Khác | EVENT | BOUNDARY OF TRUE OR DEATH

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
215478653-256-k932678.jpg

| Event | Boundary Of True Or Death
Tác giả: MouJer_Team
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xin chào, chúng mình là MouJer Team đây.

Nhân dịp "đầy tháng" và ăn mừng 100 follows cho team, chúng mình quyết định sẽ tổ chức một event nho nhỏ để tri ân mọi người và tất nhiên là sẽ không thể thiếu những món quà đầy hấp dẫn.

Nếu bạn là một Writer, Designer, Collector vậy thì còn chần chừ gì mà không vào ngay mục đăng kí để giành cho mình một slot thi đấu nào!

EVENT BOUNDARY OF TRUE OR DEATH.

Chơi hay chết, sự lựa chọn là của chính bạn!

BẠN DÁM KHÔNG?!



minigame​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • |Edit:Elice| - Cô gái sunflower
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • Taehyung | Anh Đào Tuyệt Sắc
  • Chồng Em Là Chủ Tịch | Taekook
  • |[ CUNG ĐẤU - KỲ LAN HOÁN PHỤNG ]|
  • | Event | Boundary Of True Or Death
    EVENT BOUNDARY OF TRUE OR DEATH


    Xin chào, chúng mình là MouJer Team đây.

    Nhân dịp "đầy tháng" và ăn mừng 100 follows cho team, chúng mình quyết định sẽ tổ chức một event nho nhỏ để tri ân mọi người.

    Không phân biệt nam hay nữ, lớn hay nhỏ, nếu bạn là một Writer, Designer, Collector thì đây sẽ là sân chơi năng động dành cho các bạn với mục đích học hỏi kinh nghiệm và tiến bộ cùng nhau.

    Và tất nhiên sẽ không thể thiếu những món quà đầy hấp dẫn dành cho các bạn, nếu muốn biết đó là món quà gì thì các bạn hãy nhanh tay vào trang sau để cùng xem nhé.

    Đọc đến đây rồi, bạn còn chần chừ gì mà không vào ngay mục đăng kí để giành cho mình một slot thi đấu nào!

    EVENT BOUNDARY OF TRUE OR DEATH

    Chơi hay chết, sự lựa chọn là của chính bạn!

    Số lượng thí sinh tham gia: 15 người / mảng

    Số vòng thi: 3 vòng

    Mảng tham gia: Write, Design, Collect

    *

    Happy full month and 100 follows ❤

    [ĐỘC QUYỀN TẠI MOUJER TEAM]
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    NƠI ĐĂNG KÍ & GIẢI THƯỞNG


    I.

    CÁCH THỨC ĐĂNG KÍ

    1.

    Điền đầy đủ thông tin vào form sau

    - SBD

    - Tên

    - D.O.B

    - Mảng

    - Link facebook

    - Link gmail

    - Tag 3 bạn bè

    - Cam kết: Xin hứa sẽ không bỏ event giữa chừng nếu đã đăng kí

    Lưu ý:

    - Rời event sau khi đăng kí hay bỏ event giữa chừng thì bạn sẽ bị MouJer Team bóc phốt trên mọi mặt trận

    - Không tag acclone, không tag sai tên

    - Follow MouJer Team để đơn của bạn được duyệt và xem những cập nhật mới nhất về cuộc thi

    II.

    GIẢI THƯỞNG

    Vì là event nho nhỏ nên đây chỉ là những giải thưởng tinh thần, sau này có big event, chúng mình hứa sẽ chuẩn bị những món quà thật xịn sò.

    MouJer Team muốn thông báo cho tất cả các thí sinh biết là sự chênh lệch giữa mỗi giải khá lớn, nên team muốn các thí sinh làm bài hết sức, và giành cho mình giải thưởng xứng đáng nhất.

    Đây là một cuộc thi, mà đã là cuộc thi thì phải có cạnh tranh đúng không nào?

    1.

    WRITE

    GIẢI NHẤT

    - 1 ấn phẩm Đông Cung

    - Thẻ card trị giá 50k

    - 15 lượt follows và vote full truyện

    - 1 vé vào MouJer Team [ nếu muốn ]

    - Được team design bookcover 2 tác phẩm

    GIẢI NHÌ

    - 1 ấn phẩm Tôi Sống Cho Chính Tôi

    - Thẻ card trị giá 20k

    - 10 follow và vote full truyện

    - Được design bookcover 1 tác phẩm

    GIẢI BA

    - Card 20k

    - 10 follow và vote full truyện

    - Được team design bookcover 1 tác phẩm

    2.

    DESIGN

    GIẢI NHẤT

    - 1 ấn phẩm "Còn chút gì để nhớ" của Nguyễn Nhật Ánh

    - Card 50k

    - 2 bộ png random, 4 bộ render anime, 2 bộ background random, 1 photopack, 5 set avatar nhóm, 2 pack texture, 1 psd.

    - 15 follow và vote full truyện.

    - 1 vé vào MouJer Team [ nếu muốn ]

    GIẢI NHÌ

    - Card 20k

    - Một cuốn sổ trị giá từ 30k tới 45k.

    - 2 bộ background random, 2 bộ render anime, 3 set avatar nhóm, 2 pack texture, 1 psd.

    - 10 follows và vote full truyện.

    GIẢI BA

    - Thẻ card trị giá 20k

    - 1 pack texture, 1 pack render, 1 bộ png random, 1 psd.

    - 5 follows và vote full truyện.

    - Được team design bookcover 1 tác phẩm

    3.

    COLLECT

    GIẢI NHẤT

    - Card 50k

    - 15 lượt follow và vote full truyện

    - 1 gối ôm dễ thương làm kỉ niệm

    - 1 vé vào MouJer Team [ nếu muốn ]

    - Được team design bookcover 3 tác phẩm

    GIẢI NHÌ

    - 1 chú gấu bông xinh xắn đáng yêu

    - Card 20k

    - 10 follow và vote full truyện

    - Được team design bookcover 2 tác phẩm

    GIẢI BA

    - Card 20k

    - 10 follow và vote full truyện

    - Được team design bookcover 1 tác phẩm

    Biết cách đăng kí và đã xem qua quà rồi, bạn còn chần chừ gì nữa, những món quà này chính là dành cho bạn đó!

    *

    Happy full month and 100 follows ❤
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    LUẬT LỆ


    I.

    LUẬT LỆ

    1.

    Trong quá trình tham gia luôn giữ thái độ hòa đồng lịch sự, không văng tục dù là vì lí do gì, không sử dụng teencode, ghi tắt, từ lóng, tuyệt đối không gây war.

    2.

    Khi được team duyệt, vui lòng không rút đơn và nộp bài đúng thời gian quy định, các bạn phải có ý thức trách nhiệm khi tham gia cuộc thi, suy nghĩ, cân nhắc kĩ trước khi đăng kí.

    3.

    Tham gia group chat phải sử dụng account chính thức.

    4.

    Phải có facebook để trao đổi.

    5.

    Không tùy tiện đổi tên account để tránh nhầm lẫn không đáng có.

    6.

    Không gian lận, không ăn cắp ý tưởng, không đạo nhái, không sao chép, không nhờ người khác làm.

    Nếu để phát hiện, ban tổ chức sẽ lập tức xóa bạn ra khỏi cuộc thi.

    7.

    Nộp bài đúng thời gian, không chơi trốn tìm.

    8.

    Lúc tag 3 bạn bè, yêu cầu không tag acclone, tag sai.

    9.

    Follow MouJer Team

    10.

    Không tự ý xóa đơn và bỏ ngang event khi đã đăng kí, nếu không, bạn sẽ là ngôi sao sáng nhất ngày mai.

    11.

    Mọi hành vi xúc phạm, từ ngữ gây đả kích Ban Tổ Chức và Ban Giám Khảo đều không được dung thứ.

    12.

    Độ tuổi tham gia: 2007 trở lên.

    II.

    BAN GIÁM KHẢO

    1.

    MẢNG WRITE

    Chanh -VinhTra-

    Nê __shiyne__

    2.

    MẢNG DESIGN

    Trần Thúy Vy sunn1204love94

    Nhật Hạ hajymss

    3.

    MẢNG COLLECT

    Hennie -_Hennie_-

    Lynn _Lynn_Selina_

    III.

    TÓM TẮT VÒNG THI

    Vòng 1: Vòng thi loại giữa các thí sinh [ 15 người / mảng ].

    10 thí sinh giỏi nhất của mỗi mảng sẽ vào tiếp vòng trong.

    Vòng 2: Thí sinh lập team 3 người [ gồm 1 Writer, 1 Designer, 1 Collector ] để đấu với nhau.

    5 team xuất sắc nhất sẽ vào chung kết.

    Vòng 3: Các thí sinh mỗi mảng tranh giải nhất, nhì, ba.

    IV.

    CÁCH CHẤM ĐIỂM

    Thang điểm của mỗi mảng sẽ là 100

    1.

    MẢNG WRITE

    - Đúng chủ đề [ 20 điểm ]

    - Văn phong tốt, cách diễn đạt [ 20 điểm ]

    - Dùng từ, chính tả [ 20 điểm ]

    - Bố cục, trình bày [ 10 điểm ]

    - Sáng tạo [ 30 điểm ]

    2.

    MẢNG DESIGN

    - Chủ đề [ 20 điểm ]

    - Sáng tạo [ 20 điểm ]

    - Tổng thể [ 20 điểm ]

    - Bố cục [ 20 điểm ]

    - Hình ảnh [ 20 điểm ]

    3.

    MẢNG COLLECT

    - Đúng chủ đề [ 20 điểm ]

    - Ảnh không phổ biến [ 20 điểm ]

    - Ảnh không mờ vỡ [ 20 điểm ]

    - Ảnh không dính nguồn [ 20 điểm ]

    - Độc lạ [ 20 điểm ]

    V.

    HƯỚNG DẪN NỘP BÀI

    Các bạn nộp bài thi vào mail: [email protected]

    Người nhận mail: Sejin _seungmeaan

    *

    Mọi thắc mắc, yêu cầu tư vấn của các bạn có thể gửi vào hòm thư wattpad của team, xin cảm ơn.
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DANH SÁCH THÍ SINH


    MẢNG WRITE

    SBD 003: WillyAnnais #K

    SBD 005: Naria_Albernichka #Naria

    SBD 007: Ri_Katori #Marlyn

    SBD 008: __Koi_ #Koi

    SBD 009: _PeLuna #Luna

    SBD 014: peachdies #Đào

    SBD 016: HuynhNgocThanhBinh #Huỳnh Huy

    SBD 017: himeji0503 #Hiyi

    SBD 018: _cutelun_ #Băng Nguyệt

    SBD 019: -fathy- #Thy

    SBD 021: SophiaAmahane #Sophia

    SBD 022: _-Mika-chan-_ #Mika

    SBD 023: tientieutich #Tịch

    SBD 027: idolkawaii #Sislia

    SBD 031: sian1808 #Sian

    ●●●

    MẢNG DESIGN

    SBD 004: -minal- #Minal

    SBD 012: -jiyoungie #Beo

    SBD 013: Virgo4925 #Vir

    SBD 025: Darkhorse984 #Sleep

    SBD 026: Ann_Glaz #Ann

    SBD 028: _Natsumi-Kasso_ #Karia

    SBD 030: -Haga_ #Haga

    SBD 032: williamfrancesca #Franci

    SBD 034: diepsongbinh #Chaos

    SBD 035: TsukiCute #Tsukiko

    SBD 040: -jitianhawS #Kuiz

    SBD 041: -kajitetsurouD #Dyn

    SBD 042: _YinGryu_ #Gryu

    SBD 043: -enspias #Én

    SBD 044: -paknir #Rỉ

    ●●●

    MẢNG COLLECT

    SBD 001: AngelaRoseVn #Arila

    SBD 002: cuuhyy #Thư

    SBD 006: Liannos- #Aimery

    SBD 010: jolliefille- #Zim

    SBD 011: hoangbaolinh1304 #Mika

    SBD 014: -_minyeonghye_- #Yoon

    SBD 020: _AshleyCan_ #Ash

    SBD 023: NhtsH4 #Nhật

    SBD 029: linebijuh #Le

    SBD 033: Jullyluwarm #Jully

    SBD 036: Bunsu134 #Bun

    SBD 037: LittlePunyy #Thỏ

    SBD 038: baoxan #Quân

    SBD 039: zoro_gaara_erza #Cà

    SBD 045: _btssvtnct_93 #Bơ

    *

    Moujer Team chúc các bạn may mắn ❤
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    VÒNG 1: DARE


    "Có những vết thương sẽ chẳng bao giờ lành lặn trở lại

    Dù có bị tổn thương nhường nào đi chăng nữa bạn cũng sẽ không còn đường lui."

    Bạn đã trải qua một quãng thời gian khó khăn, trải qua bao bấp bênh của số phận, những cái lườm nguýt cay nghiệt của dân làng khi họ biết bạn là người nắm giữ vận mệnh.

    Bạn phải tự mình gánh vác trọng trách nặng nề đó bởi đường lui của bạn là cái vực sâu thẳm, không phải chết vì tan xương nát thịt thì cũng chết vì lời nguyền bủa vậy, ăn mòn bản tính của bạn từng ngày.

    EVENT: BOUNDARY OF TRUE OR DEATH

    *

    Chào mừng mọi người đã quay trở lại với Event Boundary Of True Or Death

    Chủ đề vòng 1 này được lấy cảm hứng từ trò chơi Truth Or Dare, nhưng team chúng mình đã biến tấu nó lại.

    Vòng 1: Bạn chỉ có một sự lựa chọn duy nhất, hoàn thành thử thách để được bảo toàn tính mạng!

    ĐỀ WRITE

    Từ khóa: Ranh giới, huyền ảo

    Dựa vào từ khóa đã cho, các thí sinh viết một oneshot không giới hạn số chữ nhưng phải từ 1500 chữ trở lên.

    ĐỀ DESIGN

    Từ khóa: Trăng tròn, đêm tối

    Dựa vào từ khóa đã cho, các thí sinh edit một bookcover, một quotes và một moodboard.

    ĐỀ COLLECT

    Từ khóa: Địa đàng, bí hiểm

    Dựa vào từ khóa đã cho, các thi sinh hãy tìm 5 bức ảnh.

    Lưu ý: Yêu cầu tư duy, sáng tạo nhưng không lạc đề.

    - Thời gian hoàn thành thử thách là 7 ngày.

    Khi kim đồng hồ điểm 23:59' ngày 10/3 bắt buộc bạn phải hoàn thành và gửi bài vào mail của giám thị.

    - Nộp trễ 1 ngày trừ 5 điểm, trễ 2 ngày trừ 10 điểm, trường hợp trễ ba ngày, Ban Tổ Chức sẽ hủy tư cách tham gia của bạn.

    - Khi nộp bài phải ghi tên, số báo danh, tiêu đề rõ ràng, lí do gửi mail, các lưu ý cần thiết, mở đầu là tên người nhận.

    Thí sinh nộp bài vào mail: [email protected]

    Riêng thí sinh mảng Design, Collect nộp bài bằng link drive chứ không gửi ảnh trực tiếp qua mail để tránh ảnh bị mờ, vỡ.

    Cách chấm điểm: Điểm của 3 giám khảo sẽ cộng lại rồi chia cho 3

    Ví dụ: 78 + 91 + 55 : 3 = 187,5

    Thời gian chấm bài: 4 ngày

    Nào, cuộc thi đã chính thức bắt đầu, chúc bạn vượt qua thử thách thành công!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    THÔNG BÁO


    Xin chào, tớ là Chanh, boss của MouJer.

    Tớ lập chapter này là để thông báo với các thí sinh một số thay đổi trong dàn BGK chấm event và sẽ nêu một số lưu ý nhỏ khi công bố bài làm.

    Thứ nhất: Vì team xảy ra một số trục trặc nên 4 thành viên của 3 mảng write, design và collect đã out team gồm 2 writers, 1 designer và 1 collector.

    Rất may mắn, chúng tớ đã nhanh chóng tìm được người thay thế.

    Hãy yên tâm nhé, lần đổi BGK này có chọn lọc và để cho công bằng, bài làm vẫn được giấu tên.

    Thứ hai: Chúng tớ sẽ đặt chapter công bố kết quả trước phần bài của thí sinh và mỗi thí sinh đều được đánh số thứ tự.

    Để tìm được bài làm của bản thân, bạn bè,... thì dựa vào số thứ tự chúng tớ đã cho sẵn.

    Và để event không có quá nhiều chapter (giới hạn của watt là 200 chapters), chúng tớ sẽ gộp bài làm của hai thí sinh vào một chapter và sẽ ghi stt ở tên chap nên không cần lo việc khó khăn trong khi tìm kiếm!

    Thứ 3: Sau khi bàn bạc lại chúng tớ quyết định giảm số lượng người chấm test ở vòng 1 này là 2 BGK.

    Sau này số lượng BGK sẽ tăng thêm theo vòng và sẽ có sự luân phiên, thay đổi.

    Còn gì thắc mắc, góp ý thì hãy ghi xuống phía dưới phần comment.

    Chân thành cảm ơn!

    Thân,

    #Boss
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DESIGN || STT: 1 + 2


    ● Thí sinh: Minal + Beo

    ● SBD: 004 + 012

    _____

    Bài làm của Minal

    - Nhận xét -

    Bookcover: sáng tạo, phần text nhìn hơi trống trải một chút

    Moodboard: texture film nhìn không hợp

    Quotes: xinh, màu sắc hài hòa

    - Điểm -

    - Chủ đề: 10 ; 20

    - Sáng tạo: 15 ; 18.5

    - Tổng thể: 15 ; 20

    - Bố cục: 15 ; 20

    - Hình ảnh: 15 ; 19

    Sunn: 70đ

    Hạ: 97.5

    Điểm trung bình: 83.75đ

    _____

    Bài làm của Beo

    - Nhận xét -

    Bookcover: khá xinh, text phụ có chút hơi nhỏ

    Moodboard: xinh

    Quotes: không nổi bật mấy

    - Điểm -

    - Chủ đề: 10 ; 12.5

    - Sáng tạo: 10 ; 10

    - Tổng thể: 10 ; 11

    - Bố cục: 15 ; 15

    - Hình ảnh: 15 ; 15

    Sunn: 60đ

    Hạ: 63.5 đ

    Điểm trung bình: 61.75đ

    Cảm ơn vì đã dành thời gian tham gia Event BOUNDARY OF TRUE OR DEATH của MouJer!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DESIGN || STT: 3 + 4


    ● Thí sinh: Vir + Sleep

    ● SBD: 013 + 025

    ______

    Bài làm của Vir

    - Nhận xét -

    Bookcover: simple, không có sự sáng tạo

    Moodboard: có 1 pic nhìn hơi lạc tone

    Quotes: xinh nhưng khung không hợp, nhìn kỹ sẽ thấy nó hơi lệch

    - Điểm -

    Chủ đề: 15 ; 12.5

    Sáng tạo: 5 ; 6

    Tổng thể: 10 ; 10

    Bố cục: 10 ; 10

    Hình ảnh: 15 ; 15

    Sunn: 55 điểm

    Hạ: 50.5 điểm

    Điểm trung bình: 52.75 điểm

    _____

    Bài làm của Sleep

    - Nhận xét -

    Bookcover: xinh, có sáng tạo nhưng chưa bám sát vào keyword.

    Moodboard: ổn, cách sắp xếp nhìn hài hòa, chưa có sự sáng tạo.

