Khác Ernesta Loid

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
95,744
Điểm tương tác
0
Điểm
0
350360486-256-k525257.jpg

Ernesta Loid
Tác giả: dautaydaotien
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một câu truyện về cuộc phiêu lưu của một tổ hợp kỳ lạ.

Một nữ dược sư lắm chuyện, một chàng tinh linh ít lời và một nhóc tinh linh tí hon ngốc nghếch.



tinhlinh​
 
Ernesta Loid
Chương 1


Do bệnh tình nên Ernesta lâu lâu lại phải đổi chỗ ở một lần.

Không thể ở đâu quá lâu được.

Lúc trước còn có thầy Lester đi cùng.

Sau lại thầy mất, một mình Ernesta tiếp tục cuộc phiêu lưu.

Cô đi từ thành trì này đến thành trì khác, bán thuốc sống qua ngày và sẽ cứ như vậy cho đến ngày thầy Lester đến và đón cô sang thế giới bên kia với thầy.

Câu chuyện cũng khép lại ở đó.

Mọi chuyện sẽ đơn giản như vậy nếu như ngày đó cô không gặp một cô bé ở thành Fottiner.

Đó là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác.

Sau khi mua được dược liệu cần thiết cho đơn hàng sẽ giao vào ngày hôm sau, Ernesta liền rời khỏi tiệm thuốc và quay trở về nhà trọ.

Nơi mà cô mới thuê được hôm qua trên phố Ginfox.

Khi đi ngang qua khu Redmix, một khu phố mà cô ắt phải qua nếu muốn về nhà trọ của mình, cô gặp một nhà ba người đang đi ra từ một chỗ có vẻ là một khu chợ cao cấp.

Cô con gái nhỏ đang ôm một hộp quà bé bé xinh xinh được gói bằng giấy màu xanh da với ruy băng đỏ to tướng.

Cô nhóc cười tít mắt, vui vẻ cảm ơn cha mẹ mình vì món quà sinh nhật mà cô vừa được tặng.

Khung cảnh hạnh phúc đó làm Ernesta bỗng nhớ ra hình như hôm nay cũng là sinh nhật 20 tuổi của mình.

Cô đã rất lâu rồi không cùng với ai đón sinh nhật.

Trong trí nhớ của mình, lần cuối cùng cô đón sinh nhật vẫn là cùng với thầy Lester.

Lúc đó hai thầy trò đang cắm trại giữa rừng.

Giữa làn sương mù thấp thoáng và âm thanh râm ran của những con côn trùng về đêm, Ernesta và thầy Lester cùng nhau quay quanh một chiếc bánh sinh nhật siêu siêu vẹo vẹo tỏa ra mùi thảo dược nồng nặc và một cái vạc thuốc đựng đầy chất lỏng không rõ đang bốc khói nghi ngúc.

Hai người bình thường đều có thói quen mặc áo choàng sẫm màu.

Thế nên dưới ánh sáng của ánh nến bị gió thổi lập lòe qua lại chiếu lên hai bóng người lúc dài lúc ngắn.

Tựa như hai mụ phù thủy đang quay quanh cái vạc của mình để thực hiện một nghi thức nguyền rủa hắc ám nào đó.

Cũng may rằng lúc này không có ai gần đó, nếu không thấy cảnh này chắc sẽ bị dọa cho hết hồn một phen.

Đó là một bữa tiệc sinh nhật hết sức khó quên.

Nhất là cái bánh sinh nhật.

Nó là cô nghi ngờ một cách sâu sắc rằng có lẻ nào tất cả tài năng của thầy Lester đều đã dùng để thấp sáng hết vào khả năng điều chế thuốc của thầy.

Nếu không thì bữa cơm sinh nhật đó đã không có vị một lời khó nói hết như vậy.

Nó cứ như là nước tắm của một sinh vật chết sình nào đó đem lên nấu cùng với ốc sên, hương thảo và trần bì.

Nhầy nhụa và có mùi vị khó mà miêu tả được.

Nhiều lúc cô đã tự hỏi, liệu rằng cô với thầy Lester có phải là con người hay không.

Bởi vì không người bình thường nào mà ăn món ăn của thầy Lester nấu lâu như vậy mà không bị ngộ độc chết cả.

Có khả năng thầy Lester đi sớm như vậy là do ngộ độc thức ăn của thầy nấu lắm.

Quả thật càng nghĩ lại càng cảm thấy hợp lý.

Cũng may thầy Lester không nghe được suy nghĩ lúc này của Ernesta, bởi vì nếu để thầy biết được chắc cũng đến đội mồ sống dậy.

Bởi thức ăn của Ernesta nấu cũng có thua gì đâu, đã vậy còn có xu hướng trò giỏi hơn thầy.

