Khác [ Fanfic ] Hoa anh đào của sói. ( Full )

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,888
Điểm tương tác
0
Điểm
0
114995715-256-k777236.jpg

[ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
Tác giả: Min_JiKi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện kể về 1 đôi huynh _ muội rất thân nhau.

Bỗng một ngày, cô biến mất ko để lại lấy 1 chữ, Syaoran sẽ thế nào, anh sẽ ko chờ cô và đi với cô gái khác?

Mọi chuyện sẽ càng ngày càng rắc rối?

Đọc rồi mọi chuyện sẽ rõ.



viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Tự viết] Phế Vật Là Công Chúa?
  • [ MAU XUYÊN] BÀI ĐOẠN NHÂN SINH
  • [One Piece] Xuyên không vào One Piece
  • [BHTT] Đế Cảnh Trọng Sinh - Yêu Thụ
  • [Drarry] Nguyện Vọng
  • [12 Chòm Sao] 12 Vị Thần( Drop)
  • [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap1: giới thiệu


    Sư muội: Sakura Kinomoto

    17t .Con gái của ông Fujitaka Kinomoto.

    Là tiểu thư của tập đoàn đá quý Tojidesa.

    Cô là bạn rất thân của Lee Syaoran từ thời thơ ấu.

    Cô rất dễ thương, hòa đồng và thân thiện nên được rất nhiều thanh niên theo đuổi nhưng đều bị cô đá đít ko thương tiếc.

    Sư huynh: Lee Syaoran.

    17t.

    Anh là cậu con trai cưng của một tập đoàn chuyên đứng đầu về mặt kinh doanh.

    Mẹ cậu 1 mik tiếp quản công ty, ba cậu đã mất trong một vụ tai nạn giao thông.

    Lạnh lùng, khó gần nhưng lại rất tốt.

    Rất thương Sakura.

    Tomoyo Daidoji

    17t.Cô là con gái của một công ty sản xuất đồ chơi lớn.

    Là bạn thân nhất của Sakura ba cô đi công tác bên Anh 3 năm mới về 1 lần.

    Cô là tiểu thư đài cát, thuỳ mị của nhà Daidoji, có ny khi mới 16t.

    Eriol Hiragizawa

    17t.

    Là con trai Một của nhà Hiragizawa danh giá, đầy quyền lực chuyên về mặt sản xuất ô tô ở Anh có 1 vài chi nhánh ở Nhật, là ny của Tomoyo và là bạn thân của Syaoran.

    Lee Melin

    15t.

    Là em gái của Syaoran.

    Lúc nào cũng lạnh lùng với anh nhưng mỗi khi anh đổ bệnh thì cô luôn là người chăm sóc anh từng chút một.

    Ban đầu rất ghét Sakura vì đã nhận anh cô làm sư huynh 1 cách lỗ liễu như vậy phần vì lo sợ cô là người xấu nên rất hay cãi nhau với Sakura nhưng mỗi lần như vậy đều bị thua sml hết :3.

    Touya Kinomoto

    20t.

    Là anh trai của Sakura nhưng rất hay chọc cô vào mỗi buổi sáng sớm khi cô vừa mới dậy."

    Quái vật" là câu nói cửa miệng của anh khi gặp Sakura.

    Anh khá lạnh lùng giống như Melin.

    Yukito Tsukisiro. ( Panda: Biệt danh "ông lao công tốt bụng" ).

    25t.Là ông thầy hiệu trưởng của trường Start Fairy.

    Ông rất sợ Sakura và Syaoran vì hai huynh- muội này lúc nào cũng phá ông và mỗi lần như vậy ông đều phải bắt tay với bà lao công để dọn đống " rác chưa phân hủy" của "hai thành phần ko bình thường" này. ( xưng ông cho lớn tuổi chút)

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Truyện ko đọc chùa đâu nhá.=_=
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap2:Hồi tưởng


    -Cũng được một năm rồi ha huynh.

    -Một cô gái tóc ngắn màu nâu trà với đôi mắt xanh lục bảo tinh nghịch đang nhìn sang người bên cạnh mik.

    -Uk thời gian qua nhanh thật muội nhỉ?- Một anh chàng có mái tóc màu chocola với đôi mắt hổ phách kiêu ngạo nhìn lên bầu trời xanh thẳm.

    Vâng.

    Ko ai khác đó chính là đôi huynh_ muội nổi tiếng ở trường học Star Fairy này " phá như chưa từng được phá" là câu nói của rất nhiều người bị hai người cho ăn " ka me ha me ha".

    Và bây giờ họ- Sakura và Syaoran đang ngồi trên đồng cỏ xanh phía sau trường học tựa lưng vào gốc cây cổ thụ ngắm nhìn bầu trời xanh.

    -Muội à.

    Sắp vào học rồi huynh nghĩ chúng ta nên....

    -Khò...khò...khò...

    -Haizzzz, dậy đi muội muội à chúng ta còn phải về lớp nữa.

    -Anh vừa nói vừa nhéo má cô.

    -Á....

    Đau muội từ từ muội dậy làm gì mạnh tay thế hả.Hừ!

    Huynh đúng là.

    -Cô vừa nói vừa xoa xoa má của mik.

    - Từ từ gì nữa còn 5' nữa là đến giờ học rồi đấy!

    -Á!!!

    Chúng ta về lớp thôi nào, nhanh lên.

    - Cô nắm tay anh chạy đi với một tốc độ ánh sáng 100km/ giờ, tầm nhìn xa ko thấy.

    -Nè, chờ huynh với muội muội à.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Hồi tưởng lại ngày hai đứa kết nghĩa Huynh- Muội với nhau.....

    Đó là 1 ngày đẹp trời nhưng chỉ trên trời đẹp chứ dưới mặt đất ko hề đẹp.

    - Tomoyo à.

    Mik mới nghĩ ra mấy trò chọc phá thầy hiệu trưởng vui lắm, xem như món quà chúng ta tặng ông ấy nhân ngày đầu vào trường vậy, cậu thấy thế nào, Tomoyo?-Sakura hỏi có gái có mái tóc tím đang đi bên cạnh.

    -Ờ....mik nghĩ là mik ko tham gia đâu Sakura à.-Tomoyo cười ngượng ngùng.

    -Chán thế.

    Haizzz, thôi để mik kêu người khác đến chơi .....Á!!!.

    "Rầm"

    Tiếng động lạ vang lên đó chính là cú "chụp ếch" perfect của Sakura và người cô vừa tông rầm vào: Lee Syaoran.

    - Nè.

    Đi đứng kiểu gì thế hả???- Anh hậm hực nhìn cô.

    - Xin lỗi nhé, à mà cậu cũng là học sinh mới chuyển đến hả.

    - Cô cũng chẳng khó để đoán vì đồng phục ko giống học sinh trường này chút nào.

    Vì đã vào năm học mới rồi đây lại là trường quốc tế nên có nhiều học sinh chuyển vào lắm.

    -Ukm hỏi làm gì?- Syaoran cau có.

    - Thế cậu muốn đi phá ông thầy hiệu trưởng trường này hông?

    Yên tâm đi chúng ta sẽ ko bị mắng đâu vì ông ấy hiền như cục bột ấy lại là người quen của tớ nữa- Cô nói cười tít mắt.

    - Thật ko, nếu vậy thì tốt.

    Tôi sợ mới ngày đầu vài trường mà bị kêu lên phòng giám thị viết kiểm điểm lắm.

    Xui xẻo.

    - Anh nói rồi than thở.

    -Nhưng tôi có một điều kiện cậu làm sư huynh tôi đi.

    Nè, đừng có tưởng tôi thích mấy bộ phim kiếm hiệp gì đó nha.

    Tôi ko có thích đâu, chỉ là tôi muốn có cách xưng hô thân mật hơn hai từ " cậu-tớ " chút thôi.

    - Cô bĩu môi hất mặt đi chỗ khác.

    -Ko được ,anh ko được đồng ý!-Melin.

    -Hở.Ai đây?

    Người yêu cậu hả, chà xinh ghê luôn á -Cô mắt lấp lánh ngưỡng mộ.

    -Ko phải đâu,là em gái tớ đấy Lee Melin -Syaoran

    -Thế thì cậu làm sư huynh tớ thì có gì là sai đâu chứ.-Sakura

    -Ko được bây giờ anh chọn em hay cô gái đó hả?

    Anh hai.-Melin.

    Syaoran hiện giờ đang rất lúng túng nhưng anh thuộc tuýp người "phá banh chành"Sakura cũng vậy nên tội gì anh ko chọn cô ấy để đi phá chung cho vui?

    Hiện tại khuôn mặt của Melin thì liếc ngang liếc dọc nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống anh còn Sakura ra thì ngược lại cô làm mặt rưng rưng, cún con tội nghiệp nhìn thấy mà thương.

    -Anh xin lỗi, anh chỉ đi 1 chút thôi mà, nha, nhaaaaa.

    -Syaoran lay lay tay cô năng nỉ.

    - Được lắm.

    Anh nhớ đó!!

    Lee Syaoran!!.-Melin tức giận dậm chân đùng đùng.

    -Ôi, sư huynh muôn năm.- Sakura hớn hở.

    -Ờ....ờ....-Syaoran hơi ngượng vì Sakura ôm cổ mik.

    -Thế chúng ta bắt đầu kế hoạch thôi.

    Muội có mang dụng cụ rồi, chúng ta cùng thực hiện nhé.

    -Sakura hớn hở tập 2 kèm theo nụ cười gian tà.

    - Chúng ta bắt đầu được chưa tôi ko có rảnh đâu mà đi lòng vòng với cô.

    - Syaoran nói.

    - Rồi rồi, tới rồi đấy, cứ lằng nhằng mãi thế.

    - Sakura đưa tay bịt tai, lắc đầu nguầy nguậy.

    Tomoyo đứng mỉm cười khúc khích từ nãy đến giờ cô đã đi cùng Melin lên phòng hiệu trưởng làm thủ tục nhập học cho Sakura.

    Melin thì làm cho Syaoran.

    -Mà muội định phá như thế nào vậy?-Syaoran hỏi.

    - Bí mật.

    Rồi huynh sẽ biết.- Sakura nói rồi nháy mắt tinh nghịch.

    -Muội định sử dụng những thứ này sao?-Syaoran người hoá đá nhìn vào đống dụng cụ của cô nàng muội muội dễ thương của mik đã chuẩn bị.

    Bao gồm những thứ: bình xịt sơn vàng, xanh lục, đỏ, đen ôi nói chung là rất nhiều.

    Tiếp theo là giấy màu, rác, băng keo.

    -Bắt tay vào thôi!!!- Sakura

    Cuối cùng căn phòng cũng xong.

    Nào là những màu sắc rực rỡ được xịt loạn xạ trên tường , băng keo thì được dán đầy phòng, nhiều vô số kể, giấy màu được cắt thành dòng chữ trong cứ như cua bò: " Chúc thầy ngày mới tốt lành".

    Rác thì nằm đầy dưới sàn.

    - Rút thôi sư huynh!!!- Sakura cười hí hí khi từ phòng thầy hiệu trưởng đi ra.

    Khỏi nói các bạn cũng biết khi thầy hiệu trưởng vào thì thầy cảm thấy thế nào rồi nhỉ.

    Nhưng ông biết ngay là ai đã làm vì trong cái trường này người có đủ gan giám chọc cả thầy hiệu trưởng thế này thì chỉ có nó mà thôi.

    Syaoran cũng bó tay với cô muội muội này của mik phá lever 9999 luôn ấy chứ.

    Kết thúc hồi tưởng...

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Mời các bạn xem tiếp chap 2 nhé, cảm ơn mọi người arigatou mina-san.
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap 3: Rắc rối.


    Hôm nay là ngày nghỉ nên nó- Sakura và hắn -Syaoran rũ nhau đi công viên trò chơi vào lúc 7h sáng hôm nay họ cũng có rũ Tomoyo và Eriol đi cùng nhưng họ từ chối vì hôm đó họ phải đi hợp ở công ty nên ko đến đó được.

    Ôi, làm trong công ty thật chán phải ko các bạn, cũng phải thôi...Haizzz.

    Reng....reng....reng....bộp.

    CỐP!!!!

    Đó chính là tiếng tâm hồn Sakura vỡ nát à nhầm tâm hồn cái đồng hồ vỡ nát vì hành động của cô

    Quay lại 1 phút trước...

    Khi nghe tiếng của cái đồng hồ ồn ào và "Cốp" cái đồng hồ đáng thương đã nằm yên vị dưới mặt đất.

    Cũng may, nó thuộc loại đồng hồ bền nên chẳng bị làm sao cả chỉ trầy xướt sơ sơ, và rồi cô lăn đùng ra giường ngủ tiếp.

    Đến cái thoại reng lên cô chộp lấy tắt chuông và huơ giơ tay tìm gối ôm.

    -Hôm nay là ngày gì mà cả hai cái đồng hồ báo thức cùng reng thế này nhỉ?.

    - Cô hỏi trong khi vẫn còn ngáy ngủ.

    -Hở.

    Hình như hôm nay là ngày MIK VÀ SƯ HUYNH ĐI CHƠI MÀ!!!!!

    - Cô hét ầm lên.

    - Giờ mới chịu nhớ sao, đúng là đầu óc muội để ở đâu á.- Syaoran nói với vẻ mặt trách móc cô.

    - Muội biết lỗi rồi mà.

    Nhưng làm sao huynh lên đây được vậy?

    Ko phải anh hai muội đang ở dưới nhà sao?- Sakura hỏi anh mặt ngơ ngác.

    - Thì đó, huynh lên đây để mắng muội đây nè cái tội ko chịu dậy sớm để huynh năng nỉ anh hai muội muốn gãy lưỡi mới được anh ấy đồng ý cho lên phòng muội.

    Mà nè, hôm nay mặc đồ cặp với huynh ko?- Syaoran vừa nói vừa cốc đầu cô sau đó chuyển chủ đề nhanh đến mức ko tưởng.

    -Muội xin lỗi mà.

    Thôi để muội đi thay đồ giống huynh nha.- Sakura lon ton chạy vào nhà vệ sinh.

    - Ừ.

    Muội ngoan đi nhanh lên.-Syaoran vọng theo.

    5' sau Sakura bước ra với bộ đồ màu đen từ trên xuống dưới.

    Nón kết đen kẻ sọc trắng đề chữ S.

    Áo đen có chữ Love to tướng.

    Quần jean bó cũng màu đen nốt dưới chân là đôi giày thể thao đen trắng.

    Syaoran cũng tương tự ko khác gì cũng phải thôi vì đây là đồ cặp mà nhìn hai người ko khác gì một đôi tình nhân.

    - Ái chà nhìn muội cũng dễ thương quá chứ.

    - Syaoran nhìn nói giọng ngưỡng mộ.

    - Huynh cũng vậy mà nhìn đẹp trai quá lắm đó.- Sakura kiễn chân nhéo mũi Syaoran.

    - Mik đi thôi.- Syaoran hơi ngượng nên đánh quá chủ đề khác còn Sakura thì đứt dây thần kinh ngượng mất rồi.

    -Ok huynh.- Sakura nắm tay Syaoran lôi xuống nhà.- Em đi chơi đây.

    Sakura tung tăng kéo theo Syaoran ra ngoài cổng.

    -Nhớ về sớm đó nha " quái vật".

    -Toya anh trai của cô vừa cầm tách trà vừa đọc báo.

    - Em biết rồi mà.

    Với lại, Sakura ko phải là quái vật đâu đó nha!- Sakura phụng phịu nhìn vào ra ngoài với Syaoran.

    - Đi thôi!!!-Sakura

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    8h30' sáng...

    Đến nơi thì có vẻ đã khá đông nhưng cặp đôi này vẫn nổi bật trong đám đông với bộ đôi của mik.

    - Bây giờ muội muốn chơi cái gì trước nào?- Syaoran

    - Đằng kia.- Sakura nói chỉ tay về phía có trò chơi" Ngôi nhà mà quái".

    - Mới vào mà đã....

    Ừ, cũng được.

    - Syaoran mặt thộn ra nhưng rồi cũng đồng ý.

    Sau khi chơi chán mấy trò cảm giác mạnh thì chúng nó rủ nhau đi ăn kem thì được giáo viên chủ nhiệm gọi điện.

    - Tuần sau trường mik có tổ chức cắm trại em có đi thì đăng ký nhé.

    - Cô giáo nói.

    - Dạ cho em hai vé, 1 vé của em 1 vé của Syaoran ạ.

    - Cô nói trong khi Syaoran chả hiểu cái mô tê gì sất.

    - Được rồi.

    - Muội đi thật sau?

    - Thanh niên nghe lén lên tiếng.

    - Uk, huynh đi với muội nha.

    - Sakura mắt sáng lấp lánh.

    - Uk, được rồi.

    Nhưng mà tuần sau mới đi mà bây giờ muội đã đặt vé rồi.

    Có sớm quá ko?

    - Anh gãi đầu nhìn cô.

    - Ờ thì có sao đâu, tuần sau chúng ta chuẩn bị- Sakura vặc lại rồi xử lý cho xong cây kem của mik.

    ************************

    Trên đường đi lấy xe.

    Cô thấy anh mệt đến mức thòng hai tay xuống đất.

    Cô chạy đến nắm tay cậu lôi đi đã thế cô còn dung dăng dung dẻ đôi tay suốt.

    Trên đường về, anh đang lái xe thì" bộp" Sakura đã tựa vào vai anh và đánh một giấc ngon lành.

    Chắc cô cũng đã thấm mệt vì chạy vòng quanh cái công viên trò chơi " choà boá".

    Anh nghĩ mik ko nên đánh thức cô dậy.

    Về đến nhà, anh hai cô thì ko thấy đâu cả chỉ thấy một tờ giấy đề chữ chi chít.

    Anh bế cô đến gần tờ giấy và đọc được dòng chữ của Toya anh trai cô để lại: " Anh phải đi làm thêm đây, đồ ăn anh để trong tủ nhớ ăn đúng giờ đó.

    Toya Kinomoto.

