Ngôn Tình Em Trong Tim Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,290,775
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
em-trong-tim-toi-zhihu.jpg

Em Trong Tim Tôi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau 7 năm ly hôn, tôi và Giang Yển gặp lại nhau trong bệnh viện tâm thần.

Tôi là cảnh sát chìm giả vờ đóng vai một kẻ tâm thần.

Còn anh ấy đã trở thành một doanh nhân mới nổi mắc chứng rối loạn cảm xúc.

"Mới có bảy năm không gặp mà em đã biến thành bộ dạng này rồi sao?"

"Lâm Thanh Thanh, anh từng nói rồi đúng không? Một ngày nào đó em sẽ hối hận vì đã rời khỏi anh!"

"Hối hận rồi chứ? Giờ em là một người tâm thần mà..."

Sau đó lại thừa dịp không có ai, anh quay đầu, lén hôn tôi.

"Không sao cả, cho dù em có bị bệnh, anh vẫn yêu em."​
 
Em Trong Tim Tôi
Chương 1


1

Khi tôi đang mặc chiếc áo bệnh nhân màu xanh của Bệnh viện tâm thần Montenegro và ngồi xổm dưới gốc cây đếm từng con kiến thì bỗng nghe được một giọng nói vừa quen thuộc lại lạ lẫm: “Lâm Thanh Thanh?”

“Ai đấy?” Tôi quay lại nhìn người nọ.

Trước mặt tôi có vài người, người đi đầu đi mang một đôi giày da sáng bóng, mặc một chiếc quần âu được cắt may tinh xảo...

Ánh mắt tôi từ từ di chuyển lên.

Nhìn ngắm đôi chân dài miên man, thẳng tắp cùng với…khuôn mặt điển trai đã từng khiến bao thiếu nữ đổ gục, bốn năm liên tiếp được bầu làm hot boy trường kia.

Ôi hàng lông mày sắc bén cùng với khí chất càng thêm thâm trầm nội liễm.

Anh ấy là Giang Yển, doanh nhân mới nổi trong lĩnh vực thương mại ở Hoa Thành, là người trở nên nổi tiếng nhờ vào việc mua lại năm tập đoàn lớn sau cú trượt dài của họ vào năm ngoái.

Cũng là người chồng cũ đã ly hôn được bảy năm của tôi.

Tôi nhíu mày, nghiêm túc hỏi: “Đại huynh đệ này, ngươi có biết phép tắc không hả? Gọi ta là tiên nữ đi!”

“Cái gì?” Anh ấy một tay xách cặp táp, vẻ mặt sửng sốt nhìn tôi.

Nhưng tôi hoàn toàn không để ý đến anh, vươn tay lấy một nắm cát, cho ngay vào…túi của mình!

Ngay lúc Giang Yển vẫn còn ngạc nhiên đến nỗi đôi môi đỏ mọng ấy không khép lại được, tôi phất tay áo, quay người rời đi không thèm chào hỏi gì.

“Đường Đường ăn ngon, mang Đường Đường về nhà thôi!”

“Lâm Thanh Thanh!” Cuối cùng Giang Yển cũng tỉnh táo lại, đuổi theo tôi.

Khi cánh tay anh vừa vươn ra tóm lấy tôi, tôi rút tay trong túi ra, quay người ném một nắm cát vào mặt anh: “Cát đại pháp! Án ma ni bát mê hồng…Hiện! Hiện! Hiện nguyên hình!”

Giang Yển choáng váng, sững sờ, kinh ngạc nhìn tôi.

Cuối cùng, ánh mắt của anh ấy cũng chịu “chú ý” đến chiếc áo bệnh nhân của tôi: “Em…”

“Giang tổng, ngài không sao chứ?” Những người phía sau cũng đuổi theo.

Một bác sĩ mặc áo blouse trắng vội vàng đứng chắn giữa tôi và anh ấy, bắt đầu giải thích bằng giọng điệu vừa lo lắng vừa áy náy: “Ngài Giang, thật xin lỗi! Bệnh nhân này là…”

Nói rồi anh ta nghiêng người về phía Giang Yển, nhỏ giọng thì thầm.

Do âm thanh quá nhỏ nên tôi không thể nghe thấy gì cả.

Vì vậy, tôi chỉ đơn giản là bỏ chạy khi thấy hai người họ cắn tai nhau.

“Không bắt được ta, không ai bắt được ta đâu…Sư phụ, cứu con với! Quái vật không biết ám hiệu lại tới nữa rồi!”

2

Tôi chạy về phòng bệnh của mình, vào nhà vệ sinh và đóng cửa lại.

Cầm xẻng xúc cát nhỏ gõ vào két chứa nước của nhà vệ sinh.

“Nhập ám hiệu, sư phụ đang bế quan, xin hãy hồi đáp!”

Rồi chờ câu trả lời từ bên kia.

Tôi bắt đầu báo cáo: “Con quái vật không biết ám hiệu, nhưng hình như nó biết con…Con nghĩ nó chính là con quái vật lớn đã từng đấu với con trước đây!”

“Chắc là loại quái vật xuất hiện từ mấy trăm năm trước! Thỉnh cầu người hãy đánh chặn nó!”

Lý Sâm hỏi: “Thanh Thanh, em đang nói về ai vậy? Mấy năm trước? Không lẽ là…chồng cũ của em sao?”

“Sư phụ, đúng là hắn, là tên Ngưu Ma Vương đó!”

Đuổi tên đó đi dùm đi.

Ngay sau đó, tôi nhịp nhàng gõ vào két chứa nước.

Mã Morse.

Tôi là một cảnh sát chìm rất giỏi.

Bảy năm trước, tôi đã ẩn nấp trong ổ m* t** và phá thành công vụ án buôn bán m* t** lớn nhất ở Hoa Thành trong ba năm.

Ba tháng trước cấp trên đã sắp xếp cho tôi đến bệnh viện trung tâm điều trị bệnh tâm thần này để điều tra sự thật đằng sau cái chết không rõ nguyên nhân của một bệnh nhân trong đây.

Tôi ở trong bệnh viện được ba tháng và gần như điều tra ra được hầu hết sự thật về chỗ này.

Không ngờ giữa chừng lại đụng phải tên chồng cũ!

Nhưng mà Giang Yển ở đây làm gì ta?

Đột nhiên tôi nghe thấy cửa phòng được mở ra và tiếng bước chân đang đến gần.

