Hài Hước Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư
40 - Nháo


Sau chuyến du lịch Engfa và Charlotte chính thức yêu nhau, công việc mỗi ngày đều tiếp xúc Charlotte từ con nhím hay xù lông bất giác biến thành con thỏ ngoan ngoãn mỗi ngày đều mang bộ mặt hào hứng e thẹn đi làm.

Engfa trước mặt mọi người vẫn là một thân lạnh lùng nhưng chỉ có Charlotte mới biết Engfa có bao nhiêu xấu xa có bao nhiêu lưu manh.

"Thư ký Austin vào phòng tôi một chút!", nghe điện thoại xong Charlotte lại cảm thấy hồi hộp, từ lần đó trở về mỗi khi vào phòng của Engfa thì...

"Waraha tổng cho gọi tôi có gì sao?", trong công việc Charlotte vẫn là giữ khoảng cách cùng xưng hô đúng mực.

Engfa thấy Charlotte đứng cách xa lại còn mang vẻ không tự nhiên liền nhếch môi nở nụ cười nhàn nhạt.

"Em lại đây!", Engfa xoay ghế sang một bên ý bảo Charlotte vòng qua chiếc bàn tới cạnh mình.

Charlotte từng bước e dè đi đến gần Engfa, đứng cách Engfa hai bước đột nhiên tay bị Engfa nắm một cỗ đạo lực mạnh mẽ kéo Charlotte ngã ngồi trên đùi Engfa, Engfa thuận thế ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Charlotte, Charlotte ngồi trên đùi Engfa nên cao hơn Engfa một cái đầu, lúc này ai kia đỏ mặt vội xoay đi hướng khác.

"Lại đỏ mặt, trước kia em hung hăng lắm mà sao bây giờ thành tiểu bạch thỏ rồi a~", Engfa ngước nhìn Charlotte chọc ghẹo, gò má ai kia đã sớm đỏ bừng.

Charlotte nhướng người định thoát khỏi tư thế thân mật này nhưng Engfa dùng lực ôm chặt lấy Charlotte còn thuận thế phà hơi vào cổ ai kia làm ai kia nhột mà rút lại cái cổ trắng xinh, Charlotte vừa giận vừa thẹn.

"Muốn bỏ chạy?", Engfa mặt đầy tiếu ý, dù là trước kia hay bây giờ thì trêu chọc Charlotte vẫn là thú vui "tao nhã" của nàng a~.

"Tại sao trước kia em không thấy chị lưu manh như vậy, nếu để nhân viên ở đây thấy chắc sẽ cười vào mặt chị", Charlotte giận dỗi, hà cớ gì mỗi ngày đều phải đem người ta ra chọc tới khi mặt đỏ tai hồng mới chịu buông tha.

Người gì càng ngày càng xấu tính.

"Chị chỉ lưu manh với em thôi.

Hay là em muốn chị lưu manh với người khác nữa?", Engfa giả bộ ủy khuất.

"Chị dám sao?", Charlotte lườm Engfa.

"Không dám không dám!", Engfa dỗ dành, người kia dạo này chăm làm nũng lắm nha, ai biểu Charlotte dù giận dỗi hay thẹn thùng cũng đều đáng yêu như vậy.

"Rốt cuộc gọi em tới để làm gì?", Charlotte cuối cùng cũng ngồi yên trên đùi Engfa không nháo nữa.

"Nhớ em nên gọi thôi!", Engfa thãn nhiên trả lời.

"Chị...

được rồi thả em ra đi, chân chị không đau à?", Charlotte đã dần thích ứng với Engfa lưu manh nên không tốn công cãi lại nữa.

"Nhắc mới thấy, có phải chị nuôi em thành heo rồi không, xem nè bụng sắp bằng trư bát giới rồi", Engfa làm nhéo bụng Charlotte chọc ghẹo, mặc dù bụng rất phẳng nhưng mà Engfa cố than vãn.

Con gái ai không quan tâm bề ngoài đâu chứ, đằng này bị người yêu mình chê béo, Charlotte là khó chịu trong lòng vùng đứng dậy, lần này Engfa cũng không níu kéo chỉ dựa vào ghế cười.

"Ai biểu chị nấu ăn ngon như vậy hại em lần nào cũng ăn tới quên đường về", Charlotte trách móc.

"Còn không phải em định lực kém, còn đi tranh ăn với Nudee, giờ em béo lại đổ lỗi cho chị", Engfa làm bộ mặt bị tổn thương.

"Được rồi em xin lỗi tại em tại em, chị dẹp cái mặt đó đi em nổi hết da gà đây này", Charlotte là không quen từ mặt than lạnh lùng chuyển thành bộ mặt làm nũng tội nghiệp của Engfa nên đành xuống nước.

Engfa chỉ chỉ lên mặt mình khuôn mặt vẫn y như cũ.

*Chụt* Charlotte hiểu ý hôn lên má Engfa.

Engfa liền thay đổi sắc mặt trở về bộ dáng lưu manh như cũ.

Charlotte tức giận nắm lấy má Engfa mà kéo làm khuôn mặt Engfa bị kéo tới biến dạng, thấy Engfa sắp rớt nước mắt Charlotte mới hài lòng buông tay.

"Em là đồ độc ác!", Engfa xoa xoa hai má vừa bị hành hung quát Charlotte, dạo này Charlotte hay dùng chiêu này để trị cô, còn đâu hình tượng nữ vương lạnh lùng nữa, Charlotte đáng ghét sau này áp chết em.

"Còn chị nên đi làm diễn viên thì tốt hơn", nói rồi Charlotte mặt kệ Engfa xoay người rời đi.

"Tina mình muốn đi tập Gym" Charlotte nhắn tin cho Tina rồi cười thầm.

"Engfa chị hãy đợi gặp Charlotte sáu múi đi haha"

*****

Nói là làm Charlotte cùng Tina đăng kí đi tập gym.

Ngày đầu đi tập Charlotte mặc trang phục bó sát cơ thể, đồ gym màu đen làm nổi bật làn da trắng trẻo, Charlotte hoàn toàn không có chút thịt nào dư thừa làm Tina không hiểu tại sao Charlotte lại có hứng thú đi.

"Sao cô ta lại ở đây?", Charlotte nhìn "con đĩa" bên cạnh Tina thì nhăn mặt.

"Mình chịu!", Tina nhìn Heidi bất lực, Heidi càng ngày bám càng dai làm không ai dám tới gần Tina luôn, mà Tina cũng đã sớm quen với hành động này.

"Cô kín miệng một chút!", Charlotte là lén Engfa đi tập gym, Heidi lẽo mép mét Engfa là xong phim.

Heidi cười kiểu "Chụy hổng biết à nhen" nhìn Charlotte.

Charlotte và Tina mua gói VIP nên có huấn luận viên chuyên nghiệp hướng dẫn.

Heidi kè kè Tina không nói, vị huấn luận viên kia thấy Charlotte xinh đẹp đi một mình liền nổi lên tia không an phận.

Khởi động xong là chạy bộ, chạy xong rồi đến tập eo, tập bụng, rồi đến tập đùi.

Charlotte đi tới đâu liền thu hút ánh nhìn tới đó, hơn nữa các động tác tập làm tôn lên vóc dáng hoàn hảo càng thu hút người khác.

Đến tập tạ huấn luận viên đứng sau lưng Charlotte cố tình áp sát thân mình vào Charlotte, tay nắm tay cầm tạ Charlotte hướng dẫn, Charlotte có chút không tự nhiên dịch ra nhưng cử chỉ vẫn là thân mật.

Engfa đang họp thì điện thoại có tin nhắn, Heidi gửi hình ảnh.

Engfa mở lên xem đập vào mắt là hình ảnh thân mật kia, Charlotte còn ăn mặc quyến rũ, gương mặt vì tập mệt mà ửng hồng muốn bao nhiêu câu dẫn liền có bấy nhiêu, đột nhiên sinh khí Engfa đã lạnh nay càng lạnh hơn.

"TAN HỌP!", Engfa đầy nộ khí thông báo rồi lập tức rời khỏi.

Engfa là lái xe tới chỗ Charlotte.

Trở lại bên này Tina cũng là chướng mắt vị huấn luận viên này nên cố tình kiếm chuyện.

"Ây Đinh lão sư không biết có thể nâng được bao nhiêu ký nhỉ?", Tina làm bộ ngây thơ hỏi.

Đinh lão sư kia chính là vị huấn luận viên thấy Charlotte liền mê muội.

"Có bao nhiêu đâu mà cả trăm ký thôi", Đinh lão sư đắc ý cười, anh ta ba mươi đang thời kì sung sức là đang muốn thể hiện.

"Thật sự có thể được xem hay không?", Tina làm ra vẻ hào hứng muốn xem.

Đinh lão sư đắc ý, hắn ta lắp tạ vào, Charlotte cũng đứng sang một bên, Đinh lão sư lắp một lần đã một trăm kí a~.

Hít thở lấy hơi Đinh lão sư nâng tạ qua đầu rồi đặt trên ngực, tư thế vững vàng thật sự mở mang tầm mắt, đang đắt ý thì đột nhiên.

