Khác [Fanfic] Ib: Another Story

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
93725924-256-k346964.jpg

[Fanfic] Ib: Another Story
Tác giả: Tori00Like
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tô Ri

Thể loại: fanfiction, bí ẩn, rpg, horror,...

Tóm tắt:

Một cô bé tên Ib đi bảo tàng nghệ thuật cùng với ba mẹ của mình nhân ngày sinh nhật 9 tuổi.

Khi khám phá triển lãm, cô nhận ra nơi này chỉ còn mình cô và Ib không thể ra ngoài được.

Ib lạc vào một con đường bí ẩn khác dẫn tới mê cung vô tận.

Ib phải cố gắng sống sót khỏi những con ma- nơ- canh biết đi, những bức tranh còn sống và vô vàn cạm bẫy trong mê cung thế giới Giả tạo.

Ở nơi đó, cô đã gặp được và kết bạn với Garry- một anh chàng có mái tóc tím từng bất tỉnh cùng một cô bạn Mary tóc vàng năng động và đáng yêu.

Càng đi sâu vào mê cung, cô nhận ra một sự thật kinh hoàng, ba của Mary chính là chủ nhân của khu triển lãm, và Mary chính là bức tranh do ông ấy vẽ ra chứ không phải là con người.

Garry đã bảo vệ Ib và cùng cô thoát khỏi mê cung bí ẩn trở lại với thế giới thực tại.

Họ hứa hẹn nhau một ngày nào đó sẽ tái ngộ.

Kết thúc là khởi đầu.

Ib và Garry hẹn nhau một ngày gặp lại.

Và tới ngày đó, họ đã gặp Mary?

Nhưng đây không phải Mary mà họ biết, là Mary của một nhánh khác trong Thế giới giả tạo?

Mary đã nhầm Ib của nhánh khác,... vậy thì Ib kia đang ở đâu?

Một tựa game horror rpg cực hay, đây là phần next mà mình nghĩ ra.

Trong tất cả các game rpg horror mình thích nhất là game ib, nên tự viết cho bản thân và cho những ai cùng chung niềm đam mê.

Ngày đăng: 21/12/2016 ->...



rpg​
 
Related threads
  • Bí Sử - The Secret History
  • A LITTLE STORY ABOUT OUR LEGENDS
  • Tails Of Another World: Maze
  • Một thế giới khác - Another world
  • 𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | another half
  • [Fanfic] Trốn Tìm - Vũ Nhật Câu Tăng
  • [Fanfic] Ib: Another Story
    Chapter 1: Kết thúc là khởi đầu.


    Ib vẫy tay tạm biệt Garry, đi theo ba mẹ trở về nhà.

    "Đó là một lời hứa, phải không?"

    Ib vui vẻ nghĩ thầm, đôi môi bất giác nở nụ cười vui vẻ.

    Bầu trời xanh ngắt cùng ánh nắng ấm áp bao phủ lấy cơ thể cô, quả thật là một cảm giác hoàn toàn khác ở Thế giới giả tạo đó.

    Nhưng Ib biết, tình bạn giữa cô, Garry và Mary hoàn toàn là chân thực, tuy họ ở bên nhau trong một đoạn thời gian ngắn ngủi, nhưng Ib không thể nào quên.

    Mary, tớ sẽ không bao giờ quên cậu!

    Đó là một lời hứa!

    ----

    Ngày sinh nhật lần thứ 9 của Ib, ba mẹ đã dắt cô tới viện bảo tàng mừng sinh nhật của cô.

    Những bức tranh, tác phẩm đó quá trừu tượng với một đứa trẻ mới 9 tuổi như Ib, nhưng cô vẫn rất thích thú với những tác phẩm nghệ thuật này.

    Những chuyện kì lạ đã xảy ra, Ib không thể tìm thấy bất cứ ai trong viện bảo tàng, tới khi bắt gặp âm thanh gọi tên mình từ bức tranh vẽ dưới đất với con cá bơi lội rất sinh động.

    Ib bị bất tỉnh và lạc vào đại sảnh kì lạ mà cô chưa từng thấy, những bức tranh kì lạ cùng những căn phòng bị khóa chặt.

    Ib phải tìm ra bí mật và chạy trốn khỏi các tác phẩm sống dậy, cố gắng bảo vệ bản thân và tìm ra lối thoát.

    Bức tranh Lady in red, những ma- nơ- canh đen không đầu, pho tượng trắng,...

    Ib không thể tìm thấy bất kì ai bị lạc giống như mình.

    Và rồi, cô gặp Garry, một anh chàng có mái tóc kì quái cùng bông hoa hồng màu lục.

    Kì lạ là, Ib cũng có một bông hoa hồng màu đỏ và cô luôn lấy nước cho nó suốt từ khi bắt đầu lạc vào nơi này.

    Không hiểu sao, Ib cảm thấy hoa hồng màu lục đó rất hợp với Garry.

    Và Ib và Garry cùng nhau tiếp tục cuộc hành trình.

    Sau đó, hai người họ gặp Mary, một cô bé trạc tuổi với Ib vô cùng xinh xắn với mái tóc vàng óng ả.

    Mary thật sự rất vui tính và đáng yêu, ngay cả một cô bé trầm tính như Ib cũng bắt đầu cảm mến Mary và coi cô ấy như bạn thân.

    Nhưng mọi chuyện thay đổi khi bí mật dần được phơi bày, Garry đọc một cuốn sách và phát hiện ra Mary... không phải là con người, cô bé chính là một phần của Thế giới giả tạo, cũng là người khiến các tác phẩm vô tri vô giác có linh hồn.

    Khi Ib bị Mary điên cuồng tính trút dao xuống thì Garry đã cứu Ib, có lẽ, tình bạn của họ đã rạn nứt từ đây.

    Ib cùng Garry dần biết được quá khứ u buồn của Mary.

    Mary có một người ba và một người mẹ kế, cô bé rất yêu ba mình và rất thích vẽ tranh.

    Cuộc sống của Mary thay đổi từ khi ba cô mất, lúc đó, mẹ kế của cô cũng biến mất.

    Mary một mình trong căn phòng đầy tranh ba cô vẽ và những tác phẩm vô tri, nhưng cô không đi đâu cả.

    Mary mong chờ một ngày, ai đó sẽ đến chơi với cô, bên cạnh cô trong thế giới lạnh lẽo này.

    Có lẽ... khao khát của Mary đã biến thành lời nguyền và kéo dài tới bây giờ.

    Khi Ib và Garry bước vào căn phòng đó, Mary bỗng xuất hiện, sự phẫn nộ và âm u của cô đã tràn ngập nơi đó để bảo vệ bức tranh.

    Bức tranh mà Mary đã thoát ra.

    Ib lập tức dùng bật lửa của Garry đốt cháy bức tranh, Mary la hét thảm thiết và biến thành tro bụi.

    Mọi chuyện kết thúc, Ib cùng Garry tìm được lối ra thoát khỏi Thế giới giả tạo.

    Khi mẹ cô xuất hiện bất ngờ ngăn chặn cô rời khỏi đây, thật may mắn khi Ib không bị ma- nơ- canh giả dạng mẹ cô lừa gạt, cô đã nắm lấy tay Garry từ lối thoát và trở về hiện thực.