    Quotes: xinh, màu sắc hài hòa

    - Điểm -

    Chủ đề: 5 ; 7.5

    Sáng tạo: 15 ; 14

    Tổng thể: 15 ; 11

    Bố cục: 15 ; 17.5

    Hình ảnh: 20 ; 20

    Sunn: 70 điểm

    Hạ: 70 điểm

    Điểm trung bình: 70 điểm

    Cảm ơn vì đã dành thời gian tham gia Event BOUNDARY OF TRUE OR DEATH của MouJer!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DESIGN || STT: 5 + 6


    ● Thí sinh: Ann + Haga

    ● SBD: 026 + 030

    _______

    Bài làm của Ann

    - Nhận xét -

    Bookcover: simple, không có gì nổi bật

    Moodboard: có một pic hơi chìm

    Quotes: chưa có sáng tạo

    - Điểm -

    Chủ đề: 15 ; 12.5

    Sáng tạo: 0 ; 2.5

    Tổng thể: 10 ; 8

    Bố cục: 10 ; 10

    Hình ảnh: 15 ; 12.5

    Sunn: 50 điểm

    Hạ: 45.5 điểm

    Điểm trung bình: 47.75 điểm

    _____

    Bài làm của Haga

    - Nhận xét -

    Bookcover: có sáng tạo, chưa bám sát keyword, có điểm nhấn

    Moodboard: mode lạc tone so với tổng thể, png thô

    Quotes: không có nhiều điểm nhấn, khung cuộn phim nhìn thô

    - Điểm -

    Chủ đề: 2.5 ; 7.5

    Sáng tạo: 10 ; 10

    Tổng thể: 10 ; 10

    Bố cục: 10 ; 10

    Hình ảnh: 12 ; 15

    - Điểm -

    Sunn: 44.5 điểm

    Hạ: 52.5 điểm

    Điểm trung bình: 48.5 điểm

    Cảm ơn vì đã dành thời gian tham gia Event BOUNDARY OF TRUE OR DEATH của MouJer!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DESIGN || STT: 7 + 8


    ● Thí sinh: Franci + Chaos

    ● SBD: 032 + 034

    _______

    Bài làm của Franci

    - Nhận xét -

    Bookcover: trống, không nổi bật, chưa bám sát vào đề

    Moodboard: ổn

    Quotes: mờ, chưa bám sát vào keyword

    - Điểm -

    Chủ đề: 7 ; 10

    Sáng tạo: 7.5 ; 7.5

    Tổng thể: 15 ; 15

    Bố cục: 10 ; 10

    Hình ảnh: 15 ; 11

    Sunn: 54.5 điểm

    Hạ: 53.5 điểm

    Điểm trung bình: 54 điểm

    ____

    Bài làm của Chaos

    - Nhận xét -

    Bookcover: có sáng tạo về phần text

    Moodboard: có pic lạc tone

    Quotes: ổn

    - Điểm -

    Chủ đề: 7.5 ; 10

    Sáng tạo: 13 ; 15

    Tổng thể: 10 ; 15

    Bố cục: 17 ; 15

    Hình ảnh: 20 ; 17.5

    Sunn: 67.5 điểm

    Hạ: 72.5 điểm

    Điểm trung bình: 70 điểm

    Cảm ơn vì đã dành thời gian tham gia Event BOUNDARY OF TRUE OR DEATH của MouJer!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DESIGN || STT: 9 + 10


    ● Thí sinh: Tskiko + Karia

    ● SBD: 035 + 028

    _______

    Bài làm của Tsukiko

    - Nhận xét -

    Bookcover: simple, chưa bám sát keyword

    Moodboard: nhìn hơi không ổn

    Quotes: xinh, chưa thấy sự u tối

    - Điểm -

    Chủ đề: 13 ; 10

    Sáng tạo: 10 ; 10

    Tổng thể: 15 ; 16

    Bố cục: 15 ; 15

    Hình ảnh: 15 ; 15

    Sunn: 68 điểm

    Hạ: 66 điểm

    Điểm trung bình: 67 điểm

    _____

    Bài làm của Karia

    Chưa nộp

    Cảm ơn vì đã dành thời gian tham gia Event BOUNDARY OF TRUE OR DEATH của MouJer!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DESIGN || STT: 11 + 12


    ● Thí sinh: Kuiz + Dyn

    ● SBD: 040 + 041

    _____

    Bài của Kuiz

    - Nhận xét -

    Bookcover: text nhìn thô, mix render với texture chưa ổn

    Moodboard: mode bị vỡ

    Quotes: mờ, text phụ hơi nhỏ

    - Điểm -

    - Chủ đề: 10 ; 12.5

    - Sáng tạo: 7 ; 10

    - Tổng thể: 7.5 ; 9

    - Bố cục: 10 ; 12.5

    - Hình ảnh: 10 ; 10

    Sunn: 44.5 điểm

    Hạ: 45 điểm

    Điểm trung bình: 44.75

    _____

    Bài của Dyn

    - Nhận xét -

    Bookcover: xinh, có sáng tạo, màu sắc hài hòa

    Moodboard: có vài bức bị chìm nhưng không ảnh hưởng mấy

    Quotes: sáng tạo, màu sắc hài hòa, xếp text ổn

    - Điểm -

    - Chủ đề: 20 ; 20

    - Sáng tạo: 15 ; 17.5

    - Tổng thể: 17 ; 20

    - Bố cục: 15 ; 17.5

    - Hình ảnh: 15 ; 16

    Sunn: 82 điểm

    Hạ: 91 điểm

    Điểm trung bình: 86.5 điểm

    Cảm ơn vì đã dành thời gian tham gia Event BOUNDARY OF TRUE OR DEATH của MouJer!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DESIGN || STT: 13 + 14


    ● Thí sinh: Gryu + Én

    ● SBD: 042 + 043

    _____

    Bài làm của Gryu

    - Nhận xét -

    Bookcover: xinh tuy nhiên phần text nhìn thô, mờ

    Moodboard: mix chưa ổn, png làm cho mb thô, lạc tone

    Quotes: clr không ổn, text chìm và sắp xếp khó nhìn

    - Điểm -

    Chủ đề: 13 ; 15

    Sáng tạo: 10 ; 10

    Tổng thể: 10 ; 15

    Bố cục: 15 ; 17

    Hình ảnh: 17 ; 20

    Sunn: 65 điểm

    Hạ: 63.5 điểm

    Điểm trung bình: 64.25 điểm

    _____

    Bài làm của Én

    - Nhận xét -

    Bookcover: hơi mờ, text fail, mode xinh, chỉ làm về keyword "trăng tròn"

    Moodboard: mode xinh, png thô, nghiêng về phía thiên hà

    Quotes: mode xinh nhưng lạc tone so với tổng thể, text chính hơi fail, mờ

    - Điểm -

    Chủ đề: 10 ; 10

    Sáng tạo: 10 ; 12.5

    Tổng thể: 10 ; 7.5

    Bố cục: 15 ; 10

    Hình ảnh: 12 ; 12.5

    Sunn: 57 điểm

    Hạ: 52.5 điểm

    Điểm trung bình: 54.75 điểm

    Cảm ơn vì đã dành thời gian tham gia Event BOUNDARY OF TRUE OR DEATH của MouJer!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    DESIGN || STT: 15


    ● Thí sinh: Rỉ

    ● SBD: 044

    _______

    Bài làm của Rỉ

    - Nhận xét -

    Bookcover: xinh

    Moodboard: màu sắc hài hòa

    Quotes: khá xinh, có điểm nhấn

    - Điểm -

    Chủ đề: 13 ; 15

    Sáng tạo: 10 ; 12.5

    Tổng thể: 10 ; 9

    Bố cục: 12 ; 10

    Hình ảnh: 15 ; 15

    Sunn: 65 điểm

    Hạ: 61.5 điểm

    Điểm trung bình: 63.25 điểm

    Cảm ơn vì đã dành thời gian tham gia Event BOUNDARY OF TRUE OR DEATH của MouJer!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    KẾT QUẢ MẢNG DESIGN VÒNG 1


    1.

    Thí sinh SBD: 004 [ -minal- ] - Đi tiếp -

    2.

    Thí sinh SBD: 012 [ -jiyoungie ] - Đi tiếp -

    3.

    Thí sinh SBD: 013 [ Virgo4925 ] - Đi tiếp -

    4.

    Thí sinh SBD: 025 [ Darkhores984 ] - Đi tiếp -

    5.

    Thí sinh SBD: 026 [ Ann_Glaz ] - Dừng chân tại Vòng 1 -

    6.

    Thí sinh SBD: 030 [ -Haga_ ] - Đi tiếp -

    7.

    Thí sinh SBD: 032 [ williamfrancesca ] - Đi tiếp -

    8.

    Thí sinh SBD: 034 [ diepsongbinh ] - Đi tiếp -

    9.

    Thí sinh SBD: 035 [ TsukiCute ] - Đi tiếp -

    10.

    Thí sinh SBD: 028 [ _Natsumi-Kasso_ ] - Chưa nộp -

    11.

    Thí sinh SBD: 040 [ -jitianhawS ] - Dừng chân tại Vòng 1 -

    12.

    Thí sinh SBD: 041 [ -kajitetsurouD ] - Đi tiếp -

    13.

    Thí sinh SBD: 042 [ _YinGryu_ ] - Đi tiếp -

    14.

    Thí sinh SBD: 043 [ @-enspias ] - Đi tiếp -

    15.

    Thí sinh SBD: 044 [ @-paknir ] - Đi tiếp -

    Note: Khi nhận được bài thì hãy kiểm tra thật kĩ số điểm, nếu còn sai sót thì hãy báo lại vào hòm thư tại acc MouJer_Team.

    Chân thành cảm ơn!

    Chúc mừng 12 thí sinh được lọt vào vòng trong và xin gửi lời tàm biệt với 5 thí sinh ở lại nhé.

    Chúc các cậu, dù ở lại hay đi tiếp thì vẫn luôn tiếp tục theo đuổi đam mê của bản thân!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    KẾT QUẢ COLLECT VÒNG 1


    Cách trình bày điểm và nhận xét theo thứ tự như sau:

    Lynn --> Hennie

    *

    1.

    Thí sinh SBD: 006 [ Liannos- ]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Bức 2, 3 mờ và phổ biến

    - Ý tưởng không đặc sắc, phổ biến, chỉ thấy mỗi chủ đề địa đàng

    Hennie:

    - Đa số đều đúng chủ đề, có tấm phổ biến, nguồn thì không dính, độc lạ thì có vài tấm 1 tấm còn hơi vỡ mờ.

    - Điểm-

    - Chủ đề: 10; 10

    - Sáng tạo: 0; 13

    - Tổng thể: 10; 18

    - Bố cục: 12; 17

    - Hình ảnh: 10; 6

    Lynn: 42 điểm

    Hennie: 64 điểm

    Điểm trung bình: 53 điểm

    - Bài làm -

    2.Thí sinh SBD: 036 [ Bunsu134 ]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Ảnh phổ biến, ý tưởng không đặc sắc.

    Ảnh thứ 4 mờ, ảnh 1 dính nguồn.

    Hai lần bị btc nhắc nhở - 10 điểm

    Hennie:

    - Vài tấm còn mờ, tấm cuối dính nguồn, 1 tấm phổ biến, độc lạ nhưng tiếc là mờ, sai chủ đề.

    - Điểm-

    - Chủ đề: 10; 10

    - Sáng tạo: 5; 10

    - Tổng thể: 10; 10

    - Bố cục: 10; 10

    - Hình ảnh: 10; 10

    Lynn: 45 điểm

    Hennie: 50 điểm

    Điểm trung bình: 47,5 điểm

    Bị trừ 10 điểm vì BTC nhắc nhở 2 lần

    - Bài làm -

    3.Thí sinh SBD: 038 [ baoxan ]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Mình thích những bức ảnh có hiệu ứng sương mù, nó đem đến cảm giác vừa bí ẩn vừa thần tiên, cổ tích.

    Hennie:

    - vài tấm nhìn hơi mờ, không dính nguồn, không độc lạ mấy, không có tấm nào phổ biến

    - Điểm-

    - Chủ đề: 15; 10

    - Sáng tạo: 15; 5

    - Tổng thể: 20; 10

    - Bố cục: 15; 5

    - Hình ảnh: 15; 10

    Lynn: 80 điểm

    Hennie: 40 điểm

    Điểm trung bình: 60 điểm

    - Bài làm -

    4.

    Thí sinh SBD: 039 [ @zoro_gaara_erza ]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Ảnh khá ổn nhưng Lynn cảm thấy vẫn còn thiếu cái gì đó (sự khác biệt chăng?)

    Hennie:

    - 1 số tấm còn vỡ mờ, không dính nguồn, sai chủ đề, không có tấm nào phổ biến, không độc lạ.

    - Điểm-

    - Chủ đề: 10; 10

    - Sáng tạo: 10; 10

    - Tổng thể: 10; 10

    - Bố cục: 10; 10

    - Hình ảnh: 10; 10

    Lynn: 50 điểm

    Hennie: 50 điểm

    Điểm trung bình: 50 điểm

    - Bài làm -

    5.

    Thí sinh SBD: 002 [ cuuhyy]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Ý tưởng khá ổn nhưng không có sự độc đáo, chưa kể bức 1 và 3 dính nguồn, ảnh vờ, vỡ nét

    Hennie:

    - Bức 1 và 3 còn dính nguồn , ảnh đa số đều vỡ mờ, không độc lạ, chủ đề chưa đúng

    - Điểm-

    - Chủ đề: 10; 5

    - Sáng tạo: 0; 5

    - Tổng thể: 10; 10

    - Bố cục: 0; 0

    - Hình ảnh: 10; 10

    Lynn: 30 điểm

    Hennie: 30 điểm

    Điểm trung bình: 30 điểm

    - Bài làm -

    6.

    Thí sinh SBD: 033 [ Jullyluwarm ]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Lynn thích những bức hình này, thích cả sự độc là và mới mẻ của nó, nó bao quát được toàn bộ yếu tố cần có ở vòng thi này.

    Tuy nhiên tấm đầu mờ.

    Hennie:

    - Tấm đầu và cuối còn mờ, còn sai chủ đề, không cái nào nguồn, phổ biến thì không, không độc lạ.

    - Điểm-

    - Chủ đề: 20; 10

    - Sáng tạo: 20; 10

    - Tổng thể: 20; 10

    - Bố cục: 10; 10

    - Hình ảnh: 10; 10

    Lynn: 80 điểm

    Hennie: 50 điểm

    Điểm trung bình: 65 điểm

    - Bài làm -

    7.

    Thí sinh SBD: 001 [ AngelaRoseVn ]

    SBD: 001

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Thật sự là khi nhìn vào những bức tranh thì Lynn thấy nó hoàn toàn lạc đề.

    Lynn không nhìn thấy điều gì gọi là 'địa đàng' hay 'bí hiểm' cả.

    Còn chưa kể tới chất lượng ảnh.

    Hennie:

    - Cả 5 tấm còn mờ vỡ, không tấm nào dính nguồn, lạc đề, không độc lạ mấy, tấm cuối mình thấy nhiều

    - Điểm-

    - Chủ đề: 0; 0

    - Sáng tạo: 0; 10

    - Tổng thể: 0; 10

    - Bố cục: 0; 10

    - Hình ảnh: 0; 10

    Lynn: 0 điểm

    Hennie: 40 điểm

    Điểm trung bình: 20 điểm

    - Bài làm -

    8.

    Thí sinh SBD: 011 [ hoangbaolinh1304 ]

    Lynn:

    - Lynn thích sự mới mẻ của những tấm hình này mang lại, nó mang tính 'địa đàng' cao, nhưng đồng thời cũng không thích bởi vì nó chưa đáp ứng đủ nhu cầu của sự 'bí hiểm'

    Hennie:

    - Bức 5 còn mờ vỡ, không bị dính nguồn, không độc lạ, chủ đề đúng.

    - Điểm-

    - Chủ đề: 10; 10

    - Sáng tạo: 10; 10

    - Tổng thể: 10; 0

    - Bố cục: 10; 0

    - Hình ảnh: 10; 10

    Lynn: 50 điểm

    Hennie: 30 điểm

    Điểm trung bình: 40 điểm

    - Bài làm -

    9/Thí sinh SBD: 014 -_minyeonghye ]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Bức 1, 2 phổ biến.

    Lynn khá đề cao bức thứ 4.

    Bức thứ 3 Lynn chỉ nhìn thấy trong đấy tính chất của từ 'địa đàng' nhưng chưa nhìn thấy sự 'bí hiểm'

    Hennie:

    - Ảnh có 1 bức phổ biến, bức 1, 4 còn vỡ mờ, không độc lạ, không dính nguồn tấm nào.

    - Điểm-

    - Chủ đề: 10; 10

    - Sáng tạo: 10; 10

    - Tổng thể: 15; 12

    - Bố cục: 10; 10

    - Hình ảnh: 10; 2

    Lynn: 55 điểm

    Hennie: 44 điểm

    Điểm trung bình: 49.5 điểm

    Trừ 5 điểm vì BTC nhắc nhở 1 lần

    - Bài làm -

    10.

    Thí sinh SBD: 023[ NhtsH4]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Những bức ảnh không hề liên quan đến chủ đề địa đàng hay bí hiểm.

    Chưa kể bức thứ 2, 3, 4 dính nguồn.

    Hennie:

    - Cậu lạc đề quá , tấm 2 và 4 dính nguồn, trừ tấm đầu ra thì còn còn lại mờ vỡ, không độc lạ, đa số đều phổ biến.

    - Điểm-

    - Chủ đề: 0; 0

    - Sáng tạo: 0; 10

    - Tổng thể: 0; 5

    - Bố cục: 0; 0

    - Hình ảnh: 0; 5

    Lynn: 0 điểm

    Hennie: 20 điểm

    Điểm trung bình: 10 điểm

    - Bài làm -

    11.

    Thí sinh SBD: 037 [ LittlePunyy ]

    - Nhận xét -

    Lynn:

    - Bài làm tốt, ảnh ít mờ, vỡ.

    Đặc biệt đề cao sự độc lạ của những bức hình.

    Hennie:

    - Ảnh cậu tìm ảnh còn mờ, đa số không dính nguồn và vài 2 tấm phổ biến, ở tấm cuối mình không thấy sự bí hiểm

    - Điểm-

    - Chủ đề: 20; 15

    - Sáng tạo: 20; 10

    - Tổng thể: 15; 10

    - Bố cục: 15; 15

    - Hình ảnh: 20; 18

    Lynn: 90 điểm

    Hennie: 68 điểm

    Điểm trung bình: 79 điểm

    - Bài làm -

    12.

    Thí sinh SBD: 029 [ linebijuh ]

    Lynn:

    - Ảnh thứ 3 và 4 bị mờ nét, ngoài ra ý tưởng chưa thật sự mới mẻ

    Hennie:

    - Ảnh cậu tìm còn mờ vỡ, không độc lạ, không dính nguồn, không phổ biến, sai chủ đề.

    - Điểm-

    - Chủ đề: 10; 5

    - Sáng tạo: 5; 10

    - Tổng thể: 10; 5

    - Bố cục: 10; 10

    - Hình ảnh: 10; 10

    Lynn: 45 điểm

    Hennie: 40 điểm

    Điểm trung bình: 42.5 điểm

    - Bài làm -

    13.

    Thí sinh SBD: 010 [jolliefille]

    Lynn:

    -Bức thứ 3 dính nguồn, còn chất lượng những bức còn lại tốt.

    - Ý tưởng chưa thật sự sáng tạo.

    Hennie:

    - Ảnh không được rõ nét cho lắm.

    - Tấm cuối phổ biến.

    - Ảnh số 3 mình không thấy địa đàng và bí hiểm mấy .

    - Điểm-

    - Chủ đề: 10; 10

    - Sáng tạo: 5; 5

    - Tổng thể: 15; 10

    - Bố cục: 15; 5

    - Hình ảnh: 10; 10

    Lynn: 55 điểm

    Hennie : 40 điểm

    Điểm trung bình: 47.5 điểm

    - Bài làm -

    [Cảm mơn các bạn đã đồng hành cùng chúng tôi trong những ngày qua]

    ___________________________________

    Sau đây là những bạn được đi tiếp vào vòng 2:

    Hạng 1: Thí sinh SBD: 037 [ Little_Punyy] 79 điểm

    Hạng 2: Thí sinh SBD: 033 [Jullyluwarm ] 65 điểm

    Hạng 3: Thí sinh SBD: 038 [ baoxan ] 60 điểm

    Hạng 4: Thí sinh SBD: 006 [ Liannos] 53 điểm

    Hạng 5: Thí sinh SBD: 039 [zoro_gaara_erza] 50 điểm

    Hạng 6: Thí sinh SBD: 014 [ -_minyeonghye] 49.5điểm

    Hạng 7: Thí sinh SBD: 036 [ Bunsu134] 47.5 điểm

    Đồng hạng 7: Thí sinh SBD: 010 [jolliefille] 47.5 điểm

    Hạng 9: Thí sinh SBD: 029 [ linebijuh] 42.5 điểm

    Hạng 10: Thí sinh SBD: 011 [ hoangbaolinh1304 ] 40 điểm

    Hạng 11: Thí sinh SBD: 002 [ cuuhyy ] 30 điểm

    Hạng 12: Thí sinh SBD: 001 [ AngelaRoseVn ] 20 điểm

    Dù ở lại hay đi tiếp thì hãy luôn theo đuổi đam mê của mình nhé!
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    Write || STT: 1 +2


    ● Thí sinh: K + Naria

    ● SBD: 003 + 005

    ______

    -Bài làm của K-

    Có bao nhiêu thứ để kể về một mối tình?

    Kể về lúc gặp gỡ ban sơ?

    Kể về khi ngọt ngào nồng ấm?

    Kể về đợt sóng gió bão bùng?

    Kể về nỗi nhớ nhung da diết?

    Kể về sự điên cuồng rồ dại?

    Kể về lòng thành hy sinh vì nhau?

    Và kể về chia ly

    _______Ở đây có một đoạn yêu đương cao mà nhẹ, lớn mà mềm.

    Ở đây có một đoạn yêu đương thổi là bay, lay là vỡ_______

    #1: Trước Tết

    Tối nay không bật TV.

    Thằng tôi lặng lẽ tắt đèn tuýp, khóa trái cửa phòng, rồi đóng cửa sổ.

    Như có như không hướng phía cái giường mềm mại êm ả của mình, tôi tự lăng thân xuống, đáp nghe "phịch" một cái.

    Hạnh phúc của tôi nói với tôi một lời tạm biệt, rồi biến tan vào hư vô.

