Khác Englot| [ cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
343244922-256-k727691.jpg

Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Kimaz06
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: ShindyTuyetBang
Thể loại : Bách hợp, hiện đại, đô thị tình duyên, phá án, nữ nữ sinh tử, HE, 1×1.

Nàng một nữ cảnh sát trực thuộc đội trọng án, chuyên phá những vụ án hóc búa.

Cô một tổng giám đốc lạnh lùng, cao ngạo, tỏa ra lãnh đạm thờ ơ với tất cả mọi người xung quanh không để ai vào mắt.

Hai người tưởng chừng như ở hai thế giới khác nhau nhưng vòng định mệnh của thời gian xô đẩy đã đưa họ đến bên nhau, từ đó mở ra biết bao tình huống dở khóc dở cười.

Nudee : oa, thật đẹp.

Charlotte : câu môi cười, ra hiệu cho
Nudee lái xe rời đi.

Cũng trong thời điểm đó, một chiếc xe khác vẹo hướng còn lại.



englot​
 
Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
Chap 1


Reng reng reng.

Một cánh tay từ trong chăn vươn ra quới tìm chiếc điện thoại đang đổ chuông in ỏi nằm trên bàn cạnh giường ngủ.

"Alo" giọng khàn khàn trả lời.

"Giời này cô có biết là mấy giờ rồi không cô còn ở đó mà ngủ ?" cục trưởng Lâm Thiên quát.

"Mấy giờ á, vẫn còn sớm mà với lại hôm nay tôi được nghỉ, sao tôi không được ngủ" Charlotte nói với giọng còn ngáy ngủ.

"Nghề của chúng ta, không có phân chia là được nghỉ hay không được nghỉ, chỉ cần có báo án cho dù có là kì nghỉ phép ngắn hạn hay dài hạn đi nữa cũng phải hủy bỏ tất cả có mặt để hoàn hành nhiệm vụ" cục trưởng Lâm thái độ khó chịu nói.

"Cục trưởng à, ông có biết suốt một tháng mấy nay tôi không được nghỉ ngày nào không ? tôi mệt muốn đứt hơi đây này, đến khi tôi được nghỉ có một ngày mà ông cũng không buông tha cho tôi nữa sao" Charlotte che miệng ngáp ngắn ngáp dài trả lời.

"Tôi biết là cô vất vả nhiều rồi, cũng không muốn làm phiền đến ngày nghỉ của cô, nhưng biết làm sao được khi đội trọng án chỉ có mỗi mình cô giỏi".

"Ngoài tôi ra vẫn còn các đàn anh dàn chị khác xuất sắc hơn tôi nhiều, sao ông không gọi cho họ mà phải là tôi trong khi những vụ án lớn nhỏ gì ông cũng điều giao cho tôi hết, tôi là người chứ đâu phải robot mà không biết mệt, trong khi tôi tranh thủ làm việc ngày đêm để hết công việc sớm, còn có thể được nghỉ xả hơi nhưng vừa mới được nghỉ ngủ còn chưa thẳng giấc thì ông đã gọi tới muốn cháy luôn cả máy vậy" Charlotte tỏa vẻ khó chịu trả lời.

"Rồi giờ sao, cô muốn cãi lệnh cấp trên đúng không ?".

"Tôi không phải ý đó, mà thôi đi" Charlotte bực bội cũng không biết chút vào đâu, vò đầu bức tai làm cho tóc xù lên như cái tổ chim rồi tiếp lời.

"Ông gọi cho tôi nói tới nói lui nãy giờ chắc không phải để tám chuyện đâu nhĩ".

"Tám chuyện cái đầu cô, tôi cho cô mười lăm phút, trong vòng mười lăm phút, cô phải có mặt ngay trụ sở, cô mà tới trễ thì tự hiểu" cục trưởng Lâm tỏa thái độ hằn hộc trong điện thoại rồi tắt máy.

Tút...tút...tút...

Charlotte bật ngồi dậy, ngáp một cái, xốc chăn lên bước xuống giường vừa đi vừa vung vai đi thẳng tới tollet dùng tốc độ nhanh nhất có thể vệ sinh cá nhân, mặc dù vẫn còn rất buồn ngủ.

15' phút sau tại trụ sở cảnh sát.

Phòng cục trưởng Lâm Thiên.

Do cô ở ký túc xá cách sở cũng không xa lắm cho nên đến phòng cục trưởng Lâm cũng không mất nhiều thời gian, cô đứng trước cửa hít sâu một hơi chỉnh chu lại quần áo lấy tinh thần, nâng tay gõ cửa.

Cốc cốc cốc.

"Mời vào".

Charlotte đẩy cửa bước vào tiến thẳng tới trước bàn làm việc của cục trưởng Lâm thấy ông đang xem gì đó, cô lên tiếng " Cục trưởng".

Nghe tiếng gọi, cục trưởng Lâm ngẩng đầu thấy Charlotte đã đứng trước bàn làm việc.

"Cô tới rồi à, ngồi đi".

Charlotte vừa ngồi xuống, cục trưởng Lâm đưa đến trước mặt cô một phong thư.

Charlotte khó hiểu hướng ánh mắt đến cục trưởng ý bảo ông giải thích.

"Sở dĩ tôi gọi cho cô gấp như vậy, vì phong thư đó đấy, cô xem đi rồi sẽ rõ". cục trưởng Lâm ra hiệu Charlotte xem phong thư.

Charlotte lấy phong thư nằm trên bàn mở ra, chăm chú xem được một lúc rồi lên tiếng.

"Là thư đe dọa sao ?".

"Uhm".

"Cô xem rồi, cảm thấy thế nào ?".

Charlotte nhìn phong thư một lúc mới trả lời.

"Tôi thấy nó khá phức tạp".

Charlotte như sực nhớ ra đều gì ngẩng lên nhìn cục trưởng Lâm hỏi.

"Phong thư này từ đâu đưa tới, ai là người đưa, còn dấu vân tay nữa ngài có đưa đi lấy dấu vân tay chưa ?".

Cục trưởng Lâm rời khỏi chỗ hai tay đút túi quần, vừa đi vòng qua bàn vừa trả lời.

"Phong thư do người bên công ty Waraha thị đưa tới, còn dấu vân tay đã được đưa đi lấy".

"Chỉ lấy được có hai mẫu" cục trưởng Lâm vừa nói vừa tiến thẳng tới bàn tiếp khách.

Charlotte tiến đến ngồi đối diện cục trưởng Lâm hứng thú hỏi.

"Hai mẫu là của ai ?".

Cục trưởng Lâm dựa lưng vào ghế, bắt chéo chân, vừa xoa mi tâm vừa trả lời.

"Hai mẫu đều thuộc người công ty Waraha thị, một mẫu thuộc về Tổng giám đốc, mẫu còn lại của thư ký".

"Tôi cũng đã cho mời hai người họ đến, để lấy khẩu cung và đối chiếu mẫu vân tay, hai mẫu vân tay của họ đều trùng khớp với mẫu vân tay bên giám định đưa qua".

"Tại sao lại có hai mẫu vân tay của hai người họ, mà không có thêm mẫu vân tay nào khác ?"

Charlotte nghi vấn hỏi.

"Cái này tôi cũng không được rõ lắm, theo như trong bản lời khai của khẩu cung thì phong thư được gửi đến nhà riêng, cô Engfa về đến nhà thấy trong hồm thư có thư nên tiện tay lấy đem vào mà quên xem là thư gì, sáng hôm sau đến công ty mới bảo cô thư ký mở ra xem coi là thư gì, do đó mới có dấu vân tay của hai người họ mà không có thêm bất cứ dấu vân tay nào khác" cục trưởng Lâm sực nhớ đến gì, tiếp lời.

"À, tôi quên đưa bản khẩu cung cho cô xem, cô chờ tôi một chút".

Cục trưởng Lâm tiến thẳng tới bàn làm việc lấy bản khẩu cung đưa cho Charlotte.

Charlotte tiếp nhận bản khẩu cung cầm trên tay lật xem.

Xem qua một lượt khẩu cung như nghĩ ra điều gì đó chỉ thấy cô trầm ngâm suy tư, cục trưởng Lâm thấy cô như vậy cũng không quấy rầy, lát sau Charlotte lên tiếng.

"Theo như lời khai trong bản khẩu cung này thì rất khó có thể tìm ra thủ phạm đã gửi thư, tôi và các đồng nghiệp phải đi một chuyến đến chỗ xảy ra vụ việc tìm hiểu xung quanh xem, coi có tìm ra thêm manh mối nào không, mới mong tra ra thủ phạm sớm nhất có thể".

Cục trưởng Lâm vỗ vỗ vai charlotte nói.

"Vụ án này tôi có thể giao cho người khác xử lí cũng được nhưng tôi không giao, tôi giao cho cô vì tôi biết cô sẽ sớm tìm ra thủ phạm".