    Ib một lần nữa trở về viện bảo tàng, nhưng cô không biết tại sao lại đứng ở đây.

    Phải rồi, hôm nay là sinh nhật cô và ba mẹ dắt Ib tới nơi này thăm quan và...?

    Ib không nhớ bất kì chuyện gì tiếp theo, có lẽ...

    Ib đã quên một thứ gì đó.

    Ib lại đi quanh quẩn viện bảo tàng, cô khựng lại trước tác phẩm bông hoa hồng đỏ đầy gai.

    Một người con trai đang xem nó, Ib không biết anh ta nhưng lại có cảm giác rất quen thuộc.

    Anh ta quay lại mỉm cười, nói Ib là cô gái nhỏ.

    Anh bỗng bắt chuyện với Ib, dù đây là lần đầu anh và Ib gặp nhau.

    Người con trai đó là Garry, nhưng anh cũng giống như Ib mọi kí ức về Thế giới giả tạo bị xóa sạch.

    Giờ đây, hai bọn họ chỉ là người xa lạ qua đường.

    Garry tâm trạng có chút nét buồn rời đi, hai tay bỏ vào túi áo khoác rảo bước.

    Khoan, có thứ gì đó trong túi Garry, anh tò mò lấy ra.

    Một chiếc khăn tay?

    Nó thêu chữ Ib...

    Ib...

    Ib?

    Ib!

    Phải rồi!

    Là cô bé đó!

    Garry đã nhớ tất cả mọi chuyện, về Mary, Ib, Thế giới đó, tất cả!

    Garry mừng rỡ quay lại nắm lấy vai Ib, giải thích cho Ib mong cô nhớ lại mọi chuyện.

    "Làm ơn, Ib, xin em hãy nhớ lại."

    Ib mê man nhìn anh chàng trước mặt.

    Bỗng mắt cô mở to kinh ngạc vì sửng sốt, Ib cũng đã nhớ lại mọi chuyện.

    Cô bật khóc và ôm chầm lấy Garry.

    Tại sao?

    Tại sao cô có thể quên được chứ?

    Thật đáng hận...

    Chiếc khăn tay của Ib lúc cả hai đốt tranh, Ib đã đưa cho Garry để anh lau vết thương.

    "Anh đã làm chiếc khăn này bẩn rồi, bây giờ trả lại thật kì quá.

    Vậy, khi chúng ta gặp lại, anh sẽ trả cho Ib nhé?"

    Garry mỉm cười.

    "Đó là một lời hứa, phải không?"

    "Một lời hứa!"

    ''Tôi sẽ không bao giờ lãng quên bất kì thứ gì, dù đó là hạnh phúc hay đau khổ.

    Và tôi sẽ mỉm cười và tiếp nhận nó...''
     
    [Fanfic] Ib: Another Story
    Chapter 2: Lo lắng .


    "Đồng phục mùa hè của Ib thật đáng yêu!" mẹ Ib sau một hồi sửa soạn cho Ib trở thành một búp bê xinh xắn.

    Ib không giỏi biểu lộ cảm xúc, có lẽ mẹ Ib muốn nét đáng yêu này bù đắp những khuyết điểm cho cô bé.

    "Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên con chuyển trường, mẹ không cần..."

    Ib có chút xấu hổ níu váy mẹ kéo kéo nhẹ.

    Bây giờ Ib đã 9 tuổi, là một học sinh lớp 4 vô cùng chín chắn rồi.

    Ib chỉ mong mẹ cô đối xử với cô như người lớn thôi.

    Con nít thật đáng yêu!

    Đứa trẻ nào cũng muốn tự lập sớm, nhưng hành động lại cực kì vụng về, ngây thơ.

    Không hiểu sao sau buổi thăm viện bảo tàng Ib của bà lại có chút thay đổi, nhưng thay đổi đó là theo chiều hướng tốt, điều đó khiến mẹ Ib rất vui mừng.

    Ib ngắm nhìn mình trong gương, bỗng nhớ lại một chuyện quan trọng.

    Cô đã hẹn Garry ngày nào đó sẽ gặp lại, nhưng...

    Ib không biết gì về Garry, cả số điện thoại của anh ấy.

    Phải rồi!

    Ib vẫn chưa có điện thoại.

    "Mẹ ơi, mẹ có thể mua điện thoại cho con không?

    Con muốn có thể liên lạc với bạn bè."

    Ib quay đầu hỏi mẹ.

    Mẹ Ib cũng hơi bất ngờ, bà thoải mái đồng ý "Được chứ!

    Chỉ cần Ib muốn!

    Công chúa của mẹ cũng đã trưởng thành rồi mà đúng không?"

    -----------

    Ib bắt đầu một cuộc sống mới với trường học mới, bạn bè, thầy cô mới.

    Mọi thứ suôn sẻ hơn Ib nghĩ, mọi người rất cởi mở và giúp đỡ cô tận tình.

    Cuộc sống của Ib cứ vậy chậm rãi trôi qua...

    Mỗi cuối tuần, cứ như một thói quen, Ib lại đứng trước viện bảo tàng Guertena để chờ một hình bóng quen thuộc, nhưng ngày tháng trôi qua, Ib chỉ càng thêm thất vọng.

    Garry, anh ta không bao giờ tới.

    Mối liên hệ giữa hai người dường như bị cắt đứt.

    Có lẽ Garry đã quên mất Ib rồi chăng?

    Dù sao Ib cũng chỉ là một cô bé 9 tuổi không có gì nổi bật, mà tình bạn của họ thật sự ngắn ngủi.

    Garry hẳn đang sống một cuộc sống của riêng mình.

    Liệu những gì Ib đang làm bây giờ là dư thừa?

    Ib cảm thấy băn khoăn, giữa thế giới hiện thực và thế giới giả tạo, nơi nào mới thật sự cô đơn hơn đây?

    ''Càng mong đợi thật nhiều, càng thất vọng thật nhiều.

    Tôi nhận ra rằng, thực tại này thật khắc nghiệt!

    Tôi cuối cùng cũng chỉ là một mảnh kí ức nhỏ trong tâm trí của anh ta."
     
    [Fanfic] Ib: Another Story
    Chapter 3: Khu triển lãm "Rose"


    "Ib, có phải cậu rất thích thăm viện bảo tàng không?" cô bạn mới của Ib- Yume tò mò hỏi.

    Yume và Ib là bạn ngồi cùng bàn với nhau, sau giờ học Ib thường cùng cô bé đó mang thức ăn cho những chú thỏ nuôi ở khuôn viên sau trường học.

    Trong lớp Yume là bạn thân của Ib so với những người bạn chơi xã giao khác.

    Yume giống như Ib có mái tóc màu nâu hạt dẻ, nhưng Yume lại tết tóc thành hai bím và cột nơ.

    Nhìn từ xa Ib và Yume như hai chị em ruột vậy,...

    Ib không thích điều đó lắm.

    Nhưng tính cách và bề ngoài là hai việc khác nhau, nên nó không ảnh hưởng đến tình bạn của Ib và Yume.

    "Ừm, sao vậy?"

    Ib kẹp bìa kẹp sách đánh dấu cho phần truyện đang đọc dở, quay sang tiếp tục tán gẫu với Yume.