“Cô ấy ở trong đó.”

“Ở bên trong làm gì?” Giang Yển hỏi.

“Cô ấy bị bệnh hoang tưởng, nghĩ mình đang sống trong giới tu tiên. Theo quan sát của chúng tôi, toàn bộ môn phái của cô ấy chỉ bao gồm cổ và sư phụ đang bế quan. Còn những người khác sẽ bị nghi ngờ là quái vật từ ngọn núi bên cạnh.”

“Nếu như không có chuyện gì khác thì hẳn là cô ấy đang đi tìm sư phụ bế quan của mình trong nhà vệ sinh…”

Tôi rũ mắt xuống, lắng nghe cuộc trò chuyện bên ngoài.

Giang Yển dường như đang nói gì đó, giọng hơi nhỏ, tôi nghe không rõ.

Sau đó tôi nghe thấy anh nói lớn: “Là nơi này! Cho tôi vào viện đi!”

“Vâng thưa chủ tịch.”

Tôi:”?”

Giang Yển có bệnh à?

Tôi chơi giả còn anh chơi thật á hả?

3

Khi ở trong nhà vệ sinh tôi sẽ không bao giờ bị quấy rầy.

Bởi vì các bác sĩ và y tá đều biết rõ rằng sau khi trò chuyện với sư phụ xong tôi liền tự động ra ngoài.

Giang Yển cũng đã rời đi.

Tôi nằm xuống giường, kéo chăn lên trùm kín đầu.

Thường thì giờ này tôi phải đi ngủ.

Lúc y tá hỏi tôi sẽ nói với họ rằng mình đang tập nhắm mắt.

Nhưng bây giờ thì không.

Tôi đã tự hỏi tại sao Giang Yển lại đến đây?

Tôi nên làm gì nếu anh ấy cản trở công việc của tôi đây?

Trước khi nghĩ ra thì tôi đã ngủ thiếp đi mất rồi.

“Bạch Liên tiên tử, Bạch Liên tiên tử…tỉnh dậy đi, đến giờ dùng bữa rồi!”

Chị y tá Trần Hi nhẹ nhàng đẩy vai tôi.

“Ồ.” Tôi dụi dụi mắt, ngoan ngoãn ngồi dậy.

Sau khi sửa soạn, rửa mặt xong, tôi đi theo y tá.

Tuy nhiên tôi phát hiện ra rằng đường mình đang đi không phải là đường bình thường đến nhà ăn.

“Này, đây không phải là đường đến chỗ ăn sáng của ta!” Tôi dừng bước.

Trần Hi bất đắc dĩ cười cười: “Cô còn biết chuyện này nữa sao?”

Tôi cảnh giác, chỉ vào cô ấy tức giận nói: “Đồ quái vật! Ngươi không phải là tiên nữ núi Liên Sơn! Ngươi là quái vật ở ngọn núi bên cạnh đúng không?”

“Không, tôi thật sự là tiên nữ A Hi của cô! Chỉ là hôm nay cô sẽ phải ăn cơm ở chỗ khác vì trên núi có khách tới!”

“Ồ.” Tôi gật đầu, không chỉ ngoan ngoãn đi theo mà còn thúc giục cô ấy đi nhanh hơn.

“Đi thôi! Hôm nay có khách nhất định đồ ăn sẽ ngon hơn nhiều! Nếu đi trễ sẽ bị mấy tiên nữ khác ăn hết mất!”

4

Không có tiên nữ nào khác cả.

Chỉ có tôi và chồng cũ.

Một bàn bày đầy những món ngon, tất cả đều là những món tôi thích.

“Sườn xào chua ngọt mà em thích đây.” Giang Yển gắp cho tôi một miếng sườn.

Tôi nhìn anh ấy rồi rút đũa ra…c*m v** miếng thịt viên đầu sư tử!

Tôi há miệng cắn một miếng thật to, vừa ăn vừa nói: “Woa…Woa thích thịt viên nhất!”

Giang Yển cười cười, lắc đầu: “Không phải, em thích nhất là sườn xào chua ngọt.”

“Không…ta yêu thịt viên, bây giờ ta đã thay đổi rồi!”

Đại ca này, rốt cuộc anh muốn gì vậy chứ?

Tôi không muốn nói chuyện với anh ấy một chút nào.

Tuy nhiên do hoàn cảnh hiện tại, tôi phải duy trì “thiết lập nhân vật”.

Nhiệm vụ của tổ chức không thể thất bại trong tay tôi chứ đừng nói đến Giang Yển.

“Ăn xong rồi nói.” Giang Yển gắp thêm một miếng sườn to cho tôi.

Nhưng tôi không ăn nó.

Thậm chí còn hất tất cả chỗ sườn trên bàn ra.

“Đừng mang đồ ăn cho ta, ta không biết ngươi, cũng không muốn chơi với ngươi!” Tôi trừng mắt nhìn anh.

Đại ca, tránh xa tôi ra chút đi mà.

Tôi đã có thể thu lưới trong hai ngày nữa!

Nhưng thời gian này Giang Yển lại xuất hiện khiến tôi thấy rất lo lắng!

“Sau này chúng ta sẽ từ từ quen nhau thôi.” Anh ấy nhìn tôi, nói: “Thật ra anh là…”

“Ngươi là Ngưu Ma Vương! Biệt danh là Hắc Sơn Lão Yêu!” Tôi vội vàng cướp lời.

Giang Yển: “…”
 
Em Trong Tim Tôi
Chương 2


5

Anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, nhướng mày, ngập ngừng hỏi: “Vậy…em là Thiết Phiến công chúa sao?”

“Sai rồi!” Tôi nghe vậy liền tức giận phản bác: “Ta sao có thể là loại nữ nhân hay ghen tuông đó chứ! Ta là Bạch Liên tiên tử xinh đẹp, đáng yêu, tốt bụng!”

Giang Yển im lặng hồi lâu, sau đó mới hỏi lại: “Vậy quan hệ giữa chúng ta là…”

“Bảy trăm năm trước ta cùng ngươi đính hôn, lúc đó chúng ta còn là người phàm. Nhưng sư phụ bị giết, người gọi ta trở về, ta đành phải bỏ rơi ngươi…Sau đó thì ngươi hắc hóa, trở thành con quái vật sống ở ngọn núi bên cạnh…thường đến giao chiến với ta!”