    Mà bây giờ chào đón tôi, là một giấc ngủ không mấy an lành, cùng một cơn mơ nát nhàu vỡ vụn, như mọi hôm.

    Ừ rằng "mai rồi lại vui", nhưng tối thế này mà buồn thì mệt mỏi lắm!

    Rõ là vẫn đang hạnh phúc mà!

    Tôi lần mò tìm điện thoại trong nền không đen kịt.

    Bây giờ là mười giờ năm mươi chín phút tối, bên anh ta là mười một giờ năm mươi chín phút.

    Chênh nhau một tiếng đồng hồ, tôi soạn sẵn một dòng tin nhắn:

    [Đức Anh: 大哥, 生日快乐!!!]

    (Đại ca, sinh nhật vui vẻ!)

    Chẳng yên lòng, tôi lại gửi thêm một đoạn voice chat: "Đại ca của em, sinh nhật vui vẻ.

    Anh biết tiếng Việt mà!"

    Màn hình vẫn không động tĩnh, dù tôi biết giờ này anh ta đang online.

    Có lẽ đang ngồi trước mặt chị quản lý cũng nên.

    Ha ha...

    Tôi đang yêu đương với một vì sao cô đơn.

    Anh ta là viên cảnh sát ngầm cẩn mật ngoan hiểm.

    Anh ta là vị tiểu tư sản trung quân ái quốc.

    Có khi anh ta lại là hoàng đế đứng đầu cả một triều đại.

    Tôi tự hào về vì sao của tôi.

    Một lát sau, anh ta mới trả lời:

    [藉嘕: 不要误解, 谣言是假的。]

    (Tạ Hiên: Đừng hiểu lầm, tin đồn là giả.)

    Tôi thở dài nhìn tin nhắn.

    Đây là lần đầu trong đời tôi muốn quên hết thứ ngôn ngữ kia đi.

    Tôi không hiểu thì tốt hơn, cũng như việc anh ta không giải thích thì tốt hơn.

    Một trang báo mạng đưa tin nam minh tinh nọ muốn công khai chuyện tình cảm.

    Tạ Hiên giải thích với tôi, nên tôi cảm thấy anh ta chột dạ.

    Nhưng nếu không được nghe giải thích, tôi sẽ suy ra anh ta ngầm thừa nhận mình có người khác.

    Nếu Tạ Hiên không giải thích, tôi sẽ suy ra anh ta muốn bỏ đi rồi.

    Cũng không tránh khỏi việc tư duy vô căn cứ như vậy, vì quan hệ của tôi và Tạ Hiên có quá nhiều rào cản.

    Chúng tôi cùng giới tính.

    Tình yêu đồng giới vốn đã khó khăn, thì anh ta lại là minh tinh, khó càng thêm khó.

    Nhưng từng ấy gian khổ chưa một lần nào làm tôi mảy may run rẩy.

    Dù sao vẫn còn hàng rào lớn hơn: chúng tôi đang yêu xa.

    Yêu xa tức là, Nguyễn Đức Anh tôi đây về lại Hà Nội ăn Tết, còn anh ta vẫn tiếp tục nhận kịch bản, quay quảng cáo, tham gia show tống nghệ.

    Ngày nối ngày không gặp nhau, cũng chẳng biết đến bao giờ.

    *****

    Chiếc điện thoại nằm trên tay chưa tắt sáng, tôi đã chìm vào cơn mê mệt.

    Dạo này tôi hay ngủ, lại còn hay mơ.

    Trong một góc vật vờ nào đó của tâm trí, tôi vẫn đang thắt caravat cho Tạ Hiên, rồi cười cười nhìn anh ta đi làm.

    Căn hộ của một minh tinh mà lại khá đơn giản, chỉ có một gian phòng khách tương đối chỉn chu cùng với phòng đơn bé tẹo.

    Nhà anh ta không có phòng bếp, sinh hoạt bên ngoài đều ăn uống cùng với đồng nghiệp, còn tối về thì gọi đồ ăn nhanh là xong.

    Đương nhiên, đấy là trước khi tôi xuất hiện.

    Sau đó chúng tôi mua thêm một chiếc bếp ga, thêm lò vi sóng, và giờ mở ra cả một gian bếp.

    Chúng tôi gặp nhau ở sân trường Đại học Bắc Kinh, đến nay đã mười năm.

    Khi mới gặp, tôi hãy còn là một thằng nhãi năm nhất trắng tay trắng óc.

    Còn khi ấy vừa ra trường, đang làm shiper cho một tiệm thức ăn.

    Cơ duyên thế nào, đến giờ tôi vẫn là nghiên cứu sinh trung thành kiên định với tri thức, còn người kia đã thành minh tinh vạn người mê.

    Tạ Hiên cao hơn tôi nửa cái đầu, vóc dáng tiêu chuẩn, mày kiếm mắt ưng, lại còn có tài hoa.

    Tôi không muốn người tôi thương trở thành "của công chúng", nhưng rõ ràng anh ta thuộc về nơi ấy, không có mấy phần thuộc về tôi.

    Mẹ tôi có dặn "phải biết buông bỏ những thứ không thuộc về mình".

    Thằng tôi chỉ biết thở dài sám hối, từ khoảnh khắc chạm mặt ở sân trường năm ấy, tôi đã làm rất nhiều chuyện trái lời mẹ rồi...

    *****

    "Này Đức Anh!

    Mẹ nghe cô Duyên nhà hàng xóm nói sợ lắm.

    Thằng Vũ nhà ấy cũng từ Trung Quốc về như mày đấy, bây giờ đang phải cách ly trong viện kia kìa!

    Hay là ngày mai mày cũng đi xét nghiệm đi con."

    Mẹ tôi đang nói về căn bệnh lây nhiễm mà bấy lâu nay toán sinh viên trong trường vẫn đem ra làm đề tài bàn luận: dịch viêm phổi lạ đến từ một thành phố của Hồ Bắc.

    Tuần trước, khi về nhà tôi cũng đã nói với mọi người nên biết phòng chống căn bệnh này.

    Nhưng buồn cười sao, đến chính tôi lại ho khan, sốt nhẹ, rồi khó thở đau đầu.

    Sang tới hôm 29 Tết, tôi xác định tâm lý không được đón Tết tại nhà.

    Tôi nhắn tin hỏi Tạ Hiên:

    [Đức Anh: 大哥, 你还好吗?]

    (Đại ca, anh có ổn không?)

    Chưa kịp ấn gửi đi, thì bên kia cũng như thần giao cách cảm mà gửi tin nhắn cho tôi trước:

    [藉嘕: 你在河内还好吗?]

    (Em ở Hà Nội có ổn không?)

    [Đức Anh: 我去看医生了, 他们说我病了 。]

    (Em đi khám, họ nói em bệnh rồi.)

    #2: Sau Tết

    Họ nói tôi bệnh rồi.

    Từ sau khi nghe tin Đức Anh nhập viện, tôi vội đi đặt vé máy bay, hủy lịch trình, chỉ mong sao có thể đến gặp em ngay lúc ấy.

    Quản lý Trương vốn không lạ gì quan hệ của chúng tôi.

    Dù sao thì, ngay từ lúc kí hợp đồng, tôi cũng đã nói chuyện riêng với chị ta.

    Tôi yêu đương rồi giữ kín, chị ta không quản được.

    Chị ta có chút gì thành kiến với tình cảm của tôi, tôi cũng không quản được.

    Đáp máy bay xuống Hà Nội, tôi phải làm một vài thủ tục cơ bản, sau đó là kiểm tra sức khỏe, đến hơn mười giờ tối ngày mồng ba tết mới đến được nhà Đức Anh.

    Thì ra cậu ta đi xét nghiệm từ hôm ba mươi, mà tới tối qua mới nhắn tin cho tôi thông báo.

    Tôi ngờ nghệch cười cười chào bác trai.

    Qua lời kể của Đức Anh, tôi biết được bác ấy không nói được.

    Dù sao thì tôi cũng biết một chút thủ ngữ, như vậy dễ bề giao tiếp hơn.

    Đêm mồng ba, tôi thật sự sống như một người con trong gia đình này.

    Bác gái nói rất nhiều, sau lại tìm giấy viết ra mấy dòng tiếng Anh, như thể sợ tôi không hiểu.

    "Con nhà người ta trưởng thành điềm đạm như thế ấy.

    Mà thằng Đức Anh lông bông suốt..."

    "Bác biết con là diễn viên, bác cũng có xem phim con đóng!"

    "Thôi cứ nấn ná ở đây vài hôm cháu nhé, Đức Anh đi cách ly nửa tháng thôi là về."

    "Nhà bác bây giờ chỉ có phòng đơn ngoài kia thôi, phòng Đức Anh phải đóng lại không dịch con ạ!"

    ...

    Tôi nhắn tin cho Đức Anh, nói rằng tôi đang ở Hà Nội.

    Gần như ngay lập tức cậu ta trả lời, nói anh đùa hay quá.

    Không tin cũng tốt thôi, vậy thì khi gặp lại sẽ càng bất ngờ, sẽ càng cảm kích hơn.

    Có lẽ giờ này báo đài cũng đã đưa tin tôi mất tích rồi, nhưng tôi chẳng buồn quản nữa, cứ thế nhắm mắt lại mà ngủ.

    Ít khi tôi mơ.

    Tôi chỉ mộng thấy bản thân mình nằm im ở căn phòng trống nhạt nhòa gió sương nào đó.

    Giấc mơ giống như một tấm ảnh chụp, không xê không dịch mà cứ im ỉm ở đấy, thế nên người ta nhớ rất lâu...

    Trong lòng tôi có chút bức bối khó chịu.

    Tôi luôn cảm thấy mình quá cứng đầu khi cố gắng duy trì mối quan hệ quá đỗi chông gai này.

    Tôi đang yêu đương với màn đêm cô đơn.

    Màn đêm của tôi giỏi giang, chăm chỉ, thẳng tính, kiên trì, bản lĩnh, đáng yêu,...

    Tôi thương cậu ta nhiều đến mức có thể từ bỏ tất cả vì cậu ta.

    Còn cậu ta cũng hay nói thương tôi, thương tôi nhiều đến mức giúp tôi có được mọi thứ.

    Chúng tôi ở bên nhau theo cách của riêng mình, mặc cho bất đồng ngôn ngữ, sai biệt quan điểm, chúng tôi vẫn ở bên nhau lâu dài.

    Tôi và Đức Anh, hai kẻ cứng đầu đã vô duyên vô cớ thương nhau như thế.

    *****

    Chị Trương gọi điện cho tôi đúng hai lần, một lần là để hỏi muốn dập hotsearch bằng cái gì, có cần vin vào nữ minh tinh kia hay không?

    Bởi vì tôi trả lời không nên mới có cuộc điện thoại thứ hai.

    Chị Trương hỏi tôi có đủ tiền bồi thường hợp đồng hay không.

    Tôi nói, bán nhà đi.

    Hôm ấy là ngày một tháng hai năm hai ngàn không trăm hai mươi.

    Đức Anh gọi điện hỏi tôi về chuyện này.

    Đã lâu rồi tôi không nghe giọng cậu ta, giờ chất giọng kia đục ngầu, tôi nghe ra vẻ khó khăn trong từng nhịp hô hấp của cậu ta, cũng nhận ra vài cơn đau nhói trong tim mình.

    "Đại ca, nhớ em đến phát ngốc rồi hay sao?"

    "..."

    "Nếu thật sự ở Hà Nội, thì đợi vài hôm sau hết bệnh em về.

    Nhớ chăm sóc bố mẹ chu đáo nhé!

    Thương anh!"

    #3: Yêu anh

    Tôi nhập viện từ tuần trước, nói với bố mẹ là đi cách li vậy thôi, chứ tôi thật sự bị bệnh rồi.

    Hôm nay Tạ Hiên đưa bố mẹ tôi đi kiểm tra sức khỏe một lượt, sau đó ở lại theo dõi thêm một vài ngày.

    Còn thằng tôi ho khan ngày càng nhiều, bộ dáng yếu đuối thảm thương không nhìn nổi.

    Vì trước đây tôi bị hen suyễn nữa, nên giờ này bênh chồng bệnh càng chật vật hơn.

    Bác sĩ nói tôi cố gắng gượng, ổn thôi, tôi gượng đến mệt rồi.

    Bệnh này không làm tôi muốn chết, nhưng lại làm tôi chết.

    Bệnh tương tư không làm tôi chết, nhưng lại làm tôi muốn chết.

    Vào thời điểm cái chết và tôi hãy còn xa nhau một quãng, tôi đã nghĩ đến nó.

    Tôi nằm mơ.

    Giấc mơ này không giống như bình thường lắm, vì tôi vẫn đang trông thấy chính mình trên giường bệnh.

    Đã lâu rồi không được đi dạo thỏa thích như vậy, tôi ra khỏi bệnh viện, đi xuống một con dốc, sau đó trông thấy một ngã tư.

    Như bị mê hoặc, tôi càng ngày càng đi đến gần nơi đó.

    Có hai chiếc xe hơi đang chạy ngược chiều nhau.

    Tôi nhìn thấy xe nhà mình!

    Không được!!!

    Tôi hét lên, nhưng không ra được tiếng.

    Tôi chỉ biết chạy theo, thật nhanh thật nhanh, đứng chắn trước xe đó và cầu trời khấn Phật rằng mình có thể hãm nó lại.

    Xin người!

    Nếu như đã cho con có được cơ hội nhìn thấy, mong người hãy cho con cơ hội cứu vớt nó!

    Xin người...

    _

    Tôi váng vất đầu óc, toàn thân đau đớn.

    Điều cuối cùng tôi nghe được trước khi mất hết ý thức là "Có ba người, tai nạn xe cộ..."

    Cũng không biết có phải tỉnh lại rồi hay không, tôi đang ngồi trong căn phòng trắng lạnh lẽo như trong cơn mơ của chính mình.

    Có một người mặc áo blouse bước vào, anh ta nói:

    "Mạng cậu lớn đấy, không chết.

    Một nhà ba người đều an toàn"

    Cùng lúc đó, tôi thấy một người khác đi ngang qua.

    Đó là một người đàn ông trung niên, sắc mặt bơ phờ, vò đầu bứt tóc mà lầm bầm:

    "Chết tiệt, bệnh nhân ở phòng cách ly không qua khỏi cơn nguy kịch.

    Máy trợ thở của anh ta bị hỏng..."

    - Kết quả-

    - Đúng chủ đề: 10 ; 10 [đã làm rõ từ khóa ranh giới]

    - Văn phong, cách diễn đạt: 16 ; 18

    - Dùng từ, chính tả: 19 ; 18

    - Bố cục: 9 ; 7

    - Sáng tạo: 25.75 ; 16

    Điểm trung bình: 74.375 điểm

    -Nhận xét-

    ● Lỗi chính tả/dùng từ/cấu trúc câu: 2 lỗi

    "bênh" --> "bệnh"

    "shiper" --> "shipper"

    Từ 'hãm' nếu đứng một mình sẽ mang một sắc thái khác nên trường hợp dùng 'hãm' để mô tả hành động cản lại ở đây không hợp lí.

    ● Bố cục/Nhân vật/Plot/Văn phong

    - Bố cục phân chia rõ ràng, lối văn chưa có sự mới lạ nhưng đối với trung văn nói riêng thì nó ở mức ổn.

    Cậu chỉ mới đang kể lại chuỗi sự việc thôi chứ chưa đi sâu được vào triển khai tâm lý nhân vật.

    Có hơi đáng tiếc khi cậu chưa sử dụng được cái hay của ngôi kể này.

    - Đoạn mở đầu gây ấn tượng bằng cách đặt ra câu hỏi và gián tiếp trả lời nó bằng cách viết lên một câu truyện.

    Plot sáng tạo, khiến độc giả khi đọc không chỉ 'nương' theo cảm xúc để cảm nhận mà cậu tạo cho họ sự tò mò về cách trả lời câu hỏi.

    - Ngoài ra, cứ tới gần cuối, sau mỗi đoạn mạch truyện lại được đẩy nhanh một chút.

    ___________

    Bài làm của Naria

    Amelia thả mình xuống không gian vô tận, ánh mắt nhắm lại tận hưởng lực gió đang ngày một lớn dần.

    Tiếng la hét từ khắp nơi vọng lại, những âm thanh chói tai cứ liên tục vang lên: tiếng còi xe cứu thương, tiếng máy ảnh lách tách, tiếng cười thích thú và cả tiếng thất thanh kinh hãi.

    Rồi tất cả biến mất.

    Mọi thứ tối đen, sẫm lại và mỗi lúc mờ dần, gió đã thôi lay động mái tóc vàng hoe của nàng, nắng đã thôi chiếu vào ánh mắt trong veo xanh như ngọc, và sự tĩnh mịch dần bao trùm lấy mọi thứ.

    Cơ thể Amelia tưởng như đang lững lờ trôi trong vũ trụ bao la, nơi tất cả trọng lực đều biến mất và bóng đêm phủ kín lấy những vì sao khổng lồ.

    Nàng khẽ nhếch môi, rồi lại cười lớn, nhưng chẳng thể xua đi sự im lặng của nơi này, và tiếng cười của nàng cũng dần mất hút trong màn đêm thăm thẳm.

    Im lặng.

    Mọi thứ đều thật tĩnh lặng.

    Amelia chợt nhận ra, nàng đã chết rồi.

    Khoảnh khắc buông người rơi xuống từ sân thượng của chung cư, nàng đã biết rằng mình sẽ kết thúc cuộc đời, đã tưởng tượng ra cơ thể nát bấy của mình nằm trên vũng máu rộng, đồng tử mở to và chất lỏng từ miệng cứ chảy ra không ngừng.

    Nhưng nàng vẫn không biết, tại sao mình lại làm như vậy, tại sao nàng lại kết liễu cuộc sống của bản thân và trao mình cho thần chết?

    Mọi kí ức trước kia đều bị xóa sạch, nàng là ai, nàng đến từ đâu, tất cả đều không còn nữa, chỉ còn những thắc mắc vẫn cứ tồn đọng trong tâm trí nàng.

    Và có lẽ, nàng đã không còn cơ hội để tìm kiếm câu trả lời.

    Ánh sáng lóe lên từ một nơi nào đó không xác định, le lói trong đêm tựa như phép lạ, rồi từ vô tận, vang vọng đến đây một giọng nói bí ẩn.

    - Người đến đây làm gì?

    Giọng kẻ ấy thật khó nhận dạng, có lúc khản đặc như một cụ già, lại có lúc quyến rũ như một thiếu nữ đang độ trăng tròn.

    Amelia nhìn quanh tìm kiếm, chẳng có ai cả, chỉ có vầng sáng vẫn lấp lánh thoắt ẩn thoắt hiện, hệt như ánh mặt trời của buổi chiều hoàng hôn lạnh giá.

    - Tôi đã chết.

    Nàng hét to, âm thanh vọng lại như tiếng chế giễu, châm chọc vào nỗi mất mát ấy một cách nhục nhã.

    - Ngươi đã chết ư?

    Ồ không, ngươi chưa chết.

    Ngươi đang ở ranh giới, ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

    Kẻ bí ẩn kia cười lớn, có lẽ là thế, nhưng những gì nàng nghe thấy chỉ là một mớ âm thanh hỗn tạp được phóng to lên đến cực hạn, như hình phạt tra tấn tù nhân của những nhà ngục đáng sợ nhất thế giới.

    Nàng bịt tai lại, lo sợ những tiếng ồn đấy sẽ làm ảnh hưởng đến màng nhĩ mỏng manh yếu ớt của mình.

    Amelia vẫn chưa chết, không nên quá liều lĩnh với những vấn đề ảnh hưởng đến cơ thể.

    Tiếng cười vang vọng một lúc rồi ngưng bặt, kẻ ấy tiếp tục cất lời.

    - Dù là thế, ngươi vẫn không thể trở về cơ thể thật của mình được.

    Nó nát bấy rồi.

    Giờ ngươi chỉ là một hồn ma, mà cũng chẳng phải, một linh hồn lạc lối.

    Nếu cứ tiếp tục quanh quẩn ở đây, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ trở thành mồi ngon của lũ ác quỷ háu đói, hay bị vấy bẩn và trở thành một đồng loại của chúng mà thôi.

    Tốt nhất là rời khỏi đây.

    Amelia hoảng loạn, nàng không thể trở về ư?

    Vậy nàng lưu lạc trên thế gian này làm gì, tại sao nàng lại không chết?

    Một tá các câu hỏi hiện lên trong đầu, như sợi dây xích trói chặt nàng bên bờ vực hoảng loạn.

    Nàng không biết mình nên làm gì, vì nếu hành động, nàng sẽ chết, nhưng nếu ở lại, cái chết sẽ nuốt chửng nàng.

    - Tôi nên làm gì?

    Và tôi đang ở đâu?

    Amelia hỏi.

    Nhưng tiếng nói bí ẩn kia đã khuất dạng từ lâu, chỉ còn lại mình nàng ở nơi bóng tối sâu thăm thẳm.

    Có giọng nói thoang thoảng bên tai, nhỏ tới mức nếu nàng không lắng nghe kĩ, có lẽ đã bỏ qua.

