Khác ❗️DROP - [AllShinichi/AllAi] Ngổn Ngang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,601
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
355738445-256-k343806.jpg

❗️drop - [Allshinichi/Allai] Ngổn Ngang
Tác giả: riosset_kryu
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xoay chuyển quá khứ để không phải hối hận.

Chuyện quái gì đang diễn ra vậy !?

Chết tiệt !!

Là ai chứ !?

Ký ức u tối ùa về xâm chiếm khoảng rộng trong tiền thức...Đã đến lúc phải tỉnh dậy rồi, cơ hội chỉ có một, chúc may mắn...Kẻ Tái Sinh !!

ʚ Author : Ossetia Lazaii
ʚ Day : 20/11/2023
ʚ Category : Đồng Nhân, Boylove, Girlove, Mafia, Ngọt, Some Đường Trộn Thủy Tinh
ʚ Truyện có yếu tố kỳ ảo, không xúc phạm cá nhân hay tổ chức nào
ʚ Truyện có yếu tố buff Bot phi logic, không thích buff Bot cảm phiền lui khỏi hố
ʚ Đọc xin hãy văn mình, chúng ta những người có học thức, có tri thức nhưng sử dụng không đúng cách vẫn là không học thức
ʚ Mong tác phẩm được đón nhận !

ʚ Không có lịch ra chap cụ thể
ʚ Đọc vui vẻ ^^



shipallmain​
 
Có thể bạn cũng thích !
❗️Drop - [Allshinichi/Allai] Ngổn Ngang
Esipode 1 - Đẫm Máu


Một Số Lưu Ý Trước Khi Đọc

//....// : Hành động

///// : Ngại

“.....” : Lời nói

‘.....’ : Suy nghĩ

**** : Dấu tên, ẩn tên

Viết chữ in (VD : CẤM ĐỤC THUYỀN CỦA TÔI)

💬 : Tin nhắn

📲 : Gọi điện

«⚠️.....⚠️» : Cảnh báo (warning)

- Đôi khi tác giả hơi sai chính tả nên đừng soi mạnh nha

- Nghiên cấm đục thuyền , tôi không đục thuyền cậu thì cậu cũng vậy đi

- Nếu không thích truyện thì mời out dùm, ở đây chỉ dung nạp người văn minh

_________________________________________

Tích tắc

Tích tắc

Tích tắc...

Con số trên quả bom chỉ vỏn vẹn 10 phút nữa là sẽ phát nổ

“ Xong chưa ? ” Giọng thiếu niên vang lên

“ Hoàn tất.... ”

“ Nhưng cậu định làm vậy thật sao ? ” Giọng nữ đáp lại

“ Phải...Nhất định... ”

“ Rời đi thôi, có lẽ họ sắp tìm đến đây rồi ”

“ Cũng phải.... ”

Cả hai người đều lưu luyến căn phòng này.

Nó thật hoa mỹ khi ngay bên cửa sổ đã được ánh trăng phản chiếu qua mặt hồ trong vắt lấp lánh

Đâu phải dứt áo ra đi là được đâu.

Vẫn tồn tại một nỗi nhớ nhất định nhưng nó chỉ một khoảng, chẳng quá quan trọng so với ý chí

Nhìn lại căn phòng lần cuối.

Rốt cuộc là chẳng nỡ rời xa...

“ Hay ta cho nổ sớm hơn dự kiến đi ”

“ Cũng không tồi ”

“ Thôi thì có bao nhiêu thì chôn vùi bấy nhiêu ”

“ Vả lại, trong đây đã tồn đọng những thông tin không phải ai cũng có thể biết ”

“ Cậu cắt nó đi, Shin... ”

“ Hảo, cứ để tôi ”

Y cầm lấy chiếc kéo mà không do dự cắt hẳn hai sợi dây, một màu đỏ và một màu vàng.

Căn phòng bị dội lại tiếng còi cảnh báo từ quả bom

Bị cắt đi hai dây làm chúng đã giảm thời gian...

Bíp bíp...

Bíp bíp...

Tích tắc...

Tích tắc...

Tích tắc....

Rầm...rầm...rầm...

Hộc...hộc....

“ Chết tiệt, còn lại bao nhiêu phút ”

“ Em ấy vừa cắt đi hai dây rồi... ”

“ Tóm lại là còn bao nhiêu !!? ”

“ 1 phút 30 giây.... ”

“ Liệu còn kịp không...? ” Người đó run run

Sắp rồi...

Thời khắc này...

Chúng ta đã dành hơn 12 năm để thực hiện...

12 năm...

12 năm của chúng ta...

Đúng rồi, thật đẹp, trăng cứ soi chiếu mặt hồ, nhưng hôm nay có vẻ sáng lạ thường.

Cho dù có vậy cũng chẳng màng đến họ

Một vẻ đẹp không thể kéo dài vĩnh cửu.

Và những bí mật mà cả hai nắm giữ không thể để cho một người nữa biết

“ 10...9.... ”

“ 8.... ”

“ 7....6.... ”

“ 5... ”

“ 4... ”

“ 3... ”

Tích tắc....

Tích tắc....

Tích tắc....

Những giây phút cuối cùng đến thiên đường tựa như khoảng khắc đó, tại Tháp Đôi Thiên Thần, tiếc rằng chỉ có y và cô là đi đến bước đường này

Có trách là trách họ đã nhẫn tâm khi làm ra những hành động man rợ đó.