"AAAAAAA", chân Đinh lão sư bị một cục tạ không biết từ đâu đè trúng nhất thời giật mình tạ trện ngực cũng không đỡ nổi đồng thời "Rắc rắc" hình như trật xương sống rồi.

"Xin lỗi Đinh lão sư a~ là tôi thấy ngạc nhiên quá không giữ nổi tạ", Tina làm ra vẻ vô tội, nguyên lai Tina vừa ném đi cái tạ một ký vào chân ai kia đang thể hiện.

Đinh lão sư quoăng tạ khóc không ra tiếng, lưng là bị trật đi không nổi nữa.

Thế là Đinh lão sư đáng thương được hai thanh niên vạm vỡ đưa đi bệnh viện.

Tina đắc ý cười.

Giải quyết xong dê cụ.

Charlotte đang xem trò hay thì điện thoại có tin nhắn.

"Em đang ở đâu?", là Engfa nhắn tới, Charlotte chột dạ.

"Em đang ở nhà chứ đâu!"

Charlotte nói dối, Engfa mà biết cô tới những nơi như thế này mà không nói trước chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình a~.

"Tôi còn không biết em xem phòng gym là nhà đi", Engfa nãy giờ mới lên tiếng làm Charlotte dựng tóc gáy, thôi xong rồi.

"Chị...sao chị biết em ở đây?", Charlotte lắp bắp, vừa rồi còn nói dối Engfa.

Tina liếc Heidi, Charlotte cũng phóng đạn về phía Heidi, cái tên nội gián chết tiệt này, có cơ hội sẽ xử lý sau.

Engfa xoay người đi Charlotte vội đuổi theo.

Engfa ghét nhất là nói dối, Charlotte lại phạm phải sai lầm.

Lần này chắc phải bán thân đi xin lỗi.

Heidi chết bầm Heidi đáng ghétttt.
 
Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư
41 - 41


Charlotte đuổi theo Engfa không dám nói thêm tiếng nào, ngoan ngoãn hệt con cún nhỏ.

Engfa ra xe ai kia chui thẳng vào ghế phụ ngồi im thin thít.

Engfa vốn định giả vờ nghiêm khắc để dọa ai kia một phen nhưng thấy vẻ mặt nhút nhát có phần đáng yêu kia đáy mắt không giấu được ý cười.

Thế là có màn Nudee vừa đi học về liền thấy một cảnh chị mình nhàn nhã ngồi trên sofa chân bắt chéo vừa đọc báo vừa uống trà còn chị Charlotte yêu dấu của nó thì quỳ gối bên cạnh hay tay nắm hai lỗ tai xám hối vẻ mặt đầy đau khổ.

"Thưa chị thưa chị Char Nudee mới đi học về", Nudee chào hỏi xong lén nhìn về phía Charlotte dò xét, bắt được ánh mắt ra ý cầu cứu của Charlotte Nudee thông minh liền hiểu ý.

"Chị... chị Char thật đáng thương!", Nudee nói với chị nó khuôn mặt còn biểu cảm rất chuyên nghiệp.

"Đáng thương sao?", Engfa quét mắt qua nhìn Charlotte làm Charlotte lạnh sống lưng.

"Không đáng thương chút nào!", Charlotte thấy ánh mắt kia liền trở thành con cún rụt rè.

Nudee muốn giúp Charlotte nhưng nó sợ chị nó hơn a, bé con bất lực chỉ biết ngồi trên sofa chống cằm nhìn Charlotte đầy thương xót.

"Được rồi không cần quỳ nữa, tối rồi em về nhà đi", Engfa gấp lại tờ báo rồi đi về phòng ngủ.

Charlotte được ân xá liền tiếp tục lẻo đẻo theo Engfa.

"Tha lỗi cho em đi màaaa!", vừa vào phòng Engfa Charlotte từ đằng sau liền tới ôm eo Engfa năn nỉ.

"Em biết mình lỗi gì không?", Engfa vốn không giận Charlotte? nhưng vẫn cố diễn tiếp.

"Em lén đi tập mà không nói chị, còn nói dối", Charlotte giọng nói hệt đứa con nít phạm tội.

Engfa xoay người bất ngờ ép Charlotte vào cười mị hoặc.

"Em nhìn em xem, chỗ này, chỗ này còn có chỗ này đều phơi bày ra cho người khác xem làm sao chị chịu được!", vừa nói tay Engfa vừa lướt qua cặp mông căn tròn rồi tới cái eo săn chắc cuối cùng là đặt thẳng lên ngực của Charlotte vuốt ve, thấy mặt ai kia chuyển đỏ nhanh hơn tắc kè đổi màu liền hài lòng bồi thêm một câu: "Em biết em rất câu người hay không?".

Charlotte hoàn toàn bị đông cứng, Engfa vậy mà đột nhiên ép cô a~, cái tay kia còn đang đặt trên ngực mình khiêu khích, toàn thân Charlotte tê dại mở to mắt nhìn Engfa.

Engfa nhìn biểu hiện thực ngốc kia thì rất hài lòng, nhếch môi cười rồi buông Charlotte lấy đồ đi thẳng vào phòng tắm để lại ai kia hồn lạc phách bay thực ngốc không biết trời trăng đứng bất động.

"Lưu manh!", Charlotte nhìn về phía phòng tắm cười thẹn thùng.

Engfa tắm xong thì không thấy bóng dáng Charlotte nữa, hẳn là ai kia sớm ngượng quá bỏ chạy, Engfa chỉ lắc đầu cười.

Những ngày này thật sự trôi qua rất vui vẻ.
 
Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư
42


Có lẽ mối quan hệ giữa Engfa và Chào bắt đầu quá nhanh quá đột ngột, không trải qua thử thách, không có khó khăn nên Charlotte dần có cảm giác không an toàn.

Charlotte sợ người hoàn hảo như Engfa sẽ không thích nàng lâu, đó là cảm giác tự ti, lo lắng.

Mỗi ngày ở công ty hai người không nóng không lạnh duy trì khoảng cách nhất định, về nhà Engfa bận xử lý công việc, cùng lắm là ăn với nhau bữa cơm, ôm ấp hay hôn nhau rồi thôi, Charlotte dần dần lo sợ được mất, tình cảm giữa hai người có phải quá bình thường hay không, Charlotte thấy hai người không giống như là đang yêu nhau.

Nhìn Tina và Heidi suốt ngày cãi nhau Charlotte còn đâm ra cảm giác ghen tị, Engfa không bao giờ nổi nóng hay đúng ra là không bao giờ có phản ứng gì đặc biệt với nàng, làm gì cũng có chừng mực không quá nhiệt tình, mặc dù hành động vô cùng ôn nhu nhưng Charlotte luôn cảm nhận được giữa hai người có một vách ngăn mơ hồ, Charlotte cảm nhận tận sâu trong thâm tâm Engfa còn có ẩn khuất chưa nói ra.

Nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được Charlotte quyết định nhắn tin cho Engfa.

"Chị!", chỉ một tiếng gọi đơn giản nhưng nó chứa đựng tất cả muộn phiền suy nghĩ trong lòng Charlotte.

"Chị đây", rất nhanh tin nhắn được rep lại.

Tin nhắn kiên định đem lại cho ta cảm giác an toàn.

"Em nhớ chị!", ba chữ ngắn gọn nhưng thật sự lúc này Charlotte đột nhiên cảm thấy thiếu an toàn vô cùng, Charlotte trong đêm tối ôm chặt chú gấu bông nhắn ra ba chữ này mong muốn nghe được lời nói ngọt ngào từ ai kia, dù gì cũng là thiếu nữ yêu lần đầu ai không muốn cùng người yêu mình nói vài ba câu lãng mạn đâu chứ.

"Em mới từ nhà chị về mà", Engfa đã qua cái thời tuổi trẻ yêu nhau nồng nhiệt rồi, với cả bản tính lạnh lùng nên chỉ trả lời theo thói quen.

Còn đang mong chờ được nghe "Chị cũng nhớ em!", Charlotte nhìn tin nhắn có chút thất vọng, bản thân không lúc nào không nhớ Engfa vậy mà Engfa trong suốt những ngày quen nhau không hề nói nhớ hay thậm chí cũng không chúc ngủ ngon mỗi tối.

Thật sự làm tổn thương trái tim thiếu nữ.

"Chị có nhớ em không?", Charlotte tự đào cho mình một cái hố, dù sao cũng muốn nghe người kia nói câu đó.

"Ngủ sớm đi", Engfa trực tiếp đá Charlotte xuống hố, không trả lời câu hỏi kia.

Charlotte im lặng một lúc lâu, cùng với nỗi bất an trong lòng mấy hôm nay, Charlotte trẻ con hỏi tiếp.

"Chị yêu em không?"

Một lúc lâu sau đó mới có tin nhắn hồi đáp.

"Chị thích em!"

Charlotte là nhìn tin nhắn kia thật lâu thật lâu, tại sao chị ấy chưa từng nói nhớ, chị ấy không có sự nồng nhiệt hay cảm giác như người yêu.

Thích và yêu khác nhau sao?

Hay là chữ "Yêu" quá nặng nề chị ấy chỉ mới ở mức độ thích thôi sao?

