Khác [ Fanfiction 12 chòm sao] Bí ẩn rừng Beelzebub

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[ Fanfiction 12 Chòm Sao] Bí Ẩn Rừng Beelzebub
Chương 3: Phần 8: Cuộc hội ngộ nhỏ


Sư Tử đi xuống nhà, thầm nghĩ may là cửa phòng cách âm, không thì chẳng biết đôi tai này còn phải nghe thấy những gì.

Hai người Thiên Bình và Bảo Bình đang ngồi cạnh nhau trên ghế, nói chuyện với nhau, trông họ thật...

đẹp đôi.

Sư Tử trân trọng những phút giây thiêng liêng ấy, cô lặng yên lại gần chiếc ghế dành riêng cho đàn dương cầm, định chơi một bản nhạc nhưng lại thôi.

Tốt nhất bầy giờ là khiến tâm trí không phải suy nghĩ, sao có thể thả hồn vào tiếng nhạc khi giờ đây âm thanh du dương khiến mình phải nghĩ ngợi nhiều hơn.

- Nghề báo vất vả lắm không?

- Không, ít nhất tôi còn được gặp nhiều người, còn anh có mấy ai

- Bạn thân trí cốt thì có, đã từng... – giọng Thiên Bình trùng xuống

- Đã từng...?

- Sao?

Bảo Bình định nói tiếp nhưng sợ rằng sẽ gợi lại điều gì đó không hay bởi cô thấy được điều đó trong hai tiếng "đã từng".

Những phút giây yên lặng, cô nhìn Thiên Bình, chàng trai dụt rè chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô, lòng chỉ muốn kiếm cớ nhìn trộm.

"Ôi, cảm giác này, lạ quá, một người có hoàn cảnh tưởng như trái ngược mà lại giống mình vô cùng"

- Thiên bình này, anh nói anh đã từng có một người bạn? – Cô nhấn mạnh vào hai từ "đã từng"

- Đúng vậy, và anh ta đã... – Cổ Thiên Bình như ngẹn lại, anh ngập ngừng – Cô hiểu mà, đúng không?

- Nghe tôi này, anh đã từng có một người bạn, tôi hiểu mà, vậy anh có muốn tôi gạt bỏ đi hai từ đó khỏi tâm trí anh không?

- Bằng cách nào, làm bạn với tôi ấy hả? – Thiên Bình hai tay bịt miệng khi chưa kịp nói hết câu, cuộc sống một mình khiến anh tự do nói ra mọi điều mình nghĩ, nó đã dần như một thói quen, giờ anh lại nghĩ thói quen ấy khiến mình gặp rắc rối trong một...

"mối tình".

Bảo Bình kéo bàn tay đang che miệng của Thiên Bình, mỉm cười:

- Một trí tuệ biết tuốt, một lối sống tự do, chỉ là sự học hỏi thôi, được chứ.

Thỏa thuận không nào?

- Thỏa thuận...! – Nụ cười ấy khiến chàng trai bối dối

Không gian bỗng chốc yên ắng, một sự im lặng đến đáng sợ.

Liệu có chuyện gì trên đó không?

Sự yên lặng gây nên hoang mang, sự hồi hộp tới với ba người trong phòng khách.

- Bảo Bình này, cô biết chơi piano chứ?

- Biết một chút cơ bản thôi

- Cô thử được không? – Sư Tử đứng sang một bên chìa hai tay về phía chiếc ghế mời Bảo Bình

- Chủ nhà đã mời, khách nào dám chối từ - Bảo Bình bước về phía đàn, ngồi xuống ghế xoa hai tay vào nhau.

Đây là lần đầu cô được chơi một chiếc đàn đắt giá đến thế.

Những phím đàn ánh lên một màu thuần khiết dù chỉ là phản chiếu lại ánh sáng đèn.

Dưới chân cô là ba chiếc bàn đạp mà cô chưa hề thạo, đôi bàn tay run run, cô đặt lên từng phím đàn thử lần một.

- Ôi, tệ quá, thành thật xin lỗi – Bảo Bình cúi thấp mặt

Tay cô vẫn còn hơi run, cô gặp chút khó khăn trong việc chơi những hợp âm trầm, cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu.

Bỗng cảm thấy một bóng người ngồi phía bên, một hơi ấm trao đến cô chút sự tự tin.

- Bàn đạp cuối cùng bên phải, đặt chân lên đó đi – Một giọng nói ấm áp tới mức cô nghĩ mình chưa từng được nghe

Nhẹ nhàng làm theo, nghe tiếng hợp âm đánh lên mà đôi bàn tay cô cứ tự bắt theo nhịp.

Một bản nhạc tuyệt vời được viết bởi nhà soạn nhạc đáng kính Chopin và được chơi bởi hai người chỉ vừa mới gặp mà đã hiểu nhau.

Sư Tử vừa thường thức âm nhạc, vừa chạy đi chuẩn bị một bữa ăn nhẹ.

Tiếng đàn nhưng lại mà lòng người vẫn còn vương, chưa muốn dứt, muốn bắt đầu lại.

- Anh... là?

- Em không nhận ra anh sao?

Ma Kết đây mà!

- Ma Kết, Ma Kết sao...?

Xin lỗi tôi gặp vẫn đề với viêc ghi nhớ, hãy nói rõ hơn được không?

- Em còn nhớ cái ngày đâu chúng ta gặp nhau, em đi lạc không

- Kí ức của tôi gắn với chữ "lạc" cũng đã từ lâu, nói vậy mờ hồ lắm

Vẫn nhẫn nại, Ma Kết nói tiếp:

- Em vẫn thường thích chơi bản "Concerto in G major Op.11", em rất muốn anh cùng chơi nhưng anh nhận ra mình không có năng khiếu âm nhạc

- Bản nhạc này mang tên đó sao?

Nghe rất quen mà tên sao chẳng thể nhớ

- Còn nữa, mỗi đêm, em đều thích ra ngoài một mình, chỉ một mình thôi, em đi vào những con hẻm, trèo lên cao ngắm nhìn cảnh vật.

Em còn không cho anh đi cùng nữa kia

Bất chợt, Xử Nữ chạy lại ôm trầm lấy Ma Kết, nước mắt hai người lại tuôn.

Xử Nữ nói giọng vẫn có chút nghi ngờ:

- Là anh sao?

Ma Kết đấy ư?

Em sai rồi, đáng lẽ ra em không nên đi.

Tại sao anh đã không ngăn em lại?

- Anh đã cố, nhưng sao có thể...

- Đừng nói nữa, ta đã gặp lại, điều đó mới quan trọng – Xử Nữ nói trong nước mắt

Cả hai cùng đi tới cửa sổ, cùng nhau ngắm hoàng hôn.

Mấy ngày trước, những ngôi sao soi sáng rực bầu trời thì nay đã lui lại nhường chỗ cho những vẻ đẹp thường ngày.

Những vì tinh tú hiểu lòng người, thấy sao là thấy ác mộng, vậy sao lui vào mây, dùng hết những năng lượng khổng lồ phát đi ánh sáng che khuất ngôi sao Hôm đang đỏ rực.

Vậy có cớ gì để lòng người không thể hiểu được nhau?

"Ta đã gặp lại, từ nay nguyện mãi bên nhau nhé!