'Nếu ông chịu giao cho người khác thì giờ tôi đâu phải đứng ở đây nghe ông nói, chắc có lẽ mình chọn nghề này là sai thì phải, haiz' Charlotte lẩm bẩm chỉ đủ mình cô nghe, lát sau cô mỉm cười nói.

"Ngài quá đề cao tôi rồi, nhưng tôi sẽ cố hết sức tìm ra thủ phạm nhanh nhất có thể".

"Uhm, tôi biết năng lực của cô ra sao mà".

"Không còn chuyện gì nữa, cô ra ngoài làm việc trước đi".

"Yes,sir" Charlotte xoay người rời khỏi phòng.
 
Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
chap 2


Charlotte ra khỏi phòng cục trưởng Lâm, trở về đội trọng án ba người Nudde, Malai, Marima liền vọt ngay đến trước mặt Charlotte cùng vẻ mặt tò mò.

Nudee hỏi : "Đội trưởng, cục trưởng Lâm gọi chị vào có chuyện gì sao ?".

"Không phải hôm nay là ngày chị được nghỉ phép à ?".

Biểu cảm của Charlotte không được vui nhìn ba người họ vừa đi đến phòng làm việc của mình vừa nói.

"Các cậu cũng biết cục trưởng Lâm gọi vào thì cũng không có chuyện gì tốt lành cả, còn chuyện hôm nay tại sao tôi được nghỉ mà lại có mặt ở đây thì cũng tại phong thư chết tiệt này nè" Charlotte vừa nói vừa quơ quơ phong thư đang cầm trên tay ra trước mặt ba người.

Bỗng Charlotte quay người đối diện ba người họ thần tình nghiêm túc hỏi : "Các cậu có biết vụ này không ?" vừa nói vừa đưa phong thư ra trước mặt.

"Dạ có biết, chị không có ở đây cục trưởng bảo em lấy khẩu cung nên tụi em đều biết" Malai nhanh miệng trả lời.

"Các cậu giỏi lắm, biết mà không nói ha" Charlotte cười, tay cầm bản khẩu cung cùng phong thư đập nhẹ vào ngực ba người họ.

"Không phải tụi em không nói chị biết, không nghĩ hôm nay chị sẽ đi làm, sáng gặp chị ở sở còn chưa kịp chào hỏi, chị lướt nhanh như gió tới thẳng phòng cục trưởng, nãy giờ tụi em cũng quên, chị hỏi mới nhớ" Nudee vẻ mặt như hối lỗi trả lời.

"Lấy khẩu cung đã nhiều lần, không ngờ lần này lại gặp trúng đại mỹ nhân" Marima cười với vẻ mặt mê gái.

"Lúc chúng ta đi tra án mỹ nhân thì gặp không ít, cậu gặp nữa thì cũng đâu có gì lạ nhưng nếu cậu khen như thế chắc người này thuộc hàng cực phẩm à" Charlotte hai tai khoanh trước ngực nói.

"Thật sự người này đúng là mỹ nhân không chê vào đâu được, những người trước kia chúng ta gặp không thể sánh bằng vị này đâu nha" Malai lên tiếng phụ họa thêm.

"Được rồi, không bàn tán vấn đề đó nữa tập trung vào vụ án đi nè" Charlotte thái độ nghiêm túc ra lệnh.

"Vấn đề về phong thư này, các cậu cũng coi như đã nắm rõ phần nào rồi không cần tôi phải nói lại lần nữa cho các cậu hiểu chứ" Charlotte vừa nói vừa đưa phong thư lên trước mặt ba người họ.

"Vâng".

Charlotte tiếp lời "Nếu đã nắm rõ hết rồi ba người các cậu theo tôi đến chỗ xảy ra vụ việc một lần nữa xem coi có phát hiện thêm manh mối gì không, theo như lời khai trong bản khẩu cung này thì không thể nào tìm ra thêm được manh mối gì về người đã gửi thư" Charlotte phổ biến lại cho bọn Nudee nghe, tay lật bản khẩu cung xem đi xem lại mấy lần.

"Được rồi, chúng ta đi thôi" xem tới xem lui không thấy phát hiện thêm gì Charlotte xoay người đi thẳng ra cửa ba người còn lại cũng lần lượt theo sau.

20' phút sau xe chở nhóm người Charlotte đã tới trước cổng biệt thự Waraha gia.

Charlotte xuống xe nhìn xung quanh qua một lượt, tiếp đến Nhà là Nudee, Malai, Marima lần lượt xuống theo.

"Oa, không ngờ đây là lần đầu tiên tôi được thấy một căn biệt thự thiết kế hiện đại theo phong cách kiểu châu âu thế này, đẹp thiệt" Malai vừa mới xuống xe quay sang thấy ngôi biệt thự hét to một tiếng.

"Nè, cậu có cần la to thế không ? lần đầu tiên cậu mới thấy không bằng" Marima thụt thụt cùi chỏ Nudee nhắc nhở.

Nudee xấu hổ, cười cười gãy đầu biểu thị mình hơi thất thố.

"Chúng ta đang đi tra án, không phải đi xem nhà đất, các cậu làm gì mà nháo nhào lên thế, nghiêm túc lên tôi xem nào" Charlotte tựa vào xe khoanh hai tay trước ngực nói.

"Yes,sir".

"Nudee cậu đi tìm hiểu xung quanh đây và hỏi xem hôm xảy ra vụ việc có thấy ai khả nghi ra vào không ?".

"Malai, cậu cũng theo Nudee tìm xem gần đây có lấp camera giám sát nào không ? nếu có trích xuất đem về sở đưa Toey xem nếu thấy có gì khả nghi lập tức báo cho tôi biết ngay" Charlotte phân công, công việc cho từng người.

"Vâng".

"Marima, cậu theo tôi" Charlotte vừa nói vừa đi thẳng tới cánh cổng trước căn biệt thự.

Ting toang, ting toang.

Charlotte bấm chuông, lùi về sau hai bước đứng đợi.

Đợi khoảng tầm một phút, từ trong nhà đi ra một cô giúp việc, tuổi ngoài trung niên, vừa thấy Charlotte cô giúp việc nghi ngờ lên tiếng hỏi : "Các vị là ai ?".

Charlotte cầm thẻ nghành đưa lên trả lời "Tôi là cảnh sát".

Cô giúp việc thấy Charlotte là cảnh sát vội mở cổng.

"Mời hai vị vào, hai vị cứ ngồi tự nhiên, tôi đi lấy nước cho hai vị" cô giúp việc xoay người đi vào trong để hai người ở lại.

Charlotte, Marima nhìn sơ qua cách bố trí căn biệt thự.
 
Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 3


Tổng công ty Waraha thị trên tầng cao nhất.

Trong không gian yên tĩnh, vang lên tiếng gõ bàn phím.

Lách cách lách cách.

Một gương mặt tinh xảo nhưng vô cùng lạnh lùng đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, tay gõ bàn phím liên tục.

Bỗng tiếng gõ cửa vang lên.

Cốc cốc cốc.

Vẫn đang tập trung nhìn màn hình Engfa lên tiếng "Mời vào".

Thư ký chompu đẩy cửa bước vào đi thẳng tới trước bàn làm việc của Engfa còn cách một khoảng dừng lại.

"Tổng giám đốc, bên ngoài có cô Heidi muốn gặp tổng giám đốc".

"Cô cho cô ấy vào đi" Engfa trả lời nhưng không ngẩn đầu vẫn tiếp tục công việc của mình.

Thư ký chompu đáp : "Vâng" xoay người đi thẳng ra cửa.

Lát sau, trong căn phòng vốn yên tĩnh vang lên giọng nói đầy yêu nghiệt "Tiểu fa fa a".

Engfa nghe giọng nói đầy yêu nghiệt gọi tên mình, rùng mình một cái, nhưng không ngước lên nhìn vẫn tiếp tục công việc lên tiếng hỏi : "Sao cậu tới đây, hôm nay cậu không có bận việc gì à ?".

"Cậu ngồi đó đợi mình một chút, mình cũng gần xong việc rồi" Engfa nói tay vẫn đánh bàn phím đều đều.

Nghe vậy Heidi đến chỗ bàn dành cho khách ngồi xuống bĩu môi, lưng dựa ghế, hai chân bắc chéo nói.

"Mình nói này tiểu Fa sao cậu lại tham công tiếc việc đến thế, muốn cùng cậu ăn bữa cơm cũng khó như vậy à, gọi cho cậu mấy cuộc, cậu không bắt máy nên mình phải tự thân vận động đến đây tìm cậu khổ cho thân già này a" Heidi vẫn nói với chất giọng đầy yêu nghiệt vừa nói vừa đưa bàn tay mình lên trước mặt nhìn ngắm, như nghĩ đến chuyện gì cô nghiêm chỉnh lại liền hỏi :

"Còn chuyện phong thư gì hôm bữa cậu nói với mình sao rồi, bên cảnh sát họ nói thế nào ?".

Thư ký chompu từ ngoài bưng trà đi vào để xuống trước mặt Heidi, Heidi nhìn cô mỉm cười, cô cười nhẹ đáp lại rồi đi thẳng ra ngoài.

