tục như thế.

*Chỗ các sao*

Mọi người vẫn chưa hề biết gì về vụ tấn công, vì ai cũng đang lo về việc đã tập hợp đủ 12 người, sau một lúc giải thích cho năm sao nam kia hiểu, Thiên Bình nói:

-Tôi sẽ tập luyện cho các cậu!!

-Nghe có vẻ thú vị quá nhỉ, ai ngờ đâu chúng ta cũng thuộc loại không bình thường!!

-Sư Tử hai tay gát sau đầu nói.

-Phải đó, mặc dù tôi hơi lo một chút!! &Song Tử thì đưa ngón trỏ tay phải gải má nói.

Nhưng sau lời của Song Tử thì cũng là lúc những viên đạn của Vacsiba bắn đến Rashida.

''Đùng'', cả đám giật mình hốt hoảng:

-Cái...cái gì...??!!

-Song Ngư hoang mang.

''Đùng, đùng'', những viên khác bắn tới làm rung chuyển cả thành phố.

-Cái sức mạnh phá hủy gì thế, kinh thật!!

-Bạch Dương nhíu mày nói.

Cũng may mà có lớp bảo vệ nên phần nào người dân đang ở Rashida không bị thương, nhưng cứ thế lớp bảo vệ cũng sẽ bị vỡ thôi, những viên đạn đó có sức công phá quá mạnh.

-Vacsiba, ông thật độc ác!!

-Thiên Bình căm phẫn.

-Lại là robot sao??!!

-Ma Kết hỏi.

-Không, là thứ khác!!

-Xử Nữ trả lời.

Dù sao, những người kia vẫn chưa đủ khả năng củng cố thêm cho lớp bảo vệ, đành liều vậy.

-Song Ngư!!

-Bình Bình gọi, ''Đùng, đùng''

-H...Hả?!!

-Ngư quay lại.

-Hổ trợ cho bọn tớ, tớ và Xử Nữ, Ma Kết sẽ tăng thêm sức mạnh cho lớp bảo vệ!!

-Thiên Bình nói.

Nhưng khi nghe thế, Song Ngư mặt ngu, lông mày trái cô giựt giựt:

-H...Hể, nhưng tớ...!!

-Song Ngư không nghĩ vậy, cô vẫn chưa biết hổ trợ thế nào mà.

-Cứ làm đại đi, nếu không chúng ta sẽ chết đấy!!

-Xong, Bình quay sang Kim Ngưu:

-Ngưu, nhờ cậu lo cho Bảo, Giải và Thiên Mỹ!!!

Nghe vậy, Kim Ngưu gật đầu:

-Rõ!!

Xong thì Ngưu Ngưu kéo tay Thiên Mỹ chạy lại phía Bảo Bình với Thiên Yết.

-Còn năm người...!!

-Xém thì quên mất năm người kia, Bình quay sang tiếp:

-Tự lo đi!!

''Ặc'', cả đám muốn té ngữa với câu nói đó, Nhân Mã cáu:

-Này, cô phủ phàng quá đấy!!

-Chúng tôi chưa biết xài ma thuật thì sao tự lo được!!

-Song Tử nhíu mày lo lắng.

Thở dài, Thiên Bình không nói gì, Ma Kết thấy vậy thì chèn vô lời lúc nãy của Thiên Bình một câu nữa:

-Tự lo đi, các người không chết đâu mà sợ!!

Năm bản mặt ngơ ngác hiện ra, thì ra, liệu có phải con gái ở căn cứ Harashita đều phủ phàng như thế không?

Hết chap 20
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 21 : Chỉ Là Sự Cố Bất Ngờ...!!!


Thời gian cấp bách, không thể do dự thêm nữa, lần này thì Song Ngư buột lòng phải làm, cô nàng không có sự lựa chọn nào khác cả.

Thiên Bình, Xử Nữ và Ma đi ra giữa khoảng trống, cả ba cùng lúc nhìn Song Ngư cách đó ba bước, nàng Cá nuốt nước bọt, Bình cũng liền gật đầu ra hiệu, thấy vậy, Song Ngư hít một hơi thật sâu rồi thở ra để lấy tính thần, xong thì cô từ từ nhắm mắt lại, độ tập trung của người hổ trợ phải đạt mức cao nhất, Song Ngư từ từ dang hai tay lên ngang vai, vòng tròn ma thuật cũng đã xuất hiện làm cho mái tóc cô chuyển động như có gió.

Quanh cơ thể Song Ngư, những luồng ma thuật màu xám bao bộc lấy, một lúc càng nhiều và mạnh.

Bên kia, đến lúc hành động, Bình, Xử và Kết nắm lấy tay nhau nhắm mắt và thi triển ma thuật.

''Đùng, đùng'', những viên đạn vẫn bắn tới tấp.

-Cố lên!!

-Kim Ngưu nhìn mấy sao kia cổ vũ.

Khác với lần trước, lần này không chỉ có ma thuật của mình bao quanh cơ thể, mà cả cơ thể của ba người cũng trở nên phát sáng, liệu có phải là do Song Ngư đã sử dụng được ma thuật hổ trợ không?

Nhưng chỉ mới chưa đầy 5p, Ngư Ngư có vẻ đã đuối sức, cũng phải, đột ngộp như thế cô nàng đâu thể thích ứng được.

Phải làm cho nhanh, cả ba phóng ma thuật ra và tăng thêm độ bền cho lớp bảo vệ, nhưng nãy giờ lớp bảo vệ cũng đã hứng chịu khá nhiều với mấy viên đạn có sức phá hủy khủng khiếp kia, với sức của chỉ ba người nên mọi thứ trở nên vô dụng.

''Rắc...rắc...'', lớp bảo vệ đang nứt ra và...

''Tách'' một lỗ của lớp bảo vệ đã bị vỡ trước sự hoang mang của mọi người.

-Không hay rồi!!

-Thiên Bình ngước lên nhìn và reo.

-AAA, tính sao đây?!!

-Ma Kết rối bời vò đầu.

Song Ngư thì khụy xuống đất vì mệt, tội nàng Cá phải thở như sắp chết.

Trong tình hình đã thế, một viên đạn đã lọt vào lớp bảo vệ và sẽ rơi thẳng xuống chỗ của...năm sao nam kia.

-Oy oy, đừng đùa chứ...!!

-Sư Tử chảy một giọt mồ hôi ở bên má mặt tái xanh.

-Chết chắc luôn đấy!!

-Nhân Mã tròn mắt, tim đập loạn xạ.

-L...làm gì đi chứ!!

-Bạch Dương hoang mang lùi về sau...

Và...một chút, một chút nữa...

-NẰM XUỐNG!!

-Thiên Bình hét lên và phóng một quả cầu trong suốt đến va vào viên đạn.

Năm anh kia thì trong khoảng khắc đó như đã thấy được thần chết đến tìm mình.

''ĐÙNG'', tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi bay mù mịt, vì độ va chạm quá gần năm người nên cả năm bị hất tung lên trời bị thương không ít.

Ma Kết và những người khác phải lấy tay che mặt để tránh bụi, xong thì mới lên tiếng:

-Oy này, các cậu ổn hết chứ??!!

-Ma Kết reo lên.

Bốn người, Sư Tử, Nhân Mã, Song Tử và Bạch Dương nằm lê lết dưới đất, ê mà khoan, hình như thiếu mất con cua đực rồi thì phải.

