Cập nhật mới

Khác [Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
370652979-256-k918819.jpg

[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Tác giả: Wonseo_0704
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

trẫm là vua đứng đầu của một nước, là bật cửu ngũ chí tôn, là chân mệnh thiên tử.

Lệnh vua như lệnh trời ban xuống nhưng lệnh của trẫm lại thua trước lệ của nàng



naoirei​
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Văn Án


- Hôm nay nàng điên cuồng dám cải lại lệnh trẫm, từ khi nào một Gia Ân trẫm luôn sủng ái và cũng là một mẫu nghi thiên hạ dịu dàng, ngoan hiền bây giờ lại cải lệnh của trẫm, Chi bằng trẫm phế nàng

Những lời nói đó đã thốt ra làm cho nàng đau lòng đến tột cùng,nàng ngước nhìn Hữu Trân với nước mắt đã rơi từ lúc nào,là vị hoàng đế của đất nước Đại An và cũng là phu quân mà nàng luôn yêu.

Nàng đã từ từ đứng lên sau cú tát của Hữu Trân và lên tiếng

- Được, người phế, người phế đi.Thần thiếp làm chức vị hoàng hậu này cũng đã cảm thấy chán ghét, mệt mỏi rồi

Gia Ân cầm lấy con dao trên bàn và từ từ tháo trâm cài tóc, lấy một nhóm tóc rối cắt đi, nàng bỏ con dao xuống rồi cầm trên tay nhóm tóc đó.Điều này là Hữu Trân rất bất ngờ, liền hỏi.

- N...nàng!

đang làm cái gì vậy hả ?

- Chúng ta đã từ kết tóc làm phu thê, hôm nay thần thiếp cắt tóc để tế.

Cắt đi duyên phận giữ Hữu Trân và Gia Ân

Nàng buôn tay thả chùm tóc xuống và bỏ đi, không một lời từ biệt, Hữu Trân cuối người xuống cầm lấy nhóm tóc và nhìn theo hình bóng nàng đang dần rời đi xa khỏi tầm mắt.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 1


Có hai thân ảnh nhỏ nhắn cùng với đôi chân nhỏ loắt choắt đang đi đến Ninh Hiên cung, cảnh quan xung quanh cung rất đẹp nhưng không biết sau này thì có mấy tốt đẹp hay không.

" Nhi thần tham kiến mẫu hậu "

" Nhi thần tham kiến mẫu hậu "

" Hữu Trân, Nguyên Anh lại đây "

Hữu Trân và nàng ấy chạy đến bên mẫu hậu, ngã nhào vào thân tử y diễm lệ.

An Hữu Trân và Trương Nguyên Anh ngước nhìn lên mẫu hậu rồi tươi cười trong rất dễ thương nhưng trái lại hành động dễ thương đó thì trên mặt Đoan Chiêu Nguyệt chẳng biểu lộ cảm xúc nào, chỉ đưa bàn tay mịn màng lên đỉnh đầu hai người rồi nhẹ nhàng vuốt ve.

" Hữu Trân, con phải ghi nhớ rõ những gì mà mẫu hậu đã nói " liền cuối người dùng hai tay giữ lấy bả vai cô.

" Mẫu hậu sẽ tìm mọi cách để tên của con được hoàng thượng nhắc trong di chiếu, ta sẽ bằng mọi giá để tương lai của con được có thể chọn và kế thừa đại thống, đó chính là trách nhiệm rất lớn con phải gánh vác, còn Nguyên Anh thì ta sẽ làm con chỉ cần có tên trong di chiếu không cần kế thừa chỉ có tên con là được, hai đứa con phải nhớ rõ mình không phải nữ tử mà chính là nam nhân, phải sống trong hình hài của một nam nhân, phải nhớ điều này và mãi mãi không bao giờ được phép quên "

Dù là một đứa trẻ bình thường nghe những lời nghiêm khắc đó cũng cảm thấy sợ hãi nhưng trái lại thì cả hai vẫn bình tĩnh và từ tốn đáp lại.

" Nhi thần đã hiểu, nhi thần sẽ ghi nhớ lời dạy này của mẫu hậu "

" Nhi thần cũng đã hiểu rồi "

Hai người họ cứ nghĩ chỉ cần nói đã hiểu là được rồi không cần phải dài dòng làm gì nhưng họ đâu biết rằng dù chỉ là một đứa trẻ bình thường nhưng một khi sinh ra trong hoàng cung thì trách nhiệm rất quan trọng.

Những lời nói đó đã ghi khắc sâu trong lòng của hai đứa trẻ ngây thơ ấy

" Được rồi, Trân nhi và Anh nhi rất ngoan.

Người đâu đưa nhị hoàng tử và tam hoàng tử hồi cung "

Năm Thiên Tông cũng tứ là hoàng đế An Thiên Trương đang trị vị ngày mười một tháng hai năm một nghìn bảy trăm hai mươi hai.

Hoàng cung đang tất bật chuẩn bị ngày nạp thê cho các hoàng tử, buổi nạp thê hôm nay cũng không phải dạng tầm thường, đều là tiểu thư con nhà quyền quý, chức vị cao, nói sơ qua thì có: tiểu thư của phủ Kim, Kim Gia Ân con gái của thừa tướng Kim Hoắc Tuấn, tiểu thư của phủ Lý, Lý Hiền Thư con gái của thừa tướng Lý Quang Thiều, tiểu thư của phủ Trực, Trực Tỉnh Liên con gái của Trực Đại Nhân Trực Tỉnh Thành, tiểu thư của phủ Điền, Điền Lan Hương con gái của Điền Đại Nhân Điền Lan Thủ còn rất nhiều nữ nhân khác cũng xuất thân từ quyền quý.

Khi hoạt động ngoài đó rất bộn rộn thì Hữu Trân vẫn thản nhiên nằm đọc sách và ăn điểm tâm, mọi chuyện rất yên tĩnh khi cô nghe tiếng của Nguyên Anh đi vào

" Muội cũng nhàn nhạt đến đây sao, không chuẩn bị cho buổi nạp thê sao ?

"

" Muội không hứng thú với những chuyện đó đâu ạ vì trong các nữ nhân đến đây thì muội đã chọn thê tử của muội từ lâu rồi "

" Là cô nương tên Lý Hiền Thư con gái của Lý thừa tướng có phải không ?

"

" Phải, dù sao thì nàng ấy đã được mẫu hậu ưng ý từ lúc nàng ấy vào cung rồi ạ "

" Lỡ đại a ca chọn nàng ấy thì sao ?

"

Đại a ca mà cô nói ở đây chính là Phác Thành Huấn vị hoàng tử đầu tiên khi hoàng đế Thiên Tông lên ngôi, việc được hoàng đế sủng ái như vậy thì cũng không xa lại gì với mọi người

" Không thể nào đâu, mẫu hậu sẽ ngăn câm chuyện này, Lý Hiền Thư là phải của Trương Nguyên Anh muội.

Mà tỷ đã chọn được ai trong các nữ nhân đó chưa ?

"

" Vẫn chưa, nhưng cũng không cần nóng vội, cứ để đại a ca chọn xong đi, đến chúng ta cũng không muộn " Hữu Trân vừa nói xong thì nô tì chạy vào hớt hải vào cung.

" Nhị a ca, nhị a ca, Đại hoàng tử đã chọn xong rồi ạ "

" Đại a ca đã chọn vị tiểu thư nào ?

" Nô tì chưa kịp trả câu hỏi của Hữu Trân thì Nguyên Anh đã chen vào, đứng ra hỏi tiếp.

" Đại a ca có chọn Hiền Thư của ta không ?

"

" Dạ không ạ, Đại hoàng tử đã chọn tiểu thư của phủ Điền "

Nghe nô tì nói vậy thì Nguyên Anh cũng nhẹ đi phần nào, thầm cảm ơn trời vì không để cho tên Đại a ca chọn nàng ấy, vì cả hai là thanh mai trúc mã của nhau, lúc trước Nguyên Anh xuất cung đi dạo chơi thì gặp được Hiền Thư, từ cái gặp gỡ đầu tiên đó Nguyên Anh đã đem lòng thương người ta rồi cũng tính đến chuyện nói với mẫu hậu cho nàng ấy vào cung làm thê tử của mình, nếu mà tên Phác Thành Huấn đó mà chọn Hiền Thư thì mình sẽ một sống một còn với Đại a ca vì Lý Hiền Thư là của An Nguyên Anh ta rồi, không ai có thể cướp nàng ấy từ tay ta.

" Nhị a ca, tam a ca chúng ta đi đến Thọ Trường Viên, đã quá canh giờ rồi ạ "

" Ừm, chúng ta đi "

Cả hai từ cung Vinh Thành của Hữu Trân đến Thọ Trường Viên cũng không xa là bao, cả hai vừa đi vừa nói chuyện luyên thuyên về những nữ nhân ở đó, khi nói đến Kim Gia Ân thì cũng tò mò nữ nhân ấy có nét đẹp khuynh nước khyunh thành như thế nào mà Nguyên Anh lại khen như vậy, cứ vừa đi vừa suy nghĩ thì cũng đã đến Thọ Trường Viên.

" Nhi thần tham kiến mẫu hậu "

" Nhi thần tham kiến mẫu hậu "

" Đã đến đủ hết rồi thì hai con chọn đi, chọn người nào hợp với mình để chung sống lâu dài "

Hai người đi xem từng nữ nhân, vốn dĩ Nguyên Anh đã chọn thê tử của mình ngay từ đầu rồi, chỉ là xem qua cho có mà thôi.

Trái lại thì Hữu Trân vẫn chưa chọn được ai vừa ý nhưng khi đứng Kim Gia Ân thì Hữu Trân không thể quan tâm những nữ nhân khác, Hữu Trân có cảm giác người này có thể trở thành một mẫu nghi thiên nhiên hạ mà mọi người hằng mong ước.

" Nhi thần chọn Hiền Thư thưa mẫu hậu "

" Còn Hữu Trân, con chọn ai ?

Hay là trong các nữ nhân này không ai vừa ý của con "

" Thưa mẫu hậu nhi thần có một câu hỏi muốn hỏi người "

" Cứ hỏi "

" Nếu sau lưng một hoàng đế anh minh, chính trực thì cần một hoàng hậu như nào ạ ?

"

Câu hỏi này của Hữu Trân làm Đoan Chiêu Nguyệt rất bất ngờ, mình vẫn đang âm mưu giúp Hữu Trân có tên trong di chiếu còn Trân nhi bây giờ thì đã tính chọn thê tử của mình sau này sẽ làm hoàng hậu, đúng là Hữu Trân của ta, con rất thông minh, rất giỏi.

Đoan Chiêu Nguyệt nở một nụ cười đầy hài lòng nhìn Hữu Trân.

" Cần một hoàng hậu dịu dàng, ngoan hiền, quản lý lục cung tốt, ổn định cho hoàng thượng chuyên tâm sử lý việc triều chính "

" Có lẽ vị tiểu thư Kim Gia Ân này đáp ứng được toàn bộ yêu cầu của nhi thần " nói xong thì quay sang nhìn nàng, nàng cũng ngước nhìn Nhị hoàng tử này, bốn mắt nhìn nhau nhưng chỉ có một trái tim của nàng là đập liên hồi còn của Hữu Trân thì chỉ là gió thoáng qua tai.

Buổi nạp thê cho các hoàng tử cũng đã xong, có kết thúc bằng một buổi yến tiệc ở Ngự Hoa Viên rất linh đình.

Chuyện không có gì sảy ra khi luôn có một ánh mắt thầm lặng luôn quan sát nàng từ xa.

" Ta chắc chắn nàng sẽ trở thành một thê tử, một vị hoàng hậu tốt "
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 2


Hôm qua là ngày bộn rộn của hoàng cung, hôm nay cũng không yên tĩnh là bao vì các thê tử của hoàng tử phải thức dậy sớm để thỉnh an Thái Hậu.

Mới ngày đâu vào cung nên nàng còn rất nhiều bỡ ngỡ, không biết trong cung có những quy củ nhưng thế nào.

Đang suy nghĩ thì có một tiếng nói vang lên.

" Nàng đang lo lắng chuyện gì sao ?

"

Nàng vừa thất tỉnh lại xoay lại thì thấy Hữu Trân đang thay một bộ y phục khác, nàng thấy vậy thì cũng đến bên cạnh Hữu Trân giúp phu quân chỉnh đốn lại y phục.

" Thần thiếp không có chuyện gì để lo lắng cả "

" Ha, nàng không thể nói dối ta được đâu, dù gì nàng cũng là thê tử của ta, ta là phu quân của nàng cũng phải có trách nhiệm lo lắng cho thê tử chứ "

" Thần thiếp mới vào cung không biết quy củ hoàng cung như thế nào, sợ phật lòng mẫu hậu và phụ hoàng "

" Nàng lo lắng chuyện đó làm gì, ta không để nàng như vậy đâu " nói xong thì đi vào thư phòng lấy một cuốn sách ra rồi đi lại đưa cho nàng.

" Đây là sách Thiên Tông luật, nàng không cần học hết cuốn này, chỉ cần nhớ những điều quan trọng là được, có chuyện gì khó khăn thì nói với ta "

" Thần thiếp đa tạ chàng "

" Hôm nay ta sẽ về trễ do phải đi gặp phụ thân, nàng thỉnh an mẫu hậu xong thì đến gặp phụ thân với ta "

" Dạ, thần thiếp đã biết rồi "

Hữu Trân thay đồ xong thì vội vàng đến Dưỡng Tâm Điện để gặp phụ hoàng, Thiên Tông có tổng cộng 15 vị hoàng tử và chỉ có 3 cô công chúa, trong 15 vị hoàng tử đó thì chỉ có 4 vị hoàng tử được hoàng đế sủng ái đó là: Đại hoàng tử Phác Thành Huấn (Sunghoon), Nhị hoàng tử An Hữu Trân (Yujin), Tam hoàng tử An Nguyên Anh (Wonyoung), Tứ hoàng tử Kim Trí Viên (Ji-won 'Liz'), đều là văn võ song toàn, họ đều có khả năng kế thừa đại thống của hoàng đế nhưng Phác Thành Huấn và An Hữu Trân chắc chắn trong hai người họ sẽ làm hoàng đế.

" Nhi thần tham kiến phụ hoàng "

" Miễn lễ, trẫm gọi con đến đây là muốn nói với con một chuyện liên quan đến kế thừa đại thống "

" Phụ hoàng cứ nói, nhi thần sẽ dốc toàn tâm toàn lực để có thể làm người vui lòng "

" Hữu Trân, lại đây "

Hữu Trân đi đến bên cạnh phụ hoàng của mình, phụ hoàng đặt lên tay Hữu Trân lên long ấn của mình rồi chỉ tay lên ngai vàng và hỏi Hữu Trân.

" Nếu trẫm bây giờ để lại Đại An và nhường lại ngai vàng này cho con, con có đủ can đảm để ngồi lên nó không ?

"

" Nhi thần... không đủ can đảm để ngồi ạ "

Cả hai người vẫn đang trong cuộc nói chuyện thì bị cắt ngang bởi lời thỉnh an của nàng, họ cũng đành bỏ qua cuộc trò chuyện đó.

" Nhi thần thê tử của Nhị hoàng tử xin thỉnh an phụ hoàng "

" Miễn lễ "

" Đa tạ phụ hoàng "

" Thê tử của Hữu Trân tên họ là gì ?

"

" Nhi thần họ Kim tên Gia Ân "

" Ra là con gái của Kim thừa tướng "

" Phụ hoàng có lẽ người đã phê duyệt tấu chương cũng đã mệt rồi, người hãy nghĩ ngơi tránh ảnh hưởng đến long thể, nhi thần xin phép cáo lui "

Hữu Trân và nàng cũng bước ra khỏi Dưỡng Tâm Điện nhưng nàng để ý thấy Hữu Trân không được vui nữa sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng, nàng chưa liên tiếng hỏi phu quân của mình thì Hữu Trân đã chạy đi đâu mất hút.

Nàng không làm được gì ngoài về cung đợi phu quân về để cùng dùng bữa trưa rồi hỏi Hữu Trân sau cũng được.

Hữu Trân chạy gấp rút đến Ninh Hiên cung của mẫu hậu, không cần lễ nghi gì cả liền song thẳng vào trong.

" Mẫu hậu chuyện của nhi thần là sao vậy ạ ?

"

" Trân nhi, từ khi nào lễ nghi của con lại bỏ đi hết như vậy ?

"

" Nhi thần thật vô lễ, xin mẫu hậu tha tội "

" Trân nhi mau đứng lên đi, sao con lại đến cung của ta trong gấp rút thế ?

"

" Chuyện của nhi thần trong di chiếu của phụ hoàng là sao ?

"

" Là ta đã làm cho phụ hoàng con để tên con được nhắc trong di chiếu, một lác nữa thôi con sẽ có chuyện vui để xem " Đoan Chiêu Nguyệt vừa dứt lời thì cung nữ chạy vào trên mặt còn biểu hiện vô cùng sợ hãi.

" Chủ tử, chủ tử, Đại hoàng tử không biết có chuyện gì lại đánh nhau với Tam hoàng tử, nô tì nghe đâu là Đại hoàng tử muốn lấy lại Lý hoàng tử phi về làm thê tử của mình "

Nghe Anh nhi của mình bị tên Phác Thành Huấn đó đánh thì tay không vững làm rơi tách trà xuống đất, Hữu Trân thấy mẫu hậu mình sắp ngã thì chạy lại đến đỡ lấy mẫu hậu, rồi đá những mãnh vỡ của ly trà sang chỗ khác vì sợ mẫu hậu sẽ không chú ý rồi sẽ bị thương.