    - Đây là cái chết.

    Hãy đi về phía có sự sống.

    Sự sống ư?

    Ánh sáng lấp lóe mỗi lúc một mạnh, rõ ràng nơi đó là một cánh cửa.

    Amelia chạy thẳng, không dám quay đầu lại phía sau, nàng phải sống, phải tìm ra câu trả lời.

    Amelia chạy mãi, tưởng chừng con đường đã dài đến vô tận.

    Bóng tối đã bị nàng bỏ lại sau lưng, cứ thế xa dần rồi biến mất.

    Giờ đây, mọi thứ xung quanh chỉ còn một màu trắng xóa, nàng lạc lối, chẳng biết còn bao xa.

    Đôi chân trần tê buốt lại vì phải di chuyển nhiều, phổi tưởng chừng như muốn vỡ ra thành từng mảnh, nàng dừng lại.

    Đến nơi rồi, đúng chứ?

    Đã chẳng còn một màu trắng xóa khắp nơi, mọi thứ giờ đây đã trở lại.

    Nàng dáo dác nhìn quanh, nơi này là...

    Khu chung cư nơi nàng đã tự sát.

    Vết máu vẫn còn đó, phủ xung quanh là những vệt phấn trắng khắc họa thành hình một người đang nằm, dáng vẻ rất khó coi.

    Cảnh sát, bác sĩ không ngừng ra lệnh, khung cảnh dường như rất náo loạn.

    Amelia nhìn lên tầng sân thượng, nơi nàng đã ngã xuống, hiện tại đã đông kín người.

    Có vẻ họ đang điều tra thứ gì đó.

    Nàng tò mò muốn biết.

    Amelia đến gần một viên cảnh sát đang tích cực hô hào, điều động đội của mình làm việc.

    Nàng khẽ gọi.

    - Xin hỏi?

    Không ai trả lời.

    Cứ ngỡ như, chẳng ai thấy nàng cả.

    Mà có lẽ đúng như vậy.

    Amelia đi vòng quanh, thỉnh thoảng đến bắt chuyện một vài người đang làm việc, nhưng họ vẫn thản nhiên như không hề có sự hiện diện của nàng nơi đó.

    Đến lúc này, Amelia mới chợt nhận ra, nàng chỉ là một linh hồn lạc lối, hệt như những gì kẻ bí ẩn kia đã nói.

    Amelia nhìn cơ thể mình, nước da trắng ngần nay vô cùng mờ nhạt, tựa một tấm kính trong suốt có thể nhìn xuyên thấu đến dưới chân.

    - Ôi Chúa ơi!

    Đúng như những gì kẻ ấy nói!

    Đây là mơ, đây chắc chắn là mơ!

    Nàng ôm đầu, đôi mắt ngân ngấn nước, từ từ quỳ xuống.

    Dáng vẻ khổ đau ấy, đáng tiếc là chẳng ai nhìn thấy cả.

    Amelia ước rằng, đây chỉ là cơn ác mộng, nhưng hiện thực thật sự rất tàn khốc, nó đập tan mọi mong muốn của con người, thậm chí là cả một linh hồn lang thang cô độc.

    Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Amelia, nàng muốn về nhà.

    Nàng muốn gặp lại cha mẹ, dù thậm chí bây giờ nàng chẳng còn nhớ họ là ai.

    Nhưng, nhà của nàng ở đâu?

    Nàng không biết, không nhớ, mọi kí ức giờ chỉ còn là những mảnh vụn rời rạc, tựa như ảo ảnh ốc đảo trên sa mạc, càng cố với lấy lại càng xa vời.

    Nàng loáng thoáng nghe hai viên cảnh sát nói chuyện.

    - Chúng ta nên đến nhà nạn nhân.

    Ít nhất sẽ biết chút gì đó.

    Chàng trai với dáng người nhỏ thó, e ngại nhìn bạn của mình.

    Anh ta trông có vẻ yếu ớt, mọt sách và thiết nghĩ là phù hợp hơn với một nhà văn viết tiểu thuyết trinh thám hơn là một nghề trinh thám.

    Nghe thấy thế, Amelia như lóe lên tia hy vọng.

    - Nhưng chúng ta chẳng biết gì về cô gái này cả.

    Cô ta chẳng có giấy tờ tùy thân, và hàng xóm cũng không có thông tin gì về cô ấy.

    Họ nói cô ta là kiểu người kỳ quặc, cứ nhốt mình trong phòng.

    Đôi lúc họ còn tưởng cô ấy bị ma ám.

    Ôi Chúa tôi, nếu tôi là hàng xóm của cô gái này, chắc tôi sẽ dọn nhà ngay sau khi gặp mất!

    Gã kia kêu lên, buông lời oán trách nàng.

    Trông gã mạnh mẽ, thực tế và cực đoan, nàng thầm đánh giá.

    Amelia nhăn mặt, cô khi còn sống lập dị đến vậy sao?

    - Rocher à, anh không nên nói vậy với người đã chết.

    Kẻ kia đáp lại, giọng nói có phần rụt rè, đôi mắt láo liên nhìn quanh.

    - Anh Godern, anh quá mê tín rồi đấy!

    Anh sợ rằng hồn ma của cô gái ấy vẫn quanh quẩn đâu đây ư?

    Ôi Chúa tôi, anh ngây thơ quá!

    Tôi không tin trên đời vẫn có người như anh đấy.

    Nếu có thật, thề có Chúa, cô ta sẽ gặp tôi đầu tiên.

    Rocher cười lớn, chế giễu anh bạn đồng nghiệp.

    Có lẽ họ không biết Amelia đang ở đây nên mới thản nhiên như vậy.

    Nàng chợt nhớ đến mình của ngày trước, một trong số những kí ức ít ỏi của nàng cho biết: Khi còn sống, Amelia cũng không mấy tin tưởng vào tâm linh.

    Cả hai bàn tán một lúc, về công việc, gia đình, tiền bạc, rồi tạm biệt nhau.

    Godern nói anh ta sẽ đi về nhà, còn Rocher bảo gã sẽ ở lại đây một lát.

    Amelia tiến đến gần Rocher, muốn trêu ghẹo anh ta một lát, dù gì cũng chẳng ai phát hiện.

    Nàng khẽ chạm vào người gã.

    Rocher giật mình, quay sang nàng.

    Ánh mắt gã ngập tràn kinh hãi, đôi môi mấp máy vài từ vô nghĩa.

    Amelia ngạc nhiên.

    - Anh nhìn thấy tôi?

    - Cô...

    Cô là cô gái đã chết?

    Rocher hoảng hốt, cảm giác sợ hãi khiến gã quên cách bỏ chạy.

    - Tùy anh, dù thế nào tôi cũng chỉ là một linh hồn.

    Amelia Uryie, rất vui được làm quen.

    Tôi nghĩ những gì anh nói đã đúng, tôi sẽ gặp anh đầu tiên.

    Amelia đưa tay ra, mong muốn nhận được cái bắt tay thân thiện từ đối phương.

    Rocher đứng lặng một hồi lâu mới chầm chậm đưa bàn tay ra.

    Nàng cố gắng nhịn cười, bàn tay gã vẫn còn run cầm cập như một con chuột vừa bị ném xuống nước.

    - Albert Rocher.

    Gọi tôi là Albert cũng được.

    Tôi mong những gì cô nói là đùa.

    Một hồi lâu, gã cất lời.

    Trong giọng nói vẫn còn chút cảnh giác, tuy nhiên đã yên tâm phần nào.

    - Tôi không tin trên đời này có kẻ song trùng.

    Anh biết đấy, tôi cũng ghét mê tín như anh vậy.

    Nhưng bây giờ nên nghĩ lại.

    Mà bỏ đi, nghe bảo các anh đang muốn về nhà tôi?

    Amelia nghiêng đầu, ngờ vực hỏi.

    - Đúng thế, cô có thể đưa chúng tôi đến đó chứ, cô Uryie?

    Rocher cất lời, ngỏ ý nhờ vả.

    Đáp lại niềm hy vọng của gã, Amelia chỉ lắc đầu.

    - Rất tiếc, tôi chẳng nhớ gì cả.

    Tôi ước gì có ai đó biết cha mẹ tôi đang ở đâu.

    Tôi tin rằng nơi đó là chìa khóa của kí ức mà tôi đánh mất.

    - Cô không nhớ gì ư?

    Nhưng tại sao cô lại tin như thế?

    Rocher thất vọng kêu lên, sau đó lại tò mò hỏi.

    - Vì một kẻ bí ẩn kì lạ đã nói với tôi hãy đi về phía sự sống.

    - Sự sống?

    Tôi hiểu rồi.

    Khi cô đã chết, cô sẽ mất đi hoàn toàn kí ức, để đầu thai, cô biết đấy.

    Vậy tức là...

    Cô chỉ cần tìm lại kí ức đã mất v-

    - Và tôi sẽ sống.

    Amelia cắt ngang lời Rocher, khẳng định chắc nịch.

    - Nhưng cô tin kẻ đó à?

    - Tôi có linh cảm...

    Hắn không nói dối.

    Linh cảm của tôi chưa bao giờ sai, tôi luôn tự hào về nó.

    Và trên hết, tôi biết rằng gã không phải người.

    Rocher muốn thốt lên rằng: "Nếu hắn là điều gì đó không phải người, hắn thậm chí còn nguy hiểm hơn nữa, cô gái ạ!", nhưng gã đã không làm thế.

    Gã không muốn phá hủy niềm hạnh phúc mong manh của cô gái này.

    - Vậy, làm sao chúng ta có thể về nhà cô?

    - Tôi có một chút kí ức về nó.

    Những mảnh vụn rời rạc.

    Nó là một ngôi nhà cổ ở ngoại ô.

    Xung quanh vắng vẻ và phía sau nhà chúng tôi là một khu rừng rậm rạp.

    Có một tấm biển ghi gì đó, nhưng tôi lại không nhớ được.

    A, chết tiệt!

    Tôi nghe ở đó tiếng cãi vã, có lẽ là giữa tôi và ai đó.

    Tấm lịch trên tường ghi ngày 29 tháng 3.

    Amelia kêu lên, dòng hồi ức ngắt quãng dần chìm vào bóng tối.

    Rocher suy nghĩ một lát, gã muốn giúp cô gái này, và nếu làm được điều đấy, gã sẽ được ngợi ca và khen thưởng.

    Một mũi tên trúng hai con nhạn, gã thầm nghĩ, rồi nở nụ cười lém lỉnh.

    - Rừng à?

    Được rồi, suy luận nhé.

    Mọi người nói cô đến đây với một chiếc va li nhỏ vào một đêm tối của hai tháng trước, tức là ngày 7 tháng 4.

    Có lẽ cuộc cãi vã là lí do cô bỏ nhà đi.

    Và vùng ngoại ô, gần khu rừng, xung quanh vắng vẻ, và ở gần đây, tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu ở ngoại ô Emberest.

    Nó ở gần đây và nếu tính thời gian đi từ đây đến đó, bằng đường bộ, xấp xỉ bằng thời gian cô đến chung cư Anbaron.

    Được rồi, đến đây, tôi sẽ đưa cô tới đó.

    Dù sao tôi cũng muốn tìm ra sự thật của vụ việc này.

    Rocher nói liến thoắng, sau đó bước đến xe ô tô, mời Amelia vào trong.

    - Anh không về nhà ư?

    Vợ con anh sẽ đợi.

    - Đừng lo cô gái, tôi sống một mình.

    Cả nhà tôi đã chết cả rồi.

    Rocher cười chua chát, cố gắng nuốt thứ xúc cảm đắng cay đang trực chờ trào ra xuống đáy cổ họng, nhưng có gì đó nghẹn lại.

    Thật đáng xấu hổ!

    Gã muốn hét lên.

    - Tôi xin lỗi, tôi không biết chuyện này...

    Thứ lỗi cho sự tò mò của tôi...

    Nhưng tại sao họ lại chết?

    Amelia bối rối, nàng không biết phải làm thế nào trong tình huống khó xử này.

    - Không sao, đã lâu lắm rồi.

    Đó là vào một hôm tôi đi tuần tra đêm, một tên sát nhân hàng loạt đã đến nhà tôi, vợ tôi quên khóa cửa và hắn đã vào...

    Giết toàn bộ gia đình nhỏ của tôi.

    Hắn không tha một ai, kể cả những đứa con bé bỏng hay cha mẹ tôi.

    Vụ việc khép lại vì không có chứng cứ cũng như nghi phạm, người ta chỉ xác định được đó là một người đang độ thanh xuân.

    Tôi luôn tự thề rằng phải tìm ra được kẻ ấy và bắt hắn trả giá cho điều đó.

    Nhưng cô biết đấy, tôi chẳng làm được gì.

    Có gì đó nghẹn lại trong lòng Amelia khi nhìn ánh mắt ngập nước của Rocher.

    Nàng thấy trong lòng có chút gợn sóng, những mảnh vụn đang ồ ạt ùa về, nhưng có gì đó rất lạ.

    Hệt như đã có một bức tường ngăn cách nàng đến với quá khứ của mình.

    Nàng từ từ cúi xuống, vỗ vai an ủi gã.

    - Tôi xin lỗi.

    - Thôi nào, vui lên.

    Tôi hứa sẽ giúp cô.

    Đi nào.

    Amelia bước lên xe, tận hưởng tiếng nhạc trầm lắng trên chiếc radio cũ của Rocher.

    Nàng dần thiếp đi, và trong cơn mơ, nàng nhìn thấy một căn nhà nâu gỗ hạnh phúc.

    Một người phụ nữ quây quần bên những đứa trẻ, chúng thật đáng yêu.

    Đó là nàng sao?

    Đây là quá khứ?

    Rồi mọi thứ tối đen, và cô tỉnh giấc.

    Xe lúc này đã gần đến nơi, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cỏ xanh, gió lặng, mọi thứ thật yên tĩnh.

    Quả thật chính là nơi đây.

    Xa xa trên đỉnh đồi là một ngôi biệt thự cổ, có lẽ đã bỏ hoang từ lâu.

    - Chắc là nơi đó.

    Xe của Rocher rẽ hướng sang ngôi biệt thự, ánh dương dần khuất sau những vòm cây rộng lớn.

    Đầu Amelia bỗng đau dữ dội, có gì đó ùa về.

    Căn phòng màu đỏ, mọi người dựa vào nhau.

    Càng lúc càng đau, Amelia không nhịn được phát ra những tiếng rên rỉ.

    - Cô sao thế?

    Rocher hốt hoảng, suýt lạc tay lái.

    Amelia không đáp, khuôn mặt nàng nhăn lại vì đau đớn, môi mấp máy những âm thanh vô nghĩa.

    Rocher quyết định để mặc nàng, với tin tưởng, một lát nàng sẽ trở lại bình thường.

    Chiếc xe đỗ vào khoảng sân rộng trước ngôi biệt thự, cuối cùng Rocher đã có dịp nhìn kĩ.

    Nơi đây hệt như những căn nhà dành cho giới quý tộc cũ, sang trọng, rộng lớn, và cổ kính.

    Khắp các bức tường phủ lên một lớp rêu dày, các mảng sơn trắng đã dần bong tróc ra, có nơi lại phai màu vì sương gió.

    Cánh cửa vào đã cũ, khi động đến lại phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai.

    Rocher chợt rùng mình, nơi đây thật giống những ngôi nhà hoang bị ma ám trong bộ phim kinh dị mà gã hay xem.

    Cả hai thận trọng bước vào ngôi biệt thự, cảnh giác đưa mắt nhìn xung quanh.

    Rocher ước rằng sẽ không có bất kì hồn ma nào ám ngôi nhà quái dị này.

    Phía bên trong căn nhà, trái với vẻ ngoài đầy đáng sợ của nó, lại vô cùng sạch sẽ, cảm tưởng như có ai đã đến đây lau dọn nó hàng ngày.

    - Này...

    Tôi bắt đầu sợ rồi đấy.

    Rocher nhìn quanh, sợ hãi cất lời.

    Gã chần chừ không chịu bước, đôi chân run lẩy bẩy, cảm tưởng nếu không dựa vào cánh cửa sắp hỏng kia, gã sẽ ngồi bệt xuống đất mất.

    - Đành chịu thôi.

    Tôi mong chẳng có gì đáng sợ ẩn chứa bên trong ngôi nhà.

    Amelia bắt đầu cảm thấy kỳ quặc.

    Rõ ràng trong mảnh kí ức rời rạc ấy, nàng đã nghe tiếng cãi vả, nhưng tại sao lại chẳng có ai ở đây cả?

    - Tôi nghĩ chúng ta đã nhầm nơi rồi.

    Ở cái nơi khỉ ho cò gáy không có lấy một bóng người này, tôi e rằng...

    - Khoan đã, anh nhìn này.

    Amelia chăm chú nhìn xuống dưới chân cầu thang, ẩn sau những lớp bụi và mạng nhện dày đặc, một khoảng trống hiện ra trước mắt nàng.

    Là một tầng hầm.

    Có vẻ nó được ai đó che giấu rất kĩ

    Rocher bước lại gần, khẽ huýt sáo để che đi sự sợ hãi.

    Phóng lao thì phải theo lao, gã không được phép chạy trốn.

    Như có gì đó thôi miên, gã đến gần, mở cánh cửa hầm ra.

    - Đã lỡ rồi, chúng ta xuống đó chứ?

    Amelia khẽ gật đầu.

    Rocher cẩn thận bước từng bước thật nhẹ, lo sợ những thanh gỗ mục sẽ gãy bất kì lúc nào.

    Cảnh tưởng đầu tiên gã nhìn thấy khiến gã chết lặng.

    Nơi đó, dưới căn hầm ấy, thật ra là một nơi giấu xác.

    Những bức tường dính đầy vệt máu đã khô, ở giữa là một bàn mổ và khắp phòng bao quanh bởi những cái bàn để đầy dụng cụ tra tấn.

    Miệng gã vô thức phát ra tiếng chửi thề, lôi kéo sự chú ý của Amelia.

    - Có gì đấy?

    Nàng bước xuống, và tiếng hét thất thanh vang vọng khắp căn nhà.

    - Ôi Chúa ơi...

    Tôi thiết nghĩ chúng ta nhầm nhà thật rồi.

    Không khéo, có kẻ nào đó đang ở đây.

    Rocher thốt lên, gã khẽ liếc nhìn xung quanh.

    Amelia thận trọng đến gần cái bàn nằm khuất trong góc tường, nơi một cuốn sách đã ố vàng được đặt ngay ngắn, bên cạnh những món đồ đáng sợ khiến người khác đau đớn.

    - Tôi ước mình chưa từng đến đây, cô Uryie.

    Nơi này, cô là linh hồn thì tôi không nói, nhưng tôi là con người, và tính mạng của tôi đang bị đe dọa!

    Rocher hét lên, xen lẫn trong đó có chút phẫn nộ và sợ hãi.

    Amelia im lặng không đáp, có gì đó thôi thúc cô cầm quyển nhật kí lên và đọc nó.

    Cô không rõ là thứ gì, nhưng cô có linh cảm mình sẽ biết được gì đó với thứ này.

    "Ngày 3 tháng 2 năm 1949,

    Hôm nay mẹ tặng mình quyển nhật kí này nhân ngày sinh nhật lần thứ mười.

    Nó đẹp tuyệt, mình thật thích nó.

    Bên ngoài được bọc một lớp da mềm mại, bên trong lại nhẵn bóng và thơm mùi giấy.

    Thật tuyệt vời!

    Mình sẽ yêu quý nó thật nhiều!

    Amelia Uryie."

    Amelia mừng rỡ khi thấy tên mình được kí bên mép bìa của trang đó.

    Cô quay sang Rocher, kẻ vẫn đang cảnh giác đi vòng quanh.

    - Albert!

    Anh xem này, thứ này có tên của tôi.

    Rocher quay đầu lại, chạy nhanh đến chỗ Amelia đang đứng, nhón chân cố gắng đọc cuốn nhật kí.

    - Đây là quyển nhật kí của tôi.

    Amelia reo lên, trong giọng nói không giấu được sự phấn khích.

    Rồi cô đọc tiếp.

    "Ngày 7 tháng 2 năm 1949,

    Thầy giáo của mình có vẻ thích mình.

    Thầy hay trêu chọc và đôi lúc còn rủ mình đi chơi.

    Mình không đi đâu, mẹ sẽ mắng mình mất.

    Amelia Uryie.

    Ngày 11 tháng 2 năm 1949,

    Thầy giáo hẹn mình ở lại lớp sau giờ học.

    Thầy đặt mình ngồi lên đùi thầy, rồi bảo để thầy xoa bóp cho mình vì nghĩ rằng mình bị đau do té ngã vào lúc tập thể dục.

    Thầy đã chạm vào phần giữa hai chân của mình, còn để lại vết trên cơ thể mình nữa.

    Đau quá nên mình đã bỏ chạy.

    Mình không muốn nói cho mẹ biết, mình sợ mẹ sẽ lo lắng.

    Hôm nay là một ngày thật tệ.