-Aaa, Cự Giải đâu rồi, không lẽ cậu ấy bị nổ banh xác rồi hả??!!

-Ma Kết ôm đầu hoang mang khi nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng ấy.

-CÁI GÌÌ??!!

-Bốn sao nam kia cũng bị lời nói của Kết làm cho hết hồn.

-Không đâu!!

-Nhưng rồi Xử Nữ chợt lên tiếng, đôi mắt cậu nhìn về hướng của nhóm Kim Ngưu.

-Hả?!!

-Nghe vậy, Kết Kết cũng liền nhìn theo và tròn mắt kinh ngạc, bốn sao nam kia miệng cũng há hốc...

-Làm sao mà cậu ta??!!

-Bạch Dương tự hỏi.

-Ganh tị thật nha!!

-Nhân Mã tiếp.

-Số hưởng à?!!

-Sư Tử cũng bất mãn.

Bên kia, chẳng hiểu Cự Giải đã làm cái quái gì hay là ông trời quá ưu ái cho kẻ thông minh, thay vì sau khi bị hất tung lên trời và đáp đất như bốn người kia mà nơi Giải Ca đáp lại chính là cơ thê ̉ của Kim Ngưu, chưa kể, cả gương mặt của Cua Ca đập vô bộ ngực đầy đặn của Ngưu Nhi nữa là khác, mà bé Trâu còn mặc váy, cái tư thế ấy thật là...nhạy cảm quá.

-A, ơ...!!

-Kết thấy vậy đỏ mặt.

Đưa tay lên xoa xoa đầu mình, mắt nhắm mắt mở, Giải Ca có cảm giác thật mền mại nên liền đưa tay chạm vào cái thứ mền mại ấy xem thử là gì và ngóc đầu dậy.

Khỏi phải nói, Kim Ngưu mặt mày toàn màu đỏ, đầu xì khói khi Giải Ca cứ chạm vào ngực mình cử động mấy ngón tay.

Đến khi nhận thức được mọi chuyện, Giải Ca Ca trợn mắt, mặt đỏ lên, cả cơ thể run run nhìn Ngưu Nhi.

Vội rút tay về và ngồi dậy rời khỏi cơ thể Ngưu Ngưu, Giải bối rối:

-Xin...xin lỗi, tôi...tôi không cố ý đâu, thật đó...chỉ là...!!

''Phụtt'', Giải Ca thì đang trong lúc lúng túng quơ tay múa chân cố giải thích, nhưng con Trâu háo sắc kia thì lại vì máu dồn lên đến não quá nhiều, lại nóng rang nên phun hết ra ngoài bằng đường lỗ mũi, sau đó thì bất tỉnh nhân sự.

Hết chap 21
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 22: Nguy Cơ Rashida Diệt Vong...!!!


-Kim Ngưu, Kim Ngưu, dậy đi, Ngưu...!!!

Tiếng gọi của Ma Kết lây lây người của bé Trâu mãi mà chẳng thấy mi mắt động đậy, chắc là do xúc động mạnh quá hay sao ý, nhưng mà lạ thật, mắt không mở, nhưng miệng thì cứ lãm nhãm gì đó.

Phía bên kia, Song Ngư dù còn hơi mệt nhưng vẫn cố dùng ma thuật trị thương cho các sao nam, còn Thiên Bình và Xử Nữ thì cứ mãi nhìn lên phía trên màn bảo vệ, một phần cũng là đề phòng, nhưng mà lạ thật, cũng được khoảng 5 phút rồi mà hình như Vacsiba không còn bắn những viên đạn đến nữa, khá là yên tĩnh, liệu có phải ông ta đã dừng lại vì nghĩ rằng Rashida đã bị hủy diệt??, không, lý do đó không thể xảy ra, ông ta nếu đã có ý định hủy diệt Rashida thì chắc chắn sẽ theo dõi rất cẩn thận, rốt cuộc...tiếp theo ông ta sẽ làm gì??

-Song Ngư, cậu giúp Kim Ngưu đi, cậu ấy cứ như người mất hồn ý!!

-Ma Kết gọi.

Ngó qua, Song Ngư gật đầu.

Cùng lúc đó, thật ngạc nhiên khi thấy Bảo Bình và Thiên Yết dần tỉnh lại, quái lạ, theo như Bình Bình đoán thì hai người họ có thể hôn mê cả ngày mới đúng.

-A, chị hai, chị tỉnh lại em mừng quá, lúc nãy em sợ lắm đấy!!

-Thiên Mỹ thấy Yết tỉnh lại liền chạy đến vui mừng ra mặt.

Ngó nhìn em mình, Yết đưa tay lên xoa đầu mình mặt ngu ngơ không nhớ bất kì điều gì cả, ngoại trừ chỉ nhớ lúc bắt đầu luyện tập ,hỏi:

-Em sợ cái gì??

-Ể!!

-Thiên Mỹ cùng mọi người ngạc nhiên.

-Chị không nhớ gì sao?

Cả chị và chị Bảo Bình đã mất kiểm soát vì không tin ma thuật tồn tại nên bị ma thuật điều khiển và tấn công mọi người đấy!!

-Thiên Mỹ nói lại chuyện lúc nãy.

Nghe thế, Bảo Bình tròn mắt reo lên:

-CÁI GÌ?, THẬT Á??

Xong, nàng Lọ nhìn xung quanh, Ngư và Kết gật đâu như đúng rồi.

Bảo cùng Yết xụ mặt.

-Không phải lỗi của hai cậu đâu, là lỗi của tớ đã quá vội vàng, nên không cần phải tự trách!!

-Thiên Bình như nhìn thấu cả hai chợt lên tiếng.

Ngước lên nhìn, Yết với Bảo không nói gì chỉ nhẹ gật đầu một cái, nhưng thật sự cả hai vẫn thấy có chút tội lỗi.

-Vậy hai cậu đã tin ma thuật còn tại chưa??!!

-Bình lại hỏi, với những gì đã xảy ra, có lẽ hai người họ đã có câu trả lời.

-Rồi!!

-Bảo đáp

-Tớ cũng vậy!!

-Yết tiếp.

''Ư...mm'', lúc đó, Ngưu Ngưu cũng tỉnh lại, lau vệt máu dưới mũi mình, Trâu vàng ngồi dậy nhìn quay thì chợt dừng mắt ở chỗ Giải Ca vài giây rồi mới quay đi chỗ khác.

-Cuối cùng cũng tỉnh, tớ gọi cậu mãi đấy!!

-Kết càu nhàu.

-Vậy sao, xin lỗi nhé Kết Kết!!!

-Ngưu hối lỗi.

Không ai biết, phải, một thứ có thể phá hủy cả Rashida với sức công phá khủng khiếp đang đến, thậm chí nó có thể ảnh hưởng đến hai thành phố còn lại, mọi người khắp nơi ở Rashida vẫn nói chuyện, vẫn cứ nghĩ ở đây sẽ an toàn, mà không biết rằng có thể thần chết đã tìm đến mình.

-''Sao mình có linh cảm chẳng lành thế nhỉ''!!

-Thiên Bình suy nghĩ, cái cảm giác sợ hãi đột nhiên khiến cả cơ thể cô run lên.

-Ahaha!!!

-Vậy cậu từ Kanola đến hả, cậu thú vị thật đấy Nhân Mã!!

-Còn cậu cứ như hoàng tử dịu dàng vậy Song Tử!!

Bla, blaa...