Thích kiểu nào cơ chứ.

Có phải chỉ là yêu thích nhất thời thôi không?

Charlotte ghét bỏ quoăng điện thoại sang một bên, nằm ôm gấu thắc mắc toàn những câu kì quái.

Sau một đêm suy nghĩ, sáng sớm Charlotte đã có mặt tại nhà Engfa quyết tâm hâm nóng tình cảm.

"Vú Ngô sớm!", thấy vú Ngô mở cửa Charlotte cười sáng lạn, tiểu quỷ lúc nào cũng thừa năng lượng.

"Tới sớm vậy?", Engfa đang ngồi xem tin tức, thấy Charlotte cũng không có gì ngạc nhiên chỉ là nhàn nhã bưng tách cà phê nóng lên nhấp một ngụm.

Charlotte thấy biểu hiện người kia trông thấy mình rất bình thường thản nhiên còn mình mỗi lần thấy người ta liền không có tiền đồ mà vui mừng bám lấy có chút tuột cảm xúc.

"Ngẩn ra đó làm gì?

Tới đây ngồi đi!", Engfa nhìn biểu hiện của Charlotte có chút lạ nhưng cũng không có nghĩ nhiều vẫn dùng giọng điệu thường ngày gọi Charlotte.

Charlotte tới ngồi bên cạnh Engfa thấy bộ dáng lạnh nhạt kia nhất thời không biết có nên mở lời hay không.

"Chị Char!", Nudee vừa ăn sáng xong thấy Charlotte liền chạy tới nhào vào người Charlotte vui vẻ.

Charlotte véo má Nudee cười, Nudee cũng véo lại Charlotte, nó còn kéo khuôn mặt baby của Charlotte biến dạng trong tức cười vô cùng.

"Ây em xấu quá nha.

Kéo xệ mặt chị luôn rồi nè", Charlotte không nhéo Nudee nữa mà chuyển về xoa mặt mình.

"Chị Char mới xấu, lúc trước lúc nào cũng chơi với Nudee còn bây giờ chị Char chỉ bám lấy chị hai, chị Char có mới nới cũ", Nude bỉu môi nhìn Charlotte giận dỗi.

Engfa nghe Nudee nói bất giác cong khóe miệng, Nudee bám Charlotte còn Charlotte bám mình, chẳng phải cả hai giống hệt nhau sao?

Hai tiểu quy còn so đo với nhau.

"Chị mới không có nha", Charlotte lại bị thọc trúng tim đen, người yêu của người ta không bám sao được.

"Có nha có nha, chị Char còn sợ chị hai hơn Nudee, chị hai nói vài câu là chị Char sợ đỏ mặt, còn có...", Nudee nói tới đây thì dừng lại, nó còn định nói nó từng thấy chị nó áp Charlotte vào tường còn cắn Charlotte đến nổi Charlotte xin tha.

Charlotte lúc này mới ngượng ngùng, không phải là sợ đỏ mặt mà do người kia lưu manh làm nàng đỏ mặt màaaaaa.

"Hôm nay mình đi công viên giải trí nha!", Charlotte chuyển hướng đề tài.

"Thật sao?", Nudee hai mắt long lanh nhìn Charlotte.

Charlotte đưa mắt về phía Engfa còn nhướng mày về phía đó ra hiệu cho Nudee.

Nude thông minh hiểu ý liền quay sang Engfa làm nũng.

"Chị ơi đi nha chị~"

"Nha nha chị", Nudee bé bỏng nhìn cưng không chịu được.

"Hôm nay cuối tuần mình ra ngoài chơi một bữa nha", Charlotte cũng hướng Nudee ánh mắt chờ mong.

"Được!", chỉ mộy câu đơn giản của Engfa đã làm hai "đứa trẻ" nhảy tung tăng vui sướng.

Ngày hôm đó trời mát mẻ nắng đẹp, Engfa dắt nhóc lớn và nhóc nhỏ đi công viên giải trí.

Nhóc lớn thích thú ôm cánh tay Engfa còn nhóc nhỏ nắm tay kia của Engfa vừa đi vừa nhảy vui vẻ vô cùng.
 
Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư
43 - Gặp lại


Engfa chở hai nhóc con đi công viên giải trí chơi, ở ghế sau Charlotte và Nudee háo hức ca hát vui vẻ.

Engfa nhìn Charlotte trẻ con liền cong môi cười rồi lắc đầu.

Charlotte làm Engfa có cảm giác mình như người mẹ quốc dân, ở nhà chăm em, đến công ty lại phải chăm người yêu chưa lớn này.

Cuối tuần còn phải chở chúng đi chơi~.

"Vui tới vậy sao?", đậu xe xong nhìn gương mặt vui vẻ của Charlotte và Nudee Engfa cười hỏi.

"Dạ vui!

Lần đầu tiên em được đi chơi với chị hai đó!", Nudee nắm tay Engfa vui vẻ.

Mi mắt Engfa đột nhiên cụp xuống, Nudee tám tuổi vậy mà đây mới là lần đầu tiên nàng dắt em đi chơi, lòng Engfa có chút tự trách bản thân không làm tròn trách nhiệm của một người chị.

Charlotte trong lòng hiểu rõ Engfa đang nghĩ gì bèn nắm lấy tay Engfa kéo đi.

"Đi thôi, trời hôm nay đẹp chúng ta chơi tàu lượn nha!", Charlotte lập tức đem không khí hào hứng lôi trở về, không cho Engfa có cơ hội tự trách quá năm giây.

"Hôm nay là lần đầu và sau này sẽ có nhiều lần nữa, thế nên chị đừng tự trách mình, chị thật sự bận rộn mà!", Charlotte nói nhỏ vào tai Engfa, nói xong còn đầy năng lượng cười rạng rỡ.

Engfa nắm chặt tay Charlotte hơn, nhìn ánh nắng ấm áp cuối đông rạng rỡ cũng hệt sự rạng rỡ của người mà nàng đang nắm chặt tay, Engfa thật sự cảm thấy hạnh phúc, cảm ơn đã có một Charlotte đặc biệt đến thế ở cạnh nàng, sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của nàng, Charlotte là duy nhất của Engfa.

"Hay mình chơi bắn súng trước nha, em thấy có gấu Thỏ kìa!", Charlotte chỉ tay về phía gian hàng bắn súng hơi, phần thưởng gấu Thỏ bắt mắt làm không chỉ Charlotte mà ngay cả Nudee cũng bị thu hút, gì chứ gấu Thỏ mà lọt vào mắt xanh của hai người này là xem như xong.

"Bằng!

Bằng!

Bằng!", cả ba phát Charlotte đều trượt, khuôn mặt nhăn nhó Charlotte nhìn Engfa bất lực.

"Cô em thích gì để anh bắn cho, con gái con lứa mà bắn cái gì!", một thanh niên cao lớn ăn mặc phong cách bụi bặm trong đám thanh niên lên tiếng, nhìn là biết nhà giàu nhưng có vẻ xem thường phụ nữ, Charlotte vừa nhìn đã chướng mắt.

Nudee thấy đông người liền ôm lấy tay chị nó.

"Không cần!", Charlotte trực tiếp ném bọn họ sang một bên tiếp tục bắn.

"Haha các anh em thấy chưa, con gái thời nay thích thể hiện làm giá thế đấy, rồi cũng phải dựa vào đàn ông chúng ta mà thôi!", tên kém sang kia tiếp tục nói, hắn cầm súng lên bắn ba phát chỉ trược một phát rồi đắc ý nhìn Charlotte.

Định chửi cho bọn này một trận thì Charlotte thấy Engfa bước lên phía trước, cầm lấy súng hơi, má áp vào súng, bệ súng tì vào vai, Engfa nhắm bắn động tác vô cùng thuần thục đẹp mắt, ngón tay thon dài bóp cò.

"Bằng bằng bằng", cả ba viên đều trúng hồng tâm của mục tiêu xa nhất.

"Ai nói con gái phải dựa vào đàn ông mới sống được!", Engfa nhếch mép nhìn đám người đang kinh ngạc kia lạnh lùng hỏi sau đó lấy hai chú gấu Thỏ dễ thương rồi dời đi.

"Chị bắn súng chuyên nghiệp như vậy, có tập luyện sao?", Charlotte ôm gấu tròn mắt nhìn Engfa như mới khám phá ra chuyện lạ.

"Lúc trước có học qua, để xã stress thôi!", Engfa cười nhìn mặt ngốc của Charlotte.

"Chị ơi Nudee muốn ăn kem!", Nudee lắc lắc tay Engfa làm nũng.

"Em đó!

Mới chơi được một trò đã đòi ăn!", Charlotte nhéo mũi Engfa.

Charlotte mua ba cây kem ốc quế, Nudee ăn kem quên trời đất còn Engfa thì sắc mặt hơi khó coi.

"Em ăn đi chị không ăn!", nhìn cây kem Charlotte đưa tới Engfa có chút quan ngại.

"Sao vậy, em mua rồi ăn đi màaaaa!", Charlotte học bộ dáng của Nudee làm nũng.

"Chị hai không ăn đồ lạnh được đâu!", Nudee giải vây cho chị mình.

