Khác Era of the Sword

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
395497215-256-k933425.jpg

Era Of The Sword
Tác giả: Nguyenquangminh73
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

.



fantasy​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Era of the Sword
  • Phù Thủy Xứ Esperanza
  • Phù Thủy Xứ Esperanza
  • Niệm năng lực là chimera nữ vương P2
  • Chiện Nhà Theerapanyakul
  • Literature teacher's pants
  • Era Of The Sword
    Chương 1: THẾ GIỚI CỦA KIẾM


    "Khi con người từ bỏ súng đạn, họ quay về với thứ vũ khí xưa cũ nhất — kiếm."

    Đây là một thế giới nơi Kiếm định nghĩa tất cả.

    Không phải tiền bạc, quyền lực hay học vấn, mà chính lưỡi kiếm sáng loáng trong tay mỗi người mới là thứ quyết định ai sống, ai chết — ai được tôn kính, ai bị lãng quên.

    Kiếm là luật pháp.

    Kiếm là công lý.

    Kiếm là ngôn ngữ mà mọi con người nơi đây đều buộc phải học từ lúc chào đời.

    Từ thuở sơ sinh, trẻ nhỏ đã được đặt bên cạnh những lưỡi kiếm gỗ, như một nghi thức chào đời.

    Đến năm 5 tuổi, chúng bắt đầu học cách chém — không phải để chơi, mà để sinh tồn.

    Ở tuổi 10, chúng đã đủ khả năng giết — đôi khi là để tự vệ, đôi khi chỉ để tồn tại trong một thế giới nơi lòng trắc ẩn là sự yếu đuối chết người.

    Và đến tuổi 15, nếu đủ tài năng, ý chí và sự tàn nhẫn, một Kiếm sĩ có thể khắc tên mình vào truyền thuyết, được ca tụng như thần thánh, hoặc khiếp sợ như ác quỷ.

    Ở nơi này, mỗi nhát chém là một lời tuyên ngôn, mỗi trận chiến là một cuộc sát hạch cho linh hồn.

    Không có chỗ cho những kẻ do dự.

    Không có thời gian cho những bài học đạo đức.

    Chỉ có thép, máu, và những con người sẵn sàng đánh đổi tất cả để trở thành kẻ mạnh nhất.

    Nhưng rồi...

    Thứ không thuộc về thế giới này đã đến.

    Những sinh vật vô định, mang hình thù kỳ dị và sức mạnh vượt xa lý trí, bắt đầu xuất hiện — lặng lẽ như bóng tối lan dần, dữ dội như thảm họa giáng xuống.

    Chúng trồi lên từ lòng đất nứt nẻ, rít gào trong bầu trời đêm rực lửa, và len lỏi giữa những cánh rừng từng được người xưa thờ phụng như chốn linh thiêng.

    Chúng không có trí khôn.

    Chúng không có lòng thương.

    Chúng không biết mỏi mệt, không biết chết là gì.

    Chúng chỉ giết bất cứ ai trong tầm mắt — như một cơn đói không đáy, như sự căm hờn ngàn năm trỗi dậy từ bóng tối.

    Người đời run sợ mà đặt cho chúng nhiều cái tên:

    Thú dữ, vì chúng gầm rú như lũ sói điên cuồng.

    Ác linh, vì ánh mắt chúng rỗng tuếch và lạnh băng như hồn ma không siêu thoát.

    Quái vật, vì không lời nào đủ để miêu tả hình thù vặn vẹo, phản lại mọi quy luật tạo hóa.

    Và Tai họa Thượng cổ — một danh xưng không ai muốn thốt ra, bởi chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến máu trong tim đóng băng.

    Người ta bảo rằng chúng là những di tích bị nguyền rủa của một nền văn minh đã diệt vong.

    Người khác thì thì thầm trong sợ hãi: đây là sự trừng phạt từ trời cao, vì loài người quá kiêu ngạo, quá sa đọa vào sức mạnh của thanh kiếm.

    Và như thế, thế giới bắt đầu rạn vỡ.

    Các Vương quốc sụp đổ.

