[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 72,743
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
| Fakenut | Kính
Bọn ta không có gì hết
Bọn ta không có gì hết
- Kính Linh tiểu chủ......ủ....ủ
Wangho yên vị đọc sách, lại nghe âm thanh đi trước hình ảnh đang vang vọng tới.
Tiểu Ngũ quỳ trượt dưới mặt sàn, thẳng tới chỗ Wangho, tông vào kệ sách suýt ngã.
Theo sau đó, tiếng lạch cạch chạy vội, giọng đến lạc đi của tiểu Liên vang đến.
Cả hai gần như phải lập tức nói, đến độ chữ nảy vấp người kia, đá câu này đụng câu nọ.
Wangho nhăn hết cả mặt, dùng thuật cấm ngôn mà mình mới học từ Sanghyeok, thực hành một cái.
Quả nhiên việc học trực tiếp từ người khác vẫn dễ tiếp thu hơn so với đống bí kiếp được để lại rồi bắt nó tự mò.
Lúc ở tiên giới, Wangho là đứa nhóc đụng thì có thể đánh, ngồi yên thì có thể tía lia, các thần huynh thay nhau, không ai cho phép Wangho học thuật cấm ngôn cả.
Bởi vì Wangho học được thì sẽ giải được, mà giải được thì bọn họ không chôn vùi cái miệng tía lia đó được!!
Sự yên ắng vốn có của Tàng thư các đã trở lại, Wangho sắn tay áo, tiếp tục đọc cuốn thư quyển trên bàn, khoanh tròn vùng chữ mật thiết.
Bên cạnh nó, hai tiểu hầu múa đến mỏi nhừ, thất thần nằm bẹp dí, tiểu Liên níu lấy tay áo, tiểu Ngũ ngã lăn mặt trên cạnh bàn gần đó.
Wangho ra hiệu bọn họ bình tĩnh rồi sẽ giải thuật, hai tiểu hầu gật gật, chớp chớp mắt, đợi chờ
Nhưng chưa kịp lật sang trang kế tiếp, tiếng bước chân hừng hực vọng lại, xé gió lao đến, đập bàn cái bẹp, Siwoo đối mặt với Wangho, lọn tóc bay tới loạn xạ.
Nhìn vị bằng hữu của mình băng băng tới, Wangho lại khó hiểu, nay mọi người làm sao vậy trời?
- Siwoo à, đại hoàng phi ơi?
Ngươi gặp quỷ à?
Siwoo thẳng lưng đứng dậy, hai tay chống hong đi tới đi lui, miệng cào bàu chỉ chỉ vào Wangho
- ngươi…ng…ngươi
Ngón tay chỉ giữa không trung bất lực bỏ xuống
- aisss, quỷ giới này, ta đi hai bước gặp năm con quỷ là chuyện bình thường
Wangho gật đầu tỏ vẻ hợp ý, tiếp tục lật trang tiếp theo, trước mặt liền xuất hiện bàn tay che lấy mọi thứ trên trang giấy.
Thư quyển: ta không xứng được đọc hay sao thế?
Wangho phất tay giải thuật cho hai tiểu hầu bên cạnh, đồng thời cất đồ sang một bên, an tĩnh để tay dưới đùi, cất giọng đều đều.
-các người hôm nay sao thế, có chuyện gì nói ngay trọng tâm và rõ cho ta xem
Chỉ thấy ba người bọn họ nhìn nhau, Siwoo nhìn vào hai tiểu hầu, nhận thấy tín hiệu là giống nhau, vớ được đồng minh.
Wangho thì cư nhiên đợi nghe câu chuyện, lại là ai đánh nhau với ai, thầy bói ở chợ quỷ bói ra gì, hay Jaehyuk lén đi chơi cá cược ở hẻm chợ?
Đến khi thanh âm hợp nhất, trọng tâm và rõ ràng vang lên
- Người chọn quỷ vương làm phu quân sao?
- hả
Wangho đen kịt mặt, cái gì ngoài sức tưởng tượng đang được vang lên thế kia.
Hồi nào?
Ta đã chọn hồi nào, nhập lễ khi nào chứ?
Nhìn vẻ mặt ngơ ra của Wangho, Siwoo hận không thể quýnh vị huynh đệ của mình một trận, là tại vì quýnh không có lại thôi.
- tiểu tiên ơi, khắp quỷ giới truyền tai nhau việc hai người nắm tay nhau đi du ngoạn phía Tây.
Tiểu Liên long lanh mắt lên tiếng
- g..gì!