    Amelia Uryie."

    Một khoảng lặng kéo dài, đắm chìm căn phòng vào sự tĩnh mịch vốn có.

    Cả hai đều có điều gì đó khó nói, có chút nghẹn ngào, và thương cảm.

    "Ngày 12 tháng 2 năm 1949,

    Mình không muốn đến trường nữa, mình đã khóc rất nhiều và mẹ cũng đành cho mình nghỉ học.

    Mình không muốn giấu nữa, nhưng mình sợ thầy sẽ đến giết mình như thầy đã dọa.

    Ôi không!

    Lúc nãy mình đã lỡ kể cho mẹ nghe rồi.

    Mình sợ lắm, thầy sẽ đến giết mình.

    Amelia Uryie."

    Có vài chữ bị nhòe đi, có lẽ là do nước mắt.

    "Ngày 14 tháng 2 năm 1949.

    Thầy giáo đã bị trừng phạt, mẹ kể cảnh sát đã đến bắt thầy đi.

    Mẹ nói mình sẽ chuyển trường.

    Amelia Uryie.

    Ngày 3 tháng 2 năm 1955,

    Ôi Chúa ạ, cuối cùng mình cũng đã tìm lại cuốn nhật kí bị mất.

    Dạo này ở trường mình hay bị bắt nạt, họ nói mình là đứa con lai gớm ghiếc.

    Mẹ mình thì sa đà vào nghiện ngập, đến mức không nhớ mình là ai.

    Mình cảm thấy thật áp lực.

    Hôm nay hình như là sinh nhật mình nhỉ?

    Amelia Uryie."

    Amelia nhỏ nhẹ lên tiếng.

    - Đây là tôi lúc còn sống sao?

    Rocher không đáp lại, có gì đó thật nghẹn ngào sâu trong đáy mắt gã.

    "Ngày 22 tháng 2 năm 1955,

    Từ nay mình sẽ sống một mình.

    Mẹ mình đã chết, một cảnh sát nói với mình như thế.

    Buồn thật.

    Mà sao dưới gầm giường của mình lại có chất lỏng màu đỏ nhỉ?

    Amelia Uryie.

    Ngày 25 tháng 2 năm 1955,

    Lũ bắt nạt của mình đã chết.

    Có kẻ nào đó đã giết chúng nó.

    Bố mẹ chúng nó trông rất khổ sở, thật tội nghiệp.

    Mình để ý trong nhà vệ sinh có con dao bếp dính máu, ai lại để dao trong nhà vệ sinh chứ?

    Amelia Uryie."

    Amelia chần chừ, không muốn tiếp tục.

    Nàng sợ những gì mình nghĩ sẽ trở thành sự thật.

    "Ngày 27 tháng 2 năm 1955,

    Mình không muốn đi học nữa.

    Mình rời khỏi nhà và đi lang thang.

    Mình thấy một ngôi nhà nhỏ ấm cúng phía bên kia đường Valtown.

    Mình thiếp đi bên ngoài nhà của họ.

    Mình đã có một giấc mơ kì lạ.

    Trong giấc mơ, mình thấy mình bước vào nhà của họ, mọi người đều nằm dài trên vũng chất lỏng, và khắp căn nhà ngập tràn màu đỏ.

    Mình nghe tiếng còi cảnh sát.

    Trong lúc hoảng loạn, mình đã chạy về nhà.

    Căn hầm dưới nhà bật mở, và mình bắt đầu thiếp đi.

    Amelia Uryie."

    Phía sau là những trang trống.

    Amelia hoàn toàn trống rỗng, từng con chữ cứ chạy qua đầu nàng như một thước phim quay chậm.

    Những thước phim của sự thật mà nàng luôn bỏ trốn.

    Nàng nghe loáng thoáng tiếng Rocher cất lời, một cách bàng hoàng.

    - Nhà tôi ở đường Valtown.

    Ngày diễn ra án mạng là ngày 27 tháng 2 năm 1955.

    Amelia từ từ quay lại, nhìn sâu vào hốc mắt hoen đỏ của người cảnh sát.

    - Tôi đã tìm thấy câu trả lời.

    Tôi đã tìm thấy tên sát nhân.

    Nhưng tôi làm được gì cơ chứ?

    Tại sao kẻ đó lại là cô, hả?

    Tại sao?

    Gã hét lớn, sự thật luôn trớ trêu đến như vậy.

    Mọi phẫn nộ, hờn căm mà gã dành cho tên sát nhân ấy, cuối cùng lại không thể trả cho hắn.

    Gã đã tìm thấy người mà gã hận thù, nhưng bây giờ kẻ ấy cũng chỉ là một hồn ma.

    Amelia im lặng, đôi mắt vô hồn nhìn chăm chăm vào một khoảng cố định.

    Nàng đã thấy được câu trả lời, nhưng nàng ước mình chưa từng biết đến sự thật kinh hoàng này.

    Một tiếng nổ vang lên, ánh sáng của lửa xẹt qua nơi khóe mắt.

    Viên đạn đã rời khỏi nòng súng, cắm thẳng vào đầu gã cảnh sát đáng thương.

    Gã tự sát.

    Rocher ngã xuống đất, đôi mắt đỏ hoe vẫn còn mở to, nhìn thẳng về phía Amelia.

    Nàng cúi đầu, âm thầm tiễn đưa người đã chết.

    Đóng hai mắt Rocher lại, nàng nhìn cái xác bằng ánh mắt khó hiểu.

    Nàng sẽ mãi mãi không bao giờ được chết, thậm chí cả sống cũng không.

    - Kết quả-

    - Đúng chủ đề: 10 ; 10 [đã làm rõ từ khóa ranh giới]

    - Văn phong, cách diễn đạt: 17.5 ; 18

    - Dùng từ, chính tả: 18 ; 17

    - Bố cục: 9 ; 8.5

    - Sáng tạo: 20 ; 22

    Điểm trung bình: 75 điểm

    -Nhận xét-

    ● Lỗi chính tả/dùng từ/cấu trúc câu: không có.

    ● Bố cục/Nhân vật/Plot/Văn phong

    - Bố cục thoáng đãng, dễ nhìn.

    Văn phong mượt mà, nhưng nếu xét về Âu văn nói riêng, cách hành văn của cậu còn đại trà, chưa có điểm riêng biệt.

    - Cậu biết cách liên kết các tình tiết trong tác phẩm một cách chặt chẽ, mạch lạc nhưng tới những khúc cuối thì nó lỏng lẻo.

    Có vài phân đoạn hơi dễ đoán nhưng nhìn tổng thể thì tác phẩm mang vẻ huyền bí, chết chóc, cộng thêm với lời văn mượt mà, gây kích thích đối với nhưng ai thích thể loại này.

    - Có một phân đoạn được ghi trong cuốn nhật ký rằng "Mình thiếp đi bên ngoài nhà của họ.

    Mình đã có một giấc mơ kì lạ.

    Trong giấc mơ, mình thấy mình bước vào nhà của họ, mọi người đều nằm dài trên vũng chất lỏng, và khắp căn nhà ngập tràn màu đỏ.

    Mình nghe tiếng còi cảnh sát.

    Trong lúc hoảng loạn, mình đã chạy về nhà.

    Căn hầm dưới nhà bật mở, và mình bắt đầu thiếp đi."

    Ngay cả trong nhật ký nàng chép lại, không có phân đoạn nào đề cập tới việc nàng là kẻ sát nhân cả, vậy mà viên cảnh sát kia chẳng hề tra hỏi hay đặt ra bất kì nghi vấn nào mà cho rằng cô là kẻ sát nhân.

    Đến cuối thì tình tiết chẳng liên kết với nhau, nó lỏng lẻo và khiến người đọc nảy ra nhiều câu hỏi.

    Có lẽ, cốt truyện của cậu sẽ thành công hơn nếu được dàn dựng thành phim ngắn hoặc truyện dài tập.
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    Write || STT: 3 + 4


    ● Thí sinh: Marlyn + Koi

    ● SBD: 007 +008

    _______

    Bài làm của Marlyn

    Hoa cúc dại.

    "Gửi đóa hoa cúc dại xinh đẹp của tôi, Chrysan Fleur.

    Chrysan, lại một năm nữa trôi qua rồi.

    Hôm nay là sinh nhật thứ hai mươi tám của em, nhưng tôi xin lỗi, có lẽ tôi không thể đến đấy và chung vui trong bữa tiệc sinh nhật của em được rồi, bởi tôi còn một vụ án nan giải ở đây, Cục trưởng sẽ không cho tôi đi đâu hết trừ khi tôi phá xong nó.

    Thật tiếc và cũng thật nhớ, Chrysan.

    Đã rất lâu rồi tôi không gặp em, cũng chưa được nghe lại giọng nói ngọt ngào của em kể từ năm ấy.

    Những gì tôi có thể làm là viết một bức thư và gửi cho em, tôi mong em có thể nhận được chúng và hồi âm lại cho tôi, tôi nhớ chữ viết của em nhiều lắm.

    Chrysan, tôi vẫn chưa quên ngày đầu chúng ta gặp nhau đâu.

    Lần đó không phải ở Cảnh cục, không phải là lúc Cục trưởng giới thiệu em với mọi người trong tổ, mà là vào một buổi chiều cuối thu tại một cánh đồng hoa cúc dại ở vùng ngoại ô thành phố Bristol.

    Ngày ấy, em khoác lên mình một chiếc váy trắng tinh khiết, trên cổ là một chiếc khăn len màu gỗ sồi.

    Mái tóc nâu xoăn sóng của em tung bay trong gió như những chú chim sẻ nhỏ đang líu ríu xung quanh em.

    Trông em chẳng khác gì một tiên nữ xinh đẹp đi lạc xuống trần gian, dạo chơi trên cánh đồng hoa cúc dại trắng thuần sứ này.

    Tôi đã đứng sững sờ ở đó và ngắm nhìn em rất lâu.

    Từ em toát ra một vẻ dịu dàng và trong sáng khó tả, giống như một cánh hoa tinh khôi không gì có thể vấy bẩn được.

    Lần đầu tiên, lòng tôi dâng lên một cảm xúc kì lạ.

    Thứ cảm xúc ấy như thúc đẩy tôi đến gần em hơn, như muốn nói với tôi rằng, đóa hoa thiên sứ trước mặt tôi là thứ mà tôi sẽ phải bảo vệ, nâng niu suốt cả cuộc đời này, dù cho có đánh đổi mạng sống của mình.

    Một cơn gió bất chợt thổi qua, những bông hoa cúc dại bắt đầu lay chuyển.

    Thanh âm xào xạc của chúng làm thức tỉnh cõi lòng của tôi.

    Một cánh hoa trắng lướt qua đáy mắt.

    Và khi tôi nhìn lại, "tiên nữ" trước mặt đã không còn.

    Em biến mất một cách đột ngột và bất ngờ, tưởng chừng như em đã theo cơn gió lúc nãy bay đi.

    Nhưng tôi không tin, vì đây không phải là một giấc mơ.

    Em chỉ là đi đến một nơi nào đó mà có thể che giấu em khỏi tầm mắt kiếm tìm của tôi mà thôi.

    Tôi biết chắc là như thế, và tôi đã giữ vững cái lòng tin như vậy, dù cho những ngày sau đó tôi vẫn chưa gặp lại em.

    Nhưng cái lòng tin ấy của tôi vẫn được hồi đáp, khi em theo sau Cục trưởng đi vào phòng họp.

    Trang phục nữ cảnh sát được em vận lên mình trông thật vừa vặn, mái tóc nâu được xõa dài ngày nào nay lại cột búi lên một cách gọn gàng.

    Cả người em toát lên sự nghiêm túc và trưởng thành của một cô cảnh sát hình sự.

    Tôi đã cho rằng đó không phải là em, nhưng bóng lưng ngày ấy của em quen thuộc đến mức khiến tôi không có cách nào chối từ.

    Cục trưởng giới thiệu em với mọi người, rằng em là Chrysan Fleur, chuyển đơn vị từ Sở cảnh sát thành phố London đến Cục cảnh sát Bristol này.

    Tôi âm thầm kinh ngạc.

    Từ hôm ấy, em trở thành cấp dưới của tôi đấy, Chrysan.

    Mỗi khi làm nhiệm vụ, tôi đều lén lút quan sát em.

    Tôi không ngừng đánh đồng giữa hình ảnh khi em nghiêm túc làm nhiệm vụ với hình ảnh em dịu dàng và xinh đẹp khi đứng giữa cánh đồng hoa cúc dại ngày nào.

    Nhưng cả hai hình ảnh đó đều thật xa lạ.

    Cô gái với chiếc váy trắng thuần sứ ngày ấy hóa ra lại là một nữ cảnh sát mạnh mẽ và trưởng thành.

    Chưa bao giờ em làm tôi thất vọng.

    Những vụ án dù nan giải khó khăn đến đâu, chỉ cần cho em nửa ngày, em sẽ có thể chỉ ra một manh mối quan trọng.

    Nhiều lúc, sự tinh vi của em khiến tôi phải giật mình và kinh ngạc.

    Trở thành cộng sự hơn một năm, mối quan hệ của em và tôi đã có rất nhiều chuyển biến tốt.

    Tiếp xúc với em mỗi ngày khiến tôi nhận ra, em là một cô gái rất vui tính và dễ gần, chỉ khi làm việc mới là một nữ cảnh sát nghiêm túc.

    Chrysan, em biết hay không...

    Đã rất nhiều lần, tôi âm thầm ngắm nhìn em.

    Đã rất nhiều lần, trái tim của tôi vì em mà lỡ nhịp.

    Đã rất nhiều lần, tôi thao thức suy nghĩ mỗi đêm về em.

    Còn em, Chrysan, em có rõ hay không, rằng ngay từ lần đầu gặp em, cánh cổng trong tim tôi đã mở ra và hướng đến em.

    Mỗi một phút giây trôi qua, trong suy nghĩ của tôi đều tràn ngập hình bóng em, đóa cúc dại yêu kiều của tôi.

    Chrysan, biết bao nhiêu lần, tôi muốn nói với em, rằng em là tiên nữ mà Chúa đã đưa xuống trần gian và gửi gắm cho tôi.

    Tôi tin đó là sự thật.

    Đức tin của tôi, lòng tin của tôi, tất cả đều nói với tôi rằng, em là tiên nữ mà tôi sẽ phải dùng cả cuộc đời này để nâng niu, để giữ gìn, để bảo vệ.

    Em luôn là một tiên nữ vô cùng xinh đẹp.

    Dù trong bất kì hành động nào, cử chỉ của em đều rất tao nhã và duyên dáng.

    Tôi yêu cái sự xinh đẹp ấy, yêu cái cử chỉ tao nhã và duyên dáng đó, yêu luôn cả tâm hồn trong sáng thánh thiện của em.

    Đức tin của em là hướng về lẽ phải, còn đức tin của tôi là hướng về em và những sự thật.

    Em nhớ không, Chrysan...

    Ngày trước, có biết bao nhiêu đêm ròng em và tôi cùng những đồng nghiệp khác phải thức để tra án.

    Trong khi tôi cho phép các anh em về nghỉ ngơi một hai giờ đồng hồ, thì em lại từ chối mà ở lại xem hồ sơ với tôi.

    Sau đó, em thiếp đi trên bàn vì mệt mỏi.

    Tôi biết, tính em bướng bỉnh, chỉ muốn làm xong việc mới nghỉ ngơi.

    Nhưng Chrysan à, nhìn em mệt mỏi đến thiếp đi như thế, lòng tôi đau lắm, giống như bị hàng nghìn mũi tên cắm vào.

    Nhìn em lao lực vì nhiệm vụ, tôi không nỡ.

    Nhiều lúc, tôi muốn bắt em lại, nhốt em vào lồng như một chú chim sẻ, để em khỏi phải bay nhảy đây đó, khỏi phải vất vả khổ cực đi bắt những tên hung thủ nguy hiểm ngoài kia.

    Tôi biết tôi ích kỷ, nhưng để bảo vệ em, để giữ cho em không bị những thứ đen tối ngoài xã hội vấy bẩn, có ích kỷ hay tham lam đến mấy, tôi cũng bằng lòng.

    Khi em thiếp đi trên bàn, xung quanh ngổn ngang là những giấy tờ hồ sơ liên quan đến vụ án, tôi không khỏi thở dài.

    Em luôn là một nữ cảnh sát rất nghiêm túc trong công việc, phải không Chrysan?

    Tôi chậm rãi đỡ lấy em, sau đó bế em vào phòng nghỉ của tổ.

    Đắp mền cẩn thận cho em, nhưng tôi không vội ra mà lại ngồi ngay bên cạnh, ngắm nhìn dáng vẻ dịu dàng khi ngủ của em.

    Em rất xinh đẹp, Chrysan.

    Vẻ đẹp của em không từ ngữ nào có thể miêu tả nổi, cũng không một thứ gì có thể sánh bằng.

    Tôi yêu mọi thứ của em.

    Sự xinh đẹp, khuôn mặt dịu dàng, đôi môi đỏ mịn cùng sống mũi cao, cử chỉ nhẹ nhàng lưu loát và giọng nói thanh thoát êm dịu, cả mái tóc nâu xoăn sóng uốn lượn và tâm hồn thuần khiết của em.

    Và trên tất cả, đôi mắt của em chính là thứ mà tôi không thể nào quên được.

    Chrysan, em có một đôi mắt rất sáng và ấn tượng.

    Đôi đồng tử màu xanh dương trong veo và lấp lánh, tựa như cả bầu trời đêm huyền ảo ngoài kia đều thu gọn trong con ngươi đấy.

    Đôi mắt đó luôn là thứ thu hút tôi ngay từ ánh nhìn đầu tiên, chứ không phải là mái tóc hay trang phục ngày hôm đó của em.

    Em biết không, Chrysan...

    Tôi đã từng nghĩ đến việc bày tỏ tình cảm luôn cất sâu trong tim tôi, nhưng em luôn có mọi cách để khiến tôi phải im lặng, khiến tôi phải nx ghẹn ngào nuốt lại từng con chữ tôi sắp bày tỏ kia.

    Nụ cười, khuôn mặt, ánh mắt và cả tâm hồn của em...

    Chúng trong sáng và thuần khiết vô cùng!

    Mỗi lần nhìn thấy chúng, bao tâm tư muốn nói ra của tôi đều trôi ngược lại về trái tim.

    Tôi sợ mình sẽ làm vấy bẩn con người thuần khiết như em, tôi sợ mình sẽ không kiềm được mà tô lên một vết đen trong tâm hồn không có một cái bóng tối của em.

    Và nếu tôi làm thế, Chúa sẽ không tha thứ cho tôi, và có thể ngài sẽ cướp em đi bất cứ lúc nào.

    Tôi rất sợ điều đó...

    Nhưng thật đáng ghét, khi Chúa và đức tin của tôi đã phản bội lại tôi!

    Sau hai năm công tác tại Cục cảnh sát Bristol, em chuyển đi.

    Nhưng đích đến của em không phải quay về Sở cảnh sát London, mà là đi đến Paris, thành phố xinh đẹp và mơ mộng của Pháp.

    Ngày hôm đó, khi em nói mình sẽ chuyển đến Pháp, trái tim tôi như bị một tia sét đánh đến tan vỡ.

    Đau, thật sự rất đau.

    Em cứ thế nói ra một câu rằng em sẽ đi Pháp.

    Câu nói của em đơn giản và nhẹ nhàng lắm, nhưng sao nó lại khiến lòng tôi trở nên nặng trĩu như thế này?

    Chẳng phải tôi đã cố gắng giữ cho tâm hồn thuần khiết của em vĩnh viễn không bị vấy bẩn sao?

    Chẳng phải tôi đã từ bỏ tình cảm của mình để đổi lấy sự trong sáng chưa từng bị vấn đục của em hay sao?

    Những gì tôi ra sức làm trong hai năm ròng rã, tất cả đều vì em, Chrysan.

    Nhưng cuối cùng em trả lại cho tôi những gì vậy?

    Tôi đã muốn nổi điên lên vì câu nói của em, nhưng cuối cùng lại cố gắng áp chế nó xuống đáy lòng.

    Em biết vì sao lúc đó tôi lại kiềm chế sự tức giận của mình, thay vào đó là gượng ép bản thân nở ra nụ cười trìu mến với em không, Chrysan?

    Đó là vì, em còn đang ở bên cạnh tôi.

    Có lẽ em biết tôi buồn nên đã nở ra một nụ cười ấm áp an ủi tôi.

    Chính nụ cười đó đã áp chế được sự bùng nổ ẩn sâu trong cõi lòng của tôi.

    Cho đến lúc đó, tôi vẫn không thoát ra được sự đê mê của mình.

    Nụ cười của em, nó vẫn thuần khiết và trong sáng như những ngày đầu, tôi làm sao có thể nhẫn tâm mà nặng lời với em lúc đó cơ chứ?

    Nếu tôi có mất kiểm soát và ngu ngốc nói ra, tôi chắc chắn sẽ dùng tất cả mọi thứ của mình để bù đắp lại cho em.