Có trách là trách cái tình yêu cực đoan của họ đã ruồng rẫy y và cô

Y và cô đơn giản chỉ là muốn giải thoát, mọi chuyện như thế là quá đủ rồi

Đã đến lúc họ phải chấm dứt cuộc chơi tại đây thôi, dù gì cũng là những giây cuối...

Y và cô mỉm cười nhìn nhau, trước tưởng thù sau thành tri kỷ.

Mãi mãi chỉ có thể là bạn, không thể vượt ngưỡng tình yêu

Hai con người quá hiểu tính cách lẫn nhau...

Chưa phản chiếu ánh mắt nhau, chỉ bằng cái gõ tay là đã hiểu đối phương muốn gì

Đởi này chỉ luyến tiếc, mong luân hồi chuyển kiếp có thể cho họ một lần nữa gặp nhau để cả hai có thể lại kề vai sát cánh thêm lần nữa là đã mãn nguyện mong ước

Những tà gió gào xé những cánh hoa trên cành cây đã héo rũ.

Nhẹ nhàng thả xuống mặt hồ những ánh sao hồng nhỏ

Cảnh tưởng động lòng người...

Giây sau chỗ này đã nổ tung...

Kinh khủng

Rùng rợn

Lụi tàn

Những từ ngữ thuộc trường phái chỉ sự rùng rợn, bi thương lúc này đang dâng trào hơn hết thảy

Mọi thứ đã hóa thành tro tàn, ngay cả cái hồ cũng nát bét, chỉ còn đọng lại vài giọt nước nhỏ.

Cây hoa anh đào chẳng còn gì, chỉ sót lại mấy cánh hoa nhỏ

Nơi đó đã từng đẹp đẽ biết bao nhưng thời khắc này nó đã chẳng còn gì ngoài những mảnh cháy rụi đen nhỏm

Vài ngọn lửa nhỏ bập bùng được một chút thì đã tắt..

Những kẻ kia đứng chết trân tại đấy...Bọn hắn nghĩ y không thể làm ra chuyện đó.

Vậy thì hay rồi, nhìn xem, trước mặt quý ngài đây là gì ?

Có phải sự nguy nga, tráng lệ trước kia không...?

Không,....

Tất cả đã chôn vùi theo ngọn lửa kia...

Ngọn lửa kia đã chén sách hai linh hồn kia một cách ngon lành, đến một mảnh nhỏ cũng không còn để mà xót thương...

‘ Tệ thật đấy... ’

“ Tôi nghĩ em chỉ nói đùa thôi chứ... ”

“ Ai mà có ngờ, nhỉ em...? ”

“ Em và con nhỏ đó... ”

Gin cười điên dại về phía đống tàn dư, lời nói đó chỉ tưởng là đùa...

Cười đến điên dại, Gin chẳng thể điều khiển cảm xúc của bản thân nữa.

Cứ cười, cười, cười đến đau lòng...

Chính gã hại em đến như vậy, cớ sao giờ lại hối hận...?

Hối hận !!?

Nước mắt...!!?

Gã ngây người nhưng chất lỏng đó vẫn rơi...

Người tay đã giết bao nhiêu người giờ lại rơi lệ vì một người, lại còn là nạn nhân của bản thân..?

Gã cũng rất yêu y, nhưng cứ một mực cuối bỏ và giờ gã còn gì..?

Mất hết rồi...

Mất hết rồi...

Chỉ còn lại tôi với bóng tôi.

Một bóng tối mà tôi đã quên khi em đến nhưng cũng mau chóng trở lại với nó vì chính tôi đã tự đẩy em đi khỏi tôi..

Bây giờ tôi đòi hỏi được gì nữa đây...?

Đòi ông trời trả em lại cho tôi ?

Nực cười thật~

_________________________________________

‘ Nếu cho cậu một cơ hội để sống... ’

‘ Liệu cậu có muốn ? ’

- Tôi sao ?

‘ Phải, cậu liệu còn chấp niệm với nơi đó ? ’

- Tôi muốn, tôi còn chấp niệm duy nhất với anh ấy, chỉ anh ấy...

- Tôi muốn bù đắp lại cho anh ấy...

‘ Cậu biết cái giá để làm được chuyện đó ? ’

- Nó quá đắt và tôi chẳng thể đánh đổi...

- Nên tôi chẳng mơ mộng...

‘ Chúc May Mắn, Chàng Thám Tử Số Nhọ~ ’

- Hả..!?

Là sao...!?

- Shin !!

- Shiho !!!

‘ Chúc May Mắn, Kẻ Được Chọn ’

— KHỞI ĐỘNG DÒNG THỜI GIAN —

— QUAY NGƯỢC : RETURN THE LABOUR —

“ Đừng làm ta thất vọng, Đứa Trẻ Alast ”

______ THE END ESIPODE 1 ______
 
❗️Drop - [Allshinichi/Allai] Ngổn Ngang
Esipode 2 - Thế Giới Mới


Một Số Lưu Ý Trước Khi Đọc

//....// : Hành động

///// : Ngại

"....." : Nói chuyện

'.....

