Khác Fallen Angel [Taegi]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,528
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
396067138-256-k851275.jpg

Fallen Angel [Taegi]
Tác giả: YoungSaeng_1306
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Young - Saeng.

Tác phẩm: Fallen Angel.

Nhân vật chính: Kim Taehyung x Min Yoongi.

Giới thiệu: Họ tự gọi mình là "thiên thần sa ngã".

Và 2 "thiên thần" đó luôn quấn lấy nhau mặc kệ bao sự phản bội.

Độc quyền từ Young - Saeng.

Chỉ đăng tải trên Wattpad.

Không có sự cho phép thì tuyệt đối không được mang "đứa con tinh thần" của tôi đi nơi khác.

Xin cảm ơn.



taegi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Fallen Flowers DROP
  • [BĐVN] The Fallen One
  • -Angel of Love- [ Joyrene ]
  • [Nagushin] Angel
  • codylei ✦ fallen from above
  • Fallen Angel [Taegi]
    Chương 1: Thiên thần sa ngã


    Một đêm mưa, tại nhà kho bỏ hoang cuối bến cảng.

    Sau một trận đụng độ với băng nhóm khét tiếng, Kim Taehyung và Min Yoongi bị thương nhẹ, đang ngồi chờ xe đến đón.

    Đèn neon ngoài cửa nhấp nháy, mưa gõ lộp bộp trên mái tôn.

    Taehyung đang cởi áo, vết bỏng cũ hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo, tạo thành hình đôi cánh nơi bả vai.

    Yoongi ngồi tựa vào thùng gỗ, áo đã được tháo ra phân nửa, để lộ hàng loạt vết sẹo dài ngoằn ngoèo chạy khắp lưng.

    Không ai nhìn ai.

    "Bọn nhóc đó vậy mà dám chỉa dao về phía anh.

    Thế giới này đúng là đảo ngược rồi".

    "Chúng có quyền giương dao, vì chúng chưa từng thấy máu của mình loang trên sàn... nên chúng nghĩ máu là thứ để đùa".

    "Em còn nhớ lần anh bị thiêu sống không?"

    Anh cười, nhẹ như thở, nhưng tay đã siết thành nắm đấm.

    "Người ta gọi anh là "Phượng Hoàng", nhưng họ đâu biết đôi cánh này chỉ là vết bỏng rách nát".

    "Đôi cánh của anh vẫn đẹp.

    Ít ra nó còn có hình thù.

    Còn lưng em... là một bản đồ rách của những lần bị phản bội".

    Cả hai im lặng.

    Tiếng mưa rơi như nhịp tim đang cố chạm vào nhau.

    "Anh đã đếm.

    Ba mươi ba vết chém.

    Một vết gần như đứt tủy sống".

    "Không cần đếm.

    Mỗi lần em thở, em vẫn nhớ tới từng lưỡi dao".

    "Vậy tại sao em vẫn đi cùng anh?"

    "Vì trong đám máu và thuốc súng đó, chỉ có anh là người không đâm em sau lưng".

    "Vì anh biết lưng em làm gì còn chỗ nào để mà đâm nữa chứ".

    Anh đứng dậy, bước đến, cúi người đặt một tay nhẹ lên vết sẹo to nhất của Yoongi.

    "Em biết không?

    Anh từng mơ... mình có thể chạm vào lưng em mà không khiến em giật mình".

    "Không ai chạm vào vết sẹo mà không làm người kia đau.

    Ngay cả khi có ý tốt".

    "Vậy em có đau không?"

    "Không.

    Vì em chết rồi, từ lần thứ ba bị phản bội".

    Giọng cậu chùng xuống, đầy sự tuyệt vọng đến cùng cực.

    "Em là một cái xác biết đi, Taehyung à.

    Đừng đem lửa lại gần đống tro tàn".

    "Thế thì tại sao tro tàn em vẫn làm tim anh cháy lên mỗi lần em nói tên anh?"

    Anh ghé vào tai cậu, giọng khàn khàn:

    "Em biết anh từng ghét mình vì sống sót không?

    Từng ghét mình vì không chết chung với lũ đàn em bị thiêu.

    Nhưng rồi anh gặp em.

    Và anh đã nghĩ rằng... nếu một thiên thần gãy cánh như em còn dám thở... thì anh không có quyền phải gục ngã".

    Yoongi không đáp.

    Vai cậu run nhẹ.

    Nhưng không phải vì sợ.

    "Có ai từng nói rằng chúng ta không nên tồn tại không?"

    "Có.

    Và họ chết rồi.

    Dưới tay anh".

    "...

    Chúng ta là ai hả Taehyung?

    Hai tên giang hồ rách nát.

    Một kẻ cháy đến biến dạng.

    Một kẻ bị chém tới nát lưng.

    Thế mà vẫn tự nhận mình là thiên thần"_ Yoongi nở nụ cười nhạt.

    "Không.

    Chúng ta là thiên thần sa ngã.

    Chúng ta không hề ở thiên đàng, cũng không thuộc về địa ngục.

    Chúng ta tồn tại... giữa tội lỗi và nhân từ.

    Chúng ta là minh chứng cho việc đau đớn không thể giết chết niềm tin về cuộc sống".

    Mưa vẫn rơi.

    Nhưng giờ là cơn mưa rửa trôi bao tàn tích.

    Hai người đàn ông ngồi đó, giữa ánh sáng nhấp nháy và mùi khói thuốc.

    Đôi cánh sẹo cháy và những vết chém giăng ngang, hòa quyện như bản giao hưởng của những linh hồn từng vỡ vụn.

    Họ không cần bay — chỉ cần đứng cạnh nhau là đủ để thách thức cả thế giới.
     
    Back
    Top Bottom