"Ăn một miếng thôi, điiii mà", Charlotte nói xong còn áp sát tai Engfa nói nhỏ "Người yêu của em không ăn kem của em em sẽ buồn lắm!", đây là lần đầu tiên Charlotte gọi Engfa là người yêu, giọng nói ngọt ngào kia ngay cả băng sơn như Engfa cũng bị tan chảy.

Biết chẳng thể thay đổi được ý đồ của Charlotte, Engfa bèn nhắm mắt cắn một ít kem.

Thôi xong, kem vừa tới miệng cảm giác ê buốt đã lan tỏa toàn thân, Engfa nhắm mắt, má phồng bặm môi ôm lấy đầu, một cảm giác ê buốt làm Engfa muốn khóc.

Từ bé răng nàng đã nhạy cảm, không thể ăn đồ lạnh trực tiếp bằng răng, nếu không sẽ buốt tới não và toàn thân nổi da gà.

"Haha", Charlotte lần đầu tiên thấy Engfa thất thủ không còn hình tượng như thế liền bật cười, cả Nudee cũng rất muốn cười, chị nó chưa bao giờ thể hiện bộ mặt này trước mặt nó, chị Charlotte của nó thật giỏi.

"Em còn cười!", Engfa khôi phục tinh thần nhéo thật mạnh má Charlotte.

"Á!

Đau đau!

Chị tha cho em đi mà!", tay nắm lấy bàn tay đang nhéo má mình, Charlotte năn nỉ xin tha mạng.

Chơi rồi ăn xong cũng gần đến chiều, cả ba quyết định đi vào nhà ma.

Là do Engfa quyết định, sở dĩ là để trả thù tiểu quỷ, biết rõ tiểu quỷ nhát gan Engfa mới bày ra chủ ý này.

Hành lang nhà ma tối đen, Engfa đẩy Charlotte đi về phía trước.

"Á!

Đừng!

Em muốn nắm tay chị, em sợ lắmmmm!", Charlotte bị đẩy lên liền như lò xo chạy về, thề Charlotte hai mươi ba tuổi đầu trước đó chưa hề đi nhà ma.

"Không được, chị phải nắm tay Nudee, lối đi hẹp lắm em đi một mình!", Engfa trong bóng tối nở nụ cười gian, để xem xem tiểu bạch thỏ Charlotte sẽ sợ tới mức nào.

Lối đi đèn xanh đỏ mập mờ, đầu lâu xương sọ hai bên đường đi, hiệu ứng âm thanh hệt như đang ở quỷ môn quan, Charlotte sợ xanh cả mặt, nhìn hai bên hệt như nhà tù, bên trong là cảnh tra tấn chặt đầu cưa thân, tiếng kêu khóc thãm thiết sống động.

"Chị ơi chị đâu?", Charlotte đi một bước liền hỏi một câu.

"Chị đây!", lúc nào Engfa cũng trả lời như thế.

Thật sự dọa người, còn một gian phòng nữa là đến lối ra, Charlotte lại hỏi "Chị ơi chị còn ở đó không?".

Đợi mãi không ai trả lời Charlotte bắt đầu lo sợ, "Chị ơi!!!", đột nhiên tượng người bị bay đầu trong khung sắt bật dậy, dưới chân Charlotte bị một bàn tay kéo lấy.

"Áaaaaaaaaa" Charlotte la hét thất thanh rồi chạy với tốc độ ánh sáng ra khỏi nhà ma.

Ở phía sau Engfa và Nudee ôm bụng cười.

Thật sự Charlotte ngốc quá đi.

Engfa và Nudee ra ngoài thấy Charlotte sắc mặt nhợt nhạt, khóe mắt còn đọng nước, chẳng lẽ vừa rồi sợ quá khóc đi~~.

"Sao giờ chị mới ra?

Lúc nãy chị ở đâu?", Charlotte giọng như sắp hét lên.

"Khóc rồi?", Engfa cười nói.

"Sợ muốn chết đi, chị còn cười?"

"Trời ơi thư kí nhỏ bé của tôi ơi!

Em nhìn xem, nhà ma này dành cho trẻ em đó.

Nhìn đi!

Bảng chỉ dẫn để dành cho trẻ em 8+ kìa!", Engfa thật sự không thể tin được, nhìn vào còn tưởng Charlotte thật sự tham quan âm phủ trở về, biểu cảm rất chân thực a~.

"Chị em các người... quá đáng!", Charlotte thật sự giận rồi.

"Cũng trễ rồi, chúng ta về nhà ăn cơm thôi!", Engfa giọng ôn nhu nói.

Charlotte cũng không còn sức để chơi nữa, ba người ra bãi đậu xe chuẩn bị về.

Lúc gần tới nhà xe Engfa bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc.

"Em đưa Nudee về trước, chút nữa chị về sau, em gọi đồ ăn ngoài đi đừng đợi chị!", đưa chìa khóa vào tay Charlotte, Engfa vội đuổi theo người kia.

Charlotte lái xe về lòng đầy nghi vấn và bất an.

Engfa đuổi theo đến tolet thì mất dấu, không thể sai được, bóng hình suốt tám năm qua luôn ám ảnh tâm trí nàng không thể nào sai được.

Nhưng tại sao không phải là lúc trước mà lại là hôm nay, tại sao sau tám năm mới gặp lại người đó.

Đang định quay lưng đi thì từ trong tolet nam một người thiếu nữ xinh trong trang phục lao công bước ra, bộ đồ lao công đơn sơ cũng không làm cho người đó thấp hèn già đi, thặm chí sau nhiều năm khuôn mặt xinh đẹp ngày xưa càng trở nên mặn mà sắc xảo.

Dù không trang điểm nhưng người kia vẫn xinh đẹp đến động lòng người.

"Thẩm Giai Giai!", Engfa tâm trạng ngổn ngang gọi.

Người kia làm như không biết cúi đầu đi lướt qua Engfa thật nhanh.

Engfa bắt lấy tay người lao công giật lại thật mạnh làm đổ xô nước đang xách trên tay, Thẩm Giai Giai quay đầu nhìn thẳng vào mắt Engfa điềm tỉnh nói một câu "Xin lỗi cô nhận nhầm người, tôi phải đi làm việc!"

"Thẩm Giai Giai!

Tám năm trước cậu rời bỏ tôi để đi theo người có tiền, vậy sao giờ cậu lại xuất hiện ở đây, lại còn làm lao công?", Engfa không hiểu, ngàn vạn lần không hiểu, tại sao bao năm đau khổ thống hận Thẩm Giai Giai bây giờ vừa nhìn thấy cô ta liền bay mất, hơn nữa nhìn sự chật vật của Thẩm Giai Giai lúc này Engfa rất muốn biết tại sao, tại sao Thẩm Giai Giai lựa chọn rời đi mà lại lâm vào hoàn cảnh thế này, phải chăng tám năm trước có ẩn khuất gì chăng?

"Việc của tôi và cậu sớm đã không còn liên quan tới nhau nữa.

Cậu chỉ cần nhớ là tôi phản bội cậu, từ bỏ cậu lúc cậu khó khăn nhất.

Cậu chỉ cần hận tôi, chuyện khác cậu đừng quan tâm!", nói rồi Thẩm Giai Giai cương quyết rời đi.

Engfa cũng không đuổi theo.

"Điều tra cho tôi về người tên Thẩm Giai Giai làm lao công ở khu vui chơi Tân Thế Kỷ", Engfa gọi điện cho A Hạo, một thám tử chuyên điều tra về các đối tác để thuận tiện trong việc làm ăn.

Cô nhất định phải biết tám năm trước xảy ra chuyện gì.

"Thẩm Giai Giai, tốt nhất đừng để tôi hối hận vì đã để cô đi...", Engfa gác lại mọi thứ đi về nhà.

Thật sự tâm trạng lúc này rất ngổn ngang...
 
Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư
44 - Quá khứ của chị


Từ ngày gặp lại Thẩm Giai Giai lòng Engfa luôn không yên ổn, thời gian giành cho Charlotte cũng giảm dần.

Ngay cả chính Charlotte cũng cảm thấy quan hệ hai người biến đổi, vì bản thân Charlotte tin tưởng Engfa chứ nếu không cô nhất định theo dõi xem Engfa có nuôi tiểu tam ở bên ngoài không.

Tự an ủi bản thân rằng do áp lực công việc nên Engfa thật sự không có thời gian.

Chẳng hạn một hôm nào đó..

...................

"Tối nay mình đi xem phim nha!"

"Xin lỗi em chị hơi mệt.

Hôm khác nhé!"

....................

"Tan làm cùng đi ăn tối được không?"

"Nudee đang đợi chị.."

..............

"Chị!

Em nhớ chị...."

"Em ngủ sớm đi!"

..............

"Chị có yêu em không?"

"Đừng hỏi những câu ngốc nghếch như vậy."

"Em yêu chị.."

"Ừ...ngủ ngoan!

"

..................

Gần đây những cuộc đối thoại luôn là như thế, Charlotte cả tuần qua tâm trạng ủ rũ không có tinh thần.

