Khác [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
365161343-256-k664972.jpg

[F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
Tác giả: Nit_nit21
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

NGƯỜI YÊU TÔI LÀ SÁT THỦ
❗MỌI TÌNH TIẾT TRONG CHUYỆN CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT
CÓ NHIỀU NGÔN TỪ GÂY KHÓ CHỊU KHÔNG THÍCH THÌ DỪNG KHÔNG TX
‼️CÓ NHIỀU TỪ THÔ TỤC GÂY KHÓ CHỊU AI KHÔNG THÍCH THÌ MÌNH KHUYÊN LÀ KHUM NÊN ĐỌC NHÉ VUI VẺ VUI VẺ



geminifourth​
 
Related threads
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [EDIT/ĐM] Nhìn thấy người
  • Người Giữ Đền
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
  • [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Giới Thiệu Nhân Vật


    Gemini Norawit Titicharoenrak

    27 Tuổi

    là con trai một nhà Titicharoenrak là ông chủ kinh doanh bất động sản có tiếng công ty vương tầm thế giới

    Anh là chủ công ty G chính tay anh xây dựng lên

    Sau này có bé rồi sẽ đổi tên là GF

    Tính cách: ít nói, cọc cằn được cái Tốt bụng

    Sở thích: Fourth Nattawat

    __________________________________________

    Fourth Nattawat Jirochtikul

    21 Tuổi

    Sinh viên năm nhất

    Đáng ra năm nay học năm ba nhưng vì cậu bảo lưu việc học hai năm

    Nghệ sĩ sáng tác nhạc tự do

    Gia đình Giàu

    Tính cách: hoà đồng hướng lung tung lâu lâu lại Overthinking vì cái nết này nên làm Gem đau đầu nhức óc với em người yêu

    Sở thích: Gemini Norawit không thể thiếu Ford, Phuwin,Dunk

    Nhánh 3

    ___________________________________________

    Ford Allan Asawasuebsakul

    18 Tuổi

    (Nhưng vì học giỏi cậu đã đưc đặc cách cho nhảy lớn lên năm nhất học với các anh)

    Năm nay đại học năm nhất

    Là Hoạ sĩ vẽ tranh tự do

    Gia đình Giàu

    Sở Thích:dâu tây và bám Phuwin sau này là Bám dính anh M dấu tên

    Tính Cách: thất thường khi vui khi buồn khi hòa đồng khi hòa tan hay nói nhảm dễ thương

    Rất là mít ước với Dunk, Fourth,Phuwin

    Nhánh 4

    __________________________________________

    Mark Pakin Kuna-anuvit

    27 Tuổi

    Gia đình là Kinh doanh bất động sản có tiếng

    Là chủ của ba chi nhánh quán bar tên M lớn nhất Thái Lan và có một cái bệnh viện tự mình mở tên MPK ( viết tắt của Mark Pakin) anh cũng là một bác sĩ có tiếng

    Sau này có em rùi đổi tên công ty thành MF

    Sở Thích: Ford Allan, Thử tất cả các loại rượu

    Tính cách: cái nết iii chang Gemini cộc cằn khó ở

    _________________________________________

    Phuwin Tangsakyuen

    21 Tuổi

    Năm nay đại học năm nhất ( giống Fourth)

    Gia đình có một công ty lớn, anh tự mình mở một quán Cf chill ở dưới quán bar bên trên có tiếng và có mở thêm một Khu Triển Lãm Tranh là dành cho Ford

    Tính cách: lạnh lùng ít nói đôi khi hay cọc nhưng rất tình cảm dễ yếu lòng

    Sở thích : Nhâm nhi ly cf vào buổi sáng còn có cả nhìn bạn mình được hạnh phúc

    Nhánh 2

    ____________________________________

    Pond Naravit Lertratkosum

    27 Tuổi

    Bame mất từ khi anh còn nhỏ sống với bà ngoại tự tay mình gầy dựng lên công ty Lertratkosum đứng hàng đầu các nước lân cận anh có mở thêm một trường bắn súng và trường đua xe

    Công ty anh sau này sẽ đổi tên thành PPw

    Tính Cách: ít nói lạnh lùng nhưng tình cảm

    Sở thích: Phuwin meo

    ______________________________________

    Dunk Natachai Boonprasert

    21 Tuổi

    Năm nay học đại học năm nhất ( giống Fourth)

    Gia đình là chủ của 5 chi nhánh Trang sức lớn

    Anh tự mình mở một công ty thiết kế trang sức tên DPFF (viết tắt tên Dunk Phuwin Fourth Ford)

    Tính cách: ôn hoà, nhẹ nhàng hoà đồng bảo vệ bạn bè

    Sở thích: nghe nhạc, vẽ tranh

    Nhánh 1

    ______________________________________

    Joong Achen Aydin

    27 Tuổi

    Anh là người thừa kế gia sản nhà Achen Aydin

    Tự tay mình thành lập một công ty riêng tên Chen sau này có người ấy bên cạnh đổi lại thành NaChen người ta thường nói vợ luôn đứng trước chồng

    Tính cách: hoà đồng lâu lâu lại ít nói trầm lắng nếu mà như vậy thì nên chạy xa xa đi tại vì là anh ta đang tức giận đấy

    Sở thích: Natachai

    ----------------

    Joong.

    Pond.

    Gemini.

    Mark.Ohm

    Là một nhóm bạn thân chơi chung khi mới lên lớp 4 đến nay cũng được 9 năm rồi nên 4 người tính cách có phần giống nhau

    Có cả OhmNon nhưng truyện OhmNon và những Cp khác sẽ ít xuất hiện hơn nhé

    Còn về nhóm các cậu

    Dunk,Phuwin, Fourth, Ford

    Là chơi với nhau từ nhỏ khi còn đỏ hỏn cơ vì bame của bốn người là bạn thân nên bốn người chơi với nhau rất thân sau này Nanon cũng gia nhập vào hội bạn thân này nhé

    Và một số nhân vật khác

    ( Đây chỉ là một bộ chuyện do trí tưởng tượng của mình nghĩ ra mong mọi người không áp đặt lên người thật và đây cũng là bộ chuyện thứ 3 của mình nếu còn thiếu sót gì mong mọi người Cmt giúp đỡ ạ.

    Và nó có hơi xàm và có nhiều câu từ nói tục một tí nếu ai không thích có thể dừng tại đây ạ Cảm Ơn Đã Ủng Hộ Khaaaaa)
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Nhiệm Vụ 1 [Dunk]


    Từ trong Bộ Đàm có một giọng nói phát ra

    Dunk Natachai

    - alo bên hai cậu nghe rõ chứ

    Khabkluen

    - rõ ạ

    Dunk Natachai

    - tốt cậu và Daonuea hãy cẩn thận, băng S bọn chúng cũng có địa vị trong thế giới ngầm này, không dễ đối phó đâu cho nên hai cậu phải hết sức cẩn trọng vào

    Khabkluen

    - em biết rồi, bên anh và Sing ổn cả chứ

    Dunk Natachai

    - ổn khi nào xong nhiệm vụ hãy tụ hợp lại chỗ cũ

    KhabkluenDaonuea

    - khap

    Sao khi tắt bộ đàm Dunk quay sang nói với Sing

    Dunk Natachai

    - mày đã sẵn sàng chưa

    Sing Harit

    - bạn già bạn biết tôi mà tôi lúc nào cũng sẵn sàng

    Dunk Natachai

    - được rồi vào thôi

    Cả hai hạ gục từng tên đàn em và đi vào nơi cất giữ viên kim cương người tìm kiếm khá lâu nhưng vẫn không thấy đâu lúc này Dunk mới nhìn vào bể cá trước mặt thì nhận ra cái gì đó liền hét lên

    Dunk Natachai

    - Sing nằm xuống

    " Kéo Sing nằm xuống"

    Cả hai nằm xuống từ xa có một viên đạn bay vào làm bể cái chậu cá được đặc trên bàn, hai người xanh mặt không nói nhiều cả hai liền chạy đi

    Dunk nghe hướng đạn được bắn đến mà suy đoán

    Dunk Natachai

    - hướng 10h bên tay phải cách đây khoảng 500m

    Sing Harit

    - bà mẹ bị bọn chó đó chơi rồi

    Dunk Natachai

    - chạy qua bên hai đứa kia lẹ chắc chắn hai nó cũng đang gặp nguy hiểm

    Sing Harit

    - con mẹ nó

    Phía sau băng S đang đuổi theo hai người cả hai vừa chạy vừa hạ gục từng tên cản đường

    nhưng cả hai đã bị thương trong lúc hai bên xô xát

    Dunk bị chúng lôi đi một đoạn làm lưng anh trầy xước cả một mảng lớn còn Sing chỉ bị trầy xước nhẹ

    xử lý xong bọn này, hai người chạy nhanh qua bên KhabkluenDaonuea tới nơi thì y như lời Dunk nói

    Khabkluen và Daonuea đang lục lọi tìm kiếm tài liệu mà không chú ý đến phía sau đang có hai tên đàn em của Băng S chuẩn bị đánh lén

    Nhưng Dunk và Sing qua kịp nếu không qua không kịp chắc có chuyện lớn rồi

    Xử lý hai tên đấy xong bốn người bắt tay vào tìm

    Dunk Natachai

    - tìm lẹ đi

    Daonuea

    - ủa hai người tìm thấy viên kim cương rồi à nhanh thế

    Sing Harit

    - chưa hai anh bị chúng gài rồi

    Khabkluen

    - em với Daonuea tìm mãi cũng chẳng thấy tài liệu đâu...hmm em nghĩ ở đây không có đâu theo em

    Ba người khó hiểu chạy theo sau

    Khabkluen chạy vào sâu trong rừng thì thấy có một căn nhà nhỏ

    Khabkluen

    - có thể tài liệu và viên kim cương được cất giấu trong đây

    Dunk Natachai

    - sao mày biết chỗ này

    Khabkluen

    - ờ thì trước khi làm nhiệm vụ em có lén đi tham quan nơi này rồi hèhè

    Dunk Natachai

    - shia còn cười được à về tao mách bố lớn

    Khabkluen

    - ơ thôi mà

    Daonuea

    - nói nhiều nó bắn chết mẹ hết bây giờ

    Cả ba cười cười vì tính của Daonuea khá ít nói mà một khi đã nói thì sát định chí mạng

    Sing Harit

    - chia ra đi anh và Dunk sẽ xử lý hai tên bên cách trái còn bên kia giao cho hai đứa

    KhabkluenDaonuea

    - khap

    Rồi bốn người chia nhau ra hành động sau khi xử lý hết đám thuộc hạ thì cả bốn bước vào trong đúng như lời Khabkluen nói cả tài liệu và viên kim cương điều nằm trong đây

    Lấy xong bốn người vội vàng chạy ra vừa ra tới xe thì đã bị chặn đường

    Ông trùm băng S

    - Surprise tụi bây là băng nhóm nào mà cả gang vào địa bàn của tao chán sống rồi à mấy con chó thối tha kia mà bây nghĩ muốn lấy đồ của tao dễ lắm à, đưa viên kim cương ra đây còn cả tài liệu mật của bọn tao

    Dunk Natachai

    - không đưa đấy thì sao làm gì nhau

    " Cười khinh"

    Chẳng nói nhiều cậu làm hành động tay thành cây súng chỉ vào những tên đấy, bên kia thấy hành động của cậu thì bật cười

    Dunk Natachai

    - bằng

    Theo câu nói của cậu thì có một tiếng súng phát ra từ phía sau có cả chục người bên cậu bao vây băng nhóm S

    Dunk Natachai

    - Nhưng chó là mày chứ đéo phải bọn tao

    Xử nó nhưng đừng để nó chết là được

    " Ngông nghênh mà đi còn đá mắt thách thức tên cầm đầu"

    Nói rồi cả bốn người chạy về tổ chức

    Vừa chạy tới trước cổng tổ chức EM thì đã có hơn chục người đứng đợi

    Xuống xe cả bốn người được dẫn vào trong sơ cứu xong xuôi rồi bốn người giao tài liệu và viên pha lê ra

    Dunk cầm viên kim cương trên tay mà cảm tháng

    Dunk Natachai

    - Whitney Alexandrite viên này khá đẹp đấy nó có thể đổi màu từ xanh lục sang tím và đỏ tùy ánh sáng bây giờ muốn kiếm được viên thứ hai thì như lên trời

    Sing Harit

    - nhìn mày kìa cái máu nghệ thuật trổi dậy rồi đó

    Dunk liếc anh một cái sắc lẹm

    Mix Sahaphap

    - thôi các con về nghĩ ngơi đi ngày mai còn phải đi đến nhà lớn nữa đấy

    Dunk Natachai

    - dạ hai bố con về.

    Sing, tao về trước ở lại chăm 2 nhóc kia dùm

    Sing Harit

    - oke bạn

    Dunk đi vào xe chạy một mạch về nhà

    Vào nhà cậu mở cửa ra thì chẳng thấy ai

    Cậu vội vàng lên phòng tắm rửa rồi đi vào bếp chuẩn bị đồ ăn và đợi các cậu về

    Anh đi ra Sofa ngã đầu nằm nghĩ thì đúng lúc Ford mở cửa cũng như anh, cậu cũng trong trạng thái mệt mỏi làm anh lo lắng hỏi

    Dunk Natachai

    - bé Ford nhìn bé hôm nay có vẻ mệt mỏi vậy

    dạo này có nhiều việc lắm hả

    Ford Allan

    - dạ đúm òi dạo này thức khuya để tìm cảm hứng vẽ tranh nên bé hơi mệt. thoai bé lên tắm trước mệt quá

    Dunk Natachai

    - ùm bé lên tắm đi... mà ngăm bồn ít thôi rồi ra nhé không lại cảm ra Fot nó la cho

    Ford Allan

    - dạaaa.

    Vâng ạ ông cụ non

    Cậu thì đi lên phòng còn anh thì cười cười lắc đầu rồi tiếp tục ngã người ra nghĩ ngơi

    --------
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Nhiệm Vụ 2 [Phuwin]


    Phuwin Tang

    - Mook và Pi hai đứa sẽ qua bên khu A lấy tài liệu còn tao và Keddy sẽ lấy viên Kim Cương mà bố lớn đã đề cập đến

    -Nếu lấy xong thì cứ lái xe về tổ chức trước còn tao và Keddy đã được bố nhỏ chuẩn bị cho Tao một chiếc xe khác rồi

    Mook

    - Nhưng bên khu B cất giữ viên kim cương ấy được canh giữ rất nghiêm ngặt và nguy hiểm hay để em với Keddy qua đấy còn anh và Pi qua lấy tài liệu đi

    Keddy

    - tao thấy Mook nói đúng đấy

    Phuwin Tang

    - không được Mook chỉ mới có 15 Tuổi thôi còn nhỏ lắm mấy việc này nên để chúng ta làm vì rất nguy hiểm

    Mook

    - Anh ỉ anh lớn rồi muốn làm nhiệm vụ nguy hiểm à chắc có mình anh lo chắc

    Phuwin Tang

    - tao đẻ trước mày.

    Không nói nhiều cứ vậy mà làm không thì ba bây đi lấy tài liệu còn tao thì đi một mình

    Keddy

    - thôi không cãi nữa như lời Phuwin nói đi lằng nhà lằng nhằng hồi thằng Phu đi một mình thật đấy

    MookPi

    - vâng vậy hai người đu cẩn thận nhé

    " Giọng nói lo lắng"

    Phuwin Tang

    - cầm lấy và đi cẩn thận

    "Ném một quả bom khói cho Mook rồi quay đi"

    Bên này MookPi khá thuận lợi vì những tên bên này không gọi là quá nhiều cũng chẳng ít nhưng với trình độ của cả hai thì vẫn xử lý được vì lo bảo vệ Pi, mà Mook đã bị một vết thương khá nặng và sâu nhưng nhờ có quả bom khói của Phuwin cho mới thoát được một kiếp

    Mook

    - đợi tao

    " Dơ tay chỉnh lại phần khăn che mặt của Pi "

    - ổn rồi đi thôi mày lên đi tao chở cho

    Pi

    - Mook nhưng tay mày bị khá nặng đấy

    Mook

    - tao ổn mà Pi tin tao nhé

    Pi

    - tao luôn tin mày nhưng Mook à tay mày...

    Mook

    - Pi " nhìn vào mắt Cậu" tin tao

    Pi cũng phải chịu thua vì Mook quá cứng đầu

    Cả hai phóng xe như bay về tổ chức TN vừa vào tới hầm xe thì Mook đã gượng hết nổi nên gục tại chỗ vì mất khá nhiều máu và vết thương dần trở nên xấu đi.

    Pi hoảng hốt liền ấn chuông ở bên cửa xe cầu cứu

    Vừa ấn được vài phụt thì đã có 5 - 6 người chạy lại trong đó có cả TayNew

    Tay Tawan

    - không ổn rồi đi vào phòng sơ cứu gọi bác sĩ Jimmy lẹ nào

    " Vừa bế Mook vừa hét lên với đàn em "

    Còn Pi thì được New đỡ dù vết thương không quá nghiêm trọng nhưng cũng chảy khá nhiều máu

    Theo sau là 3-4 tên đàn em

    Vào phòng sơ cứu thì bác sĩ Jimmy đã có mặt đưa Mook lên bàn mổ.

    anh đã bắt đầu vào công việc của mình

    Từ xa có một người bận áo blouse chạy lại cầm tay cậu

    Pi nhìn lên

    Pi

    - P'Sea anh vào tiếp với P'Mỏ đi cứu Mook đi anh

    Sea Tawinan

    - được rồi anh sẽ vào Mook sẽ không sao nhưng trước hết, anh xử lý cái này cho em đã

    " Chỉ vào tay Pi"

    Pi

    - em không sao anh vào trong cứu Mook đi

    Sea Tawinan

    - đừng bướng em cứ như vậy chỉ làm chậm trễ thời gian anh vào đó thôi

    Pi hiểu ý anh nói nên ngồi im cho anh làm

    Anh giúp Pi vệ sinh vết thương ngồi hì hục một hồi cũng xong

    Pi

    - Cảm ơn P'Sea ạ

    Sea Tawinan

    - không có gì đâu...

    À mà nhiệm vụ lần này ổn chứ

    Pi

    - cũng không ổn lắm nhưng vẫn giải quyết được

    " Cười tươi nụ cười này ôi cậu bé này thật hồn nhiên"

    Sea Tawinan

    - giỏi lắm nghĩ ngơi đi anh vào tiếp Jimmy

    " Xoa đầu cậu nhìn cậu với ánh mắt xót xa, chỉ vì cậu và Mook từ nhỏ đã phải dấn thân vào con đường này"

    Mở cửa bước vào phòng mổ đập vào mắt Sea là một cách tay có một vết thương lớn đang được Jimmy xử lý và cánh tay còn lại cũng có một vết thương dài đang được cầm máu không nói nhiều Sea trực tiếp sát trùng tay bận đồ vào và xử lý phần tay nhẹ hơn kia

    Jimmy chỉ ngước lên và nhìn Sea một cái rồi tiếp tục với công việc của mình

    Khoảng 2 tiếng sau thì cả hai cũng bước ra

    ngoài này đã có TayNew và Pi đang đợi vừa ra Pi đã đi đến gấp gáp hỏi

    Pi

    - sao rồi hai P'

    Jimmy Potiwihok

    - tất cả điều ổn không sao em bình tĩnh lại tí nữa sẽ chuyển nó sang phòng hồi sức

    New Thitipoom

    - đúng rồi con bình tĩnh trước đã và con nên nghỉ ngơi một tí

    Pi

    - dạ

    Sau khi xử lý cho MookPi xong chưa được 5p thì Tay đã có một cuộc gọi đến

    _____________________

    Cùng lúc với MookPi

    Bên Phuwin và Keddy

    Keddy

    - tao sẽ đánh lạc hướng chúng rồi mày vào lấy nhé

    Phuwin Tang

    - chuyện này để tao cho mày vào lấy đi

    Keddy

    - bớt cứng đầu và nghe lời

    " Chưa để Phuwin ú ớ thì anh đã lao ra xả súng vào bọn chúng đánh lạc hướng mở đường cho Phuwin"

    Phuwin Tang

    - mẹ cái thằng này

    " Bất đắt dĩ chạy vào "

    Phuwin cố tìm kiếm thật nhanh để ra hỗ trợ Keddy lục lọi một hồi thì cậu cũng đã tìm được Viên Kim Cương

    Phuwin Tang

    - đây rồi màu hồng đẹp phết

    Đứng lên chạy ra ngoài thì thấy chúng đã bắt được Keddy mình anh toàn máu đang bị chúng đánh đập dã man một tên trong đó lấy tay muốn gỡ bỏ lớp mặt nạ của anh xuống

    Phuwin lúc này hoàn toàn mất khống chế lao vào bắn chết hết từng tên ở đấy thật may vì Tay lo lắng sợ có chuyện xấu gì sảy ra nên đã cho đàn em theo để phụ giúp nên là Phuwin thành công cứu được Keddy ra khỏi cuộc chiến ấy nhưng vẫn bị bọn chúng bám theo phía sau

    Cõng Keddy trên lưng Phuwin vừa chạy vừa lo lắng

    Keddy

    - này Phuwin mày về đi để tao ở đây đi có tao chỉ làm cho mày có thêm một gánh nặng thôi

    Phuwin Tang

    - câm mồm im ngay cho tao

    " Cậu Hét lên nước mắt chảy xuống"

    Keddy bật cười

    Keddy

    - vâng ạ

    Phuwin chạy tới xe liền đặt nhẹ Keddy vào ghế phụ thắt dây an toàn cho anh rồi cậu lên ghế lái chạy vút đi đến bệnh viện trên đường cậu có gọi điện cho TayNew

    Phuwin Tang

    - bố lớn đến.. bê..bệnh viện xxxx nhanh đi ạ Keddy bị thương rồi

    TayNew bên này vừa sơ cứu cho MookPi xong ngồi được 5p thì nghe như vậy thì liền vội vã chạy đến bệnh viện mà Phuwin nói

    Đến nơi TayNew đã thấy người Phuwin đầy máu và đang gục đầu xuống dù cậu đang bận bộ đồ màu đen nhưng vẫn có thể thấy được những giọt máu rơi xuống nhìn cảnh này cả hai xót vô cùng

    Tay Tawan

    - Phuwin con ổn chứ

    "Chạy đến"

    New Thitipoom

    - ối con của tôi

    Phuwin ngước mắt lên khi thấy TayNew liền oà khóc

    Phuwin Tang

    - hức..

    Ke..Keddy cậu ấy hức vì bảo vệ con nên bị thương rất nặng ạ

    New Thitipoom

    - không sao sẽ ổn mọi chuyện rồi sẽ ổn mà con

    " Ôm cậu"

    Tay Tawan

    - phải bố nhỏ con nói đúng rồi

    "Xoa đầu cậu"

    Lúc này có một cô y ta đi lại và đưa cho TayNew một hộp sơ cứu

    Y tá

    - người nhà hãy xử lý vết thương cho cậu ấy đi tôi muốn giúp nhưng cậu ấy nhất quyết không chịu

    New nhận hộp sơ cứu từ tay Y tá rồi cảm ơn cô

    New Thitipoom

    - con đấy chỉ biết làm cho người khác lo

    " Vừa sát trùng cho cậu vừa mắng yêu cậu"

    Ngồi làm một tí thì cũng đã vệ sinh vết thương cho cậu xong

    Cả ba ngồi một lúc lâu thì có một vị bác sĩ bước ra Phuwin vội lao đến

    Phuwin Tang

    - Ke..Keddy cậu ấy ổn chứ bác sĩ

    Bác sĩ

    - cậu hãy bình tĩnh lại

    Tay Tawan

    - thằng bé làm sao rồi bác sĩ

    Bác sĩ

    - hazz xin chia buồn với người nhà....

    Phuwin Tang

    - ÔNG NÓI CÁI GÌ

    " Hét ầm lên"

    Phuwin mất kiểm soát làm cho Tay phải Ôm cậu lại không thì cậu giết ông bác sĩ này quá

    Bác sĩ

    - tôi chưa nói hết xin chia buồn là vì va đập khá nặng nên đã không giữ lại cái này được

    " Xoè ra một lọ thủy tinh bên trong hình như là có một chữ P thì phải"

    - còn chúc mừng người nhà là cậu nhóc này mạng lớn đã được cứu kịp thời nhưng chưa sát định được khi nào sẽ tĩnh

    Tay Tawan

    - * hazz may là mình cản nó kịp không thì ông bác sĩ này năm sau chắc chắn là giỗ đầu của ổng rồi, nói mà cũng không nói hết tới mình còn muốn giết ổng nữa mà*

    Lúc này cả ba mới thở phào

    Phuwin thì chấp tay xin lỗi bác sĩ

    Bác sĩ

    - không sao một chút nữa bệnh nhân sẽ được chuyển vào phòng hồi sức

    Tay Tawan

    - chuyển vào phòng VIP giúp tôi

    Bác sĩ

    - vậy thì mới anh đi theo tôi đăng ký thủ tục nhận phòng

    Phuwin và New ngồi một lúc thì Tay cũng quay về và Keddy được chuyển vào phòng hồi sức của khu VIP

    Vào tới cậu cứ ngồi đấy trầm ngâm nhìn Keddy đang nhắm mắt

    New nhìn không nổi cậu con trai của mình nữa liền nói

    New Thitipoom

    - Phuwin con về nghỉ ngơi trước đi Keddy cứ để hai bố lo

    Tay Tawan

    - bố nhỏ con nói đúng rồi đấy về nghĩ ngơi lấy lại sức đi con

    Phuwin Tang

    - con ổn mà hai bố

    Tay Tawan

    - con nghe lời bố nhỏ đi người ngợm con máu không bố chắc chắn khi Keddy tỉnh dậy thì nó không muốn nhìn thấy bộ dạng này của con đâu vả lại ngày mai chúng ta còn phải họp mặt về việc bốn nhánh sẽ gộp lại đấy nên con về nghỉ ngơi để lấy lại sức nữa chứ

    Phuwin nhìn lại người mình thì đúng thật máu me be bét kèm thêm mùi tanh của máu nữa nên cậu đã đi vào phòng tắm của phòng VIP đấy mà xả xơ qua nước để cho bớt đi mùi máu

    Phuwin chào tạm biệt hai bố rồi đi ra ngoài

    vào trong xe cậu nhất điện thoại lên điện cho ai đó

    Phuwin Tang

    - giúp tôi mua một bộ đồ dài và một trai nước hoa đem đến hầm xe bệnh viện xxxx nhé

    ...

    - dạ cậu chủ

    Đợi khoảng 15p thì có người đem đồ lại cho cậu

    Và cậu đã thay bộ đồ đầy máu kia ra và khoát lên người một bộ đồ khá đẹp đơn giản nhưng sang trọng

    Sau đó cậu sịt nước hoa lên người khá là nồng vì khi về nhà cậu sợ mọi người phát hiện

    Sau khi làm xong tất cả thì cậu nhìn vào viên Pha Lê trong tay nó có màu xanh ngọc hình như đây là viên The Winston Pink Legacy mà bố đã đề cặp về bốn viên Pha Lê thì phải

    Cậu cất nó kỷ vào một cái túi giải và cất vào ngăn bí mật của xe định bụng ngày mai vào thì xe đưa cho bố lớn khi nãy cậu đã quên đưa cho bố nữa

    Cậu chạy một mạch về nhà mong trong nhà sẽ không có ai để cậu thuận lợi đi vào mà không bị hỏi

    Cất xe thì Phuwin đã thấy có một chiếc xe là của Dunk

    Cậu đi vào nhà thì đã thấy Dunk ngồi trên Sofa ngã đầu ra sau có vẻ mệt mỏi

    Phuwin Tang

    - Này Dunk làm gì nhìn mày trong mệt mỏi dậy

    Dunk Natachai

    - dạo này có nhiều khách muốn tao thiết kế trang sức cho nên là làm nhiều khá mệt

    Phuwin Tang

    - làm ít thôi tham công cho nhiều vào

    Dunk Natachai

    - haha mày có khác gì tao đâu xem lại mày đi mặt mệt hiện lên hai chữ sắp chết hiện rõ ra kìa

    Phuwin Tang

    - thì trên công ty nhiều việc quá với lại còn phải quản lý cái quán Cf thêm cả quán Bar nữa nên mệt

    Dunk Natachai

    - chắc nhóm mình phải đi nghỉ dưỡng một thời gian quá

    Phuwin Tang

    - ý kiến không tồi, thôi tao đi tắm mệt quá

    Dunk Natachai

    - ùm

    Phuwin Tang

    - ờ mà chưa ai về hả có hai mình thôi à

    Dunk Natachai

    - nãy Ford về rồi đang tắm trên phòng đấy

    Phuwin Tang

    - à

    Nói rồi Phuwin quay đi lên phòng

    Vào phòng anh nằm xuống giường mệt mỏi xoa xoa thái dương

    Dunk dưới này khi Phuwin đi ngang thì anh ngửi thấy mùi gì đấy hơi tanh nhưng rồi anh gạt bỏ suy nghĩ đó qua một bên anh nghĩ rằng vì cuộc chiến khi nãy nên mũi mình có vấn đề thì phải rồi anh cũng chẳng quan tâm nữa

    Nhìn vào cái bình thủy tinh nhỏ đã vỡ vụng có chữ P mà bác sĩ đã đưa cho, cậu suy nghĩ rất nhiều cậu biết Keddy có tình cảm với mình nhưng cậu lại không có tình cảm với Keddy cậu chỉ xem Keddy là một người bạn không hơn

    Gạt bỏ suy nghĩ qua một bên cậu đi lại lấy quần áo rồi vào nhà tắm xả nước vào bồn rồi ngâm mình trong đấy để thư giãn

    Vừa bước vào từ người cậu hoà tan vào nước một chất lỏng màu đỏ là máu

    Nhưng cậu cũng chẳng để ý cứ thế ngâm mình khoản 20p thì đứng lên nhìn vào nơi mình vừa ngâm người vào mà nhớ lại cảnh kinh hoàng khi nãy

    Cậu thẳng tay xã bỏ nước đấy và tắm dưới vòi sen lại một lần nữa.

    Thay đồ xong cậu đi xuống thì đã thấy Ford và Dunk nói chuyện với nhau

    Vừa xuống thì Ford đã bám lấy anh và

    Phuwin cũng nhập cuộc vui với hai người
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Nhiệm Vụ 3 [Ford]


    Dew Jirawat

    - các con chuẩn bị đủ tất cả chứ

    Ford Allan

    - dạ rồi ạ

    Jan Ployshompoo

    - rồi ạ

    Tiwson

    - đầy đủ ạ

    Por

    - đủ ạ

    Nani Hirunkit

    - Các con nhớ cẩn thấn đấy nhé bố đã cho người bên mình bao vây khu vực đấy rồi có gì chỉ cần nhấn vào nút này" đưa cho mỗi người một cái nút màu đỏ"

    thì đàn em bên ta sẽ ra ứng cứu

    Bốn người

    - vâng ạ

    Chào tạm biệt DewNani rồi cả bốn người bắt đầu xuất phát

    Đến nơi cả bốn người đi xuống, ai ai cũng bịt kín mặt bằng một cái mặt nạ đen.

    Riêng cách bận đồ của Ford thì lại khác cậu đeo khẩu trang đen và trùm mũ của cái áo cậu đang bận

    mọi người cũng chẳng bất ngờ vì đây là phong cách bận đồ từ khi cậu mới gia nhập tổ chức và làm nhiệm vụ đầu tiên rồi

    Ford Allan

    - Tao và Jan đi lấy viên Pha Lê mà bố đã đề cặp

    Còn TiwPor sẽ đi lấy tài liệu

    TiwPor

    - khap

    Jan Ployshompoo

    - đi cẩn thận đấy

    Hai người gật đầu rồi rời đi bây giờ chỉ còn Ford và Jan

    Jan Ployshompoo

    - đi thôi

    Ford Allan

    - ùm

    Cả hai đi đến một căn nhà cách nơi cất giữ những tài liệu khá xa, bên ngoài có khoản mười tên đàng em của băng Thanh Bạch

    Ký Hiệu Tay

    Ford Allan

    - tao sẽ xử 6 người bên này, bốn tên bên kia mày lo được chứ

    Jan Ployshompoo

    - bạn kinh thường tôi rồi đấy

    Ford Allan

    - 😏 lếch được xác về tao khao mày một chầu

    Jan Ployshompoo

    - được thôi

    Cả Hai

    - 🤜🏻🤛🏻 chiến

    Rồi hai người chia nhau ra hành động

    Jan bên này khá thuận lợi hạ gục bọn chúng mà không gây ra một tiếng động nào

    Ford thì hơi vất vả hơn một tí nhưng vẫn xử được bọn chúng một cách nhẹ nhàng

    Cả hai mở cửa bước vào trong thì thấy được viên Pha Lê có màu Vàng ánh lên rất đẹp

    Ford Allan

    - hình như đây là viên Pha Lê gold mà bố lớn đã nói

    Jan Ployshompoo

    - đúng rồi vô lấy thôi

    Jan chuẩn bị đi vào thì bị Ford cản lại

    Ford Allan

    - nhìn nè

    Cậu đặt một cái mái chiếu mini xuống sàng nhà và bật lên những Tia Laze bắt đầu hiện lên

    Jan Ployshompoo

    - ôi ditme tí thì toang mẹ bà bọn này thâm thật

    Ford Allan

    - lấy lẹ còn về mày ở đấy chửi nó đi nó cho mày thơm dô hầm luôn bây giờ " thơm dô hầm=thâm dô hòm"

    Ford bắt đầu tắt đi máy chiếu để tránh bị phát hiện cậu đeo lên một cái mắt kính có thể nhìn được các Tia Laze Ford bắt đầu lách người qua những tia sáng ấy thân hình mảnh mai uyển chuyển từ từ len lỏi qua nhưng tia đỏ chết chóc đấy và thành công lấy được viên Pha Lê kia cậu thuận tay tắt đi những ánh đèn đỏ này

    Ford Allan

    - đi thôi

    Jan Ployshompoo

    - " gật đầu"

    Cả hai đi ra ngoài thì không mai bị phát hiện Ford nắm tay Jan kéo chạy đi mai mà cắt đuôi được chúng một đoạn cậu kéo cô lại xe để Jan vào trong còn mình thì chạy theo con đường để đánh lạc hướng

    Cô dù không muốn nhưng vẫn phải ngồi im trong xe trước khi chạy đi cậu còn dúi vào tay cô viên Pha Lê ấy

    Ford Allan

    - có gì cứ về tổ chức trước đi tao sẽ ổn và sẽ tìm cơ hội báo về cho yên tâm " nói rồi chay đi "

    Đàng em Thanh Bạch

    - thằng đó kìa bắt lấy nó

    Ford ở trước chạy thật nhanh nhưng vẫn không kịp vì bên kia quá đông cậu bị bao vây tầm 10 người

    Ford từ từ lấy trong túi quần ra hai con dao và

    Ford Allan

    1...2...3😏

    Cậu nhào vào chiến đấu hăng say nhưng bên kia quá nhiều cậu hạ gục hết tên này lại có tên khác lao vào hình như chúng càng ngày càng đông thì phải.