    "Tớ biết được công viên giải trí trong thành phố mới mở một khu triển lãm tranh đề tài "Rose", tớ có được vé miễn phí nhưng không đi được.

    Yume biết Ib thích nghệ thuật nên muốn tặng cho cậu nè.

    Ib đi được không?''

    "Rose?"

    Ib kinh ngạc, chữ rose đối với Ib có ý nghĩa khá đặc biệt, những quá khứ dù muốn quên cũng không thể quên đi được bỗng ùa về.

    Đã hơn 5 tháng kể từ ngày sinh nhật Ib, tới bây giờ cô vẫn chưa liên lạc được với Garry.

    "Cảm ơn, tớ sẽ đi."

    "Thật sao?

    May quá, tớ cứ nghĩ cả hai vé đều bỏ phí cả chứ.

    Ib cầm cả hai vé luôn đi.

    Cậu có thể rủ thêm ba mẹ hoặc ai đó đi cùng, nếu không vứt nó đi cũng được?"

    Yume vui vẻ lôi từ trong cặp ra hai tấm vé xem triển lãm, quay sang dặn dò Ib "Triển lãm này kéo dài một tuần, có lẽ cuối tuần này là ngày cuối rồi, Ib đừng bỏ lỡ nha!"

    "Tớ biết rồi, cảm ơn Yume!"

    Ib gật đầu nhớ kỹ.

    Ib không hiểu sao, buổi triển lãm sắp tới khiến cô bé thật hồi hộp.

    "Được rồi, chúng ta đi lấy thức ăn cho đám thỏ."

    "Ừ."

    ------------------

    Ib bước vào cổng công viên, quả nhiên hôm nay là chủ nhật nên có rất nhiều người, mặc dù cô tới lúc 7 giờ nhưng nơi này đã bắt đầu đông người.

    Ib xem bản đồ đi tới khu triển lãm mà Yume giới thiệu, không ngờ nó vẫn chưa mở cửa.

    Cô thở dài có chút thất vọng, có lẽ Ib nên đi dạo quanh nơi này giết thời gian một chút.

    "Ib?"

    Ib nghe giọng nói gọi tên mình thì ngẩn người, âm thanh này...

    "Garry!!!"

    Ib chạy ào tới ôm chầm Garry, sự ấm áp quen thuộc ấy, vậy đây không phải là mơ rồi.

    Không biết vì ấm ức hay vui mừng, Ib nức nở òa khóc.

    "Garry là đồ thất hứa, anh hứa sẽ tìm em trả lại khăn mà không thèm tới... hu hu..."

    "Anh biết rồi, tất cả là lỗi của anh, vì đã không tìm Ib."

    Garry vỗ về Ib, yên lặng nhìn Ib khóc.

    Khóc chán chê một hồi, Ib mắt hơi ửng đỏ, nước mũi sùi sụt vô cùng xấu.

    Garry buồn cười bế cô bé lên ngồi trên bục cây gần đó, lấy khăn tay lau nước mắt cho Ib "Thật là, Ib vẫn không thay đổi gì hết.

    Luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ nhưng thật sự rất ngốc.

    Nhưng chính vì vậy anh mới thích Ib."

    "Hứ, em về độ ngốc vẫn còn thua xa Garry!"

    Ib phồng má, quay đầu không thèm để ý tới Garry.

    "Được rồi, anh chịu thua em luôn đó."

    Garry nhéo má của Ib cười bất đắc dĩ.

    "Tại sao anh không đi tới gặp em?" không vòng vo lâu, Ib bắt đầu hỏi chủ đề chính.

    Những 5 tháng lận đấy, làm Ib lo sợ Garry đã quên cô rồi.

    Lúc ở trong Guertena anh luôn cười đùa, không nghiêm túc, con trai mà lại sợ những búp bê cực kì cute (tuy một lúc sau đám đồ chơi đó hơi đáng sợ).

    Tuy vậy, Garry thật sự...

    đáng tin cậy, nếu không gặp được anh ta ở mê cung đó không biết liệu Ib có còn trở lại thế giới thực được không?

    "Mấy tháng trước anh có chút chật vật về tài chính, Ib không nhớ anh từng nói mình là họa sĩ sao?

    Phòng tranh của anh bị công ty môi giới đòi lại nên anh phải tìm gấp nguồn đầu tư để bảo vệ nơi đó.

    Thật ra bữa nay anh tới cũng vì chuyện này, người đầu tư cho buổi triển lãm 'Rose' muốn anh vẽ tranh, sau đó đồng thời bán số tranh kia luôn."

    Garry hơi khựng lại ở đây, giọng nói thoáng buồn bã "Tuy hơi tiếc nhưng ngoài bán nó ra thì không còn cách khác nữa."

    Lý do tạm chấp nhận, coi như Ib bỏ qua cho Garry lần này.

    "Ngày bán tranh Garry hãy dẫn em đi cùng nha, Ib muốn xem những bức tranh đó trước khi nó bị bán đi.

    Anh chỉ cần vẽ bức mới là được." giọng điệu của Ib giống như một mệnh lệnh, nhưng phần nào đó lại đang an ủi Garry.

    Garry đương nhiên hiểu được ý tốt của cô bé, vui vẻ xoa đầu Ib "Ib thật là ngoan, còn nhớ viên kẹo bữa trước anh cho không?

    Bây giờ lại cho em nè!"

    "Ib mới không cần, Ib đã học lớp 4 rồi.

    Không còn là con nít nữa."

    Ib tức giận dậm chân không chịu thua.

    Ib đáng yêu ngày xưa đâu mất rồi?

    Garry vừa khóc vừa cười.

    "Là lỗi của anh.

    Đúng rồi, hôm đó là sinh nhật Ib mà anh lại không tặng quà đàng hoàng, bây giờ coi như bồi thường cho em."

    Garry lục lọi túi áo khoác của mình.

    Bất thình lình cúi người áp sát Ib.

    Ib còn nhỏ nên không biết việc gì, nhưng đây là lần đầu tiên Ib thân cận với một người con trai ngoại trừ ba Ib, cảm xúc dường như có chút khác lạ, vì Garry đâu phải ba cô.

    "Mùi của Garry thật dễ chịu."

    Ib bỗng nhiên cực kì thật thà đáp.

    Dù người nào mặt dày cũng cảm thấy xấu hổ, Garry hơi đỏ mặt gãi đầu "Tự nhiên Ib nói gì kì quoặc vậy?"

    "Không, Ib nói thật.

    Lúc trước cũng vậy.

    Garry đã cho em mượn áo khoác lúc lạnh và cả lúc khi ôm em, Garry có mùi rất thơm."

    Ib gương mặt cực kì nghiêm túc, nhưng câu nói lại khiến người nào đó thấy ngượng ngùng.

    "Ib...

    Ib cũng rất thơm... thơm hơn cả Garry nữa."

    Garry ngó ngang dọc không dám nhìn thẳng vào mắt Ib, tại sao anh có cảm giác giống như bản thân đang dụ dỗ trẻ nhỏ.

    "Thật sao?"

    Ib tò mò, cô không ngửi được gì từ mình hết, nhưng nếu Garry khen thì cô rất vui.

    "Lúc trước mặt người khác em đừng nên khen như vậy, dễ bị hiểu lầm lắm."

