Cập nhật mới

Khác [Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘

[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 19


Hữu Trân khi đưa nàng ngắm hoa xong thì đi đến cung của hoàng quý phi để cùng nhau nói chuyện một lác.

Nhã hoàng quý phi: Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng

- Miễn lễ

Nhã hoàng quý phi: Không biết là hoàng thượng có chuyện gì muốn nói với thần thiếp ?

- Nàng cũng biết được vị trí của mình nằm ở đâu đúng chứ ?

Nhã hoàng quý phi: Dạ phải, thần thiếp biết

- Việc quản lý lục cung của hoàng quý phi không phải không bằng hoàng hậu, trong cung bây giờ, giai vế nàng và hoàng hậu là lớn ở trong cung, đây là điều đầu tiên trẫm nhắc lại cho nàng nhớ rõ

Nhã hoàng quý phi: Dạ, thần thiếp sẽ luôn ghi nhớ lời này

- Điều thứ hai trẫm muốn là nàng phải giúp hoàng hậu xem lại và giáo huấn lại các phi tần

Nhã hoàng quý phi: Thần thiếp xin tuân lệnh

- Đó là hai điều trẫm muốn nói với này, trong cuộc đời của trẫm, trẫm duy nhất sủng ái một mình hoàng hậu nhưng khi trẫm nạp thê thiếp vào thì sủng ái tiếp theo của trẫm là dành cho nàng và 3 phi tần nhưng không phải là trẫm sủng ái rồi muốn ngạo mạn, không xem ai ra gì

Nhã hoàng quý phi: Thần thiếp hiểu điều đó, thần thiếp biết người rất sủng ái hoàng hậu vì đến cả luật lệnh người cũng phá vỡ nó vì hoàng hậu mà

Nhã hoàng quý phi: Với cả chỉ là những lời nói ra vào của nô tì trong cung thì thần thiếp đã biết, không cần phải chứng kiến

- Nàng mới vào cũng, trẫm không trách nàng về việc giữ trẫm và hoàng hậu, người không biết thì không nên trách mắng vô cớ

Nhã hoàng quý phi: Hoàng thượng là một bậc cửu ngũ chí tôn nên chắc chắn không để sai sót dù chỉ một chút trong việc quản lý triều chính

- Nàng nói đúng, trẫm là thiên tử thì không thể để sai sót nhưng trẫm lại thua trước một người

Hữu Trân cùng hoàng quý phi trò chuyện một lác thì cũng về Dưỡng Tâm Điện để sử lý chuyện triều chính, có lẽ hôm nay đã khác rồi, Hữu Trân khi hoàn thành xong việc triều chính thì đến chuyện mà nữ tử nam nhân điều phải làm là thị tẩm và đây chính là điều mà Hữu Trân sợ nhất, nếu viện cớ phê duyệt tấu chương thì chắc chắn sẽ không ai nói gì nhưng tình hình cứ như vậy mỗi ngày thì không hay.

Một chuỗi ngày sử lý việc của Hữu Trân cô rất ít khi được nghỉ ngơi nhiều điển là

Giờ Dần: phải thức dậy rồi chuẩn bị cho buổi thiết triều, chỉ được nghỉ ngơi có một chút rồi lại phải thức dậy để đến Nam thư phòng đọc sách.

Giờ Thìn: và đến tận giờ thìn thì mới được dùng bửa sáng chính, khi dùng bửa sáng xong thì phải đi phê duyệt tấu chương.

Giờ Mùi: làm việc đến khoảng 1 canh - 3 canh giờ xế chiều thì trong khoảng thời gian đó Hữu Trân sẽ được dùng bửa trưa, sau khi dùng cơm trưa xong, Hữu Trân chỉ được nghỉ trưa khoảng 1 tiếng mà thôi.

Giờ Thân: Khi Hữu Trân ngủ dậy thì sẽ bắt đầu đọc sách, luyện thư pháp, vẽ tranh, xem các trò giải trí, tìm Thái Hậu hoặc phi tử tâm sự, triệu tập các học giả nổi tiếng thảo luận học vấn.

Chỉ có vậy thôi à?

Đúng vậy, chỉ có như vậy, những hoạt động khác hoàn toàn không được phép.

Giờ Dậu: Thì bữa tối cũng sẽ như bữa sáng và trưa.

Chỉ khác là Hữu Trân sẽ được uống rượu nhưng lại uống dưới sự giám sát của thái giám, khi Lý Tử thấy cô uống tới trình độ nhất định thì sẽ nói: “Hoàng thượng dừng lại được rồi ạ” và ngay lúc đó sẽ không được phép uống nữa.

Nói thật thì chế độ ăn uống của hoàng đế có thể nói là "vô nhân đạo" nhất, ngoại trừ việc ăn chung với Thái Hậu, Hữu Trân hoàn toàn không được phép ăn chung với nàng hay phi tần.

Đương nhiên thì cũng có ngoại lệ, đó là khi hoàng đế đi tới cung của Hoàng hậu hay phi tần, nhưng tổ chế quy định: khi hoàng đế giá lâm, hoàng hậu phải quỳ ở cửa cung nghênh đón, sau khi Hoàng đế vào điện, Hoàng hậu phải thực hiện tam bái cửu khấu (Quỳ xuống ba lần, dập đầu chín lần), cho nên Hữu Trân đã lập tức xoá bỏ cái luật vớ vẫn này trong sách luật lệnh Trân Thiên Tông nhưng chỉ với một mình nàng còn những phi tần khác thì không, phải luôn tuân thủ luật lệnh.

Trên đây là một ngày sinh hoạt của Hữu Trân, mỗi một lời nói hành động đều cực kì công thức hoá.

Hữu Trân hầu như bị quản lý nghiêm khắc bởi tổ huấn.