    Ford bị một tên trong đó quơ dao đâm vào vai kéo một đường khá sâu và đạp cậu ngã xuống đường tên kia giẫm lên ngực cậu đưa tay chuẩn bị cởi bỏ lớp khẩu trang trên mặt cậu thì tự dưng tên đấy và những tên đàn em khác đều gục xuống tại chỗ

    Ford nheo mắt nhìn lại thì ra là Jan và TiwPor chạy đến theo sau là cả chục tên đàng em hình như đây là thuộc hạ của bố phái đến

    Jan Ployshompoo

    - chài ơi Ford mày ổn chứ mở mắt ra đi mày hứa bao tao một chầu lớn mà

    " Ôm cậu gào lên"

    Por

    - pí Jan ơi, Pí Ford đang không sao nhưng Pí đạp lên tay Pí Ford là hồi mới có sao đấy

    Jan Ployshompoo

    - ủa "cười cười lấy tay cậu lên"

    Ford Allan

    - bố mày chưa chết nhắm mắt vì bị mày giẫm chân lên tay thôi

    Tiwson

    - chài ơi là chài làm ơn đừng vỡn nữa lên xe dùm đi rồi muốn diễn gì diễn nó ra nó bắn bể đầu hết giờ bây giờ

    Lúc này Jan đỡ Ford dậy thì thấy tay mình dính một chất gì đó hơi sệt cô đưa lên ngửi thì là máu nhìn ra sau thì thấy được một đường dài từ sau lưng cậu

    Jan Ployshompoo

    - Por giúp chị sau lưng Ford có một vết thương nặng

    Por nghe vậy thì đi lại đỡ tiếp đúng thật vết thương rất nặng

    Vừa lên xe Tiw đã phóng xe như bay về tổ chức

    ------------

    Bên TiwPor lấy tài liệu khá thuận lợi không bị thương nặng

    Sau khi về tới nơi Tiw báo với DewNani còn hai người ở sau dìu Ford vào

    Từ trong có hai bóng dáng chạy ra vội vàng đi lại

    Dew Jirawat

    - Bác sĩ gọi bác sĩ mau

    " Hét"

    Nani Hirunkit

    - ối gọi bác sĩ lẹ con ơi

    " Đỡ Ford"

    Sắc mặt Ford lúc này đã nhợt nhạt đi nhiều làm cho mọi người hoảng hết lên

    Dew Jirawat

    - gọi cho bác sĩ EarthMix đi còn các con vào để xử lý vết thương luôn nào

    Vào phòng vết thương của ba người không nặng lắm còn của Ford thì khá sâu nên mất hơi nhiều thời gian đưa cậu vào phòng cấp cứu thì cả hai đã bắt tay vào để khâu vết thương của Ford

    Sau khi làm xong thì cậu đã được đưa ra phòng hồi sức ai ai cũng lo lắng cho cậu

    Nhưng thật mai là chỉ có 1 tiếng trôi qua là cậu đã tỉnh dậy

    Ford lơ mơ tỉnh dậy vì hết thuốc tê nên cơn đau từ lưng truyền đến làm cậu nhăn mặt

    DewNani và Jan,TiwPor bên này thấy cậu dậy thì chạy vội lại

    Dew Jirawat

    - con ổn chứ con trai

    Nani Hirunkit

    - con còn đau không

    Dew Jirawat

    - con đói chưa

    Jan Ployshompoo

    - mày sao rồi làm tao lo chết đi được

    TiwSon

    - anh ổn không

    Por

    - anh số này số mấy 🖕🏻 ủa ✌🏻

    Ford Allan

    - số hai tao đâu có đui

    Por

    - ờ quên

    Từ ngoài có hai người đi vào

    Earth Pirapat

    - mọi người hỏi từ từ thôi hỏi dồn dập thế sao bé trả lời kịp

    Mix Sahaphap

    - phải rồi đấy tới em mà còn mệt dùm nữa nói chi bé nó

    Ford Allan

    - dạ con ổn tất cả ạ

    " Nói với gương mặt uy tín nên mọi người cũng yên tâm "

    Nani Hirinkit

    - ủa Ford bàn tay con bị sao thế bình thường bị thương nặng cỡ nào con cũng không bao giờ để bàn tay bị thương mà hôm nay lại đỏ một mảng thế này...hay là tụi bên Thanh Bạch dám giẫm lên tay con nói cho bố biết bố qua hốt luôn cái địa bàn bên nó

    " Cầm tay cậu xoa xoa đôi mắt ánh lên tia lửa"

    Ford Allan

    - hum có hum có Chỉ Là Con Bị Va Trúng Vào Cái Cây khi làm nhiệm vụ thôi ạ

    " Cậu cố ý nhất mạnh từng chữ và nhìn Jan với ánh mắt sắc bén"

    Jan Ployshompoo

    * Hehe* kí hiệu mắt

    TiwPor bên này thì cố gắng nhịn cười không phát ra âm thanh

    Nani Hirunkit

    - thật không

    Ford Allan

    - 100% ạ

    Nani tính hỏi thêm thì bị Dew cản lại

    Dew Jirawat

    - vợ em cho con nghỉ ngơi nữa chứ em hỏi nhiều vậy sao con nó nghỉ được

    Nani Hirinkit

    - ý là anh chê tôi nói nhìu chứ gì

    Dew Jirawat

    - ể không có nhe dợ

    " Tính ôm Nani"

    Nani Hirinkit

    - BIẾN

    Xử lý xong vết thương thì cậu xin phép đi về vì hôm nay mọi người sẽ về nhà ăn cơm

    Ford Allan

    - bố ơi cho con đi về ạ

    Nani Hirinkit

    - không được vết thương của con chỉ mới được xử lý thôi còn rất nặng đấy

    Dew Jirawat

    - đúng vậy con hãy nghỉ ngơi đi với lại ngày mai cũng phải đi họp mặt của bốn tổ chức đấy

    Ford Allan

    - bé ổn mò đi mà bố🥺

    Nani Hirinkit

    - rồi được rồi bố sẽ chở con về

    " Mềm lòng"

    Ford Allan

    - cảm ơn bố ạ nhưng mà bố chuẩn bị cho con một bộ đồ dài ạ

    Dew Jirawat

    - được rồi bố đã bảo với đành em chuẩn bị cho con rồi đấy

    Ford Allan

    - cảm ơn bố ọooo

    Cậu được Nani chở về đến nhà bước xuống xe cậu đóng cửa lại rồi quay lại chấp tay chào Nani

    Ford Allan

    - bố về cẩn thận ạ

    Nani Hirinkit

    - rồi tối mà có bị làm sao là phải điện cho bố đó biết chưa

    Ford Allan

    - dạaaa bé bít dòi mò

    Nani Hirinkit

    - rồi bố về

    Cậu đợi Nani lái đi rồi mới quay vào

    Mở cửa bước vào thì cậu thấy Dunk đang ngã đầu ra Sofa nhìn trong rất mệt mỏi

    Dunk nhìn lên cũng thấy được vẻ mệt mỏi trong cậu nên liền hỏi

    Dunk Natachai

    - bé Ford nhìn bé có vẻ mệt mỏi vậy

    Ford Allan

    - dạo này thức khuya suy nghĩ ra ý tưởng vẽ tranh nên hơi mệt bé lên tắm trước mệt quá

    Dunk Natachai

    - ùm bé lên tắm đi ngăm bồn ít thôi rồi ra nhé bị cảm rồi Fot nó lại la cho

    Ford Allan

    - dạaaa

    Anh để ý đến tay cậu đang bị băn bó thì liền gọi cậu lại

    Dunk Natachai

    - này tay của bé bị làm sao thế đi lại đây cho Dunk coi coi

    Ford Allan

    - hehe nãy bé treo chậu cây lên mà không cẩn thận làm nó rớt xuống trúng tay hì hì

    " Lấy tay bên kia che lại"

    Dunk Natachai

    - hậu đậu lại đây

    Ford Allan

    - bé lên tắm cái điiii tí cho anh coi sau ná

    " Chưa để Dunk trả lời thì cậu đã chạy vọt lên phòng"

    Không dám lại gần vì sợ anh sẽ nghe được mùi tang của máu

    Cậu thì đã lên phòng còn anh thì tiếp tục ngã người ra nghĩ ngơi

    Lên tới phòng cậu lấy liền một bộ đồ dài khác và vào phòng tắm ngâm bồn thư giãn
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Nhiệm Vụ 4 [Fourth]


    Fourth Nattawat

    - Xong chưa

    Tonny

    - Xong rồi

    "gật gật đầu"

    Fourth Nattawat

    - Được rồi rút thôi không nên ở đây lâu sẽ bị phát hiện đấy

    Cả hai người chạy ra khỏi khu căn cứ của bọn Rắn Hổ hôm nay Fourth và Tonny có một nhiệm vụ được nhà lớn giao là phải lấy được con chíp tài liệu và viên Pha Lê của băng rắn hổ

    Đáng ra lần làm nhiệm vụ này sẽ có bốn người là Fourth.

    Tonny.

    TinGun vì nhiệm vụ lần này khá nguy hiểm nhưng lại có một nhiệm vụ mới nên là nhiệm vụ lần này chỉ có hai người. nên cả hai phải chia ra làm Tonny thì đi lấy tài liệu còn Fourth thì đi lấy Viên Pha Lê

    Cả hai chuẩn bị trốn ra khỏi đó thì bất ngờ bị bao vây bởi hàng chục người Fourth quay sang nhìn Tonny dùng kí hiệu mắt

    Fourth Nattawat

    - * Cậu cầm tài liệu này chạy đi trước đi tôi sẽ dọn đường cho cậu*

    Tonny

    - * không được việc này rất nguy hiểm tôi sẽ ở lại*

    Fourth Nattawat

    - * điên nghe theo tôi cậu chạy trước và nên nhớ mất một mạng đỡ hơn là hai mạng mà không có kết quả gì tôi sẽ ổn*

    Tonny

    - * cậu chắc chắn sẽ ổn chứ *

    Fourth gật đầu một cái rồi ra hiệu tay

    Fourth Nattawat

    - 1...2...3

    Fourth bắt đầu xả súng mở đường cho Tonny, Tonny thành công chạy thoát chỉ còn Fourth bị mắc kẹt phải ở lại giữ chân bọn chúng

    Fourth trong này đang rất hăng say bắn cái lũ chết tiệt này cậu may mắn thoát khỏi chỗ nhà kho mà chạy đến đường lộ nhưng xui một cái đây là địa bàn của chúng nên cậu một lần nữa bị bao vây, cả đám kia nhào vào may mà thân thủ cậu nhanh nhẹn nên cũng hạ gục được kha khá người nhưng số lượng bên đấy quá đông cậu vô tình bị một tên trong đấy đâm vào vai và rạch một đường dài vào sau ở lưng máu bắt đầu chảy ra làm ước cả một mạnh áo

    Bỗng từ đâu có một chiếc xe lao đến tông vào nhóm người kia mở cửa xe thì ra là Tonny hắn đi tìm xe để cứu cậu mở cửa ra là cậu phóng lên ở sau bọn chúng đang đuổi theo nhưng không kịp

    Rắn đen

    - ditme chúng mày biết hai thằng nhãi đấy là bên băng đản nào không

    Đàn em

    - dạ không đại ca chúng nó bịt kính mít nên em không thấy được mặt để em đi điều tra

    Trên xe

    Fourth Nattawat

    - này sao cậu quay lại làm gì

    Tonny

    - cứu anh chứ làm gì tôi không quay lại không nhẽ bỏ mặt anh chết ở đấy à

    Fourth Nattawat

    - tôi nói là...

    Cậu chưa kịp phàn nàn tiếp thì bị Tonny nhét một quả dâu vào miệng

    Tonny

    - ăn đi và bớt lải nhãi

    Fourth Nattawat

    - ãi ậu ấy âu ỏ âu ị

    " Vãi cậu lấy dâu ở đâu dị"

    Tonny

    - ăn từ từ tôi lấy từ bà bán dâu chớ đâu

    Fourth Nattawat

    - 'phụt' vãi rồi cậu có trả tiền cho người ta không

    Tonny

    - đương nhiên là có rồi tôi trả dư luôn đấy nhé

    Fourth Nattawat

    - hư kệ cậu " miệng vẫn nhai nhồm nhoàm ăn rất là ngon nhưng cậu đang cố kìm nén cơn đau phát ra từ lưng mình"

    Im lặng một hồi thì Tonny lên tiếng

    Tonny

    - à tôi nghe nói sắp tới bên phía tổ chức nhánh 1, nhánh 2 và nhánh 4 sẽ hợp lại với bên trúng ta đấy

    Fourth Nattawat

    - tôi có nghe bố lớn nói rồi

    Tonny

    - bên nhánh một hình như là BrightWin nắm dữ thì phải

    Fourth Nattawat

    - đúng rồi, bên nhánh 2 là TayNew, nhánh 4 thì là DewNani

    Bên mình thì là OffGun

    Tonny

    - sao biết hay thế

    Fourth Nattawat

    - hôm bữa hợp mặt hai bố có nói

    " Giọng nói cậu càng yếu đi nhưng vẫn không thể hiện ra bên ngoài "

    Tonny

    - sao tui hong biết

    Fourth Nattawat

    - Cậu đi bar đi club thì sao mà bít

    Tonny

    - ok tôi sai

    Fourth Nattawat

    - hong nhẻ tuii

    Tonny

    - gòi gòi đúng là hong cãi được với mấy người học Luật mà

    " Anh có ý nhất mạnh chữ luật"

    Fourth cuời cười nhưng cậu đang dần yếu đi vì mất nhiều máu

    Tonny vẫn không hay biết là vai của Fourth bị một vết thương nặng một phần cậu bận đồ đen một phần nữa cả hai chạy trên một con đường khá ít đèn nên những ánh sáng đèn đường chỉ len lõi vài bóng

    Rồi cả hai lại im lặng cho đến tổ chức bước vào từ trong có hai bóng hình đi ra người lớn thì rất thong thả còn người nhỏ thì có vẻ lo lắng

    Tonny quay sang thì thấy sắc mặt Fourth không ổn nhìn lại thì thấy trên xe đã đầy máu anh vội vàng mở cửa bế cậu vào

    Gun ATP

    - FOT

    Tonny

    - KIÊU BÁC SĨ LẸ ĐI ANH OFF

    Off Jumpol

    - BÁC SĨ BÁO BÁC SĨ LẸ

    Tonny bế Fourth vào phòng cấp cứu của tổ chức hai người chạy theo sau lo lắng

    Gun ATP

    - Papi đáng géc báo bác sĩ lẹ đi

    " Mắt rưng rưng"

    Off Jumpol

    - bé bình tĩnh đi anh kiu rồi

    " Ôm Gun vào lòng"

    Bác Sĩ

    - cậu ra ngoài để chúng tôi xử lý

    Off Jumpol

    - mày bình tĩnh đi em

    Off Jumpol

    - đi lại đây anh xử lý vết thương cho

    Tonny

    - em ổn nên không cần đâu

    " Ngồi gục ôm mặt lo lắng"

    Off Jumpol

    - mày nghe anh đi Fot nó sẽ không muốn khi tĩnh thì thấy mày như vậy đâu

    Tonny

    - vâng nhưng Pí Gun đâu rồi

    Off Jumpol

    - khóc nhiều quá mệt ngủ rồi

    Tonny

    - à

    Rồi Off ngồi sát trùng xử lý cho Tonny

    Off Jumpol

    - xong

    Lúc này hai người ngồi đợi Fourth

    Sau 1 tiếng trôi qua thì Fourth đã được đẩy ra

    Off Jumpol

    - Ổn chứ bác sĩ

    Bác Sĩ

    - nếu tất cả đều ổn thì khoản 20p nữa tan thuốc mê thì cậu ấy sẽ tĩnh nếu không thì có thể cậu ấy đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu

    Hai người nghe vậy thì không khỏi lo lắng

    Lúc này Gun đã tỉnh và hai người cũng không dám nói việc này cho Gun nghe

    Gun ATP

    - bé Fot

    " Khóc"

    Tonny

    - thật là tất cả đều tại em...

    Off Jumpol

    - thôi đừng tự trách

    Tonny

    - à đây tài liệu đây anh

    Off Jumpol

    - rồi anh cảm ơn mày

    Tonny

    - cảm ơn gì không biết

    Off Jumpol

    - mày về trước đi Fourth cứ để anh lo

    Tonny

    - không em ở lại chăm Fot được

    Off Jumpol

    - nghe anh về mà nghỉ ngơi mai còn phải đến nhà lớn sớm

    Dù không muốn nhưng anh cũng phải về vì mai còn có việc quan trọng nên cậu đành ngậm ngùi mà đi về

    Tonny

    - khap

    Khoản 1 tiếng hơn thì cậu cuối cùng cũng đã tỉnh dậy

    Fourth mệt mỏi chóng tay lên giường từ từ ngồi dậy làm cho Off và Gun hoảng sợ chạy lại đỡ cậu lên

    Gun ATP

    - con ổn chứ con trai

    Fourth Nattawat

    - dạ ổn ạ khỏe như trâu hì hì

    Off Jumpol

    - con đấy làm ta lo chết

    Fourth Nattawat

    - bố viên pha lê bố bảo con lấy đây ạ

    " Lấy từ trong túi quần ra một Viên Pha Lê màu đỏ rất đep"

    - bố cần viên này chi ạ bộ nó có giá lắm hả bố

    Off Jumpol

    - tổ chức giao nhiệm vụ phải lấy đủ bốn viên Pha Lê này và tổ chức nào lấy được viên màu gì từ đó viên đó sẽ theo tổ chức của chúng ta suốt đời đấy con

    Fourth Nattawat

    - là sao bố con chưa rõ lắm

    Off Jumpol

    - nhiệm vụ lần này là được tổ chức lớn giao cho bốn nhánh của mình.

    Chúng ta có nhiệm vụ sẽ đánh cắp tài liệu của bốn băng nhóm mà tổ chức giao cho và mỗi băng nhóm được giao và chúng điều có một viên Pha Lê như này

    - mình là nhóm Rắn đen, TayNew là nhóm Hổ trắng , BrightWin là băng S còn DewNani là nhóm Thanh Bạch và giá trị của những viên Pha Lê này là rất cao

    Fourth Nattawat

    - à con hiểu rồi ạ nhưng thôi con về đây ạ

    Gun ATP

    - bố đánh con bây giờ bị như này mà về gì ở đây để bố chăm

    Off Jumpol

    - đúng rồi con ở đây đi

    Fourth Nattawat

    - thui mò hai bố con ổn mà con thề nếu mà bị dì con sẽ gọi cho hai bố liền ạ đi mò 🥺🙏🏻

    " Cậu chấp tay xoa xoa làm vẻ mặt đáng thương"

    Gun ATP

    - hmm được rồi được rồi con đừng làm vẻ mặt đó nữa bố mềm lòng đấy

    Fourth Nattawat

    - con cảm ơn ạ

    Off Jumpol

    - để bố bảo đàn em đưa con về

    Fourth Nattawat

    - dạ không cần đâu ạ thôi bé về trước

    Off Jumpol

    - hazz thằng bé này lúc nào cũng vậy

    Cậu chào tạm biệt với hai người rồi lên xe phóng đến Trung Tâm thương mại và chọn cho mình một bộ đồ tay dài vì hôm nay đánh với bọn chúng vô tình bị dao cắt vào cánh tay nên là phải che kính khi về nhà

    Thay đồ xong xuôi rồi tấp qua một cửa hàng bán dầu thơm và lựa đại một mùi rồi mua xong xui cậu sịt khắp người xong xuôi rồi thì cậu cũng yên tâm mà phóng xe nhanh về nhà vào tới nhà thì Ford đã chạy ra bay lên người cậu

    Cậu thầm thở phào mai khi nãy đi lựa đồ cậu đã mượn nhà vs của cửa hàng để tắm rửa nước và còn mùi dầu thơm lấn át mùi tanh

    Ford Allan

    - ối nay anh đi đâu mà về trễ vậy nhớ chít đi được úm nay thơm quá nhé

    Fourth Nattawat

    - đi...làm để nui bé chứ đi đâu hong làm ai nui nũi em phải thơm gòi

    ' cậu ngất quãng vì đau ở cách tay và lưng khi đỡ Ford '

    Ford Allan

    - Cái anh này nhưng mà Ford nhớ anh quớ

    Fourth Nattawat

    - anh cũng nhớ Ford quá

    " nhìn thấy tay Ford bị thương thì anh châu mày"

    -tay bé bị làm sao thế

    Ford Allan

    - bé bất cẩn làm rơi chậu cây xuống tay ấy mò

    "Giải thích xong vội vàng tuột xuống người Fourth, rồi chạy lại sofa ngoan ngoãn ngồi vào lòng Phuwin"

    Cậu để ý là lạ thấy nay ai cũng bận đồ dài nhỉ bình thường thì toàn bận đò cụt thoai mò

    Phuwin Tang

    - nay đi làm vui không

    Fourth Nattawat

    - vui chứ mạy nhưng mà mày hôm nay có vẻ mệt thì phải cảm giác cứ như bị thiếu sức sống ấy ổn không bạn

    Phuwin Tang

    - tao ổn mà vì hôm nay trên công ty tao có khá nhiều việc

    Ford Allan

    - nãy em cũm coá hỏi cái ảnh trả lời y chang dị lun

    Phuwin Tang

    - chứ không lẽ trả lời mới đi nhảy đầm về hả nhóc lùn

    Ford Allan

    - Ê HONG CÓ NÙN NHEN

    Phuwin nhìn người trước mặt đang xù long thì bật cười cậu cảm thấy thoải mái hơn khi ở với những người bạn của mình

    Fourth thì chỉ biết lắc đầu với sự vô tri của Ford

    Dunk Natachai

    - Fourth về rồi à mọi người vào ăn luôn này lẹ lên

    Nghe Dunk gọi thì ba người theo hiệu lệnh của Ford mà làm thành một hàng dọc

    Ford Allan

    - hàng dọc thẳng bắt đầu đếm

    -1

    Fourth Nattawat

    - 2

    Phuwin Tang

    - 3

    Dunk từ trong bếp chạy ra nối theo sau Phuwin

    Dunk Natachai

    - 4

    Ford Allan

    - gòi đi thẳng đi

    Fourth Nattawat

    - một hai

    Phuwin Tang

    - Một hai

    Dunk Natachai

    - bước điều bước

    Ford Allan

    - một hai

    Bốn người xếp thành hàng và chơi trò xe lửa vào bếp

    Cả đám đi ra bếp ngồi ăn vui vẻ trò chuyện không khí trên bàn ăn thật ấm áp và vui vẻ

    Đấy lúc nào các cậu ở bên nhau luôn ngập tràn hạnh phúc như vị đấy

    --------

    Hẹn 1h mà quên đăng hí hí so ryyyyy
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Bất Ngờ Chưa Bà Dà kakaka


    Cả bốn người ăn xong thì phân chia nhau ra làm việc

    Ford thì dẹp chén, Fourth thì lau bàn còn Dunk và Phuwin thì rửa chén

    Làm xong xuôi bốn người đi lên phòng khách ngồi chơi nói chuyện được thêm một lúc thì các cậu chia nhau ra ai về phòng nấy ngủ

    Phòng Fourth

    Vào phòng cậu đi lại tủ đồ mở ra lựa một bộ đồ thật lịch sự để cho buổi họp mặt ngày mai

    Cậu lựa cho mình một cái quần tây đen và áo sơ mi đen khoát thêm cho mình một cái áo Vest đen bên ngoài nhìn trong bảnh tỏng ấy chứ full bờ láck

    Chuẩn bị xong tất cậu mới đặc lưng xuống giường và cảm nhận được sự đau đớn từ lưng nên cậu cầm điện thoại lên để giải trí một chút cho quên bớt đi cơn đau

    Lướt lướt Ig thì lướt trúng bài đăng của Phuwin làm cậu bật cười

    Phuwin.tang ---> Up

    Phuwin.tang Cap: bé mèo dận tui gòi 😥

    1p

    Dunk.natachai và 40k người khác thích

    Cmt

    Fourth.nattawat

    ---> ối Narak quá bé nhà ai mà nhìn láo thế

    Phuwin.tang

    ---> nhà tôy nhà tôy bạn ơi 🙋🏻‍♀️

    Dunk.natachai

    ---> @Phuwin.tang ơ nhận vơ à của tôi nhé

    Ford.allan

    ---> mí cái người nì @Fourth.nattawat láo kệ người ta nhe

    Fourth.nattawat

    --->lêu lêu

    Dara

    ---> chùi ui bé ford vễ huôn

    Mira

    ---> ối chồng iuuuu

    Xem Thêm

    -----------------

    Dunk.natachai ---> Up

    Dunk.natachai Cap: nhận vơ à @Phuwin.tang bé đang ở với tôi đấy

    1p

    Fourth.nattawat và 45k người khác thích

    Cmt

    Ford.allan

    ---> bé zề phòng đây bé dận DunkDunk gòi

    Dunk.natachai

    ---> ơ bé

    Fourth.nattawat

    ---> há há liu liu bé qua đây ngủ dí anh nè @Ford.allan

    Ford.allan

    ---> hong

    Phuwin.tang

    ---> ôi con sông cuê con sông cuê

    Dunk.natachai

    ---> quê hương là chùm trái nhãn nhục

    Xem Thêm

    -----------------

    Fourth nằm trong phòng vừa đọc Cmt vừa cười

    Fourth Nattawat

    - hazz có tụi này thì zui nhà zui cửa hẳng

    Rồi cậu cắm điện thoại lên và đắp mền đi ngủ để sáng mai còn phải dậy sớm

    Phòng Dunk

    Dunk Natachai

    - thui mò anh xin lũi mò

    "Ôm chân cậu năn nỉ ỉ oi "

    Ford Allan

    - nu dận gòi bỏ ra cho bé đi zề

    " Cầm ống quần lết ra khỏi phòng Dunk"

    Ford Allan

    - anh buông quần bé ra tụt quần bé gòi Phuwin ơi cíu bé

    Phuwin nghe có người réo tên thì chạy ra khỏi phòng nhìn tới nhìn lui thì đã thấy Ford bị Dunk ôm chân anh liền ra tay cứu giúp

    Phuwin chạy lại bế cậu lên vai xảy bước về trước cửa phòng

    Ford Allan

    - ao

    Phuwin Tang

    - bé sao thế

    Ford Allan

    - hum seo bé ciu lên vì sợ DunkDunk kéo tụt quần bé hì hì

    Phuwin bật cười khi nghe em nói như vậy

    Nhưng thật sự Ford kiu lên một tiếng vì vết thương ở eo đã bị Phuwin đụng trúng

    Dunk ở sau giận dỗi đi vào phòng

    Bên này Ford biết mình đã mắc bẫy của Phuwin nên vùng vẫy leo xuống rồi thành công chạy về phòng đóng cửa lại

    Anh ở sau không kịp chụp con mèo nhỏ này lại chỉ biết lắc đầu rồi đi vào phòng thôi

    Phòng Phuwin

    Vào trong anh đi lại tủ đồ soạn cho mình một bộ đồ anh lựa tới lựa lui vẫn không biết nên bận gì

    Nhìn đi nhìn lại anh quyết định chọn cho mình một cái quần tây đen và chiếc áo sơ mi trắng cộng thêm áo Vest đen bên ngoài Phuwin nhìn mình trước gương rồi gật đầu

    Phuwin Tang

    - xong hazz thật là phiền bình thường là áo phông quần tây là xong

    Phuwin Tang

    - không biết Keddy tĩnh chưa nhỉ

    Cậu lấy điện thoại ra và điện cho bố lớn

    -------------

    Tay Tawan

    - 📱: bố nghe

    Phuwin Tang

    -📱: Keddy tĩnh chưa bố

    Tay Tawan

    -📱: tĩnh rồi thằng nhóc ổn nhiều rồi con yên tâm ngủ sớm đi mai phải thức sớm đấy

    Phuwin Tang

    -📱: dạ bố cũng ngủ sớm đi ạ

    Tay Tawan

    -📱: rồi con ngủ ngon

    Phuwin Tang

    - 📱:bố ngủ ngon

    Nói rồi cậu cúp mái sạc điện thoại rồi nhắm mắt đi ngủ

    ---------------------

    Phòng Ford

    Sau khi cậu thoát khỏi tay Phuwin liền chạy về phòng đóng cửa rồi chốt cửa lại

    Ford Allan

    - "phù" tí thì dính bẫy rồi

    Cậu đi đến chiếc gương vén áo lên nhìn vết thương của cậu vì bị Phuwin đụng trúng nên nó đã gớm máu

    Ford Allan

    - ôi cái lưng của tui đau vãi hazz mong cho ngày mai sẽ đỡ đau hơn 🥺 à tí thì quên

    Cậu đi đến tủ đồ của mình mở tủ ra

    Ford Allan

    - vãi cả đống đồ biết bận đồ nào bây giờ chài

    Cậu cứ đứng trước tủ quần áo nhìn tới nhìn lui mãi chẳng có cái nào ưng ý

    Ford Allan

    - sao mà toàn mấy bộ đồ nhìn như em bé thế này hum được hum được ngày mai mình phải thật ngầu lòi

    Ford kéo tất cả quần áo qua một bên cậu đặt tay lên bức tường gỗ phía sau cánh tủ nhận diện được dấu vân tay của cậu

    Bên trong phát ra một tiếng Tinh~

    Cửa đã được mở bên trong hiện lên một cái cầu thang dẫn đi xuống dưới

    Ford bước xuống

    Ford Allan

    - Dari mở đèn

    ( Dari là tên của người máy Al quản lý các thiết bị điện tử trong căn phòng của cậu )

    Căn phòng được bật sáng lên xung quanh là một căn phòng được trang trí theo kiểu hiện đại bên trong có một chiếc giường có tủ lạnh có máy lạnh nói chung nó như một căn phòng bình thường chỉ khác một cái là nó hiện đại hơn có rất nhiều thiết bị điện tử và được một người máy Al quản lý

    Sau đó Ford đi đến tủ quần áo của mình cậu mở cửa tủ ra

    Thật sự mà nói hai chiếc rủ quần áo bên ngoài và bên trong hoàn toàn trái ngược nhau

    Chiếc tủ bên ngoài đựng đầy các bộ đồ đủ màu sắc sặc sỡ còn chiếc tủ trong này thì ngược lại chỉ có hai tone màu chủ đạo là trắng và đen.

    Chỉ có vài chiếc quần jeans là khác màu thôi

    Ford nhìn một lượt rồi lựa ra một áo cờ phíc

    Bé chọn cho mình một cái quần jean xanh và cái áo ba lỗ cộng thêm phụ kiện đi kèm là cái mắt kính

    Cậu bận lên thử thì giật mình

    Ford Allan

    - chài chài chài đẹp trai vữ hè hè cỉu này ngày mai mình sẽ đi cua thêm mấy con ghệ luôn mới được he he

    " Cậu vừa nhìn gương vừa cười"

    Ford nhớ ra cái gì đó cậu quay ra sau

    Ford Allan

    - may quá không bị lộ vết thương hì hì

    " Cậu lại tiếp tục ngắm nghía mình trong gương"

    Ford Allan

    - thôi hôm nay ngủ ở dưới đây một bữa vậy lâu rồi không ngủ

    Thay đồ ra cậu lên giường đắp chăn lại

    Ford Allan

    - Dari tắt đèn

    Ánh sáng vụt tắt Ford từ từ nhắm mắt lại

    Ford Allan

    - hazz thật là một ngày mệt mỏi ngủ hoyyyy

    " Lăn ra ngủ"

    ----------------

    Phòng Dunk

    Vào trong phòng Dunk đống cửa rồi đi đến tủ đồ

    Dunk Natachai

    - haz bận gì bây giờ ta hmmmm cái này và cái này

    " Anh ngẫm nghĩ rồi chọn một cái quần Jean nâu hạt tiêu và một cái áo sơ mi trắng "

    Dunk Natachai

    - rồi xong ngủ thoai

    Anh lựa rất dứt khoát và nhảy lên giường ngủ

    ----------------

    Sáng từ 6h Fourth đã thức cậu tắm rửa thay bộ đồ khi tối mình đã chọn và đi xuống nhà dưới

    Cậu phải chuẩn bị thật sớm để không đi trễ vì bố bảo 8h phải có mặt tại nhà lớn

    Nhà lớn là nơi tụ họp của bốn nhánh thường có việc cần họp mặt thì chỉ có hai bố đi còn các cậu không cần đi

    Nhưng cái này là gộp bốn tổ chức lại với nhau nên phải đi để các cậu làm quen với nhau

    Cậu đã chuẩn bị đầy đủ định sẽ đi xuống nhà và làm một món gì đó ăn vì hôm nay cậu thức thật sự rất sớm chắc chắn là Dunk chưa thức để nấu ăn nên phải tự mình nấu

    Nhưng cậu đã sai mở cửa đi xuống thì đã thấy Dunk và Phuwin đang nấu đồ ăn và dọn đồ ăn ra còn Ford ngồi đung đưa chân trên bàn đang đợi Phuwin dọn đồ ra

    Dunk quay qua thì thấy Fourth

    Dunk Natachai

    - Fourth nay thức sớm thế đi xuống đây ăn luôn này

    Fourth Nattawat

    - khap

    Cả bốn ngồi vào bàn ăn thì Phuwin hỏi

    Phuwin Tang

    - hôm nay tụi bây đi đâu mà bận đồ đẹp thế

    Dunk Natachai

    - nay công ty tao tổ chức tiệc

    Ford Allan

    - hmm còn bé thì đi kiếm nơi lấy cảm hứng để vẻ hihi

    Fourth Nattawat

    - Tao đi tiệc của bạn tao.

    Còn mày

    " Ngước mắt nhìn Phuwin"

    Phuwin Tang

    - tao đi lên quán Bar nay có bạn tao về

    Dunk Natachai

    - ờ mà anh nói rồi đấy bé Ford ăn xong thì đi lên thay cái áo ra đi nhá

    Ford Allan

    - ao hong chịu đâu bận dị mới ngầu

    Fourth Nattawat

    - chả thấy ngầu ở đâu quá là hở

    Phuwin Tang

    - anh thấy Fourth nói đúng đấy

    Ford Allan

    - pí Phuwin và pí Dunk dí pí Fourth cũng bận hở mò hở hai ba nút luôn

    Phuwin Tang

    - mấy anh khác nhá lớn hơn em đấy

    Ford Allan

    - lớn hơn có một chủi

    Phuwin Tang

    - một tuổi cũng là lớn rồi

    Fourth Nattawat

    - nào mày lớn hơn mấy anh đi rồi nói

    Cả ba quay sang nhìn Fourth với ánh mắt kì thị

    Dunk Natachai

    - Nói dì nữa bây vờ cười cái rồi cho qua

    Ford Allan

    - chắc đầu thai luôn quá

    Dunk Natachai

    - nhưng Phuwin nói đúng. không nói nhìu bé hong thay thì anh cắt phần dâu tháng này của bé nhá

    Ford Allan

    - gòi thay thì thay

    " Mặt không cam tâm"

    Cả bốn ăn xong Ford vờ như lên phòng thay đồ nhưng cậu chỉ bận thêm cái áo khoác bên ngoài để che mắt mí anh

    Cậu xuống để mí anh kiếm tra yên tâm rồi cả bốn chào tạm biệt nhau và mạnh ai nấy đi

    Nhưng lạ thay ba người lại chạy cùng một hướng chỉ có riêng Phuwin là chạy về hướng khác thôi vì Phuwin phải đi vào bệnh viện để thăm Keddy

    Cả ba điều chạy trên đường đến nhà lớn

    Fourth sợ nếu quẹo vào nhà lớn thì bị phát hiện nên liền đánh lái sang trái để đi đường vòng còn Dunk thì đánh lái sang phải để đi đường vòng

    Ford lúc này mới thở phào Ford tăng tốc chạy khoản 15p nữa thì cậu đã tới nơi vừa chạy xe vào nhà lớn thì đã có một anh vệ sĩ chạy xe cậu vào hầm gala cất

    Ford Allan

    - cảm ơn anh

    Vệ Sĩ

    - không có gì ạ

    Ford ngan nhiên đi vào trên đường vào ai cũng nhìn về phía cậu

    Vệ Sĩ 1

    - hình như đây là con của ngài DewNani thì phải

    Vệ Sĩ 2

    - quả nhiên là siêu phẩm mà cái đường công này

    Vệ Sĩ

    - hai bây lo làm đi ở đó mà tào lao

    " Tán vào đầu hai người"

    Ford cũng nghe họ nói về mình chứ môi cậu nhếch lên

    Rồi cậu đi vào nhà lớn thì đã thấy hai bố của mình và sáu người nữa

    Ford Allan

    - * Chắc đây là OffGun còn đây là EarthMix và TayNew nhỉ*

    Cậu đi lại chào mọi người xong thì liền bị Nani kéo lại khoác áo khoác lên và kéo cậu đi

    Nani Hirunkit

    - bây ngồi đây đợi tao tí

    Gun ATP

    - ao bé dễ thương mày kéo bé dễ thương của tao đi đâu thế

    Nani Hirunkit

    - của tao nhá

    Ford Allan

    - bố nhỏ kéo bé đi đâu thế

    Nani Hirunkit

    - ai cho bé bận đồ kiểu này hỏ

    Ford Allan

    - sao dậy bố

    Nani Hirunkit

    - hong được bé đi thay đồ cho bố

    Ford Allan

    - ao bé phải bận dị mới cua gái được

    Nani Hirunkit

    - bố đánh đòn bé đấy nhá

    Nani dẫn cậu đến phòng lấy một bộ đồ đưa cậu bắt cậu phải thay ra

    Ford Allan

    - ao bé hum chịu đâu hum ngầu dì hết

    * Chài ưi ở nhà thì bị mấy ổng dí roài trốn được một kiếp tưởng ổn dòi chứ dỗi quó*

    Cậu mè nheo với Nani

    Nani Hirunkit

    - ngầu dì hong được bé của bố phải Narak

    Ford Allan

    - dỗi bố ròi hứ

    Cậu khoanh tay trước ngực tỏ vẻ giận dỗi

    Nani Hirunkit

    - ngoan nào tí xong bố mua dâu cho bé

    Nghe tới dâu thì mắt cậu sáng lên

    Ford Allan

    - bố nói thật hum

    Nani Hirunkit

    - thật

    Ford Allan

    - vâng

    Trong lúc Ford bị Nani kéo đi thì Dunk đã đến vì đường của Dunk chạy nhanh hơn Fourth

    Dunk Natachai

    - chào hai bố và các chú ạ 🙏🏻

    Gun ATP

    - chú gì nghe xa lạ thế con cứ gọi tụi ta bằn bố đi

    Cậu nhìn sang hai bố

    Mix Sahaphap

    - bố Gun con nói đúng đấy dù dì sao này cũng làm chung hết mà

    Dunk Natachai

    - dạ mấy bố

    Tay Tawan

    - lại đây ngồi luôn đi con

    Dunk Natachai

    - dạ

    Cậu vừa ngồi xuống thì New đã thích thú nắm tay cậu

    New Thitipoom

    - ối con trai đẹp quá da trắng mặt xinh

    Dunk Natachai

    - con con cảm ơn bố ạ

    " Ngại ngùng"

    Earth Pirapat

    - để bố giới thiệu cho con nhé đây là Dew Jirawat

    Bên nhánh 2 còn đây là OffGun bên nhánh 3 cuối cùng là TayNew nhánh 4 con nhé

    Dunk Natachai

    - nhưng hình như còn thiếu thì phải ạ

    Dew Jirawat

    - à bố nhỏ con dẫn em vào trong nói chuyện rồi một tí sẽ ra ngay

    Dunk Natachai

    - dạ * nghe tới chữ em là thấy mệt mệt nhức nhức cái đầu rồi đó *

    Lúc này Ford được dẫn ra vừa ra đã thấy Dunk ngồi đấy cả hai thấy nhau thì bị đông cứng

    Ford Allan

    * Ông cố ơi pí DunkDunk sao ở đây vậy*

    Bốn mắt chạm nhau

    Dunk đứng bật dậy nhìn Ford nhưng rồi lấy lại bình tĩnh cuối đầu chào Nani và Ford

    Nani gật đầu còn Ford thì chào lại

    Dunk Natachai

    * Sao bé Ford lại ở đây dậy không lẽ*

    Dew lên tiếng

    Dew Jirawat

    - à giới thiệu với mọi người đây là con tui

    Gun ATP

    - bé qua đây ngồi với bố nè

    Ford Allan

    - dạ " hơi rén vì bị Dunk nhìn chăm chăm"

    Đi lại chỗ ngồi thì cậu đã bị Gun ôm vào lòng

    Gun ATP

    - ùi uiiii bé này nhìn như cục bột thế thơm trắng úi yêu quá

    New Thitipoom

    Bé ơi bé khoái cậu nhóc đó à

    " nói nhỏ với Dunk'

    Dunk Natachai

    - dạ dạ không có ạ

    " nói nhỏ"

    New Thitipoom

    - vậy sao bé nhìn nhóc đó vữ vậy

    " Nói nhỏ"

    Dunk Natachai

    - dạ tại nhóc đó là bạn thân con ạ

    " Nói nhỏ "

    New Thitipoom

    - Ao vậy hai đứa quen nhau à

    " Nói lớn làm cho mọi người nhìn cả hai "

    Ford Allan

    - dạ chúng con là bạn thân ạ

    Dunk Natachai

    - dạ đúng rồi ạ

    Mix Sahaphap

    - ao thế thì tốt rồi

    Off Jumpol

    - đợi con tôi và con của TayNew nữa là vô việc luôn

    Dunk Natachai

    - *chài ơi chịn gì vậy chài*

    Ford Allan

    - * cú tui cú tui*

    Lúc này từ ngoài có thêm một người đi vào nữa

    Fourth Nattawat

    - Con chào mọi người ạ...

