Khác (ESPORT)Tái Hợp Chiến Đội

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
397313807-256-k604786.jpg

(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Tác giả: YnVyNguyn8
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TÊN TRUYỆN: TÁI HỢP CHIẾN ĐỘI
- tóm tắt truyện: 2 nhân vật này là người chơi rất giỏi thậm chí trở thành huyền thoại với kai ở vị trí giữa mid , zen ở vị trí( đấu sĩ). họ ở một chiến đội có tên KZAR, đội KZAR ở 2 năm trước đã đạt được thành tích vô cùng xuất sắc giành được tất cả mọi vinh quang nhưng lại bỏ lỡ vị trí vô địch thế giới chỉ dành được á quân .Và rồi zen và kai như hai phe đối lập. kai trở về thành lập chiến đội mới và thuyết phục zen gia nhập, hành trình của cả 2 bắt đầu.......
........vào đọc truyện nhaaaa
........truyện được đăng tại app Wattpad.

- tác giả : Yến Vy
mọi người đọc truyện vui vẻ nha,
- Ngoài ra truyện này theo thể loại esport nhưng kiểu mình cũng không am hiểu về game lắm í kk nên có thể sai sót nhiều trong chi tiết các trận đánh mọi người thông cảm.

- truyện này có thể một tuần mình ra 1 chương, 2 chương cũng có thể 1 ngày ra một chương cũng có khi 1 tuần không ra chương haha kiểu có thời gian+ cảm hứng thì mình viết tiếp hihi



thethaodientu​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 1 ván đấu dang dở


-Hai năm trước - Chung kết thế giới AIC-

Đèn sân khấu chiếu rực rỡ lên năm chiếc ghế thi đấu của KZAR.

Áo đấu đỏ đen, logo vương miện lấp lánh dưới ánh đèn.

Hàng ngàn khán giả gào thét gọi tên hai người:

["KAI!!!

ZEN!!!"]

["ZK gánh team!!!

Vô địch đi!!!"]

Zen - khi ấy mới 17 - bước ra đầu tiên.

Cậu vẫy tay, nụ cười ngời sáng.

Một cậu bé tràn đầy năng lượng, lí lắc, luôn là người chọc cười cả đội.

"Hôm nay mà win là được ăn tôm hùm nửa tháng đấy huyng(kai)!"

"Làm ơn đừng chết lẻ như hôm bữa!"

Nhưng hôm nay...

Kai không xuất hiện.

Chiếc ghế giữa - vị trí mid - trống trơn.

Không chuột.

Không tai nghe.

Không Kai.

"Kai... không thể đến."_ Quản lý lắp bắp.

"Lý do cá nhân, đột xuất..."

Zen đứng chết lặng.

Tay siết chặt.

Cậu không nói gì - nhưng trong mắt là vô vàn câu hỏi chưa ai trả lời.

Một mình, Zen bước lên sân khấu.

Ván 1:

Người thay Kai chỉ là tuyển thủ dự bị chưa từng đánh chính.

Mid feed liên tục.

Zen cố call chiến thuật, đi cover mọi lane.

Nhưng thiếu Kai - đội hình như mất não bộ.

Zen lặng lẽ gồng gánh.

Không phàn nàn.

Không oán ai.

KZAR thua.

0-1.

Ván 2:

Đội địch khóa tài nguyên.

Mid tiếp tục bị bóp.

Zen bắt đầu phải chơi như ba vị trí trong một: đấu sĩ - leader - tâm lý.

Cậu không trách.

Nhưng không còn cười nữa.

KZAR thua tiếp.

0-2.

Ván 3:

Zen pick Florentino - tướng Kai từng ghét, nói là "quá cảm xúc".

Nhưng hôm nay, Zen cần cảm xúc.

Vì nếu không cảm, cậu sẽ vỡ.

Ván đó, Florentino của Zen như điên cuồng.

Combo liên hoàn.

Triple kill.

Gánh cả đội trên vai.

Đánh như thể trút nỗi đau thành kiếm.

KZAR thắng.

1-2.

Nhưng Zen không cười.

Không ai chúc mừng.

Bởi họ biết - đây không phải ván đấu vì chiến thắng.

Đây là lời nhắn gửi đến kẻ vắng mặt.

Ván 4:

Đội địch tập trung đánh thẳng vào Zen.

Camp top.

Chặn rừng.

Đồng đội rối loạn.

Combat phút 18, Zen băng vào 1v4 - không ai theo.

Mid chết lẻ.

Bot lạc nhịp.

Zen ngã gục, một mình - giữa chiến trường.

KZAR thua.

Chung cuộc 1-3.

Phòng họp báo

Zen ngồi một mình.

Gương mặt không nước mắt - nhưng không còn sức sống.

"Cậu nghĩ gì về Kai?"

"Cậu sẽ tiếp tục thi đấu chứ?"

"Cậu có muốn nói gì với người hâm mộ?"

Zen ngước mắt, giọng bình thản nhưng buốt lạnh:

"Tôi sẽ dừng lại.Không phải vì thua.

Mà vì người đáng tin cậy nhất đã rời đi - không lời giải thích."

" Hôm nay tôi tuyên bố giải nghệ, một năm qua tôi đã trải qua thất bại có, vinh quang có, có những đồng đội cùng sát cánh.Nhưng cuộc chơi nào cũng có lúc tàn...Cậu mỉm cười nhìn xuống những người hâm mộ của mình nói: "Cảm ơn các bạn rất nhiều".

Dưới khán đài bắt đầu có những tiếng la hét, tiếng réo hò

[ Tại sao lại giải nghệ]

[Cậu đã làm rất tốt rồi hãy ở lại]

................

Cậu không trả lời chỉ yên lặng nhìn một lúc lâu rồi cậu lạnh lùng bước đi .

Bóng lưng cậu thiếu niên 17 tuổi bước đi ra khỏi phòng cũng như sự dừng lại của 1 huyền thoại, cậu giải nghệ khi chỉ 17 tuổi độ tuổi còn rất rất sớm.

Thấy hay để lại bình luận đồng thời nhớ bình chọn cho mình nh
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
chương 2 hiện tại ( zen)


Kể từ ngày tuyên bố giải nghệ, đã tròn hai năm trôi qua.

Zen - người từng là đấu sĩ , toplane được săn đón bậc nhất - giờ đã trở thành một streamer nổi tiếng trong giới Liên Quân.

Dù không còn thi đấu chuyên nghiệp, cái tên "Zen" vẫn luôn nằm trong top tìm kiếm, mỗi lần livestream đều thu hút hàng nghìn lượt xem.

Bởi lẽ, người như cậu không dễ dàng bị lãng quên.

Với lối chơi bản lĩnh, xử lý chuẩn xác đến từng thao tác, Zen từng là "linh hồn" của đội hình KZAR.

Dù thời hoàng kim đã lui lại sau lưng, khí chất ấy vẫn chưa từng phai nhạt.

Không chỉ nổi bật vì kỹ năng, Zen còn khiến người khác không thể rời mắt bởi ngoại hình sắc sảo, lạnh lùng đến cuốn hút.