Giang Yển nhìn tôi chằm chằm, cười khẩy, “Em vừa nói không biết anh.”

Tôi đỏ mặt, “Ta, ta rất xấu hổ khi thừa nhận chuyện đó!”

“Em còn biết xấu hổ sao?”

“…”

Làm sao mà tôi không xấu hổ cho được?

Mặt tôi đâu có dày đâu?

Sau khi ăn xong, trước khi rời đi, tôi quay đầu nhìn về phía Giang Yển nói: "Cho dù ngươi cho ta ăn những món ngon đó, ta cũng sẽ không đối xử tốt với ngươi đâu!”

Cuộc trò chuyện đến đây là hết, chắc anh ấy sẽ không đến tìm tôi nữa.

Dù sao anh ấy cũng đã có một tình yêu khác.

Đối với người vợ cũ đã từng làm mình tổn thương, bây giờ lại còn trở thành một kẻ tâm thần thì bất cứ người bình thường nào cũng sẽ tránh xa mà thôi.

6

Buổi chiều tôi ngồi nghịch cát và kiến dưới gốc cây đa.

Chỗ đó là chỗ có ít người nhất.

Tôi thích ngồi xổm ở đó đếm kiến, nói những thứ vô nghĩa và cập nhật cho người cộng sự của mình mọi chuyện đang diễn ra như thế nào.

Tuy nhiên khi nhận thấy có người đến gần, tôi sẽ cảnh giác quay đầu lại.

Người đàn ông đang tiến đến mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần tây đen đơn giản, dáng người cao ráo lại còn đẹp trai một cách quá đáng.

Đúng vậy, là tên chồng cũ oan gia của tôi!

Tôi khịt mũi, quay đầu đi chỗ khác.

“Lâm Thanh Thanh.” Anh ấy đứng phía sau gọi tên tôi.

Tôi bĩu môi, không thèm quay mặt về phía anh, giả vờ không nghe thấy.

Anh ấy đi tới, ngồi xổm cạnh tôi, nhìn tôi ngập ngừng gọi: “Bạch Liên tiên tử?”

Chẳng lẽ người chồng cũ nãy thật sự muốn chơi diễn kịch cùng tôi sao?

Ở phía bên kia, Lý Sâm liên tục hỏi tôi: “Thanh Thanh? Sao em không nói gì nữa?”

“Ngưu Ma Vương! Ngươi lại tới đây làm gì?”

Lý Sâm hiểu ra, ngay lập tức ngắt kết nối.

Giang Yển khẽ cười, xoay người dựa vào gốc cây bên cạnh, nhìn thẳng vào tôi.

“Đi chỗ khác! Ngươi nghiền nát mấy con vật cưng của ta rồi.”

Là đám kiến.

Giang Yển liếc xuống, cuối cùng cũng “giơ gót chân cao quý” lên.

Tuy nhiên anh ấy chẳng những không chịu đi mà còn ra dấu muốn “tâm tình” với tôi.

“Lâm Thanh Thanh, em có biết mấy năm nay không có em bên cạnh, anh đã sống như thế nào không?”

Tôi cúi đầu.

“Mỗi ngày trôi qua anh đều hận em!”

Tôi không nói gì cả.

“Anh hận không thể móc tim của em ra xem, xem tại sao em lại thay lòng đổi dạ.”

Tôi tiếp tục chơi với đám kiến.

“Anh thậm chí còn đang nghĩ mình nhất định phải có cuộc sống tốt, thật tốt, lại còn mong rằng em sẽ không được sống tốt!”

“Em có biết vì sao anh trở lại Hoa Thành không?”

Tôi ngước lên nhìn anh.

Đúng vậy, tại sao anh lại muốn quay lại đây chứ?

Chẳng phải anh đã nói là cả đời này cũng sẽ không quay lại thành phố này với tôi sao?

Giang Yển cũng đang nhìn tôi.

Chúng tôi chỉ nhìn chằm chằm nhau.

Một lát sau, anh ấy cười gằn nói: “Anh muốn đứng trên đỉnh cao của Hoa Thành, nhìn xem em có hối hận hay không!”

“Ồ.” Cuối cùng tôi cũng đáp lời anh.

Đôi mắt hoa đào xinh đẹp và quyến rũ của anh khẽ nheo lại: “Em đã hiểu chưa?”

Tôi đã sống đúng như sự mong đợi của anh ấy…Tôi lắc đầu!

“Ta đương nhiên là không hiểu gì rồi! Tên ta không phải là Lâm Thanh Thanh, ta là Bạch Liên tiên tử! Đồ ngu ngốc!”

7

Khuôn mặt đẹp trai của Giang Yển đột nhiên trở nên tái nhợt!

Tuy nhiên có lẽ anh ấy nghĩ đến tình trạng hiện tại của tôi, rất nhanh anh đã buông bỏ..

Thậm chí trong ánh mắt anh còn hiện lên tia hối hận.

“Anh không tra ra được rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra với em trong mấy năm qua mà khiến em trở thành người như thế này. Nhưng mà anh nghĩ, nếu năm đó chúng ta không chia tay, hẳn là anh và em đều sẽ không phải tới nơi này.”

Tôi nheo nheo mắt.

Đương nhiên cũng chỉ trong chốc lát, tôi lại cúi đầu đếm kiến như không có chuyện gì.

Đến bệnh viện tâm thần không liên quan gì đến việc lúc đầu chúng tôi chia tay!

Tuy nhiên theo những gì mà nãy giờ Giang Yển nói thì hình như anh ấy đến đây là vì chuyện chúng tôi chia tay?

Người khác chỉ cần thất tình 33 ngày là có thể bình thường trở lại, còn anh đã bảy năm trôi qua rồi vẫn chưa vượt qua được, sao cung phản xạ đau lại dài như thế chứ?

8

Tôi không thể không nhìn anh ấy thêm lần nữa.

Ây không đúng!

Với tình trạng và bộ dạng hiện tại của anh, có vẻ như không phải bị bệnh tâm thần!

Vậy tại sao anh lại ở đây? Có nghiêm trọng đến mức phải nhập viện không?

Khi tôi đang nghĩ về điều đó thì đột nhiên Giang Yển đưa tay ra đặt lên đầu tôi.

Bạn có biết cái nhìn thương hại dành cho kẻ đại ngốc không?

Ờ, bây giờ anh ấy chính xác là đang nhìn tôi như vậy đấy.