" Sao có thể, Đại hoàng tử sao có thể còn khoẻ mạnh được chứ ?

"

" Nô tì cũng không rõ nữa, lúc đó nô tì đã làm như lời chủ tử nói nhưng...

" chưa kịp nói xong thì đã bị tiếng quát tháo của Hữu Trân làm cho sợ hãy.

" NHƯNH NHỊ CÁI GÌ CÒN KHÔNG MAU KÊU NGƯỜI CAN NGĂN NỮA, ĐỆ ĐỆ CỦA TA MÀ CÓ MỆNH HỆ GÌ TA SẼ CHÉM ĐẦU NGƯƠI XUỐNG "

" Nô tì đi ngay "

Hữu Trân đỡ mẫu hậu ngồi xuống để nghỉ ngơi rồi chạy đi, vừa chạy đi vừa suy nghĩ câu nói của mẫu hậu " Đại hoàng tử sao có thể khoẻ mạnh được chứ ?

" Nhưng rồi Hữu Trân cũng phớt qua lời nói đó, dù sao thì phải cứu Nguyên Anh cái đã.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 3


Hữu Trân vừa kịp đến nơi thì Hiền Thư cũng vừa đến, nàng ấy lo lắng xem phu quân của mình có bị thương nghiêm trọng ở đâu không.

" Nguyên Anh, chàng có bị thương ở đâu nữa không ?

"

" Không còn chỗ nào nữa "

" Chuyện gì thành ra như vậy ?

"

" Nhị a ca xem Đại a ca kìa, huynh ấy tự nhiên lại đỗ hết tội cho đệ rằng đã cướp Hiền Thư từ tay huynh ấy, trong khi đó đệ và Hiền Thư đã là thanh mai trúc mã từ lâu rồi "

" Đại a ca nếu huynh còn động đến Nguyên Anh và Hiền Thư thì đệ sẽ trình lên phụ hoàng, lúc đó huynh đừng trách bản thân mình không được chọn để kế thừa đại thống "

" Đệ..."

Phác Thành Huấn cũng nuốt cơn tức vào trong lòng rồi bỏ đi, vốn dĩ chuyện Phác Thành Huấn gây sự đánh nhau với Nguyên Anh không phải vì Hiền Thư mà là chuyện có ai đó sai cung nữ bỏ thuốc vào trong ly trà của mình, Thành Huấn cứ nghĩ là Hữu Trân hay Nguyên Anh chỉ một trong hai là người đã làm, không thể nào là Trí Viên được vốn dĩ bây giờ Tứ hoàng tử đang cùng nhau vui vẻ chơi đùa cùng với thê tử của mình rồi, chỉ là một trong hai người đó thôi vì cả ba người đang được phụ hoàng xem xét xem ai sẽ là người được chọn để kế thừa đại thống nhưng Thành Huấn không bao giờ biết được việc đó do mẫu hậu của Hữu Trân và Nguyên Anh làm ra, cũng cho qua chuyện bỏ đi về cung.

" Hiền Thư, ta cảm thấy đau "

" Chàng bị đau ở đâu, có đau lắm không ?

"

" Đau ở tim "

" Nhưng mà lúc nãy Đại a ca chỉ đánh ở bụng thôi mà "

" Đau ở tim là do nàng đến trễ nếu nàng đến sớm hơn thì ta đâu bị như thế này "

" Thần thiếp đã đến trễ rồi, làm chàng phải chịu đau như vậy, để thần thiếp đỡ người về cung rồi xoa giúp chàng "

" Ừm, Hiền Thư ta thương nàng "

" Thần thiếp cũng thương chàng "

Hai người họ nói chuyện tình cảm với nhau nhưng họ đã quên rằng có sự hiện diện của Hữu Trân ở đây, Hữu Trân nhìn họ trong bất lực rồi cũng trở về cung của mình, xem như mọi chuyện đã giải quyết xong.

Vừa về đến thì nàng đã ra đỡ lấy Hữu Trân.

" Hôm nay sao chàng lại về trễ vậy ?

"

" Ta phải giải quyết chuyện của Đại hoàng tử và Tam hoàng tử về việc thê tử thôi, mà nàng vẫn chưa dùng bữa sao ?"

" Thần thiếp đợi chàng về cùng ăn, thần thiếp dùng bửa trước thì cũng không đúng quy củ "

" Ừm, chúng ta cùng dùng bữa "

" Dạ "

" Mà thần thiếp có chuyện muốn hỏi chàng "

" Cứ hỏi "

" Lúc ra khỏi Dưỡng Tâm Điện của phụ hoàng sao nhìn chàng trong có vẻ không được vui cho lắm "

" À...chỉ là chuyện triều chính thôi, nàng đừng quá quan tâm "

" Thần thiếp đã hiểu "

Cả hai dùng bửa trưa xong thì cũng lên phụng sàn nghỉ ngơi, Hữu Trân vốn dĩ trả lời khác để không liên quan đến việc kế thừa vì sợ nàng vớn vào chuyện này sẽ không tốt, trong cung luôn đấu đá tranh giành với nhau rất ác liệt như trên chiến trường ngoài kia, đã có bao nhiêu si mạng đã phải nằm xuống khi đã trải qua rất nhiều hoàng đế trị vị để nhận được sự sủng ái của họ nhưng rồi cũng bị thất sủng, cấm cung ở hoàng cung này.

Nếu nàng mà trở thành hoàng hậu thì cũng không khác gì những thê thiếp của phụ hoàng mình, phải luôn tranh giành sát hại nhau để có được sủng ái, từng đã có một trường hợp là khi Thanh Niên Tông còn trị vị tức là thái thượng hoàng của phụ hoàng là thái phụ thượng hoàng của Hữu Trân, đã phế đi vị hoàng hậu đầu tiên và cũng là vị hoàng hậu ông luôn sủng ái, để lại sự việc đó làm cho bá quan, đại thần, thường dân bàn tán sôn sao một thời và Hữu Trân cô cũng không muốn sự việc đó xảy ra một lần nữa.

Hữu Trân quay sang nhìn nàng, thầm nghĩ mà đau lòng cho số phận của một nữ nhân.

" Ta không để nàng phải chịu ủy khuất, nàng yên tâm " nói xong thì Hữu Trân cũng dần chìm vào giấc ngủ.

Bên cung của Nhị hoàng tử đã bắt đầu yên tĩnh thì trái lại đó cung của Tam hoàng tử thì không.

Có một vị thê tử phải bất lực khi xoa tới xoa lui cho phu quân của mình còn phu quân thì cứ nhõng nhẽo không thôi.

" Thần thiếp không xoa nữa đâu, thần thiếp như đang bị chàng lợi dụng vậy đó "

" Hiền Thư ta xin lỗi, đừng giận ta "

" Thần thiếp làm gì mà giận chàng, chàng có làm gì sai đâu mà thần thiếp phải giận chứ "

" Đừng giận ta, ta hứa với nàng ngày mai sẽ xuất cung đưa nàng về thăm nhạc phụ đại nhân rồi cùng dạo chơi ngoài cung, có được không ?

"

" Tạm tha cho chàng " nói xong thì cũng ngã vào lòng của Nguyên Anh, dựa đầu vào vai nàng ấy cảm nhận sự ấm áp của Nguyên Anh đem lại cho mình.

Ở Dưỡng Tâm Điện bây giờ thì hoàng thượng cũng biết các con của mình ai cũng có hạnh phúc bên cạnh mình...nhưng điều ngài lo lắng nhất chính là việc kế thừa ngai vàng, ngài lo rầu vì trong 4 người ai cũng có khả năng trở thành hoàng thượng nhưng liệu trong lòng 4 người đó khi lên ngai vàng rồi thì sẽ trở thành một người thế nào và ngài cũng không muốn chuyện của thái thượng hoàng năm đó lập lại một lần nữa, di chiếu vốn dĩ vẫn còn để trống, sơ khai ra các con của ngài cũng là văn võ song toàn, học cao hiểu rộng...haizzz thật khó đoán lòng người như thế nào.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 4


Hôm nay là một ngày trời đẹp gió êm, rất trong lành và yên tĩnh, nên hoàng thượng đưa các hoàng tử đi săn bắn nhưng Nguyên Anh thì xin phụ hoàng đến sau vì phải đưa thê tử về thăm phủ Lý nên đã đến Dưỡng Tâm Điện xin phép phụ hoàng trước.

" Phụ hoàng cho nhi thần xin phép xuất cung để đưa thê tử của nhi thần về thăm nhạc phụ đại nhân, khi thăm xong nhi thần sẽ đến buổi săn bắn "

" Được, Anh nhi nhớ giữ cẫn thận, trẫm đợi con đến được không cần gấp "

" Nhi thần đa tạ phụ hoàng, nhi thần xin phép cáo lui "

Hoàng cung rất ít khi yên tĩnh, ngoài việc các phi tần đá xoé nhau thường ngày thì cũng không có chuyện gì khác, nên hoàng thượng mới đưa hoàng cung đi đâu cho yên tĩnh hậu cung một chút, chứ ngoài việc sử lý triều chính, phê duyệt tấu chương thì hoàng thượng cũng thường phải giải quyết một số chuyện lấn sang hậu cung vì các phi tần, việc này làm ngài cảm thấy mệt mỏi muốn đi đâu cho khuây khoả ổn định tinh thần, chứ ở trong cung như thế này thì sao mà tinh thần được nghỉ ngơi chứ, làm hoàng thượng cũng chẳng dễ dàng gì, làm thường dân dù nghèo khó nhưng cũng cảm thấy yên lòng.

Nguyên Anh và Hiền Thư bây giờ thì đang ngồi kiệu đẻ trở về phủ, ở bên các huynh đệ thì rất ít nói nhưng riêng ở bên Hiền Thư thì không bao giờ ít nói lại được.

" Hiền Thư, chúng ta thăm nhạc phụ đại nhân xong thì đến Tây Trực Ban để săn bắn "

" Thần thiếp đã biết rồi "

" À mà còn chuyện đi dạo chơi thì để ngày nào đó ta sẽ đưa nàng đi "

" Thần thiếp biết chàng nói vậy là sợ thiếp buồn chán nhưng không sao đâu thiếp hiểu cho chàng mà "

Bên này đã đến Tây Trực Ban để săn bắn, các phi tần thì ngồi bên ngoài rào cản, còn các thệ vệ vì sự an toàn của hoàng thượng và hoàng tử luôn luôn theo sát cánh bên cạnh, bắt đầu cuộc săn bắn thì cô đã gây ấn tượng không kém, về sự bắn phát bách trúng của mình thì Hữu Trân không e ngại trước loài vật nào, Kim Trí Viên cũng thán phục trước tài nghệ của huynh mình, liền vỗ tay khen ngợi.

" Nhị Huynh đúng là giỏi thật đó "

" Đệ cũng chẳng kém gì huynh đâu chứ, cũng tài giỏi mà "

" Đều là học từ phụ hoàng thôi ạ, chứ đệ đâu tài giỏi là mấy đâu chứ "

Cả hai đang nói chuyện rất vui vẻ thì một mũi tên xuyên qua giữa hai người đâm thằng vào góc cây, hai người bất ngờ chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì một tiếng nói.

" Khen đệ ấy mà không khen đệ thì không công bằng rồi "

" Tam huynh, sao bây giờ huynh mới đến ?

"

" Thì ta bận đưa Hiền Thư về thăm nhạc phụ đại nhân nên đến trễ một chút "

" Có lẽ huynh và Lý hoàng tử phi hạnh phúc quá nhỉ, chả tiếc cho đệ...haizzz "

" Lại bị Trực hoàng tử phi giận sao ?

"

" Ngoài chuyện đó thì có chuyện gì khác nữa đâu "

" Có lẽ tập trung ở đây đông đủ quá nhỉ ?

"

" Đại huynh "

" Ta thấy đệ quá chiều cô nương Tỉnh Liên quá rồi, chiều nhiều thì sinh hư hỏng cũng nhiều thôi "

" Huynh không được nói nàng ấy như vậy, thê tử của đệ thì đệ chiều, sinh hư hỏng thì đệ chịu, không cần huynh lo "

" Phụ hoàng sủng ái đệ bây giờ sinh hư cải là ta đó "

" Huynh...

"

Chưa để Kim Trí Viên nói xong thì Phác Thành Huấn đã cưỡi ngựa bỏ đi, ba người cũng không còn tâm trạng để đi săn nữa nên cũng đã về liều.

Trên đường cưỡi ngựa về có một cung tên vô hình nhắm về phía Hữu Trân, mũi tên đó được bắn đi nhưng mũi tên đó đã lệt đi hướng và đang phi thẳng vào người nàng, Hữu Trân cũng thấy điều đó liền tăng tốc đến chỗ của nàng, nàng nhìn thấy mũi tên đó cũng bất ngờ không kịp phản ứng chỉ biết nhắm mắt lại rồi đợi nó đến.

Nhưng một lác sau thì nàng cảm thấy không có chỗ nào đau cả và ngước lên nhìn thì thấy cô đang đứng trước mặt nàng để chắng mũi tên đó không làm nàng bị thương, nàng hốt hoảng nhìn Hữu Trân, máu từ phía sau lưng đã ước đẫm cả y phục nhưng câu nói của Hữu Trân làm nàng bật khóc ngay đó.

" Nàng không bị làm sao chứ ?

"

" Câu này phải là thần thiếp hỏi chàng "

" Ta không bị sao cả, chỉ cần nàng không sao là được " vừa nói xong thì Hữu Trân ngã vào người nàng, nàng theo phản xạ ôm lấy thân thể đó rồi hét lên.

" MAU TRIỆU THÁI Y ĐẾN "

Người hầu liền chạy đi triệu thái y đến, còn ở đây thì đưa Hữu Trân về liều, máu không ngừng tuôn ra, tình cảm bây giờ thật hỗn loạn, cảm tượng này nàng sẽ không bao giờ quên được, là Hữu Trân đã dùng thân thể mình chắng mũi tên để nó không làm nàng bị thương.

Thái y sau đó cũng đến, vì thân phận của Hữu Trân rất ít người biết nên Đoan Chiêu Nguyệt đã kêu người đưa nàng nghỉ ngơi trước, khi nào Hữu Trân tỉnh sẽ nói với nàng, lúc đầu nàng nhất quyết không chịu nhưng sao đó thân thể không trụ nổi nữa nên đã ngã vào cung nữ đứng bên cạnh, cũng đành phải chấp nhận đi nghỉ ngơi.

" Thái y, Trân nhi đã sao rồi "

" Thưa Hoàng Quý Phi, vết thương nhờ sơ cứu kịp thời nên không sao, nô tài sẽ bốc thuốc cho Nhị hoàng tử, thuốc sẽ được chuyền đến ngày nên Hoàng quý phi xin bớt lo lắng, chỉ cần Nhị hoàng tử uống thuốc tầm nữa tháng thì sẽ khỏi ngay thôi "

" Vậy còn Trân nhi chừng nào sẽ tỉnh lại ?

"

" Cái này thì...nô tài cũng không rõ ạ nhưng nô tài nghĩ Nhị hoàng tử sẽ sớm tỉnh lại "

" Ta biết rồi, người đâu đưa thái y hồi cung "

Vốn dĩ cuộc đời của Hữu Trân là do phụ hoàng và mẫu hậu sắp xếp, Hữu Trân không thể tự ý được chọn cuộc đời của mình, khi sinh ra ở hoàng cung thì phải biết thân phận của mình cao quý hơn những người ngoài khi nhưng những người ngoài khi người ta được tự do còn ở hoàng cung thì như là bị giam cầm vốn dĩ không được ra ngoài tự tiện chỉ quanh quẩn ở trong cung, nhưng khi gặp được nàng, Hữu Trân đã thoát khỏi cái sự ràng buộc ở hoàng cung này chỉ vì nàng và nàng chính là chiếc chìa khóa để Hữu Trân có thể giải thoát khỏi nó, việc của nàng bây giờ là chỉ lo lắng cho Hữu Trân còn Hữu Trân sẽ bảo vệ nàng bằng cả sinh mạng này vì An Hữu Trân này đã thương nàng rồi.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 5


Chuyến săn bắn đó đã làm chấn động cả hoàng cũng, ai cũng lo lắng không biết Nhị hoàng tử đã tỉnh lại chưa nhưng chỉ có một người là không có sự lo lắng nào cho Hữu Trân người đó là Niên Lang Hoa mẫu hậu của Đại hoàng tử, mẫu hậu của Phác Thành Huấn và mẫu hậu của An Hữu Trân thì cả hai chẳng ưa nhau tí nào, gặp nhau y như rằng là có hai con dao sắc đang đâm chọc nhau, cả hậu cung này ai mà không biết, hai người họ cũng cùng có âm mưu muốn con của họ có tên trong di chiếu và được hoàng thượng chọn để lên ngôi.

Người mà làm cho Hữu Trân bị thương phải nằm trên giường vẫn còn hôn mê sâu đó là mẫu hậu của Phác Thành Huấn, bà ấy đã sai người ám sát Hữu Trân, kết quả lúc đầu là không thành công, mũi tên đã lệt sang hướng đến nàng nhưng sau đó là thành công vì Hữu Trân đã bảo vệ an toàn cho nàng.