Khuôn mặt đẹp trai mang nét lạnh lẽo, đôi mắt trầm tĩnh như giấu cả ngàn câu chuyện chưa kể - chính điều đó càng khiến cậu trở thành biểu tượng sống trong lòng người hâm mộ.

Và đến tận bây giờ, vẫn có rất nhiều fan trung thành - không chỉ yêu mến cậu vì quá khứ lẫy lừng, mà còn vì ánh sáng mạnh mẽ mà cậu vẫn đang tỏa ra, dù đã chọn bước khỏi sân khấu thi đấu chuyên nghiệp.

-Hiện tại - Livestream của Zen-

Tên tài khoản Z3N bật sáng.

Cả cộng đồng nín thở chờ đợi.

Không facecam.

Không voice.

Chỉ có gameplay đỉnh cao và bầu không khí lạnh như băng.

Zen chọn Florentino.

Ngón tay lướt nhẹ, combo sắc như dao.

Di chuyển dứt khoát, từng bước như được lập trình.

14 phút - MVP tuyệt đối.

trên kênh live các bình luận ồ ạt

[-"Thần thật sự"]

[-" hay quá.."]

[-"đỉnh thật sự"]

[- "không hổ là zen"]

[-"Zen vẫn là Zen năm nào."]

["-Chỉ tiếc là không còn Kai đi mid nữa..."]....

Zen dừng tay.

Không phải vì lag.

Không phải vì lỗi.

Mà vì cái tên đó - Kai - vừa được nhắc lại.

Một nhịp im lặng buông xuống.

Chuột vẫn trong tay, nhưng lòng bàn tay cậu siết khẽ.

Rồi Zen nhấc chuột, kéo lại cửa sổ chat, quay về màn hình chính.

Camera phụ bắt nét chậm chạp, từng chút một hiện lên hình ảnh cậu - khuôn mặt bị cắt đôi bởi ánh đèn LED xanh mờ.

Nửa sáng, nửa tối.

Lạnh lùng.

Sắc như đá.

Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên đôi mắt ấy - không gợn sóng, không cảm xúc.

Nhưng ai nhìn kỹ đều có thể cảm nhận được thứ gì đó rất mảnh, rất mờ...

đang chuyển động dưới lớp băng ấy.Zen ngồi bất động, lưng thẳng tắp, tay trái gõ nhịp lên mặt bàn - đều đặn như đồng hồ đếm ngược.

Mái tóc đen rũ che một phần trán, nhưng ánh mắt thì không giấu đi đâu được - sắc bén, như muốn xé toạc những dòng chữ đang chạy dưới đáy màn hình.

(

Tác giả: để lại bình luận, bình chọn, đề cử truyện giúp mk nhaa)
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
chương 3 Không muốn nhắc đến


Không khí như đông cứng lại.

Cậu bật mic.

Giọng nói vang lên - trầm, đều, gọn từng nhịp như lưỡi dao chạm vào thủy tinh:

"Kai à?

Cả chat dừng lại khoảng 3 giây .Rồi sau đó các bình luận nổ lên ào ạc

["??"]

["????"]

["Cái đó... ."]

["??']

["đừng nhắc đến kai",............]

Trên màn hình livestream, chỉ thấy Zen hơi nghiêng đầu, một nụ cười nhạt nhoẻn lên ở khóe môi - không phải nụ cười vui, mà là thứ gì đó gần như... mỉa mai chính mình.

"Anh ấy bỏ rơi cả đội..."

-"...và tôi..."

- cậu ngập ngừng một nhịp, mắt tối lại - "...ngay trước trận chung kết."

Câu nói vừa dứt, cả không gian chìm vào tĩnh lặng.

Không một âm thanh, không một chuyển động.

Chỉ còn lại những dòng bình luận hiện dần trên màn hình:

["Zen... sao vậy..."]

["Zen giận thật rồi sao??"]

["Tôi nổi da gà..."]

Zen không đáp.

Cậu ngồi đó, bất động, ánh đèn LED xanh nhạt phủ lên gương mặt gầy gò, kéo theo một vẻ âm u mệt mỏi.

Trong ánh mắt cậu, không còn sự phẫn nộ - mà là tàn dư của một vết thương chưa lành, phủ băng giá.

Một hồi lâu sau, giọng cậu vang lên - khàn khàn, thấp và nghẹn lại nơi cổ họng:

"Chuyện đó...

đã qua rồi."

Chỉ bốn từ.

Nhưng rơi xuống nặng như đá chìm vào đáy nước.

Zen ngẩng đầu nhìn thẳng vào ống kính - đôi mắt sắc lạnh, không còn sự lảng tránh.

Giọng cậu lúc này không còn mỏi mệt, mà chuyển sang rắn rỏi - lạnh và rõ như dao cắt vào không khí:

"Mọi chuyện qua rồi mình không muốn nhắc về nó nữa."

PING!

Âm thanh thông báo bật lên, cắt ngang bầu không khí căng như dây đàn.

Một dòng tin hiện giữa màn hình:

TIN NÓNG: Kai - cựu tuyển thủ KZAR - chính thức trở lại, thành lập đội tuyển ZERA và đăng ký AOG mùa mới.

Cả phòng chat nổ tung:

["THẬT SAO???"]

["ZK sẽ tái hợp???"]

["Hay là...

đối đầu nhau???"]

["Zen ơi, nói gì đi!"]

-Zen không đáp.

Cậu chỉ ngồi im, ánh mắt như đóng băng trước dòng tin kia.

Gương mặt trắng bệch dưới ánh đèn, sống mũi khẽ run, còn môi thì mím chặt như đang dằn xuống một cơn sóng dữ.

Cậu đưa tay lên tháo tai nghe.

Không vội vã, không biểu cảm.

Chỉ là... tĩnh lặng đến mức nghẹt thở.

"Tôi không muốn thấy cái tên đó ở đây."

Một câu nói - trầm thấp nhưng như dao cắt không khí.

-Và cuối cùng cậu nói lên một câu

" và càng không muốn thấy nó xuất hiện

Ngay sau đó, Zen tắt stream.

(Tg: comment dưới và đề cử ,bình chọn truyện giúp mình nha)
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
chương 4( Kaii)


Hình ảnh biến mất trong nháy mắt.

Màn hình đen ngòm hiện dòng chữ: "Buổi phát sóng đã kết thúc."

........Bên kia màn hình, hàng ngàn người xem chết lặng.

Cửa sổ bình luận vẫn mở, nhưng không ai biết phải gõ gì.

Vài dòng hiện lên, rời rạc, đan xen cảm xúc:

["Zen tắt thật rồi..."]

["Không ai ngờ phản ứng lại như vậy..."]

["Đừng nhắc Kai ở đây nữa..."]

Một vài fan trung thành vẫn cố gõ câu an ủi:

["Zen à...

đừng tự dằn vặt..."]

["Anh vẫn còn chúng tôi mà..."]