Du ngoạn hồi nào, ngắm cái gì ngoài trăng với núi non cây cỏ, ta đi làm việc quan trọng, đi quan tâm kết giới nơi ta sẽ phải ở đến hết đời ah.
Khoan đã nắm tay, cái gì mà nắm tay chứ, đó là điều kiện thực thi pháp trận mới học được của nó mà.
Sau khi Sanghyeok quỷ vương nắm tay nó kéo đi về hướng khác hưởng gió, đã hoàn toàn tay tách tay ra rồi, nào có tay trong tay gì đâu.
Wangho híp mắt nói thế, thì ra vì vấn đề này mà ba người bọn họ có vấn đề với nó.
- Wangho à, ta biết ngươi đủ năng lực, nhưng tên quỷ vương đó thực sự không dễ đối phó nha
Siwoo lại gần, nói nhỏ giọng
- trông hắn ta rất là giam cầm ấy…!!
Wangho ??
Cái quái gì nữa?
- Đại hoàng phi à, bọn ta không có gì hết thật mà
Người kia lắc đầu không tin, quỷ giới đồn ầm hết cả lên, giờ nói Wangho mai thành thân với Sanghyeok quỷ vương, khéo tiên tộc sẽ bay một nửa xuống thật đấy.
Tiểu Ngũ kế bên sắp xếp được câu nói, cũng tranh thủ tuôn một hơi dài mà mình thu thập được sau cả ngày đi hóng chuyện.
- họ bảo người bảo hộ người thân chu toàn, lại chạy về phía Tây lo cho an nguy dân quỷ, lại rất ăn ý pháp trận với quỷ vương.
Dân chúng nhiệt tình ủng hộ, người chọn người khác làm phu, họ không có ý kiến, nhưng quỷ vương chọn người khác làm hậu, bọn họ nhất quyết phải quăng thử người đó vào đạo quỷ trận và vòng vây phản đồ, nếu vượt qua được thì mới nguôi ngoai tạm chấp nhận.
Wangho nghe muốn sặc cả lưỡi, trong tình huống này, nhấp một ngụm trà rồi vẽ đường mới sống nổi.
Wangho giật mí mắt, thật ra cũng không phải là không có gì, chỉ là chưa đi đâu vào đâu.
Mũi tên còn đang giữ đường, bọn họ lại cho là đã trúng đích.
Nhớ lại lời đêm đó bọn họ cùng nói chuyện, Wangho cũng có chút chột dạ với câu “bọn ta không có gì hết “ lúc nảy mình vừa hốt lên.
___
Sanghyeok miết lấy khớp xương rõ ràng của người bên cạnh, bàn tay trắng trẻo, lòng bàn tay có một chút chai sạn vì luyện nhiều vũ khí, so với hắn vẫn nhỏ lớn một vòng, thành ra khi nắm lấy, bàn tay của vị tiên nhân nào đó nhỏ xíu, lọt thỏm vào trong sự bao bọc to lớn của vị quỷ vương kia.
Khi lạnh cứ tràn vào nhưng Wangho lại thấy ấm áp, bởi lẽ thân nhiệt nó luôn cao hơn người ở quỷ giới, bởi lẽ cái cảm giác bản thân mình sưởi ấm cho một khác.
Wangho hơi rụt tay, ngỏ ý muốn buông ra, nhưng Sanghyeok dứt khoác níu chặt, thăm dò một ít như thế cho đủ lễ độ, Wangho cũng không động đậy nữa.
- Wangho tiên tử
- hửm?
Sanghyeok ngoảnh mặt nhìn người bên cạnh mình, dưới lớp trăng ván lên, cả người Wangho như tỏa ra ánh sáng mơ hồ đến say đắm
- chuyện thành thân của tiên tử là bắt buộc và là chuyện trọng đại.
Đó là mối quan giao giữa tiên giới và quỷ giới, lại còn là sự trói chặt phong ấn ở vực Mụ.
Wangho cảm nhận cơn gió mát thổi ngang bên má, đẩy nhẹ sợi sóc nó bên tai, gật đầu như nghe hiểu chuyện người bên cạnh đang bàn tới.
Thật ra nếu không phải là do hắn nói, Wangho đã sớm chặn họng rồi tự diễn lời rồi, vì chữ nào hắn vừa nói xong, Wangho cũng đã từng nghe, nghe đến thuộc lòng.
Nhưng bởi vì đó là hắn, Wangho lại yên lặng lắng nghe đến gật gù như bản thân lần đầu biết đến chuyện.
