[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[End-Bl]Bí Mật Xanh Thẳm (Quyển 1)
Chương 180
Chương 180
6 giờ sáng hôm sau, Chu Viễn Đông nửa tỉnh nửa mê, thay quần áo rồi theo anh xuống lầu.
Người chủ xe bọn họ thuê là một người đàn ông gốc Thái biết nói tiếng Việt để tiện trao đổi.
Chu Viễn Đông ăn xong hộp cơm sáng thì tựa vào vai anh, ngủ li bì.
Thấy vậy, lúc Đỗ Thái Sơn trao đổi với tài xế, anh cũng tự giác nhỏ tiếng hơn thường ngày.
Đi được nửa đường, Chiếc xe dừng lại bên trạm đổ xăng.
Ở Thái Lan, mỗi trạm đổ xăng đều đi kèm với một cửa hàng tiện lợi và nhà vệ sinh công cộng, quanh đó còn có vài ba nhà hàng và quầy bánh ngọt.
Đỗ Thái Sơn lay vai cậu, nhẹ nhàng gọi cậu dậy.
Đứa nhỏ ngồi bên cạnh anh vươn vai, ngáp một tiếng thật dài chẳng khác nào một con mèo.
Mái tóc xoăn rối tung, Đỗ Thái Sơn mỉm cười trong vô thức, ngón tay luồn vào bên trong, chải đầu giúp cậu.
Đỗ Thái Sơn mua một cốc cà phê nóng trong tiệm bánh còn cậu thì uống sữa socola lạnh, xử lý xong cốc nước, toàn bộ cơn buồn ngủ của cậu đã tan sạch.
Trở lại xe, Chu Viễn Đông bắt đầu hối hận rồi.
Từ Chiang Mai tới Chiang Rai phải băng qua vùng đồi núi ngoằn ngoèo, người Thái lái xe rất nhanh, ít nhất đối với cậu là vậy.
Không phải cậu không thích tốc độ mà là Chu Viễn Đông vừa uống sữa cách đây không lâu, lại cộng thêm con đường chẳng khác nào sợi mì tôm, cả người cậu đều không ổn.
Chu Viễn Đông nép bên cánh tay anh, co cả hai chân lên ghế rồi cuộn tròn lại như một chiếc bánh Cinnamon Roll.
Đỗ Thái Sơn vòng tay ra sau lưng, ôm cậu vào lòng chẳng khác nào gấu mẹ koala.
Bác tài xế im lặng, phải mất một lúc sau, ông ấy mới mở miệng hỏi: "Hai người là người yêu à?"
"Đúng ạ."
Đỗ Thái Sơn cười: "Bác giữ bí mật giúp chúng cháu nha."
Người đàn ông cũng bật cười: "Người nổi tiếng à?"
"Cũng có thể coi là vậy ạ."
Xuống xe tại rìa chùa Trắng, nhìn quanh chùa đâu đâu cũng là người.
Từ bãi đỗ xe, Chu Viễn Đông chỉ loáng thoáng thấy bóng ngôi chùa cao vút sau những toà nhà cổ trên con dốc, Chu Viễn Đông hào hứng nhưng không vội vàng, ghé và cửa tiệm đồ lưu niệm trước.
"Không đau bụng nữa chứ?"
Đỗ Thái Sơn vòng tay ôm eo cậu, lo lắng.
Chu Viễn Đông lắc đầu nguầy nguậy.
Mua vé xong, hai người tiến vào bên trong.
Toàn bộ ngôi chùa đều là màu trắng, một màu tinh khiết, thiêng liêng lạ kỳ, bốc lên ngun ngút chẳng khác nào đám lửa.
Đi qua cầu vào chùa, hai bên là dòng sông với những ngón tay chạm khắc tỉ mỉ, ồ ạt vươn lên muốn kéo người xuống tựa như khung cảnh chỉ có dưới địa phủ mà ở cuối cây cầu chính là "cổng thiên đàng".
Tựa như ranh giới giữa thiên đường và địa ngục, những bàn tay của dục vọng trần tục ra sức kéo những linh hồn xuống, vượt qua chính là cõi thanh thản vĩnh hằng.
Chờ người tản đi, Chu Viễn Đông mới đứng giữa cây cầu, lưng đối diện với ngôi chùa tráng lệ còn Đỗ Thái Sơn thì chụp ảnh cho cậu.
Khuôn mặt của bọn họ khiến không ít người chú ý.
Chụp xong, Chu Viễn Đông vội vàng kéo khẩu trang lên.
Vào trong chùa phải bỏ giày và mũ bên ngoài, cũng không được chụp ảnh, Chu Viễn Đông và Đỗ Thái Sơn quỳ xuống cầu nguyện một lúc rồi mới đứng dậy, theo cửa bên cánh phải ra sau chùa.
Hơn 10 giờ trưa, trời nắng chang chang, mắt đường nóng rần rần như một cái chảo rán khổng lồ.