' : Suy nghĩ

**** : Dấu tên, ẩn tên

Viết chữ in (VD : CẤM ĐỤC THUYỀN CỦA TÔI)

💬 : Tin nhắn

📲 : Gọi điện

«⚠️.....⚠️» : Cảnh báo (warning)

- Đôi khi tác giả hơi sai chính tả nên đừng soi mạnh nha

- Nghiên cấm đục thuyền , tôi không đục thuyền cậu thì cậu cũng vậy đi

- Nếu không thích truyện thì mời out dùm, nếu không muốn bị PHỐT và LÊN BÀN ĐÀM ĐẠO

__________________________________________________________________________________

[Thiết lập Thế Giới : Kudo Shinichi và Miyano Shiho ở thế giới này chính là cái kẻ thù không đội trời chung dù ở trong cùng Tổ Chức Áo Đen.

Shiho thì làm ở bộ phận Nghiên Cứu còn Shinichi thì giữ chức ngang hàng với Vermouth, và đều giống là họat động độc lập và luôn có hành tung bí ẩn khiến một kẻ như Gin cũng không nắm nổi thông tin chính xác của y.

Còn lý do cả hai ghét nhau thì tính nết khắc nhau thì ghét nhau thôi, lý do cực kỳ hợp lý và cha mẹ của Kudo không hề biết con mình lại chính là Kẻ Thù Của Công Lý]

“ Thú vị đấy ”

“ Đừng nói là cậu lại muốn đâm đầu vào chỗ chết nữa đấy, chàng thám tử ngu ngốc ”

“ Nặng lời quá đó, Sherry~ ”

“ Chúng ta nhập vào rồi này, hai người này đi chung vì nhiệm vụ diệt chuột và mang thông tin về ”

“ Chuột sao~?

Thú vị nha ”

“ Mà hết đợt này cô xin ra khỏi bộ phận Thí Nghiệm đi, xin đi cặp với tôi~ ”

“ Chắc vậy quá nhỉ ? ”

“ Phải là chắc chắn chứ ”

“ Đam mê nghiên cứu tôi tài trợ cho ”

“ Aa~ Đại Thiếu Gia đây hào phóng nhỉ ? ”

“ Tiêu tiền cho cô thì tôi không tiếc ”

“ Quay lại nhiệm vụ đi, làm nhanh rồi về ”

“ Đi nào Sherry, để Label cho cô thấy thông tin sẽ đầy một ổ~ ”

“ Lắm lời ”

Hai kẻ này có thể gọi là "điên".

Mỗi người điên theo một kiểu, mỗi kiểu mang đến kích thích rợn người.

Nếu mà họ biết cả hai điên thì liệu có tách ra không nhỉ~?

*PẰNG*

Sherry rút súng bằng về phía một góc.

Tên đó chết rồi chảy ra một ngấm máu tươi.

Label lúc này mới rút điện thoại gọi cho Gin

📱Aiya~ Anh rảnh lắm sao, Gin ?

📱Có gì nói nhanh đi...

📱Ra lệnh đuổi hết mấy con chó của anh về đi...Đừng để tôi giết hết chúng...

📱Làm nhiệm vụ đi...

📱Cho đám chó của anh cút, tôi mới giết một đứa rồi đấy~

📱Label...Đừng đi quá giới hạn

📱Rút hoặc tôi xách đầu nó về ném cho anh, Gin

📱Làm việc đi...

📱Ngay từ đầu vậy có phải dễ thương hơn không~ Ngày tốt lành nhé, Gin~ Moah~

[Tút...tút...tút]

“ Đi tìm ông ta nào~ ”

“ Cậu không sợ tên đấy túm đầu cậu sao ? ”

“ Tên đấy không dám đâu~ ”

“ Vả lại hắn nuông chiều "tôi" ở thế giới này lắm ”

“ Cẩn thẩn đi ”

Chiếc xe Porsche 365A Đen đang chạy băng băng trên đoạn đèo Raiha.

Gin bị y gác máy nhưng hắn cũng chẳng tức giận

Đặt điện thoại lên bệ cửa, móc bao thuốc lá từ trong túi ra châm một điếu, khói bay đầy xe theo gió lùa vào phân tán ra bên ngoài

Nhẹ phà khói, hắn trầm tư suy nghĩ.

Tên Vodka đang lái xe nhìn qua kính chiếu hậu thấy đại ca đang lơ đãng thì cất tiếng :

“ Đại ca không định giáo huấn lại tên Label đó sao ạ ? ”

“ Chuyện đấy thì liên quan gì ? ”

“ Nhưng tên Label đó rõ ràng là đang bất kính với đại ca ” – Vodka bất bình

“ Không cần quan tâm ” – Gin đưa ánh mắt cảnh cáo với Vodka

Vodka nhìn vậy cũng im hẳn, hắn ta chỉ là bất bình muốn lên tiếng thay Gin thôi, nhưng đại ca của Vodka lại rất nuông chiều tên nhóc kia.

Chả hiểu tại sao nữa...

“ Chuyện tóm con nhãi Martell sao rồi ? ”

“ Em đã nghe ngóng được từ Vermouth, cô ta nói con nhãi đó trốn rất kỹ, nhưng không trụ nổi hai tháng nữa vì bị bọn chủ nợ siết gắt gao ”

“ Giải quyết nhanh chóng, tao muốn gặp mặt con nhãi đó ”

“ Vâng đại ca ”

“ Lái xe về đây đại ca ? ”

“ Biệt thự ngoại ô Tsukuba ”

“ Dạ vâng ”

Chiếc xe tăng tốc khỏi Đèo Raiha.