    Fourth chào mọi người và ngước lên thì đã thấy Dunk và Ford ngồi ở đấy

    Cậu sững người

    Fourth Nattawat

    - Fo...Ford và Dunk

    Ford Allan

    - hehe anh vào đây ngồi nè

    " Cười cười rồi vỗ vỗ chỗ kế bên mình"

    Off Jumpol

    - đừng nói ba đứa quen nhau nhá

    Dunk, Fourth, Ford

    - khap

    " Đồng thanh"

    Nani Hirunkit

    - thế thì lại tốt rồi

    New Thitipoom

    - có khi con tôi vào ba đứa lại quen thì sao

    Dew Jirawat

    - chắc không đâu làm gì trùng hợp đến thế

    Các bố thì nói chuyện rôm rả còn các cậu thì lén coi điện thoại

    ---------------

    Nhóm Chat Mới [ Dunk, Fourth, Ford]

    Dunk.natachai

    - chuyện này là sao

    @Fourth.nattawat

    @Ford.allan

    Ford.allan

    Có dì chún ta về nhà nói đi mí anh nghịch điện thoại hồi là bị bố la đó

    Fourth Nattawat

    - đúng rồi có gì về nhà nói chuyện

    Dunk Natachai

    - về anh sẽ hỏi rõ bé và Ay'Fourth

    ------------------

    Ngồi một lúc thì điện thoại của Tay vang lên

    Tay Tawan

    - alo bố nghe

    Phuwin Tang

    Bố ơi con xin đi trễ tí ná bố tại Keddy cũng muốn đi dù con bảo nó nghỉ ngơi đi nhưng mà nó không chịu

    Tay Tawan

    - rồi được rồi hai đứa cứ từ từ thôi không việc gì phải gấp

    Phuwin Tang

    Cảm ơn bố ạ

    ------------------

    Nói rồi ông cúp mái

    Tay Tawan

    - Tụi bây đợi con tao xíu đi nó có việc chắc sẽ vô trễ đấy

    Nani Hirunkit

    - bé ơi bố có mua cho bé cái này nè

    " Đi từ trong bếp ra"

    Ford Allan

    - bánh dâu

    Nani Hirunkit

    - đúm roài

    Dew Jirawat

    - cái đó bố lớn mua ở quán mới đấy nghe bảo là ngon lắm ở tít ngoại ô

    Ford Allan

    - bé cảm ơn hai bố nhìu ạ

    Rồi cậu ngồi ăn thật ngon lành

    (Hình ảnh minh hoạ ví dụ như bé ăn bánh dâu đi kím hoài không thấy ảnh nào bé ăn dâu hết )

    Dunk âm thầm lấy điện thoại chụp lại

    New Thitipoom

    - bé đẹp trai ơi bố thấy hết rồi nhé

    "Nói nhỏ"

    Câu nói phát ra làm Dunk giật mình

    Dunk Natachai

    - vâ...vâng có gì đâu ạ

    Fourth Nattawat

    - tao cũng thấy hết rồi nhớ gửi cho tao không thì tao mách Ford đấy nhá

    " Nói nhỏ"

    Dunk Natachai

    - shia làm bố mày giật mình

    " Nói nhỏ "

    Ngồi được một lúc thì có một người còn trai đi vào cả ba ngước lên mong người ấy Không phải Phuwin

    Đúng rồi không phải là Phuwin mà là Keddy

    Cả ba thở phào nhưng chưa được ba giây thì cả ba lại bất ngờ

    Phuwin từ ngoài đi vào

    Phuwin Tang

    - con chào mấy bố....

    ( Phuwin đã gặp mấy ông bố trước đó rồi nên nói chuyện khá thoải mái)

    Cả bốn nhìn nhau

    Tay Tawan

    - đừng có nói là con cũng quen ba đứa này nhé

    Phuwin Tang

    - d- dạ

    Off Jumpol

    - ối thật là trùng hợp mà

    Earth Pirapat

    - thế đông đủ hết rồi vào chuyện thôi Tay

    Phuwin ngơ ngác đi đến bên Ford ngồi

    -------------

    Dunk.natachai đã thêm Phuwin.tang vào nhóm mới

    Phuwin.tang

    - ủa nhóm cũ sao không nhắn mà tạo nhóm mới chi

    Ford Allan

    - da dẻ

    Dunk.natachai

    - anh chưa tính sổ em nữa đấy nhé

    Phuwin.tang

    - ờ đúng rồi chuyện này là sao

    Fourth.nattawat

    - có chuyện gì tí về giải quyết mấy bố mắng cho bây giờ

    Ford,Phuwin,Dunk đã thả 🤍

    -------------

    Tay Tawan

    - được rồi hôm nay ta tập hợp các con đến đây là muốn các con sẽ làm quen với nhau

    bốn nhà chúng ta trong thế giới ngầm này không ai là không biết và tổ chức lớn muốn chúng ta phải gộp lại để làm nhiệm vụ cùng nhau và chúng ta sẽ chia các con ra thành nhóm

    1 nhóm có 4 người các con cảm thấy ổn chứ

    Jan Ployshompoo

    - ổn ạ

    Sing Harit

    - ok ạ

    TinGun

    - chúng con không có ý kiến ạ

    MookPi

    - đồng ý ạ

    KhabkluenDaonuea

    - ổn ạ

    TiwPor

    - ok ạ

    Dunk,Phuwin, Fourth, Ford

    - tất cả điều ổn

    Keddy

    - ổn ạ

    Tonny

    - dạ ổn

    Off Jumpol

    - à quen 6 đứa con nhỏ nhất nên 6 đứa sẽ được ở chung

    6 người

    - khap

    Tay Tawan

    - vậy nhé các con cứ bắt cặp với nhau đi rồi nói với bố

    Dew Jirawat

    - à còn một điều nữa là các con ai một nhóm thì sẽ ở chung nhé

    Dunk Natachai

    - mấy bố bốn tụi con một nhóm ạ

    Gun ATP

    - được đấy chứ

    Keddy

    - ơ...

    Tonny chủ động đi lại kết dao với Keddy

    Tonny

    - chào anh tôi là Tonny còn anh

    Keddy

    - anh em gì cho mệt mày tao đi

    Tonny

    - ô hổ được thôi

    Keddy

    - tao là Keddy

    Sing và Jan cùng lúc đi lại

    Sing Harit

    - Sing.

    Sing Harit cho làm quen

    Jan Ployshompoo

    - tui tên Jan Ployshompoo làm quen nhé

    Tonny

    - vậy chúng ta chung một nhóm đi

    Sing Harit

    - ý kiến không tồi

    Jan Ployshompoo

    - đồng ý còn mày

    Keddy

    - được

    Tonny

    - bố ơi bốn đứa con một nhóm ạ

    Earth Pirapat

    - rồi vậy là chia nhóm xong rồi đúng không vậy thì mấy con về nghỉ ngơi đi chúng ta thưởng cho mấy con được nghỉ một tuần đấy

    All

    - cảm ơn bố ạ

    ------------------

    Đổi lại sở thích nhé

    Bé Ford thích dâu chứ hong phải Fourth nhé mụi người

    Đăng sớm một tí chiều phải đi học không đăng sợ quên hihi cho tui xin 1 sao nhé mãi iu ạ 😘
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Truth


    Sau khi kết thúc cuộc họp thì bốn người sách xe chạy lẹ về nhà

    Cả bốn vừa vào trong nhà chưa đặt được mong xuống ghế thì Dunk đã lên tiếng

    Dunk Natachai

    - vãi cả chưởng sok vãi

    Phuwin Tang

    - duyên tiền định

    Dunk Natachai

    - tao thấy tiền đình thì có

    Fourth Nattawat

    - không tin được bấy lâu nay tôy ở chung nhà với những Sát Thủ hàng đầu trong thế giới ngầm đấy ối sợ quá

    Dunk - Phuwin

    - giống sợ dữ rồi đó

    Ford Allan

    - chắc anh khát nước á giống nhau hết mà hay dị quá à

    Dunk Natachai

    - bé còn nói thì ra viết thương ở tay là do bé làm nhiệm vụ à, anh cứ nghĩ bé là một em bé ngây thơ yếu mềm chứ không ngờ

    Fourth Nattawat

    - Tao cũng không bất ngờ lắm khi biết tụi bây là điệp viên của tổ chức vì trước đó tao đã có nghi ngờ về ba đứa bây rồi chỉ là không nghĩ nghi ngờ của tao lại đúng đến thế

    Phuwin Tang

    - sao mày nghi ngờ mấy tao

    Fourth Nattawat

    - thì tụi bây ấy có những dấu hiệu là mệt mỏi này

    Hay lén lút nhất là Ford hôm kia tao còn nghe bé đọc một mã Cod gì đấy nên tao cũng nghi ngờ nhưng không nói thôi vì chưa khẳng định được có thật hay không

    Dunk Natachai

    - hazzz thằng này hay tao cũng có dấy lên nghi ngờ nhưng rồi lại tắt

    Phuwin Tang

    - tao còn chả nghĩ đến đấy

    Ford Allan

    - bé bé cũng dậy ạ

    Dunk Natachai

    - thôi không bàn nữa dù gì cũng đã biết rồi nên đi làm gì đó ăn thôi

    Phuwin Tang

    - tao cũng đói rồi

    Ford Allan

    - nhất trí ạ

    Fourth Nattawat

    - nô bạn ngồi ở đây tụi anh làm được gòi

    Ford Allan

    - nhưng bé phụ được mà bé ngoan lắm hong phá đâu🥺

    Dunk Natachai

    - anh biết bé không phá nhưng bé ngồi ở đây là được rồi làm mệt lắm và tay bé đang bị thương kìa

    "Chỉ vào tay Ford "

    Không cho cậu làm cũng phải thôi vì tay cậu đang bị thương mà với vả lại từ nhỏ cậu đã được ba anh cưng chiều rồi

    Phuwin Tang

    - bé ngoan đi lại đây dí anh

    Cậu cùng Phuwin đi lại bàn ăn theo sau là Fourth và Dunk

    Phuwin Tang

    - bé ngồi ở đây đợi anh

    Phuwin kéo ghế cho Ford.

    Cậu cũng ngoan ngoãn ngồi vào

    Ford Allan

    - chi dạ Pí

    Phuwin lấy từ trong tủ lạnh ra một ly nước ép dâu làm cho Ford sáng mắt

    Phuwin Tang

    - cho bé

    Ford Allan

    - bé cảm ơn Phuwin ạ

    Cậu nhận lấy từ tay Phuwin vừa đung đưa chân vừa uống vừa nhìn ba người làm đồ ăn

    Phuwin đã âm thầm chụp hình lại và đặt làm nền điện thoại

    Phuwin Tang

    - cơm đã xong mời bé ăn

    " Vừa bưng tô canh vừa nói"

    Ford Allan

    - để bé phụ

    Fourth Nattawat

    - nào ngồi yên tay đang bị thương mà hay phụ quá à

    " Bưng tô thịt kho và chén đũa "

    Dunk Natachai

    - đúm rồi tay đau mà hay đòi làm quá à

    " Bưng cá chiên và tô cơm "

    Bốn người quay quần trên bàn ăn bàn về vụ bốn nhánh hợp lại

    Ford Allan

    - bé thấy nhá nếu mà hong có cuộc họp mặt này thì hong bít khi nào chún ta mới biết được thân phận thật sự của nhau nữa

    Phuwin Tang

    - bé nói đúng rồi đấy

    " Vừa gỡ xương cá bỏ vào bát của Ford vừa nói"

    Ford Allan

    - bé ảm ơn ạ

    Fourth Nattawat

    - Nghe danh của tụi bây đứa nào cũng toàn là thứ dữ, không đùa được đâu

    nhất là Phuwin tao nghe bố kể rồi cách làm việc của mày rất là mạnh bạo nhưng được cái cứng đầu

    còn Ford thì cẩn thận từ tốn

    Dunk thì khỏi nói mạnh mẽ và ngông cuồng

    Dunk Natachai

    - ngông cuồng khi nào

    Phuwin Tang

    - không mạnh bạo để chúng nó giết à

    Ford Allan

    - đúng dòi anh nói bé đúm dòi

    Phuwin Tang

    - mày khỏi binh ẻm nhá làm như tao không biết miệng lúc nào cũng la mà lòng thì thương không hết😏

    Fourth bị nói đúng quá đâm ra tự ái

    Fourth Nattawat

    - kệ tao

    Dunk Natachai

    - chí lý với lại mày cũng đâu phải dạng vừa một mình xử lý được cả chục tên mà Phải không cậu Fourth

    Phuwin Tang

    - còn bé Ford kỷ năng điêu luyện luồn lách qua những tia laze, một mình xử lý hết một chục thằng to như con gấu vậy đó heee

    Ford Allan

    - hì nó nhào zô hì mình đánh nó hoiiii😞

    Fourth Nattawat

    - làm làm gì có

    Dunk Natachai

    - quá là vữ

    Phuwin Tang

    - thôi ăn đi lẹ đi nay chúng ta sẽ tập hợp lại phòng chung nhé

    All

    - chốt

    Ăn xong mọi người phân chia ra làm việc chỉ có Ford là được ngồi không

    Nên cậu quyết định đi lên phòng trước để dọn dẹp và lựa những bộ đồ để chuẩn bị cho tối hôm nay

    Các cậu ngoài có phòng riêng thì còn có một cái phòng chung để khi nào bốn người có thời gian sẽ tụ họp vào đấy ngủ nói là ngủ nhưng hình như vào để tâm sự là chính ngủ chỉ là phụ thôi

    Xong xuôi các cậu tập hợp lên phòng và thay cho mình những bộ đồ vễ hương nói là vị nhưng những bộ đồ này là Ford chọn đấy các anh cũng tự nguyện vì ba người muốn chiều em bé thôi

    Ao cờ phíc của mí anh

    Của bé Ford là bộ này nhưng là tay dài và đống cổng cao tường lắm nho

    Phuwin nhìn ba người rồi nhìn lại mình

    Phuwin Tang

    - ao sao đồ anh kì thế nhìn như miếng thịt bò

    Fourth Nattawat

    - thì là thịt bò thật mà

    Dunk Natachai

    - bò mễ đấy

    Ford Allan

    - bé thấy vễ hương mà

    Phuwin Tang

    - anh hum chịu đâu bé đổi cho anh cái khác cơ 🙎🏻‍♀️

    Ford Allan

    - dòi dòi từ từ anh đợi bé một tí

    " Cậu đi lại tủ nhìn tới nhìn lui thì cũng đã lựa ra được một bộ đồ oke"

    Sau khi Phuwin thay ra

    Ford Allan

    - ối in đờ bíu ti phùn quá xuất sắc luôn anh đẹp zai ơi

    Dunk Natachai

    - ối mai gót lỏ mak ai cờ lớp duuuu bấy bê

    Fourth Nattawat

    - quát đờ heo hô lì sít đẹp trai quó

    Phuwin Tang

    - ê ý là nói một thứ tiếng thôi được hong chứ nói nhiều tiếng quá hong theo kịp

    All-Phuwin

    - hì hì

    Phuwin Tang

    -Ford bé thật sự là chọn một bộ đồ ok cho anh chưa

    Ford Allan

    - đẹp mà ai thấy đúng dơ tay

    " Cậu dơ hai tay lên cao"

    Dunk Natachai

    - mi thấy du ờ bận cái đấy đẹp

    " Dơ cao hai tay"

    Fourth Nattawat

    - mi, mi cũng thấy bíu ti phùn

    " Dơ hay tay cộng thêm hai chân"

    Phuwin Tang

    - thật sự là bé có thương anh chưa

    Ford Allan

    - bé thấy đẹp mà có cái hơi nủi hehe ( nổi )

    Phuwin Tang

    - thoai bỏ đi tao nghĩ chúng ta nên quay lại câu chuyện thì hơn

    Dunk Natachai

    - hèn gì hôm làm nhiệm vụ về tao thấy đứa nào cũng mệt mỏi tao còn nghĩ là tụi bây làm việc quá sức mà mệt thật đấy

    Fourth Nattawat

    - bé Ford bài đặt lấy cớ cơ đấy

    Ford Allan

    - ao anh cũng y chang bé mà

    Phuwin Tang

    - ờ thôi kệ bỏ qua một bên, tụi bây có thấy cái người đi chung với tao khi sáng không

    All- Phuwin

    - thấy

    Ford Allan

    - có vẻ cậu ấy bị thương nặng nhỉ

    Dunk Natachai

    - đúng rồi dù sáng nay cậu ta bận áo dài tay nhưng tao vẫn thấy được vết thương ở tay của cậu ta

    Fourth Nattawat

    - tao còn để ý tay áo ở ngoài có dính chút máu

    Fourth Nattawat

    - hình như là cậu ta thích thằng Phu thì phải tao để ý cậu ta nhìn mày hoài

    Phuwin Tang

    - ùm đúng rồi cậu ấy thích tao

    All- Phuwin

    - CÁI GÌ CƠ

    Phuwin Tang

    - shia nhỏ thôi

    Fourth Nattawat

    - hehe xin lũi

    Dunk Natachai

    - hehe xin lũi

    Ford Allan

    - hehe xin lũi

    Phuwin Tang

    - hazz vì bảo vệ tao mà cậu ấy đã bị bọn Hổ Trắng đánh khá nặng và bác sĩ đã đưa cho tao cái này

    " Đưa ra trước mặt ba cậu một lọ thủy tinh và một chữ PW được dính liền vào nhau"

    Fourth Nattawat

    - cái này là cái gì

    " Nhìn tới nhìn lui"

    Phuwin Tang

    - của Keddy khi được đưa vào viện bác sĩ đã đưa cho tao

    Dunk Natachai

    - rồi mày tính sao

    Phuwin Tang

    - tao chưa biết nữa

    Ford Allan

    - anh có thích lại cậu ta không

    Phuwin Tang

    - không anh chỉ xem cậu ta như một người bạn không hơn không kém

    Dunk Natachai

    - căng nhỉ

    Fourth Nattawat

    - hèn gì khi sáng cậu ta cứ nhìn Phuwin hoài

    Ford Allan

    - đúm dòi anh ta còn lườm em khi Pí Phuwin ôm em nữa làm em sợ chết khiếp

    Phuwin Tang

    - không sao đâu nó là vậy đấy chứ nó tốt lắm

    Dunk Natachai

    - èo ơi binh đồ

    Fourth Nattawat

    - nó mà làm gì Ford của ta...

    Dunk Natachai

    - của tao

    " Chen vào"

    Fourth Nattawat

    - tao đá mày giờ của tao

    Dunk Natachai

    - của tao

    Fourth Nattawat

    - tao nói là của tao

    Trong khi hai người kia đang đấu đá lẫn nhau thì bên này Phuwin đã ôm Ford ngủ

    Dunk Natachai

    - mệt quá à nghỉ cãi lộn đi

    Fourth Nattawat

    - mệt thiệt

    Dunk Natachai

    - ê nhìn kìa

    Fourth Nattawat

    - Mẹ thằng choá Phuwin cơ hội thế

    Phuwin Tang

    - đitme chúng mày tao nghe đấy nhé

    " Nói nhỏ và ra hiệu cho bạn mình nhỏ tiếng vì con mèo nhỏ đã thiếp đi trên tay Phuwin"

    Dunk Natachai

    - hazz bé Ford hôm làm nhiệm vụ tao nghe kể là bị thương cũng nặng lắm mà đòi về nhà với mình cho bằng được đấy

    Phuwin Tang

    - nhóc thật biết làm người khác lo làm

    Fourth Nattawat

    - mày khác gì Ford đâu bị thương mà không cho Y tá xử lý vết thương

    " Từ bên tủ đi lại trên tay cầm tuýp kem trị vết thương"

    Fourth Nattawat

    - Phuwin đưa tay bé Ford cho tao

    Phuwin nhẹ nhàng lấy tay bị thương của Ford đưa cho Fourth

    Fourth cầm tay Ford lên gỡ miếng gạt trên tay Ford xuống lấy tuýp kem nặng ra tay boi lên vết thương bầm tím của cậu

    Và vén áo lên để lộ từ vai cho đến tay cậu đầy rẫy những vết thương to nhỏ đủ tất và đặc biệt còn có một vết thương được mai từ vai xuống hông làm ba người xót vô cùng

    Fourth Nattawat

    - con mẹ nó tao thề tao sẽ giết hết từng thằng trong băn Thanh Bạch đấy

    Phuwin Tang

    - bọn chó làm cho bé bị tới như vậy tao sẽ không để yên tao sẽ khâu nát cái lưng của chúng nó

    Dunk Natachai

    - ở nhà bé được cưng như trứng mà bọn chó này dám làm bé cỡ này thì chúng phải chịu hơn Ford 1000 lần

    Ford hơi nhăn mặt làm cả ba thót tim

    Phuwin Tang

    - nhẹ thôi hôm nay tao thấy em ấy mệt lắm đấy

    Cả ba đang chăm chú vào vết thương của Ford thì Dunk lên tiếng hỏi

    Dunk Natachai

    - ờ tụi bây đã chuẩn bị hết đồ cho bữa nhập học chưa

    Phuwin Tang

    - chưa nữa tao tính mai rũ tụi bây đi mua nè

    Fourth Nattawat

    - ờ tao cũng vậy

    " Boi cho Ford xong thì lết qua Dunk"

    Fourth Nattawat

    - mày vén áo lên

    Dunk Natachai

    - hả sao mày biết trên lưng tao bị thương

    " Vén áo lên để lộ bờ lưng trầy xước rớm máu "

    Fourth Nattawat

    - tao là siu nhân mà có con mắt xuyên thấu

    " Vừa nói vừa boi cho Dunk cậu làm nhẹ tay hết sức"

    Fourth Nattawat

    - rồi tới mày

    Phuwin nhẹ nhàng đỡ đầu Ford nằm xuống gối còn mình thì đi lại vén tay áo lên để lộ những vết thương từ dài tới ngắn

    Fourth Nattawat

    - mẹ bà nặng vậy mà sáng nay tao còn thấy mày bưng cả đống đồ đi nhong nhong nữa khiếp

    Phuwin Tang

    - bình thường mà

    Dunk Natachai

    - vãi lon hiểu vì sao mày lại có cái biệt danh là người rồi

    Phuwin Tang

    - sao mày biết

    Dunk Natachai

    - bố New nói

    Phuwin Tang

    - hơ hơ

    Fourth Nattawat

    - xong rồi ngủ thôi

    " Đậy nắp kem lại"

    Phuwin Tang

    - chưa xong đâu

    Dunk Natachai

    - đúng rồi

    Fourth Nattawat

    - tụi bây còn bị ở đâu nữa à đưa đây tao sức thuốc cho mẹ không nói sớm

    " Vừa càm ràm vừa mở nắp kem ra"

    Phuwin Tang

    - không phải hai đứa tao mà là mày

    Dunk Natachai

    - không phải hai đứa tao mà là mày

    Dunk lấy kem từ tay Fourth

    Fourth Nattawat

    - chài ơi tao có bị gì nặng đâu boi làm gì mấy bữa hết à

    Dunk không nói nhiều vén áo Fourth lên để lộ một vết thương dài đã được mai

    Làm cho Phuwin và cả Dunk bất ngờ

    Phuwin Tang

    - mẹ kiếp tao nghe bố nói mà vẫn không hình dung được nó sẽ nặng đến thế

    Dunk Natachai

    - vãi cỡ này mà nhẹ à

    Fourth Nattawat

    - hehe không đau lắm

    Phuwin Tang

    - bà mẹ ở bên tụi tao thì cần gì phải gồng mình mạnh mẽ làm đéo gì

    " Vừa bôi thuốc vừa chửi"

    Dunk Natachai

    - nhẹ thôi đau nó

    Fourth Nattawat

    - thì tao không muốn bây lo với be bé cái mồm thôi Ford thức mà thấy chắc mẻ khóc luôn quá

    Phuwin Tang

    - xong rồi

    Dunk Natachai

    - xong hết rồi thì ngủ sớm thôi ngày mai đi mua đồ để đi học và chuẩn bị chiều mai đi chơi

    Fourth Nattawat

    - đi đâu

    Phuwin Tang

    - đi đâu

    Dunk Natachai

    - Đảo Koh Larn hai Pí khi hỗm có điện tao rủ tụi bây lên Pí chơi nhưng...

    " Nhìn Fourth"

    Fourth Nattawat

    - gì nhìn tao bình thường thôi

    Phuwin Tang

    - mày chắc không

    " Nhìn Fourth hơi e ngại"

    Fourth gật đầu chắc nịt

    Dunk Natachai

    - thôi đi ngủ mai còn thức sớm

    Rồi ba người nằm xuống ngủ Phuwin không quên chỉnh lại chăn cho Ford rồi mới yên tâm nhắm mắt ngủ

    -----------

    Ủng hộ tớ 1 sao nhé Cảm ơn ạ
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Blue


    Sáng hôm sau người thức đầu tiên là Phuwin anh thức dậy nhìn sang thì thấy Fourth đang ôm Ford và Ford thì ôm Dunk vẫn còn ngủ

    Phuwin nhẹ nhàng đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt sạch sẽ sau đó là đi về phòng kiếm một bộ đồ thoải mái bận vì khi tối đã hẹn nhau sáng nay sẽ đi trung tâm thương mại để mua đồ chuẩn bị cho kỳ nhập học sắp tới

    Anh chọn cho mình một bộ đồ thoải mái nhất và thay sau đó anh đi sang phòng của Ford lấy cho em một bộ đồ để tí thay

    Vì em chắc chắn sẽ thức muộn nên anh đã chuẩn bị trước cho em để Ford đỡ phải đi lấy

    Anh nhìn vào bộ đồ rồi gật đầu sau đó đi đến phòng chung, vừa vào anh đã thấy Dunk thức dậy còn Fourth thì đang trong phòng tắm chỉ còn một con mèo nhỏ là đang ngủ ngon lành

    Dunk thấy anh cầm bộ đồ thì hỏi

    Dunk Natachai

    - lấy cho Ford à

    Phuwin Tang

    - ùm về chuẩn bị lẹ đi còn đi nay ăn ngoài tao bao

    Dunk Natachai

    - ối ô kê anh iu em đi ngay đây ạ

    Phuwin Tang

    - gớm

    Dunk lật đật chạy về phòng còn Fourth thì từ trong phòng tắm đi ra trên người chỉ quấn duy nhất một cái khăn ngang hông để lộ nhiều vết thương của cuộc chiến hôm trước

    Phuwin nheo mày

    Phuwin Tang

    - nặng đến thế à tưởng cái vết mai đằng sau là nặng nhất rồi chứ

    Fourth Nattawat

    - kà kà nặng gì dâm ba vết thương nhỏ

    Phuwin Tang

    - 🖕🏻lẹ đi còn đi ăn anh mày bao

    Fourth Nattawat

    - vâng thưa anh iu

    Phuwin Tang

    - cút

    Fourth chạy đi còn anh thì chỉ nhìn bạn mình mà lắc đầu cười rồi cũng đi lại chỗ Ford lay người cậu dậy

    Phuwin Tang

    - bé Ford thức đi chúng ta đi mua đồ chuẩn bị nhập học này

    Ford Allan

    - hong chịu đâu ạ bé mún ngủ cơ

    " Chui đầu xuống gối"

    Phuwin Tang

    - nào bé ngoan thức đi mà

    " Vừa nói vừa lấy tay lật cậu lại để cho cậu không bị ngộp"

    Phuwin gọi mãi mà bé mèo hong chịu dậy nên là anh dùng chiêu cuối

    Phuwin Tang

    - bé thức đi chúng ta đi trung tâm thương mại mua dâu nè

    Nghe đến dâu thì người nhỏ liền bật dậy

    Ford Allan

    - khap bé đi tắm liền đây

    " Lật đa lật đật chạy tùm lum"

    Ford chuẩn bị chạy về phòng thì bị anh kéo lại

    Phuwin Tang

    - đồ bé anh chuẩn bị sẵn cho rồi này

    Ford nhận lấy đồ từ tay Phuwin rồi vội chạy vào nhà vệ sinh không quên nói vọng ra

    Ford Allan

    - bé cảm ơn anh ạ

    Phuwin Tang

    - té bây giờ ông nhỏ ơi

    Phuwin không đi xuống nhà mà ở trên phòng đọc sách đợi cậu ra.

    Lúc đi ra thì như anh đoán cậu để cái đầu ướt mèm mà chạy ra

    Chưa kịp tới cửa thì Ford đã bị một cái gì đó kéo lại theo phản xạ thì cậu quay lại thì ra là anh

    Ford Allan

    - ao bỏ bé ra.

    Chúng ta đi trung tâm thương mại hoy

    Phuwin Tang

    - cái đầu thì ướt nhẹp mà đi đâu hủm

    Ford Allan

    - ơ ơ kệ đi bé chạy nhong nhong tí cũng khô mò

    Phuwin Tang

    - không được phải sấy khô không lại bị bệnh mất

    Anh nhất cậu lên đi lại bàn để cậu ngồi xuống rồi mở hộp tủ để lấy mái sấy và sấy tóc cho cậu.

    Vừa làm anh vừa lèm bèm

    Phuwin Tang

    - riết rồi mai mốt mà anh mày có dợ có con rồi không biết bé có chăm được cho mình không nữa lóc cha lóc chóc không biết làm sao yên tâm mà xa bé nữa

    Ford Allan

    - hứ bé bám anh suốt đời luôn ăn bám anh tới khi nào anh dà hì hoyyy

    Phuwin Tang

    - thôi tha cho anh đi sắp phá sản vì nuôi bé rồi

    Ford Allan

    - hứ dỗi

    " Khoanh tay trước ngực tỏ vẻ giận dỗi"

    Phuwin Tang

    - thôi xin lỗi cậu nhỏ của con ơi xong rồi ạ mình đi mua dâu hoi

    Ford Allan

    - vâng

    Ford sau khi được sấy tóc khô thì lon ton nhảy chân sáo xuống thì bị Fourth quát

    Fourth Nattawat

    - FORD ĐI ĐÀNG HOÀNG NHẢY NHẢY LẠI TÉ LỘI CỔ CHO MÀ XEM

    Tiếng hét làm Ford giật mình rồi đứng nhìn Fourth mà mếu

    Ford Allan

    - híc híc Fot la bé cơ đấy híc

    Dunk vội chạy lại bế bé lên mà la Fourth

    Dunk Natachai

    - ây shia Fotttt mày dám la bé

    Phuwin cũng đi lại

    Phuwin Tang

    - thằng này

    " Tán vào đầu Fourth"

    Fourth Nattawat

    - ui da.

    Anh xin lỗi Ford

    Ford Allan

    - hong Ford dận anh gòi hứ Pí Dunk Pí Dunk bế bé ra xe

    Ford khoanh tay trước ngực hai chân thì câu vào eo anh bảo Dunk đưa mình ra xe.

    Dunk thì ôm lấy em không thì ngã mất

    Dunk Natachai

    - riết rồi bé hơn mẹ anh nữa

    Ford Allan

    - đi hoy con

    Dunk Natachai

    - bé..

    Ford Allan

    - hehe bé vỡn bé vỡn

    Fourth Nattawat

    - anh chin lũi mò

    Ford Allan

    - hứ đi hoy

    Rồi Dunk bế Ford ra xe, Phuwin đi đến bên Fourth vỗ vai

    Phuwin Tang

    - hazz dừa

    " Bỏ đi"

    Fourth Nattawat

    - ơ tưởng cảm động ai ngờ cảm thán thế

    Rồi cậu cũng theo sao cả bốn người đi đến trung tâm thương mại

    Cất xe vào gala thì cả bốn đi vào trong.

    Vừa vào bên trong thì ánh mắt của mọi người đều tập trung về nhóm mấy cậu từ khách hàng cho đến nhân viên ai ai cũng nhìn các cậu

    Vì độ đẹp trai và lạnh như băng của ba người cộng thêm độ vễ hươn của Ford

    Khách 1

    - ê bà coi kìa đẹp trai quá má nhìn bé nhỏ nhỏ đấy cưng vãi

    Khách 2

    - đúng rồi má hay là qua cướp bé đó được không ta

    Khách 3

    - chưa kịp cướp thì bị ba anh đó bẻ lọi đầu rồi nhìn kìa lạnh như băng dị má nhìn là biết em út được các anh cưng như trứng hứng như hoa rồi

    Khách 4

    - ờ phải đấy coi cái anh cao cao ý ' nói Phuwin'

    Ảnh nắm tay bé không rời luôn má một con hủ như tao đã suy nghĩ ra được 7749 bộ fic đam mỹ rồi áaaaaa

    Đồ hôm nay các cậu bận

    Cả bốn người dù bận đồ đơn giản nhưng vẫn không giấu được độ đẹp trai của bốn người

    Ford lúc này mới nhìn lại đồ mình rồi nhìn sang ba anh

    Ford Allan

    - ao sao ba anh bận đồ ngầu quá mà Phuwin lựa đồ cho em hong ngầu dì hết vị

    Phuwin Tang

    - bé là phải dễ thương bít chưa

    Ford Allan

    - hứ anh hấy ghéc bé mua 100kg à hong 1000kg dâu luôn lêu lêu

    Phuwin Tang

    - thoải mái đi anh giàu mà

    " Vừa nói vừa dơ thẻ đen đến trước mặt Ford nhếch chân mày khiêu khích cậu"

    Dunk và Fourth bên này chen vào

    Dunk, Fourth

    - em nữa em nữa anh ơi bé nè

    Phuwin Tang

    - cút

    Thả lại một câu rồi anh lấy xe đựng đồ bế Ford để vào trong rồi đẩy đi bỏ lại hai người anh em của mình ở phía sau

    Ford Allan

    - anh, bé muốn cái này

    Phuwin Tang

    - rồi lấy hết

    Anh đẩy cậu hết bên này rồi tới bên kia bỏ lại hai người bạn mình đằng sau đang than vãn

    Dunk Natachai

    - thật bất công mà

    Fourth Nattawat

    - một vote cho con mèo này lùn thêm 10cm

    Dunk Natachai

    - ác quá đấy đi thôi

    Cả bốn đi hết chỗ này đến chỗ kia và cuối cùng cũng mua đầy đủ đồ và ra về Dunk và Fourth thì ôm đồ đùm đùm đề đề còn Phuwin thì nắm tay con mèo nhỏ đang ham ăn kia

    Fourth Nattawat

    - cuối cùng cũng xong mệt thật chứ

    " Vừa bê thùng dâu 10kg bỏ vào cốp"

    Dunk Natachai

    - bà mẹ mày làm gì mà cứ nắm khư khư tay Ford vậy đéo biết bê phụ mệt chetme còn cả đống đồ bên xe đẩy kìa

    " Bỏ đồ vào cốp"

    Phuwin Tang

    - mấy cái con ở trỏng nó cứ như muốn bắt Ford đi tới nơi vậy mặt đứa nào đứa nấy cũng gian vãi ra quá là nguy hiểm nên tao phải giữ kỉ chứ

    " Lúc này anh mới yên tâm bỏ tay Ford ra rồi bê phụ đồ bỏ vào xe"

    Ford Allan

    - Ăng ói á é à oai ắc ược.