Rời khỏi chùa trắng, hai người đi dạo chung quanh.
Đỗ Thái Sơn bung ô, che chắn cho cả hai.
Mồ hôi khiến tóc anh dính nhớp nháp trên khuôn mặt, gò má hồng hào, cần cổ cao rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Vậy mà anh vẫn khuyến khích cậu chụp ảnh thêm.
Cậu nghĩ kiếp trước cậu phải cứu thế giới mới kiếm được một người bạn trai kiên nhẫn và chiều cầu đến độ này.
Nhà vệ sinh trong khu vực được bày bố chẳng khác nào một ngôi chùa thứ 2, vàng óng từ đầu đến chân, rộng thênh thang.
Cậu thậm chí còn thấy rất nhiều người đang chụp ảnh trước WC vì nó quá lộng lẫy, bắt mắt.
Đi một lúc lâu dưới trời nắng, hai người tới một cái giếng lớn nằm trên bục, vài ba người vây quanh giếng, thả những đồng xu nhỏ xuống rồi cầu nguyện.
Chu Viễn Đông cũng muốn làm theo bèn kéo tay anh tới bên miệng giếng.
Nhìn từ trên xuống, biển xu lấp lánh dưới làn nước trong vắt, ánh lên sắc lục lộng lẫy tựa vẩy cá bạc dưới ánh hoàng hôn lộng lẫy.
Chu Viễn Đông thả một đồng xu xuống, chắp tay cầu nguyện, Đỗ Thái Sơn cũng tương tự.
"Anh đã cầu gì vậy?"
Xong xuôi, Chu Viễn Đông vội quay sang người bên cạnh, hỏi thích thú.
Đỗ Thái Sơn bật cười, nửa úp nửa mở: "Không phải giữ bí mật thì lời nguyện sẽ linh nghiệm hơn à?"
"Chỉ hai ta biết thôi, không sao đâu."
Chu Viễn Đông trả lời chắc nịch.
"Anh mong bà ngoại anh tỉnh lại, cả gia đình đều đôi dào sức khỏe và thuận lợi trong sự nghiệp, luôn hạnh phúc dù bất kì chuyện gì xảy ra.
Và cả em, em cũng là gia đình của anh, anh còn cầu mong mọi con đường em lựa chọn đều được che chở, phù hộ bởi bề trên, anh cũng sẽ bảo vệ em."
Đỗ Thái Sơn cười, xoa đầu cậu: "Còn em thì sao?"
Chu Viễn Đông cười cong tít cả mắt.
"Em cầu nguyện cho anh?"
"Không cầu cho chính mình sao?"
"Anh cũng đâu ước cho bản thân đâu?"
Hai người nhìn nhau một hồi lâu rồi cùng bật cười.
Rời khỏi chùa trắng, Đỗ Thái Sơn nói với tài xế chở bọn họ đi ăn trưa.
Tầm 10 phút sau, bác tài tìm thấy một nhà hàng đặc sản Bắc Thái bèn thả bọn họ xuống, hai người còn muốn mời ông cùng ăn, ông đã vội từ chối khéo, đánh xe đi nơi khác.
Gọi món xong, Đỗ Thái Sơn lấy thêm trà hoa đậu biếc còn cậu thì gọi một cốc sữa sô-cô-la.
Chu Viễn Đông không hiểu vì sao cậu lại chấp niệm với thứ này đến thế kể từ khi đặt chân tới Thái Lan.
Tối hôm qua, Chu Viễn Đông đã uống một cốc khi dạo quanh chợ đêm, sáng nay lại mua một cốc trong cửa hàng tiện lợi, trưa lại uống một cốc nữa dù biết sắp tới cậu sẽ đi xe hơi.
Ăn trưa xong, xe khách tiếp tục chở hai người họ tới chùa Xanh.
Ngôi chùa không hoàn toàn một màu như chùa Trắng mà là những bức tường xanh ngút ngàn được chạm trổ hoa văn vàng óng đầy sang trọng, quy mô cũng nhỏ hơn rất nhiều.
Tương truyền rằng, xưa kia có vô số con hổ ở khu vực này thường xuyên nhảy qua sông Kok để kiếm ăn, vậy nên ngôi chùa được gọi là chùa Hổ Nhảy hay chùa Xanh.
Một bức tượng Phật đúc từ ngọc trắng tinh khôi đặt giữa đài phun nước, những cột đá nhọn hoắt cũng quanh tựa như những chiếc sừng bao quanh tượng, mặt đá chạm trổ tỉ mỉ cực độ.
Những chi tiết trang trí hình hổ là nét độc đáo của nơi này.
Trong chánh điện đặt một bức tượng Phật khổng lồ phía cuối, hai bên tường nhà là những bức hoạ màu sắc mô tả cuộc đời của Đức Phật, và trần nhà là những bông hoa vàng kết tinh từ hàng ngàn nét hoa văn tinh tế, nở rộ chói loà.