Các sao vẫn cứ nói chuyện như không có gì, nhưng với người có trực giác rất đúng như Thiên Bình thì lại khác, lòng cô tự nhiên nóng như lửa đốt mà không rõ vì sao, tâm trí đột nhiên hoang mang sợ sệt thứ gì đó, tuy lúc này có rất nhiều thứ kinh khủng xảy ra, nhưng đây là lần đầu cô có cảm giác sợ đến như thế, cứ như, cô và mọi người sẽ biến mất vậy.

-Thiên Bình, oy Thiên Bình...!!

-Tiếng Xử Nữ bên cạnh lây vai Bình gọi.

Giật mình, cô đưa gương mặt khó coi sang nhìn Xử.

-Cô sao thế??

-Xử Nữ, tôi...tôi có linh cảm xấu, giống như...sắp có tai họa vậy!!

-Thiên Bình cúi mặt đáp.

Nghe vậy, Xử Ca im lặng, tuy ở cạnh Bình chưa quá lâu, nhưng cậu biết Bình có linh cảm rất đúng, chuyện gì đây??

Chợt, giọng của Sư Tử run run vang lên:

-M...mọi người....cái...cái đó...là gì thế??!!

11 sao cộng thêm Thiên Mỹ liền dừng cuộc nói chuyện nhìn sang, thấy Sư Tử hoang mang tột đột, Song Ngư lên tiếng:

-Sao trong cậu khó....!!

-Nhưng Song Ngư chưa kịp nói hết câu thì thứ khiến Sư Tử sợ đến thế lọt vào tầm nhìn của cô, đôi đồng tử đanh lại, Ngư Ngư cứng họng, cả những người khác...bởi vì...

Trước mắt tất cả là một quả cầu lửa vô cùng lớn, hơn cả Rashida, cứ như một hành tinh sao hỏa rơi xuống mặt đất vậy, che khuất đi ánh mặt trời của thành phố, làm thành phố rơi vào bóng râm của quả cầu lửa ấy, nếu nó rơi vào Rashida và phát nổ, mọi thứ....sẽ chấm hết.

Hết chap 22
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 23: Giây Phút Cận Kề Cái Chết...!!!


Mọi thứ vẫn chưa hề bắt đầu, vậy chẳng lẽ đã kết thúc như vậy sao?, thế giới này sẽ bị lũ robot vô tri kia thống trị cùng với gã tiến sĩ độc ác ấy ư??

Tại sao??, kẻ ác lúc nào cũng có thể làm được những thứ hắn muốn, xem sinh mạng con người là cỏ rác chỉ vì muốn thoả mãn tham vọng của mình.

Những linh hồn đang gào thét vì bị cướp đi mạng sống chỉ trong một cái chớp mắt, những giọt nước phẫn nộ rơi rớt từng giây, những nỗi sợ hãi bao trùm khiến con người ta trở nên yếu đuối, hơn tất cả, những con người khao khát có lại cuộc sống thanh bình luôn cầu nguyện có phép màu ban xuống.

Giờ đây, liệu có phải thứ phép màu ấy cũng đã tắt ngút đi vì thứ bóng tối đã lang tỏa hết mọi thứ.

''Thời gian'', nếu như nó có thể dừng lại dù chỉ là một phút, cũng có thể thay đổi cả một số phận.

Rashida, một thành phố chìm trong sự huyền ảo suốt bao năm nay như luôn được các vị thần che chở, khác với những thành phố láng giềng, Rashida vốn được khai sinh từ vùng đất thiêng, nhưng giờ thì...vùng đất thiêng ấy liệu có còn linh ứng để bảo vệ người dân nữa không?!

Dường như những đôi chân sắp ngã ngụy đã không còn nghe theo lời chủ nhân của nó, cứng đờ ra đấy như thể có ai đó đang nắm chặt lấy.

Cả người không ngừng run rẩy, sức ép khiến lòng ngực sắp ngợp thở mà chết, mọi thứ xung quanh dường như chẳng còn cảm nhận được điều gì nữa, tất cả...sẽ chết ư??

-''Tại sao???, ông trời, ông có bất công quá không?, chúng tôi không làm gì sai cả, cớ sao lại khiến chúng tôi trở nên như thế này, không, chúng tôi không chấp nhận, chúng tôi vẫn còn những mong muốn, những hoài bão vẫn chưa thực hiện, chúng tôi không thể chết, chúng tôi là những người được chọn, chúng tôi không cần ai bảo vệ, chính chúng tôi sẽ tự bảo vệ lấy tương lai của thế giới''!!

Nhíu đôi lông mày lấy lại được sự điềm tỉnh, khi con người ta thật sự rơi vào tình thế nguy hiểm nhất, sẽ đánh thức một tiềm ẩn có sức mạnh mà chính bản thân cũng không ngờ đến.

Tâm trí giờ đây ngoài việc bảo vệ tương lai thì chẳng còn gì khác, chiếc chìa khóa để mở ra nguồn sức mạnh được thức tỉnh, bằng lòng dũng cảm, tinh thần đồng đội, hay chỉ đơn giản là ý chí kiên cường cũng tạo nên một điều diệu kỳ không tưởng.

-CHÚNG TÔI NHẤT ĐỊNH...SẼ CỨU LẤY TƯƠNG LAI CHO DÙ PHẢI TRẢ CÁI GIÁ NHƯ THẾ NÀO ĐI NỮA, NHẤT ĐỊNH!!!

Giây phút ấy, 12 linh hồn như hòa lại thành một, 12 sức mạnh bỗng chốc kết hợp lại, nhưng....12 con người lại rơi vào miền vô thức bởi đã tự ý đánh thức sức mạnh tiềm ẩn trong khi cơ thể không tài nào chịu nổi, để bảo vệ mình không biến mất khỏi thế giới, nói đúng hơn là không để cơ thể tan xác, ma thuật đã giúp họ khóa tâm thức lại.

Bên ngoài, họ đang phản công, nhưng chỉ là những cái xác không hồn.

12 người nắm chặt lấy tay nhau làm thành vòng tròn lớn, mỗi người phát lên một luồng khí khác nhau tượng trưng cho ma thuật của mình, ở giữa là một vòng tròn ma thuật với những kí tự cổ mà cá rằng không ai có thể đọc được vì đã quá cổ, những kí tự ấy phát sáng và phóng lên giữa không trung, quả cầu lửa kia cũng đã xuyên qua lớp bảo vệ, mặc dù không có ý thức, nhưng 12 người vẫn có thể đọc thần chú:

-Chúng tôi là những người bảo vệ thế giới, hỡi ma thuật Tiên Trì Cổ Thiên Đại Pháp, chúng tôi thực hiện nghĩa vụ, ban lệnh...

KHUẾCH ĐẠI GIẢI PHÓNG...!!!

Sau tiếng hét, vòng tròn ma thuật dưới chân 12 người bỗng lang rộng to ra, rất nhanh, kích thước của nó dường như đã bằng với quả cầu lửa kia, chỉ trong nháy mắt, một màn ánh sáng bao phủ khắp nơi làm không ai thấy được gì vì chói, chỉ nghe vọng bên tai một âm thanh rất lớn và khói bao phủ toàn Rashida, không ai biết chuyện gì đã xảy ra lúc ấy, trong tích tắc sau đó chỉ có thể thấy 12 cơ thể lần lượt đỗ ngã ra đất và gương mặt giận dữ đến tột độ của Vacsiba.