Nhưng ở đầu bên kia, không ai trả lời

Chỉ có một căn phòng kín, tối đen, không ánh sáng, không gió - nơi Zen ngồi một mình trước màn hình đã tắt, cả thế giới dường như co lại trong một tiếng click cuối cùng ấy.

Cậu tựa lưng vào ghế, mắt nhìn vào khoảng trống trước mặt.

Hàng mi rũ xuống.

Gương mặt không gian, không đau, nhưng lặng ngắt như người vừa kiệt sức sau một trận bão lớn trong lòng.

Có lẽ, trong giây phút tắt livestream đó, Zen không chỉ chấm dứt buổi phát sóng - mà còn chính thức mở ra một cuộc chiến mà cậu đã cố chối bỏ suốt hai năm qua.

.......

Ở một nơi khác - nơi cũng không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có ánh đèn màn hình phản chiếu lên gương mặt tĩnh lặng - Kai đang ngồi xem.

Cậu nhìn chăm chú vào màn hình như thế từng lời, từng ánh mắt, từng cử chỉ của Zen đều là mảnh ghép còn thiếu mà cậu đã đánh mất từ hai năm trước.

Kai hơi nhíu mày.

Cậu không bất ngờ.

Không tức giận.

Chỉ có... một tia đau thoáng qua trong đáy mắt.

Rồi màn hình bỗng tối đen.

Zen tắt live.

Không outro.

Không lời tạm biệt.

Không gì cả.

Kai vẫn ngồi yên trước màn hình đã tắt.

Như thể đang bị kéo ngược về một ngày xa xưa - ngày cậu rời đi, để lại một cậu nhóc chiến lược gia đứng trên sân khấu một mình, giữa tiếng vỗ tay chát chúa và ánh đèn chói lóa, mà phía sau là khoảng trống lạnh buốt không ai bù đắp được.

Cậu thở ra một hơi thật chậm.

"Maknae....(Seung Yoon- tên thật của zen)..."

Giọng Kai nhỏ đến mức gần như chỉ là lời thì thầm dành cho chính mình.

"em vẫn còn....."

Ánh mắt Kai rũ xuống.

Nhưng ngay sau đó, bàn tay cậu đặt trên bàn chuột siết lại.

Gương mặt nghiêng sang phía tài liệu đăng ký giải - nơi cái tên "ZERA" đang hiện rõ cùng danh sách tuyển thủ chưa công bố.

"Vậy thì lần này..."

- Kai lẩm bẩm, môi khẽ mím lại - "...anh sẽ không đi nữa."

( tác giả : thấy hay thì bình chọn đề cử và để lại bình luận,.... nhé)

chú thích :Seung Yoon- tên thật của zen - Yoonnea: là kai gọi zen

Kang Hyuk- tên thât của kai - Hyung: cách zen gọi kai lúc xưa
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 5


Ánh nắng cuối chiều hắt qua khung kính lớn, trải lên nền gạch trắng một dải màu cam nhạt.

Trong phòng huấn luyện của ZERA – đội tuyển mới nổi giữa vô vàn kỳ vọng – bốn chiếc máy bật sáng màn hình, mỗi người một kiểu ngồi, nhưng ánh mắt đều hướng về cùng một phía.

Một góc,Kai ngồi im, khuỷu tay chống lên bàn phím, ánh mắt dán vào bản đồ nhỏ trong một đoạn replay cũ.

Những đường nét trên gương mặt cậu sắc sảo, lạnh lùng – nhưng sâu trong đáy mắt, vẫn còn thứ gì đó chưa buông.

Bên cạnh,Haru chậm rãi tháo tai nghe, ngồi thẳng người.

Cậu trầm lặng, dáng cao gầy, mái tóc đen gọn gàng và nét mặt quá điềm đạm so với tuổi.

Haru từng là trợ thủ huyền thoại của KZAR, người sống sót sau đêm tan rã, kẻ chứng kiến Kai rời đi và Zen gục ngã giữa ánh đèn huy chương.

"Cậu vẫn chưa tuyển người cho vị trí top?" – Haru hỏi.

Kai không trả lời, chỉ kéo màn hình xuống danh sách đội hình.

Tên Zen chưa bao giờ được nhập vào.

Haru thở nhẹ, nghiêng người nhìn về phía cửa – nơi tiếng bước chân gõ đều vang lên.

Hena bước vào – nữ quản lý mới, dáng người nhỏ nhắn, tóc ngắn, ánh mắt sắc sảo như nhìn xuyên được cả những điều không ai nói ra.

Trên tay cô là bảng điện tử – thứ mà cả bốn tuyển thủ trong phòng đều vô thức nhìn theo.

"Buổi họp nhanh" Hena nói, không cần lên giọng.

"Ngồi lại."

Rei và Toma bỏ tai nghe, chuyển sang ghế giữa.

Căn phòng lặng đi, chỉ còn tiếng điều hòa rì rì trong nền.

"Giải mùa mới sẽ công bố lịch chính thức trong 2 tháng nữa" – Hena bắt đầu – "Và chúng ta vẫn còn thiếu một người.

Vị trí top lane đường Tà thần."

Toma nheo mày, quay sang thì thầm với Rei: "Ủa, tưởng đội trưởng định kéo người mới về?", Rei khẽ nhún vai.

Hena nói tiếp, không vòng vo: " Không phải Kai không muốn tuyển thêm – mà là..."– cô liếc sang Kai – "Cậu ấy đang chờ một người"

Toma ngơ ngác: "Ai cơ chẳng lẽ ..."

Đừng nói là" "Zen"– Rei cắt lời, giọng thấp nhưng chắc.

Không khí bỗng đặc quánh.

Toma mở to mắt, lặp lại: "Cái Zen đó hả?

Huyền thoại top lane, đánh với anh Hyuk-ie hyung(Kai) ngày xưa trong KZAR á?

Trời, tui tưởng ảnh giải nghệ thật rồi"

"Vẫn chơi" – Haru lên tiếng, chậm rãi – "Và có lẽ vẫn ...."

Rei nhíu mày.

"Tức là...

Zen vẫn còn phong độ ?"

Hena: là quản lí đội zera

Haru: support

Rei: rừng

Toma: ad

Kai: mid

Zen: top

Tg: Hết chương - để lại bình luận và comment nhe đề cử truyện giúp mk

--- đọc đến đây thì mọi người lưu ý giúp mình : Một số đoạn có lẽ sai danh xưng này nọ mọi người thông cảm tại chưa kịp sửa hehe

( tác giả : thấy hay thì bình chọn đề cử và để lại bình luận,.... nhé)

chú thích :Seung Yoon- tên thật của zen - Yoonnea: là kai gọi zen

Kang Hyuk- tên thât của kai - Hyung: cách zen gọi kai lúc xưa)
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 6


"Không chỉ đủ" – Haru gật đầu – "Cậu ấy đang ở đỉnh cao"

Toma cười rạng rỡ: "Vậy thì tốt chứ sao!

Gộp lại hai huyền thoại luôn, team mình sẽ mạnh bá đạo!"

Rei, dù bình tĩnh hơn, cũng không giấu nổi ánh nhìn phấn khích.