Tina bạn chí cốt thấy thế không khỏi lo lắng, cuối tuần lập tức kéo Charlotte đi giải sầu, Heidi bị Tina ném cho cái nhìn ghét bỏ rồi đi mất.

Tina còn tốt bụng gửi chp Heidi một tin nhắn "Tất cả nhờ ơn bạn tốt của chị" làm Heidi dở khóc dở cười, nàng vô tội mà~.

Còn ngày chủ nhật của Engfa, Engfa lại đến chung cư cũ ấy, Thẩm Giai Giai cũng hết cách, mặc dù cố giữ khoảng cách nhưng vẫn không ngăn được Engfa.

"Đây là nhà của mình!", Thẩm Giai Giai gằng giọng hơi tức giận với Engfa.

"Mình biết, nên tất cả những thứ này là mua cho mẹ con cậu!", Engfa ngồi trên sofa mới mua hai chân bắt chéo hài lòng nhìn đồ đạc vừa mua cho Thẩm Giai Giai, bây giờ nơi này mới thật sự giống nhà ở.

"Cậu không cần tốn công sức tới đây..."

Thẩm Giai Giai hết cách chỉ biết thở dài.

"Chúng ta là bạn, mình muốn cậu sống ổn hơn một chút thôi, cậu đâu chỉ sống một mình, còn Băng Tinh nữa mà", Engfa cười nhẹ nhìn Thẩm Giai Giai.

"Cậu không cần tốt với mình như vậy.

Trước kia.."

"Trước kia mình không còn nhớ gì cả.

Chỉ nhớ cậu là bạn cấp 3 của mình", Engfa cắt ngang.

Thẩm Giai Giai thở ra một tiếng rồi ngồi xuống cạnh Engfa.

"Cậu gần đây tan làm liền chạy tới đây sắp xếp mọi thứ, mình biết công việc của mình cũng là do cậu phía sau giúp đỡ.

Còn nữa học bổng học phí đi học lớp 1 của Băng Tinh cũng là cậu cấp đúng không?"

"Mình không làm gì cả.

Tiện tay mua ít đồ thôi"

"Cậu thấy có lỗi vì hận mình suốt tám năm qua đúng không?

Cậu dằn vặt gì tớ sống không tốt đúng không?"

"Tớ..."

"Tớ rất cảm ơn cậu vì còn coi mình là bạn.

Nhưng mà thời gian qua rồi chúng ta xem như không ai nợ ai.

Bình thản sống thôi đừng nghĩ gì nữa có được không?

Ngay cả tớ cũng thấy rất nặng nề"

Engfa trầm tư không nói.

Chỉ nhìn vô định về một phía.

"Thôi bỏ đi.

Cuối tuần cậu nên ở cùng người yêu chứ chạy đến đây làm gì?", Thẩm Giai Giai cười ôn hòa nhìn Engfa.

"Mình không nói cho cô ấy biết.

Sợ cô ấy suy nghĩ...", Engfa biết Thẩm Giai Giai hiểu rất rõ mình.

"Cậu vẫn như ngày xưa, vô tâm!"

"Mình vô tâm?", Engfa cũng khó hiểu nhìn Giai Giai, sao ai cũng nói thế.

"Cậu cả tuần nay đều ở chỗ mình.

Bạn gái cậu vứt đâu.

Chắc người ta còn nghĩ cậu có tiểu tam.

Hơn nữa cậu nên nòi cho em ấy biết.

Phụ nữ ghét nhất là lừa dối và lạnh nhạt"

Engfa lúc này mới thực sự để ý, cả tuần qua luôn phớt lờ Charlotte, gương mặt vui vẻ thường ngày của Charlotte dạo này cũng ít thấy.

Thật sự là như vậy sao?

Lòng Engfa bắt đầu dâng lên cảm giác có lỗi.

Lúc này điện thoại chợt vang.

"Alo!"

"Quán Bar Chíp Chíp mau tới đón vợ cậu về", Heidi nói xong liền cúp máy.

Engfa nhíu mày vội vã đi tới nơi Heidi nói, một cảnh tượng thật kinh hoàng.

Heidi ngồi đó ôm Tina gục mặt vào ngực say bí tỉ còn Charlotte thì đang ra sức kéo má của Heidi miệng lẩm bẩm "Thả Tina ra muốn uống với Tina thả Tina raaaaaa".

Engfa *quạ đen bay ngang ba chấm"

Heidi bị nhéo tới mặt biến dạng mắt rưng rưng nhìn Engfa cầu cứu "Mau kéo bảo bối của cậu ra mau, huhu đáng sợ quá, má của mình, nhan sắc của mình, huhu"

Engfa tới kéo Charlotte ra, Charlotte say nên không nhận thức, vùi mặt vào cổ Engfa ngửi ngửi.

"Aaaa.

Mùi của....

ừm... mùi của đồ đáng ghét!"

Charlotte mắt nhắm mắt mở chỉ tay vào mặt Engfa lầm bầm.

"Hửm?

Đồ đáng ghét!", Engfa thật sự không biết từ khi nào bản thân lại trở thành đồ đáng ghét.

"Phải rồi.

Đồ đáng ghét!

Đồ xấu xa!

Đồ... cái đồ...

ưm.. thôi mặc kệ", Charlotte quay sang định uống nữa nhưng bị Engfa giật mất ly rượu.

Heidi ôm Tina rời khỏi trước khi đi còn thầm nghĩ "Đúng là Tina của mình hiền lành hơn, Tina lại say nữa rồi, phấn khích quá"

Engfa cũng chật vật đỡ Charlotte ra xe.

Khó khăn lắm mới đưa Charlotte ngồi an vị trên ghế phụ, Engfa thở dốc lái xe về nhà.

Người kia ngồi trên xe không ngừng lẩm bẩm.

"Đồ đáng ghét!

Không muốn thấy đồ đáng ghét"

"Hôm qua còn nói yêu tôi tại sao hôm nay lại thành đồ đáng ghét rồi?", Nhìn hai má ửng đỏ cái môi chúm chím kia nói chuyện moe đến mức Engfa không nhịn được trêu ghẹo người say.

"Vì đồ đáng ghét không thương Char Char nữa, đồ đáng ghét không để ý tới Char Char, xấu xa không thèm đồ đáng ghét", nói rồi Charlotte xoay cả người về phía cửa sổ im lặng.

"Vậy bây giờ đồ đáng ghét chuộc lỗi được không?"

Im lặng....

"Char! ...."

Im lặng...

Charlotte không nháo nữa mà một tay đỡ lấy cá má phúng phính tựa vào cửa sổ một tay đặt lên đùi ngủ mất.

Trên xe im lặng chỉ còn tiếng thở đều đều của cả hai.

"Xin lỗi em, những ngày qua thiệt thòi cho em rồi....", Engfa nói bằng âm thanh đủ để cô nghe mà thôi.

Còn Charlotte không biết có phải do giấc mộng kia đẹp không mà đôi môi kia cũng nở nụ cười.

...................

Lúc Charlotte tỉnh dậy đã là sáng hôm sau.

Mở mắt ra thứ đầu tiên mà Charlotte thấy là gương mặt phóng đại của Engfa, Engfa đang còn say ngủ, bờ mi cong vút cùng cái mũi cao cao làm người ta muốn chạm vào vuốt ve biết bao nhiêu.

Cử động mới nhận ra cả người Charlotte đang bị Engfa ôm vào lòng, chân Engfa cũng quàng qua chân của Charlotte.

Lúc này tim Charlotte đập rộn ràng như mở hội, chưa bao giờ Charlotte thấy gần gũi Engfa như vậy.

Khoan đã... quần áo là Engfa thay cho nàng.

Có chút xấu hổ Charlotte lên kế hoạch bỏ chạy.

Nhẹ nhàng gỡ chăn ra, sau đó đến cánh tay đang ôm mình của Engfa, tiếp theo là chân... thành công tháo bỏ vật cản, Charlotte định vọt lẹ thì tay bị bắt lại.

Một đạo lực không mạnh không nhẹ kéo nàng về vị trí ban đầu.

Engfa nhanh chóng ôm lấy Charlotte vào lòng, Charlotte lúc này xoay lưng về Engfa Kỳ nên cảm nhận vô cùng rõ cái chỗ nhấp nhô mềm mại kia, mặt bất giác đỏ lên.

"Bộ em là chuột hả?"

Engfa cười trêu đùa Charlotte, tay cũng ôm chặt thêm một chút.

"Chị mới là chuột..."

Charlotte xấu hổ.

"Vậy sao em còn bỏ chạy?", nói nhỏ vào tai Charlotte càng làm Charlotte ngượng hơn.

"Không có mà!"

"Chị đau lòng quá... hôm qua người yêu chị nói chị là đồ đáng ghét", Engfa làm giọng điệu làm nũng với Charlotte.

Charlotte cứng miệng, không tin được tổng tài mặt than đang làm nũng.

Charlotte vui vẻ cười mỉm nhưng cố vờ như không có gì.

"Ai xấu số làm người yêu của chị vậy?"

Charlotte xoay người nhìn Engfa, tay cũng ôm lấy eo Engfa.

"Chụt!", Engfa hôn lên tráng Charlotte.