" Mọi chuyện nhanh thành công mĩ mãn vậy sao ?

Thật bất ngờ, bây giờ không biết tên Nhị hoàng tử đó làm sao rồi nhỉ ?

"

" Thưa chủ tử, Nhị hoàng tử vẫn còn hôn mê sâu chưa có tình trạng tỉnh lại ạ "

" Thật tội nghiệp làm sao nhưng mà...ngươi cũng đừng trách ta, nếu ngươi không xuất hiện trên đời này thì không bị thảm phải là hôn mê như vậy rồi "

Bên này thì nàng vẫn luôn bên cạnh chăm sóc cho Hữu Trân, từ ngày săn bắn đó đến nay thì cũng đã một tháng rồi mà Hữu Trân vẫn chưa tỉnh lại, còn Nguyên Anh vị sợ Trân hyunh gặp chuyện không hay một lần nữa nên đã dọn đồ từ cung mình sang cung của cô ở cả tháng nay, ngoài bảo vệ tính mạng của Hữu Trân ra thì Nguyên Anh đã bị Hiền Thư gọi là đứa em ăn nhà ở đậu Nhị huynh của mình.

" Hiền Thư à, sao nàng lại nói vậy với ta ?

"

" Ngoài việc bảo vệ Nhị huynh ra thì cũng ăn nhà ở đậu cung của huynh ấy thôi, thần thiếp nói sai chỗ nào, chàng nói thiếp nghe xem nào "

" À...ừ...thì "

" Thì sao ?

"

" Được rồi, được rồi, nàng luôn đúng, ta luôn sai, nàng nói đều đúng hết, đừng nổi giận, đừng nổi giận "

Nguyên Anh bị Hiền Thư dạy cho một trận thì chạy lại ôm dỗ thê tử cho hả giận xuống, gia đình của Tam hoàng tử lúc nào người có tiếng nói luôn là Hiền Thư còn Nguyên Anh thì chỉ luôn lắng nghe, gật đầu đồng ý mọi thứ mà Hiền Thư nói, còn gia đình của Tam hoàng tử thì không được vui là mấy, Tam hoàng tử bị Tỉnh Liên cấm đụng vào thân thể nàng ấy hai tháng vì đã bị Trí Viên động phòng hoa trúc đến 5 ngày liền.

" Tỉnh Liên, nuốt hôm nay nữa thôi "

" Đã 5 ngày rồi đó, thần thiếp không biết sức lức ở đâu mà chàng có nhiều vậy "

" Tỉnh Liên..."

" Chàng im ngay cho thiếp, chàng mà đụng vào người thiếp là thiếp bỏ về phủ Trực đó "

" Tỉnh Liên à, ta biết sai rồi mà, tha lỗi cho ta đi mà thê tử của ta "

" Không bao giờ, thiếp không nói chuyện với chàng nữa, thiếp qua trò chuyện cùng Tam hoàng tử phi " chưa để cô ấy định hình lại thì đã bỏ đi mấy hút.

Bỏ lại Trí Viên lủi thủi đi theo sau thê tử của mình.

Hữu Trân đang trong tình trạng hôn mê sâu, Hữu Trân ở trong giấc mơ của mình nhìn thấy Phác Thành Huấn biết Hữu Trân vẫn không thể tỉnh lại liền cướp Gia Ân của đệ đệ về làm thê thiếp của mình, dù là trong giấc mơ thôi nhưng Hữu Trân đã cảm thấy tức sôi máu liên rồi, từ trong rất giấc mộng đó Hữu Trân từ từ cử động ngón tay và dần dần mở mắt, Hữu Trân nhìn xung quanh thì biết mình đã trở về hoàng cung...ánh mắt Hữu Trân cô từ từ dời xuống thứ đang làm cánh tay mình nặng trĩu mà không thể rút ra được, thứ nặng trĩu ấy đó là nàng, nàng đang nằm ngủ trên cánh tay Hữu Trân, không muốn làm nàng tỉnh giấc nên đã từ từ ngồi dậy và rút nhẹ nhàng cánh tay mình ra với hành động đó của Hữu Trân rất nhẹ nhàng nhưng đã làm nàng tỉnh giấc, nàng dụi mắt mình rồi ngẩn đầu lên và bổng bốn mắt nhìn nhau chỉ cẩn ai đó đụng nhẹ vào nàng thì chắc chắn môi của cả hai sẽ chạm vào nha, cảm giác Hữu Trân lúc này khi ở cự ly gần thì nhìn nàng trong rất đẹp, sắc đẹp nghiên nước nghiên thành này đã làm cho Hữu Trân sai đấm, vốn dĩ hôn nhân không có tình yêu bây giờ lại trở thành sai đấm người trước mặt không buồn, Hữu Trân không thể tự chủ được bản thân nên đã cuối nhẹ xuống một xíu, rồi áp môi mình và môi nàng, hành động này làm nàng rất bất ngờ thẩn thờ không biết làm gì, thì từ đâu Hiền Thư chạy vào.

" Nhị hoàng tử phi, ta có đem cho tỷ một ý...điểm tâm.

Thật xin lỗi đã phá không gian riêng tư của tỷ và Nhị Huynh " Hiền Thư nói xong thì để điểm tâm lên bàn rồi chạy nhanh ra ngoài với khuôn mặt đỏ bừng.

" Chàng...chàng tỉnh lại rồi sao ?

"

" Ừm "

" Chắc chàng đã hôn mê rất lâu rồi, thiếp nghĩ chàng đã cảm thấy đói rồi, ở đây có điểm tâm Hiền Thư lúc nãy muội ấy mới mang đến, để thiếp lấy cho chàng "

" Nàng nói sao thì ta nghe vậy, vốn dĩ sức lực này của ta cũng chẳn phản kháng được là bao "

" Chàng cảm thấy trong người thế nào rồi ?

"

" Cũng đỡ đi một phần nào đó, ta nghĩ mũi tên đó không phải hướng đến nàng đâu, mà đang hướng đến ta "

" Sao chàng lại suy nghĩ vậy ?

"

" Vì nàng vốn dĩ chẳng liên quan gì đến chuyện của hoàng cung, nàng chỉ mới vào cung đến nay thì cũng có mấy tháng, không gây thù trúc quán đến ai, làm gì họ lại ám sát nàng, không phải nàng thì chỉ có thể ta thôi "

" Chàng bỏ qua chuyện đó đi, cái quan trọng của chàng bây giờ là phải nghỉ ngơi để vết thương mau hồi phục "

" Ta biết rồi "

Khi nào Hữu Trân hoàn toàn bình phục lại hẳn rồi Hữu Trân cô sẽ giết chết người đã hại mình dù là phi tần hay người thân cận của phụ hoàng, Hữu Trân cũng không ngại xuống tay với họ đâu, hãy chờ An Hữu Trân này, sẽ giết chết từng người một không bỏ sót.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 6


Năm Thiên Tông ngày mười hai tháng chín năm một nghìn bảy trăm hai mươi hai, hoàng thượng lâm vào bệnh nặng, di chiếu đã được ngài ghi xong, mọi chuyện đã được ngài sắp xếp ổn thỏa, khi ngài băng hà chắc chắn người mà hoàng thượng chọn không làm ông thất vọng.

Thái y ngày đên luôn bên cạnh ngài, xem tình hình của người như thế nào, chỉ cần một động tĩnh nhẹ cũng khiến cho thái y lo lắng sợ thuốc của mình làm ngài khó uống.

Hôm nay Hữu Trân xong việc ở thư phòng thì liền đến Dưỡng Tâm Điện thăm phụ hoàng.

" Nhi thần tham kiến phụ hoàng "

" Miễn lễ "

" Nhi thần vừa xong việc ở thư phòng là đến thăm người "

" Trân nhi lo lắng cho trẫm như vậy, trẫm rất vui "

" Một lúc Đại huynh và các đệ đệ sẽ đến sao do bận công việc ở trong cung "

" Trẫm đợi được, trẫm đợi được hết, chỉ cần nhìn thấy huynh đệ con thì trẫm cũng cảm thấy vui rồi "

" Người chỉ có các hoàng tử và hai cô công chúa nhỏ bên cạnh, nhi thần thật cảm thấy buồn thay cho người "

" Trẫm hiểu được cảm giác của con, trẫm chỉ có vỏn vẹn 15 hoàng tử 3 công chúa, chính trẫm đã làm cho cô công chúa đầu tiên của mình chết dưới tay thích khách, trẫm cảm thấy có lỗi vô cùng, đến một đứa con trẫm cũng bảo vệ không xong "

" Người đừng quá đau buồn, chuyện cũng đã qua lâu rồi, dù người có lỗi nhiều đến cách mấy thì cũng chẳng quay lại được "

Hai người nói chuyện với nhau được một lúc thì ba vị hoàng tử đã đến Dưỡng Tâm Điện nhưng mà có lẽ hai vị đệ đệ kia không có thiện cảm với Đại huynh mình chút nào, còn Phác Thành Huấn thì hiểu rõ điều đó nhưng cũng chẳng quan tâm, chỉ cần là chính mình thì bất kể chuyện gì ta cũng không sợ.

" Nhi thần tham kiến phụ hoàng "

" Nhi thần tham kiến phụ hoàng "

" Nhi thần tham kiến phụ hoàng "

" Lại đây hết với trẫm, các con hãy ghi nhớ lời của trẫm "

4 Người : " Vâng "

" Nếu trẫm băng hà thì các con phải luôn giữ tình huynh đệ không được buôn bỏ nhau, sau này có một người làm hoàng thượng, phải biết tộn trọng họ vì làm hoàng thượng cũng dễ dàng gì, cả ba người còn lại phải phụ trách giúp đỡ hoàng thượng trong việc triều chính, hãy nhớ rằng không được bỏ nhau "

4 người: " Nhi thần đã biết rõ rồi ạ "

" Ừm, tốt, các con hồi cung được rồi "

Trên đường trở về cùng cả bốn người cũng trò chuyện với nhau, Phác Thành Huấn đã nói với các đệ đệ của mình rắng " Nếu ta trở thành hoàng thượng hay một trong 3 đệ thì ta sẽ luôn bảo vệ các đệ, dù là ở thân phận nào ta cũng sẽ không bỏ rơi các đệ, ta hứa với các đệ sẽ bảo vệ và thương bằng cả sinh mạng này " khi cả ba nghe Đại huynh nói vậy thì cũng bất ngờ, lúc trước thì như không đội trời chung với nhau bây giờ huynh ấy lại vậy thì cũng hơi sợ nhưng khi họ nhìn thẳng vào mắt Phác Thành Huấn thì họ đã biết những lời vừa nãy huynh ấy nói đều là từ trong lòng bộc lộ ra hết qua lời nói, cả bốn người từ đó cũng bắt đầu thân với nhau rồi cười đùa rồi đi về cung.

Vừa về đến cung của cô thì Nguyên Anh đã một tiếng Hiền Thư, hai tiếng Hiền Thư làm cô nghe muốn nhức hết cả đầu, Nguyên Anh vẫn là đứa em ăn nhà ở đậu cung của cô vẫn chưa về cung của mình.

" Hiền Thư ơi, Hiền Thư của ta ơi "

" Thần thiếp xin thỉnh an Nhị huynh "

" Muội hãy đứng dậy đi, Gia Ân nàng ấy có ở trong cung không ?

"

" Dạ đã đến chỗ mẫu hậu rồi ạ "

" Ừm, ta hiểu rồi " nói xong thì cũng bỏ đi vào trong.

Ý Hữu Trân hỏi đến nàng vì mỗi lần Hữu Trân đi đâu về là nàng luôn ở ngoài chờ Hữu Trân, hôm nay không thấy nàng chờ mình nên cũng thấy buồn buồn trong lòng, buồn là do nhớ phu nhân của mình.

" Hiền Thư "

" Hửm "

" Nàng có thấy huynh ấy lạ lạ sao không ?

"

" Không ạ, thiếp thấy huynh ấy vẫn bình thường mà "

" Không đời nào, lúc trước là đi vào cung luôn, không hỏi Kim hoàng túc như nào, bây giờ lại hỏi, bộ nàng không thấy lạ sao ?

"

" Không, thiếp thấy vậy cũng cảm thấy vui nữa "

" Vui sao, nàng có chuyện gì dấu ta ?

"

" Không phải thiếp dấu chàng, tại lúc trước Tam hoàng túc có qua cung nói với thiếp, nên từ đó thiếp quê hăng đi không nói chàng, chuyện là hôm trước, thiếp đem điểm tâm đến cho tỷ ấy nhưng vừa bước vào thì thấy hai người đó đang tình cảm với nhau, thiếp thấy vậy thì không muốn phá cuộc vui của họ nên đã rời đi "

" Chuyện vui như vậy mà nàng dấu ta "

" Thiếp xin lỗi "

" Không sao, không sao, chỉ cần là nàng, ta đều bỏ qua hết "

Cùng lúc đó thì nàng mới về cung, trên tay còn có mang tâm điểm cùng với một phong bì màu vàng, nàng nhìn thấy Nguyên Anh và Hiền Thư ở đó thì lên tiếng hỏi.

" Hữu Trân, chàng ấy đã về chưa Nguyên Anh đệ đệ ?

"

" Vâng, đã về cùng với đệ "

" Ừm, ở đây có điểm tâm mẫu hậu chuẩn bị cho Nguyên Anh đệ đệ và Lý hoàng túc "

" Đạ ta tỷ, đệ cảm ơn "

Đưa điểm tâm cho Nguyên Anh rồi bước vào trong, Hữu Trân đang đọc sách trong thư phòng nên không biết nàng đã trở về rồi, nàng biết Hữu Trân đang đọc sách ở trong đó vì ngoài việc đi dạo chơi hay làm công việc thì cũng bỏ ra một ít thời gian để đọc sách, nàng đẩy cửa đi vào làm cho Hữu Trân cũng bất ngờ, lúc đó liền bỏ sách xuống đi lại phía nàng.

" Gia Ân, nàng đã đi đâu vậy, ta về mà không thấy nàng ở trong cung "

" Thiếp đến gặp mẫu hậu vì người muốn hỏi tình hình của chàng đã bớt đi phần nào chưa, sẵn tiện mậu hậu có chuẩn bị điểm tâm cho Nguyên Anh đệ đệ và Lý hoàng túc "

" Ừm, nàng đã dùng gì chưa ?

"

" Thiếp vẫn chưa, mà thái giám của phụ hoàng đã đưa bức thư này cho thiếp, nói với thiếp là đưa cho chàng, ông ấy nói trong bức thư này rất quan trọng nên chỉ mình chàng mới đọc được " đưa bức thư cho cô rồi thì lùi lại phía sau vì đây là sự riêng tư của Hữu Trân nên nàng không dám mạo phạm xem trộm.

Nhưng lúc này Hữu Trân cau mày liền nắm lấy tay nàng kéo vào lòng, Hữu Trân đã xem nàng là quan trọng nhất thì đồ của Hữu Trân cũng đều là đồ của nàng, nàng bất ngờ vì hành động của cô, thấy cô không có phản ứng gì vì do chú tâm đọc nên đã cùng cô đọc bức thư của phụ hoàng.

Bên trong toàn bộ bức thư đã nói đến di chiếu và người được chọn đó là Hữu Trân, câu cuối cùng của bức thư ngài đã ghi rằng " Trân nhi, con phải bảo vệ và yêu thương Gia Ân, trẫm không muốn năm tháng ấy lặp lại một lần, trẫm tin tưởng ở con sẽ làm được " Vậy là Hữu Trân đã phải gánh vác cả trọng trách cao quý này trên vai.

Một đứa trẻ ngây thơ ngày nào bây giờ phải gánh vác trên vai trọng trách cả một đất nước, thời gian trôi nhanh thật rồi.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 7


Năm Thiên Tông ngày hai mươi tháng tư năm một nghìn bảy trăm ba lăm.

Thiên Tông đế băng hà, Nhị hoàng tử An Hữu Trân lên ngôi, lấy niên hiệu là Trân Tông,bắt đầu sự mở đầu một đất nước mới, một hoàng đế trị vị mới.

Cả hoàng cung chuẩn bị lễ tang cho tiên hoàng đế, mọi người đều đang quỳ trước Thái Hoà Điện đến ba canh giờ để tưởng nhớ tiên hoàng đế, rồi thì sẽ được dùng bửa trưa, hoàng thượng mới lên ngôi nên cũng không rảnh một giờ, Hữu Trân đang trong Nam thư phòng xem sổ sách trong những năm qua tiên hoàng đế tại vị.

" Lý Tử "

" Dạ có nô tài "

" Ngươi ra đó đưa Thái Hậu vào dùng bửa trưa trước, còn mọi người thì quỳ thêm một canh giờ nữa "

" Nô tài tuân lệnh "

Thái giám chạy đến Thái Hoà Điện, ghé sái vào tay của Thái Hậu rồi đỡ thái hậu đứng lên rồi đưa thái hậu vào trong phòng ăn để dùng bữa trưa, vì Hữu Trân sợ mẫu hậu của mình sẽ bị ngất do mệt mỏi, nên kêu người đưa vào trước.

Trước khi vào trong thì thái giám hô to lên.