Anh có nhiều điều muốn nói, có nhiều kỉ niệm muốn được cùng em ôn lại nhưng nghĩ rồi thôi.

Kí ức của em ta còn chưa biết rõ, ngộ nhỡ ta khơi lại những điều không hay thì thật trái lòng mình."

- Anh hãy nhìn về phía biển, có đẹp không cơ chứ buổi hoàng hôn?

Chỉ cần là nhìn những gì trong tầm mắt cũng đã thấy đủ đẹp, còn cần gì...

Bỗng Xử Nữ giật mình, hình như chính cô vừa gợi lại kí ức nào đó trong mình.

Cô hơi choáng váng, đứng lùi về phía sau.

- Em sao thế, hay em bị cảm rồi?

- Không, em khỏe, chỉ là em vừa nhớ ra điều gì đó!

- Đừng nghĩ ngợi nhiều, lục tìm kí ức sẽ chỉ khiến em mệt mỏi thêm mà thôi

- Tham vọng, phải rồi, kí ức của em còn gắn với hai chữ "tham vọng" nhưng hiện tại em chưa thể nhớ ra – Xử Nữ ôm đầu, tỏ vẻ đau đớn nghiêm trọng

- Đừng cố gắng nữa, em mệt rồi, êm không sao chứ?

Như đã bình tĩnh hơn, Xử Nữ nắm lấy tay Ma Kết:

- Không sao, em ổn mà, nhìn phía Tây kìa...

Theo hướng tay Xử Nữ chỉ, Ma Kết nhìn về phía Tây, một đốm sáng xuất hiện giữa bầu trời sắp chuyển tối...
 
[ Fanfiction 12 Chòm Sao] Bí Ẩn Rừng Beelzebub
Chương 4: Phần 1: Kiếm tìm sứ giả


- Đi một chiếc xe sang trọng giữa những ngày này không phải ý tồi sao?

- Không đâu, vẻ bề ngoài chiếc xe là vậy thôi, thực chất nó được làm từ vật liệu lấy từ những chiếc xe tăng tốt nhất thời thế chiến II

Một đêm tối, khi không gian yên ắng trở lại, chiếc xe chở ba người lao thật nhanh ra khỏi thành phố.

Một chuyến đi tìm người chỉ lối, thẳng tiến đến nơi thánh đường.

Người cầm lái là Thiên Yết, ngồi kế bên là Song Ngư và phía sau là ông khách lạ mặt họ gặp hôm nọ.

Chiếc xe lao thật nhanh, chẳng màng đến những vật cản phía trước, chẳng sợ những mối đe dọa rình rập xung quanh.

Chiếc xe có vỏ cứng hơn thép, kính chắn gió được làm từ vật liệu chống gần như mọi loại đạn tuy vậy an toàn vẫn không thể là tuyệt đối.

Họ sẽ phải gặp những gì đây?

Ra khỏi thành phố cũng chưa phải là đã thoát khỏi mọi mối nguy.

Trên trời cao kia, ánh sáng đỏ vẫn làm nên một điểm nhấn mạnh mẽ, ánh sáng đỏ dừng như trở nên duy nhất.

Nhưng điều đó lại phần nào nói lên rằng: Thành phố Zodiac đây không phải là nơi duy nhất...

- Có hàng chục thánh đường, ta nên đến nơi nào đây? – Thiên Yết quay sang hỏi Song Ngư

- Nếu như không có chỉ dẫn thì... tất cả - Một sự suy đoán mơ hồ

Bỗng nhiên, ông khách giật lấy chiếc điện thoại của Song Ngư ngay sau hai từ "Tôi mượn", một lúc sau ông đưa lại chiếc điện thoại đã bật sẵn bản đồ:

- Tôi là người lang thang, trước có học được chút về thiên văn.

Nhìn lên trời thấy ánh sáng chiếu về phía Bắc, hướng đó có hiểm nguy nhưng nhiều khả năng sẽ là nơi ta cần đến

- Ý ông là... – Song Ngư thắc mắc

- Là thánh đường, nhưng nơi quan trọng nhất chỉ có một, Beelzebub có liên quan tới thánh đường ắt ánh sáng sẽ chiếu vào nơi quan trọng nhất.

Và nơi chúng ta cần đến...

- Cũng là nơi quan trọng nhất – Thiên Yết, Song Ngư đồng thanh

- Và tại sao ông biết được điều đó?

- Là Thiên Yết

- Tôi đã nói ngay từ đầu, không có lí do cho mọi... không, bất kì câu hỏi vì sao!

- Thiên văn - Song Ngư nói khẽ - ông ấy nói... thiên văn

- Được rồi!

Dứt lời, Thiên Yết nhìn thấy một biển báo chắn giữa đường đi.

Nên phanh lại không?

Nếu tông thẳng vào chiếc xe cũng chẳng hề hấn nhưng cũng nên xem ta đang được cảnh báo điều gì.

Vậy là Thiên Yết đạp phanh, chiếc xe kít lại, do quá bất ngờ, ông khách lao về phía trước, một vật gì đó bay ra từ trong túi ông ta, đập vào cần số xe.

Song Ngư nghe tiếng động nhìn xuống, trước mắt cô là một lệnh bài cổ ghi trên đó là một mật ngữ.

Với tâm lí được rèn luyện từ âm nhạc, cô học được cách ghi nhớ rất nhanh hình dáng lệnh bài cổ ngay trước khi ông khách với tay thật nhanh lấy lại.

"Lại thêm một điều bí ẩn nữa ở vị khách này" Song Ngưu thầm nghĩ.

- Nhìn kìa, biển báo giao thông có chướng ngại vật phía trước nhưng đã bị vết... máu chèn lên

Song Ngư nghe vậy nhìn lên biển báo, vết máu vẽ thành biển báo mới: "Đường trơn trợt" trước là yêu cầu giảm tốc độ, sau vẫn vậy những dường như là muôn ta không đi nữa đây mà.

Nghĩ đoạn, Song Ngư quay sang Thiên Yết:

- Lùi xe lại một đoạn rồi phóng thật nhanh

- Em chắc chứ?

Đã có vết máu trên đó hẳn không nên xem nhẹ, là người từng trải nghiệm qua điều gì đó nghiêm trọng viết lên đó thì sao?

- Biển báo trên cao, người đã trải qua điều mà khiến họ phải đổ máu đâu thể viết lên nơi cao đến vậy.

Biển này là do một thế lực siêu nhiên viết

- Ý em là ma sao?

- Không ngoại trừ khả năng, anh sợ sao?

Thiên Yết mím chặt môi, cài số lùi, nhìn thẳng về phía trước lạnh lùng đáp, "Không".

Chiếc xe lùi lại một đoạn khá xa rồi bỗng chốc rú ga lao như một mũi tên.

Lạ thay, biển báo đã biến mất, và đáng lo hơn, không chỉ biển báo mà cả con đường phía trước cũng mất tăm.

Chiếc xe lao vào khoảng không tối đen như mực, bầu trời như cũng biến mất, xung quanh chẳng có lấy một chút ánh sáng.

Nhìn lên trời cũng chẳng thấy ngôi sao đỏ rực đâu nữa, giờ đây, trong một không gian bất định chỉ còn... hai người trong một chiếc xe.