Hết chap 23
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 24: Miền Vô Thức...!!!!


Trong khoảng khắc ấy, giây phút ấy, chỉ có duy nhất một người đã chứng kiến tất cả, những người chỉ mới đây còn kêu ca không biết sử dụng ma thuật lại đột nhiên sử dụng một loại ma thuật tuyệt vời như thế, nhưng tại sao?, tất cả lại đồng lượt bất tỉnh hết như thế.

Thiên Mỹ vội vã chạy lại gần vừa lây vừa gọi tên từng người, nhưng chẳng có ai cử động hay tỉnh dậy cả, chẳng lẽ...mọi người đã hy sinh để bảo vệ Rashida hết rồi sao?, không không, mọi người nhất định sẽ không sao, nhưng mà...

-Chị hai, chị Bảo Bình, chị Kim Ngưu, chị Thiên Bình, chị Song Ngư, chị Ma Kết và mấy anh nữa, mọi người làm ơn tỉnh lại đi mà, hức...!!

Mặc dù đã tự nhủ với lòng rằng các anh chị đều không sao, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng Thiên Mỹ vẫn thấy một nổi lo sợ trong tim, ngồi bệt trên thảm cỏ nhìn 12 người, Thiên Mỹ rưng rưng nước mắt.

Bất chợt, máy truyền tin của căn cứ bay đến chỗ của cô bé, ngước lên nhìn, có chút xa lạ vì đây là lần đầu Thiên Mỹ thấy thứ như vậy, ngắm nghía một chút, đồ ở Rashida chắc không phải thứ nguy hiểm, có một cái nút, cô bé liền ấn vào thì giọng nói phát ra:

-Là ai đang nối máy, Thiên Bình??!!

-Bên kia là Thiên Lâm.

Nghe vậy, Thiên Mỹ đáp:

-Không, em là Thiên Mỹ, chị Thiên Bình và mấy anh chị kia đều bất tỉnh cả, nên em không biết làm sao!!

-Vậy à, được rồi, anh sẽ cho người đến đưa mọi người về, em ở yên đấy!!

-Thiên Lâm tiếp.

-Vâng!!

Vậy là sau đó 12 người được đưa về căn cứ chăm sóc, bác sĩ của căn cứ cũng bảo họ không bị thương gì, nhưng không hiểu sao khi khám lại chẳng cảm nhận được sự sống, Thiên Mỹ cũng có kể lại toàn bộ những gì đã chứng kiến.

Đứng bên giường Thiên Bình, Thiên Lâm nhẹ vuốt mái tóc cô hỏi:

-Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với các em vậy, Thiên Bình??

*Miền vô thức*

Không gian tối tâm, nhưng ta vẫn có thể thấy 12 con người đang phát sáng, lần lượt sau đó từng người tỉnh dậy, xoa xoa đầu mình nhìn ngó xung quanh, Kim Ngưu lên tiếng:

-Ủa, đây là đâu thế?!

Sau đó thì đến Bảo Bình phán:

-Chắc chúng ta chết rồi nên lên thiên đàng đấy!!

Ngay khi lời Bảo vừa dứt thì Bạch Dương đáp:

-Ngốc, có thiên đàng nào tối thui vầy không, có địa ngục thì đúng hơn!!

Nhưng khi nghe Bạch Dương nói thế, không chỉ Kim Ngưu mà có cả Yết, Ngư, Kết và Bảo reo lên:

-ỂỂỂ!!!

Ngư và Kết ôm chằm lấy nhau run rẩy:

-Đừng, đừng có hù tụi này chứ!!

-Phải đó, bọn này ăn ở tốt, không có chuyện xuống địa ngục đâu!!

-Bảo Bình phán, Yết và Ngưu gật đầu đồng tình.

Phía các chàng trai khác thì thở dài.

Nhưng sao chỉ có một người cứ đứng đó im lặng suốt, thấy thế nên Xử Nữ liền đi lại hỏi thăm:

-Oy, không sao chứ?, đừng bảo cô đang sợ nhé!!

Nhẹ lắc đầu, Bình ngước lên nhìn mọi người bằng ánh mắt tội lỗi, rồi lại cúi xuống thì thầm:

-Xin lỗi!!

Các sao kia đang thuyên chuyện ma qủy chợt dừng lại khi nghe thế, Sư Tử hỏi:

-Xin lỗi cái gì??!!

-Sau thì Song Ngư tiếp:

-Phải đó, sao tự nhiên lại...!!

Nhưng Song Ngư chưa nói hết câu thì đã bị Bình cướp lời:

-Là tại tớ, thừa biết rằng cơ thể các cậu không thể chịu nổi khi thi triển một ma thuật cổ, vậy mà tớ vẫn dùng chìa khóa thức tỉnh nó mà chưa hỏi ý kiến mọi người, làm linh hồn mọi người bị đẩy vào miền vô thức để đảm bảo tính mạng, tớ...đã tự quyết định mọi thứ...xin lỗi, tại tớ nên chúng ta mới ở đây!!

Ngó nhìn Bình, mọi người lặng người, vừa nãy, thứ duy nhất mà tất cả nghe thấy đó là lời nói của Bình, rằng sẽ trả bất kì cái giá nào để cứu tương lai, sau đó thì không biết gì nữa, hiểu, cô chỉ muốn mọi người bình an vô sự thôi.

Đi lại gần ,Ma Kết đặt tay lên vai Bình đáp:

-Cậu nói gì thế, lỗi phải gì, bọn tớ phải cám ơn cậu nữa là, không có cậu chắc là giờ cả bọn chết cả rồi còn gì!! &Kết cười híp mắt.

Dù vậy, nhưng bây giờ 12 cơ thể đang sống đời sống thực vật luôn làm cô ray rứt, không biết thời gian ở đây và ở thực tại có giống nhau không, hay chúng chênh lệch, thật sự đáng lo.

-Vậy, chúng ta về bằng cách nào đây, chắc mọi người ở căn cứ đang lo lắm đấy, về thôi!!

-Bảo Bình nhìn Bình hỏi, vì cô nàng tưởng Bình biết cách quay về, nhưng...

-Tớ, không biết cách quay về!!

Hết chap 24
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 25 : Cứu Anh Chị...!!!


Mặt thộn ra sau khi nghe một câu nói sét đánh của Thiên Bình, nàng Lọ ngay lập tức truyền virus hoang mang đến tột độ sang những người khác làm mặt ai cũng ngu y như nàng.

-Nhưng cậu biết đưa chúng ta đến đây, sao lại không biết đưa về??!

-Thiên Yết lo lắng hỏi, trông ánh mắt của Tiểu Yết chỉ mong sao Bình Bình bật cười và đáp lại rằng chỉ là đùa thôi và sau đó sẽ đưa tất cả quay trở về hiện tại, nhưng...

-Thật ra, lúc tớ xem quyển sách hướng dẫn cách để thi triển ma thuật cổ xong, nhưng lại chưa kịp xem làm sao để quay lại trong trường hợp như chúng ta bây giờ...!!!

-Thiên Bình giải thích, cô cũng đâu muốn như vậy, trước khi gặp mọi người, trong lúc cô đang nghiêng cứu về ma thuật cổ thì có vài chuyện do lũ robot gây ra nên cô phải đi giải quyết, khi xong chuyện thì vì quá mệt nên cũng làm cô quên bén đi việc đó.

Lần lượt vài sao ngồi khụy xuống, hồn vía muốn xuất khứu khỏi thể xác vì nghĩ rằng sẽ mãi mãi không thể quay lại.