" Hoàng thượng có lệnh, mọi người sẽ quỳ thêm một canh giờ nữa rồi sẽ được dùng bửa trưa "

" Trời ơi, quỳ lâu quá vậy nè "

" Chàng đừng có than thở nữa, chỉ một canh giờ nữa thôi là được dùng bửa rồi "

" Huynh của ta, sao huynh để hoàng đệ mình chịu đói thêm một canh giờ nữa vậy "

vừa than thở một lúc thì Hữu Trân đi ra, nhìn thấy Trân huynh của mình thì Nguyên Anh mừng đến cả rơi nước mắt, nhưng đời đâu như là mơ, Hữu Trân đi đến đỡ nàng vào trong, vì Hữu Trân biết nàng lúc này cũng đã mệt mỏi lắm rồi nên Hữu Trân đưa nàng vào dùng bửa cùng mẫu hậu, Hữu Trân cũng lo cho hoàng hậu của mình lắm chứ nhưng còn đệ đệ của mình thì bị Hữu Trân quên hẳng đi.

" Đệ ghét huynh "

" Nguyên Anh, chàng không được vô lễ như vậy với hoàng thượng "

" Ta biết rồi "

" Mọi người vào dùng bửa trưa đi "

Mọi người nghe Hữu Trân nói vậy thì cũng mừng rỡ nhưng người vui nhất đó là Tam hoàng tử của chúng ta, nghe tới được ăn rồi, thì liền kéo Hiền Thư vào trong phòng ăn, không chậm chạp một bước.

Khi vào tới phòng ăn thì không khí cũng bớt ảm đạm đi một phần nào, mọi người cũng được tự nhiên hơn.

" Ta đã chuẩn bị ngày tốt để hoàng đế làm lễ đăng cơ "

" Đa tạ mẫu hậu, trẫm cũng chưa tính đến chuyện đó, vì lễ tang tiên hoàng đế vẫn chưa xong, tính đến chuyện lễ đăng cơ thì không đúng lễ nghi "

" Hoàng đế nói vậy cũng rất đúng "

Rồi Hữu Trân nhìn sang nàng thì thấy nàng ăn rất ít, Hữu Trân lúc này nghĩ chắc những món ăn ở trên bàn không hợp khẩu vị của nàng, Hữu Trân liền ghé sát tai nàng mà hỏi nhỏ.

" Thức ăn ở đây không hợp khẩu vị của nàng sao ?

"

" Không ạ, người cứ dùng bửa tiếp đi, để còn xem sổ sách nữa "

" Không, trẫm không ăn, nàng nói trẫm nghe, món nào không vừa khẩu vị nàng "

" Dạ không, chỉ là thiếp hơi mệt nên không thể ăn nữa " nàng vừa nói xong thì Hữu Trân đứng phất dậy, đi lại phía nàng bế nàng lên tay rồi lên tiếng nói.

" Triệu thái y đến Dưỡng Tâm Điện, còn mọi người thì dùng bửa xong thì có thể về cung nghĩ ngơi "

" Nô tài tuân lệnh "

" Hoàng đế không thấy khoẻ ở đâu sao ?

"

" Trẫm không sao, cảm ơn mẫu hậu đã quan tâm nhưng người mệt ở đây không phải là trẫm mà là hoàng hậu của trẫm "

Hữu Trân bế nàng về Dưỡng Tâm Điện để lại mọi người với tâm trạng thẹn thùng trong lòng, họ nghĩ có lẽ hoàng thượng đã rất thương hoàng hậu nương nương rồi nhưng người vui ở đây nhiều nhất đó chính là thái hậu, người thì thấy đứa con của mình quan tâm hoàng hậu như vậy thì vui trong lòng vì người sợ chuyện năm đó nhưng nhìn lại thấy Hữu Trân như vậy thì cũng yên lòng, đứa con của mình ngày nào còn bé bây giờ đã trưởng thành đủ chính trắng để quản lý trọng trách cao cả này rồi.

" Hoàng thượng, người làm vậy thật không đúng quy củ "

" Trẫm là ai ?

"

" Dạ người là hoàng thượng cũng là phu quân của thần thiếp "

" Trẫm là hoàng thượng, là người đưa ra quy củ, nên những điều trẫm làm đều là quy củ, thương nàng, sủng ái nàng, bảo vệ nàng, đó chính là quy củ, quy củ ở đây là trẫm "

" Hoàng Thượng người..."

" Nàng còn lên tiếng nữa là trẫm sẽ hôn nàng đó "

Nghe Hữu Trân nói vậy thì nàng im lặng luôn vì sợ bị vị phu quân trước mặt này hôn mình, nàng nghĩ nếu mà mình còn nói nữa thì mình sẽ bị chàng ấy hôn đến chết mất, suy nghĩ tới đây thôi nàng đã ngại đỏ hết cả mặt, mà Hữu Trân cũng nhận thấy điều đó từ nàng, thấy nàng ngại thì cũng suy nghĩ đến chuyện chọc nàng, Hữu Trân liền đè nàng dưới thân mình, nàng vì hạnh động bất ngờ đó của Hữu Trân làm cho nàng ngã xuống phụng sàn mà không hề phản khán kịp.

" Hoàng thượng, người định làm gì thần thiếp ?

"

" Nàng vừa xinh đẹp và rất giỏi mà, nàng hiểu trẫm muốn gì mà "

Nàng nghe Hữu Trân nói vậy thì càn hoảng loạn hơn vì nàng biết bây giờ đang là trời sáng, cửa trong Dưỡng Tâm Điện vẫn còn mở, nếu mà làm vậy thì còn ra hệ thống gì nữa, nàng cố gắng phản khán thì cũng vô ít vì Hữu Trân sức lực rất mạnh, chạy thoát cũng không thể được, nàng liền lên tiếng cầu xin Hữu Trân.

Hữu Trân thầm cười hài lòng trước hành động của nàng.

" Thần thiếp cầu xin người, người muốn thì có thể đợi đến trời tối được không, đây là trời sáng, không thể hành động như vậy được, thần thiếp cầu xin người "

" Được rồi, trẫm đợi đến trời tối cũng không muộn, một lác thái y đến sẽ xem bệnh cho nàng, thái y có hỏi trẫm ở đâu thì nói là trẫm ở thư phòng xem sổ sách " Hữu Trân buôn tha cho nàng rồi hướng đến thư phòng rồi rời đi.

Nàng được thoát thì thầm cảm ơn, thái y một lác thì đến xem bệnh cho nàng rồi bốc thuốc, thái y dặn dò với nàng chuyện uống thuốc thì cũng rời đi cho nàng nghĩ ngơi, do sức khỏe nàng không tốt nên cũng chẳng còn sức lực nào để về cung của mình, đồng thời còn bị hoàng thượng áp dụng lên mình khá mạnh nên cũng không còn miếng sức nào, nàng cũng đành nghĩ ngơi ở Dưỡng Tâm Điện, mà Hữu Trân đứng từ xa nhìn nàng đã nghĩ ngơi rồi, thì mới yên tâm vào Nam thư phòng xem sổ sách.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 8


Cô ngồi trong thư phòng xem sổ sách nhưng tâm trí thì đã nằm trên bản thân nàng rồi, cô nhớ lại lời nói của nàng thì tự nhiên bất giác cười, tay thì cầm lấy bút chấm vào mực và luôn viết tên nàng mà hoàn toàn không để ý đến lời tham kiến của thái giám, ông ta rón rén đi đến bên cạnh hoàng thượng xem cô đang làm gì thì thấy cô luôn mơ mơ màng màng mà tay không ngừng viết tên nàng.

" Hoàng thượng "

Nghe tiếng của thái giàm thì cô thoát khỏi mơ mộng của mình nhìn sang thái giám.

" Ngươi vào khi nào vậy ?

"

" Dạ nô tài đã vào từ nãy giờ rồi ạ, nô tài tham kiến ngài rất nhiều lần như ngài không hề nghe thấy "

" Sổ sách của ngân lượng của hoàng cung hôm qua trẫm vừa xem còn rất nhiều, bây giờ đã giảm đi, chuyện này là sao ?

"

" Dạ nô tài cũng không rõ ạ, lúc kiểm tra và tính lại thì nô tài ghi rất đúng, không có một sai sót nào cả "

" Ngươi gọi Lâm Đồng Chấn vào đây cho trẫm "

" Nô tì tuân lệnh "

Thái giám chưa đi được bao lâu thì nàng đã vào thư phòng của cô, trên tay còn mang theo trà cho cô.

" Có chuyện gì khiến hoàng thượng không vui vậy chứ ?

"

" Là việc ngân lượng hoàng cung hôm qua còn bình thường, hôm nay lại giảm đi đáng kể "

" Hoàng thượng định sẽ giải quyết những người đó như thế nào ?

"

" Trẫm vẫn chưa nghĩ đến chuyện đó, đợi mọi chuyện sáng toả rổi tính tiếp " cô vừa trầm ngâm thưởng thức trà, đây là trà Long Tỉnh, nó cũng rất đắt đỏ trong thời này, chỉ có vua với thái hậu mới có thể dùng được nhưng cô đã phá luật lệ này, nàng cũng có thể dùng qua loại trà này, có thể nói cô đã xem nàng là một phần sinh mệnh của mình rồi.

" Hạ thần Lâm Đồng Chấn tham kiến hoàng thượng và hoàng hậu nương nương "

" Miễn lễ "

" Không biết có chuyện gì xảy ra mà hoàng thượng triệu hạ thần đến đây gấp rút vậy ạ ?

"

" Ngươi điều tra chuyện ngân lượng của hoàng cung dạo này càn giảm đi, nếu ngươi tìm được trẫm sẽ thưởng "

" Hạ thần xin tuân lệnh, kết quả sẽ không làm người thất vọng "

" Tốt, rất đáng khen "

" Vậy hạ thần xin phép hoàng thượng và hoàng hậu nương nương thần cáo lui "

Lâm Đồng Chấn đã rời đi thì cô nhìn sang nàng, cô không biết cái thói quen luôn làm việc gì đó xong thì sẽ đi tìm nàng hay nhìn sang nàng, có lẽ thói quen đó lúng sâu vào trong huyết mạch của cô rồi.

" Gia Ất "

" Dạ hoàng thượng "

" Tối nay trẫm sẽ đến cung của nàng "

" Dạ, thần thiếp đã hiểu rồi "

" Nàng về cung nghĩ ngơi trước đi, khi nào trẫm xong việc sẽ đến "

" Vậy, thần thiếp xin cáo lui "

" À mà khoan đã "

" Chuyện gì vậy hoàng thượng ?

"

" Nàng có quên cái gì không ?

"

" Thiếp không ạ "

Vốn dĩ cô hỏi nàng như vậy vì muốn nàng hôn mình trước khi lui xuống, chuyện này cũng thường ngày khi còn làm Nhị hoàng tử, nên cô muốn hỏi nàng như vậy đều là có ý nghĩa hết.

Cô đang chống cằm nhìn nàng thì nghe nàng nói như vậy thì tự nhiên tay chống không vững liền ngã xuống.

" Nàng không nhớ sao ?, ta chỉ mới lên ngôi thôi mà nàng đã quên đi chuyện lúc ta còn là Nhị hoàng tử sao ?

Nàng làm trẫm đau lòng quá "

Nàng vẫn đứng suy nghĩ câu nói của cô một lúc thì nhận ra, thì ra là phu quân muốn hôn, nàng cũng bất lực với hành động trẻ con này của cô nhưng cũng tiến đến hôn vào má cô rồi cũng rời đi, cô như tiếp được năng lượng thì cố gắng xem sổ sách nhanh để đến cung của nàng.

Người hậu hạ thân cận của cô là Tiểu Thuyết Minh nhìn thấy từ khi hoàng hậu rời đi là từ đó hoàng thượng cứ cười mãi, vì bản tính tò mò nên đã liên tiếng hỏi cô.

" Hoàng thượng người có chuyện gì vui vậy ạ ?

"

" Đêm nay trẫm không ở lại Dưỡng Tâm Điện, có chuyện gì thì đến Trường Khải cung của hoàng hậu mà nói với trẫm "

" Ý của hoàng thượng là sẽ cùng hoàng hậu nương nương đêm trăng lên cao sao ạ ?

"

" Thuyết Minh à, ngươi hiểu biết vậy được rồi, không cần phải nói ra đâu "

" Dạ nô tài đã hiểu rồi "

" Dù gì ngươi cũng là người hầu thân cận của trẫm từ nhỏ cho đến lúc lên ngôi nên trẫm bỏ qua cho ngươi "

" Nô tài đa tạ hoàng thượng đại đế "

" Được rồi, được rồi, ngươi đi chuẩn bị kiệu đi "

" Nô tài tuân lệnh "

Lúc này ở cung của nàng đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi chỉ cần đợi hoàng thượng đến, nàng biết hôm nay dù có chạy đằng trời thì cũng không thoát khỏi được cô, cô đã từng nói với nàng rằng " Dù nàng có chạy đằng trời thì cũng không thoát khỏi An Hữu Trân ta, nàng là thê tử của ta, dù nàng có bỏ trốn khỏi hoàng cung này, dù là có lục tung hế cả đất nước này thì ta vẫn phải tìm nàng cho bằng được " câu nói đó cô nói lúc cả hai đang giận nhau vì một số chuyện, nhưng phận này đã gả cho cô rồi, đã thương cô rồi, dù có chuyện gì thì nàng vẫn luôn là người bên cạnh trò chuyện cùng cô mỗi lúc mệt mỏi, dù có chết ở trong cung này thì chỉ cần chết trong vòng tay của cô thì cũng mãn nguyện rồi.

Nàng vẫn còn trong dòng suy nghĩ đó mà không biết cô đã đứng bên cạnh mình từ lúc nào.

" Nàng suy nghĩ gì sâu sa quá vậy, Gia Ất "

" À...dạ...dạ đâu có suy nghĩ gì đâu ạ "

" Nếu suy nghĩ về chuyện hậu cung thì bỏ qua một bên đi, trẫm cho phép nàng suy nghĩ về trẫm thôi "

" Hoàng Thượng "

" Hửm ?

"

" Thần thiếp và người cùng uống một vài ly rượu hoa đào do chính tay nhạc phụ đại nhân chuẩn bị có được không ?

"

" Nàng nói sao thì trẫm nghe vậy "

Nàng kêu cung nữ lấy rượu còn mình thì vào phòng chuẩn bị lại tinh thần cho đêm nay.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 9


Năm Trân Tông ngày ba tháng chín năm một nghìn bảy trăm ba mươi sáu, Bảo Thân vương Hữu Trân kế thừa Đế vị, Hữu Trân lên ngôi ở điện Thái Hòa, lấy năm sau là năm đầu niên hiệu Trân Tông.

Hữu Trân bước từng bước từng bước đến Điện Thái Hoà, những bước đi đó chính là sự khởi đầu mới.

Hữu Trân nhìn ngai vàng đó, nó đã trải qua hết thẩy đã 5 vị vua trị vì và Hữu Trân chính là vị vua trị vị thứ 6, khi ngồi ngay ngắn thì một đại thần nói to.

" Quỳ

khấu đầu lần thứ nhất khấu đầu lần thứ hai khấu đầu lần thứ ba.

Đứng lên "

" Hôm nay trẫm đăng cơ, đương hành theo hiếu nhân chi đạo, tuân theo di lệnh của tiên đế Thiên Tông, tôn thân mẫu Đoan Nữu Hổ Lộc Thị làm Thánh Mẫu Hoàng Thái Hậu, Đích phúc tấn Kim Gia Ân làm hoàng hậu, Trắc phúc tấn Nhan Kim Gia làm Gia phi, nhan xác lập sẽ do lễ bộ trịnh trọng phương đại "

Khi Hữu Trân nói xong thì các quan lại, đại thần điều đồng loạt điều hô to.

" Hoàng thượng nhân hiếu hậu đức, phúc trích vạn dân "

Đại lễ đăng cơ đã hoàn thành công, Hữu Trân trở về Dưỡng Tâm Điện trong tâm trạng vô cùng mệt mỏi, vì phải khoát lên bộ long bào dầy cộm này, sau khi trút bỏ hết long bào xuống thì Hữu Trân thay cho mình một bộ y phục khác, cảm giác lúc này thật thoải mái, chưa kịp nghỉ ngơi nữa thì nghe thấy tiếng " cái đui lẽo đẽo theo sau" chạy vào.

" Hoàng đệ xin tham kiến hoàng thượng "

" Miễn lễ, đệ có chuyện gì mà đến đây ?

"

" Huynh có thể cùng đệ và tam đệ *chén tạc, chén thù và cùng *bầu rượu, túi thơ có được không ?

"

Chén tạc, chén thù nghĩa là : chủ rót rượu mời khách là tạc, khách đáp lễ là thù.

Ngày xưa các cụ thường uống rượu, ngâm thơ và bình thơ nên gọi là: bầu rượu và túi thơ.

" Hoàng đệ, trẫm mới làm lễ đăng cơ xong, vừa về đến chưa kịp nghỉ ngơi "

" Huynh, người hết thương hoàng đệ rồi sao ?

"

" Haizzz...thôi được rồi, trẫm cũng chịu thua với đệ, chúng ta đi thôi "

Thế là Hữu Trân cùng hai hoàng đệ cùng uống rượu và Hữu Trân phải nghe hai đệ luyên thuyên đủ thứ về chuyện thê tử và mình, Hữu Trân cũng đành bỏ qua sự mệt mỏi đó mà nghe chuyện của hoàng đệ.

Sau khi hai hoàng đệ đã say bí tỉ thì Hữu Trân cũng phải đưa lệnh nói với thái giám thân cận của họ nói với hai thê tử đưa phu quân của họ về, vì đến cả hoàng thượng muốn tự mình dìu hai đệ đệ về thì cũng không chịu về thì đến thái giám thân cận họ sẽ nằm dài ở đây mà khóc lóc cho xem.

