Khác [F6] Chẳng Mấy Ai Nhỏ Bé Đâu Ai'Nủ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[F6] Chẳng Mấy Ai Nhỏ Bé Đâu Ai'nủ
Kết quả


Mc: khoan khoan khoan đã , cậu Dunk khá vội bã phải không quý vị , tôi không biết rằng cậu có ý định hay kế hoạch gì hay không , nhưng khi thấy cậu dùng cả tính mạng để chạy như thế thì chắc có lẽ cậu rất mong muốn có được giải đua này nhỉ .

Vừa nói xong thì người Mc bị mn lườm một cái .

Mc không dám nói gì nữa , vì ông biết rằng mình đã lỡ miệng nói gì không nghe lọt tai rồi nhỉ .

Dunk đang chạy thì cũng khựng lại mà ngó về phía người Mc đang đứng .

Cậu chẳng nói chẳng rằng gì mà đưa một tay lên mà nhấn tai nghe vào tai mình .

Cho nó không bị rơi .

"Thưa cậu , tôi đã điều tra xong rồi ạ .

"Theo như cậu nói thì đúng như vậy ạ , thằng nhóc đó đúng chỉ là một người bình thường , nó vào được đây hình như là có người đứng sau để tài trợ ạ ."

" Hoàn cảnh gia đình thì khó khăn , cha thì nợ nần chồng chất và người mẹ thì đã từng vì nợ nên quá khứ từng đi bán thân để kím tiền nên bâyh đang bị bệnh nặng và đang chờ phẩu thuật."

" Cậu cứ yên tâm ạ , tôi đã đưa vài đứa đàn em đến để xem chừng mẹ thằng nhóc đó rồi ạ , chẳng có ai có thể vào để bắt , tránh trường hợp thằng nhóc đó bị uy hiếp ."

"Thưa anh báo cáo hết ạ , nếu có dấu hiệu gì bất thường thì em sẽ báo ngay ạ ."

Câu nói vừa dứt thì Dunk ngay lập tức cười khẩy một cái .

*Hơ ai vậy chứ , ai mà lại để một thằng nhóc này vào đây vậy chứ, tính kéo người bình thường vào để làm chuyện xấu .Đúng là chẳng có lương tâm nhỉ .

*Vèooooo

Một cơn gió lớn vụt qua làm Dunk tỉnh táo hẳn .

"Chết tiệt , hụt rồi ."_____Dunk

Mc: Wao wao , Dunk đã bị vượt mặt , Zin , người vượt qua được Dunk chính là Zin , thằng nhóc đó thật tài năng .

Dunk cũng chẳng chịu thua mà lấy lại lí trí để tỉnh táo lại và cố gắng để chạy bằng Zin , từ đầu trận cho đến bâyh , Zin chẳng dám ngó trái hay phải mà chỉ nhìn về phía trước với ánh mắt hình viên đạn mà cứ lao thẳng về phía trước .

Dù đã nhìn thấy đã vượt qua Dụnk rồi , nhưng cậu chẳng dám thở phào nhẹ nhõm mà thay vào đó là chạy nhanh và nhanh hơn nữa để chắc chắn rằng mình nắm chắc phần thắng thì mới thôi.

Dunk bâyh cũng đã mồ hôi đằm đìa vì cố gắng hết mình để chạy ngang với Zin , nhưng thằng nhóc đó đúng là nếu sinh ra ở một gđ giàu có hay danh giá thì chắc có lẽ nó cũng chẳng phải một thằng nhóc tầm thường đâu nhỉ.

Ở chỗ của Fourth thì do lả đang bị chấn thương nhẹ ở chân nên cậu vẫn còn đang nằm trên trên chiếc giường đầy cứng ngắt và khó chịu ở đây vì toàn là mùi của bệnh viện nên cậu khó chịu mà bịt mũi lại để không phải ngửi thấy cái mùi kinh khủng này , vì cậu không có mấy thiện cảm về mùi hương này cho lắm .

Vì trong quá khứ khi còn nhỏ , cậu bị mắc một căn bệnh rất nặng nên cậu phải ở trong bệnh viện từ lúc sinh ra cho đến khi cậu 7t thì mới được thoát khỏi đó , vì mỗi ngày , mỗi ngày cậu đều bị tiêm ngừa nên cậu rất sợ mùi bệnh viện và ống tiêm , nhưng bâyh cũng đã 11 năm trôi qua rồi nên cậu cũng đỡ đi phần nào là sợ hãi nhưng thay vào đó là sự căm ghét thì đúng hơn .

"Được rồi tôi hiểu rồi , gửi hết tất cả qua cho tôi , cấm tuyệt đối nếu các người dùng bàn tay dơ bẩn đó mà mở lên xem thì đừng trách tôi , hiểu chứ ."_____Fourth

"Thuốc đâu ."_____Fourth

"Thưa anh , khi nãy anh Phuwin trước khi đi đã dặn em rằng không cho anh hút ạ , vì tình trạng sức khỏe anh chưa được phục hồi hoàn toàn nên, em xin lỗi ạ ."______Wan

"Ờ , ờ biết rồi , mày đã làm gì đâu mà xin lỗi , tao muốn ra ngoài xem trận đấu."_____Fourth

"Dạ em đã hiểu rồi ạ ."_____Wan

Nói xong thì Wan đi lấy xe lăn ngay lập tức .

"Mời anh ạ .Từ từ thôi ạ "_____Wan

Wan chăm chú vào mọi hành động của Fourth , vì cậu sợ rằng lỡ như Fourth bị ngã hay bị thương thì cậu sẽ bứt rứt lắm .

Mc: Wao , wao , hiện giờ lại là Dunk đang đứng đầu .

Wan đẩy Fourth lại gần chỗ của Phuwin đang ngồi đấy .

"Au , cái thằng này , đã đỡ hơn chưa mà ra đây hã ."_____Phuwin

"Ôi trời , có lần em bị thương cứ tưởng sắp chết đến nơi khi đi làm nhiệm vụ đó thôi , nhưng em vẫn còn ngồi đây còn gì , yên tâm , mấy vết kiến cắn này chẳng sao đâu Phi."_____Fourth

"Ờ , ờ , ờ mày hay lắm , có lúc chết thiệc thì tao không đi thắp nhan đâu ấy nhé ."_____Phuwin

"Ôi trời , Phiiiiiii , nói câu nghe chia li tình anh em thế ."_____Fourth

"À , mà trận đấu thế nào rồi ."_____Fourth

"Thì đó , mày cứ xem đi , Dunk và thằng nhóc đó cứ lên đứa xuống miết ."_____Phuwin

"Nhìn Phi Dunk có vẻ hơi mệt nhỉ , chơi vui thôi mà , không thắng thì thôi , làm gì mà mệt đến mức ấy chứ ."_____Fourth

"Ôi trời coi ai nói kìa , sao không tự nói với bản thân mình câu đấy đi , thân thì chân què lên què xuống mà còn dám mở miệng cho ngta thông điệp vũ trụ hã ."_____Phuwin

*Phụttttttt

"Hahahahahahah."_____Wan

"Hahahhahah , đúng dậy Wan , cười vào mặt nó đi hahahahahah."_____Phuwin

"Nè , Wan à , ngưng được rồi đó ."_____Fourth

*Hhahahhahh

"Nèeeeee,hahahahah , cái thằng này cười gì mà lắm vậy hã .'_____Fourth

Fourtth nhìn qua chỗ của Phuwin thì thấy cậu cười bằng cả tính mạng .

"Nè nè , nè Phuwin , ổn không vậy , coi chừng tắt thở bâyh ,hahahahhha."______Fourth

Mc: và bâyh còn khoảng 2 khúc cua gắt nữa là sẽ đến đích , hồi hộp quá , hồi hộp quá , không biết rằng ai , ai sẽ là người chinh phục được đường đua đầy khó nhằn và đầy rẫy những cái bãy đáng sợ kia đây .Và bâyh thì lại là Dunk đang đứng đầu với tốc độ đáng sợ .

Liệu Zin có thể nào vượt qua được tốc độ đó và bắt kịp Dunk hay không , đó hiện tại là một dấu chấm hỏi rất to đang đặt ra cho trận đua ngày hôm nay .

"Anh à , anh nghĩ trận này ai ăn chắc ."_____Ging

Ging đang đứng thì cuối xuống ghé vào tai lão Shin mà nói .

"Cậu cứ xem đi đã ."_____Lão Shin

"Theo tôi nghĩ thì cậu Zin gì đó thua chắc rồi ."_____Ging

"Tôi cũng ngờ ngợ , chắc là thế , hạ hạ hạhhahahah."_____Lão Shin

"Này em biết tin gì chưa , hình như hôm nay lão Shin cũng đến đó ."_____Phuwin

"Hơ Phi , quan tâm cụ đó làm gì , nhắc đến lại phát nôn ra đây này ."______Fourth

" Thôi nào , chuyện đó cũng qua lâu rồi mà , ông ta đã nói xin lỗi rồi còn gì ."_____Phuwin

"Hơ , đốt cháy chỗ hàng tổ bố hiếm hoi đó , còn giết luôn cả thằng nhóc của gia tộc Min thì lão ta gan to rồi , nhưng em chẳng hiểu sao , gia tộc Min lại để ông ta còn sống tới giờ này đó , mạng lão già đó cũng lớn nhỉ ."______Fourth

" Em chưa hiểu rõ sự việc rồi nhỉ , ông ta không dễ đụng vào như em nghĩ đâu , ông ta có mối quan hệ thân thiết với bên bà trùm đất Trùng Khánh đấy chứ .

Có kẽ vì thế nên ông ta chẳng ngán hay sợ cha con thằng nào đâu ."_____Phuwin

"Ờ nhắc mới nhớ , lớp em tự dưng đâu ra có người mới chuyển đến , hình như cũng đến từ trùng khánh thì phải ."_____Fourth

"Ô hổ ~~~~, sao sao sao sao , ngon không ngon không , đẹp không , nghe nói con lai hơi bị ngon đấy ."_____Phuwin

Phuwin vừa nói vừa sấn sấn vào người Fourth mà sà nẹo sà nẹo .

Fourth nhăn mặt mà lấy tai chụp cái đầu Phuwin lại mà bực bội nói .

"Hơ hơ , hơ ,ngon cũng chẳng đến lượt mày nhé , có nhìn lại mình không hã ."_____Fourth

"Auuuu , tao làm sao ,tao đẹp , tao giàu tao giỏi này , còn gì nữa nói luôn ."_____Phuwin

"Ừ thì có hết ."_____Fourth

"Khi nào rảnh dẫn bạn ra chơi đi Fourthhhhhhhhhh."_____Phuwin

"Ôi , ôi , người ta là con nhà lành đó làm ơn ."_____Fourth

" Ôi trời ơi , ngại cái mà hong biết nữa , cũng anh em với nhau không à , bộ mày tính để tao ế với một mình hoài như thế này ọooooo."_____Phuwin

"Ô~~~~ hay , ghê quá , né ra dùm cái , ọe , ọe ,ọe ."_____Fourth

"Ơ hay , cái thằng nhóc này , né cái gì mà né hã , lại đây mau lên , lại đây ."_____Phuwin

Nói xong thì Phuwin kẹp cổ Fourth mà trêu em .

*Kétttttttttt , Đùnggggggggg

Một tiếng động lớn vang lên , cả trường đua ai nấy cũng hoảng hốt mà đứng dậy xem .

Mc thì đang cập nhật tình hình để xem chuyện gì đang sảy ra .

Vì tay đua đã thắng xe quá gấp như đang né thứ gì đó bất chợt mà thắng gấp làm cho khói bay ngút trời , làm cho mn chẳng thấy được gì .

Một lát sau khi khói đã lan ra bớt thì mn mới nhìn rõ được sự việc hiện tại đang hổn loạn thế nào .

Dunk thì đang nằm sỏng soài dưới đất còn chiếc xe thì nằm bên cạnh .

Máu từ tay của Dunk chảy ra .

Fourth thấy thế thì đứng dậy mà thét lớn .

"NHÌN CÁI CON MẸ THÌ NỮA THẾ , CHÚNG MÀY MÙ À ,TÍNH ĐỂ CHO NGTA CHẾT HAY GÌ , MAU KÊU Y TẾ ĐI ."_________Fourth

Phuwin mỏ to hai mắt rồi nhìn về phía Mc.

"NHÌN CMM gọi y tế mau

lên ."________Phuwin

Nói xong thì Phuwin ngay lập tức leo lên chiếc xe moto trưng bày để quảng cáo thì phóng chạy như bay .

Cậu chẳng thèm mang nón bảo hiểm , bâyh trong đầu cậu chẳng còn nghĩ được gì cả ,mà chỉ biết chạy lên phía trước để xem Dunk đang như thế nào .

Còn Fourth thì đứng ngồi không yên mà lo lắng .

"Fourth , cậu đừng động đậy nhiều ạ , dễ bị ảnh hưởng tới vết thương lắm ạ ."

Fourth không trl mà thay vào đó thì càng bực bội hơn nữa .