"Chị vừa đánh dấu bản quyền người yêu của chị xong!", Engfa cười Charlotte không quên bồi thêm một câu "Nếu em thấy chưa đủ chị không ngại đóng thêm vài dấu nữa đâu" ^^

Charlotte ngạc nhiên đến muốn ngất đi.

Tổng tài của nàng mộng du sao?

"Ngốc!

Em đang nghĩ gì đó?"

Thấy Charlotte mặt nghệch ra Engfa không khỏi bật cười.

Không lẽ mới đó đã choáng rồi chứ.

"Chị hôm nay sao thế... không giống mọi ngày.." giọng Charlotte nhỏ lại.

"Mọi ngày chị thế nào?"

"Thì...thì đồ đáng ghét í", Charlotte không nhìn vào mắt Engfa nữa mà cúi đầu xuống.

"Chị xin lỗi!", Engfa vuốt ve mái tóc Charlotte, tay kia cũng ôm chặt nàng hơn.

"Chị có một quá khứ.

Chị yêu một người, lúc gia đình biến cố thì người đó bỏ chị đi, chị nghĩ người đó bỏ chị vì tiền tài vật chất.

Tám năm qua chị luôn hận người đó và không còn cảm giác rung động với ai nữa.

Cho tới khi gặp được em con tim chị mới sống dậy lần nữa.

Nhưng mà gần đây chị gặp lại người đó, người đó sống không hề tốt chút nào, hơn nữa rời bỏ chị cũng là vì chị.

Cho nên lòng chị rối bời.

Chị đã đi gặp người đó và an bài vài thứ.

Cho nên, chị vô tâm với em, đôi khi chị tin tưởng vì em yêu chị sẽ không có vấn đề gì nên chị không để ý cảm nhận của em.

Chị xin lỗi em nhiều lắm..."

Đôi mắt Charlotte ẩn dật chút buồn bã, phải yêu bao nhiêu mới nhớ mãi tận tám năm trời, người chị ấy từng yêu đã trở về, hơn nữa còn là hiểu lầm.

Liệu chị ấy....

Charlotte suy nghĩ, từ khi chính thức quen nhau Engfa chưa hề nói yêu Charlotte, cũng không nói lời ngọt ngào.

Charlotte thất thần.

"Em lại suy nghĩ gì đó.

Giờ chị chỉ có một người yêu là em thôi, chuyện trước kia đã là quá khứ.

Chị chỉ yêu mỗi mình Char Char siêu cấp khả ái này thôi!, Engfa véo má Charlotte.

Charlotte ôm chặt lấy Engfa, mặt vùi vào áo Engfa.

"Mọi chuyện trong quá khứ của chị, từng chút từng chút kể em nghe có được không?"

"Được!"
 
Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư
45


Hôm nay là cuối tuần.

Charlotte được nghỉ liền đu bám ở nhà Engfa.

Nhưng mà Engfa bận đi gặp đối tác nên Charlotte ở nhà chơi với Nudee.

Đang chơi đột nhiên Charlotte nổi hứng muốn làm gì đó lấy lòng người yêu.

Quay sang hỏi Nudee.

"Nudee bé con chị bảo này.."

Nudee ngạc nhiên quay sang nhìn bà chị, lần đầu tiên con bé cảm nhận được mùi nguy hiểm toát ra từ bà chị ngốc nghếch này.

Nó ngờ nghệch căng đôi mắt to tròn nhìn.

Nó cũng ngừng luôn động tác đang lắp ráp đồ chơi.

"Bình thường Engfa vui vẻ nhất là khi làm gì hả bé con?"

Charlotte hỏi với ánh mắt đầy dụ dỗ.

Nudee cũng trưng bộ mặt đáng yêu của nó ra suy nghĩ, ừ thì chị nó về ăn cơm xong thì về phòng làm việc.

Nó chỉ thấy chị nó cười trên bàn ăn thôi.

Chắc là chị nó thích ăn nhỉ.

"Ăn cơm, nhất định là ăn cơm.

Lúc nào ăn cơm Nudee cũng thấy chị Engfa cười vui vẻ hết á".

Ôi trời, biết bao nhiêu cách giải trí tại sao lại là ăn cơm???

Bảo Charlotte đi bar múa bài "Một con vịt" làm Engfa vui còn dễ hơn là bắt nàng nấu cơm....

Nằm trên sofa ôm gối Charlotte lăn qua lăn lại suy nghĩ, nấu hay không nấu... không được.

Hai mươi mấy tuổi đầu chẵng nhẽ không nấu được bữa cơm.

Dứt khoát vứt gối sang một bên Charlotte đi vào bếp.

"Vú ơi.

Con muốn nấu cơm trưa cho Engfa.

Vú giúp con được không?"

Ánh mắt van nài Charlotte nhìn vú Ngô.

"Được rồi.

Để Vú giúp con"

Đầu tiên Charlotte nấu cơm.

Chuyện này rất ư là đơn giản vì đã có bí kíp vo sạch gạo đổ lượng nước một lóng tay.

Bước một xem như vượt qua dễ dàng.

Charlotte đắc chí "Ui dăm ba cái nấu cơm".

Món chính Charlotte được vú Ngô gợi ý nấu canh rau, thịt và lạp xưởng chiên mặn.

Vú Ngô giúp Charlotte ướp và nêm nếm, Charlotte chỉ có việc nấu chín lên thôi.

Ôi đến 2/3 chặn đường mà mọi thứ vẫn cứ đâu vào đấy, Charlotte lấy điện thoại chụp vài bức ảnh gửi cho Engfa.

"Hôm nay em nấu đó nha!", gửi một tin nhắn khoe công tác chuẩn bị xong Charlotte tâm trạng vui vẻ.

Mong cho người kia mau về.

Đầu bên kia đang gặp đối tác, nhận được thông báo tin nhắn.

Nhìn trên màn hình là quỷ nhỏ, Engfa mở tin nhắn ra xem, khóe môi câu lên vui vẻ.

"Được!Chị sẽ về sớm!", đối tác ngồi đối diện thật sự muốn dụi mắt nhìn cho kỹ, xem có phải đệ nhất mỹ nữ lạnh lùng vừa đọc tin nhắn vừa cười không.

Kết thúc công việc, nhìn đồng hồ cũng quá trưa.

Engfa nhanh chóng về nhà.

Mở cửa ra, kỳ quái.

Quỷ nhỏ không ra đón nàng khoe thành tích à.

"Ăn cơm thôi" giọng Engfa tỏ vẻ hào hứng.

Thế nhưng trong phòng yên lặng đến kỳ lạ.

Engfa bỏ giày lên kệ xong tiến vào bếp, thấy Nudee đang ăn ngũ cốc, còn Charlotte ngồi chán chề bên cạnh.

"Chị đói rồi.

Để chị rửa tay xong thử món ngon Char Char nhà ta nấu nhé"

Charlotte thở dài, giương đôi mắt cún nhìn Engfa.

"Hay mình gọi đồ ăn nhé.

Chị nhìn xem, Tâm Tâm sợ đến thà ăn ngũ cốc không thèm ăn gà em làm này"

Nhìn lại đồ ăn trên bàn, canh rau bị nấu nhừ thành súp, gà chiên bóng đêm, thịt với lạp xưởng thì không thấy.

Nhưng nhìn qua cơm vẫn như mọi ngày.

Engfa thở phào may mà vẫn nấu được cơm.

Nhận thấy ánh mắt Engfa, Charlotte thở dài.

"Cơm là do vú Ngô nấu, em nấu cơm quên bật nút nên Vú phải nấu lại, còn thịt với lạp xưởng khét không dám cho chị ăn, em ăn hết rồi..."

Không đáp lời Charlotte, Engfa rửa tay xong ngồi vào bàn ăn.

Bắt đầu ăn cơm.

Vú Ngô làm lại một ít thịt, Engfa ăn canh Charlotte nấu, không nói gì chỉ lặng lẽ ăn hết cơm.

Còn uống thêm một chén canh.

"Nè, dở lắm chị đừng ăn.

Thật ra em nuốt cũng không trôi.

Chị đừng ăn", Charlotte nói rồi vội giật lấy chén canh của Engfa nhưng Engfa bưng chén canh né tầm tay Charlotte.

"Em đừng giật canh của chị.

Canh Char Char nhà chị nấu có một không hai nhé, em đừng hòng", Engfa nhìn Charlotte cười nói.

"Ai là Char nhà chị chứ", nói vậy thôi chứ Charlotte sung sướng muốn xỉu á.

Ăn cơm xong vú Ngô dọn dẹp.

Engfa kéo Charlotte vào phòng, cửa vừa đóng Engfa áp sát đè Charlotte vào cửa.

Khuôn mặt gần trong gan tấc.

Tim Charlotte đập rộn ràng.

Đây là tình huống gì.

"Em ăn hết thịt của chị!", một tay chống lên cửa một tay đặt trên eo Charlotte, Engfa nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt Charlotte trêu ghẹo.

"Thịt... thịt bị khét... em..." chưa nói hết câu môi đã bị ai đó chặn lại.