Nếu có bị độc chết cũng là do bị thức ăn của Ernesta độc chứ ko phải tại thức ăn của thầy.

Hồi tưởng một hồi, không biết trời xui đất khiến thế nào lúc cô nhìn lại xung quanh thì đã phát hiện mình đã đi vào khu chợ mà họ vừa đi ra.

Có lẽ do ngọn gió hôm nay quá dịu êm khiến người ta dễ cuốn theo quá khứ, cũng có thể do hôm nay thời tiết quá đẹp đi khiến Ernesta có tâm tình muốn đi dạo phố.

Vào trong khu chợ rồi, Ernesta mới phát hiện thì ra đây là một khu chợ bán tinh linh.

Tinh linh.

Những sinh vật ôn hòa, sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp và những đôi cánh trong suốt lấp lánh.

Những sinh vật chỉ nên sống trong thần thoại, bởi sự ngây thơ của chúng quá mức không hợp với hiện thực tàn khốc của thế giới này.

Nhớ khi còn nhỏ thầy Lester từng kể cho cô nghe một câu chuyện cổ tích.

Về ngày xửa, ngày xưa, ngày mà mọi thứ mới hình thành.

Khi đó con người và tinh linh là những người bạn thân thiết với nhau.

Họ chung sống cùng nhau, cho nhau nâng đỡ, cùng nhau vượt qua rất nhiều nguy nan.

Họ từng tin rằng chỉ cần họ đồng lòng thì khó khăn đến đâu họ cũng có thể cùng nhau vượt qua được.

Thế nhưng sự tan vỡ thường thường không phải bắt nguồn từ bên ngoài.

So với tinh linh thì tuổi thọ của con người thật là ngắn ngủi, chưa đến trăm năm đã tàn.

Họ có thể cùng nhau vượt qua trời đông giá rét, cùng nhau đánh bại những con quái vật hùng mạnh nhất.

Nhưng đứng trước bánh quay của thần thời gian, họ không thể làm gì được.

Những tinh linh phải đứng nhìn những người bạn yêu quý của mình từng người, từng người già đi rồi ra đi mãi mãi.

Không thể chịu được nỗi mất mát này.

Tộc tinh linh bắt đầu quy ẩn với núi rừng.

Còn lại con người, thiếu đi tộc tinh linh cũng là một mất mát to lớn đối với họ.

Nhưng với sự ngoan cường của mình, họ vẫn tiếp tục đi tới, dù tuổi thọ có ngắn đi nữa cũng không thể tận diệt được họ.

Rồi các đế chế bắt đầu thành hình.

Nhờ vào trí thông minh của mình, cuộc sống của họ ngày càng tốt hơn.

Khi mà ấm no đã không còn là vấn đề thì họ bắt đầu để tâm đến cái đẹp.

Những món trang sức tinh xảo lóa mắt, những bộ trang phục phức tạp đầy hoa lệ, những tòa lâu đài nguy nga lộng lẫy... và những tinh linh.

Những sinh vật được đấng tạo hóa yêu thích với vẻ đẹp có thể sánh cùng các vị thần, với đôi cánh lấp lánh xinh đẹp hơn mọi loại đá quý.

Nó khiến cho các quý tộc thèm khát, muốn nó trở thành vật tư hữu của mình.

Thế là con người bắt đầu vươn móng vuốt tà ác của mình về phía những người bạn cũ.

So với con người đầy xảo quyệt và mưu mô, xảo trá thì những tinh linh có thể nói là quá đơn thuần.

Họ vẫn tin tưởng vào tình bạn giữa hai chủng tộc, họ tin con người cũng yêu họ như cách mà họ yêu con người.

Thế nên không ngần ngại nói ra điểm yếu của mình.

Và rồi mọi thứ bắt đầu trở nên tồi tệ.

Con người bắt đầu không kiêng nể gì mà săn bắt tinh linh.

Không phải không có tinh linh đứng dậy chống trả.

Với sức mạnh được đấng tạo hóa ưu ái, rất nhiều thợ săn và người bình thường đã phải trả giá đắt.

Những cuộc chiến đẫm máu, ánh lửa tận trời, tiếng than khóc không phân biệt ngày đêm.

Nhưng đã nhằm nhò gì đâu.

Bởi ngay từ đầu những kẻ mơ ước đến vẻ đẹp của tinh linh vốn không phải là thợ săn hay người thường mà là hoàng gia và quý tộc.

Những con người không cần phải đứng trước nguy hiểm, họ chỉ cần yên vị trên chiếc ghế xa hoa, thoải mái của mình và quăng đủ nhiều vàng thì luôn có người nguyện ý vì họ mà đổ máu.