"Nếu không nói được điều gì làm cho tao ổn hơn thì im ."_________Fourth

Mc: mọi người bình tĩnh , mọi người bình tĩnh , hiện tại thì Dunk đã ngã xuống và chảy máu rất nhiều , chúng tôi vẫn chưa biết được nguyên nhân từ đâu mà ra nhưng chúng tôi sẽ tìm thấy nhanh thôi , mong quý vị chờ trong giây lát .

Zin đang chạy thì bỗng ngoái đầu lại phía sau mà nhìn với đôi mắt khó hiểu .

*cậu nói thầm .

"Con mẹ nó chuyện gì đang diễn ra thế này ."_________Zin

Nói xong thì cậu lập tức dừng hẳn lại ,cậu không muốn mình thắng một cách ăn hên như vậy được , hiếm lắm mới được đấu với trưởng nhóm nên cậu muốn hai người đấu với nhau như hai đối thủ thực thụ .

Mc và cả trường đua ai cũng không khỏi hoang mang và khó hiểu về hành động của Zin .

"Hơ, thằng nhóc đó làm gì vậy chứ ."________Ging

Lão Shin chẳng nói gì mà âm thầm theo dõi mọi thứ.

"Phùuuuuu , được ròi , về thôi xem đến đây thôi , giải trí nhiêu đó thôi là đủ rồi ."________Lão Shin

"Ụa , chờ chờ tôi với ."________Ging

Lão Shin đi mà chẳng thèm quảnh mặt lại xem dù chỉ 1 cái cũng không .

"Không thắc mắc ai thắng sao ."________Ging

"Không cần xem , chỉ cần đoán thôi , thằng bé đó thắng chắc rồi ."_________Lão Shin

"Dạ , ai cơ , thằng bé đó , í cụa anh là thằng nhóc tên Zin sao ."________Ging

"Ừmmmm , đúng vậy , thằng nhóc đó không có ý định là sẽ thắng theo một cách không rõ ràng ai đúng ai sai , ai đến trước ai đến sau , từ đầu buổi cho đến bâyh , thằng nhóc đó chẳng hề vung ra một kế nào hết , chứng tỏ rằng thằng nhóc đó thật sự rất nghiêm túc và thật sự muốn chứng minh năng lực của mình một cách trong sạch nhất , người giỏi thì thiếu gì , nhưng người như thằng nhóc đó thì khó tìm lắm đó, thằng nhóc đó xứng đáng để nhận được sự chiến thắng , nó sứng đáng ."_________Lão Shin

"Cậu tìm thêm thông tin về thằng nhóc đó cho tôi đi."________Lão Shin

"Dạ thưa anh , em biết rồi ."_______Ging

Nói xong thì Lão Shin và Ging bước ra về với sự chào tạm biệt cực kì thân thiết với ban tổ chức và người tài trợ , trong đó có cả Joong

Sau khi đưa lão Shin ra về thì Joong cũng quay trở vào để xem tình hình hiện tại đã như thế nào rồi , cậu tò mò rằng liệu thằng nhóc Zin đó có thận sự thắng được Dunk hay không .

Joong vừa bước vào thì nghe thấy tiếng thét của Fourth rất chói tai .

Cậu nhăn mặt mà khó chịu vô cùng nà bước lên chỗ ngồi ở vị trí cao nhất dành riêng cho hắn .

"Trời sắp sáng rồi nhỉ ."________Joong

Joong nói xong thì nhìn xuống chỗ của Dunk đang ngồi đó mà nhìn chằm chằm .

Còn Dunk thì sau khi nghe tin Zin đang chạy thì đột nhiên dừng lại thì cậu vô cùng ngạc nhiên .

Cậu đột nhiên ngất đi .

Phuwin đang ngồi thì vô cùng sợ hãi mà gọi tên Dunk không ngừng .

Hiện giờ thì Fourth cũng đã đi cùng với trợ lí của mình đã chạy đến chỗ của Dunk rồi .

Fourth mở to hai mắt mà đánh đảo mắt một vòng người của Dunk rồi dùng tay áp vào ngực của Dunk , cậu mới ghé vào tai của Dunk mà thì thầm .

*Muốn nhường thằng nhóc đó hửm.

Nói xong thì cậu nhìn chăm chú vào cơ thể của Dunk để chờ đợi sự phản hồi mà chẳng ai có thể biết được .

Một chút sau , cậu thấy ngón tay út của Dunk có cử động nhẹ hai cái ,đó chính là dấu hiệu gật đầu của Dunk .

Fourth sau khi nhận được câu trả lời thì vô cùng nhẹ nhõm mà báo với các y tá và bác sĩ hay đưa Dunk vào trong phòng y tế để tránh gió và bụi .

Mc: hiện tại thì cậu Dunk đã bị ngất xĩu , nên Round3 coi như đã kết thúc , và phần chiến thắng thuộc về phía của cậu Zinnnnnnnnnnnn NAQUACHIRA.

Giọng nói của Mc vừa dứt thì pháo hoa phun đầy trời , mặc dù cậu vẫn chưa cán đích , nhưng cậu vẫn là người chiến thắng .

Cậu cười khẩy một cái rồi nói .

"Đúng là nực cười mà ."________Zin

Thời gian như xoay chậm lại khi những người y tá đang khiên Dunk về phòng y tế , Zin như chết lặng mà khựng lại .

Joong chỉ cười khẩy một cái rồi bỏ đi .

Rồi ạ , rồi ạ dạ xin mời cậu đứng sang bên trái một chút ạ , dạ dạ , đúng rồi , 3 , 2 ,1 một ánh sáng lóe lên làm mờ cả mắt của người đang đứng trước khung ảnh , chính là cậu Zin Naquachira , cậu đã thắng một cuộc đua chỉ dành cho giới nhà giàu , cậu đã thắng được mấy đứa nhà giàu , bọn hà giàu thường hay ăn hiếp cậu , rồi cung, phải lé mât trước tài năng và sự cố gắng không ngừng nghĩ của cậu , nhưnggggggggg , có gì đó không thoải mái cho lắm trong đầu cậu , chỉ xuất hiện những hình ảnh của Dunk khi mình mảy bị dính máu me và bị khiêng đi .

"Cuối cùng trời cũng đã sáng rồi nhỉ ."________Phuwin

Phuwin đang ở bệnh viện cùng Dunk , vì sau khi Dunk ngất và trận đấu kết thúc thì Dunk đã được Phuwin và Fourth đề nghị rằng sẽ chuyển Du k qua bệnh viện để chăm sóc.

Phuwin thì vì lo lắng cho Dunk nên đã không ngủ cả đêm .

Cộng với việc đua cả buổi tối nữa làm cậu uể oải vô cùng , nhưng vì sợ Dunk cần gì đó nên cậu không dám ngủ .

Thức trắng một đêm thì có làm sao .

Hiện giờ thì Dunk vẫn chưa dậy , chắc vì mệt nên cậu đã ngất .

Vì ở trong phòng quá ngột ngạt nên cậu định đi ra ngoài để hút tí vape , nhưng chưa kịp cầm tay nắm cửa thì điện thoại cậu reo lên liên hồi .

"Ôi trời , cmn hết cả hồn."_______Phuwin

*Tiếng chuông reo

*Thiên lý ơi em có ở lại đây không

Nói xong cậu liền với tay lấy điện thoại rồi chạy ra ngoài vì sợ ảnh hưởng tới Dunk .

"Alo , sao sao sao ."_______Phuwin

"P'Dunk đã tỉnh chưa Phi."_______Fourth

"Ừm thì chưa , nhưng mà theo như tao thấy thì có vẻ ổn hơn rồi , mong rằng nó không sao ."________Phuwin

"Hôm nay em có tiết nên không đến sớm được , tại chưa gì mà đã bị lôi đầu đi học toán rồi , vào lớp còn gặp bạn trùng khánh mới vào nữa chứ , nó nói tiếng trùng khánh làm tao cáu từ nãy đến giờ đây."______Fourth

"Hhahahah ,chúc may mắn , có dịp thì giới thiệu bạn bè với bọn tao nhé kekekek."______Phuwin

Nói xong thì Phuwin cúp máy , cậu định không gọi , nhưng vì tính tình tò mò của cậu nên cậuu quyết định gọi .

"Alo , tìm giúp tôi thông tin của người tên Joong Archen ."_____Phuwin

"Dạ thưa cậu chúng tôi sẽ tìm kiếm thông tin nhanh nhất có thể thưa cậu ."

*Tút *Tút*Tút

"Haizzzz , chẳng biết anh ta là cái quái gì mà lại dùng ánh mắt đó mà nhìn người khác như vậy chứ , hay là hắn sinh ra đã có ánh mắt như vậy nhỉ , đúng là lạnh sóng lưng chết đi được."______Phuwin

"NGHĨ CÁI GÌ VẬY HÃ ."______Dunk

"Ôi~~~ mẹ ơi ."______Phuwin

Tự dưng Dunk từ đâu ra đứng ở sau lưng làm Phuwin muốn rớt cái bê đê ra ngoài luôn vị đó à .

"Dậy hồi nào vậy , làm giựt cạ mình , sao rồi đã khỏe hơn chưa ."_____Phuwin

Phuwin bắt lấy hai cánh tay của Dunk mà lay lay lay lay và xoay Dunk vòng vòng để xem Dunk có sứt mẻ miếng nào không .

"Đã ổn hơn chưa , có thấy đau ở chỗ nào không , mà sao mưng lại té nhỉ , thằng ranh đó giở trò gì với trận đua đúng không à , hay là có người người dám qua mặt ban tổ chức để giở trò , cậu có phát hiện được manh mối nào không , dù chỉ một chi tiết nhỏ thôi , tôi cũng có thể tìm kiếm được thủ phạm đó , nói nghe thử xem n...."_____Phuwin

Chưa kịp nói hết câu thì cậu bị Dunk dùng tay kéo mỏ của Phuwin ra xa tầm một chục mét .

"Ôi trời , ôi trời , mưng làm như tao mới bị nhập viện lần đầu vậy đó ."_________Dunk

"Ừm thì biết không phải lần đầu , nhưng mà lần này ngã chẳng có lí do , không phải là quá kì cục hay sao ."_________Phuwin

"Ờ , ờ biết ròi , biết ròi , thật ra tao cố tình té ."_________Dunk

Vừa nói xong cái mặt của Phuwin sượng trân .

Chưa đầy hai giây sau thì Phuwin mỉm cười với Dunk một cách đáng sợ , một nụ cười vô cùng lạnh sóng lưng .

"À hì hì , à thì ra là đó giờ bạn cụa tao tốt đến thế sao , dùng CÁI MẠNG CÙI CỦA MÌNH ĐỂ GIÚP ĐỠ NGƯỜI NGHÈO ."________Dunk

"Mưng cũng biết hã ."_______Dunk

"Tao đã biết từ khi mới bắt đầu vào Round 2 rồi , một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch , nhìn thằng nhóc đó chẳng giống một thiếu gia của một gia tộc chút nào , vậy tại sao nó vào được đây , hàng ngàn câu hỏi quanh qiaanr trong đầu , mưng nghĩ xem làm sao mà không tò mò cho được chứ , tao chẳng thể nghĩ rằng trong cái giới này lại có một người tài năng thật sự đâu mưng ."________Phuwin

"Mưng đã biết đến đâu rồi ."_________Dunk

"Chỉ biết là nhà nó nghèo , hình như gia tộc thì không lâu đời lắm , nghe bảo là gia tộc chỉ tới đời ông nội của nó là đã bị sụp đỗ , nên bâyh gđ nó chỉ là người dân bình thường , chẳng có gia tộc , chẳng có nhà , cha thì rượu chè cờ bạc thiếu nợ , còn mẹ thì lúc trc bán thân để kím tiền trả nợ , nhưng không may sau đó mẹ nó bệnh nặng , cần tiền để chữa bệnh cho mẹ nó ."_________Phuwin

"Hơ , hơ ,hơ , mày biết hết con mẹ nó rồi còn đâu ."__________Dunk

"Ơ còn còn một cái tao chưa biết , nó bao nhiêu tuổi rồi nhỉ ."________Phuwin

"Để làm gì chứ."________Dunk

"Thì để xem xem ,em nó đã đủ tuổi để chịt chưa ấy mà

kkekekekke."________Phuwin

"Wao , chúc mừng chúc mừng , không ngờ là mày giỏi đến thế đó nhóc con ."________Yum

"Tiền thưởng của mày đây."________Yum

"Sao anh ta lại nhường tôi chứ ."_________Zin

"Aissss đừng nghĩ nhiều nữa , nhận lấy nhận lấy đi ku em ."________Yum

"Tôi không muốn nhận tiền của những kẻ thua cuộc ."________Zin

"Haizzzzz , để tôi nói cho chú em nghe , đã người khác nhường thì cứ nhận đi , mày cứ làm như mày giỏi lắm vậy , mày có thể hơn mấy thằng thiếu gia nhà giàu miệng còn mùi sữa kia , nhưng mày không thể nào mà hơn được một thằng đã ngặm máu hằng ngày đâu chú em ạ ."_________Yum

"Chuyện gì mà um sùm vậy , mới sớm tinh mơ ."________Joong

"Dạ anh mới đến ."________Yum

"Ừm ừm , ngồi đi ."________Joong

"Sao vậy , cậu chê tiền thưởng ít sao ."________Joong

"Tôi chỉ không thích cách bọn họ nhường người khác một cách bố thí như vậy thôi , tôi không thể nhận tiền bằng cách này được , nên nếu có thể thì bâyh anh có thể xin ban tổ chức cho thi lại vòng 3 được không ."________Zin

"Hơ ,hahhahahahahah nè nè nè , cậu tưởng đâu muốn tổ chức một cuộc thi là dễ lắm hay sao hã , đâu ra một con tép nhỏ bé giữa một nơi đầy bày cá to lớn ngoài kia vậy ."_________Joong

"Tôi biết , biết chứ , biết rằng mình chẳng là cái thá gì giữa một bày chó điên ngoài kia cả ."_________Zin

"Nhưng anh cũng là một người có chỗ đứng với lời nói cũng lớn mà nên anh có làm được điều đó mà phải không ."_________Zin

"Hơ , mày là đang thấy tội lỗi sao ."_________Joong

Zin chẳng biết nói gì mà đứng yên đó mà bàn tay nắm chặt thành nắm đấm .