-Nhưng không phải là không có cách...!!!

-Bình tiếp tục lên tiếng để trấn an tinh thần cho các sao.

Nghe vậy, quả thật có tác dụng, những người dường như xém rơi vào tuyệt vọng bỗng phấn chấn trở lại:

-Thật sao?, bằng cách nào?!!

-Kim Ngưu vội hỏi.

-Ưmm...nhưng không phải là chúng ta, mà là những người đang ở cạnh chúng ta thực hiện!!

-Bình đáp.

Chớp chớp mắt, năm sao nữ kia ngó nhìn nhau khó hiểu, chợt:

-Ý của cô là phải chờ người ở căn cứ tìm cách đưa chúng ta quay về à!!

-Cự Giải nói.

Quả không hổ danh là người có IQ cao mà.

Gật đầu, hy vọng bên ngoài kia, Thiên Lâm sẽ tìm cách để cứu tất cả.

*Căn cứ*

Đã 2 ngày trôi qua ở thực tại, còn ở chỗ các sao thì mới chưa đầy 1 ngày, Thiên Mỹ đã luôn túc trực bên 12 sao chờ đợi, càng chờ, cô bé càng nóng ruột vì chẳng ai chịu tỉnh lại, Bộ Trưởng thì cũng ở trong phòng sách 2 hôm nay chưa thấy ra, tình hình loạn cả lên khi các hộ vệ đều đồng loạt hôn mê, làm tình thế phòng thủ của Rashida chẳng còn, hiện tại phải mừng vì Vacsiba không có động tĩnh gì, nếu không...thật không biết xoay sở như thế nào.

-Thiên Mỹ, bộ trưởng gọi cô đến phòng sách!!

-Người của căn cứ đến phòng nghĩ của các sao và gọi.

-Vâng, tôi biết rồi!!

-Thiên Mỹ đáp rồi ngó nhìn các anh chị một lần nữa mới quay đi.

Tại phòng sách, Thiên Lâm đang đứng bên cửa sổ, một tay để trên thành cửa đôi mắt nhìn xa xăm, đến khi Thiên Mỹ đến thì cậu mới quay lại:

-Em đến rồi!!

-Có chuyện gì sao ạ??!!

-Thiên Mỹ lên tiếng hỏi rồi đi lại gần.

Quay gót, Thiên Lâm đi lại bàn và đưa tay đẩy nhẹ quyển sách có bìa màu đỏ về phía Thiên Mỹ nói:

-Em xem đi!!

Nghe vậy, Thiên Mỹ cũng liền đưa tay cầm lấy quyển sách lên đọc, trong quyển sách ấy có một bức ảnh về một hồ nước, không phải là một hồ nước bình thường, nó rất lấp lánh và huyền ảo, bên dưới ảnh có ghi chú ''Hồ Thiên Aquatarona''.

-Đây là...!!

-Như nhận ra vấn đề mà bộ trưởng muốn nói với mình, Thiên Mỹ đảo mắt vài dòng quanh những con chữ thì phát hiện đây là cách hóa giải miền vô thức, giúp linh hồn người sỡ hữu ma thuật đang ở đấy quay trở về.

Như thấy được tia hy vọng, Thiên Mỹ lên tiếng:

-Có...có cách để cứu mọi người rồi!!

Nhưng chuyện không đơn giản đến như vậy, đã được gọi là Hồ Thiên thì sao có thể muốn tìm là tìm được.

-Người có thể tìm được Hồ Thiên Aquatarona phải là người có tâm hồn thuần khiết, không toan tính độc địa, và phải có đủ thành ý và sự chân thành!!

-Thiên Lâm gợi ý những điều quan trọng, thật lòng cậu rất muốn đi để có thể sớm đưa mọi người quay lại, nhưng tình hình ở căn cứ không thể một ngày thiếu cậu.

-Thiên Mỹ, anh giao nhiệm vụ đến Hồ Thiên để lấy nước ở Hồ về giúp mọi người cho em, em đồng ý đi chứ??!!

-Thiên Lâm lên tiếng đề nghị.

Cô bé nghe vậy thì có chút lo lắng, như nhìn thấu điều đó, Thiên Lâm tiếp:

-Anh tin em sẽ làm được mà, chẳng phải em cũng muốn mọi người sớm tỉnh lại sao!!

Nhìn Thiên Lâm, như được tiếp thêm sức mạnh, cô bé trở nên mạnh mẽ hơn đáp:

-Được, em nhất định sẽ tìm được Hồ nước ấy!!

Mỉm cười hài lòng, giờ đây không ai thích hợp hơn Thiên Mỹ để làm việc ấy.

-Giờ gian của chúng ta trôi nhanh hơn chỗ bọn họ, rất cấp bách, em hãy nhanh chống lên đường, anh sẽ cho thêm hai người nữa để đi cùng em!!

-Vâng!!

Sau đó, Thiên Mỹ đã chuẩn bị kĩ lưỡng những thứ cần thiết nhất và lên đường ngay lập tức cùng hai người khác ở căn cứ.

Hết chap 25
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 26 : Hồ Tiên Aquatarona...!!!


Vậy là Thiên Mỹ cùng hai người khác cũng đã lên đường được nữa ngày , so với ở miền vô thức thì mới chưa đầy 2 tiếng trôi qua, 12 con người kẻ ngồi người nằm ủ rủ, người thì than đói than khát.

-Tớ sắp chết rồi đây!!

-Song Ngư nằm dài ra đó nhìn trân trân lên phía trên một màu đen thều thào.

-Tớ cũng vậy!!

-Kim Ngưu cũng chẳng hơn Ngư bao nhiêu.

Ma Kết ngồi bên cạnh nghe hai nàng này than dù không mệt cũng muốn uể oải theo.

Còn mấy sao nam chỉ người một nơi ngồi im lặng để giữ sức, chứ có rên rỉ cũng có giải quyết được gì đâu chứ.

-Thiên Bình, sao cậu cứ nhìn mãi lên phía trên thế, bộ trên đó có gì sao??!!

-Bảo Bình quan sát Bình nãy giờ thấy lạ liền lên tiếng hỏi.

Nghe vậy, Thiên Bình quay sang nhìn Bảo Bình vài giây rồi lại tiếp tục nhìn lên màn đêm kia trả lời:

-Tớ cũng không biết!!

Hơi nghiêng đầu trước câu trả lời của Bình, Bảo khó hiểu, còn Thiên Bình thì thật chất đang ngẫm nghĩ, cô tự hỏi không biết giờ đây giống như cách biệt hai thế giới, nhưng với ma thuật gió của cô, một ma thuật mà dường như được bao phủ cả thế giới này thì không biết có thể liên lạc được hay không?

Nghĩ là làm, mà làm rồi mới biết, Thiên Bình đưa hai tay lên song song nhau rồi xoay hai lòng bàn tay đối diện nhau nhẹ nhắm mắt, ngay lập tức những luồn gió thổi vi vu khắp miền vô thức.

-Hả, gió?, Thiên Bình?!!

-Song Ngư nhận ra Bình đang sử dụng ma thuật liền bật dậy.

-Cô ấy làm gì thế??!!

-Nhân Mã cũng tò mò rồi cùng với những người khác bao quanh lại xung quanh Tiểu Cân.

