Mặt trời nhô lên từ phía chân trời xa, ánh sáng rực rỡ xuyên qua những tầng mây mỏng, trải dài trên sân huấn luyện phủ đầy bụi đất.
Nguyễn Minh đứng thẳng giữa hàng dài tân binh, hơi thở phập phồng vì xúc động.
Hôm nay là ngày đầu tiên của anh trong quân ngũ – ngày đánh dấu bước chân vào hành trình trở thành một phi công chiến đấu.
Trái tim anh đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì lo sợ, mà vì niềm háo hức, vì khát vọng được bay lượn trên bầu trời Tổ quốc.
Trong túi áo ngực, lá thư nhà được gấp cẩn thận, từng con chữ mẹ viết vẫn như vang vọng bên tai: "Con trai, nếu đã chọn con đường này, mẹ không ngăn cản.
Nhưng hãy nhớ, mẹ không cần một anh hùng, mẹ chỉ cần con trở về bình an."
Minh nhắm mắt lại một thoáng, siết chặt nắm tay.
Mẹ không cần anh hùng, nhưng đất nước thì cần.
Trên bầu trời kia, từng phi đội máy bay Mỹ vẫn gầm rú, những cánh rừng, những thị trấn quê hương vẫn đang oằn mình dưới làn bom đạn.
Nếu không có những người như anh, ai sẽ bảo vệ bầu trời này?
Một bóng người dừng lại giữa sân huấn luyện.
Ông khoác trên mình bộ quân phục sạm màu theo năm tháng, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Giọng nói của ông vang lên, mạnh mẽ và uy nghiêm:
"Chào các đồng chí!
Tôi là Chỉ huy Trung đoàn 923 – Đại tá Nguyễn Văn Bảy!"
Cả sân huấn luyện lặng đi trong thoáng chốc, rồi một làn sóng xôn xao dâng lên trong lòng những tân binh.
Nguyễn Văn Bảy – huyền thoại sống của Không quân Nhân dân Việt Nam, người đã bắn hạ bảy máy bay Mỹ, nay đang đứng trước họ bằng xương bằng thịt.
Ánh mắt ông lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi, rồi trầm giọng nói tiếp:
"Từ giờ phút này, các đồng chí không còn là những chàng trai bình thường nữa.
Các đồng chí sẽ điều khiển những cỗ máy chiến đấu, sẽ lao vào những trận không chiến sinh tử.
Nhưng trước khi làm được điều đó, các đồng chí phải vượt qua một quá trình huấn luyện khắc nghiệt!"
Không ai trong số họ biết rằng, trước mắt họ là những ngày tháng gian nan nhất cuộc đời.
Từ sáng sớm, họ phải chạy bộ hàng chục cây số, thực hiện những bài tập thể lực đến kiệt sức.
Buổi sáng, họ ngồi trong giảng đường, học về khí động học, chiến thuật không chiến.
Buổi chiều, họ bước vào buồng mô phỏng, trải nghiệm cảm giác quay cuồng khi máy bay lộn vòng trên không.
Không ít người ói mửa ngay tại chỗ, có người ngất xỉu vì sốc trọng lực.
Nhưng không ai bỏ cuộc.
Những vết thương, những giọt mồ hôi, tất cả đều là cái giá để họ xứng đáng với đôi cánh sắt.
Minh cũng không ngoại lệ.
Những ngày đầu tiên, từng cơ bắp trên cơ thể anh đau nhức như bị thiêu đốt.
Đôi chân run rẩy, nhưng anh nghiến răng chịu đựng.
Anh không cho phép mình dừng lại, không cho phép mình yếu đuối.
Những ngày huấn luyện vất vả ấy cũng là lúc Minh tìm thấy những người anh em thực sự.
Phong, chàng trai miền Trung rắn rỏi như những dãy núi quê anh.
Hòa, cậu trai Hà Nội đã mất cả gia đình trong một trận bom B-52 nhưng vẫn giữ trong lòng ngọn lửa kiên cường.
Một buổi sáng, sau bài chạy dài, Minh suýt ngã quỵ.
Phong lập tức lao đến đỡ lấy anh, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm:
"Cố lên, Minh!
Chúng ta không thể bỏ cuộc!"
Minh siết chặt tay bạn.
Giữa họ không cần lời thề, không cần hứa hẹn.
Chỉ cần nhìn vào ánh mắt nhau, họ hiểu rằng, nếu một ngày ra trận, dù sống hay chết, họ cũng sẽ sát cánh bên nhau.
Trong những ngày tháng căng thẳng đó, Minh gặp Mai Lan – cô y tá trẻ tuổi làm việc tại căn cứ.
Lần đầu tiên gặp nhau, Minh bị thương nhẹ trong bài tập nhảy dù.
Khi Mai Lan băng bó cho anh, cô trêu đùa:
"Đồng chí phi công tương lai mà hậu đậu thế này à?"
Minh đỏ mặt, gãi đầu cười.
Những lần sau đó, mỗi khi có dịp, họ lại lặng lẽ gặp nhau, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi bên hiên trại quân y, những lá thư viết vội rồi cất dưới gối.
Nhưng cả hai đều hiểu, trong thời chiến, tình yêu mong manh như ánh đèn trước gió.
Chỉ cần một trận không chiến, một lần xuất kích, tất cả có thể tan biến.
Họ không hứa hẹn điều gì.
Chỉ cần biết rằng, mỗi khi trở về, vẫn có một người đang đợi, thế là đủ.
Ba tháng sau, những tân binh xuất sắc nhất được chọn để bước lên buồng lái của Yak-18, chiếc máy bay huấn luyện đầu tiên của họ.
Minh ngồi vào buồng lái, bàn tay siết chặt cần điều khiển, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.
Qua radio, giọng của Đại tá Nguyễn Văn Bảy vang lên:
"Đồng chí Minh được phép cất cánh!"
Anh hít một hơi thật sâu, đẩy cần ga.
Động cơ gầm rú, chiếc máy bay lao nhanh trên đường băng, bánh lăn cuộn tròn trên mặt đất, rồi… bỗng chốc, cả thế giới dưới chân anh lùi lại.
Chiếc Yak-18 nhấc bổng khỏi mặt đất, xuyên qua những luồng gió mạnh.
Minh cảm thấy tim mình như vỡ òa.
Anh đang bay!
Bầu trời rộng lớn trải dài trước mắt, những đám mây trắng lững lờ trôi ngang tầm mắt.
Gió luồn qua cửa kính, mang theo hơi thở tự do.
Nhưng sâu trong lòng, Minh biết, bầu trời này không chỉ dành cho những giấc mơ.
Nó là chiến trường.
Và anh sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.