Nhưng khi không ở hoàng cung mà tới lâm viên hoàng gia, Hữu Trân sẽ có tự do nhất định, không lâm triều cũng không sao, ăn cơm với hoàng hậu và phi tần cũng được, cho nên hoàng đế các triều nhà Đại An một khi có cơ hội sẽ lập tức rời cung, tỷ như Thanh Niên Tông hay tới hành cung Nhiệt Hà, Thiên Tông thì thường tới Viên Minh Hiên còn Trân Tông thì thường đi Di Hoà Viên hay cung của nàng Tuyến Trường Cung.

Nhưng cho dù là ở hành cung, mỗi ngày kiến khởi vẫn phải được diễn ra, công văn các nơi tấu lên thì cô cũng vẫn phải xem.

Quan trọng nhất chính là, nếu Hoàng đế rời cung quá lâu sẽ bị các đại thần khuyên về thôi.

- Hoàng thượng đã đến giờ nghỉ ngơi rồi ạ

- Đến thì làm sao chứ ?

- Hoàng thượng, người đã bỏ qua hết 10 lần lật thẻ rồi ạ

- Chứ ngươi muốn trẫm làm gì ngoài việc bỏ qua ?

- Nô tài biết người rất khó lòng để có thể làm việc này nhưng nô tài sợ các nương nương lại lời ra tiếp vào

- Trẫm sống trong hình hài này cũng rất khó khăn để đối mặt, chỉ vì ngai vàng này trẫm đành ngậm ngùi chấp nhận mọi thứ

- Hoàng thượng người đã chịu thiệt thòi rất lới rồi

- Thôi được rồi, hôm nay trẫm đến cung của hoàng hậu

- Dạ

Lý Tử nhìn hoàng thượng mà lắc đầu đau xót nhưng cũng cuối đầu xin phép cáo lui, Hữu Trân khi được trả lại không an yên tĩnh thì tay xoa xoa hai bên thái dương lắc đầu ngao ngán.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 20


Từ ngày đó, hậu cung cũng bắt đầu có tình hình không được ổn cho lắm, Hữu Trân thì giáo huấn nghiêm ngặt với những người khác nhưng lại luôn dịu dàng chỉ một mình nàng, nàng cũng đã dần quen với cảnh vật trong này, Hữu Trân và nàng tình cảm thì vẫn còn đó nhưng sao bây giờ lại ít gặp nhau đến lạ thường, còn có nhiều lẫn cải vả với nhau, đến cả một tuần không ai nói chuyện với ai, với cái tình hình này thì không phải là không được ổn mà phải gọi đúng là nó không còn ổn.

Vừa phải làm việc triều chính còn phải vừa lấn sáng giải quyết chuyện hậu cung.

Gia phi: Hoàng thượng

- Có chuyện gì sao ?

Gia phi: Uyển tần lại tiếp tục nói năng không có chừng mực, lúc nãy còn nói chuyện sỗi sàng với thần thiếp và hoàng hậu nương nương

- Trẫm phê duyệt tấu chương xong sẽ sử lý chuyện đó, nàng về cung nghỉ ngơi đi, sức khỏe nàng dạo này không tốt, lỡ như ra ngoài lại trúng phong hàn thì không hay

Gia phi: Thần thiếp đa tạ hoàng thượng đã quan tâm đến thần thiếp, thần thiếp xin phép cáo lui

Gia phi vừa rời đi một chút thì Tiểu Minh hớt hải chạy vào, trên tay còn cầm một lọ thuốc không rõ đó là thuốc gì nhưng có lẽ Tiểu Minh cảm thấy rất vui khi có được nó.

- Hoàng thượng

- Chuyện gì khiến ngươi chạy hớt hải vậy ?

- thái y Tế Thiếu Tự đã làm được loại thuốc có thể mang long thai rồi ạ

- Cái gì !!!???

Lý tử đang đứng bên cạnh giúp Hữu Trân sắp xếp tấu chương để mai buổi thiết triều sẽ đọc những tấu chương được phê duyệt, khi nghe Tiểu Minh nói thì bất ngờ, tay cũng làm rớt tấu chương xuống đất.

- Nô tài biết hoàng thượng nghe xong thì sẽ bất ngờ lắm nhưng nó sẽ giúp cho hoàng thượng sau này

- Trẫm phải lật thẻ sao ?

- Dạ phải, điều này không thể tránh khỏi thưa hoàng thượng

- Là trẫm phải cùng phi tần thị tẩm sao ?

- Dạ phải

Đây là điều Hữu Trân cô không muốn và càn không muốn nó tồn tại, nếu đây là loại thuốc để giúp mình thì Hữu Trân chỉ cần muốn giúp bản thân cùng nàng thôi, chứ không phải là để làm cũng những phi tần khác, việc lật thẻ đã khiến cho Hữu Trân mệt mỏi rồi bây giờ lại còn thêm chuyện này nữa thì Hữu Trân cô làm sao phải đối mặt đây, với cả Hữu Trân cô còn là nữ tử nữa chứ, chuyện này sẽ không hay, Hữu Trân không nói gì nữa, liền bỏ cả quy củ chạy đến Ninh Hiên cung.

- Mẫu hậu

- Hoàng đế, con làm sao vậy ?

- Các ngươi ra ngoài hết đi

Các cung nữ, thái giám cũng rời đi đồng thời cũng đóng cửa lại để cho hoàng thượng và thái hậu có không gian riêng tư để nói chuyện.