Nghe Heidi nói thế, Engfa dừng công việc cầm di động lên nhìn một chút, rồi để xuống.

Engfa tháo cặp mắt kính xuống xoa mi tâm một chút trả lời.

"Bên cảnh sát họ không có liên lạc với mình nên mình cũng không rõ lắm, còn chuyện hôm nay cậu đến đây tìm mình, cho mình xin lỗi bận quá cậu gọi mình không hay, để cho cậu phải cất công đến đây một chuyến vậy chầu ăn hôm nay mình mời" Engfa đi vòng qua bàn tiến tới chỗ Heidi, ngồi đối diện hai chân bắt chéo hai tay khoanh trước ngực, mặt không cảm xúc.

Heidi thấy Engfa như thế cũng đã thành thói quen chỉ biết lắc đầu, thở dài một hơi nói.

"Haiz, trời phú cho cậu một gương mặt tuyệt mỹ như thế, nhưng thật đáng tiếc không dùng được".

Engfa nghe mấy lời đó cũng không nói gì, ngồi im thinh thích suy nghĩ gì không biết.

Thấy Engfa không có phản ứng gì với lời nói của mình, Heidi chòm người qua đưa tay chọt chọt mặt Engfa, Engfa hồi thần hỏi : "Cậu làm gì vậy ?".

Heidi trở lại tư thế ban đầu trả lời : "Mình nói chuyện với cậu, cậu có đang nghe mình nói không, thật tình nói chuyện với cậu để mình nói chuyện với đầu gối mình còn tốt hơn".

Heidi lấy ly trà uống một ngụm, tiếp lời "Mình là bạn thân của cậu còn không chịu nổi tính tình lạnh lùng từ cậu, làm gì có ai chịu nổi mà dám theo đuổi cậu, đời này của cậu phải làm bà cô già hiu quạnh suốt đời rồi, thật đáng tiếc, thật đáng tiếc" Heidi nở nụ cười châm chọc, ung dung uống một hơi hết ly trà.

Engfa mặc kệ lời châm chọc, mặt lạnh như tiền lên tiếng "Cậu nói xong chưa, nếu nói xong thì đi ăn trưa, lát mình còn có việc, còn như chưa cậu cứ tiếp tục ở đây nói, mình đi trước".

Engfa cầm túi xách rời khỏi phòng làm việc, Heidi mồm chữ O miệng chữ A nhìn Engfa đi nói không thành lời, cầm túi xách chạy đuổi theo gọi với giọng ai nghe cũng sởn hết cả gai óc.

_________

Khu vực làm việc của tổ trọng án, Charlotte cùng ba người Nudde ngồi quanh bàn thảo luận về vụ án, Charlotte lưng dựa ghế hai tay khoanh trước ngực chăm chú nghe Malai báo cáo từng chi tiết vụ án.

"Theo như những gì em hỏi được từ những hộ dân sống gần đó, hôm xảy ra vụ việc có thấy một người lạ mặt đi ngang nhưng không thấy rõ vì hắn đeo khẩu trang và đội nón che khuất mặt, chỉ thấy được từ sau lưng, ước chừng cao khoảng một mét bảy mét tám gì đó, trên người mặc áo khoát gió màu đen, đội nón kết đen, chân đi khập khiễng một chút, theo như những gì người dân kể thì người này có thể là nam giới" Nudee vừa nói vừa lật sổ ghi chép, tường thuật lại những gì mình điều tra được.

"Em cũng đã đi tìm xung quanh nhưng không biết tại sao camera giám sát gần khu vực xung quanh đó đều bị hư hỏng, em cũng đã nhìn qua mặc dù còn rất mới" Malai tiếp lời.

Charlotte trầm ngâm lát sau lên tiếng "Theo những gì Malai nói chứng tỏa có người cố ý phá hỏng những camera giám sát để không bị ghi hình và dễ dàng hành động".

"Nếu theo lời cậu nói như vậy có nghĩa là cậu không có tìm được đoạn camera ghi hình nào sau ?".
 
Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
chap 4


Nghe Charlotte hỏi, Malai vội trả lời.

"Em nghĩ là sẽ không tìm được nhưng tình cờ trong lúc về ngang qua con đường đối diện vô tình phát hiện trong con hẻm nhỏ còn xót lại một máy camera, em cũng đã xem qua vẫn còn nguyên không bị phá hỏng và cũng đã trích xuất một đoạn trong đó đem về xem có phát hiện".

Malai rời chỗ tiến thẳng tới chỗ , xem một chút trên màn hình vi tính rồi lên tiếng "Mọi người mau đến đây xem".

Trương Vũ Khanh cùng mọi người rời khỏi chỗ tiến đến chỗ Hân Hân chăm chú xem, lát sau hình xuất hiện một người cứ nhìn trước ngó sau xem cách ăn mặc và tướng đi có đôi phần giống như thông tin điều tra được.

"Toey, dừng, chỗ này cô phóng to lên dùm tôi" Charlotte xem được một lúc như có phát hiện gì đưa tay chỉ lên màn hình nói.

Charlotte nhếch môi cười, khoanh hai tay trước ngực quay sang hỏi "Các cậu xem có phát hiện ra gì không ?".

Nudee xem kỹ lại một lần nữa trả lời "Hình như trên mặt bên phía má trái hắn ta có một cái gì đó, nhìn cũng không được rõ lắm".

"Chính xác như cậu nói" Charlotte búng tay một cái tán đồng với câu nói Nudee.

"Đội trưởng, nhìn xem" Toey vừa nói vừa đưa tờ giấy A4 vừa mới phát họa xong cho Charlotte xem, Charlotte vừa xem vừa đối chiếu qua màn hình, bọn người Nudee tiến lên cùng xem bức phát họa Charlotte đang cầm trên tay bốn người nghiền ngẫm một hồi, Charlotte lên tiếng.

"Theo như tôi đón không nhầm thì đây có thể là một vết bớt hay một vết sẹo, vết bổng gì đó không to cũng không lớn, khi hắn hành động đều đeo khẩu trang đội nón che khuất mặt, cộng thêm trời hôm đó mưa to nên camera giám sát quay không được rõ, nếu như nhìn sơ qua sẽ không phát hiện ra được".

"Chị hay ghê nha, chỉ xem qua có một lần là phát hiện ra sự bất thường ngay còn em xem tới xem lui mấy lần cũng không có phát hiện, không hổ danh là thần thám của tổ trọng án khắc tinh của bọn tội phạm" Malai vừa nói vừa đưa ngón tay cái lên theo kiểu khâm phục.

Cục trưởng Lâm không biết đến từ lúc nào, từ ngoài tiến vào hỏi : "Vụ án phong thư cô đã điều tra tới đâu rồi ?".

Charlotte cùng ba người giật mình khi nghe tiếng cục trưởng Lâm quay sang đồng thanh lên tiếng.

"Cục trưởng".

"Uhm".

"Chúng tôi đang phân tích và đồng thời cũng tìm ra được chút manh mối mới" Charlotte đứng đối diện cục trưởng Lâm đáp.

"Tốt lắm, cô mau mau kết thúc vụ án này, xong tôi sẽ mời mọi người một chầu" cục trưởng Lâm vỗ vỗ vai Charlotte nói.

"Vâng, cục trưởng" Charlotte vừa cười vừa trả lời.

"Mọi người cứ tiếp tục công việc, tôi trở về phòng" cục trưởng Lâm nói dứt câu thì xoay người đi thẳng ra cửa.

Marima nghiêng người nhìn ra cửa không thấy bóng dáng cục trưởng Lâm đâu nữa, cậu trở lại tư thế ban đầu lên tiếng.

"Cục trưởng Lâm nổi tiếng là keo kiệt, sao nay rộng rãi mời chúng ta đi ăn, tôi có nghe lầm không vậy ?".

"Ui da, đau" Nudee thụt một chỏ vào ngực Marima, Marima la lên một tiếng.

Marima nhăn mặt quay sang hỏi "Cậu làm gì vậy ? sao thụt chỏ mình" vừa nói tay vừa xoa xoa chỗ vừa mới bị ăn chỏ.

"Vừa nãy cậu mới la gì ?"

Nudee vừa cười vừa hỏi.

"Đau, chớ còn gì" Marima chừng mắt Nudee nhưng tay vẫn còn xoa xoa ngực trả lời.

"Vậy đúng rồi, cậu không hề nghe lầm" Malai cười lên tiếng.

"Được rồi, được rồi, các cậu đừng lo giỡn nữa tập trung đi nè" Charlotte cho ba người họ đùa giỡn một chút rồi ra lệnh.

"Chúng ta tiếp tục vụ án, bây giờ tôi tóm tắt vụ án lại thế này, kẻ tình nghi là nam giới, chiều cao khoảng mét bảy mét tám, phần mặt bên má trái có một vết bớt, chân đi khập khiễng không được bình thường" Charlotte hai tay chóng bàn nhìn mọi người nói.

Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang cuộc thảo luận của mọi người

Reng reng reng.

"Alo, tôi biết rồi, tôi sẽ tới ngay" nghe điện thoại đổ chuông, Đại Vỹ vội lấy máy bấm nghe.

"Có một số máy lạ vừa mới gọi tới báo thấy một người lạ mặt cứ lởn quởn gần khu vực họ sống cách đây vài ngày, trong rất khả nghi, nhờ chúng ta đến xử lý".

"Thường thì những trường hợp như thế này là do tổ khác phụ trách, sao nay lại gọi báo cho chúng ta, chúng ta đã nhiều công việc lắm rồi còn không có đủ thời gian để phá án, nay lại gọi đến báo một vụ nhỏ như hạt tiêu, bảo chúng ta xử lí chẳng khác nào làm mất thời gian của chúng ta" Charlotte tỏa ra bực bội khi nghe Nudee thuật lại cuộc gọi khi nãy.

Mọi người trong phòng thấy tâm trạng của Charlotte không tốt nên không ai dám nói gì.

Charlotte ngồi suy tư, lát sau lên tiếng "Chúng ta tới đó thử xem, coi tình hình thế nào rồi xử lí, biết đâu người đó lại là kẻ tình nghi thì sao, không biết từ khi nào tổ trọng án lại nhận những vụ án như thế này nữa" Charlotte dứt lời, xoay người tiến thẳng ra cửa.

20' phút sau.

Xe cảnh sát cũng tới địa điểm trước đó được cung cấp.

Charlotte xuống xe nhìn quanh qua một lượt, những người còn lại cũng lần lượt xuống theo.

"Malai, Marima hai người các cậu dẫn theo hai người đi qua bên kia, những người còn lại theo tôi".

Charlotte phân công nhiệm vụ, xoay người dẫn theo nhóm mình đi thẳng, Malai cùng những người còn lại đi theo hướng Charlotte chỉ định.

Trong lúc cảnh sát đang dò hỏi và tìm kiếm xung quanh, có một người đàn ông đang lấp ló trong một căn nhà gần đó, đang quan sát động tĩnh bên ngoài qua khe hở nhỏ của cửa sổ, hắn ta với vẻ mặt hoang mang nhìn trước dòm sau thấy không có gì bất thường quay người chạy thẳng ra cửa để tẩu thoát.

Charlotte quan sát xung quanh nghe có tiếng động lạ phát ra từ ngôi nhà đối diện, thấy có gì đó không ổn, cẩn thận từng bước tiến tới thì bất ngờ một bóng người từ trong nhà lao ra Charlotte định hình lại nhanh chân đuổi theo hô :

"Đứng lại".

Malai cùng mọi người đang tìm kiếm xung quanh, bỗng nghe tiếng Charlotte xoay người chạy theo hướng phát ra âm thanh.

Hắn ta cố gắng chạy, vì do thể lực không bằng cảnh sát cộng thêm chân không được bình thường, một lúc sau đã bị Charlotte đuổi kịp gián cho một đòn lăn ra đất và tóm gọn.

Charlotte còng hai tay hắn lại ra sau lưng, hắn giãy giụa la ó um sùm.

"Các người mau thả tôi ra, sao lại bắt tôi ?"

Nudee cùng những người còn lại cũng vừa đuổi tới kịp, Charlotte giao người lại cho Nudee nói.

"Mau đưa hắn ta về sở, thẩm vấn" dứt câu xoay người tiến thẳng ra xe.
 
Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
chap 5


Tại phòng thẩm vấn.

Nghi phạm vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt nhìn thẳng xuống bàn, 2 tay đan xen vào nhau.

Charlotte lưng dựa ghế, tay cầm bức phát họa xem qua rồi lại nhìn nghi phạm, Nudee lên tiếng hỏi : "Tên, tuổi, hiện tại sinh sống ở đâu ?".

Nghi phạm nghe hỏi ngẩng đầu lên nhưng không trả lời câu hỏi của Nudee mà hỏi ngược lại "Tôi đã phạm tội gì mà các người bắt tôi, mau thả tôi ra, không tôi sẽ kiện các người vì tội bắt giữ người trái phép" nghi phạm vẻ mặt mất bình tĩnh nói.

"Chú à, chúng tôi không có đầy đủ bằng chứng sẽ không tùy tiện bắt người, nếu chú không phạm tội sao gặp chúng tôi chú hoảng sợ bỏ chạy" Nudee đáp.

"Chẳng lẽ...chẳng lẽ ai gặp cảnh sát bỏ chạy cũng đều làm chuyện phạm pháp hết sao" nghi phạm ấp a ấp úng trả lời.

"Không thẳng ai gặp cảnh sát cũng đều bỏ chạy, chỉ có những người gặp chúng tôi bỏ chạy là những người có tật giật mình" Nudee trả lời kiểu chăm biếm.

Nghi phạm im lặng vẻ mặt sợ sệt, Nudee hỏi tiếp : "Tên, tuổi, hiện tại sinh sống ở đâu ?".

"Thahan, bốn mươi hai tuổi, sống tại Thái Lan".

"Ngày mười hai tháng tám chú ở đâu và làm gì ? có ai nhìn thấy chú không ??"

Nudee vừa hỏi vừa ghi ghi chép chép.

"Ngày hôm đó tôi bệnh thêm cảm nặng ở nhà ngủ suốt không có ra ngoài" Thahan đáp.

"Hôm đó có ai nhìn thấy và làm chứng cho chú không ?"

Nudee tiếp tục hỏi.

"Không ai cả, hôm đó trời mưa to có sấm, ai nấy đều sợ chỉ biết chốn trong nhà, cũng không ai thấy hay làm chứng cho tôi".

Charlotte im lặng nãy giờ lên tiếng "Chú bảo hôm đó chú bệnh ở nhà, sao chú biết hôm đó có mưa to và sấm".

"À, thì... thì madam cũng biết trời mưa thì tất nhiên phải mưa toàn diện chứ không lẽ chỗ mưa chỗ không, hôm đó tôi đang ngủ bỗng có tiếng sấm làm tôi giực mình tĩnh dậy, nhìn ra bên ngoài thì mới biết trời đang mưa" Thahan vẻ mặt bắt an trả lời lấp bấp.

"Hôm đó đúng là trời có mưa mà còn mưa rất to nữa kìa nhưng đó chỉ là cảnh tạo hiệu ứng của đoàn làm phim chứ không hề có mưa gió gì ở đây, chú là đang nói dối".

"Chúng tôi đã điều tra và cũng đã thu thập đầy đủ bằng chứng, còn có cả đoạn băng ghi hình, trong đoạn băng này có ghi lại cảnh chú đang thực hiện những gì mình đã làm".

"Chú là đang nghĩ xem tại sao các camera giám xác đều đã bị phá hỏng, nhưng sao chúng tôi lại tìm được đoạn camera trong đó có ghi hình của chú đúng không ?".

Charlotte hỏi đúng những gì nghi phạm đang thắc mắc liền gật đầu như giả tỏi.

"Cũng đơn giản dễ hiểu thôi con người chúng ta không làm chuyện gì phạm pháp thì sẽ không để lại bằng chứng, còn khi đã phạm pháp rồi thì cho dù có cẩn thận cách mấy cũng sẽ để lại manh mối những nơi từng đi qua, đó gọi là lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó thoát, chú mau mau thành thật khai hết ra để được khoan hồng, bằng không chúng tôi sẽ kiện chú vì tội cho lời khai giả cản trở chúng tôi điều tra" Charlotte ngưng giây lát tiếp lời.

"Ai, là người đứng đằng sau chuyện này sai khuyến chú ?".

Thấy vẻ mặt Charlotte lạnh lùng nhìn mình, Thahan tỏa vẻ bối rối sợ sệt biết hết đường chối cãi giọng run run trả lời.

"Là... là tổng giám đốc của tập đoàn WSK bảo tôi làm.

Hắn ta biết tôi đánh bạc nợ một số tiền lớn của bọn xã hội đen, bảo tôi làm giúp hắn một chuyện khi xong việc hắn đưa tiền cho tôi trả nợ" Thahan len lén liếc nhìn charlotte.

"Là phong thư này phải không ?"

Charlotte vừa nói vừa đưa phong thư ra trước mặt Thahan.

Thahan nhìn phong thư Charlotte cầm trên tay qua một hồi gật đầu lia lịa trả lời : "Đúng, đúng là nó phong thư đó đấy".

Charlotte để phong thư xuống tiếp tục hỏi : "Hắn ta còn nói gì với chú nữa không ?".

"Có, cậu ta nói đợi thêm vài hôm nữa không có chuyện gì xảy ra, sẽ cho tôi làm nốt chuyện còn lại" Thahan suy nghĩ một hồi trả lời.

"Hắn ta có nói cụ thể là việc gì không ?".