Về phần Bình, cố liên lạc được với bên ngoài khiến cô mất khá nhiều sức, nhưng không thể nói chuyện, cô chỉ có thể làm hình ảnh bên ngoài hiện lên trong quả cầu gió của cô tạo ra.

-Nhìn kìa nhìn kìa, đó không phải là Thiên Mỹ sao?!!

-Kim Ngưu thấy thế liền reo lên.

-Ơ, em ấy đang đi đâu thế?!!

-Thiên Yết tự hỏi.

Hiện tại, chỗ Thiên Mỹ và hai người khác vừa băng qua một cánh rừng lớn, trong ai cũng mệt, theo bản đồ mà Thiên Lâm đưa, tất cả phải trèo qua một ngọn núi thì mới tới được Hồ Tiên.

-Thiên Mỹ, đi cũng lâu rồi, hay cô nghỉ một chút đi!!

-Một người trong căn cứ nói.

Nhưng cô bé lại lắc đầu, hơi thở cũng không đều đáp lại:

-Không, thời gian không có nhiều, chúng ta phải khẩn trương lên!!

Nghe vậy, hai người trong căn cứ cũng chỉ biết nhìn nhau rồi nghe theo cô bé.

Cả ba đến chân núi, ngọn núi khá cao, muốn leo cũng khó, nhưng quá nóng lòng để cứu anh chị, Thiên Mỹ bỏ lại balô chỉ mang theo chiếc bình để lấy nước rồi bắt đầu leo.

Và cũng nhờ hai người kia mà cô bé mới có thể leo lên được nửa ngọn núi, nhưng trong cô bé quá kiệt sức, mồ hôi đầy trán, hơi thở dồn dập hơn, trong chẳng ổn tí nào, nếu giờ Thiên Mỹ buông tay, cô bé sẽ mất mạng nếu té từ độ cao ấy.

''Cạch'', vô tình, chỗ đá mà Thiên Mỹ đang nắm bị nứt ra.

-A!!

''Bịch'', cũng may, một trong hai người trong căn cứ đã kịp nắm lấy cổ tay Thiên Mỹ lại, nhưng tay cô bé đã rỉ máu bởi những vết trầy.

-Cô còn ổn không đấy??!!

Xuýt nữa thì toi mạng, Thiên Mỹ vẫn còn sợ hãi, nhưng hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cô đáp:

-Ừm, đi tiếp thôi!!

Vậy là nhờ lòng can đảm trong thể xác nhỏ nhắn kia, Thiên Mỹ tiếp tục leo lên phía đỉnh núi, một chút nữa, chút nữa thôi, đến khi leo lên đến đỉnh, dường như mọi sự mệt mõi đều tan biến hết khi trước mắt mọi người là một hồ nước lấp lánh, không ngờ, Hồ Tiên Aquatarona lại nằm trên đỉnh núi này, cứ ngỡ còn rất xa, nhưng hóa ra lại gần như thế, nhưng cũng có thể là nhờ vào tâm hồn thuần khiết và lòng can đảm của Thiên Mỹ đã khiến Hồ Tiên cảm động.

Đi lại gần, những luồng sáng từ Hồ bao quanh cơ thể cả ba làm những vết thương ngay lập tức hồi phục ngay.

-Tuyệt thật!!

Nhìn tay mình, Thiên Mỹ trầm trò, bất chợt, chiếc bình cô bé mang theo bỗng bay xuống hồ và lúc trở lại thì mang đầy bình nước, đang ngơ ngác, thì cả ba nghe một giọng nói ấm vang lên:

-''Sứ mệnh thật sự của 12 người mang trong mình sức mạnh của Thần vẫn chưa kết thúc, họ ngoài cứu tương lai này ra, vẫn còn một sứ mệnh khác cần phải hoàn thành, hãy mang nước của Hồ Aquatarona về để đưa linh hồn họ trở lại, cô bé, hãy nhắn nhủ với họ, vương quốc Atalaska vẫn đang chờ ngày họ đến để cứu toàn bộ nhân loại nơi đấy''

Hết chap 26
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 27: Trở Về...!!!


Không thể nghe được, chỉ có thể thấy hình ảnh qua quả cầu, các sao hiếu kỳ không biết vì sao Thiên Mỹ đột nhiên đứng ngây người ra như thể đang nghe ai đó nói chuyện, cả hai người phía sau cũng vậy, dáng điệu rất chăm chú.

-Thiên Bình, không nghe được họ nói gì sao??!!

-Kim Ngưu hỏi.

Nhún vai, Bình Bình quả thật không làm được đáp:

-Chịu, được vầy là hên lắm rồi!!

Nghe vậy, Ngưu Ngưu xụ mặt, sau lại thấy bờ môi Thiên Mỹ mấp máy như đang nói lại càng khiến cả đám bứt rứt hơn, giống như thấy mấy món ăn bên trong màn hình mà không lấy được vậy.

-Mồ, chán ghê, không nghe được gì cả, không biết em ấy đang nói chuyện với ai!!

-Bảo Bình ngao ngán.

*Phía Thiên Mỹ*

Ban đầu có hơi kinh ngạc vì giọng nói phát ra từ phía Hồ, nhưng sau lại điềm tĩnh trở lại, cô bé tiếp chuyện với Hồ Tiên như thể hai con người đang nói chuyện với nhau, xem ra sau này 12 anh chị đó còn khổ dài dài, và có lẽ như cô là người đầu tiên biết được nguồn gốc thật sự của ma thuật vì sao lại xuất hiện ở đây.

-Vâng, tôi biết rồi, tôi nhất định sẽ truyền đạt điều này đến họ!!!

-Thiên Mỹ mỉm cười nói.

-Vậy, để ta đưa ba người quay về, thời gian không còn nhiều, nếu để quá trễ, họ sẽ mãi mãi bị giam ở nơi miền vô thức!!!

-Vâng!!

Dứt lời, người cả ba phát sáng lên một màu xanh dương nhạt lấp lánh như một viên kim cương, sau đó luồng sáng càng lúc càng dày hơn, bao hết trọn cả người như đang nuốt chửng lấy cả ba và biến mất.

Chỗ các sao, thấy đột nhiên Thiên Mỹ và hai người kia biến mất nên tá hoả.

-Ê, họ biến mất rồi!!

-Bảo Bình reo.

-Thiên Mỹ!!

-Thiên Yết lo lắng cho em gái mình.

-Có khi nào họ bị đưa đến một nơi giống chỗ này không?!!

-Nhân Mã đoán mò, và làm cho Thiên Yết lo lắng hơn.

-Không!!!

-Chợt, Thiên Bình lên tiếng tập trung lấy sự chú ý của mọi người:

-Là ma thuật dịch chuyển!!!

Trong Bình rất bình thản nên đâm ra chắc lời cô nói là sự thật, ''Phù''....

-Làm sợ chết được!!

-Yết đặt tay lên ngực ở phào nhẹ nhõm.

Có vẻ như không nhất thiết phải quan sát tình hình bên ngoài nữa, Bình thu lại ma thuật rồi ngồi bệt xuống đó nghĩ ngơi.

-Cậu ổn đấy chứ??!!

-Song Ngư ngồi cạnh Bình hỏi.

Nhẹ gật đầu, cô mỉm cười với Ngư Ngư đáp:

-Ừm!!

*Căn cứ*

Chỉ trong chớp mắt, ba người được đưa về đến nơi, nếu có loại ma thuật đó để sử dụng hằng ngày thì quả thật quá tiện nhỉ, vội chạy đến phòng sách, Thiên Mỹ vui mừng xông luôn vào phòng hớn hở:

-Anh Bộ Trưởng, bọn em về rồi!!