" Hoàng thượng thật là làm phiền người quá rồi, làm lễ đăng cơ xong chưa được nghỉ ngơi đã phải ra Ngự Hoa Viên cùng Nguyên Anh uống rượu "

" Không sao, huynh đệ với nhau, không cần khách sáo như vậy "

" Huynh...ức...đệ rất ghét thê tử của mình, nàng ấy...ức...luôn giận đệ....vô....ức...cớ quá đi "

" Kể cả...ức...đệ nữa...chưa ngày nào....ức...được yên tĩnh cả "

" Nguyên Anh và Trí Viên hoàng đệ, hai đệ không sợ thê tử của mình sao ?

"

Hai người họ đã quên mất có sự hiện diện của Hiền Thư và Tỉnh Liên, cứ than thở với hoàng huynh mà không nghỉ, Trí Viên dổng dạt nói.

" Thưa huynh, đệ không sợ, đệ đã trả qua những cơn giận...ức...vô cớ quá nhiều lần rồi...ức...không nhịn nữa đâu "

" Huynh...hic hic.

Đệ cũng chịu không nỗi nữa rồi...hic "

" Mau về nghỉ ngơi đi, khi nào khoẻ trẫm sẽ đến thăm "

" Vậy hoàng đệ xin phép cáo lui "

" Thần thiếp xin cáo lui "

Sau khi cả hai được thê tử đưa về cung thì Hữu Trân cũng có thể nghỉ ngơi được rồi, tâm trạng vô cùng mệt mỏi còn phải dùng rượu nên đã sinh ra nhức đầu và sốt cao, đã không mai ngã xuống nhưng cũng mai có Tiểu Thuyết Minh và Lý Tử đỡ lại chứ không đã ngã từ lâu rồi, hai người dìu hoàng thượng lên long sàn để nghỉ ngơi rồi triệu thái y đến.

Nàng ở cung đang thưởng trà thì nghe cung nữ nói hoàng thượng bị như vậy thì cũng gấp rút đến Dưỡng Tâm Điện.

" Hoàng thượng như thế nào rồi ?

"

" Dạ, hoàng thượng do long thể đã sinh ra mệt mỏi còn phải dùng đến rượu nên đã lên cơn sốt cao, nô tài đã chuẩn bị thuốc giải rượu cho hoàng thượng rồi ạ, đợi khi nào hoàng thượng tỉnh lại thì có thể uống , nô tài không còn việc gì nữa, nô tài xin phép cáo lui "

Sau khi thái y rời đi thì nàng đã suy nghĩ, trước khi đại lễ đăng cơ diễn ra, hoàng thượng lúc đó không có sử dụng những gì liên quan đến rượu nhưng bây giờ long thể của người lại vì rượu mà lên cơn sốt cao.

" Tiểu Thuyết Minh "

" Dạ có nô tài "

" Hoàng thượng lúc khi cử hành lễ đăng cơ xong thì có dùng đến rượu không ?

"

" Dạ có ạ, là đi uống rượu cùng Thân Hoàng vương và Thuận Hoàng vương "

" Các ngươi lui xuống đi để ta và Tiểu Thuyết Minh ở lại đây được rồi "

Nàng bây giờ là người tận tình chăm sóc cho cô nhưng biết sau này sẽ có những người khác thay thế nàng làm chuyện này, nàng biết lục cung không thể nào bỏ trống, không có một vị hoàng đế nào mà không có thê thiếp, bây giờ đã là người của hoàng cung rồi, phải chấp nhận và chờ mọi chuyện đến, nàng biết không thể ngăn cản được rồi, người có thể ngăn cản được nó chỉ có thể là thái hậu và hoàng thượng mà thôi, người ta cũng đã có câu " hoa nở, hoa tàn, điều có lúc ".
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 10


Khi công tử con nhà quan chức vẫn đang say giấc, thì Hữu Trân đã phải thức dậy từ 4 giờ sáng để ôn bài, đồng thời phải duy trì tập cưỡi ngựa và bắn cung trên đường đua, từ sau khi lên ngôi, Hữu Trân vẫn duy trì thói quen thức dậy lúc 4 giờ sáng để chuẩn bị cho buổi thiết triều.

" Hoàng thượng đã đến giờ thỉnh giá rồi ạ "

" Ừm, trẫm biết rồi "

Sau khi Hữu Trân bước xuống giường thì được các cung nữ chuẩn bị triệu phục và hầu hạ cho Hữu Trân, sau khi tắm xong thì Hữu Trân được thay triệu phục, rồi dùng một vài món ăn, xong xuôi hết rồi thì di chuyển đến Thái Hoà điện để bàn bạc công chuyện với các đại thần.

Có thể nói lâm triều là thứ làm các hoàng đế đau đầu nhất, nhất là khi lâm triều vào mùa đông, Thái Hoà điện rất lớn nên nhiệt độ bên trong khá là thấp, ngoại trừ bên cạnh hoàng đế có đặt một cái lò sưởi thì các nơi khác điều trống trơn.

Cho nên khi một vị quan lên làm đại thần thì việc đầu tiên họ phải làm là chuẩn bị hoặc mua cho mình một cái áo khoác lông chồn để chốn lạnh.

Khi lâm triều, kỳ thực đó chỉ là một nghi thức mà thôi, đại đa số là dùng để tiếp kiến các quan viên vừa được sắc phong hoặc đề bạt các quan viên địa phương, các quan viên địa phương không được phép nói chuyện trực tiếp với hoàng đế, nên cô phải ngồi nghe họ phải quỳ xuống giới thiệu lí lịch và tổ tiên ba đời nhà của họ, sau đó thì họ lui xuống, chỉ có quan viên thân cận trong cung mới có thể nói chuyện trực tiếp với Hữu Trân.

Một quan đại thần liên tiếng.

" Hạ thần có điều muốn nói "

" Khanh nói đi "

" Thánh thượng giờ đã lên ngôi, lục cung bây giờ chỉ có mỗi hoàng hậu nương nương và Gia phi, lục cung không thể bỏ trống được thưa thánh thượng "

" Dạ thưa thánh thượng, Khương đại nhân nói rất đúng ạ, hạ thần xin người hãy nạp thê thiếp vào cung "

"Hạ thần xin có ý kiến "

" Khanh có ý kiến gì ?

"

" Dạ thưa thánh thượng, người mới lên ngôi, nạp thê thiếp như vậy quá sớm, để khi nào ổn định chính trị, thánh thượng nạp thê thiếp cũng không quá trễ ạ "

" Hạ thần cũng đồng ý với ý kiến của Túc đại nhân, thánh thượng nạp thê thiếp cũng không cần gấp đâu ạ, nữ nhân ngoài kia không ít "

" Chuyện này trẫm sẽ suy nghĩ lại, bây giờ thì bãi triều "

Hữu Trân thầm suy nghĩ, so với các vị Hoàng đế triều Đại An, thì triều đại của các hoàng đế triều nhà Trị Chính nào là suốt mấy chục năm không dậy sớm, không lâm triều, ngay cả đại thần nhà mình là ai cũng không biết, thì có thể nói hoàng đế triều nhà Đại An cực kì "chuyên nghiệp".

Sau khi lâm triều xong, cô được trở về Dưỡng Tâm Điện ngủ thêm một lát nữa.

Vì đến 6 giờ thì Hữu Trân sẽ phải dậy tiếp để đi đến Nam Thư Phòng đọc sách.

" Hoàng thượng đã đến giờ rồi ạ "

" Bửa trưa hôm nay, trẫm sẽ ăn cùng hoàng hậu "

" Dạ, nô tài đã rõ "

Tiểu Thuyết Minh và Hữu Trân cùng đến Nam thư phòng để đọc sách cùng lúc sẽ phê duyệt tấu chương của ngày hôm nay.

Nếu tấu chương đưa lên là 100 thì chắc có lẽ 90 tấu chương là đã nói đến chuyện nạp thê thiếp rồi, buổi thiết triều tương đối bình thường nhưng nó cũng khiên cô đau đầu rồi, huống hồ lại nói đến chỉ có một chuyện...haizzz thật khó khắn.

" Tiểu Minh "

" Dạ hoàng thượng gọi nô tài "

" Ngươi nghĩ sao về chuyện nạp thê thiếp ?

"

" Dạ...chuyện này...thì theo nô tài nghĩ các quan đại thần đã nói đúng, dù người chỉ mới lên ngôi nhưng cũng không thể không có thê thiếp bên cạnh, các này là lo cho cả tương lai của một vị hoàng đế tiếp theo nữa đó ạ "

" Nhưng ngươi cũng biết đó...trẫm là nữ tử mà nữ tử thì làm sao có thể có con chứ "

" Nô tài chắc chắn sẽ tìm cách giúp cho hoàng thượng, huống chi là thái y Tế Thiếu Tự là một thái y giỏi, không có chuyện gì là ông ấy không thể làm được, ngoại trừ việc giúp người chết sống lại thôi "

" Trẫm thấy ngươi tuổi lớn mà tâm hồn ngươi không lớn chịu lớn là sao ?

"

" Chỉ khi ở bên cạnh hoàng thượng, hoàng hậu, hai vương tử và cả hai hoàng tử phi thì nô tài mới có thể trở thành con nít như vậy thôi "

" Trẫm thật hết nói nổi với ngươi "

Khoảng tầm tám giờ sáng, Hữu Trân đến cung của nàng để dùng bữa sáng cùng nàng.

" Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng "

" Miễn lễ "

" Trẫm sẽ thường đến ăn cùng nàng, không để nàng cô đơn một mình đâu "

" Hôm nay sao hoàng thượng lại nói vậy ?

"

" Tại tâm trạng của trẫm hôm nay không vui, thì những ngày sau cũng vậy "

" Là chuyện gì khiến người không vui ?

"

" Là chuyện nạp thê thiếp, nếu trẫm không có đáp án cho các quan viên, đại thần thì những buổi thiết triều ngày tháng sau sẽ cứ lậm lại một chuyện "

" Đại thần nói vậy cũng rất đúng, lục cung không thể bỏ trống "

" Chẳng lẽ nàng muốn trẫm là của người khác sao ?

"

" Thần thiếp cũng không muốn như vậy, chỉ là mọi chuyện phải theo như vậy thôi, thần thiếp không thể ngăn cản được "

" Nếu trẫm có nạp thê thiếp, thì chỉ là vài người, không thể chọn nhiều "

" Hoàng thượng không sợ người khác nói ra nói vào sao ?

"

" Không, chỉ cần có nàng bên cạnh trẫm, mọi chuyện đối với trẫm điều tốt, có thêm người càn không thể ổn định được "

" Hoàng thượng sao quan tâm đến thần thiếp vậy ?

"

" Vì nàng là hoàng hậu của trẫm, là thê tử của trẫm, nàng là người mà trẫm chọn, trẫm đính thân chuẩn bị hôn sự cho nàng và trẫm thì lúc đó trẫm đã thương nàng rồi "

" Thần thiếp cũng đã thương người từ lúc lần đầu tiên gặp mặt "

" Lễ đăng cơ của trẫm chỉ là sắc phong nàng lên làm hoàng hậu, sau này sẽ đến đại hôn của nàng và trẫm, đó mới là ngày chính thức của nàng "

" Thần thiếp đã hiểu rồi ạ "

" Nàng dùng bửa xong thì nghĩ ngơi đi, tối trẫm lại đến cung của nàng "

" Hoàng thượng làm việc đừng quá sức, tránh ảnh hưởng đến long thể "

" Trẫm biết rồi "

Sau khi dùng xong bữa sáng, Hữu Trân sẽ tiếp tục công việc của mình: Xem tấu chương các tỉnh trình lên, nếu sau khi xem xong Hữu Trân còn phải phê chỉ thị vào đó, sau khi phê tấu chương xong thì Lý Tử sẽ đưa tới Sở Quân Cơ.

Các đại thần trong sở Quân Cơ và Hữu Trân sẽ cùng bắt đầu kiến khởi, nó không giống việc phê tấu chương bên trên, mà là tương tự với hội nghị nội các ngày nay.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 11


" Hoàng thượng, hoàng thượng "

Trời mới rạng sáng thì Hữu Trân đã nghe tiếng gọi của Lâm Đồng Chấn vang cả Dưỡng Tâm Điện, cô mệt mỏi ngồi dậy rồi hướng ánh mắt về phía Lâm Đồng Chấn.

" Hoàng thượng...hạ thần có chuyện muốn thông báo, chuyện...

"

" Ngươi từ từ nói "

" Dạ thưa hoàng thượng, chuyện người giao cho hạ thần điều tra đã có kết quả rồi ạ "

" Nói đi " Hữu Trân nói xong thì đến bàn làm việc của mình mà xem sổ sách.

" Ngân lượng của hoàng cung, do Trịnh Công đại nhân đảm nhận bảo vệ, ông ấy tối hôm trước vẫn canh gát như bình thường nhưng không mai bị thích khách đánh ngất, thích khách ở đây chính là đệ đệ của ông ấy Trịnh Châu "

" Là Trịnh Châu ở phủ nội dụ sao ?

"

" Dạ phải thưa hoàng thượng "

" Hắn ta trộm ngân lượng để làm gì ?

"

" Theo hạ thần điều tra, ông ta trộm ngân lượng để mỗi đêm trốn khỏi cung để đi đến *thanh lâu chơi đùa "

Thanh lâu :là những địa điểm kinh doanh nơi diễn ra các hoạt động tình d.u.c.j giữa khách làng chơi và nữ nhân nó còn có nhiều cách gọi khác như nhà chứa, nhà ngói, lầu xanh, thanh lâu, kỹ viện...

Hữu Trân nghe Đồng Chấn nói vậy thì vô cùng tức giận, Hữu Trân luôn nghĩ rằng hắn là người đàng hoàng và luôn nghiêm túc trong mọi công việc nhưng mọi chuyện thành ra như vậy làm cô không thể nào tin được.

Hữu Trân đi lại tủ sách ném hết những sổ sách mà mình đã giao phó cho Trịnh Châu làm việc.

" Kẻ tội đồ của hoàng cung "

" Hoàng thượng xin nguôi giận, nó sẽ ảnh hưởng đến long thể của người "

" Lâm Đồng Chấn, mọi nhiệm vụ được giao hoàn thành tuyệt đối, đứa tính cao quý, Lâm *Thái Sĩ sắc phong lên làm Lâm *Thiếu Bảo "

- Thiếu sư, *Thiếu bảo, Thiếu phó: quan dưới một bậc, chuyên giúp đỡ Tam Công, gọi là Tam Thiếu.

- Thái tể, Thái tông, Thái sử, Thái chúc, *Thái sĩ, Thái bốc: giúp vua xử lý chính vụ, đứng hai bên tả hữu vua, gọi là Lục Thái.

" Hạ thần Lâm Đồng Chấn đa tạ hoàng thượng, hoàng thượng anh minh, chính trực vạn tuế, vạn vạn tuế "

" Đến phủ nội dụ gọi Trịnh Châu, trẫm ban lệnh tước bỏ y phục đại nhân dán xuống làm thứ dân "

" Hạ thần tuân lệnh "

Sau khi Lâm Đồng Chấn rời đi, Hữu Trân tiếp tục ném hết đống sổ sách đó, đến cả sử sách về hắn ta, Hữu Trân cũng không muốn lưu lại những gì về hắn, từ nay Trịnh Châu đại nhân mang danh "kẻ tội đồ của triều Đại An ".

" Lý Tử "

" Hoàng thượng gọi nô tài "

" Đốt bỏ hết sổ sách này đi "

" Nô tài tuân lệnh "

" Hoàng thượng, xin hãy nguôi giận, đừng để chuyện này mà để nó ảnh hưởng đến long thể của người "

" Ngươi đến cung của hoàng hậu nói rằng hôm nay trẫm không đến, với lại những người nào muốn gặp trẫm thì bảo là để hôm khác "

" Dạ, nô tài tuân lệnh "

Hữu Trân đi lại long ỷ ngồi xuống để nghỉ ngơi, tay cũng bắt đầu xoa xoa hai bên thái thương thì một lác sau có hai thị vệ đưa Trịnh Châu đến trước mặt Hữu Trân, y phục đại nhân thì không còn bây giờ trên người hắn chỉ có một bộ đồ trắng tinh.

" Hoàng thượng hạ thần.

...

"

Chưa để hắn ta nói hết thì đã bị Hữu Trân quát cho một trận.

" CÂM MIÊNG NGƯƠI LẠI NGAY.

Bây giờ ngươi không có tư cách nào để gọi trẫm hai tiếng hoàng thượng, những gì ngươi nói ra chỉ toàn là những lời dơ bẩn "

" Nô tài cầu xin hoàng thượng tha cho nô tài lần này, chuyện này không còn nữa đâu ạ, nô tài cầu xin người "

" Lý Tử, đốt hết sổ sách và những ghi chép lịch sử ngươi ghi về hắn ta đốt ngay trước mặt hắn cho trẫm "

" Nô tài tuân lệnh "

Từng cuốn sách được bỏ vào đống lửa trước mặt hắn, những gì hắn làm có công cho Đại An điều đổ sông đổ biển hết, những kết quả đó nó lại trở về điểm ban đầu là con số 0.