Vì không đoán được mạch suy nghĩ của anh nên tôi chọn cách im lặng, ngay cả biểu cảm cũng có chút đờ đẫn.

Thế giới nội tâm của bệnh nhân tâm thần khác với người bình thường.

Cho nên ngay cả khi tôi không nói và nhìn anh ấy như một đứa ngốc, thì anh ấy cũng sẽ chỉ nghĩ rằng tôi là đồ ngốc thôi!

“Nhưng em khi thấy em sống không được tốt, anh cũng không vui như mình đã mong đợi…” Ánh mắt anh vẫn còn như lúc yêu tôi mấy năm trước.

Tôi thở dài.

Suy cho cùng, anh ấy cũng chỉ là ông chủ tàn nhẫn ở vẻ bề ngoài mà thôi.

Năm ngoái có tin đồn ông chủ Giang hành động rất tàn nhẫn, kiên quyết dứt khoát!

Tôi cũng từng cảm thấy chỉ sau vài năm mà con người lại có thể thay đổi đến như thế…

Nhưng bây giờ tôi chỉ cảm thấy rằng anh ấy vẫn là chàng trai tươi sáng và tốt bụng của ngày xưa.

À, cũng không hẳn…

Ít nhất thì mối quan hệ giữa chúng tôi đã thay đổi rồi.

Không bao giờ có thể trở lại như ban đầu được nữa.

Ông chủ doanh nghiệp mới nổi Giang Yển, người đã nhiều lần được xuất hiện trên các mặt báo tài chính, ai mà không biết rằng anh có người yêu chứ?

Thậm chí trên ngón áp út của mình, lúc nào cũng thấy anh luôn đeo một chiếc nhẫn cưới bằng đá quý màu đen sáng bóng.

9

Tôi vẫn còn nhớ, vào năm thứ tư Đại học, lúc đăng ký kết hôn chúng tôi cũng chỉ đủ khả năng mua chiếc nhẫn bạc trơn mà thôi.

Anh ấy nói, sau này khi có tiền sẽ mua cho tôi một chiếc nhẫn kim cương thật to.

Anh thì thích đá quý màu đen nên muốn đeo nhẫn cưới có đính đá trên đó.

Có vẻ như lời hứa của lúc ấy đã có người cùng anh biến nó thành thật rồi.

Tôi cúi đầu, nghĩ nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn phải thừa nhận!

Chết tiệt! Trái tim tôi thật sự vẫn còn đau!

Xì…

Giang Yển đột nhiên lại cười.

Tôi không thể không hỏi, “Ngươi cười cái gì?”

Anh nói, “Cười em đó, mới bảy năm không gặp mà em đã trở thành bộ dạng này rồi sao?”

“Lâm Thanh Thanh, anh đã nói rồi, một ngày nào đó em sẽ phải hối hận vì bỏ rơi anh!”

Tôi hừ lạnh.

Giang tổng, đừng quá tự mãn như thế.

Hai ngày nữa rồi anh sẽ kinh ngạc và phải gọi cái tên Lâm Thanh Thanh một cách lịch sự thôi!

Nhưng còn bây giờ, trước sự sỉ nhục của chồng cũ, tôi chỉ có thể tiếp tục nhẫn nhịn.

Giang Yển tiến sát lại gần tôi, cúi đầu xuống.

“Hối hận rồi chứ? Giờ em chỉ là bệnh nhân tâm thần…”

Sỉ nhục một bệnh nhân như tôi.

Rồi sau đó, khi không có ai xung quanh, anh ấy lại quay đầu lại lén hôn tôi.

“Không sao cả, cho dù em có bị bệnh anh cũng vẫn yêu em.”

"..."

Viên kẹo ngọt ngào đột nhiên đập thẳng vào mặt làm tôi bị bối rối nên đã mất cảnh giác trước nụ hôn!

“Pa…”

Tôi cũng bất ngờ…thưởng cho anh ấy một cái tát!!

10

Hôn tôi á!!!

Giang Yển, anh đang làm cqq gì vậy hả?
 
Em Trong Tim Tôi
Chương 3


11

Giang Yển che mặt, nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc: “Sao em lại đánh anh?”

Tôi hỏi lại: “Vậy tại sao ngươi lại hôn ta?”

“Anh…” Đôi mắt Giang Yển dần trở nên u ám, sau đó tức đến nỗi bật cười,”Lâm Thanh Thanh, hẳn là kiếp trước anh đã phạm phải rất nhiều tội lỗi nên kiếp này mới yêu phải em.”

Vậy thì rốt cuộc kiếp trước tôi cũng đã phạm phải bao nhiêu tội mà lại khiến một người đàn ông đã có gia đình nhớ mãi không quên mình?

“Nhưng ta không yêu ngươi!” Tôi đứng lên đột ngột, ném cái cây đang chọc kiến trong tay đi, tức giận nói: “Ngưu Ma Vương, ngươi nghe rõ đây! Mối tình xưa lắc xưa lơ bảy trăm năm trước ta đã quên hết rồi! Còn nữa, ta đã tu được đạo tàn nhẫn, ngươi hãy giữ tự trọng, tránh xa ta ra!”

Mới có mấy năm không gặp mà anh đã học được chuyện chân trong chân ngoài sao?

Hừ.

Đồ cặn bã!

12

Tôi đã mong rằng Giang Yển sẽ không còn mặt mũi nào đến gặp tôi nữa.

Nhưng mà da mặt anh ấy hình như làm bằng sắt hay sao ấy!

Ngay khi tôi vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, anh ấy cùng với các y tá lẫn nhân viên bảo vệ đến gõ cửa phòng tôi.

Phòng của bệnh nhân tâm thần sử dụng khóa giả.

Kiểu là cho dù bạn đã khóa chặt thế nào, bên ngoài cũng có thể trực tiếp mở ra được.

Tôi đẩy bàn và ghế ra chặn cửa lại.

"Ông chủ Giang, cô ấy không mở cửa."

“Phá nó đi!” Giang cặn bã ra lệnh.

Anh ấy cũng tự mình làm điều đó luôn.

Tôi chạy vào nhà vệ sinh, xé giẻ lau nhà ra, buộc bàn chải chà nhà vệ sinh vào cán cây lau nhà, giơ ra khỏi cửa sổ đâm anh!