    Những thành lũy được đúc bằng máu và thép ngã quỵ chỉ trong một đêm.

    Kiếm sĩ — những người từng được tung hô như đỉnh cao của nhân loại — giờ đây chỉ còn là những ngọn lửa yếu ớt cố níu lấy ánh sáng cuối cùng trước khi bị bóng tối nuốt chửng.

    Lưỡi kiếm không còn là tất cả.

    Trước những thứ đến từ cõi ngoài, kiếm là chưa đủ.

    Nhưng trong thời khắc đen tối ấy... có người đã không chịu khuất phục.

    Có kẻ, với thanh kiếm gãy và ý chí không thể bẻ cong, đã đứng dậy — để chém không chỉ vào thịt da, mà vào định mệnh.

    Họ xây nên các Học viện Kiếm Đạo, những pháo đài kiến thức và máu, nơi con người đặt niềm tin cuối cùng vào thanh kiếm và ý chí sinh tồn.

    Tại đó, trẻ em không chỉ học cách vung kiếm — mà học cách giữ vững linh hồn mình giữa lằn ranh của người và quỷ.

    Chúng được dạy cách thở trong nỗi sợ, cách chém xuyên tuyệt vọng, và cách biến nỗi đau thành động lực để tồn tại.

    Một hệ thống phân cấp ra đời, khắc nghiệt và không khoan nhượng.

    Từ Cấp E, nơi những học viên mới còn run rẩy khi đối mặt với máu,

    Lên đến Cấp D, nơi họ bắt đầu đối diện với thực chiến.

    Cấp C, B, A — mỗi bước lên là một lần tiến gần hơn tới cái chết... hoặc sự vĩ đại.

    Và trên đỉnh cao, tồn tại Cấp S — những cá thể hiếm hoi được gọi bằng những danh xưng thay vì tên thật:

    "Kiếm Vương Không Đầu", "Lưỡi Gươm của Bình Minh", "Kẻ Khiêu Vũ Cùng Tai Họa".

    Họ không còn là người — mà là biểu tượng.

    Là cột trụ.

    Là huyền thoại sống.

    Người ta kể rằng, một Kiếm sĩ Cấp S từng một mình chém nát cả một vùng rừng bị chiếm giữ bởi lũ Tai họa, mặt đất nhuốm máu đen, bầu trời cháy đỏ suốt ba ngày ba đêm.

    Người khác thì đồn, có kẻ mang kiếm được rèn từ thiên thạch, từng một mình đứng trên tường thành thủ đô, chống lại hàng trăm con quái — cho đến khi chính thanh kiếm cũng tan thành tro bụi.

    Và trong số tất cả các Kiếm sĩ — tồn tại những kẻ mang kiếm mạnh đến mức có thể đổi hướng cả cuộc chiến.

    Không phải bằng lực — mà bằng ý nghĩa.

    Kiếm của họ là hy vọng.

    Là lời thề.

    Là ngọn lửa chống lại đêm dài bất tận.

    Người ta không cầu nguyện vào thần linh.

    Họ cầu nguyện rằng những kẻ đó vẫn còn sống, vẫn còn chiến đấu.

    Và rồi, có lời tiên tri vang vọng từ thời cổ xưa được nhắc lại:

    "Khi máu chảy đến tận chân trời,

    khi kiếm không còn cắt nổi bóng tối,

    sẽ xuất hiện một kẻ... không bị trói buộc bởi hệ thống,

    không thuộc về bất kỳ cấp bậc nào."

    "Hắn sẽ không mang kiếm của con người — mà mang kiếm của chính vận mệnh."

    Truyền thuyết nói rằng...

    Thế giới này đã từng đứng trên bờ vực hủy diệt không chỉ một lần, mà nhiều lần — bởi lòng tham, chiến tranh, quái vật, và cả chính những thanh kiếm mà con người tôn thờ.

    7 thanh kiếm huyền thoại được rèn nên trong thời kỳ tăm tối nhất của lịch sử — khi bóng tối từ Hố Diệt Thế trỗi dậy, đe dọa xóa sổ mọi sinh linh.