" Trẫm cho ngươi hai lựa chọn, một là chịu hình phạt còn hai là khai hết tội của ngươi ra để trẫm xem xét lại rồi sẽ giảm tội cho ngươi "

" Nô tài nói, nô tài nói .

Trộm ngân lượng của hoàng cung, nhận bổng lộc của các cung nữ để họ hầu hạ hoàng thượng, trốn trọng trách nhiệm vụ của hoàng thượng giao phó "

" Trọng trách nhiệm vụ trẫm giao ngươi làm ?

"

" Là chuyện nạn đói ở Hàm Châu, nô tài đã bỏ phế nó hơn khoảng hai tháng nay, vì để dạo chơi ngoài cung "

Hữu Trân nghe đến đây thì cầm lấy cuốn sách mình đang đọc, quăng mạnh thẳng vào ông ta không dừng lại ở đó, Hữu Trân đi đến đạp hắn ta một cái làm cho hắn ta đang quỳ ở đó ngã lăng ra đất.

" NHỮNG TỘI NGƯƠI VỪA KỂ RA ĐỦ ĐỂ TRẪM XEM XÉT LẠI GIẢM TỘI CHO NGƯƠI KHÔNG HẢ ?

"

" Nô tài...

"

" Trẫm là người có trọng trách, việc nào ra việc đó, không thể bỏ phế dù chỉ là một việc nhỏ.

Còn ngươi thì sao, kể cả lo cho dân cũng không xong, để dân đói khổ như vậy, ngươi xem ngươi ra hệ thống gì không ?

"

" Nô tài cầu xin hoàng thượng tha cho nô tài, lỗi lầm này nô tài biết không thể nào xoá bỏ nhưng nô tài xin người cho nô tài một cơ hội "

Hữu Trân bỏ ngoài tai những lời cầu xin đó, mà ban lệnh xuống làm hắn ta đơ cả người, không còn con đường để quai lại nữa rồi.

" Những gì về ngươi, trẫm sẽ quên lãng nó, xem ngươi không có ở trên đời này, đồng thời phạt 30 roi, rồi giam vào ngục đợi trẫm xuất cung giải quyết nạn đói ở Hàm Châu xong thì sẽ xử lý ngươi sau "

Lệnh vua ban xuống như là lệnh trời như là ơn đức của trời, không thể từ chối, cũng không có quyền từ chối, chỉ biết để trong lòng rồi cúi đầu tạ ơn.

Nước mắt có thể rơi nhưng không thể quay lại thời điểm ban đầu, mọi kết quả có cố gắng đến đâu thì chỉ cần một sai sót trong đời thì nó sẽ trở lại điểm xuất phát ban đầu là số 0.

" Nô tài Trịnh Châu xin tạ ơn hoàng thượng " hắn ta cúi đầu tạ ơn xong thì liền bị lôi ra ngoài.

" Tiểu Minh "

" Dạ có nô tài "

" Chuẩn bị *pháp giá trẫm muốn xuất cung đến Hàm Châu một chuyến "

* Nếu chuyến đi của vua có nhiều xe theo hầu thì gọi là đại giá, ít xe gọi là *pháp giá; theo phò vua là hộ giá ; còn thánh giá là xe thánh, tức cỗ xe của vua hoặc hoàng hậu,

" Nô tài tuân lệnh "

Tiểu Thuyết Minh cũng rời đi để chuẩn bị xe cho Hữu Trân, Hữu Trân mệt mỏi ngồi trên long ỷ không thể nói lên lời, chắc chắn mọi chuyện sau này không thể dễ dàng giải quyết nhanh gọn như vậy, mới lên ngôi không ít ngày đã có chuyện xảy ra, có lẽ từ bây giờ chính Hữu Trân phải thay đổi rồi, đế cả mọi chuyện xảy ra với mình luôn dễ dàng như vậy thì đối với nàng còn như thế nào nữa, nếu nàng mà có mệnh hệ gì chắc chắn An Hữu Trân cô không lập vị hoàng hậu thứ hai, cả đời chỉ thương một người.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 12


Cả hoàng cung cũng đã nghe đến chuyện của Trịnh Châu, nhưng họ cũng chẳng thể can thiệp vào chuyện chính trị của hoàng thượng đến cả thái hậu thân mẫu của Hữu Trân cũng chẳng thể làm gì được ngoài chỉ có thể nghe tin hoàng đế ban lệnh xuống phạt Trịnh Châu.

Nguyên Anh nghe đến chuyện Trân hyunh chuẩn bị xuất cung thì trong lòng vui như mở hội.

" Huynh "

" Hửm "

" Huynh định xuất cung đến Hàm Châu hả ?

"

" Ừm phải, là chuyện dân chúng đói khổ "

" Vậy có thể cho đệ đệ đi với được không ?

"

" Hoàng đệ đi làm gì ?

Lỡ như có chuyện không hay xảy ra thì sao ?

"

" Đệ xin huynh đi chung là để đệ cùng Hiền Thư đi dạo chơi, lần trước đệ hứa với nàng ấy, do là phải đi săn bắn cùng phụ hoàng nên đã hứa với nàng ấy hôm khác sẽ đi "

" Thôi được rồi, trẫm cho đệ đi chung đó "

" Đệ đệ đa tạ hoàng thượng "

" Ể, hai người đi đâu vậy ?

Cho đệ đi chung với được không ?

"

" Huynh định xuất cung đến Hàm Châu "

" Huynh cho đệ đi chung với "

" Được, được, trẫm sẽ cho Trí Viên đệ đi cùng "

" Đệ đệ đa tạ hoàng thượng.

Mà đệ nghe đâu ở Hàm Châu phong cảnh ở đó đẹp lắm, sông suối hữu tình đầy thơ mộng "

" Phong cảnh thì khỏi phải bàn rồi, điểm tâm ở đó cũng rất ngon đó "

Cả ba người uống trà, ăn điểm tâm và cùng nhau trò chuyện còn Phác Thành Huấn mấy ngày nay không thấy đâu vì Đại Huấn thân vương đã xuất cung đi đến Ninh Trần Quốc dạo chơi cùng thê tử rồi, nên bây giờ trong cung chỉ còn ba người ngồi đó trò chuyện thôi.

Bổng nhiên nàng từ đâu đi đến, đặt lên bàn một món điểm tâm cho Hữu Trân rồi nói.

" Hoàng thượng từ hoàng cung đến Hàm Châu quảng đường đó rất xa, chi bằng người đến Hàm Nam rồi đến Hàm Châu cũng tiện, không quá mất thời gian cho chuyến đi, với lại cảnh quan và điểm tâm ở đó cũng không tệ để cho hai đệ đệ thất vọng đâu "

" Thân Hoàng vương xin thỉnh hoàng hậu nương nương "

" Thuận Hoàng vương xin thỉnh thoảng hoàng hậu nương nương "

" Hai người hãy đứng lên đi "

" Nàng nói sao thì trẫm nghe vậy "

" Hoàng thượng lúc nào cũng thuận theo lời của thần thiếp nói, như vậy thì không đúng quy củ "

" Nàng là muốn tốt cho trẫm nên mới nói vậy, dù gì nàng tuân theo quy củ thì cũng tuân theo lời ta thôi.

Nàng có muốn đi cùng trẫm không ?

"

" Hoàng thượng ở đâu thì thần thiếp ở đó, nếu thần thiếp không đi thì người cũng trằn trọc cả đêm không ngủ được vì không có thần thiếp ở bên cạnh "

Bên này Nguyên Anh và Trí Viên bắt đầu bàn tán to nhỏ vô cùng sôi nổi.

" Tam đệ đệ nghĩ sao ?

"

" Huynh ấy cũng giống như chúng ta thôi, không có thê tử bên cạnh thì cũng như người mất hồn, không có sức sống "

" Tiểu Minh "

" Dạ có nô tài "

" Ngươi chuẩn bị đến đâu rồi ?

"

" Vẫn còn một vài xe nữa là xong thưa hoàng thượng "

" Vậy bây giờ ngươi chuẩn bị thêm đại giá đi, có khi Thân Hoàng vương và Thuận Hoàng vương lại đem theo thê tử của mình đi cùng "

" Nô tài tuân lệnh "

Tiểu Thuyết Minh vừa rời đi không được bao lâu thì Hiền Thư và Tỉnh Liên cũng vừa đến.

" Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng và hoàng hậu nương nương "

" Miễn lễ, hôm nay có lẽ đông đủ quá nhỉ ?

"

" Lâu lâu huynh đệ tỷ muội chúng ta mới có thể ngồi chung một bàn để trò chuyện mà, phải biết trân trọng nó chứ "

" Phải, phải, Nguyên Anh đệ đệ nói đúng "

" Dù là vậy thì cũng vắng đi Đại huynh, cũng không vui là mấy "

" Nàng lo làm gì, chúng ta không vui thì trái lại đại huynh có thê tử bên cạnh chắc chắn tâm trạng của huynh ấy khác chúng ta rồi "

" Hoàng thượng nghĩ sao thì thần thiếp nghe vậy "

" Được có hoàng hậu như nàng, thì trẫm cùng yên tâm lo việc triều chính "

Nếu tìm thấy một gia đình đông đủ thì khó có thể, nếu đông đủ thì chỉ nghĩ đến tài sản, được nhìn thấy như vậy thì như là báo vật của trời ban tặng.

Một lác sau thì mọi người cũng đã lên đường xuất cung đến Hàm Nam trước, đường đi thì dài đằng đẵng, trời thì đã lên tới đỉnh, còn thêm một sức nóng, dù vậy thì Hữu Trân vẫn luôn lo lắng xem nàng có làm sao không, Hữu Trân cũng ái nái trong lòng vì phải để nàng đi cùng mình cực khổ như vậy, biết vậy thì để mình Hữu Trân chịu cực khổ là được rồi, lại còn phải nàng cực khổ với mình nữa.

Hữu Trân cô xin thề rằng nếu có kiếp sau thì Hữu Trân vẫn muốn là phu quân của nàng, được bên cạnh nàng như người bình thường, không cần phải thất thiết là hoàng thượng hay hoàng hậu, chỉ cần người đó là nàng thì Hữu Trân cô cũng chấp nhận chịu theo số phận cùng nàng, nếu không phải là nàng thì Hữu Trân không muốn ai ở bên cạnh, đến khi chết cũng không cần ai, chỉ cần là nàng thì mãi mãi sẽ là nàng, không một ai có thể thay thế vị trí của nàng trong lòng cô.

Đến xế chiều gần tối thì họ cũng đã đến Hàm Năm, họ phải lấy thân là những công tử để không bị phát hiện là người của hoàng cũng, để có thể ở tạm giang phòng trọ cho những nam nhân lên kinh thành thi cử, ai về đến giang phòng thì cũng leo thẳng lên giường mà ngủ, chỉ còn lại một mình Hữu Trân đang ngồi đọc sách và quạt cho nàng ngủ vì sợ trời nóng sẽ làm nàng khó mà nghỉ ngơi.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 13


Nàng thức dậy sao một ngày đi mệt mỏi nhưng nàng không thể rời giường được vì Hữu Trân đang ôm nàng trong lòng, dù là đã thành hôn với nhau mấy năm rồi như sự tiếp xúc gần như vậy chưa quen lắm, là nữ nhân nhà lành chưa bao giờ đến gần nam nhân, nếu là nam nhân thì chỉ là những công tử nhà giàu chứ đâu đến nỗi là người của hoàng cung đâu với cả đây còn là bậc cửu ngũ chí tôn nữa chứ.

- Nàng thức rồi sao ?

- Dạ

- Nàng có cảm thấy đói không ?

Ta kêu Tiểu Minh đưa đồ ăn lên cho nàng

- Dạ cũng được ạ

- Tiểu Minh

- Vâng, có nô tài

- Làm vài món ăn đem lên đây cho trẫm

- Dạ, nô tài tuân lệnh

Nàng định bước xuống thì bị cô bế lên, rồi đưa vào phòng tắm.

- H...hoàng thượng !!

- Dù sao trẫm và nàng cũng thành thân với nhau, sao không thể tắm chung được chứ ?

- Thần thiếp biết người và thần thiếp đã là phu thê...nhưng thần thiếp là nữ tử, còn hoàng thượng thì là nam nhân, làm như không được...cho lắm

- Thân thể của nàng có chỗ nào mà trẫm không thấy nữa đâu, nàng ngại làm gì ?

Nàng biết mình không thể cải lại cô nên cũng đành ngậm ngùi đồng ý để cho cô tắm giúp mình nhưng ai mà dễ dàng chỉ nhìn nữ nhân của mình không mặc gì mà vẫn kìm giữ lại, ai cũng có cái thú tính trong người và cô cũng không ngoại lệ.

Nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mắt mình cô liền mê mẩn không thôi, vội kéo nàng vào nụ hôn.

- Ưm~~

Nụ hôn kéo dài đến tận ba phút thì cô mới rời môi nàng và kéo theo một sợi chỉ bạc.

- Ái phi đẹp lắm

- Thần...thần thiếp đa tạ hoàng thượng đã khen

Cô cởi áo long bào của mình, bế nàng ra khỏi bồn tắm rồi khoá long bào lên người nàng, y phục của nàng treo ở trên sào cô cũng không để nàng mặc nó, cô chỉ cho nàng mặc áo long bào của mình, chỉ một cái áo duy nhất, nàng thì sao dám cải lời hoàng thượng được chứ, cũng phải chấp nhận chỉ mặc một cái áo.

Một lác sau, Tiểu Thuyết Minh bưng đồ ăn vào để lên bàn.

- Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương dùng bửa

- Ừm, xong việc rồi ngươi ra ngoài đi

- Dạ

Khi Tiểu Thuyết Minh rời đi thì cô đi lại bế nàng đặc xuống ngồi trên người mình, có lẽ nàng là vị hoàng hậu được sung sướng nhất, biết tại sao không ?

Tại nàng ít khi tự đi lắm vì suốt ngày bị bế trên tay cô, ngồi thì ngồi trên đùi cô, còn khi mà "thành hôn" thì được ngồi lên hẳng bàn làm việc của cô, nêu có lẽ ghi chép lịch sử của hoàng hậu thời vua Trân Tông thì chắc chắn sẽ hoàn toàn khác soi với những hoàng hậu đời vua trước.

- Hoàng thượng hãy để thần thiếp lại cho ngay ngắn, ngồi như thế này thì không đúng quy củ

- Nàng cứ ngồi ở đây, không cần ngồi chỗ nào cả, chẳng phải đùi của trẫm êm hơn cái ghế kia sao ?

- Hoàng thượng cứ sủng ái thần thiếp như vậy, thì Gia Phi sẽ làm loạn lên mất

- Nàng ta làm gì thì trẫm cũng mặc kệ, chỉ lại là lục cung không thể bỏ trống nên mới nạp nàng ta vào, điều mà trẫm là hậu cung này có mình nàng là đủ rồi

- Hoàng thượng...

Chưa để nàng nói xong thì cô đã lên tiếng nói trước.

- Đừng gọi trẫm là hoàng thượng, ở đây là ngoài hoàng cung, chứ không còn ở đó, nàng gọi như vậy, lỡ có người đi ngang phòng nghe thấy thì không tốt

- Dạ, vâng thần thiếp đã hiểu rồi ạ, nếu không gọi là hoàng thượng thì gọi người là gì ?

- Gọi tên của trẫm đi

- Không thể được, gọi như vậy sẽ là tội bất kính với hoàng thượng

- Nàng cứ gọi, trẫm vốn dĩ sủng ái nàng đến tận trời, sao trẫm có thể lại dùng bàn tay này hại chính người mình bảo yêu nhất

Nàng chần chừ một lúc để suy nghĩ câu nói của cô, đúng là nàng nhận thấy rất rõ hoàng thượng rất sủng ái mình, vì có lần nàng đã giận cô một số chuyện vô lý, cô không một lời trách mắng nàng, không một hành phạt nào, lúc đó nàng đã đi chân trần đến Dưỡng Tâm Điện để nói chuyện với cô, điều đầu tiên cô làm là kêu Tiểu Minh đến cung của nàng lấy giày hoa cho nàng, một bậc thiên tử, con trời đứng trên vạn con người nhưng lại hạ mình để mang giày cho nàng, trong lúc đó thì nàng đã quăng đôi giày đó tận 4 lần và cũng 4 lần cô tự mình đi nhặc giày về mang cho nàng, chỉ cần một hành động đó thôi cũng đủ để cho nàng biết cô sủng ái mình như nào rồi.

Nàng cũng không ngần ngại gì nữa đã gọi thẳng tên của cô.

- Hữu Trân

- Tốt, trẫm rất thích nàng gọi như vậy, sau này cũng không cần thay đổi cách xưng hô này, cứ gọi

- Dạ

Cô ngồi gắp đồ ăn cho nàng, nói thật thì khi Chiêu Nguyệt nhìn thấy cảnh này chắc sẽ giận cô lắm, vì khi còn nhỏ cho đến lớn chưa một ngày cô gắp đồ ăn cho Chiêu Nguyệt, khi cô và mẫu hậu dùng bửa chung thì là mạnh ai nấy gắp, mạng ai nấy ai, không ai liên quan đến ai, còn khi ở gần nàng là cô gắp đồ ăn cho nàng muốn đầy chén.

Nếu người ngoài nhìn vào thì sẽ nói là: " Nuôi Ong Tay Áo ", còn khi gặp Chiêu Nguyệt thì sẽ nói là: " Có Tiết Nghĩa Với Nữ Nhân " và khi suy ra theo thời kỳ hiện nay thì là " có hiếu với gái "
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 14


Ăn tối xong thì cả hai thay đồ để đi ra ngoài dạo chơi, Hữu Trân định qua gọi hai đệ của mình thì vừa lúc hai người đó rõ cửa phòng.

