Cập nhật mới

Khác [ Fanfic Enhypen] mùa vũ hội có chàng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
393544965-256-k729560.jpg

[ Fanfic Enhypen] Mùa Vũ Hội Có Chàng
Tác giả: JinGookyoung
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

vào giữa thế kỉ 19, thời kì Victoria vàng son ở Anh quốc, có 1 nàng tiểu thơ người An nam di cư sang, nàng sinh ra trong gia đình là thương gia, tuy là giai cấp mới nhưng nhan sắc của nàng là vũ khí đánh gục bao chàng công tử ở xứ Tây, mùa vũ hội ghép đôi lại đến, hãy dõi theo để biết nàng thơ An nam sẽ lọt vào mắt xanh công tử nào....



kpop​
 
[ Fanfic Enhypen] Mùa Vũ Hội Có Chàng
1: Mùa vũ hội cung đình


- Annette , nàng tiểu thơ người An nam xinh đẹp đang ngồi thẩn thờ bên cửa sổ, mong chờ người chị họ đến, trông nàng như con thiên nga u sầu trong bộ đầm vải tơ tằm xanh lam nhạt , trên đó điểm xuyến thêm ruy băng xanh và ren hoa trắng , nàng nhìn ra cửa sổ, cắn móng tay mong ngóng.Rồi 1 tiêng cách vang lên, mẹ nàng bước vào, bà nói:" Annette, Josephine tới rồi kìa, xuống nhà chơi với nó đi."

Thế là nàng tươi lên hẳn, chạy ào xuống cầu thang để gặp người chị họ vừa đi 1 đoạn đường dài từ Đại Nam tới.

Annette lao vào ôm chầm lấy Josephine, cả hai cười ồ lên khi lâu rồi họ đã không gặp nhau:" trời ơi lâu quá không gặp!

Josephine,dạo này sao rồi?"

Josephine cởi mũ bonnet , tháo khăn choàng nói:" quân Pháp đổ vào Đại Nam đánh chiếm , thành Gia Định thất thủ rồi, không sang đây cho bị giặc bắt à?"

Annette nói:" trời ơi...chắc đi đường xa mệt lắm ha, vào uống tí trà với ăn bánh nè, rồi tối nay có vũ hội ghép đôi do hoàng gia tổ chức, tao cho mày mượn đầm với cóoc xê( corset).À,với cả bao tay lụa nữa!"

Josephine vui vẻ đáp :" mặc đầm với gọng crinoline mà quơ trúng lò sưởi chắc tao cháy thành tro!"

Annette dắt Josephine đi tham quan quanh dinh thự rồi đi lựa đầm, chuẩn bị cho vũ hội buổi chiều tối

- Đêm hôm ấy, Annette và Josephine lên xe ngựa kéo đến vũ hội, Annette mặc chiếc đầm vũ hội lụa xanh lam nhạt, còn Josephine chọn mặc 1 chiếc màu tím khoai môn bằng lụa moire, điểm chung là form dáng đầm và những ren , ruy băng trang trí đẹp mắt.

Phòng vũ hội đông như chợ, các tiểu thư thi nhau trổ tài ăn nói, tương tác với các quý ông, công tử .

Những chàng trai trẻ thì tiếp chuyện và xem xét về lựa chọn vợ tương lai, Annette khoác tay Josephine vừa đi vừa trò chuyện, cô có vẻ rất thích thú chia sẻ cho josephine những quy tắc vũ hội, khi đi đến quầy bánh và rượu, Annette vô tình hất quạt tay trúng ly rượu của 1 chàng trai cao hơn nàng ta gần hai cái đầu, đó là tử tước Jay, chàng trai được nữ vương đánh giá là viên đá quý của mùa vũ hội này và được rất nhiều tiểu thơ săn đón.

Ly rượu rơi xuống vỡ choang, Annette liền hoảng loạn khi nhận ra mình vừa làm điều thiếu lịch sự ở vũ hội :" ơ...tôi...tôi...xin lỗi...thưa ngài."