    Garry cuối cùng không nhịn nổi nghiêm túc khuyên nhủ.

    "Hiểu lầm?"

    Ib khó hiểu.

    "Cứ nghe lời đi."

    Garry bỗng hơi giận dữ khiến Ib có chút giật mình.

    Ib đành ngoan ngoãn gật đầu, vì cô biết Garry sẽ không làm bất cứ chuyện gì hại cô.

    "Ngoan lắm.

    Không phải lúc trước chúng ta đã hứa đi ăn bánh macaron đúng không?

    Anh biết ở đây có một tiệm bán macaron rất ngon!

    Ib đi cùng nhé."

    "Được... thôi, dù sao triển lãm cũng chưa mở cửa."

    Ib ngượng ngùng đáp, không dám mở lời cảm ơn Garry.

    Garry mỉm cười, dù Ib thay đổi thế nào thì cô bé cũng rất dễ thương!

    Garry nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Ib, giống như trước đây.

    Chỉ cần nắm tay cô bé, mọi mệt mỏi, sợ hãi đều biến mất.

    --------

    "Anh nói đúng, maracon ở đây ngon quá, cả trà hoa hồng cũng thật tuyệt!"

    được ăn đồ ăn ngon, Ib cười vui vẻ vô cùng thỏa mãn "Nhưng những cái bánh này thật đẹp, em thấy tiếc quá."

    "Coi em ăn kìa, vụn bánh dính tùm lum trên mặt.

    Giờ anh hiểu tại sao Ib lúc nào cũng mang khăn tay rồi."

    Garry dịu dàng lấy vụn bánh trên khóe miệng Ib, không quên châm chọc.

    Hứ!

    Ib mới không thèm chấp Garry.

    Liếc nhìn ba cái bánh macaron còn sót lại, vô tình chúng lại có màu xanh, đỏ và vàng.

    Ib mơ hồ lại thấy nó biến thành ba bông hoa hồng.

    "Không biết bây giờ Mary đang ở đâu nữa..."

    Ib buồn bã, khung cảnh Mary biến thành tro bụi, Ib không thể nào quên.

    Nhưng Ib không muốn tin rằng Mary thực sự đã biến mất.

    Thấy Ib thần người, Garry cũng đau lòng theo.

    Có lẽ những chuyện đã diễn ra quá sức chịu đựng của một cô bé 9 tuổi.

    Garry nhất định phải bảo vệ Ib thật tốt.

    "Ib!!!!"

    Lại một lần nữa tiếng gọi tên Ib vang lên, Ib giật mình quay đầu.

    Một cô bé mái tóc vàng óng ả mặc một chiếc váy xanh lá và đôi mắt xanh lục lấp lánh như ruby, gương mặt cô tràn ngập mừng rỡ cùng lo lắng.

    "Mary?"

    Ib không thể tin vào mắt mình, đây là ảo giác sao?

    Tại sao Mary lại xuất hiện trước mặt cô, chẳng phải...

    Mary ôm chầm lấy Ib làm nũng "Cậu thật kì quá, rõ ràng là nói chờ mình trước nhà vệ sinh mà lại đi đâu mất tiêu."

    Mary tò mò nhìn Garry "Anh ta là ai vậy Ib?"

    ''Những miếng bánh maracon ngọt ngào, những cử chỉ dịu dàng, săn sóc của anh khiến con tim em hòa tan trong hạnh phúc.

    Giá như cứ thế này mãi thì tốt nhỉ?''
     
    [Fanfic] Ib: Another Story
    Chapter 4: Come Ib


    "Không thể nào, Mary... cậu không phải..."

    Ib thanh âm đứt quãng vì xúc động.

    "Cậu bị làm sao vậy Ib?"

    Mary nhíu mày lo lắng và khó hiểu nhìn Ib.

    "Ib, lại đây một chút."

    Garry kéo tay Ib, gương mặt bình tĩnh nói "Có lẽ Mary này không nhớ chuyện gì đã xảy ra trong Guertena, trước tiên chúng ta cứ đi theo Mary để tìm hiểu mọi chuyện trước đã."

    Ib cũng đồng tình với chủ ý của Garry, bây giờ cô thật sự rất bối rối, khi mọi chuyện dường như đã kết thúc một cách hợp lí, sự xuất hiện của Mary lại khiến mọi chuyện trở nên rối tung và mơ hồ.

    "Anh ấy là Garry, là một người bạn của tớ, Mary."

    "A, ra là vậy, chào Garry.

    Em tên là Mary."

    Mary thoải mái trò chuyện "Nếu anh là bạn Ib vậy sao không đi chơi cùng tụi em.

    Em và Ib đang tính đi viện bảo tàng Guertena."

    "Guertena?

    Không phải nó cách công viên giải trí khá xa sao?"

    Garry cảm giác được điều bất thường đang diễn ra.

    "Hửm?

    Anh có nhầm với nơi nào khác không?

    Rõ ràng là ở ngay đây mà.

    Anh coi kìa!"

    Mary khẳng định, chỉ tay về phía bên kia.

    Ib và Garry đều sửng sốt, không thể nào.

    Sao viện bảo tàng Guertena có thể ở nơi này.

    Garry nhăn mày, lúc nãy anh nhớ nơi đó là trò chơi đu quay, chẳng lẽ...

    "Ib, anh sợ chúng ta đã bước vào thế giới đó lần nữa rồi, tốt nhất đừng nên đi vào đó."

    "Garry?"

    Ib kinh ngạc không thôi, Ib vẫn chưa bước vào Guertena cơ mà, và Mary cũng đã biến mất khi tấm tranh bị đốt cháy.

    "Đi thôi, Ib."

    Mary quay đầu mỉm cười với Ib rồi bước vào Guertena.

    Ib hoảng hốt đuổi theo "Khoan đã, Mary!!!"

    Garry không kịp ngăn lại hành động của Ib, cô bé đã bước vào Guertena.

    "Mary?"

    Ib ngơ ngác, tại sao Mary chỉ vào đây trước cô vài giây lại biến mất đâu rồi.

    Khung cảnh quen thuộc bỗng khiến Ib sợ hãi.

    "Garry?"

    Ib xoay người, Garry không đi cùng cô sao?

    Ib vặn thử cánh cửa.

    Và... nó bị khóa?

    Cũng giống như ngày hôm đó, Ib bị nhốt trong Guertena kì quái, đáng sợ.

    Ib không muốn trải nghiệm cảm giác này một lần nữa, nhưng cô lại cô đơn lần nữa rồi.

    Ib thất thần đi xung quanh gọi tên Mary, nhưng đáp lại chỉ là một không gian yên lặng đến rùng mình.

    "A?"

    Ib dừng lại trước một bức tranh, trước đây cô chưa từng thấy nó bao giờ "Labyrinth of the Blue King?

    Tại sao lại giống anh Garry tới vậy?"

    Bức tranh đó là một người con trai đang ngủ say bị bao phủ bởi hoa hồng đầy gai, màu xanh lục ảm đạm không sức sống nhưng lại mang một điều gì đó khác biệt.

    Nhưng người con trai đó không ai khác là Garry.

    Ib bắt đầu băn khoăn, liệu có phải là Mary đã vẽ nó?

