Cập nhật mới

Khác Én Bạc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
390460151-256-k539127.jpg

Én Bạc
Tác giả: thienmac213
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

phưulưu​
 
Én Bạc
Chương 1: Dưới Bóng Bom


Mùa hè năm 1965.

Bầu trời trong xanh như một tấm lụa trải dài vô tận.

Những tia nắng chiều đổ dài xuống cánh đồng lúa đang trổ đòng đòng, nhuộm vàng cả một khoảng không gian.

Tiếng chim líu lo trên những tán cây, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa bên bờ sông, tạo nên một bản nhạc yên bình của làng quê Bắc Bộ.

Nguyễn Minh đứng trên mái nhà, đôi mắt dõi theo bầu trời cao rộng.

Anh luôn yêu thích bầu trời, yêu sự tự do mà nó mang lại.

Những cánh chim sải rộng đôi cánh, bay qua những rặng tre, những con sông, những dãy núi xa xăm.

Chúng chẳng có giới hạn nào ràng buộc.

Anh cũng muốn như thế.

Bên dưới sân, mẹ Minh đang lúi húi nhóm bếp nấu cơm.

Em gái anh, bé Mai, ngồi trên bậc thềm, tay ôm con búp bê rơm mà Minh đã tự tay làm cho nó.

"Anh Minh, xuống đây chơi với em đi!"

Mai ngước mắt lên gọi, nụ cười hồn nhiên trên môi.

Minh cười đáp lại, nhưng chưa kịp trả lời thì bỗng từ xa, một âm thanh ù ù vang lên.

Ban đầu còn nhỏ, nhưng chỉ trong tích tắc, nó đã lớn dần, gầm rú như tiếng gió cuốn trên cánh đồng.

Bản năng mách bảo điều chẳng lành.

Minh nheo mắt nhìn lên bầu trời.

Những chấm đen nhỏ dần xuất hiện ở phía Tây.

Chúng không phải là những cánh chim.

Máy bay Mỹ!

Chưa đầy một phút sau, tiếng còi báo động vang lên khắp làng.

"Máy bay Mỹ!

Chúng nó lại ném bom!"

Sự bình yên của buổi chiều hè vỡ vụn trong tích tắc.

Người dân hoảng loạn, vội vã bỏ lại công việc để lao về phía những căn hầm trú ẩn.

Tiếng trẻ con khóc thét, tiếng người lớn hô hào nhau chạy, tiếng chân giẫm thình thịch trên mặt đất vang lên khắp nơi.

Minh nhảy vội xuống mái nhà, lao đến chỗ mẹ và em gái.

"Mẹ!

Em!

Mau vào hầm!"

Nhưng họ chưa kịp di chuyển thì mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội.

BÙM!

Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc không gian.

Một cột khói đen bốc lên từ giữa làng.

Mái tranh, cột gỗ, bờ tường... tất cả vỡ vụn, tung bay giữa không trung như những mảnh giấy bị xé nát.

Một làn sóng xung kích cực mạnh hất Minh ngã xuống đất.

Mọi thứ trước mắt anh mờ đi trong bụi đất mịt mù.

Tai anh ù đặc.

Những tiếng la hét, tiếng kêu cứu văng vẳng đâu đó, nhưng anh chẳng thể nghe rõ.

Mãi một lúc sau, khi cơn choáng váng qua đi, Minh mới cố gắng đứng dậy.

Trước mắt anh là một cảnh tượng hoang tàn.

Căn nhà của bác cả, nơi anh vẫn thường ghé qua ăn khoai nướng, giờ chỉ còn là một đống tro tàn.

Một người phụ nữ nằm sõng soài bên cửa, máu chảy loang lổ trên mặt đất.

Đằng xa, một đứa trẻ đang khóc thét bên cạnh thi thể của mẹ nó.

Minh cắn chặt răng.

Tay anh run lên.

Một loạt bom khác lại lao xuống.

ẦM!

ẦM!

ẦM!

Ngôi làng yên bình của anh đang chìm trong biển lửa.

Những mái nhà bị thiêu rụi.

Những con đường nhỏ biến thành hố bom sâu hoắm.

Những con người anh từng quen biết giờ nằm rải rác khắp nơi, kẻ sống, kẻ chết, kẻ hấp hối rên rỉ trong tuyệt vọng.

Minh không còn thời gian để suy nghĩ.

Anh phải tìm mẹ và em gái.

"Mẹ ơi!

Em Mai ơi!"

Anh hét lên, chạy như điên dại qua những con hẻm nhỏ, mắt dáo dác tìm kiếm.

Rồi anh thấy nó.

Một cánh tay nhỏ bé vươn ra từ đống đổ nát.

Mai!

Minh lao đến, điên cuồng đào bới những mảnh gỗ, những viên gạch cháy xém.