"Tôi có hỏi nhưng cậu ta không chịu nói chỉ bảo tôi khi nào làm xong việc cậu ta giao thì về nhà đợi khi nào cần cậu ta sẽ cho người tìm tôi".

Phòng cục trưởng Lâm.

Charlotte ngồi đối diện cục trưởng Lâm báo cáo về vụ án.

"Cục trưởng tôi đã điều tra cũng đã bắt được nghi phạm và đã lấy khẩu cung, nghi phạm cũng đã khai ra hết giờ chúng ta đã có đầy đủ bằng chứng có thể khởi tố tổng giám đốc WSK về tội cố ý đe dọa" Charlotte nói.

"Nếu đã có đầy đủ bằng chứng thì cô cứ làm việc theo trình tự" cục trưởng Lâm đóng tập hồ sơ đang xem trả lời.

"Vâng ạ".

"Được rồi, cô đi làm việc của cô đi".

"Yer,sir".

Charlotte quay người tiến đến cửa bỗng phía sau vang lên tiếng cục trưởng Lâm.

"Anh em cũng đã vất vả nhiều rồi khi nào xong việc cô dẫn anh em trong đội đi ăn một bữa".

"Tôi thay mặt anh em trong đội cám ơn sếp rất nhiều" Charlotte mỉm cười đáp, xoay người đi thẳng ra cửa.

Sau khi xong việc ở sở cũng đã hơn 7 giờ tối mọi người ai nấy cũng đều đói nên rủ nhau ra quán lề đường ăn mừng vì được cục trưởng khao, khi đã qua hai ba tuần rượu ai nấy cũng có dấu hiệu say.

Nudee hơi hơi ngà say nhìn ba người đồng nghiệp nói "Cuối cùng chúng ta cũng đã phá xong vụ án cũng đã khỏi kiện thành công tổng giám WSK không uổng phí công sức mấy tháng nay bỏ ra".

Nudee ợ một cái cụng ly với ba người họ hô "Cạn ly".

Bốn người đều đồng loạt uống cạn ly Charlotte rót đầy ly cho mình và cho ba người họ nói.

"Cám ơn các cậu rất nhiều, vụ án này phá nhanh như vậy cũng là nhờ một phần từ các cậu, các cậu không quãng ngày đêm cực nhọc dù trời nắng hay trời mưa không nề hà ngày hay đêm điều tra thu thập chứng cứ mới nhanh chóng phá án, tôi ở đây một lần nữa cám ơn các cậu, các chiến hữu cũng là cộng sự người anh em tốt của tôi".

"Nào cùng nhau cạn hết ly".

"Cạn ly".

"Vô" Charlotte đứng không vững ngã qua ngã lại hô to một tiếng làm mọi người xung quanh ai nấy cũng đều quay đầu lại nhìn.
 
Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
chap 6


Trung tâm mua sắm.

Engfa, Heidi hai người đang lựa lựa chọn chọn đồ bỗng Heidi lên tiếng hỏi : "Sao thế, hôm nay nhìn cậu không được vui, có tâm sự gì à ?".

Engfa đang xem nhập tâm một món đồ gì đó, nghe Heidi hỏi quay người sang mặt không cảm xúc trả lời "Lát mua sắm xong mình mời cậu dùng bữa" không đợi Heidi có trả lời hay không tiếp tục công việc xem đồ đang dang dỡ.

Heidi thấy Engfa như vậy cũng đã thành thối quen không lấy gì làm lạ vừa nhún vai vừa trả lời : "ok".

Lát sau hai người trong tay xách túi lớn túi nhỏ bước ra khỏi cửa thang máy xuống tầng hầm xe, dành riêng cho khách để lấy xe, chạy thẳng tới một nhà hàng sang trọng để dùng bữa tối.

Trên một con đường lớn vắng vẻ ít người qua lại, thỉnh thoảng có vài ba chiếc xe chạy qua chạy lại, cặp ven đường có đậu một chiếc xe tải cỡ nhỏ.

"Chị coi chừng ngã ngồi xuống, nhỏ tiếng một chút mọi người đang nhìn chúng ta kìa" Malai chưa say quá còn hơi tĩnh thấy Charlotte đứng không vững ngã qua ngã lại la lối um sùm lo sợ Charlotte say sẽ té ngã nên chòm người qua vừa vịnh Charlotte vừa nói.

Charlotte có hơi men vào rồi thì nào nghe lời ai nói lọt lỗ tai, vẫn y như cũ quậy tưng bừng Marima thấy không ổn vội nói với hai người còn lại đưa Charlotte về "Chị ấy cũng đã say không biết gì rồi chúng ta đưa chị ấy về thôi" Marima nhìn hai người còn lại say sắp ngục lên bàn mà ngủ.

"Vậy chúng ta cùng nhau đưa chị ấy về" Nudee nghe thế ợ một cái đáp.

Marima đi qua dìu Charlotte, Nudee,Malai bốn người đứng dậy nghiêng ngã lảo đảo rời khỏi bàn ra đón taxi.

"Mau mau dừng xe lại, tôi sắp chịu hết nổi rồi" xe chạy được một đoạn Charlotte im lặng ngủ nãy giờ bỗng nhiên lên tiếng làm ba người bọn Nudee bỗng giựt mình tĩnh dậy nhìn Charlotte, tài xế taxi xi nhan đèn xe lái chậm chậm tấp vào lề đường Charlotte mở cửa xe chạy cái vèo ra khỏi xe phóng lên lề đường ôm bụng ói lên ói xuống ba người thấy Charlotte ói như vậy nghiêng ngã bước xuống xe tiến lên vỗ vỗ lưng Charlotte, Mali hỏi : "Chị không sao chứ ?".

Charlotte đang quay lưng với ba người bọn họ, vừa ói xong quơ quơ tay trước mặt ba người bọn họ bảo "Tôi không sao các cậu cũng mệt lắm rồi mau mau về nhà nghỉ ngơi sớm" cuối cùng không chịu nổi ngồi đại xuống tại chỗ.

"Chị thiệt là không sao chứ" ba người họ thấy Charlotte ngồi tại chỗ tiến lại gần định đỡ Charlotte đứng dậy và hỏi.

Charlotte khoác khoác tay ý bảo không sao trả lời : "Tôi thật sự không sao các cậu mau về đi, cũng không còn sớm nữa".

Chào thấy ba người họ vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, giận lên quát.

"Các cậu tính ngày mai không đi làm hay sao, còn đứng đực ra đấy ngày mai tôi mà thấy các cậu không có tinh thần làm việc thì biết tay tôi".

"Vậy còn chị thì sao ?

để chị ở đây một mình tụi em không yên tâm".

"Lát tôi bắt taxi về sau, các cậu cũng mau về đi thôi" Charlotte dựa lưng vào cột đèn nhắm mắt không nhìn ba người họ rồi trả lời.

Nudee tiếp lời : "Vậy tụi em về trước, chị nhớ cẩn thận" ba người nhìn charlotte chần chừ một hồi mới quay lưng ra xe, quay đầu nhìn charlotte thêm lần nữa ra hiệu cho bác tài.

Charlotte vẫn nhắm mắt ngồi im bắt động một lúc chuẩn bị đứng dậy bắt xe để về nhà, bỗng nghe từ xa có tiếng truy hô cướp cướp theo bản năng bật dậy chạy đuổi theo hướng phát ra âm thanh, vừa chạy tới nơi phát ra âm thanh thấy hai cô gái đang đuổi theo một người đàn ông phía trước trong tay cầm 1 cái túi xách, Charlotte không chần chừng tăng bước chân chạy đuổi theo tên cướp phía trước bỏ lại hai cô gái đang chạy đuổi theo ở phía sau, rượt đuổi tên cướp chạy qua hai ba con đường ba bốn cái hẻm nhỏ cuối cùng Charlotte cũng tóm được tên cướp lấy lại túi xách và giao lại cho hai cảnh sát viên tuần tra gần đó.

Charlotte khum lưng hai tay chóng đầu gối thở hòng hộc không ra hơi, lát sau hai cô gái cũng đã đuổi.

Charlotte đều hòa lại hơi thở nhìn hai cô gái vừa trả túi xách vừa nói.

"An ninh trị an gần đây không được tốt hai cô lại là con gái, có ra ngoài tranh thủ về sớm cũng đừng đi đâu về khuya, bọn cướp bây giờ đa số lựa thời cơ trời khuya và đường vắng ít người qua lại để ra tay, các cô nên cẩn thận thì tốt hơn".

Heidi lấy túi xách Charlotte đưa mỉm cười lên tiếng.

"Cám ơn cô rất nhiều, hôm nay may mắn gặp được cô, lấy lại túi xách dùm hai chúng tôi, bằng không thì coi như mất luôn rồi".

Charlotte cười nhẹ trả lời : "Không có gì, là chuyện tôi nên làm" ánh mắt bỗng chuyển qua cô gái đứng kế bên nhìn không chớp mắt.