    Người ta kể rằng, Hố Diệt Thế không phải một cánh cổng hay vực sâu bình thường.

    Đó là một vết nứt xuyên thấu thực tại, nơi ánh sáng không thể xuyên qua, nơi không gian và thời gian rối loạn, nơi lý trí và sự sống bị bóp nghẹt.

    Từ đó, những sinh vật vô hình, vô tri của Bóng Tối tràn lên, không hình thù, không tên gọi, không linh hồn.

    Trong khoảnh khắc tận cùng đó, bảy Kiếm sĩ vĩ đại — không còn là người, nhưng cũng chưa phải thần — đã đứng lên.

    Họ không chiến đấu vì danh vọng, quyền lực hay sinh tồn, mà vì sự im lặng cuối cùng, vì mong muốn thế giới được tiếp tục thở.

    Mỗi người mang theo một thanh kiếm đặc biệt, rèn từ những vật liệu không thể tìm thấy ở bất cứ đâu:

    Frostfang, lưỡi băng vĩnh cửu, đóng băng mọi thứ chạm vào bằng băng giá không bao giờ tan, đồng thời có khả năng chữa lành và hồi phục cho chủ nhân cùng đồng đội.

    Toxic Edge, lưỡi kiếm độc, mang trong mình axit ăn mòn mọi vật và tạo ra những vụ nổ độc hại, khiến kẻ địch tan rã trong đau đớn.

    PhantomBlade, lưỡi kiếm ảo ảnh, giúp chủ nhân tàng hình, miễn nhiễm sát thương vật lý và nhẹ nhàng như một quả bóng bay.

    Inferna, lưỡi kiếm lửa, có thể thiêu đốt mọi thứ trong nháy mắt và điều khiển ngọn lửa như một cơn bão hủy diệt, thanh kiếm dài nhất trong số bảy.

    Stormfang, lưỡi kiếm bão tố, tăng tốc độ chủ nhân đến mức gần như là gió, đồng thời có thể điều khiển những cơn lốc xoáy dữ dội.

    Lifedrain, lưỡi kiếm hút sinh mệnh, hút cạn sinh lực của vật sống chạm vào ngoại trừ chủ nhân, biến năng lượng đó thành sức mạnh cho chính mình.

    Luminara, lưỡi kiếm tâm linh, có trí tuệ riêng, tự hành động, giúp chủ nhân nhìn thấu mọi ảo ảnh, đánh xuyên giáp, và bay lượn trên không.

    Sau khi chiến thắng bóng tối từ Hố Diệt Thế, bảy thanh kiếm ấy không được giữ lại.

    Chúng bị phong ấn, mỗi thanh một nơi, canh giữ bởi những lời thề cổ đại, những con người bất tử và những cái chết không bao giờ yên nghỉ.

    Không ai biết chính xác vị trí của chúng.

    Có người nói chúng nằm sâu dưới đáy biển sâu hơn vực Mariana, người khác tin rằng chúng ẩn trong những vùng đất "không tồn tại" — nơi không bản đồ nào có thể vẽ được.

    Nhưng không chỉ có thế.

    5 thanh kiếm cổ đại còn tồn tại, cổ xưa hơn cả những truyền thuyết.

    Chúng không phải để chiến đấu, mà để duy trì cân bằng.

    Người xưa tin rằng sức mạnh nếu nghiêng lệch sẽ phá hủy vũ trụ như một con thuyền mất thăng bằng.

    5 thanh kiếm cổ đại còn tồn tại, cổ xưa hơn cả những truyền thuyết.

    Chúng không mang sức mạnh nguyên tố rực rỡ như ngọn lửa hay cơn gió, cũng không thể thiêu đốt hay đóng băng mọi thứ xung quanh.

    Nhưng chính sự giản đơn ấy lại khiến chúng trở nên đáng sợ và bất khả chiến bại.

    Năm thanh kiếm ấy không phải để chiến đấu theo nghĩa thông thường, mà là để duy trì cân bằng tuyệt đối trong thế giới kiếm đạo.