    Anh cầm chìa khóa nhà vặn vài cái rồi đẩy cửa bước vào.

    Anh vào nhà với một cục đen thui trên tay.

    Căn nhà trống rỗng ko một ai.

    Anh bế cô lên giường.

    Sau khi đã đấp chăn cho cô cẩn thận.

    Anh nhớ đến tờ giấy khi nãy, dù gì thì anh cũng rảnh mà thôi thì lấy thức ăn cho cô luôn.

    Sau khi hoàn tất công việc anh ra về và ko quên viết tờ giấy ghi chú để nhắc nhở cô.

    Sakura xuống dưới nhà thấy chỗ thức ăn trên bàn thì lao xuống, vô tình thế nào mà lại làm rơi tờ giấy gấp đôi trên bàn: " Nhớ ăn đúng giờ đó.

    Lee Syaoran - Sư huynh của muội" cô chạy ra ngoài xem thì phát hiện tờ giấy trên cửa đúng như anh nói cô trở vào nhà bay thẳng vào bàn ăn.

    - Cảm ơn huynh.- Cô thì thầm.

    Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày rất vui.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    ( T/g: vui lắm cơ ngày mai là sinh nhật của Tomoyo mà. )
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap4: Sinh nhật của Tomoyo


    Hôm nay là sinh nhật thứ 17 của Tomoyo vì là tiểu thư đài cát của nhà Daidoji nên bữa tiệc rất thịnh soạn.

    Nào là bánh kem to đùng như một cái bánh cưới bàn ghế trang hoàng lộng lẫy, đẹp mắt nhìn ko khác gì một buổi yến tiệc của các hoàng gia.

    - Oa, đẹp quá nhìn cứ như tớ lạc vào cung điện vậy đó Tomoyo à!- Cô thích thú nhìn xung quanh căn nhà của Tomoyo.

    - Ái nè nè, Sakura à cậu thay cái này vào đi.- Tomoyo đem cái váy trắng tinh ra cho Sakura.

    - Cái gì!?

    Bảo tớ mặc cái thứ này hả.

    Cậu có đùa ko Tomoyo?

    Cậu biết tớ ko bao giờ mặc mấy thứ này mà.- Cô trề môi làm ra vẻ khinh bỉ bộ quần áo.

    - Thôi nào Sakura mặc đi.

    Hôm nay, mọi người ai cũng mặc mấy cái váy lộng lẫy hết đó cậu cũng phải mặc chứ đi vào phòng thầy đồ đi nhanh lên.- Tomoyo đẩy cô vào phòng thay đồ.

    - Haizzzz.

    Chán cậu quá, được rồi vì buổi tiệc tớ sẽ mặc, được chưa?- Cô nói rồi thở dài.- Thật là, chờ tớ bên ngoài đó.

    Sau một vài phút.

    Chị ấy đạp tung cửa phòng bước ra.

    Hôm nay Tomoyo ép cô mặc một bộ trang phục thật sự ko phải sở thích của mik.

    Chiếc váy trắng to lộng lẫy, đẹp mê hồn, cách trang trí tinh tế đầy sáng tạo nói chung là rất đẹp.

    - Wow, Sakura à.

    Cậu chắc chắn sẽ là người đẹp nhất hôm nay luôn đó.- Tomoyo cười thì thầm.

    - Tớ hi vọng là bữa tiệc này sẽ kết thúc sớm, tớ cảm thấy khó chịu với bộ quần áo ko gọn gàng này.- Cô nhìn vào trong gương mà mặt hóa đá " Đó có phải là mik ko vậy?"

    Cô nghĩ.

    Tiếng nhạc chuông điện thoại quen thuộc của Tomoyo vang lên.

    -Alo, là anh hả Eriol bên em xong rồi, còn anh?.

    Cũng rồi hả?

    Ukm em năng nỉ ghê lắm mới chịu mặt vào đấy.

    Thôi nhớ đưa Syaoran đến sớm nha.

    Bye anh.- Cuối cuộc trò chuyện Tomoyo hôn chụt vào cái điện thoại của mik.

    - Syaoran,huynh ấy sẽ đến đây ư làm sao đây ko thể cho anh ấy thấy mik ăn mặc như vậy được làm sao đây.

    Tomoyo cởi ra cho mình.- Cô chạy lung tung trong nhà la hét hong hốt.

    "Ầm"

    -Syaoran/ Sakura.- Cả hai đồng thanh.

    - Sao huynh/ muội lại ăn mặc như vầy?

    - Đồng thanh tập 2.

    - Muội ấy hả.

    Là Tomoyo bắt muội phải mặc như vậy đó, còn huynh sao hôm nay ăn mặc như đi trẩy hội vậy?

    - Sakura nhìn Syaoran há hốc mồm.

    - Huynh cũng như muội thôi.

    Bị cái tên Eriol này ép phải mặc vào ko thì hắn sẽ sẽ ăn vạ dưới đất nên huynh phải mặc vào cho hắn vừa lòng.- Syaoran nói mặt như thể đi đưa đám ( T/g: Đi ăn sinh nhật người ta đó cha nội =_=).

    King Kong....King Kong....

    Cái đồng hồ to reo lên

    - Ái nè nè, mọi người à tới giờ làm lễ rồi đó trước khi bữa tiệc hôm nay bắt đầu sẽ có một trò chơi, chuẩn bị tinh thần đi nhe.- Tomoyo nói nháy mắt tinh nghịch.

    - Ko biết còn cái thứ gì ở đây nữa.- Syaoran

    - A haha - Sakura cười néo mó.

    - Xin kính chào các vị quan khách đang có mặt đến đây.

    Tôi xin thay mặc gia đình gửi đến quý vị một lời chào trân trọng nhất!- Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã.

    Ba của Tomoyo đưa tay lên ra hiệu cho mọi người im lặng rồi ông dõng dạc nói tiếp.- Hôm nay là sinh nhật thứ 17 của con gái tôi Tomoyo Daidoji con gái yêu của ta sẽ lên đây dẫn tiếp chương trình.- Một chất giọng âm vang ngọt ngào và nhẹ nhàng của một người con gái vang lên.- Chào mọi người xin cảm ơn mọi người đã đến dự buổi yến tiệc ngày hôm nay.

    Mở đầu chương trình là màn "khiêu vũ ngẫu nhiên" ( vì con tác giả éo biết đặt cái tên gì cho hợp lí ) luật lệ của trò chơi như sau: Sẽ có hai thùng chứa các phiếu bóc thâm ngẫu nhiên, và đương nhiên tôi sẽ là người bóc và lựa chọn.

    Thùng thăm phía bên tay trái của tôi là nữ, phía tay phải là nam.

    Trò chơi này cũng nhầm mục đích kiểm tra cấp độ khiêu vũ của mọi người, cứ thoải mái nhé.

    Mọi người đã hiểu chưa, nếu hiểu rồi thì trò chơi xin được phép BẮT ĐẦU!!!!!

    Tomoyo bỏ tay vào thùng và lấy ra tấm phiếu có chữ Sakura, cô cầm tấm phiếu đó bằng tay trái và để tay phải vào thùng thăm còn lại.

    Trời xui đất khiến thế nào mà cô lại lôi ra tờ giấy ghi chữ Syaoran.

    Tomoyo mỉm cười nhẹ và đọc to.

    - Sakura và Syaoran hai người sẽ nhảy cùng với nhau đấy.

    Xin chúc mừng.

    - Tomoyo vỗ tay hoan hô rồi tiếp tục với những lá phiếu khác.

    Sakura và Syaoran nghe xong thì muốn té ngửa.

    Hừ, trái đất tròn thì ko nói làm gì đến cả thùng phiếu cũng tròn nữa sao?

    - Mọi người tìm được bạn nhảy hết chưa ạ, còn ai thiếu ko?- Giọng nói của Tomoyo lại vang lên.

    -KO!!!- Tất cả mọi người đồng thanh.

    - Được rồi vậy bắt đầu nhé.

    Đèn bảy sắc cầu vồng trong phòng được sáng lên Sakura phát hoảng bối rối, cô thì làm gì mà biết khiêu vũ.

    No, no, còn anh thì khác nhảy rất điêu luyện nữa là đằng khác vì anh và mẹ thường xuyên giáp mặt với giới thượng lưu nên đối với anh điều này quá dễ dàng.

    - What??

    Huynh biết nhảy hả?- Sakura ko tin vào mắt mik nữa

    - Đương nhiên là phải biết rồi.

    Muội coi huynh quá rồi đó.- Syaoran hất mặc đắc chí.

    Đang chăm chú nghe những lời chỉ bảo tận tình của Syaoran thì Sakura dẫm phải một từ giấy dưới chân cô.

    - Hở, cái gì đây?- Sakura cầm mảnh giấy nhỏ cô lên và đọc với âm lượng vừa đủ cho bốn người nghe.

    Nó có nội dung như sau: Ta là kẻ giấu mặt ta có một thử thách cho các ngươi chỉ sau vài giây nữa thôi đèn phòng sẽ tắt hết các ngươi sẽ phải tự tìm đường đến cái công tắc điện lưu ý sẽ có bẫy cho những ai đọc tờ giấy này nhé.

    Ahihi.

    - What the.....- Cả lũ há hốc.

    " Bụp" Đèn phòng lại tiếp tục tắc mọi người đang rất nhộn nhịp á nhầm nhốn nháo lên.

    - Syaoran muội nghĩ chúng ta nên hành động đi.- Sakura nói chuyển nét mặt 360°- Vẻ mặt trinh thám.

    - Uk.

    Nhưng ăn mặc thế này thì khó mà hành động được.- Syaoran cũng lật mặc như lật bánh.

    - Cởi ra là xong ngay chứ gì ( các bạn đừng có nghĩ bậy, họ có mặc 1 bộ nữa trong người :3 )- Sakura nói với nụ cười nữa miệng.

    " Soạt"

    - Để tôi đi cùng các cậu.- Eriol bây giờ mới lên tiếng.

    - Ko được cậu phải ở lại đây trong chừng Tomoyo.

    Cô ấy mà có mệnh hệ gì thì cậu khó sống đó.- Sakura vẫn giữ nguyên nét mặt và bây giờ nó và anh đã thấy đổi hình thể một cách ngoạn mục.

    - Đi thôi muội muội chúng ta phải đi tìm cái công tắc càng nhanh càng tốt.

    Ơ?- Đang mãi nói chuyện với Sakura.Syaoran trông thấy một bóng đen ngoài cửa sổ đang lấy con dao và ném nó qua cửa sổ ( chơi nguy hiểm vãi :v ) kính cửa vỡ, một con dao khác bay tới, anh đẩy cô nằm xuống.Trong khi đó, Eriol và Tomoyo đã cùng núp dưới một cái bàn có khăn trải nên ko lo bị ám sát.

    " Rắc "

    - Á, chắc muội bị trật chân rồi,huynh đi một.......hở - Sakura vô cùng ngạc nhiên khi cô cảm nhận được bàn tay ấm áp của một ai đó đang từ từ nâng cô lên.

    " Tách "

    Ko ngờ trong lúc được nâng lên tay của Sakura đã quệt vào cái gì đó và đèn phòng sáng lên cô nhìn lại thì ra đấy là công tắc của cái đèn.

    - Nè sao huynh lại ẵm muội chứ?- Sakura nhìn Syaoran với ánh mắt hình viên đạn.

    - Muội bảo là bị trật chân nên huynh phải ẵm muội lên, huynh đâu thể để muội ở đây một mik được chứ.

    Sẽ nguy hiểm lắm.

    - Trên mặt Syaoran những vệt hồng hồng bắt đầu xuất hiện.

    - Cảm ơn huynh- Sakura đặt lên má của Syaoran một nụ hôn.- Lát ngủ ngon, mơ đẹp nha.

    - Cảm.......cảm ơn muội.- Những vệt hồng hồng lại bắt đầu hồng hơn trên mặt của anh

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Để huynh đưa muội về- Syaoran hỏi, ngỏ ý quan tâm

    - Cảm ơn huynh nhiều nha.-Sakura cười tươi.

    Và đúng như lời chúc của Sakura đêm đó có một người đã ngủ rất rất ngon.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Chap này mik xin tặng bạn Thao 2305 cảm ơn bạn nhiều nhé vì đã ủng hộ truyện của mik.

    Arigatou ^_^
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap5: Đi lạc ( p1)


    Hôm nay là ngày gì chắc các bạn cũng biết.

    Vâng đó chính là ngày mà chúng nó đi chơi nhưng họ ko hề biết là có một thử thách tớ lớn đang chờ họ phía trước.

    6h sáng

    - Chào anh hai- Sakura chạy tung tăng xuống phòng khách.

    - Hả, chắc hôm nay trời sẽ mưa lớn lắm cho mà xem.- Như mỗi buổi sáng anh hai cô ngồi nhâm nhi tách trà.

    - Làm sao ạ.

    Tại sao lại mưa?- Sakura từ trong nhà vệ sinh nói vọng ra bên ngoài.

    - Vì hôm nay em dậy sớm đấy " quái vật".- Anh vẫn rất thản nhiên.

    - Sakura ko phải là" quái vật"!- Sakura đang súc miệng thì phun phèo nước ra một cách rất mạnh để xoã hết giận dữ của mik.

    - Em đi thay đồ đây ko nói chuyện với anh nữa.

    Chắc là hai ngày sắp tới anh sẽ ko thấy em đâu.- Sakura vừa lên lầu vừa nói.

    - Em đi đâu?

    - Toya bây giờ mới ngước mắt lên trên cầu thang.

    - Em đi cắm trại với bạn tận hai ngày.- Sakura đừng lại nhìn xuống dưới nhà.

    - Ồ trùng hợp thế.

    Anh định gởi em qua nhà Tomoyo để anh đi làm chắc là sẽ mướn phòng trọ và ở đó trong 1 tháng tới.- Toya quay lại với tờ báo đang đọc dở.

    - Thế em sống 1 mik ở đây cũng được mà.- Sakura .

    - Em làm gì biết nấu nướng gì mà sống 1 mik chứ.- Anh nhìn lên cầu thang với khuôn mặt" thách em ở 1 mik đấy".

    - Thôi được rồi em sẽ sang nhà Tomoyo ở, được chưa.- Cô nói rồi đi lên lầu.

    Hôm nay vẫn đen trắng nhưng đổi lại là cô mặc váy.

    Mũ lưỡi trai trên đầu, sợi dây chuyền hình ngôi sao bạc trên cổ( dây chuyền cặp với Syaoran), Áo trắng có hình con sói màu cam, với cái quần đùi trồng thêm váy đen xếp li ngắn trên đầu gối, giày bata đen trắng ( như hôm đi với Syaoran), trên lưng cô trang bị thêm 1 chiếc cặp màu xám tro có hình cô chụp chung với Syaoran trên mặt cặp trong đó đựng gì các bạn cũng biết.

    - Em đi đây.- Sakura chạy xuống dưới nhà.

    - Ờ đi vui vẻ.- Toya.

    - Vậy khi nào anh mới đi.- Sakura với đôi mắt lấp lánh.

    - Khi nào em về anh mới đi.- Toya nhìn Sakura với khuôn mặt" gì vậy trời".

    -Thế hả thôi em đi đây cũng sắp trễ rồi.

    Bye anh.-Sakura vẫy tay chào Toya rồi chạy ra con hẻm nhỏ.

    Anh nhìn theo thở dài.

    - Quái lạ sư huynh đâu mất tiêu rồi ta.- Cô vừa đi vừa lẩm bẩm.- Hừ, bảo là rước mik bây giờ thành mik đi rước huynh ấy thì có á.- Lần này thì ko còn lẩm bẩm nữa mà hét lên luôn.

    " Bimmmmm"

    - Nè, muội có lên ko hay là muốn đi bộ tới đó hả?- Syaoran từ đâu bay ra còn bấm còi ầm ĩ khiến Sakura giật cả mình.

    - Hoeeee!

    Trời là huynh sao?

    Muội tìm huynh nãy giờ huynh ở đâu vậy?- Sakura mở cửa bay vào xe.

    - Sau lưng muội nãy giờ á.- Anh vừa nói thắt dây an toàn vào.

    - Gì chứ, thế mà muội ko biết.- Sakura đáp lại.

    - Bỏ qua đi,ta đi nhanh lên thôi.- Syaoran đánh qua chủ đề khác vì ko muốn mất thời gian.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Sai khi xong tất cả các công việc thì một trò chơi xàm xí nhất với hai người lại được tung hứng ra.

    - Gì chứ .

    Đi tìm kho báu hả.

    Nản.- Eriol lên tiếng

    - Thôi ráng đi, xong cái này là được nghĩ rồi.- Syaoran vỗ vai Eriol.

    - Mọi người à.

    Đi một mình đó, tớ sợ lạc lắm.- Sakura nước mắt ròng rã.

    - Ko phải lo vì loại bản đồ này có đường về mà.- Tomoyo chỉ tay vào tấm bản đồ.

    - Ý tới giờ rồi kìa.- Sakura.

    - Bắt đầu thôi mọi người- Eriol.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    1h đồng hồ trôi qua.

    Mọi người đã có mặt đầy đủ nhưng vẫn ko thấy Sakura đâu cả.

    Lục tung khắp nơi mà vẫn ko thấy nên mọi người quyết định chờ thêm lát nữa xem.

    " Quái lạ đã lâu như vậy rồi mà vẫn ko thấy muội muội đâu hết.

    Chẳng lẽ là.....!!!!"

    Vâng, và đúng như những gì Syaoran nghĩ cô đã bị lạc.

    - Chào cháu bé, cháu bị lạc đường hả.- Một ông bác thợ săn nhìn cô.

    - Vâng ạ nhưng cháu nghĩ cháu sắp tìm được đường ra rồi nên chắc ko cần bác giúp đâu ạ.- Sakura vẫn cắm mặt vào tấm bản đồ mà ko hay biết khuôn mặt biến thái của ông ta.

    - Ồ, đâu dễ ra khỏi đây như vậy.

    Còn ta là chướng ngại vật của cháu vượt qua ta được thì đường ra sẽ xuất hiện thôi, haha.- Ông ta cười ranh mãnh rồi vồ lấy cô.