    É anh ắm ong ắc ực é âuu

    ( anh nói quá bé mà ai bắt được.

    Bé nhanh lắm không ai bắt được bé đâu)

    " Vừa nói vừa ăn dâu tay bên phải ôm con gấu bông tay bên trái ôm hộp dâu to"

    Dunk Natachai

    - Ford bé ăn ít thôi ăn nhiều quá no tí sao mà ăn được

    Fourth Nattawat

    - yên tâm đi ẻm là heo mà ăn nổi hết

    Ford Allan

    - ư U In ót ói é eo ìa

    ( Hứ Phuwin Fot nói bé heo kìa)

    Phuwin Tang

    - rồi ròi " quay sang đá một phát vào mong của Fourth " ây sạt

    Fourth Nattawat

    - cái con mèo lùn đáng géc

    Ford Allan

    - lêu lêu

    Dunk Natachai

    - đi lẹ đi đói quá rồi

    Bốn người chạy tới một quán ăn quen thuộc vừa vào thì đã có một bà lão tầm 50~60 tuổi đi lại

    Bà 6

    - ôi các cháu yêu của bà hôm nay lại ăn nữa à ối bé Ford lại đây bà ôm cái nào nhớ cháu quá cơ

    Ford Allan

    - hihi cháu cũm nhớ bà ạ

    Phuwin Tang

    - bà quên đứa cháu trai này rồi

    Bà 6

    - mặt mày 1 năm ngoài ra đây ăn còn ở nhà thì không biết gặp tới 5 lần không nữa

    Dunk Natachai

    - bà cũng quên cháu rầu nhớ mỗi Ford thôi

    Fourth Nattawat

    - cháu nữa

    Bà 6

    - ối rồi bà nhớ hết mà.

    Thôi mấy đứa vào bàn ngồi đợi bà một tí bà làm rồi bà đem ra cho

    Ford Allan

    - để cháu phụ bà ạ

    Dunk Natachai

    - thôi làm ơn ngồi yên dùm anh để anh làm

    Phuwin Tang

    - bé ngồi ở đó đi anh bưng ra cho còn mày " chỉ Fourth" ngồi đây với em ấy Cấm Chọc Em ấy nghe chưa mày mà chọc em ấy là tao chọc tiết mày luôn đấy

    Phuwin nhìn Fourth bằn đôi mắt sắc lẹm làm Fourth hơi rén

    Fourth Nattawat

    - hí hí tui biết rùi ní, ní đi đi

    Phuwin Tang

    - nhớ đó " quay sang Ford" nó có trêu bé thì bé nói anh

    Ford Allan

    - dạ

    " Quay sang Fourth lêu lêu anh "

    Ford làm anh tức mà anh không làm dì được nhỡ đâu Phuwin chơi cái mu hèn kế bẫn mách bố thì tôy

    Fourth Nattawat

    - con mèo này nhớ anh mày đấy sao này anh mày có vợ rồi anh bỏ mày luôn cho mày ở dí Phuwin và Dunk luôn

    " Chỉ vào trán cậu"

    Ford Allan

    - khi nào anh có vợ he bé sẽ chui xuống gầm giường nhà anh phá hong cho hai dợ chồng anh làm ăn đâu kha kha

    Fourth Nattawat

    - hứ

    Ford Allan

    - hứ

    Cả hai đấu đá một hồi thì đồ ăn cũng đã được bê ra

    Dunk Natachai

    - đồ ăn đến roài đây của mày nè

    " Bừa ra hai tô mì quảng đặt một tô xuống bên mình tô còn lại là của Fourth"

    Phuwin Tang

    - đây của bé tới rồi đây

    Anh đặt hai tô mì quành thánh xuống một tô đầy đủ bắt mắt còn một tô tìm mãi chẳng thấy được cộng hành

    Fourth Nattawat

    - èo ơi lêu lêu cái đồ không ăn được hành

    Ford Allan

    - cái đồ hấy ghéc

    Fourth Nattawat

    - lêu lêu

    Phuwin Tang

    - mày trêu hoài đê

    " Tán vào đầu Fourth"

    Dunk Natachai

    - 10 lần như một

    Cả đám ăn xong thì ra chào bà và đi về

    Bà 6

    - Ford lại đây bà ôm cái nữa nào

    Ford Allan

    - bà bé về ná

    Dunk Natachai

    - bà cháu về

    Fourth Nattawat

    - bà Fot về

    Phuwin Tang

    - bà con về bà về luôn đi để con bảo đàn em lại trông quán cho bà

    Bà 6

    - thôi bà lại mày, mày bảo mấy thằng đàn em của mày lại đây rồi ai dám lại ăn nữa

    Phuwin Tang

    - 🤷🏻‍♂️ vậy tụi con về

    " Nắm tay Ford đi "

    Bà 6

    - ao bà chưa hôn bé nữa

    Phuwin không quan tâm mà kéo Ford đi

    Dunk Natachai

    - kệ nó đi bà thôi con về

    Fourth Nattawat

    - con bái baiii bà

    Bà 6

    - ùm mấy đứa về cẩn thận

    Dunk.Fourth

    - Khap

    Rồi cả hai cũng đi ra xe để chạy về

    Bà 6 là bà ruột của Phuwin nhà giàu nhưng muốn bán đồ ăn để cho những người công nhân những người không có tiền vào ăn, bà bán là từ 4h sáng cho tới tối khi nào không còn người thì bà sẽ dọn về

    Vì vậy xung quanh đấy luôn có đàn em của Phuwin để giúp bà dọn dẹp và xử lý mấy thanh niên báo báo

    ----

    Cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Night sky


    Sau khi ăn xong thì bốn người chạy về vừa tới nhà Ford đã lăng ra Sofa nằm rồi thiếp đi

    còn ba anh thì bê đồ vào rồi cũng đi lại Sofa ngồi nói chuyện với nhau

    Fourth Nattawat

    - Mệt quá chỉ còn 2 tuần nữa là phải đi học rồi

    Dunk Natachai

    - nếu không vì bame tao muốn tao có cái bằng đại học thì tao đã nghỉ học luôn rồi mấy cái này tao đã được bố lớn dại khi tao chỉ mới học Cấp 3 rồi

    Phuwin Tang

    - Tao có khác gì mày đâu bố cũng dại cho tao từ Cấp 3 rồi nhưng bà tao muốn tao có được cái bằng đại học nên tao đi học cho bà vui kệ đi dù dì cũng bảo lưu hai năm rồi học cho hết đại học luôn

    Fourth Nattawat

    - hai bố tao muốn tao học hết đại học dù bố lớn đã dại tao hết kiến thức của đại học rồi bố bảo đi học đi bảo lưu hai năm rồi học để lấy cái bằng

    Ba người thấy sao nay im im thì nhìn sang em

    Ford đã ngủ mất tiêu rồi có lẽ vì em vẫn còn mệt và vết thương của em làm em đau

    Ford lúc nào cũng đầy năng lượng nghịch ngợm là thế nhưng đôi khi em cũng có mặt khuất là ngoan ngoãn như thế này đây

    Phuwin nhìn em thì thấy mồi hôi từ trên trán em chảy ra nhiều anh đi lại đặt tay lên trán em thử thì như anh đoán người em nóng hổi

    Phuwin Tang

    - Ford Ford ơi bé ơi

    " Anh lay người em "

    Người Ford bây giờ mềm nhũn cậu nằm bất động mặc cho Phuwin có lay người cậu như thế nào

    Phuwin thấy không ổn anh vội vàng bế em lên chạy ra ngoài nói với Dunk và Fourth

    Phuwin Tang

    - em ấy có lẽ vì vết thương mà hành sốt em ấy ngất rồi tụi bây ra lấy xe lẹ đi

    Cả hai nghe vậy thì lật chạy đi lấy xe Fourth lái xe ra thì Dunk mở cửa Phuwin vội ôm Ford ngồi vào sau, đống cửa lại Dunk cũng lên ghế phụ ngồi

    Đến nơi cậu được bác sĩ đưa vào phòng cấp cứu

    ba người ngoài này đứng ngồi không yên

    Dunk thì ngồi trên ghế trầm mặt

    Phuwin thì như con gà mắc đẻ đi tới đi lui hồi hộp

    Còn Fourth thì cứ đứng trước của ngóng lên ngóng xuống đợi kết quả

    Dunk đã lo mà còn gặp hai thằng bạn mình nữa

    Dunk Natachai

    - chài ơi đã sốt ruột rồi còn gặp hai thằng bây nữa ngồi yên coi

    Phuwin và Fourth nghe Dunk la thì cũng chịu ngồi yên

    Cả ba ngồi đợi gần 1 tiếng đồng hồ thì có một vị bác sĩ trẻ đi ra ba anh vội vàng chạy đến hỏi

    Phuwin Tang

    - bác sĩ em tôi làm sao rồi

    Dunk Natachai

    - bác sĩ em tôi sao rồi

    Fourth Nattawat

    - bác sĩ em tôi sao rồi

    ( Đồng thanh)

    Nanon Korapat

    - ba cậu cứ bình tĩnh may là người nhà đem bệnh nhân đến kịp thời nên cậu ấy hiện tại không sao chỉ là vết thương khá nặng và đụng nước nhiều xử lý vết thương không kỹ khi tắm nên là bị nhiễm trùng cộng thêm vân động mạnh cho nên bị đứt chỉ tôi đã xử lý ổn tất rồi nên ba cậu không cần lo một lát nữa chúng tôi sẽ chuyển cậu ấy sang phòng hồi sức

    Phuwin Tang

    - chuyển em ấy qua phòng VIP giúp tôi

    Nanon Korapat

    - vậy cậu hãy đi theo tôi làm thủ tục chuyển phòng nhé

    Phuwin Tang

    - vâng

    Quay sang nói với Dunk và Fourth

    Phuwin Tang

    - tao đi làm thủ tục rồi quay lại liền

    Cả hai gật đầu.

    Rồi Phuwin cũng đi theo cậu bác sĩ kia sau khi hoàn tất xong tất cả các thủ tục thì anh cũng quay về để đưa Ford vào phòng hồi sức

    Khi anh về tới là vừa lúc cậu đã được đưa ra khỏi phòng cấp cứu.

    Anh vội vàng đi lại bên cậu kế anh còn có Fourth và Dunk

    Phuwin vừa nắm tay Ford vừa tự trách

    Phuwin Tang

    - anh xin lỗi bé ná vì không chăm sóc em kỷ càng nên em mới bị ra thế này anh anh

    " Vừa nắm tay cậu rồi khóc"

    Dunk Natachai

    - thôi đừng tự trách " rồi nói nhỏ vào tai Phuwin"

    Mày làm như ẻm chết tới nơi

    Phuwin Tang

    - Ây sạt

    Fourth Nattawat

    - đúng rồi bình tĩnh đi đẩy em ấy vào phòng cho em ấy nghỉ ngơi

    Dunk Natachai

    - ờ đúng rồi đẩy đi thôi

    Phuwin Tang

    - chưa tụi bây quên là em ấy ghét nhất cái mùi thuốc sát trùng ở bệnh viện à

    Fourth Nattawat

    - ờ ha tụi bây đẩy em ấy tới phòng trước đi tao xuống hầm lấy chai xịt xe để xịt khử mùi

    Phuwin Tang

    - nhanh đi em ấy ở ngoài đây sẽ lạnh lắm

    Chị y tá và hai anh đẩy cậu đên phòng trên đường đi đến phòng thì Phuwin tay không rời khỏi tay Ford dù chỉ một giây

    Nội tâm của chị Y tá bênh này đang gào thét vữ vội

    Y Tá

    - * chài ơi chài Ship ná Ship ná không biết anh này " nói Phuwin" là gì của bé vễ hươn này nhỉ Fean hỏ ỏooo yêu chết mất hai cái người này chài ơi Ship Ship Ship*

    Mark Pakin

    * Coi kìa coi nó nghĩ dị mà nó coi được đó khốn nạn*

    Fourth vội chạy xuống hầm lấy chai nước xịt khử mùi lúc lấy xong chạy lên thì vô tình va trúng một người nào đó.

    Cậu vội vàng xin lỗi rồi chạy đi chưa kịp để người kia nói gì

    Vì đang gắp nên Fourth cũng chẳng để ý mặt mũi của người kia ra sau cậu chạy một mạch lên luôn

    Người ấy nhìn thấy mặt cậu thì đứng người nhìn say đắm bởi vẻ đẹp kia.

    Từ đằng sau có ba người đi lại một trong ba anh chàng đó đã đánh một cái vào đầu anh

    Gemini Norawit

    - ây thằng chó này cắn chetme mày bây giờ

    Ba người bạn anh lùi xa khỏi anh mặt đầy sự kì thị

    Pond Naravit

    - tao đá mày giờ làm đéo gì đứng đơ một chỗ vậy

    Joong Archen

    - chắc là vong nhập rồi

    Mark Pakin

    - tao thấy ma chó nhập đúng hơn 😄

    Gemini Norawit

    - đitme chúng bây

    Pond Naravit

    - vậy thế chứ làm sao đi nhong nhong trước bảo lấy xe rồi đứng chết trân tại chỗ ấm đầu à

    Mark Pakin

    - nếu bạn ấm đầu thì bệnh viện MPK viết tắt của Mark Pakin xin hân hạnh tiếp đón

    Joong Archen

    - tao thấy người cần đi khám là mày đúng hơn đó

    Gemini Norawit

    - mệt quá nói nhiều.

    Về thì lên không thì biến

    " Nói rồi đi vào xe"

    Pond Naravit

    - ao thằng quần này bị ấm đầu thật rồi

    " Đi theo sau"

    Joong Archen

    - mẹ đi lẹ đi ở đó khùng khùng nó bỏ thật thì mệt

    Leo lên xe chạy thì Mark mới hỏi

    Mark Pakin

    - ê vụ bên mấy bố sao rồi ổn chứ

    Pond Naravit

    - bên hai bố của tao vẫn ổn nghe bố kể lại trùng hợp là con nuôi của bố là bạn thân của ba nhà kia luôn

    Gemini Norawit

    - bố tao cũng có kể

    Mark Pakin

    - còn bố tao thì mê cái thằng nào bên hai bố DewNani đấy nói là dễ thương lắm

    Joong Archen

    - rồi trên tổ chức lớn có ra nhiệm vụ mới nào không

    Pond Naravit

    - có

    Joong Archen

    - nhiệm vụ gì

    Mark Pakin

    - đánh cắp viên Thạch Anh của ông Jon

    Gemini Norawit

    - Jon là ông chủ kinh doanh bất động sản có tiếng và là ông trùm buôn vũ khí lớn

    Joong Archen

    - ao sao tụi bây biết mà tao lại không biết

    Pond Naravit

    - thì trước cái hôm tụ hợp lại để gộp chung bốn nhánh lại đấy mấy bố bảo qua quán của thằng Ohm nói chuyện mà hôm đấy mày bận nên không đi được đấy

    Joong Archen

    - vậy sao bây không nói cho tao biết

    Gemini Norawit

    - có hỏi đâu mà nói

    Joong Archen

    - mệt bỏ qua một bên đi nhưng vì sao mấy bố không giao cho mấy nhóc đấy mà lại giao cho chúng ta nhiệm vụ này cũng không nguy hiểm là mấy

    Mark Pakin

    - vì mấy bố nói nhiệm vụ này chúng ta làm vì các nhóc đấy bị thương nặng và cho mấy đứa nó có thời gian nghỉ ngơi chúng đã làm nhiều nhiệm vụ rồi

    Joong Archen

    - thì ra là voạy

    Gemini Norawit

    - tụi bây có muốn đi ăn không cũng tối rồi từ chiều đến giờ vẫn chưa có gì bỏ vào bụng

    Pond Naravit

    - được ý kiến không tồi

    Gemini Norawit

    - vậy chỗ cũ nhé

    Joong Archen

    - bảo thằng Ohm đi ăn luôn đi quán nó chắc bớt khách rồi

    Gemini Norawit

    - ok vậy qua rước nó

    Gemini đánh lái sang quán của Ohm chiếc xe dừng lại trước một cái nhìn như các cái bảo tàng chuyển lãm tranh vậy đấy, bọn anh đi vào trong

    Gemini Norawit

    - hêy bạn già

    Pond Naravit

    - chào bạn

    Mark Pakin

    - à nhon

    Joong Archen

    - khạp khun kha kheo lai laaa~

    Ohm Pawta

    - gòi báo tới nữa gòi tới chi đây

    Gemini Norawit

    - chúng tớ tới để thỉnh bạn đi ăn nè bạn còn đòi chi nữa

    Ohm Pawat

    - ô hổ chúng ta đi thoai

    Mark từ nãy giờ đã chú ý tới một bức tranh treo trên tường quán của Ohm

    Mark Pakin

    - tranh mới này mày mua ở đâu vậy nhìn có hồn đẹp thế

    (Ảnh minh hoạ)

    Ohm Pawat

    - à tao mới mua của một cậu hoạ sĩ tự do đấy đẹp đúng không, hôm kia tao chạy bộ buổi tối thì vô tình thấy được cậu ấy đang vể tranh tao không tính đi lại đâu nhưng có một sự cuốn hút làm cho tao phải đi lại ối mày thật sự cậu ấy vẽ rất đẹp và cậu nhóc đó cũng rất dễ thương nữa nên tao đã chốt cái bước tranh này với giá 20.000baht

    ( Xắp xỉ 14 triệu)

    Pond Naravit

    - bộ mê người ta rồi à

    Ohm Pawat

    - ừ mê nhưng mà mê tranh nha

    Mark Pakin

    - vãi bước tranh như này mà chỉ có 20.000 baht á

    Ohm Pawat

    - ờ mới đầu nói ra cái giá tao cũng chẳng tin đâu vì nó rất đẹp nhưng nhóc đấy nói chỉ là vẽ chơi chơi thôi dù là hoẹ sĩ vẽ tranh kiếm tiền nhưng chỉ lấy giá rẻ thôi

    Mark Pakin

    - mày có sdt của Cậu ấy không cho tao xin đi tao muốn mua một bước tranh treo trong phòng làm việc

    Ohm Pawat

    - chia buồn dí bạn là người ấy không có choa sdt vì bảo là bảo mật nên không có cho

    Mark Pakin

    - tiếc thế

    Pond Naravit

    - ao rồi vào đây để cho tụi bây bàng về tranh à

    Gemini Norawit

    - mẹ lẹ đi đói chết tao luôn rồi này

    Ohm Pawat

    - rồi để tao đóng cửa một cái

    Bốn người chờ Ohm đóng cửa xong xuôi thì năm người cùng nhau đi đến một quán bán đồ ăn nhỏ

    Vừa vào thì cả 5 đã đi đến bên bà cụ mà chào hỏi

    All

    - cháu chào bà ạ

    Bà 6

    - ối mấy cháu của bà nay ăn như cũ phải không lại ngồi lại ngồi bà bê ra cho

    Gemini Norawit

    - dạ để chúng cháu phụ bà

    Bà 6

    - bà cảm ơn tụi con nhé

    All

    - khap

    Cả năm người mỗi người một tô bưng ra bàn vừa ăn vừa nói chuyện

    Pond Naravit

    - Rồi mày sao Ohm

    Joong Archen

    - ờ quên mày thì sao tới đó có tham gia không

    Ohm Pawat

    - trò vui làm sao có thể thiếu Ohm Pawat này được

    Gemini Norawit

    - đúng là bạn tôy

    Mark Pakin

    - Suỵt cái đám ngoài kia nhìn nghi lắm

    Mark vừa nói vừa đánh mắt sang 4- 5 tên bận đồ đen ở cách quán bà một cây cột điện bọn chúng cứ lén lút nhìn về phía quán của bà hoài nên các anh cũng xin nghi

    Gemini Norawit

    - có thể là cái đám hôm bữa phá quán bà

    Joong Archen

    - không đâu tụi này nhìn lạ lắm không phải bọn hôm trước

    Mark Pakin

    - phải rồi lạ lắm

    Ohm Pawat

    - mặt không quen

    Pond Naravit

    - có thể chúng ta đang bị theo dõi

    Pond nhìn bốn người bạn mình nhướng mắt thì bốn người cũng hiểu các anh cũng ăn một cách bình thường rồi Ohm đi đến trả tiền cho bà còn bốn người thì đi ra xe trước

    Ohm Pawat

    - dạ cháu gửi

    Bà 6

    - ao nay mấy con ăn nhanh thế

    Ohm Pawat

    - dạ tại nay chúng cháu có việc nên ăn nhanh về sớm ạ

    Bà 6

    - à vậy mấy đứa về cẩn thận

    Ohm Pawat

    - dạ

    Sau đó Ohm cũng vào xe

    Ohm Pawat

    - xong chưa

    Gemini Norawit

    - rồi

    Mark Pakin

    - 1

    Pond Naravit

    - 2

    Joong Archen

    - 3

    Vừa dứt câu thì điện thoại của Gemini vang lên anh nhất mái rồi bật loa ngoài

    Đàn Em Gem

    - Dạ thưa cậu Gemini tôi đã bắt được bọn chúng rồi

    Gemini Norawit

    - rồi đưa về hầm

    Đàn Em Gem

    - Vâng Cậu Chủ

    Ohm Pawat

    - ồ hay ta

    Gemini Norawit

    - tao mà

    Pond Naravit

    - đi thôi

    Chiếc xe lăn bánh chạy đến một ngôi nhà kho cũ năm người bước xuống xe đi vào trong bên trong đã có một tên đàn em đứng đợi sẵn

    Hắn ta chào các anh rồi cũng mở một cánh cửa ở dưới đất

    Nằm người lần lượt đi vào cánh cửa dẫn đến một tần hầm.

    Đây là hầm tra khảo của Gemini vừa vào thì đã có 4 tên bị treo hai tay lên và đang quỳ dưới đất

    Gemini Norawit

    - tạt nước cho nó tỉnh

    Đàn Em Gem

    - dạ

    Đàn em của Gemini lấy một ống nước công suất lớn xịt vào người của bốn tên đấy.

    Và cách này thành công làm cho bọn chúng tỉnh

    Không nói nhiều năm người vào vấn đề chính

    Pond Naravit

    - bọn bây theo dõi chúng tao🤨

    Tên 1

    - điên à theo dõi các anh làm gì ai rảnh đâu mấy cha có điên không

    Gemini Norawit

    - mạnh miệng

    Joong Archen

    - Ông chủ của tụi bây là ai

    Tên 2

    - là ai là gì cần anh biết à thả bọn tôi ra

    Mark cười nhếch mép đứng lên nhìn vào điện thoại và đọc một tràng

    Mark Pakin

    - Phuwin Tangsakyuen

    Gia đình có một công ty lớn, anh tự mình mở một quán Cf chill ở ngoài đi vào bên trong là một quán Bar tụ hợp những cậu ấm cô ấm có tiếng và là chủ của một triển lãm tranh lớn

    Thông tin được bảo mật rất kỹ coi bộ không phải dạn tầm thường đâu nhỉ

    Ohm Pawat

    - bạn tôi hay thể

    Tên 3

    - đitme chúng mày muốn gì thì giết tao đừng động vào cậu chủ tao

    Tên 4

    - đúng muốn gì thì làm với tao

    Tên 1

    - đừng động vào một sợi tóc của cậu chủ tao

    Gemini Norawit

    - thích đụng đấy làm gì

    Tên 2

    - thử đi rồi biết

    Pond đứng lên vỗ tay cười

    Pond Naravit

    - rất chung thành

    Mark đã rất nhanh có được số điện thoại của Phuwin mà điện cho cậu

    Phuwin đang ngồi chăm Ford thì có điện thoại anh ra ngoài nghe thì có một cuộc gọi thoại như trên

    Mark Pakin

    - alo chào cậu Phuwin Tangsakyuen

    Phuwin Tang

    Anh là ai mà biết tôi

    Mark Pakin

    - à cậu không cần biết tôi là ai nhưng những tên đàn em của cậu đang ở trong địa bàn của chúng tôi nếu muốn chúng còn nguyên vẹn thì đến nhà kho xxx ở phía đông nhé

    Phuwin Tang

    Là sao anh muốn gì

    Mark Pakin

    - ô cậu nghe nè

    Tên 1

    - cậu cậu chủ đừng lại mặt kệ chúng tôi đi

    Phuwin Tang

    bọn chó chúng mày

    Phuwin nhăm mày thắc mắc vì từ trước đến nay ngoài anh ra lệnh thì đàn em của mình sẽ không động chạm đến ai mà hôm nay lại có tình cảnh như này

    Tút tút tút

    -----------

    Phuwin lấy lại bình tĩnh đi vào và nói với Dunk và Fourth rằng mình có việc nên phải đi

    Phuwin Tang

    - ê tao có việc đi một tí rồi về khi nào Ford tỉnh

    Nhớ điện tao

    Dunk Natachai

    - mày đi đâu

    Fourth Nattawat

    - đúng rồi mày đi đâu đã trễ rồi

    Phuwin Tang

    - có tí công việc cần giải quyết

    Fourth Nattawat

    - rồi vậy đi nhanh về nhanh em ấy thức mà không thấy mày nữa thì mệt

    Phuwin Tang

    - ùm đừng la em ấy nhé

    Fourth Nattawat

    - biết rồi đi nhanh còn về nhanh

    Rồi anh chạy đi đến địa chỉ đã được đưa, tới nơi anh lấy từ trong ngăm bí mật của xe ra một khẩu súng rồi đút vào túi quần mở của đi vào

    Vào trong anh thấy có một tên đã đứng đợi sẵn để mở cửa cho anh

    Phuwin ngang nhiên đi xuống, tới nơi anh thấy có rất nhiều người đang đứng

    Anh chau mày trước mặt là bốn đàn em của mình người ngợm lắm lem đang quỳ ở dưới đất hai tay bị treo ngược lên

    Khi năm người thấy Phuwin đi một mình thì cũng khá bất ngờ

    Phuwin Tang

    - thả đàn em tao ra

    Phuwin rút súng bắn một phát vào gần chân của đàn em Gemini

    Phuwin là một người có máu mặt cách làm việc thì cũng biết rồi đấy tàn nhẫn máu lạnh nhưng anh sẽ không bao giờ lấy quyền thế ra để tưới đi mạng sống của ai đó

    cả đám đàn em của Gemini tính xông lên thì bị anh cản lại

    Gemini Norawit

    - Wow không hổ danh là Phuwin Tang can đảm ngông cuồng nhỉ

    Joong Archen

    - gan cũng lớn đấy chú em nên mới dám vào đây một mình

    Phuwin Tang

    - đừng nói nhiều vào vấn đề chính đàn em tao đã làm gì bọn mày

    Mark Pakin

    - haha không phải mày là người biết rõ nhất sao

    Phuwin Tang

    - rõ rõ conme mày tao biết thì tao hỏi mày làm gì

    Ohm Pawat

    - mạnh miệng

    Pond Naravit

    - Ông chủ như này hỏi sao đàn em không giống i chang cái mỏ hỗn nhưng tôi thích

    Phuwin Tang

    - thích thì kệ cha anh chứ

    Mark Pakin

    - ê thằng này nó nói nhiều cái làm quê mạy " nói nhỏ"

    Pond Naravit

    - quê thật "nói nhỏ"

    Phuwin Tang

    - rồi đàn em tao đã làm gì chúng bây

    " Nói với giọng mất kiên nhẫn"

    Gemini Norawit

    - thì đàn em của mày theo dõi bọn tao đủ chưa

    Phuwin khó hiểu nhìn sang đàn em mình, bốn người lắc đầu lia lịa

    Đàn em Phuwin 1

    - không có đại ca

    Đàn Em Phuwin

    - đúng ạ chúng em vẫn làm nhiệm vụ mà đại ca giao

    Phuwin Tang

    - dị chứ sao bây bị bắt

    Đàn Em Phuwin

    - dạ thưa đại ca tui em vẫn như thường ngày tung tăng đứng đợi bà chủ bán xong rồi phụ dọn dẹp tiếp thì có năm thằng cha này vào ăn tụi em cũng bình thường rồi chúng nó tính tiền ra xe được một lúc thì tụi em bị đưa vào đây và thấy chúng nó trước mặt còn bảo là tụi em theo dõi bọn nó nữa

    Phuwin Tang

    - các anh bị hâm à

    Quay sang nhìn năm người bằn con mắt sắc bén

    Lúc này năm anh mới ngớ người

    Mark Pakin

    - là sao

    Phuwin Tang

    - sao đéo gì chúng nó là đàn em của tôi, tôi bảo chúng nó ở đó phụ bà tôi dọn dẹp sau khi bán xong chứ đã làm gì bọn anh

    Gemini Norawit

    - chết mẹ rồi

    Pond Naravit

    - thả người thả người

    Hét với đàn em của Gemini, lúc này Người của Phuwin đã được thả may là bên Gemini cũng là người tốt không làm gì quá đáng với đàn em của Phuwin

    Phuwin Tang

    - bọn bây có sao không

    Phuwin nhìn từ trên xuống dưới bọn em của mình

    Đàn Em Phuwin 1

    - dạ không sao ạ đại ca

    Đàn Em Phuwin2,3,4

    - em cũng vậy

    Phuwin Tang

    - được rồi thế thì tốt về với bà đi

    Đàn Em Phuwin 1

    - nhưng..

    Phuwin Tang

    - về đi anh lo được

    Đàn Em Phuwin

    - dạ

    Dù có hơi chần chừ không nỡ nhưng bốn người vẫn phải rời đi vì đây là lệnh của Phuwin

    Quay lại thì thấy Phuwin phóng cho năm người và mấy tên thuộc hạ ở đó một ánh mắt như muốn giết người đến nơi

    Dường như xung quanh người Phuwin đang có một lớp màng sương động lại làm cho không gian xung quanh lạnh đi giọng cậu từ từ cất lên làm cho những người ở đó nổi hết da gà lên

    Thấy tình hình không ổn nên Gemini bảo đàn của mình lui xuống.

    Đàn em của Gemini cũng lui ra ngoài để lại không gian cho sáu người

    Gemini Norawit

    - Xin lỗi cậu chúng tôi chỉ hiểu lầm

    Pond Naravit

    - tôi cũng xin lỗi cậu khi nãy có vài lời hơi quá

    Ohm Pawat

    - chúng ta có tí hiểu lầm

    Joong Archen

    - nếu được thì chúng tôi mời cậu một bữa coi như xin lỗi

    Mark Pakin

    - xin lỗi nhé em trai lỗi tôi

    Phuwin Tang

    - đương nhiên là lỗi anh rồi MARK PAKIN KUNA-ANUVIT à

    Mark Pakin

    - cậu cậu sao cậu biết tôi

    Phuwin Tang

    - làm sao lại không và anh không cần biết vì sao tôi biết được anh với lại khi nãy anh có nhớ anh cũng gọi đầy đủ họ và tên tôi không, ở trong đây ai ai cũng là người có tiếng hết cho nên muốn làm gì trước tiên phải dùng đến cái đầu của mình

    Joong Archen

    - đúng là không tầm thường nhỉ

    Phuwin Tang

    - đương nhiên nếu mà...

    Đang nói bỗng điện thoại Phuwin vang lên nên anh đã lấy điện thoại ra nghe đó là Dunk

    Dunk Natachai

    - Phuwin về lẹ đi Ford tĩnh rồi em ấy...

    " vì mệt nên ngắt quãng một chút"

    Phuwin nghe dấy đây thì lo lắng hỏi

    Phuwin Tang

    Ford Ford bị làm sao hả

    " Giọng anh càng lo lắng"

    Dunk Natachai

    - Ford nó dậy mà nó không thấy mày nó quậy đòi mày về làm tao dí Fourth rượt theo mệt gần chết không chịu ăn không chịu uống rồi giờ ngồi quay mặt dô tường dỗi hai tao luôn rồi kìa Fourth nó dỗ thế nào cũng không chịu ăn bác sĩ bảo phải ăn vào mà ẻm không nghe

    Phuwin Tang

    Được rồi tao về liền

    Dunk Natachai

    - về lẹ đi mệt quá rồi

    -------------

    Phuwin cúp mái rồi chạy đi không thèm quay lại nhìn các anh, năm người cũng đi ra dí Phuwin

    Vừa lên xe cậu đã phóng đi

    Gemini Norawit

    - ma đuổi hay gì không biết

    Mark Pakin

    - khí chất lạnh thì ôi thôi da gà còn nỗi này

    Pond Naravit

    - nói câu nào thấm câu đấy

    Ohm Pawat

    - lạy nữa có làm gì nhớ ấy nhá không như hôm nay nữa là ấy lắm

    Joong Archen

    - giải tán

    ___________

    Mọi người cho tớ xin 1 sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Black Butterfly


    Phuwin chạy vào hầm cất xe rồi vội vàng chạy lên phòng mà Ford đang nằm, trên đường chạy đến anh đã có mua một bịt cháo cho Ford vì sợ em không ăn được đồ trong Bệnh Viện

    Vì anh biết đồ trong đây khá khó nuốt còn em là một người khén ăn nên anh mua phòng hờ

    Lên tới nơi vừa mở cửa ra thì anh đã thấy Dunk và Fourth đang ngồi năn nỉ con mèo nhỏ vận vỗi úp mặt vào tường kia làm anh không kiềm được mà phì cười rồi để bịch cháo xuống tủ nhìn ba người

    Nghe tiếng cười phát lên quen thuộc Ford quay lại thấy được Phuwin thì mừng rỡ chạy lẹ nhào vào lòng anh.

    Phuwin vội đỡ em nhưng mà không dám ôm vào lưng em vì sợ sẽ đụng vào vết thương

    Anh lên giọng mắng yêu em bé

    Phuwin Tang

    - bé đấy vì sao bé lại không chịu nghe lời Dunk và Fourth hủm

    Ford Allan

    - hong PhuwinPhuwin cơ DunkDunk dí FotFot hong thơm như Phuwin ạ

    Dunk và Fourth nghe vậy thì hửi lại người mình

    Dunk Natachai

    - ê mày hửi thử tao coi có thúi không

    Fourth Nattawat

    - không rất thơm là đằng khác còn mày hửi thử tao coi có thúi không

    Dunk hửi hửi lắc đầu

    Dunk Natachai

    - thơm mà

    Cả hai nhìn Ford bằn đôi mắt 3 phần bất lực 7 phần như ba

    Làm cho Phuwin phải ôm em chặt vào lòng

    Ford Allan

    - hai anh thơm mà chỉ là cái mùi hong giống của Phuwin hoy

    Phuwin Tang

    - rồi anh về rồi không bàn nữa nhá anh có mua cháo cho em nè anh đút em ăn nha

    Ford bịt miệng lắc đầu

    Ford Allan

    - bé hum ăn đu

    Phuwin Tang

    - vì sao bé hum ăn

    Ford Allan

    - bé hong mún ăn cái nì bé mún về nhà mún ăn đồ Pí DunkDunk nấu và mún uống sữa nóng Pí FotFot pha và dâu của Phuwin mua cơ

    Dunk Natachai

    - TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC

    Phuwin Tang

    - TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC

    Fourth Nattawat

    - TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC

    Cả ba đồng thành cùng nhau hét lên làm em bé giật mình

    Phuwin Tang

    - làn này tụi anh sẽ không yếu lòng nữa

    Cả hai gật đầu

    Fourth Nattawat

    - anh sẽ không pha cho em

    Dunk Natachai

    - DunkDunk cũng sẽ không nấu cho em đâu

    Ford Allan

    - FotFot 🥺

    " Quay sang Dunk"

    - Pí DunkDunk🥺

    "Quay lại nhìn Phuwin"

    - Phuwin 🥺

    All- Ford

    - tuyệt đối k....

    --------

    Phuwin nhấn vào chuông để gọi bác sĩ đến

    Được một lúc thì có một cậu bác sĩ bước vào đó là cậu bác sĩ khi nãy sơ cứu cho Ford

    Nanon Korapat

    - các cậu gọi tôi có chi không

    Phuwin Tang

    - à bác sĩ em tôi có thể xuất viện được không

    Nanon Korapat

    - được nhưng tôi khuyên người nhà nên cho nhóc ở lại để coi tình hình như nào đã

    Phuwin quay sang nhìn em.

    Ford cũng nhìn anh bằng ánh mắt mèo con làm anh yếu lòng

    Phuwin Tang

    - cậu bác sĩ cậu có thể đi theo chúng tôi về nhà chăm sóc em ấy được không

    Nanon Korapat

    - tôi không chắc và tôi có nhiều...