Đi trên con đường vắng tanh, mọi thứ cứ vụt qua trong chốc lát, rốt cuộc cũng chẳng thấy gì

Tốc độ quá nhanh làm mọi thứ chỉ xuất hiện trong tầm mắt khoảng 0,1 giây rồi biến mất lấp đầy bằng quang cảnh khác

Gin nhìn cảnh quang mà nhàm chán.

Đầu hắn lại suy nghĩ.

Nghĩ về ai đó chứ chẳng có vấn đề nào hiện tại có thể khiến hắn bận tâm

Hắn cho người đi theo cũng chỉ để đảm bảo an toàn và Label sẽ luôn luôn và mãi mãi trong tầm mắt hắn, nhưng vừa nãy...

Hành động vừa nãy cũng chẳng hợp tình hơn với tính cách của y.

Hắn cảm giác y sẽ chẳng còn theo ý hắn mặc hắn muốn định đoạt mà là tự y sẽ là người định đoạt mọi thứ y muốn...

Bắn chết một tên cũng chẳng tổn thất gì.

Vodka cứ thấy đại ca hắn ta lạ lẫm.

Cứ hết nhìn ra ngoài cửa rồi lại nhìn thẳng chiều xe đi

Vodka cũng chẳng dám lên tiếng...

Đoạn đường qua đi cũng dần vơi bớt, từ lấp ló phía xa đã nhìn thấy một căn biệt thự theo kiểu truyền thống Nhật...

Đừng nhìn Gin, hỏi tên nhóc nào đó...

Tên nhóc đó là người nằng nặc đòi theo phong cách này.

Nhưng nhà tuyệt nhiên chỉ có hai kẻ ở, không có thành viên nào khác...

Gió mát cùng không khí trong lành tràn ngập...

Nhưng tên nhóc đó chưa về...

Chưa về nhỉ...?

______ END THE ESIPODE 2 ______
 
❗️Drop - [Allshinichi/Allai] Ngổn Ngang
Esipode 3 - Tiến Sĩ Agasa


Một Số Lưu Ý Trước Khi Đọc

//....// : Hành động

///// : Ngại

“.....” : Nói chuyện

‘.....’ : Suy nghĩ

**** : Dấu tên, ẩn tên

Viết chữ in (VD : CẤM ĐỤC THUYỀN CỦA TÔI)

💬 : Tin nhắn

📲 : Gọi điện

«⚠️.....⚠️» : Cảnh báo (warning)

- Đôi khi tác giả hơi sai chính tả nên đừng soi mạnh nha

- Nghiên cấm đục thuyền , tôi không đục thuyền cậu thì cậu cũng vậy đi

- Nếu không thích truyện thì mời out dùm, nếu không muốn bị PHỐT và LÊN BÀN ĐÀM ĐẠO

__________________________________________________________________________________

“ Đi vào đây đi, đây là chỗ của mày đấy !!

KẺ CHỐNG ĐỐI ”

Vodka, hắn chẳng chút từ tốn nào mà thẳng tay đẩy cô ả kia vào một căn phòng tối chật hẹp.

Đôi tay thuần thục móc một bên còng số tám vào cổ tay cô gái.

Vứt cho cô một cái khinh bị rồi đóng cửa nhốt cô vào trong đó

Cô gái xấu số đó là Tomokazu Koine – biệt danh trong tổ chức là Massandra, một dòng rượu vang ngọt lâu đời của Xứ Sở Bạch Dương – Nga

Tham gia tổ chức từ hai năm trước, làm ở bộ phận của Shiho.

Nhiều lần mang dã tâm phá hoại tổ chức nhưng bất thành và bị phát hiện bởi Gin ?

Không không, tên đầu bạc này sớm đã biết con chuột nhỏ này sẽ TẠO PHẢN nhưng cục cưng của tên đó đã cản lại gã tránh bứt dây động rừng

Gã cũng đành nghe theo y mà mắt nhắm mắt mở cho qua con ả đó.

Và ta có tình cảnh bây giờ là cô ả bị nhốt cũng một tay y chỉ đạo.

Bây giờ là chỉ đi hốt một mớ thông tin từ CON CHUỘT này thôi~

Sớm biết ở thế giới cũ, kiểu gì cô ta cũng đào tẩu thì y và em cũng tiếp tay cho cô ả bằng cách cung cấp APTX–4869 cho cô ta làm chuột bạch ?

Đúng vậy, một con chuột bạch hoàn hảo để mua vui cho hai kẻ điên.

Đúng như dự đoán của cả hai, cô ta đã cho viên thuốc vào miệng và~...?

_____________________________________________

“ Hộc...hộc ”

Thân hình nhỏ nhắn cố lê lết chiếc áo blouse trắng đến trước cửa nhà Kataraou, đối diện nhà Kudo.

Trời mưa tầm tã khiến cô đã nhìn nhầm nhà Kudo thành Kataraou

Một bóng người chẳng thấy to hay thấp bé đang đứng che ô khỏi cơn mưa.

Người đàn ông với bộ râu trắng to và có thân hình mập mạp vội bế cô bé đang nằm trước cửa nhà Kudo về nhà mình

‘ Ai vậy ?

Tại-sao....? ’

“ Thấy gì không ? ”

“ Ừ, bước đầu thành công rồi ”

“ Rất nhanh thôi~ Chúng ta sẽ gặp lại nhau đấy, Massandra ”

“ Nói sai rồi Shin, là Tomokazu Koine ”

“ Ừm, mau đi chuẩn bị thôi ”

“ Nói thì vậy mà mày là đứa làm nhiện vụ delay vài chục phút tôi sẽ đánh cậu đấy ”

“ Aiya~ Người đẹp à, nhẹ tay chút đi~ ”

_________________________________________

“ Khụ...khụ... ”

“ Cháu dậy rồi sao ?