- Ông khách, ông khách đâu rồi? – Song Ngư thốt lên hoảng loạn

- Ông khách làm sao cơ? – Thiên Yết giọng lo lắng hỏi lại

- Ông ta biến mất rồi, nếu như nơi ta đang đi là chỗ chết thì nhất định ông ta là sứ giả.

Ngay lúc đó, trước mắt hai người mở ra một khoảng không mênh mông, rộng lớn, cảnh vật bắt đầu hiện ra, rõ hơn, rõ dần, rõ dần rồi rõ hẳn.

Họ đang lao xuống một vực thẳm hun hút tưởng như không đáy.

Sự hoảng loạn là không thể tránh khỏi nhưng họ vẫn phải giữ bình tĩnh.

- Song Ngư, em thấy những cây cao mọc trên vách núi đó chứ?

- Có thấy, giờ sao đây?

- Súng bắn móc, lấy ra đi, chỉ cần móc trúng một cây là bánh xe có thể chạm vào thân núi

- Và ta sẽ an toàn...

Song Ngư không đợi Thiên Yết nói hết câu, lấy trong một ngăn nhỏ dưới ghế ngồi chiếc súng bắn móc, mở cửa sổ và nhắm

- Hãy bắn thật chuẩn, vì ta chỉ có một cơ hội duy nhất...

Thiên Yết chưa kịp dứt lười thì "Rầm", bánh xe đã chạm được vào vách núi, chiếc móc bắn ra đã gắn chặt vào một thân cây ngăn lại sự lao đi vô định của chiếc xe.

Vừa đi vừa đạp phanh, cứ như vậy họ đã chạm tới mặt đất một cách an toàn.

- Anh nói ngắm chuẩn gì cơ? – Song Ngư quay sang mỉm cười hỏi trêu Thiên Yết khi anh vẫn còn chưa hoàn hồn.

- Làm tốt lắm, nhưng hãy nhìn kìa, chúng ta đang ở đâu?

Nhìn qua kính chắn gió, khung cảnh một khu rừng tăm tối hiện ra.

Nền đất đỏ, bóng tối phủ lên những cây cao một màu đen u ám.

Chẳng có lối đi, chẳng có vật chỉ đường, ông khách cũng chẳng thấy đâu.

Giờ sao đây?

Chắc chỉ còn cách đi về phía trước.

Đang lúc hoang mang thì một thứ ánh sáng xuất hiện trước mặt.

Cả hai người họ đều nhìn thấy bởi trong bóng tối chỉ một nguồn sáng nhỏ cũng sẽ thu hút toàn bộ sự chú ý.

Song Ngư vỗ vào vai Thiên Yết hỏi:

- Kìa, thứ ánh sáng đó có phải là...

- Đúng vậy, thứ ánh sáng ta gặp trong mơ, thứ ánh sáng lạ

- Vậy đi theo nó thôi, còn chần chờ gì nữa

Ngay lập tức Thiên Yết đạp chân ga, chiếc xe lao đi theo con đường thứ ánh sáng lạ vạch ra trên mặt đất.

Xe đang lao đi vun vút thì bỗng...

_"Rầm"_
 
[ Fanfiction 12 Chòm Sao] Bí Ẩn Rừng Beelzebub
Chương 4: Phần 2: Đường tới Thánh đường


Thiên Yết nhắm mắt tay cầm thật chắc vào vô lăng cho tới khi có cảm giác chiếc xe đã ngừng hẳn mọi chuyển động.

Một vật gì đó đã va vào thân xe khiến chiếc xe bật ra khỏi đường.

Vỏ ngoài làm bằng vật liệu siêu bền giữ cho người trong xe an toàn.

Thiên Yết va vào cửa xe, vẫn kịp nhìn thứ vô tình va vào xe.

Một cây búa khổng lồ có cán treo trên cao giống với bẫy trong các lăng mộ.

Chiếc búa vẫn còn đung đưa, đầu búa giường như bị móp lại sau cú va chạm.

- Song Ngư, em không sao chứ, thấy trên đó không?

Ánh sáng lạ mập mờ chiếu lên cao, cán búa lộ ra là được treo trên một cành cây lớn.

Song Ngư rút từ trong túi một khẩu súng khá dài, hình như là súng ngắm, cô nói với giọng chắc nịch:

- Anh cứ đi, mấy cái bẫy tầm thường này cứ giao cho em!

Thiên Yết xoay mạnh tay lái, động cơ xe gầm lên như một con mãnh thú, chiếc xe lao trở lại con đường.

Song Ngư mở cửa sổ, một tiếng vút rất rõ thoáng qua, thật nhanh, một tay cô nạp đạn, tay còn lại sẵn sàng bóp cò...

_"Bùm"_

Tiếng súng nổ, viên đạn lao đi tưởng như vận tốc âm thanh không thể so bì...

_"Rầm"_

Một chiếc búa khổng lồ nữa xuất hiện, nhưng không phải lao vào chiếc xe mà lao thẳng xuống đất kéo theo một cành cây bị gãy.

Tiếng động vang vọng không gian tưởng như có thể đánh thức những sinh vật ẩn núp trong bóng tối.

Xe đi tới đâu, những chiếc búa khổng lồ đều rơi xuống bởi những nhát bắn chuẩn xác từ cây súng trên tay Song Ngư.

Tốn mười viên đạn, họ đã thoát ra khỏi rừng cây cổ thụ u ám.

Trước mắt họ giờ đây, một khoảng không, một bãi đất trống hiện ra tuy không phải rộng những để có thể đi hết chiều rộng với đôi chân trân cũng phải tiêu tốn một phần sức lực.

Họ đã có thể nhìn thấy bầu trời, hình như là buổi bình mình khi mặt trời hẵng còn khuất sau những dãy núi.

Ánh sáng mờ ảo càng khiến nơi đây trở nên huyền bí.

Thiên Yết lấy chiếc đồng hồ trong túi ra xem.

Những kim giờ, kim phút rồi kim giây, bọn chúng đều quay cuồng như đầu óc anh lúc này vậy.

- Tuyệt, ta không có chút nhận thức nào về thời gian.

Mà nơi này có an toàn không chứ? – Thiên Yết hỏi đùa trong tiếng cười gượng gạo

- Những nơi tưởng như an toàn nhất lại là nơi nguy hiểm nhất, coi chừng có bẫy

Thiên Yết đạp phanh để xe đi chậm lại, anh chú ý quan sát xung quanh.

Bỗng hai chấm sáng từ lùm cây phía sau lọt vào tầm mắt.

"Nhìn kìa Song Ngư, kia có phải mắt quái vật?"

Anh kéo tay áo Song Ngư.

Cô ngoái lại nhìn, chấm sáng vụt tắt, thay vào đó là một luồng khí màu vàng lấp lóe từ phía sau xe vụt lên phía trước, tạo thành một bức tường chắn ngang lối đi.

Tiếp đó, thứ ánh sáng lạ trở nên chói lóa hơn, dẫn lối cho họ, một lối đi dường như là duy nhất: xuyên qua bước tường kia.

- Anh sẽ thử lao vào nó, có lẽ sẽ có ích

- Nếu đó là một thứ ma thuật chết người thì khác nào tự sát, để em xuống xe

- Đừng xuống xe, nguy hiểm lắm đấy

- Thì đã sao?