Còn họ, những con người thượng đẳng, chỉ cần ngồi chờ trong chính lâu đài của họ, háo hức chờ đợi, vui vẻ cùng nhau nâng ly chúc mừng vì rồi đây họ sẽ có được những tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất trần đời.

Để có được vẻ đẹp như vậy thì sự hy sinh là cần thiết.

Vàng bạc và máu tươi sẽ tạo thành lồng giam hoàn mỹ nhất, chỉ có nó mới xứng đáng với vẻ đẹp này.

Và họ gọi đó là sự lãng mạng của những nghệ thuật gia.

Nghệ thuật hay không thì khó mà biết được, chỉ biết một lượng lớn con người và tinh linh đã không bao giờ còn trở lại.

Máu nhuộm đỏ cả mặt đất, khói lửa nuốt chửng các ngôi làng trong cuộc chiến mà thượng tầng gọi là cuộc chiến vì cái đẹp.

Cuối cùng vì điểm yếu trí mạng bị nắm lấy nên sau tất cả tộc tinh linh không thể không nguyện trung thành với con người.

Để rồi theo thời gian, trở thành một món hàng như bây giờ.
 
Ernesta Loid
Chương 2


Tất nhiên là câu chuyện được kể khi đó cũng không trần trụi và đầy hắc ám như vậy.

Dù sao ai lại đi kể một câu chuyện đáng sợ như vậy cho một đứa trẻ mới 8 tuổi đúng không?

Đúng không?

Thôi được rồi, có thật nhưng ít ra lúc đó nó cũng không trực tiếp phơi bày đến vậy.

Nhưng quả thật nhiêu đó cũng đã đủ dọa đến Ernesta nhỏ bé rồi.

Đủ để lại dấu ấn không nhỏ trong tâm trí cô khi đó.

Tới nỗi cô lúc ấy đã sợ hãi mà vô thức níu lấy áo choàng của thầy Lester hoang mang hỏi

"Thầy Lester sao họ lại có thể làm như vậy được?

Không phải bọn họ đã từng là bạn sao?"

'Không phải tộc ta, ắt có dị tâm'.

Câu nói không biết cô đã từng đọc hay nghe được ở đâu bỗng chốc hiện lên trong óc.

"Bởi vì bọn họ không phải con người sao?".

Giống như cô vậy.

Bởi vì là dị loại nên không được chấp nhận, bởi vì khác biệt nên bị săn giết.

Nhìn khuôn mặt đầy hoang mang, sợ hãi của Ernesta thầy Lester liền vạn phần hối hận.

Sao ông có thể hồ đồ lấy câu chuyện này làm chuyện kể trước khi đi ngủ cơ chứ.

'1001 loại nấm và công dụng kỳ lạ mà bạn không thể tưởng' nó không thú vị sao?

Đổi thể loại làm gì không biết.

Vội tiến lên ôm cô vào lòng cố an ủi

"Xin lỗi là thầy không tốt, không biết lựa chuyện, đã khiến cho con sợ hãi.

Đừng sợ, thầy ở đây rồi"

Nhưng Ernesta vì từ nhỏ khác người nên đặc biệt mẫn cảm, đơn giản như vậy thì không tài nào trấn an được cô ấy.

Thầy Lester cũng biết vậy nên chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt tóc của cô ấy, trả lời câu hỏi lúc nãy của cô ấy bằng một giọng ấm áp nhưng đầy nghiêm túc, điều mà rất ít thấy ở thầy.

"Không phải bởi vì bọn họ là tinh linh mà không phải con người mà bị như vậy.

Là bởi vì lòng tham và sự ghen tỵ che mờ đôi mắt.

Ernesta, chỉ cần là sinh vật có trí tuệ đều không tránh khỏi có thất tình, lục dục.

Chỉ là ở con người nó biểu hiện rõ hơn cả.

Có người khống chế được tham sân si của mình giữ vững bản tâm nhưng có người lại không.

Họ đầu hàng trước dục vọng của bản thân, đắm mình vào bóng tối.

Thứ này cũng không phân giai tầng, hơn nữa giai cấp càng cao mặt trái ảnh hướng càng rộng lớn.

Tích tụ dần đến một ngày lịch sử cũng phải vì đó mà rẽ sang hướng khác"

Ernesta ngẩng đầu nhìn thầy Lester lên án có người an ủi như vậy sao?

Thầy an ủi một hồi cô càng thấy thế giới này đáng sợ hơn vậy.

"Đừng bị quan như vậy, thế giới này mặc dù không phải hoàn mỹ.

Người xấu rất nhiều nhưng vĩnh viễn sẽ không thiếu người tốt.

Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ dập tắt được.

Thế nên đừng quá lo lắng"

Ernesta đã bình tĩnh lại, liền quay đầu không nhận trướng "Ai lo lắng cơ chứ.

Con mới sẽ không nhát gan như vậy"

Haizz, chuyện cũ một khi nhắc lại luôn khiến người ta nhớ đến cố nhân.

Ernesta thở dài nhìn trời.

Thầy Lester trên đó không biết lúc này đang làm gì nhỉ?

Chắc đang vui quên trời đất bên đống thảo dược mới, tự hỏi xem có thể lấy tụi nó làm gì như mọi khi đi.

Thầy Lester chính là một trong những tấm gương sáng trong việc chỉ cần có thảo dược hay phương thuốc gì đó mới thì đừng nói là học trò, còn nhớ mình là ai thì đã may mắn lắm rồi.

Thôi thì ít nhất ở trên đó sẽ không phải lo vì quên ăn mà đói chết đi.

Ernesta không xác định lắm nghĩ.

Thôi lạc đề quá rồi, trở lại với khu chợ tinh linh.

Mặc dù đã qua ngàn năm nhưng tinh linh vẫn là một trong những món hàng xa xỉ nhất đế quốc mà chỉ những ngôi thành cỡ trung trở lên mới có buôn bán.

Thành Fottiner là một trong ba nơi giao thương bậc nhất đế quốc nên việc buôn bán tinh linh ở đây có thể phát triển thành một khu chợ cũng không có gì là lạ.

Chỉ thấy hai bên đường là những cửa hàng xa hoa trưng bày đủ loại tinh linh.

Có những tinh linh tí hon chỉ cao bằng ngón trỏ ngồi co ro trong những chiếc hộp thủy tinh lấp lánh, cũng có những tinh linh cao bằng người thường khác đang nhìn thẩn thờ từ sau những hàng song sắt mạ vàng.

Tất cả chúng đều có 1 đặc điểm là chỉ có một bên cánh.

Nghe nói cánh của tinh linh rất nhạy cảm, cũng rất quan trọng.

Nó chứa một phần sức mạnh của họ, là trái tim thứ hai của họ.

Nếu như bị xé nát, họ chắc chắn sẽ chết.

Đó chính là điểm yếu duy nhất của họ được nhắc đến trong chuyện cổ tích.

Thế nên những thương gia buôn bán tinh linh luôn cắt mất một bên cánh của chúng để làm tin.

Nếu như họ không nghe lời sẽ không ngằn ngại gì mà giằng xéo cánh của họ, khiến họ quần quại trong đau đớn cho đến khi họ nghe lời thì thôi.

Vừa không tổn thương bề ngoài của thương phẩm, vừa có thể dạy dỗ chúng một cách đàng hoàng.

Thật sự là quá vẹn cả đôi đàng.

Ernesta than thở: "Có lẽ người ta già rồi nên tính nết cũng khó khăn đi bằng không cũng sẽ không đối với truyền thống mà khó chịu như vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, công nhận nơi này thật là một nơi không thế nào thích hợp để qua sinh nhật".

Ai có thể vui vẻ nỗi khi ở một nơi áp lực như thế này chứ.

Thế nên Ernesta chuẩn bị rời khỏi.

Nhưng đúng lúc này cô ấy va phải một ánh mắt.

Đen huyền, mỹ lệ như bầu trời đêm nhưng trong đó lại âm u, tĩnh lặng tựa như một đầm nước chết.

Là ánh mắt của một nam tinh linh.

Vẻ ngoài anh ta cũng mỹ lệ không kém.

Mái tóc đen dài như thác nước, làn da trắng tỏa sáng như bạch ngọc.

Khuôn mặt lãnh nghạnh như điêu, như tạc.

Anh ta ngồi bệch ở trong lồng, tay và chân bị khóa đầy xiềng xích.

Ernesta nhận ra rằng đôi mắt xinh đẹp đó cũng không phải đang nhìn cô mà là nhìn một điểm vô định ở ngay đó.

Anh ta cho người ta cảm giác như một tác phẩm bằng ngọc thạch đáng kiêu ngạo của một bậc thầy điêu khắc ngọc.

Tinh tế, sống động lại không kém phần hoa mỹ nhưng sẽ không ai nhầm lẫn nó với người thật được.

Bởi nó quá lãnh lẽo và không có sức sống.

Ernesta lại không nhịn được thở dài: "Cuộc sống cũng thật biết cách lăn lộn con người ta, nhìn người trẻ tuổi này xem bị lăn lộn đến mức không còn một tý sức sống nào"

Ông chủ cửa hàng thấy Ernesta đứng lại nhìn ngắm tinh linh của mình thì tiến đến đẩy mạnh tiêu thụ.