Josephine tuy là người mới tới, nhưng cô xử lí tình huống nhanh hơn:" thưa ngài, em họ của tôi mãi mê trò chuyện mà thất lễ với ngài, mong ngài thứ lỗi."

Jay thấy cô gái trước mắt cứ luống cuống trong khi cô chị họ xin lỗi thay thì cười nhẹ đáp:" không sao đâu, chuyện nhỏ thôi, lần sau cô chú ý hơn nha tiểu thư."

Annette ngước mặt lên, nhìn thấy nụ cười của Jay thì như thấy tiên cảnh, mặt đỏ như bông anh đào nở bung , đáp:" vâng, vâng, tôi cảm ơn ngài..."

Josephine thấy thế thì nhằm giúp tình thế đỡ ngượng ngùng trước mặt các tiểu thơ khác , liền nói:" ờ...thưa ngài, ngài có muốn nhảy với em họ của tôi 1 điệu không?

Cô ấy sẽ vui lòng nếu ngài đồng ý!"

Jay nghe xong đưa tay lên mời Annette:" được, cô có muốn không?

Tiểu thư?"

Annette mặc đầm xanh nhưng trông cô như hoa anh đào, mặt ửng đỏ nói:" dạ vâng, đó là vinh hạnh của tôi."

Rồi nàng đặt tay lên tay jay, họ đâu biết giay phút chạm tay và điệu nhảy đó đã thay đổi tất cả...

♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧end♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧
 
[ Fanfic Enhypen] Mùa Vũ Hội Có Chàng
2: duyên trời định


- vũ hội sôi động hơi khi các cặp công tử và tiểu thư cùng nhau khiêu vũ tại sảnh với âm nhạc du dương, tiếng đàn violin hòa với tiếng piano, tựa 1 khúc tình ca hùng vĩ.

Giữa khung cảnh ấy, nàng tiểu thư Annette tay trong tay khiêu vũ cùng tử tước Jay , trông họ như nàng lọ lem và hoàng tử, xứng đôi vừa lứa.Trông Annette cứ e thẹn , kiều diễm bên cạnh chàng tử tước lịch lãm.

ở góc nào đó, Josephine nhìn thấy tất cả, trong mắt cô Annette chưa bao giờ lớn , trong mắt cô Annette mãi là cô em họ lúc nhỏ dành đồ chơi, vẫn là cô em họ chỉ thích nói chuyện với mình cô, mà giờ nàng ta đã trở thành tâm điểm của buổi vũ hội tối nay.Josephine ngầm hiểu sau buổi tối hôm nay, có thể Annette sẽ không còn "nhỏ" nữa, cô có thể thấy điều đó qua ánh mắt vừa biết yêu của Annette, qua cử chỉ e thẹn của nàng ta mà chỉ có những người đủ thân mới thấy nó vô cùng khác so với bình thường.Còn chàng "bạch mã hoàng tử" của nàng ta thì vô cùng dịu dàng qua từng ánh mắt, anh như 1 con ong mật vo ve cạnh đóa hoa đẹp, 1 con ong nhìn thôi cũng biết là tạo ra thứ mật ngọt chết người là tình yêu.Tuy xung quanh là những ánh mắt tán thưởng của mọi người, Annette và Jay như thể đang khiêu vũ giữa nơi không người mà ngập tràn hoa, như thể chỉ có họ và mùi hương thoang thoảng của tình yêu mới nở e ấp, 1 mùi hương ngọt ngào thơm dịu mà khó có thể cảm nhận bằng gia vị tầm thường.

Khi nhạc dừng lại, điệu khiêu vũ đã xong, mọi người xung quanh vỗ tay ầm ầm cho sự đẹp đôi ấy, Annette chốc thấy ngượng ngùng trước đám đông , cô lần đầu cảm thấu mình vừa làm điều gì đó thật khác lạ , còn chàng trai trước mắt cô thì cúi chào một cái rồi đưa cô về cạnh Josephine, Jay nói với Annette:" cảm ơn tiểu thư vì điệu múa hôm nay, cô đã làm nó rất tuyệt vời.