Engfa nhẹ nhàng hôn xuống, chầm chậm nút lấy từng cánh môi của Charlotte một cách thưởng thức.

Charlotte choàng tay ôm lấy Engfa phối hợp đáp lại nụ hôn ấy.

Sau một hồi dây dưa đến hơi thở dồn dập sắp không thông hai người mới buông nhau ra.

Mặt Charlotte đỏ ửng, không dám nhìn thẳng Engfa.

Engfa hài lòng trêu ghẹo.

"Ăn xong rồi.

Thịt này ngon hơn nhiều" vừa nói Engfa vừa dùng ngón táy vuốt nhẹ cánh môi sưng đỏ của Charlotte.Charlotte xấu hổ đẩy Engfa ra, chạy trối chết.

"Trễ rồi em về đây.

Mẹ trông"

Nhìn bộ dáng ngốc nghếch kia Engfa vui vẻ muốn chết.

Trêu ghẹo quỷ nhỏ không bao giờ là chán mà.
 
Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư
46 - Thất tịch


Charlotte lười biếng nằm trên đùi Engfa xem tài liệu.

Chìm trong cỗ mùi hương thoải mái quen thuộc, đôi mắt đứa trẻ lớn xác đang dần híp lại, hai tay nâng sấp tài liệu dần dần buông bỏng....

Charlotte lại ngủ gật nữa rồi.

"A!"

Cái mũi nhỏ nhắn bị ai đó bóp làm Charlotte đang ngủ gật chợt bừng tỉnh.

Dận dỗi Charlotte ngồi dậy lườm Engfa đang đắc ý cười.

"Em xem có phải tuyển một thư ký như em thiệt hại cho công ty quá rồi không?"

Engfa tựa lưng vào sô pha tay đưa lên cằm vờ suy nghĩ.

Charlotte bĩu môi, nghịch ngợm kề sát mặt Engfa, phà hơi vào tai Engfa nói nhỏ "Không phải có lợi cho chị hay sao?", cứ nghĩ như thế sẽ chọc ghẹo được Engfa nào ngờ đột nhiên Engfa thuận tư thế tặng cho Charlotte một dấu hickey đỏ tươi mọng nước ngay bên cổ.

Charlotte vừa đau vừa xấu hổ lấy tay che chỗ vừa bị mút.

Tức giận lao vào người Engfa hướng tới cổ Engfa mà cắn, tay bị Engfa bắt lấy, Charlotte không làm gì được chỉ có thể vùng vẫy.

"Mau lên để em cắn lại chị, tại sao chỉ có em bị cắn.

Aaaaaa buông ra!

Bỏ tay raaaa.

Nhất định phải cắn được aaa!"

Engfa cười đến nội thương.

Cứ mỗi lần trêu Charlotte nháo nhào lên lại là một phen vui vẻ.

Cứ vậy hai tay Engfa khống chế hai tay Charlotte.

Hai bên đang giằng co một người thì miệng không ngừng đòi cắn một người thì không ngừng cười.

Đột nhiên "Bặc!"

Có cái gì đó vừa rớt xuống sàn.

Tư thế đang là hai tay Charlotte bị Engfa khống chế hai bên và...

"Ồ, đặc sắc lắm nha" Engfa nhìn vào phần áo sơ mi bị bung một nút ở ngực của Charlotte, giọng cố tình hạ xuống thì thầm.

Charlotte cùng lúc cúi mắt nhìn xuống ngực mình bị lộ hơn một nữa.

Định rút tay lại che ngực nhưng Engfa ác ma không cho phép.

Vẫn tiếp tục khống chế Charlotte ở tư thế đó, cười nham hiểm.

"Đáng yêu lắm a~~", cái miệng ác của Engfa vẫn tiếp tục trêu.

"Đáng yêu cái tổ tông nhà chị Engfa.

Đồ biến thái háo sắc nàyyyy"

Thấy tiểu quỷ bị ngượng quá hóa giận Engfa mới buông Charlotte ra, cúi người nhặt cái cúc áo bị bung, đôi chân thon dài bước về phía bàn làm việc, mở tủ lấy ra một hộp kim chỉ rồi tiến đến sô pha ngồi bên cạnh Charlotte.

Nhìn gương mặt dịu dàng đang khâu lại cúc áo cho mình, Charlotte suýt thì phát sốt.

Waraha mặt than là đang vá áo cho nàng sao.

Nếu chụp được cảnh này bán cho nhà báo thì chắc cũng phải giàu to.

"Waraha mặt than, chị không thấy em rất vụng về rất ồn ào hay sao?

Chị bình thường thích yên tĩnh tại sao lại chọn em?"

Tay ngưng một chút, Engfa tiếp tục khâu, cười nói.

"Tại vì chị chọn em, cái gì của em chị điều thích.

Sự ồn ào của em chị cũng thích.

Cứ là Char Char chị đều thích"

Waraha mặt than luôn lạnh lùng, chỉ có cử chỉ ấm áp thôi, mấy lời sến súa thế này là lần đầu Charlotte nghe nên có hơi ngạc nhiên.

Nhưng mà lại thích lắm chứ.

Mặt đỏ hết cả lên.

"Nè Engfa, chị biết thứ tự nốt nhạc trong nhạc phổ không?

Đô Rê Mi rồi gì nữa ấy?"

Charlotte hỏi.

"Đồ Rê Mi Pha Son La Si Đố?"

Engfa ngẩng đầu nhìn Charlotte, tay còn đặt trên cổ áo nàng, nghi hoặc hỏi.

"Em chỉ biết Đô Rê Mi Pha Son La Si Mê Chị thôi", nói xong Charlotte đỏ mặt "cưỡng hôn" Engfa.

Quên mất tay Engfa còn đặt trên cổ áo nàng, vì kích động mà kim khâu đâm cả vào ngực, Charlotte lại một phen xấu hổ.

Lần này quá thẹn mà nhanh chóng ôm lấy sấp tài liệu cuống cuồng ra khỏi phòng làm việc của Engfa.

Mặt đỏ không tả =))))

Đúng như dự đoán của Engfa.

Tiểu quỷ dận dỗi tan làm trước không thèm chờ nàng.

Lại phải dỗ nữa rồi.

Buổi tối sau khi làm xong ít công việc Engfa nhắn tin dỗ Charlotte.

Bản thân Engfa cũng không ngờ người chỉ biết công việc như nàng lại phải đau đầu nghĩ cách dỗ Charlotte.

Đành chịu thôi vì nàng căn bản không trêu Charlotte ăn không ngon.

EF: "Dợ ơi!"

Không trả lời.

EF: "Dợ ơi ơi!"

EF:"Dợ ơi ơi ơi!"

EF: "Dợ ơi ơi ơi ơi!"

Charlotte đầu kia đọc tin nhắn vẫn là không rep, nhưng mà đã vui vẻ lắm rồi.

Nhớ có lần Charlotte hỏi Engfa.

Tại sao không bao giờ nhắn tin hỏi nàng đang làm gì hay ngủ chưa.

Chẳng phải những người yêu nhau đều như thế sao.

Engfa chỉ nói là nếu nhớ thì sẽ gọi.

Nghe giọng nhau không phải tốt hơn sao.

Engfa không hợp với kiểu nhắn tin yêu đương như vậy.

Thế nhưng bây giờ tin nhắn Engfa chủ động đầu tiên lại là "Dợ ơi!"

CL:"Ai làm dợ của chị, ở đây chúng tôi không có mặt hàng đó!"

Charlotte rep tin nhắn.

EF: Gửi *ảnh Charlotte ngủ trên đùi Engfa*

"Chị muốn mua con mèo này nè dợ ơi, thích ngủ trên đùi chị, lúc tức giận sẽ cào chị, lúc dỗi sẽ không cho chị ôm"

CL:" đấm chị.

Chị mới là mèo"

EF: ", e ra búa chị ra bao.

Chị thắng nhé.

Em là của chị"

Charlotte đọc tin nhắn cười vui vẻ.

Đang định nhắn lại cho Engfa thì chợt nhớ ra, hôm nay là thất tịch.

Đồng hồ đã gần 10h.

Charlotte vội vàng gọi cho Engfa.

"Đừng thắc mắc gì cả, mau chuẩn bị 15 phút nữa chị phải cùng em đi tới một nơi" nói xong Charlotte cúp máy.

Engfa cũng không hiểu tại sao đột nhiên Charlotte lại gấp như vậy nhưng vẫn chuẩn bị.

Chưa đến 15 phút Charlotte đã có mặt ở trước nhà nàng, Charlotte vì sợ lộ đành phải mượn tạm xe đạp của chị giúp việc.

Engfa ngồi sau Charlotte ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, Charlotte thì chạy băng băng với tốc độ "ánh sáng".

"Chúng ta sẽ đi đâu?"

Engfa hỏi.

"Ăn chè đậu đỏ!"

Charlotte vì đạp rất nhanh mà giọng nói ra cũng đứt quãng.

"Chè đậu đỏ?

Bây giờ gần 11h đêm em lại muốn ăn chè đậu đỏ?"

Engfa nói xong chợt nhớ ra gì đó.

"Cái đồ ngốc nhà chị, em biết chị sẽ không nhớ hôm nay là thất tịch đi.