"Em từng xem highlight trận Chung kết lúc Zen đánh lần cuối.

Lúc đó ảnh solo top.

Đẳng cấp thật sự"

Kai vẫn im lặng, nhưng khóe môi hơi giật nhẹ.

Hena quay sang đội trưởng: "Cậu gửi lời mời rồi?"

Kai gật đầu.

"Không phản hồi."

"Chắc chắn không phải là không đọc"– Hena khẽ thở.

Haru đứng kế bên nghe được cũng nhíu mày lên tiếng: " Cứ để vậy à, tính mời em ấy vào đội thế nào?"

"cậu tính sao ?" – Hena hỏi.

Kai đáp, không do dự:

"Tôi sẽ tự đi gặp em ấy"

Hena nói "Nếu như cậu ấy không đồng ý thì chúng ta phải suy nghĩ tới việc tìm top lane mới phù hợp đấy

Kai trả lời :" em ấy sẽ đồng ý thôi"

Buổi họp tan.

Mỗi người tản ra, nhưng cảm xúc thì đọng lại.

Toma nháy mắt với Rei: "Nếu Zen thật sự quay lại, thì đội mình...

đúng là chuẩn siêu sao."

Rei gật nhẹ, nhưng ánh mắt lại hướng về Kai – người vẫn ngồi đó, bất động như tượng đá, nhưng nơi đáy mắt đã có sóng ngầm cuộn lên.

Ở phía sau, Haru đứng dậy, đi qua vai Kai và dừng lại

"Cậu có tự tin có thể mang Yoonnie trở về không"

Kai không đáp.

Chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình trống.

Như thể, nơi đó có ai đang chờ.

Ở một nơi khác ........

-Tại căn phòng của zen

Căn phòng tối chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt xuống nửa khuôn mặt Zen.

Cậu ngồi lặng trước màn hình máy tính đã tắt, tay buông thõng, ánh mắt trôi đi vô định.Không còn tiếng bàn phím lách cách.

Chỉ còn lại tiếng tim mình đập – chậm rãi, nhưng nặng nề như nhát gõ từng nhịp vào vết nứt trong lòng.

Góc màn hình phản chiếu gương mặt cậu – đường nét sắc lạnh của một streamer nổi tiếng, của một cựu tuyển thủ từng khiến cả giới AOG phải ngẩng đầu.

Nhưng ngay trong ánh mắt ấy... có một nỗi hoài niệm mơ hồ cũ kỹ,day dứt.

Zen ngả người ra ghế, đôi mắt khép hờ.

Trong khoảnh khắc im lặng đó, tiếng ồn của quá khứ bất ngờ ùa về.

Những trận thắng vang dội.

Những cú ăn Rồng hoàn hảo.

Và tiếng Kai vang lên trong tai nghe năm nào:

"Yoonnae, đường trên ổn chứ?"

"Cùng lên đi .

Tin anh"

Cậu đã từng tin.

Tin đến mức tưởng rằng người đó sẽ mãi ở đó, bên cạnh.

Zen mở mắt.

Ánh đèn vẫn vàng, ấm – nhưng trong lòng cậu lại rất lạnh

Cậu không giận vì Kai rời đi.

Cậu giận vì mình đã chờ, và không một lần nhận lại lời giải thích.

(tác giả: thấy hay để lại bình luận và nhớ bình chọn cho mình nha)

( truyện này mình viết vui , mọi người đọc hoan hỉ nha)
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 7


"Kai..."

Cậu thầm gọi tên ấy như một vết cắt quen thuộc trong lòng.

Hai năm trước.

Đó là mùa hè cuối cùng của KZAR.

Một đội hình huyền thoại.

Một cặp đôi được ngưỡng mộ nhất.

Và một vết sẹo không bao giờ lành Trong ký ức của Zen, vẫn có một khoảng thời gian như giấc mơ: mùa hè cuối cùng của chiến đội KZAR.

Thời điểm ấy, họ đứng trên đỉnh cao – không có đối thủ nội địa nào có thể ngăn bước, và mọi bình luận viên đều mặc định rằng "ngôi vương thế giới" đã chờ sẵn cho KZAR tại chung kết AIC năm đó.

Hàn Tinh với nghệ danh Zen khi ấy chỉ mới mười bảy, là "đấu sĩ vàng"không ai có thể thay thế.

Cậu sở hữu kỹ năng cá nhân điên rồ, cảm giác ra vào giao tranh như có radar, và nhãn quan chiến thuật sắc bén đến mức các đội tuyển khác từng nghi ngờ: "KZAR có đến hai chiến lược gia – một trên sân khấu, một trong đầu Zen."

Còn Kai, mid laner mười tám tuổi, là linh hồn thật sự của đội.

Mỗi pha dịch chuyển của cậu đều dẫn nhịp toàn đội như nhạc trưởng.

Đôi mắt bình tĩnh, tay thao tác lạnh lùng, nhưng khi cười lên thì rạng rỡ đến chói mắt.

Họ là ZK – cái tên viết tắt từ hai chữ cái đầu, một cặp đôi khuấy đảo giải đấu.

Những đoạn highlight luôn ghi tên hai người, những tấm ảnh hậu trường luôn có họ đứng gần nhau, dù không ai nói rõ họ là gì của nhau.

Nhưng tất cả những ai từng ở KZAR đều biết: Zen tin Kai – một cách tuyệt đối.

Và Kai chưa bao giờ để Zen ngã xuống một mình.

Trước thềm bán kết AIC, KZAR tập luyện thâu đêm.

Căn phòng luyện tập đầy tiếng gõ bàn phím, tiếng Kai nhắc nhở chiến thuật, tiếng Zen cười to khi ép được ba mạng trong một pha solo đỉnh cao.

Haru – trợ thủ kỳ cựu – từng lặng lẽ chụp lại một bức ảnh: Zen ngồi dựa vào lưng ghế, cổ ngẩng lên nhìn trần nhà, cười như một đứa trẻ, còn Kai thì đứng sau, tay đặt lên tựa ghế, ánh mắt dịu dàng đến mức gần như không phải đồng đội.

Haru đã không đăng tấm ảnh đó lên mạng.

Cậu giữ lại, như giữ một kỷ niệm sống.

Rồi đêm chung kết cận kề.

Và cũng vào đêm đó, Kai biến mất.

Không một tin nhắn.

Không lời tạm biệt.

Không hứa hẹn quay về.

Zen ngồi chờ trong phòng nghỉ suốt ba tiếng đồng hồ.

Haru tìm đến khắp các phòng, nhưng nơi Kai từng ngồi... chỉ còn lại chiếc tai nghe cũ và bảng sơ đồ chiến thuật cậu vẽ dang dở.

Buổi họp báo hôm đó, người đại diện KZAR nói đơn giản: "Kai rút lui vì lý do cá nhân"

Không ai chất vấn.

Nhưng trong lòng Zen – một thứ gì đó như ngọn lửa đang gào thét vỡ nát.

Trận chung kết hôm đó, KZAR thua 1-3.