"Mai!

Cố lên!

Anh sẽ cứu em!"

Cơ thể nhỏ bé của Mai đang run lên.

Đôi mắt nó mở trừng trừng, ngập tràn sự sợ hãi.

"Anh ơi..."

Giọng nó yếu ớt, như sắp khóc.

Minh ôm chầm lấy em gái, ghì chặt trong vòng tay run rẩy của mình.

Ngay lúc đó, mẹ Minh cũng xuất hiện.

Bà lấm lem đất cát, gương mặt tái mét, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

"Minh!

Em con sao rồi?"

"Không sao đâu mẹ, mình phải vào hầm ngay!"

Cả ba gắng gượng dìu nhau chạy về phía hầm trú ẩn.

Đằng sau họ, những con quái vật bằng sắt vẫn gầm rú trên bầu trời, tiếp tục xả xuống từng loạt bom chết chóc.

Phải đến khi tiếng động cơ dần xa, tiếng bom đạn lắng xuống, Minh mới dám thở phào.

Nhưng khi anh bước ra khỏi hầm, trước mắt anh chỉ còn là một vùng đất chết.

Ngôi làng mà anh từng lớn lên giờ chỉ còn là đống tro tàn.

Những căn nhà thân thương biến mất.

Những con đường làng ngày nào giờ đầy những hố bom sâu hoắm.

Những người anh từng chào hỏi mỗi ngày, giờ chẳng còn ai đứng đó nữa.

Minh nắm chặt tay.

Lòng anh quặn thắt.

Một cảm giác uất ức, căm hận dâng trào trong lồng ngực.

Tại sao?

Tại sao quê hương anh lại bị tàn phá như thế này?

Tại sao những con người hiền lành, chất phác lại phải chết trong đau đớn như thế?

Anh không thể tiếp tục đứng nhìn.

Anh không thể mãi là một chàng trai làng quê, bất lực trước sự tàn phá này.

Anh phải làm gì đó.

Anh phải chiến đấu.

Anh phải bay lên bầu trời đó, nơi kẻ thù đang gieo rắc chết chóc.

Anh phải trở thành một phi công, phải điều khiển những chiếc máy bay của chính mình, phải đánh đuổi chúng ra khỏi đất nước này.

Bầu trời của quê hương, anh sẽ giành lại nó.

Từ giây phút này, anh đã chọn con đường của riêng mình.

Anh sẽ không chỉ nhìn bầu trời như một giấc mơ xa vời nữa.

Anh sẽ bay lên.

Và anh sẽ chiến đấu.

Để bảo vệ bầu trời tự do của Tổ quốc.
 
Én Bạc
CHƯƠNG 2: NHỮNG CHÀNG TRAI MANG ĐÔI CÁNH THÉP


Mặt trời nhô lên từ phía chân trời xa, ánh sáng rực rỡ xuyên qua những tầng mây mỏng, trải dài trên sân huấn luyện phủ đầy bụi đất.

Nguyễn Minh đứng thẳng giữa hàng dài tân binh, hơi thở phập phồng vì xúc động.

Hôm nay là ngày đầu tiên của anh trong quân ngũ – ngày đánh dấu bước chân vào hành trình trở thành một phi công chiến đấu.

Trái tim anh đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì lo sợ, mà vì niềm háo hức, vì khát vọng được bay lượn trên bầu trời Tổ quốc.

Trong túi áo ngực, lá thư nhà được gấp cẩn thận, từng con chữ mẹ viết vẫn như vang vọng bên tai: "Con trai, nếu đã chọn con đường này, mẹ không ngăn cản.

Nhưng hãy nhớ, mẹ không cần một anh hùng, mẹ chỉ cần con trở về bình an."

Minh nhắm mắt lại một thoáng, siết chặt nắm tay.

Mẹ không cần anh hùng, nhưng đất nước thì cần.

Trên bầu trời kia, từng phi đội máy bay Mỹ vẫn gầm rú, những cánh rừng, những thị trấn quê hương vẫn đang oằn mình dưới làn bom đạn.

Nếu không có những người như anh, ai sẽ bảo vệ bầu trời này?

Một bóng người dừng lại giữa sân huấn luyện.

Ông khoác trên mình bộ quân phục sạm màu theo năm tháng, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Giọng nói của ông vang lên, mạnh mẽ và uy nghiêm:

"Chào các đồng chí!

Tôi là Chỉ huy Trung đoàn 923 – Đại tá Nguyễn Văn Bảy!"

Cả sân huấn luyện lặng đi trong thoáng chốc, rồi một làn sóng xôn xao dâng lên trong lòng những tân binh.