Ăn chút cháo đi ”

“ Ông...ông...là...a-ai...? ”

“ Hả...??

Tả già đến vậy sao ? ”

“ ... ”

Cô nhìn người đàn ông xa lạ này.

Nỗi lo lắng đã vơi bớt đi nhưng vẫn còn sót lại gì đó khiến cô không khỏi ớn lạnh.

Bất giác cô muốn ở lại đây

Cầm lấy tô cháo mà từ tốn ăn ?

Chắc vậy...

Chính cô cũng chẳng thể miêu tả trạng thái của cô lúc này.

Trở về hình dáng lúc sáu tuổi là trải nghiệm gì ?

Cũng không quá an toàn khi...

Khi trong tổ chức còn một kẻ rất bí ẩn, cũng rất thông minh, có thể gọi là cánh tay đắc lực của Gin và hầu như mọi người cũng không dám cãi lệnh của kẻ này.

Cô sợ kẻ đó...

Mục đích của cô là đến tìm Kataraou Noshiro.

Kẻ cũng bị tổ chức nhắm đến.

Kẻ có thể giúp cô lật đổ cái tổ chức khốn khiếp đấy...

Nhưng cô quên mất...Chắc gì tên đó sẽ giúp cô ?

Không giúp cũng phải giúp...

Tên đó cũng bị teo nhỏ rồi.

Cô vô tình thấy được khi đang xử lý hồ sơ cho Sherry.

Tên đó đã bị kẻ là cánh tay đắc lực của Gin, biệt danh Label.

Mà khoan, nhắc tới Sherry...

Sherry cô ta lâu nay chẳng thấy xuất hiện ở tổ chức...Hay là bị tổ chức trừ khử rồi ?

Hình như cô có nghe loáng thoáng là đi làm nhiệm vụ với Label.

Hai người đó hết ghét nhau rồi sao ?

Chuyện này thật kỳ lạ...

Kỳ lạ thì kỳ lạ, chuyện ưu tiên hàng đầu chính là tìm ra được tên Kataraou Noshiro phiên bản teo nhỏ đó, tìm được tên đó mới bắt đầu được...

Nhưng bây giờ biết đâu mà tìm...?

“ Con tên gì vậy ?

Nếu không có chỗ thì cứ ở lại đây với ta ”

“ C-Con... ”

“ Vậy là không nhớ tên sao ? ”

“ Vậy tên con sẽ là Haruhi Kaiyo nhé ”

“ Haruhi..Kaiyo...”

Người con gái mang nét đẹp của mùa xuân, đầy sự vị tha và lòng bao dung.

Mang nhan sắc trong trẻo mơn mởn của cây lá đâm chồi, nụ cười tựa ánh ban mai, một dung nhân mềm mại mà dịu dàng

“ Haruhi Kaiyo, tái sinh với một thân phận mới ”

“ Ta thật mong chờ cô ả sẽ mang tới những điều thú vị gì đây khi hợp tác với thằng nhãi kia~ ”

“ Thằng nhãi sao ?

Cậu và tên kia cũng là bạn tốt đấy ”

“ Bạn tốt ?

Lợi dụng nhau thì đúng hơn~ ”

“ Cậu lợi dụng cậu ta ”

“ Mồ~ Đau lòng đấy, Shi-chan ”

“ Bớt đi Shin, còn không mau chuần bị để làm nhiệm vụ ? ”

“ Haii~~ Đi đây đi đây ”

Haruhi Kaiyo, cô ả đột nhiên cảm thấy rùng mình, một cảm giác thật quen thuộc.

Cứ cái đà này chắc cô ta phải mau chóng tìm cho ra cái tên thám tử bị teo nhỏ kia

Kataraou Noshiro, tên thám tử nhãi ranh mau lăn ra đây cho bà !!!!!!!

______ 𝙴𝙽𝙳 𝙲𝙷𝙰𝙿 ______
 
❗️Drop - [Allshinichi/Allai] Ngổn Ngang
Esipode 4 - Thông Tin


Một Số Lưu Ý Trước Khi Đọc

//....// : Hành động

///// : Ngại

"....." : Nói chuyện

'.....' : Suy nghĩ

**** : Dấu tên, ẩn tên

Viết chữ in (VD : CẤM ĐỤC THUYỀN CỦA TÔI)

💬 : Tin nhắn

📲 : Gọi điện

«⚠️.....⚠️» : Cảnh báo (warning)

- Đôi khi tác giả hơi sai chính tả nên đừng soi mạnh nha

- Nghiên cấm đục thuyền , tôi không đục thuyền cậu thì cậu cũng vậy đi

- Nếu không thích truyện thì mời out dùm, nếu không muốn bị PHỐT và LÊN BÀN ĐÀM ĐẠO

__________________________________________________________________________________

" Con chuột đây rồi~ "

" H-Hai..người...l-là...ai...?

" - Chủ Tịch Emiya

" Tôi nghĩ ông không nên tò mò thân phận, giờ thì giao cái thẻ nhớ ra đây...

"

" Th-Thẻ...nhớ...gì..ch-chứ...?