Nhưng giờ tôi xin phép về trước để lo công việc, hôm sau hữu duyên ta lại gặp."

Annette nhìn anh ta, đôi mắt vương vấn nhẹ giọng nói:" vâng, thưa ngài, nhân tiện cho tôi biết quý danh của ngài được không?"

Jay đáp :" tôi là Park Jay, Tử tước Park."

Rồi chàng ta rời đi vội vã.

-buổi sáng hôm sau, Annette và Josephine cùng nhau đi dạo và ghé nhà may để mua cóoc xê, gọng váy crinoline và đầm mới cho Josephine, vừa đi Annette vừa mộng mơ như trên mây về vẻ đẹp của chàng tử tước đêm qua đến mức cô quên luôn cơn nóng buổi trưa, trong khi Josephine vừa cầm lọng che nắng, vừa cầm quạt tay phất liên tục mà vẫn cau có vì nóng nực, Josephine nhìn sang Annette , người đang tủm tỉm 1 mình mag hỏi cộc lốc :" ê bộ chưa đủ nực hay gì, tao nhìn mày mà tao nực thêm luôn đó!Cầm quạt trên tay thì quạt phụ giùm!

Chỉ trỏ múa may thấy làm mệt!"

Annette theys cô chị họ trách móc thì cũng đành xòe quạt ra quạt phụ.

Khi họ đến nhà may, ở đó đang có 1 chàng trai đang lấy số đo may áo, nhưng anh ta có cái miệng không ngừng được, như thể 0 giây hồi chiêu, cứ nói chuyện ong óng lên.

Sẵn đang nóng nực mà còn bị tra tấn lỗ tai, josephine hằng hộc từ lúc lựa mẫu đến lúc lựa vải, cô chọn mãi vẫn thấy ngứa ngáy nóng nực mà chưa chọn được, cuối cùng chịu hết nổi mà thả 1 câu châm biếm:" bà chủ, bà nhốt chó lại đi để nó sủa hoài tôi nhức đầu quá!"

Cả tiệm may im lặng hẳn, nhìn sang josephine đang nhăn nhó trợn mắt, Annette thấy tình hình căng thẳng , cô nói :" trời ơi má, mày nói cái gì vậy Jos?"

Josephine thì đáp :" thì ồn thì tao nói ồn, mày muốn ồn tao phải bảo yên tĩnh hả?"

Chàng trai kia nhận thấy Josephine đang chỉ mình thì ngại đến chín mặt, chỉ quay đi chổ khác tránh ánh mắt của "con rắn độc" đang ngẩn đầu nhe nanh khè, Josephine chọn đại xấp vải cotton thô họa tiết caro rồi nói:" thôi nè, bà chủ, may cho tôi bằng vải này đi, mai tôi sang lấy, giờ lấy số đo cho tôi đi."

Rồi bước vào kéo rèm cho nhân viên lấy số đo, hàng công tử kia có lẽ biết mình làm khó xử nên chủ động trả tiền luôn cả hóa đơn của Josephine và Annette.Đến khi Josephine và Annette ra quầy thanh toán thì bà ấy nói:" à...hai tiểu thư, phần của hai người công tử kia đã trả đủ rồi, không cần trả thên đâu!"

Josephine cau mày khó tin:" gì?

Trả luôn rồi hả, ồn mà làm gì tốt bụng quá vậy?

Mà bà biết anh ta là ai không?"

Bà ta gật đầu trả lời:" là tử tước Sim, tên Jake, cậu ta nổi tiếng vì có nhan sắc trời phú, nhưng mà nói nhiều lắm, cậu ta với 1 con cún là thành cái chợ ngay!"

Bà ấy đùa.

Josephine chề môi lặp lại tên anh ta:" tử tước Jake Sim..."

♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧end♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧♧
 
Back
Top Bottom