[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[ Fanfic ] All Night Long 2 || Máu Và Hoa
20. Tên sát nhân mặt cười
20. Tên sát nhân mặt cười
“Nhìn xem, em cũng biết dựa dẫm vào tôi mà.”
Shunichi: Muốn nhảy xuống… nhưng cao quá
______________________________________
Ngày hôm sau, khi Shunichi vừa bước vào sở cảnh sát, cậu cảm nhận ngay bầu không khí kỳ lạ.
Những ánh mắt đầy ẩn ý lén lút liếc nhìn cậu, tiếng thì thầm rì rầm vang lên khắp nơi.
Cậu nhíu mày, đi thẳng đến bàn làm việc của mình.
Nhưng trước khi kịp ngồi xuống, một đồng nghiệp đã chạy đến với nụ cười quỷ dị.
“Shunichi này…”
Người kia vỗ vai cậu, giọng kéo dài đầy ám muội.
“Tối qua cậu đi chơi với ai thế?”
Shunichi khựng lại.
“Hả?”
“Còn giả vờ?”
Một người khác xen vào.
“Hôm qua có người nhìn thấy cậu được một người đàn ông cao ráo, đẹp trai cõng trên lưng đấy nhé~”
Shunichi: …
**Mẹ kiếp.
“Chắc có nhầm lẫn gì đó rồi.”
Cậu cố gắng bình tĩnh, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng không ai tin.
“Ôi dào, nhìn phản ứng của cậu kìa!”
Một đồng nghiệp nữ hớn hở.
“Nói đi, người đó là ai?”
Shunichi cắn răng, đang tìm cách né tránh thì một giọng nói quen thuộc và trầm thấp đột nhiên vang lên phía sau.
“Là tôi.”
Cả phòng làm việc im bặt.
Shunichi đơ người, chậm rãi quay lại.
Hirata bình thản đứng đó, trên tay là túi đồ ăn sáng, khóe môi còn cong lên một cách đáng ghét.
“Chúng tôi yêu nhau.”
Hắn thản nhiên tuyên bố, đặt túi đồ ăn xuống bàn cậu.
“Mọi người không cần đoán nữa.”
ẦM!
Sở cảnh sát nổ tung vì tiếng la hét.
Shunichi bàng hoàng, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung.
Hirata đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cậu, cười nhẹ nhàng:
“Ăn sáng đi, bé yêu.”
Shunichi: …Tôi thề, tôi sẽ giết anh.
Sau khi Hirata thản nhiên thả bom giữa sở cảnh sát, không gian nổ tung bởi hàng loạt tiếng la hét, bàn tán và cả những ánh mắt sốc tận óc.
Shunichi đơ người, đầu óc trống rỗng đúng nghĩa.
“…
Cái—” Cậu há miệng, nhưng chưa kịp phản ứng gì, một đồng nghiệp nữ đã phấn khích hét lên:
“TRỜI ƠI, TÔI BIẾT MÀ!!”
Shunichi: Cô biết cái gì chứ?!
Một anh cảnh sát khác vỗ đùi đánh đét, mắt sáng rực.
“Chả trách dạo này Shunichi hay mất tập trung nha~”
“Lần trước còn thấy cậu ấy đỏ mặt khi nhắn tin nữa kìa!”
Một người khác hùa theo.
Shunichi: Tôi nhắn tin công việc!
“Không không, quan trọng là cõng giữa chốn đông người mà còn không ngại!
Đây đúng là tình yêu đích thực!”
“Cả đút ăn sáng nữa!
Trời ơi, lãng mạn quá!”
Shunichi: Mấy người đang tự bịa thêm chi tiết đúng không?!
Trong khi cậu còn sốc nặng, thì Hirata bình tĩnh vô cùng, ung dung xé một chiếc bánh bao rồi đưa lên miệng cậu.
“Há miệng.”
Hắn nói.
Shunichi tức điên, nhưng vì đang bị vây quanh bởi cả sở cảnh sát nhìn chằm chằm, cậu không thể từ chối.
Thế là, cậu tức tối há miệng cắn một miếng.
Cả phòng làm việc: “Aaaaaa!!!” (Hò hét như fangirl xem phim thần tượng)
Một ông chú cảnh sát vỗ vai Shunichi, mặt đầy xúc động: “Cuối cùng, cậu cũng thoát kiếp FA rồi.”
Shunichi: Tôi muốn giải thích!
Nhưng quá đông người!!!
Một đồng nghiệp khác xoa cằm suy tư, rồi quay sang Hirata:
“Cậu với Shunichi, ai tỏ tình trước?”
Hirata: “Tôi.”
Shunichi: “Tôi không đồng ý!”
Hirata thản nhiên cười, tiếp tục đút bánh bao cho cậu.
“Em không đẩy tôi ra.”
Sở cảnh sát: “TRỜI ƠI TRỜI ƠI TRỜI ƠI!!!”
Shunichi: TÔI GHÉT CÁI CHỖ NÀY!
Ngay khi tin đồn về chuyện tình cảm “động trời” giữa Shunichi và Hirata chưa kịp lắng xuống, một vụ án mạng rùng rợn đã xảy ra, kéo cả sở cảnh sát vào trạng thái căng thẳng cực độ.
Tại hiện trường vụ án, một thi thể bị treo lơ lửng giữa phòng, trên mặt nạn nhân bị vẽ một nụ cười rộng ngoác bằng máu.
Shunichi nheo mắt, cảm thấy có gì đó cực kỳ quen thuộc.