    Chưa kịp nói hết thì Ford đã nắm tay áo của Nanon kéo kéo nhìn anh bằng đôi mắt long lanh

    Nanon Korapat

    - * ối làm sao chịu nổi đáng yêu chết mất* thôi được rồi tôi sẽ đi xin giám đốc

    Dunk Natachai

    - cảm ơn cậu

    Fourth Nattawat

    - chúng tôi sẽ trả cho cậu một số tiền hậu hĩnh

    Nanon Korapat

    - được rồi người nhà cử ra một người đi theo tôi làm giấy xuất viện

    Dunk Natachai

    - để tôi

    Rồi Dunk cũng đi theo Nanon để làm thủ tục xuất viện

    Sau khi làm xong Dunk liền cảm ơn Nanon rồi quay về với ba người

    Nit

    - Là không yếu lòng dữ chưa

    All- Ford

    - TẠI ẤY HOY

    Nanon bênh này điện cho Mark rất nhanh đầu dây bênh kia đã bắt máy

    Mark Pakin

    - tôi nghe đây Pươn

    Nanon Korapat

    - ờ có người nhà của nhóc khi sáng tao kể cho mày là có một vết thương dài ở lưng đấy thuê tao về làm bác sĩ riêng một thời gian nên tao xin phép Off vài hôm ở bệnh viện nhé

    Mark Pakin

    - Ô Mai Gót tin được không tao nhớ mày là người đưa ra luật không được ép mày đi làm Bác Sĩ riêng cho người khác mà sao hôm nay lại xin tao thế

    Nanon Korapat

    - thì lâu lâu đổi gió tí

    Mark Pakin

    - đừng xạo kể cho tao không thì tao sẽ mách bố về việc khi hỗm mày trốn đi họp đem đấy

    Nanon Korapat

    - a a được rồi kể thì kể thì tại cái cậu nhóc mà tao trị cho đáng yêu quá nên tao đồng ý làm cho được chưa hở cái méc tao chưa mách bố cái vụ mày làm vỡ cái bình hoa bố mua đâu nhé

    Mark Pakin

    - hè hè thôi mà pươn dị bái baii bạn nhé

    Chưa để Nanon nói gì thêm thì anh cúp máy

    Mark Pakin

    - "phù" tí thì toang

    Ohm quay sang hỏi Mark.

    Vì Mark không đi xe nên là đi nhờ Ohm về

    Ohm Pawat

    - ai thế

    Mark Pakin

    - à Nanon bạn tao bác sĩ trong bệnh viện

    Ohm Pawat

    - ao sao đó giờ tao chưa thấy cậu ấy

    Mark Pakin

    - xin thưa Cậu ta không phải muốn gặp là gặp được đâu đến tao là chủ của cả cái bệnh viện mà còn không gặp được cậu ta nữa mà

    Ohm Pawat

    - ôi vãi l luôn

    Nanon lắc đầu rồi cũng thu sếp hành lý bỏ vào cặp rồi đi đến chỗ của bốn người

    Nanon Korapat

    - tôi xong rồi mấy cậu chạy trước đi tôi sẽ chạy theo sao

    Ford Allan

    - Pí má lúm ơi

    " Kéo kéo vạt áo của Nanon"

    Anh nhìn cậu rồi hỏi

    Nanon Korapat

    - anh nghe nè

    Ford Allan

    - Pí đi chung dí Ford đi ạ bé muốn bế muốn Pí bế

    " Cậu vừa nói vừa dang tay ra làm hành động bế bế "

    Nghe tới đây Phuwin vội bế bé vào lòng

    Phuwin Tang

    - hong được cậu đi chung với chúng tôi luôn đi mắc công đi hai ba xe nữa

    Fourth Nattawat

    - đúng đó cậu cứ coi tụi tui như anh em người nhà của cậu đi

    Dunk Natachai

    - phải đó anh em với nhau không à không phải khách sáo làm gì dù gì cũng hoà tan thôi

    Còn bên này thì Phuwin đã ôm Ford ngồi lên xe dù bé có vùng vẫy cũng chẳng ăn thua gì nên đành bất lực ngồi trên đùi anh

    Ford Allan

    - hứ Ford dận Phuwin gòi

    " Khoanh tay trước ngực tỏ vẻ giận dỗi"

    Phuwin Tang

    - ao không phải khi nãy là bé bắt anh về cho bằn được sao

    Ford Allan

    - khi khi nãy hoy giờ Pí má lúm vễ hươn cơ

    Phuwin Tang

    - thật tình bé được mấy anh chìu quá rồi hư đúng không

    " Có chút lớn tiếng làm em hơi sợ "

    Nanon Korapat

    - cậu đừng la em nó tuổi ăn tuổi lớn mà

    Dunk Natachai

    - ùm đừng la bé

    Fourth Nattawat

    - chắc còn đang bị sốt nên cáu kỉnh vậy thôi

    Phuwin Tang

    - bây đừng bênh em ấy

    Dunk Natachai

    - bình thường mày là người bênh em ấy nhiều nhất đó

    Phuwin Tang

    - nay khác thường

    Ford Allan

    - bé dận Phuwin gòi

    Cậu leo ra khỏi người Phuwin dù anh có chút nếu kéo nhưng cậu vẫn một mực leo sang người của Dunk mà ôm anh thút thít

    Dunk vội an ủi cậu Phuwin thấy vậy cũng xót nhưng anh cũng tức giận nhưng anh lại không biết vì sao mình lại thế nên anh quyết định đi xuống xe làm cho mọi người hoang mang.

    Fourth vội mở cửa chạy theo anh

    Ford thấy anh như vậy thì buồn chui vào lòng Dunk.

    Anh xoa đầu an ủi em

    Còn Nanon trong này thì thấy khá khó xử

    Nanon Korapat

    - thôi để tui đi riêng

    Dunk vội kéo tay cậu lại

    Dunk Natachai

    - bác sĩ Phuwin như vậy không liên quan đến anh đâu Ford đang bệnh nên nó lo thôi nó rất thương Ford nên như vậy chứ không liên quan gì đến anh cả

    Nanon Korapat

    - à rồi cảm ơn cậu đã cho tôi đi nhờ

    Dunk Natachai

    - chài ơi cảm ơn gì không biết nữa à anh em không à

    Bên ngoài Fourth chạy đến kéo Phuwin lại

    Fourth Nattawat

    - mày bị làm sao thế

    Phuwin Tang

    - không sao chỉ là muốn đi đâu đó giải khuây tí thôi

    Fourth Nattawat

    - được rồi tao đi với mày ở yên đây

    Chưa để Phuwin nói gì Fourth đã chạy lại xe

    Chui đầu vào trong nói với Nanon

    Fourth Nattawat

    - anh bác sĩ biết chạy xe mà đúm hum

    Nanon Korapat

    - phải chi vậy

    Fourth Nattawat

    - nhờ anh đưa Dunk và Ford về dùm vì trên quán của chúng tôi có tí việc nên không về được nhờ anh chở hai người về dùm

    Nanon Korapat

    - à được

    Fourth quay xuống Dunk dùng kí hiệu tay

    Fourth Nattawat

    " Tí tao về kể cho nghe"

    Dunk ngật đầu rồi tiếp tục vỗ vỗ vào lưng em vì em đã thiếp đi trên tay anh

    Nanon cũng chạy đi theo hướng chỉ của Dunk

    Fourth quay lại chỗ Phuwin nhìn anh

    Fourth Nattawat

    - đi thôi tao đã gọi xe rồi

    Phuwin Tang

    - ùm

    Fourth Nattawat

    - mày muốn đi đâu

    Phuwin Tang

    - qua quán tao đi

    Fourth Nattawat

    - ok xe đến luôn rồi đi thôi

    Cả hai lên xe đi đến quán Bar của Phuwin vào trong thì đã thấy có hai người nhìn trong rất quen đang ngồi ở quầy oder bên này cả hai đi lại gần thì ra là

    Phuwin Tang

    - PerthChimon

    Fourth Nattawat

    - PerthChimon

    Perh Thanapon

    - Sa Wa Đi Khap Thú Khun

    Chimon Wachirawit

    - Hey quát sốp bờ rô

    Fourth Nattawat

    - rồi rồi tới đây được rồi

    Phuwin Tang

    - lên rồi đó tới lắm rồi đó

    PerthChimon

    - Trôn trôn Thái Lẻn Trôn Thái Lẻn

    Phuwin Tang

    - rồi bây về khi nào vậy

    Fourth Nattawat

    - phải về khi nào mà không báo trước với mấy tao một tiếng

    Chimon Wachirawit

    - mới thôi bạn

    Perth Thanapon

    - vừa đáp xuống là hai tao chạy qua đây luôn đấy chuẩn bị điện mày thì mày đến luôn

    Phuwin Tang

    - vậy à đi về thôi chắc chắn Ford khi thấy hai bây rất mừng đây

    Fourth Nattawat

    - phải rồi.

    Mừng nhất là cái hộp bánh dâu to tổ bố đó đấy

    Chimon Wachirawit

    - há há đi thôi

    Perth Thanapon

    - gét gô

    Cả đám chạy về đang trên đường thì Fourth có ý kiến

    Fourth Nattawat

    - hay là ghé vào Bách Hoá mua đồ về nấu lẩu đi

    Chimon Wachirawit

    - ý kiến hay

    Phuwin Tang

    - thêm cả nướng nữa bé Ford rất thích ăn bò nướng

    Perth Thanapon

    - nhất trí nghe theo Vợ tất

    Phuwin và Fourth nhìn hai người với ánh mắt kì thị

    Fourth Nattawat

    - èo ơi gớm

    Phuwin Tang

    - èo ơi gớm

    Như quyết định cả bốn người ghé vào một cái Bách Hoá trên đường về và vào lựa đồ

    Phuwin Tang

    - tao và Fourth sẽ lựa đồ nướng còn hai vợ chồng bây lựa đồ về nấu lẩu nhé nhớ mua bò với viên thả lẩu nhiều nha Ford thích ăn

    Chimon Wachirawit

    - rồi biết rồi

    Rồi cả bốn chia nhau ra bên đây Phuwin và Fourth thì đi lựa đồ về nấu

    Lựa tới lựa lui thì cũng xong bốn người gặp lại nhau trên quầy thu ngân đang tính tiền thì Dunk điện tới máy Phuwin

    Phuwin Tang

    - alo tao nghe

    Dunk Natachai

    - chài ơi mày về lẹ đi Ford bé ngủ thức không thấy mày khóc um xùm hết lên rồi kìa dỗ mãi không nín tao dí Nanon bất lực luôn rồi tao nấu biết bao nhiêu là món ngon cũng không chịu ăn

    Non bảo tới giờ uống thuốc mà không chịu ăn dì hết á

    Phuwin Tang

    Rồi tao về liền tao về liền

    Cậu vội vàng dục nhân viên tính tiền nhanh rồi lôi ba người lên xe phóng về

    Chimon Wachirawit

    - chời ơi chời nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da

    Cú tui mày chạy kiếm ông nội mày hả ay'Phuwin

    Perth Thanapon

    - mô phật hai tao chuẩn bị cưới rồi đó Phu à mày tha cho hai tao đi

    Hai người ở sau thì lo lắng còn Fourth ngồi ở trước thì rất an nhàn một phần vì quá quen rồi lúc nào thấy anh chạy như vậy thì y như rằng điều liên quan đến FORD và một phần nữa cậu cũng là một sát thủ mà nên chuyện này ời ơi i sì

    Fourth Nattawat

    - chài ơi yên tâm không chết được đâu

    " Nói một cách bình tĩnh"

    Perth Thanapon

    - nói câu nào để cho có lòng tin hơn tí không

    Fourth Nattawat

    - không ngủm được đâu

    Chimon Wachirawit

    - hai câu khác mẹ gì nhau

    Hai người ngồi lên chiến xe sinh tử khoản 10p cuối cùng cũng về tới nơi Phuwin vội vàng chạy vào trong còn Fourth thì vẫn rất bình tĩnh mở cốp lấy đồ

    Perth Thanapon

    - ủa sao mày bình tĩnh dậy Fourth

    Fourth Nattawat

    - ìn choyyyy đi quen vữ lắm rồi

    Chimon Wachirawit

    - thích cái cách cậu ta tỉnh như thế

    Rồi PerthChimon cũng theo sau Fourth vừa vào đã thấy Phuwin ôm Ford đi từ trên lầu xuống phòng khách

    Trước đó

    Phuwin chạy một mạch lên phòng Ford vừa vào thì anh lại thấy cảnh i chang khi sáng nhưng lần này là Dunk và Nanon

    Anh chạy lại xoay bé lại em có chút vùng vẫy nhưng khi thấy đó là Phuwin thì cậu nhào vào lòng anh

    Phuwin xoa xoa lưng cậu miệng liên tục nói xin lỗi

    Phuwin Tang

    - phuwin xin lỗi em nhé

    Ford Allan

    - Phu bỏ bé híc

    Phuwin Tang

    - anh xin lỗi bé nhé anh hứa sau này anh sẽ không bỏ bé nữa

    Ford Allan

    - Phu cũng hong được la bé nữa nhe

    Phuwin Tang

    - rồi anh hứa anh sẽ không la bé nữa anh xin lỗi bé chúng ta xuống nhà ăn cơm nhá rồi uống thuốc mau hết bệnh để đi chơi ná

    Ford Allan

    - vâng ạ

    Phuwin đang bé em xuống nhà thì em liền hỏi

    Ford Allan

    - nhưng mà đi chơi ở đâu thế ạ

    Phuwin Tang

    - bí mật

    Vì sao Ford lại bám Phuwin hơn là Fourth và Dunk thì là từ nhỏ là Phuwin đã chiều em hơn hai người bạn mình rồi

    Câu chiều đến hư là dành cho Phuwin thì rất đúng

    Anh chiều em đến muốn đội em lên đầu luôn rồi

    ----

    Cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Thành Viên Mới


    Phuwin Tang

    - bí mật

    Ford Allan

    - ao Phuwin nói cho em biết đi mò🥺

    Phuwin Tang

    - ăn xong uống thuốc rồi anh nói cho bé nghe

    Ford Allan

    - Phuwin hứa ná

    Phuwin Tang

    - dạ

    Lúc này Ford đã thấy PerthChimon ở dưới liền tuột khỏi người Phuwin chạy đến ôm hai người

    Phuwin thấy như vậy thì lo lắng em sẽ bị đau ở lưng

    Phuwin Tang

    - coi chừng cái lưng của em đấy

    Ford Allan

    - Áaaa hai Pí về khi nào vậy ạ

    Perth Thanapon

    - tụi anh chỉ mới về thui

    Chimon Wachirawit

    - nhớ em bé của tui chớt rùi

    Ford Allan

    - bé cũm nhớ hai anh ạ

    Chimon đưa tới trước mặt cậu một hộp bánh dâu to mắt cậu sáng lên khi thấy hộp bánh ấy

    Đang nói chuyện thì Perth có một cuộc điện thoại

    Perth Thanapon

    - alo

    ...

    Thưa cậu bà chủ bảo cậu về gấp ạ

    Perth Thanapon

    - ủa tôi về bố mẹ biết rồi à

    ...

    Dạ

    Perth Thanapon

    - rồi được rồi tôi về liền

    -------

    Perth Thanapon

    - mẹ bảo về vợ ơi

    Chimon Wachirawit

    - ao sao mẹ biết chúng ta về

    Perth Thanapon

    - anh cũng không biết nữa

    Perth Thanapon

    - vậy hẹn bữa sau ăn lẩu nhá

    All

    - ok

    Chimon quay sang bảo với mọi người phải đi về bữa sau lại đến.

    Cậu để ý đến Nanon và cũng chào tạm biệt anh rồi ra về

    Sau khi đưa cả hai ra cổng thì Ford đòi Phuwin bế vào nhà tới bàn ăn anh đặt cậu xuống bàn rồi anh quay sang bảo mọi người lại ngồi ăn luôn

    Nanon biết ý mà âm thầm đi lên phòng trước sợ rằng làm phiền đến mọi người và đó là do anh nghĩ thôi chứ chưa bước lên tới bật thang thứ hai thì đã bị gọi lại

    Phuwin Tang

    - Nanon lại đây ăn chung luôn này

    Nanon Korapat

    - à không cần đâu tí tôi đi ra ngoài ăn sau cũng được

    Dunk Natachai

    - không cần ngại lại ăn chung đi chứ hòi đi ăn có một mình buồn lắm đấy

    Fourth Nattawat

    - phải rồi anh không cần phải ngại

    Ford Allan

    - đúm đúm pí Non lại ngồi kế bé nè

    " Vỗ vỗ chỗ kế bên mình"

    Phuwin hơi châu mày nhưng cũng thôi

    Nanon hơi ngượng ngùng đi lại bàn ăn mọi người trên bàn ăn bắt đầu có những tiếng cười đùa vui vẻ không khí bây giờ thật sự rất ấm áp

    Đang ăn bỗng nhiên vai của Nanon hơi rung lên đầu cuối hơi thấp xuống làm cho bốn người phải khựng lại nhìn anh.

    Hình như anh đang khóc thì phải

    Bốn người lo lắng hỏi hang quan tâm

    Phuwin Tang

    - này bộ cậu ăn không hợp vị hả

    Ford Allan

    - có món nào Pí Non ăn không được hả

    Dunk Natachai

    - hay cậu bị dị ứng với món nào trong đây à

    Fourth Nattawat

    - anh bị sao vậy không hợp khẩu vị à

    Nanon vội gạt nước mắt giải thích

    Nanon Korapat

    - không không rất ngon chỉ là vì lâu lắm rồi tui không được ai quan tâm nhiều đến thế

    Nghe tới đây bốn người liền hiểu được nhưng không biết trong quá khứ của cậu đã trải qua những gì nên không ai trong bốn người muốn hỏi về quá khứ kia của cậu vì biết nếu hỏi thì sẽ làm cậu nhớ lại và buồn nên mọi người im lặng để cho khi nào cậu muốn kể thì kể sẽ chủ động kể thôi

    Bốn người nhiệt tình an ủi

    Dunk Natachai

    - thôi không buồn nữa nhé ăn nhiều vào

    Ford gắp cái đuồi gà mà mình thích nhất bỏ vào chén của Nanon mà tươi cười nói

    Ford Allan

    - Pí Non ăn đi bé cho Pí đấy

    Nanon Korapat

    - anh cảm ơn em nhé

    Fourth Nattawat

    - ăn nhiều vào

    " Vừa nói vừa gắp thức ăn vào bát của cậu"

    Phuwin Tang

    - ùm...Đừng buồn

    Anh vốn là một người lạnh lùng khô khan nên không biết nói gì nhiều nên chỉ biết an ủi cậu như thế thôi

    Nanon nhìn mọi người rồi gật đầu cảm ơn

    Nanon Korapat

    - tôi cảm ơn mọi người

    Sau một buổi ăn cơm vui vẻ thì mọi người cùng nhau chung tay dọn dẹp rửa chén bát rồi xong xuôi năm người tụ hợp lại phòng khách ngồi

    Bốn người thì ngồi nói chuyện còn Ford thì ngồi ôm đĩa dâu tay ăn ngon lành.

    Cậu nhìn sang Nanon

    Ford Allan

    - Pí Non ăn hong ạ

    Nanon Korapat

    - thôi nhóc ăn đi

    " Cười cười xoa đầu cậu"

    Lúc này Nanon hơi chần chừ rồi cuối cùng cũng quyết định nói

    Nanon Korapat

    - thật ra mẹ tôi đã mất cách đây 3 năm trước vì bị bố tôi bạo hành đến chết bố tôi ông ta là một kẻ nghiện rượu lúc trước ông là một người yêu gia đình nhưng vì sự xuất hiện của một cô gái mà lại bỏ bê mẹ con tôi sau đó ông ta đem hết tài sản cho cô ả kia sau khi có được tài sản thì ông ta đã bị cô gái đó bỏ, ông ta quay về với mẹ tôi và xin được sự tha thứ của mẹ tôi nhưng ông ta đã quay lại con đường cũ gái gú cờ bạc rượu chè mẹ tôi vì thương tôi nên điều âm thầm bỏ qua tất cả nhưng đến một ngày của 3 năm trước không biết lí do gì mà ông ta tức giận và đã ra tay đánh mẹ tôi đến chết.

    Tôi đã hận ông ta rất nhiều tôi....

    Vừa nói Nanon bật khóc nghe cậu kể đến đây bốn người ai ai cũng xót

    Ford Allan

    - ơ ơ Pí Non ơi đừng khóc ạ

    Fourth đi sang ôm Nanon an ủi

    Fourth Nattawat

    - cảm ơn vì đã tin tưởng chúng tôi.

    Tôi biết không phải ai cũng có can đảm để kể lại quá khứ của mình cho những người mới quen đâu

    Dunk Natachai

    - nín nào có chúng tôi ở đây với cậu

    Rồi bốn người chủ động nhòm người về phía Nanon và ôm cậu thật chặt thay cho lời động viên

    Nanon Korapat

    - cảm ơn mọi người " mỉm cười"

    Fourth Nattawat

    - Non đừng khóc chỉ có con nít mới khóc thôi

    Nghe câu nói của Fourth thì bốn người phải bật cười

    Nanon Korapat

    - vậy anh là con nít rồi

    Cả năm bật cười nhìn nhau

    Lúc này điện thoại của Nanon reo lên cậu nhìn vào màng hình thì ra thằng bạn trời đánh của mình

    Nanon Korapat

    - tôi đi nghe điện thoại cái nhé

    All- Nanon

    - ok

    Nanon đi ra ngoài anh vừa mới bắt máy thì đầu dây bên kia hét ầm lên

    Mark Pakin

    - BẠN IU TUI ĐÓI QUÁ TUI ĐÓI

    Nanon để đt xa lổ tai ra vì tiếng quá lớn

    Nanon Korapat

    - thằng hâm dở đói thì đi ăn hú tao làm gì

    Mark Pakin

    - ao tui muốn rủ bạn đi ăn lâu lắm rồi tôi không gặp được bạn luôn đấy

    Nanon Korapat

    - hâm à quên là tao đã đi làm bác sĩ riêng cho người ta rồi à

    Mark Pakin

    - ờ ha nhưng tui nhớ bạn quó giờ này cũng chẳng làm gì đâu mún gặp bạn cơ

    Nanon Korapat

    bạn cũng tốt quá he có gì nói luôn

    Mark Pakin

    - mệt kinh nhờ thì chỗ mày làm ở đâu tao đã mua được cái bánh mà mày nói thèm nè lẹ đi để tao còn đem qua

    Nanon Korapat

    - ô hổ bạn tui được rồi tui sẽ gửi địa chỉ cho

    Nanon đã chia sẽ một vị trí

    Mark ừ ừ vài tiếng rồi cúp máy

    Nanon nhớ ra gì đó liền nhắn thêm cho Mark một dòng

    Nanon Korapat

    -Mua thêm một cái bánh dâu tây dùm tao

    Mark Pakin

    - ok

    ----------

    Sau khi tắt máy thì anh cũng đi ngược vào trong ngồi xuống Ford lìn hỏi

    Ford Allan

    - Ai vậy ạ nếu anh không muốn nói cũm không sao ạ

    "Vừa hỏi vừa nhai nhồm nhoàm trái dâu tây trên tay"

    Nanon nhìn cậu bé trước mặt thì phì cười

    Nanon Korapat

    - nhóc lo lắng cái gì đây là bạn thân anh Mark Pakin là chủ của...

    Chưa để cậu nói hết thì Phuwin chen vào

    Phuwin Tang

    - xin lỗi vì đã chen ngang cuộc trò chuyện của cậu nhưng có phải là Mark Pakin Kuna-anuvit là chủ của bệnh viện mà cậu đang làm phải không

    Nanon gật đầu lia lịa

    Nanon Korapat

    - phải gòi hai người quen nhau hả

    Phuwin Tang

    - đúng rất quen là đằng khác.

    Anh ta và bạn của anh ta đã bắt cóc nhầm đàn em của tôi rồi còn nói đàn em tôi theo dõi mấy ổng rồi bắt đàn em tôi khai trong khi đàn em tui đang canh ở quán bà tui thì bị hốt về hầm của Gemini bạn của bạn cậu, anh ta còn điện khiêu khích tôi nữa đấy

    Nghe cậu nói thì nụ cười trên môi của cậu vội tắt

    Nanon Korapat

    - Jing ỏ

    Phuwin gật đầu chắc nịch

    Ford Allan

    - ú mai gótttttt😱

    Dunk Natachai

    - quá nhiều cú sok trong hai ngày

    Fourth Nattawat

    - hu cờ lì shit

    Phuwin Tang

    - sì tóp đi, nói tiếng Anh thì phải ra tiếng Anh Tiếng Việt thì ra tiếng Việt còn tiếng Thái thì phải rõ tiếng Thái

    Nanon chuẩn bị hỏi thêm thì có một cuộc gọi đến không ai khác ngoài Mark Pakin cậu tạm dừng cuộc nói chuyện xin phép ra ngoài gặp Mark

    Vừa đi ra cổng miệng vừa lèm bèm chửi thẳng bạn mình

    Nanon Korapat

    - cái thằng Mark chết tịt này bố sẽ xử mày, mày tới số mày ròi con

    Vừa ra tới Mark dang rộng vòng tay chào đón bạn mình thì bị ăn ngây một cú đánh vào đầu làm anh nghi ngờ nhân sinh

    Mark Pakin

    - hu ạt hu ke l đã làm gì you

    Nanon Korapat

    - còn hỏi.

    Nhưng mà ngu tiếng Anh thì suỵt đừng nói

    Mark Pakin

    - gòi gòi tao sai

    Nanon Korapat

    - không lẽ tao sai

    Mark Pakin

    - gòi tao làm gì

    Nanon Korapat

    - có phải mày bắt nhầm đàn em của cậu nhóc tên Phuwin không

    Mark bất ngờ trước câu hỏi của bạn mình

    Mark Pakin

    - sao..sao mày biết

    Nanon Korapat

    - còn hỏi à người mà tao làm bác sĩ riêng là em cậu ấy đấy khi nãy mày điện tao nhóc tao chăm hỏi thì tao cũng nói rồi cậu ấy hỏi có phải là Mark Pakin Kuna-anuvit không tao còn tưởng hai người làm ăn chung hay bạn chơi chung dì đó rồi cậu ấy kể ra mọi chuyện làm tao ấy luôn ôi ditme quê đéo chịu được không dám nhận mày là bạn luôn đó tao

    Nanon Korapat

    - thề lúc đó mà có cái lỗ là tao chui xuống trốn rồi

    Mark Pakin

    - rồi cậu ta có làm gì mày không

    Anh lo lắng vừa hỏi vừa xoay xoay người cậu qua lại để kiểm tra rằng cậu có bị làm sao không

    Nanon Korapat

    - ối bố mày không sao chỉ là hơi cuê thôi có một thằng bạn báo là cảm giác như vị sao

    Mark Pakin

    - thôi xin lỗi đi tụi tao sẽ kiếm thời gian để mời cậu ấy đi ăn coi như xin lỗi

    Nanon Korapat

    - biết điều đấy

    Mark Pakin

    - rồi này bánh của mày còn bánh mày nhờ tao mua nè nhưng tao nhớ mày làm dì thích ăn dâu đâu bộ mua cho ai hả

    Nanon Korapat

    - cho ai thì kệ tao bín về đi

    Mark Pakin

    - ơ em phủ anh thế

    " Anh cứ đứng ỏng a ỏng ẹo làm bốn người trong nhà phát gớm còn tưởng bệnh nhân của Nanon không ấy"

    Nanon Korapat

    - ditme gớm vãi cút đi

    Mark Pakin

    - huhu bùn quá về đây

    Cậu đá vào chân Mark rồi quay vào nhà còn anh thì leo lên xe phóng về

    Vào tới trong Nanon đã đưa hộp bánh dâu cho Ford

    Nanon Korapat

    - cho em này

    Ford Allan

    - ỏ bé cảm ơn Pí ạ

    Nanon Korapat

    - đây ba cậu ăn thử đi bánh này đi ngon lắm

    Phuwin từ chối vì anh không thích đồ ngọt

    Nanon Korapat

    - cậu ăn thử đi yên tâm không ngọt ngay đâu

    " Đút bánh vào miệng Phuwin "

    Anh nhai nhai thì đúng thật không quá ngọt nó có một vị ngọt thanh rất ngon

    Phuwin Tang

    - ngon đấy chứ không quá ngọt, thanh thanh ngon

    Nanon Korapat

    - tui nói mà

    Ford Allan

    - bé thấy cái nì ngon quá luôn ấy

    Nanon Korapat

    - ngon thì ăn nhiều vào

    Ford Allan

    - ưn ò ăn ao ít é ít on ái ài ị ọ

    ( Nhưng mò sao anh biết bé thích ăn cái này vị ạ)

    Nanon Korapat

    - anh đoán

    " Xoa đầu cậu"

    Dunk Natachai

    - lên phòng thôi cậu qua phòng chung ngủ với chúng tui luôn

    Nanon Korapat

    - thôi sẽ phiền cho mấy cậu lắm

    Ford Allan

    - hong phiến đâu ạ Pí Non ngủ chum dí mấy em đi cho zuiiii

    Fourth Nattawat

    - phải đấy ngủ một mình chán lắm

    Phuwin Tang

    - vậy đi mọi người tắm rửa rồi qua phòng chúng nhá

    All

    - ok

    Thế là cả năm ai về phòng nấy tắm chỉ có điều Phuwin phải tắm bên phòng chung vì anh nhường phòng tắm lại cho Dunk phòng Dunk đã cho Nanon mượn vì chưa sắp xếp được phòng cho cậu

    Phuwin nhìn vào cánh cửa phòng rồi anh lấy tờ giấy Not ra ghi lên dòng chử NANON trên tấm giấy và dán lên cửa

    Ở cánh của phòng từ bốn tên bây giờ đã có thêm một tên mới nữa rồi

    Sau khi tắm xong mọi người đã tụ họp đông đủ

    Vừa vào thì Nanon đã bảo Ford lại để xát trùng vết thương cho cậu

    Vén áo lên để lộ một vết thương dài Nanon hơi châu mày lại rồi thản nhiên nói một câu

    Nanon Korapat

    - các cậu là Sát Thủ phải không

    Bốn người hơi sững người vì bị nói trúng tim đen Nanon thấy mọi người nhìn mình thì bật cười

    Nanon Korapat

    - không cần phải bất ngờ đến thế đâu

    " Vừa bôi thuốc lên lưng Ford vừa nói"

    Dunk Natachai

    - khôn... không có

    Nanon Korapat

    - ò

    " Nanon gật đầu"

    Phuwin thở dài một hơi rồi nói

    Phuwin Tang

    - cậu thật sự có mắt quan sát đấy rất hay nếu cậu đã biết rồi thì nói luôn bốn người tụi tui điều là sát thủ

    Nanon Korapat

    - trong băng nhóm nào, Dunk lại đây tui bôi thuốc cho

    " Kéo áo Ford xuống rồi nhìn sang Dunk mặt vẫn bình tĩnh"

    Dunk Natachai

    - sao anh biết

    Nanon Korapat

    - đoán

    Phuwin Tang

    - Tứ Đại Hắc Bang

    Nanon hơi khựng lại nhìn anh

    Nanon Korapat

    - các cậu làm cho mấy bố hả

    Bốn người cũng nhìn Nanon

    Fourth Nattawat

    - cậu cũng làm cho mấy bố

    Nanon Korapat

    - phải tôi làm bác sĩ cho mấy bố

    Ford Allan

    - ố mak góttt 😱 quả nhiên là trùng hợp

    Dunk Natachai

    - có duyên rồi thật khó lìa xa

    Phuwin Tang

    - vậy thì điều là người một nhà rồi nhưng mà bạn anh hơi bị hâm nha

    Nanon Korapat

    - hehe chúng nó ấy đó mà

    Phuwin Tang

    - anh giữ bí mật về việc mấy tôi là sát thủ nhé

    Nanon Korapat

    - ok sống để bụng chết mang theo

    ----

    Cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Làm Quen


    Fourth Nattawat

    - ờ nói chuyện với nhau từ sáng đến giờ em vẫn chưa biết rõ về anh bây giờ mình giới thiệu nhá làm quen nha

    - Em Fourth Nattawat Jirochtikul, năm nay 21 tuổi nghề tay trái sáng tác nhạc tự do nghề tay phải là Sát Thủ

    Ford Allan

    - tới bé tới bé🙋🏻‍♀️

    - Bé là Ford Allan Asawasuebsakul, năm nay bé 18 tuổi ạ.

    Còn nghề tay trái của bé là Hoạ sĩ tự do nghề tay phải là Sát Thủ

    Dunk Natachai

    - Dunk Natachai Boonprasert.

    Năm nay 21 tuổi

    Nghề tay phải là Sát Thủ còn Nghề tay trái là làm chủ của một tiệm trang sức nhỏ

    Phuwin Tang

    - Phuwin Tang Sakyuen.

    Năm nay 21 tuổi nghề chủ 1 tiệm cf và Bar có một khu triển lãm tranh

    Nanon gật đầu

    Nanon Korapat

    - Nanon Korapat Kirdpan năm nay anh 27 tuổi là bác sĩ làm ở bệnh viện MPK

    Fourth Nattawat

    - vậy là anh lớn hơn mấy em nhiều thế á 27 á tin được không

    Dunk Natachai

    - nhìn mặt anh mới đầu em còn tưởng bằn hoặc lớn hơn tụi em vài tuổi thôi chứ

    Ford Allan

    - Ford là Ford thấy con quể này nó nói đúng nè đit...

    Phuwin vội bịt miệng của em bé lại để tránh nhưng lời văn tục bay ra

    Phuwin Tang

    - hè hè không có vì đâu

    Ba người kia nhìn cả hai như người sao hỏa mới xuống

    Phuwin Tang

    - ai cho bé coi Đe vít ngooo thế

    " Nói nhỏ "

    Ford Allan

    - FotFot ạ

    " Nói nhỏ"

    Anh gật đầu rồi quay sang nhìn Fourth làm cho cậu rén nhìn xung quanh giả vờ như không có chuyện gì và như không biết chuyện gì

    Phuwin Tang

    -" kí hiệu tay" đừng làm vẻ mặt đó

    Fourth Nattawat

    - " kí hiệu tay"tôy vô tội

    Phuwin Tang

    - " kí hiệu tay" ừ vô số tội

    Phuwin Tang

    - à nhưng mà cho em hỏi cái này được không Pí

    Nanon Korapat

    - anh thấy chúng ta xưng hô mày tao đi cho nó gần gũi tí

    Fourth Nattawat

    - thôi Pí lớn hơn mấy em tận 6 tuổi lận mày tao thì hơi kì

    Nanon Korapat

    - ờ ơi kì gì mày tao đi anh em với nhau anh mày chấp làm gì

    All

    - vâng

    Nanon Korapat

    - rồi mày nói đi hỏi gì

    Phuwin Tang

    - ờ bộ mày dí ông Mark đó thân lắm à thấy khi nãy tình tứ quá

    Nanon Korapat

    - điên, tình tứ gì thằng đó là bạn từ nhỏ của tao nó là người ở bên tao từ khi nhỏ xíu xiu luôn mỗi khi buồn nó luôn ở bên cạnh tao. nó cũng là người giúp tao có ngày hôm nay đấy nhìn nó khùng khùng điên điên dị thôi chứ nó tốt lắm

    Phuwin Tang

    - ò nhìn hơi ấy mà được quá he

    Ford Allan

    - đúm òi Pí dì dì đó khi nãy nói chuyện với Pí Non nhìn tửng tửng mà ok phết nhỉ

    Nội Tâm Anh M

    Nanon Korapat

    - nhóc cũng vữ quá đó

    Thế là cả năm người tối đó đã quay quần bên nhau và có lẽ ông trời đã ban cho năm người một sợi dây liên kết chỉ qua một đem mà tình cảm của năm người có lẽ đã thân hơn rồi thì phải

    -----

    Sáng hôm sau các cậu thức lúc 8h và hôm ngày các cậu được nghỉ nên quyết định kéo nhau ra ngoài chơi

    Phuwin Tang

    - mọi người muốn ăn cái gì nàoooo

    Nanon Korapat

    - tao ăn gì cũng được

    Fourth Nattawat

    - tao cũng vậy

    Dunk Natachai

    - y chang hai người kia

    Phuwin Tang

    - ăn năn sám hối đi .

    Mợt mũi bé muốn ăn gì nào

    Ford Allan

    - bé muốn ăn bên bà ạ

    Phuwin Tang

    - gòi vậy đi hoyy

    Dunk Natachai

    - đấy hỏi bé út là nhanh nhứt

    Chiếc xe dừng lại trước một quán ăn quen thuộc vừa vào thì bà đã nhận ra Nanon liền đi đến nựng cậu

    Bà 6

    - ô hổ bé má lúm con quen với mấy đứa này hả

    Nanon Korapat

    - dạ dạ

    Phuwin Tang

    - ủa là sao

    Dunk Natachai

    - không biết

    Ford Allan

    - bé cũm hong bít

    Fourth thì lắc đầu

    Bà 6

    - à bé má lúm này khi hỗm đi với một cậu trai nữa bữa đó có người đến quán có ý định phá quán bà may là có hai đứa này giúp bà

    Bốn người gật đầu đã hiểu

    Bà 6

    - rồi các con vào bàn ngồi đi bà bưng đồ ra cho

    Nanon Korapat

    - để cháu phụ bà

    Phuwin Tang

    - con vào tiếp cho

    Fourth Nattawat

    - bé nữa

    Phuwin Tang

    - vậy Dunk ở lại chăm Ford nhé

    Dunk Natachai

    - ok

    Ford Allan

    - bé cũm mún phụ

    Dunk Natachai

    - thôi ngồi ở đây đi cậu chủ nhỏ

    Ford Allan

    - ao anh đừng gọi em là cậu chủ nhỏ mà

    Dunk Natachai

    - anh thấy dễ thương mà

    Ford Allan

    - hong có vễ hươn vì hết bé thích ngầu cơ bé phải là cậu chủ lớn còn anh là cậu chủ nhỏ

    Dunk Natachai

    - nô bé là cậu chủ nhỏ còn anh mới là cậu chủ lớn

    Ford Allan

    - aaaaaa hư dỗi DunkDunk luôn

    Dunk Natachai

    - anh vỡn

    Ford Allan

    - hong🙎🏻‍♂️

    Phuwin bưng hai tô mì quảng của bé và anh ra thì đã thấy mặt bé trong đang dỗi thì phải anh đặt tô mì của mình và cậu xuống hỏi bé

    Phuwin Tang

    - bé làm sao thế

    Ford ấm ức nói

    Ford Allan

    - Pí DunkDunk nói bé là cậu chủ nhỏ mà không phải là cậu chủ lớn 🥺

    Câu nói của bé làm cho Dunk và Phuwin phải phì cười .