    Em nói rằng, em muốn đi Pháp, vì đó là quê hương đầu tiên của em.

    Em muốn trở về và bảo vệ quê hương của mình.

    Vậy còn em, Chrysan?

    Nếu em đi, ai sẽ bảo vệ em?

    Chrysan, em biết không...

    Từ lần đầu tiên gặp em ở cánh đồng hoa cúc dại nọ, đến khi em trở thành cộng sự trong công việc của tôi, tôi biết thứ tình cảm luôn ủ sâu trong tâm mình từ lâu đã vượt ra khỏi ranh giới của hai từ "đồng nghiệp" rồi, tôi biết mọi tâm tình ở tận đáy lòng của tôi đều đã thuộc về em hết rồi.

    Nhưng vì em, tôi không ngần ngại chôn giấu nó mãi mãi.

    Vậy mà, em lại không hay biết đến nó.

    Em đơn thuần cho rằng những điều đó vốn chỉ là hư không của tôi mà thôi.

    Tại sao, Chrysan?

    Nếu em có đôi mắt tinh vi và yêu kiều như thế, tại sao em không nhìn ra được rằng tôi yêu em đến nhường nào?

    Chrysan, tôi nên làm gì để em có thể hiểu được đáy lòng của tôi đây?

    Cuối cùng thì em vẫn giữ quyết định đi Pháp của mình.

    Ngày tiễn em, tôi nhớ tôi đã ôm em rất lâu.

    Tôi tham lam hít lấy mùi hương ngọt ngào của em, tham lam giữ lấy em không buông.

    Tôi muốn ngay lúc này, bản thân có thể ích kỷ một tí để có thể giữ em lại bên mình.

    Nhưng tôi không thể.

    Sự háo hức và mong chờ trở về quê hương hiện hữu trên từng nét mặt của em.

    Nụ cười em tươi rói và đầy ấm áp, nó khiến lòng tôi như quặn lại.

    Tôi không dám nói ra ý định của mình, chỉ sợ sẽ đánh mất đi nụ cười xinh đẹp của em.

    Khoảnh khắc máy bay của em mất hút trên nền trời xanh thẳm, tôi đã tự dặn lòng rất nhiều lần.

    Rằng, không có em, tôi vẫn sẽ sống tốt thôi.

    Tôi vẫn giữ liên lạc với em mà, tôi vẫn có thể qua Pháp với em bất cứ lúc nào mà.

    Chỉ cần em chào đón tôi, chỉ cần em đồng ý để tôi bảo vệ em cả đời, tôi chắc chắn sẽ bên em không rời.

    Chrysan, vì em là "tiên nữ" mà Chúa đã gửi gắm cho tôi, tôi nguyện vì em hiến dâng cả sinh mạng này...

    Nhưng Chrysan, tại sao lúc nào em cũng rời bỏ tôi vậy hả?

    Em là "tiên nữ" của tôi, là đức tin của cuộc đời tôi.

    Chúa cũng biết như thế, nên ngài mới đưa em xuống trần gian này, nhưng tại sao, đến cuối cùng ngài lại cướp em khỏi vòng tay của tôi?

    Lần đầu gặp em, tôi cho rằng em là tiên nữ xinh đẹp đi lạc xuống trần gian, đơn thuần chỉ là dạo chơi trên cánh đồng của những bông hoa cúc dại thuần sứ thuần khiết.

    Nhưng lần thứ hai nhìn thấy em, tôi đã chắc chắn rằng em chính là cả cuộc đời của tôi.

    Là Chúa đã gửi em xuống và nhờ tôi chăm sóc em trong những năm tháng còn lại.

    Chrysan, là em đã nhớ cõi thần tiên mơ mộng trên thiên đàng, hay là Chúa đã lệnh em trở về thiên giới vậy?

    Tôi không nhớ ngày ấy tôi đã nghe những gì, cũng không biết sau đó ai đã xin phép Cục trưởng cho tôi nghỉ dài hạn, tôi chỉ nhớ rằng cõi lòng tôi đã tan vỡ và trái tim tôi đã bị một cái gì đó khóa kín lại vào cái ngày định mệnh ấy.

    Không một ai và không một từ ngữ nào có thể nói lên cảm xúc của tôi lúc đấy.

    Chrysan, em có biết tôi đã đau đớn như thế nào không?

    Em có biết tôi đã thống khổ như thế nào khi hay tin em đã bỏ tôi lại và về với Chúa hay không?

    Chrysan, tại sao?

    Em chưa nói cho tôi một lý do thì làm sao có thể thản nhiên mà bỏ tôi lại như thế được?

    Chrysan, tình yêu của tôi dành cho em lớn lắm, lớn hơn cả bầu trời xanh thăm thẳm ngoài kia, lớn hơn cả tình thương của Chúa dành cho em nữa.

    Vậy thì tại sao em lại ruồng bỏ tôi mà trở về bên Chúa?

    Tôi cũng muốn trách người, nhưng tôi không thể, cũng không có tư cách để trách.

    Vì nếu không có Chúa, cũng sẽ không có em, đóa hoa cúc dại xinh đẹp và yêu kiều của tôi.

    Ngày qua đi, tôi không ngừng nhớ đến em.

    Tôi nhớ thương em từ lúc bầu trời hửng nắng lên và kết thúc vào cuối ngày khi tôi mải mê ngắm trời đêm huyền ảo ngoài kia, bởi chúng giống như đôi mắt mê hồn của em vậy.

    Tôi day dứt với những nỗi nhớ thấm sâu vào mao mạch, thứ cảm xúc ấy khiến tôi trở nên điên dại từ lúc nào không hay.

    Và tất cả chúng đều vì em, Chrysan.

    Chúa đưa em đến với tôi vào một buổi chiều cuối thu, và ngài lấy lại em vào một buổi sáng mùa đông.

    Thật tàn nhẫn.

    Đức tin của tôi là em và những sự thật.

    Và Chúa đã để lại cho tôi một sự thật rất tàn nhẫn, Chrysan à.

    Rằng em đã rời xa tôi, mãi mãi.

    Tôi nhớ em, nhớ em nhiều lắm, Chrysan.

    Tôi nhớ khuôn mặt xinh đẹp của em, nhớ mái tóc nâu uốn lượn của em, nhớ giọng nói ngọt ngào cùng nụ cười yêu kiều của em, nhớ cả đôi mắt cuốn hút và tâm hồn thuần khiết, thánh thiện của em nữa.

    Nhưng Chrysan à, em biết không...

    Càng u sầu, càng thương nhớ, càng điên loạn và đắm chìm sâu vào hai chữ "tình yêu", tôi mới biết được rằng, người ta không bao giờ với lấy được những thứ đã không còn thuộc về mình.

    Càng với tới sẽ càng xa vời hơn.

    Thiết nghĩ, tôi có nên quên em không?

    Cũng đã bốn năm trôi qua rồi còn gì...

    Chrysan, ở nơi cõi thần tiên mơ mộng ấy, em có còn nhớ đến tôi không?

    Còn tôi, vẫn nhớ và thương em nhiều lắm.

    Chrysan à, sinh nhật vui vẻ nhé!

    Gửi đến em ngàn lời yêu thương, đóa cúc dại xinh đẹp của tôi.

    Mãi yêu em,

    Javid Martin."

    oOo

    Nhẹ nhàng gấp nếp vuông vắn bức thư, tôi chậm rãi xếp chúng vào phong thư có ép một bông cúc dại bé xíu mà tôi đã tự chuẩn bị.

    Bỏ phong thư cùng hộ chiếu và vé máy bay vào túi áo, tôi với lấy cái mũ trên kệ rồi đi ra khỏi nhà, bắt một chiếc xe đến sân bay.

    Từ thành phố Bristol đến thủ đô Paris mất ít nhất nửa ngày.

    Chuyến bay của tôi xuất phát từ chạng vạng và khi đến nơi thì trời đã bắt đầu hửng sáng.

    Tôi tiếp tục bắt một chiếc xe khác, đích đến là nghĩa trang thành phố.

    Đi vòng qua những nấm mồ và lối mòn quen thuộc, tôi dừng chân tại một ngôi mộ màu trắng, xung quanh được trồng những đóa hoa cúc dại rất xinh đẹp.

    Trên bia mộ không có hình ảnh, chỉ có khắc một cái tên rất nắn nót, "Chrysan Fleur".

    Tôi đứng lặng nhìn cái tên đấy, bao nhiêu nỗi nhớ cất sâu trong lòng đều trào dâng ngay lúc này.

    "Chrysan, tôi đến thăm em đây.

    Tôi đã chuyển giao vụ án hiện tại cho Athony xử lý và xin nghỉ trong khoảng thời gian này.

    Tất cả đều vì em đấy, Chrysan."

    Tôi nói và chậm rãi đặt lá thư xuống ngay trước bia mộ.

    "Xin lỗi, hấp tấp quá nên chưa kịp mua quà cho em, chỉ có lá thư này gửi tặng em.

    Chúc mừng sinh nhật, Chrysan."

    Khẽ đảo mắt, tại nơi góc nhỏ bên cạnh bia mộ, có ba phong thư được ép bông cúc dại đặt ở đó.

    Có phong thư đã bị phai màu và ẩm mốc theo thời gian, có cái chỉ bị bụi phủ lên bề mặt.

    Tuy nhiên, những bông hoa cúc dại được ép trong đó vẫn chưa hề lụi tàn.

    Chúng vẫn xinh đẹp và mang một màu trắng thuần khiết như ngày nào.

    Chrysan, đó là những bức thư tay tôi gửi tặng em vào mỗi dịp sinh nhật trong suốt bốn năm nay.

    Ở nơi cõi thần tiên mơ mộng trên thiên giới ấy, em có đọc được chúng không?

    Bầu trời hửng sáng sau đêm tối.

    Từng tia nắng ấm áp của mùa thu rơi xuống bia mộ của em, đậu lên vai tôi và tô sáng những cánh hoa cúc dại bé nhỏ.

    Ánh nắng dịu nhẹ tỏa sáng trên nấm mồ của em.

    Trong một thoáng, tưởng chừng như tôi đã thấy em xinh đẹp đứng trước mặt tôi và nở ra một nụ cười yêu kiều rạng rỡ, nghĩa trang u ám xung quanh bỗng chốc trở thành cánh đồng hoa cúc dại ấm áp ngày nào.

    Một cơn gió bất chợt thổi qua, những bông cúc dại bắt đầu lay chuyển.

    Thanh âm xào xạc của chúng làm thức tỉnh cõi lòng của tôi.

    Một cánh hoa màu trắng lướt qua đáy mắt.

    Và khi tôi nhìn lại, "em" đã không còn.

    "Em" biến mất một cách đột ngột và bất ngờ, tưởng chừng như em chỉ đến và trao cho tôi nụ cười xinh đẹp ấy, rồi lại phải quay trở về bên Chúa.

    Tôi ngước nhìn trời xanh ấm áp đang rọi xuống từng tia nắng, khóe môi bất giác mỉm cười.

    Có phải em đang ở nơi nào đó trên kia và dõi theo tôi tại nơi trần gian này không, Chrysan?

    Tôi nhớ em nhiều lắm, Chrysan, nhưng gia đình và mọi người vẫn đang cần tôi, vì thế tôi chưa thể đến với em được.

    Xin lỗi em nhé!

    Nếu Chúa đã đưa em trở về cõi thần tiên ấy, vậy ngài chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho em, tôi tin là thế.

    Chrysan, đóa hoa cúc dại thuần khiết và xinh đẹp của tôi, chúc mừng sinh nhật em.

    - Đúng chủ đề: 20 ; 20 [làm xuất hiện hai từ khóa đã cho]

    - Văn phong, cách diễn đạt: 16.75 ; 16.7

    - Dùng từ, chính tả: 17 ; 20

    - Bố cục: 9 ; 10

    - Sáng tạo: 20 ; 20

    Điểm trung bình: 84.725 điểm

    -Nhận xét-

    ● Lỗi chính tả/dùng từ/cấu trúc câu:

    "thuần sứ thuần khiết" --> "thuần sứ, thuần khiết"

    .● Bố cục/Nhân vật/Plot/Văn phong:

    - Bố cục một mà cậu dựng lên chưa hẳn là bố cục của một bức thư.

    Văn phong nhẹ nhàng, bình ổn, chậm rãi, đoạn cao trào chưa gây được nhiều ấn tượng.

    Plot truyện không mới.

    - Nội dung của bức thư là những dòng tâm tư, kỉ niệm, gọi chung là chuỗi sự kiện được Martin viết gửi Chrysan, được hàn gắn bằng nỗi nhớ.

    Cách cậu xây dựng Chrysan khá trọn vẹn còn Martin thì chưa.

    - Đến cuối cùng, một sô chí tiết còn lấp lửng như: "Vì sự kiện gì mà Martin gặp Chrysan dưới cánh đồng hoa cúc?"

    ______

    Bài làm của Koi

    Mình không nhớ là đã bao lâu rồi mình mới về lại thăm nhà.

    Dọn ra Sài Gòn sống đến giờ cũng được năm năm, mà nhớ quê lắm, nhưng không về được vì công việc nhiều.

    Mình thấy cũng tội cho bé Thiên, con mình, không được về thăm ngoại.

    Giờ mới có dịp để đưa bé về cùng, sẵn đây thăm mộ ba mình.

    Mình nhớ ba lắm, nhưng ông ấy chẳng còn ở trên thế gian này để xoa đầu mình như hồi mình còn bé tẹo nữa.

    Bé Thiên vừa được nhìn thấy mặt ông ngoại nó một lần, sau đó chỉ có thể nhìn ông ở trong tấm ảnh đã cũ.

    Mình thương ba mình lắm, cũng nhớ ba lắm.

    Ngày mà mình chập chững biết đi, ông ấy là người đã đỡ mình khi mình ngã.

    Đầu gối mình rướm máu, ba sẽ phủi phủi đất cát đi và nói rằng "đuổi cái đau đi, đuổi cái đau đi", giờ mình không còn nghe lại được nữa, chỉ có thể làm như thế với con mình, như cách ba mình làm cho mình.

    Thiên từ nhỏ không được cảm nhận tình thương từ người ba, nên mình đành phải lấp đầy cái khoảng trống ấy, bù đắp tình cảm cho bé.

    Nhìn sang Thiên đang ngồi ghế lái phụ trên chiếc ô tô mình thuê, thấy bé ngủ ngon, gương mặt đầy yên bình, nắng vàng vương lại trên hai cái má bánh bao của bé, mình thấy an tâm lắm.

    Thiên mới bảy tuổi, năm nay vừa vào lớp hai, bé hay bị bạn bè chọc ghẹo do không có ba, mình xót lắm.

    Mà ông ngoại nó nghe tin, liền nói: "Mai mốt bé Thiên có bị bắt nạt thì nói cho ba biết, ba lên đó ba hù cho bọn nó sợ.

    Mới mấy tuổi đầu đã chọc ghẹo bạn".

    Lúc đấy, mình cười vì ba mình tuy đã già rồi mà còn nói như mấy đứa trẻ nhỏ, nhưng lòng mình dâng lên một cỗ ấm áp, chẳng hiểu vì sao nữa.

    Tự nhiên mình lại nhớ đến những lúc mà ba mình xoa đầu mình khi mà mình được giải thưởng gì đó, hay là hoàn thành xong một việc nào đó mà mẹ giao cho.

    Mình thích bàn tay ông ấy lắm, tuy đã chai sần, thô ráp đi vì những khi mưa nắng ba vẫn đội nón lên đi làm ruộng, mà tay ba mình ấm áp lạ thường.

    Chắc do ấm vì tình thương ba dành cho mình.

    Hồi đó mình thích cười lắm, nhất là khi ở với ba, mình cười rất nhiều.

    Tại mỗi khi mình cười, ba hay xoa đầu mình và nói rằng: "Con gái ba có nụ cười đẹp quá".

    Tự nở nụ cười nhẹ trên môi, mình dừng xe lại trước một ngôi nhà nhỏ ở ven đường.

    Mình lay lay Thiên, kêu bé dậy để vào nhà thăm ngoại.

    Khung cảnh vẫn chẳng thay đổi gì so với ngày mà mình rời quê.

    Vẫn con sông ở sau nhà, vẫn hàng cây xanh với vạt nắng xuyên kẻ lá, chảy dài trên mặt đất, tạo thành những vệt vàng kì lạ, đó là mảnh đất nhỏ mà ngày ngày ba vẫn ôm mình vào lòng và tự hào nói rằng: "An An của ba giỏi lắm".

    Vẫn tiếng chim hót bên tai, vẫn trời xanh, mây trắng, và vẫn là người phụ nữ với mái tóc hoa râm ngồi trên chiếc ghế đá bên chậu hoa hồng ở trước nhà.

    Mình cười thật tươi, cầm tay Thiên, dắt bé vào nhà.

    "Con chào mẹ."

    "Chào bà ngoại con mới về."

    Bé Thiên lễ phép chào sau mình, rồi cười tươi rói như đóa hoa mới nở.

    Mẹ mình cũng cười, một nụ cười hạnh phúc, chan chứa niềm vui khi gặp lại đứa con của bà.

    Mẹ mình vội đứng dậy, đưa mình với bé Thiên vào trong nhà.

    Mùi nhang thoang thoảng trên đầu mũi, hình ảnh bộ bàn ghế gỗ đặt ở giữa nhà đập vào mắt mình ngay khi vừa vào bên trong.

    Giữa bàn đặt một cái dĩa để bánh trái, ăn cho đỡ buồn miệng.

    Trên bàn thờ, tấm hình cha mình được đặt gọn ở đó, lư hương đầy nhang đã tàn, cạnh đó là mâm ngũ quả ngày tết mình hay thấy, cùng lọ hoa vạn thọ vừa nở đẹp mê ly.

    Trong nhà không bật đèn nên nhìn hơi tối, dù cho bây giờ đang là ban ngày.

    Mình đi đường xa, hơi mệt, tới nơi liền ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, nhìn Thiên chạy vòng vòng nhà để xem xem có gì thú vị.

    "Thiên nay lớn quá, bà suýt nữa không nhận ra rồi."

    Mẹ mình cười cười, ôm Thiên vào lòng, dịu dàng nói.

    Thiên nghe bà nói vậy, liền nũng nịu.

    "Con còn bé xíu hà, lớn đâu mà lớn chứ!

    Như mẹ con mới là lớn."

    Mình phì cười trước câu nói của Thiên, cũng thấy vui vui trong lòng vì khung cảnh gia đình.

    Mà cũng man mát một nỗi buồn khó nói khi thiếu vắng bóng ba.

    Nếu là ngày này mấy năm trước mình về, ba sẽ nhìn mình trìu mến và xoa đầu mình rồi.

    Nhưng giờ ba không còn, chẳng có ai xoa đầu mình nữa.

    Mình vén lọn tóc mai vắt lên tai, rồi nhìn ra ngoài khung cửa sổ.

    Mấy cây hoa bìm bìm, hoa hồng, hoa lan, rồi yến quỳnh nở rộ, tạo nên khung cảnh mùa xuân tuyệt đẹp.

    Giờ là tết rồi, hoa nở nhiều, đẹp lắm.

    Mấy cây hoa toàn là tự tay mẹ mình trồng.

    Hồi xưa còn có ba giúp nữa, nhưng giờ chẳng còn.

    Nhìn theo bóng dáng Thiên chạy ra vườn chơi, gương mặt mẹ mình đầy những vết nhăn nheo.

    Thời gian đã cướp đi thanh xuân cùng vẻ đẹp của mẹ.

    Nhưng đâu đó trên gương mặt ấy vẫn hiện hữu nét hiền từ và đẹp lão.

    Xưa, mẹ mình đẹp lắm.

    Ba còn bảo ba phải may mắn lắm mới lấy được mẹ làm vợ.

    Mình lúc đó còn nhỏ, nghe xong cười khanh khách mặc dù chả hiểu gì.

    Giờ mình mới hiểu, ba thương mẹ lắm, ba may mắn mới cưới được mẹ, một người xinh đẹp, đảm đang và hết mực yêu thương gia đình.

    Mẹ tiến lại gần mình, đôi mắt đã đỏ hoe từ khi nào chẳng biết bao bọc lấy cả người mình.

    Bà ngồi xuống cạnh mình, từng tiếng nấc nhè nhẹ không thể giấu được vang lên.

    Mẹ nghẹn ngào nói từng chữ, tay đưa lên lau đi giọt lệ nồng.

    "Mẹ... mẹ xin lỗi.

    Nếu lúc đó... nếu lúc đó mẹ kịp ngăn ba con thôi việc đi ra ngoài vào ngày mưa bão, thì con giờ chẳng phải chịu cảnh này.

    Con đã mất đi người chồng, giờ lại mất đi cả người ba...

    Mẹ xin lỗi con."

    Giọng bà run run, tấm lưng đã gầy đi phần nào cũng run theo.

    Mình cảm thấy sống mũi mình cay cay làm sao.

    Cảnh tượng ba mình bước đi trên cây cầu khỉ rồi té xuống dưới sông ngay mùa lũ như thế nào mình đều tưởng tượng ra.