"

" Cũng cứng đầu quá chứ~ "

Y dùng chân đạp lên mặt ông ta khiến nó bê bết máu chảy xuống.

Đưa tay lần mò mọi ngóc ngách trên cơ thể lão già đó

Mò một hồi thì thấy điện thoại, một cái hộp đựng nhỏ và chiếc USB.

Y nở nụ cười rồi ném lại chỗ Sherry.

Cô nàng đang thao tác hàng loạt phím trên vi tính

" Đây là do ông lựa chọn~ "

" Ư...ư...

"

Ông ta khó khăn rên rỉ giương đôi mắt ngập tràn sợ hãi nhìn Label trông đáng thương làm sao.

Mà ít phút nữa thôi ông ta cùng cái người vợ và đứa con gái cũng xuống lỗ để bịt đầu mối

" Mở được chưa ?

"

" Lại coi cái này "

" Gì vậy ?

"

Y tiến lại chỗ Sherry

" Emiya Ahiko ?

Không phải con nhãi Martell đây sao~?

"

" Còn vài thứ nữa, có lấy không ?

"

" Sao chép những thứ cần thiết thôi, còn lại xóa sạch đi, USB mới này "

Nói rồi y ném cho Sherry hai cái USB còn bản thân thì đi tiễn ông ta rồi.

Túm cái đầu máu đang chảy mà dọng vào đấy ba viên xyanua rồi phủi tay

Ông ta ư ư vài tiếng rồi ôm cổ sùi bọt mép, chính thức tắt thở.

Công đoạn phân loại diễn ra nhanh chóng nhưng Sherry nhận thấy điểm bất thường liền gọi Label

" Shin, mau lại đây "

" Vấn đề gì ?

"

" File này, nên xóa hay giữ ?

"

" Click vào đi "

" Nó bị mã hóa rồi "

" Để tôi, cậu đi kiểm tra mấy thứ kia đi "

" Ừ, nhanh lên, chúng ta còn mười phút nữa "

Y chỉ gật đầu rồi bắt đầu chăm chú múa trên bàn phím.

Nhiều thứ lạ hoặc chạy trên màn hình, y đang phá giải mã hóa

" Xem nào~ Thú vị rồi đây~ "

" Shi, cô có đem USB dự phòng không ?

"

" Ngăn thứ ba, bên trái "

" Hm~ Ổn phết đấy "

" Cái file đấy là gì ?

"

" Thông tin mà chuột giao cho bọn FBI "

" Ồ, vậy ra con nhỏ đó là người của FBI sao ?

"

" Phải, tôi nóng lòng nhìn vẻ mặt tức giận của Gin quá~ "

" Thu xếp rồi về "

" Cầm theo Laptop của ông ta đi, giá trị lắm đấy "

" Tìm được rồi sao ?

"

" Cả vài thứ thú vị nữa "

Label móc điện thoại ra khỏi túi, giọng điệu ngân Nga vài bài chẳng biết là gì, bấm một dãy số rồi gọi cho số đó.

Gin bắt máy

📱Chuyện ?

📱Sắp xếp vài người của tổ chức đến đây đi

📱Xảy ra chuyện gì ?

📱Không, kiếm được vài thứ thú vị~

📱Số người ?

📱Ba người là được~

📱Ở yên đó, ba phút sau sẽ có..

📱Cảm mơn~ Moah~

[Tút...tút...tút]

Gin nhìn màn hình trở lại bình thường.

Nhóc con này vô tâm nhỉ, nhờ xong thì cúp thẳng chẳng nói thêm gì.

Hắn ôm mặt rồi thầm nghĩ hắn điên rồi

Vodka thông báo cho Gin rằng bọn hắn sắp đến biệt thự.

Gin gật đầu rồi tiếp tục yên lặng.

Gió vẫn cứ vập vờn lùa vào, mang theo cảm giác giống nhóc vô tâm đấy...

' Giống...

'

' Điên rồi....

'

__________________________________________________________________________________

" Về trước đi, mai gặp lại ở trường "

" An toàn "

" Ừ "

Shinichi cất bước vào sân lớn vào lúc hoàng hôn thật rực rỡ.

Ánh nắng chiếu bao phủ y bằng một sắc cam vàng

Y đã thay dép vào phòng khách, chiếc áo khoác được treo trên móc áo.

Tên nhóc này thật giống Vermouth và Sherry

Nguyên tổ chức ai cũng chỉ ưa chuộng màu đen thì ba con người này lại chơi đủ màu sắc, kiểu dạng.

Một phần vì dáng họ đẹp, đẹp mà không ăn diện thì phí lắm

Y không thấy hắn thì cũng chả tìm làm gì, dù sao thì tí nữa cũng gặp.

Lê lết cái thân thể tàn tạ lên lầu, mở cửa phòng rồi ngã nhào xuống giường

Cũng chẳng được lâu rồi lại đứng dậy đi vào phòng tắm.

Đã được đổ đầy nước nóng và thêm vào mùi hương yêu thích.

Hương Nhài thơm hết cả gian phòng

Gin ở phòng khác đang xử lý tài liệu của tổ chức.

Đâu phải cứ là kẻ thay mặt ông trùm sung sướng gì chứ, mọi thứ đều phải vắt óc muốn đột quỵ

Đầu lại nghĩ tới nhóc con vô lương tâm kia mà đưa tay lên trán vuốt tóc.

Hắn đúng là điên rồi mà, cứ đà này là không thể tập trung...