    Phuwin đi đến xoa đầu bé

    Phuwin Tang

    - rồi rồi cậu chủ lớn ơi

    Ford Allan

    - nó nó dị mới đúm

    " Cười tươi"

    Dunk Natachai

    - vâng ạ

    " Xoa đầu cậu"

    Phuwin đứng lên chuẩn bị đi lấy nước thì Ford đòi đi theo nên anh cũng đành cho cậu đi theo

    Lúc này Fourth và Nanon cũng đã bưng tô của mình và Dunk ra vừa vào bàn thì đã có một nhóm người đi vào

    --------

    Ở một nơi nào đó

    Mark Pakin

    - đitme bây ơi động trời

    Gemini Norawit

    - mới sáng sớm mà dit với chả mẹ rồi đồi chụy

    Ohm Pawat

    - rồi có gì không mà nay dựt một dựt hai bắt tao

    Phải đóng cửa quán vậy

    Joong Archen

    - nay có một ngày nghỉ mà nó cũng lôi đầu tao ra cho bằng được

    Pond Naravit

    - mày còn đỡ tao đang xử lý mấy cái hợp đồng trên công ty mà nó lên lôi đầu tao tới đây nè

    Gemini Norawit

    - rồi có chuyện gì mà mày thỉnh tụi tao đến đây dị

    Mark Pakin

    - chuyện này có liên quan đến Phuwin đấy

    Pond Naravit

    - là sao

    Mark Pakin

    - để kể cho nghe thì hôm qua bạn tao cái thằng mà tao nói nó giỏi nhất bv tao đó

    Ohm Pawat

    - ê nhưng mà cậu nhóc mà mày nói là ai mà tao lại không biết nhỉ

    Joong Archen

    - lần nào làm nhiệm vụ xong thì mày cũng đi về tự xử lý vết thương hết rồi mày đồi biết mặt người ta biết bằng đường trời à

    Ohm Pawat

    - ờ ha kể típ đii coi như tao chưa hỏi gì đi

    Mark Pakin

    - thì nó đi làm bác sĩ riêng...

    Pond Naravit

    - sì tóp đi

    Mark Pakin

    - cái concac gì nữa

    Pond Naravit

    - thì mày từng nói là cậu ta có bao giờ làm bác sĩ riêng cho ai ngoài tụi mình đâu

    Mark Pakin

    - tao cũng chẳng biết nó chỉ nói là cậu bé nó khám năng nỉ nó.

    Vì quá vễ hươn nên nó chịu khum nũi nên nó đồng ý

    Pond Naravit

    - vãi lon thế

    Ohm Pawat

    - rồi liên quan đéo gì đến Phuwin mạy

    Joong Archen

    - ờ đúng rồi có liên quan gì đến Phuwin đâu

    Mark Pakin

    - ditme không liên quan tao nói làm đéo gì

    Pond Naravit

    - rồi nói đi liên quan gì

    Mark Pakin

    - mày biết người mà Nanon làm bác sĩ riêng cho là ai không

    Gemini Norawit

    - Phuwin hả

    Mark Pakin

    - ối ditme giả bộ không biết rồi hỏi tao đi

    Gemini Norawit

    - rồi ai vậy

    Mark Pakin

    - Phuwin đấy

    Bốn người kia cỉu

    Ối mai gótttt úm ùm ư đume bất ngờ vậy

    Mark Pakin

    Gemini Norawit

    - rồi bây để nó nói đi

    Mark Pakin

    - rồi thì chuyện là vị nè

    " Ngồi hì hục kể lại mọi chuyện cho bốn người nghe "

    Joong Archen

    - ô woát đờ fắc men

    Pond Naravit

    - thật không để đii đồn

    Ohm Pawat

    - có nó tống may dô đồn thì có

    Pond Naravit

    - =)))

    Mark Pakin

    - không má là tao là người hùng thao túng tâm lý người ta đó

    Gemini Norawit

    - mày người rừng chứ người hùng đếch gì

    Ohm Pawat

    - ôi thôi tóm lại là sự thật phải không

    Joong Archen

    - bộ mày mắc hỏi lắm hả

    Ohm Pawat

    - bà cố mày

    Mark Pakin

    - 100% mọi chuyện đều là Real

    Gemini Norawit

    - tụi bây nói chuyện làm tao đói bụng quá à

    Mark.Joong.Pond.Ohm

    - "..."

    Gemini nhìn bốn người

    Gemini Norawit

    - đi ăn nay anh mày bao

    Cả bốn nháo nhào hết lên rồi cuối cùng nhóm anh quyết định lại bà ăn

    Vừa vào thì nhóm anh đã thấy Nanon rồi. còn Ohm thì tự dưng kéo Mark đến trước mặt Phuwin và Ford đang lấy nước chỉ thẳng vào em

    Làm cho Phuwin giật mình kéo em ra sao lưng nhìn hai người bằn đôi mắt hình viên đạn

    Mark đánh Ohm một cái rồi hỏi

    Mark Pakin

    - đói cái điên hả cha muốn hửi nhang sớm hả ông cố

    Ohm Pawat

    - à xin lỗi cậu không phải ý tao là cậu ấy là người bán bức tranh mà mày hỏi đấy

    Ford cũng lú cái đầu nhỏ của mình ra nhìn hai anh Phuwin lúc này cũng không còn đề phòng hai người nữa nhưng vẫn có chút cảnh giác

    Mark thì muốn đến bên chào hỏi Ford nhưng bị Phuwin cản đường

    Phuwin Tang

    - muốn gì thì nói

    Mark Pakin

    - ôi tôi không có ý gì đâu chỉ là tôi thấy được tranh của cậu nhóc này đẹp nên tôi muốn mua thôi

    Ford Allan

    - Ai nhóc, hứ hong bán

    Mark nhìn bé mèo trước mặt tự dưng tim anh lại đập nhanh vãi chưởng

    Mark Pakin

    - thôi tôi xin lỗi em mà bán cho tôi ná

    Ford Allan

    - hmm được rùi dì anh quá thành khẩn nên tui mới bán cho

    Mark Pakin

    - khap

    Cả nhóm của anh khi nghe anh nói chuyện như vậy thì éo thể nào tin vào cái lỗ tai mình được

    Băng Của Anh Là Băng Sì Trum

    Ohm Sì tinnn

    - Cái lon què gì đang diễn ra vậy

    Pòn Sì tréc

    Đume ai dựa nó vệ trục nó ra coi -

    Gem Sì trây

    - đm nói chuyện ớn vãi chim

    Thằng tí (Joong )

    - ớn mắc ói

    Thằng tí đã thêm Nanon vào Nhóm Băng Của Anh Là Băng Sì Trum

    NanonKorapat.ig

    - cái nhóm lon dì đây

    Ohm Sì tinnn đã đặc biệt danh cho NanonKorapat.ig thành Nanon Cái mỏ hỗn thấy mẹ luôn

    Nanon Cái mỏ hỗn thấy mẹ luôn

    - ê cha dà dô din dô dùng kia kím chuyện hả

    Ohm Sì tinnn

    - thì tôi thấy cái mỏ em hỗn tui đặc cho có dì sai à

    Nanon Cái mỏ hỗn thấy mẹ luôn

    - em bà nội mày

    Ohm Sì tinnn

    - ông cố ơi chứ cậu bao nhiêu

    Nanon Cái mỏ hỗn thấy mẹ luôn

    - 27

    Ohm Sì tinnn

    - quát đờ fắc 27 á thật à

    Nanon Cái mỏ hỗn thấy mẹ luôn

    - không là giả đó

    Ba người còn lại ngồi mà chăm chú coi cả hai người kia cãi lộn um tùm cũng hay

    Thằng tí (Joong)

    - thôi sì chây đi

    Gem Sì trây

    - sì tóp

    Thằng tí (Joong )

    - ờ sì tóp đi

    Pòn Sì tréc

    Tụi bây thấy thằng pá kin là lạ không -

    Nanon Cái mỏ hỗn thấy mẹ luôn

    -ờ đm nay nó ấy dị

    Gem Sì trây

    - thôi ăn được không đói

    Ohm Sì tinnn

    - đitme thằng lờ này hay làm tuột mood giữa câu chịn he

    Thằng tí (Joong)

    - 1 vote giết Gem mi nu

    Nanon Cái mỏ hỗn thấy mẹ luôn

    - + 2

    Ohm Sì tinnn

    - +3

    Pòn Sì tréc

    +4 -

    Thằng Tèo (Mark)

    - +5

    Gem Sì trây

    - ủa

    Pòn Sì tréc

    Ủa -

    Thằng tí (Joong)

    - ủa

    Ohm Sì tinnn

    - ủa

    Nanon Cái mỏ hỗn thấy mẹ luôn

    - ủa

    Thằng Tèo (Mark)

    - coi tên nhóm

    Gem Sì trây

    - đu ma Ohmmm sao mày nhắn bên đây

    Ohm Sì tinnn

    - hehe quên

    Thằng Tèo (Mark)

    - ăn đi nhóm kia nhìn mấy mình hoài kìa

    Pòn Sì tréc

    Ủa mà nhất thiết là phải ngồi chung hả nhìn cái cậu Phuwin như muốn nuốt sống tụi mình vậy

    Thằng tí (Joong)

    - đáng sợ

    Thằng Tèo (Mark)

    - đit cụ ăn lẹ đi còn về

    -

    -----

    Cả hai nhóm ngồi ăn chung với nhau nói chuyện cũng rất rôm rả chỉ trừ Phuwin và Fourth là không nói gì từ đầu buổi đến giờ

    Sau khi ăn xong thì mấy anh chủ động trả tiền trước dù bên mấy cậu không cần

    Mark bên này thì đi đến chỗ Ford

    Mark Pakin

    - cậu có thể cho tôi xin Line và IG cậu được không

    Phuwin kéo Ford ra sau rồi đưa Line và IG của mình tới trước mặt anh

    Phuwin Tang

    - muốn gì nhắn với tôi, tôi sẽ tư vấn cho, em ấy là hoạ sĩ bên triển lãm tranh của tôi nên anh yên tâm tranh chắc chắn sẽ do chính tay em ấy vẽ

    Ford ở sau gật đầu

    Mark ngại ngùng mà nhập tên của Phuwin và theo dõi anh

    Điện thoại của Phuiwn tinh lên một cái anh mở lên theo dõi lại Mark

    Sau khi làm xong Phuwin kéo Ford đi trước

    Đằng sau là Fourth và Dunk Nanon chào tạm biệt mấy anh rồi cũng theo hai người lên xe

    Dunk Natachai

    - quá giống rồi

    Ford Allan

    - nãy bé con tưởng ma không đó

    Phuwin Tang

    - không lẽ trên đời này lại có người giống người đến thế hả

    Nanon ngồi một bên mà không hiểu các cậu nói gì hết

    Nanon Korapat

    - ủa mọi người nói gì vậy không hiểu gì hết cái gì mà người giống người rồi ma gì

    Fourth im lặng từ nãy đến giờ lúc này cậu cũng lên tiếng

    Fourth Nattawat

    - không có gì đâu tụi nó khùng ấy tụi bây bớt nói khùng lại

    Fourth đánh mắt sang phía bạn mình ba người kia gật đầu lia lịa

    Nanon cũng không hiểu chuyện gì nên thôi

    Phuwin Tang

    - bé Ford muốn đi đâu tiếp theo nè

    Ford Allan

    - bé hmm bé mún đi trung tâm thương mại mua thêm dâu ạ hết dâu dòi

    " Trên tay đang cầm một hộp dâu và ăn ngon lành"

    Dunk Natachai

    - cái gì từ hôm qua đến nay bé ăn hết 10kg dâu

    Fourth Nattawat

    - bộ có dì bất ngờ hả ẻm là heo mà ăn nhiều là đúng rồi

    Ford Allan

    - ư U in ưi ót ói é eooo

    ( Phuwin ơi Fot nói bé heo )

    Bé mèo vừa nhai dâu vừa mách với Phuwin

    Phuwin Tang

    - rồi rồi để anh đánh Fourth nhé

    Ford Allan

    - vâng ạ

    Phuwin Tang

    - ây Fot

    Nanon Korapat

    - công nhận mày nói đúng thật đấy Dunk ở chung với tụi bây riết tao hoà tan luôn quá

    Cả đám phì cười khi nghe câu nói của Nanon

    Đang trên đường chạy đến trung tâm thương mại thì Ford nhớ ra cái gì đó

    Ford Allan

    - Phuwin ơi

    " Kéo kéo tay áo của anh "

    Phuwin Tang

    - dạ anh nghe

    Ford Allan

    - khi tối Phuwin đã bảo bé ăn xong dòi uống thuốc anh sẽ nói cho bé biết mình được đi đâu mà nhưng anh đã nói cho bé biết đâu 🤷🏻‍♂️

    Phuwin chợt nhớ lại khi tối anh đã quên bén mất việc này

    Phuwin Tang

    - à anh quên mất

    Fourth Nattawat

    - phải rồi sẵn có Non ở đây bàn luôn đi

    Dunk Natachai

    - phải mày đi chung với tụi tao luôn đi

    Ford Allan

    - đúm dòi ạ dù bé chưa bít đi đâu hét

    Cả bốn sau khi nghe câu nói này của em thì cười rộ hết lên

    Phuwin Tang

    - dạ chúng ta sẽ đi Đảo Koh Larn nghỉ dưỡng nhé

    Ford nhìn sang Fourth

    Ford Allan

    - nhưng...

    Fourth Nattawat

    - anh ổn mà chuyện cũng qua lâu rồi

    Ford Allan

    - vâng

    Phuwin và Dunk cũng nhìn về phía Fourth thì nhận lại cái gật đầu của anh nên cũng yên tâm phần nào

    Còn Nanon thì không hiểu chuyện gì hết nhưng cậu cũng không hỏi vì cậu nghĩ đến thời điểm nào đó thì các cậu sẽ kể cho anh nghe thôi

    Lúc này Dunk lên tiếng phá tan cái bầu không khí im lặng này

    Dunk Natachai

    - đáng ra hôm qua chúng ta đi nà nhưng mà bé bị bệnh nên ngày mai mới chắc mới đi được

    Ford Allan

    - vậy mình đi hôm nay luôn đi bé hết bệnh rồi

    Phuwin Tang

    - được không Nanon

    Anh gật đầu

    Fourth Nattawat

    - ờ mày đặt vé chưa đấy

    Dunk Natachai

    - chưa

    Fourth Nattawat

    - hên quá chuyện máy bay cứ để tao

    Phuwin Tang

    - sao không để thằng Dunk đặt luôn đi cho tiện

    Fourth Nattawat

    - ủa nhà tao có máy bay tư nhân mà bây quên rồi hả

    Lúc này cả đám mới sực nhớ

    Ford Allan

    - bé tí thì quên luôn

    Nanon Korapat

    - đại gia kiêm luôn đại kaaaaa

    Dunk Natachai

    - tôy thích cái cách ảnh phờ lét cái gia phả nhà ảnh ghê

    Fourth Nattawat

    - tôy mò cậu

    Ford Allan

    - được roài vậy chúng ta mua đồ rồi đi trông tối nay luôn để nghỉ ngơi sáng mai đi chơi

    Phuwin Tang

    - ý kiến hay quóoooooo

    ----

    Ủng hộ tớ 1 sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Đi Chơi


    Cứ thế năm người đi hết chỗ này đến chỗ kia của trung tâm thương mại điên cuồng mua sắm

    Lúc ra về ai cũng cầm cả đống đồ chỉ có bé Ford là ôm hai hộp dâu to

    Nào là đồ ăn nào là đồ đi chơi nào là giầy dép đủ thứ trên trời dưới đất hết

    Đồ của Ford là chiếm nhiều nhất vì bốn anh mỗi người đều có mua cho Ford hết cái này rồi tới cái kia nhiều nhất chắc chắn là Phuwin

    Anh cà thẻ nhiều đến độ mà cái thẻ đen quyền lực kia muốn mòn đến nơi luôn

    Sau khi năm người về nhà thì cũng tranh thủ sắp xếp hành lý vào vali rồi chuẩn bị đồ tấn tần tật đều đã xong

    Sau đó chia ra hai xe để chạy đến sân bay riêng của nhà Nattawat Jirochtikul

    Phuwin và Ford đi một xe để chở đồ vì có khá nhiều đồ

    Đến nơi thì đã thấy hai bóng dáng quen thuộc đang đứng đợi năm người chẳng ai khác là PerthChimon

    Tới nơi hai người cũng phụ các cậu lấy đồ chuyển lên máy bay

    Perth than thơ

    Perth Thanapon

    - Phuwin mày tính dọn đồ rồi mày với Ford lênn đấy ở luôn à

    Than thở với Phuwin là vậy nhưng chủ yếu là đồ của Ford nhiều

    Phuwin Tang

    - ít mà có hai cái Vali lớn thêm một cái balo nhỏ thoi mà

    Chimon Wachirawit

    - con cac cái balo nhỏ của mày đây à

    Phuwin Tang

    - dị là to à

    Nanon Korapat

    - cái lon què mận

    Fourth Nattawat

    - thôi đi lên đi tối rồi còn bay qua bên đấy sớm nữa 1h chiều rồi

    Cả đám lên máy bay ngồi nói chuyện rôm rả được một lúc thì chỗ ai người nấy ngủ mỗi người một góc chỉ có PerthChimon và Phuwin,Ford là ôm nhau ngủ hoy

    Lúc này điện thoại Nanon rung lên anh mơ màng nhấc máy

    -----

    Naon Korapat

    - cái gì

    Mark akin

    cậu ơi cậu ơi cậu biết cái gì chưa

    Nanon Korapat

    - bố đéo

    Mark Pakin

    Chịn qua trọng thế mà cậu không biết ư

    Nanon Korapat

    - mày có tin tao đá mày một phát là ngày này năm sau là giỗ mày luôn không

    Mark Pakin

    aaa được rồi vỡn tí làm gì căng thế

    Nanon Korapat

    - rồi có gì sủa lẹ

    Mark Pakin

    Thì bạn có muốn đi chơi không chiều mai nhóm tao đi Đảo Koh Larn chơi anh tao có một căn Vila ở đấy muốn đi không tao qua đón

    Nanon Korapat

    - cái gì đảo Koh Larn hả

    Mark Pakin

    Ờ phải rồi làm gì bất ngờ vậy

    Nanon Korapat

    - tao đang đi đến đảo đấy đây này

    Nanon đã share một vị trí

    Mark Pakin

    đitme thật này, rồi mày đi với ai vậy

    Nanon Korapat

    - với nhóm của Phuwin

    Mark Pakin

    ô vậy thì tốt rồi hẹn bạn ngày mai gặp nhé

    Nanon Korapat

    - nhưng mà khi nào nhóm mới đi làm nhiệm vụ thế

    Mark Pakin

    Tối nay đấy bạn bạn chúc tôi một câu đi

    Nanon Korapat

    - lết được xác về tao bao mày một chầu lớn

    Mark Pakin

    Đuma mày đang chúc hay trù tao vậy

    Nanon Korapat

    - vỡn thôi chúc bạn thượng lộ bình an

    Mark Pakin

    - phải thế chứ

    Nanon Korapat

    - nhưng mà tao đi rồi ai xử lý vết thương cho tui bây

    Mark Pakin

    - bố nhỏ điều bốn bác sĩ bên tổ chức qua với mấy tao rồi

    Nanon Korapat

    - ai thế

    Mark Pakin

    - để nhớ coi hình như là PromMick và JimmySea á

    Nanon Korapat

    - à làm nhiệm vụ cẩn thận đấy

    Mark Pakin

    - khaaa ter rak ngủ đi

    Nanon Korapat

    - cac ngủ đây ớn lạnh luôn

    -------

    Cúp mái anh quay sang thấy Fourth đang nằm ngủ ngon lành anh đi đến đắp lại chăn cho cậu sau đó cũng quay về chỗ ngồi ngủ

    Sau một giấc thật ngon thì cuối cùng các cậu cũng đã đặt chân đến hòn đảo xinh đẹp kia

    Vừa bước khỏi máy bay thì đã có hai người ra đón các cậu

    Dunk Natachai

    - Sawadikhap Pí Sing Pí Kít

    Phuwin Tang

    - 🙏🏻 chào hai Pí ạ

    Ford Allan

    - bé chào hai anh ạ

    Fourth Nattawat

    - chào hai Pí

    PerthChimon

    - sawadiii khapp

    Nanon Korapat

    - chào hai mày

    Singto Prachaya

    - chào mấy đưa tao chào mày

    Krist Perawat

    - Tao chào mày

    Sáu người các cậu nhìn ba anh lớn mà hoang mang

    Dunk Natachai

    - ủa

    Phuwin Tang

    - ủa

    Ford Allan

    - ủa

    Fourth Nattawat

    - ủa

    PerthChimon

    - ủa

    Singto Prachaya

    - có gì đâu mà bây bất ngờ

    Nanon Korapat

    - phải rồi tụi tao bạn nhau mà

    Fourth Nattawat

    - vãi lon đúng thật trái đất này nhỏ quá rồi

    Dunk Natachai

    - đi đâu cũng toàn là người quen

    Phuwin Tang

    - rồi mình về nghỉ ngơi được chưa

    Krist Perawat

    - đi thôi

    Cả đám đi đến một căng Vila lớn

    Singto Prachaya

    - chắc tụi bây khỏi cần chỉ nữa rồi quen cái Vila này còn hơn anh nữa

    All- SingtoKrist và Nanon

    - hì hì

    Phuwin Tang

    - em và Ford một phòng là đủ rồi

    PerthChimon

    - hai em cũng một phòng là đủ

    Fourth Nattawat

    - em phòng bên kia ạ

    Nanon Korapat

    - tao bên này

    Dunk Natachai

    - Nanon cho tao ở chung với

    Nanon Korapat

    - vào thôi, Fourth có muốn ngủ chung luôn không cho vui

    Fourth Nattawat

    - thoai tôi muốn chill chill một mềnh có gì nữa đêm tôy qua

    Dunk Natachai

    - rảnh vãi cứk

    Singto Prachaya

    - vậy là mấy đứa ổn hết rồi đúng không

    All

    - khap

    Singto Prachaya

    - vậy thôi mấy đứa nghỉ ngơi đi giữ sức mai còn đi chơi nữa

    Rồi mọi người cũng vào phòng của mình

    Phòng Dunk và Nanon

    Nanon Korapat

    - Dunk mày tắm trước đi

    Dunk Natachai

    - ok

    Sau một lúc thì Dunk đã ra

    Dunk Natachai

    - tao tắm xong rồi đó.

    Có pha cả nước ấm cho luôn rồi tắm lẹ đi

    Nanon đi vào phòng tắm rồi nói vọng ra

    Nanon Korapat

    - cảm ơn em trai

    Dunk ngoài này mỉm cười anh đi đến ban công nhìn ra biển anh có chút lo lắng trong lòng nhìn sang phòng Fourth vẫn còn sáng đèn anh cũng quay vào đi đến giường nằm nghỉ ngơi

    Sau khi tắm xong thì Nanon cũng leo lên giường nằm ngủ với Dunk hôm nay thật sự là một ngày mệt mỏi

    ----

    Phòng PerthChimon

    Perth Thanapon

    - em nghĩ sao

    Chimon Wachirawit

    - em cũng chẳng biết nữa chỉ là cảm thấy lo

    Perth Thanapon

    - chắc là nó sẽ ổn thôi

    Chimon Wachirawit

    - em mong là vậy

    Perth Thanapon

    - thôi chúng ta đi ngủ thôi

    Chimon Wachirawit

    - vâng

    ----

    Phòng Phuwin Và Ford

    Phuwin Tang

    - bé ơi anh pha nước rồi đó em vào tắm đi

    Ford Allan

    - Phuwin vào tắm trước đi

    " chăm chú nhìn vào màng hình đt"

    Phuwin thấy em cứ coi đt mà không chịu đi tắm nên anh đã đi đến

    Phuwin Tang

    - bé đi tắm đi tắm khuya kẻo bệnh ngoan nhá

    " Anh nhẹ nhàng lấy đt của cậu để sang một bên rồi bế cậu vào phòng tắm còn mình thì đi ra ngoài "

    Anh bên ngoài đi đến bên cửa sổ nhìn ra nơi một màu đen kịt kia lòng có chút rợn sóng

    Phuwin Tang

    - không biết Fourth ổn không

    Anh trầm ngâm nhìn những con sóng dập dìu, anh bỏ suy nghĩ của mình qua một bên đi đến bên giường nằm lấy điện thoại ra chơi

    Một lúc sau thì Ford cũng đã tắm ra sau đó tới anh tắm.

    Phuwin tắm ra thì cũng đã 9h30 anh nhìn đồng hồ rồi nhìn lại bé mèo vẫn còn đang nghịch đt trên giường

    Anh đi đến nằm phía kế bên em anh thì lấy cuốn sách ra đọc, đọc mới một chút mà anh nhìn lại thì đã 12h rồi anh quay sang thì em vẫn còn đang coi đt

    Phuwin Tang

    - bé ngủ đi nào

    " Lấy đt của Ford cất sang một bên"

    Em cũng ngoan ngoãn nhắm mắt ôm Phuwin

    Ford Allan

    - anh nghĩ Pí Fot còn nhớ anh ấy không

    Phuwin Tang

    - chắc chắn là còn rồi em cũng biết mà

    Ford Allan

    - vậy anh có nghĩ Pí Fot sẽ vượt qua được không

    Phuwin không trả lời liền anh ngưng khoản vài giây rồi mới lên tiếng

    Phuwin Tang

    - nó không muốn làm cho Kongthap buồn đâu

    Ford nhìn anh cậu hiểu được ý trong câu của anh

    Ford Allan

    - vậy anh nghĩ người khi sáng có phải là Kongthap dẫn dắt cho Fourth và anh ta gặp nhau không

    Phuwin Tang

    - có thể nhưng anh chỉ sợ Fourth bị mắc trong cái bóng của Kongthap và sẽ coi người kia là...

    Ford Allan

    - thay thế

    Phuwin ùm một tiếng

    Phuwin Tang

    - thôi không bàn nữa ngủ thôi

    Ford Allan

    - vâng Phuwin ngủ ngon

    Phuwin Tang

    - bé ngủ ngon

    Phuwin cũng ôm lại em mà ngủ

    nhắm mắt được một lúc thì anh hơi khát nước nên đi xuống nhà lấy nước

    Anh nhè nhẹ đỡ tay em ra rồi chỉnh lại phần chăn cho em.

    Rồi mở cửa đi lấy nước

    Sau khi uống nước lên thì anh đi lên đi ngang phòng Fourth thì...

    -----

    Mọi người cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Ác Mộng


    Phòng Fourth

    Cậu đi lại mở cửa sổ ra hít những làn gió mát nhìn những con sóng từ biển dập dìu.

    Điều này lại làm cậu nhớ đến người ấy

    Fourth lấy trong túi ra một tấm hình, trong tấm hình đó là một cậu trai với một nét mặt thanh tú đường nét sắc sảo bên góc phải còn có hai chữ kí Kongthap Và Fourth

    Trong đầu cậu lại nghĩ đến người sáng nay mình đã gặp nhìn rất giống với anh ấy người mà cậu đã nhung nhớ rất lâu

    Mắt cậu đỏ lên.

    Cậu lại nhớ đến những ký ức khi còn bên anh, anh là một người rất dịu dàng anh đã đến bên cậu và làm cho cuộc đời cậu cảm thấy được sự bình yên.

    Nhưng ông trời lại trớ trêu thay ông đã cướp đi người mà cậu yêu nhất đã tước đi mạng sống người mà cậu thương nhất.

    Fourth Nattawat

    - Làm ơi trả người con yêu lại cho con đi ông con nhớ anh ấy lắm ạ

    Cậu gạt đi giọt nước mắt nhìn tấm ảnh lần cuối rồi cất nó đi. sau đó cậu quay vào đóng của lại hôm nay cậu hơi mệt nên chỉ thay một bộ đồ thoải mái nhất và leo lên giường nằm nhắm mắt từ từ chìm vào giấc ngủ

    Trong giất mơ cậu đã mơ thấy một mảng đen tâm tối

    Từ xa cậu thấy Kongthap đang chạy về phía mình.

    Fourth vui lắm cậu cũng chạy đến bên anh nhưng rồi cậu thấy người ấy đã bị một cánh tay to lớn bắt lấy và kéo đi, cậu sợ cậu sợ lắm Fourth cố gắng chạy đến bên anh nhưng đã muộn

    Từ đằng sau có một bóng hình dù cậu không thấy rõ mặt nhưng cảm giác lại rất quen mà cậu không tài nào nhớ được rồi bỗng...

    Phuwin Tang

    - FOURTH

    Cậu giật mình choàng tỉnh nhìn xung quanh là mọi người đang đứng xung quanh giường của mình

    Ford Allan

    - Pí Fot làm sao thế ạ

    Fourth Nattawat

    - anh không sao đâu chỉ là có một chút ác mộng

    Dunk Natachai

    - ổn không mày

    Perth Thanapon

    - ổn không đấy pươn

    Chimon Wachirawit

    - ổn không đấy pươn

    Fourth Nattawat

    - tao ổn

    Nanon Korapat

    - thôi qua phòng mấy tao ngủ đi

    Fourth nhìn ra ngoài trời vẫn là một mảng đen tịt cậu quay sang hỏi mọi người

    Fourth Nattawat

    - đã mấy giờ rồi

    Krist nhìn đồng hồ điện thoại

    Krist Perawat

    - đã 2h hơn rồi

    Fourth Nattawat

    - em xin lỗi mọi người vì em mà mọi người phải thức giờ này

    Phuwin Tang

    - bớt điên lại gặp ác mộng cái sảng hả mạy

    Singto Prachaya

    - phải rồi anh em mình mà xin lỗi gì

    Nói rồi Fourth cũng được đưa qua phòng Nanon và Dunk để ngủ cùng, Phuwin Ford thấy vậy cũng qua ngủ chung luôn còn SingtoKrist và PerthChimon thì về phòng mình

    ----

    Trong phòng của mấy cậu

    Dunk Natachai

    - lại mơ thấy à

    Fourth gật đầu đôi mắt hướng ra biển

    Phuwin Tang

    - hazz thật sự là giống

    Ford Allan

    - phải rồi khi sáng em thấy mà em bất ngờ luôn á không tin vào mắt mình giống đến 99% khác mỗi cái tên thôi

    Nanon từ nãy đến giờ vẫn chưa hiểu cái mô tê gì hết, nghệt mặt nhìn bốn người lúc này Fourth mới lên tiếng

    Fourth Nattawat

    - hmm anh có muốn nghe về câu chuyện của em không

    Nhìn Nanon

    Nanon Korapat

    - nếu em sẵn sàng kể thì anh sẽ lắng nghe

    Fourth mặt trầm ngâm cậu nhìn anh với một đôi mắt chất chứa nhiều nỗi buồn

    Fourth Nattawat

    - vào năm em 5 tuổi thì gần nhà của bốn đứa em có một cậu trai chuyển nhà đến cậu ấy tên là Kongthap

    - dù cậu ấy chỉ mới 5 tuổi thôi nhưng cậu ấy chẳng giống những đưa trẻ khác cậu ấy chững chạc hơn, trầm tính hơn ít nói hơn

    - từ ngày cậu ấy xuất hiện giống như cuộc đời em bước sang một trang mới cậu ấy dịu dàng đến bên em làm cho cuộc đời em có một sự bình yên khó tả...

    - rồi từ từ cả hai hình thành lên một tình cảm chỉ riêng hai người biết, có thể người ngoài nhìn vào thì họ sẽ nghĩ tụi em là những đứa trẻ thắc mắc về tình yêu nhưng chỉ riêng chúng em biết cả hai thật sự có nhau

    - vào năm lớp 6 tụi em đã chính thức yêu nhau cậu ấy đã làm cho em biết được thế nào là tình yêu làm cho em biết, Được yêu là như thế nào.

    - Chúng em cứ thế yêu nhau 1 năm rồi 2 năm 3 năm cứ thế tụi em quen nhau đến cuối năm lớp 12 hôm đấy là ngày 18/6/20xx kỷ niệm 6 năm

    chúng em bên nhau

    - Vào ngày kỷ niệm 6 năm chúng em bên nhau em và anh ấy cùng nhau đi đến hòn đảo xinh đẹp này, hai đứa em cùng nhau đi ăn, cùng nhau đi chơi, cùng nhau ngắm bình minh, cùng nhau ngắm nhìn hoàng hôn và cùng nhau tắm biến và nghịch nước rồi bỗng nhiên cậu ấy lặng xuống nước và rất lâu em không thấy cậu ấy lên.

    Lúc đó em sợ lắm em chạy đến tìm kiếm nhưng chẳng thấy em sợ em đã kiu mọi người đến giúp tìm mãi em cũng không thấy

    - cho đến sáng hôm sau điều mà em không muốn nghe nhất lại xuất hiện những anh thợ lặn đã tìm được anh ấy em sốc lắm trên tay anh ấy còn cầm một hộp nhẫn trong đấy là hai chiếc nhẫn có khắc tên của chúng em....hôm nay cũng là ngày kỷ niệm của tụi em chỉ tiếc là.....

    Fourth khóc, cậu khóc vì mất đi người mình yêu

    Cậu vừa lau nước mắt vừa lấy tấm ảnh của Kongthap ra đưa cho Nanon coi.

    Anh cầm tấm ảnh lên mà không tin vào mắt mình

    Người trong hình giống Gemini đến lạ từ khuôn mặt đến dáng người nói chúng là giống y như một người

    Nanon đưa lại tấm ảnh cho Fourth rồi ôm cậu vào lòng

    Nanon Korapat

    - thôi chuyện đã qua thì hãy để cho nó qua đi người cũng đi rồi chắc chắn cậu ấy sẽ không muốn thấy em như này đâu

    Fourth Nattawat

    - khap em cảm ơn

    Phuwin Tang

    - ngủ thôi mai chúng ta còn đi chơi

    Dunk Natachai

    - Ford với Fourth và Nanon ngủ trên giường đi tao với Phuwin ngủ ở đât

    Ford Allan

    - bé hong chịu đâu bé mún ngủ dí Phuwin cơ

    Phuwin Tang

    - không được đâu ở đây lạnh lắm

    Dunk Natachai

    - phải rồi lạnh lắm đấy

    Ford Allan

    - bé muốn ngủ với Phuwin cơ

    Phuwin bất lực đành đồng ý thế là Phuwin và cậu ngủ ở trên một tấm chăn mỏng anh ôm Ford vào lòng và đi ngủ

    ----

    Fourth Nattawat

    - Kongthap anh nói là anh sẽ bên em đến hết cuộc đời này mà, nhưng sao anh lại bỏ em. anh là đồ nói dối anh về với em đi, em nhớ anh lắm em hứa sẽ không giận anh nữa em hứa đấy

    Kongthap

    - anh xin lỗi bé yêu của anh nhé.

    Kiếp này Anh không chăm sóc cho em được rồi nhưng sẽ có một người giúp anh chăm sóc cho em hết cuộc đời này em nhé.

    Em đừng giận anh được không

    Fourth Nattawat

    - không em không giận anh, và em cũng không cần ai khác chăm sóc thứ em cần là anh, em chỉ cần anh thôi.

    Hay là em đi theo anh nhé

    Kongthap

    - ngốc này sẽ có người thay anh chăm sóc em mà đừng đi theo anh nhé làm ơn Anh Yêu Em.

    Nhưng anh phải đi rồi tạm biệt em nhé phải sống thật tốt và thật hạnh phúc như thế thì anh mới hạnh phúc Yêu Em

    Fourth Nattawat

    - không có anh làm sao em hạnh phúc được

    Càng nói nước mắt cậu càng chảy nhiều.

    Nhưng anh lại không đến bên cậu mà lau nước mắt cho cậu như cái cách mà anh vẫn thường hay làm cách đây hai năm, anh đứng rất xa rất xa cậu không tài nào chạm tới anh được

    Kongthap

    - hứa với anh là không được khóc nữa nhé.

    Anh Yêu Em Nhiều Lắm Tình Yêu Bé Nhỏ Của Anh

    Cậu gật đầu nhìn anh

    Sau đó người con trai kia càng ngày càng đi xa Fourth đuổi theo mãi nhưng không tài nào bắt kịp anh ta .

    Chân cậu giống như có một thứ gì đó nắm lại không cho cậu chạy theo anh

    Fourth Nattawat

    - em xin anh đừng đi mà em xin anh

    Chàng trai kia dừng bước quay đầu lại mỉm cười với em rồi anh tiếp tục bước đi

    Kongthap

    - Anh Yêu Em

    .

    .