“Con quái vật hôi hám vô liêm sỉ kia, ta đã nói không chơi với ngươi nữa, sao ngươi lại đến tìm ta. Đồ thối tha không biết xấu hổ, không biết xấu hổ…”

Tôi chọc, anh đỡ, tôi lại chọc, anh né…

Cuối cùng anh chộp lấy bàn chải chà nhà vệ sinh của tôi và giật lấy nó cùng với cán cây lau nhà.

“Con quái vật kia, mau trả vũ khí ma thuật lại cho ta…” Tôi hét lên.

Cho dù như thế nào thì hình tượng nhân vật không thể sụp đổ được!

Thật khó quá mà…

13

Giang Yển điên cuồng đá vào cánh cửa.

Tôi nghĩ…người này ít nhiều cũng khá là điên rồ và bạo lực đấy!

Dựa vào số lượng của họ, cánh cửa phòng tôi rất nhanh đã bị phá!

Ngay trước đó tôi đã chạy vọt vào nhà vệ sinh, vội vàng để lại tin nhắn cho Lý Sâm: “Sư phụ! Tên Ngưu Ma Vương đó điên rồi, ta thật sự không chịu nổi nữa…Người nhanh ra ngoài xem đệ tử một chút đi.”

14

Giang Yển bế tôi ra khỏi nhà vệ sinh.

“Mau thu dọn đồ đạc của cô ấy.”

“Vâng thưa chủ tịch!”

Anh ấy vác tôi trên lưng như vác lợn.

Tôi tức giận nắm tóc anh.

“Tạo nghiệt mà!!!”

Anh ấy thậm chí còn đưa tôi đến phòng của mình!

Đồ cặn bã vô liêm sỉ!

Đừng hỏi tôi việc anh ấy quấy rầy tôi như vậy thì có ảnh hưởng đến những bệnh nhân khác không?

Đương nhiên là không rồi!

Tại bệnh viện tâm thần Montenegro, các phòng khác đều có từ bốn đến sáu người ở chung.

Còn tôi chỉ sống đơn độc trong căn phòng nhỏ.

Ai bảo vị hôn phu của tôi lại giàu có vậy chứ?

Hôn phu của tôi là Lý Sâm.

Bề ngoài anh ta là thiếu gia của Lý thị, nhưng thực chất anh là cảnh sát, cộng sự hoàn hảo của tôi.

Ba năm trước, chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng tôi bị thương và phải hồi phục hơn một năm.

Sau đó, Lý Sâm và tôi được chuyển từ Đội phòng chống m* t** sang Đội điều tra trọng án.

Sự khác biệt giữa Đội điều tra trọng án và Đội xử lý trọng án là chúng tôi không bao giờ tiếp nhận phỏng vấn, không đưa tin cũng không thông báo ra công chúng.

Những điều lộ ra từ cuộc điều tra sẽ được Đội xử lý trọng án tiếp quản, còn chúng tôi thì che giấu công lao và danh tiếng của mình.

Mặc dù danh tính của chúng tôi không nhất thiết phải là tuyệt mật như các đặc vụ chìm, nhưng chúng tôi cũng được bảo vệ ở một mức độ nhất định.

Vì vậy ngay cả khi Giang Yển biết được một số chuyện trong quá khứ của tôi thì cũng không thể biết được lý do chính xác tại sao tôi lại ở đây!

15

Hành vi hiện tại của Giang Yển là gì?

Bắt nạt người bệnh là tôi, muốn lừa tôi đi vào con đường không lối thoát với anh sao?

Anh làm thế này không những có lỗi với tôi, với quá khứ của chúng tôi mà lại càng có lỗi với người vợ hiện tại của anh!

Tôi bị anh đưa đến một căn phòng giống phòng ngủ sang trọng hơn, rồi bị ném lên chiếc giường ba mét.

Vốn tính nhanh nhẹn, tôi nhanh chóng bật dậy, cảnh giác nhìn anh chằm chằm.

Giang Yển đi đóng cửa lại và kéo rèm.

Khi bước về phía tôi, anh ấy cởi nút chiếc áo sơ mi trắng của mình.

“…”

Tôi rất lịch sự gửi lời hỏi thăm đến 18 đời tổ tiên của anh ấy!

16

Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị sẵn sàng nếu anh dám chạm vào tôi, tôi nhất định sẽ xé xác anh ra thành từng mảnh!

Anh ấy cởi áo ra.

Tôi nhìn chằm chằm vào cơ bụng 8 múi gầy gò của anh ấy khi bỏ áo ra, và nuốt nước bọt trong sự thất vọng…

Tuy nhiên Giang Yển lại đi mở tủ và lấy đồ ngủ của mình.

“Anh đi tắm.” Anh ấy quay đầu nhìn tôi, ánh mắt tối sầm lại, “Nếu em còn dám chạy, anh nhất định sẽ khiến em hối hận!”

Tôi cười khẩy.

Không chạy.

Rồi đợi anh làm gì tôi?

Cửa phòng tắm vừa đóng lại, tôi đợi hai phút, đoán chắc anh đã c** s*ch, tôi nhảy xuống giường lao nhanh ra cửa…

“Két két két…”

Cửa bị khóa mất rồi!

“Giang Yển! Ta ** tổ tiên nhà ngươi!” Tôi lao về hướng phòng tắm đá mạnh vào cửa!

Vởi một tiếng rầm…cánh cửa phòng tắm mở ra!

Cảnh trai đẹp tắm nằm trong tầm mắt!

“Chết tiệt! Ngươi thậm chí còn không thèm khóa cửa à?!”

"Ha ha..." Trong phòng tắm truyền ra tiếng cười d*m đ*ng của người đàn ông.

Tôi giơ tay tự chọc vào mắt mình!

Đôi mắt này, chỉ sợ không xài được nữa!

Đáng nguyền rủa hơn nữa là tôi không thể quên đi cảnh tượng đó, nó khiến trái tim tôi loạn nhịp…

17

Tôi thừa nhận tội lỗi của mình!

Nhưng Giang Yển đáng tội hơn!

Nếu vợ anh biết chuyện này, nhất định sẽ tức giận mắng chửi: “Hai đồ khốn cặn bã, đi chết đi!”

18

May mắn thay, sau đêm nay tôi và Giang Yển sẽ mỗi người một ngả, trở về thế giới riêng của mình.

Bảy năm trước, khi tôi quyết định cống hiến cho đất nước và sự nghiệp của mình, tôi đã lựa chọn một con đường khác với anh.