    " BỐP"

    Và ông ta đã lĩnh trọn cú đấm của cô nhưng hắn đã bật dậy và chạy theo cô.

    Sakura bắt buộc phải nhảy qua hàng rào gần đó khu vực có thú dữ và vô tình làm rồi sợi dây chuyền cặp với Syaoran và tấm bản đồ.Trong khi đó mọi người đang lo lắng cho cô.

    Sakura phải làm thế nào liệu cô nàng mạnh mẽ này có thể vượt qua được thử thách này ko đón xem tiếp chap sau sẽ rõ.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Dạo này ad hơi bận nên sẽ ko ra chap thường xuyên mong mọi người thông cảm và vẫn ủng hộ cho ad.

    Cảm ơn và xin lỗi mọi người* gặp đầu".
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap6: Đi lạc (p2)


    Ở chap trước Sakura đã bị lạc khá sâu vào trong rừng lại còn trèo qua khu vực có thú dữ.

    Syaoran và mọi người đang hấp tấp đi tìm cô.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Chúng em phải đi tìm Sakura đây.

    Thầy ở lại khi nào thấy cô ấy quay về thì báo ngay cho bọn em.- Syaoran cầm cái đèn pin và bắt đầu đi vào rừng.

    - Ko được, bây giờ trời cũng đã tối các em ko được đi!- Thầy quát.

    - Nhưng mà.....- Eriol lên tiếng chưa kịp nói hết câu thì thầy đã cắt lời.

    - Ko nhưng nhị gì hết.

    Thầy nói VỀ, việc điều tra để mai làm tiếp!!!- Thầy giáo tức tối la cả lũ khiến chúng ko dám nói gì chỉ đứng yên chịu trận.

    Sau khi thầy đi khỏi Syaoran vứt mạnh cái đèn pin xuống đất anh cũng tức lắm chứ thấy cô bị lạc mà anh chả giúp được gì đúng là vô dụng.

    - Huhuhu.

    Tất cả là tại tớ nếu lúc đó tớ đi cùng cậu ấy thì đâu có ra nông nỗi này.

    Huhuhu tớ xin lỗi cậu nhiều lắm Syaoran.- Tomoyo khóc nức nở vì cho là Sakura bị lạc là tại mik.

    - Ko phải lỗi của cậu đâu Tomoyo.

    Cậu đừng tự trách mik nữa.-Syaoran lấy lại sự bình tĩnh- Eriol cậu đưa Tomoyo vào nghĩ trước đi chắc cậu ấy cũng mệt rồi đó.

    Tớ cũng đi ngủ đây đành để việc tìm kiếm muội muội ngày mai làm tiếp vậy.- Syaoran nói rồi trở vào lều của mik.

    - Ừ.

    Cậu nghĩ sớm đi nha Syaoran.

    Ta đi thôi Tomoyo.- Eriol dìu Tomoyo vào lều.

    Syaoran về lều nhưng nào có ngủ được.

    Anh ko biết Sakura phải làm sao đây trời đã tối rồi trong rừng thì làm gì có chỗ để mà nghĩ.

    Anh ko biết Sakura có chống chọi nỗi đến ngày mai ko nữa.

    Rồi anh cũng chìm vào giấc ngủ của mik có lẽ vì anh đã nghĩ quá nhiều nên mệt.Haizzz.

    Về phía của Sakura thì cô đã tìm được một cái hang rác của thức ăn vẫn còn cô nghĩ chắc đã có ai từng ở đây.

    Thật may mắn cho cô ở đây có một cái giường.Hang thì có cửa có cả chìa khóa nữa.

    Mùng màn chăn gối vẫn còn nguyên.

    Cô lục trong cặp ko thấy tấm bản đồ đâu.

    Rồi xong, cô phải ở đây tới khi nào sư huynh yêu dấu của mik tới cứu trời ơi là trời.( T/g: Tội quá.Sakura: Tui làm theo những gì bà viết thôi chớ bộ.T/g: À, vâng vâng=_=).

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Sáng....

    Syaoran cùng mọi người tiến hành chuẩn bị cho buổi tìm kiếm này.

    Đi được một đoạn cũng khá xa thì Syaoran nhặt được một tấm bản đồ và sợi dây chuyền bạc của Sakura.

    - Trên hàng rào có vết đất chắc chắn là có ai đó đã treo qua , dựa vào những thứ này tớ nghĩ là người trèo qua hàng rào này chính là muội muội.- Syaoran đã suy luận được là Sakura đã trèo qua hàng rào.( T/g: Conan nhập rồi mấy chế ơi._.)

    - Ơ này, Syaoran.- Eriol khều khều anh.

    - Hả?

    Cậu phát hiện được gì rồi sao?- Syaoran quay sang Eriol.

    - Ko nhưng mà qua khu hàng rào này là đến khu vực có thú dữ mà.- Eriol nói với đôi mắt mở to.

    - Ơ!- Syaoran nhanh chóng quăng cái cặp qua hàng rào sau đó anh cũng nhảy qua.- Cậu ở đây bảo vệ Tomoyo rõ chưa.- Nói rồi anh chạy mất tiêu.

    - Hừ.

    Cái tên này lúc nào cũng chỉ muốn hành động một mik.

    Xì- Erol nói rồi lè lưỡi.

    Syaoran bắt đầu đi sâu vào rừng và gặp một cái hang có lẽ có người đang sống anh nghĩ ngay tới Sakura- Muội muội của mik.

    Trong hang....

    - Đói quá ra ngoài kiếm chút gì ăn mới được may ra cũng có vài quả táo chứ nhỉ - Sakura vội chạy ra mở cửa nhưng cô đang rất đói"chắc lát nữa xỉu luôn cũng nên"nhưng cô vẫn quyết định mở cửa thật đúng như những gì cô nghĩ.

    Đúng lúc mở cửa định ra ngoài thì cô ngã xuống nhưng ko chạm đất mà chạm vào vòng tay ấm áp của ai đó.

    Nó rất quen thuộc với cô hình như trong buổi tiệc sinh nhật của Tomoyo khi mất điện vòng tay này đã nâng cô lên.

    Vậy chẳng lẽ đây là...... nhưng cô đã lã đi và ko kịp nghĩ gì nữa cả.

    Và người đó ko ai khác chính là Syaoran vì lúc đó anh cũng định mở cửa thì Sakura từ đâu ngã vào tay anh.

    Anh nâng cô lên và vào trong hang lấy " hành lí" của cô .

    Anh ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại và bắt đầu đưa cô về lều.

    -Sakura!

    Syaoran!- Eriol đứng chờ từ nãy đến giờ cuối cùng cũng thấy cả hai mừng hết chỗ nói.

    - Cô ấy bị làm sao thế?

    - Eriol nhìn Sakura với ánh mắt tò mò.

    - Chắc là ko được ăn uống gì nên mệt xỉu thôi mà cậu bảo Tomoyo ra đây mang sư muội của tớ vào lều đi.- Syaoran thả cô xuống đất.

    - Ừ.

    Để đó cho tớ.

    Tomoyo à!- Eriol xoay người lại phía sau và gọi Tomoyo.

    - Có chuyện gì vậy tìm thấy Sakura rồi sao?- Tomoyo hớt hải chạy ra.

    - Ừ, phiền cậu đưa muội muội vào lều giúp tớ với.

    Tớ mệt quá.- Syaoran quỳ xuống.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Nắng chiều bắt đầu buôn xuống những tia nắng mệt mỏi trong ngày đã khuất sau hàng cây nhường chỗ cho bóng đêm- thời khắc cuối cùng trong ngày.

    - Muội dậy rồi sao ngủ dậy muộn quá đấy.- Syaoran đưa gương mặt =_= thế này nhìn cô.

    - Ờ.

    Mà sao huynh lại ở đây?

    Muội đang ở trong hang mà.

    Sakura nhìn quanh với đôi mắt mệt mỏi.

    - Thôi càng nói muội lại càng rối hơn thôi để từ từ huynh kể cho bây giờ thì chuẩn bị đi chúng ta sắp về đó.- Syaoran nói rồi bỏ ra ngoài.

    Cô nhìn theo mỉm cười rồi ngồi dậy dọn đồ.

    Chà hôm nay là một ngày thật tồi tệ.( T/g: Tui nản quá).

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Kéo tiếp đi

    Kéo nữa đi

    Kéo nữa

    Thôi xàm đủ rồi chúc mọi người một ngày tốt lành ^_^
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap7: Năm học mới của Sakura.


    Hôm nay là ngày chúng nó đi học lại.

    Nhưng Sakura vẫn chứng nào tật nấy ngủ nướng đến khét lẹt luôn mà vẫn ko chịu dậy.

    - Ái nè nè, Sakura muộn lắm rồi dậy đi- Tomoyo

    - Thôi mà, cho e ngủ một chút nữa đi anh hai- Sakura vẫn mơ ngủ và ko nhận ra đó là Tomoyo.

    - Cậu để đó cho mik.

    SAKURA DẬY MAU, MUỘI CÒN ĐỊNH NGỦ TỚI BAO GIỜ NỮA HẢ?!!!- Syaoran hét lên khiến cô giật mik và tỉnh ngủ.

    - Oái.Ủa, Anh hai của muội đâu tại sao lại là ba người chứ?- Sakura ngơ ngác hỏi.

    - Huynh cũng định hỏi muội đây nè sao nhà có 1 mik muội vậy?- Syaoran nhìn xung quanh căn phòng.

    - Thôi chết rồi.

    - Sakura hét lên.

    - Hả chết gì?

    Ai chết?- Eriol bay vào

    - Ko có gì......

    Để mik đi thay đồ.

    - Cô ủ rũ bước vào NVS.

    - Sakura bị sao vậy?- Tomoyo ghé sát vào tai Syaoran.

    - Chịu.

    Ai mà biết.- Syaoran cũng bó tay.

    10' sau.....

    - Muội bị làm sao vậy?- Syaoran giờ mới quan tâm đến Sakura.

    - Ko....ko có gì.- Sakura mặt buồn thiu thở dài.

    - Giận huynh vì hồi sáng la muội hả, nếu vì chuyện đó thì huynh xin lỗi đáng lẽ huynh ko nên làm vậy mà phải lấy cái gối úp vô mặt muội mới đúng.- Syaoran vẫn còn tâm trạng để đùa.

    - Muội ko có tâm trạng để cãi nhau với huynh đâu.- Sakura nói nhẹ nhàng.

    Syaoran cực kỳ ngạc nhiên vì nếu là thường ngày thì cậu sẽ bị ăn đấm vào mặt nhưng hôm nay lại nhẹ nhàng đến khó tin như vậy thì chắc chắn là có chuyện gì rồi.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Cô vào học nhưng cứ như người mất hồn có những con ma trơi bay vòng quanh trên đầu.

    - Ái nè nè.

    Cậu bị sao vậy Sakura.- Tomoyo hỏi nhỏ Sakura.

    - Tớ chỉ nói chuyện này với cậu thôi nhé.- Sakura giờ mới chịu nói.

    Trong khi đó có 2 đôi tai " siêu thính" đã nghe và lập tức đập 2 bộ mặt về phía Sakura và Tomoyo.

    Nhưng 2 người chả nghe được gì nữa vì Sakura chỉ nói thì thầm vào tai của Tomoyo thôi.

    Thất vọng hết sức.

    Ra chơi......

    - Tomoyo nè.

    Sakura nói gì với cậu vậy?- Syaoran nhanh chóng bay lại phía của Tomoyo trả hỏi

    - À thật ra là.....@#-+_#'"-*;%)+.

    Tomoyo nói khiến Syaoran đứng hình.

    - Gì?

    Sakura phải ở nhà 1 mik á?- Syaoran hoảng hốt.

    - Thật ra là ở nhà mik nhưng mà mik bận lắm ko tiện để cậu ấy ở đó.- Tomoyo.

    - Làm sao đây muội ấy đâu có biết nấu nướng gì đâu.- Syaoran được trời ban cho 3 cái chấm hỏi to đùng trên đầu.

    - Hay là để cậu ấy......

    Tomoyo chưa kịp nói hết câu thì đã bị Syaoran ngắt quãng.

    - Nè.

    Đừng có nói là để muội muội ở nhà tớ đó nha.- Syaoran đổ mồ hôi.

    - Chứ còn cách nào khác đâu.

    Dù sao thì nhà cậu cũng có Meling là con gái mà.- Tomoyo nói.

    - Thì biết là vậy rồi nhưng mà hai người họ thế nào cũng gây nhau đến khi nào mặt trời rụng thì mới thôi cho mà xem.- Syaoran thở hắc ra.

    - Cho muội ở nhờ đi mà 1 tháng thôi, muội hứa muội sẽ ngoan và ko cãi vã với em gái của huynh mà (t/g: Xin ở nhờ Ít vãi =_=.

    Sakura: Kệ chui.) Sakura năn nỉ.

    - Thôi được rồi cái này là muội nói đó nha.

    - Syaoran.

    - UK.

    Chiều nay muội về thu dọn quần áo rồi qua nhà huynh nha.

    Nhưng mà...... có phiền ko nhà có mẹ của huynh nữa mà.- Sakura vui vẻ nói và bỗng nhiên cảm thấy mik thật phiền phức.

    - Ko có đâu.

    Bà ấy còn muốn thấy mặt của muội nữa kìa.- Syaoran cười.

    - UK.

    Vậy cảm ơn huynh trước nha.- Sakura cười lại với cậu 1 nụ cười dễ thương làm trái tim cậu"giung ginh"đôi chút.

    Reng......reng......reng.....

    - Hai người tình tứ đủ rồi đấy vào học rồi kìa.- Eriol đi ngang qua nói.

    - Tình tứ.

    Tình tứ cái cù lôi- Syaoran đạp cho Eriol 1 đạp bay thẳng vào tường.

    - Vừa phải thôi nha, đau đó.- Eriol ngồi dậy xoa xoa cái mông.

    - Muốn gì hả?

    Như vậy là nhẹ rồi đó.- Syaoran lườm cho 1 cái.

    Sakura từ đâu bay đến đụng bốp cái đầu của Syaoran và Eriol lại khiến giữa trán 2 người hình thành 1 chiếc bánh cam.

    - Hai người định làm trò hề trong lớp hả.

    Biến về chỗ ngay.

    - Sakura xuất hiện với sự hừng hừng sát khí trên gương mặt.

    - Rõ ạ - Cả 2 ngoan ngoãn và đồng thanh nếu như ko muốn bị đá thẳng đến chỗ ngồi và ko cần phải đi

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Tối.....

    - Đến nhà huynh rồi đó.- Syaoran mở cửa xe cho Sakura.

    -Wow.

    Nhà huynh cũng ko thua kém gì nhà của Tomoyo ha.- Sakura sáng đôi mắt lên.

    - Vào trong đi.

    Nhiều chuyện quá.- Syaoran rinh mớ đồ của Sakura vào nhà.

    - Anh hai hôm nay về trễ......- Melin cứng người.- Tại.... tại sao.....

    TẠI SAO CÔ TA LẠI Ở ĐÂY HẢ?!!!!- Melinhét vào mặt Syaoran và Sakura.

    - Có chuyện gì mà ồn ào vậy Meling?

    - Một giọng nói nhẹ nhàng ấm áp vang lên.

    Từ trong nhà một người phụ nữ bước ra thướt tha như cành liễu.

    - A!

    Dạ cháu chào cô.- Sakura cúi đầu xuống thật thấp để giữ phép lịch sự với người lớn.

    - Đây là....?- Mẹ Syaoran đưa đôi mắt nhìn cậu.

    - À.

    Thưa mẹ đây là cô sư muội nghịch ngợm mà còn hay nói với mẹ đó.- Syaoran nói với mẹ anh.

    - Cô ấy sẽ ở nhờ nhà mik trong vòng 1 tháng tới.- Câu nói đó của Syaoran nói khiến cho Meling nghe qua như sét đánh ngang tai.

    - Cháu dễ thương thật đó.

    Cháu tên gì?- Mẹ của Syaoran có vẻ như rất hài lòng với Sakura.

    - Dạ, cháu là Kinomoto Sakura ạ.- Cô cúi đầu lần nữa.

    - Sakura?- Bà lập lại cái tên của cô.- Cho ta hỏi một chút, cháu có phải là con gái của Nadeshiko ko?- Bà lại hỏi với ánh mắt ngạc nhiên.

    - Vâng ạ.

    Nhưng làm sao cô biết ?- Sakura mắt mở to

    - Ôi, Sakura cháu đã lớn quá rồi.- Bà đi đến ôm cô vào lòng ko chỉ Sakura sững sốt mà cả nhà đều bị sốc nặng.

    - Thôi bây giờ, cũng trễ rồi.

    Con đi tắm đi rồi còn ăn cơm nữa.- Bà mỉm cười hiền hậu với Sakura.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    -Muội biết nằm ngủ ở đâu đây?- Sakura nhìn quanh căng nhà chả thấy chỗ nào còn trống ngoài cái ghế sofa.

    - Đương nhiên là ở cái ghế sofa rồi có thế mà cũng hỏi, ngốc.- Meling làm mặt khinh thường Sakura.

    - Cũng được.- Sakura ngã người xuống ghế.

    Syaoran chưa kịp nói "hay là để huynh ngủ ở đây cho muội lên phòng huynh đi"thì cô đã ngủ mất.

    Mọi người ai về phòng nấy.

    Đến khuya bà Li đi ra uống nước thì thấy Syaoran nhẹ nhàng ẵm Sakura lên lầu bà nhìn theo mỉm cười.

    Sakura đã nhận ra đó chính là Syaoran vì lần bị lạc trong rừng lẫn lần cô bị trật chân đều là sự ấm áp của Syaoran nâng cô lên và kể cả lần này.

    Đã 3 lần rồi còn gì, chẳng lẽ cô ko biết nhưng cô vẫn vờ vịt ngủ khi anh thả cô lên giường và đóng cửa lại cũng là lúc Sakura thì thầm câu" Cảm ơn huynh lần nữa, Lee Syaoran" .