Hơi giật mình, Thiên Lâm ngó nhìn Thiên Mỹ hỏi:

-Thế nào rồi??!!

-Hoàn thành nhiệm vụ!!

-Thiên Mỹ giơ bình nước lên trước mặt đáp.

Thấy vậy, Thiên Lâm đứng dậy đi lại gần đặt tay lên vai Thiên Mỹ khen:

-Làm tốt lắm, nào, đến chỗ họ thôi!!

Nói xong rồi đi ra ngoài, Thiên Mỹ cũng liền đi theo sau.

Nơi chỗ các sao đang ở, Thiên Lâm gọi thêm 10 người nữa đến giúp, rót nước ra 12 chiếc ly đều nhau, Thiên Mỹ đỡ Thiên Yết dậy còn Thiên Lâm thì đỡ Thiên Bình, cả hai ngó nhìn nhau rồi gật đầu luôn ra hiệu cho cả 10 người kia đồng lượt đút nước vào miệng cho tất cả uống.

Xong, đặt tất cả nằm yên lại và chờ xem kết quả.

Nơi miền vô thức, bỗng nhiên lần lượt từng người phát sáng, ánh sáng y hệt lúc Thiên Mỹ được dịch chuyển trở về.

-Woaa, đẹp ghê!!

-Song Ngư trầm trồ.

-Cảm giác mát thật, như đang trong phòng lạnh vậy!!

Sư Tử nhìn người mình sau khi được bao phủ bởi lớp ánh sáng kia nói.

-Đây là...!!

-Thiên Bình giơ hai tay lên trước mặt ngời ngợi.

-Trở về rồi nhỉ!!

-Xử Nữ bên cạnh rủ mắt nói.

Ngó qua, Bình mỉm cười:

-Ừ!!

Sau đó, 12 sao biến mất, dường như tất cả không ai biết được lúc đấy đã có chuyện gì xảy ra, chỉ biết giống như một chuyến đi dài trong mơ, khi tỉnh dậy thấy nhiều người bên cạnh mỉm cười rạng rỡ chào đón.

Nhưng...dù thế nào, vẫn có một chuyện là dù ở nơi đâu cũng không thể thay đổi...

''Ọttttt'', bụng từng người réo lên điểm báo giới hạn thiếu lương thực trầm trọng, dù mới tỉnh lại nhưng lại có cảm giác muốn ngủ tiếp, cả người mệt lã, không còn tí sức...

12 người uể oải

-ĐÓI QUÁÁÁÁ!!!

Hết chap 27
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 28: Tập Hợp Đủ 12 Người...!!!


Để lấy lại sức cho các sao, Thiên Lâm cho người đem một nửa số lương thực mà lần trước các sao tìm được đến, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, các sao cuối cùng cũng chỉ người ăn một ít, mặc dù có đói thật, nhưng tất cả có đủ khả năng tự đi tìm đồ ăn, nhưng còn những con người đang chịu khổ ngoài kia, thì không...vậy thì làm sao tất cả có thể ngon miệng.

-Bộ Trưởng, bọn em ăn lấy tí sức thôi, giờ bọn em sẽ đi tìm thêm đồ ăn!!

-Song Ngư lên tiếng đề nghị.

Thiên Lâm nghe vậy thì có chút lo lắng, đám trẻ này chỉ mới quay lại, biết có hoàn toàn khoẻ hay chưa mà đòi đi.

Bỗng, cậu liếc mắt sang Thiên Bình, không hiểu sao mà từ lúc tỉnh lại tới giờ em ấy chỉ ngồi im một chỗ chẳng nói chẳng rằng, không lẽ là không khoẻ chỗ nào.

-Thiên Bình, em không khoẻ à?!!

-Thiên Lâm lên tiếng hỏi thăm.

Giật mình, hình như Bình Bình của chúng ta đang bận suy nghĩ gì đó liền ngước lên đáp:

-Ơ...không, em ổn!!!

Đáp xong, Bình quay mặt đi chỗ khác, Ma Kết tinh ý quan sát từ hành động cho đến cách nói chuyện của nàng Cân liền nghi ngờ:

-''Lẽ nào...''!!

Phía các sao khác, nhóm năm người vừa đến lần lượt trầm trồ, không ngờ căn cứ Harashita lại tuyệt như thế, cứ như một pháo đài bất khả xâm phạm vậy.

-Xem ra không tệ khi đến đây!!

-Cự Giải nói.

-Phải!!!

-Nhân Mã đồng tình.

Nghe thế, giờ thì mới nhớ, đã nghe Thiên Mỹ kể qua về năm chàng trai này, Thiên Lâm cũng cực kỳ kinh ngạc khi xuất hiện cùng lúc năm người như vậy, ngày xưa dù tìm kiếm thế nào cũng không ra...vậy mà... có lẽ phải đến một lúc nào đó, à, phải gọi là thời chín mùi thì nhân vật bí ẩn mới lộ diện nhỉ.

-Anh đã nghe Thiên Mỹ kể hết mọi chuyện, anh là Thiên Lâm, là Bộ Trưởng, rất vì các em đã đến đây!!!

Ngó nhìn nhau, rồi cả năm cười xả giao lại với Thiên Lâm, Sư Tử hơi lạnh lên tiếng:

-Chào anh!!

Và sau lời chào của Sư Tử, Nhân Mã lanh chanh hỏi:

-Phải rồi Bộ Trưởng, ở đây chúng ta có trang bị vũ khí không??!!

Nghe thế, Thiên Lâm hơi ngạc nhiên khi Mã có hứng thú với vũ khí, cậu đáp:

-Dĩ nhiên rồi, nhưng chúng không được sử dụng thường xuyên!!

-Eh?

Tại sao vậy??!!

-Nhân Mã thắc mắc.

-Các em cũng biết đó, Vacsiba là một tiến sĩ giỏi, robot do ông ta chế tạo ra được bộc một thứ kim loại mà vũ khí bình thường không thể phá hủy, nên dù có trang bị cũng chỉ vô ích, thứ duy nhất đánh bại được chúng là ma thuật của các em!!

Nghe vậy, Nhân Mã cũng đã hiểu được vấn đề, so kiểu nào thì vũ khí bình thường không thể bì được.

-Thế, nếu là vũ khí do người có ma thuật chế tạo thì sao??!!

-Bất chợt, Sư Tử thốt lên một câu khiến mọi người phải đỗ sự tập trung về hướng cậu vì ngạc nhiên.

-Nếu thế...có lẽ được!!

-Thiên Lâm đáp.

-Oy Sư Tử, không lẽ cậu...!!!

-Bạch Dương ngời ngợi nhìn Sư Ca bằng ánh mắt nể phục.

Cười nhẹ rủ mắt, Sư Tử đáp:

-Phải, nhưng tớ chỉ làm được súng thôi!!

-Woww, cậu giỏi thật đấy!!

-Thiên Yết trầm trồ.

-Vậy nếu thay đạn bình thường của súng thành những viên đạn ma thuật, xem ra cũng không tệ đâu!!

-Cự Giải phân xét.

-Ờ, tay nghề chế tạo súng của tôi không đơn giản đâu, tôi tự tin lắm đấy!!