"Quý khách thật có mắt nhìn, chọn một cái liền chọn được ngay bảo vật trấn tiệm của chúng tôi.

Đây là một trong hai tinh linh chiến duy nhất còn đang được niêm giá rao bán trong thành Fottiner này đó."

"Tinh linh chiến?"

Phổ cập khoa học một chút.

Dựa vào sức chiến đấu mà người ta chia tinh linh thành 2 loại tinh linh cảnh và tinh linh chiến.

Tinh linh chiến là để chỉ những tinh linh có năng lực chiến đấu vượt trội.

Ví dụ nếu muốn bắt một tinh linh bình thường thì sẽ phải cần một thợ săn tinh linh cấp thấp nếu là một tinh linh tí hon, 3 thợ săn tinh linh cấp thấp nếu muốn bắt một tinh linh với kích cỡ như con người.

Nhưng để bắt được một tinh linh hệ chiến thì phải cần có ít nhất 1 thợ săn tinh linh cao cấp và 2 thợ săn tinh linh trung cấp mới có thể bắt được.

Chi phí bỏ ra để thuê một thợ săn tinh cấp thấp đã không rẻ, huống chi là thợ săn tinh linh trung cấp và cao cấp.

Người mà 10 thợ săn tinh linh bình thường mới ra một trung cấp, lại 10 thợ săn trung cấp mới có thể ra được một cao cấp.

Tỷ lệ 1:100 cho nên giá cả của tinh linh chiến trước nay chưa bao giờ là rẻ.

Và cũng có không ít gian thương vì muốn thu lợi nhiều hơn mà ngụy trang tinh linh của mình là một tinh linh chiến.

Thế cho nên cũng không thể trách Ernesta có chút nghi ngờ về lời giới thiệu này của ông chủ cửa hàng.

Cô mặc dù chưa từng có một tinh linh chiến nào nhưng này cũng không ngại cô biết được tinh linh chiến phần lớn thân thể đều khá cao lớn và cường tráng.

Tinh linh này mặc dù so với tinh linh cảnh bình thường thì có da có thịt hơn nhưng nếu muốn nói đây là tinh linh chiến thì khó mà tin tưởng.

Ông chủ đây là định ngoa cô sao?

Như đọc được câu hỏi của Ernesta ông chủ liền giải thích: "Thật sự tôi chính là nói dối cô làm gì.

Anh ta thật là một tinh linh chiến đấu.

Đừng nhìn vẻ bề ngoài trông yếu đuối thế này nhưng để bắt được anh ta chúng tôi đã phải tốn tận ba thợ săn tinh linh cao cấp lận đó"

Như đã nói ở trên, thợ săn tinh linh là những người chuyên đi săn bắt tinh linh.

Có 3 cấp bậc: thợ săn tinh linh cấp thấp, trung cấp và cao cấp.

Thợ săn tinh linh cao cấp là những người cực kỳ xuất sắc trong việc săn bắt tinh linh, họ không những dầy dặn kinh nghiệm mà khả năng chiến đấu của họ cũng rất cao, không phải ai cũng có thể đạt tới được, có thể nói là đỉnh tiêm về sức chiến đấu của con người cũng không quá.

Có thể ở bị đánh hội đồng dưới mà hạ được ba lính săn tinh linh cao cấp, thực lực này thật không phải tinh linh hệ chiến nào cũng đạt được.

"Thế nào có phải rất lợi hại không?

Hơn nữa cô xem vẻ bề ngoài này dù đặt ở đám tinh linh cảnh cũng có thể được xếp vào mặt hàng cao cấp đó".

Vừa nói tên bán hàng vừa lấy bàn tay có phần béo tốt của mình đến gần cằm của tên tinh linh hòng khiến anh ta ngẩng mặt lên để cho Ernesta có thể dễ dàng đánh giá khuôn mặt của anh ta.

Nhưng chưa kịp đụng đến đã bị anh ta tránh đi, ánh mắt không nhìn bất cứ ai trong bọn họ lạnh nhạt nói: "Không cần có ý đồ dùng bàn tay dơ bẩn của ngươi đụng vào ta, nếu không ngươi sẽ phải hối hận."

Ông chủ bởi vì khí thế của anh ta chấn nhiếp mà không nhịn được rục tay lại.

Sau lại có vẻ bởi vì hành động của mình mà thẹn quá hóa giận, khuôn mặt đỏ bừng.

Ông ta rút ra từ trong túi mình một cái cánh dài, dùng hết sức bình sinh xoắn chật nó lại.

Anh chàng tinh linh như bị một cái gì đó tra tấn khuôn mặt trở nên trắng bệch, cơ thể cũng không thể khống chế được mà co rục lại giãy giụa trong chiếc lồng.