    Và rồi những căn nhà trong thành phố Tomoeda đã dần chìm vào giấc ngủ.

    Sau nhà cây hoa anh đào đang rung rinh những chiếc lá dường như đang nhảy múa để mừng cho ngôi nhà đón 1 người mới.

    Người mà sẽ thay đổi của sống của Syaoran: Sakura Kinomoto.
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap8: Ngày đầu ở nhà Syaoran.


    Mới sáng sớm, Sakura vẫn còn yên vị trên giường thì cô bị đánh thức bởi tiếng cãi nhau ầm xì đùng của ai đó dưới nhà.

    - Em còn chưa hỏi anh về chuyện tại sao lại đưa cô ta về nhà đó nha.

    Đã thế lại còn đem cô ta lên giường của anh rồi mik thì lại xuống ghế sofa ngủ là như thế nào hả?!!!!Meling hét ầm lên đủ để đánh thức Sakura dậy.

    - Chẳng qua là nhà cô ấy ko có ai ở nhà cả.

    Con bé đó nó chả biết nấu nướng gì nên anh phải mang nó về nhà chứ sao.

    Đúng ra là nó sẽ ở nhà của Tomoyo nhưng Tomoyo nói là nhà ko tiện để con bé ở đó nên anh phải đem nó về chứ biết làm sao.

    Bắt đắc dĩ thôi, thông cảm giùm anh đi.- Syaoran giải thích+ năn nỉ Melin.

    - Thật ko đó hãy là định lừa tui nữa đây?- Meling liếc xéo Syaoran.

    - Thật mà.

    Anh nói thật đó.- Syaoran.

    - Nhưng ko được đâu anh phải để cô ta ở đâu đó 1 thời gian đi.- Meling nói với khuôn mặt cảnh báo.

    - Hả tại sao vậy?

    Hay là em lo là ko nấu cơm đủ cho nó ăn chứ gì để anh nấu được chưa?- Syaoran nói mặt dù chưa nghe xong câu của Melin.

    - Ngày mai cái cô "Tiểu nha đầu" đó sẽ về đó.

    Anh lo mà chuẩn bị đi.- Melin nói rồi đi vào nhà bếp phụ ông Wei nấu bữa sáng.

    - CÁI GÌ CHỨ!!!!

    Tại sao lại về đột ngột vậy?- Syaoran mặt thất thần.

    - Em ko biết cô ta vừa gọi điện cho mẹ với cái giọng ỏng ẹo nói là "Ngày mai con sẽ về nhà đó"nghe mà phát khiếp luôn.- Melin nói vọng ra.

    - Thôi xong.- Syaoran đặt tay lên mặt.

    Sakura nằm trên giường chờ cho tới khi ko nghe động tĩnh gì nữa thì đi xuống và giả vờ như mik ko nghe thấy gì.

    - Có chuyện gì mà mới sáng sớm đã ồn ào vậy huynh?- Sakura vừa đi xuống cầu thang vừa ngáp làm như là mới dậy.

    - Ko có gì đâu chỉ là Meling vẫn còn phản đối việc huynh đưa muội về nhà thôi mà.- Syaoran vừa nói vừa đọc tờ báo ở trên bàn.

    - Muội nghe hết rồi có phải là có 1 cô gái nào đó sắp đến nhà huynh ko.

    - Sakura nói rồi nhìn sang Syaoran anh ko có phản ứng gì cả.

    -.....- Syaoran ko trả lời- Huynh nhớ là mik có chuyện quan trọng phải làm, vậy nha huynh đi đó.- Syaoran đánh trống lảng như mik ko biết gì hết ( t/g: Em vô tội, thật ra là vô số tội=_=).

    - Huynh đứng lại đó.- Sakura nhìn ra cửa.- Đợi muội một lát.- Cô xông thẳng vào nhà vệ sinh 5' sau thì bước ra và rất tự nhiên trèo lên xe Syaoran ngồi.

    - Chở muội về nhà đi.- Cô vừa nói vừa thắt dây an toàn.

    - Về nhà?

    Muội vừa nói cái gì vậy?- Syaoran ngạc nhiên nhìn Sakura ko chớp mắt.

    - Muội nói là đưa muội về nhà ko phải ngày mai có cô gái nào đó tới sao?.

    Mà muội là người lạ đến nhà huynh ở như vậy ko phải sẽ rất kì sao?- Sakura nhìn lại Syaoran.

    - Cũng đúng.

    Nhưng mà muội yên tâm, cứ ở nhà huynh.

    Giờ thì xuống xe đi, há.

    - Syaoran cởi dây an toàn ra cho Sakura và vội" lùa" cô xuống đất.

    - Được rồi muội nghe lời huynh.

    Lần này mà có chuyện gì xảy ra thì huynh tự chịu trách nhiệm đó.

    - Sakura nói.

    - Huynh biết rồi.

    Giờ thì vào nhà đi, tạm biệt lát nữa huynh về.- Syaoran lên xe và khởi động.

    Sakura vào nhà lo mãi suy nghĩ mà đâm sầm vào Meling.

    - Ui da!

    Nè mắt mũi cô để ở đâu vậy hả?- Meling tức tối hét vào mặt Sakura.

    - Tôi xin lỗi.

    Mà tôi có thể nhờ cô 1 chuyện ko?- Sakura chấp hai tay lại cầu xin Meling.

    - Hả?

    Nấu ăn cô muốn tôi dạy cô nấu ăn hả?- Meling sock toàn tập.

    - Xin cô đó nha nha nha.

    - Sakura * khuôn mặt cún con tội nghiệp*

    - Dẹp cái bộ mặt đó của cô đi.

    Đeo cái tạp dề này vào rồi chúng ta bắt đầu.

    - OK!- Sakura nhảy lên.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Sau 2h tiếng thì....

    - Sakura à.

    Cô nhìn xem.

    Ôi cái nhà bếp của tôi, hình như chúng ta đi nhầm nhà rồi đây ko phải nhà tôi về thôi.- Meling hoa mắt ko biết đây có phải là nhà mik ko khi Sakura quậy banh cái nhà bếp.

    - Cho tôi xin lỗi, tôi sẽ dọn dẹp tất cả.- Sakura cúi đầu xuống rồi vội tìm cái giẻ lau để dọn dẹp.

    - Đâu rồi ta.

    Oái!!!- "Rầm" Trong khi tìm cái giẻ lau chân cô dẫm vào cái thao nước gần đó và té nhào vào người Meling.

    - Trời ơi là trời!!!!- Meling chịu hết nổi sắp mắng Sakura thì có tiếng mở cửa.

    - Huynh về rồi đây.

    What the.....Chuyện gì đang xảy ra vậy?- Syaoran há hốc mồm khi bước vào nhà.

    - Phải đó, chính là cái cô muội muội yêu quý của anh đó.

    Cô ta đã phá banh cái nhà rồi.- Meling ngồi dậy phủi đồ.

    - Muội xin lỗi.

    Muội sẽ dọn dẹp mà.- Sakura nhìn ra cửa cười ngượng ngạo.

    - Cuộc đời......- Syaoran bó tay với cô muội muội của mik.

    _-_-_-_-_-_-_- _-

    - Thưa cô chủ, chúng tôi đã tìm ra được cô gái đó, đây là hình của cô ta.

    2 người mặc áo đen đem hình của Sakura đến cho một cô gái nào đó.

    - Tốt lắm, ngươi đi làm nhiệm vụ của mik đi.

    Đây là tiền thưởng.

    - Cô ta nói rồi nhận lấy tấm ảnh và đưa tiền cho 2 người đó.

    - Cảm ơn cô chủ, chúng tôi xin phép.

    2 người đó nói rồi lui ra ngoài.

    - Nhìn cũng xinh đấy chứ, Sakura Kinomoto.

    Cô sẽ biết tay tôi.

    Hahaha - Cô gái đó ngồi cười như người bệnh hoạn và nhâm nhi tách rượu đỏ.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Hi.

    Chào mọi người dạo này ad" lặng"khá lâu rồi giờ phải "ngoi lên"để "hít thở không khí thôi".

    Xin lỗi mọi người nhiều nhưng dạo gần đây ad thật sự rất bận sắp vào học rồi ad chúc các bạn học tốt nha.

    Đây là lịch viết chap mới của ad:

    1 tháng 2-3 chap.

    Chúc cả nhà 1 ngày zz nha.

    Chân thành xin lỗi lần nữa.

    Nhớ bình luận và tiếp thêm ý tưởng cho ad đóa, gạch đá gì mik nhận hết.
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap9: Cô gái kì lạ


    Như ở phần trước ( quay lại phần trước mà đọc =_=) Ngày hôm sau 1 cô gái tên là Minako Iris đến nhà Syaoran.

    Đã thế mới sáng sớm đã làm ầm lên.

    Ting.....tong.....ting......tong.....

    - Ra ngay, thật là phiền phức- Meling quên khuấy đi việc còn mụ hâm kìa sẽ về.

    - ANH SYAORAN ƠI!!!!!

    BẢO BỐI CỦA ANH VỀ RỒI ĐÂY!!!( t/g: j mà bảo bối chứ nghe thấy mắc ói.

    Oẹ =_=) nó vào nhà ko chào hỏi ai hết mà thản nhiên nhảy tung tăng lên phòng Syaoran anh đang ngủ thì cánh cửa đập rầm vào tường khiến anh thót tim.

    - Anh Syaoran ơi em nhớ anh quá anh có nhớ em ko?- Nó bay lên giường Syaoran ôm chặt lấy anh,thật khó chịu.

    -( Tui mà nhớ cô ớ hả?.

    Mơ đi ha ^_^ nhảm nhí =_=) Anh nghĩ.- À ừ anh cũng nhớ em lắm đó em mới về chắc là hơi mệt đi nghĩ ngơi đi nha.

    - Anh cười cười rồi đẩy con ả ra cửa.

    - Phù, mệt chết được ấy- Muội ra đi nghe hết rồi chứ gì muốn cười thì cười đi, thật là... hừ.....- Syaoran gọi Sakura chui ra vì lúc nãy con "Tiểu nha đầu" đó quá ồn ào nên anh đã thức dậy và nhanh chóng "cất" cô vào khe cửa nơi mà con mắm đó mới ko chú ý tới.

    - Ahaha cái gì mà thấy ghê vậy, cười muốn ra nước mắt luôn Ahaha.

    -Sakura cười ầm lên giữa phòng.

    - Mệt quá, mặc kệ muội - Syaoran chuẩn bị vào nhà vệ sinh.

    - Để xem nào....."

    Anh Syaoran ơi anh có nhớ em ko nààà".

    Ahaha mắc cười quá haha - Cô nhái lại giọng của con mụ đó nghe mà muốn nôn mửa.

    - Thôi đi đủ rồi đó muội định đi đâu đây?

    Lát nữa muội phải đi ra ngoài một lúc, ko sẽ rắc rối lắm cho coi 1 khi mà còn nhỏ đó ghét ai rồi thì nó sẽ ko bao giờ để yên đâu.- Syaoran nói trước khi vào NVS.

    - Muội biết rồi lát nữa muội sẽ dạo mát quanh đây thôi.

    Chiều nay gặp huynh ở chỗ công viên nha.

    Bye, huynh nhớ giữ gìn sức khỏe đó.

    - Nói rồi cô phóng vút qua cửa sổ nhảy xuống mặt đất và thông thả bước đi (t/g: Ninja hiện hình°∆°).

    _-_-_-_--_-_-_-_-_-_-_-

    Nhưng đến chiều rồi mà ko thấy Syaoran tới đón mik cũng ko có 1 chiếc taxi nào trên đường cả.

    Mưa.... mưa rồi.....

    Sakura ko mang theo dù nên đành trú vào 1 quán ăn nhỏ bỗng nhiên Sakura vi vu vài câu thơ mà ko biết ở đâu mà có.

    *********

    - Mưa.... em ko mang dù rồi.

    - Vẫn kiên nhẫn quyết chờ anh thôi.

    - Ko biết anh giờ nơi phương trời nào.

    - Để em 1 mik nơi đây đứng trông anh.

    - Ánh nắng đã dần dần tắt hẳn.

    - Cho bóng tối về phủ đầy khắp mọi

    nơi

    - Những đôi tình nhân đang bên nhau ngọt ngào.

    - Lòng em vẫn mong anh sẽ đến với

    em.

    - Mưa....em ko mang dù rồi.

    - Vẫn kiên nhẫn quyết chờ anh thôi.

    - Ko biết anh giờ nơi phương trời nào.

    - Để em 1 mik nơi đây đứng trông anh.

    ********

    - Hay quá ko biết ở đâu ra mik có mấy câu thơ này nữa.

    Ủa, mà nhắc mới nhớ nha trời mưa to thế này mà sư huynh đâu mất dạn rồi ko biết nữa.

    - Cô thở dài nhìn xung quanh vẫn thấy chỉ có 1 mik thôi.

    Cô bắt đầu buồn mà ko rõ lí do.

    Trong khi đó ở nhà Syaoran....

    - Ko anh Syaoran anh phải ở nhà với em ai mà còn quan trọng hơn em nữa chứ?.

    Huhuhu ko chịu đâu, anh phải ở nhà với em hà, ko chịu ko chịu đâu huhuhu.- Con mụ đó bám chân bám tay anh khiến anh ko đi đâu được.

    - Buôn ra đi, anh chỉ đi có 1 chút thôi mà, thôi làm ơn bỏ ra đi tôi năn nỉ cô luôn đó, buôn ra đi mà.

    Trời ơi là trời!!- Syaoran đã có gắn năn nỉ đến rõ rĩ miệng nhưng cô ta vẫn ko buôn, rõ phiền phức.

    Mẹ Syaoran - bà Lee nhìn thấy thì phải buộc miệng nói:

    - Thôi Syaoran à, con bé nó vừa mới về chắc nó nhớ con lắm ở nhà với nó đi.

    - Bà Lee nói nhẹ nhàng như để khuyên nhủ thằng con trai mik.

    - ( Mẹ ơi là mẹ >_
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap 10: Trùng hợp - suy nghĩ của Syaoran.


    Khi anh đến nhà Sakura thì Syaoran ba chân bốn cẳng chạy lên phòng cô.

    Lúc đó Tomoyo đang ở trong phòng thấy Syaoran chưa kịp hỏi hang hay nói cụ thể tình hình sức khỏe của Sakura thì anh đã ngồi kế bên giường hỏi tới tấp khiến cho Tomoyo ko như trả lời.

    - Sakura muội ấy hiện giờ sao rồi hả Tomoyo?

    Rồi quay sang Sakura - Muội thấy ko khỏe chỗ nào hay là để huynh đưa muội đi bệnh viện nha.

    - Nhưng anh ko để ý rằng cô đã ngủ.

    - Suỵt, cô ấy ngủ rồi Syaoran chắc là do mệt quá thôi cậu cũng đừng lo lắng thỉnh thoảng cậu đến thăm Sakura cũng được mà, cứ để tớ lo cho cậu ấy là được rồi, yên tâm đi.- Tomoyo an ủi anh nhưng cậu vẫn ko khá hơn được bao nhiêu đã vậy còn tệ hơn vì cậu nghĩ cũng do mik mà Sakura mới bị ốm thế này, còn ko lo lắng thường xuyên được cho muội ấy.

    Thật là vô dụng.

    - Thôi được rồi Syaoran tớ nghĩ chúng ta nên về trước đi để cho Sakura nghỉ ngơi hiện tại thì sức khỏe của Sakura là trên hết.

    Thuốc tớ để trên bàn rồi chắc cậu ấy cũng sẽ uống thôi ta về đi.

    - Tomoyo an ủi anh nhưng cậu cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu vì nghĩ tất cả chuyện này đều tại mik nên mới ra nông nỗi này.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Nhà của Syaoran ......

    - Con về rồi đây.

    - Syaoran chán nản (t/g: Lo lắng wá zậy.

    Mất ăn mất ngủ đi rồi tui ko có biết đường mà viết tiếp đâu à. =_=)

    - Anh mới đi đâu về vậy?

    - Con ả hỏi ngây hỏi ngô.

    Nhưng anh ko nhìn thấy và tưởng nhầm là Meling nên nói thẳng ra luôn.

    - Anh đi thăm sư muội.

    Nó ốm rồi.

    - Đến lúc nhìn lên thì mới cứng người vì biết đây ko phải là Meling mà là con " Tiểu nha đầu"

    -Hả?

    Sư muội nào?

    - Nó ngạc nhiên hỏi ( chỉ là giả bộ ).

    - À ko có gì, thôi anh đi ngủ trước đây chúc ngủ ngon.

    - Rồi anh đi lên lầu.

    - Đi thăm con nhỏ Sakura thì nói đi.

    Tôi ghét nhất là những người nói dối đó.

    Và anh cũng ko ngoại lệ đâu.

    Hứ!

    - Rồi nó cũng lên lầu đi ngủ.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Nhà Sakura.......

    Con ả đó thật đúng là 1 con rắn độc.

    Cô bệnh con ả đó cũng ko tha cho nữa cho người phục sẵn ngoài cửa sổ suốt đêm để xem khi nào cô tỉnh thì xử lí luôn cho nhanh.

    Và ko nằm ngoài dự đoán, cô đã tỉnh.

    - Thuốc?

    À mik nhớ ra rồi Tomoyo đến và đưa thuốc cho mik nhưng chắc giờ này cậu ấy về rồi.

    - Sakura ngồi dậy và uống thuốc, sau khi uống xong thì cửa sổ bất ngờ bị đập vỡ những tên mặt đồ đen xông vào.

    Ko còn cách nào khác cô đành dùng hết sức bình sinh của mik đánh hạ từng tên 1.

    Nhưng đến tên cuối cô kiệt sức và ngã vào thành giường nhân cơ hội hiếm có hắn đâm thẳng vào bụng Sakura và tẩu thoát khỏi hiện trường.

    Sakura ngất đi vì quá mệt + mất quá nhiều máu.

    Cô ngồi như vậy đến tận sáng nên mất khoảng 20% máu.