- Thái y Tế Thiếu Tự đã làm được thuốc có thể mang long thai, đó không phải là điều đơn giản, chỉ cần có sơ xuất, thân phận nữ tử của nhi thần sẽ bị bại lộ

- Chuyện này không thể không làm, hoàng đế tất nhiên phải có đích tử, hoàng tử, công chúa, đó là việc không trách khỏi

- Nhi thần khác với những hoàng đế đời trước

- Nếu thân phận nữ tử để những phi tần khác biết thì không hay, hay con cho hoàng hậu biết thân phận của con, điều đó cũng sẽ giảm đi một phần nào trong lòng hoàng đế

- Liệu chuyện này, Gia Ân sẽ chấp nhận chứ mẫu hậu ?

- Ai gia tin rằng Gia Ân sẽ đối mặt với chuyện đó và sẽ chấp nhận phu quân của mình đã chung sống bao lâu nay là nữ tử

- Trẫm sẽ nói chuyện này với hoàng hậu, mẫu hậu giúp trẫm lo chuyện này

- Ừm, hoàng đế về tìm hoàn cảnh nào nhất định để nói cho hoàng hậu biết đi, chuyện này ai gia sẽ thay hoàng đế sử lý

- Vậy, nhi thần xin phép cáo lui

Hữu Trân bây giờ tâm trạng lẫn lộn, không thể xác định, tâm trạng hiện tại không xác định được thì khi đứng trước nàng thì tâm trạng của mình còn như thế nào nữa.

Hữu Trân về đến Dưỡng Tâm Điện thì chẳng còn sức nào để có thể phê duyệt tấu chương được nữa, Hữu Trân cũng giao lại việc này cho Lý Tử, còn bản thân thì đi đến long sàn nghỉ ngơi, nói nghỉ ngơi thì cũng không phải cho lắm, nói đúng là suy nghĩ về việc nói thân phận của mình cho nàng biết, dù là chung sống với nhau cũng lâu rồi, có chuyện gì không được tốt Hữu Trân cô luôn kể cho nàng nghe, nàng thì vẫn dịu dàng lắng nghe rồi an ủi phu quân của mình nhưng nàng thì ngược lại, có chuyện gì nàng luôn để trong lòng không chịu nói ra vì sợ Hữu Trân cô lại suy nghĩ cho nàng mà không lo cho việc triều chính, Hữu Trân là phu quân thì cũng biết thê tử của mình như nào, cũng luôn đến bên cạnh ôm nàng vào lòng mà an ủi.

Hữu Trân còn biết rằng từ khi mình lên làm hoàng đế của Đại An, không còn quan tâm cho nàng nhiều như trước nữa, tình cảm thì Hữu Trân cô vẫn luôn dành cho nàng đó nhưng bây giờ Hữu Trân biết nó đã được chia lẻ đi hết rồi và Hữu Trân cô thừa biết rõ những lần cải vả đó điều là do những phi tần khác bàn tán nói ra nhưng vì sự tức giận đã lấn áp lý trí hết rồi, Hữu Trân đâu biết rằng sau cuộc cải vả đó nàng lại tuyệt vọng đến nhường nào, khi Hữu Trân thể hiện tình cảm dành cho nàng thì nàng cũng vơi đi sự tuyệt vọng đó mà luôn ở bên cô, nếu nói ra thì tội đồ bất kính nhưng giữ trong lòng thì chưa chắc đã quên đi, Hữu Trân còn biết rằng mình đã tệ bạc với nàng khi nạp thê thiếp vào cung.

Dù Hữu Trân cô có đối sử với nàng không tốt nhưng nàng lại là người làm Hữu Trân có thể đưa cả giang sơn này chỉ vì nàng, lịch sự viết về nàng thì chính tay Hữu Trân viết, không để cho Lý Tử đảm nhận việc này dù đó là việc của Lý Tử phải làm.

Lịch sử viết về nàng là Hữu Trân cô viết, tranh hội về nàng là Hữu Trân cô hoạ, văn thơ về nàng là Hữu Trân cô ra, thê tử là nàng là chính tay Hữu Trân cô chọn, phong hậu là nàng là Hữu Trân cô phong, thương nàng là cũng Hữu Trân cô thương và tệ với nàng thì cũng vẫn là Hữu Trân cô, mọi thứ liên quan đến nàng là luôn có An Hữu Trân này, vì chỉ có một cậu nói của Hữu Trân là đủ để hiểu " Gia Ân là báo vật 1000 năm chỉ có một " và thêm một câu thơ Hữu Trân dành riêng cho nàng: " Ba ngàn con sông ta chỉ cần một gáo nước.

Thiên hạ vạn người ta chỉ cần một người thương ".
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 21


Hữu Trân khi phê duyệt tấu chương xong thì đi thẳng đến cung Uyển tần, phía sau Hữu Trân còn có Lý Tử trên tay cầm một bộ y phục thứ dân, Tiểu Minh thì tay cầm sổ sách lịch sử viết về Uyển tần và cả bổng lộc của nàng ta.

Vừa bước vào cung là Hữu Trân đã gọi lớn cả họ lẫn tên của Uyển tần.

- UYỂN YÊN NINH

Nàng ta đang dùng một chút điềm tâm và tận hưởng cuộc sống đầu đủ khi bước vào hoàng cung thì nghe hoàng thượng gọi họ tên mình thì nàng ta cảm thấy có chuyện bất an xảy ra, liền đi lại gian phòng trước, lời chưa được nói ra thì Hữu Trân đã gián xuống một cái tát.

Uyển tần: Hoàng...hoàng thượng

- Trẫm đã bỏ qua cho nàng rất nhiều lần...nhưng có lẽ nàng không để tâm lời của trẫm nói thì phải ?