Xích sắt bởi hành động của anh ta mà kêu leng keng hết sức chói tai.

Nhưng từ đầu đến cuối anh ta cũng không rên dù chỉ một tiếng mặc cho ai nhìn vào cũng có thể thấy được anh ta đang đau đớn khủng khiếp đến mức nào.

"Ai cho phép ngươi dám nói chuyện với ta như vậy?

Muốn phản phải không?

Không cho ngươi một bài học là không được mà" ông chủ cửa hàng vừa giày xéo cái cánh vừa quát mắng.

"Dừng lại" Ernesta vội vàng la lên ngăn cản hành động của ông chủ cửa tiệm.

Cô cố giảng giải cho ông ta rằng bạo lực là không tốt, về tầm quan trọng của sự bao dung.

Mỗi con người đều nên sống với tất cả chân, thiện, mỹ.

Có như vậy thế giới mới có thể ngày càng tốt đẹp hơn.

Nói hết cả hơi, khô cả miệng lưỡi nề hà ông chủ lại không cho là đúng.

"Quý khách yên tâm cái ngữ này không chết dễ dàng vậy đâu.

Hơn nữa quý khách không phải người trong nghề nên không biết, loại này chỉ có bạo lực đối đãi như vậy mới có thể học ngoan được"

Ernesta biết là không chết được nhưng vấn đề không phải nằm ở có chết hay không được chứ.

Nhưng nhìn dáng vẻ cố chấp nhất quyết muốn lấy lại mặt mũi của ông ta.

Lại nhìn dáng vẻ cứng đầu nhất quyết không chịu xin tha của nam tinh linh.

Ernesta chỉ đành cắn răng gằng từng chữ nói

"Không cần tiếp tục nữa, ta mua hắn".

Ông chủ quả nhiên dừng tay, cười toe toét nói

"Quý khách quả là một vị khách thiện lương.

Ngươi nên cảm thấy may mắn vì sắp có được một vị chủ nhân tốt như vậy" Nửa câu đầu là nói với Ernesta nửa câu sau thì quát tháo anh chàng tinh linh còn co rúc vì đau đớn dưới đất.

Người sau đáp lại ông ta vẫn bằng một ánh nhìn lạnh lẽo như đang nhìn người chết.

Làm tên chủ lại tức giận muốn dạy dỗ nó một bài học.

Ernesta vội ngăn lại "Được rồi, chúng ta trước hết tính tiền trước đi"

Ông chủ quả nhiên bị mấy lời này của cô hấp dẫn nở nụ cười hết sức dầu mỡ xoắn xoắn hai tay lại với nhau hào hứng cùng Ernesta nói "Đúng vậy, đúng vậy chúng ta trước hết vẫn nên tính tiền trước đã.

Tên tinh linh này vốn có giá 30 đồng vàng.

Nhưng xét thấy tôi với cô cũng tính là có duyên tôi có thể bớt cô 20 đồng bạc coi như kết cái thiện duyên đi."

Ernesta nghe xong giá thật sự không nhịn được mà trố mắt.

Không hổ là thú vui của người giàu chỉ một cái tinh linh chiến thôi mà phải mất hết 29 đồng vàng 40 đồng bạc.

Phải biết một gia đình bình thường chỉ cần khoảng 40 đồng bạc thôi cũng có thể sống dư dả cả năm.

Số tiền này có thể đủ để cô sống mà ko cần làm gì hơn 44 năm lận.

Nhưng nhìn cái cánh trong tay ông chủ tiệm, Ernesta chỉ đành nhịn đau nuốt nước mắt trả tiền.

Ông chủ lựa chọn tính bỏ qua khuôn mặt nhăn nhó của cô, vui vẻ kiểm tra đủ số tiền liền đưa cái cánh cùng chìa khóa xiềng xích cho cô còn tặng thêm cho cô một cái túi nhỏ để cô xếp cánh bỏ vào, còn nhiệt tình hướng dẫn cô cách điều giáo tinh linh cho tay mới rồi mới lưu luyến tiễn cô ra cửa.

Nhìn cô đi còn không quên cùng cô nói "Hy vọng quý khách lần sau lại đến".

Ernesta sờ sờ ví tiền trống rỗng mà tim đau từng cơn.

Thật không dám có lần sau.

Mới có một lần thôi mà tiền của cô, gia tài của thầy Lester và cô cùng nhau dành dụm.

Phút chốc tan thành mây khói rồi.

Quả nhiên bình dân thì không nên đua đòi học theo quý tộc mà.
 