Engfa như cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn về phía mình, quanh đây thì không có ai qua lại, chỉ có ba người họ ánh mắt đó không phải Heidi, chỉ còn lại một người là cô gái trước mặt này Engfa nhìn sang bắt gặp ánh mắt charlotte nhìn mình say mê, ngưỡng mộ, hai người nhìn nhau không ai nói với ai lời nào.

Hai người nhìn nhau cả buổi không ai chịu lên tiếng, Heidi tầng hắng một cái định lên tiếng nhưng chưa kịp nói gì Engfa im lặng bỗng lên tiếng.

"Nếu đã lấy lại được túi xách rồi thì về thôi, còn đứng ở đây làm gì" quay lưng bỏ đi mặc kệ hai người Charlotte Heidi vẫn đứng yên tại chỗ ngơ ngác.

"Cậu chờ mình với" Heidi vội chạy đuổi theo Engfa được một chút, quay người lại nhìn Charlotte vẫn còn đứng đó, cuối đầu tỏa vẻ chào quay lại song song đi với bạn mình, Charlotte vẫn đứng yên tại chỗ nhìn hai người họ tới khi không còn nhìn thấy bóng dáng nữa mới rời đi.

Charlotte hai tay đút túi quần, ánh mắt nhìn xuống đường vừa đi, vừa đá vỏ chai rỗng trên lề đường

"Cô gái kia nhìn thấy quen quen sao á, hình như từng gặp ở đâu rồi thì phải" Charlotte dừng bước nhìn chầm chầm vỏ chai dưới chân, nghĩ mãi cũng không nhớ từng gặp ở đâu ngước lên nhìn những ngọn đèn lúc tỏa lúc sáng thở dài một hơi "Haiz, không nghĩ nữa thây kệ đi" nhìn trước dòm sau không thấy bóng dáng chiếc xe nào hết ngao ngán lắc đầu.

"Taxi không có lấy gì về nhà đây, chẳng lẽ đêm nay đành phải ngủ ngoài đường sao".

Tiếp tục đi chưa được bao xa thì nghe từ đằng sau có tiếng xe môtô chạy tới Charlotte né qua một bên nhường đường cho chiếc môtô đó chạy, chiếc môtô vọt thẳng lên phía trước dừng quay đầu xe lại lên tay ga nhắm thẳng ngay hướng Charlotte mà phóng tới, Charlotte thấy không ổn quay người bỏ chạy, chiếc xe vẫn đuổi theo phía sau, Charlotte né trái né phải chạy lung tung cho dù người có chạy nhanh cỡ nào cũng không chạy nhanh bằng xe được cộng thêm Charlotte vẫn còn chưa tĩnh rượu thẳng, nên động tác còn chậm chạp né không kịp đã bị môtô lao tới đụng một phát té lăn một vòng ra đất nằm bất tĩnh, người lái môtô thấy Charlotte vẫn nằm bất động không nhúc nhích tăng tay ga quay xe bỏ đi.

Trong lúc đó Engfa đã đưa Heidi về tới nhà, đang trên đường trở về chạy ngang qua con đường Charlotte vừa mới đi, chạy được một đoạn thấy xa xa có người bất tĩnh nằm gần lề đường.

"Giờ này cũng đã khuya mà ai còn nằm ngoài đường thế này" Engfa chạy xe từ từ còn cách một khoảng cho dừng xe lại, xuống xe tiến lại gần người đang nằm nhìn xung quanh thấy không có ai hết, bạo dạn đưa tay gần mũi xem còn hơi thở không, Engfa cảm nhận được hơi thở, mới thở ra một hơi gọi hai tiếng vẫn không thấy người nọ nhúc nhích gì, mới lật người lại phát hiện đây không phải người vừa mới giúp mình và Heidi khi nãy sau, không nghĩ giờ lại bắt tĩnh nằm đây trên chán có một vết thương đang chảy máu, Engfa dùng sức đỡ Charlotte dậy đưa lên xe.
 
Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
chap 7


Trụ sở cảnh sát.

Reng reng reng.

"Alo, tổ trọng án xin nghe" nghe tiếng chuông điện thoại bàn reo Toey tiến đến nhắc máy.

"À, tôi biết rồi chúng tôi sẽ đến ngay" Toey cúp máy quay sang mọi người trong đội nói "Ở đường Nghênh Tân đã xảy ra án mạng, có người vừa mới báo án chúng ta mau đến đó đi".

"Sao hôm nay không thấy đội trưởng đi làm vậy giờ này cũng đã trễ lắm rồi, vẫn chưa thấy đội trưởng tới, không biết có xảy ra chuyện gì không ?"

Toey thuật lại cuộc gọi khi nãy với mọi người, rồi xem qua đồng hồ đeo tay, nhìn một vòng quanh phòng làm việc cũng không thấy Charlotte đâu.

Nudee chăm chú xem màn hình vi tính, nghe Toey nói quay người sang lên tiếng "Sáng giờ bận nhiều việc, cũng không chú ý đội trưởng có đi làm hay chưa".

"Anh gọi cho đội trưởng thử coi, xem giờ chị ấy đang ở đâu sẵn tiện báo vụ án này với chị ấy luôn" Toey nói.

Nudee lấy chiếc điện thoại ở túi quần bấm gọi cho Charlotte, gọi qua hai ba cuộc, chuông vẫn reo nhưng không hề có động tĩnh gì bên kia Nudee trả lời mọi người "Có đổ chuông nhưng không ai bắt máy".

"Chúng ta mau tới hiện trường vụ án trước đã, tới đó rồi chúng ta gọi cho đội trưởng sau" Malai lên tiếng, bốn người nhìn nhau gật nhẹ đầu rồi đồng loạt xoay người tiến thẳng ra cửa.

Engfa chở Charlotte đang bất tĩnh trên xe về đến trước cổng biệt thự, nghe tiếng kèn xe bóp in ỏi từ trong nhà dì Chu đi ra mở cổng cho Engfa, khi xe vừa qua khỏi cổng dì Chu đóng cổng quay người đi thẳng vào gara.

"Cô hai ?".

Engfa quay người nhìn dì Chu "Ừ" một tiếng coi như đã trả lời, lách nhẹ người qua đi thẳng ra ghế sau mở cửa nhìn Charlotte đang bắt tĩnh nằm đó, Engfa cúi người đỡ Charlotte ra khỏi xe dì Chu tiến lên giúp Engfa đỡ Charlotte vào nhà, loay hoay một hồi hai người cũng đỡ được Charlotte vào phòng khách đỡ nằm trên ghế sofa Engfa quay sang dì Chu nói.

"Dì lên phòng con lấy dùm con hộp dụng cụ y tế con để gần cạnh bàn trang điểm".

Dì Chu gật đầu xoay người đi thẳng lên lầu, Engfa cũng xoay người đi thẳng vào toilet bỏ lại một mình Charlotte nằm đó, một phút sau Engfa từ toilet đi ra dì Chu từ trên lầu đi xuống tay xách hộp dụng cụ y tế hai người đi thẳng đến chỗ Charlotte dì Chu lên tiếng.

"Cô hai tôi đã lấy xuống cho cô rồi đây" dì Chu vừa nói vừa đưa hộp dụng cụ y tế đến trước mặt Engfa.

Engfa tiến lại ngồi lên ghế sofa bên cạnh Charlotte nhìn sơ qua một chút xoay người nói "Dì để xuống bàn dùm con, dì đi nghỉ ngơi đi cũng không còn sớm nữa".

Không đợi dì Chu có trả lời hay không xoay người nhìn lên chán Charlotte, quay người mở ra hộp dụng cụ y tế, lấy một miếng bông gòn thấm ước một tí cồn 90° độ nhẹ nhàng sát qua chỗ vết thương ở chán Charlotte tẩy sạch sẽ máu và sát trùng, sau đó lấy một miếng băng gạt thêm một miếng bông gòn nhỏ gọn, để lên chỗ vết thương ở chán Charlotte dùng băng keo y tế dán lại, sau khi đã xử lí xong vết thương ở chán Engfa nhìn xem chân tay Charlotte có bị trầy xước hay chảy máu ở chỗ nào nữa không, kiểm tra qua một lượt không thấy gì hết ngoài trừ vết thương ở chán, Engfa dọn dẹp dụng cụ y tế vào hộp, đứng dậy vào phòng đem ra một cái mền đắp lên người cho Charlotte, làm xong hết tất cả mọi việc Engfa cầm hộp dụng cụ y tế đi thẳng lên lầu.

15' phút sau xe cảnh sát chuyên dụng chở nhóm người Nudee tới hiện trường nơi xảy ra vụ án, bốn người lần lượt xuống xe đi thẳng tới chỗ đang phong tỏa có vài cảnh sát viên đang canh giữ xung quanh, người dân tụ tập nhìn xem chỉ chỉ chỏ chỏ nói bla bla... các kiểu, một cảnh sát viên đang canh giữ thấy bốn người đi tới làm động tác chào.