    Không đúng, trực giác của Ib mách bảo không phải như vậy, nhưng cô không thể lí giải được sự tồn tại của bức tranh này có ý nghĩa gì.

    Càng nhìn bức tranh đó, không hiểu sao lòng Ib lại càng thắt lại.

    Đau quá, dường như bên trong cô âm ỉ một nỗi đau kì lạ, lo lắng, buồn bã, tuyệt vọng, áy náy,...

    Bỗng Garry trong bức tranh mở mắt, đôi mắt tối tăm biến thành sự kinh ngạc, dần dần thay thế nét dịu dàng quen thuộc nhìn cô.

    Garry chìa tay ra như muốn đưa Ib đi.

    Ib thật sự không hiểu, cô đã không tự chủ nắm bàn tay Garry, dù biết đây không phải là Garry mà cô biết.

    "Come Ib."

    --------------

    "Ib?

    Em ở đâu?"

    Garry hoảng hốt khi không hề thấy bóng dáng của Ib lẫn Mary.

    Lẽ nào Mary lại dẫn Ib xuống nơi đó?

    Chắc chắn là như vậy!

    Anh phải mau tìm Ib trở về.

    Lần này, em không cần phải chờ đợi lâu nữa, Ib!

    Vì anh sẽ tìm em!

    Garry rẽ vào một hành lang quanh co, càng bước đi anh càng cảm nhận được sự kì lạ.

    Bốp!

    Garry đổ mồ hôi lạnh, tại sao Guertena lại hoàn toàn khác so với lúc trước như vậy?

    Garry dường như không thể phân biệt đâu là lối đi đâu là bức tường.

    Không biết đây là lần thứ mấy anh cắm đầu vào tường rồi.

    Phía trước có một cánh cửa màu đỏ.

    Garry vặn thử nắm cửa, nó khóa mất rồi, quả nhiên là việc này là không thay đổi.

    A, con hình nhân xanh xuất hiện ở dưới đất bên phải cánh cửa từ khi nào?

    Còn có cả dòng chữ trên bức tường...Play with me... again!

    Được rồi!

    Garry nhớ không lầm thì nó đã bám theo anh suốt chặng đường khi ở Thế giới giả tạo trước kia.

    Thật khó hiểu, tại sao nó lại bám theo anh?

    Hay con hình nhân xanh là tay sai của Mary?

    Mary đã bắt cóc Ib và để tay sai đánh lạc hướng Garry chăng?

    Thật sự có quá nhiều thắc mắc mà Garry không thể hiểu nổi.

    Garry thở dài, móc trong túi mình một cái kẹp gắn hoa hồng đỏ.

    Anh đã tính tặng Ib quà sinh nhật sau khi ăn maracon xong, không ngờ chưa kịp đưa lại xảy ra mấy chuyện như vậy.

    "Garry, mày không được nản chí.

    Trước đây Ib đã giúp mày, bây giờ ngược lại mày phải cứu cô bé."

    Garry lấy lại tinh thần hừng hực quyết tâm "Bắt đầu thôi!"

    Căn phòng cần chìa khóa, vậy Garry chỉ cần tìm chìa khóa là được.

    Garry bắt đầu mày mò khắp các bức tranh dọc hành lang, cả những ma- nơ- canh không đầu và tượng mặt người.

    Xoảng!!!

    Anh vô tình làm vỡ mất một pho tượng, bông hoa xanh lục bị héo rũ mất một cánh.

    "Chết tiệt."

    Garry nhíu mày đau đớn.Hửm?

    Hình như ở bên trong mảnh vỡ có thứ gì đó.

    Garry cẩn thận lấy ra, là một mẩu giấy?

    'Làm ơn, xin hãy cứu chúng tôi.'

    Garry ngẩn người, cứu 'chúng tôi'?

    'Chúng tôi' trong giấy viết là ai?

    Còn có người khác ngoài Ib và anh từng tới nơi này?

    Garry lấy được chìa khóa Phòng thiên văn.

    Phòng thiên văn?

    Chẳng lẽ là thứ xanh xanh méo mó vẽ trên bức tường?

    Đó cũng là cánh cửa sao?

    Garry giật giật khóe miệng.Coi như anh tìm ra chìa khóa đầu tiên đi.

    --------------

    Ib nhíu mày, cô ôm đầu mình vì bị đụng trúng thứ gì đó.

    Cô bé dần mở đôi mắt, màu tím huyền bí đó đã đập vào mắt cô.

    Ib đang ngồi trên người Garry.

    Tại sao anh ấy lại lạnh như vậy?

    Ib tim bỗng nhói lên, vô thức sờ lên má Garry.

    "Ib, như thế này hơi..."

    Garry ho sùi sụi xấu hổ, tư thế như vậy của hai người thật sự rất mờ ám.

    "Anh là ai?"

    Ib ánh mắt buồn bã cùng mơ hồ "Ib cảm giác anh không phải Garry mà em biết, nhưng tại sao nhìn anh tim em lại đau như vậy?"

    Garry kinh ngạc nhìn Ib, anh vốn định che giấu sự thật, nhưng nhìn Ib mơ hồ như vậy, Garry thật sự không nỡ.

    Garry thở dài xoa đầu Ib mỉm cười dịu dàng "Anh thật sự không phải Garry mà em biết."

    Anh ấy chỉ hướng xung quanh căn phòng, Ib nhận ra.

    Căn phòng này đều có màu xanh lục, trắng và đen, nó còn được bao bởi những hoa hồng xanh đầy gai.

    Đây là Guertena sao?

    Nhưng Ib chưa từng thấy nơi này trước đây bao giờ.

    "Nơi này..."

    "Ib, đây là vương quốc của anh, còn anh chính là Blue King, một phần của vương quốc này." giọng nói Garry nhàn nhạt đau thương "Sau khi Ib rời khỏi Guertena, anh liền trở thành cư dân của thế giới giả tạo này và biến thành một bức tranh như Mary.

    Đáng lẽ anh sẽ mãi mãi ngủ say và không nhớ bất cứ thứ gì, nhưng một thứ sức mạnh gì đó đã phá vỡ luật lệ, khiến anh thức tỉnh và... mọi kí ức đều vô cùng rõ ràng.

    Các không gian riêng biệt kết nối với nhau, bắt đầu trở nên hỗn loạn như bây giờ.

    Nếu không lầm em chính là không gian thuộc Promise of reunion, còn anh là Forgotten Portrait.

    Chúng ta vốn không nên gặp nhau như vậy."

    "Bức tranh... bị lãng quên?"

    Ib sững sờ, cô đã từng quên mất Garry ở một không gian song song khác?

    Ib tưởng rằng mình sẽ không bao giờ quên anh ấy.

    "Vậy em..."

    Ib bối rối, nói cho cùng cô cũng không phải là người đồng hành cùng Garry Blue King này ở Thế giới giả tạo, có phải xem như họ không có bất kì liên quan gì với nhau sao?

    "Em đừng lo, Ib.

    Dù em là Ib nào cũng không quan trọng, chỉ cần là em, anh sẽ bảo vệ em và chúng ta mãi mãi ở bên nhau.

    Không phải Garry của em đã bỏ rơi em ở thế giới này sao?"