- Hoàng thượng huynh

- Chuyện gì sao ?

- Huynh chuẩn bị đi ra ngoài dạo chơi với đệ chưa ?

- Đợi phu nhân xong là đi ngay

- Hữu Trân ơi, thần thiếp đã xong rồi

- Ừm, chúng ta đi thôi

Ra ngoài thì rất đông đúc và cũng rất vui nữa, mỗi cặp chia ra đi riêng, mà ba phu quân này cũng rất chiều phu nhân của mình, chỉ cần phu nhân mình nói thích gì là đều mua hết nhưng Hữu Trân thì khác, chỉ cần nàng để ý món nào, không cần nói thì Hữu Trân cũng mua cho nàng, có lẽ nàng là được mua nhiều nhất.

Lúc này nàng đang đi thì gặp người bán kẹo hồ lô, Hữu Trân cũng nhìn thấy điều này, liền quay sang hỏi nàng.

- Nàng thích nó sao ?

- Chỉ là thiếp nhớ lúc còn nhỏ, phụ mẫu hay mua món này cho thần thiếp

- Nàng có muốn không ?

- Không cần đâu phu quân

Hữu Trân không nói gì, nhìn lại phía sau thấy Lâm Đồng Chấn và Tiểu Thuyết Minh cầm đồ rất nhiều nên Hữu Trân đã liên tiếng hỏi.

- Hai ngươi có muốn ăn kẹo hồ lô không ?

- Dạ có công tử

- Có, có ạ

- Lấy cho tôi 8 câu kẹo hồ lô

- Đây, của công tử đây, bao nhiêu đây là 16 đồng

Hữu Trân lấy tiền ra đưa cho người bán hàng rồi đưa cho nàng một cây, đưa cho Đồng Chấn và Tiểu Minh mỗi người một cây, còn mấy cây còn lại là để cho bốn đôi thê thê kia.

- Hyunh mua chi nhiều kẹo quá vậy ?

- Mỗi người một cây

Mỗi người một cây, vừa đi vừa thưởng thức, đúng là mọi thứ ở ngoài cung thật tự do, không bị thứ gì đó giam cầm, Hữu Trân đi một lúc thì ghé vào tiệm sách trước mặt để mua vài cuốn sách để đọc, đây là thói quen mỗi khi Hữu Trân bị áp lực do việc triều chính, tay thì cầm đống sách dầy cộm, tay kia thì nắm lấy tay nàng, Hữu Trân kêu mọi người về trước, rồi đưa nàng đi thưởng trà, vì tính nàng khá điềm đạm, dịu dàng, nên có lẽ thích hợp với những nơi yên tĩnh, nên Hữu Trân mới đưa nàng đi thưởng trà.

- Sao chúng ta lại không về trọ, Hữu Trân ?

- Ta muốn có không gian riêng cùng với nàng

- Gia Ân

- Dạ, chàng gọi thiếp

- Nàng phải lòng ta từ lúc nào vậy ?

- Từ lúc nạp thê tử, lúc đó chàng đã nhìn thiếp, thiếp đã phải lòng ánh mắt của chàng thiếu niên năm đó

- Nàng vẫn nhớ rõ như vậy sao ?

- Thiếp không thể nào quên được lần đó và cả lần chàng bảo vệ cho thiếp

- Ta lúc đó, đã nhìn thấy ánh mắt nàng cảm thấy rất hoảng sợ khi ta làm vậy nhưng cũng vì lần đó, ta đã thương nàng

- Thần thiếp nghĩ rằng chàng là người rất ít khi thổ lộ với thần thiếp

- Phải, suy nghĩ của nàng rất đúng, từ trước tới giờ, ta chưa bao giờ thổ lộ ra ngoài nhưng còn nàng thì ta có thể bỏ những điều bản thân không muốn trở thành muốn

- Chàng luôn vì thần thiếp ?

- Ừm, luôn vì nàng, vì nàng là thê tử do ta chọn

Hai người cùng trò chuyện và thưởng trà đến *giờ dậu thì cả hai cũng nắm tay đi về trọ, vừa bước vào cửa thì đụng phải một nam nhân, nàng liền cuối đầu xin lỗi nhưng tên nam nhân đó luôn làm khó dễ cho nàng.

Giờ dậu : từ 17 -19 giờ tức là 6 - 7 giờ tối.

- Xin lỗi là xong sao ?

Cô có biết y phục của tôi đắt tiền lắm không ?

- Chỉ là một cái đụng nhẹ, có cần như vậy không ?

- Ngươi là tên nào ?

Dám cả gan cải lời bổn công tử ta

- Công tử thì sao ?

Tôi cũng lớn hơn cậu về tuổi và cấp bật ở đây

- Ngoại trừ hoàng thượng ra thì không có một ai đứng trên ta

Tên nam nhân đó tự dỏng dạc, ung dung nhưng đang tự tin về bản thân thì phụ thân của tên nam nhân đó đánh vào đầu nam nhân một cái rõ đau.

- Tao dạy mày đàng hoàng, cho mày ăn học thành tài bây giờ dám đứng ngang hàng với Hữu đại nhân như vậy sao ?

- Cậu này là Hữu...Hữu đại nhân sao cha ?

- Chứ là người nào nữa chứ, quỳ xuống cuối đầu xin lỗi phu nhân và Hữu đại nhân

Nam nhân đó không tin rằng mình đã đắt tội với người trước mặt này là Hữu đại nhân, Hữu Tần Chính, đây chính là tên do Hữu Trân đã đặt khi mình xuất cung ra ngoài, để người dân không biết cô là hoàng đế của Đại An, vì Hữu Trân sợ họ sẽ dị nghị rằng hoàng thượng phải ở trong cung lo cho triều chính, chứ không phải ra ngoài dạo chơi như này.

Tên đó cũng cuối người quỳ xuống, dập đầu xin lỗi, câu xin lỗi còn chưa nói hết thì Hữu Trân đã đưa nàng về phòng rồi.

- Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương về rồi

- Ừm, ngươi đem tất cả số sách về Hàm Châu lên đây

- Nô tài tuân lệnh

Hữu Trân cởi bỏ y phục bên ngoài, rồi cầm lấy một cuốn sách mới mua lên đọc.

- Hữu Trân cũng đã khuya rồi, chàng không ngủ mà còn làm việc nữa sao ?

- Ta chỉ xem sổ sách Hàm Châu một chút rồi sẽ ngủ, với lại ta sợ sẽ có người trộm rồi làm thay đổi mọi thứ trong sổ sách thôi

- Thần thiếp biết người rất lo lắng cho Hàm Châu nhưng làm việc khuya quá không tốt

- Ta biết nàng lo cho ta rồi.

Lại đây

Nàng cũng đi lại đến bên cạnh phu quân, Hữu Trân liền kéo tay nàng, làm nàng ngồi xuống đùi mình rồi ôm nàng vào lòng như một báo vật, Tiểu Minh cũng ôm một chồn sách đi vào, chỉ là vừa hé cửa thôi đã cảm thấy thẹn thùng rồi, Tiểu Minh không muốn phải làm cho hai người e thẹn nên đã để chồng sách xuống đất, chạy về phòng, lục tìm cái miếng vào để che mắt lại, xong thì mới trở lại ôm đống sách đi vào trong phòng của hoàng thượng, do là Tiểu Minh nhớ nội thất trong phòng trang trí như nào nên cũng không khó khăn khi đi, Hữu Trân nhìn thấy cảm này cũng phải bật cười, nàng thì biết Tiểu Minh tại sao phải đeo bị mắt thì cũng ngại ngùng chôn mặt mình vào lòng ngực Hữu Trân.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 15


Hữu Trân làm việc với tư thế để nàng ngồi trên đùi mình cũng đến giờ Hợi, cô xếp sổ sách lại rồi bế nàng về giường nằm ngủ.

Sớm hôm sau, nàng thức dậy thì đã không thấy hơi ấm bên cạnh rồi, lúc này Tiểu Minh bưng đồ ăn vào, nàng cũng lên tiếng hỏi.

- Hoàng thượng đã đi đâu rồi ?

- Dạ, hoàng thượng đã cùng Lâm Thiếu Bảo đi dạo ở ngoài rồi ạ, hoàng thượng trước khi đi còn dặn dò nô tài lả khi hoàng hậu thức dậy thì đem đồ ăn lêm cho hoàng hậu, hoàng hậu hãy dùng bửa

- Ừm, ta biết rồi

- Nô tài xin phép cáo lui

- Ừm.

Nàng cũng đi vào tắm rửa, thay y phục rồi ra dùng bửa.

Cô ở bên này vẫn còn đang trò chuyện cùng với Lâm Đồng Chấn và thưởng trà và cũng đang nói đến chuyện chuyến đi Hàm Châu.

- Dạ, công tử nói vậy cũng phải, để nô tài đi mua một ít lương thực phát cho người dân

- Ừm, ta muốn đến xe tình hình ở Hàm Châu như nào

- Công tử đừng đi ạ, người cứ ở cùng phu nhân, nô tài sự người dân lại làm cho công tử kinh sợ

- Vậy cũng được, ta giao việc này cho ngươi và Tiểu Minh

- Nô tài tuân lệnh

Cô đi về cũng ghé qua chỗ bán sách cũng mua vài cuốn vì cô nghe nói sách ở ngoài cung rất phong phú và đa dạng các loại sách, nên cô muốn đọc thử hết tất cả các sách ở ngoài cung.

- Hữu Trân, chàng về rồi

- Ừm

- Hôm nay chàng lại mua thêm sách sao ?

- Phải, ta nghe nói sách ở ngoài cung rất nhiều cái hay, nên ta mua về đọc

- Chàng ham học thế ?

Không giống như những công tử ngoài khi, đều ăn chơi đua đòi

- Người trong hoàng cung thì không phải không có những người như vậy, chỉ là tùy thuộc bản thân mình thôi, nàng có muốn đọc cùng ta không Gia Ân ?

- Nếu đó là điều chàng muốn

Nàng cũng biết mình phải làm gì, đi đến bên cô rồi ngồi lên đùi cô, cô thấy nàng hành động như vậy thì rất hài lòng, dù mình không cần nói nàng cũng biết mình phải làm gì, cô thích nhất là những người như vậy, nói một lần thì lần sau không cần nói nữa, cô muốn lần sau là tự họ hành động thôi, dù đây là hành động trái với luật lệnh, quy củ nhưng cô cũng phá vỡ nó vì nàng.

- Nàng đã dùng gì chưa ?

- Thiếp đã ăn lúc sáng rồi ạ

- Đồ ăn lúc sáng có vừa khẩu vị của nàng không ?

- Vâng, rất ngon

- Vậy thì tốt, nàng ăn không được nhiều, ta đã thấy nàng ốm lắm rồi

- Đa tạ hoàng thượng đã quan tâm thần thiếp

Nụ cười của nàng được nở lên thì đã làm cho cô phải ngây ngây trước vẻ đẹp này, đúng là nữ nhân của cô, lúc nào cũng như vậy thì làm sao cô không sủng ái được chứ, cô không xem nàng là hoàng hậu mà cô xem nàng là báo vật quý hiếm của Đại An, chỉ có một trên đời, không có cái thứ hai, cô nhất thời tình mê, cô trực tiếp hôn lên nàng.

Nàng vì hành động quá bất ngờ cô nên cũng không biết làm gì, mặc để cô muốn làm gì thì làm.

- Ưm~~...hoàng thượng

- Trẫm ở đây

- Hoàng thượng đừng làm như vậy, thần thiếp cảm thấy không quen

- Không sao, sau này nàng sẽ quen với hành động đó thôi

- Sao hoàng thượng lại thích làm vậy với thần thiếp thế ?

- Vì nàng rất xinh đẹp, trẫm không thể đứng nhìn nhan sắc xinh đẹp đó

Nàng cũng hiểu rõ tâm tình của phu quân mình, nếu mà nói thẳng ra thì sẽ mạo phạm, trong suy nghĩ của nàng thì cô chẳng khác gì một tên đại sắc lang cả, trong hậu cung chỉ có nàng và Gia Phi nhưng cô lại ít khi để tâm đến Gia Phi, cô luôn để tâm chỉ duy nhất một mình nàng, nếu như vậy thì sau này khi nạp thê thế vào thì cũng sẽ có chuyện không hay xảy ra thôi, làm hoàng hậu đã khó khăn lắm rồi thì làm hoàng đế chắc chắn khó khăn cả trăm lần nữa.

- Hữu Trân

- Ta nghe

-

Sau này chàng nạp thê thiếp vào cung, thì chàng có còn sủng ái thần thiếp như bây giờ nữa không ?

- Sẽ sủng ái nàng, sẽ không bao giờ bỏ nàng cả, nàng yên tâm

- Hoàng thượng định khi nào sẽ nạp vào cung ?

- Khi xong chuyện Hàm Châu này, trẫm sẽ lo lắng việc triều chính xong thì sẽ nạp vào, mà nàng sao lại hỏi trẫm như vậy ?

Chẳng lẽ nàng muốn như vậy sao ?

- Thần thiếp nào muốn đâu hoàng thượng, số trời đã định sẵn như vậy, thần thiếp cũng không thể nào can ngăn lại được

- Nàng là chính thê của trẫm, chỉ cần trẫm còn thương nàng thì không để cho nàng chịu ủy khuất

- Thần thiếp đã là thê tử của hoàng thượng, người nói sao thần thiếp luôn nghe vậy

Cả hai cùng trò chuyện cùng nhau thì nàng vô tình thấy tên cuốn sách là tiếng của nước Trung Hoa [到武山山頂], nên nàng không thể nào hiểu nghĩa của nó là gì, cô nhìn thấy ánh mắt nàng đang hướng đến cuốn sách đó thì vội vàng nói là sách mới của tiệm sách, là sách về hoạt động triều chính, nàng cũng tin lấy lờu cô nói mà không biết rằng nghĩa của cuốn sách đó [lên đỉnh vu sơn] đó chỉ là một phần của tên sách thôi thật chất tên hoàn chỉnh của nó là [婦女們一起登上了武山山頂 - Nử tử cùng nhau lên đỉnh vu sơn].

Bởi vậy nàng nói trong suy nghĩ của mình cô là một tên đại sắc lang quả thật không sai.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 16


Sáng ngày hôm sau, Hữu Trân theo thói quen thức dậy sớm, tắm rửa xong thì bắt đầu ngồi đọc sách và thưởng trà bên cửa sổ và mỗi lần nàng thức dậy là luôn nhìn thấy một bức tranh tuyệt đẹp từ Hữu Trân, góc nghiêng hoàn hảo, luôn châm chú đọc sách và bức tranh tuyệt đẹp đó luôn đến bên cạnh nàng hôn nàng để chào buổi sáng.

- Nàng đã nhìn đủ rồi chứ ?

- Thần thiếp...Nàng chưa nói xong thì bản thân đã bị bế lên và đi vào phòng tắm.

- Nàng có muốn về thăm nhạc phụ đại nhân không ?

- Nhưng còn chuyện Hàm Châu thì sao ?

- Trẫm đã giao lại cho Tiểu Minh và Đồng Chấn rồi, nàng không cần lo

- Vậy cũng ạ, dù sao thì đã lâu rồi thần thiếp chưa về thăm phụ thân với phụ mẫu

- Trẫm sang nói với hai đệ, nàng chuẩn bị đi

- Dạ

Hữu Trân đặt nàng vào bồn tắm rồi rời đi sang phòng của hai hoàng đệ của mình.

- Hyunh tìm đệ có chuyện gì không ?

- Nguyên Anh đệ đệ cứ về hoàng cung trước, trẫm đưa hoàng hậu về thăm nhạc phụ đại nhân vài ngày sẽ về

- Vâng ạ, hyunh cứ đi đi, đệ sẽ nói cho tam đệ biết

- Ừm, nhưng nếu có đi dạo chơi ở đâu thì lập tức báo với trẫm một tiếng, nghe chưa ?

- Vâng ạ, đệ biết rồi thưa huynh

- Ừm, tốt

Hữu Trân cũng trở lại phòng của mình, cùng hoàng hậu xắp xếp đồ để chuẩn bị.

Lúc này Tiểu Minh và Đồng Chấn cũng mới vừa về tới, mở cửa bước vào chưa nói câu nào đã ngồi bệch xuống đất thở hổn hển.

- Trẫm giao việc cho hai ngươi, sao lại về sớm như vậy ?

- Dạ, khởi bẩm hoàng thượng, dân thường ở đó tranh dành lương thực rất kinh khủng, nô tài và Lâm Thiếu Bảo về được đến đây là mai mắn lắm rồi ạ

- Kinh khủng lắm sao ?

- Dạ vâng, rất kinh khủng luôn ạ, nếu mà hoàng thượng mà đến đó sẽ người sợ hãi mất

- Được rồi, hai người các ngươi nghỉ ngơi một chút đi, rồi chuẩn bị đại giá, trẫm và hoàng hậu sẽ đến thăm Kim Thừa Tướng

- Dạ, nô tài tuân lệnh

Hai người họ nghỉ ngơi một lúc thì cũng đi chuẩn vị đại giá, Hữu Trân cùng nàng đi ra ngoài để mua món đồ để biếu phụ thân và phụ mẫu.