Lý Sâm hỏi tôi, trái tim cô có thấy đau không?

Tôi nói, đau lắm.

Nhưng mà, tôi càng không muốn để anh ấy ở bên và sống trong sợ hãi mỗi ngày.

Những người như tôi đi trong rừng mưa đạn, định mệnh gắn liền với việc không thể ở bên ánh sáng.

19

Lúc Giang Yển bước ra khỏi phòng tắm đã mặc một bộ đồ ngủ ngắn màu trắng.

Anh ngồi xuống bàn, bật máy tính và làm việc một cách không cảm xúc.

Tôi ngồi trên giường nhìn anh không nói lời nào.

Hai chúng tôi đều ngầm không nhắc đến khoảnh khắc xấu hổ trong phòng tắm vừa rồi…

Ánh sáng ấm áp phản chiếu lên khuôn mặt điển trai của người đàn ông này.

Ngay cả hình bóng của anh ấy cũng rất quyến rũ.

Đã bao lâu rồi tôi không gặp Giang Yển nhỉ?

Ý tôi là con người thật sự của anh ấy.

Bảy năm ư?

Không phải.

19

Lần thực hiện nhiệm vụ trước, tôi bị bắn vào bụng, gãy mất hai cái xương sườn.

Sau khi hồi phục sức khỏe, Lý Sâm đã hào phóng sử dụng chuyên cơ riêng của mình đưa tôi ra nước ngoài.

Đúng vậy, tôi cố ý đến tìm Giang Yển.

Cái lúc bị bắn ấy, tôi đã nghĩ mình sẽ ch.ết.

Tôi nói với Lý Sâm rằng thật tốt nếu tôi có thể gặp lại Giang Yển một lần nữa trước khi ch.ết đi…

Tôi nhớ anh, nhớ anh ấy nhiều lắm.
 
Em Trong Tim Tôi
Chương 4


20

Lý Sâm điều tra ra được chuyện Giang Yển sẽ đi dự tiệc tối nên đã dùng quan hệ của bố mình đưa tôi vào.

Người đi cùng Giang Yển là một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp lại thanh lịch, cùng với anh ấy giao thiệp thoải mái với mọi người trong giới thượng lưu.

Trên ngón áp út bàn tay phải của mình, cô ấy đeo một chiếc nhẫn kim cương to lấp lánh.

Còn trên bàn tay trái của anh đeo chiếc nhẫn đá quý màu đen mà anh yêu thích.

Bữa tiệc linh đình, tuấn nam mỹ nữ đúng là xứng đôi vừa lứa.

21

Sau một lúc lâu, Giang Yển cuối cùng cũng đóng máy tính lại.

Anh ấy quay sang nhìn tôi, còn tôi thì nhìn sang chỗ khác.

“Ngưu Ma Vương, ngươi tới phái Liên Sơn của chúng ta làm gì?”

Anh ấy dùng ánh mắt u ám nhìn tôi chằm chằm: “Vì em.”

Tôi nhướng mày: “Hả?”

Có nghĩa gì?

Cả hai chúng tôi đã không liên lạc với nhau trong bảy năm rồi!

“Em muốn biết sao?”

“Ừ!” Tôi gật đầu như gà mổ thóc.

“Anh không nói cho em biết đâu.”

“Đê tiện!”

Giang Yển đứng dậy, đi về phía tôi.

“Lùi lại, mau lùi lại, đây là địa bàn của ta!” Rồi tôi chỉ sàn nhà, “Ngươi ngủ dưới đất đi!”

Anh ấy nhìn chằm chằm tôi thêm lúc nữa, sau đó dường như có ý muốn nói: “Anh sẽ xử em sau.”

Anh gọi điện thoại cho ai đó.

Chẳng mấy chốc cánh cửa đã mở ra.

Một người đàn ông cao gầy và đẹp trai bước vào cùng với hai vệ sĩ đang khiêng một chiếc giường đơn có thể gập lại.

Người đàn ông kia nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, rồi lại quay sang phía Giang Yển: “Giang tổng, anh cứ chuyên tâm chữa bệnh đi, chuyện của công ty cứ giao cho tôi.”

Chữa bệnh sao?

Giang Yển bị bệnh gì?

22

Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại tôi và Giang Yển trong phòng.

Tôi ngủ trên một chiếc giường lớn còn anh ngủ trên chiếc giường gập kia.

Tôi không quan tâm về bệnh tật của anh nữa.

Chuyện của chồng người khác chả liên quan gì đến tôi.

Tôi kéo chăn lên trùm kín đầu và nhắm mắt ngủ.

Tuy nhiên, dù có khó đi vào giấc ngủ đến đâu, trước khi đi ngủ tôi vẫn nghe thấy tiếng Giang Yển khịt mũi: “Lâm Thanh Thanh, em không có trái tim sao?”

Và bởi vì giấc ngủ chập chờn nên khi tôi đang thiu thiu ngủ liền cảm giác có người hôn mình.

Lúc này tôi còn chưa tỉnh hẳn, mà cũng không được tỉnh.

Tôi giả vờ như mình đang nằm mơ, trở mình đắp chăn chặt hơn!

Thầm mắng Giang Yển mười tám lần trong lòng!

23

Tôi bị bệnh tâm thần mà anh vẫn bắt nạt tôi như thế này sao?

Giang Yển, anh mới là người không có trái tim.

24

Sáng sớm hôm sau có người gõ cửa phòng.

"Giang tổng, xin hãy mở cửa."

Đêm qua sau khi người của Giang Yển đi, cửa lại bị khóa lại lần nữa.

Giang Yển bỏ chìa khóa trong túi quần lúc đi ngủ.

Tôi luôn cảm thấy rằng hình như anh ấy thật sự sợ tôi sẽ chạy trốn…

Anh ấy đứng dậy.

Tôi cũng vén chăn ra.

Bởi vì tôi biết người đến là Lý Sâm.

Quả nhiên khi Giang Yển mở cửa ra, viện trưởng Trương đã cười giới thiệu với anh ấy: “Giang tổng, đây là Lý Sâm. Anh Lý là chồng chưa cưới của cô Lâm.”

Tôi đứng phía sau Giang Yển, nghiêng người nhìn anh ấy.

Bàn tay anh đang cầm nắm cửa đột nhiên siết chặt lại, những đường gân nổi trên mu bàn tay anh.