Zen vẫn thi đấu, vẫn solo kill, vẫn ra hiệu đúng lúc.

Nhưng thiếu Kai, nhịp đội tan vỡ.

Zen ngồi một mình trong phòng thay đồ sau trận, áo ướt mồ hôi, tay cầm bảng phân tích trận đấu mà không đọc được chữ nào.

Khi MC gọi cậu lên sân khấu nhận giải Á quân, ánh đèn chiếu thẳng vào mặt, Zen ngẩng đầu – và không còn thấy Kai đứng cạnh như mọi khi.

Cậu cười.

Nhưng trong ánh mắt ấy... là một khoảng trống không gì thay thế được.

Chỉ một câu:

"Tôi từng tin, từng rất tin rằng có những người sẽ không bao giờ rời bỏ mình giữa trận"

Bình chọn và để lại bình luận giúp mình nha
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 8


Căn hộ vẫn yên lặng như mọi khi.

Zen ngồi trên sofa, tay chống cằm, mắt nhìn chăm chăm vào chiếc đèn trần đang nhòe dần giữa màn sương ký ức.

Chiếc gối ôm nhỏ đặt trong lòng, đầu ngón tay vô thức siết chặt lấy mép vải.

Trong lòng Zen, một trận bão lặng lẽ đang cuộn trào.

Tin tức Kai trở lại như mũi dao đâm thẳng vào lớp vỏ bọc tưởng chừng đã lành.

Mọi thứ – từ ánh mắt, giọng nói cho đến cái tên ấy – đều gợi lại quá nhiều điều mà cậu không muốn nhớ.

Điện thoại rung.

Một cái tên hiện lên màn hình: Haru.

Zen chần chừ trong vài nhịp thở.

Rồi cậu đón máy, áp lên tai mà không nói lời nào.

"Ra ngoài ăn không.

Tụi anh đang ăn ở quán cũ – team cũ có mặt đủ cả."

Giọng Haru vang lên, bình thản như thể không biết gì.

Nhưng Zen biết, Haru không phải kiểu người vô tình.

Anh ấy gọi lúc này chắc chắn là có lý do.

Zen đáp khẽ.

Giọng trầm, mệt mỏi.:"em không có tâm trạng."

Haru đáp:" không có tâm trạng vậy thì ra đây cho thoải mái"

Sau một hồi được Haru thuyết phục thì cậu cũng chịu thua , cậu lặng suy nghĩ một hồi rồi đáp :

"vậy anh gửi địa chỉ đi ạ"

Tại một quán ăn nhỏ nằm khuất giữa ngõ.

Ánh đèn vàng ấm áp phủ lên gương mặt quen thuộc: Haru, Minh, Ken và Yuu – từng là những đồng đội, những mảnh ghép không thể thay thế của chiến đội KZAR năm nào.

Khi Zen bước vào, không ai lên tiếng ngay.

Cậu ngồi xuống cạnh Haru, khẽ gật đầu thay lời chào.

Không khí không ồn ào, không gượng gạo, mà chỉ... yên bình một cách đáng ngờ.

"em vẫn gầy như xưa."

"Chắc tại stream nhiều quá nhỉ."

"Florentino giờ còn múa nổi không?"

Những câu hỏi đùa vang lên, kéo Zen về lại thực tại.

Cậu mỉm cười nhẹ – nụ cười hiếm hoi nhưng thật lòng.

Cậu đáp:" em bình thường thôi ạ các anh thì sao ?"

Haru đáp:" anh thì vẫn vậy vẫn làm tuyển thủ "

"Anh thì giải nghệ làm huấn luyện viên rồi" Minh đáp

" Còn anh thì ở nhà thinh thoảng xem một vài trận đấu ,còn xem livetream của em nữa đó.. haha..."

Kén nói

Zen đáp lại: " tuyệt vời nhỉ hahah, còn anh thì sao yuu?"

Yuu cười và nói :" Anh thì cũng làm streamer , chỉ đều không nổi tiếng như em thôi , sao nào em có tính tái xuất lại không?"

Zen chưa kịp đáp lại thì cánh cửa mở ra, Kai bước vào.

Cả bàn khựng lại.

Nụ cười trên môi Zen đông cứng.

Kai vẫn như xưa – cao lớn, điềm tĩnh, mái tóc đen mềm rủ xuống trán.

Chỉ có ánh mắt...

đã thay đổi.

Sâu hơn, đau hơn.

"Xin lỗi... tôi tới trễ."

Một không khí im lặng bao trùm , tất cả đều không hẹn mà hướng ánh mắt về phía Zen , không ai dám chen vào.

Không khí căng như dây đàn sắp đứt.

Nhưng rồi , Haru người lên tiếng phá vỡ bầu không khí này : "Xin chào, cậu tới rồi"

Những người khác cũng lên tiếng chào hỏi

"Chào nhaa lâu rồi mới gặp lại cậu đấy!"

" Cậu quay trở lại rồi à"

"Haha , nhớ cậu thật đấy"

Kai vẫn vui vẻ đáp lại mọi người chào hỏi xong thì mọi người vào bàn ngồi trong không khí vui vẻ này thì Zen vẫn im lặng, cậu không nói một lời ...

Kai tiến gần hơn, không có vẻ gì ngại ngần.

"Anh muốn gặp em, "

Zen nhìn Kai, ánh mắt không còn lạnh – mà là tĩnh.

Một sự tĩnh lặng sau cơn bão, như thể mọi sóng gió từng thổi qua lòng ngực đều đã hóa thành sỏi đá.

"anh không nên đến."

"anh biết."

Zen cười nhạt, nụ cười không chút ấm áp.

"Hai năm trước, anh rời đi như thể chẳng có gì ràng buộc.

Giờ quay lại, cứ như muốn nối tiếp đoạn đường đã bỏ dở?"

Kai muốn nói gì đó, nhưng Zen giơ tay ngăn lại.

"em không cần lời giải thích."

"em về trước nha mọi người ở lại vui vẻ."

Tác giả: nhớ bình chọn và để lại bình luận giúp mình nha
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 9


Cả bàn im bặt.

Haru ngẩng đầu nhìn Zen, ánh mắt mang chút bất ngờ, rồi dịu lại:

"Maknae( nghĩa là em út- danh xưng cũ lúc còn ở chiến đội cũ)...

ở lại thêm chút nữa đi.

Dù sao cũng lâu rồi mới ngồi lại như thế này."

Zen trả lời"Em có chút mệt nên về trước".

Cậu khoác áo, tay nắm lấy điện thoại.

Đôi mắt thẳng hướng về phía cửa, ánh nhìn cứng rắn, không chút dao động.

Minh lên tiếng, giọng khẽ nhưng chân thành:

"Không phải ai cũng có cơ hội để làm lại.

Đôi khi tha thứ... là để bản thân nhẹ hơn, không phải vì người kia xứng đáng."

Zen khựng lại ở ngưỡng cửa.

Nhưng cậu vẫn không quay đầu.

Yuu dịu giọng:

"Hãy quay trở lại ."