Song Ngư cầm sẵn trên tay khẩu súng lục, mở cửa bước ra.

Ngay lập tức, một mũi tên lao về phía cô, hăm hở lập công với kẻ ác mà lấy đi tính mạng cô.

Mũi tên lao chưa đến người thì đã bị chém gãy làm đôi.

Một nhát kiếm gọn cứu lấy một mạng người.

Nhận được lời cảm ơn, Thiên Yết cười đùa:

- Kiếm nhanh hơn đạn, những mũi tên có là gì!

- Rồi lại tiếp tục cẩn thận để ý tới mọi động tĩnh xung quanh

Có vẻ như khi nãy mũi tên lao tới, anh đã nghe được tiếng vút rất sắc trong gió để rồi nhanh hơn mũi tên một nước.

Song Ngư bước đến gần "bức tường", cô quan sát một hồi vẻ đẹp của thứ ánh sáng làm nên nó.

Nó trông như được làm hoàn toàn bằng vàng, một thứ vàng trong suốt quý hiếm chẳng thể tìm thấy ở bất cứ đâu.

Sẵn khẩu súng trong tay, cô giơ lên bắn thử.

Viên đạn đầy sức mạnh được bắn ra từ một khẩu súng chất lượng tưởng như chẳng thể có vật cản.

Ấy vậy mà viên đạn hùng mạnh đã phải chịu thua bức tường vàng trong suốt tưởng như đến mỏng manh!

- Thiên Yết, đưa em khẩu súng tỉa và cả thanh kiếm anh dùng nữa – Cô ngoảnh lại nói to

Cầm hai đồ vật trên tay, Song Ngư thử từng vật với bức tường.

Một ánh sáng lóe lên, chói lóa, rồi ánh sáng tắt, viên đạn bảy li bị ép chặt, bật lại nằm yên trước mũi giày.

Ngay giờ phút múi kiếm chạm mặt bức tường, nó bật khỏi tay Song Ngư với một lực rất mạnh.

Thanh kiếm bay ra xa, găm chặt vào một thân cây xa phía sau xe.

- Thứ này, đao kiếm, đạn dược không thể xuyên qua.

Song Ngư bước tới gần bức tường, khẽ đạt tay lên.

Thiên Yết nhảy khỏi xe định ngan cản những đã muộn, Song Ngư đã chạm tay vào bức tường bằng ánh sáng đó...

Lạ thay, tay Song Ngư có thể xuyên qua một cách dễ dàng mà chẳng gặp phải thương tích gì.

Thiên Yết sững sờ, Song Ngư đã đi qua bức tường, anh chạy với theo, bỏ chiếc xe ở lại, anh cũng xuyên qua dễ như cô, cả hai chạy một quãng theo con đường ánh sáng đã chỉ.

Ngoảnh lại, bức tường ánh sáng vẫn còn đó, nhưng dường như màu ánh sáng trở nên đậm hơn.

Chính xác là chẳng còn thể nhìn thấu nữa, chẳng thể thấy được chiếc xe đâu, có nên quay lại không đây?

Thiên Yết toan chạy trở lại thì Song Ngư giữ lấy tay ngăn cản:

- Kiếm đạn không thể xuyên qua, vậy có lí gì để một chiếc xe chở đầy những thứ như vậy đi được qua cơ chứ?

Đi thôi, kể cả khi phải tin vào những thứ khó thể tin chỉ lối!

Hai người lại tiếp tục chạy, cho tới khi đến một "cánh cổng" với hai cây lớn sừng sững hai bên với một bụi cây lớn ở giữa.

Đứng bên cạnh là một cậu bé cầm một quyển sách, hai chân run cầm cập.

Hai người tiến đến gần cậu bé, cậu ta tỏ vẻ sợ hãi giơ quyển sách lên cao, miệng lắp bắp hỏi:

- Các người... các người là ai?

Tại sao... vào được đến đây?

- Chúng tôi được thiên thần chỉ lối tới được đây – Song Ngư đáp

- Thiên... thiên thần sao?

Hay là...

ác quỷ?

- Ý là sao? – Thiên Yết thắc mắc

- Hãy kể tôi nghe, các người từ đâu tới và tại sao đến được đây?

Song Ngư kể lại cuộc hành trình từ lúc xuất phát tại Zodiac City cho tới khi đến được nơi sâu trong cánh rừng bí hiểm này.

Nghe xong, cậu bé đã bớt run, biết rằng hai người là những người tốt, cậu ngồi xuống, đặt quyển sách lên đùi, mím môi xé toạc đi một trang giấy đưa cho Song Ngư:

- Đây...

đây là câu thần chú tạo nên một tấm bản đồ sẽ giúp hai người không bị lạc trong mê cung này.

Tất cả những thứ hai người nhìn thấy, chưa chắc đã là thật đâu...

- Ý cậu là sao? – Lại câu hỏi đến từ Thiên Yết

- Khu rừng, không phải tự nhiên mà có, bóng tối chỉ là không còn có ánh sáng mà thôi.

Hai tuần trước, nơi này vẫn còn là một bãi đất trống, một phần được dùng để trồng rau, trồng củ, nuôi dưỡng nhưng loài thú đi lạc, những động vật không có nơi để đi.

Nhưng bây giờ đây, cây cao tự nhiên chẳng gieo mà mọc, tán rộng che khuất ánh sáng mặt trời... – Cậu bé nói, giọng bỗng lưu loát đến khó tin – Tôi canh giữ ở đây mục đích là đợi các người, mời bước qua cánh cổng phía sau tán cây, tấm bản đồ sẽ đưa hai người đến nơi cần đến!

- Vậy sao cậu không đi cùng chỉ đường cho chúng tôi – Thiên Yết chưa kịp nói hết thì bị Song Ngư bịt miệng

- Suỵt, đừng được một đòi hai như vậy chứ

Cậu bé cười nói:

- Việc của tôi đâu chỉ có vậy, tôi cũng muốn theo hai người, muốn biết hai người sẽ hành xử thế nào vì xem ra hai người có vẻ từ rất rất xa đến

"Từ rất rất xa đến sao?"

Song Ngư nghĩ thầm "Ý cậu ta là chúng ta đã đi chặng đường dài để tới đây?".

Song Ngư cầm tay Thiên Yết ngắm nhìn chiếc đồng hồ đang quay bất định, đây có phải nơi mà thời gian chẳng còn có giá trị?

Không thể chần trừ hơn, họ nói lời cảm ơn rồi từ biệt cậu bé, bước qua cánh cổng phía sau tán lá xum xuê...
 
[ Fanfiction 12 Chòm Sao] Bí Ẩn Rừng Beelzebub
Chương 4: Phần 3: Thánh đường


Bước qua cánh cổng, một không gian đầy đủ sắc màu hiện lên với vô vàn những kí ức của... nhân loại.

Họ như đang đi xuyên qua một đường hầm ẩn chứa tri thức toàn nhân loại với tốc độ nhanh hơn cả âm thanh.

Những lưu trữ của tri thức từ quá khứ xa xưa tới nay hiện lên và biến mất trong thoáng chốc.

Hai người nhìn quanh, họ như đang được chiêm ngưỡng một màn trình diễn ánh sáng tuyệt đỉnh mà ánh sáng ở đây là ánh sáng của tri thức, thứ ánh sáng mà tưởng như đã có thể tạo nên một bức tường ngăn cách thế giới con người với tội ác.