Uyển tần: Thần thiếp không dám thưa hoàng thượng, thần thiếp không dám

- Đừng nói một lời biện minh nào nữa, Tiểu Minh

- Có nô tài

- Đốt đi

- Nô tài tuân lệnh

Uyển tần bị hai bị vệ giữ chặt lại, nàng ta vùng vẫy muốn đi đến dập tắt ngọn lửa nhưng không thể nào được vì sổ sách lịch sử đã cháy rụi thành tro tàn hết rồi, điều Hữu Trân ra lệnh tiếp tục là kêu cung nữ thay bộ y phục thứ dân rồi tiếp đến là lôi nàng ta đến bờ hồ ở Ngự Hoa Viên, Lý Tử từ từ quăng xuống những đồng bổng lộc xuống hồ, Hữu Trân không muốn nhìn thấy thứ dơ bẩn trong mắt mình nên đã rời đi lúc nào.

Rời đi thì chỉ đến cung của nàng thôi chứ đâu có về cung của mình.

- Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng

- Nàng hãy đứng dậy đi

- Hoàng thượng đã xử lý chuyện của Uyển tần ?

- Phải, những thứ dơ bẩn không nên để lại trong cũng

- Hoàng thượng

- Trẫm đây

- Phác hoàng hyunh đã về hoàng cung, hyunh ấy mời hoàng thượng đến cung Chấn Phong của hyunh ấy dùng một chút rượu

- Hửm ?

Sao lại không đến cung của ta mà lại đến cung của nàng ?

- Hyunh ấy sợ làm phiền hoàng thượng làm việc triều chính nên không đến tận cung của người, dù gì hyunh ấy cũng biết hoàng thượng hay đến cung của thần thiếp

- Ra là vậy, trẫm đi uống rượu một chút, đến bửa trưa, trẫm sẽ đến ăn cùng nàng

- Dạ, hoàng thượng đi thong thả

- Khoan đã, nàng còn quên một chuyện

Chuyện mà Hữu Trân đang nhắc đến là hôn chào tạm biệt, đây là thói quen của Hữu Trân thường ngày, dù hai người có giận nhau thì Hữu Trân cô vẫn phải thực hiện thói quen này hàng ngày không bỏ sót ngày nào, khi xong thì Hữu Trân mới vui vẻ đi đến cung của Phác hoàng hyunh, tên cung của Phác Thành Huấn khác so với những cung của hoàng tử, công chúa vì là đứa con sinh ra khi Thiên Tông lên ngôi nên tiên đế mới đặc biệt ưu ái, bởi vậy nó mới có tên là Chấn Phong cũng.

Hữu Trân vừa bước một chân vào ngưỡng cửa cung thì đã thấy có hai hàng cung nữ cuối chào và tiếp theo là sự cuối chào của đại hoàng tử dành cho nhị hoàng thượng.

- Thân Hoàng Vương Phác Thành Huấn tham kiến hoàng thượng

- Miễn lễ

Hình ảnh người hyunh phải quỳ xuống để chào người đệ, nếu như ngày trước người đệ cuối chào người hyunh được xem là tình hyunh đệ thì bây giờ nó đã được thay thế, tình cảm hyunh đệ thì vẫn còn đó nhưng bây giờ là tình quần thần cung kính với hoàng đế, lúc trước đệ chỉ cuối người chào hyunh, bây giờ hyunh quỳ xuống cung kính chào đệ.

- Hoàng thượng cũng bận rộn với rất nhiều công việc nhỉ ?

- Trẫm dù bận thế nào cũng có lúc phải được nghỉ ngơi

- Thật vinh hạnh khi chúng ta lại gặp nhau và cùng uống rượu

- Nếu hoàng hyunh muốn gặp trẫm thì cứ đến Dưỡng Tâm Điện còn hoàng huynh không thấy trẫm ở đó thì cứ việc đến cung của hoàng hậu

- Thần biết hoàng thượng luôn bận rộn với việc triều chính nhưng lại luôn quan tâm đến hoàng hậu nương nương

- Trẫm vốn dĩ vẫn không thay đổi...chỉ vì lục cung mà trẫm mới thay đổi như vậy

- Hay chúng ta bỏ qua chuyện không hay đi, thần mời hoàng thượng một ly

- Được, hôm nay phải uống say

- Thần xin tuân lệnh

Việc phê duyệt tấu chương và những công việc khác Hữu Trân đã giao phó lại cho Lý Tử và Tiểu Minh còn Hữu Trân thì ôn lại chuyện cũ cùng Phác đại ca và cùng nhâm nhi từng ly rượu, thế vì cuội vui quá đà, nên Hữu đã quên mất chuyện cùng nàng dùng bửa, nàng vì lời hứa của Hữu Trân nên vẫn chờ.

Chờ đến tận giờ Tuất vẫn chưa thấy phu quân của mình đến, nàng bây giờ đã đâm ra giận dỗi Hữu Trân và bỏ cả quy củ dùng bửa trước, dùng bửa xong thì được cung nữ hầu hạ tắm rửa, thay y phục rồi lên phụng sàn đắp chăn lại ngủ, nói ngủ vậy thôi chứ nàng đã thút thít khóc, nàng cũng hiểu cho phu quân vì Hữu Trân cũng cần sự vui vẻ nhưng lời hứa thì cũng đừng quên như vậy chứ, đây là lần thứ hai Hữu Trân cô đã để nàng khóc một lần nữa.

Đến tới giờ Hợi thì vị hoàng đế này đi loạn choạng bước từ bước vào cung của nàng, bên cạnh thì Tiểu Minh và Lý Tử đỡ Hữu Trân từng bước, hai người sợ hoàng thượng ngã thì đầu hai người cũng chắc chắn sẽ rơi xuống.