    Sáng tại nhà Sakura.....

    Hôm đó Syaoran đến vì anh và Tomoyo thay phiên nhau chăm sóc cho Sakura.

    Thì một trận chiến như khủng bố xảy ra trước mắt anh.

    1 vũng máu dưới chân Sakura, vài tên lính quèn bị đánh tơi tả, cửa sổ vỡ , nền nhà đầy những miếng kính nhỏ.

    Anh vẫn giữ bình tĩnh và ko hoản loạn.

    Anh tới lay người Sakura.

    - Sakura muội ko sao chứ?

    Sakura.

    - Anh tới gần nhưng ko thấy cô trả lời nên anh chắc chắn cô đã ngất, nên bế xốc cô đưa đến bệnh viện, đồng thời cũng gọi mọi người tới bệnh viện Seika - bệnh viện trung tâm thành phố.

    _-_-_-_-_-

    Bệnh viện Seika....

    - Do cô ấy mất khoảng 20% máu nên cần người hiến máu cho cô ấy.

    Cô nhà thuộc nhóm máu O ai có cùng nhóm máu với cô ấy ở đây?

    - Bác sĩ hỏi, Syaoran rất ngạc nhiên vì Sakura có cùng nhóm máu với mik.

    - Là tôi thưa bác sĩ tôi thuộc nhóm O.

    Syaoran.

    - Được.

    Mời anh vào phòng.

    Bác sĩ dẫn Syaoran vào phòng hiến máu.- Vì bệnh nhân mất khá nhiều máu nên anh phải hiến tương đương số máu đã mất.

    Anh đồng ý chứ?

    Bác sĩ hỏi lại để chắc chắn rằng Syaoran đồng ý hiến máu cho Sakura.

    - Vâng tôi đồng ý.

    - Syaoran ko thay đổi quyết định của mik và nghĩ sao ông bác sĩ này thật lắm chuyện.

    - Sau khi hiến xong nhớ phải ăn uống đầy đủ để hồi phục lại sức khỏe đấy.

    - Bác sĩ dặn dò thật kĩ trước khi tiến hành hiến máu.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Sau khi Syaoran tỉnh dậy thì thấy Sakura vẫn còn nằm trên giường, nhưng có vẻ như đã được bác sĩ chữa trị xong.

    Khoan đã, tại sao Sakura lại có cùng nhóm máu với mik được chứ thật là kì lạ.

    Mik phải hỏi mẹ xem có đứa em gái nào bị thất lạc hay gì ko chắc mẹ biết được điều gì đó.

    Anh nằm đó nhìn sang Sakura rồi lại nhìn lên trần nhà.

    Suy nghĩ đang chất đống trong đầu.

    Sakura bắt đầu nhúc nhích những tiếng sột soạt khiến anh chú ý.

    Nhìn sang giường Sakura nằm bên cạnh đang từ từ mở mắt.

    Đúng lúc đó bác sĩ vào phòng Syaoran hỏi ông bác sĩ.

    - Khi nào tôi và cô ấy mới được xuất viện?- Syaoran.

    - Anh thì xuất viện được rồi.

    Nhưng còn cô gái này phải nằm đây để bác sĩ theo dõi sức khỏe nên chắc khoảng 2-3 ngày nữa sẽ được về.

    - Bác sĩ điềm đạm trả lời.

    - Được rồi tôi cảm ơn bác sĩ.- Syaoran.

    3 ngày sau.....

    Mọi người nhận được thông báo từ bác sĩ bảo là Sakura sẽ được xuất viện vì tình trạng sức khỏe đã phục hồi hoàn toàn.

    Mọi người kéo nhau vào bệnh viện.

    Tomoyo lâu ngày ko gặp nên tám đủ chuyện trên trời dưới đất.

    Sakura rất vui khi mọi người quan tâm đến mik như vậy nhưng Sakura thấy Syaoran hôm nay rất lạ.

    Hỏi Eriol thì được biết mấy ngày nay cậu ấy đã như vậy rồi.

    Cũng đúng thôi vì mấy ngày nay cậu đã thử hỏi mẹ về chuyện " Có đứa em gái nào bị thất lạc hay ko?" nhưng câu trả lời anh nhận được là sự im lặng và lãng tránh.

    Bà luôn kiếm cớ là mik bận hoặc mik ko biết nhưng biểu hiện trên mặt bà cho thấy 1 điều hoàn toàn ngược lại.

    Syaoran quyết định tự mik tìm vậy nhưng anh ko biết nên bắt đầu từ đâu cả.

    Câu chuyện bây giờ mới thật sự bắt đầu.

    _-_-_-_-_-

    Hi mấy you chúc 1 ngày đẹp như mơ nà.

    Hiện tại điện thoại của ad đang hư và ko thể nào sửa lại được mong mấy you thương ad và tiếp tục ủng hộ truyện ^_^.

    Chap sau ad sẽ trả lời tất cả các câu hỏi từ chap 1 tới bây giờ vì wattpad của ad ko cho ad bình luận trả lời các câu hỏi của mấy you nữa buồn wá.

    Bye nha.

    I LOVE YOU.
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap11: Hoa anh đào.


    Sakura - Loài hoa tôi yêu nhất.

    Có lẽ bắt đầu từ hôm nay vị trí của em trong tim tôi đã tăng lên gấp bội.

    Tất cả là do duyên trời hay do số phận đưa đẩy để tôi gặp được em.

    Rồi lại đưa em đi xa mãi theo những cánh hoa anh đào.....

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Cái gì hả?

    Ngươi nói nghiêm túc đấy chứ!

    Con nhỏ Sakura vẫn chưa chết sao?- Iris la oai oái.

    - Dạ, chúng tôi nói thật.

    Có người đã hiến máu cho nó.-Thuộc hạ thứ 1 lên tiếng.

    - Là ai đã làm cái chuyện ngu ngốc đó chứ.

    Nói đi!!!

    - Cô ta nổi cáu với đám thuộc hạ.

    - Là Syaoran ạ.

    Anh ta có cùng nhóm máu với Sakura nên....

    - Ngươi câm miệng lại đi!!!

    Có 1 chuyện nhỏ nhặt thế mà cũng làm ko xong nữa.

    Nếu chia rẽ họ ko được thì hàn gắn họ lại vết thương lòng của họ sẽ còn đau hơn gấp bội, chuyện này đích thân ta sẽ làm ko cần lũ ngốc như các ngươi.

    Lui đi.

    - Cô ta phất tay cả lũ lần lượt lui ra khỏi phòng.

    - Ta nghĩ là mik đã tìm ra 1 cách khá hay rồi đây.

    Tomoyo sẽ là con cờ hữu hiệu nhất cho ta.

    Hahaha.

    - Ả cười như điên sau đó nhấc đt lên gọi cho số máy của Tomoyo.

    - Alo!

    Nhà Daidoji xin nghe.- Như thường lệ 1 giọng nói thánh thót nhẹ nhàng vang lên từ đầu dây bên kia.

    - Chào Daidoji.

    Tớ có 1 chuyện quan trọng muốn nói với cậu nè.

    Và chỉ có 1 mik cậu mới giúp được tớ thôi - Ả vừa cười vừa nói theo kiểu ổng ẹo " truyền thống" của mik.

    -Ukm.

    Nếu được tớ nhất định sẽ giúp.- Tomoyo bây giờ đã chính thức trở thành 1 quân cờ tốt cho Iris.

    - Ukm.....

    Chuyện là như thế này@#$$#^*%&#.

    Hiểu rồi chứ cậu làm được mà, đúng ko?

    - Iris làm ra vẽ tội nghiệp, năng nỉ Tomoyo.

    - Được chứ chuyện này quá dễ cứ để đó cho mik.- Tomoyo tự tin rằng mik sẽ là " bà may" tuyệt vời nhất của.....Suỵt, bí mật.

    - Alo!

    Sakura hả.

    Hôm nay tớ muốn đi ngắm hoa anh đào quá cậu đi với tớ nha.

    Nhớ rũ Syaoran đi nữa đó.-Tomoyo vui vẻ nói.

    - Ừ.

    Được rồi tớ sẽ tới đó ngay " kèm" theo sư huynh nữa.

    Bye.

    - Sakura.

    Bíp.

    " Hôm nay bày đặt rũ mik đi ngắm hoa anh đào nữa.

    Mà lâu rồi mik cũng chưa đi tới chỗ đó nữa.

    Ko biết bây giờ nó ra sao rồi."

    - Alo!

    Syaoran nghe đây.

    Oáp.

    - Syaoran vẫn chưa ra khỏi giường.

    - Nè!

    Huynh có biết bây giờ là mấy giờ rồi ko?

    Đã 9h30' rồi đó, đúng là sâu ngủ.

    Dậy nhanh!

    - Sakura phàn nàn.

    - Rồi rồi.

    Mà gọi huynh có gì ko?

    - Syaoran bây giờ mới tỉnh ngủ.

    - À, thật ra là Tomoyo nói muốn đi ngắm hoa anh đào nên rũ muội đi chung còn dặn là phải lôi huynh theo nữa.

    - Sakura.

    -Uk, rồi được rồi.

    Huynh sẽ tới.

    Muội đi trước hay là đi chung với huynh luôn đây?

    - Syaoran hỏi nhưng anh ko biết rằng Sakura đã đứng trước cửa nhà mik.

    - Đương nhiên là đi chung với huynh rồi.

    Muội đang đứng ở dưới nhà huynh đây nè.

    Hứ.

    Cái đồ sâu ngủ - Sakura cúp máy rồi nhìn lên cửa sổ Syaoran thì nhìn xuống dưới nhà và thấy Sakura nhìn mik với đôi mắt hình viên đạn.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    10' phút sau khi anh vật lộn với giấc ngủ thì cũng "chui" ra được khỏi cái nhà vệ sinh.

    Bay thẳng xuống nhà, Sakura mua hẳn 1 lon nước để vừa lướt face vừa uống giết thời gian thì Syaoran xuống tới.

    Cô nhìn anh với bộ mặt khinh khỉnh.

    - Cuối cùng cũng chịu xuống rồi đó hả.

    Sâu ngủ.

    Nhanh lên đi, Tomoyo đang chờ đó.

    - Nói rồi cô trèo lên xe Syaoran ngồi đúng là chứng nào tật nấy mà.

    Vẫn ko chịu bỏ cái tính " tự nhiên, vô tư " ko đúng chỗ của mik.

    Chỉ khổ cho Syaoran....

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Công viên lúc 10h.....

    - Nè tới nãy giờ rồi mà có thấy mặt mũi Tomoyo đâu.

    Hay là tới nhầm chỗ rồi.

    - Syaoran xử lí nãy giờ 2 chai nước rồi mà vẫn ko thấy Tomoyo đâu cả.

    - Muội ko nghĩ là chúng ta đi nhầm chỗ.

    Ơ, có đt của Tomoyo.

    Alo!

    Tomoyo hả chúng tớ tới rồi nè cậu đang ở đâu vậy?

    - Sakura hỏi, vẻ gấp gáp.

    - À, Sakura hả.

    Mik xin lỗi nhưng mik bận rồi cậu với Syaoran ngắm hoa anh đào đi rồi về kể cho mik nghe cũng được.

    Thế nhé.

    Tạm biệt.

    Tút...- Tomoyo đã cúp máy.

    - Ê, nè Tomoyo à.

    Chưa gì đã cúp máy mất rồi.

    Thật là.

    - Sakura than ngắn thở dài.

    - Sao rồi, cậu ấy có tới ko hay là chúng ta nhầm địa chỉ.

    - Syaoran hỏi và đã tu được gần nửa chai nước ngọt của Sakura.

    - Chúng ta ko nhầm địa chỉ đâu nhưng cậu ấy ko đến bảo là có việc bận chúng ta cứ ngắm hoa đi rồi về kể cho cậu ấy nghe cũng được.

    - Cậu ấy lúc nào mà chẳng bận chứ.

    Ực, nè hết nước của muội luôn rồi.- Syaoran trút ngược lon nước xuống thì hết sạch ko còn lấy 1 giọt.

    - Hình như (t/g: Hình như anh có điều muốn nói. ~ Sakura: Dẹp, xàm) Hình như huynh vừa mới nói là uống hết nước của muội đúng ko nà ~~~.

    Sakura làm bộ mặt " ko có gì to tát đâu, uống hết cũng có sao ~~~."

    - Ơ, ừ.....ahihi, sorry nha tại huynh hơi khát nước.

    - Syaoran nghĩ bụng" Kì này chết chắc rồi. >_
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap12: Cảm nhận của mỗi người.


    Syaoran về nhà anh thật sự rất mệt mỏi vì đã nghĩ về chuyện của sakura cả đêm rồi còn gì.

    Anh đi xuống nhà làm vscn.

    Vừa đi ra anh đã gặp ngay bác Wei - quản gia của anh.

    - Cậu chủ, bữa sáng đã chuẩn bị xong xin mời cậu.

    - Ông Wei lịch sự nói

    - Cảm ơn ông.

    À mà ông Wei sáng giờ Sakura có đến đây ko?

    - Anh hỏi.

    Khoan, từ từ đã anh hỏi về Sakura để làm gì nhỉ, điều này chính anh cũng ko biết nữa.

    ( Panda: Ko biết zậy hỏi chi. =_=

    Syaoran: Tui nhớ vợ hỏi ko được hả, vợ tui chứ có phải vợ bà đâu.* Chọi dép* Im lặng và viết tiếp ngay.

    Panda: * Né đôi dép* Giạ vâng ạ.

    Tui khổ tâm quá mà.

    Syaoran: Tui đốt nhà bà bây giờ.* Châm dầu*

    Panda: Viết thì viết, sao tui khổ quá vậy nè trời T.T)

    - Ko có ạ.

    Cậu chủ tìm cô ấy có gì ko?

    - Ko có gì, ông lui đi.- Syaoran phất tay bảo ông lui vì chẳng còn việc gì để hỏi nữa.

    Còn Sakura hẳn là nhiều bạn đang rất thắc mắc Sakura hiện tại đang làm gì, ở đâu.

    Tất nhiên là cô đang....ngủ ở nhà rồi.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Ting....tong...ting....tong....

    - Hừ.

    Ai to gan dám đánh thức giấc ngủ của bà thế hả.

    Chán thật.- Sakura lười biếng ngồi dậy mở cửa ra xem kẻ nào đã phá hoại giấc ngủ ngàn vàng của cô, cô chắc chắn sẽ băm băm băm cho thật nhừ rồi đem thả cho cá ăn.

    - Hi, chúc buổi sáng tốt đẹp, quái vật.

    - Anh hai cô chào cô rồi đi vào nhà.

    Và cái ý nghĩ sẽ băm băm thật nhừ ra cũng tan thành tro bụi.

    - Sakura ko phải là quái vật, à mà anh hai nè anh hai sao anh lại về?

    Chẳng phải hết tháng anh mới về sao?

    - Anh về sớm hơn dự định, bộ ko được sao quái vật.- Xem kìa, xem kìa anh lại chọc cô rồi.

    - Tùy anh thôi, a có điện thoại....Chào,alo!

    [...]

    -Cô gọi em có gì ko ạ?

    [...]

    - Vâng ạ, em cảm ơn cô.

    [...]

    - Dạ, tạm biệt cô.

    - Gì thế Sakura, ai gọi vậy?

    - Cô gọi, bảo là Tomoyo để quên cái túi xách ở phòng dạy nhạc nhưng mà cậu ấy đã đi công tác với mẹ rồi nên kêu em đi lấy giùm.

    Để em đi thay đồ đã.

    - Cô nói rồi chạy 1 mạch lên lầu.

    Hôm nay, Sakura mặc 1 bộ đồ rất dễ thương và năng động : Áo thun trắng có hình mèo, quần yếm xanh dài đến ngang đùi, giày bata đen.

    Trông cô thật giống như tiểu thiên thần.

    - Thôi em đi trước nga~~~.

    Chúc buổi sáng vui vẻ.

    - Cô nói rồi thì chạy đi, nhưng cô bỗng khựng lại vì từ đây tới trường khá xa nên uế cô đi bộ ít nhất cũng khỏang 20' mới tới nên vô quyết định chạy sang nhà Syaoran.

    Nhà anh rất gần, cách đó chỉ 3 con hẻm lại với 1 người giỏi môn thể dục như cô thì chẳng có gì là khó cả.

    Nhưng biến cố lớn đã xảy ra trên đường lúc cô vừa ra khỏi con hẻm thứ 1 thì gặp bọn lưu manh.

    Chúng giở đủ trò để dụ dỗ cô, kiểu như:

    Lưu manh số 1:"Em đi đâu vậy,lên xe anh chở đi nè."

    Cô đáp lại 1 câu rất chi là phủ: "Đi cái đầu nhà ngươi á"

    Lưu manh số 2: " Em đẹp thế mà, làm bạn gái anh ko, đảm bảo anh sẽ được ăn sung mặc sướng."

    Cô đáp lại 1 câu cũng phủ ko kém tên đầu tiên: Cảm ơn đã khen, làm bạn gái ấy hả, nhìn lại cái bản mặt nhà ngươi đi chỉ đáng xách dép cho ta thôi nhé.

    Hứ.

    Lưu manh số 3: Hừ, dụ dỗ ko được thì xử nó cho tao.

    Thế là cả lũ " Đầu to mà óc như trái nho" kia xông vào đánh cô.

    - Cuối cùng cũng chịu thò đuôi cáo ra rồi đúng ko.

    Để ta dạy cho các ngươi biết thế nào là lễ độ nha.- Cô nói rồi cho từng tên 1 ăn đạp và chỉ trong vòng 1 nốt nhạc, bọn chúng đã nằm bẹp ra đất.

    - Cho chừa cái tội dám chọc gái đẹp.

    - Cô hất tóc rồi bỏ đi.

    Nhưng cô lại tiếp tục hớt ha hớt hải chạy tới nhà Syaoran vì cô ko muốn tốn thời gian.

    Cô đã lên lịch cho hôm nay rồi mà.

    Tới nhà Syaoran thì lúc này anh cũng vừa ăn sáng xong định lên lầu thì thấy cô đứng trước cửa thở hồng hộc.