Thất tịch ai chưa yêu ăn chè đậu đỏ sẽ được yêu.

Còn những ai đang yêu ăn chè đậu đỏ sẽ mãi bên nhau, tình cảm đậm sâu" Nói xong Charlotte cũng mệt đứt hơi.

Engfa vốn không tin vào những chuyện như thế này, nhưng nếu Charlotte thích thì được thôi.

Nàng cũng thích.

Chạy đến tiệm chè đậu đỏ duy nhất ở gần chỗ Engfa, Charlotte thất vọng.

"Ây da hôm nay là thất tịch.

Chị xem hết chè đậu đỏ mất rồi"

Đang vẻ mặt u sầu vì không được ăn chè đậu đỏ cùng người yêu.

Ánh mắt Charlotte chợt lóe sáng.

"Bánh bao đậu đỏ", bên kia đường là quầy bánh bao đậu đỏ.

Không sao.

Có đậu đỏ là được.

"Cô ơi bán cho cháu 2 cái bánh bao đậu đỏ", mặt Charlotte vui như bắt được vàng.

"Xin lỗi nhưng cô vừa bán hết"

"Một cái nhỏ xíu thôi cũng được.

Bán cho cháu đi mà.

Cháu trả tiền cô gấp 5.

Không gấp 10"

Thấy cô gái mặt đầy chờ mong, cô chủ quán cũng hết cách.

"Được rồi.

Chỗ cô còn ít nguyên liệu, nếu cháu thực sự muốn ăn có thể tự tay làm"

"Được ạ."

Chỉ một câu nói đó vẻ mặt Charlotte thay đổi 180 độ vui vẻ hẳn lên.

Charlotte nhào bột, nhào nhào nắn nắn nhưng cái bánh bao nào cũng bị bể.

Phải đến cái thứ năm mới xem như là có thể tạm chấp nhận được.

Ngồi chờ bánh chín Engfa nhìn Charlotte chóp mũi còn dính bột.

Ánh mắt dịu dàng lau đi.

Cả hai nhìn nhau cười.

Chiếc bánh làm xong cũng là lúc cô chủ quán dọn hàng.

"Ôi mau mau lên mặt than.

Ăn nhanh lên sắp qua 12h rồi.

Nếu qua 12h sẽ không còn hiệu nghiệm nữa", bẻ đôi chiếc bánh bao đậu đỏ xấu xí nóng hổi Charlotte vội ăn hết.

Nhìn gương mặt Engfa vui vẻ.

Cứ nghĩ sắp được nghe gì đó lãng mạng cảm động.

Nào ngờ...

"Miễn cưỡng xem như là ăn được.

Thật may không phải bánh bao bóng đêm đậu đen a~~~" đó chính xác là những gì Engfa nói.

Charlotte véo mạnh vào eo Engfa.

Cái đồ mặt than đáng ghét này.

Engfa kéo Charlotte ôm vào lòng.

- "Thất tịch vui vẻ nhé.

Dợ!"

- "Mãi như này nhé!"

- "Nhất định!".....
 
Englot| ( Cover) Dạy Bảo Đại Tiểu Thư
47


Yêu đương thấm thoát cũng đến tháng 12.

Mỗi ngày đi làm đều có thể tranh thủ cùng Engfa ôm ôm vài cái, thỉnh thoảng làm nũng, liếc mắt đưa tình... thật sự hiệu suất làm việc của Charlotte đều muốn đạt đến mức tối đa.

Charlotte bề ngoài tiểu thư hoạt bát nhưng thật ra nàng rất có tài, so với Jon trầm ổn cẩn thận, Charlotte có tầm nhìn đột phá và tư duy nhìn vấn đề một cách triệt để hơn nhiều.

Chỉ là nàng muốn thể hiện hay không mà thôi.

"Sắp tới là tiệc tất niên của công ty, con chuẩn bị một chút."

Ông Austin nhìn về phía cục bông bánh bèo đang gặm bánh mì đối diện trầm giọng nói.

"Con??"

Charlotte đang lười biếng ăn sáng, thấy ba nhìn nàng thì ngạc nhiên hỏi.

"Con theo Engfa cũng gần một năm rồi, ba nghĩ cái gì cần học cũng đã học xong.

Nên về đúng vị trí của mình".

Ông buông đũa, chậm rãi nhìn Charlotte.

"Không muốn!!!!!

Con hiện tại rất tốt, công ty cũng không trống chức vụ.

Ba à~~" Đang nhàn hạ ở cùng người yêu, tự nhiên đổi làm chi a~ Charlotte giở trò làm nũng.

"Trước tiên công khai con là con gái ta.

Chuyện vị trí ta sẽ có an bày.

Không nói nữa.

Chuyện này cứ sắp xếp như vậy.

Con chuẩn bị một chút là được rồi."

Nói xong Ông không nhìn tới đứa con gái đang làm nũng mà rời bàn ăn đến công ty.

Hạ Minh Lam đau đầu.

Nàng còn chưa nói chuyện này cho Hàn Tâm Kỳ.

Yêu đương quá mức vui vẻ làm nàng cũng quên không nói tới thân thế thật sự.

Thật sự nàng không có gạt nha, chỉ là người kia cũng không có hỏi tới mà....

..........

*Cộc, cộc, cộc*

"Mời vào"

Đang xem tài liệu, Engfa cũng không biết ai vào, vẫn chuyên tâm nhìn vào mấy con số trên danh sách kia, có chút không đúng, bất giác trầm tư, nhíu mày.

Đột nhiên ấn đường có chút ngứa ngứa.

Ngẩng đầu nhìn thấy Charlotte đang dùng ngón tay xoa xoa vị trí đó.

Lông mày Engfa cũng giãn ra, khóe môi hơi cong lên.

"Đừng nhăn nhó, xấu chết!"

Nhìn Engfa buông lỏng ra, Charlotte mới thu tay, giọng trêu đùa.

"Hôm nay đã biết gõ cửa sao?"

Vẫn là giọng nói lạnh lùng nhưng có chút sủng nịnh.

"Nói gì vậy chứ..."

Charlotte lườm 0,00001s.

Đúng là từ khi yêu nhau, Engfa dung túng Charlotte, là cực kỳ cực kỳ dung túng, phòng giám đốc hầu như là nàng tùy ý trực tiếp đi vào, đôi khi nàng còn ở đây mà ngủ gật, thậm chí còn "mộng du" đến nằm lên đùi lão bản của mình.

"Fa Fa, nếu em có chuyện giấu Chị thì sao?"

Charlotte dò xét.

Engfa lại nhíu mày.

Ở công ty bị gọi là "Fa Fa", lão bản lạnh lùng có chút không quen....

"Chị ghét nhất bị lừa dối" Đây là Engfa nói thật.

"Uhm...không thể xuy xét mà trực tiếp ghét em sao?"

Nghe Engfa nói xong Charlotte tâm nhảy dựng.

"Em giấu chị cái gì sao?

Hửm?"

Tay cầm bút nâng cầm, Engfa bộ dáng đang suy nghĩ, nhìn về phía Charlotte hôm nay thất thường đang đứng ở kia đấu tranh tư tưởng gì đó.

"Làm gì có...

Ây da người ta tới để hỏi hôm nay Fa Fa muốn ăn cái gì để người ta chuẩn bị mà~" Charlotte vội xua tay, đổi giọng ngã ngớn chuyển chủ đề.

"Tùy ý em", Engfa thấy Charlotte đánh trống lãng cũng không truy hỏi nữa.

Tiếp tục xem tài liệu.

Rời khỏi phòng Engfa, Charlotte bối rối.

Vẫn không biết nên bắt đầu từ đâu.

Vốn nghĩ chuyện này không có gì to tát.

Nàng vẫn là Charlotte, kia chỉ là thêm một cái thân thế mà thôi.

Engfa nhất định sẽ không để ý đâu.

Charlotte tự an ủi bản thân.

"Tới đó nói~"

Quả thật Charlotte đánh giá hơi thấp vấn đề này... về sau nghĩ lại vô cùng hối hận...

......................

"Con đến lúc nên trở về rồi" chỉ là một câu nói bình thường nhưng qua người phụ nữ kia nói lại mang đầy uy lực, bức người.

"Những năm qua không quan tâm, cớ sao bây giờ lại muốn gọi ta trở về" Heidi cười khẩy trả lời người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại.

Tâm rất không thoải mái.

"Anton hành động rồi.

Không quan tâm đến người bạn thân kia cùng cô bạn gái nhỏ của con hay sao?"

Dự đoán trước thái độ của Heidi.

Người phụ nữ vẫn giữ nguyên thái độ, thậm chị có phần tự tin hơn lúc nãy.

"Hắn muốn làm gì?"

Nghe tới cái tên Anton, Heidi quả thật không giữ được bình tĩnh.

"Về nhà rồi nói."

Nói xong người phụ nữ cúp máy.

Heidi rơi vào trầm tư....

_____________________

Trở lại tới đây thôi nha.

Thêm tí sóng gió thì yêu nhau mới lâu bền.

Đúng hem =)))))

XEM NGAY KẺO LỠ
 
Back
Top Bottom