Một cảnh sát trẻ rùng mình, giọng run rẩy:
“Đây… chẳng phải là cách giết người của tên sát nhân Mặt Cười sao?
Nhưng hắn ta đã bị bắt từ năm năm trước rồi mà!”
Shunichi cau mày.
Đúng vậy.
Tên sát nhân này chuyên giết người theo cách ghê rợn, vẽ lên mặt họ một nụ cười tượng trưng cho sự châm chọc.
Nhưng hắn ta đã chết rồi.
Vậy… ai là kẻ đứng sau vụ này?
Hirata đứng bên cạnh, bình thản nhìn thi thể.
“Nếu một con quái vật chết đi…”
Hắn chậm rãi nói, “sẽ có một con quái vật khác thay thế nó.”
Shunichi quay sang nhìn hắn chằm chằm.
“Ý anh là sao?”
Hirata cười nhẹ, mắt ánh lên một tia thích thú:
“Em có muốn tôi giúp không?”
Shunichi: “Không cần!”
Hirata: “Nhưng nếu em nhờ, tôi sẽ làm miễn phí.”
Shunichi: “Anh có thể ngậm miệng lại được không?”
Hirata nhún vai.
“Vậy thì chúc em may mắn nhé, cảnh sát của tôi~”
Shunichi: “…
TÔI KHÔNG PHẢI CỦA ANH!”
.
Ngay khi hiện trường vụ án được phong tỏa, đội điều tra nhanh chóng thu thập chứng cứ.
Nhưng kẻ sát nhân này cực kỳ tinh vi, không để lại dấu vân tay hay bất cứ dấu hiệu nào về danh tính.
Shunichi ngồi xuống quan sát thi thể.
Trên mặt nạn nhân là một nụ cười được vẽ bằng máu, nhưng nét vẽ có phần khác so với vụ án trước đây.
“Nụ cười này…”
Cậu thì thầm.
Một cảnh sát bên cạnh hơi run.
“Sao vậy, đội phó?”
Shunichi nheo mắt, cảm thấy có gì đó lệch lạc.
“Cách vẽ khác.
Trước đây, tên Mặt Cười luôn vẽ một đường cong trọn vẹn… nhưng nụ cười trên mặt nạn nhân này bị ngắt quãng.”
Nghĩa là gì?
Một sự thay đổi phong cách?
Hay…
đây không phải là cùng một kẻ?
Hirata bước tới, đứng ngay sau lưng cậu.
“Có gì thú vị sao?”
Shunichi liếc hắn, mặt đầy cảnh giác.
“Sao anh vẫn còn ở đây?”
Hirata nhún vai, giọng cợt nhả: “Em có nhớ không?
Chúng ta từng nói về vụ án này trong một buổi hẹn hò trước đây.”
Shunichi: “Tôi chưa từng hẹn hò với anh!”
Hirata mỉm cười, chỉ tay về phía thi thể.
“Cái cách hắn vẽ nụ cười… không có sự kiên nhẫn.”
Shunichi giật mình.
Đúng vậy.
Những nét vẽ hơi run rẩy, không mượt mà như của kẻ sát nhân Mặt Cười trước đây.
Hirata cúi xuống, ghé sát tai Shunichi, giọng trầm thấp:
“Là một kẻ bắt chước.”
Shunichi đứng bật dậy, mắt sáng lên.
“Chết tiệt…
Đúng vậy.”
Một tên sát nhân bắt chước—đó là lý do vì sao vụ án này vừa giống vừa khác so với trước đây.
Nhưng câu hỏi quan trọng nhất bây giờ là:
Hắn ta chỉ muốn tôn thờ kẻ sát nhân cũ… hay đang cố truyền tải một thông điệp khác?
Vài tiếng sau, kết quả khám nghiệm tử thi được gửi đến.
Shunichi nhận lấy tập hồ sơ, mắt nhanh chóng lướt qua phần quan trọng nhất.
Thời gian tử vong: Khoảng 12 giờ trước khi thi thể được phát hiện.
Nguyên nhân tử vong: Mất máu quá nhiều do vết cắt sâu ở động mạch cổ.
Dấu vết bất thường: Có một mảnh giấy nhỏ được nhét vào miệng nạn nhân.
Shunichi ngước lên.
“Mảnh giấy đâu?”
Một nhân viên pháp y đưa ra một túi niêm phong nhỏ.
Bên trong là một mảnh giấy đẫm máu, trên đó viết một dòng chữ đơn giản nhưng rợn người:
“TÔI BIẾT CÁC NGƯỜI LÀ AI.”
Shunichi khựng lại, lông mày cau chặt.
Câu này có nghĩa là gì?
Hirata, người đang đứng sau quan sát, bật cười nhẹ.
“Thú vị đấy.”
Shunichi liếc hắn.
“Cái gì thú vị?”
Hirata chỉ vào dòng chữ trên giấy.
“Không phải ‘TÔI BIẾT ANH LÀ AI’, mà là ‘CÁC NGƯỜI’.
Hắn không chỉ nhắm vào một người, mà là một nhóm.”
Shunichi đông cứng.
“Khoan đã…
Ý anh là…”
Hirata mỉm cười bí hiểm.
“Tên này có vẻ như không chỉ đơn giản là kẻ bắt chước.”
Shunichi siết chặt tay.
Nếu đúng như những gì Hirata nói, thì vụ án này…
Không chỉ là một vụ giết người ngẫu nhiên.
Mà là một lời tuyên chiến.
______________________________________
Chap mới nhất sẽ được cập nhật..