    - Có chuyện gì thế muội muội, sao muội chạy như ma đuổi vậy, vào nhà đi.

    - Syaoran thấy mặt Sakura đổ nhiều mồ hôi, lại còn thở hồng hộc nên đoán chắc là cô vừa chạy maratong đến đây.

    - Muội qua đây.... là để..... kêu....huynh.....chở muội tới trường lấy đồ cho Tomoyo.

    Cô nói là.... cậu ấy để quên đồ ở phòng dạy nhạc nên... kêu mượi đi lấy hộ... hộc hộc... mệt quá.

    - Sakura thở ko ra hơi cũng phải thôi chạy như bay đến đây còn gì.

    - Vậy sao muội ko tới trường mà còn xẹt qua đây?

    - Syaoran trí mắt ra hỏi, đi lấy đồ cho Tomoyo thì liên quan gì đến anh chứ.

    - Xa lắm, với lại muội có lên lịch trước rồi nên mới qua đây kêu huynh chở muội đi giúp.

    Muội ko muốn tốn thời gian đâu.

    - Cô bịu môi.

    - Ừm, được rồi.

    Huynh hiểu rồi.

    Thôi huynh vào thay đồ đã, đợi huynh tí nha.

    - Anh nói rồi thong thả đi lên lầu.

    Sau khi thay đồ xong anh đi vào xe, Sakura ngây người ra, hỏi:

    - Muội cũng phải lên sao?

    - Chứ .hội nghĩ nhà huynh còn phương tiện nào khác để di chuyện hả.

    -Ờm.

    Vậy muội lên nha, đừng trách muội ko thông báo trước, sẽ có 1 sự kiện trầm trồ xảy ra trước cửa trường mik đó.

    - Là sự kiện gì thế?

    - Tới đó đi rồi huynh sẽ biết - Cô nháy mắt tinh nghịch.

    Anh thấy Sakura thật sự rất rất dễ thương luôn đó nga~~~ đúng là mỹ nhân a~~~.

    Mà Sakura nhà ta bí hiểm gớm nhỉ.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Cổng trường Star Fairy....

    Khi anh vừa bước xuống xe thì 1 sự kiện to đùng đã xảy ra đúng như lời Sakura nói.

    Nữ sinh số 1- Trời ơi, trai đẹp kìa bây!!!!!

    Á~~~ đẹp quá à~~~

    Nữ sinh số 2- Trường mik có mỹ nam mà tao ko biết đó mày, ước gì anh ấy là của tao á~~~~

    Nữ sinh số 3 - Trời ơi, người gì mà đẹp quá vậy.

    Anh ơi, cho em gần anh thêm chút nữa nha. * Mắt hình trái tim*

    [...]

    ( Cho phép panda được bỏ qua mấy ngàn câu đàm phán khác nhé =_=)

    - Đây là sự kiện mà muội nói đó hả.- Anh nhìn lũ con gái đang vây quanh mà thấy phát mệt.

    - Đúng rồi, đừng có trách muội ko báo trước, nhưng dù sao cũng phải thoát khỏi tình hình này đã.

    Chúng ta còn phải đến phòng dạy nhạc nữa.

    - Muội có cách gì ko, huynh nghĩ nát óc luôn mà ko ra được dù chỉ 1 cách.

    Nhanh lên cứu huynh đi.

    - Anh bắt đầu hoảng loạn khi lũ con gái kéo đến càng lúc càng đông.

    Cô suy nghĩ 1 hồi lâu rồi" À" lên 1 tiếng.

    - Muội có cách rồi.

    - Nói rồi cô đi về phía Syaoran.

    - Cách gì mà muội phải đi tới đây luôn vậy."

    Bộp" Ơ?

    - Phải, tiếng" bộp" đó chính là tiếng Sakura chạy tới ôm cánh tay anh sau đó lớn tiếng nói với đám nữ sinh, cũng như nam sinh đó 1 câu khiến Syaoran ngã ngửa.

    - Anh ấy là bạn trai của tôi đó, đừng có mà động vô nghe chưa.

    Anh à~~~ Sakura muốn về lớp~~~ dẫn Sakura về lớp~~~.

    - Cô nói với anh bằng chất giọng trẻ con, nhỗng nhẽo.

    A~~~~ thật sự rất dễ thương rất muốn cắn cho 1 cái á~~~ >_
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap 13: Học sinh mới- Minako Iris.


    Hôm nay là ngày đầu tuần cả lớp lại xôn xao chỉ vì 1 lí do hết sức bình thường đó là " học sinh mới".

    - Chào các em, hôm nay lớp chúng 5a sẽ có thêm 1 học sinh mới.

    Em vào đi.

    - Từ ngoài cửa 1 cô gái bước vào, Syaoran phát hoảng khi biết được đó là ai và anh tự nói với lòng mik rằng "Mới đầu tuần mà đã nhọ như đít nồi thế này. =="

    - Chào mọi người mik là Minako Iris, rất hân hạnh được làm quen.

    Sau này, mong mọi người chỉ giáo.

    - Nó giới thiệu về bản thân sau đó nhìn quanh lớp và dừng lại ở chỗ của Syaoran.

    Lúc này anh đang nấp sau lưng Eriol nhưng ả ta đã thấy mái tóc màu chocola đó.

    Phải, nó ko lẫn vào đâu được.

    - Anh Syaoran!!!- Ả bay về phía anh ôm chặt lấy anh ngay trước lớp.

    Ôi còn mặt mũi nào nữa chứ, nếu bây giờ có cái lỗ nào đó anh sẽ chui xuống đó ngay.

    - Cô....cô là ai vậy, tôi....tôi ko có biết cô.

    Thả ra coi.- Syaoran tỏ ra vẻ ko biết cô gái này từ đâu bay ra vì bây giờ chỉ còn cách này mới mong cứu vãn được tình hình.

    Nhưng có vẻ như là vô ích, ả ta lại siết chặt hơn nữa đã thế lại còn sử dụng cái ánh mắt rưng rưng nhìn anh.

    - Anh nói gì kì vậy Syaoran....hức....em là vợ tương lai của anh mà...hức....Syaoran, anh xấu lắm anh ko thương em.... huhuhu.- Ả khóc rống lên như heo bị chọc tiết.

    Cả lớp bây giờ mới xì xào bàn tán.

    Nữ sinh số 1: Ko phải người yêu của anh ta là Sakura à, sao bây giờ cô gái lạ mặt này lại đến đây và nói là vợ tương lai của anh ấy, chuyện này là như thế nào?

    Nữ sinh số 2: Ko lẽ anh ấy bắt cá hai tay hả?

    Nữ sinh số 3: Chắc ko phải đâu, có hiểu lầm gì ấy mà.

    Nữ sinh số 1: Khả năng anh ta bắt cá hai tay là rất cao, anh ấy thuộc hàng mỹ nam mà, muốn mấy cô mà chẳng được.

    Nữ sinh số 2: Ừ, thôi cứ ngồi đây xem chuyện gì xảy ra tiếp theo đi.

    - Đủ rồi đó, mời em chọn chỗ ngồi.- Cô giáo thấy sắp có chuyện chẳng lành sẽ xảy ra, nên lên tiếng.

    - Thưa cô, em muốn ngồi kế anh Syaoran ạ, đuổi cái tên này đi đi.- Ả nhìn sang Eriol.

    Anh nhìn lại nó, nói.

    - Nè, cô thật là buồn cười đó đây là chỗ này là chỗ của tôi, tôi khẳng định lại 1 lần nữa cho cô nhớ.

    ĐÂY LÀ CHỖ CỦA TÔI.

    Rõ chưa, rõ rồi thì biến đi chỗ khác ngay.

    - Anh cáu gắt, anh đã từng nghe Syaoran nói về cô ta rồi nhưng anh ko ngờ ả ta lại xấc xược và vô lí tới như vậy.

    - Anh....- Ả ta ko còn gì để nói nữa nên hậm hực nuốt ngược cục tức vào bụng.

    - Eriol nói đúng đó.

    À chỗ của Sakura đang trống em ngồi vào đó nhé.- Cô nghiêm nghị nói với ả.

    - Thế cũng được ạ.- Ả nghĩ đây cũng là cơ hội tốt để chọc phá cô.

    - Chào bạn, mik là Minako Iris bạn gọi mik là Iris cũng được.

    - Ukm.

    Thế Iris bạn với sư huynh.....à ý mik là Syaoran có quan hệ như thế nào vậy?

    - Mik với Syaoran ấy hả.

    Tớ với anh ấy là vị hôn phu trong tương lai đó.

    - À..ừ, ừm thôi cô bắt đầu tiết học rồi, chúng mik trật tự đi.

    - Ok~~.

    Sau khi cuộc hội thoại kết thúc.

    Sakura cảm thấy rất ghét cô gái này vì cách nói chuyện ỏng ẹo, khó ưa đó.

    Thật là rất muốn đập cho 1 cái úp mặt xuống đất mà, đáng ghét thật.

    - Các em ở lại lớp nhớ giữ trật tự, cô ra ngoài làm thủ tục nhập học cho bạn Iris.

    - Cô dõng dạc nói rồi đi ra ngoài.

    Trong khi đó ở lớp....

    Sakura ra ngoài bỏ rác thì con ả nhân cơ hội đó thả con rắn bằng nhựa vào học bàn của Sakura.

    Khi cô trở vào lớp thò tay xuống học bàn để kiểm tra xem bàn mik còn rác ko thì chụp phải con rắn nhựa đó, định hù cô hả đâu có dễ, nhân lúc con mụ kia mãi nói chuyện với nhỏ bàn trên thì Sakura nhanh tay bỏ vào học bàn của ả con rắn khi nãy.

    Rồi nói với giọng kiểu mik ko biết gì cả với Iris.

    - Ờ...

    Iris nè cậu lấy giúp mik cuốn tập được ko, ko hiểu sao nó lại nằm trong học bàn của cậu á.

    Chắc lúc này cựa lấy nhầm rồi đó.

    - Ukm.

    Để đó cho mik.( Panda: Ngu mà còn khoe ==) - Thế là ả thò tay xuống học bàn và chạm được 1 cuốn tập Sakura bảo:

    - Ừ,ừ là cuốn này nè.- Sakura gật đầu khi thấy nhỏ đã cầm được cuốn tập có chú rắn bé nhỏ, xinh xinh kia (Panda: Xinh cái con mắt tao chứ xinh.=_=) Và thế là cô chỉ cần ngồi xem kịch vui.

    - Á!!!!

    Cứu tôi với, rắn!!!

    - Ả vứt con rắn xuống đất, đứng trên ghế sau đó bay lên bàn như 1 con điên.

    Cả lớp được 1 phen cười vỡ bụng khi Sakura nhặt con rắn lên và bảo đó chỉ là con rắn nhựa.

    Ả ta biết mik đã bị Sakura lừa sẵn ly nước trên bàn ả hất tay đổ hết vào người Sakura.

    Cô chưa kịp nói gì thì Syaoran từ đâu bay ra lau quần áo cho Sakura và chửi nó tới tấp.

    - Nè, cô quá đáng lắm rồi đó.

    "Giận cá chém thớt" hả, tôi ko hiểu sao mẹ tôi lại lập giao ước cho tôi với con người như cô nữa.

    Từ bây giờ tôi và cô ko hứa hôn gì nữa hết.

    - Anh bây giờ rất tức giận anh càng ngày càng ghét cái cô gái này.

    Với anh chỉ có 2 từ để diễn tả về cô ta "Kinh tởm".

    - Thôi huynh à chuyện cũng lỡ rồi.

    Bây giờ huynh tức giận cũng đâu làm mọi chuyện trở lại như cũ.

    - Sakura khuyên nhũ nhưng anh vẫn giữ nguyên trạng thái giống như là ko quan tâm đến những gì Sakura nói.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Về nhà....

    - Con ko muốn ở nhà nữa.- Anh vừa nói vừa ném cái vali xuống dưới nhà tạo ra 1 tiếng động ko hề nhỏ.

    - Anh hay lắm Syaoran anh đi với cái con hồ ly tinh đó bỏ tôi.

    Tôi sẽ giết chết nó cho anh xem.

    - Ả vừa nói vừa hậm hực dậm chân đùng đùng.

    - Thử đi.

    Giờ thì tránh ra, nhanh!!-Syaoran ném cho ả 1 cái nhìn sắc hơn dao.

    - Đừng có nói với tôi là anh định mặt dày, đi xin xỏ con nhỏ đó cho anh ở nhờ nhà nha.- Cô ta vênh mặt lên nhìn mà muốn tát cho một cái.

    - Tôi ko phải là hạng người "mặt dày hơn mặt đường như cô" nên ko cần tìm ở nhà của Sakura làm gì vô ích.-Anh nói rồi đi thẳng lúc đi đến chỗ ả thì dừng lại lườm cho 1 cái rồi mới đi ra ngoài cổng.

    Anh nổ máy cho khởi động xe, tiếng động cơ nổ giòn, chiếc xe nhanh chóng lăn bánh và rồi biến mất chỉ còn lại một khoảng ko lặng im.

    Ả cười, bước đầu trong kế hoạch của ả có vẻ là đã thành công mỹ mãn.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Hi, ai nhớ Panda ko nà ~~~.

    Nhớ vote cho Panda đóa ~~~ .

    Thương mấy you nhiều >3
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap 14: Đi biển.


    Ting tong.....ting tong....ting tong....

    - Ra ngay, ra ngay.- Eriol chạy ra mở cửa thì người đứng trước mặt anh chính là Syaoran anh cũng ko ngạc nhiên vì trước khi đến đây Syaoran đã có thông báo trước với anh rồi nhưng việc anh thắc mắc là tại sao Syaoran lại qua nhà anh sống chứ.

    - Chào cậu Syaoran, vào nhà đi.

    - Eriol thấy mặt Syaoran ko được ổn nên cũng ko hỏi làm gì vì anh thừa biết bây giờ mà hỏi thì thế nào cũng sẽ bị mắng cho xem.

    - Vào trong nhà đi rồi tớ sẽ kể.

    - Syaoran chơi rất thân với Eriol ngay từ nhỏ nên Eriol nghĩ gì anh đều biết hết.

    Bây giờ cũng vậy, nhìn mặt của Eriol anh cũng biết là Eriol muốn hỏi anh chuyện gì.

    Nhà của Eriol......

    - Nào chàng trai trẻ hãy nói cho ta biết tại sao con lại buồn rười rượi thế kia?

    - Eriol giả thành bụt tay cầm cây chổi lông gà phất phất làm như gậy thần của bụt trong các truyện cổ tích. ( Panda: Cái này người ta gọi là bụt phiên bản lỗi.)

    - Bớt đùa đi tớ đang rất buồn vì phải xa nhà và còn gặp 1 ông bụt phiên bản lỗi như cậu.

    - Anh ngồi phịch xuống ghế thở dài sườn sượt.

    Eriol thấy thế liền bảo:

    - Ta hiểu rồi, ta đã có cách cho con vui vẻ trở lại.

    - Thế là ' Ông bụt Eriol' cầm điện thoại nhấn vào số máy của' Bà bụt Tomoyo' lặp tức đầu dây bên kia đã có tiếng trả lời.( Panda: Ông bụt xài điện thoại ^^)

    -Alo Eriol có chuyện gì hả?

    - Tomoyo, à ko' Bà bụt tomoyo' trả lời.

    - Tomoyo nè, em qua đây chung với Sakura được ko?

    - Eriol ngưng diễn và bây giờ anh thật sự nghiêm túc nói chuyện với Tomoyo.

    - Tại sao lại phải có cả Sakura nữa.

    -Tomoyo hỏi nhưng thật trùng hợp Sakura đang ở bên cạnh cô.

    - Cứ sang nhà anh đi rồi sẽ kể.

    Thế nhé tới nhanh lên đấy.

    Tút....- Eriol tắt máy để quay lại vở diễn của mik.

    - Kính thưa ông bụt Eriol, ông nói làm cho con vui vẻ trở lại mà có thấy gì đâu.

    - Syaoran thật chán với cái tính trẻ con của Eriol.

    - Đợi 1 lát đi rồi con sẽ thấy ngay thôi.

    Hahaha.

    - Eriol đưa tay lên vuốt cằm.

    15' sau.....

    Ting tong....ting tong.....

    - Eriol anh đâu rồi hả.

    - Tomoyo cáu gắt đứng trước cửa, trời nóng thế này mà lại bắt cô đứng trước cửa lát nữa vào nhà thì biết tay với cô còn Sakura thì vẫn còn ngồi trong xe.

    - Tới ngay.

    - Eriol tung tăng ra mở cửa thì bị quát cho 1 trận.

    - Anh hay quá nhỉ, trời nắng như thế này mà bảo em và Sakura sang nhà anh chơi bộ anh bị bệnh rảnh hả em chữa giúp cho.

    Thật là hết nói nổi.

    - Tomoyo tuôn ra 1 tràn khiến cho Eriol đúng co ro lại như 1 đứa trẻ bị phạt.

    Trông thật tội nghiệp.

    - Anh xin lỗi mà tại Syaoran buồn nên anh định dẫn Sakura sang đây chơi cho Syaoran vui vẻ trở lại nhưng mà nếu gọi 1 mik Sakura tới đây thì anh sẽ tủi thân lắm nên....

    Anh xin lỗi.- Eriol bây giờ giống như 1 con mèo con còn Tomoyo là 1 con hổ các bạn thử tưởng tượng xem: 1 con mèo con cụp tai lại dụi dụi vào người 1 con hổ.

    A~~~~ thật sự rất muốn đem về nuôi cho rồi, rất rất rất dễ thương á ~~ >__
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap15: Tạm biệt Tokyo.


    Chủ nhật, ngày x, tháng y, năm 2017.

    - Chào, tôi là Sakura.

    Hôm nay tôi đã có 1 kỉ niệm rất vui.

    Nói cụ thể hơn là tôi được đi biển với Eriol, Tomoyo và...

    " Cốc, cốc..."

    - Sakura à.