Zin vừa tức vừa bực mà cầm lấy bao thơ tiền thưởng mà ra khỏi đó .

"Hơ , nghèo mà bày đặt sĩ diện ."_________Yum

"Thôi đi ."________Joong

Zin đang đi trên đường , dòng người qua qua lại lại , chẳng ai thèm nhìn mặt ai , còn có người thì nhìn , nhưng nhìn với ánh mắt khinh miệt , ghét bỏ .

Cậu chán ngáy với việc bị người ta khinh bỉ ra mặt rồi , làm gì cũng phải nhìn sắc mặt của người khác để sống làm cậu chán ngáy rồi .

_________________________________________

Hí hí nay bã đúng hẹn .

Lỗi lỗi lỗi : Mọi người ơi thì là giờ tui nhìn lại thì tui mới nhớ ra là mấy nv cụa tui tuổi còn hơi nhỏ quá , nó không thích hợp với lại ăn khớp với lại cốt truyện , sắp tới tui còn suy nghĩ ra nhiều cái độc đáo hơn thú vị hơn nữa nên mọi người cho tui sữa lại thông tin của từng nhân vật nhé ạ.

FOURTH: 21T

PHUWIN :24T

DUNK:24T

POND:27T

JOONG:27T

GEMINI:23T

Wan(trợ lí của Fourth):23T

Yum(trợ lí của Joong):22T

ZIN:23T

KELIN:28T

Lão Shin:77T

GING(anh em xh vs ông Shin):35T

Đuma đuma đẹp trai quá .
 
[F6] Chẳng Mấy Ai Nhỏ Bé Đâu Ai'nủ
Giúp đỡ


Cậu cứ đi và đi , đi với gương mặt thẫn thờ mà gục mặt xuống đất , đột nhiên cậu ngước lên thì nhìn thấy Fourth đang chạy hớt ha hớt hãi đi đâu đó.

Cậu có một ý định trong đầu thì lập tức làm ngay và luôn .

Cậu đuổi theo Fourth , hai người cứ thế mà chạy về phía trước .Vì hay người đều có thể lực tốt nên ai cũng chạy khoảng một đường dài thì Zin cảm thấy thở đell nỏi rồi nên mới nhìn dáo giác xung quanh mà tìm kiếm ai đó để giúp mình .

Cậu nhìn sang bên trái thì thấy có một chiếc xe đạp thì lập tức lấy và lái đi không một suy nghĩ .

Vì người đó đang ở bên trong mua đồ nên chẳng biết chuyện gì đang sảy ra .

Cậu phi nhanh về phía trước nhanh nhất có thể để đuổi kịp Fourth .

"Cậu đang có chuyện gì gấp à , lên xe đi sẽ nhanh hơn ."________Zin

Nói xong thì cậu chạy nhanh hơn và nhanh hơn nữa .

"À mà cậu đi đâu mà gấp vậy ."________Zin

"Aaa, tôi đi đến bệnh viện ."_________Fourth

"Cái gì sao cậu không nói sớm hơn cho tôi biết chứ ,cậu bám chặt vào đi tôi tăng tốc đây ."_________Zin

"À m...."________Fourth

Chưa để cho Fourth nói hết câu thì Zin đã tăng tốc chạy như bay đến bệnh viện

"À mà chưa hỏi cậu nữa bệnh viện nào vậy ."_________Zin

"À , bệnh viện XXX*Xxx."________Fourth

Vừa dứt câu thì Zin phóng chạy nhanh hết mã lực .

Thâm tâm của Fourth

*Con mẹ nó cái thằng điên này nó đang làm gì thế này .

Khi nào thì nó mới chịu cho mình xuống xe đây chứ , chạy xe đạp mà tốc độ của xe đua hã hay ngựa phi vậy , mình muốn bay luôn cặp mi giả mới vừa gắn con mẹ nó .

*kétttttttttt.

Một tiếng kéo dài tới tận Việt Nam còn nghe được nữa mà , tiếng thắng xe của Zin đã vang lên , Fourth quay sang nhìn thì , *cdmn cuối cùng cũng đã tới rồi , hiện tại thì đầu cậu tốc bị gió thổi mạnh đầu tóc lung tung và rối bời hét cạ lên .

Cậu cứ thế mà đi vào trong chẳng nói chẳng màng gì đến Zin cả .

Zin cũng có chuyện muốn nhờ Fourth nên vẫn cứ đi theo cậu .

Dunk và Phuwin đứng từ đằng xa mà vãy tay với Fourth .

Zin cũng bất ngờ mà cũng vãy tay chào với nụ cười đầy thân thiện .

Dunk và Phuwin hai người bốn mắt nhìn nhau với vẻ mặt đầy khó hiểu .

Hai người bâyh cùng chung một câu hỏi *Tại sao thằng nhóc đó lại ở đây .

Fourth đi đến gần hai người thì hai người cũng nhìn Fourth và Fourth cũng nhìn hai người , bâyh là sáu mắt nhìn nhau với vẻ mặt đầy thắc mắc .

Zin càm thấy tình hình hơi có gì đó không đúng cho lắm nên cậu đã lên tiếng để giải thích.

"A,à thì là tôi thấy cậu ấy ở dọc đường , thấy cậu ấy chạy như điên , tưởng cậu ấy vội đi đâu nên tôi mới đến giúp cậu ấy đến đây nhanh hơn đó mà ."_________Zin

"Haaa , tôi vội hồi nào , tôi đang chạy bộ buổi sáng mà."________Fourth

"Ồ vậy à , hahaahhaha , tôi cứ tưởng cậu đang vội cái gì đó nên đến giúp ấy mà."________Zin

"Haizzzz , thiệt tình , tôi đang chạy bộ buổi sáng thôi , dù sao thì cũng cảm ơn anh vì đã giúp , nếu muốn giúp thì cũng chạy từ từ thôi chứ , anh chạy bạt mạng như vậy , tôi cứ nghĩ anh vội hơn cạ tôi ."_________Fourth

"Mà sao anh còn chưa chịu về nữa ."________Fourth

"À ờm , hahah thật ra tôi có một chuyện muốn nhờ cậu giúp nên đã đi theo cậu ấy mà ."________Zin

Zin vừa sờ đầu vừa cười ngượng mà nói .

"Tôi thì giúp được gì cho anh chứ ."________Fourth

Vừa nói dứt câu thì Dunk mới đẩy đầu Fourth một cái mà mắng.

"Ôi trời , cái thằng này , người ta đã giúp mình rồi thì mình cũng phải nghe người ta nói đã chứ ."_________Dunk

"Aissss , Phiiiiiii , binh nó hã ."________Fourth

"Binh cái gì không đúng hay sao , hửm._________Dunk

"Aaaaa, được rồi , cậu đọc số đth đi khi nào tôi rảnh thì tôi gọi cậu , bâyh tôi bận rồi ."_________Fourth

Sau một hồi trao đổi thì Zin cũng ra khỏi bệnh viện mà vô cùng nhẹ nhõm .

Cậu thở dài một hơi mà nhìn về phía trước .

"A , đúng rồi , còn chiếc xe này nữa , của ai vậy không biết ."________Zin

Nói xong thì cậu mới gắng nhớ lại xem mình lấy chiếc xe này ở chỗ nào .

"Aissssss, điên mất thôi , cố gắng nhớ từ nãy đến giờ mà vẫn không nhớ nỗi mình đã lấy nó ở đâu , đúng là điên thật đó ."________Zin

Đang bối rối thì đột nhiên có người đứng từ đằng sau mà đánh vào đầu cậu một cái , cú đánh không quá mạnh , nhưng sát thương thì......

"Tao đã nói chúng mày đừng đánh nó mạnh quá mà , lỡ nó chết rồi sao ."________Pun

"Mày bảo tao làm sao cho nó ngất mà , tại tao sợ đánh nhẹ nó chưa ngất nên đã mạnh tay một tí ."________Pin

"Thằng điên , đánh mạnh của mày cỡ nào mà giờ nó còn chưa tỉnh vậy ."_________Pun

"Thằng ngu , mày hỏi tao sao tao biết được ."________Pin

"Mày đúm nó mà mày không biết hã ."________Pun

Zin sau khi bị ăn một cú vào đầu thì thấy vô cùng choáng váng , mắt thì nhòe đi , sau một hồi định hình lại thì .

Zin nói thầm .

*Ha , con me nó , bị bắt rồi ư .

Cậu khó khăn mà cố gắng tự cởi trói cho mình một cách nhanh và im ắn đến mức không dám thở .

Cậu khó khăn vật vã mà rút con dao găm từ trong túi quần ra .

Cậu cẩn thận mà bật dao lên để cắt dây trói .

Nhưng.....

*Phựt.

Một tiếng động phát ra làm cho Pin và Pun dừng mọi hoạt động lại mà nhìn về phía Zin đang nằm ở đó .

Thâm tâm của Zin

*Haaaa , con me nó gì thế này , sao lại đang cãi vã mà lại đột nhiên im ỉm thế kia là sao đây, định dọa chết tao à .

Cậu lo lắng mà chảy cả mồ hôi hột mà nhắm chặt hai mắt lại .

Tình huống chó chết gì thế này , căng như dây đàn ấy .Pin quay lại mà đá thử vào lưng của Zin một cái rõ đau , Zin đau tới thấu ông bà , nhưng chẳng dám hó hé nữa lời mà cứ nằm im như chết rồi vậy .

Pun lo sợ mà gõ vào đầu Pin một cái .

"Mày điên hã , nó mà chết thì đại ca cũng cho hai đứa mình đi theo nó luôn đó biết chưa hã , nếu như không muốn gánh nợ thay thì làm cho tốt vào ."_____Pun

Vừa nói xong thì bên ngoài có một tiếng động lớn phát ra , theo như Zin nghe được thì đó là tiếng mở cửa , một tiếng *Kéttttt chói tai vang vọng cả một căn phòng nhỏ bé , theo như kinh nghiệm bị bắt nhiều lần thì cậu biết được rằng đây là một căn tầng hầm nào đó của bọn cho vay nặng lãi .

"Chào đại ca ạ ."_____Pun ,Pin

Người kia chẳng thèm lên tiếng gì hết từ nãy đến giờ cậu sợ lại càng sợ hơn nữa , đã bị bắt nhiều lần rồi mà tại sao lại vẫn sợ như lần đầu vậy nhỉ .

Đột nhiên cậu bị lật người lại, hiện giờ mặt cậu đang phải đối mặt với ba người nên cậu chảy mồ hôi ngày càng nhiều .

"Pun , đem nước lại đây ."______Rim

"Haaa, thằng nhóc này , tao biết mày đã tỉnh rồi mau dậy đi trước khi tao tẩn cho một trận đau điếng , hay lần này em Zin của chúng ta muốn vào viện luôn nhỉ , wao, tao không nghĩ hôm nay mày chơi lớn thế đấy , dậy đi nào thằng khốn ."______Rim

Zin vẫn thế , vẫn nằm đó mà nhắm mắt không chịu cục kịa gì hết

"Ha, bé yêu em muốn tôi dùng biện pháp mạnh rồi nhỉ ."_____Rim

Zin sau khi nghe câu nói của Rim xong thì lòng lại càng lo lắng bồn chồn hơn nữa , cậu cảm thấy bất an dô cùng , vì trước đây cậu đã tiếp xúc với những tên khốn như này nhiều rồi nên cậu cũng chẳng lạ lẵm gì mấy .

Thâm tâm Zin nghĩ .

*Con me no hắn ta không có ý định sẽ tẩn mình đến chết đấy chứ .

"Ha được rồi , mày cứ núp ở trong cái nhà kho cũ kĩ như này là an toàn rồi , còn con mẹ của mày thì sao nhỉ Zinnn , mụ ta đâu rồi , từ khi ngã bệnh cái là núp luôn nhỉ ."________Rim

"À đúng nhỉ , con gái mẹ của nó từ khi ngã bệnh cái thì chết dí ở nơi xó sỉnh nào rồi chẳng biết , không ai nói em cứ tưởng nó dính bầu tiếp rồi ấy chứ ."________Pun

*Hahahhahaha .

Tiếng cười của 3 người bọn họ cất lên , làm cho Zin tức giận vô cùng , cậu mở to hai mắt ra và đứng dậy trong vô thức .