- Hai...ức...người...ức...các ngươi...ức...đuổi các cung nữ hầu hạ...ức...hoàng hậu đi hết đi...ức...trẫm chỉ cần người gác cửa là đủ...ức...rồi

Một câu nói của Hữu Trân cũng không thể nào trôi trải thì cũng biết Hữu Trân đã uống rượu cùng Phác đại ca nhiều như nào rồi.

Lý Tử và Tiểu Minh cũng tuân lệnh rồi đuổi hết cung nữ hầu hạ hoàng hậu ra ngoài, chỉ để lại cho bốn người canh gác cửa.

Không gian đã trở nên yên lặng, một người gác đã đi lại đỡ Hữu Trân rồi mở cửa cho Hữu Trân đi vào, tiểu hoàng đế từng bước không vững đi vào trong.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 22


Hữu Trân lờ mờ đi đến phụng sàn của nàng, cởi long bào ra rồi leo lên ôm nàng vào lòng, nàng thì bất ngờ vì cái ôm của người nào đó, nàng cứ tưởng là thích khách nên đã đẩy ngã Hữu Trân xuống phụng sàn, Hữu Trân vì hành động bất ngờ của nàng, chưa kịp phòng thủ thì đã bị ngã xuống đất.

- Aaaa...ya...đau quá

Nàng nghe được giọng nói quen thuộc thì vội vàng bước xuống phụng sàn rồi đỡ lấy Hữu Trân đứng dậy.

- Hoàng thượng, người có sao không ?

- Trẫm không sao.

Vì cú ngã đó cũng khiến cho Hữu Trân tỉnh rượu được một chút.

- Thần thiếp mạo phạm đã làm đau hoàng thượng

- Không sao, trẫm không quan tâm đâu.

Gia Ân

Tự nhiên lúc này Hữu Trân gọi tên nàng, làm nàng cũng có cảm giác hơi sợ một chút nhưng cũng bình tĩnh đáp lại.

- Có thần thiếp

- Trẫm xin lỗi, đã đêt nàng đợi trẫm tới giờ này, đừng giận trẫm, là trẫm sai, không giữ lời hữa với nàng

Nàng nhớ lại lúc nãy thì bỏ mặt Hữu Trân ở đó rồi đi lại phụng sàn đắp chăn lại, xoay người vào trong, Hữu Trân thấy hành động của nàng như vậy thì cũng biết hoàng hậu của mình đã giận mình rồi, Hữu Trân nên cũng đi lại an ủi nàng.

- Trẫm xin lỗi, trẫm để nàng phải chờ lâu như vậy rồi, đừng giận trẫm, không có nàng quan tâm, trẫm cảm thấy không thoải mái chút nào

Nàng vì lời ngon tiếng ngọt của Hữu Trân cô nên cũng đã tha thứ cho tiểu hoàng đế, xoay người lại nằm trong lòng Hữu Trân, Hữu Trân được sự tha thứ của nàng thì cũng vui vẻ ôm nàng vào lòng nhưng chưa chìm vào giấc ngủ thì câu nói của Hữu Trân làm nàng bất ngờ.

- Ái phi, ta muốn có đích tử

- Hoàng thượng, người biết mình đang nói gì không ?

- Trẫm biết, trẫm còn biết nàng có một nổi ám ảnh về việc con cùa mình bị người khác hãm hại nhưng trẫm cũng có nổi ám ảnh là cùng người khác làm chuyện không hay đó

Nàng nằm trong lòng Hữu Trân suy nghĩ một lúc thì cũng đáp lại câu nói của Hữu Trân.

- Nếu đó là điều chàng muốn

Hữu Trân dù nghe được sự đồng ý của nàng nhưng cô vẫn cứ sợ về thân phận của mình, dù có nhưng ngày hôm nay Hữu Trân cũng phải lấy hết dũng cảm của mình để nói với nàng.

- Gia Ân, trẫm có chuyện này muốn nói với nàng

- Chuyện gì sao ?

- Nhưng mà...nàng nghe xong đừng ghét bỏ trẫm, có được không ?

Câu nói của Hữu Trân làm nàng không hiểu nhưng vì Hữu Trân nên nàng đã đồng ý, Hữu Trân thở ra một hơi dài rồi nhìn vào mắt nàng rồi nói.

- Trẫm là phu quân của nàng, là người chung chăn gối với nàng bao năm nay nhưng...trẫm...trẫm là nữ.

..nữ tử, vì sự sắp xếp thừa kế đại thống nên trẫm phải sống trong hình hài của một nam nhân và Nguyên Anh, Trí Viễn cũng là nữ tử

Nàng nghe những lời Hữu Trân vừa nói ra thì như xét đánh ngang tai, nàng nhìn Hữu Trân, nàng không nghĩ người phu nhân mà mình luôn một lòng thương bao năm nay lại là nữ tử, kể cả hai người huynh đệ của Hữu Trân cũng là nữ tử trong hình hài của một nam nhân, nước mắt nàng lại rơi một lần nữa, Hữu Trân cũng biết rằng nàng không chịu nổi cú sốc này nên đã gỡ bàn tay đang nắm chặt tay nàng, rồi bước xuống phụng sàn, mặc áo long bào, Hữu Trân định rời đi thì bị nàng nắm vạc tay áo kéo lại, nàng kéo cô xoay lại đối mặt với mình rồi nàng không ngừng ngại trao cho cô nụ hôn.

Hữu Trân bất ngờ trước nàng, cô cứ nghĩ nàng sẽ ghét bỏ cô nên Hữu Trân định rời đi nhưng bản thân không ngờ nàng lại làm hành động này, Hữu Trân cũng không đẩy nàng, cũng không ôm nàng vào lòng, Hữu Trân cô muốn để nàng làm gì thì làm vì người sai là mình nên Hữu Trân cô không có tư cách gì để từ chối hay đáp lại cả.