- Nhạc phụ đại nhân và nhạc phụ phu nhân thích gì ?

- Phụ thân rất thích trà Ngân Châm, còn phụ mẫu thì thích thêu thùa

- Vậy, nàng sang tiệm vải lụa, mua cho phụ mẫu đi, ta sẽ lựa trà cho phụ thân

- Dạ

Hai người mua đồ xong thì cũng lên xe ngựa rồi rời đi, quảng đường đi cũng không xa là mấy vì đây là đường tắt nên cũng gần, chỉ mất khoảng vài canh.

Giờ Ngọ đã điểm, cũng là lúc họ về đến phủ Kim, Tiểu Minh và Đồng Chấn đẹm quà vào để trên bàn, đầy tớ cũng ra chào hỏi Hữu Trân và nàng, xong thì chạy ù vào trong gọi lão gia và phu nhân.

Khi hai người bước ra thì không thể nói chuyện một cách bình thường vì nàng đã là thê tử của hoàng thượng, nên việc cung kính chào hỏi là chuyện hơi khó khăn, là con của mình sinh ra nhưng đã là hoàng hậu thì việc cung kính đó là bình thường.

- Kim thừa tướng, tham kiến hoàng thượng...hoàng hậu nương nương

- Nhạc phụ đại nhân hãy đứng dậy, con về phụ thân và phụ mẫu, con không cuối đầu tham kiến người, đó là điều vô lễ rồi

- Khi trẫm đã bước vào ngưỡng cửa của phủ Kim thì trẫm đã là phò mã rồi

- Hữu Trân, chàng ấy đã nói như vậy thì phụ thân đừng cung kính nữa, phụ thân hãy ngồi xuống ghế

- Đây là những món quà, ta cùng Gia Ân chọn lựa, mong là phụ thân và phụ mẫu sẽ thích

- Đồ của hai con, lão gia đều thích

- Hoàng thượng và hoàng hậu, ta nghe nói là xuất cung đến Hàm Châu, sao lại về rồi

- Ta làm công việc xong là đưa Gia Ân đến đây thăm phụ mẫu, tại vì đã lâu rồi nàng ấy chưa về thăm phụ mẫu và phụ thân

- Vậy, để ta kêu đầy tớ làm vài món cho hoàng thượng và hoàng hậu dùng thử

- Ta xin đa tạ phụ mẫu

- Thần thiếp xin phép đi cùng phụ mẫu

- Được, nàng đi đi

Nàng cũng đi theo phụ mẫu mình làm phụ giúp, còn Hữu Trân và phụ thân nàng thì ra sau vườn cùng nhau đánh cờ và thưởng trà.

Điều mà không ai ngờ đến là Kim thừa tướng lại có con rễ là hoàng đế của một đất nước, nên vì thế việc xưng hô một cách tự nhiên là không thể, dù cho Hữu Trân có nói chuyện một cách tự nhiên đi nữa thì Kim Hoắc Tuấn vẫn phải dạ dạ vâng vâng và cũng xưng hạ thần, gọi hoàng thượng.

Là quốc trượng tức là cha vợ vua, thì ai cũng nghĩ là gia đình họ rất sung sướng, được hoàng thượng coi trọng hơn những người khác...nhưng họ làm sao biết được, gia đình họ cũng lo lắng, rầu rĩ lắm chứ vì chỉ cần con của họ được làm người trong cung rồi thì chỉ cần làm gì phật lòng hoàng đế thì chỉ có chu di tam tộc hoặc chu di cửu tộc, đời đâu có dễ dàng như vậy được, nó cũng phải cho ta gặp một tình huống không thể ngờ đến rồi cũng làm cho ta trở về ban đầu và điều là tất cả gia đình nào cũng cảm thấy lo lắng đến đứt ruột đứt gan là khi con của họ là phi tần của hoàng đế vì phải tranh giành, tìm cách hãm hại nhau để được lòng hoàng đế, để được hoàng đế sủng ái...nhưng rồi thì sao ?

Những phi tần đó cũng điều bị cấm cung mãi mãi hay bị giam lỏng ở lãnh cung và đến khi hoàng đế băng hà thì họ cũng không được gặp mặt hoàng đế lần cuối.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 17


Hữu Trân cùng nàng ở phủ Kim vài ngày thì cũng trở về cũng và từ lúc này, mọi chuyện sẽ bắt đầu xảy ra.

Năm Trân Tông thứ 21, lục cung bây giờ không còn hoàng hậu hay Gia Phi nữa, từ ngày đó thì sự sủng ái của hoàng đế đã dành cho nhiều người rồi không chỉ còn một mình nàng rồi, nàng đã bắt đầu gánh vác cả hậu cung.

Tất cả phi tần: Thần thiếp xin thình an hoàng hậu nương nương

- Các tỷ muội hãy đứng dậy đi

Tất cả phi tần: Dạ, hoàng hậu nương nương kim an

- Có lẽ các muội vào cung được vài tháng rồi, chắc cũng đã quen với luật lệnh ở đây

Hy quý phi: Dạ phải, muội cũng đã dần quen rồi, muội cũng nghe đến hoàng hậu nương nương nhiều lần nhưng chưa được gặp, bây giờ muội đã là quý phi của hoàng thượng, đã có thể chim ngưỡng sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của hoàng hậu nương nương

- Đa tạ Hy quý phi đã khen bổn cung

Quyến quý phi: Muội còn nghe nô tì trong cung nói rằng hoàng thượng có thể phá bỏ luật lệnh vì hoàng hậu nương nương có phải không ?

- Nô tì trong cung không nói sai

Uyển tần: Hoàng thượng có sủng ái đến đâu thì cũng bị thất sủng thôi

Uyển tần là con gái của Uyển Chuyển Ban thường gọi là Uyển Thiếu Bảo người có cấp bậc ngang với Lâm Đồng Chấn, nàng ta là một người rất kêu ngạo, không coi ai ra gì, có khi nàng ta còn nói cũng lời khó nghe dành cho nàng, nhiều lần nàng ta bị Hữu Trân trách phạt rất nhiều lần vì tội dám nói chuyện như ngang hàng với hoàng hậu nhưng nàng ta vẫn không bỏ cái thói quen đó, tại sao nàng ta được vào cung làm tần của hoàng đế vì lúc đầu Hữu Trân nhìn con người này rất dịu dàng, ngoan hiền chứ đâu phải như bây giờ.

Nghi tần: Muội lại tiếp tục ăn nói như vậy với hoàng hậu nương nương, thật không ra gì mà

Uyển tần: Muội ăn nói làm sao thì muội đều biết không cần tỷ luôn nhắc nhở

- Ăn nói với hoàng hậu như vậy thật không ra gì, nàng có tính trẫm phế nàng làm thứ dân hay không ?

Hữu Trân từ bên ngoài bước vào cung của nàng, bên cạnh còn có phụ thân của nàng ta Uyển Thái Bảo.

Tất cả: Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng

- Miễn lễ, Uyển tần

- Dạ có thần thiếp

- Nếu trẫm nghe nàng nói năng ngang hàng với hoàng hậu một lần nào nữa, trẫm sẽ phế nàng làm thứ dân

- Thần thiếp đã rõ rồi ạ

- Không biết có chuyện gì mà hoàng thượng lại đến cung của thần thiếp ?

- Mẫu hậu muốn dùng bửa trưa cùng trẫm và nàng nên trẫm đến đây đi cùng nàng

- Thần thiếp biết rồi ạ

- Các nàng về cung nghĩ ngợi đi

Tất cả phi tần: Thần thiếp xin cáo lui

Hữu Trân nắm tay nàng cùng nhau đến Ninh Hiên cung của mẫu hậu dùng bửa trưa.

- Nhi thần tham kiến mậu hậu

- Nhi thần thỉnh an mậu hậu

- Đứng dậy đi, ai gia đợi hai con nãy giờ

- Trẫm để mẫu hậu chờ đợi rồi, thật vô lễ

- Không sao cả, ai gia hiểu cho hoàng đế mà, thôi ta cùng dùng bửa để đồ ăn kẻo lỡ nguội mất

- Dạ

Ba người vừa dùng bửa vừa trò chuyện cùng nhau, trong bửa cơm thì rất ít cuộc nói chuyện nào, họ chỉ tập trung ăn rổi đến khi dùng món tráng miệng thì cũng như bắt đầu cuộc trò chuyện.

Dùng bửa xong thì Hữu Trân có việc ở triều chính nên đã về cung, chỉ còn nàng và Chiêu Nguyệt.

- Gia Ân con đã bắt đầu mệt mỏi chuyện hậu cung rồi đó

- Dạ, nhi thần cũng biết được điều đó, lúc trước chỉ có nhi thần và Gia Phi bây giờ thì lục cung đã không còn trống vắng nữa

- Nhưng con cũng đừng quá làm lơ chuyện này, hậu cung chưa bao giờ yên bình một ngày nào

- Nhi thần đã hiểu mình từ lúc này không còn là duy nhất rồi ạ

- Ai gia hiểu ý của con, làm hoàng đế không thể không có thê thiếp và kể cả cũng phải có hoàng tử, công chúa

- Nhi thần cũng đâu thể can ngăn được, nhìn phu quân của mình bêm người khác ai mà không đau lòng chứ ạ

- Nữ nhân hay là nam nhân đều không muốn nhìn thấy người mình thương bên cạnh người khác nhưng phận là nữ tử cũng phải chịu đựng luật lệnh nam nhân năm thê bảy thiếp

- Dạ phải, mà Uyển tần nói không sai, Hoàng thượng có sủng ái đến đâu thì cũng bị thất sủng thôi

- Chẳng lẽ Gia Ân, con sợ chuyện đó lặp lại một lần nữa sao ?

- Nhi thần cũng không rõ bản thân nhi thần đang suy nghĩ gì nhưng cũng sợ hãi việc bản thân mình bị hoàng thượng dần dần quên lãng đi vào một ngày nào đó không xa

- Ai gia không phải là không sợ chuyện đó xảy ra, ai gia nhìn thấy rằng Gia Ân con có một khí chất của một hoàng hậu và khi hoàng đế luôn thể hiện tình cảm, sủng ái con, ai gia lúc đó có cảm giác con là người duy nhất có được trái tim của hoàng đế

- Những lần hoàng thượng sủng ái nhi thần, nhi thần đều hiểu rõ được hoàng thượng rất thương nhi thần nhưng đó chỉ là lúc trước, nhi thần ở hậu cung không còn là một mình nữa rồi thưa mẫu hậu

Dù Chiêu Nguyệt có sử dụng tâm cơ để Hữu Trân có tên trong di chiếu nhưng cũng là người có thể hiểu rõ, an ủi được nàng, Chiêu Nguyệt hiểu rõ được tâm ý của nàng vì bà đã từng trãi qua và biết rõ, hậu cung bây giờ nàng không còn là duy nhất nữa rồi.
 
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
Chương 18


Về việc sủng ái dành cho nàng không phải không ít nhưng nó đã được chia sang cho Nhã Tịnh Ngôn hoàng quý phi, Thiên Niệu Tư phi, Thục Khả Quỳ phi và cuối cùng là Khuê Hiền Trinh tần, đây là bốn phi tần được Hữu Trân sủng ái chỉ đứng sau nàng mà thôi, bốn người họ vẫn có tính tình, hiền hậu, đoan trang, dịu dàng giống như nàng vì vậy được Hữu Trân cô sủng ai không phải là sai và bốn phi tần này luôn giúp dẹp loạn những phi tần có ý đồ không chính đáng, cũng chính xác là tình cảm tỷ muội.

Nhã hoàng quý phi: Dạo này hoàng thượng không đến gặp hoàng hậu nương nương nữa sao ?

- Hoàng thượng bận rộn việc triều chính, không có thời giờ để gặp bổn cũng đâu

Khuê tần: Từ ngày hoàng thượng nạp thê thiếp vào, đã còn để tâm đến hoàng hậu nương nương, muội lo lắng là những phi tần khác lại có âm mưu để hoàng thượng sủng ái rồi đấy

Thục phi: Khuê tần nói đúng đó, muội không muốn chuyện năm nó lại xảy ra đâu

- Muốn hay không muốn đều nằm tùy thuộc vào chúng ta, với cả đâu ai muốn bản thân mình trở nên như vậy đâu

Thiên phi: Nếu hoàng hậu nương nương mà có long thai thì chắc chắn hoàng thượng sẽ sủng ái hoàng hậu nương nương đế tận trời

Nhã hoàng quý phi: Phải đó, chỉ cần hoàng hậu nương nương mang long thai, hoàng thượng sẽ bỏ lại việc triều chính để chăm sóc cho hoàng hậu nương nương, lúc đó sự sủng ái chỉ dành cho hoàng hậu nương nương

Thục Phi: Nhưng muội lại sợ những phi tần ngoài kia lại gánh tị rồi lại tìm cách hãm hại đích tử

- Thục phi muội nói không sai, bổn cung chỉ sợ như vậy thôi, đứa con mình sinh ra, lại bị kẻ khác hãm hại, chỉ biết đứng nhìn chứ không thể làm gì

Khi những người biết nhận thức thì sẽ nói chuyện rất dịu dàng và trang trọng chứ không những phi tần khác được bước chân vào cung làm phi tần của hoàng đế lại bắt đầu hống hách, không xem ai ra gì và có những người chỉ với vào có 2,3 tháng đã bị phế làm thứ dân, dù lên ngôi ở độ tuổi còn trẻ nhưng Hữu Trân được xem là học cao hiểu rộng, quang mình chính đại, cái gì ra cái đó, mọi thứ điều phải rõ ràng, họ cứ nghĩ Hữu Trân cô là người dễ mắc mưu nhưng họ đã lầm rồi, người dễ mắc mưu này đã phế tổng cộng 8 người rồi, khi 5 người dùng một chút điểm tâm và trò chuyện thì Hữu Trân từ bên ngoài bước vào.

Tất cả: Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng

- Miễn lễ

- Hoàng thượng đến tìm thần thiếp có chuyện gì sao ?

Hữu Trân không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ đi đến bế nàng lên, bốn người ở đây đưa mắt nhìn nhau và che miệng cười, nàng bất ngờ trước hành động của Hữu Trân, đây là trước mặt các phi tần khác mà phu quân của mình làm vậy khiến nàng ngại ngùng lấy tay che mặt mình lại.

- Các nàng về cung nghỉ ngơi đi

Bốn người: Dạ, thần thiếp xin cáo lui

- Hoàng quý phi

- Có thần thiếp

- Trẫm một lác đến cung của nàng có một số chuyện cần giải quyết với nàng

- Dạ, không còn chuyện gì nữa, thần thiếp xin cáo lui

Khi phi tần rời đi thì nàng vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay của Hữu Trân.

- Hoàng thượng mau bỏ thần thiếp xuống

- Trẫm không bỏ đó thì sao ?

- Hoàng thượng nên nhớ rằng là hậu cung không còn trống nữa đâu

- Thì sao ?

Chẳng lẽ họ lại ganh tị với nàng về sự sủng ái của trẫm dành cho nàng ?

- Hữu trân đừng nghịch nữa, thả ta xuống

- Hôm nay xưng ta với trẫm sao ?

Dù nàng có nói thế nào thì Hữu vẫn bế nàng khư khư trên tay không chịu thả xuống, nàng cũng đành bất lực để Hữu Trân bế mình như vậy, dù bây giờ trời có sặp xuống thì vị hoàng đế này cũng bế nàng chạy đi thôi nên cũng chiều theo ý của Hữu Trân.

- Chứ hoàng thượng cứ ôm thần thiếp như vậy thì phi tần nhìn vào không hay, họ nghĩ thần thiếp không ra gì, rồi lại nói thần thiếp tranh sự sủng ái của hoàng thượng

- Có trẫm bảo vệ nàng rồi không cần lo lắng quá vậy đâu

- Với cả thần thiếp lớn hơn hoàng thượng một tuổi lận đó, tại sao thần thiếp lại không được xưng ta ?

Thần thiếp chỉ theo quy củ luôn gọi chàng là hoàng thượng, chứ không thần thiếp xưng ta gọi Hữu Trân

- Được rồi...được rồi, là trẫm sai, nàng luôn luôn đúng.

Trẫm cho nàng xem cái này, chắc chắn nàng sẽ rất thích

- Hửm ?

Hữu Trân bế nàng đi đến khu rừng phía đông, nơi có sự se se lạnh và có phong cảnh rất đẹp, Hữu Trân đưa nàng đến đó vì cô đã kêu người trồng hoa thích nghi với thời tiết lạnh để nàng có không gian yên tĩnh để ngắm hoa, trong cung hầu như rất ít đất, toàn là đá với đá, gạch với gạch về việc tìm chỗ để trồng hoa cũng rất khó và cả trong cung không có cây trồng nào, chỉ có duy nhất ở Ngự Hoa Viên là có trồng hoa và một vài cây xanh, nhưng cô biết nàng rất thích ngắm hoa đối với Hữu Trân để nàng ngắm hoa ở Ngự Hoa Viên là không đủ, nên Hữu Trân đã ra lệnh cho người phá vỡ mấy gạch và đá ở dưới đất để có đất trồng hoa cho nàng ngắm, gặp những phi tần khác muốn như vậy thì Hữu Trân chỉ ban cho họ một chậu cây để trồng trong cung, còn nàng là ngoại lệ nên được nguyên một vườn.

Cưng chiều nàng số một thì không ai số hai.
 
Back
Top Bottom