"Ha , mày dậy rồi sao."________Rim

"Dạo này chẳng nghe gia đình nhà mày nói gì đến chuyện trả nợ cho tao hết nhỉ ."_________Rim

"T....tôi .......tôi nhất định sẽ trả cho các anh mà , chỉ cần cho chút ít thời gian nữa là sẽ có."_________Zin

"Con mẹ nó , mày nghĩ mày là cái cục cứt chó gì mà dám ra lệnh cho tao phải chờ hã , thằng khốn này ."_________Rim

Rim tức giận mà gằng giọng lên quát vào mặt Zin , cậu có chút hoảng sợ mà lùi về sau mấy bước .

Cậu đột nhiên bị Pun túm chặt tóc mà giật ra phía sau .

"Nè ,chó con à , ngoan ngoản mà bú liếm các anh mày cho đoàn hoàng đi ."________Pun

"Ha , mẹ nó , nhà chỉ có mỗi con gái mẹ nó là Omega , ba thì là alpha nát rượu , còn mày thì là Beta ."________Rim

"Đúng là gia đình mày khốn khổ thật , phải chi mày là Omega nhỉ , giống con gái mẹ mày đó , để tụi tao còn tranh thủ chơi đùa tí , chán thì đem bán , tiền nợ của mày thì hết , như vậy có phải là tiện cả đôi đường không ."________Pin

Cả đám bọn họ cười phá lên .

Còn Zin thì chỉ biết sợ hãi mà co rúm người lại .

Đột nhiên bầu không khí trở nên im lặng , Zin đã bắt đầu run run lên không ngừng , bọn chúng đã bắt đầu giở trò với cậu rồi .

Hai người Pin và Pun giữ chặt hay tay của Zin lại , để cậu quỳ xuống dưới đất .

*Rẹtt.

Tiếng mở khóa quần vang lên , làm cho Zin càng hoảng sợ hơn nữa , cậu vùng vãy vô cùng quyết liệt để chống đối họ .

*Bốttttt

Rim thẳng tay tát thẳng vào mặt Zin một cái rõ đau , mặt cậu sưng đỏ cả lên .

"Aisss thiệt tình cái thằng nhóc này , mày làm tao không cứng được này , mày đừng có dùng ánh mắt giết người đó nhìn tao chứ , dùng ánh mắt bình thường đầy gợi tình tao xem này hahahahha."________Rim

Rim sau khi đứng tuốt dương vật một hồi để làm cho nó cứng lên rồi thì cũng đút vào trong miệng của Zin .

Hắn đưa đẩy nhịp nhàng , cổ họng của Zin như muốn rách toạt ra vậy ,cậu nghẹt thở ,khó chịu .

Đột nhiên , có gì đó nhễu xuống đùi cậu .

*Ha , con mẹ nó , mình đang khóc sao , đúng là ác mộng mà .

Rim giữ lấy đầu cậu mà đưa đẩy ngày một nhanh hơn .

"Ha~~~~~ ,con mẹ nó sướng vãi lồn Zin ơi ."________Rim

*Rầmmmmm .

Đột nhiên ánh sáng từ bên ngoài chiếu rọi vào bên trong sáng chói , một mùi ẩm móc thoát ra từ trong căn nhà kho đó .

Phuwin bịt mũi lại với gương mặt nhăn nhó .

Sau khi định hình lại được thì cậu cũng lên tiếng .

"A à , tìm được rồi nhỉ , tao tìm mày khắp nơi đó Zin à , tiền của tao khi nào mày trả đây hã ."_________Phuwin

Zin sau khi nghe thấy giọng nói của Phuwin thì vô cùng bất ngờ mà ngoái lại xem , làm cho dương vật của Rim bật ra ngoài .

Cậu chẳng dám lên tiếng mà chỉ biết nhìn về phía của Phuwin mà sợ hãi .

"À ha , thì ra chú em đây cũng bị thăngg nhóc này vay rồi quỵt à , nào nào đến đây nào , hay là trước khi nói chuyện thì chúng ta làm một cái với thằng nhóc này nhé , cậu thấy sao ."________Rim

Vừa nói Rim vừa bước về phía trước , Phuwin nhìn hắn với vẻ mặt đầy khó chịu mà cau mày .

"Biến ."_______Phuwin

"Ôi , thôi nào chú em , đâu cần phải gắt gỏng lên như thế đâu chứ ."_______Rim

"Các anh giao thằng nhóc ranh này lại cho tôi , nó nợ các anh bao nhiêu thì tôi sẽ trả hết , nên bâyh hãy giao nó lại cho tôi , tôi có chuyện cần làm với thằng nhóc này ."_________Phuwin

"Nó nợ các anh bao nhiêu ."________Phuwin

"Xxxxxxx."_________Rim

Sau khi nói xong thì Phuwin mới gọi ngoắc tay ra ám hiệu để người của cậu vào .

Chỉ thấy họ đưa ra một chiếc túi màu đen , mở ra thì toàn là tiền và tiền , cả căn phòng tràn ngập mùi dơ bẩn , hiện tại đang bị mùi tiền lấn áp .

"Đây là một nữa , nữa còn lại , đây là danh thiếp của tôi , khi nào về đến chỗ tôi sẽ gửi phần còn lại , bâyh thì két thúc tại đây thôi ."_________Phuwin

Nói xong Phuwin liền đi một mạch ra xe mà chẳng quan tâm gì đến Zin còn ở trong .

Sau đó thì hai người của Phuwin cũng vào bên trong để đưa Zin vào trong xe .

Trước khi xe chạy , Phuwin có hạ kính xe xuống mà nói .

"Nè , lão già , nhìn ông có vẻ túng lắm nhỉ ."_________Phuwin

Sau đó thì em cầm một sấp tiền rồi vung vào bên trong nhà kho.

"Ở với Beta mà con c*c cũng đứng nhỉ , cầm lấy tiền mà đi chơi con khác đi , Beta này là con nợ của tôi ."________Phuwin

Nói xong thì trợ lí của cậu lập tức chạy đi .

Hiện giờ thì trong chiếc nhà kho đầy thứ bản thỉu ở trong đó thì giờ đây đã ngập tràn tiền và tiền.

"Giờ tính sao đây ạ cậu chủ ."_________Trợ lí

"Tạm thời đưa cậu ấy về nơi của chúng ta trước đã ."________Phuwin

Sau khi đã nghe được lệnh của Phuwin thì ngay lập tức bọn họ nhanh chóng làm theo .

-----------------------------------------------------------

Bây giờ là 19:00

Zin sau khi được đưa về nhà của Phuwin thì bị ngất nằm li bì từ sáng đến giờ .

Fourth và Dunk sau khi nghe chuyện của Zin xong thì đã nói rằng sẽ đến thăm nhưng tới giờ vẫn chưa thấy đâu .

"Haizzz , đúng là nghèo là một cái tội quá đắt nhỉ ."_________Phuwin

Nói xong cậu đứng dậy mà uốn éo qua lại người để giản xương cốt .

Đang định đi đâu đó thì đột nhiên tiếng chuông điện thoại cậu vang lên .

"Aissss ồn chết đi được , bộ tính làm cho người ta đinh tai nhứt óc hay gì , ồn quá ồn quá ."_________Phuwin

Cậu đột nhiên bụm miệng lại khi quên rằng Zin vẫn còn nằm ở đằng kia .

Cậu móc điện thoại từ trong túi ra với vẻ mặt nhăn nhó mà bắt máy .

"Alo ạ .

"_________Phuwin

"Con về nhà lớn ngay đi ."________Earth

Cậu chẳng nói chẳng rằng gì mà cúp máy , cậu thở dài một hơi rồi cũng cầm lấy áo khoác vác lên vai rồi ra ngoài .

Để lại Zin với một gương mặt đầy khó hiểu , thực sự cậu đã dậy rồi , Zin đã dậy từ khi Phuwin vừa bước vào phòng rồi , vì sợ chẳng biết nói gì , làm cho không khí trở nên mất tự nhiên nên cậu chỉ biết giả vờ ngủ để cho qua ải thôi .

"Cậu ta vừa nói chuyện điện thoại sao , tiếng chuông của cậu ta đúng là nhứt óc thật , may mà mình tỉnh rồi , không thì giựt mình chết tôi ."________Zin

*nhưng mà nghĩ lại thì , nghe như cậu ta đâu phải đang nói chuyện điện thoại đâu nhỉ , nó giống như là chờ ra lệnh hơn .

"Vì chờ ra lệnh chẳng cần có câu hồi đáp trả lời lại ."________Zin

"Vì im lặng có nghĩa là đã nghe thấy và rất dè chừng cái gì đó ."_________Zin

*Cóc , cóc ,cóc

"Phuwin tụi tao đến rồi đây ."_________Dunk

Tiếng gọi làm Zin sảng hồn mà vội nhắm mắt lại , lại phải trốn chạy bằng việc giả bộ nữa rồi .

"Ờ , ờ , bọn tao hiểu rồi ."________Dunk

Sau một hồi gõ cửa thì chẳng thấy ai nói năng hay ra mở cửa gì nên Dunk và Fourth đã gọi cho Phuwin , theo như Phuwin nói thì cậu đang có việc tại nhà lớn của cậu nên không có ở nhà .

" Nó bảo mình cứ vào phòng trước đi khi nào nó về rồi nó nói lí do sau ."_________Dunk

"Mình chẳng thân vs thằng Zin gì đó , dô trỏng rồi nói gì với nó bâyh ."_________Fourth

"Nói gì bâyh , thôi kệ cứ vào trước đi vậy , tao mỏi chân lắm ròi ."________Dunk

Vừa nói Dunk vừa mở cửa , nhìn thấy Zin vẫn còn chưa tỉnh , Dunk nhìn về phía sau , dùng hành động bảo Fourth phải giữ im lặng .

Fourth cũng hiểu ý mà im lặng , hai người rón ra rón rén mà bước từng bước khe khẻ khe khẻ vào bên trong để ngồi .

Đột nhiên Zin lên tiếng .

"Mấy người làm cái trò con bò gì vậy hã ."_________Zin

"A đụ mẹ m giựt cạ lò nhà mày ."________Fourth

"Ơi ơi ơi ơi , âm binh cô hồn cô giựt ơi ."________Dunk

Cả hai người đều giựt bắng người mà theo đó là một tràn câu mắng yêu từ đó tuông ra .

(Vì là đang mang ơn của Phuwin nên theo phép lịch sự thì Zin sẽ sưng hô đúng với tuổi tác của ba người .)

"Mày dậy hồi nào vậy ."________Dunk

"Em mới dậy thôi à."________Zin

"Giựt cạ mình ."_________Fourth

Ở bên phía của Phuwin thì ở trong một căn nhà to lớn và đồ sộ , có một chiếc bàn to lớn được làm bằng thủy tinh mạ vàng vô cùng lấp lánh được đặt ở giữ nhà , người đang ngồi là ông Earth ba lớn của Phuwin và ba nhỏ Mix của Phuwin.

"Phuwin à , ba thấy việc này khá nguy hiểm đối với con đó , con nhắm xem có làm được không , dạo gần đây những phi vụ lớn nhỏ hai ta cũng khá lo lắng về người đã giao công việc , vì bọn họ chẳng ai là người trung thành cả , nên hai người bọn ta mới giao nhiệm vụ này cho con ."________Mix

"Con hiểu mà papa."________Phuwin

"Con thấy thế nào ."________Earth

*biết ngay thế nào cũng có nhiệm vụ mà , thôi kệ , đằng nào cũng đang chán , cũng vui đấy chứ .

"Vậy là xong hết rồi phải không ạ ."_______Phuwin

"Ừmm , xong rồi , con về cẩn thận ."________Earth

"Trời cũng đã tối rồi , con ngủ lại không được sao ."________Mix

"Mai con còn lên trường sớm nữa ạ , chắc là không được rồi ạ ."________Phuwin

"Ừm , vậy khi nào rảnh con nhớ về ăn tối vs gia đình một bữa đó biết chưa hã , nay còn gầy đi rồi đó ."________Mix

"Vâng , vậy con về ạ , chào hai ba ạ ."________Phuwin

________________________________________

Hết rùi hết rùi nhá .

Cú tui mấy bà ơi bị đánh gậy rồi , huhuhu , wattpad đánh một dấu cảnh cáo toi ròi mấy cj ơi âu no , h tui phải cẩn thận hơn vs hình ảnh ms đc , không khéo thì bay cả acc

Đẹp như thía này cơ mà
 
[F6] Chẳng Mấy Ai Nhỏ Bé Đâu Ai'nủ
Tình yêu là gì đối với mỗi người .


"Tao về rồi đây ."________Phuwin

Vừa về đến nhà cậu đi vội vào mở cửa thì được 6 con mắt nhìn về phía mình .

Cậu ngạc nhiên vì chỉ sau 3s thì họ liền thu cặp mắt đó lại mà tiếp tục cười nói rôm rã.

Phuwin bất ngờ vô cùng , đó h cả 3 đứa chơi chung với nhau thì chỉ cười nói và nô đùa với nhau thôi chứ chưa bao giờ nở nụ cười với người không quen baoh cả .