Nếu tất cả bọn họ đều biết suy nghĩ, đều biết lo cho bản thân và cả cộng đồng, nếu họ không bị cho lòng tham và sự ích kỷ làm mờ mắt, liệu loạn lạc có bao giờ xảy ra?

Liệu ác quỷ còn có dám bén mảng tới một nên văn minh vĩ đại như vậy hay không?

Hai người đắm mình trong sự trầm trồ và ngưỡng ngộ với nguồn tri thức khổng lồ ấy mà quên rằng họ đang di chuyển nhanh tới nhường nào.

Hình như con đường ấy có thể dài tới vô tận nhưng mọi chuyến đi cũng phải có điểm dừng.

Một hố rộng và sâu hiện ra trước mặt họ, trong thoáng chốc cả hai đã rơi xuống.

Một cảm giác đáng sợ như là rơi tự do từ trên đỉnh một ngọn núi cao xuống, không đồ bảo hộ, không một thứ gì khả thi để bám vào.

Họ rơi vô định, rơi mãi cho đến khi ánh sang xung quanh trở nên chói lòa, họ nhắm nghiềm hai mắt lại...

Cảm giác như ánh sáng xung quanh đã trở lại bình thường, họ khẽ mở mắt ra...

Khung cảnh tươi đẹp của một khu vườn cây lá tốt tươi hiện ra trước mắt họ.

Choáng ngợp bởi những gì mình nhìn thấy, Thiên Yết quay sang hỏi nhẹ Song Ngư:

- Đây có phải là thực không?

Hay chỉ là ảo ảnh?

Giá mà có một bác sĩ tâm lý ở đây, anh sẽ xin ngay tắp lự một lời tư vấn!

- Em tưởng anh được mấy đồng chí mệnh danh là vĩ đại hơn nhà tâm lý học cơ mà, có lẽ anh nên tự tìm cách.

Thiên Yết đứng dậy nhìn quanh, bầu không khí nơi đây thật trong lành, tầm nhìn có chút hạn chế bởi làn sương dày đặc.

Dưới màn sương ấy, một bóng người mờ mờ từ phía xa làm Thiên Yết kinh ngạc:

- Song Ngư, đứng dậy, nhìn kìa, có người!

- Có người?

Hay là không phải...

- Em sao vậy, đứng lên nhìn kìa.

Kia chẳng phải một linh mục hay sao?

Song Ngư đứng dậy nhìn về phía Thiên yết chỉ, một bóng người ẩn trong làn sương dày.

Người đó có vẻ như đang tưới nước cho những bông hoa mà chẳng để ý tới sự xuất hiện của hai người lạ mặt.

"Hoa?

Hoa sao?

Một vật biểu trưng cho cái đẹp lại có thể tồn tại ở một nơi âm u như vậy sao?", Song Ngư nghĩ thầm.

Cô cố gắng căng mắt lên qua làn sương dày đặc quan sát xung quanh.

Hít một hơi thật sâu, Song Ngư cảm thấy bầu không khí nơi đây thực sự trong lành, khác hẳn với sự ngột ngạt khó chịu của khu rừng ban nãy.

Cô ghé sát bên cạnh Thiên Yết nói khẽ:

- Anh có thấy nơi này thật sự lạ không?

Bầu không khí ở khu rừng khi nãy làm mình khó chịu bao nhiêu thì ở đây lại hoàn toàn ngược lại, dẽ chịu đến khó ngờ!

Anh nghĩ sao?

Người đứng trong màn sương kia là tốt hay xấu, ta có nên...

Cô chưa kịp nói hết câu thì Thiên Yết đã lên tiếng gọi người đứng phía xa kia:

- Hỡi người đứng trong màn xương, xin hãy xưng danh!

- Anh nói cứ như đọc thần chú vậy!

- Song Ngư khẽ cười

- Đọc thần chú là thế nào?

- Vừng ơi... hiểu chứ?

Vừa khi Thiên Yết nói tiếng "à", bóng người kia như đã biết họ ở đó, nó tiến gần hơn tới chỗ họ, khuôn mặt của người ấy dần dần lộ ra.

- Vậy là sao?

- Thiên Yết ngạc nhiên, thì ra người kia có một cái bóng của người trưởng thành nhưng hóa ra lại có hình hài của một đứa trẻ.

Người ấy lên tiếng:

- Kính mời các con theo ta vào trong

"Con?

Đứa trẻ này vừa nói mình là con sao?"

Thiên Yết hoang mang.

Anh quay sang nhìn Song Ngư, cô tiến lại gần mỉm cười với cậu bé:

- Dạ, con xin chào vị linh mục nhỏ tuổi!

- Nhỏ tuổi, trông ta bộ trẻ lắm sao?

- Ý...

ý... là sao?

- Song Ngư đứng lùi lại, cô không biết phải nên xưng hô với người đứng trước mặt mình thế nào nữa

Vị linh mục kia có vẻ là người tốt, thấy sự hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt của hai người bèn nở một nụ cười, một nụ cười tươi sáng của một cậu bé ngây thơ, lại gần hai người, linh mục ấy nói:

- Trông ta không khác gì một cậu bé phải không?

Ta được nói là được ban phước để mãi không thể già.

Các con đoán xem, ta đã bao nhiêu xuân rồi?

Song Ngư nghe nói vậy có vẻ yên tâm hơn, bèn nói:

- Ngài... ngài có phải đã 50 tuổi?

- Năm mươi?

- Vị linh mục cười - Ta còn nhớ cái hồi mà ta năm mươi, nghe có vẻ rất muộn nhưng đó là thời điểm chuyển giao giữa sự bồng bột của tuổi trẻ và sự trững chạc của một người mang tư cách thưởng trăng trên đài.

Thực ra, ra đã hơn bảy mươi tuổi rồi, sống ở đời, ta cũng đã trải qua không biết bao nhiêu là chuyện, chứng kiến những lần loạn lạc...

- Giọng vị linh mục bỗng chốc lắng xuống

Song Ngư hiểu ra nguyên nhân của cái lắng xuống ấy, cô không muốn hỏi nữa, chỉ muốn thật nhanh đi vào trong bởi cảnh đẹp nơi đây cùng với sự yên tĩnh tạo cho cô sự bất an.

Thiên Yết chưa khỏi bang hoàng thì bị Song Ngư kéo tay đi theo vị linh mục kia theo một con đường tới một tòa nhà.

Thiên Yết đứng lặng người vì vẻ đẹp của tòa nhà, màu vàng của nó sáng lên khi những ánh mặt trời đầu tiên chiếu xuống nơi đây.

Thì ra bình minh tới rồi!

Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, làm tan đi làm sương dày đặc.

Quang cảnh một khu vườn rộng lớn hiện ra, cỏ cây tốt tươi, những cây cổ thủ vươn mình đón nắng sớm.

Cũng chính lúc này, Thiên Yết nhìn lên trên, tòa nhà ấy chính là một thánh đường, và thật kì lạ, thánh đường cao cứ như chạm đến cả bầu trời vậy.

Song Ngư ghé tay hỏi Thiên Yết:

- Anh trông tòa nhà này có giống thánh đường không?