Nàng rời nụ hôn rồi vòng tay qua ôm lấy cổ của Hữu Trân rồi nói.

- Thần thiếp không ghét Hữu Trân, vì thần thiếp không thể làm được, thần thiếp đã đem lòng thương người rồi và cũng không thể rời bỏ Hữu Trân được

- Nàng tha thứ cho ta sao ?

- Hữu Trân không có lỗi thì sao phải tha thứ, chỉ vì ngai vàng mà Hữu Trân mới làm vậy

- Đa tạ nàng đã hiểu cho ta

- Thần thiếp đống ý mang long thai của hoàng thượng...nhưng mà nữ tử với nhau thì làm sao mang long thai ?

- Tế thái y đã làm ra thuốc có thể làm nàng mang long thai

Hữu Trân lấy trong túi ra một lo thuốc đưa cho nàng, nàng mở nắp ra thì trong đó có vài viên thuốc đỏ đỏ, Hữu Trân không nói gì liền cho đó vào miệng rồi hôn lên môi nàng chuyền viên thuốc đó qua miệng nàng, nàng chẳng làm gì được ngoài nuốt trọn mọi thứ, hai bóng người bám sát vào đến phụng sàn, Hữu Trân tiếp tục cởi bỏ long bào mình quăng xuống rất, tiếp đến là y phục của nàng, nhìn thân thể nàng xinh đẹp như vậy Hữu Trân cô không kìm long lên tiếng khen ngợi.

- Ái phi, nàng thật xinh đẹp, nàng như vậy, trẫm không sủng ái dến tận trời thì cũng là một tội lấn

Là chuyện trọng đại, liên quan đến cả Đại An nên Hữu Trân cũng phải trả giá một chút máu của mình, Cô cắn mạnh lấy hai đầu ngón tay rồi chậm rãi đưa vào bên trong thân thể nàng.

- H...Hữu...ân...Trân.

Nàng mím môi cảm nhận động tác của cô lần này không giống như thường ngày.

Nói thật thì tối nào, Hữu Trân cũng ở cung của nàng, không chịu về cung của mình, chủ yếu là cùng nàng để giao hoà.

Cô cắn răng, chậm rãi chậm rãi đẩy mạnh vào một chút thì cao trào rốt cuộc cũng đã tới, nàng cảm thấy trong bụng có một dòng nước ấm, chậm rãi ngưng tụ, dần dần bị lạc ở trong tình ý của Hữu Trân.

Hai thân thể xích loả cùng quấn lấy, Hữu Trân hôn lên môi nàng đỏ mỏng, Hữu Trân nằm xuống bên cạnh rồi ôm nàng vào lòng, tay xoa xoa bụng nàng, rằng nơi đây sẽ thật sự có một đứa nhỏ của chúng ta đây.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 23


Sáng ngày hôm sau, cô thức dậy nhìn sang bên cạnh có một nữ nhân vẫn còn đang ngủ say nồng, trên người còn có những dấu chi chích màu hồng nhạt, cũng đủ biết hôm qua Tuyết Trường cung đã có chuyện gì xảy ra.

Cô nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay của nàng đang còn ôm lấy mình, cô đi xuống phụng sàn mặc lại y phục còn rơi rớt ở dưới đất, tầm một lác sau thì Lý Tử cùng cung nữ mở cửa bước vào, cô ra hiệu giữ im lặng, để cung nữ chuẩn bị nước ấm cho mình rồi đi tắm, Lý Tử thì chuẩn bị triều phục cho cô.

Cô sau khi tắm xong thì Lý Tử giúp cô mặc triều phục để chuẩn cho buổi thiết triều.

- Lý Tử

- Có nô tài

- Ngươi gọi có cung dọn dẹp cung của hoàng hậu lại một chút rồi chuẩn bị nước ấm, trẫm khi thiết triều xong sẽ đến giúp hoàng hậu

- Dạ, nô tài tuân lệnh

Cô sau khi chuẩn bị xong thì được dùng một ít điểm tâm rồi cũng đi đến Điện Thái Hòa để bắt đầu một buổi thiết triều, buổi thiết triều diễn ra rất suôn sẻ, lúc này cô vừa đến cung nàng thì nàng cũng vừa thức giấc.

- Ái phi, nàng còn đau không ?

- Còn...chỉ là một chút thôi

- Để trẫm giúp nàng

Cô bế nàng trên tay đi vào phòng tắm, nàng thì ngâm mình trong làng nước ấm còn cô thì vừa uống trà vừa nhìn mỹ nhân, nói cô là một hoàng đế càn rỡ thì cũng đúng không sai đâu vì những đời hoàng đế trị ví trước, chưa ai dám làm chuyện tài trời như này ngoài Trân Tông ra, vừa có thể ngồi ung dung thưởng trà vừa có thể thưởng thức sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Nàng ngâm mình được một lúc thì từ từ mở mắt ra, thấy cô ngồi bên cạnh, đang thưởng trà và luôn nhìn mình thì nàng bổng chốc ngại ngùng.

- Sao hoàng thượng lúc nào cũng muốn nhìn thần thiếp thế ?

- Mỹ nhân sắc nước ngút trời, bỏ qua thì rất tiếc

Cô nói xong thì đặt ly trà xuống, rồi đi đến bế nàng từ bồn tắm ra đặt nàng ngồi lên đùi mình, dùng khăn lau khô lại cho nàng, dù long bào của cô bị ướt rất nhiều nhưng cô chẳng quan tâm, thứ cô luôn luôn để tâm là chỉ có nàng, bứt chợt có một cung nữ bước vào và nhìn thấy cảnh này thì ngại ngùng quay người lại, cung nữ đó nhìn thấy rõ đôi chân trắng và thon gọn của nàng thì cũng biết hoàng hậu nương nương không có mặc y phục và còn thấy hoàng thượng đính thân làm chuyện này nữa, ôi thôi, coi như đời này cung nữ sẽ không thấy được mặt trời nào nữa rồi nhưng cung nữ này biết giữ lời nói thận trọng nên cũng rời đi trong im lặng và không hó hé một tiếng nói gì về chuyện vừa thấy cho những cung nữ, thái giám khác nghe.