    Chúng là bức tường kiên cố, là rào chắn vững chãi nhất trước những sức mạnh hỗn loạn và những thanh kiếm huyền thoại khác.

    Chúng bền bỉ đến mức không thể gãy, kháng được mọi phép thuật, và có khả năng phá hủy năng lực của các thanh kiếm khác khi va chạm.

    Người xưa tin rằng sức mạnh nghiêng lệch sẽ phá hủy vũ trụ như con thuyền mất thăng bằng, và năm thanh kiếm cổ đại chính là trụ cột giữ cho thế giới không bị sụp đổ.

    Mỗi thanh kiếm được giao cho một gia tộc cổ xưa — những dòng máu đặc biệt mang trong mình huyết mạch kỳ dị, không chỉ là người mà như thể là hiện thân của sự vĩnh hằng:

    Nullblade – thanh kiếm Vô hiệu hóa, khi chạm vào những lưỡi kiếm khác sẽ làm tắt mọi năng lực phép thuật, khiến đối thủ mất hoàn toàn lợi thế.

    Atlasbreaker – đại diện cho sức mạnh tuyệt đối, thanh kiếm này phá hủy mọi rào chắn, mọi tấm khiên, dù là vật chất hay ma pháp, khiến mọi phòng thủ trở nên vô dụng.

    Soulseal – thanh kiếm phong ấn, có khả năng khóa chặt năng lực của đối thủ và thậm chí phong ấn linh hồn kẻ thù trong những nhát chém.

    Eternium Edge – thanh kiếm bất hoại, không thể gãy, không mòn, có thể cắt xuyên qua mọi vật chất dù cứng đến đâu, là công cụ của sự kiên trì vô tận.

    Chrono Fang – thanh kiếm thời gian, khi chém trúng sẽ làm chậm thời gian cục bộ, khiến đối thủ bị đình trệ trong khoảnh khắc, mất đi phản xạ và cơ hội chống trả.

    Nhưng dòng máu loài người không bao giờ yên bình.

    Có gia tộc bị hủy diệt, có thanh kiếm bị đánh cắp, và có những kẻ ngu dại không hiểu rằng kiếm là để giữ cân bằng, không phải để thống trị.

    Hậu quả là thiên tai bùng nổ, quái vật trỗi dậy, và những vết rách trong không gian bắt đầu xuất hiện.

    Và cuối cùng, vẫn còn đó...

    2 thanh kiếm thần — những vật phẩm không được rèn từ tay người, mà sinh ra từ bản chất tối thượng của vũ trụ, hiện thân của những thế lực đối nghịch và bất diệt:

    Thanh kiếm đầu tiên là "Thiên Khai", ánh sáng thuần khiết, rực rỡ đến mức có thể xóa sổ mọi tồn tại.

    Chỉ cần một tia sáng từ thanh kiếm này, một quốc gia sẽ biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại, không để lại dấu vết nào.

    Người tạo ra nó — Azeth, Kẻ Gác Cửa Thiên Đàng — không hề hối tiếc khi để lại nó cho thế gian như một lời cảnh báo:

    "Nếu các ngươi không biết điểm dừng, ta sẽ dừng hộ các ngươi."

    Thanh kiếm thứ hai, được gọi là "Hư Vô", đại diện cho bóng tối tuyệt đối, không có hình dạng, không lưỡi, không cán.

    Người cầm nó không thể nhìn thấy thanh kiếm trong tay mình, nhưng tất cả kẻ thù xung quanh sẽ bị xóa bỏ khỏi mọi dòng thời gian, mọi ký ức và khả năng tồn tại trở lại.

    Đây không phải là cái chết, mà là sự xóa sổ hoàn toàn khỏi vũ trụ — một quyền năng khiến cả thế giới khiếp sợ.

    Người ta sợ "Hư Vô" hơn bất cứ thứ gì từng tồn tại, bởi nếu một ai đó dùng nó — không chỉ kẻ thù, mà chính thế giới này cũng có thể bị xóa khỏi thực tại.
     
    Back
    Top Bottom