Khi đã vào hiện trường bốn người chia nhau ra làm việc, Nudee tiến lên gần chiếc xe nhìn quanh qua một lượt không thấy có gì lạ, tiếp đến tiến ra phía sau của thùng xe quan sát từ trên xuống dưới khi nhìn tới cánh cửa đang khóa chặt, liền mở ra đập vào mắt là một xác chết nam chết ở tư thế nằm co lại, hai tay và hai chân đều bị chối bằng bằng dây rút nhựa màu trắng.

Marima đi xung quanh khu vực tìm xem có phát hiện manh mối gì lạ không.

Toey thì lấy khẩu cung những người dân hiếu kỳ quây xem.

Malai trao đổi gì đó với cảnh sát viên.

Khoảng 10' phút sau ba người xong việc tập hợp lại chỗ Nudee.

"Ý xe này không phải là xe tải đông lạnh sau, thủ phạm bây giờ cũng nghĩ ra được nhiều chiêu trò quá ha dùng xe như thế này để gây án" bỗng Malai la lên làm mọi người giật nảy mình.

"Cậu bị động kinh hay sao hét toán lên thế" Toey ôm ngực quay sang trách cứ Malai.

Thấy Tiểu Đông cười không ngậm được mồm, Toey liếc một cái cho một đấm không mạnh không nhẹ vào ngực.

"Cậu biết loại xe này à ?"

Marima quay sang hỏi Malai.

"Biết sao không biết còn rành nữa là khác, mà xe này rất phổ biến trên thị trường ai mà không biết" Toey, Malai hai người đùa giỡn qua lại nghe Marim hỏi Malai đắc ý dạt dào trả lời.

"Tại sao cậu biết loại xe này để sau hãy nói đi, giờ để bên pháp y làm việc của họ trước đã" Nudee lên tiếng.

"À, trong số chúng ta có ai gọi điện cho đội trưởng chưa ?" như sực nhớ ra gì Malai hỏi.

Ba người nhìn nhau lắc đầu biểu thị không có.

"Để tôi gọi thử xem" Malai lấy điện thoại bấm gọi cho Charlotte, khoảng 2 giây sau điện thoại đổ chuông.

Charlotte mơ mơ màng màng nghe tiếng chuông điện thoại reo, theo quán tính đưa tay mò mẫm tìm kiếm chiếc điện thoại, chưa tìm được thì chuông đã tắt, Charlotte thu tay, từ từ mở mắt nhìn trần nhà chầm chầm, khoảng một phút sau bật ngồi dậy nhưng do động tác lẹ quá làm Charlotte xây xẳm, hai tay xoa xoa hai bên thái dương, bỗng chuông điện thoại reo lên lần nữa, Charlotte ngẩng đầu quay qua quay lại tìm chiếc điện thoại thì ra nó đang nằm trên bàn mà nãy giờ không để ý tới, Charlotte quới tay lấy chiếc điện thoại nhìn màn hình 2 giây sau bấm nghe.

"ALô".

Bên đây Malai vừa nghe tiếng Charlotte thì vui mừng vừa cười vừa hỏi : "ALô chị à, chị đang ở đâu thế ? hôm qua tới giờ tụi em sốt ruột gọi điện tìm chị không được, máy chị đổ chuông nhưng chị không bắt máy".

Charlotte nhắm mắt khoảng 5 giây không nói gì nghĩ đến chuyện xảy ra tối hôm qua từng hình ảnh đều nhớ rõ như in, thở dài một hơi nói.

"Haiz, hôm qua xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, tôi không bắt máy được, trở về tôi sẽ nói sao".

Đã là cảnh sát bao nhiêu năm chẳng lẽ lại không biết bọn họ tìm mình gấp như thế dĩ nhiên là có chuyện nên tiếp lời.

"Hôm qua lại có án nữa sao ?"

Charlotte nhìn vào khoảng không, không chớp mắt hỏi.

"Dạ, đúng rồi chị hôm qua tụi em vừa vào sở không bao lâu thì có người gọi đến báo án, tụi em định báo với chị nhưng không thấy chị đi làm, gọi điện tìm chị gọi mãi không thấy chị bắt máy, sợ chị lại xảy ra chuyện gì tụi em định tìm chị ai dè chưa kịp đi, thì án lại đến tụi em đành gác lại đến hiện trường xem trước, rồi tính đến việc tìm chị sau, giờ đã gọi được cho chị tụi em cũng yên tâm" Malai nhìn những hàng tre lay động trong gió trả lời.

"Tôi không sao các cô cậu yên tâm làm tốt việc lát tôi trở về" khoảng hai giây sau Charlotte cúp máy nhìn sơ qua một vòng khắp căn nhà.

"Đây không phải là căn nhà một tháng trước mình từng đến đây tìm hiểu về vụ án phong thư lần trước đó sao, sao giờ mình lại ở đây? chuyện gì xảy ra" Charlotte đỡ trán, bỗng nghe tiếng bước chân từ trên lầu đi xuống phát ra âm thanh cộp cộp cộp của giày cao gót.
 
Englot| [ Cover ] Nữ Cảnh Sát Và Tổng Tài Lạnh Lùng
chap 8


Charlotte ngẩng đầu lên, xoay người ra phía sau, ngước nhìn lên chỗ phát ra âm thanh, không chớp mắt nhìn chầm chầm nơi đó.

Engfa mặc trên người bộ đồ công sở tay cầm túi xách, đang từ trên lầu bước xuống từng bậc thang để đi xuống thì bắt gặp ánh mắt Charlotte nhìn mình không rời mắt, dì Chu từ dưới bếp vừa đi lên tới gặp Engfa đang từ trên lầu đi xuống liền hỏi:

"Cô hai bữa sáng đã chuẩn bị xong, cô dùng bữa sáng rồi hẵng đi làm" dì Chu hỏi xong vẫn đứng yên tại chỗ chờ Engfa trả lời.

Engfa nghe dì Chu hỏi thì chuyển tầm mắt về phía bà rồi gật gật đầu biểu thị đã đồng ý, sau đó quay sang nhìn Charlotte gật nhẹ coi như chào hỏi, xoay người đi thẳng xuống nhà bếp để dùng bữa sáng.

"Cô cũng xuống dùng bữa sáng luôn đi, tôi đã chuẩn bị một phần cho cô luôn rồi" dì Chu nhìn Charlotte nói nở một nụ cười thân thiện.

Charlotte nghe dì Chu nhắc đến mình mới phục hồi tinh thần lại biết mình thất thố, gãy gãy đầu, cười một cái trả lời "Dạ".

Dì Chu nhìn Charlotte như vậy cũng không nói thêm gì xoay người đi thẳng xuống nhà bếp, Charlotte cũng lật đặt theo sau, vừa đi vừa nghĩ không ngờ trên thế gian này lại có người đẹp đến như thế, cứ mãi lo nghĩ Charlotte không để ý tới dì Chu đã đứng lại từ lúc nào, thế là va ngay vào lưng của dì, dì Chu xoay người lại nhìn Charlotte chỉ biết lắc đầu, biết mình lại thất thố một lần nữa vội lên tiếng

"Xin lỗi dì, con không phải cố ý, tại con mãi lo nghĩ đến một chuyện nên không chú ý xem dì có đứng lại hay chưa" Charlotte hơi hơi sợ nhìn dì Chu giải thích.

Charlotte đang đứng đối diện dì Chu vừa nói dứt câu thì nghe động tĩnh phát ta từ phía bàn ăn, vội nghiêng người nhìn ra phía sau thấy Engfa đã dùng xong bữa sáng đứng dậy chuẩn bị rời khỏi bàn.

Charlotte thấy Engfa chuẩn bị đi thì vội lách qua người dì Chu bước lên phía trước vài bước đứng cách một khoảng với Engfa lên tiếng giữ người

"Waraha tổng cám ơn cô hôm qua đã giúp tôi" Charlotte hơi căng thẳng nói.

Engfa nghe Charlotte nói như vậy đứng yên tại chỗ mặt không cảm xúc nhìn Charlotte đáp :

"Cô không cần phải cảm ơn tôi, đổi ngược lại là người khác gặp cô trong tình huống đó thì cũng sẽ làm y như tôi vậy thôi, huống hồ chi cô cũng đã có một lần giúp đỡ tôi và bạn tôi, theo tình theo lí tôi giúp lại cô là chuyện nên làm, cộng thêm vụ án phong thư lần trước tôi cũng chưa có dịp gặp để mà cảm ơn cô".

"Tôi có căn dặn bác tài xế rồi, lát nữa cô dùng xong bữa bác tài sẽ đưa cô về, còn bây giờ tôi đi trước, hôm nay tôi có một cuộc họp quan trọng ở công ty, không tiện đưa cô về, cũng không thể ở lại tiếp chuyện cùng cô lâu được"

Engfa nói dứt câu ánh mắt nhìn xuống đồng hồ đeo ở cổ tay, quới tay cầm lên túi xách, chuyển ánh mắt nhìn đến Charlotte gật nhẹ đầu một cái, bước ra khỏi nhà bếp, đi thẳng một mạch ra cửa lớn của biệt thự, trong sân có đậu sẵn một chiếc xe hơi đời mới, tài xế cũng đã đứng chờ sẵn ở đó vừa thấy Engfa từ trong biệt thự đi ra, tài xế vội quay người lại mở ra cửa sau chờ sẵn, Engfa đi tới cúi người lên xe ngồi xuống và thất dây an toàn, trong lúc đó tài xế cũng đóng cửa xe lại đi thẳng ra trước đến chỗ của mình mở cửa, lên xe ngồi xuống khỏi động máy cho xe rời đi.