    Garry Blue King ôm chặt lấy Ib, anh không muốn bị lãng quên và cô đơn một lần nữa.

    Lần này, anh sẽ không để Ib rời xa anh.

    "Em..."

    Ib giọng nói đứt quãng, Garry thật sự bỏ rơi cô?

    Ib nhắm nghiềm hai mắt, hàng lệ bắt đầu tuôn rơi.

    Garry là đồ ngốc!

    --------------------

    "Tôi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng chỉ cần người đó là em, tôi nguyện dâng hiến sinh mệnh này để bảo vệ em."
     
    [Fanfic] Ib: Another Story
    Chapter 5: Another Pandora.


    "Ib, em muốn ăn macaron không?

    Uống trà mà ăn kèm với nó rất ngon đấy."

    Garry Blue King mỉm cười dịu dàng nhìn Ib rồi rót trà hoa hồng vào tách sứ tinh xảo.

    "Em không ngờ anh Garry cũng có bộ dạng chín chắn đấy."

    Ib khúc khích cười đùa, lòng xôn xao nhìn hư ảnh thông qua màu xanh lưu ly trong vắt của tách trà hoa hồng xanh.

    Garry mà Ib biết là một tên vụng về, ngốc nghếch và không chín chắn cơ, còn...

    Garry Blue King vô ý làm nghiêng bình trà, làm vài giọt nước nóng hổi vang lên tay.

    "Aaa!!!

    Ui da!"

    "..."

    Ib trán đầy vạch đen, đúng là Garry nào cũng không thể thiếu mấy tính cách đó, cơ bản là tên Garry Blue King này... ra oai!

    Garry Blue King vẻ mặt cực kì đáng thương chua xót nhìn ngón tay chỗ bị phỏng, Ib buồn cười lắc đầu "Được rồi, anh nhìn như vậy nó cũng không lành lại đâu."

    Ib bất đắc dĩ đi tới, dùng tuýt thuốc bạc hà bôi chỗ bỏng trên bàn tay của Garry Blue King, từ tốn nói "Anh biết không, kể từ sau khi ở Thế giới giả tạo, em luôn mang thuốc bôi này.

    Để khi anh bỏng tay giống như lúc đốt bức tranh, Ib sẽ bôi cho Garry.

    Em nghĩ Ib kia của anh cũng như vậy."

    Garry Blue King trầm mặc không nói gì, Ib cũng không muốn miễn cưỡng ép buộc anh ấy nói ra sự thật.

    Nhưng Ib rất tò mò, không biết Ib kia đang ở đâu.

    -------------

    "Hửm, đâu là đâu?"

    Mary ngơ ngác nhìn xung quanh, Guertena cô thường tới cùng Ib không giống như vậy.

    "Chuyện gì vậy nhỉ?"

    Mary tò mò.

    Không có tiếng đáp lại, Mary xoay người.

    Ib chưa vào sao?

    Cạch cạch... cánh cửa bị khóa mất rồi.

    "Có ai không?

    Có ai ở đây không?"

    Đáp lại Mary là bầu không khí yên lặng đáng sợ.

    "Ai đang trêu Mary vậy?

    Chuyện này không vui đâu!"

    "Ib ơi, cậu đang ở đâu?

    Mary sợ quá, hức hức."

    Mary chạy xung quanh tìm kiếm mọi người, nhưng dường như chỉ có một mình Mary ở đây.

    Cô không thích cảm giác này!!

    Cạch, Mary mở cánh cửa bất kì ra, một lọn tóc nâu khẽ lướt qua mặt cô bé, Mary vui mừng "Ib, cậu đây rồi, tớ tìm cậu mãi!"

    "Cậu có nhầm tớ với ai khác không?

    Sao cậu lại biết tên tớ vậy?"

    Ib gãi đầu có chút bối rối.

    "Em ổn chứ?

    Thật sự xin lỗi, đây là lần đầu tiên anh tới nơi này.

    Anh là Garry, hai em quen biết nhau?"

    Garry từ phía đằng sau bước ra, có vẻ hơi xấu hổ vì mình bị dọa bởi một cô bé tóc vàng.

    "Ib?

    Garry?

    Hai người sao vậy?"

    Mary sững sờ, cả hai người rõ ràng là trước đó có quen biết nhau mà, và tại sao Ib lại không biết cô.

    "Chuyện này... xin lỗi, tớ thật sự không biết cậu, còn Garry thì... thật ra tớ thường tới Guertena để ngắm một bức tranh, Garry rất giống chàng trai đang ngủ được vẽ trong bức tranh đó, nhưng đây là lần đầu tiên tớ gặp cậu và anh Garry."

    "Lạ quá, anh cũng hay tới Guertena cơ mà có thấy đây, Ib nói thật chứ?"

    Garry khó hiểu.

    "Thật mà, em không nói dối."

    Ib bực bội, cô từ sau khi tới đây lúc sinh nhật, mỗi cuối tuần đều tới chỉ để ngắm bức tranh đó.

    Vì nó mang cho cô cảm giác quen thuộc từ rất lâu, một thứ gì đó Ib đã lãng quên mất.

    "Ib, nếu không lầm có một lần anh đã gặp em ở Guertena, lúc ngắm tác phẩm gì ấy nhỉ... giống một bông hoa hồng ấy.

    Em nhớ không?"

    Garry cau mày suy ngẫm.

    "Không đúng!

    Chắc chắn không!

    Em chưa bao giờ gặp anh!"

    Ib nói xong thì cơ thể như bị điện giật, chưa... bao giờ gặp?

    Ib thất thần, cô bị sao thế này.

    "Tớ cảm thấy nơi này có chút quái dị, có lẽ thứ gì đó đã làm đảo lộn kí ức của mọi người... hay là chúng ta cứ đi tìm thử xem là chuyện gì đang xảy ra đi."

    Mary cuối cùng cũng thở dài kết luận.

    "Được."

    Ib và Garry đồng thanh.

    Có lẽ họ cũng không hề biết, bản thân mỗi bọn họ đều tới từ một không gian khác và bị cuốn vào đây.

    Ib, hiển nhiên chính là Ib của kết thúc Forgotten Portrait (Bức tranh bị lãng quên), còn Garry lại là kết thúc của Memory's crannies (Kí ức rạn vỡ).

    -------------------------------------------

    "Có ai trong đây không?

    Ib, em có ở đây không?"

    Garry la lên vang vọng trong căn phòng, lại thở dài thất vọng "Ib không ở đây rồi."

    Garry nhận ra, căn phòng thiên văn này có 5 cánh cửa và những cửa sổ tinh tế, sắc sảo như những cửa sổ anh thấy trong nhà thờ.

    Nhưng hoa văn trên đó lại là hình những bông hoa hồng và hình người kì lạ, là một họa sĩ Garry cũng không thể không hứng thú với những cửa sổ đó.

    Không được, Garry không thể phân tâm, vẫn còn Ib đang chờ anh, có lẽ bây giờ cô bé đang ở cô đơn một mình.

    Garry hít sâu một hơi vặn thử 5 cánh cửa kia.

    Cánh cửa xanh lá có bảng bên trên ghi 'Thư viện'.

    Mở được.

    So với những thư viện trong thế giới giả tạo, nơi này thật sự nhỏ hơn nhiều.