- đấy là chuyện rất quan trọng, vừa phải thành giao thân thiết, vừa phải êm đẹp cùng tiên tử qua sóng gió, cho nên…
Wangho nhìn về phía trước, loài đom đóm thường thấy ở nhân gian, hóa ra phía rừng rậm nơi đây lại có thể có mặt.
Ánh mắt tuy dõi theo đóm nhỏ phát sáng giữa nên trời ấy nhưng tai vẫn không quên lắng nghe.
Một con đến gần nó, Wangho đưa tay lên hứng, đồng thời cũng hỏi
- cho nên như thế nào?
Sanghyeok chăm chú siết chặt bàn tay mình đan nắm, nhìn vào người trước mặt đang nghịch đóm sáng bằng tay còn lại.
Ánh sáng nhỏ giọt rọi vào khuôn mặt tươi tắn, rót vào lấp lánh ánh sáng trong đôi mắt trong veo ấy.
- cho nên Wangho tiên tử có thể suy xét đến ta không?
Đôi tay trên không trung đang giữ lấy đóm sáng ấy của Wangho chợt khựng lại, nó giật mình quay sang nhìn hắn, tìm mãi nhưng không thấy nét giễu cợt nào xuất hiện.
Bản thân lại tự giỡn, hạ tay xuống đánh vào bên vai hắn
- aiss, người lại trêu ta đấy à
Bàn tay còn lại cũng bị nắm lấy, dừng lại trên khoảng không của hai người, Sanghyeok tiến tới một bước.
- lần trước Wangho nói là cho ta chọn, lần này ta tự đề cử mình, không phạm luật, đúng không?
Wangho ngẫm lại, quả thật lúc đó đã rất thuận miệng và tự nhiên nói như thế dù không biết vì sao.
Trước sự có lý đến không thể nào chối cãi, Wangho gật đầu, đồng thời dùng sức rụt lại hai đôi tay đang bị nắm, lần này Sanghyeok không nắm chặt lại, vì hắn biết rõ mình vừa làm người kia hoang mang.
Wangho mang một vẻ bình tĩnh, hít đều để không lộ sự lấp bấp.
-ta không ổn trong vị trí đó đâu
Sanghyeok không bất ngờ trước câu đó, ung dung chấp tay hờ hững lại, khoan thai trả lời
- ta đã bảo là ta lo được cho người mà, tiểu tiên Wangho
- đó là tiểu Faker nói
- người chỉ chịu nhớ đến cái tên đó thôi sao?
Wangho quả nhiên cứng họng, nếu so ra thì đúng vậy a, tiểu Faker với thân phận tiểu quỷ, lấy về sai vặt dễ, làm việc an nhàn không đánh đây mai đi đó.
Haizz, tu tu lại, đó cũng là Sanghyeok, mà quỷ vương này, làm sao nó sai vặt được, làm sao êm ấm nổi.
Cái ghế vương hậu đó, nghe nó có quá trớn với Wangho không vậy?
Tất nhiên, luận về thân phận thì không, cái gốc cái đà của Wangho đủ để không ai bàn tán.
Chủ yếu là cái tính ham chơi và ngày đây mai đó, chức lớn quá, nó không kham nổi a.
- Wangho yên tâm nhé, ngàn năm qua không có vương hậu, ta vẫn có thể một mình lo âu được, nếu Wangho sợ vì việc đó, hoàn toàn có thể không cần đụng ngón tay, có thể vẫn như bây giờ, tự do muốn làm gì cũng được
Wangho lại giật mình cả kinh, gì đấy, lúc nảy nó có lỡ miệng hốt ra lời nào hay không vậy, sao mà, sao mà giải trúng cái đề Wangho đang dính thế.
- ta…..ta cần phải suy nghĩ
Wangho thẳng người một chút, tay chấp sau lưng, quay lưng lại với Sanghyeok
- đây cũng là chuyện quan trọng, người nên cân nhắc kĩ lại đi, hôm nay tạm thời quên đi
Sanghyeok nghe đến đó, vị quỷ vương liền biết lời nói của mình nảy giờ nếu không được nói lại rõ ràng thì sẽ thành khói trắng bay ngang đền thờ.
Trước khi Wangho bước đi, hắn đã đều đều cất giọng
- ta chính là để tâm đến Wangho, người nên cân nhắc kĩ là Wangho, còn ta đã cân nhắc từ rất lâu rồi.