    ---

    Fourth choàng tỉnh mồ hôi đổ đầy trán

    Fourth nhìn xung quanh mọi người vẫn còn ngủ cậu chồm người qua lấy điện thoại mở lên giờ này đã 5h30 rồi cậu quyết định đi xuống nhà

    Cậu mở cửa nhè nhẹ đi xuống nhà, dưới nhà giờ này không có một ai cậu mở cửa nhà và đi ra ngoài

    Cậu ngồi trên một cái ghế bên ngoài hướng thẳng ra biển

    Fourth ngồi nhìn ra mặt biển mắt cậu lại không tự chủ mà rơi nước mắt

    Cậu lại nhớ anh rồi cậu lại nhớ rồi mình yêu rồi.

    Fourth Nattawat

    - Anh.

    Em lại nhớ anh rồi phải làm sao đây... nhưng em đã hưa với anh là em không khóc nữa em nhớ anh....

    Cậu cứ ngồi đấy mặt cho thời gian đã trôi qua bao lâu thì cậu vẫn một tầm nhìn hướng ra biển

    Fourth Nattawat

    - không phải anh đã nói sau khi học xong đại học thì hai ta sẽ cùng nhau bước vào lễ đường sao

    Cậu dời ánh mắt xuống nhìn hai chiếc nhẫn đang trên tay mình nở một nụ cười chua xót

    ----

    Các cậu cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Nhiệm Vụ


    7h

    Joong Archen

    - đã ổn hết chứ

    Ohm Pawat

    - ổn

    Gemini Norawit

    - ổn

    Pond Naravit

    - ổn

    Mark Pakin

    - ổn

    Joong Archen

    - vậy thì cứ như cũ mà làm

    Cả đám bắt đầu chia nhau ra hành động, năm người bắt đầu đeo dây an toàn vào eo mình rồi thuần thục thảy một cái móc sắc nhọn lên bức tường kiên cố kia mà trèo lên

    Lên đến nơi Joong lấy một cái con chíp làm nhiễu sống đặt lên Camera rồi anh lấy cây bút chụp ảnh và chụp lại khung cảnh từ Camera sau đó in ảnh ra để trước Camera rồi lấy con chíp khỏi Cam

    Sau khi làm xong anh quay sang gật đầu với bạn mình, nhận được tín hiệu từ anh bốn người còn lại bắt đầu đu dây xuống còn Joong thì leo qua nhánh cây đối diện để đi vào phòng

    Trong phòng không có một bóng người.

    Anh cẩn thận đi nép mình vào tường đi đến bên cánh cửa phòng đợi tín hiệu

    Ngoài này bốn người đã thành công đột nhập vào nhà, Mark và Gemini đang trốn đằng sau cái ghế Sofa còn Pond Ohm đang trốn đằng sau bức tường ngay bếp

    Mark Pakin

    - tao và Gemini xử lý hai tên bên này còn hai tên trên cầu thang để cho tụi bây ok chứ

    " ký hiệu tay"

    Hai người bên kia gật đầu

    Cứ thế lần lượt hai tên phía dưới đã bị Gemini và Mark hạ gục, tiếp theo là hai tên phía trên cũng bị Pond và Ohm hạ gục

    Bốn người đi lên phía trên, trước cửa phòng lại có hai tên vệ sĩ đứng canh cửa

    Lúc này pond lấy từ trong túi ra một cây kim châm cứu anh phóng mạnh vào bình hoa được đặt ngay tủ gần đấy làm cho bình hoa rớt xuống đất hai tên vệ sĩ giật mình một tên trong đó đi đến nhặt bình hoa lên

    Pond chộp lấy thời cơ rút thêm một cây kim phóng vào tĩnh mạch ngay cổ của tên đang đứng ở cửa còn Ohm thì hạ gục tên đang cầm bình hoa

    Sau khi giả quyết hai tên ở đấy xong bốn người gõ cửa ra hiệu cho Joong bên trong mở cửa

    Trong này anh nhận được tính hiệu thì mở cửa cho bốn người vào trong Mark đã thể hiện tài năng của mình

    Thấy anh chỉ đeo một cái mắt kính lên và luồn lách trong căn phòng một cách vô thức nhưng khi đeo mắt kính vào thì có thể nhìn thấy được những Tia laze đang được kích hoạt chỉ cần đụng nhẹ vào thì chuông báo động sẽ kiu lên và có thể mất vài miếng thịt khi đụng vào trúng

    Mark thân thủ nhanh nhẹn mà đi đến đầu bên kia anh dùng chân mình tắt đi những tia đỏ chết người kia

    Bốn người cũng đi về phía chiếc két sắt kia

    Sau khi thành công tắt những tia laze kia thì bây giờ là tới Gemini thể hiện

    Anh lấy từ trong túi ra một cái tai nghe đeo lên rồi bắt đầu xoay ổ khoá

    Tít Tắc

    Tít Tắc

    Tít Tắc

    Tinh~

    Cuối cùng anh cũng đã mở được một lớp ở phía ngoài của két sắt

    Cách của sắt mở ra năm người phát hiện vẫn còn một mã khoá công nghệ ẩn phía bên trong nữa Ohm đi lên vươn vãi một cái

    Ohm Pawat

    - đến thời của tôi rồi

    Anh lấy từ trong túi ra một cái bàn phím nhỏ bật lên là một màng hình 4D hiện lên anh nhập một vài mã Cod

    Tinh~ thành công mở khoá

    Anh quay đầu về nháy mắt với bạn mình cuối cùng là lấy viên Thạch Anh Xanh trong rất bắt mắt

    Pond Naravit

    - xong rồi rút thôi

    Sau đó các anh đi về nhà lớn ở đấy bốn bố lớn đã đợi sẵn

    Tay Tawan

    - về rồi à các con có bị thương không đến đây ta xem

    Gemini Norawit

    - dạ có nhưng không đáng kể nên không cần tới bác sĩ riêng đâu ạ

    Dew Jirawat

    - tất cả điều ổn chứ

    All

    - ổn ạ

    Pond Naravit

    - đây ạ

    " Anh đưa viên kim cương ra trước mặt các bố "

    Earth cầm lên ngắm nhìn

    Earth Pirapat

    - đẹp

    Ohm Pawat

    - tụi con xin phép mấy bố chúng con về trước

    Off Jumpol

    - thế mấy đứa về cẩn thận đấy nhé

    All

    - vâng ạ

    Chào tạm biệt với bốn bố xong thì năm người cũng tụ về nhà riêng của Gemini, đến nơi năm người ngã lưng ra sofa nghỉ ngơi

    Gemini Norawit

    - đi luôn không

    Mark Pakin

    - giờ này luôn á

    Gemini Norawit

    - ùm đang khá háo hức

    Pond Naravit

    - đi thì đi sợ gì

    Ohm Pawat

    - ngáng mày chắc

    Joong Archen

    - sao cũng được

    Gemini Norawit

    - vậy đi thôi

    Năm người đã sếp hành lý trước đó rồi nên bây giờ chỉ việc là leo lên xe và chạy ra sân bay thôi

    Đến sân bay nhà Norawit thì năm người chuyển đồ lên và bay trong đêm luôn lên đấy thì ai cũng mệt mà lăn ra ngủ hết

    Mark cầm dt lên nhắn cho anh mình

    Mark Pakin

    - anh trai em đang trên máy bay khoản 5 tiếng nữa là tới anh nhé ra đón em đấy

    Krist Perawat

    Rồi sao bay trong đêm thế

    Mark Pakin

    - mới làm nhiệm vụ xong đi luôn với thằng bạn em nó xung quá muốn đi trong đêm luôn

    Krist Perawat

    - rồi vậy nghỉ ngơi đi đã 1h30p rồi

    Mark Pakin

    - vâng

    -----

    Nhắn xong anh bỏ điện thoại sang một bên rồi cũng đi ngủ

    Ngủ một lèo tới 6h sáng thì máy bay còn nữa tiếng nữa là hạ cánh năm người chuẩn bị chỉ chu và đợi hạ cánh thôi

    ____

    6h sáng thì Singto và Krist đã thức và chuẩn bị đi đón thằng em báo chó của mình

    Xuống dưới nhà thì hai người đã bắt gặp Fourth đang nhìn xa xăm ra biển trên mình chỉ khoát mỗi cái áo tay dài mỏng

    Hai người đi đến

    Singto Prachaya

    - sao thức sớm thế nhóc

    Krist Perawat

    - lạ chỗ nên không ngủ được à

    Fourth quay đầu lại nhìn hai người mỉm cười

    Fourth Nattawat

    - không ạ chỉ là em muốn hưởng thụ một tí không khí của biển thôi ạ hmm mà hai người đi đâu à có cần em đi chung để phụ giúp gì không ạ

    Krist Perawat

    - không cần đâu chỉ là hai anh chuẩn bị đi trước thằng nhóc em anh và bạn của nó thôi

    Fourth Nattawat

    - à vậy mấy anh đi cẩn thận nhé

    Singto Prachaya

    - bận thêm áo vào kẻo bệnh đấy

    " Xoa đầu cậu"

    Fourth Nattawat

    - cảm ơn anh

    Krist Perawat

    - anh đi trước đi

    Singto gật đầu rồi bước đi trước

    Krist đi đến ngồi xuống bên cạnh Fourth

    Krist Perawat

    - hazz nhanh nhỉ

    Fourth Nattawat

    - vâng

    Fourth quay sang nhìn anh

    Krist Perawat

    - mới đây cũng đã hai năm rồi

    Fourth khi nghe anh nói cậu quay mặt về phía biển miệng nở một nụ cười nhẹ

    Fourth Nattawat

    - nhanh thật

    Krist đứng lên xoa đầu em

    Krist Perawat

    - chuyện gì đã qua thì hãy cho qua anh tin rồi sẽ có một người thay cậu ấy chăm sóc cho em mà đôi khi những người mà chúng ta gặp điều là duyên đấy

    Fourth mỉm cười nhìn anh

    Fourth Nattawat

    - vâng em cảm ơn anh

    Krist cầm tay Fourth đặt lên ngực cậu

    Krist Perawat

    - Nhưng em phải tự cảm nhận được lòng mình đẫ sẵn sàng để cho đối phương tiến vào hay chưa em nhé

    Krist Perawat

    - một chiếc áo em rất thích nhưng nó đã cũ cho dù em có mua 10 hay 20 chiếc áo i như vậy nhưng lòng em vẫn còn nhớ về chiếc áo cũ thì chiếc áo mới này cũng chỉ là một chiếc áo bình thường mà thôi nó sẽ không có gì đặc biệt như khi em bận chiếc áo cũ đó đâu mở lòng và đón nhận cho đi và nhận lại em hiểu ý anh nói chứ

    Fourth nghe Krist nói như vậy cậu cũng ngầm hiểu được lời của anh

    Fourth Nattawat

    - dạ em hiểu rồi rồi ạ

    Krist Perawat

    - ngồi một chút thôi nhé ở ngoài này lạnh lắm đấy " vỗ vai Fourth"

    Fourth Nattawat

    - vâng ạ

    Rồi Krist cũng lên xe cùng Singto rời đi.

    Cả hai cảm nhận được trong đôi mắt kia chất chứa nhiều nỗi buồn không thể nào tả được

    Singto Prachaya

    - hazzz thật là ông trời thật biết trêu người mà

    Krist Perawat

    - duyên số đã định làm sao tránh được đây

    Singto thở dài một hơi, tốc độ xe cũng nhanh hơn

    Cả hai chạy ra cũng đã 6h30 rồi đứng đợi khoản 5p thì cũng đã thấy mấy anh

    Hai người đi đến

    Krist Perawat

    - chào mấy đứa

    Mark Pakin

    - chào anh zai tôi

    Singto Prachaya

    - công việc ổn cả chứ

    Mark Pakin

    - ổn anh ơi

    Lúc này SingtoKrist nhìn thấy Gemini cả hai điều đứng im bất động

    Miệng Krist cứ lẩm bẩm

    Krist Perawat

    - K...Kon...Kongthap

    All- SingtoKrist

    - hả

    Singto chỉ về phía Gemini

    Mark Pakin

    - à đây là Gemini bạn em

    Cả hai nhìn Gemini sau đó nhìn nhau

    Gemini Norawit

    - chào hai Pí em tên là Gemini Norawit

    Ohm Pawat

    - còn em tên là Ohm Pawat

    Joong Archen

    - em tên Joong Archen

    Pond Naravit

    - em là Pond Naravit ạ

    Cả hai anh gật đầu vừa ngờ vực nhìn Gemini

    Mark Pakin

    - ủa có chuyện gì hả sao hai người nhìn bạn em dữ vậy

    Cả hai lắc đầu

    Krist Perawat

    - à không không

    Singto Prachaya

    - không có gì đâu

    Gemini hơi khó hiểu nhìn hai anh

    Joong Archen

    - hazz cho em về nghỉ ngơi đi em sập nguồn tới nơi luôn rồi anh

    Ohm Pawat

    - cả em nữa

    Pond Naravit

    - vãi lon, vừa lên máy bay hai bây là người ngủ trước luôn đó mà còn than vãn nữa

    Joong Archen

    - đối với tao ngủ không bao giờ là đủ cả

    Ohm Pawat

    - già rồi nên ngủ nhiều

    Gạt bỏ suy nghĩ kia qua một bên Krist lên tiếng

    Krist Perawat

    - thôi được rồi anh chở tụi bây đi chợ mua đồ về nấu ăn

    Joong Archen

    - ủa không được ngủ hả

    Ohm Pawat

    - ngủuuuu

    Krist Perawat

    - đéo em nhé

    Joong Archen

    - ổng gài tui

    Rồi cả nhóm anh đi cùng với SingtoKrist vào chợ mua đồ về làm bữa sáng lay hoay một hồi thì cũng đã mua xong

    Lúc này cũng đã 7h30 rồi, trên đường về nhà

    Singto Prachaya

    - ờ mà quên nói, có mấy đứa em anh đến chơi nữa đấy nhé

    Pond Naravit

    - vậy à anh

    Joong Archen

    - càng đông càng vui

    ----

    Mọi người về đến nơi SingtoKrist và các anh thấy Fourth vẫn ngồi ngơ ngẩn nhìn ra biển hai người ra hiệu cho mấy anh đừng lên tiếng mà âm thầm vào nhà

    Vì hai anh lớn biết cậu đang có một nỗi buồn đang chất chứa trong lòng.

    Vì trong đôi mắt cậu hiện rõ nên nỗi buồn ấy chắc có lẽ cậu đang muốn một mình

    Gemini khi nhìn về phía Fourth thì khá bất ngờ, cậu là người mà đụng anh khi ở hầm giữ xe của bệnh viện Mark đây mà

    Vào hôm đi ăn ở quán bà 6 thì anh đã tưởng cả hai sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa chứ nhưng thật sự là có duyên mà

    Nhóm anh cũng theo SingtoKrist vào.

    Vào bên trong các anh thấy nhóm của các cậu đang ngồi trên ghế sofa

    Trong này thấy mấy anh thì có chút bất ngờ chỉ riêng Nanon là bth

    Còn anh Mark hình như đã quên về việc khi tối hôm qua Nanon cũng đã nói cho anh biết là Phuwin cũng có ở đây nên anh cũng rất bất ngờ

    Mark Pakin

    - má ơi duyên trời định hay dì gòi

    " Nói nhỏ"

    Ohm Pawat

    - lại là cái ánh mắt đó

    " Nói nhỏ "

    Joong Archen

    - đáng sợ vãi lon

    " Nói nhỏ"

    Gemini Norawit

    - nhìn mà rén

    " Nói nhỏ"

    Tự nhiên thấy im im cả bốn người nhìn sang Pond thì thấy anh đang nhìn về phía Phuwin mà cười khờ

    Gemini huýt mạnh vào tay anh

    Gemini Norawit

    - điên hả cha mày muốn nó tiễn mày về trời hả

    " Nói nhỏ"

    Mark Pakin

    - chắc thằng này muốn làm ông táo được đưa về trời rồi

    "Nói nhỏ"

    Ohm Pawat

    - nó là ông báo chứ ông táo gì

    " Nói nhỏ"

    Phuwin Tang

    - nhìn concac gì

    " Khẩu hình miệng"

    Gemini Norawit

    - nó thấy chưa nó chửi mình kìa

    " Nói nhỏ"

    Pond Naravit

    - má tôi thích cái cánh mà cái mỏ ẻm hỗn như vị á

    Cả đám nhìn về phía Pond

    Pond Naravit

    - à à tôi thích cái cách em De vít ngô mỏ hỗn

    Anh đưa cái đt đến trước mặt mọi người, cả đám cười cười

    Krist Perawat

    - chắc không cần giới thiệu thì mấy đứa cũng biết nhau rồi mà phải không

    Cả đám gật đầu

    Singto Prachaya

    - ok vậy chúng ta bắt tay vào làm đồ ăn thôi

    All

    - dạ

    Krist Perawat

    - ờ Gem mày ra ngoài kia kiu Fourth dùm anh coi

    * Anh chỉ có thể giúp mày như thế thôi...anh tin mày là người mà Kongthap tin tưởng muốn mày sẽ thay nó chăm sóc cho Fourth hazzz*

    Nhóm của cậu nhìn về phía Gemini sau đó cũng đi vào bên trong bếp

    Gemini Norawit

    - à vâng

    Anh vâng vâng dạ dạ rồi cũng đi ra kiu cậu

    Gemini Norawit

    - cậu gì ơi

    Fourth quay qua thì bất ngờ cậu vô thức ôm lấy người kia

    Fourth Nattawat

    - Kongthap

    Gemini thoáng chốc bất ngờ nhưng anh cũng chẳng đẩy cậu ra

    Lúc này Fourth bừng tỉnh rời khỏi người anh xin lỗi rồi chạy vào trong.

    Anh bên ngoài này nhìn theo bóng lưng nhỏ đang chạy vào anh cảm nhận được tim mình đã đập nhanh hơn một nhịp rồi thì phải lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ đó qua một bên rồi anh cũng đi vào bênh trong phụ mọi người

    -----

    Ăn uống xong xuôi thì mọi người quyết định ra tắm biến

    Ai ai cũng vui đùa dưới biển rất vui chỉ riêng Fourth ngồi trên bờ không xuống cùng mọi người

    Chắc có lẽ cái bóng của Kongthap trong cậu còn quá lớn dù đã 2 năm trôi qua rồi nhưng cậu mãi chẳng quên được lúc đấy

    Ngồi nhìn mọi người chơi cậu cũng rất vui

    nhìn bạn mình lúc vui vẻ như thế này lại vui nhỉ

    Từ đằng sau có một người đi đến đưa cho cậu một quả dừa

    Cậu nhìn sang rồi cũng nhận lấy

    Fourth Nattawat

    - cảm ơn anh

    Gemini Norawit

    - sao cậu không xuống chơi với mọi người bộ cậu không thích biển hả

    Fourth mỉm cười lắc đầu

    Fourth Nattawat

    - không tôi rất thích biển

    Gemini Norawit

    - vậy tại sao cậu lại không xuống tắm

    Fourth Nattawat

    - tôi chỉ thích ngắm biển thôi không thích tắm, chẳng ai nói thích biển thì phải tắm biển mới được gọi là thích.

    Ngồi trên này nhìn từng làn sóng dập dìu không phải thoải mái hơn sao

    Gemini gật đầu

    Fourth Nattawat

    - còn anh sau không xuống dưới chơi cùng mọi người

    Gemini Norawit

    - tôi sợ ướt

    Câu nói làm cho Fourth phì cười

    Fourth Nattawat

    - sợ ướt mà đòi đi tắm biển

    Gemini Norawit

    - chịu thôi

    Thật sự ra anh rất thích cái cảm giác được ngâm mình vào làng nước biển mát mẻ kia nhưng được nhìn người mình thương ở một khoản cách gần như này không phải tuyệt vời hơn sao

    --

    Cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Night Party


    Sau khi tắm biển xong mọi người cũng bắt đầu đi lên, lúc này cũng đã 1h chiều

    Từ xa có một bóng hình nhỏ chạy lại phía cậu

    Ford Allan

    - đang zui mò Phuwin lại bế bé lên đây ạ

    Cậu quay sang mách với Fourth việc cậu đang tắm mà bị Phuwin bế lên bờ

    Phuwin Tang

    - nào cái lưng bé chỉ mới đỡ thui đó đụng nước nhiều không tốt đâu

    Ford giận dỗi ngồi vào lòng Fourth khoanh tay trước ngực tỏ vẻ giận dỗi

    Phuwin lắc đầu

    Phuwin Tang

    - thật sự là chìu bé quá nên bé hư rồi

    Fourth bên này ôm cậu mà vỗ về

    Fourth Nattawat

    - rồi tí vào trong anh sẽ làm sữa nóng cho bé nhá đừng dận dỗi nữa ná

    Ford nghe vậy thì vui vẻ đồng ý

    Ohm Pawat

    - Ca này khó nhai à Mark Pakin ơi, bé cưng của nhóm bên đấy rồi

    " Nói nhỏ"

    Joong Archen

    - nếu không muốn ăn gà luộc thì nên từ bỏ bạn ơi

    " Nói nhỏ"

    Pond Naravit

    - đúng đấy cái kèo này khó

    " Nói nhỏ"

    Gemini Norawit

    - ê hong ấy mình có nói thì cũng đừng nhìn chằm chằm vào con nhà người ta như thế chứ một hồi nữa là không phải một con gà luộc đâu mà năm con một lượt đó coi ánh mắt cậu ta nhìn tụi mình kìa thâm tình lắm

    " Nói nhỏ"

    Phuwin Tang

    - nhìn cái chó gì

    " Khẩu hình miệng,"

    Sau câu nói của Phuwin thì nhóm anh rén mà quay sang hướng khác

    Mark Pakin

    - đuma sợ dị bây có cái dịch vụ dì vip vip để cua cờ rút vễ vễ tí không

    " Nói nhỏ"

    Gemini Norawit

    - có, tao có🙋🏻‍♂️

    " Nói nhỏ "

    Mark Pakin

    - dịch vụ dì rì viu cho tớ với

    " Nói nhỏ"

    Gemini Norawit

    Mark Pakin

    - coi nó làm dị mà nó coi được đó

    " Nói nhỏ"

    Pond Naravit

    - thôi cố gắng đi em nhiều người ngoài kia người ta còn ấy hơn mà

    " Nói nhỏ"

    Joong Archen

    - chịu

    " Nói nhỏ"

    Krist Perawat

    - rồi bây giờ mấy đứa đi vào trong tắm rửa đi sau đó tập hợp xuống đây để phân chia công việc ra làm để chuẩn bị cho buổi pặc tiii của tối ngày hôm nayyy

    All

    - ok thoai

    Sau khi tắm xong các cậu tụ hợp xuống nhà

    Krist Perawat

    - rồi chia nhau ra mua đồ đi

    Singto Prachaya

    - phải rồi bây giờ theo danh sách nhá anh đọc công việc lên ai muốn làm thì dơ tay nhé.

    Nghe nè.

    Đầu tiên đi mua đồ nướng

    Ford Allan

    - bé dí Phuwin ạ

    " Nắm tay Phuwin dơ lên "

    Krist Perawat

    - rồi hai đứa đi đi về lẹ đấy nhá nhất là thằng Phuwin đấy Ford bé mà đòi đi chơi nhất quyết là không được yếu lòng nghe chưa

    Phuwin Tang

    - Khapppp

    Singto Prachaya

    - rồi tiếp theo là đi mua hải sản

    Fourth Nattawat

    - em

    Gemini Norawit

    - em

    " Đồng thanh"

    Ohm Pawat

    - ô hổ

    Pond Naravit

    - ô hổ

    Mark Pakin

    - ô hổ

    Joong Archen

    - ô hổ

    Fourth mặt vẫn vậy không một tí cảm xúc còn anh thì hơi ngại

    Cậu đứng lên nhìn anh

    Fourth Nattawat

    - chúng ta đi thôi

    " Bước đi"

    Gemini Norawit

    - ò ò

    " Lẽo đẽo theo sau"

    Singto Prachaya

    - tiếp theo là mua rượu với bia

    Perth Thanapon

    - cái này thì phải để hai vợ chồng em

    Chimon Wachirawit

    - ông hoàng lúa mạch

    Krist Perawat

    - xin mời

    Rồi cả hai cũng đứng lên đi.

    Hiện tại chỉ còn JoongDunk.

    OhmNanon.

    SingtoKrist .

    Mark, Pond

    Krist Perawat

    - hiện tại còn tám người chia nhau ra nhá hmm để coi JoongDunk đi nhốm than đi, OhmNon thì đi dọn bàn ghế còn hai bây " chỉ Mark và Pond" đi mua đồ về nấu lẩu còn hai anh mày thì đi chuẩn bị đồ nấu

    Rồi cứ thế mọi người chia nhau ra làm việc

    -------

    Bên Phuwin Ford

    Ford Allan

    - mua cái này cái này cả cái kia nữa

    Phuwin Tang

    - bé mua nhiều vậy ăn có hết không đấy

    Ford Allan

    - ao nhiều người mò, nếu nhiều quá thì bỏ lại ạ 🥺

    Phuwin Tang

    - a a mua hết mua hết luôn bé muốn gì thì lấy cái đó mua cho bé nguyên cái bách hóa này luôn

    Ford Allan

    - haha bé vỡn với Phuwin thôi

    Phuwin Tang

    - nhưng Phuwin thì đâu có giỡn với em

    Ford Allan

    - là sao ạ

    Phuwin Tang

    - tí thì bé biết à

    Câu nói của anh làm em khó hiểu nhưng Ford cũng chẳng nghĩ nữa mà tiếp tục mua thôi, sau 7749 phút cũng đã mua xong cả hai đi lại quầy thu ngân

    Nhận viên

    - chào cậu chủ ạ

    Ford Allan

    - hả ai vậy

    " Nhìn tới nhìn lui"

    Cậu khó hiểu vì chỉ có mình và Phuwin ở đây mà cô nhân viên lại gọi cậu chủ

    Phuwin phì cười nhìn em đang dòm ngó xung quanh tìm kím

    Nhân viên

    - dạ toii đang chào cậu đấu cậu chủ Ford Allan ạ

    Bây giờ thì Ford ngơ thật rồi

    Ford Allan

    - Hả Ai Cơ

    Nhân viên

    - cậu ạ

    " Cố nén cười"

    Ford Allan

    - tôi

    Nhân viên

    - vâng

    Cậu nhìn sang Phuwin, anh đánh trống lảng nhìn sang chỗ khác

    Ford Allan

    - là Phuwin phải hong

    Phuwin Tang

    - hả dì anh có biết dì đâu

    Ford Allan

    - Phuwinnn!

    Phuwin Tang

    - a a là anh thì anh nói sẽ mua cho bé cả cái bách hoá này mà

    Ford Allan

    - Phuwin sài tiền phung phí thế

    Phuwin Tang

    - phung phí cho em thì bao nhiêu cũng đáng

    Chệ nhân viên trong lòng nhảy đì zây đùng đùng

    Nhân viên

    - * chài chài vữ tổng tài và em bé của anh ta ối *

    (Mark Pakin

    - tổng đài thì có tổng tài gì)

    (Nit Tacha

    - hay dị quá à )

    ( Mark Pakin

    - méc bồ mày nè con )

    (Nit Tacha

    - méc đi sợ đó)

    (Mark Pakin

    - cái đồ sợ bồ)

    (Nit Tacha

    - kệ ngt đỡ hơn ngt còn có bồ để sợ còn mấy người là cái đồ không có Bồ)

    (Mark Pakin

    - 🙂🙂 tự ái nha )

    ----

    Sau khi mùa đồ xung thì cả hai chạy về, trên đường về thì điện thoại Ford bỗng reo lên cậu mở lên nhìn vào tên người gọi trên môi liền xuất hiện một nụ cười

    Ford Allan

    - há lộ bé nghe ạ

    Người ấy

    - bé iu của tui đang ở đâu vậy ta tui về lại Bangkok rồi nà không biết bé Ford có muốn đi chơi với anh hum nhỉ

    Ford Allan

    - ao anh về lại Bangkok rồi hả

    Người ấy

    Phải rồi ạ

    Ford Allan

    - nhưng bé lại không có ở Bangkok

    Người ấy

    - ao dị bé ở đâu

    Ford Allan

    - bé đang trên đảo Koh Larn này

    Người ấy

    - bùn vệ anh nhớ bé quá

    Ford Allan

    - bé cũm nhớ anh chít đi được

    Người ấy

    - rồi rồi bye bé ná anh có việc rồi

    Ford Allan

    - vâng

    ______

    Phuwin từ nãy đến giờ nghe được hết cuộc nói chuyện mặt anh hơi cau lại

    Phuwin Tang

    - ai thế bé Ford

    Ford Allan

    - dạ ông anh của em đi du học mới về ạ

    Phuwin Tang

    - em và cậu ấy có vẻ thân nhỉ

    Ford Allan

    - vâng hai đứa em thân nhau lắm ạ

    Phuwin Tang

    - sao anh chưa từng nghe em kể về cậu ấy

    Ford Allan

    - em cũng tính kể với mí anh nhưng em quên mất luôn hihi

    Phuwin Tang

    - ...

    " Mặt anh có chút buồn"

    Đến nơi anh mang hết đồ vào con cậu thì chỉ lẽo đẽo theo sau, Phuwin đặt đồ xuống thì cũng bắt tay vào giúp SingtoKrist làm đồ ăn

    Ford bên này anh không cho mình làm việc

    ngồi một chỗ chán quá nên đi ra bên ngoài coi thử có gì mình có thể làm không

    Ford đi đến bên OhmNon chưa được mấy bước thì cậu nghe hai người đang cãi nhau um xùm hết lên

    Cậu thấy vậy nên cũng lượng đi cho an toàn, Ford qua đến bên JoongDunk thì còn ấy hơn

    Joong Archen

    - tôi nói là để qua bên này

    Dunk Natachai

    - bên này View đẹp hơn

    Joong Archen

    - cậu ăn được cái cảnh này không mà đẹp với chả xấu

    Dunk Natachai

    - nhưng có nhiều ảnh đẹp, Không nói nhiều để ở đây

    Joong Archen

    - không là không ở đây

    Cả hai cứ nhất cái bếp nướng đi qua đi lại làm cho cậu nhức hết cả đầu

    Ford Allan

    - thôi sì tốp

    Ford chật vật kéo cái bếp nướng lại giữa

    Ford Allan

    - gòi không ai canh nạnh ai nữa hai Pí nhốm than đi

    Rồi cậu đứng qua một bên coi hai người làm

    Dunk Natachai

    - Cậu sếp than thành cái tháp đi tôi đi lấy đồ khò

    Joong Archen

    - ờ

    Dunk đi vào lấy đồ khò ra thì thấy Joong không sếp than như mình nói mà để thành hàng ngang

    Dunk Natachai

    - này tôi nói anh để thành cái tháp cho nó dễ cháy hơn mà

    Joong Archen

    - nhưng tôi không thích

    Ford vỗ tay lên trán

    Ford Allan

    - nhức hết cả đầu

    Ford Allan

    - PÍ KRIST Ơ...

    Chưa để bé nói hết câu thì đã bị hai anh bịt miệng lại

    Dunk Natachai

    - suỵtttt

    Joong Archen

    - đừng méc hai anh không cãi nhau nữa

    Ford Allan

    - vâng

    Ford thấy hai người đã chịu hoà tan thì cậu đi vào nhà cậu đi lại đu lên người Phuwin nhưng có cái lạ là từ khi đi mua đồ về tới giờ anh cứ là lạ

    Ford đu đu trên người anh nhưng anh lại né mặt đi chỗ khác, bình thường thì anh sẽ nhìn cậu rồi hun hun vào má cậu nhưng hôm nay anh lại bơ cậu

    Phuwin Tang

    - Leo xuống cho anh làm

    " Giọng có chút trầm"

    Cậu nghe anh nói với giọng điệu này thì hơi bất ngờ, nhưng cậu cũng đi xuống rồi đi ra phía OhmNon lòng cậu có chút buồn vì không biết vì sao Phuwin lại như thế với mình

    Ford Allan

    - có khi nào Phuwin hết thương mình gòi hong🥺

    Cậu ngồi lên chiếc xích đu nhìn hướng ra biển

    Nanon và Ohm đang dành lộn với nhau một cái ghế cuối cùng là để ở đầu hay cuối bàn nhưng khi nhìn thấy Ford ngồi buồn hiu thì Nanon quăng mẹ cái ghế qua một bên rồi đi lại chỗ Ford

    Ohm Pawat

    - ao không dành nữa hả đang zui

    Nanon Korapat

    - zui mả cha mày

    Ohm Pawat

    - Ao

    Ohm mất hứng đi qua chỗ JoongDunk để kím chuyện

    ( Ta nói cha dà này muốn bị đánh hay dì á)

    Nanon ngồi bên xích đu cạnh Ford

    Nanon Korapat

    - Ford đang buồn cái gì hả

    Ford Allan

    - bé hong có....

    Nanon nhìn bé vẫn đang cuối đầu anh liền làm trò con bò để chọc cậu

    Anh làm mặt xấu để ghẹo cậu và thành công làm cho em cười xinh luôn

    Nanon Korapat

    - nấy như vậy đẹp hơn không phải sao rồi bé nói anh nghe vì sao Ford yêu của anh lại buồn

    Ford ngước mắt lên nhìn anh đôi mắt ửng đỏ làm anh quýnh quáng hết cả lên

    Nanon Korapat

    - ơ anh có làm ủa haha cười lên oomg

    Ford bật cười thành tiếng vì anh đang hoảng hết cả lên liên tục làm trò trêu em

    Ford Allan

    - bé không sao

    Nanon Korapat

    - cũng được bé không muốn nói cho anh nghe cũng không sao

    Nanon làm mặt buồn

    Ford Allan

    - ơ ơ ý bé không phải thế...thật sự là Pí Phuwin tự dưng đi mua đồ về xong cái không nói chuyện với em luôn hình như giận em cái gì thì phải nhưng em nghĩ mãi từ lúc đi mua đồ về đến giờ em đâu có làm gì để Phuwin giận em đâu, dí bình thường dù có tức cỡ nào anh ấy cũng không giận em hết á mà hôm nay không biết anh ấy bị làm sao nữa em buồn lắm

    Nanon nghe vậy thì khó hiểu dù chỉ mới ở với nhau cũng được một ngày nhưng anh cũng cảm nhận được Phuwin cưng chiều Ford như nào không thể nào giận em một cách vô cớ như thế

    Nanon Korapat

    - em kể lại việc từ cả hai đi mua cho đến về cho anh nghe đi

    Ford Allan

    - thì em với anh ấy xưng phong đi mua đồ nướng đấy em với anh ấy vẫn rất bình thường vào mua đồ vui vẻ rồi cả hai chạy về trên đường về em có nghe một cuộc gọi của một người anh rồi anh ấy hỏi ai vậy em cũng trả lời là một người anh.

    Phuwin ừ ờ rồi cũng về rồi anh ấy cứ im im cho đến giờ ấy

    Nanon nghe xong thì hiểu ra tất cả, Ford bên này ấm ức mà oà khóc làm Nanon vội ôm vào lòng

    Nanon Korapat

    - rồi cậu chủ nhỏ đừng khóc nữa nhá

    Ford Allan

    - đã nói bé hong phải cậu chủ nhỏ rùi mà

    Nanon phì cười

    Nanon Korapat

    - rồi rồi anh xin lỗi cậu chủ lớn nín đi mình đi qua bên kia coi đốt than thôi

    Ford Allan

    - khap

    Cả hai đi lại chỗ ba người đang đốt than kia

    Nanon Korapat

    - sắp xong chưa ây ba thằng bây

    Nanon phát bực vì ba thằng trẻ trâu trước mặt

    JoongDunk và Ohm đang dành nhau một cây kẹo bong gòn không biết là trôm ở đâu nữa

    Nanon Korapat

    - ba thằng bây đưa đây

    Nanon dựt lại cây kẹo rồi đưa cho Ford

    Dunk Natachai

    - Ao của tao mà

    Ohm Pawat

    - của tao mà

    Joong Archen

    - của tao mà

    Nanon Korapat

    - im hết

    Cả ba im ru còn Ford bên này thì cầm cây kẹo trên tay ăn ngon lành Nanon chuẩn bị chửi mấy thằng bạn mình tiếp thì mấy người kia đã bưng đồ ra nên anh cũng thôi

    Krist Perawat

    - rồi chuẩn bị chuẩn bị nè

    Singto Prachaya

    - tránh ra nước sôi nước sôi

    Perth Thanapon

    - rượu đã có

    Chimon Wachirawit

    - bia có lun

    Mark Pakin

    - lẩu đến rồi đây

    Pond Naravit

    - có mồi có mồi

    GeminiFourth cũng bưng đồ theo sau

    Krist Perawat

    - đông đủ rồi nhập tiệc thôi

    Ford đi đến ngồi kế Phuwin thì anh đứng dậy vờ như đi lấy đồ rồi khi quay lại thì anh đi đến bên chỗ Fourth đang ngồi bảo cậu qua ngồi với Ford.