- Đúng, là thánh đường

- Anh chắc không vậy?

Thánh đường sao lại có thể cao như thế?

- Anh khá là chắc, thôi ta cứ đi, đâu còn biết phải làm gì nữa đâu!

Ba người bước vào, cánh cửa lớn tự động mở ra, họ bước vào.

Nơi này vắng tanh, bao nhiêu những hang ghế xếp lần lượt nhau đều trống không và phủ đầy bụi.

Hình như đã lâu lắm rồi nơi này không có người tới, hai người mới đến cảm thấy hơi ớn lạnh.

Họ nhìn về phía xa, thì ra có một người khác đang ngồi đọc một quyển sách ở hàng ghế đầu.

Vị linh mục cát tiếng gọi: "Cự Giải, có khách tới, rót trà đi con"

Người kia đứng dậy quay lại lễ phép chào vị linh mục và hai người phía sau rồi quay mặt đi về phía một căn phòng bên cạnh.

Vị linh mục dẫn hai người ngồi xuống hàng ghế đầu tiên rồi tự kê hai chiếc ghế, một chiếc cho mình, chiếc còn lại cho Cự Giải.

Đúng lúc đó, Cự Giải bưng ra một khay trên đó có một ấm trà và bốn chiếc cốc xung quanh.

Rót nước cho từng người, vị linh mục bắt đầu kể:

- Mọi người có biết tại sao ta lại gọi việc sở hữu hình hài của một đứa trẻ là được ban phước không?

- Điều này con cũng đang thắc mắc - Song Ngư nói - Nếu ta cứ trẻ mãi không già, ta sẽ không thể biết được cảm giác lớn lên là như thế nào.

Trong cuộc sống này, điều quan trọng nhất là được công nhận.

Ví dụ một người có tài mà không được công nhận thì sao?

Anh ta hẳn sẽ chỉ là một ông vua sứ mù mà thôi.

Giống như sở hữu một hình hài như vậy sẽ không nhận được sự tôn trọng từ người ngoài, nhất là từ cái nhìn đầu tiên.

- Con nói đúng, ta không thể phủ nhận, ngay thái độ của hai người các con khi gặp ta cũng đã thể hiện điều đó - Vị linh mục nhẹ nhàng nói - Nhưng ta lại muốn nói đó là ban phước bởi lẽ với hình hài này, ta mới có thể sống được đến ngày hôm nay.

- Vậy là hình hài đã cứu sống ngài?

- Hình hài cứu ta khỏi ác quỷ, ta cũng không hiểu nổi tại sao khi đối mặt với ta, chũng thường lùi lại đứng nhìn ta một hồi rồi bỏ đi

- Ngài đã từng chạm mặt với quỷ dữ?

- Muôn vàn câu hỏi bỗng chốc hiện lên trong đầu hai người mới đên lúc này.

Cự Giải vẫn hồn nhiên ngồi bên cạnh vị linh mục lắng nghe cuộc nói chuyện giữa hai người.

Vị linh mục nói tiếp:

- Đúng là ta đã sống sót, nhưng sống như vậy thì còn danh dự không?

- Ý ngài là...?

- Sống vậy...

Ta chỉ đang như một kẻ chạy trốn số phận mà thôi, ta chỉ như một tên hèn nhát.

Nhưng khi ta ngẫm kĩ lại, có vẻ như ta không được phép ra đi.

Ta đang sống vì một mục đích nào đó.

Lời ban phước có thể đã muốn điều đó.

Chúa ơi!

Ai sẽ giúp ta tìm ra mục đích đó đây?

- Có lẽ ngài sẽ tìm ra thôi - Song Ngư cố gắng an ủi

Người này thực sự mạnh mẽ, những người tự tâm về sự tồi tệ của bản thân thường sẽ kể nó ra với dòng nước mắt tuôn rơi.

Nhưng trên khóe mi ông ấy lại không hề có một giọt nước mắt, hẳn phải là người cảm đảm mới có thể kiềm chế cảm xúc của bản thân như vậy!

Cự Giải ngồi bên tỏ vẻ hơi chán nản, anh bắt đầu lên tiếng:

- Được rồi, chuyện thì hai người đã nghe, trà hai người cũng đã uống, vậy có thể nói cho chúng tôi mục đích kiến hai người tới đây không?

- Cự Giải, sao con lại nói với giọng như thế?

- Thưa cha, tại sao không thể giải quyết mọi việc một cách nhanh chóng chứ?

Chúng ta còn có việc phải lo kia mà!

Song Ngư nghe vậy cũng không muốn dài dòng thêm, cô bắt đầu giới thiệu:

- Thưa các vị , tôi là Song Ngư, người đi cùng tôi đây là Thiên Yết

- Song Ngư?

Thiên Yết?

Các người...

- Cự Giải tỏ vẻ ngạc nhiên - Có... có.. thật không?

Đừng lừa tôi đấy nhé...!

- Đúng, chũng tôi là Song Ngư và Thiên Yết

- Tôi.. tôi phải dẫn hai người đi gặp giám mục đáng kính ngay.

Tình thế gấp gáp, tôi sẽ giải thích cho hai người sau

Nói đoạn, Cự Giải kéo tay hai người chạy đến một nơi giống như thang máy, vị linh mục kia cũng chạy theo sau, chắc hẳn là đường tới gặp giám mục nơi đây...

"Thang máy sao...?"
 
[ Fanfiction 12 Chòm Sao] Bí Ẩn Rừng Beelzebub
Chương 4: Phần 4: Giám mục


Đứng lên một nền bằng phẳng lát vàng, bốn người dần dần được đưa lên những tầng cao hơn của thánh đường.

Chỉ là một bục được nâng lên với tay vịn ở phía sau và hai bên nên hai người có vẻ hơi bất an.

Nhìn vẻ mặt bình thản của vị linh mục và Cự Giải, họ cảm giác hơi lo.

- Họ không cảm thấy sợ sao?

Nhỡ có thể rơi bởi đằng trước mặt không về có chắn bảo vệ hay tay cầm để vịn vào? – Thiên Yết nói nhỏ

- Anh sợ à? – Song Ngư trêu

- Không, đương nhiên, ngày trước anh từng trải qua nhiều thứ đáng sợ hơn nhiều – Thiên Yết đáp

- Vậy hả!

- Song Ngư cười – Hẳn là vậy rồi

Cái bục ấy cứ cao lên mãi, lên mãi, bỗng chốc Thiên Yết để ý thấy có một tầng của thánh đường trông hơi lạ.

Ngoài một màu vàng ươm của ánh sáng thì anh chẳng thể thấy gì khác.

Ánh sáng đó không hề chói lóa khiến mọi vật xung quanh lu mờ đi mà đúng ra là chẳng có gì ngoài ánh sáng ấy.

"Liệu đây có phải giới hạn giữa trần gian và thiên đàng?

Chúng ta đã lên cao bao nhiêu rồi?

Tại sao thánh đường bỗng chốc lại trở thành một tòa nhà cao tầng như vậy chứ?"

Thiên Yết chỉ dám nghĩ thầm, anh không nói với Song Ngư vì sợ hai người kia nghe được.

Lại những suy nghĩ hiện lên trong đầu hai người: "Những gì ta đang thấy có phải là thực không?

Nếu không là thực, vậy ta đang ở đâu?".