Ngoài kia, gió đầu hè thổi lướt qua, len vào khe cửa, thổi lay vạt áo khoác của Zen.

Cậu xoay nhẹ cổ tay, mở cửa.

"Xin lỗi.

Nhưng em không nghĩ mình nên quay lại."

Cánh cửa khép lại sau lưng cậu – âm thanh ấy dội lại trong lòng từng người ở lại, để lại một khoảng lặng dài không ai cắt nổi.

Haru thở dài, đưa tay xoa trán:

"Sao lại lạnh lùng như thế..."

Minh rót thêm nước vào ly, ánh mắt nhìn sâu xuống đáy cốc:

"Nhưng cậu ấy vẫn lắng nghe.

Chỉ là chưa thể tha thứ."

Ken gật đầu:

"Không quay lại không có nghĩa là không muốn.

Có thể là... chưa đủ lý do."

Yuu nở một nụ cười nhẹ, mắt hơi nheo lại, nhìn sang người duy nhất chưa nói gì từ nãy đến giờ:

"Và người duy nhất có thể khiến Zen quay lại... giờ đang ngồi ở đây."

Họ đồng loạt nhìn về phía Kai – người vẫn lặng im.

Đôi mắt cậu cúi thấp, tay siết chặt ly nước đã tan đá từ lâu.

Ánh sáng vàng trong quán hắt xuống khuôn mặt ấy – rõ ràng là bình tĩnh, nhưng lại chứa đầy giông bão.

Kai ngồi ở góc quán, bên bàn gỗ tròn quen thuộc.

Đối diện cậu là những người từng cùng nhau bước lên bục vinh quang – Haru, Minh, Ken và Yuu – đội hình huyền thoại của KZAR.

"Lâu rồi không ngồi lại thế này..." – Ken chống cằm, mắt dõi ra ngoài phố.

"Từ sau giải thế giới năm ấy." – Minh gật đầu, giọng chùng xuống.

Không ai nói thêm.

Không cần.

Bởi tên giải ấy – "năm ấy" – đã là một vết thương quá quen thuộc.

Yuu là người đầu tiên phá tan sự im lặng:

"Nghe nói cậu thành lập ZERA, rồi đăng ký giải mới?"

Kai chỉ gật đầu.

"Ừ.

Tớ trở lại rồi."

Yuu nhếch môi:

"Trở lại thì tốt rồi, có kế hoạch kỉ càng rồi chớ nhỉ"

Haru đáp : "đương nhiên rồi"

Yuu, Kén bất ngờ "cậu gia nhập ZERA à?"

" Đúng vậy" Haru đáp

"Cũng tuyệt thật đấy haha" Ken nói

Mọi người trò chuyện một lúc thì về.....

Tại trụ sở đội tuyển ZERA – đêm muộn.

Phòng tập luyện yên ắng.

Mọi tuyển thủ đã về nghỉ.

Chỉ còn Kai ngồi một mình trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt cương nghị.

Cậu mở điện thoại.

Số điện thoại Zen vẫn nằm trong danh bạ, chưa từng bị xóa.

Nhưng chưa một lần dám bấm gọi.

Hôm nay, Kai nhấn gọi.

Chuông đổ dài, từng nhịp như dội vào ngực.

Không có ai bắt máy.

Kai hít sâu, rồi nhắn tin:

"Yoonea.

Gặp anh được không?

Ngày mai.

10 giờ sáng.

Studio G65 – tầng 8 tòa Northlight.

Chỉ một lần thôi.

"

Cậu ngồi yên một lúc.

Màn hình tối lại.

Ánh mắt Kai vẫn nhìn đăm đăm vào đó – như thể trông chờ một câu trả lời từ một người mà cậu chưa từng dám đối mặt đúng nghĩa.
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 10


Studio G65 – Tầng 8 Northlight, 10h sáng.

Phòng thu âm thanh yên tĩnh, bao quanh bằng kính cách âm, ánh sáng trắng lạnh hắt từ trần xuống những thiết bị được lau bóng.

Một bàn phím cơ, hai bộ tai nghe và chiếc màn hình lớn đang chờ sẵn ở trung tâm.

Kai đến sớm.

Cậu ngồi bên mép bàn, hai tay đan vào nhau, ánh mắt dõi ra ngoài cửa kính.

Tâm trí như trôi lạc giữa muôn vàn mảnh ký ức, mỗi mảnh đều mang hình ảnh của một người con trai: nụ cười rực rỡ sau chiến thắng, ánh mắt kiên định trong trận đấu, và cái bóng lặng lẽ quay lưng giữa ánh đèn vinh quang hai năm trước.

Chuông báo 10h vang lên từ đồng hồ treo tường.

Kai ngẩng lên.

Cửa kính bật mở.

Zen bước vào, khoác chiếc áo hoodie đen đơn giản, tay đút túi quần, gương mặt không biểu cảm.

Họ nhìn nhau.

Ánh mắt ấy – hai năm không đổi – nhưng đã nhuốm thêm quá nhiều lạnh giá.

"em chỉ đến để nghe anh nói," – Zen mở lời trước, giọng đều đều – "Không phải để tha thứ.

Không phải để quay lại.

Càng không phải để hoài niệm."

Kai đứng lên, gật nhẹ.

Cậu không phản bác.

"Cảm ơn vì đã đến." – Giọng cậu trầm, nhưng không che giấu được chút run rẩy.

Một khoảnh khắc yên lặng.

Cả hai ngồi xuống ở hai đầu bàn, khoảng cách giữa họ là một màn hình và một vực sâu kỷ niệm chưa từng lấp đầy.

Kai hít sâu.

" rời đi năm đó... không phải vì chọn từ bỏ , mà vì khi ấy không có lựa chọn khác."

Zen im lặng.

Nhưng ánh mắt khẽ dao động.

"Gia đình anh gặp chuyện. anh buộc phải ngừng thi đấu, ngừng mọi thứ.

Nhưng anh đã sai... vì không nói gì cả. anh để em một mình gánh vác mọi thứ... trên sân khấu ấy, trong ánh đèn ấy..."

"Đừng nhắc." – Zen cắt lời, ánh mắt sắc lạnh – "em không cần anh kể lại những điều mà em đã sống qua, đã chịu đựng."

"anh biết.

Nhưng nếu không nói, anh sẽ không thể tiến bước.

Và em cũng sẽ mãi mắc kẹt ở đó."

Một tia lặng ngắt lan ra giữa hai người.

Kai cúi đầu, bàn tay siết chặt.

"anh không mong em tha thứ. anh chỉ muốn em biết rằng... anh trở lại là vì..."

"em không cần anh trở lại." – Zen nói, từng chữ như rạch thẳng vào tim – "Cũng không cần ai bước vào thế giới mà em đã chọn rời khỏi."

"Thế tại sao em vẫn còn chơi game?

Vẫn còn stream?

Vẫn còn giữ tên Zen?" – Kai nhìn thẳng vào mắt cậu – "Nếu thực sự muốn rời bỏ, em đã biến mất rồi."