“Ngài Giang, chào anh.” Lý Sâm rất thân thiện đưa tay về phía Giang Yển.

Bang—

Giang Yển đóng sầm cửa lại.

25

“Chồng chưa cưới?”

Giang Yển nhìn tôi với ánh mắt bình tĩnh, nhưng trông có vẻ sắp bốc cháy tới nơi.

Tôi còn có thể làm gì khác ngoài việc giữ im lặng đây?

Ngay cả khi tôi rất muốn hỏi anh rằng, anh đã có gia đình rồi vậy tại sao lại quan tâm đến chồng chưa cưới của vợ cũ làm gì?

Chuyện đó có liên quan gì đến anh không?

Nhưng tôi đã không hỏi.

Từ giờ trở đi chúng tôi sẽ bước trên những ngã rẽ khác nhau, vậy hà cớ gì lại cứ phải gây thêm tổn thương cho đôi bên.

26

Dù sao thì Lý Sâm cũng sẽ giải quyết thay tôi.

Hẳn rồi, Lý Sâm lại gõ cửa phòng.

“Anh Giang, tôi không biết giữa anh và vợ chưa cưới của tôi xảy ra chuyện gì, nhưng xin anh hãy để cô ấy đi…Chúng ta hãy giải quyết riêng giữa những người đàn ông với nhau, được không?"

Giang Yển vẫn đứng yên.

Cuối cùng tôi phải đi mở cửa.

Anh ấy không ngăn cản tôi, chỉ lạnh lùng quan sát.

“Sư phụ, huhu, cuối cùng người cũng đến cứu con!” Tôi mở cửa và chạy ngay đến bên vòng tay Lý Sâm.

Khoảnh khắc cơ thể tôi áp sát vào cơ thể anh ta, tay tôi nhanh chóng đút vào trong túi của anh thẻ USB.

“Ngoan, đừng sợ, để ta nói chuyện với Ngưu Ma Vương.” Lý Sâm vỗ vai tôi, đẩy tôi ra.

“Đừng nói nữa, chúng ta mau đi thôi! Quay về Liên Sơn…” Tôi kéo Lý Sâm đi.

Cũng cố gắng phớt lờ ánh nhìn phía sau mình.

Cho đến khi tôi nghe thấy một tiếng động lớn cùng tiếng hét của viện trưởng Trương: “Gi…Giang tổng!”

27

Tôi quay người lao vào phòng.

Giang Yển nhấc bàn lên đập nát máy tính, tay nắm lại thành nắm đấm không ngừng đấm vào tường, bàn tay sớm đã bê bết máu...

Trong bộ dạng đó, anh ấy trông giống như một con sư tử nổi cơn thịnh nộ không thể kiềm chế được bản thân.

Lý Sâm lao lên cùng với viện trưởng đè Giang Yển, kẻ đang nổi điên và tự hại mình.

28

Tôi giả vờ sợ hãi trước sự điên cuồng của Giang Yển.

Lý Sâm nói với viện trưởng rằng anh muốn đi cùng tôi.

Anh ta yêu cầu tài xế đi trước.

Thẻ USB được chuyển giao cho tài xế, cũng là đồng đội của chúng tôi.

Nhanh hơn dự kiến, chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ, đội trưởng Lưu đã đưa người đến thu lưới.

Lần này tôi chủ động đến tìm Giang Yển.

29

Giang Yển là một bênh nhân mắc chứng rối loạn cảm xúc.

Vết thương ở tay của anh đã được chữa trị.

Anh ấy ngồi trên chiếc ghế xoay, ngước mắt lên nhìn tôi bước vào phòng. Trên khuôn mặt đẹp trai ấy nở một nụ cười vừa lưu manh lại quyến rũ.

Trông giống một tên cặn bã nửa mùa.

“Này, đây không phải là đội trưởng Lâm sao? Em ở đây làm gì?”
 
Em Trong Tim Tôi
Chương 5


30

Lý Sâm nói rằng trước khi đến gặp tôi thì nhận được tin nhắn danh tính của tôi đã bị lộ vào ngày hôm qua.

Mặc dù tôi không biết làm thế nào mà Giang Yển có thể phát hiện ra danh tính của tôi, nhưng đêm qua anh ấy canh giữ tôi rất chặt, có lẽ là vì để bảo vệ tôi.

Theo thủ tục thì phải thẩm tra anh ấy.

Đầu tiên xét về chuyện Giang Yển không làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ. Thứ hai, anh ấy không liên quan gì đến vụ án. Và cuối cùng thì anh ấy không có dấu hiệu nào cho thấy việc biết rõ sự tình bên trong.

Hơn nữa tôi không cũng muốn anh ấy dính líu gì đến “Đội trưởng Lâm” cả.

Cho nên đã khước từ ý kiến của Lý Sâm.

31

Trước khi đến đây, tôi cảm thấy mình có rất nhiều điều muốn nói với Giang Yển.

Nhưng khi đến đây rồi tôi lại không thể nói gì.

Nói gì đây?

Lý do tại sao không cùng anh ấy ra nước ngoài vào bảy năm trước mà lại yêu cầu ly hôn sao?

Hay là việc giả điên trong bệnh viện tâm thần và không nói với anh ấy trước.

Cái trước không cần thiết.

Còn cái sau thì anh đã biết rồi.

“Cảm ơn anh.” Tôi nhìn chằm chằm vào đôi tay được băng bó như găng tay đấm bốc của anh, ngập ngừng một chút, an ủi anh: “Bệnh này không nặng, chữa trị cho đàng hoàng là sẽ ổn thôi.”

"Ngài Giang, tạm biệt."

"Haha..." Giang Yển cười lớn, đầy vẻ mỉa mai, chất vấn bằng giọng điệu như chứa đầy nước mắt, đi tới phía sau tôi: "Lâm Thanh Thanh, nói cho anh biết đi, có phải em chỉ xem anh là trò đùa thôi phải không?

Tôi biết, anh đang ám chỉ những gì bản thân đã nói với tôi vào chiều hôm qua, khi anh ấy không phát hiện ra rằng tôi chỉ đang giả điên.

Cũng như nụ hôn đó.

Tôi sững người, nhưng không quay đầu lại: "Có lẽ là vậy."

Anh ấy đã có vợ rồi.

Cho dù trong lòng anh ấy có thật sự còn yêu tôi hay là không thì cũng không nên nói ra.