Những điều đã xảy ra khiến hai người Thiên Yết Song Ngư buộc phải tin mọi thứ là thật, và chính bản thân họ cũng không thể ngờ tại sao họ lại muốn những điều này là thật đến thế!

Lên thêm một đoạn nữa, họ đã tới tầng cao nhất của thánh đường.

Đó là một căn phòng nhỏ với ba cánh cửa một ở trước, hai cách cửa hai bên.

Vị linh mục nhìn Song Ngư và Thiên Yết nói:

- Cánh cửa ở chính giữa kia là cửa ra sân thượng, mơi giám mục thường hay ngắm sao trời, thưởng lãm cảnh thiên nhiên.

Hai cánh hai bên sẽ mở ra hai phòng của cao nhân, một phòng là của giám mục, phòng còn lại là của...

- Ngắt đoạn, vị linh mục quay sang nhìn Cự Giải

- Là của tôi, của tôi, chính cha đã nói với tôi như vậy – Cự Giải nói thay lời vị linh mục

- Vậy cậu là gì của nơi đây? – Song Ngư thắc mắc

- Tôi... sẽ là... giám mục tiếp theo! – Cự Giải nói, giọng hơi run run, có lẽ anh sợ điều gì đó, lời anh vừa nói ra hay vị trí và trách nhiệm mà anh sắp sửa phải gánh vác

Có những người rất kinh sợ hai từ trách nhiệm, họ sợ phải hứa, nhưng đến khi thực sự nhận lời, chính họ mới là những người giữ được trọn vẹn!

- Cha đang ở đâu? – Vị linh mục hỏi Cự Giải, vẫn bằng cái giọng trầm ấm kia như lúc mới gặp hai người lạ mặt

- Chắc ông ấy...

- Cự Giải nhắm mắt lại, trong đầu thoáng tiếng ngâm nga - Ở sân thượng, cha ở sân thượng!

Không một chút thắc mắc, cả ba tiến về cánh cửa chính giữa.

Mở cánh cửa ra, họ bắt gặp một bầu không khí trong lành nhưng có phần loãng và se lạnh.

Sân thượng rộng lớn tới nỗi phóng tầm mắt ra xa cũng khó lòng thấy được những gì phía sau bức tường chỉ cao ngang bụng ngăn cách giữa một bên là nền gạch và một bên là khoảng không vô tận.

Ánh sáng mặt trời buổi sớm chiếu một cách chói chang lên nền gạch và lên cả da mặt những người đứng trên nền gạch ấy.

Điều kì lạ là dù là sáng hay chiều, ngước lên bầu trời cũng phải thấy được mây.

Nhưng dường như đứng ở đây lại có cảm giác tiếp xúc, như hoà quyện với bầu trời.

Không khí loãng tạo nên cảm giác khó thở.

Thật lạ kì khi làn da đã kêu gào vì cái cảm giác khó chịu từ ánh nắng chói chang thì đằng sau sống lưng lại là cảm giác lạnh đến run người, thấu hẳn sâu vào nơi nỗi sợ trị vì!

Song Ngư lấy tay che bớt ánh nắng, quay sang hỏi Cự Giải:

- Tại sao nắng lại gắt, trời lại quang mây và không khí lại loãng như vậy?

- Hai người có thấy một tầng chỉ một màu vàng không? – Cự Giải hỏi lại

- Có, chúng tôi có thấy – Song Ngư, Thiên Yết đồng thanh

- Tôi chỉ được nói lại rằng tầng đó ngăn cách giữa trần gian...

- Cự Giải!

Chưa kịp nói hết câu, Cự Gải đã nghe tiếng người gọi mình, một giọng nói trầm ấm đến lạ.

Cự Giải lặng yên không dám hé môi, anh quay người nhìn về hướng giọng nói ấy, anh kính cẩn nói:

- Cha à, xin cha thứ lỗi!

Đứng cách họ ba mươi bước là một người mặc chiếc áo của giám mục, giọng nói đó chắc là của người ấy.

Người ấy lại nói:

- Ta không muốn người ngoài tin những gì họ nên tin, vì đức tin ấy có thể làm hại họ, như những gì đã xảy ra.

Ta không muốn phải nhắc lại nữa!

- Xin cha thứ lỗi, những những người theo chúng con tới đây, không phải người ngoài.

- Ta biết, những ta vẫn lo, lo rằng ai cũng sẽ phải gặp nguy hiểm.

Ta có nên... mạo hiểm không chứ? – Người ấy nói, mắt vẫn không thôi nhìn lên trời quan sát những vì sao

Lúc này Song Ngư mới để ý thấy ánh sáng chói làm rát da ấy không phải chỉ đến từ mặt trời, mà đến từ những vì tinh tú, có lẽ là những vì tinh tú đã xuất hiện trong giấc mơ của Sư Tử.

Cũng bởi ban nãy, ánh sáng khiến cô chỉ có thể nhìn lên trời sau khi đeo vào một cặp kính râm.

Song Ngư có chuẩn bị một chiếc túi nhỏ trước khi đi, dù không lớn những cũng đủ chứa một chút đồ đề phòng.

Thật sáng suốt khi cô đã đem theo kính râm và cả một tuýp kem chống nắng.

Cô thoa kem rồi đưa cho Thiên Yết:

- Ánh nắng chói chứa tia UV rất có hại cho da

Thiến Yết cầm lấy, mỉm cười.

Nhìn làn da đen sạm của Cự Giải, chắc anh ta đã quá quen với điều này.

Trong khoảng không, vẫn vang lên giọng Cự Giải:

- Chúng ta vào trong được không ạ?

Những vị khách không quen với điều kiện ở đây.

Con không muốn tạo cho họ cảm giác tự thấy bản thân thiếu tế nhị khi phải thoa kem

Thế rồi, tất cả cùng rời sân thượng, cái cảm giác mát rười rượi đã trở lại.

Thoát khỏi sự tra tấn của ông trời là một không gian dễ chịu vô cùng.

Bao nhiêu những tháng năm đi chiến đấu mà Song Ngư Thiên Yết vẫn chưa từng một lần nếm trải một điều kiện khắc nghiệt đến vậy.

Giám mục nơi đây quả là... phi thường!

Bước vào trong, vị giám mục dẫn mọi người vào căn phòng bên phải.

Trong phòng là hai chiếc ghế băng dài xếp đối diện nhau, đặt ở giữa là một chiếc bàn uống trà.

_"Mời ngồi"

Vị giám mục rót trà cho từng người rồi ngồi xuống ghế.

Tất cả đều y lời.

Ông mở lời trước:

- Ta thành thật xin lỗi khi chưa trao cho những vị khách của ta lời chào!

Rồi ông nhìn Thiên Yết: "Người này có sức khỏe, thoáng nét của một người từng tham chiến, chắc hẳn là Thiên Yết"

Trước sự ngạc nhiên của hai người mới đến, ông nhìn Song Ngư: "Đi theo Thiên Yết, phải là Song Ngư rồi, đúng không nào?"

"Làm sao mà ông ấy biết vậy?"

Thiên Yết thầm nghĩ.

- Cuộc đời ta là những câu chuyện, có thể các vị đã nghe rồi, cũng có thể là chưa, những ta vẫn muốn kể, vì biết đâu, biết đâu...