Cậu vừa cười vừa bước lại gần.

"Ôi trời , chuyện lạ có thật đó ."________Phuwin

"Tụy tao đâu phải là ma đâu mà lạ có thật hã thằng kia ."________Dunk

"Ôi trời , lần đầu thấy chúng mày cười với người mới gặp đó ."_______Phuwin

"Lạ lẫm cái gì chứ , lại đây nào ."________Dunk

Dunk vừa nói vừa kéo tay Phuwin lại gần mà véo mũi của cậu .

3 người còn lại cười như được mùa khi thấy Phuwin bị véo mũi khiến cho mặt biến dạng .

Phuwin sau khi vùng vãy mãi thì mới thoát ra khỏi được vòng tay của Dunk.

Phuwin vừa nhìn Zin thì liền nhớ đến lời của ba lớn nói thì liền cất giọng hỏi .

Nhưng rồi lại thôi , cậu chẳng biết sao nhưng liền nuốt hết tất cả nhưng, gì định nói vào trong .

Fourth từ nãy đến giờ thấy Phuwin về mà chẳng nói gì liền để ý , nhìn chằm chằm vào Phuwin từ nãy đến giờ , thấy Phuwin có ý định muốn nói gì đó , cậu rất trông chờ , nhưng lại cảm thấy thất vọng vì Phuwin không có ý định nói ra .

Vì là ae chơi với nhau lâu nên cậu rata hiểu ý của Phuwin , khi Phuwin nhìn đăm đăm vào thứ gì đó hay lâu lâu chẳng nói năng gì thì liền tự biết mà nhìn sang thì biết liền chứ gì .

Ý định của Phuwin rất có ích , vì lời cậu nói ra lúc nào cũng mang một ý nghĩa hay một cái lợi tùy vào mục đích lớn hay bé gì thì nó đều có lợi .

Nên lời nói của Phuwin rất giá trị .

Khi thấy Phuwin định nói gì đó nhưng lại thôi thì cậu thấy vô cùng tiếc nuối .

Cậu thấy thế thì liền bá vai Phuwin mà nói .

"Nào ,nào , có sáng kiến gì mới thì hãy nói cho bọn em nghe với chứ."________Fourth

"Ôi~~~ ,không có gì không có gì ."________Phuwin

Phuwin nói nói cho qua chuyện.

Cậu đứng dậy mà uốn éo sương khớp vài vòng để dẻo dai hơn , cậu vừa làm vừa nói:

"Dạo này mọi người có vẻ rảnh nhỉ , đi đấm bóc một tí để lấy lại hương vị một tí nào ."________Phuwin

Fourth liền nhìn sang Dunk , 4 mắt nhìn nhau chỉ biết nói rõ to hai chữ thôi .

Khổ quá~~~~~~~~

Zin sau khi thấy hai người la to thì cũng chỉ biết cười cười cho qua .

Cậu bây giờ cũng rất thắc mắc rằng tại sao mình lại ở đây và tại sao mình lại thân với đám của Phuwin như vậy , nhưng vì đang ở thế hèn nên cậu chỉ đành thuận theo mọi thứ đang diễn ra mà làm thôi .

*Trong một phần kí ức nào đó của Zin thì cậu chỉ nhớ được đến chỗ mình đã chiến thắng cuộc đua thôi .

Phần còn lại vì trước khi lên xe thì đám người của Phuwin có đánh vào đầu Zin một cái , nên bâyh có lẽ cậu đã bị mất trí nhớ tạm thời rồi , vì cú đánh không bị chảy máu hay xay xước gì nên Phuwin không biết rằng Zin bị mất trí nhớ .

Cậu sau khi định hình lại mọi chuyện thì cũng đang tìm cách để ra khỏi đây trước đã .

Cậu sau khi thấy cả 3 người đều ra khỏi phòng thì cũng nghe ngóng mọi thứ ở bên ngoài bằng cách áp tai vào tường mà nghe .

Sau khi không còn nghe thấy tiếng của bọn họ của bên ngoài nữa thì Zin thử đi đến để mở cửa thì cậu vô cùng ngạc nhiên vì cửa không khóa , cậu mở cửa đi ra thì lại ngạc nhiên hơn nữa với căn nhà vô cùng to và sáng bóng với những nội thất to và vô cùng giản dị .

Nhưng không kém phần sang trọng , nhưng hình như nó hơi ít phòng thì phải , chỉ có một cánh cửa lớn , hình như đó là một căn phòng .

Cậu nhìn lại căn phòng của mình thì mới nhận ra , hình như căn phòng mà mình nằm hình như là nhà kho thì phải .

*hèn gì , bọn nó muốn bắt mình nhỉ .

Cậu bước những bước chân thật cản thận , nhỏ nhẹ hết mức , rón ra rón rén rồi chạy một mạch ra bên ngoài .

Cậu móc điện thoại từ trong túi ra định gọi ai đó đến giúp , vì bâyh cậu không có khả năng tự chạy trốn được vì bây cậu đã đuối sức rồi .

"Ha~~ , con mẹ nó bâyh mình gọi cho ai bâyh đây ."_________Zin

"À hay là , tụi nó nhỉ ."________Zin

*Quay về 1 tuần trước .

Zin đang đứng trước 1 đám côn đồ to lớn , bọn chúng có vẻ lớn tuổi và lớn kinh nghiệm hơn cậu nhiều .

*Con mẹ nó , người của bọn cho vay nặng lại này sao chúng nó to như con voi thế kia.

Cậu chỉ biết chạy và chạy và chạy , khi đang chạy thì cậu móc điện thoại ra mà bấm gọi cho tụi bạn mà cậu đã chơi chung cũng được khá lâu rồi , chính xác là 2 năm, vì khi còn trong trường đi học thì cậu là người can đảm nhất và cũng là người mạnh nhất , vì khi mới vừa vào trường thì cậu đã đánh bại một tên đầu gấu khá nổi tiếng ở trường đó nên ai ai cũng nể phục cậu mà cho cậu lên làm đại ca khi chỉ vừa mới vào trường , một ngôi trường đầy xa lạ ,nhưng những con người ở đây thì tôn xủng và nói chuyện thân thiết với cậu cứ như thân với nhau từ kiếp trước vậy .

Khi cậu trở thành trùm trường thì một cánh cửa mới được mở ra , những kẻ vô ơn thèm danh tiếng đã bắt đầu làm thân với cậu .

Bọn họ cứ đi theo cậu như một cái đuôi , mở miệng ra thì một tiếng ae hai tiếng ae còn tiếng thứ ba thì đại ca , cứ ngỡ mọi chuyện chỉ sẽ tốt đẹp đến khi cậu ra trường , nhưng không .

Khi cậu chuẩn bị học tiếp năm 3 thì mọi chuyện đều không như ý muốn của cậu , nhà cậu bắt đầu vỡ nợ , cậu biết chuyện mẹ mình bán thân để trả nợ cho ba và cũng để đóng tiền học phí cho cậu thì cậu vô cùng ngạc nhiên và đau lòng vô cùng .

Cậu bắt đầu điên tiết lên mà đánh đập vô tội vạ ở khắp mọi nơi để hã dận .

Cậu đánh hết người này đến người kia .

Nhưng cậu đã phạm phải một sai lầm lớn , nhưng cậu lúc này không thể bình tĩnh được nữa mà cứ đấm liên tục vào người của một cậu bạn .

Đánh , những ám ảnh và những đau đớn và nỗi bất lực dồn lại làm cho cậu phát điên lên , cậu đánh lại càng đánh , càng đánh thì càng hăng , cậu đấm mỏi tay rồi thì đến đá .

Đến khi có giáo viên đến can ngăn thì đã không kịp nữa rồi .

Thằng nhóc bạn cậu , đã chảy máu quá nhiều .

Tiếng xe cứu thương vang lên cũng là lúc cậu bình tĩnh lại được mà ngất lịm đi .

Ở trước phòng cấp cứu VIP , một người phụ nữ khoác lên mình một bộ vest đỏ vô cùng sang trọng và quý phái , khỏi cần nói nhiều cũng biết rằng bộ đồ đó đáng giá bao nhiêu .

Người phụ nữ đó là mẹ của Jin Ho , là mẹ của người mà Zin tẩn cho mặt mày máu me be bét .

Người phụ nữ đứng lên rồi lại ngồi xuống , bà có lẽ đang nói chuyện điện thoại với ai đó thì phải .

*Cạch.

Tiếng mửo cửa vang lên từ phía sau , bà quay lại thì thấy bác sĩ đi ra thì vội vàng cúp máy mà bước chỗ của bác sĩ .

"Xin cho hỏi ai là người nhà của bệnh nhân tên Park Jin Ho ."_________Bác sĩ .

"Ah , là tôi , là tôi đây bác sĩ , con tôi , con của tôi sao rồi bác sĩ , nó khỏe rồi đúng không ạ , à , à t.....tôi hiểu rồi , tôi sẽ đi mua chút đồ ăn cho nó ngay , bác sĩ vất vả rồi , tôi cảm ơn , thật sự cảm ơn bác sĩ ."________ JinHe

Nói xong thì bà quay đi .

"Chúng tôi thành thật xin lỗi , mong người nhà không quá sốc về sự việc lần này , chúng tôi cũng đã cố gắng hét sức rồi thưa cô , chúng tôi xin chia buồn cùng gia đình . ________Bác sĩ

Bà Jinhe vừa nghe thấy lời bác sĩ nói thì điên tiết lên mà bỗ nhào lại chỗ của bác sĩ mà gào thét , nước mắt nước mũi bà đầm đìa mà tuôn ra .

"Kh...không....không thể nào được , không thể nào như vậy được ,không thể nào có chuyện đó sảy ra được ."________Jinhe

"J...in ho à , Jin ho à , con à , con ơi , không , chuyện đó không thể nào sảy ra được, thằng bé vốn là một người vô cùng mạnh mẽ mà , làm sao có chuyện đó sảy ra được chứ ."_______Jinhe

Bà vừa khóc vừa nói , bà hết gào thét rồi lại đến khóc thảm thiết , mọi người ai đi ngang qua cũng nhìn bà với ánh mắt vô cùng đáng thương.

Bà không thể nào chấp nhận nổi việc con trai mình ra đi như thế .

Bà liền sông vào phòng bệnh mà gào thét gọi tên Jinho con trai của bà .

"JINHo , hic hic , hà hà , trời ơi , con cầu trời khẩn phật , làm ơn , làm ơn cho Jinho tỉnh lại đi mà ông trời ơii~~~~~."_________Jinhe

Sau ngày hôm đó , bà lúc nào cũng chỉ biết khóc và khóc mãi thôi , Jinho là tất cả của bà .

Hạnh phúc trong hôn nhân đối với bà là một điều xa sĩ , bà chưa bao giờ nhận được tình yru thương của chồng , vì bà bị ép cưới hỏi chỉ vì vài ba cái hợp đồng ,hợp tác làm ăn nào đó của ba cô , cũng là ông ngoại của Jinho , bà bị gia đình ép cưới , chỉ vì khi nghe tin bà là người thuộv giới tính thứ3 .

*trở lại khoản thời gian của bà Jinhe 24 năm trước .

Một căng biệt thự to lớn , đầy những thứ đẹp đẽ như hoa và cây lúc nào cũng tươi roi rói , đua nhau khoe sắc trên mặt đất dưới ánh sáng chói chang đầy thơ mộng này .

Ở trong một căng biệt thự to lớn đó có một người vô cùng xinh đẹp , cô rất thích chăm hoa và cây , cô lúc nào cũng tươi cười với mọi chuyện và mọi thứ trên đời này .

Cô gái với đôi mắt màu xanh dương và tóc màu vàng nhạt vô cùng xinh đẹp và đáng yêu .

Cô đang làm một công việc mà mình rất yêu thích , đó chính là tưới cây , cô đang tưới cây là chăm thêm phân bón cho cây.

Đột nhiên có một người đàn ông đi đến .

Người đó không đi đến gần cô mà chỉ đứng ở xa xa ở đằng sau để nhìn ngắm cô .

Chính là ông Juhe, ông là bố của cô gái xinh đẹp ấy , ông nhìn bóng lưng con gái bé nhỏ của mình từ đăng xa mà mỉm cười hạnh phúc , một nụ cười chan chứa nhiều điều vô cùng hạnh phúc và đầy tình yêu thương.

Nhưng chẳng ai nhìn ra được một sự thật rất khó có thể chấm nhận được rằng bố của cô là xã hội đen ngầm , ngoài mặt thì bố của cô là một chủ tịch của một công ty bình thường , nhưng thật chất ông là một tên xã hội đen vô cùng tàn ác , ông giết người không một chút nương tay.

Một người làm đi đến .

"Dạ thưa , ông chủ cần gì ạ ."

"Gọi Jinhe đến phòng khách gặp ta ."_______Juhe

"Dạ , tôi hiểu rồi ạ , mời ông chủ đi bên phía này ạ , bên phía bên nhà kho vẫn chưa sữa xong ạ ."

"Ừm ."______Juhe

*15p sau .

Ông Juhe đang ngồi chờ sẵn , cánh cửa đột nhiên mở ra .