Hoa văn vàng ở khắp mọi nơi, trên ghế ngồi, trên những cây cột chống vững ngôi chùa và cả dưới sàn nhà, cái sắc thiêng liêng ấy khiến con người ta bất giác bị choáng ngợp, chìm đắm bên trong.
Sau chánh điện là khu vực đang thi công, vậy nên nơi này chủ mất một lúc là đi hết.
Nhưng chân cậu đã tê cứng, Chu Viễn Đông mua một cốc kem đậu biếc, uể oải ngồi xuống bên bệ cây.
Cậu để ý thấy hoa đậu biếc rất phổ biến, gần như ở bất cứ nơi nào cậu đặt chân đến đều bán loại trà này, một điều hiếm thấy ở nơi cậu sinh sống.
"Em đau chân à?
Có đi được tiếp không?"
Đỗ Thái Sơn bối rối.
"Không sao mà, em ngồi một lúc là hết mỏi thôi."
Cậu biết, dù vui nhưng Đỗ Thái Sơn cũng mệt.
Ăn xong cốc kem, Chu Viễn Đông theo anh lên xe, tới bảo tàng Đen.
Cậu hưởng thụ gió điều hoà chưa được bao lâu đã tới nơi, hơn 2 giờ chiều, ánh mặt trời chói lọi chẳng gay gắt nhưng vẫn khiến cậu hoa mắt.
Mua vé ở cổng, Đỗ Thái Sơn nắm tay cậu đi lên dốc một đoạn mới đến gian chính.
Tuy kiến trúc chẳng khác nào một ngôi chùa nhưng bên trong lại không phải là tượng Phật mà là những bức tranh, bức hình hổ, bức vẽ yêu ma quỷ quái, bên cạnh mỗi tranh đều có một cái mã QR.
Chu Viễn Đông mở Instagram ra rồi quét mã, khi áp vào bức tranh sẽ thấy hình bên trong chuyển động.
"Anh nhìn này."
Chu Viễn Đông hào hứng gọi, vừa quay lại thì thấy anh đang mỉm cười, hướng máy ảnh về phía mình.
"Cứ đứng như thế nhé."
Chu Viễn Đông cười toe toét.
Ngoài những bức tranh động ra, trong gian chính còn trưng bày vũ khí và da cá sấu, mô hình bàn ghế đen độc lạ.
Chung quanh còn vô số gian nhà khác như thế nhưng cậu không đi hết.
Bắp tay cậu bị muỗi đốt chi chít, Chu Viễn Đông khó chịu, lén xoa cẳng tay thì bị anh cầm lấy, nhẹ nhàng đáp: "Để anh xoa cho, em tìm thuốc bôi trong túi trước đi."
Hai chân mỏi rã rời, Chu Viễn Đông dừng lại bên dưới hiên.
Trời nắng chói lọi mà lại là bảo tàng ngoài trời, nằm giữa một rừng cây, đâu đâu cũng là côn trùng.
Cách đó không xa đặt chuồng mèo con, Chu Viễn Đông thích thú ngắm bọn nó ngủ, Đỗ Thái Sơn cũng mở máy ảnh, ghi lại khoảnh khắc ấy.
Địa điểm cuối cùng trong ngày là làng người cổ dài, cậu đã thấy rất nhiều hình ảnh về họ trên mạng xã hội nhưng không biết ngôi làng ấy nằm ở Bắc Thái.
Cũng may, đường xuống bản làng rợp bóng râm.
Trong bản đồ, làng người cổ dài nằm ở cuối hành trình, trước đó, bọn họ phải đi qua bốn làng trước.
Cuốc bộ hết một vòng, hai chân cậu chính thức tê liệt.
4 rưỡi chiều, xe khách chở cả hai về lại khách sạn.
Chu Viễn Đông tháo giày ra, bàn chân cậu đỏ lựng, phía cuối ngón út còn sưng lên một cục.
Cậu nằm ở ghế sau, gối đầu lên đùi người đàn ông, còn người kia thì tình nguyện vuốt cẳng chân cậu, nhỏ giọng an ủi Chu Viễn Đông.
Mồ hôi trên trán nhễ nhại, Đỗ Thái Sơn lấy khăn giấy, khẽ lau phần nước ướt nhẹp dưới chân tóc đứa nhỏ, còn mang cả nước chanh giải khát theo.
"Lát nữa chúng ta còn đi đâu nữa không anh?"
Khoé mắt anh cong cong.
"Có chứ, đi ngâm chân ở suối nước nóng."
—————-
Ngoài lề:
Ngoài cái WC to vật ở chùa Trắng ra thì cái WC tại nhà Đen cũng độc lạ không kém khi mà nó không phân nam hay nữ mà khắc hẳn cái loz với con ku chắc dài phải gần bằng cẳng tay gắn ở cái biển trước cửa như dí vào mặt người qua đường=)))) tôi bị khủng hoảng văn hoá