    Ford thấy vậy thì buồn lắm

    Nanon thấy vậy liền an ủi em

    Nanon Korapat

    - không sao cậu ấy sẽ bình thường lại thoii chắc hôm nay cậu ấy không khỏe bé ngoan ăn đi

    " Gắp thịt bỏ vào bát cho cậu"

    Ford Allan

    - em cảm ơn ạ

    Cậu thấy anh uống cũng nhiều nhưng may là anh đô mạnh nên không sĩn nhậu cho đến 9h thì Ford có điện thoại

    -----

    Cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Có Hay Không


    Ford đi ra chỗ cách đó không xa nghe điện thoại dù là bơ em nhưng những hành động em làm anh điều thu hết vào mắt

    Ford Allan

    - alo em nghe ạ

    Người ấy

    - bé đang ở chỗ nào trên đảo thế

    Ford Allan

    - chi vậy ạ

    Người ấy đã chia sẻ một định vi

    Ford Allan

    - ô mai got bé đang ở Vila SingtoKrist đây

    Người ấy

    - à để anh chạy qua

    Ford Allan

    - vậy bé đợi anh

    Người ấy

    - Vâng

    Ford cúp máy rồi quay về bàn ngồi đợi người ấy đến vì bàn tiệc của mọi người đối diện với cái cổng chính nên cậu không cần ra đấy đợi

    Sau 15p thì từ ngoài có một chiếc Lamborghini chạy đến mọi người liền nhìn ra chỉ có Ford là mừng rỡ cậu chạy ra trước sự ngỡ ngàng của mọi người

    Từ trên xe có một cậu trai bước xuống nhìn vào biết liền con nhà giàu và có máu mặt

    Pond Naravit

    - coi kìa đẹp trai lịch lãm tình địch của mày đây rồi

    " Nói nhỏ"

    Mark Pakin

    - thằng nào nữa vậy trời một mình cha Phuwin chưa đủ hay sao á

    "Nói nhỏ"

    Ohm Pawat

    - hốt càng lẹ càng tốt

    " Nói nhỏ "

    Fourth Nattawat

    - vãi lon Ford quen được ai đẹp trai bảnh tỏn dị bây

    Người kia thấy Ford chạy lại thì dang rộng vòng tay đón lấy

    Ford Allan

    - Pí Nyyyyy

    Winny Thanawin

    - Ford iuuuu

    Ford Allan

    - Khi sáng pí bảo em có công việc là để đi đến đây

    Winny Thanawin

    - đúm rồi chớ anh nhớ Ford quá phải làm sao

    Ford Allan

    - xạo nhưng mà đi vào chơi chung với chúng em luôn

    Winny Thanawin

    - thôi phiền lắm anh qua chỗ khác thuê phòng rồi ngày mai anh lại qua chơi

    Ford Allan

    - có gì đâu, dí lại ở đây còn dư phòng không sao đi theo em

    Cậu nắm lấy tay anh kéo vào tới bàn anh gật đầu chào mọi người ai cũng đáp lại cái gật đầu của anh chỉ có Phuwin là nốc hết ly này đến ly khác vào bụng

    Fourth Nattawat

    - uống ít thôi

    Fourth cản Phuwin lại nhưng anh đẩy nhẹ tay Fourth ra mà uống tiếp

    Ford Allan

    - giới thiệu với mọi người đây là anh của em

    Krist Perawat

    - vậy à vào ngồi vào ngồi bạn của Ford cũng là bạn của tụi anh

    Winny Thanawin

    - cảm ơn mọi người

    Ai ai cũng nói chuyện vui vẻ chỉ có Phuwin là im lặng và vẫn tiếp tục uống rất nhiều, cả đám nhậu tới 3h thì ai cũng say chỉ có Nanon, Winny, Phuwin và PerthChimon còn tỉnh

    Ford chỉ uống nước ngọt không được uống rượu nên không say

    Sáu người dọn dẹp và dìu mấy con sâu rượu này về phòng sau đó cũng về phòng

    Các cậu thì một phòng và năm anh thì một phòng còn PerthChimon thì về phòng hai người ngủ

    nên vẫn còn dư hai phòng

    Nanon Korapat

    - vẫn còn hai phòng cậu muốn ngủ phòng nào thì chọn nhé

    Winny Thanawin

    - Ford ngủ với anh đi

    " Mắt long lanh"

    Ford Allan

    - a a được rồi

    Phuwin Tang

    - không được Ford ngủ với mấy anh

    Ford Allan

    - phuwin em ngủ với anh em một hôm Nhé Phuwin ngủ đi

    Nanon thấy không ổn liền kéo Phuwin vào phòng

    Nanon Korapat

    - hai đứa qua phòng kia đi phòng trống này anh và Phu ngủ bên kia hai con sâu rượu kia um xùm quá

    Ford Allan

    - bye hai người

    Rồi cậu và Winny vào phòng đóng của lại

    Bên này

    Nanon Korapat

    - mày thích Ford đúng không

    Phuwin Tang

    - ...

    Nanon Korapat

    - lâu chưa

    Phuwin Tang

    - ..."

    Gật đầu"

    Nanon Korapat

    - sao không nói

    Phuwin Tang

    - không dám

    Nanon Korapat

    - cậu Phuwin ơi tới đi đến hang cọp mà cậu còn dám đi một mình nữa mà nói chi có cái chuyện này thôi sao cậu không dám

    " Nói về cái vụ cậu đi cứu đàn em ở hầm của Gemini"

    Phuwin Tang

    - nó rất khó nói với lại anh cũng giống em thôi...

    Nanon khó hiểu giống gì

    Nanon Korapat

    - ối tôi giống gì cậu Phuwin

    Phuwin Tang

    - anh cũng thích Ford em khi nãy thấy hết rồi

    Phuwin nhớ lại lúc đấy anh thấy mình có hơi quá đáng vì bơ em vả lại nói chuyện có tí mà cũng cọc với em nên định bụng đi ra dỗ dành con mèo nhỏ này nhưng ra tới trước nhìn qua lớp kính trong suốt kia anh thấy hai người nói chuyện vui vẻ còn ôm nhau nữa nên anh quay vào trong

    Nanon nhớ lại lúc mình ôm Ford

    Nanon Korapat

    - hình như mày có cái hiểu làm dì gòi đó

    Phuwin Tang

    - hiểu lầm?

    Nanon Korapat

    - ờ khi tao ôm Ford là lúc đấy nhìn em ấy cứ buồn buồn làm sao đấy nên tao mới đi lại hỏi thì em ấy nói mày bơ em ấy rồi nói hình như mày giận ẻm thì phải rồi tao mới an ủi em ấy chớ có gì đâu ông tướng

    Phuwin Tang

    - vậy hả.. nhưng em nghĩ mình vẫn thua

    cậu trai kia và Ford hình như có một cái gì đó

    Nanon Korapat

    - mày yên tâm anh sẽ giúp mày

    Phuwin Tang

    - giúp sao

    Nanon Korapat

    - mai đi rồi biết giờ thì đi ngủ anh mày hết nổi rồi

    Phuwin Tang

    - vâng

    Rồi Phuwin leo lên giường ngủ còn Nanon thì đi ra ban công điện cho ai đó vài giây sau đầu dây bên kia bắt máy

    Nanon Korapat

    - ALO EM HỌ YÊU DẤU

    Satang Kittiphop

    - Shia cái thằng Non chết tiệt tối hù tối mịt rồi mày có để cho ai ngủ không

    Nanon Korapat

    - hè hè em trai có muốn đi chơi không

    Satang Kittiphop

    - đéo

    Nanon Korapat

    - có cậu nhóc này Badboy gu em nè

    Satang Kittiphop

    - Đờ eo đeo xắc có.

    Ê nhưng mà có góp ý nè nữa chụp lén thì nhớ đừng để người ta biết nha quê

    lắm

    Nanon Korapat

    - bố biết đừng nói nữa tao chụp quên tắt Last

    Satang Kittiphop

    - đội lên cho cuộc đời bớt nhục nhã

    Nanon Korapat

    - thoai bớt xàm. vậy chuẩn bị đồ đi anh đặt vé đi trong đêm

    Satang Kittiphop

    - người giàu có khác biết dùng tiền để hành người khác giữa đêm khuya

    Nanon Korapat

    - bất khùng lẹ đấy

    Satang Kittiphop

    - khap

    ____

    Nanon lắc đầu nhìn lại đồng hồ thì đã gần 4h

    Nanon Korapat

    - nghe tới trai cái khoái lắm

    Rồi anh cũng vào phòng nằm ngủ với Phuwin

    Phòng Ford và Winny

    Winny Thanawin

    - này anh nói thật nha

    Ford Allan

    - anh nói đi Ford nghe

    Winny Thanawin

    - thì cái cậu Phuwin gì đó hình như không được thích anh cho lắm

    Ford đang ăn hộp bánh mà Winny mua cho mình nghe vậy thì liền phản bát

    Ford Allan

    - hong phải đâu Phuwin như vậy á chứ hong có đâu ảnh tốt lắm

    Winny Thanawin

    - hơ hơ út của anh lớn rồi biết binh trai rồi

    Ford Allan

    - Nyyyy

    Winny Thanawin

    - rồi rồi mà hình như cậu Phuwin chưa biết anh là anh họ em đâu nhỉ

    Ford Allan

    - biết mà khi nãy em có giới thiệu cho mọi biết anh là anh em rồi mà cũng có thể anh ấy không nghe rõ

    Winny Thanawin

    - hèn gì

    Ford Allan

    - hả anh nói hèn gì dì

    Winny Thanawin

    - aa đâu có mà em với cậu Phuwin đấy nhìn thân nhỉ

    Ford Allan

    - đúm dòi tụi em chơi thân năm người luôn cái anh Phuwin thì anh biết rồi đúng không

    Winny gật đầu

    Ford Allan

    - còn anh khi nãy đi với Phuwin là Nanon làm bác sĩ, còn cái Pí trắng trắng cao cao là Pí Dunk là chủ của tiệm bán trang sức còn Pí còn lại là Fourth là nhạc sĩ tự do cần giới thiệu em luôn hong ạ

    Winny Thanawin

    - cần khaaaaaa

    Ford Allan

    - bé là Ford nghề làm sát thủ hehe

    Anh phì cười xoa đầu cậu

    Winny Thanawin

    - thật sự mà nói thì cậu trai kia có vẻ là đang thích em đấy

    Ford Allan

    - Phuwin ấy hả

    Winny Thanawin

    - ngoài cậu ấy ra thì còn ai

    Ford Allan

    - không đâu ạ em nghĩ tại vì em nhỏ nhất nhóm nên Phuwin mới lo như thế thuiii

    Winny Thanawin

    - tùy nhóc thôi

    Winny xoa đầu cậu

    Winny Thanawin

    - ngủ thôi nào

    Ford Allan

    -vâng

    Cả hai cùng nhắm mắt lại được một lúc thì Winny đã chìm vào giấc ngủ nhưng Ford thì lại không tài nào ngủ được cậu trằn trọc mãi không tài nào ngủ được

    Vì câu nói của Winny và những hành động của Phuwin

    Ford Allan

    -* rối vãiii không biết như nào nếu lỡ là thật thì sao trời*

    Ford Allan

    - *mình có tình cảm với ảnh không ta *

    Ford Allan

    - * CÓ HAY KHÔNG*

    Cậu nghĩ đủ 7749 cái viễn cảnh trong đầu rồi cứ thế cậu từ từ chìm vào giấc ngủ khi nào không hay

    Winny và Ford quen nhau cũng đã được 4 năm rồi cả hai trước đó không hề biết mình là bà con của nhau cậu từng qua Anh Quốc du lịch và vô tình gặp Winny khi đang uống nước cậu còn vô tình làm đổ nước lên người anh nữa chứ, biết nhau nhờ một lần bame anh qua nhà cậu chơi đưa hình anh cho cậu coi thì lúc đó cậu mới nhớ ra và kết bạn nói chuyện từ từ hai người cũng thân nhau

    ---

    Sáng sớm Winny đã thức trước cậu và vào vệ sinh cá nhân rồi đi xuống nhà trước anh để cho cậu ngủ

    Vừa bước ra khỏi cửa thì anh đã thấy Phuwin đứng ở cửa phòng đợi

    Winny Thanawin

    - cậu đợi Ford à

    " Mỉm cười"

    Phuwin Tang

    - ừ

    " Không mấy thiện cảm"

    Winny Thanawin

    - haha đừng nhìn tôi với ý thù địch đến thế chứ nhóc

    " Anh phì cười "

    Phuwin Tang

    - chắc gì anh đã lớn hơn toii mà ở đó nhóc

    Winny nhún vai rồi đi ngang Phuwin để xuống lầu, trên này anh không quan tâm lắm mà trực tiếp đi vào trong

    Vào trong anh nhìn người nhỏ trên giường vẫn còn đang say giấc nồng mà đi đến

    Phuwin Tang

    - nhóc ạ thức thôi nào

    Bé Ford lắc đầu hong chịu

    Phuwin Tang

    - nào

    " Đỡ em ngồi dậy "

    Ford Allan

    - bé đang ngủ mà Phuwinnnn

    Cậu nói với một cái giọng mè nheo

    Ối tim anh đập nhanh vãi ra rồi này

    Phuwin Tang

    - bé à dậy thôi nào đã trễ rồi 10h rồi đấy hong ấy mình đi ăn rồi ngủ tiếp nhé

    Phuwin thấy Ford không có động tĩnh gì thì bất lực mà bế cậu lên ôm cậu vào lòng rồi bế cậu vào nhà vệ sinh

    Rửa mặt súc miệng cho cậu rồi bế cậu xuống nhà trước sự ngỡ ngàng của nhóm mấy anh còn nhóm của cậu thì quá quen với tình cảnh này rồi

    Gemini Norawit

    - what The fuck

    Pond Naravit

    - cái lờ dì đang xảy ra vậy

    Joong Archen

    - ổn không bạn

    Ohm Pawat

    - nào bình tĩnh đi đừng nhìn người ta với ánh mắt đó chứ

    Phuwin đi xuống rồi cũng vào ngồi với mọi người anh để cậu nằm vào lòng mình

    Krist Perawat

    - ứ ừ ứuuu

    Nanon Korapat

    - nhanh thế

    Phuwin chỉ cười nhẹ mọi người vãn không hiểu cái đéo gì

    Joong Archen

    - này Nanon hình như cậu ta thích nhóc đó phải không

    " Nói nhỏ"

    Nanon Korapat

    - ừm

    Joong Archen

    - what The mày không biết thằng Mark nó thích nhóc đó à mà trả lời tỉnh bơ vậy

    " Nói nhỏ"

    Nanon Korapat

    - Ừm...CÁI GÌ

    Cậu hét lên làm cho mọi người ai cũng phải giật mình còn Joong thì vội bịt mồm thằng bạn mình lại mà cười hề hề

    Nanon Korapat

    - khum gì khum gì hì hì

    Joong Archen

    - khum gì khum gì hì hì

    Sau đó mọi người vẫn nói chuyện bình thường

    Nanon bên này bất ngờ hỏi anh thêm một lần nữa

    Nanon Korapat

    - thật à " nói nhỏ "

    Joong gật đầu chắc nịch

    Nanon Korapat

    - chơi ngu rồi Nanon ơi

    " Nói nhỏ"

    Mọi người quyết định sẽ làm một bữa tiệc biển vào buổi sáng

    Tất cả chia nhau ra làm còn Ford thì được nằm ngủ

    Cả đám chia nhau thành hai nhóm để chuẩn bị

    Nhóm 1 có

    Krist,Ohm, Gemini,Mark,Joong, pond,Nanon

    Nhóm 2 có

    Singto, PerthChimon, Fourth,Phuwin,Dunk,Winny

    Chia nhau ra mua đồ là bên mấy cậu phụ trách còn dọn bàn ghế bếp nướng đồ là bên anh làm

    Trước khi đi thì Phuwin có nhờ Nanon trông chừng Ford dùm

    Đợi cho nhóm cậu đi khuất rồi Nanon mới nói

    Nanon Korapat

    - này Mark mày thích Ford à

    Mark Pakin

    - ùm

    "Trả lời một cách thản nhiên"

    Nanon mặt hối lỗi nhìn Mark

    Nanon Korapat

    - Mark à Non xin lũi bạn

    Mark Pakin

    - làm gì xin lỗi tao

    Pond Naravit

    - biến căng gì nữa hả

    Ohm Pawat

    - vì tới nữa gòi

    Krist Perawat

    - drama

    Joong Archen

    - ê hong ấy mình xuống biển nói chuyện luôn đi mẹ bà nghĩ sao phân công làm việc nhóm mà có mình tao làm lòi lờ ra còn tụi bây ở đó nói chuyện cha tao hết rồi đó nè lên đây ngồi nè

    " Anh chỉ lên đầu mình "

    All

    - hêhe

    Nanon đi lại chỗ Joong

    Nanon Korapat

    - bộ mày mắc than lắm hả

    Joong Archen

    - bà cố nội mày

    Pond cũng đi lại

    Pond Naravit

    - khum cái đầu xuống

    Joong Archen

    - chi vậy

    Pond Naravit

    - lên đầu mày ngồi

    Joong Archen

    - =))))

    Krist Perawat

    - rồi mày để nó nói coi

    Nanon Korapat

    - thì hôm qua...tao...tao lỡ hứa giúp Phuwin cua Ford rồi...tao éo biết mày thích nhóc ấy

    Krist Perawat

    - ố mai gót

    Gemini Norawit

    - vãi cả chưởng em thiệc á chớ

    Pond Naravit

    - drama nội bộ

    Ohm Pawat

    - dm tức thế đấm ảnh được không...

    Nanon Korapat

    - đấm mày á thằng lờ

    Joong Archen

    - tin hot tin hot

    Mark Pakin

    - T....

    -----

    Cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Sự Thật


    Mark Pakin

    - tao biết mà

    " Nói một cách thản nhiên"

    Cả đám nhìn anh với ánh mắt kinh ngạc nhưng người sốc nhất chắc chắn là Nanon

    Nanon Korapat

    - sa...sao mày biết, biết khi nào

    Cả đám im lặng để nghe câu trả lời của anh

    Mark Pakin

    - mới tối qua thôi

    Nanon Korapat

    - tối qua?

    Mark gật đầu rồi anh kể lại cho mọi người nghe

    Mark Pakin

    - hôm qua mày đưa tao lên phòng nằm được một lúc thì bị thằng Gem đạp tao bay xuống đất làm cho tao tỉnh dậy, tao thấy trong phòng mùi rượu nồng quá nên ra ban công đứng một tí thì nghe được cuộc nói chuyện của mày với Phuwin

    Nanon Korapat

    - sao lại nghe được phòng này cách âm mà

    Mark Pakin

    - cửa ban công bên tụi bây không có đống nên nghe

    Nanon nhớ lại gật đầu rồi tỏ ý bảo anh kể tiếp Mark cũng hiểu mà tiếp lời

    Mark Pakin

    - đứng được một lúc thì thấy mày ra đang đứng bên kia nói chuyện tính kiu mà thấy mày đang nghe điện thoại nên để mày nghe định bụng mày nghe xong thì kiu mày rồi cũng nghe được mày nói chuyện với em họ mày nên thôi đi vào

    Krist Perawat

    - căng

    Nanon Korapat

    - chết tao bây ơi

    Joong Archen

    -

    Ohm Pawat

    - đánh bản quyền chetcha mày bây giờ

    Nanon Korapat

    - bộ dỡn mặt dí mày á hả

    Pond Naravit

    - vức conmeno chuyện này sang một bên đi bây giờ mày chỉ cần tạo cơ hội cho Ford và Mark tiếp xúc với nhau nhiều hơn coi như lấy công chuộc tội

    Gemini Norawit

    - ờ phải này lâu lâu thấy thằng này nói chí lý ấy

    Pond Naravit

    - bộ bình thường không chí lý à

    Gemini Norawit

    - bình thường dô tri chết mẹ

    Pond Naravit

    -

    Nanon Korapat

    - ối mệt với hay thằng bây quá

    Krist Perawat

    - cứ thế mà chuyển đi mà cho hỏi cái luôn trong nhóm này còn thằng nào có tình cảm với nhóm bên kia không nói mẹ luôn đi để anh em còn giúp

    Tất cả đổ dồn ánh mắt về Gemini và Pond

    Gemini Norawit

    - dì nhìn tao nữa

    Pond Naravit

    - dì nhìn tao nữa

    Joong Archen

    -

    Nanon Korapat

    - kìa Ohm

    Ohm Pawat

    - dì bạn

    Nanon Korapat

    - 👇🏻

    Ohm Pawat

    - wowwww

    Gemini Norawit

    - ơ đitme

    Pond Naravit

    -

    Joong Archen

    - ê mà thấy cấn cấn nha

    Mark Pakin

    - ờ tao thấy cấn thật

    Pond Naravit

    - nó ấy lắm

    Gemini Norawit

    - chuyện lạ có thật

    Krist Perawat

    - phải rồi ấy he

    Bốn người nhìn OhmNon

    Gemini Norawit

    - từ khi nào mà hai bạn lại thân nhau đến thế

    Pond Naravit

    - rất ăn í nhéeee

    Joong Archen

    - úmmm thân em cứ để anh lo hả Ohm Pawat

    Ohm Pawat

    -

    Nanon Korapat

    - điên quay lại vấn đề của thằng Pond và Gemini đi

    All-OhmNon

    - àaaaa áaaa

    Gemini Norawit

    - ờ thì cũng thích

    Pond Naravit

    - tao cũng vậy

    Krist Perawat

    - hai bây thích ai

    Mark Pakin

    - có khi nào thích trùng nhau không

    Nanon Korapat

    - thằng lờ này miệng ăn cứk hả

    Ohm Pawat

    - hahaha

    Nanon Korapat

    - cười cười cái lon

    Ohm đang cười cái bị chửi nên mặt chầm dằm

    Joong Archen

    - thôi vậy đi đêm từ 1 đến 3 thì hai bây cùng nói tên người bây thích

    Pond Naravit

    - được thôi

    Gemini Norawit

    - được thôi

    Joong Archen

    - 1...2...3

    Cả hai cùng lúc nói tên

    Pond Naravit

    - Phuwin

    Gemini Norawit

    - Fourth

    Cả đám nghe xong thì thở phào

    Krist Perawat

    - hazzz hai bây chọn ca nào cũng khó

    Nanon Korapat

    - hmm Fourth hơi căng à

    " Nói nhỏ "

    Gemini Norawit

    - hả căng gì

    Nanon Korapat

    - à không không

    Sau khi bàn bạc thì một lúc thì các anh cũng đã làm xong vừa lúc các cậu về

    Đồ ăn đã về thì mỗi người một tay làm nên rất nhanh đã có thành quả

    Krist ra hiệu cho Nanon, cậu gật đầu đã hiểu

    Krist Perawat

    - ờ đứa nào vào kiu Ford ra đi

    Phuwin Tang

    - để em

    Nanon Korapat

    - à Phuwin đi với tao bê phụ cái này

    Phuwin Tang

    - ơ

    Chưa kịp nói thì đã bị Nanon kéo đi

    Krist Perawat

    - dị Mark đi kiu dùm anh đi

    Nháy mắt với Mark

    Mark Pakin

    - dạ dạ

    Anh ba chân bốn cẳng chạy vào, trước mặt anh là một thân hình nhỏ nhắn đang cuộn tròn trên chiếc ghế Sofa nằm ngủ ngon lành

    Anh nhìn cậu bằng một ánh mắt dịu dàng đi đến và quỳ một chân xuống đất.

    Nhẹ nhàn chạm vào vai cậu

    Mark Pakin

    - Ford dậy đi em chúng ta đi ra ngoài kia bắt đầu bữa tiệc thôi nào

    Ford mơ màng mở mắt rồi ngồi dậy còn anh thì vẫn quỳ một chân xuống đất nhìn cậu đang dụi dụi mắt

    Mark nhanh tay cản lại

    Mark Pakin

    - nào không dụi như thế sẽ đỏ và đau mắt đấy đi rửa mặt nhé

    " Xoa đầu cậu"

    Anh nhẹ nhàng dịu dàng với cậu từng li từng tí làm cho cậu phải đỏ mặt

    Ford Allan

    -* Ford mày làm sao vậy, sao tim lại nhanh thế này* à dạ dạ anh ra trước đi rồi em rửa mặt xong ra sau

    Mark Pakin

    - em rửa đi anh đợi được mà

    Ford Allan

    - thôi ạ mắc công lắm

    Mark Pakin

    - anh đợi em cả đời còn được

    Cậu thì hoảng rồi cậu bị anh làm cho ngại sắp sì khói đến nơi rồi này

    Anh nhìn vẻ luống cuống của em mà bật cười

    Mark Pakin

    - anh đùa thôi anh đợi em để bàn về mấy bức tranh ấy mà

    Ford Allan

    - à à dị anh đợi em một tí em làm nhanh lắm

    Ford vội vàng chạy vào nhà vệ sinh rồi đóng cửa lại

    Anh ngoài này cười cười nhìn theo bóng lưng em

    Ford trong này tạt nước vào mặt mình để tĩnh táo lại cậu nhìn minh trong gương hai tai đẫ đỏ hết lên

    Tay phải vô thức đặt lên ngực mình

    Ford Allan

    - sao lại đập nhanh thế này Ford bình tĩnh hết sức bình tĩnh phù

    Cậu thở mạnh một hơi rồi mở cửa đi ra bên ngoài vẫn là anh đang đợi cậu

    Thấy Ford đi ra anh mỉm cười nhẹ rồi đợi cậu đi cùng

    Ford lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng này

    Ford Allan

    - khi nãy anh có nói muốn bàn về tranh ấy anh ưng bức nào

    Mark đang mãi ngắm nhìn em thì em lên tiếng làm anh hơi giật mình

    Mark Pakin

    - hả à cái bức tranh về biển giống của thằng Ohm mua từ em đấy mà bộ em thích biển lắm hả

    Ford Allan

    - đúng em thích biển em thích cái sự bình yên của nó còn anh

    Mark Pakin

    - anh cũng rất thích biển, anh thích những con sóng

    Ford Allan

    - àaa để em lấy hình cho anh lựa nhé

    Mark Pakin

    - dạaa

    Cậu lấy điện thoại ra tìm kiếm những tấm ảnh mà mình đã vẽ

    Ford Allan

    - đây anh lựa đi

    Mark Pakin

    - wow công nhận bức nào cũng đẹp hmm khó chọn quá em giỏi thật đấy

    Ford Allan

    - anh quá khen ạ cái này cố gắng học là vẽ được à

    Mark Pakin

    - anh mua hết cái nào cũng đẹp

    Ford Allan

    - dạ

    Cậu bất ngờ với câu nói của anh

    Mark Pakin

    - haha có gì đâu mà em phải bất ngờ đến thế

    Ford Allan

    - tại anh mua nhiều quá

    Mark Pakin

    - haha không phải tại anh mua nhiều mà vì em vẽ đẹp

    Cậu ngại ngùng

    Mark Pakin

    - thế hết bao nhiêu anh chuyển khoản cho

    Ford Allan

    - chưa ạ nào anh nhận tranh coi kỉ rồi hả chuyển khoản cho em

    Mark Pakin

    - anh tin em mà lẹ nào bao nhiêu ạa

    Ford Allan

    - em lấy anh 60.000bath thôi ạ

    Mark Pakin

    - cho anh quét mã

    Ford Allan

    - đây ạ

    Cậu đưa điện thoại lên cho anh sau đó điện thoại cậu vang lên một tiếng tin

    Cậu nhìn vào màng hình mà giật mình

    Ford Allan

    - hình như anh chuyển lộn thì phải anh chuyển dư 40.000bath rồi anh chuyển cho em tới 100.000bath

    (100.000bath = xấp xỉ 69 triệu

    60.000bath = xấp xỉ 28 triệu)

    Mark Pakin

    - để đó đi anh còn mua thêm nữa mà em cho anh xin Line có gì chúng ta nói trao đổi nhé

    Ford Allan

    - à đây ạ

    Mark Pakin

    - rồi đấy

    Cả hai kết thúc cuộc trò chuyện với nhau rồi đi ra ngoài ở ngoài thì mọi người đã đợi xong hết rồi

    Và mọi người cũng nhập tiệc ăn uống rồi hát hò sau đó là tắm biển

    ----

    Cho tớ xin một sao nhé
     
    [F8] Người Yêu Tôi Là Sát Thủ
    Chấp Nhận


    Cũng như bình thường mọi người đều xuống tắm biển chỉ còn Fourth và Gemini ngồi trên bờ

    Fourth nhìn bạn bè của mình đang rất vui vẻ trên môi cậu đã xuất hiện một nụ cười

    Anh thu hết tất cả cử chỉ của cậu vào mắt môi anh cũng bất giác nở một nụ cười

    Fourth quay sang nhìn anh

    Fourth Nattawat

    - lại sợ ướt à haha

    Gemini Norawit

    - vẫn vậy

    Fourth Nattawat

    - muốn tắm một tí không

    Gemini không do dự mà đồng ý ngay với em

    Gemini Norawit

    - muốn

    Fourth Nattawat

    - đi thôi

    Fourth đứng dậy đưa tay ra tỏ ý muốn giúp đỡ anh, Gemini mỉm cười đưa tay lên nắm lấy tay cậu

    Cả hai chạy về phía mọi người đang tắm

    Gemini chạy đến thì không bất ngờ lắm chỉ có Fourth chạy xuống là bất ngờ thôi

    Phuwin Tang

    - Fou...Fourth mày ổn chứ

    Fourth nhìn anh một cách thản nhiên

    Fourth Nattawat

    - ổn mà tắm đi

    Cậu tạt nước vào Phuwin

    Fourth quay sang Gemini cậu cũng tạt nước vào anh.

    Anh cũng vui vẻ cùng cậu vui đùa

    Phuwin Tang

    - Fourth hôm nay bị sao thế

    " Nói nhỏ"

    Dunk Natachai

    - có thể đã gỡ bỏ được tâm lý của quá khứ rồi không

    " Nói nhỏ"

    Ford Allan

    - cũng có thể...nhưng " nhìn Gemini"

    Phuwin Tang

    - tới đâu hay tới đó thôi bé

    Perth Tanapon

    - tao mong nó thật sự thoát được khỏi cái bóng của Kongthap

    Chimon Wachirawit

    - tao mong là vậy nhìn Gemini tao cũng đoán được phần nào tình cảm của cậu ấy dành cho Fot rồi

    All

    - hazzz

    Nhìn cậu như thế thì nhóm cậu cũng đã yên tâm phần nào nhưng trong lòng vẫn lo lắng về Gemini và cái quá khứ kia của Fourth

    Các cậu đều nghĩ Fourth đã gỡ bỏ được quá khứ kia và bắt đầu một cuộc sống mới

    Nhưng các cậu làm sao biết...chỉ có Fourth là hiểu rõ thôi

    Tối hôm qua

    Fourth Nattawat

    - Kongthap anh về với em rồi à hay là em đã đi theo anh nhưng cái nào cũng được em đến ôm anh nhé

    Kongthap

    - đừng em đừng như thế anh không đi được đâu

    Em hãy tiếp tục cuộc sống của em đi tìm một tình yêu mới, anh đã nói rồi khi nào em hạnh phúc thì anh mới an tâm ra đi được phải không.

    Anh cũng đã nói sẽ có người đến với em và thay anh chăm sóc em mà.

    Em hãy chấp nhận sự thật là ANH ĐÃ CHẾT

    Fourth Nattawat

    - ...được nhưng anh có thể nói yêu em lần cuối không

    Kongthap

    - được chứ ANH YÊU EM, ANH YÊU FOURTH anh nói 10 lần 100lần 1000 lần cũng được nữa miễn là em vui

    Fourth Nattawat

    - vậy anh đi đi em sẽ không bướng nữa

    Kongthap

    - không được thức kuya không được tắm khuya không được nhịn ăn sáng biết chưa phải biết tự chăm sóc bản thân nữa đó

    Fourth Nattawat

    - dạ

    Kongthap

    - hứa với anh hãy mở lòng cho người ấy và cất anh vào phần kí ức của em nhé

    Fourth Nattawat

    - em...Hứa

    Kongthap

    - anh yên tâm rồi anh đi nhé không được khóc đâu đó chỉ có con nít mới khóc thui

    Fourth bật cười nhưng đôi mắt cậu đã phủ một tần nước gật đầu nhìn bóng lưng kia dần khuất đi

    Dù nói là không khóc nhưng nước mắt cậu vô thức chảy dài trên đôi gò má kia

    Cậu bừng tỉnh nhìn quanh thì thấy bạn mình vẫn còn đang ngủ.

    Fourth đứng dậy mở điện thoại lên thì đã 6h sáng rồi cậu quay sang hướng Dunk đắp lại chăn cho anh sau đó đi xuống nhà cậu biết giờ này chưa có ai thức nên cậu khoác tạm một cái áo khoác mỏng đi dọng bờ biển

    Cậu đi chân trần cảm giác mịn màng của cát và những con sóng lạnh vỗ vào chân làm cho cậu nhớ đến cảm giác khi anh còn bên cạnh mình

    Fourth Nattawat

    - giá như anh ở đây nhỉ, giá như anh không bỏ em thì có lẽ bây giờ em và anh đang trên lễ đường của chúng ta rồi anh nhỉ chắc chắn ngày hôm đó sẽ có hai chàng rể đẹp nhất thế giới lun anh ha...

    Cậu cứ đi rồi nhìn xung quanh cái cảm giác này thật thoải mái, Fourth nhìn màng hình điện thoại thêm một lần nữa thì hơi bất ngờ

    Fourth Nattawat

    - mới đây mà 7h02p rồi nhanh thế thôi đi vào

    -----

    Quay lại hiện tại

    Fourth vui vẻ đùa nghịch cùng những người bạn của mình

    Đang tắm vui vẻ thì từ ngoài có một cậu trai đi vào tiếng đến chỗ của mọi người đang tắm trên tay kéo theo một cái Vali to

    Nanon Korapat

    - tới rồi à

    Satang Kittiphop

    - chào mọi người

    Nanon Korapat

    - giới thiệu với tụi bây đây là em họ tao

    All

    - ồ xuống chơi luôn này

    Satang cũng nhập tiệc cùng mọi người

    Sau 1 tiếng hơn thì cả đám cũng đi lên và tiếp tục ăn nữa, ăn uống no say thì cả đám cùng nhau dọn dẹp để bắt đầu một buổi đi chơi đầy vui vẻ

    Mọi người bắt đầu chuẩn bị hành lý và di chuyển ra xe

    Krist Perawat

    - nào mấy đứa nhanh nào

    Sau khi để đồ lên xe thì mọi người cũng lên xe Phuwin chuẩn bị lại chỗ Ford ngồi thì bị Krist kéo lên ngồi với Pond

    Krist Perawat

    - lên đây nói chuyện dí anh nè

    Nanon cũng thuận tay kéo Winny lên ngồi với Satang vì thấy anh chuẩn bị đi xuống chỗ Ford ngồi

    Winny Thanawin

    - gì vậy

    Nanon Korapat

    - ngồi ở đây nói chuyện với mấy tui nè

    Phuwin Tang

    - ơ

    Krist và Nanon nháy mắt với Mark

    Anh cũng hiểu lật đật chạy xuống dưới ngồi

    Singto cũng tiện tay kéo Fourth ngồi dí Gemini

    Dunk nhìn nhìn thì chỉ còn một chỗ trống nên cậu cũng vào ngồi

    Cả chặng đường Thì chắc chỉ có SingtoKrist OhmNon và MarkFord, PerthChimon nói chuyện thôi còn mấy cặp kia thì câm như hến

    Pond Naravit

    - chuyện...khi hỗm cho tôi xin lỗi cậu nhé

    Phuwin Tang

    - ừ

    Phuwin không lạnh không nhạt trả lời

    Pond thấy Phuwin có lẽ không muốn nói chuyện lắm nên cũng không nói chuyện nữa được một lúc thì Phuwin đã thiếp đi

    Đầu cậu cứ gục lên gục xuống nên anh đã lấy tay đỡ đầu cậu lên vai mình và hạ thấp vai mình cho cậu thoải mái

    --------

    Gemini Norawit

    - Cậu có mệt lắm không ngủ tí đi nào tới tôi kiu

    Fourth Nattawat

    - cảm ơn anh

    Gemini Norawit

    - dựa vào vai tôi này

    Tim Fourth bỗng đập nhanh một nhịp lại là những hành động ấm áp này

    Fourth Nattawat

    - cảm ơn

    Fourth không chần chừ mà gối đầu lên vai anh làm anh có tí hồi hộp

    Lâu lắm rồi cậu mới được một lần nữa ngã đầu lên vai của người mình yêu à không của một người giống anh ấy đến thế này

    ( Ê câu này đau nha )

    Còn bên JoongDunk thì không ai nói với ai một lời nào hết Dunk thì ngã đầu ra sau ngủ còn Joong thì nhìn ra cửa sổ của xe nhưng không hiểu vì sao anh lại hay bất giác nhìn qua Dunk nhìn thế này tim còn đập nhanh nữa chứ

    Còn dưới MarkFord thì ôi thôi như cái chợ luôn

    Không biết cả hai nói cái gì mà suốt chiến đi nói quá chời

    Trên PerthChimon và OhmNon đã ôm nhau ngủ chỉ còn SatangWinny

    Cả hai cũng có nói chuyện lạ chỗ là nói chuyện rất ăn ý nhe

    Rồi cứ thế mọi người đi hết chỗ này đến chỗ kia đi chơi sau đó cả đám dừng chân tại một địa điểm được coi là nổi tiếng nhất ở hòn đảo này

    Tới nơi

    Trước mặt là một công viên nước lớn nhất đảo

    Krist Perawat

    - rồi chúng ta sẽ chia thành nhóm 2 người chơi nhé hmm cứ đội hình này luôn đi

    Phuwin dù không muốn nhưng cũng phải đi

    -----

    Mọi người cho tớ xin một sao nhé
     
    Back
    Top Dưới