Câu hỏi ấy như đánh thẳng vào vỏ bọc mà Zen đã dựng suốt hai năm.

Trong một thoáng, ánh mắt cậu chao đảo.

"em..." – Zen khẽ mở môi, nhưng không nói tiếp.

Tác giả: nhớ bình chọn và để lại bình luận giúp mình nha ( thật ra là còn đoạn nữa nhưng mình cắt luôn rồi kk tại thấy nó cũng không hay lắm bị dài dòng á kk)
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 11


"em ..sẽ suy nghĩ ..."

kai nói: " Được anh chờ câu trả lời của em"

Zen đáp lại :" về đây"

Nói xong Zen lập tức đứng dậy mở cửa ra về , động tác dứt khoát nhưng có vẻ trong lòng cậu đã lung lay

Còn Kai ngồi đó suy nghĩ mãi đến một lúc sau thì mới đứng dậy chuẩn bị ra về thì bỗng chuông điện thoại reo, kai lấy điện thoại từ trong túi ra nhìn thoáng thì thấy hiện lên cái tên Haru, cậu nghe máy

" Sao vậy?

"

Haru hỏi " về chưa?"

"sao vậy"

"Cũng không có gì , cậu đi sáng giờ mọi người lo nên tớ gọi thử , giờ tớ ra đón cậu nhé, cậu đang ở đâu?"

Haru liền đáp

"umm"

Một lúc sau.....

"Ê, ở đây!"

Kai không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu rồi mở cửa bước vào xe.

Mùi hương quen thuộc của mưa và cà phê theo Kai tràn vào trong khoang xe.

Haru đánh lái, lăn bánh chiếc SUV ra khỏi lề đường.

— "Nói chuyện xong rồi à?" — Haru hỏi, liếc nhìn Kai qua gương chiếu hậu.

Kai dựa lưng vào ghế, không tháo hoodie, mắt nhìn mông lung ra cửa sổ.

— "Ừ."

— "Cậu gặp lại Zen sau hai năm mà chỉ 'ừ' thôi á?

Không định kể gì à?"

Im lặng.

Haru thở dài.

Anh quá quen với sự kiệm lời của Kai, nhưng hôm nay thì khác.

Hôm nay Kai đi gặp Zen, cựu top lane huyền thoại của KZAR, người từng khiến cả cộng đồng phải gọi bộ đôi "ZK" là hiện tượng bất bại.

— "sao rồi?".

Kai nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành ghế.

Một nhịp thở dài buông ra.

— "Không biết."

— "cậu ấy chưa đồng ý à"

— "um gần rồi ."

Kai quay đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Haru. anh đáp, giọng trầm thấp

Haru cười nhạt.

"Cậu đúng là đồ băng giá mà."

Căn cứ ZERA — 19:30

Chiếc xe vừa đỗ vào bãi đậu của căn cứ ZERA, Rei đã lao từ bên trong ra với vẻ mặt hồ hởi.

— "Về rồi à!" — Rei vẫy tay, giọng hồ hởi như thể chuẩn bị phát live stream mở tiệc.

Toma ngồi ở ghế sô-pha ngay sảnh, gác chân lên bàn, tay cầm lon nước tăng lực.

Hena – quản lý đội – đang cặm cụi gõ phím trước màn hình lớn với danh sách lịch scrim của tuần.

— "Anh về rồi à?" — Toma hất mặt hỏi.

Kai không trả lời, chỉ lẳng lặng tháo giày, treo áo khoác lên giá rồi bước thẳng vào khu vực phòng tập luyện.

Haru đi sau, nhún vai với mọi người:

— "Vẫn y như cũ.

Không nói nhiều."

Rei tròn mắt:

— " Về không kể gì luôn?

Ít nhất cũng phải 'Drama time' chứ!"

Toma thở dài:

— "Thôi khỏi hỏi.

Đoán được rồi."

Hena quay lưng lại, nhíu mày nhìn Haru

— "?"

— "Không nói gì hết." — Haru đáp.

-"haha"

Cùng lúc đó — Livestream Zen: 19:43

Trên nền tảng stream lớn nhất trong cộng đồng Liên Quân, kênh của Zen bất ngờ sáng đèn.

Dòng thông báo hiện lên khiến cộng đồng dậy sóng:

"Zen hiện đang livestream một trận đấu xếp hạng."

— "What?

Zen livestream kìa!"

— "?"

— "Tui đoán là test thử meta mới."

" aaa chào anhh"

" Zennnn"

" khi nào anh trở lại thế?"

Phòng chat bùng nổ.

Zen xuất hiện trên màn hình, ngồi trước dàn PC cực kỳ chuyên nghiệp.

Mái tóc đen rối nhẹ, khuôn mặt lạnh như băng dưới ánh đèn LED xanh dương.

Cậu không nói gì ngoài câu duy nhất:

— "Chơi một trận."

Dòng người tràn vào kênh stream khiến chỉ số view bùng nổ đến 127,000 người chỉ trong ba phút.

Trong lúc đợi trận thì Zen nói chuyện : chào mọi người

[ chào Zen]

[ khi nào anh quay lại vậy]

[ anh có tính quay lại không]

[ aaa đẹp trai quá]....

Hàng loạt donate hiện lên ....

Zen "khi nào anh quay trở lại á, không biết"

" chào mọi người"

"tướng yêu thích hả, umm florentino".....

Một lúc thì vào trận ,trên màn hình chọn tướng, Zen chớp mắt nhìn bảng đội hình.

Ở vị trí midlane, cái tên quen thuộc hiện lên:

( tác giả: Có ai thắc mắc vì sao lại có lúc xưng anh , em lại có lúc huyng , yoonea ko kk

tại vì tui bị làm biếng gõ tên đồ này nọ í , kk nên mọi người thông cảm hêhe

nhớ bình chọn+ bình luận cho tuii nha)
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 12


Kai...

Trên màn hình livestream, hàng ngàn con mắt dõi theo từng chuyển động chuột của Zen.

Cậu đang ở màn hình cấm/chọn — khu vực yên lặng trước cơn bão.

[RANK 5v5: CHẾ ĐỘ ĐẤU HẠNG - NGỌC RỒNG]

TOP LANE: Zen

MID LANE: Kai

Khoảnh khắc cái tên "ZERA.Kai" xuất hiện ở vị trí midlane, khán giả phát hiện ra ngay lập tức.

["AAAA, mid là Kai của ZERA kìa??"]

["Zen và Kai...

CHUNG MỘT ĐỘI?"]

["ZK comeback ???"]

["Là thật không đấy?! ]

[lần đầu sau 2 năm ...]

[ tuyệt vời, muốn thấy lại bộ đôi ZK ngày xưa]

Trên các diễn đàn và Twitter, từ khóa #ZK bắt đầu leo top xu hướng chỉ trong vài phút.