- Hôm nay nàng không cần làm gì cả, có việc gì thì cứ gọi cung nữ

- Thần thiếp đã biết rồi

- Có việc gì khó, cứ kêu người đến gọi trẫm, trẫm luôn ở Dưỡng Tâm Điện

- Dạ

Cô giúp nàng mặc y phục chỉnh tề, rồi cũng về Dưỡng Tâm Điện phê duyệt tấu chương, Hiền Thư và Tỉnh Liên cũng đến cung của nàng chơi một lác, còn hai nữ tử ôn thần kia và Phác đại ca, đến Dưỡng Tâm Điện của cô mà chơi đùa, hoàng cung dù có bận rộn cách mấy thì luôn có một chút tiếng cười tràng đầy vui vẻ.

- Lý Tử

- Dạ, có nô tài

- Ngươi lấy một con dao và một bình thuốc rổng đến đây

- Dạ ?

Ngay bây giờ luôn sao hoàng thượng ?

- Phải, đem đến đây cho trẫm

Cô ra lệnh cho Lý Tử lấy cho một con dao và một bình thuốc rổng, cô có bí mật trong đầu hết rồi, cô muốn dùng lọ thuốc của Tế thái y và dùng dao cắt tay để cho máu của mình vào trong lọ thuốc rổng, mọi thao tác của cô làm cho đến khi xong hết thì làm cho Lý Tử muốn ngã quỵ tại chỗ vì sợ cô tình huống gì không hay xảy ra.

- Tiểu Minh

- D...dạ có nô tài

Tiểu Minh đang ngủ gục bên long ỷ của cô thì nghe tiếng cô gọi liền bật ngồi dậy ngay, dù là rất buồn ngủ nhưng khi nghe lệnh gọi của cô là luôn luôn hoàn thành nhiệm vụ.

- Ngươi đi gọi Tế thái y đến đây cho trẫm, xong việc, trẫm cho ngươi ngủ thoải mái

- Nô tài xin tuân lệnh.

Tiểu Minh chạy một mạch đến cung của Tế thái y.

- Hạ thần tham kiến hoàng thượng

- Miễn lễ

- Không biết có việc gì, hoàng thượng lại gọi hạ thần đến đây gắp vậy ạ ?

- Có cách nào ngoài việc thị tẩm không ?

- Dạ thưa hoàng thượng là có ạ

Cô khi nghe được câu trả lời ưng ý thì vui trong lòng, cô không muốn làm chuyện này vì cô không muốn nàng phải chịu ủy khuất trong lòng.

- Cách gì ?

- Dạ người cứ dùng cách làm nhiễn nó rồi pha với máu của hoàng thượng là có thể được rồi

- Tốt, trẫm trọng thưởng ngươi

- Hạ thần xin đa tạ hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế

- Ngươi về cung đi, ngày mai buổi thiết triều, đến gặp trẫm

- Hạ thần xin tuân lệnh, hạ thần xin cáo lui

Cô khi xong việc, liền đến cung của hoàng hậu, cô bước vào cung thấy nàng đang viết thư pháp, cô đi đến cầm lấy tay nàng viết tên của nàng trên một tờ giấy khác.

- Hoàng thượng, người mới đến

- Nàng đã dùng gì chưa ?

- Thần thiếp chưa, thần thiếp biết một lác hoàng thượng sẽ đến nên đợi hoàng thượng cùng dùng bửa

- Cùng trẫm đi dạo Ngự Đông Viên một lác rồi dùng bửa ?

- Dạ được

Cô nắm tay nàng cùng đi đến Ngự Đông Viên, Ngự Đông Viên là khu rừng phía đông cô đã kêu người trồng hoa cho nàng.

Đến nơi thì cô cởi áo choàng ra khoác lên người nàng vì sợ nàng sẽ lạnh, rồi ôm nàng từ phía sau, đây là cảm giác hạnh phúc mà cô và nàng đều muốn nhất, nơi yên bình không một bóng người và chỉ có hai ta.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 24


Hữu Trân khi dùng bửa cùng nàng xong thì cũng đến Nam Thư Phòng để đọc sách, trong lúc đó thì Hữu Trân ra lệnh cho Lý Tử và Tiểu Minh làm cho mỗi phi tần một lọ thuốc long thai, chắn chắn sau này Hữu Trân cô cũng phần phải trả giá bằng máu của mình hằng ngay cho đến khi họ mang long thai.

- Khởi bẩm hoàng thượng, nô tài đã làm xong rồi ạ

- Ừm, tốt, nhiệm vụ của ngươi và Tiểu Minh chỉ cần tối đem thuốc đến cho họ và đánh ngất họ khi uống xong là hoàn thành

- Nô tài mong là có thể

- Hoàng thượng cứ mỗi ngày điều dùng máu của người để làm thuốc, nô tài e là long thể của người sẽ không tốt

- Chuyện đã như vậy, không thể thay đổi

- Nô tài hiểu rõ ạ

- Tối nay trẫm sẽ đến cung của hoàng quý phi

- Dạ, nô tài tuân lệnh

Hữu Trân hôm nay không đến cung của nàng, tối hôm nay cô sẽ đến cung của Nhã hoàng quý phi để thử thuốc, dù đây là hành động có phần quá đáng nhưng với tình cảnh như này đành phải chấp nhận, cung nữ hầu hạ bên cạnh nàng cũng nghe được tin này nên đã chạy về nói với nàng, đây là việc hoàng thượng bàn với người quần thần bên cạnh, nghe lén là một đội đồ bất kính lớn, có thể đem ra xử tử nhưng vì đây là hạnh phúc của hoàng thượng và hoàng hậu nương nương nên cung nữ mới mạo phạt làm chuyện tài trời này.