    Ngày ba mất là ngày lũ về, nước sông dâng cao, ba mình vì đi tìm con lợn của nhà bà Hai hàng xóm mà bị ngã xuống dưới nước.

    Ba mình bơi giỏi, nhưng nước dâng cao, mưa lại to, từng cơn sóng dữ ập đến, cuốn ba mình đi mất.

    Sáng hôm sau, khi làng đi tìm chỉ thấy được xác ba trôi lềnh bềnh dưới dòng nước sông đục ngầu.

    Dòng nước lũ đã cướp đi sinh mệnh của ba rồi.

    Ba mình là một người tốt bụng, khi nào cần thì ông sẽ giúp, chẳng ngần ngại, cũng không làm việc để kiếm tiền gì cho cam.

    Nghe tin ba mình mất do tìm lợn hộ cho, bà Hai khóc nhiều lắm, cả hai mắt bà sưng húp lên.

    Hôm đó Thiên cũng khóc, vì ông nó mất rồi.

    Mà người khóc nhiều nhất, ắt hẳn là mình và mẹ mình.

    Ngay khi ba ở ranh giới giữa sinh và tử, mình lại được ăn no mặc ấm, đắp chăn và ngủ thật ngon.

    Khi ba mình lạnh vì nước lũ, mình lại được vùi đầu vào gối và ngủ thật ngon.

    "Mẹ, không phải lỗi của mẹ..."

    Mình nghẹn ngào nói.

    Thương mẹ mình quá, mỗi khi gặp lại mình lúc nào mẹ cũng khóc và tự trách bản thân.

    Mái tóc hoa râm được cắt ngắn của mẹ ôm lấy gương mặt bầu bĩnh, hai hàng lệ tuôn trào chảy dài trên đôi gò má của bà.

    Mình cảm thấy lòng mình thắt chặt lại, như ai đó bóp nát trái tim mình.

    Chưa bao giờ mình thấy buồn như khi này, bởi tết rồi mà nhìn khung cảnh nhà mình thiếu vắng bóng ba, sao buồn đến không diễn tả nổi.

    Từng hình ảnh ba ở bên mình chầm chậm chảy trong trí óc mình như một thước phim quay chậm.

    Từ từ, chậm rãi mà đầy cảm xúc.

    Cái ngày đầu tiên mà mình đặt chân lên đất Sài Thành học đại học vì dưới quê không có trường, ba mình đi theo mình, dặn dò mình đủ thứ trên đời, nói đi nói lại những câu mà mình đã thuộc lòng từ thuở nào rồi.

    Vậy mà ba vẫn nhắc, làm tim mình ấm áp lạ thường.

    Rồi khi mình than là đau bụng, ba chỉ lẳng lặng ra ngoài sau vườn hái mấy lá thuốc gửi lên cho mình, bảo mình lấy nấu lên uống cho đỡ đau.

    Khi ấy mình uống từng ly thuốc mà nước mắt lưng tròng.

    Chỉ đơn giản là ba gửi mình mấy lá thuốc thôi cũng đủ để khiến mình hạnh phúc.

    Có lần mình hỏi ba là sao ba lại đặt cái tên "An" cho mình, ba chỉ nhìn về phía chân trời xa xa kia, nơi mấy ngọn núi trùng điệp ẩn ẩn hiện hiện sau làn sương mờ ảo.

    Rồi ba ôm mình vào lòng, nói.

    "Từ 'an' trong 'an bình', ba muốn con luôn luôn an toàn và sống một cuộc sống bình yên."

    Lúc đó mình mới chín tuổi, cũng không hiểu hết được ý nghĩa của câu nói ấy.

    Giờ mới rõ, là ba muốn mình sống thật an bình.

    Mình yêu cái tên mình lắm, vì đó là cái tên ba dành trọn yêu thương để đặt cho mình.

    Ba là người hùng trong lòng mình, là một người mà mình luôn tự hào và yêu thương.

    Giờ đây, nước lũ đã lấy đi sinh mệnh của ba, chắc hẳn là đã đưa ba đi đến một vùng đất huyền ảo nào rồi.

    Nhưng mình vẫn nhớ về ba, vẫn luôn có ba trong tim.

    Mình đứng dậy, thắp ba cây nhang lên bàn thờ, thầm cầu mong rằng ở vùng đất huyền ảo mà dòng lũ đã ba đưa đến, ba sẽ sống hạnh phúc.

    Tết năm nay dù không có ba, mình vẫn sẽ sống một cách vui vẻ nhất, an bình nhất như cái tên "An" của mình mà ba đã đặt cho.

    Và hôm đó, hoa trong vườn nở rộ, tiếng cười đùa của Thiên vang vọng khắp nơi.

    Gian phòng ngập mùi nhang, bên tai vang vẳng tiếng nấc của mẹ mình.

    Mình hai hàng lệ tuôn rơi, vẫn nhìn tấm ảnh của ba, nhớ về một thời bên cạnh ông.

    - Kết quả-

    - Đúng chủ đề: 20 ; 20 [làm xuất hiện hai từ khóa đã cho]

    - Văn phong, cách diễn đạt: 13 ; 14

    - Dùng từ, chính tả: 14 ; 16

    - Bố cục: 7.5 ; 6

    - Sáng tạo: 19 ; 19

    Điểm trung bình: 74.25 điểm

    -Nhận xét-

    ● Lỗi chính tả/dùng từ/cấu trúc câu:

    "kẻ lá" --> "kẽ lá"

    "man mát" --> "man mác"

    nên hạn chế sử dụng quá nhiều từ "mình" trong một câu bởi nó gây lủng củng.

    ● Bố cục/Nhân vật/Plot/Văn phong:

    - Bố cục chia chưa đều, còn một vài đoạn dồn khá nhiều chữ, nhưng lỗi này dễ khắc phục nên cố gắng nhé.

    - Nhân vật Thiên mang tâm hồn trẻ con, lời nói ngộ nghĩnh, đáng yêu, nghe chừng khá biết xoa dịu nỗi mất mát.

    Hình ảnh một người cha thật thà, chất phác, nhiệt tình được khắc họa rõ.

    - Plot chưa có sự sáng tạo, văn phong ổn định, cần trau chuốt câu văn thêm gãy gọn hơn bởi những câu văn dài cậu viết có hơi tối nghĩa.
     
    | Event | Boundary Of True Or Death
    Write || STT: 5 + 6


    ● Thí sinh: Luna + Đào

    ● SBD: 009 + 014

    _____

    Bài làm của Luna

    Tôi nhắm nghiền hai mắt, cố chấp không nghe lời khuyên từ Mia.

    Tôi chẳng cần nghỉ ngơi đâu, tôi muốn đến gặp cậu ấy, muốn đến mức chả kìm được hưng phấn.

    Nghe nói cậu ấy đang ở đây, ngay trong bệnh viện này, sau chấn thương khi tham gia một trận giao hữu.

    Tôi chắc chắn rằng bọn chết dẫm kia cố tình đá trúng chân cậu ấy.

    Cậu ấy, giấc mơ của tôi, tiền đạo Thần Thánh của Aliea.

    Từ nhỏ thể lực của tôi rất yếu, chỉ có thể duy trì sức khỏe bằng thuốc thang.

    Khi xưa tôi luôn giữ cái suy nghĩ cố chấp kia, rằng, Diêm Vương không có thời gian để chờ đợi hơi thở héo mòn của tôi mãi đâu.

    Ngài ấy sẽ kết thúc cuộc đời tôi, sớm thôi, đặt dấu chấm hết cho quyển sách đời thường nhạt nhẽo này.

    Cho tới khi nhìn thấy Kira Hiroto- một thần thánh đích thực, ít nhất theo suy nghĩ của tôi.

    So với Aphrodi cùng đôi cánh trắng không dính chút bụi trần, lòng tôi vẫn mãi hướng về Hiroto kiêu ngạo, tự mãn gán ghép hai mình hai từ thần thánh.

    Khoảnh khắc thấy chàng trai với mái tóc xoăn và khuôn mặt bễ nghễ phảng phất như hơn người một bậc ấy tung hoành trên sân cỏ, tôi nghe trái tim mình đập liên hồi, xôn xao theo từng kỹ năng cá nhân tuyệt vời, hào nhoáng của Hiroto.

    Cậu ấy chính là người làm cho trái tim tĩnh lặng tôi rung động, mắt không thể dừng hành động theo dõi bóng lưng kiêu ngạo đấy.

    "Tỉnh lại đi Aoi, công tử nhà Kira chẳng phải dạng tốt lành gì đâu.

    Đã thay đổi sau trận đấu Raimon thì sao chứ?

    Học cách chuyền bóng cùng Kiyama thì sao chứ?

    Quá khứ của cậu ta vẫn còn đó!"

    Mia đã nói với tôi như vậy bằng ngữ khí bực tức, việc mà người dịu dàng như cô ấy chẳng bao giờ đụng tới.

    Tôi biết chứ, Hiroto từng là một tên không ra gì, hay chính xác hơn, hai từ - "cặn bã" với lối đá đáng khinh và thái độ xấc xược gợi đòn.

    Nhưng thế thì đã sao?

    Hiroto vẫn là Hiroto, cậu ấy vẫn đang chạy trên sân cỏ và tận hưởng bóng đá của riêng mình, cùng đồng đội của cậu ấy.

    Vậy tại sao cứ mãi lôi cái quá khứ đó ra để nhục mạ thần thánh chứ?

    Tôi chả hiểu nỗi.

    Tôi lờ đi Mia, đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.

    Thật đấy, đến giờ tôi vẫn chưa thể quên những lời nói khinh bỉ cô ấy dành cho ánh sáng của đời tôi.

    Tôi không giận Mia, bởi mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

    Nhưng từ sau vụ việc đó, giữa chúng tôi như hình thành một bức tường vô hình, khiến cả hai chẳng thể dừng hành động cãi nhau sau khi bất đồng quan điểm.

    Tôi nghĩ, im lặng là cách tốt nhất để tôi cùng Mia có thể bình tĩnh lại.

    Tôi đi dạo một vòng quanh sân, ngồi nghỉ ở chiếc ghế đá gần đó.

    Vẻ mặt bình thản của tôi chỉ đang che giấu cảm xúc điên cuồng hỗn loạn bên trong.

    Tôi muốn gặp Hiroto, ngay bây giờ.

    Hai tay tôi siết chặt, để lại trên làn da vết hằn đỏ ửng.

    Tôi cố giữ bản thân thật bình tĩnh nhất có thể, nếu không tôi sẽ đi gõ cửa từng phòng tìm nơi Hiroto đang nghỉ ngơi.

    Tôi nghiêng đầu, nghe tiếng gì đó vang lên, khá giống với âm thanh như xé đôi cả không khí bằng một cú sút thật mạnh.

    Và, trước khi tôi kịp nhanh chóng phản xạ né tránh, trái bóng đã ngon nghẻ đập thẳng vào mặt tôi, rơi xuống mặt đất.

    Đau điếng.

    Tôi nghe giọng nói kiêu ngạo ra lệnh cho mình ngay sau đó.

    "Này nhóc con, ném quả bóng qua đây."

    Tôi sẽ bực tức thẳng tay ném trái bóng này vào mặt cái tên nhóc non choẹt láo toét kia nếu nó người đó không phải ánh sáng rực rỡ duy nhất trong lòng mình.

    Hiroto đang đứng trước mặt, khuôn mặt điển trai nhăn lại thể hiện sự khó chịu của chủ nhân.

    Mái tóc xấm xen lẫn vài lọn xanh hồng như được ánh nắng dịu dàng của buổi hoàng hôn mạ lên một lớp vàng lộng lẫy.

    Đôi mắt sắc lẹm đó nhìn tôi, mang theo chút gì đó tự mãn và thiếu kiên nhẫn.

    Hiroto mím môi, trong vẫn cực kỳ phong độ trong bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình.

    "Hi...

    Hiroto..."

    Tôi nghe giọng mình lắp bắp, và chắc hẳn khuôn mặt giờ đây đang rất quái dị.

    Vui mừng, ngạc nhiên, thấp thỏm, tất cả dường như khiến thái độ kênh kiệu hằng ngày của tôi đình trệ ngay tức khắc.

    Tôi đứng chết trân nhìn anh chàng tóc xám nhướn mày trước mặt, hạnh phúc thu hết mọi biểu cảm của Hiroto vào mắt.

    Đây không phải là mơ, giấc mơ huyền ảo của tôi.

    Tất cả mọi việc đang xảy ra đều thật, thật đến không ngờ.

    "Ồ, biết tôi à?"

    Hiroto kéo dài giọng, thích thú nhấn nhá những âm cuối và quan sát khuôn mặt lo lắng gấp gáp của tôi.

    Trong vô thức, tôi đã nhìn cậu ấy, mở miệng hỏi.

    "Thiên đường... thật sự tồn tại chứ?"

    Tôi luôn nghĩ rằng người như tôi sẽ xuống địa ngục, bởi những trò đùa quái ác của tôi hồi sơ trung đối với bạn bè.

    Tôi phải trả giá cho hành động quá đáng mình đã từng làm khi xưa, trả giá cho ngày tháng làm mưa làm gió ngày đó.

    Bởi thế nên tôi khao khát cái cảm giác tận hưởng thiên đường thật sự dù mang bên mình cái suy nghĩ nó quá xa vời, xa vời như khoảng cách từ Trái Đất đến với Mặt Trời.

    Đó cũng là lý do tôi thích Hiroto, say mê từng kĩ thuật điêu luyện của cậu ấy.

    Bởi không phải thần thánh sống ở thiên đường sao?

    Nghe thấy Hiroto phát ra tiếng cười khẽ nho nhỏ, tôi dường như hình dung được cái khuôn mặt đỏ bừng của mình rồi.

    Chết tiệt!

    Aoi, mau bình tĩnh lại đi!

    Nơi nào đó sâu trong lòng tôi điên cuồng gào thét ra lệnh cho bản thân thu ngay cái biểu cảm đáng xấu hổ kia lại.

    Ở trước mặt Hiroto tôi cứ như một thiếu nữ nhút nhát hay sợ sệt vậy, những lời chào hỏi thân thiện ở lần gặp đầu tiên đã tính toán hàng trăm lần mỗi khi rảnh rỗi bấy giờ kẹt cứng ở cuống họng.

    Hiroto bình thản nhìn tôi, nhưng tôi luôn có cảm giác cậu ấy đang bực bội.

    Cũng phải thôi, thiếu gia nhà Kira nổi tiếng nhất điểm hay nóng giận mà.

    Tôi luống cuống nhặt quả bóng đã bị mình bỏ quên vài phút trước lên, ném cho Hiroto.

    Cậu ấy bắt chính xác, nhưng chả hiểu sao chẳng chịu rời đi.

    Ánh mắt lộ liễu đánh giá tôi như đang quan sát một vật vô tri vô giác.

    Không ai dạy cậu thế là rất bất lịch sự sao, ngài Kira!

    Tôi bĩu môi lẩm bẩm.

    Hiroto cầm trái bóng ngắm nghía hồi lâu rồi mới chịu rời đi, như tôi đã đụng chạm nặng nề gì tới nó vậy.

    Nhưng bước được vài bước liền quay đầu lại nhìn tôi, khóe môi câu lên nụ cười nhạt, giọng nói kiêu ngạo khàn khàn.

    "Có, nó có tồn tại."

    Nụ cười nhẹ ấy khiến trái tim tôi điêu đứng, cả cơ thể như đồng loạt đình công.

    Mãi tới khi trên sân chỉ còn lại lác đác vài bóng người và ngọn đèn rực rỡ giữa buổi chập choạng, tôi mới thẫn thờ trở về phòng bệnh.

    Tôi đã kể lại chuyện mình đã trải qua trong lúc chiều hôm nay cho Mia nghe, mặt cô ấy cứng đờ và gượng thấy rõ.

    Mặc kệ Mia càu nhàu về việc tiếp xúc với "thanh niên trác táng" - biệt danh Mia dành cho Hiroto - quá gần gũi.

    Tôi lại chẳng thấy thân thiết cái quái gì cả, nhưng ít ra, tôi có thể nhìn thấy Hiroto.

    Mọi chuyện tiếp theo diễn ra tựa giấc mơ dài huyền ảo.

    Tôi và Hiroto luôn chạm mặt nhau ở sân một cách "tình cờ" đến "hiển nhiên".

    Trong những lần gặp đấy, tôi đã cố bắt chuyện với cậu ấy với giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ, thành công thu lại được vẻ mặt cau có thiếu kiên nhẫn của thiếu gia nhà Kira, tuy nhiên cậu ấy vẫn đáp trả lại, bằng cái thái độ gợi đòn và nụ cười kênh kiệu.

    Nhờ những cuộc trò chuyện nhạt nhẽo của cả hai mà tôi biết Hiroto phải ở bệnh viện khoảng hai tuần để dưỡng thương trước khi giải đấu quốc tế diễn ra, nghe nói ánh sáng của lòng tôi cũng là một trong số những ứng cử viên sáng giá cho đội tuyển Nhật Bản.

    Đối với vấn đề bản thân được chọn hay không, Hiroto rất tự tin nói rằng chỉ có ngu mới loại cậu ra.

    Tôi chỉ im lặng cười khẽ, cậu ấy vẫn tự tin ngút trời như thế, tính cách đó càng thể hiện rõ hơn khi Hiroto ở bên ngoài tivi.

    Tôi xòe tay, đếm số ngày Hiroto còn phải ở lại bệnh viện.

    Chưa tròn một tuần nữa tiền đạo Thần Thánh sẽ trở lại sân cỏ.

    Trong lòng tôi xen lẫn hụt hẫng cùng vui mừng khó tả.

    Hụt hẫng vì tôi sẽ không còn thấy Hiroto ngồi trên ghế đá đợi mình vào những buổi chiều lộng gió.

    Vui bởi vết thương của cậu ấy đã sắp lành lặn.

    Mân mê bàn tay của mình, tôi trút tiếng thở dài não nề.

    Tôi biết Hiroto đang nhìn tôi, nhưng tôi không muốn đối mắt với cậu ấy.

    Sau khi nghe tôi vô tình ngâm nga vài câu hát từ một bài nào đó, thi thoảng Hiroto lại yêu cầu tôi hát.

    Và bây giờ cậu ấy đang làm điều đó, nhưng bằng cái cách của riêng Hiroto, láo, phải, rất láo.

    "Này nhóc, chán quá, rống vài bài nghe đi."

    Cậu ấy hình dung giọng hát nhẹ nhàng của tôi bằng cái từ rất ư là khốn nạn - "rống".

    Do quen biết rồi nên tôi chẳng thèm để ý dăm ba lễ nghi lịch sử gì nữa, bình thản vặn lại.

    "Không ai dùng từ rống để miêu tả giọng hát cả, ngài Kira.

    Cho dù là đúng, ngài cũng phải trái lương tâm khen hay, như thế mới đúng chuẩn quý ông."

    Hiroto cười khẩy, mặc kệ tôi nói gì, cậu ấy vẫn bắt buộc cho hát cho bằng được.

    Những lúc như thế tôi thường ngẩng đầu ngắm bầu trời nhuộm màu vàng cam kiêu sa, miệng ngâm nga vài câu.

    Hiroto im lặng lắng nghe và luôn nhìn tôi vào thời khắc đó, qua mặt đi khi tôi kết thúc "buổi trình diễn" của mình.

    Chúng tôi cũng thường hay lảm nhảm về những vấn đề huyền ảo đến nhảm nhí.

    Vú như lúc này đây, tôi nói, cái ngữ khí bình tĩnh.

    "Có một người đã nói với tôi đỉnh cao là nơi gần nhất tới thiên đường.

    Cũng có người nói, giữa đỉnh cao và thiên đường là một ranh giới rất dày.

    Để vượt qua nó cần tài năng về sự kiên trì."

    Tay Hiroto mơn trớn trên gò má tôi, mân mê lọn tóc nâu nhạt, không nói gì.

    "Vì thế, cậu sẽ ở trên đỉnh cao vì tôi chứ?"

    Chuyển động tay của Hiroto chợt dừng hẳn trong tiếng cười khẽ của tôi.

    Một câu hỏi quá ngu ngốc vừa phát ra từ miệng tôi khi cả hai chẳng mấy thân thiện.

    Có khi Hiroto chỉ cho rằng tôi là "cô nhóc gặp ở bệnh viện" thì sao?

    Nhưng không, câu trả lời của Hiroto khiến tôi phải trố mắt vì ngạc nhiên.

    "Tôi chắc chắn sẽ đứng trên đỉnh cao, và tôi sẽ chờ cậu ở đó."

    "Cậu biết đó... thể chất của tôi..."

    Tôi ngập ngừng bảo.

    "Không thể đá một hiệp thì nửa hiệp, chẳng phải cậu cũng rất yêu bóng đá sao?

    Hèn nhát như vậy thì không xứng đáng làm fan của tôi."

    Hiroto ép chặt hai má tôi, bắt tôi phải đối mặt với cậu ấy.

    Hiroto nói, bằng ngữ khí bình thản nhưng ánh mắt không giấu được vẻ bực tức.