    Xuống nhà ăn tối này.

    Tranh thủ ngủ sớm mai chúng ta có chuyến đi vào sáng sớm đấy.

    - Tomoyo gõ cửa.

    - À, ừ mik xuống ngay đây.

    Thật là mik còn chưa viết xong.

    - Cô đóng quyển nhật kí trên bàn lại, ko biết bắt đầu từ khi nào mà cô đã thích viết nhật kí tới như vậy nữa.

    - Chào muội, nãy giờ làm gì trên ấy vậy?

    - Syaoran đang ăn thấy cô xuống nên hỏi.

    - Muội dọn quần áo ấy mà.

    Mọi người ăn đi thức ăn nguội hết bây giờ.

    - Cô thúc mọi người ăn nhanh lên.

    Vì sao ư?

    Đơn giản thôi vì cô chưa hoàn thành xong quyển nhật kí.

    - Mấy bạn có kế hoạch gì sắp tới ko?

    - Eriol lên tiếng phá vỡ bầu ko khí.

    - Chắc ko đâu vì cũng sắp thi học kì rồi mà.

    - Tomoyo nói.

    - Tớ cũng vậy lo mà học đi đã rồi tính tiếp.

    - Syaoran chen vào.

    - Mik cũng vậy.

    - Sakura rất ngây ngô mà ko biết một hạt cơm đã dính vào mép miệng của cô cả lũ bụm miệng cười.

    Sakura ko hiểu gì cả cho đến khi Syaoran bảo.

    - Muội ăn cơm dính cả lên cả miệng rồi kìa, khăn đây lâu miệng đi.- Syaoran rất dịu dàng với cô.

    - Cảm ơn huynh.

    - Sakura nhận lấy tấm khăn giấy vì nó khá nhỏ nên khả năng tay chạm tay là rất cao và anh đã chạm vào tay cô.

    Sakura cảm nhận được hơi ấm từ tay anh.

    Phải nó rất ấm áp.

    Mùa đông cũng sắp đến rồi nếu nằm trong lòng của anh chắc sẽ ấm lắm đây.

    Khoan!

    Cô đang nghĩ cái gì thế này.

    Ôi, một mớ hỗn độn.

    - Này hai người tình tứ đủ chưa.

    Đây là giờ cơm đấy.

    - Eriol nhìn hai người.

    Lúc này cả hai mới nhận thức được mik đang làm gì và nhanh chóng rụt tay lại.

    - Thôi nào mọi người.

    Ăn nhanh lên còn đi ngủ nào.

    - Tomoyo luôn luôn là chìa khóa cho tất cả những cuộc cãi vã hoặc tình hình ko được ổn.

    8h30'

    - Huynh sao giờ này còn ko ngủ.

    - Cô bước ra hiên nhà hóng mát thì thấy Syaoran đứng đó với khuôn mặt đầy tâm sự.

    - Ko có gì chỉ là huynh đang suy nghĩ một chút chuyện thôi.

    Còn muội sao lại ra đây?

    - Anh trả lời rồi cũng nhanh chóng hỏi lại cô.

    - Muội thấy hơi khó ngủ nên định ra đây hóng mát thì gặp huynh đứng ngoài này.

    Mà huynh đang suy nghĩ chuyện gì thế?

    - Sakura thấy mặt của Syaoran trầm tư nên hỏi thử.

    - Chẳng có gì quan trọng đâu.

    Huynh đi ngủ đây muội cũng ngủ sớm đi.

    - Syaoran nói rồi đi Sakura cũng về phòng cả hai theo đuổi một suy nghĩ riêng.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Sakura à.

    Dậy đi.

    Muộn lắm rồi đó.

    - Tomoyo nhẹ nhàng mở cửa sổ phòng cô ánh nắng nhẹ nhàng chiếu vào gương mặt thiên thần của cô.

    Khẽ nhíu mày, hai hàng lông mi cong vút chuyển động nhẹ và từ từ mở mắt ra đôi mắt màu xanh lục bảo nhìn xung quanh căn phòng rồi dừng lại ở chỗ của Tomoyo.

    - Chào buổi sáng Tomoyo.

    - Sakura chồm dậy nhìn vào Tomoyo cô đang xếp quần áo vào vali cho cô.

    - Cậu lo chuẩn bị đi, Syaoran và Eriol đang đợi cậu ở dưới đấy.

    - Tomoyo nói rồi cười nhẹ, sau đó đóng cửa và đi ra ngoài.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Thắt dây an toàn vào đi.

    Đường khá dằn đấy - Syaoran bảo cả lũ.

    - Sakura, sao còn ko mau thắt dây an toàn vào đi.

    - Tomoyo hỏi khi thấy cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

    - Hả, à....ừ.

    - Cô cười gượng rồi cũng miễn cưỡng thắt dây vào.

    - Hôm nay muội cứ sao sao ấy, chẳng tập trung gì cả.

    Ngồi trong xe mà tâm hồn để ngoài đường ấy.

    Muội bị sao vậy?

    - Syaoran thấy mặt cô cứ buồn buồn, một cô bé dễ thương hằng ngày của anh đâu rồi nhỉ.

    - Muội ko sao đâu.

    Mọi người ko cần lo.

    - Sakura cười rồi lại quay sang cửa sổ nhìn ra ngoài với khuôn mặt trầm tư.

    Cả bọn cũng ko hỏi vì biết Sakura chắc chắn sẽ ko trả lời.

    Syaoran nổ máy tiếng động cơ nổ giòn, chiếc xe từ từ lăn bánh rồi rời đi.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Tới nơi rồi mọi người xuống xe thôi.

    - Eriol nói giọng to hơn 1 chút vì sợ Sakura sẽ ko nghe thấy.

    " Cạch"

    - Rồi, tới đây là the end nhé.

    Ai về nhà nấy đi.

    Syaoran cậu cũng vậy đó.

    - Eriol thả mik xuống ghế xoa xoa thái dương.

    - Sau chuyến đi này tâm trạng của tớ cũng tốt hơn rồi.

    Nhưng nghĩ tới chuyện gặp cô ta thì chẳng muốn về nhà chút nào.

    - Syaoran đứng trước cửa khoanh tay trước ngực nói với bộ mặt hậm hực.

    - Syaoran à, cậu cũng phải về nhà thăm bà Li chứ nhỉ?

    Dù sao bà ấy cũng là mẹ cậu mà - Tomoyo vẻ mặt lo lắng nói.

    - Tomoyo nói đúng đó, huynh nên về nhà đi chắc bà Li đang lo cho huynh lắm.....và cả Iris nữa.

    -Sakura nói tới đây thì mặt buồn thiu.

    - SYAORAN À!!!! ~~~~

    - Hả.

    Cái giọng nhão nhẹt này.....Á!!!- Syaoran nghĩ một lúc rồi nhìn ra ngoài cửa chưa kịp phản ứng thì đã bị một vật nằng nặng ngã nhào vào người.

    - Anh đi đâu mấy ngày nay thế hả.

    Anh có biết là em và mẹ rất lo cho anh ko?

    - Iris mắt rưng rưng nhìn anh.

    - Mà khoan đã.

    Làm sao cô biết tôi ở đây?

    - Syaoran ngạc nhiên chẳng lẽ anh bị theo dõi, ko thể nào.

    " Anh có đi chân trời góc bể tôi cũng tìm ra anh, đừng mơ trốn khỏi tôi."

    - Nó nghĩ rồi cười đểu.

    - Thôi ta về nào.

    - Nó nói rồi lôi Syaoran ra ngoài trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng.

    - Hừ...đi đâu cũng gặp cô ta cả.

    Phiền phức, anh đi thay đồ đây.

    - Eriol ko quên liếc cô ta trước khi ả kịp rời đi.

    - Tớ cũng về đây.

    Tạm biệt.

    - Sakura nói rồi ra về.

    -Uk, đi cẩn thận."

    Sakura, cậu sắp đi thật sao"- Tomoyo cười rồi vẻ mặt thoáng buồn.

    Sakura về nhà mặt thẫn thờ nhớ lại cuộc hội thoại giữa cô và anh trai của mik.

    Hồi tưởng.....

    Reng...reng...reng....

    - Chào, alo!

    - Anh đây, anh có việc quan trọng muốn nói với em.

    - Việc quan trọng gì thế.

    - Ngày mai em về đúng ko?

    - Vâng.

    - Thế được rồi, em về thì hãy lo chuẩn bị đồ đi.

    Ngày mai chúng ta phải bay sang Pháp với ba đấy.

    - Tại....tại sao phải bay sang Pháp.

    Ở Nhật ko được sao?

    - Vì ba vừa thành lập công ty ở bên ấy.

    Ba ko thể bỏ chúng ta lại được nên yêu cầu anh em mik bay sang đó, có thể sau này người tiếp quản công ty là anh hoặc em.

    Thôi em về lo mà chuẩn bị quần áo nhanh lên đấy chúng ta sẽ bay vào chuyến 9h30' sáng.

    - Vâng...."

    Cạch"

    Kết thúc hồi tưởng...

    Cô thở dài nhìn lên bầu trời, trời đang bắt đầu chuyển biến thành thời tiết xấu.

    Trời đang nắng chang chang bỗng nhiên tối sầm lại mây đen từng tốp kéo về.

    Rồi " tí tách, tí tách "ào".

    Mưa càng ngày càng lớn cô chạy vào nhà đi lướt qua cả anh trai mik.

    Cô thả mik xuống chiếc ghế trong phòng nhìn ra cửa sổ mưa bao trùm mọi thứ bao trùm cả nỗi buồn của cô.

    Tách, tách, 1 giọt, 2 giọt rồi 3 giọt cô đang khóc.

    Cô đang rất buồn, phải chi lúc này mà có Syaoran ở đây anh sẽ dịu dàng lau nước mắt cho cô và ôm cô cào lòng anh để cho cô muốn khóc bao nhiêu cũng được.

    Nhưng vây giờ cô phải tự lập, gạt đi những giọt nước mắt.

    Sakura thì thầm vừa đủ cho một mik cô nghe.

    - Tạm biệt, Tokyo.- Sakura nói rồi thì đứng dậy thu dọn áo quần và các vật dụng cá nhân.

    Xong, cô nặng nề kéo vali ra khỏi phòng và cùng anh hai rời khỏi thành phố.

    Rời khỏi cái nơi mà ngay từ nhỏ cô đã lớn lên.

    _-_-_-_-_-_-_-_-

    KIỂM TRA 15'.

    Cái câu mà ai nghe qua cũng sợ, Panda cũng ko ngoại lệ khi nghe tới nó trời đất như sụp đổ ko còn gì cả.

    Cái tội học ngu T .

    T.

    Dạo này kiểm tra 15' nhiều lắm các men ạ.

    Ko có thời gian viết truyện luôn.

    Cho Panda xin lỗi tất cả các bạn độc giả nha.Chúc bạn có một học kì mới hành kiểm xuất sắc và mang thật nhiều điểm 10 về cho mik cũng như cho tổ nghen ^^.

    Bye mí you.
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap 16: Người mới.


    Pháp....

    "Vù, vù"....

    Tại sân bay ở Thủ đô Paris Pháp, có một người con trai và một người con gái đang lặng lẽ đi trong nắng chiều nét mặt cả hai đều bộc lộ 1 cảm xúc buồn buồn.

    Nhật...

    Như thường ngày Syaoran và Tomoyo đến rủ Sakura đi học, nhưng....

    - Sakura à tới giờ đi học rồi....Sakura!!-Tomoyo mở cửa rồi bước vào nhưng trong nhà vắng tanh ko 1 bóng người.

    - Sakura....Muội đi đâu rồi....Sakura.

    - Syaoran chạy lên phòng Sakura nhưng cũng ko thấy ai cả.

    - Syaoran à có khi nào cậu ấy đến trường trước rồi ko?

    - Tomoyo lên tiếng.

    - Cũng đúng, thôi mik đến trường trước đi.

    - Syaoran vừa đi vừa nghĩ "Thường thì trước khi đi học muội ấy phải đứng trước cửa đợi mik mới đúng chứ, hay là xảy ra chuyện gì rồi".

    Anh nghĩ rồi cũng lên xe và nổ máy đi thẳng đến trường.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Hôm nay cô có 1 tin buồn muốn thông báo cho các em.

    Bạn Kinomoto Sakura sẽ chuyển trường đồng thời chuyển nhà sang Pháp nhưng vì đi gấp quá nên ko thể tới đây tạm biệt các em được.

    Mong các em thông cảm cho bạn.

    - Cô giáo nói rồi nhìn cả lớp với nét mặt buồn buồn.

    - Hả!!!!!!- Cả lớp đồng loạt la lên như bầy ong vỡ tổ.

    - Thế khi nào bạn ấy về ạ?

    - Một bạn nam hỏi.

    - Cái này cô cũng chưa biết, có thể là bạn ấy ở đó luôn vì bên ấy có công ty của nhà bạn ấy.

    - Cô nói rồi nghiêm nghị nhìn cả lớp.

    Mặt ai nấy bơ phờ, có người ngã phịch vào ghế, có người lấy khăn giấy chấm nước mắt, có người thì buồn so suốt buổi học, có người thì xì xào bàn tán, v.v và mây mây.....nhưng riêng Syaoran, anh chắc chắn là người buồn nhất ở đây.

    Cô đi mà ko nói với anh 1 tiếng, ko buồn sao được chứ.

    - Muội ngốc lắm, đi mà ko nói với huynh tiếng nào.

    Muội thật là đáng ghét.

    - Anh nhìn sang chiếc ghế bên cạnh, trong lòng trống vắng.

    Anh nhớ cô nữa rồi.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Nè Syaoran.

    - 1 bạn nữ sinh cùng lớp anh chạy đến.

    Nói đúng hơn là vừa chuyển vào lớp lúc sáng.

    - Có chuyện gì hả.

    - Anh thản nhiên đáp lại và khá ngạc nhiên vì cô rất giống Sakura mỗi khi cười.

    - Ukm ko có gì bạn có thể làm bạn với mik ko.

    À, chẳng là mik vừa vào lớp nên ko có nhiều bạn.

    - Cô lại cười, thật sự rất giống Sakura khi cười, nhưng ngoại hình thì ko phải, khác xa với cô hoàng toàn: Mái tóc trắng dài; đôi mắt tím huyền bí và 1 điều khác với Sakura nữa là cô có 2 cái răng khểnh khá dài và nhọn.

    - Ukm, cũng được thế bạn tên gì?

    - Syaoran hỏi mặc dù cô ngồi kế anh nhưng anh ko biết tên cô.

    - Mik là Komino Hanakawa.

    Rất vui được gặp cậu.

    - Lại cười_anh lại thấy Sakura.

    - Cậu tên gì nhỉ.

    - Lee Syaoran.

    Thế nhé, mik về trước đây.

    - Syaoran nói rồi đi.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Nhà của Hanakawa....

    - Sao rồi, tìm được chưa.

    - Một người đàn ông ở đầu dây bên kia hỏi cô.

    - Vâng, đã tìm thấy rồi ạ.

    - Cô trả lời.

    - Tốt, cứ làm theo kế hoạch.

    - Ông ta nói.

    - Vâng, tôi biết.- Cô nói.

    -Đừng để hắn biết đó, thôi ta còn có việc.

    - Lão nói rồi cúp máy.

    Cô cũng im lặng ko nói tiếng nào nhìn ra ngoài trời......Im lặng, hàng ngàn cảm xúc đang hòa vào trong cô.

    _-_-_-_-_-_-

    À_nhon_xê_ô.

    Chào mí you xênh ẹp chap này khoảng 1 tháng mị mới làm xong đấy ủng hộ nhiều vào nhế.

    Thôi nói nhiêu đó thôi chap này ngắn lắm chịu khó đọc ngen ^_^.

    Bye.

    Yêu.....
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap 17: Sự thật


    6h30AM....

    Anh bước xuống nhà, bàn thức ăn đã được dọn ra từ khi nào nhưng anh mặc xác nó và đi vào bếp tìm ông Well, ngay khi gặp ông anh đã ra lệnh:

    - Ông điều tra giúp tôi cô gái có tên là Komino Hanakawa xin lỗi đã làm phiền nhưng tôi cần phải tìm hiểu về cô ta.

    - Đây là chuyện tôi nên làm mà, ko có gì đâu.

    Thưa cậu chủ 1 lát nữa cậu sẽ được nhìn thấy sắp tài liệu về cô ta.

    - Ông Well đáp.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Trường Star Fairy....

    - Chào anh Syaoran.

    - 1 cô nữ sinh đi theo sau lưng anh.

    - Anh đẹp trai quá.

    - 1 cô gái khác lên tiếng, đúng là 1 lũ mê trai.

    Anh bỏ ngoài tai tất cả và chợt nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn ấy, bóng dáng mà anh đã bảo ông Well do la tin tức.

    Phải đó chính cô: Hanakawa.

    - A, chào anh Syaoran, chúc buổi sáng tốt lành.

    - Cô đi tới chào anh và mỉm cười.

    - Chào cô, chúc buổi sáng tốt lành.

    - anh nói rồi rồi cả 2 người vừa đi vừa tán gẫu để lại 1 bầu ko khí u ám bao trùm cầu thang.

    5 tiết học trôi qua 1 cách bình dị.

    Ko có gì xảy ra cả cho tới khi...

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Tối đến tại nhà của Hanakawa.

    - Hic, đói quá, sắp chết đến nơi rồi, phải ra ngoài mua cái j ăn lót bụng mới được.

    - Cô nói rồi ra ngoài.

    Cửa hàng....

    - Đây ạ.

    Cháu cảm ơn.

    - Cô trả tiền rồi ra về.

    Đang đi giữa đường thì gặp phải biến thái, chúng tìm mọi cách dụ dỗ cô.

    Cô ko quan tâm vì cô đã gặp nhiều ngoài đường rồi.

    Khẽ lách người qua khỏi bọn chúng, cô ôm túi thức ăn đi thông thả về nhà.

    Nhưng đột nhiên bị 1 bàn tay nắm lại cô biết là bọn này chẳng dễ nhai tí nào nên đã hất mạnh tay hắn ra:

    - Buông ra!