Hình ảnh một cô gái với vẻ ngoài xinh xắn hồn nhiên , cả người cô trắng muốn tỏa sáng , cô nhỏ nhẹ ngồi xuống .

"Thưa cha con mới đến ạ ."_______Jinhe

Cô gật đầu cúi gập người xuống để tỏ lòng tôm kính với cha mình .

Ông Juhe không nói gì chỉ mỉm cười rồi gật đầu í bảo cô ngồi xuống .

"Ta gọi con đến đây là để báo cho con biết một tin ."________Juhe

"Vâng cha cứ nói đi ạ , con xin được chỉ giáo ạ ."_________Jinhe

"Con xem đi ."________Juhe

Ông ném lên trên bàn một phong bì dày cộm .

"Con mở nó ra đi ."________Juhe

Cô chẳng biết nói gì ngoài gật đầu rồi với tay lấy phong bì .

Cô kinh ngạc mà nhìn lên , thì thấy gương mặt không thể nào khó chịu hơn của bố mình .

"C...con con xin lỗi cha , con sẽ ngay lập tức giải quyết chuyện này ."_________Jinhe

"Hơ , hơ , hahahahaha , giải quyết , giải quyết cái gì hã con gái yêu của bố , một là con bỏ nó , còn hai là để bố giải quyết thay ."________Juhe

"Nhưng ta không biết rằng , con còn sẽ gặp lại con bé đó được lần nữa đâu ."________Juhe

Ông Juhe đứng dậy mà tức giận bỏ đi .

Để lại một cô bé Jinhe buồn bã , tuyệt vọng vô cùng .

Cô đứng dậy mà chạy ra ngoài , để lại một xấp hình trên bàn , toàn là những hình ảnh của cô và bạn gái của cô đi chơi cùng nhau , nhưng bị người của bố cô bắt gặp được.

Cô chạy thật nhanh , thật nhanh , cô lên xe để đi tìm người cô yêu , người cô thương .

Cô vừa chạy xe vừa gọi điện thoại cho Min người cô yêu .

"Min , Min à mau bắt máy đi mà , Min à .

"________Jinhe

"Alo , Minsun xin nghe ạ ."________Min

"Min à , Minsun à , l...là Jin , Jinhe đây ,là Jinhe chị đây ."________Jinhe

"E...em có sao không , em đang ở đâu , em cứ ở yên đó đi , c...chị sẽ đến liền đây , em từ nãy đến h có gặp ai đó kì lạ không , ví dụ như kẻ nào đó khả nghi chẳng hạn ."_________Jinhe

"Em không , em đang ờ nhà ."________Min

Min vừa nói với vẻ mặt đầy khó hiểu , cô đang không hiểu chuyện gì đang sảy ra .

*Jinhe thở phào nhẹ nhõm .

Cô liền phi xe đi .

Đang chạy trên đường đến nhà của Min thì đột nhiên có một cuộc gọi ,gọi đến ,nhưng số điện thoại đó là số lạ .

Jinhe nghi ngờ mà vứt điện thoại sang một bên mà cứ chạy đi .

Đối với cô bâyh Min là quan trọng nhất .

Hiện giờ cô đang ở trước nhà của Min , cô nhấn chuông mãi vẫn không thấy ai mở cửa , cô đã bắt đầu sợ hãi mà lập tức gọi điện cho Min, gọi vẫn không thấy ai bắt máy , cô bèn phải trèo rào vào , vào tới nhà thì chẳng thấy người ở đâu , cô chỉ thấy cửa chính mở toang thì sợ hãi mà liền mở điện thoại lên để xem định vị xem vị trí hiện tại của Min đang ở đâu , vì cô biết thế nào cũng ẽ bị bố phát hiện , nhưng cô chẳng ngờ rằng bố lại biết sớm đến như thế .

Jinhe bình tĩnh hết sức mà đi tìm từng phòng một .

Cô vừa tìm vừa gọi thật lớn tên của Min .

"Minnnnnnnn , Minsunnnnnnn à , em đang ở đâu , mau trả lời chị đi , Minnnnnnsunnnnn."_________Jinhe

Đột nhiên điện thoại cô lại rung lên , cô mừng rỡ mà vội móc điện thoại từ trong túi ra mà vội vàng bắt máy mà chẳng thèm để tâm đến số điện thoại là lạ hay quen .

"Alo , alo , t....tôi nghe , Min , Minsun à , em đang ở đâu vậy Minsun .

"_________Jinhe

"Ha ha ha ha , xin chào nhóc con , đang đi tìm người yêu nhỉ , có lẽ nhóc chưa nhìn kĩ đã vội bắt máy đi tìm rồi sao , nhóc Minsun đang nằm trong tay ta , nếu như muốn còn gặp lại con bé này thì hãy ngoan ngoãn đến đây một mình và đừng gọi cho cảnh sác , chắc hẵn cô cũng biết tôi là người của ai nhỉ hhahaahahhaa."

"Con mẹ nó , nhanh đến thế sao."________Jinhe

Cô vội vội vội vàng vàng phi xe nhanh hết mức có thể , cô biết người mình chuẩn bị gặp là ai , và người mình chuẩn bị đối đầu là ai nên trong lòng cô bâyh vừa lo sợ vừa tức giận vừa lo lắng cho Minsun .

Ở trong một căn nhà bị bỏ hoang tồi tàn và bẩn vô cùng , vì đã lâu ngày bị bỏ nên căng nhà bâyh vừa nứt vừa mạng nhện rong rêu bám đầy trên tường và cây cỏ cũng mọc khắp căn nhà .

Những tên vệ sĩ đang đứng canh ở trước cửa .

Còn hiện tại đang đứng trước mặt Minsun là một ông chú tầm 40 mấy tuổi , thân hình ông vạm vỡ và rắn chắc vô cùng , bàn tay ông chai sạn vô cùng thô ráp .

Trên mặt ông có một vết sẹo kéo dài từ mắt xuống phần má .

Ông ta đang định cởi trói cho cô bằng dây thừng bằng xích sắt thì đột nhiên cô tỉnh dậy , mọi thứ xung trước mắt Minsun bây giờ là một người đàng ông trông vô cùng đáng sợ , và đang ở một nơi vô cùng xa lạ và tối tăm .

Cô sợ hãi mà co mình lại , cô run lên từng đợt sợ hãi mà giả vờ bất tỉnh thêm một hồi lâu , sau khi đã thay sợi dây xích cho cô thì cô bị bọn chúng tạt một gáo nước thật lạnh vào mặt .

Cô đang nhắm mắt trong lo sợ thì bị một làn nước lạnh ghé thăm người mình , người cô ướt sủng .

Cô giựt mình , nhưng vẫn cố nhắm mắt để giả vờ ngủ , nhưng cô sợ hãi hơn nữa khi bọn chúng lên tiếng .

"Hêy , con nhóc này , mau dậy đi , tao biết mày đã tỉnh rồi đó , mau dậy đi ."

Cô sợ hãi mà mím chặt môi lại .

"Ha , còn chưa chịu tỉnh hã ."

Cô đột nhiên mở mắt ra mà nhìn , vì cô biết , nếu bâyh mình không chịu tỉnh thì không những xô nước mà ngay cả cái mặt của mình cũng chẳng còn nguyên vẹn nữa .

"À ha , cũng chịu tỉnh rồi nhỉ , sao ban nãy còn diễn với tao cơ mà , sao không diễn nữa đi , người đẹp , làm diễn viên cũng đúng nhỉ , hahahhahah."

Vừa nói hắn vừa nắm lấy tóc cô mà giựt lên .

Cô sợ hãi mà nước mắt rơi lã chã , cô cố nén nước mắt vào trong mà bày ra vẻ mặt tức giận mà nói, cô lấy lại bình tĩnh hết mức mà gào thét thật to câu hỏi vào mặt bọn chúng , vì cô biết , nếu như mình không tự cứu mình thì cũng chỉ là một kẻ đem phiền toái đến cho người mình yêu mà thôi .

Cô cười khẩy mà nói.

"Chúng mày định làm gì nữa nhỉ , chúng mày đúng là đéo biết mệt nhỉ , lần đầu là gì nhỉ , là đánh đập , lần hai thì hãm hiếp , lần ba thì cứa dao vào cổ , lần thứ tư thì bán tao sang biên giới , ha , con mẹ nó lần này là trò gì nữa thế này."______Min

Cô vừa nói vừa liếc sang liếc dọc mà quan sát tình hình hiện tại .

*Ha , đây rồi , là nó , chỗ hỡ duy nhất bây giờ ,sợi dây duy nhất có thể cứu rõi mạng sống nhỏ bé của cô bâyh.

Cô nhân cơ hội bọn họ không để ý mà lao vào bọn chúng rồi vùng vãy , vì từ nhỏ cô đã được cha dậy cho những thứ phòng thân cơ bản nên cô cũng chóng trả như bản năng mà thoát ròi vòng tay chúng , cô bắt đầu chạy và chạy hết sức mình , nhưng căn nhà bỏ hoang này quá lớn và quá xa lạ đối với cô , cô mặc kệ rằng mình đang ở đâu .

*Mình đang ở nơi chó chết nào vậy chứ , thôi kệ mẹ nó đi còn sống là mừng lắm rồi.

Cô chạy mà ngoái đầu lại mà nhìn về phía sau xem bọn chúng đâu rồi mà chẳng thèm đoái hoài gì đến trước mặt , cô đang chạy thì đột nhiên trượt chân mà ngã vào một cái hố to tổ chảng ở trước mặt , vì hoảng sợ mà cô lập tức đứng dậy mà kiềm nén cơn đau mà chạy tiếp , nhưng mà đell ổn rồi , cô cứ chạy và chạy miết như thế , màu càng chảy , cứ chảy và chảy như thế , nhỏ giọt nhỏ giọt , để lại dấu tích cho bọn bắt cóc mà chúng lần theo đó mà đi tìm cô một cách dễ dàng .

*Ha , ha ,ha , ha , hộc , hộc , hộc .

*Đệt mẹ , mệt chết đi được , cô chạy nãy h cũng được gần 30p hơn rồi , còn gặp cái chân chảy máu đell ngừng nữa .

Cô ấm ức mà bật khóc không thành tiếng .

Đột nhiên cô sựt nhớ ra .

*A , conme nó quyên nữa , không biết giờ Jinhe có sao không nữa , nếu như chuyện cô và Jinhe đang quen nhau mà bị lộ ra ngoài thì Jinhe là người khó sống nhất , vì Min thừa biết bố của Jinhe vốn dĩ là người như nào .

Cô sau khi suy nghĩ về Jinhe thì đột nhiên lại bật dậy mà chạy nhanh , nhanh hơn nữa.

Bâyh tốt nhất là ra khỏi đây trước đã , cô chạy và cứ chạy bạt mạng mà chẳng hèm đoái hoài đến thứ gì nữa .

Cô từ nãy đến giờ mới để ý đến vết thương của mình .

"Má nó , hình như là gãy rồi ."______Min

Chân của cô hiện tại tình trạng của nó rất tệ, cô xé toạt áo của mình ra , cô cột , xiết chặt chân mình lại để tránh máu chảy ra nữa .

Cột xong cô chẳng thèm cho mình nghĩ ngơi một phút giây nào mà chạy tiếp .

Cô đang chạy thì lại ngã thêm một lần nữa .

*Ha , cuối cùng cũng ra khỏi căn nhà hoang đáng sợ đó rồi , cô vẫn không để mình mất chút cảnh giác nào mà tiếp tục chạy , vì cô sợ rằng Jinhe sẽ bị dẫn dụ đến một nơi như này .

Cô thì chẳng sao cả , bọn họ muốn làm gì cô cũng được , nhưng nhất định không được làm hại đến Jinhe , bâyh cô phải nhanh tìm người cứu giúp ra khỏi đây rồi liên lạc gấp cho Jinhe gấp.

Cô chạy và cứ chạy mãi trên một con đường , hết con đường mòn thì qua đến rừng , xung quanh toàn là cây và cây , tứ phía cũng là cây , cô vừa chạy vừa run lên từng đợt vì trời đêm và sương mù bao quanh , nhưng cô vẫn không màn đến thứ gì khác mà vẫn cứ chạy và chạy .

Trời thì đã bắt đầu tối lại càng tối , nhưng cô thì vẫn chạy không ngừng nghĩ , bâyh trong cô sự lo lắng và sợ hãi đã đến đỉnh điểm nên cô vãn chạy không ngừng , cô cũng muốn nghĩ ngơi lắm chứ ,nhưng với tình yêu cháy bỏng của mình đã lấn át lí trí của cô , nên cô vẫn chạy không ngừng .

Cô đang chạy thì đột nhiên khựng lại , đứng yên một chỗ , cô thở không dám thở khi nhìn thấy những bóng đèn đang rọi lạng xạ đang đi đến gần cô , cô đành giữ im lặng mà lùi về sau , cô đang núp ở đằng sau một cái cây rất to , để an toàn thì tốt nhất cô nên leo lên cây , nhưng cô từ nhỏ vốn là một cô gái bình thường như bao người khác nên cô không biết leo cây , từ khi còn nhỏ mẹ của cô luôn căn dặn rằng trong thế giới này là Omega thì nên chết đi , vì là một Omega là một thứ thấp hèn , không có danh dự và quyền được sống tự do , nếu như là Omega thì nên đi chết đi .