    Đầu óc tôi xoay vòng, không thể tập trung được điều gì.

    "Yoshida, bóng đá đối với cậu là gì?"

    Hiroto đã hỏi câu đó trước khi rời đi, để lại tôi nhìn đâm đâm theo bóng lưng cậu ấy.

    Bóng đá đối với cậu rốt cuộc là gì?

    Bên tai tôi không ngừng vang lên giọng nói của Hiroto.

    Tôi cảm giác như có thứ gì đó sắp phá hủy phòng tuyến mình đã xây dựng bao năm nay trào ra ngoài.

    Hiroto chào tạm biệt tôi sớm hơn dự tính, vì cậu ấy cương quyết muốn xuất viện sớm mặc bác sĩ có buông bao lời khuyên nhủ, còn lý do thì tôi chẳng rõ lắm.

    Trước khi rời đi, Hiroto đã đến phòng bệnh của tôi, thì thầm vào tai tôi một câu.

    "Cho dù thế nào, tôi cũng sẽ chờ cậu!"

    Tôi không biết mình có cảm xúc thế nào khi nghe câu đó nữa.

    Một thứ gì đó trong tôi đang muốn phá lồng thoát ra ngoài, nó mãnh liệt đến mức tôi suýt phải cúi đầu chịu thua.

    Tôi gặp lại Hiroto khi cậu ấy ngồi hàng ghế dự bị trong lần đối đầu với đội tuyển Hàn Quốc ở hiệp một, chắc máy quay vô tình lia qua.

    Gouenji của Inazuma Japan tung ra một cú sút tuyệt đỉnh khiến tôi phải trầm trồ khen ngợi, quả không hổ danh tiền đạo Rực Lửa - niềm hy vọng Nhật Bản.

    Sau đó do pha chơi dơ đến từ đội đối thủ, Gouenji chấn thương và bắt buộc phải rời khỏi sân, Hiroto của tôi vào thay.

    Khi thấy cú sút của Gouenji và những kỹ năng cá nhân tuyệt vời đến từ cặp đôi Quỷ Thần - Haizaki cùng Hiroto, cảm xúc tôi mang theo càng mãnh liệt hơn.

    Đó cũng là lúc ánh sáng lòng tôi rực rỡ nhất.

    Hiroto à, cuối cùng tôi cũng biết rồi.

    Tầm quan trọng của bóng đá trong lòng tôi...

    "Bóng đá là nguồn sống của tôi, và cậu đã giúp tôi nhận ra điều đó, Kira Hiroto!"

    Phải rồi, đó là những gì mà tôi đã quên, tầm ảnh hưởng của bóng đá đối với mình.

    Khi biết được tôi không thể trụ trên sân cỏ cả hiệp, đấu một trận nghiêm túc, thế giới quanh tôi dường như sụp đổ.

    Tôi thu mình lại, biến bản thân thành một thiếu nữ hâm mộ bóng đá với thể lực yếu.

    Dường như tôi bất chấp tất cả chôn vùi hết cảm xúc mãnh liệt nhiệt huyết ngày ấy, và Hiroto đã giúp đỡ tôi đào lên.

    Có người đã nói với tôi rằng, chỉ cần vượt qua thử thách khó khăn nhất, bạn sẽ sống.

    Tôi đã làm thế, phá vỡ phòng tuyến của bản thân.

    Tôi sống lại rồi, đam mê mãnh liệt trong tôi đã sống lại, nó thúc đẩy tôi bước ra sân ra.

    Tôi bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ suy tư của mình nhờ tiếng cổ vũ từ khán giả.

    Tôi trông thấy Hiroto qua màn hình tivi, cậu ấy đứng đó, nhìn vào máy quay như muốn gửi một thông điệp cho người nào đó.

    Và người đó, rất may mắn lại là tôi.

    Tôi ở đây chờ cậu, Yoshida Aoi!

    Tôi sẽ gặp lại cậu nhanh thôi, trên sân cỏ, Kira Hiroto.

    - Kết quả-

    - Đúng chủ đề: 20 ; 20 [làm xuất hiện hai từ khóa đã cho]

    - Văn phong, cách diễn đạt: 17.5 ; 16

    - Dùng từ, chính tả: 18 ; 17

    - Bố cục: 9 ; 9

    - Sáng tạo: 21 ; 23

    Điểm trung bình: 80.25 điểm

    -Nhận xét-

    ● Lỗi chính tả/dùng từ/cấu trúc câu/dấu câu:

    "điên cuồng hỗn loạn" --> "điên cuồng, hỗn loạn"

    "xấm" --> "xám"

    "Vú" --> "Ví"

    ● Bố cục/Nhân vật/Plot/Văn phong

    - Bố cục chia đều, rõ ràng.

    Cách hành văn tự sự gây ấn tượng bởi cách tự sự, miêu tả xen lẫn biểu cảm có chất riêng.

    - Tuyến nhân vật được phác họa rõ và được cậu lồng ghép rất khéo vào các hành động của họ.

    Tuy nhiên, plot chưa tạo ấn tượng bởi nó phổ biến.

    Trừ 5 điểm vì nộp bài muộn 1 ngày

    _____

    Bài làm của Đào

    Tôi khó khăn cựa mình ngồi dậy khỏi giấc ngủ vỏn vẹn vài giờ đồng hồ.

    Gió thổi mạnh khiến những cành cây khô héo đập vào nhau tạo ra thứ tiếng ồn chói tai, nó khiến tôi tỉnh giấc.

    Những đám mây xám xịt tỏa ra, bám chặt lấy bầu trời làm nó trở nên mù mịt.

    Mưa chảy róc rách, dính trên khung cửa sổ rồi vỡ toang khi rơi xuống mặt đất.

    Tôi bước ra khỏi buồng ngủ, tiếng dép kêu lên rin rít khi bị kéo lê trên nền đá hoa cương.

    Mái tóc tôi rối bời vì chưa được chải chuốt, mà theo cách mẹ tôi gọi nó là ổ quạ, gương mặt phờ phạc tái nhợt hẳn đi.

    Nếu thêm tí máu giả chảy dài trên mặt, chắc hẳn tôi sẽ dọa chết khiếp bọn nhóc tỳ trong xóm.

    - Catherine, con có biết mấy giờ rồi không?

    Mẹ tôi ngồi trên chiếc sofa bọc vải lexington, trên tay bà là một tờ báo về chính trị chằng chịt các con chữ, nhiều lúc tôi cảm thấy ghen tị với thứ công việc ấy.

    Giọng nói của mẹ tôi vang lên trong căn nhà yên ắng đến lạnh gáy, tông giọng không quá cao hay quá thấp, nhưng từng câu chữ đủ làm tôi trở nên sợ hãi.

    - Con xin lỗi.

    Tôi cúi đầu nhìn xuống đôi bàn chân đang run rẩy của mình, mong rằng bà sẽ không mắng mỏ tôi vì đã vi phạm một trong những điều luật mà một cô tiểu thư quyền quý " không nên có ".

    - Tốt nhất đừng để việc này tiếp diễn, con yêu của mẹ.

    - Vâng thưa mẹ.

    Đôi mày mẹ tôi chau lại, nhưng con mắt vẫn không rời khỏi tờ báo.

    Thật may mắn là bà ấy không tỏ ra quá cáu gắt về việc tôi ngủ dậy không đúng giờ, bầu trời hôm nay thôi cũng đủ khiến tâm trạng tôi trở tồi tệ rồi.

    Tôi ngồi vào bàn ăn với đủ món mĩ vị trên đời, nhưng tiếc thay tôi lại ngồi ăn chúng một mình mà không có lấy một bóng người vảng vất quanh đây.

    Kể từ khi cha tôi mất, mẹ tôi trở nên trầm uất, và bà quyết định dồn hết tâm sức vào công việc.

    Bỏ quên đứa con luôn nhớ nhung mẹ nó trong những ngày chớm đông, tuyết trắng phủ lên trái tim tôi một sự lạnh lẽo âm ỉ.

    Tôi nhấc một thìa súp bí đỏ đầy lên miệng, thứ chất lỏng đặc sệt màu vàng óng tràn vào khuôn miệng tôi nhưng nó nhạt toẹt, chẳng có vị gì.

    Dạo này cơn chán ăn của tôi lại tái phát, những món ăn tôi từng thích đều trở nên nhạt thếch như nước lã.

    Tôi bỏ dở bát súp trên bàn rồi lại đi lên phòng, tiếp tục với đồng bài luận văn mình bỏ dở.

    ...

    Tôi có một giấc mơ.

    Tôi mơ thấy mình ngồi vắt vẻo trên tảng băng trôi nổi ở ngoài Bắc Cực, không có gì ở đây cả.

    Thứ màu đen huyền chảy trên nền trời một cách mềm mại, chúng nhẹ nhàng ôm lấy tôi như thể an ủi một tâm hồn đã vụn vỡ.

    Bất chợt, trên đầu tôi bắt đầu xuất hiện những vết sáng, tựa tấm lụa lấp lánh chảy dài trên màn đêm quánh đặc.

    Tiếng cực quang nổ tanh tách, rền vang như một bài hát hào hùng, bài hát của những vị thần.

    Tôi thích cực quang, thích thứ ánh sáng phương bắc huyền ảo chỉ xuất hiện trong vài ba phút.

    Tôi luôn mong muốn được đặt chân đến Iceland hoặc Thụy Điển chỉ để ngắm nhìn những dải màu lẫn lộn với nhau trên bầu trời.

    Nhưng không ngờ tôi lại thấy nó trong mơ.

    Đằng sau tôi có tiếng bước chân, càng lúc tiếng bước chân càng to hơn.

    Tôi quay đầu lại, tò mò xem cái bóng cao khều khào đang tiến lại gần mình là gì.

    - Ai đấy?

    Tôi hỏi ngay cả khi biết rằng sinh vật lạ lùng đấy sẽ không đáp lại lời nói của mình.

    Tôi thấy thân ảnh tách ra khỏi bóng đêm sâu hun hút, hóa ra là con người.

    Cậu ta đến gần, rồi ngồi phịch xuống tảng băng nhỏ hẹp, chỗ ngồi ngay cạnh tay phải của tôi.

    Người cậu ta gầy nhòm, từng khớp xương xẩu lộ rõ trên làn da xanh xao tái nhợt.

    Mái tóc cậu ta rối bù, những lọn tóc trước trán che đi hai con mắt khiến chúng trở nên bí ẩn.

    - Cậu là ai?

    Cậu ta không nói gì, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn những mảng màu xanh lục loang lổ trên nền trời đen kịt.

    Chúng nhảy múa, nhảy múa trên giọng hát của các vị thần.

    - Cậu tên gì?

    - Toska.

    Tôi tỉnh dậy khỏi giấc mơ.

    Tôi tỉnh dậy khi thấy Toska biến mất với cực quang ngay trước mắt.

    Tiếng sấm nổ mạnh mẽ, xé toạc bầu trời ra làm hai mảnh.

    Xé tan luôn cả giấc mơ của tôi.

    ...

    Tôi ghét đi học, đương nhiên ai cũng ghét việc ấy, ngoại trừ mấy đứa mọt sách luôn cạnh tranh nhau để ngồi chiễm chệ lên đầu bảng điểm của trường.

    Nhưng tôi vẫn phải làm những việc mình ghét, gồng mình lên để nhồi nhét tất cả mớ kiến thức mà mình học được vào trong đầu.

    Vì mẹ tôi bảo " một tiểu thư quyền quý cần phải học giỏi ".

    Nắng vàng rực rỡ, chiếu thứ ánh sáng lấp lánh như pha lê lên vạn vật.

    Những rặng mây trắng lúng liếng trôi nổi trên vạt trời xanh thẳm.

    Gió thổi xào xạt, mơn trớn lên làn da tôi một cảm giác mát lạnh.

    Tâm hồn tôi theo gió mà cuốn đi, đến một nơi vĩnh hằng.

    - Trò Catherin, người có số điểm cao nhất lớp.

    Tôi muốn dành lời khen ngợi cho em về điểm A trong kì thi lần này.

    Bài luận của em rất xuất sắc.

    Thầy giáo nói, tất cả mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào tôi.

    Tiếng bàn tán xì xào, lớp học trở nên ồn ào như vỡ trận.

    Tôi có thể cảm nhận thấy cái nhìn tóe lửa từ bọn mọt sách hay những đứa luôn cho mình là thượng đẳng trong lớp.

    Và tôi thì không thích bị nhìn như thế một chút nào.

    - Em cảm ơn thầy.

    Tôi đáp lại lời khen của thầy giáo một cách lịch sự, mặc dù cho ông ấy khiến tôi trở nên khó chịu bằng sự bàn tán của lũ bạn.

    Tôi cầm bài luận văn trên tay, dù cho con điểm A đỏ chói có nằm ngay giữa tờ giấy, tôi vẫn không cảm thấy vui sướng tí nào.

    Như một trận đại hồng thủy càn quét lấy tất cả sự vui vẻ, niềm tự hào mà tôi từng có.

    Đáng lẽ ra tôi có thể được điểm A+ nếu như tôi có gắng hơn một chút nữa.

    Tôi cảm thấy chán nản, buồn bã, thất vọng cho dù mình có số điểm cao nhất lớp.

    ...

    Tôi có một giấc mơ.

    Tôi mơ thấy mình ngồi trong một căn phòng chứa đầy những bức tranh sặc sỡ.

    Chúng được treo trên vách tường mục gỗ, còn vài tấm thì nằm ngổn ngang dưới mặt sàn.

    Ngọn nến trong góc phòng cháy rực như lửa đỏ.

    Mùi ẩm mốc xộc lên, độc chiếm lấy buồng phổi yếu ớt của tôi, ghê tởm.

    Toska ngồi trước mắt tôi, ngón tay gầy miết dọc theo cây bút chì, chuyển động nhẹ nhàng trên tờ giấy tránge phau.

    Trăng treo trên đỉnh đầu, quấn quanh lấy Toska làn khói bạc ủy mị.

    - Toska, cậu đang làm gì đấy?

    Tôi phá vỡ sự yên lặng trong căn phòng chật hẹp, Toska ngừng công việc vẽ vời của mình lại, rồi nhìn thẳng vào tôi.

    - Vẽ một bức tranh bằng nỗi buồn, tô màu chúng bằng nước mắt.

    Cậu ta nói, giọng nói khản đặc vang lên trong màn đêm u ám, nuốt lấy tất cả vì sao trên bầu trời.

    Tôi có thể nhìn thấy con ngươi màu đỏ ối lấp ló sau mái tóc bù xù của Toska.

    Nó xoáy sâu vào tâm trí tôi, nhìn thấu được mọi tâm tư tận đáy lòng.

    - Hôm nay thật kỳ lạ Toska à, dù mọi thứ có diễn ra một cách tốt đẹp thì tôi vẫn không thể ngưng dằn vặt bản thân mình.

    - Tôi muốn cố gắng hết sức, nhưng đến cả việc đơn giản nhất là đạt điểm A+ tôi cũng không thể.

    - Tôi thấy nặng nề, khó chịu, cả cơ thể tôi đau nhức.

    Làm ơn hãy cứu lấy tôi, Toska.

    Tôi nói, gần như là sắp khóc.

    Tròng con người ngập trong nước, chỉ trực chờ trào ra.

    Tiếng quạ kêu trong không gian ngột ngạt, mây đen kéo đến che khuất đi ánh trăng điêu tàn.

    Chỉ còn ánh sáng lập lòe từ ngọn nến đang dần cạn sáp, như thể hy vọng của tôi cũng đang bị dập tắt.

    - Đừng cố gắng khi bản thân không thể.

    Toska đưa tôi bức họa mà cậu ta vừa hoàn thành.

    Một cô gái, ngâm mình trong làn nước đục ngầu, người chằng chịt các vết thẹo dài.

    Cô ta ngồi bó gối, mặc cho những dòng máu đen xì túa ra như thác đổ.

    Một bức họa châm biếm kinh người.

    Nến tắt, trả lại khoảng không tăm tối cho căn phòng, chỉ còn tiếng quạ vang lên đều đều.

    Tôi tỉnh giấc, Toska biến mất rồi, giấc mơ ấy cũng biến mất theo cậu ta.

    ...

    Tôi mệt mỏi, ngồi đăm đăm vào cái ti vi quá khổ, nhưng không để ý nó chiếu gì.

    Tôi mất tập trung vào mọi thứ, tựa như một đám mây nhẹ bẫng trôi giạt trên bầu trời.

    Tôi trở nên lười nhác, ì ạch và thụ động.

    Mọi quy tắc của một cô tiểu thư quyền quý đều bị tôi phá vỡ.

    Tôi đã làm những người tin tưởng tôi trở nên thất vọng.

    Đã vài ngày rồi tôi chưa có một giấc ngủ tử tế.

    Mỗi lần nhắm mắt là những cậu nói chửi rủa bủa vây lấy bộ não đang dần biến chất.

    Cảm xúc tiêu cực càng ngày càng chồng chất, chúng dày xéo tôi, đẩy tôi tới bước đường cùng.

    Có lẽ hôm này là một ngày thích hợp để chết.

    Tôi vớ lấy lọ thuốc an thần từ trên mặt bàn, thật may khi tôi đã mua.

    Đổ hết các viên thuốc ra lòng bàn tay, tôi dốc chúng vào trong miệng mình.

    Vị thuốc đắng ngắt, chúng lờ lợ.

    Nhưng ít nhất, chúng giúp tôi có một giấc ngủ dài.

    Cả người tôi trở nên tê dại, tôi nằm xụi lơ xuống nền đất, về với đất mẹ khô cằn.

    Tôi sẽ không cần phải suy nghĩ quá nhiều về áp lực từ học hành.

    Không phải e sợ trước cái nhướn mày khó chịu từ mẹ tôi.

    Tôi sẽ không còn cảm thấy buồn bực trước lời đàm tiếu của mấy đứa bạn cùng lớp.

    Cũng sẽ không phải gắng gượng với công việc thi cử.

    Tôi sẽ không cần phải oằn mình chống chọi với sự cô đơn, vì tôi đã có Toska rồi.

    Tôi sẽ được tự do.

    Tôi muốn mơ thấy mình chạy nhảy trên trốn thiên đàng.

    Vượt qua những tầng mây bồng, bay tới các vì sao lấp lánh trong vũ trụ.

    Tôi muốn bơi qua những rạn san hô màu sắc, lặn biển với cá voi, hòa mình vào dòng nước êm ả.

    Tôi muốn được khiêu vũ dưới cực quang, nhún nhảy trên những nốt nhạc trầm bổng.

    Tôi muốn nắm lấy tay Toska, cùng cậu ta chu du trên khắp thế gian đẹp đẽ.

    Tôi muốn được tự do

    - Kết quả-

    - Đúng chủ đề: 20 ; 20 [làm xuất hiện hai từ khóa]

    - Văn phong, cách diễn đạt: 17.5 ; 17

    - Dùng từ, chính tả: 17.5 ; 12

    - Bố cục: 9 ; 10

    - Sáng tạo: 26 ; 23

    Điểm trung bình: 86 điểm

    -Nhận xét-

    ● Lỗi chính tả/dùng từ/cấu trúc câu/dấu câu:

    "chiễm chệ" --> "chễm chệ"

    "xào xạt" --> "xào xạc"

    "tránge phau" --> "trắng phau"

    "Tròng" --> "Trong"

    ● Bố cục/Nhân vật/Plot/Văn phong

    - Văn phong dịu dàng, trôi chảy, cách miêu tả gây ấn tượng, dường như dưới ngòi bút của cậu cảnh vật trở nên lộng lẫy, đẹp đẽ.

    - Nếu tra cứu kĩ một chút sẽ biết được 'Toska' chính là sự kết hợp của đau buồn lẫn khao khát, một cảm giác không thể chịu đựng được cần phải thoát ra nhưng thiếu đi hy vọng và năng lượng để làm được (nguồn: internet) Trong tác phẩm của cậu, có thể so sánh Toska như một chiếc gương phản chiếu lại Catherin và Catherin đã tìm thấy bản thân mình trong giấc mơ.

    - Một tác phẩm phản ảnh mặt tối của những kẻ quyền lực, giàu có.

    Trái lại với tính khí kiêu ngạo, khó ưa thường gặp của ở nhiều tác phẩm khác.

    Tớ tìm thấy trong tác phẩm của cậu một điều khác biệt.

    Đó là Catherine_ cô tiểu thư tự cố gắng cải thiện bản thân mình để xứng với danh "tiểu thư quyền quý" vì vốn tính tình của cô ấy không như vậy và áp lực từ đó nảy sinh, một nguyên nhân dẫn tới cái chết của Catherin.

    Plot mang cảm giác mới mẻ, thơ mộng.

    - Bài làm phần lớn chú tâm vào ngoại cảnh và như tớ nói ở bên trên thì nó rất đẹp.

    Nhưng cần phải cân bằng với diễn biến tâm lí nhân vật.

    Rất đáng tiếc là cậu chưa vận dụng được hết cái hay của ngôi kể này.
     
    Back
    Top Dưới