    Nhanh, nếu các người ko muốn chết.

    - Cô nhìn bọn chúng với ánh mắt nghiêm nghị.

    Đôi mắt tím lạnh băng nhìn vào bọn chúng đầy sát khí.

    - Chà, chà thật sợ quá đi thôi, cô đang hù ai vậy hả, chắc cô chưa nghe danh bang hội "Sói đen" của chúng tôi rồi.

    -Chúng nói với giọng khinh bỉ cô.

    - Thì sao chứ, mới vừa nghe tên thôi đã thấy bang hội này ko được trong sạch rồi.

    - Cô trả lời bằng 1 chất giọng khinh khỉnh, ko phải là cô ko biết bang hội này cô đã từng nghe ông chủ của mik kể về nó 1 bang hội giết người máu lạnh trong thế giới ngầm.

    - Nếu cô em đã nói vậy thì chúng tôi ko khách sáo, tụi bây, bắt nó lại cho tao!!!- Tên đứng đầu ra lệnh.

    Thật là 1 lũ ngu dốt, chúng ko biết là mik đã chọc vào ổ kiến lửa.

    Đúng lúc đó Syaoran đi ngang qua tình cờ trông thấy anh còn định bay vào ra tay nghĩa hiệp thì cả bọn đã nằm bẹp ra đất xác tên này chồng lên xác tên kia chẳng mấy chốc đã cao như núi.

    Lúc này Hanakawa xoay người lại để lấy túi thức ăn thì trông thấy Syaoran đang nhìn cô với khuôn mặt mắt chữ O mồm chữ A cô liền lúng túng bào chữa:

    - A!

    Syaoran ko...ko phải như những gì anh nhìn thấy đâu....chỉ là tôi...tôi...

    - Cô ko biết phải giải thích như thế nào với anh đây thì bỗng nhiên cô nghe được tiếng thở dài của anh rồi thì 1 giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên:

    - Ko sao đâu, thôi cô về nhà đi trời cũng tối rồi đó.

    - Anh nói rồi bước đi nhưng bước chưa được 3 bước thì đã bị gọi lại:

    - Nè, anh có thể ko nói với ai được ko, tôi xin anh đó nếu ai mà biết thì tôi sẽ được lên phòng giám thị "uống trà ăn bánh", anh ko thấy tội nghiệp cho tôi sao?

    - Cô nói với giọng van nài và 1 chút nũng nịu trong đó.

    - Được rồi, cô ko cần nói tôi cũng biết mà, vậy nhá tôi về trước, mai gặp lại.

    - Anh nói rồi đúc 2 tay vào túi quần và thông thả bước đi.

    - Cảm ơn nhiều nhé, mai gặp lại.- Cô nói rồi đưa tay lên vẫy vẫy tay ra dấu tạm biệt rồi cũng ôm túi thức ăn về nhà.

    Trong khi đó trên đường đi anh ko ngừng nghĩ về chuyện khi nãy."

    Cô ta, những thế võ đó, ko lẽ...!!"

    Anh xoay người lại để tìm bóng dáng nhỏ nhắn đó nhưng ko thấy đâu nữa.

    "Sakura"

    _-_-_-_-_-_-_-_-

    Hello mấy you, lâu rồi ko gặp, nhớ nhau ko?.

    Sorry vì máy tính hư rồi mãi mới sửa được nên ra chap liền luôn nè đừng giận nha.

    "Lót dép hóng cmt + vote.

    "
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap 18: Nhiệm vụ thứ 100


    Anh về nhà trong lòng vẫn hoài nghi, gặp ông Well ra mở cửa anh liền hỏi:

    - Sao?

    Hồ sơ của cô gái đó đâu rồi?

    - Anh hỏi với 1 giọng gấp gáp.

    - À!

    Đã có hồ sơ về cô gái đó rồi, thưa cậu.

    - Ông Well ôn tồn nói.

    - Được rồi, mau cho tôi xem, nhanh lên.

    - Syaoran nói rồi đi nhanh vào nhà.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Phòng khách.....

    - Đây, thưa cậu chủ.

    - Ông Well lịch thiệp đưa sắp hồ sơ của Hanakawa cho Syaoran.

    - Cảm ơn, ông có thể đi làm việc của mik rồi.

    - Anh lấy sắp hồ sơ trên tay bác Well rồi nhanh chóng bảo ông lui xuống bếp.

    Tên: Komino Hanakawa.

    Tuổi: 17

    Nghề nghiệp: Sát thủ.

    [.......]

    Là học sinh tại trường học Star Fairy.

    Sống ở Pháp hiện tại đã chuyển nhà sang Nhật để làm nhiệm vụ thứ 100 theo lời của ông trùm tổ chức.

    - Sát.....sát thủ!!!

    - Đọc đến đây thì đầu anh ong lên ko còn biết gì nữa cả, đọc đến hàng tiếp theo thì anh đánh rơi tờ giấy xuống sàn.

    - Nhiệm........nhiệm vụ thứ......100!!

    - Syaoran, Syaoran, SYAORAN!!!

    - Anh ko biết là Meling đang gọi mik nên mặt vẫn thất thần ra đấy đến khi cô hét lên thì anh mới giật mik quay về với thực tại.

    - Có...có chuyện gì sao?

    Meling?

    - Syaoran hỏi mặc dù vẫn còn chưa hết hoang mang.

    - Anh đi đâu mà đến tối mịt mới chịu mò về.

    Mẹ kêu em xuống gọi anh đi ngủ đó, đã khuya lắm rồi.

    - Cô chỉ tay lên cái đồng hồ treo trên tường.

    "Cái con lợn gì vậy, đã 10h rồi sao?"

    Anh nghĩ, rồi cũng trả lời Meling.

    - Ờ, được rồi, anh biết rồi em cũng nên đi ngủ đi thức khuya ko tốt cho sức khỏe đâu, anh đi trước.

    Tạm biệt.

    - Anh cầm đống hồ sơ lách qua người Melin rồi chuồn thẳng lên phòng đóng sầm cửa lại.

    - Phù, ngày mai mik phải hỏi cô ta mới được.

    - Anh thì thầm rồi cũng lên giường chăn êm nệm ấm ngủ đến sáng.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Trường Star Fairy........

    - A!

    Syaoran.

    - Hanakawa chạy đến.

    - Gì thế, sao tự dưng cô lại chạy sang đây?

    - Syaoran thắc mắc hay là nó muốn xử anh luôn .

    - Ko có gì, chỉ là tôi muốn đi cùng với anh thôi mà, ko được sao?

    - Cô nhìn anh mỉm cười.

    - À, ko...ý tôi ko phải vậy.

    - Anh nhìn cô bối rối ko ngờ 1 ngươi dễ thương như vầy lại làm sát thủ.

    Đời thiệt trớ trêu.

    Hai người cùng đi bên nhau khoảng cách thật gần nhưng cũng thật xa.

    Bỗng Hanakawa lên tiếng:

    - Tôi có thể mạn phép, hỏi anh câu này ko?

    - Cô nói rồi nhìn sang anh.

    - Cô cứ hỏi đi.

    - Syaoran ko buồn nhìn cô.

    - Anh có bạn gái chưa vậy?

    - Câu hỏi bất ngờ của cô khiến Syaoran đứng hình, hỏi cái gì ko hỏi sao lại hỏi câu này.

    - Tại sao cô lại hỏi như vậy?

    - Anh nghĩ "Chẳng lẽ cô ta muốn cua mik sao?

    Ôi, gì vậy nè trời". ( T/g: Anh bị hoang tưởng nặng quá đấy =_= ).

    - Anh cứ trả lời câu hỏi của tôi trước đi.

    - Hanakawa nhìn anh, ánh mắt đó vừa có 1 sự nghiêm túc vừa có 1 sự mong đợi.

    - Chưa.

    - Anh trả lời cộc lốc rồi nhanh chân đi lên trước.

    - Vậy sao.

    - Cô nhìn anh cười, 1 nụ cười " ko thấy tổ quốc" đâu.

    Sau đó cô chạy theo anh vừa đi vừa hát líu lo.

    Anh nhìn cô trong đầu thầm nghĩ "Sát thủ gì mà trẻ con hết sức".

    Nhưng anh đâu biết rằng trông như vậy thôi nhưng cô đang rất lo lắng cho anh:

    -"Tôi chỉ sợ anh có người yêu rồi, khi nhiệm vụ của tôi hoàn thành cô gái đó sẽ khóc hết nước mắt vì anh thôi".

    - Cô nghĩ.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Giờ ra chơi......

    - Syaoran.

    - Cô chạy theo anh khi anh sắp sửa đi qua khỏi cầu thang.

    - Nè, cô có bị bệnh ko vậy, sáng giờ cứ chạy theo tôi rồi thì cứ "Syaoran, Syaoran" hoài là sao vậy hả - Anh nói, giọng trách móc.

    - Chẳng là tôi muốn hỏi anh, có phải anh có 1 cô sư muội tên là Kinomoto Sakura, đúng ko?

    - Cô hỏi với nụ cười nửa miệng.

    - Cô đi qua đây với tôi.

    - Nói rồi, Syaoran nắm tay cô đi qua đám đông và họ ngồi ở chiếc bàn cuối dãy khi cả 2 người ngồi xuống, anh bắt đầu hỏi chuyện.

    - Làm sao cô biết chuyện đó?_ Anh lại giở giọng lạnh lùng ra nói chuyện với cô.

    - Tôi vô tình nghe được các bạn trong lớp nói thôi.

    À, mà phải rồi tôi còn nghe nói anh có tình cảm với cô ấy, đúng chứ?

    - Cô mỉm cười chiếc răng khểnh đó lại xuất hiện trông cô thật là bí hiểm.

    -.....- Im lặng ko ai nói gì cả rồi sau khi suy nghĩ cẩn trọng, anh trả lời - Đúng vậy, đúng là tôi thích cô ấy nhưng nó đã là chuyện của quá khứ rồi.

    - Anh nói, mặt có vẻ buồn.

    - Ukm, thôi, tôi ko hỏi nữa.

    - Cô đi ngang qua anh, nói nhỏ với giọng lạnh băng - Cô ấy đang ở rất gần anh.

    - Rất nhỏ, nhưng nó làm Syaoran giống như bị 1 phát đạn bắn xuyên qua đầu.

    Anh quay người lại thì mái tóc trắng đó đã dần lẫn vào đám đông."

    Cô ấy đang ở rất gần anh" câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh "Sakura, rốt cuộc thì muội, đang ở đâu?".

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Chuẩn bị đi hôm nay trời sập đó khi mà Panda ra 2 chap liên tiếp trong 2 ngày liên tiếp chuẩn bị dọn nhà đi, mặt trời sắp xuống tới Trái Đất rồi người ngoài hành tinh cũng sẽ xuống đây.

    Dọn nhà đi bà con cô bác ơi!!! :v
     
    [ Fanfic ] Hoa Anh Đào Của Sói. ( Full )
    Chap 19: Tâm sự dưới trời sao.


    Cô về nhà, quăng cặp lên bàn, thả mik xuống chiếc giường trong phòng đang suy nghĩ mong lung thì con chó vàng dưới gầm giường chui ra :

    - A!

    Kero mày đây rồi bây giờ tao đang phân vân ko biết nên làm sao, hay là mày giúp tao nha.

    - Cô nói rồi, mặt sáng lên.

    - Gâu!!!- Con chó vẫy vẫy cái đuôi.

    - Này nhá : Tao phải đi làm nhiệm vụ để kiếm tiền chữa bệnh cho anh hai nhiệm vụ này là tao phải giết người đó, tao có 2 phương án, 1 là tao sẽ thi hành nhiệm vụ.

    - Con chó im lặng cô tiếp tục nói - 2 là tao sẽ ko giết người tức ko thi hành nhiệm vụ - Nói tới đây thì con chó sủa " gâu " 1 cái rồi vẫy đuôi ra hiệu tán thành.

    - Mày muốn tao ko giết người đúng ko?

    Ngoan lắm Kero.

    - Cô nói rồi lấy tay vuốt nhẹ lên lớp lông dầy cộm của nó.

    Cả hai " nói chuyện " một lát rồi đi ngủ.

    Cô nằm trên chiếc giường ngủ còn Kero thì nằm trên tấm thảm to dưới đất.

    - Chúc ngủ ngon.

    - Cô nói rồi tắt đèn.

    - Âu - Kero đáp lại.

    Rồi cả 2 cùng chìm vào giấc ngủ.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Trong khi đó ở nhà Syaoran.......

    Con mụ đó lại bỗng nhiên giở chứng chắc là chưa uống thuốc hoặc uống ko đúng liều bác sĩ dặn đây mà.

    - Anh ko nghe em nói sao?

    - Con mụ đập tay xuống bàn.

    - Mắc gì tôi phải nghe cô chứ, buồn cười.

    - Anh nói, giọng ko có gì gọi là quan tâm con mụ đó.

    - Con nhỏ Sakura gì đó cũng đã đi rồi, sao anh ko chấp nhận tình cảm của em, hay là anh cặp với con nào nữa rồi hả.

    - Nó nói, hậm hực ngồi xuống bên cạnh anh.

    - Tôi ko thể chịu nổi cô nữa rồi, biến về Mỹ nhanh giùm tôi 1 cái, tôi đội ơn cô.

    - Syaoran gấp quyển sách lại rồi đứng dậy đi thẳng lên phòng và khóa chốt cửa lại.

    - Hừ, rõ phiền phức.

    - Anh nói rồi chuẩn bị thay đồ đi ngủ thì ca khúc " Shap of you" quen thuộc lại vang lên, anh chộp lấy cái điện thoại.

    - Alo, Syaoran nghe đây.

    - Anh để điện thoại vào lỗ tai.

    - Chào anh Syaoran.

    - Hanakawa cất tiếng cười khúc khích ở đầu dây bên kia.

    - Sao cô lại gọi điện cho tôi giờ này, có chuyện gì sao?

    - Anh cũng ko ngạc nhiên mấy vì dạo gần đây, cô hay gọi cho anh vào mỗi buổi tối.

    - Anh có thể ra công viên được ko, tôi có chuyện muốn nói, tôi cũng ko ép nếu anh ko muốn đi.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

    - Cô kêu tôi ra đây rốt cuộc là có chuyện gì.

    - Anh đã hết kiên nhẫn có chuyện gì thì nói ra đi làm gì mà cứ úp úp mở mở.

    - Tôi rất xin lỗi vì đã gọi anh ra vào giờ này nhưng tôi có 1 chuyện nhất định phải hỏi anh!!

    - Cô quay sang anh giọng quả quyết.

    - Cô cứ nói đi.

    - Syaoran nhìn cô, sao hôm nay cô lạ vậy.

    - Nếu như.....tôi chỉ nói là nếu như thôi nhé.

    Nếu như anh phải đi làm 1 việc, cụ thể là giết người để cứu 1 người thân trong gia đình thì anh sẽ làm gì?

    Giết người hay ko giết?

    - Cô hỏi với ánh mắt buồn nhìn xuống đất.

    - Tất nhiên là tôi sẽ ko giết rồi, bởi vì nếu gặp khó khăn chúng ta có thể nhờ người mà chúng ta cho là tin tưởng nhất cùng nhau vượt qua, còn nếu cô giết người thì đi tù như chơi đó, chưa kể, người thân của cô cũng sẽ ko ai chăm sóc.

    Lúc đó, người thân của cô sẽ rất buồn đó.

    Nên cho dù có chết tôi cũng ko làm mấy chuyện như vậy.

    - Anh vừa nói vừa nhìn lên bầu trời đầy sao.

    Hanakawa thì mắt mở to hết cỡ, cô ko ngờ 1 người như Syaoran lại có thể nói ra những lời đó nhưng thật sự nó thấm, rất thấm, anh nói giống như anh là người từng trải vậy, thật là 1 người dầy đặc kinh nghiệm.

    - Vậy sao" Ông cụ non".

    Mà nè hình như anh biết tôi là sát thủ, đúng chứ?

    - Cô hỏi vẻ mặt sâm soi.

    - Tôi biết.

    - Lại câu trả lời cọc lốc quen thuộc ấy.

    - Anh ko sợ tôi sao?

    - Cô nói với giọng run run cô sợ anh nói rằng "Tôi sợ cô".

    Cô sợ, rất sợ.

    - Ko, tại sao tôi phải sợ chứ.

    - Anh nói rồi thản nhiên nhìn sang cô

    - Ukm, vậy hả.

    Thôi, cũng trễ rồi cảm ơn anh vì đã tâm sự với tôi nha.

    Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé.

    - Cô ko quên vẫy tay chào anh rồi mới ra về.

    Trong lòng cô rất vui vì cuối cùng cũng có người để giải tỏa nỗi niềm rồi.

    _-_-_-_-_-_-_-_-_-

    Khi về nhà cô ko ngừng nghĩ đến những lời nói của Syaoran đang trên 9 tầng mây thì bỗng cô bị kéo xuống ko thương tiếc bởi tiếng chuông điện thoại.

    - Alo, Hanakawa nghe đây ạ.

    Ông....ông chủ?

    - Cô bắt đầu có linh cảm rất xấu.

    - Xem ra ta đã để cô tự do quá rồi, trong vòng 3 ngày nữa mà tên đó ko bị giết thì cô hiểu thằng anh của cô như thế nào rồi đó.

    Tút......- Ông ta đã gác máy.

    - Ơ...ông chủ à...ông chủ?.

    Tắt máy mất rồi, Syaoran tôi biết làm sao đây, Syaoran.

    - Cô nhìn bầu trời qua ô cửa sổ, 1 ngày nữa lại kết thúc với bao nhiêu lo lắng và muộn phiền.

    _-_-_-_-_-_-_-_-

    Ở chap trước có bạn hỏi là cô gái tóc trắng đó là Sakura hả cái đó thì bạn cho Panda xin lỗi, Panda ko thể nào nói trước câu chuyện được nên mí bạn ráng đọc đi nha từ từ cũng biết thôi :3.
     
    Back
    Top Dưới