Nhưng bố của cô thì đối lặp lại với mẹ cô hoàn toàn , bố cô luôn yêu thương cô và bảo vệ cô , chỉ cho cô tất cả những gì cô muốn , ông hi sinh tất cả là vì cô .

Nhưng nếu như ông trời hiểu được trần đời này khổ thế nào thì sẽ chẳng cướp đi ba cô rồi .

Ba cô đã mất vào một ngày th2 nọ , là đầu tuần nên công việc của bố rất bận , bố cô bị mất do tai nạn lao động nên chẳng thể trách ai được cả.

Cô đã bắt đầu sợ hãi mà ngồi bịch xuống đất , cô co người lại mà nhắm chặt mắt .

*Nếu bâyh có bố ở đây thì hay biết mấy nhỉ .

Bố sẽ bảo vệ mình .

Cô sợ hãi mà run lên từng đợt .

*sột soạt , sột soạt .

*là tiếng bước chân.

Tiếng bước chân giẫm lên những cái lá và cành cây khô rụng dưới đất và bị người khác giẫm lên nghe tiếng răn rắc trông rất đáng sợ , và kèm theo đó là một màn đêm , tối mù mịt lạnh lẽo , làm cô sợ hãi lại càng thêm khiếp sợ mà nhắm chặt mắt lại .

Đột nhiên có một đôi tay thò ra từ đằng sau mà chạm vào vai cô .

Cô run rãy mà thút thít nói xin lỗi lí nhí trong miệng.

*bịch .

Cô đột nhiên ngất liệm đi mà ngã xuống đất .

________________________________________

Hôm nay lên chap sớm cho mn nhè .

Chap này nói về quá khứ hơi xa vời với nhân vật chính nhma nó có liên quan đến một khía cạnh nào đó để cho mọi người hiểu về nhân vật hơn .

Mọi người nhớ đọc hết để không bị bỏ lỡ một khoảng khắt nào trong câu truyện nhen .

YÊU CẠ NHÀ .

Mắ thề ấy , nhìn mặt đell nhịn cười được ấy kkkkk .
 
[F6] Chẳng Mấy Ai Nhỏ Bé Đâu Ai'nủ
Ngày giông bảo(shop)


Giông tố và bão đã kéo đến thì nổi sợ hãi của con người cũng bắt đầu dâng cao, một đám mây đen kéo đến làm cho mọi ngóc ngách trên trái đất đều bị phủ đen mịt mù , cùng theo đó là một cơn gió mạnh mẽ như một cơn lóc soáy muốn cuốn trôi đi tất cả .

Nhưng ngoài sợ hãi ra thì con người và mọi người chẳng biết làm gì hơn ngoài việc trơ mắt nhìn và tự mình hứng chịu cơn giông bão đó , chẳng ai có thể giúp được người khác ngay khi chính bản thân họ cũng đang gặp khó khăn , họ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao , thay gì việc trông chờ vào người khác thì mình hãy tự bản thân mình chống chội lại cơn bão để bảo toàn tính mạng cho chính bản thân mình .

Một câu chuyện vô cùng ý nghĩa phải không nào cái cậu .

Thế nên là cho bã xin khất 1 tuần ná .

Bã hứa tuần sau bac sẽ đăng chap cho mọi người nè heheheheh.

Nếu như các cậu chưa biết lí do thì hãy để cổ nói cho nghe nha.

Là hôm nay bã gất là buồn luôn, nếu như ai đọc chuyện Manhwa thì sẽ biết là hôm nay là một ngày cực kì gớt nước mắt vì hôm nay là ngày ra chap cuối của bộ

ĐÊM -BÊN BỜ BIỂN -(Bên làn nước ).

Trời ơi tui nói tui buồn thì thôi nhé luôn .

Nên là xin cái cậu cho shop xin khất nhé .

Huhuhuhh
 
[F6] Chẳng Mấy Ai Nhỏ Bé Đâu Ai'nủ
Kí ức


Thế giới này lạ quá , nó xoay con người ta như chong chóng vậy , lúc vui buồn thất thường lúc hạnh phúc và giàu có dân trào còn lúc thì nghèo xuống tận cùng và bị khinh bỉ .

Cuộc đời của tôi cũng vậy , từ khi bé tôi luôn phải nghe thấy những lời ghê tởm phát ra từ miệng của người đã sinh ra mình và muốn mình chết đi , đó là mẹ của tôi , bà ấy luôn muốn tôi biến mất khỏi thế gian này .

Nhưng cuộc đời lại cho tôi một thứ được gọi là tình thương từ cha của tôi , tôi rất yêu ông ấy , tôi yêu ông ấy nhiều lắm , nhưng tình yêu đó chẳng kéo dài được bao lâu thì nổi đau lại đến .

Bố tôi mất mới chỉ một năm thôi .

Còn mẹ của tôi thì khỏi nói rồi bà ấy đã bỏ nhà ra đi từ khi tôi còn 5t.

Những kí ức vui buồn về những ngày hạnh phúc cùng bố ùa về , làm tôi đau lòng biết bao nhiêu .

Tôi còn nhớ lúc bố còn cõng lên trên vai đưa tôi đi bất cứ đâu tôi muốn , ông ấy chưa bao giờ để toki thiếu thốn thứ gì cả , có những lúc bố ở nhà chơi với tôi cả mấy tháng trời nhưng vẫn có tiền mua cho tôi đủ thứ .

Tôi cũng thắc mắc lắm , nên đã sinh ra nghi ngờ mà rình bố khi bố nói chuyện điện thoại .

Thì mới phát hiện ra rằng bố đang đánh thuê chém mướn ở bên ngoài , với cả làm bảo vệ quán bar vào buổi tối nên khi buổi sáng bố mới rảnh để chơi với tôi .

Khi tối bố đã đi làm đến sáng .

Tôi khi biết chuyện đó thì đã khóc nức nỡ mà bảo ba nghĩ công việc đó cho bằng được , vì tôi thấy tình trạng sức khỏe của bố ngày càng trở nên nặng nề hơn vì những vết thương khi đi đánh nhau và bố đã trở nên phờ phạc hơn vì tối nào cũng đi làm từ khuya cho tới sáng , ban ngày thi chẳng được ngủ vì phải chơi với tôi .

Lúc ấy lòng tôi đau như cắt , có nhiều lúc tôi đòi nằn nặt đi làm để phụ bố , nhưng bố chẳng chịu nghe tôi nói đến vấn đề tôi xin đi làm .

Vì thương bố nên tôi đã cãi lời mà lén đi làm khi có thời gian rãnh sau giờ học , tôi làm nhân viên ở cửa hàng tiện lợi và làm nhân viên pha chế ở những quán cà phê gần trường để khi nào đến tiết học thì sẽ tiện hơn .

Vì đi làm hết chỗ này đến chỗ kia quần quật còn phải học nặng vì cuối cấp nên Minsun có vẻ đã kiệt sức , tình hình điểm của cô ngày càng tuột dần tuột dần , làm cho ba cô bắt đầu nghi ngờ mà theo dõi cô .

Thì mới phát hiện ra cô đã cãi lời ông mà đi làm .

Ông tức giận đùng đùng mà xông vào lôi cô về cho bằng được , cô khóc nứt nở mà xin bố để cô làm hết ca thì sẽ về , nhìn thấy gương mặt đẫm mồ hôi và nước mắt của cô con gái trước mặt , làm ông lung lay mà nhẹ nhàng buông tay cô ra mà bỏ đi .

Cả một buổi làm cô đều nơm nớp lo sợ vô cùng , cô sợ bố cô buồn rồi tình trạng sức khỏe lại càng đi xuống .

Một ngày làm mệt mỏi , có lẽ hôm nay hình như mệt hơn mọi ngày thì phải , lượng khách đông hơn gấp mấy lần bình thường .

Cô mệt mỏi mà cố dọn dẹp cho xong ,mải mê làm đến nổi cô quên bén đi chuyện mình còn bố đang chờ ở ngoài .

Kết thúc ca làm đầy mệt mỏi , cô bước ra với vẻ mặt u sầu và mệt vô cùng vì cô cứ mãi chạy đi làm và học miết chẳng có mấy thời gian được nghĩ ngơi nên có vẻ tình trạng sức khỏe của cô không ổn cho lắm .

Cô bước đi loạn choạng mà đột nhiên ngã xuống đất, nhưng tại sao lại không thấy đau nhỉ .

Từ đằng sau có ai đó dùng thân mình đỡ cho cậu thì phải .

Cô gắng gượng dậy mà nhanh chóng quay lại xin lỗi liên tục ,không ngừng.

"A , tôi ,tôi thành thật xin lỗi ."____Min

Từ nãy đến giờ cô vẫn chưa biết rằng đối phương đứng trước mặt mình là ai , theo cô suy nghĩ thì đỡ được cái thân hình của cô thì chắc là con trai hay là một người đàn ông trung niên lớn tuổi nào đó rồi , nhưng từ nãy đến giờ người kia chẳng nói một lời nào cả , chắc người đó đang tức giận lắm nhỉ .

Cô len lén he hé mở mắt ra mà nhìn thì hình ảnh một thân hình mảnh khảnh , với thân hình đầy đặn.

*A , thì ra đó là một cô gái .

Nhìn từ dưới lên thì đôi chân dài miên man , thân hình cực kì so hot luôn ấy chứ , còn phần trên thì ........

*Cặp lo chà bá .

Một cặp dưa chà bá đập vào mắt , trắng nỏn nà , còn gương mặt thì , ồ wao , mũi thì cao , mắt thì hút hồn vô cùng , với con mắt màu xanh dương và mái tóc khá dài màu vàng nhàn nhạt , nó nói lên cho tôi biết rằng hình như đấy là người ngoại quốc .

Một cô gái rất hoàn hảo đang đứng trước mắt tôi , làm tôi tự ti vô cùng .

*Nhưng là lạ thay , sao người đó từ nãy đến giờ chẳng nói gì nhỉ, không biết nói tiếng thái hã ta , hay là cũng không biết nói tiếng việt luôn, chắc là người đi du lịch nhỉ .

"Ờ , ừm.... i'm really sorry."_____Min

Người đó lại chẳng nói gì mà chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt Minsun , làm cho cô lúng túng vô cùng , cô gượng ngùng mà gục mặt xuống , mặt cô dần đỏ lên , cùng với đó , cô vô tình mà phóng pheromone, một mùi hương anh đào tỏa ra khắp nơi .

Minsun chẳng thể nào biết được rằng bản thân mình đang âm thầm làm hại người khác .

Mùi hương đã lang tỏa ra khắp nơi , sắc mặt của người trước mặt dần dần thay đổi , nhăn nhó và trông mệt mỏi vô cùng , tới hơi thở thôi cũng khó khăn vô cùng .

Minsun cảm thấy lạ mà ngước mặt lên mà nhìn với cặp mắt đầy khó hiểu .

*Ể , cô bạn ấy nhìn có vẻ đang gặp vấn đề gì đó khó khăn hã ta , nhìn vẻ mặt khá khó khăn nhỉ .

Minsun tốt bụng mà hỏi thăm , cô bước tới mà đỡ lấy Jinhe .

" N...nè , cô sao vậy , chắc cô bị say không khí rồi , không khí ở Thái nóng lắm c...cô ngồi xuống đây đã ."______Min

Minsun lịch sự mà dìu dắt Jinhe cẩn thận mà đưa cho cô nước rồi quạt quạt cho cô , nhưng mà thái độ và cảm xúc của Jinhe lạ lắm , cô vẫn cứ khó chịu mà gắn gượng hết sức mà đẩy Minsun ra mà vội bịt mũi lại.

*Ủa , bộ mình hôi lắm hã .

Minsun buồn bã mà đưa mũi ngửi xung quanh mình thì thấy cũng bình thường , chắc tại mũi cô bạn nà thính quá rồi .

*are we just friend or are we more

*You make me feel buller flies in my core

*If you don't mean it , don't act that way

*This is what a friend would do or say

Tiếng chuông điện thoại vang lên , Minsun nghe thấy thế thì ngó nghiên ngó dọc tìm kím xem tiếng đó phát từ đâu ra .

Cô có hỏi Jinhe nhưng khi quay sang nhì thấy sắc mặt đầy khó chịu của Jinhe thì rén quá nên im lặng mà tìm kiếm .

Jinhe nhìn thấy điều bất thường về người trước mặt nên mới cất tiếng hỏi :

"Cậu tìm gì vậy."________Jinhe

"À hahahahh, à tôi tìm xem tiếng điện thoại của ai đó hình như có người gọi đến thì phải nhỉ .

"________Min

Minsun vừa gãi đầu vừa trả lời câu hỏi của Jinhe.

Nghe thấy cô đang tìm thì Jinhe cũng gật gù mà tìm theo cô , nhưng sau khi mài mò tìm kiếm thì đột nhiên chuông điện thoại tắt ngang nên cô đành từ bỏ mà không tìm nữa .

Quay lại với tình trạng sức khỏe của Jinhe thì.......

*cô ấy trông có vẻ ổn hơn rồi nhỉ , mình nên làm gì nữa bâyh.