    Ngoài hai kệ sách và một cái bàn để đèn ngủ ra thì không có gì hơn.

    Garry bắt đầu xem thử sách trên kệ trái, sách đều là những thứ liên quan đến thiên văn, không hữu dụng cho Garry lắm.

    Bên kệ phải cũng không khác gì...

    Phịch!

    Hưm?

    Hình như có môt tờ giấy gì đó rơi ra từ cuốn sách 'Câu chuyện về vì sao và bầu trời.'

    Garry cầm lên đọc tờ giấy kia, nó là một bức thư.

    Gửi cho Mary thân yêu!

    Cô biết hôm nay là lần sinh nhật thứ 5 của con nên muốn tặng những cuốn sách này.

    Tuy nó thật sự rất khó hiểu nhưng nội dung rất hay và những bức tranh vô cùng xinh đẹp.

    Cô biết con vẫn chưa chấp nhận sự hiện diện của cô trong ngôi nhà này, nhưng xin con- Mary hãy cho cô một cơ hội, để chúng ta cùng gây dựng một gia đình hạnh phúc.

    Người luôn bên con,

    Ph.

    Brineo.

    Garry mơ hồ, đây là quà sinh nhật của Mary sao?

    Nhưng Ph.

    Brineo là ai?

    Chẵng lẽ là cô gái trong bức tranh The Lady in Red?

    Cũng có thể là bức tranh nào đó trong Guertena.

    Garry cùng Ib vẫn chưa khám phá hết tất cả trong thế giới giả tạo sao?

    Garry tiếp tục khám phá các cánh cửa khác.

    Cánh cửa thứ 2 có màu trắng, trên cửa hình như có bốn lỗ đóng đinh, hình như nó đã từng gắn bảng tên nhưng đã lấy ra mất, bên trong là... một phòng ngủ?

    Bốn bức tường đều được vẽ bằng một màu xanh sống động.

    Phía trên là màu xanh da trời với những đám mây trắng bồng bềnh cùng những chú chim hải âu tự do bay lượn.

    Bên dưới là mặt biển gợn sóng xanh thẳm với những con tàu thuyền căng rộng cánh buồm.

    Dù bức tranh trên tường vô cùng đáng yêu cũng không làm mất đi nét cổ điển phong cách Tây Âu trong căn phòng.

    Tủ quần áo lớn màu vàng kim được khắc hoa văn móc câu cùng những chú chim hải âu.

    Garry mở tủ ra, bên trong tủ có rất nhiều quần áo của một bé trai và đồ chơi, trong đó có một thứ cực kì quen thuộc với anh.

    Đó là búp bê hình nhân màu xanh trước kia luôn đi theo anh và... khiến anh mém chết.

    Tủ sách trong phòng đa số đều đựng truyện cổ tích và sách nghiên cứu đại dương.

    Thứ khiến Garry lưu tâm chính là chiếc giường và cái hòm bên dưới nó.

    Trên giường màu xanh da trời không biết từ lúc nào xuất hiện búp bê màu xanh, nhưng sự hiện diện của nó quá quen thuộc nên Garry không bận tâm mấy.

    Garry tiếp tục mở hòm ra, bên trong là những tờ giấy và bức thư đã bạc màu, ngoài ra còn có rất nhiều tranh vẽ màu sáp.

    Tuy những tờ giấy có chữ nhưng vì đã quá cũ nên Garry không đọc được.

    Garry nhận được chìa khóa Hầm mộ.

    ------------

    "Ib, em tìm được gì không?"

    Garry quay sang hỏi.

    "Có chữ xuất hiện trên sàn và tường..."

    Ib ngập ngừng khó tin "Ban đầu chưa hề có thứ này."

    Mary nhíu mày cố ghép lại các dòng chữ rời rạc "Tìm ra sự thật và... lựa chọn?"

    "Đây là luật của nơi này chăng?"

    Garry trầm tư.

    "Không biết."

    Mary lắc đầu.

    Mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ.

    "Mọi người nhìn xem bên này nè."

    Ib ngoắc tay ra hiệu cho Garry và Mary.

    Nơi mà Ib chỉ là một vùng toàn những bông hoa hồng đỏ thẫm mọc xung quanh, bao chắn lại cánh cửa màu đỏ khắc hoa văn tinh xảo, giống như không muốn cho bất kì người nào vào được căn phòng.

    "Cánh cửa này thật lạ, hoàn toàn khác với hành lang và các cánh cửa ban nãy."

    Garry sờ cằm suy nghĩ.

    "Em nghĩ chúng ta cần lửa để đốt những bông hoa này để vào được đó."

    Ib bỗng nói lên ý tưởng.

    "Đúng rồi, sao anh lại quên mình có bật lửa chứ.

    Để anh!"

    Garry cốc đầu mình rồi lấy bật lửa từ trong túi áo.

    Không hiểu sao việc này khiến Garry cảm thấy quen thuộc vậy nhỉ?

    Bùm bùm!!!

    Ngọn lửa đốt cháy những bông hoa vang lên những tiếng nổ.

    Mary nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, cảm giác khó chịu xuất hiện trong tim cô.

    Ở trong nơi này từ đầu tới giờ Mary luôn gặp những chuyện kì lạ như vậy, nhưng mọi thứ vừa xa lạ vừa quen thuộc.

    "Cửa không khóa, chúng ta vào thôi."

    Garry thở phào, nơi này như không có lối thoát, anh như bị lạc vào một mê cung vô tận, nhưng cũng đồng dạng như Mary và Ib, cậu có cảm giác rất quen thuộc, như đã từng tới đây một lần, lại không thể nhớ ra trong kí ức hỗn loạn và mơ hồ.

    -------

    "Tôi đã quên điều gì?

    Anh ấy rốt cuộc là ai?

    Tôi không thể nhớ, cũng không thể quên,

    Tôi muốn nhớ lại, dù cho phải vượt qua thử thách chông gai,

    Sự thật đôi khi thật nghiệt ngã, nhưng tôi chấp nhận nó, đối diện với nó thay vì sự giả tạo đẹp đẽ phù phiếm.

    Tôi sẽ lấy hết dũng cảm mở chiếc hộp bí mật- Another Pandora và tìm lại thứ mình lãng quên."
     
    [Fanfic] Ib: Another Story
    Chapter 6: Sự thật.



    ''Mọi thứ đang diễn ra, Ib."

    Garry Blue King nhấp một ngụm trà, trầm tư ngắm nhìn đôi mắt màu đỏ tươi lấp lánh của ngọc thạch của Ib.

    "Anh... anh có thể nói cho em biết chuyện gì đang diễn ra được không?"

    Ib không từ bỏ hi vọng việc Garry Blue King sẽ nói cho cô biết sự thật, trái tim của Ib mách bảo, Garry dù ở trong hoàn cảnh nào, anh ấy cũng là một người tốt bụng và chân thành nhất mà cô biết.

    Garry Blue King lẳng lặng rơi vào trầm tư, cánh tay khẽ cầm lên bông hoa hồng màu xanh lục bị héo tàn, gương mặt trầm tư đầy xa cách như đang chìm đắm vào thế giới của chính mình.

    "Ib, em sẽ cảm thấy ra sao nếu như... tất cả mọi thứ, từ việc chúng ta gặp nhau ở Guertena đến cả sự tồn tại của chúng ta... mọi thứ đều là một trò chơi?"