- Nô tì thỉnh an hoàng hậu nương nương

- Ngươi đứng dậy đi

- Nô tì có một chuyện muốn nói với nương nương

- Chuyện gì ?

Ngươi nói đi

Được phép của nàng nên cung nữ đó mới ghé vào tai nàng để nói chuyện đó, khi nói xong thì cung nữ của biết lỗi mình mà xin lỗi ríu rít, nàng nhẹ nhàng gật đầu rồi lảm đạm mỉm cười mà không nói lời nào, nàng cũng biết ngày này sẽ đến thôi nhưng nàng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Nàng nhàn nhã thưởng trà rồi lại nhìn cảnh quan bên ngoài khung cửa sổ, theo suy nghĩ của người khác thì nghĩ nàng ở trong cung rất sung sướng, được hoàng thượng sủng ái, được làm mẫu nghi thiên hạ, chỉ cần mỗi ngày nhàn nhã thưởng thức tác ra cùng với một chút điểm tâm còn được người hầu kẻ hạ, lại còn được làm hoàng hậu của đất nước quá là sung sướng rồi...nhưng họ đâu có những suy nghĩ khác rằng nàng ở trong cung này chẳng khác gì một chú chim nhỏ xinh đẹp lại bị giam cầm trong cái lòng bởi hai chữ "Hoàng Cung" và cho đến khi chết cũng phải chôn chung một huyệt với hoàng đế, họ làm gì biết cái cảm giác lúc sáng phi tần của hoàng thượng thỉnh an mình mà nghe họ nói ẩn ý về chuyện mình và hoàng thượng tối hôm qua thì hỏi họ có chịu được cái cảnh đó không ?

Cái cảnh người thương bên ngoài khác mà mình chẳng làm được gì ngoại trừ chỉ biết im lặng và nghe lệnh, còn cùng người thương cùng họ có con nữa chứ, thử hỏi họ có đau không ?

Hãy để nàng nói cho họ nghe cái cảm giác đó đau lắm, rất đau như là cách hoàng đế xử tử hạ quần thần chu di cửu tộc vậy đó.

Nàng đang ngắm nhìn vẻ đẹp ở bên ngoài cửa sổ thì đã nghe tiếng của chiếc đuôi luôn lẽo đẽo gọi tên mình rồi.

- Gia Ân...Gia Ân

- Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng

- Nô tì xin tham kiến hoàng thượng

- Miễn lễ, Thụy Lan

- Dạ có nô tì

- Ngươi đến phòng bếp đem lên cho hoàng hậu một chút điểm tâm

- Dạ, nô tì tuân lệnh

Hữu Trân đi đến kéo ghế cho nàng ngồi xuống rồi khôm người trước mặt nàng để còn trò chuyện, Tiểu Minh định chạy lại đỡ tay hoàng thượng đứng lên để mình chạy đi lấy ghế nhưng Hữu Trân đã phớt tay để Tiểu Minh rời đi, Tiểu Minh cũng hiểu ý liền rời đi.

- Nàng đang đau lòng ?

- Hoàng thượng, người đang nói gì vậy ?

Thần thiếp không hiểu ?

- Đừng nói dối, có phải nàng đang rất đau, đúng không ?

- Thần thiếp chỉ buồn một chút rồi thôi, đau lòng thì làm gì được chứ

- Nàng nói như vậy, làm trẫm cũng đau lắm, trẫm biết nàng chịu nhiều ủy khuất nhưng lại không nói ra, luôn cất giữ trong lòng

Gia Ân thở dài rồi quay sang nhìn Hữu Trân, nhìn vị phu quân đã bên cạnh mình bao năm nay, dù Hữu Trân là nữ tử hay nam tử hán muốn rời đi thì nàng cũng không thể vì nàng đã thương vị tướng công này mất rồi, nàng đưa tay lên xoa xoa má của Hữu Trân rồi nói.

- ¹Nhược quân vi nhỉ tặng ngọc trâm, ngã nguyện vi quân quán trường phát

- ²Ngã nguyệt đề bút hoạ tận thiên hạ, hứa dĩ nhất thế phồn hoa

Hai người đối đáp cổ mỹ từ, một người vì chàng mà luôn nguyện vì chàng, một người nâng cả thiên hạ lòng vẫn mãi chỉ tương tư một người.

Hai người tâm ý tương thông nhưng trong lòng lại không tương thông, Gia Ân như ánh văn trên núi có cây, cây có cành, trong lòng có người, trong lòng có ủy khuất, mà người có hay...còn Hữu Trân thì là ánh văn tình này tựa gió tuyết vô thường, kẽ động một cái đã lại thương nhưng khi hai người đã thành tân lang tân nương thì nó cho ra biết thế nào là ³Thập chỉ liên tâm, thập chỉ tương khấu, tâm tâm tương ấn.

------------------------

Giải thích hai câu cổ mỹ từ và một câu thơ

Hán Việt:

1.

Nếu chàng vì ta mà tặng trâm ngọc, ta nguyện vì chàng mà vấn mái tóc ngọc

2.

Ta nguyện nâng bút hoạ cả thiên hạ, hứa với người cả một đời phồn hoa

3.

Mười ngón liền tâm, mười ngòn lồng vào nhau nắm chặt, tâm đầu ý hợp
 
Back
Top Bottom