-Sư Tử đắc chí, nhìn cậu có vẻ lạnh lùng nhưng khi bàn đến súng thì trông cậu cứ như một người khác nhỉ, quả thật khi nói đến điểm mạnh của một ai đó thì dù là người kín tiếng thế nào cũng bỗng chóc luyên chuyện một cách vô thức nhỉ.

Thiên Bình im lặng nãy giờ chợt mỉm cười, tương lai...đang có nhiều hy vọng hơn rồi nhỉ.

-Bình thường lại rồi à!!

-Chợt, giọng Xử Nữ bên cạnh vang lên.

Ngó sang nhìn, cậu đang đứng khoanh tay trước ngực dựa tường gần cô nãy giờ thì phải.

Chớp chớp mắt, thôi thì không trả lời cho lành.

-Mà phải rồi, bọn này vẫn chưa biết sử dụng ma thuật mà!!

-Song Tử lên tiếng, phải, vấn đề cố yếu đây.

Nghe thế, Kim Ngưu chen vào cười cười:

-Đừng lo, chúng ta có sư phụ mà!!

-Sư phụ??!

-Song Tử ngơ ngác.

Ngay lập tức, Ngưu Nhi chỉ tay về hướng Thiên Bình đáp:

-Bình Bình là người đầu tiên sử dụng ma thuật và là người am hiểu ma thuật nhất, cứ để cậu ấy dạy cho chúng ta là được!!

Đúng thật, năm người cũng từng chứng kiến họ tập luyện rồi mà nhỉ.

Hết chap 28
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Chap 29: Sứ Mệnh Khác...!!!


Ngồi nghe mấy anh chị nói chuyện, Thiên Mỹ xém quên mất một vấn đề cực kỳ quan trọng, cũng may là cô bé nghe ma thuật ma thuật nên mới nhớ ra những gì mà Hồ Tiên đã căn dặn, cô vội lên tiếng:

-A, đúng rồi có chuyện này em quên nói!!

Nghe thế, mọi người chuyển sự tập trung hết về phía của Thiên Mỹ mà không khỏi thắc mắc.

-Em có chuyện gì vậy??!!

-Thiên Yết nhìn em mình hỏi.

-Dạ, chuyện là vầy nè!!!

-Thiên Mỹ nhớ lại những lời mà Hồ Tiên nói và kể hết toàn bộ cho 12 sao nghe.

-Hôm đó em sau khi có được nước từ Hồ Tiên, em được Hồ Tiên nhờ chuyển lời đến các anh chị, thật ra ma thuật của các anh chị có nguồn gốc từ một thế giới khác, 12 vị thần ở đó trong cuộc chiến với ma tộc đã hy sinh mạng sống, nhưng vẫn không thể bảo vệ được thế giới khỏi bọn ma tộc ấy, họ đã đưa sức mạnh toàn bộ 12 loại ma thuật đến thế giới này và trao cho 12 đứa trẻ, bởi họ biết thế giới của chúng ta sẽ xảy ra chiến tranh vào một ngày không xa, họ cho các anh chị mượn sức mạnh để bảo vệ thế giới này, và cũng đặt nguyện vọng cuối cùng mong rằng các anh chị sẽ cứu lấy thế giới của họ vào một ngày nào đó...và thế giới đó tên là Atalaska!!!

Thiên Mỹ vừa dứt lời, cũng là lúc 12 gương mặt đần ra như ý không thể nào tin nổi vào cái chuyện mà cô bé vừa kể, nghe thì giống như một câu chuyện cổ tích thường được các vị phụ huynh kể cho các em bé nhỏ nghe hơn là sự thật.

Ngay cả một người như Thiên Bình cũng không tin thì làm sao mấy người kia tin được cơ chứ, Thiên Mỹ thấy vậy thì mỉm cười híp mắt, ban đầu cô bé cũng không tin lắm, nhưng với những gì mà cô đã tận mắt thấy và nghe tận tai thì...

-Ehe...Là sự thật đấy, các anh chị nên chấp nhận số mệnh của mình đi!!

1s...2s...3s...

''EHH??'', cả đám bật âm lượng lớn nhất có thể hét chết cả một con voi la lên.

Thiên Mỹ bịt tai mình lại, đâu nghĩ rằng những người trưởng thành này lại tỏ vẻ kinh ngạc hơn cả một cô bé như Tiểu Mỹ chứ.

Thiên Lâm cũng khá ngạc nhiên, hèn chi mà không có thông tin nào về nguồn gốc của ma thuật được lưu lại trong sách.

-Sao rắc rối thế, ở đây còn không biết lo xong chưa nữa mà!!

-Bảo Bình than vãn.

-Phải đó ,tự nhiên tớ thấy sợ sao đấy!!

-Song Ngư đặt tay ngang ngực hơi cúi đầu.

Ma Kết thấy vậy liền vỗ nhẹ vai Ngư Ngư trấn an.

-Hàiz, sao lại là chúng ta nhỉ!!

-Song Tử thở dài lên tiếng.

-Chắc chúng ta có gì đó siêu phàm từ khi chưa lọt lòng chăng??!

-Nhân Mã đùa.

Không khí lại tràn ngập sự căng thẳng, chuyện hiện tại còn chưa tới đâu, khả năng của cả nhóm thì cũng có giới hạn, vậy mà...

-Sao không gác chuyện đó sang một bên đi!!

-Xử Nữ lạnh nhạt lên tiếng, tiếp đó là Sư Tử tán thành với Xử Nữ.

-Đúng, lo nhiều làm gì, chuyện tới đâu thì tới!!!

Các sao khác nghe vậy thì nhìn hai anh chàng như người ngoài hành tinh vừa đáp xuống trái đất, sao mà có thể thản nhiên đến như thế nhỉ??

-Phục thật đó nha, nói thế mà hai cậu vẫn xem như không có gì!!

-Kim Ngưu trầm trồ.

Ngó nhìn Ngưu Nhi rồi Sư Ca lại đút hai tay trong túi rủ mắt đáp:

-Vậy chẳng lẽ bảo bọn này nhảy dựng lên à!!!

Câu trả lời của Sư Tử làm Kim Ngưu tỏ vẻ giận dỗi phòng má hứ một tiếng rồi quay mặt đi.

-Họ nói cũng đúng đó, hiện tại chúng ta chỉ nên tập trung vào cuộc chiến với Vacsiba sắp tới!!

-Thiên Yết nghiêm giọng tiếp.

Mọi người nghe vậy cũng đồng tình.

-Vậy giờ chúng ta cũng nên bắt đầu luyện tập cho mọi người nhỉ!!

-Ma Kết nhìn toàn thể tất cả đề nghị.

Phải, vấn đề đó là quan trọng nhất thể.

-Không!!

-Thiên Bình chợt phản đối, và điều đó làm cho cả đám hơi ngỡ ngàng.

-Sao vậy Bình??!!

-Kết nhíu mày hỏi.

-Vì chúng ta cần phải ăn uống no bụng trước!!

-Bình mỉm cười híp mắt, có thực mới giựt được đạo mà.

Hết chap 29
 
[Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
Thông Báo Khẩn


Vì có thể nick này sẽ mất bất cứ lúc nào...nên mình sẽ dọn nhà sang 1 nick mới...nếu bạn nào vẫn muốn theo dõi truyện thì fl nick mới mình nha...

Có thể hết ngày 1/5 mình tạo nick và sẽ đưa tất cả truyện đi....

Nick mới:

Uyên Sakamaki Kisa

@NhoclibraKamuiYato
 
Back
Top Dưới