Livetream của zen lượt xem cũng tăng lên nhanh chóng trong nháy mắt đã lên tới 1 500 nghìn người và còn đang tiếp tục tăng

quay lại với trận đấu

CẤM/CHỌN:

Đội Zen & Kai (Team 1):

Cấm: Dirak, Veres, Lorion, Keera, Yan

Chọn: Florentino (Zen – Top), Lauriel (Kai – Mid), Grakk (Support), Nakroth (Jungle), Tel'Annas (AD)

Đội Đối Thủ (Team 2):

Cấm: Paine, Violet, Omen, Yue, Aoi

Chọn: Zata (Mid), Ryoma (Top), Kriknak (Jungle), Baldum (Support), Capheny (AD)

Bình luận viên kỳ cựu Caster Lyn bất ngờ mở stream riêng để phân tích trận:

— "Zen vừa pick Florentino, Kai cầm Lauriel.

Đây không phải tình cờ đơn thuần nữa rồi...

Có vẻ như số phận đang muốn đưa hai người họ quay về cùng một chiến tuyến."

Caster Rio cười nửa miệng, chen vào:

— "Tôi không nghĩ họ hẹn trước đâu.

Kai không phải kiểu người thích 'sắp đặt'.

Nếu là random thật... thì đây là một trận đấu định mệnh."

00:00 – GAME BẮT ĐẦU

Zen không nói gì trên stream, vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh.

Camera tự động lia qua các đường.

Kai cũng chẳng chat lấy một câu trong trò chơi.

Nhưng hai người — bằng cách nào đó — lại phối hợp... như chưa từng xa cách.

02:15 – PHA SOLO ĐẦU TIÊN (TOP)

Ryoma bên đối phương cố chủ động đè đường.

Nhưng Zen — dù đã nghỉ thi đấu chuyên nghiệp hai năm — vẫn phản xạ cực gắt.

Bằng một chuỗi combo hoa mỹ, Florentino lướt – chém – hồi máu – chặn sát thương chuẩn.

Zen solo kill Ryoma ngay dưới trụ.

Phòng chat phát nổ:

["Aaaaaa ZEN!!

Quái vật top lane vẫn còn sống!!"]

["Florentino mà mềm như nước, vẫn là tay Zen điều khiển."]

["Solo clean kìa mẹ ơi!"]

04:40 – GIAO TRANH MID

Kai (Lauriel) bị Zata cấu rỉa máu còn 30%.

Zen từ top teleport xuống bụi mid.

Không ping.

Không chat.

Chỉ xuất hiện đúng khoảnh khắc Zata định lao vào dứt điểm.

Florentino – một combo đầy đủ từ bụi tối – khiến Zata không kịp trở tay.

Double kill cho Zen.

Kai không nói gì.

Nhưng sau vài giây, Lauriel quay mặt xuống — giúp Zen đẩy nhanh trụ đường giữa.

Phòng chat bùng nổ:

["Ơ thế là hiểu nhau bằng sóng não à?"]

["ZK style: không cần gọi, chỉ cần có mặt."]

["Giao tiếp bằng tâm linh!"]

{tác giả: bình chọn và bình luận giúp mình nhaaaa}
 
(Esport)Tái Hợp Chiến Đội
Chương 13


07:30 – RỒNG ĐẦU

ZERA.Kai chủ động ping Rồng.

Zen ping hỗ trợ — lần đầu tiên trong trận.

Nakroth và Grakk di chuyển trước.

Zen từ top băng vào trước, ép Baldum phải xài chiêu cuối phòng ngự.

Kai trượt nhẹ một bước, lướt vòng — double kill cho Lauriel.

Caster Lyn: "Họ vẫn chưa chat một câu nào... nhưng vẫn đọc vị nhau chính xác từng giây.

Như bản năng ấy."

Caster Rio: "Đây mới là scary...

Không cần lời nói.

Chỉ cần hành động."

10:00 – CAMERA PHÓNG TO: ZEN

Góc mặt Zen nghiêng nhẹ, ánh sáng từ màn hình hắt lên đôi mắt sắc như dao.

Cậu không cười, không nói gì.

Nhưng từng cú vung tay, từng cú cancel animation của Florentino đều hoàn hảo đến mức khiến người xem run rẩy.

19:20 – COMEBACK QUYẾT ĐỊNH

Đối thủ dồn ép mạnh ở hang Caesar.

Kai chủ động farm rừng để lên full trang bị.

Zen không rời khỏi top — nhưng vẫn canh chiêu cuối.

Baldum lao vào kéo được Tel'Annas.

Phe Zen gần như tan vỡ, chỉ còn Lauriel và Florentino.

Nhưng...

Florentino bất ngờ từ rừng sau lưng băng vào, cắm chiêu 2 đúng giữa đội hình địch.

Lauriel (Kai) tràn lên — quét sạch Capheny và Zata.

Ace cho đội Zen.

Phòng chat:

["ZK ACE!!"]

["Trời ơi hai người này đọc nhau như sách giáo khoa!"]

["Giải nghệ rồi mà Zen vẫn outplay mấy thằng trẻ!"]

["Lauriel không nói câu nào, vẫn lao theo Florentino.

Đây là ZK thực sự."]

22:45 – KẾT THÚC TRẬN

Chiến thắng tuyệt đối.

Dòng chữ "Victory" hiện lên.

Zen gỡ tai nghe, khẽ nghiêng đầu.

Cậu nhìn vào màn hình stream.

— "Được rồi.

Tới đây thôi."

Cậu nhấn nút kết thúc livestream — dứt khoát như khi mở cửa rời khỏi quán cafe với Kai.

Top 1 thịnh hành mạng xã hội trong chưa đầy 30 phút.

Căn cứ ZERA – CÙNG LÚC

Toma đang bật stream của Zen trên màn hình lớn.

Rei thì há hốc miệng, còn Haru chỉ biết cười cười khó hiểu.

— "Hai người đó ghép random thật đấy à?" — Rei hỏi.

— "Ừ." — Haru xác nhận.

Hena khoanh tay, lặng lẽ quan sát.

Kai ngồi ở góc phòng, vẫn không nói gì.

Trên màn hình máy tính của cậu là bảng thống kê trận đấu.

Lauriel: MVP.

Haru nhìn sang Kai, giọng nhẹ:

— "Cậu đang kéo cậu ấy trở lại đấy hả?"

Kai vẫn không quay đầu, chỉ thốt một câu:

— "Chưa.

Nhưng sớm thôi."

-Trên các diễn đàn mạng xã hội -

-Fanpage Liên Quân quốc tế đăng lại highlight phút 19:20 với tiêu đề:"ZK tái hợp?

Chỉ là ghép random mà khiến thế giới phải run rẩy"

Bình luận top:["Florentino không cần call.

Lauriel không cần ping.

Nhưng vẫn là quét sạch.

ZK là ZK."]

các fan cp, fan zen cũng thảo luận trên diễn đàn vô cùng sôi nổi:

[ Zen sẽ quay trở lại thật sao??]

[ ZK sẽ tái hợp]

[ZK vô địch]

hết chương 13

tác giả : nhớ để lại bình luận và bình chọn giúp cho mình nhaaa

chap này hơi ngắn do mình đang nghĩ tiếp á kk mọi người thông cảm)
 
Back
Top Bottom