- Vị giám mục như bị vướng ở cổ họng – Biết đâu... ta... có thể làm... gì đó!

- Ngài có thể kể lại câu chuyện về ngôi sao đỏ kia được không ạ? – Là giọng nói của Song Ngư

Vị giám mục nhìn thẳng vào Song Ngư khiến cô giật mình:

- Ngôi sao đỏ... là điều hiển nhiên!

- Vậy là sao ạ? – Song Ngư hỏi lại

- Điều hiển nhiên là thứ phải tới, đó là cái loạn lạc đang xảy ra kia

- Nhưng thưa ngài, loạn lạc hoàn toàn có thể xảy ra một cách tự nhiên kia mà, loạn lạc còn là yếu tố cấu thành nên xã hội! – Song Ngư rất tự tin nói

- Thế nào? – Vị giám mục hỏi, cách ông nói ngày một khác thường nhưng giọng điệu vẫn cứ như vậy

- Loạn lạc là điều kiện cho người có chí lớn giành lấy địa vị, loạn lạc giúp phân địa vị xã hội, nói vậy liệu có đúng không ạ? – Vẫn là Song Ngư với vẻ tự tin ấy.

Vị giám mục "Ừ" một tiếng rồi nói tiếp:

- Sự bất thường!

Có điều gì đó bất thường không?

Những điều mà ý nghĩ cho rằng điều đó không thể do người làm - Cự giải như đang cố đọc những suy nghĩ toát lên từ vẻ mặt vị giám mục

- Thực ra mọi thứ đều do con người mà – Song Ngư nói nhỏ

Thiên Yết yên lặng ngồi đó, nhưng như không thể chịu được nữa, anh quay sang ghé vào tai Song Ngư:

- Thật sự thì em đang theo phe nào vậy?

Em đang nói gì thế?

Giấc mơ nó đến, anh không hề muốn điều đó xảy ra, anh không định mơ thế...

- Thiên Yết à, có phải ai cũng định trước được mình sẽ mơ gì đâu, với lại...

Song Ngư chưa kịp nói tiếp thì Thiên Yết đã dặt ngón tay ngay trước miệng cô, khép đôi môi mịn màng ngăn những lời tiếp theo được thốt ra.

Anh nói:

- Ngày thường em thật bình tĩnh, bình thản, anh không biết nên dùng từ ngữ nào cho dáng vẻ em thường ngày, nhưng khi tranh luận, em lại trở nên khác thường.

Em làm anh nhớ lại lí do vì sao ta gặp nhau, em tìm đến anh vì em cần một người khiến em vững vàng tâm lí.

Song Ngư khẽ gật đầu, Thiên Yết nói nhỏ nhẹ:

- Giờ yên lặng nào, hãy nghe vị giám mục nói!

Song Ngư ngả vào tay Thiên Yết yên lặng.

Chứng kiến hai người, vẻ mặt vị giám mục có chút đượm buồn.

Ông biết những con người này cũng tình cảm như bao người khác, chẳng có thể tìm được ai không có thứ gọi là cảm xúc, chẳng có ai không mang trong mình thứ gọi là tình cảm chân thật.

Thiên Yết nhìn xung quanh, cả ba người Cự Giải, linh mục và giám mục đều hơi cúi đầu yên lặng.

Bỗng vị giám mục ngẩng đầu nhìn Thiên Yết:

- Ta biết, thực sự những chuyện đã xảy ra kể từ hai tuần trước có thể chỉ là do còn người làm, nhưng tại sao giữa thời bình họ lại phải làm vậy?

Rồi sau đây trở lại thành phố, hai người sẽ biết tại sao!

- Ngài có tài biết trước hay sao?

- Không, ta không có phúc hưởng cái tài đó, ta chỉ đang nói về một chuyện quá khứ được lặp lại mà thôi.

Và ta chắc rằng nó sẽ lặp lại như vậy!

- Vậy nó đã xảy ra như thế nào? – Thiên Yết tò mò hỏi nhưng đáp lại sự tò mò ấy chỉ là ánh mắt lấp lánh gợi lên nỗi buồn nhìn thẳng vào anh.

Vị giám mục đứng dậy tiến lại gần anh, giơ tay chỉ vào trán rồi lại chỉ xuống lồng ngực Thiên Yết, nơi cự ngụ của trái tim:

- Dù trong mọi hoàn cảnh, vũ khí lợi hại nhất nằm ở đây, và đây...

Nói rồi vị giám mục lặng lẽ ngồi xuống, ông nhắm mặt lại giữa không gian yên tĩnh lạ thường, cảm nhận nhịp đập của trái tim.

Một tình yêu đủ lớn sẽ dẫn dắt con người vượt qua mọi thử thách, và ông lại phải tin vào điều đó... một lần nữa!
 
[ Fanfiction 12 Chòm Sao] Bí Ẩn Rừng Beelzebub
Thông báo( Trước khi tới với chương 1)


Lời chào trân trọng nhất gửi tới bạn đọc!

Đây là lần đầu mình viết, mong bạn đọc đón nhận nhé, ở chương thứ nhất chẳng có gì nhiều về nội dung, vì vậy để bạn đọc hiểu về câu truyện, mình sẽ làm một phần tóm tắt lại nội dung chương một dưới đây nhé, chương hai sẽ là đi vào vấn đề chính.

Mong bạn đọc đón nhận sáng tác của mình, hãy cho mình biết nhận xét của bạn khi đọc truyện, mình biết mình còn cần học hỏi kinh nghiệm từ bạn đọc cũng như các tác giả khác rất rất nhiều!

Nếu bạn đọc có thời gian có thể bỏ qua phần này, đọc chương 1 và đưa ra nhận xét nhé!

_____ Không biết nói gì thêm, cảm ơn bạn vì đã dành thời gian_____

Tóm

tắt

chương

1

Cuộc triệu tập của ánh sao

Tóm tắt Chương 1: Cuộc triệu tập của ánh sao.

Thiên Bình, một người làm việc tại đài quan sát của thành phố gặp phải một cơn...

ác mộng.

Bị lôi kéo tới đài quan sát, bị sai khiến nhìn vào ống kính để rồi thấy những thông điệp từ ánh sao.

Cùng đêm đó, một anh chàng đam mê kiếm thuật cũng gặp phải...

ác mộng tương tự, anh như phát điên, phá tan làm bừa bộn căn phòng làm việc.

Ngày hôm sau, một người lạ mặt tới căn biệt thự nơi nghệ sĩ Song Ngư ở, nói với người em cô là Sư Tử, một người cũng gặp ác mộng tương tự hai chàng trai kia, rằng ác mộng là một điềm báo và những gì họ thấy hoàn toàn có thật, một thỏa thuận được đặt ra, yêu cầu là: Tất cả những người gặp ác mộng đêm ấy đều phải đồng ý.

Giọng nài nỉ của người lạ mặt khiến họ phải suy nghĩ.

Sư Tử đã tìm Thiên Yết, biết được anh cũng gặp ác mộng như mình, cả hai đến tìm Bạch Dương, người phụ trách phòng kiểm soát may quay an ninh để tìm hiểu những gì đã xảy ra, nhưng những gì họ biết được chỉ khiến sự hoang mang tăng thêm bội phần...
 
Back
Top Dưới