[CẠCH]

Tiếng mở cửa làm hắn thu liễm lại hành động ngu ngốc của mình.

Ra là nhóc đã về, chẳng gây ra tiếng động gì cả

Y tiến lại cầm theo ly trà nóng đặt lên bàn.

Còn bản thân thì đi ra phía sau ôm lấy cổ Gin.

Cơ thể mới tắm mang theo hương nhài làm hắn đê mê

Đưa tay kéo y lên đùi mình ngồi.

Tham lam hít lấy mùi hương quyến rũ.

Y khẽ vuốt mái tóc dài màu bạc của Gin.

Hắn không nhịn được kéo y vào nụ hôn cùng hắn

Hắn điên cuồng tấn công khoang miệng y.

Vị ngọt cứ muốn hắn điên lên, thật sự là không thể kiềm chế, muốn hắn mất đi sự kiểm soát lý trí.

Y nào có yếu thế, cứ tinh ranh mà kích thích hắn

Hắn muốn hôn y, hôn đến nát đi cho hả dạ.

Đúng là yêu tinh lẳng lơ chỉ chờ chực đi quyến rũ đàn ông, không thể không tức giận, hắn muốn hôn cho y biết là không nên trêu chọc

Không quên kéo sợi bạc khi tách ra.

Yếu ớt nuốt từng ngụm oxy để lấp đầy phổi.

Đuôi mắt đã hơi đỏ lên, ánh mắt mang theo mê hoặc, đôi môi đỏ lên thật gợi tình

" Có hôn thì nhẹ nhàng chút chứ~ "

Giọng y mang theo sự ủy khuất cứa nhẹ tim hắn muốn nhũn ra.

Thật sự cứ như này có ngày phải nhốt lại mất

" Nhẹ nhàng để đi quyến rũ người khác ?

"

" Mồ~ Giận anh đấy~ "

" Hử...?

"

" Kh-Không...có, anh nghe nhầm thôi "

" Hừ...Không khác gì thỏ "

" Có thông tin cho anh này~ "

" Có gì thú vị sao ?

"

______ END THE ESIPODE 4 ______
 
❗️Drop - [Allshinichi/Allai] Ngổn Ngang
Esipode 5 - Martell


Một Số Lưu Ý Trước Khi Đọc

//....// : Hành động

///// : Ngại

“.....” : Nói chuyện

‘.....’ : Suy nghĩ

**** : Dấu tên, ẩn tên

Viết chữ in (VD : CẤM ĐỤC THUYỀN CỦA TÔI)

💬 : Tin nhắn

📲 : Gọi điện

«⚠️.....⚠️» : Cảnh báo (warning)

- Đôi khi tác giả hơi sai chính tả nên đừng soi mạnh nha

- Nghiên cấm đục thuyền , tôi không đục thuyền cậu thì cậu cũng vậy đi

- Nếu không thích truyện thì mời out dùm, nếu không muốn bị PHỐT và LÊN BÀN ĐÀM ĐẠO

__________________________________________________________________________________

“ Có chuyện gì thú vị ? ”

“ Bọn tôi điều tra được ông ta biển thủ chút tiền cùng hàng của tổ chức ”

“ Còn gì ? ”

“ Có phải các anh đang đuổi theo con chuột đáng yêu tên Martell không~? ”

“ Có thông tin ? ”

“ Con chuột đó là người của FBI trà trộn vào, hiện tại nó đang ở Tòa Chung Cơ Quận Haido, Tầng 3 Phòng 12A ”

“ Hữu ích đấy, tao gọi cho Vodka ”

“ Đừng, để Vermouth và Calvados ”

“ Ừ ”

Gửi tin nhắn cho cả hai rồi đóng lại máy

“ Nếu nhiêu đó thì chưa đủ làm em hứng thú ”

“ Bingo~ Cắm cái USB này vào máy tính đi ”

“ Chứa gì sao ? ”

“ Xem rồi biết~ ”

Máy tính hiển thị tác vụ truy cập.

Hắn tùy ý để y làm gì y thích.

Sau loạt thao tác chóng mặt đã ra được năm file.

Ký hiệu này hắn biết

Nhóc con quả không làm hắn thất vọng.

Thu được ngoài hắn tưởng tượng.

Còn cung cấp thông tin về Kẻ Phản Bội cho tổ chức, có nên thưởng không ?

“ Tốt lắm nhóc con, tao rất hài lòng ”

Hắn khẽ hôn nhẹ lên gáy y.

Y vẫn chuyên tâm làm gì đó lên máy hắn.

Hình như là tài liệu cung cấp cho FBI đang bị xóa đi những gì FBI có

Các tài liệu đã gửi cho FBI về Tổ Chức đều bị y xóa sạch và chặn đường khôi phục.

Hắn hài lòng, y đúng là không bao giờ cho hắn hết bất ngờ

Hắn cứ dụi liên tục vào gáy y làm y cũng cảm thấy nhột.

Y chỉ dám động đậy nhẹ, đụng mạnh y chỉ có nước là mai nghỉ học

“ Đừng dụi nữa, tôi nhột~ ”

Hắn chẳng thèm nghe, một mực muốn làm theo ý mình...

“ Ah~ Đừng..mà..~ ”

“ M-Mai..tôi còn đi học ”

Nghe đến đây hắn dừng lại chút

“ Vậy tối nay không ở đây ? ”

“ Ừm, tôi sẽ đi lúc 9 giờ ”

“ Ở lại được không ? ”

Y hôn lên môi hắn.