Ernesta Loid
Chương 3


Nếu hỏi Ernesta rằng cô ấy muốn gì nhất ở thời điểm hiện tại.

Thì Ernesta sẽ rất thành khẩn mà trả lời rằng trừ được trả lại số tiền vừa mới bỏ ra để mua cậu trai trẻ này và tác giả yêu thích của cô lập tức ra sách mới ra thì bây giờ cái cô ấy muốn nhất đó chính là có dòng chữ 'mấy ngày sau đó' hoặc tương tự vậy hiện lên.

Thông thường người ta dùng dòng chữ này với mục đích rút ngắn khoảng thời gian mà tác giả cho là không cần thiết phải kể ra chi cho dài dòng lôi thôi hay muốn thấy được thành quả mà mình mong muốn ở nhân vật ngay lập tức.

Ở trường hợp của Ernesta thì nó còn có thêm công dụng có thể bỏ qua giai đoạn mà mình không biết làm gì bây giờ.

Mặc dù biết ấn tượng ban đầu rất quan trọng, không thiếu nam nữ chính, nam nữ phụ lần đầu gặp nhau đã cảm thấy kinh hồng thoáng hiện, yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên hay vừa gặp đã thưởng thức, hận gặp nhau quá muộn.

Nhưng đối với Ernesta, người đang đứng dưới khí tràng 2m8 của vị đồng hành mới của mình thì cho rằng sống là một quá trình, gặp nhau là duyên số, có những thứ không cần quá miệt mài theo đuổi.

Thế nên làm ơn cho cô dòng chữ 'mấy ngày sau đó...' liền đi cô sắp bị cái không khí này đông cứng rồi nè.

Chuyện là 5 phút trước, khi vừa ra khỏi cửa hàng, sau màn thở ngắn than dài của mình.

Ernesta, một con người tự lực, tự cường, tự tin, quyết thắng luôn yêu đời và nhìn về phía trước đã quyết định số tiền đã mất thì đã đành rồi, giờ ngồi đây sầu khổ cũng chả được gì chi bằng hiện tại làm quen một chút với người bạn đồng hành mới này thì thực tế hơn.

Đã nghĩ là làm thế là Ernesta vui vẻ mở lời chào hỏi

"Xin chào cậu trai trẻ.

Ta tên là Ernesta Loid, là một dược sư bình thường đang trên đường đi phiêu lưu.

Món ăn yêu thích của ta là thịt, màu sắc yêu thích là màu xanh da trời, hoạt động yêu thích là chế tạo ma dược và đọc tiểu thuyết.

Ta rất là dễ tính nên không có thứ gì là đặc biệt chán ghét...

Hiện tại chỉ nhớ được có nhiêu đó, nếu cậu có gì muốn biết thêm thì có thể trực tiếp hỏi ta."

Nói rồi Ernesta hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm vào tinh linh đối diện mong đợi lời giới thiệu hoặc bất cứ câu hỏi cần giải thích nào nhưng

30 giây trôi qua...

1 phút...

3 phút...

Cho đến hiện tại vẫn không có bất cứ lời hồi đáp nào và tinh linh trước mắt này thì vẫn đứng bất động như pho tượng.

Chàng ta không có vẻ gì là định tự giới thiệu bản thân hay ít nhất là sẽ nói gì đó với Ernesta.

Được rồi, có lẻ cậu trai trẻ này là kiểu tinh linh tương đối thẹn thùng đi.

Bọn họ lại mới gặp nhau chưa lâu nên còn ngượng ngùng, không dám trả lời lại cũng là dễ hiểu.

Là một người tinh tế, Ernesta quyết định trước hết vẫn là bỏ qua cái công đoạn đáng xấu hổ này qua một bên trước để cậu trai trẻ này có chút thời gian để thích nghi.

Thế là cô lấy chìa khóa mà chủ tiệm đã đưa lúc nãy ra đề nghị giúp anh ấy mở khóa còng tay và chân ra.

Cũng may anh ấy lúc này còn tính phối hợp chứ không định chơi trò tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, đôi ta nhìn nhau đến thiên trường địa cửu.

Sau khi mở khóa và kiểm tra một lượt cổ tay, cổ chân của cậu chàng.

Ernesta thở phào nhẹ nhõm.

Có vẻ như để thương phẩm không bị tổn hại nên ông chủ đã cố tình sử dụng còng tay, chân vừa phải chứ không phải loại siết chặt vào da như loại hay dùng cho phạm nhân và nô lệ.

Thế nên tay, chân của cậu trai trẻ này cũng không bị trày xướt hay bầm tím gì.

Nhưng ông chủ này cũng quá là hẹp hòi rồi thế nhưng tới một đôi giày cũng không cho người ta để cho cậu trai trẻ phải đi chân không như thế này, thiệt là keo kiệt mà.