Hắn chạm nhẹ vào mặt nhẵn bóng của miếng ngọc bội trên thắc lưng
Cân nhắc từ rất lâu rồi, rất kĩ càng, rất toàn tâm, chính vì thế, muốn người phía trước cũng hãy cân nhắc mình.
Hắn cứ nghĩ cả đời hắn sẽ không động lòng, cho đến khi nụ cười như ánh ban mai xuất hiện, trái tim vô thức bị cào lấy đến rộn ràng.
___
Wangho giã lã kéo tay Siwoo đi vào vòm cung lấp lánh kính, nơi Wangho tạo ra một mảnh vườn thủy tinh đầy đẹp mắt, trước tiên phải giải quyết tin đồn với người sẽ đi đồn nhanh nhất đã.
- thật sự là chỉ đang cân nhắc thôi sao?
Wangho gật gật đầu
- nhưng ngươi nói xem nào vị huynh đệ của ta ơi
Siwoo cập cổ Wangho, ánh mắt gian hiểm cùng chất giọng chọc ghẹo
- nói xem xem, Kính Linh Wangho có tình cảm gì đó với Sanghyeok quỷ vương không nhỉ
Wangho với câu hỏi này, nó hơi lúng túng, bởi vì bum ba la, nó là chưa xác định được.
Có hơi hơi, có chút chút
Nhưng có một cái gì đấy cần phải rõ hơn một xíu, Wangho không chắc, Wangho ngẩn người, Wangho bị Siwoo khinh bỉ, vị huynh đệ ấy chạy lên phía trước chống nạnh
- ta thấy tiên tử mê hoặc quỷ vương, tay giúp Minseok tiểu y giã thuốc, lại liếc mắt đưa tình với Meiko tiểu quỷ, chốc còn bê đồ phụ Doran tướng quỷ
Siwoo chỉ vào Wangho đang đứng đó nghe, nói đến đâu đều đau khổ kể lễ, tay lại ôm lấy ngực, đánh vào một cái như thống khổ bạt ngàn.
Than ơi trùng dương miền miền đau đớn thân cô
- tới bản thân ta còn bị Wangho tiểu tiên bỏ mặc nơi tiên giới đến sắp thành cây anh đào, vậy mà khi đến quỷ giới thăm hỏi lại nghe tin người lại muốn trèo cao làm vương hậu
Siwoo chấm chấm giọt nước mắt, dù thực sự không có lấy một hột, dáng vẻ cực khổ mà nhân gian họ nói là bị lừa tình.
- SON SIWOO
- á á á
Vở kịch huynh bỏ ta sầu khép lại, Siwoo bị Wangho dí đến nghẹt thở, mảnh kính chạy sát xé gió, mãi đến khi Jaehyuk chắn trước mặt Siwoo, Jihoon cản Wangho lại, bọn họ ngưng náo.
Lúc ấy vòm phủ xinh đẹp tan nát gần một nửa, Wangho gằn giọng, bảo muốn xem Siwoo múa kiếm bài đầu tiên, Siwoo giật nảy muốn chạy, nhưng lần này Jaehyuk lại đồng ý kiến với Wangho, còn gật gù bảo Siwoo lâu ngày không luyện tập, cơ thể đông cứng không tốt chút nào.
Kính tâm phủ rộn ràng cả ngày trời, đến lúc ăn tối cũng là màn đấu khẩu long trời lở đất.
Minhyung cắn hạt sen, vị ngọt ngọt lan trong cổ họng, thong thả nhấp một ngụm trà thanh mát, nến thắp sáng lung linh gian phòng, trầm hương tỏa mùi ngây ngất.
Thứ lỗi cho cái không gian quá tuyệt vời này, thái tử không thể ở lâu, bởi lẽ tiếng quýnh nhau ì đùng vang tới tận bên điện thái tử.
Sợ quá, phải đi khuyên Sanghyeok quỷ vương suy nghĩ kĩ kĩ lại một xíu, vương hậu này tính cách hơi bá đạo quá rồi.
Chả biết kiếm người khuyên làm sao, thái tử đi giữa đường lại ghé vào y điện, ghé thăm vị tiểu y đang đung đưa chân đọc dược thư.
Thôi thì đèn nhà ai nấy tỏ, phu phu nhà ai nấy tính đi nhỉ?
______
Thấy có khúc mà đồn cỡ đó, nếu mà nghe cuộc đối thoại chắc dân quỷ bưng Quỷ vương mình quăng vào phủ của Wangho tiên tử ở rể quá.