Nguyễn Văn Bảy – huyền thoại sống của Không quân Nhân dân Việt Nam, người đã bắn hạ bảy máy bay Mỹ, nay đang đứng trước họ bằng xương bằng thịt.

Ánh mắt ông lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi, rồi trầm giọng nói tiếp:

"Từ giờ phút này, các đồng chí không còn là những chàng trai bình thường nữa.

Các đồng chí sẽ điều khiển những cỗ máy chiến đấu, sẽ lao vào những trận không chiến sinh tử.

Nhưng trước khi làm được điều đó, các đồng chí phải vượt qua một quá trình huấn luyện khắc nghiệt!"

Không ai trong số họ biết rằng, trước mắt họ là những ngày tháng gian nan nhất cuộc đời.

Từ sáng sớm, họ phải chạy bộ hàng chục cây số, thực hiện những bài tập thể lực đến kiệt sức.

Buổi sáng, họ ngồi trong giảng đường, học về khí động học, chiến thuật không chiến.

Buổi chiều, họ bước vào buồng mô phỏng, trải nghiệm cảm giác quay cuồng khi máy bay lộn vòng trên không.

Không ít người ói mửa ngay tại chỗ, có người ngất xỉu vì sốc trọng lực.

Nhưng không ai bỏ cuộc.

Những vết thương, những giọt mồ hôi, tất cả đều là cái giá để họ xứng đáng với đôi cánh sắt.

Minh cũng không ngoại lệ.

Những ngày đầu tiên, từng cơ bắp trên cơ thể anh đau nhức như bị thiêu đốt.

Đôi chân run rẩy, nhưng anh nghiến răng chịu đựng.

Anh không cho phép mình dừng lại, không cho phép mình yếu đuối.

Những ngày huấn luyện vất vả ấy cũng là lúc Minh tìm thấy những người anh em thực sự.

Phong, chàng trai miền Trung rắn rỏi như những dãy núi quê anh.

Hòa, cậu trai Hà Nội đã mất cả gia đình trong một trận bom B-52 nhưng vẫn giữ trong lòng ngọn lửa kiên cường.

Một buổi sáng, sau bài chạy dài, Minh suýt ngã quỵ.

Phong lập tức lao đến đỡ lấy anh, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm:

"Cố lên, Minh!

Chúng ta không thể bỏ cuộc!"

Minh siết chặt tay bạn.

Giữa họ không cần lời thề, không cần hứa hẹn.

Chỉ cần nhìn vào ánh mắt nhau, họ hiểu rằng, nếu một ngày ra trận, dù sống hay chết, họ cũng sẽ sát cánh bên nhau.

Trong những ngày tháng căng thẳng đó, Minh gặp Mai Lan – cô y tá trẻ tuổi làm việc tại căn cứ.

Lần đầu tiên gặp nhau, Minh bị thương nhẹ trong bài tập nhảy dù.

Khi Mai Lan băng bó cho anh, cô trêu đùa:

"Đồng chí phi công tương lai mà hậu đậu thế này à?"

Minh đỏ mặt, gãi đầu cười.

Những lần sau đó, mỗi khi có dịp, họ lại lặng lẽ gặp nhau, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi bên hiên trại quân y, những lá thư viết vội rồi cất dưới gối.

Nhưng cả hai đều hiểu, trong thời chiến, tình yêu mong manh như ánh đèn trước gió.

Chỉ cần một trận không chiến, một lần xuất kích, tất cả có thể tan biến.

Họ không hứa hẹn điều gì.

Chỉ cần biết rằng, mỗi khi trở về, vẫn có một người đang đợi, thế là đủ.

Ba tháng sau, những tân binh xuất sắc nhất được chọn để bước lên buồng lái của Yak-18, chiếc máy bay huấn luyện đầu tiên của họ.

Minh ngồi vào buồng lái, bàn tay siết chặt cần điều khiển, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.

Qua radio, giọng của Đại tá Nguyễn Văn Bảy vang lên:

"Đồng chí Minh được phép cất cánh!"

Anh hít một hơi thật sâu, đẩy cần ga.

Động cơ gầm rú, chiếc máy bay lao nhanh trên đường băng, bánh lăn cuộn tròn trên mặt đất, rồi… bỗng chốc, cả thế giới dưới chân anh lùi lại.

Chiếc Yak-18 nhấc bổng khỏi mặt đất, xuyên qua những luồng gió mạnh.

Minh cảm thấy tim mình như vỡ òa.

Anh đang bay!

Bầu trời rộng lớn trải dài trước mắt, những đám mây trắng lững lờ trôi ngang tầm mắt.

Gió luồn qua cửa kính, mang theo hơi thở tự do.

Nhưng sâu trong lòng, Minh biết, bầu trời này không chỉ dành cho những giấc mơ.

Nó là chiến trường.

Và anh sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
 
Back
Top Bottom