Dứt nụ hôn tay vân về vài lọn tóc bạc.

Dưới ánh đén nhìn y có chút khiến hắn muốn đè ra dduj.

Hắn vùi đầu vào vai y

“ Hôm khác đi, bây giờ thì không được ”

Hắn tỏ ra một chút khó chịu ?

“ Chắc là sẽ không gặp nhau một đoạn thời gian đấy~ Gin ”

Hắn cắn lên vai y thể hiện sự không hài lòng với câu nói vứa rồi của y.

Y cười nhẹ nhìn con mèo lớn đang làm tổ trên người mình

_________________________________________

[NHÀ KUDO]

Rời khỏi chiếc chăn, tắt chuông báo thức.

Shiho khẽ lay y khỏi giấc ngủ.

Shinichi hơi nhíu mày quay lại ôm Shiho dường như còn muốn ngủ tiếp

Shiho, em không thương tiếc đánh mạnh vào vai của Shinichi để gọi con sâu lười biếng này dậy khỏi tổ ấm áp

Shin giật mình tỉnh dậy.

Cái cuống họng của y chuẩn bị rống lên chửi Shiho thì bị em cho một cái lườm đành im bặt.

Shinichi nhìn theo ngón tay của Shiho.

Đồng hồ điểm 6 giờ 10 phút

Shinichi tá hỏa phóng nhanh vào phòng tắm.

Shiho chỉ biết lắc đầu nhìn thằng bạn của mình mà không thể thốt ra hai từ ngu ngốc.

Nhưng mà hơi quá, dù sao thì cậu ta cũng thuộc loại "điên"

6 giờ 20 phút, cả hai rời khỏi nhà.

Shinichi và Shiho lại thu hút mọi người đi đường.

Đương sự thì cũng chẳng để ý mà cứ tiếp tục Huyên thuyên với nhau

Shiho đã ăn sáng, còn tên nhãi bạn cô, cậu ta còn đang vừa đi vừa cạp bánh mì, còn nói chuyện với cô.

Thật chẳng hiểu nổi tên này nghĩ gì

Cô đưa tay lấy khăn lau đi vụn bánh mì trên miệng tên thám tử ngu ngốc kia.

Shinichi nhìn cô cười ngốc, cô bất lực đưa cho tên đó một bình nước trà

“ Yêu Shiho-chan~ ”

Cô bày ra bộ mặt ghét bỏ : “ Thôi ngay đi, thật ớn lạnh ”

“ Tủi thân đấy, Quý cô~ ”

Cả hai sóng đôi đi cùng nhau.

Họ quẹo vào ngã rẽ để đến trường thì chạm mặt Mori Ran, Sonoko Suzuki và cả một thằng nhóc

Mori Ran nhìn y và Shiho đi cùng nhau mà bỗng tim hụt một nhịp.

Cô không nghĩ tới sẽ có một ngày như thế xảy ra.

Người bên cạnh cậu ấy không phải cô...

Shiho, cô đã va phải ánh mắt của Ran đang nhìn họ.

Chỉ đáp lại bằng ánh mắt lạnh lùng rồi quay lại câu chuyện đang nói dở dang của cả hai

Ran có chút run khi nhìn Shiho.

Shinichi ngẩng đầu thì thấy Ran cũng đang ở phía đối diện.

Cậu chàng nhanh nhảu chào Ran cùng Sonoko một tiếng rồi cũng lướt qua bọn họ

“ Chào cậu nha, Ran, Sonoko ”

“ Chào cậu..., Shinichi ”

“ Chào...Tên thám tử này có chút lạ ”

“ Sonoko à, đừng có nói cậu ấy như vậy chứ ! ”

“ Chị Ran, anh ấy là ai vậy ạ ? ”

Shinichi và Shiho khẽ cười thầm.

Con mồi đầu tiên đã xuất hiện, không hiểu sao nó lại ngu ngốc đến mức đâm đầu vào cái lưới giăng sẵn mà không biết

Ran lại luống cuống bổ túc cho nhóc con bên cạnh cô.

Nhóc con đó là Edogawa Kochi, đúng hơn là Kataraou Noshiro.

Tên bạn thân của tên cuồng trinh thám, Thám Tử Miền Đông Kudo Shinichi

Cả hai đều nghiện trinh thám, suy luận và cả thích Sherlock Holmes nữa.

Có điều, Shinichi, y sẽ nương tay chừa cho tên đó và cả con chuột kia một đường sống.

Còn nhận ra hay không là còn phụ thuộc vào trí thông minh của nó nữa

“ Đừng làm tôi thất vọng nhé, Noshiro~ ”

_____________________________________________

“ Sao vậy Shu ? ”

“ Dữ liệu của chúng ta về Tổ Chức đã bị hack và xóa hết rồi ”

“ SAO CHỨ !!?

CHUYỆN LỚN RỒI !! ”

“ Bình tĩnh đi, cuống lên thì giải quyết được gì ? ”

“ Nh-Nhưng...? ”

“ Ồ, còn để lại một văn bản ?

Thách Thức ? ”

“ Có nên báo cho sếp Jame không ? ”

“ Điều sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ biết.

Cái này thì là tùy cô thôi.

Tôi không ý kiến ”

“ SHU...!!..ANH...!! ”

【𝙴𝙽𝙳 𝙲𝙷𝙰𝙿】
 
Back
Top Bottom