Jinhe nhìn Minsun thì thấy cô đang trầm tư suy nghĩ gì đó thì chợt nhớ ra khi nãy cô xém bị ngất nên liền cất tiếng hỏi:

"Ờ ờm , nè cậu."________Jinhe,Min

Hai người cất tiếng nói cùng một lúc mà giựt mình nhìn nhau , Minsun đột nhiên cười phá lên mà ôm bụng .

*khư khư khư , hahaahhahhh.

"Tôi với câuh , có vẻ hợp tính nhau nhỉ , cậu cứ nói trước đi ."________Min

Jinhe ngại ngùng vì nụ cười của Minsun mà tránh né ánh mắt cô , cô vờ nhìn xuống đất như chưa thấy gì .

Sau khi nghe thấy câu nói của Minsun thì Jinhe cũng cười mỉm một chút , chỉ một chút thôi , rồi trở về với vẻ mặt ban đầu .

"Khi nãy tôi thấy cô cứ như sắp ngất đến nơi , cô hẵn là rất mệt rồi nhỉ để tôi đưa cô về nhé .

"_________Jinhe

Nói xong thì cô ngước mặt l3en nhìn Minsun mà cười tươi , Minsun ngại ngùng vì thấy nụ cười của Jinhe mà đỏ cả mặt , pheromone của cô cũng bất giác mà tỏa ra từ khi nào thì cô không biết .

Mùi hoa anh đào làm lan tỏa ra khắp mọi nơi , Jinhe đang bình thường thì đột nhiên hai hàng chân mài của cô khẻ nhăn nhè nhẹ .

Một hồi cô mới định hình được hương thơm đó phát từ đâu ra mà vội lên tiếng cầu cứu.

"C....cậu à , cậu bị sao vậy , thu hồi pheromone lại ngay đi , cô đang giết tôi đấy ?"_________Jinhe

Cô vừa nói vừa nín thở mà nói ra từng chữ từng chữ một trong sự khó khăn vô cùng .

Minsun khó hiểu nhưng vẫn lên giúp cô .

Cô hoảng loạn , tay chân lúng túng mà quơ quàng lung ta lung tung , thấy thế cô định xoay mặt Jinhe lại để xem tình hình thế nào , nhưng Jinhe chẳng chịu hợp tác mà hất tay rồi tránh né cô .

Hết cách Minsun đành ngồi lên đùi Jinhe mà mặt đối mặt với Jinhe , Jinhe chợt giựt mình mà người bị đong cứng lại như cục đá .

Cô chẳng biết làm gì hơn ngoài thuận theo con người trước mặt này xem xét tình hình cho mình .

Minsun sau khi thấy Jinhe bình tĩnh trở lại thì cũng nhẹ nhõm àm thở phào , cô nâng cằm Jinhe lên mà nhìn thì thấy mặt cô đỏ ưng ửng ở phần má .

Người cô nóng râm rang , mồ hôi chảy nhể nhại .

Đột nhiên cô có cảm giác , có gì đó lạ lắm , ở phía dưới chỗ cô đang ngồi , có gì đó cộm cộm .

Vừa cảm nhận được thì cô liền nhìn xuống phía dưới rồi lại nhìn lên phía trên mặt của Jinhe mà đỏ mặt , đến bâyg cô mới định hình lại được rằng bản thân mình đang ngồi ở đâu và đang làm gì , vò lúc nãy cô thấy Jinhe khó chịu nên quấn quýt hết cả lên .

Thấy thế cô vội vàng lúc tìm trong túi mình ra một lọ thuốc .

Cô nhét vào trong miệng của Jinhe rồi đỗ nước vào , Minsun sợ hãi mà đi lại gần xem xét tình hình tình trạng của Jinhe xem thế nào thì .

*phịch .

Đột nhiên cô vừa bước đến thì Jinhe liền ngã vào lòng ngực cô mà ngất lịm đi .

*leng keng , leng keng.

Tiếng chuông ồn ào đã đánh thức một người nọ khi còn đang ở trong giấc mơ tình yêu của mình .

Minsun tỉnh dậy với cái đầu thì băng bó , cái tay cũng băng , các chân thì băng keo đầy .

Còn , còn chỗ nào nữa đâu àm băng .

Minsun vừa thức dậy thì liền nhìn giáo giác xung quanh , cô cảnh giác với tất cả mọi thứ , cô lấy lại tỉnh táo bằng cách tự vỗ vào đầu mình mấy cái , nhưng vì cú đánh quá mạnh, nó làm ảnh hưởng đến vết thương trên đầu của cô .

Máu túa ra làm ướt hết cả miếng băng gạt .

*Lạch cạch , lạch cạch .

*Là tiếng bước chân , nó đang đi về hướng này .

Cô lo sợ hoảng loạn mà vội tìm chỗ núp , nhìn giáo giác xung quanh thì cũng chỉ là một căn phòng nhỏ xí , chỉ với một cái giường nằm ở trong góc , còn cả căn phòng thì trốn rỗng , hết cách cô đành chui xuống gầm giường mà núp tạm .

*Kéttttttt.

Tiếng mở cửa phát ra Minsun vội lấy tay che chặt miệng mình lại để chặn một số âm thanh không thể lường trước được .

*xoảngggg.

Tiếng đỗ vỡ của đồ đạc vang lên , làm Minsun khẽ giật bắn nhẹ .

Tiếng hét thất thanh vang lên , làm Minsun ngơ ngác mà không hiểu chuyện gì sảy ra .

Giọng nói của một đứa trẻ vang lên trong hoảng sợ mà gọi mọi người.

"Bố , bố ơi , chị ấy đột nhiên biến mất rồi bố ơi , bọn xấu bắt chị ấy rồi bố ơi , mẹ ơi , oa , oa , huhuhu, chị ấy bị bắt rồi mẹ ơi , anh hai ơi , anh hai ơi , chị ấy bị... bị bắt rồi huhuhu."_____Hansi

Tiếng khóc nất vừa nói vừa chạy của đứa trẻ làm Minsun chợt mở to hai mắt mà ngạc nhiên , cô tung chiếc giường nhỏ lên mà vội vàng chạy theo đứa bé , vì cô biết với thái độ đó của đứa trẻ và với nơi này cô cảm nhận được rằng nó là một ngôi nhà , chứ không phải cái nơi tồi tàn như chiếc nhà hoang kia .

Cô sợ hãi mà vội chạy theo đứa bé , cô bâyh cần giúp đỡ , cô muốn xác nhận xem hiện tại Jinhe bâyh có còn ổn hay không , cô chạy theo đứa trẻ như bay , cô chẳng màng đến chân đang bị đau mà cứ chạy về phía trước .

*hộc , hộc , hộc .

"Đâu rồi nhỉ , cô thở những hơi thở khó khăn mà ráng nhìn giáo giác xung quanh , lạ thật , thằng nhóc đó mới đây mà đâu rồi nhỉ ,chẳng biết nó cao to hay nhỏ người nữa , sao mà chạy nhanh nhảy nhanh như sóc vậy chả biết .

*lộp cộp , lộp cộp.

Tiếng bước chân đang dần dần đi về phía chỗ của cô đang đứng , cô sợ hãi mà tim đập nhanh rất nhanh.

*thình thịch , thình thịch .

Bâyh thì chẳng nghe thấy tiếng gì nữa rồi , chỉ nghe thấy tiếng tim của cô đập nhanh đến nổi muốn bay luôn cả ra ngoài thôi .

Đột nhiên có một bàn tay của một người đàn ông đặt lên vai cô , Minsun giựt bắn người , theo phản xạ mà bố đã dậy cho cô thì cô bắt lấy cánh tay của người đằng sau , cô nhắm chặt mắt mà trong lòng thầm niệm a di đà cô lấy thế quật mạnh một cái .

Ủa , ủa nh.....nhưng mà , có ai ngã đâu nhỉ , cô quay ngoắt ra đằng sau thì chẳng thấy ai nữa , ngay ,ngay ngay lúc này đây , Minsun sợ muốn khóc rồi , rốt cuộc đây là nơi quái nào vậy trời , quay lại lên trên thì .

TADA , một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang đứng trước mặt cô , vì cô hay bị giựt mình nên vì sự xuất hiện của Sy đã làm cho cô hoảng mà lăn đùng ra đó nằm một đống mà xĩu ngang .

Sy sợ hãi mà sờ mặt mình rồi cả người mình , ủa mình còn nguyên vẹn mà có mất miếng da thịt hay biến thành me đâu mà , làm gì àm người này đến xĩu nhỉ .

*hay là do mình xấu ư .

Suy nghĩ xong thì Sy bĩu môi mà hậm hực mà vác Minsun vào trong phòng , chứ cho cô nằm ngoài đất thế này thì bệnh mất , đang còn ở trong rừng nên còn rất lạnh và nhiều côn trùng.

Sy ân cần ,nhẹ nhàng lấy một chậu nước và khăn để chờm trán cho cô , cậu còn xuống tận bếp để nấu cháo và giã thuốc cho cô .

Chẳng biết sao hôm nay cậu lại siêng năng đột xuất vậy chẳng biết, ahahaahahha , nhưng mà , nói sao bâyg , đột nhiên cậu nhìn xuống thì đũm quần cậu đột nhiên có một cái gì đó nhô ra .

"Chết tiệc , cái gì thế này , sao mình cứng mất rồi."_________Sy

Sy đang nấu đồ ăn còn đang gian giỡ cho Minsun , nhưng mà bâyh , nó cứ như muốn nổ tung ra ấy , cậu khó khăn mà dập lửa ở bếp khi đã dập lửa củi rồi thì bâyh cậu phải nhập tâm vào để dập lửa của cậu rồi .

Cậu khó khăn mà cụm hai đầu gối lạo với nhau mà đi từ từ từ từ vào nhà vệ sinh .

Tới nơi thì Sy thở dốc chẳng ngừng , cái gì thế này , mình chưa baoh mệt thế này , hôm nay chỉ đi thôi cũng khó khăn nữa , cậu ngồi phịch xuống sàn , sàn nhà vệ sinh ẩm ướt , làm cậu khó chịu lại càng khó chịu hơn .

*haaaa , mẹ nó , nhớ rồi , khi nãy , m....mình có ngửi được một mùi là lạ , bâyh mới hay rằng nó là pheromone của Omega đó , chết tiệc ,chẳng lẽ nào cô gái đó là Omega sao .

"Haaa, tại sao cái mùi đó bâyh mới có tác dụng vậy , nãy đến giờ mình vận động , làm đủ thứ việc để quên đi mùi hương đó , nhưng , bâyh mình chẳng thể kiểm soát nổi bản thân nữa rồi , cậu kéo khóa quần xuống mà khó khăn cầm thằng nhỏ lên mà lên xuống không ngừng , trên đầu khất rỉ hết cả nước ra rồi .

Cậu khó khăn mà lên xuống .

*vuốt , vuốt , vuốt , sục, sục ,sục ,sục .

Cậu làm liên tục lên xuống như điên , nhưng mà , cái mẹ gì đây ,nó vẫn chẳng chịu ra gì cả .

Cậu thở dốc chẳng ngừng , nhưng thằng nhỏ thì nó vẫn đứng thẳng tấp như cây sắt .

* ha , bâyh làm gì bâyh , làm gì bâyh , nếu như mình cứ mặt kệ nó mà ra ngoài luôn thì không được ,mình không thể đứng thẳng được , với cả đau lắm , phải kiềm nén cơn ham muốn là một thứ tàn ác nhất lên thế giới này , ahhhhhhh, nhưng mình chẳng thể nào xuất ra được , đã lâu rồi mình chẳng làm nên bâyh còn khó hơn rồi đây .

*ah , mình nghe mấy thằng xóm bên bảo rằng , thủ dâm sẽ càng sướng hơn nữa nếu như mình nghĩ đến một thứ hấp dẫn như zus , cặp đùi vàa mông .

Nói là làm Sy khó khăn mà ráng rặn và nhớ lại những gì cậu có thể nhớ nhất có thể .

Đột nhiên cậu mở to hai mắt ra mà kinh ngạc vô cùng , khi bế Minsun lên thì có thứ gì đó mềm mềm chamh vào bụng của cậu , vừa nghĩ Sy vừa tuốt dương vật không ngừng , một cặp dưa chà bá ở trước mặt cậu , khi ngước mặt lên thì thấy được một khung cảnh chẳng tài nào có thể nghĩ được , một gương mặt đỏ ủng và dâm dục đang hiện lên trước mặt cậu , l....là Minsun .

*Phụtttttt.

*haaaaaa , hộc ,hộc ,hộc .

Tiếng thở dốc đầy khó khăn và sự thỏa mãn làm cậu sướng tê người mà rùng mình .

Đột nhiên cửa nhà vệ sinh được mở ra.

Sy hoảng hốt mà nhìn ra cửa.

_________________________________________

Hahhahah ,rồi hết cứu nổi anh Sy luôn .

Mừng sinh nhật của anh NamJoon (Bts) nào , bé gấu của tui đấy cạ nhà ạ , hihihihi , nay đã thêm một tuổi mới rồi , mong bé gấu của Army luôn có thật nhiều sức khỏe và hạnh phúc .
 
Back
Top Bottom