    Ib ngẩn người mê man, cô có cảm giác, Garry Blue King hoàn toàn không giống đang nói đùa.

    Nhưng... câu hỏi của anh khiến cho Ib cảm thấy hoảng hốt và sợ hãi.

    "Ý anh là sao chứ?"

    Ib lắp bắp hỏi lại.

    "Những thứ mà anh chứng kiến, nó rất khó để diễn tả bằng lời.

    Chắc em không biết, ở thế giới của anh, chỉ có Ib mới rời khỏi thế giới giả tạo, đồng thời cũng mất hết tất cả những ký ức từng trải qua cùng anh với Mary ở nơi này.

    Còn anh thì trở thành một bức tranh bị lãng quên, một vị vua cô độc trong thế giới không lối thoát này.

    Thời gian và Không gian không thể ảnh hưởng tới anh, mà anh cũng chẳng thể tác động tới nói.

    Việc phải chứng kiến tất cả mọi thứ và sống trong bóng tối, đối với anh mà nói, nó chẳng khác gì cực hình, anh bỗng thấu hiểu được cảm giác của Mary, cô bé chỉ muốn có bạn bè bên cạnh để không còn cô độc."

    Garry Blue King tái nhợt mặt mày, dường như quãng ký ức cô độc kia không mấy thoải mái và dễ chịu chút nào "Đã rất lâu về trước, rất nhiều Ib, Garry và Mary được tạo ra và rồi lại rơi xuống 'Khu đào thải'.

    Có lẽ anh may mắn hơn bọn họ, vì anh là bản gốc chứ không phải bản sao.

    Tương tự như một trò chơi trên máy tính, khi người chơi đã thỏa mãn nhu cầu và trí tò mò của mình, họ sẽ xóa đi toàn bộ tài liệu và tập tin của trò chơi.

    Nói tóm lại, chúng ta chỉ là một dữ liệu mà thôi."

    Ib bàng hoàng tiếp thu lời nói của Garry, cảm thấy điều đó có quá nhiều lỗ hổng, chẳng hạn như...

    "Em đang thắc mắc vì sao bản thân vẫn còn sống khi thoát khỏi viện bảo tàng phải không?"

    Garry Blue King quan sát nét mặt của Ib cũng hiểu được cô muốn hỏi gì.

    "Đúng vậy, ý em là... nếu chúng ta là dữ liệu, em là dữ liệu, vì cái gì em có thể gặp bạn mới, được đi học, vui chơi, chẳng lẽ tất cả mọi thứ đều được lập trình sao?"

    Ib lo lẳng hỏi.

    "Trí tưởng tượng của người chơi."

    Garry Blue King bình tĩnh kể tiếp "Đó là thứ chúng ta cần bây giờ."

    "Có những người chơi sẽ lãng quên chúng ta, cũng có những người chơi sẽ tưởng tượng và suy diễn viễn cảnh tương lai sau khi kết thúc game.

    Đó là thứ tạo nên cuộc sống bây giờ của em đó Ib.

    Mục đích của anh và những người ở đây chính là lợi dụng điều đó để phá bỏ vòng lặp lẩn quẩn này, nắm lấy vận mệnh của bản thân."

    Tâm trí Ib bị chấn động, thì ra tất cả mọi thứ diễn ra lúc này đều có lý do.

    Cô cũng là một phần trong câu chuyện này.

    "Em tin anh chứ, Ib?"

    đôi mắt Garry Blue King có chút buồn bã, mê mang, bản thân anh lo lắng rằng, chính mình đã không còn phù hợp và xứng đáng đứng bên cạnh Ib để vượt qua thử thách, anh đã chìm trong bóng tối quá lâu, đau đớn và phẫn nộ nhiều lần khi phát hiện ra sự thật kinh hoàng này, anh đã không còn là Garry Blue King vui vẻ, lạc quan trước đây, hay nói đúng hơn là Garry Blue King được máy tính thiết lập.

    "Có."

    Ib nắm lấy bàn tay của Garry Blue King, nở một nụ cười chân thành và đầy tin tưởng "Thiết lập ban đầu của em là luôn tin tưởng Garry, mãi mãi về sau cũng không thay đổi."

    Không quan trọng là ảo hay thực, Ib chỉ cần làm theo điều mà trái tim mách bảo, điều mà cô mong muốn.

    Thế là đủ rồi, đúng không?

    "Nào nào, ăn nhiều thêm một chút, chúng ta sẽ cần năng lượng để vượt qua thế giới hỗn loạn này."

    Garry Blue King búng tay, trên bàn lại xuất hiện thêm rất nhiều đồ ăn thơm ngon nóng hổi để tiếp đãi Ib.

    Ib lúc này không khách sáo múc rất nhiều súp gà và bánh mỳ Pháp lót dạ, dường như nghĩ ra thứ gì đó, cô lên tiếng hỏi Garry Blue King "Em thắc mắc một chuyện, khi chúng ta thoát khỏi vòng lặp trò chơi này, chúng ta sẽ tới được nơi nào?"

    "Vùng đất hứa, đó là đích đến của chúng ta."

    Garry Blue King mỉm cười đầy hi vọng "Anh không biết nơi đó có bộ dạng thế nào, có những ai, có điều gì đang chờ đón trước mắt, nhưng mà nó vẫn tốt hơn là sống trong thế giới giả tạo này, bị trói buộc bởi một lập trình máy móc lạnh lẽo."

    Ib ngẩn ngơ chìm vào suy tưởng của mình, cô vẽ ra trong đầu một thế giới tràn ngập màu sắc rực rỡ và sức sống, một vùng đất màu nhiệm và hạnh phúc.

    Một cuộc sống mới.

    Một gia đình mới.

    Trên tất cả, Ib sẽ được ở bên cạnh Garry Blue King lẫn Mary chứ không bị chia lìa.

    "Hứa với em, Garry!

    Sắp tới dù cho có chuyện gì xảy ra, anh cũng không bao giờ được bỏ cuộc."

    Ib vẻ mặt đầy nghiêm túc nói.

    "Anh hứa, Ib."

    Garry Blue King móc ngoéo ngón tay với Ib, con búp bê xanh dương khập khiễng trèo lên bàn rồi bám lấy cánh tay của Garry Blue King.

    Anh cười cười giới thiệu nó với Ib "Đây là Lem, người bạn của anh, lúc anh cô độc trong thế giới giả tưởng nó luôn ở bên cạnh bầu bạn với anh.

    Lem chính là hộp pandora bí mật để rời khỏi thế giới giả tạo này."

    -----

    Tất cả mọi thứ đều chỉ là một dãy số, sinh ra, lớn lên rồi chết đi, con số không ngừng tăng giảm một cách đều đặn.

    "Chẳng ai nhớ tới ta, chẳng ai biết được ta đã từng tồn tại... và giờ đây, ta đã bị ruồng bỏ.

    Như một món đồ chơi lỗi thời, ta bị thời gian lãng quên.

    Ta chìm vào hố đen vực thẳm, rơi và rơi mãi, tới mức tối tăm còn hơn cả bóng đêm.

    A, ta đã trở thành hư vô..."
     
    Back
    Top Dưới