Charlotte nhìn đến thất thần đến khi không còn thấy bóng dáng của Engfa mới, xoay người lại nhìn dì Chu cười.

"Haiz, tính tình của cô hai từ nhỏ tới lớn đều như vậy, không thích thân cận với bất kỳ ai ngoài trừ một người, còn ông bà chủ ở nước ngoài nhiều vì bận công việc làm ăn nên cũng ít về đây lắm, vì vậy tính tình của cô hai mới trở nên lạnh lùng như bây giờ nhưng thật ra là một người rất tốt" dì Chu thấy Charlotte như vậy nên lên tiếng.

Charlotte cười cười rồi trả lời:

"Dạ không sao đâu dì, dù gì con và Waraha tổng cũng chỉ mới quen biết nhau đây thôi cũng không gọi là bạn bè thân thiết gì, Waraha tổng thì tính tình lạnh lùng đối với con như vậy cũng là phải" đang nói chuyện với dì Chu, thì điện thoại đổ chuông.

Charlotte đưa tay móc ra chiếc điện thoại đang reo inh ỏi nhìn màn hình khoảng 2 giây cô mới bắt máy trả lời

"Alo".

Nghe máy cỡ 1' phút Charlotte mới cúp máy nhét lại vào túi quần nhìn dì Chu nói

"Dì, con xin phép về trước, ở sở còn có việc, hôm nào có thời gian rảnh con lại đến, cám ơn dì và Waraha tổng đã giúp" Charlotte nói dứt câu thì nhìn dì Chu cười thật tươi.

Dì Chu nghe Charlotte nói như vậy cũng không tiện giữ người lại, liền trả lời

"Con bận việc thì cứ đi trước, hôm nào rảnh thì ghé lại đây dì nấu mấy món ngon cho con ăn".

Charlotte nghe dì Chu nói vậy liền đáp lại

"Vâng, con biết rồi" nhìn bóng dáng Charlotte khuất sau cánh cửa, dì Chu cũng xoay người bước vào nhà.

Charlotte bước chân tới cửa tổ trọng án thì dừng lại, hai tay đút vào túi quần kaki, nhìn quanh một lượt khắp phòng, bốn người bọn Nudee ai làm việc nấy của mình, nhìn được một chút Charlotte mới bước tới vài bước rồi vỗ tay, tiếng vỗ tay phá tan bầu không khí trầm lặng, thu hút sự chú ý của bốn người, cả đám quay đầu lại nhìn, thấy Charlotte đứng kế cửa cười cười.

"Mọi người tập trung lại vào họp ngay" Charlotte thông báo xong thì đi thẳng vào phòng dành riêng cho thảo luận vụ án, bốn người nghe vậy cũng lần lượt theo sau vào phòng, ngồi vào chỗ cố định dành riêng cho mình, Charlotte ngồi giữa, lưng dựa ghế hai chân bắt chéo vào nhau hai tay khoanh trước ngực mặt nghiêm nhìn mọi người

"vụ án như thế nào?, các cậu lần lượt nói rõ chi tiết cho tôi biết".

"Nạn nhân là Thahan wimal nam giới, độ tuổi từ ba mươi đến ba mươi lăm tuổi, cao khoảng 1m65 đến 1m7, là tài xế xe tải cho công ty Zin Food, theo như bên pháp y khám nghiệm tử thi cho thấy, nạn nhân tử vong là do một vật cứng tác động thẳng vào đầu gây ra tích tụ máu và vỡ hộp sọ cộng thêm trên thân thể nạn nhân có nhiều vết thương lớn nhỏ mới cũ chưa lành, hẳn là trước khi chết cũng đã bị đánh đập và hành hạ một thời gian"

Nudee vừa nhìn quyển sổ ghi chép vừa nhìn Trương Vũ Khanh trả lời.

"Em cũng đã có xem qua hiện trường, đây không phải là hiện trường gây án đầu tiên, mà là sau khi gây án hung thủ mới đem xác nạn nhân đưa đến đây nhằm đánh lừa chúng ta rằng đây là hiện trường xảy ra đầu tiên" tiếp theo là Marima trả lời.

Toey nhìn vào sổ ghi chép của mình rồi nhìn Charlotte thực lại những gì mình hỏi được

"Em đã lấy khẩu cung và hỏi những hộ dân gần đó, họ nói đã thấy chiếc xe tải đậu ở đó khoảng chừng ba bốn ngày gì rồi, đi qua đi lại, không thấy người đâu cũng không thấy xe di chuyển nên xin nghi mới báo cảnh sát" Hân Hân trình bày xong thì cúi đầu xuống ghi ghi chép chép gì đó vào quyển sổ.

Malai nhìn qua mọi người rồi nhìn thẳng Charlotte trả lời :

"Khi đến hiện trường em cũng đã có hỏi qua một số người hiếu kỳ vây xem, họ đều nói gần đây không thấy ai lạ mặt cũng không thấy có người nào khả nghi lãng vãng qua lại".

"Nudee khi nãy cậu có nói là hung thủ dùng vật cứng để gây án, vậy cậu có xác minh được đó là dùng vật gì không ?"

Charlotte im lặng nãy giờ nghe bốn người họ trình bày, lúc này mới lên tiếng như có đều suy tư, đứng lên đi qua đi lại trong phòng, một tay để ngang ngực, tay kia chóng càm trầm ngâm.

Nudee đưa ra giả thuyết

"Rất có khả năng hung thủ dùng, một là gậy đánh bóng chày, hai là gậy đánh golf, hai loại đó tuy có cấu tạo khác nhau về hình dáng và kích thước, nhưng độ cứng không thua gì nhau, có thể dùng làm hung khí khi gây án, còn một đặc điểm nữa khi nạn nhân chết hai tay hai chân đều bị chói lại bằng dây rút nhựa, loại dây đó tuy mỏng và nhỏ nhưng chắc chắn vô cùng, một khi bị chói thì có cố vùng vẫy như thế nào cũng không thoát được ngược lại có thể bị khứa đứt cả tay lẫn chân, còn những vết hằn tím trên người nạn nhân có thể được tạo ra bằng một vật hình tròn gì đó chưa thể xác định được".

"Đây cũng chỉ mới là giả thuyết của cậu đưa ra thôi, cũng có khả năng là hung khí khác chẳng hạn, đợi tới khi nào tra được thủ phạm và tìm ra được hung khí tới lúc đó mới có thể chắc chắn những gì cậu suy đón là đúng" Charlotte nghe Nudee nói ra suy đón của mình thì lên tiếng.

Charlotte nhìn sang Malai tiếp lời

"Cậu nói đó không phải là hiện trường vụ án đầu tiên, có nghĩa là hung thủ đã gây án ở một nơi nào đó rồi mới đem xác đến phi tang nhầm đánh lạc hướng điều tra của chúng ta, rất có khả năng hung thủ sợ vứt xác gần nhà thì cảnh sát sẽ mau điều tra ra, cho nên đem xác bỏ ở một nơi hẻo lánh ít người qua lại, nếu như vậy thì rất có thể hiện trường gây án đầu tiên là nhà ở hoặc nhà kho hay công trình bỏ hoang gì đó chẳng hạn" Charlotte nêu ra suy đón của mình, bốn người bọn họ vừa nghe vừa ghi ghi chép chép lại những ý quan trọng.

"Còn Marima cậu có xem qua xe loại đó dùng để vận chuyển gì và làm gì hay không ?"

Marim đang ghi chép thì nghe Charlotte hỏi ngước lên nhìn rồi trả lời.

"Theo như em quan sát và cũng biết chút ít thì loại xe đông lạnh loại nhỏ này, có thương hiệu là Thaco Kia K250 có tải trọng 1,9 tấn với thùng đông lạnh chuyên chở những hàng hóa đi xa, và vận chuyển những thực phẩm không bị hỏng trong quá trình vận chuyển, loại xe như thế này thường thì được các hộ gia đình hay các doanh nghiệp nhỏ ưa dùng vì chúng nhỏ gọn dễ dàng vận chuyển hàng hóa với khối lượng ít đến các khu vực dân cư đông đúc, các địa điểm xa xôi, đồng thời đảm bảo được sự linh hoạt trong quá trình vận chuyển hàng hóa cộng thêm tiết kiệm được rất nhiều chi phí" Marima nói một hơi ra những gì mình biết cho mọi người cùng tham khảo.
 
Back
Top Bottom