Hên là ông chủ cửa tiệm không biết được suy nghĩ này của Ernesta nếu không thì phải kêu to oan uổng rồi.

Bởi vì tinh linh này đi chân trần như vậy không phải vì ông chủ tiếc rẻ gì đôi giày mà là vì có dụng ý khác.

Nếu Ernesta chịu để ý hơn vào trang phục hiện giờ của tinh linh bên cạnh sẽ thấy đây là một bộ váy trắng làm hoàn toàn vải đến từ vùng Fabric, với cổ áo tròn, tay áo được cắt cao đến tận vai.

Rộng rãi, phóng khoáng đến nỗi có thể thấy được một phần xương sườn, tà váy dài đến đầu gối và thân váy thì được thắt eo bằng dây lưng từ tơ vàng.

Đây là trang phục của các sứ đồ theo hầu nữ thần trong các bức bích họa, tranh cổ còn được truyền lại.

Hình tượng này được rất nhiều quý tộc ưa chuộng và thường được sử dụng để làm hình mẫu để khắc họa tượng đài trang trí.

Có thể đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cho lần đầu Ernesta nhìn thấy chàng tinh linh này liền liên tưởng đến một pho tượng.

Trong những bức bích họa cổ, để diễn tả sự duy mỹ về hình thể học hoặc có thể để thể hiện sự thuần khiết không vướng bụi trần của các sứ đồ mà phần lớn các họa sĩ đều vẽ bọn họ với đôi chân trần.

Và ông chủ với châm ngôn đơn giản khách hàng là thánh thần, khách hàng chuộng sao thì mình cứ làm vậy là được.

Thế nên mới không mua sắm giầy cho tinh linh mà thôi.

Nhưng tiếc cho ông chủ rằng khách hàng lần này của ông ta chỉ là một bình dân, đối với phương diện này cũng không có gì nghiên cứu cho nên cảm không tới dụng ý của thiết kế này.

Haizz, chẳng khác nào đưa tranh cho người mù, gãy đàn cho người điếc.

"Ta nghĩ cậu cần phải mua thêm vài bộ quần áo mới."

Người mù xem tranh, người điếc thưởng nhạc - Ernesta Loid quyết định "À cả giầy nữa" nhưng nghĩ đến cái túi tiền hiện đang trống rỗng của mình bổ sung thêm "Nhưng trước đó cậu hãy mặc tạm bộ này trước đi, đợi ngày mai ta giao xong thuốc chúng ta lại đi mua thêm đồ mới.

Nhưng để cậu đi chân trần vậy cũng không được."

Ernesta nhìn vào đôi chân trần của tinh linh suy tư rồi linh quang chợt lóe "À, ta có cách này"

Nói rồi Ernesta như làm ảo thuật mà lôi từ trong áo choàng của mình ra một đống rơm rạ.

"May là ta vẫn còn giữ lại đám rơm này, ta luôn có linh cảm là sẽ phải dùng đến nó.

Không phải tự khen chứ linh cảm của ta rất xịn đấy.

Mặc dù không thần thánh tới nỗi bách phát bách trúng nhưng tới tám phần vẫn là phải có" Ernesta miệng vừa lẩm nhẩm lầm nhầm, tay vừa đan rơm xoành xoạch.

Dưới tay cô ấy 1 đôi giầy rơm dần dần thành hình.

"Giờ chỉ cần cắt gọn phần rơm thừa ngoài viền lại là hoàn thành.

Mà ta để cây kéo ở đâu rồi nhỉ?"

Cô ấy lại bắt tay vào áo choàng tìm kiếm.

Nhưng lục tung từ túi này sang túi khác vẫn chẳng thấy đâu.

Phải hơn chục túi là còn ít.

Nếu có bảng xếp hạng tìm xem đâu là chiếc áo choàng nhiều túi nhất.

Thì áo của Ernesta mà đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất.

Nhìn bề ngoài nó chả khác gì cái áo choàng bình thường nhưng ai có ngờ nó lại có nhiều túi ẩn đến vậy.

"Không phải ở túi này... túi này cũng không có... rốt cuộc nó ở đâu được nhỉ?...Khoan đã cậu đi đâu vậy?"

Ernesta vội gom đồ đạc lại vào túi, cầm theo đôi giầy rơm chưa hoàn thành chạy theo cậu ta.

"Đi về nhà trọ" nam tinh linh lạnh lùng trả lời

"Sao cậu biết ta đang ở trọ vậy?

Mà khoan đã đừng đi nhanh như vậy.

Cậu biết đường sao?

Đợi ta dẫn đường đi chứ"
 
Back
Top Dưới