Vì những lời nói đó sẽ làm tổn thương anh, cũng như tôi.

32

Vụ việc xảy ra tại bệnh viện tâm thần Montenegro đã được kết án trong vòng 24 giờ.

Bề ngoài là bệnh viện tâm thần nhưng thực chất là chọn một bệnh nhân phù hợp, lấy nội tạng từ người sống rồi tiến hành mua bán nội tạng.

Những bệnh nhân này đều xuất thân từ những gia đình có điều kiện kém hoặc người nhà rất thờ ơ, không quan tâm gì đến họ. Sau khi bệnh nhân ch.ết, thi thể của họ sẽ được bệnh viện trực tiếp đem đi hỏa táng.

Nguồn buôn bán nội tạng cần được điều tra riêng.

Cấp trên quyết định để tôi và Lý Sâm nghỉ ngơi một thời gian, những người khác sẽ theo dõi và điều tra chuyện này.

33

Tôi có được ba ngày nghỉ.

Khi đang ôm quả dưa hấu lạnh xem phim truyền hình Hàn Quốc, tôi bỗng nhận được cuộc gọi từ người lạ.

34

"Cảnh sát Lâm, tôi là trợ lý đặc biệt của Giang tổng, Lục Minh."

"Làm sao anh biết số điện thoại di động của tôi?"

Lục Minh nói rằng Lý Sâm đã đưa nó cho Giang Yển.

Lý Sâm, tên khốn này, anh đang nghĩ gì vậy hả?

“Anh có việc gì sao?”

“Tôi muốn gặp cô.”

“Không gặp!” Tôi trực tiếp cúp điện thoại.

Tuy nhiên, Lục Minh gọi lại và vội vàng nói: "Cô đừng cúp điện thoại! Giang tổng nhờ tôi chuyển một thứ cho cô! Xin hãy cho tôi một cơ hội, ít nhất cô hãy xem qua nó một chút, tôi sẽ nói nhanh thôi. Làm ơn đi, xin cô đó.”

Tôi do dự nhưng rồi cũng đồng ý.

35

Tôi gửi cho Lục Minh địa chỉ của một quán cà phê gần nhà.

Nửa tiếng sau tôi mới ra ngoài, đợi khoảng hai mươi phút thì Lục Minh đến.

Anh ta không nói mấy lời lảm nhảm, chỉ đưa tôi một hộp trang sức tinh xảo.

Chỉ cần nhìn vẻ ngoài cũng đủ biết nó rất có giá trị.

“Đây là cái gì?”

Lục Minh nói: “Giang tổng đã quyết định ra nước ngoài trị bệnh. Trong tương lai công ty cũng sẽ chuyển hướng kinh doanh cho nên ngài ấy…sẽ không quay lại Hoa Thành nữa.”

Tôi lạnh lùng nói: “Ồ, thế thì tốt”.

Lục Minh mở hộp ra.

Một chiếc nhẫn kim cương lớn sáng bóng.

"Giang tổng nói, đây là quà cưới ngài ấy tặng cho cô."

36

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương, cười khẩy.

Làm gì đây?

Thực hiện lời hứa năm xưa sao?

“Còn gì nữa không? Nếu không thì tôi đi trước.”

Tôi đứng dậy và rời đi.

"Cảnh sát Lâm, cô có biết nguyên nhân Giang tổng nổi cơn thịnh nộ không?"

"Chuyện đó có liên quan đến cô."

37

Phải nói rằng mấy tay sai của tổng tài đúng là có tài ăn nói.

Chỉ với hai câu đã thành công khiến tôi ngồi lại.

“Cậu nói đi.”

“Bảy năm trước, sau khi ly hôn với cô, anh ấy đã bị bệnh.”

38

Lục Minh nói rằng lúc đầu Giang Yển không thể chịu được nỗi đau mất đi tình yêu trong lòng mình, chuyện đó khiến anh ấy mất ngủ hàng đêm.

Sau này anh ấy phải sử dụng đến thuốc ngủ.

Tuy nhiên đêm nào anh ấy cũng có những giấc mơ, trong mơ là cảnh tôi tàn nhẫn đề nghị ly hôn và bỏ rơi anh.

Anh ấy cảm thấy rất đau đớn.

Cứ mơ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại mơ.

Chuyện ấy như vòng quay lặp đi lặp lại, không ngừng hành hạ anh.

Vì lý do này, mà Giang Yển đã lao đầu vào học tập và làm việc điên cuồng.

Cho nên khi vừa tốt nghiệp thạc sĩ ở nước ngoài, công ty cũng đi đúng hướng.

Nhìn theo khía cạnh này, tham công tiếc việc là tốt, phải không?

Mãi cho đến lúc Giang Yển bắt đầu tự làm hại mình.

Chẩn đoán mà bác sĩ đưa ra là trầm cảm nặng, đặc biệt nghiêm trọng.

39

Lục Minh đẩy chiếc kính gọng vàng nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: “Cảnh sát Lâm, chuyện này tôi là do tôi chủ động nói với cô.”

Tôi im lặng.

“Ngay cả bác sĩ cũng nói rằng Giang tổng thật sự mang tâm bệnh.”

“Để chữa được tâm bệnh phải giải quyết được khúc mắc trong lòng anh ấy.”

“Tôi đang tự mình đưa ra một suy đoán táo bạo về lý do ly hôn giữa hai người. Cô lựa chọn ly hôn không phải vì bản thân đã thay lòng đổi dạ đúng không? Tôi hy vọng cô có thể nói cho anh ấy biết sự thật, điều đó sẽ rất có lợi cho việc trị bệnh của anh ấy.”

40

Tôi nhớ đêm đó trong bệnh viện tâm thần, Giang Yển đã nói là vì tôi.

Hóa ra đó là sự thật.

“Sao lại phải như vậy chứ? Đã là chuyện quá khứ rồi, sao anh lại không thể buông bỏ vậy?”

Nhát d.ao đ.âm vào t.im anh ấy đúng là do tôi, nên tôi phải chữa bệnh cho anh.

Tôi cố nén sự nghẹn ngào trong cổ họng, nói: “Tôi có thể đi giải thích với Giang Yển, nhưng tôi hy vọng vợ anh ấy biết và hiểu cho chuyện này.”

41

"Đợi đã... vợ? Vợ nào?"

"Vợ của Giang Yển ấy."

Lục Minh lộ vẻ kinh ngạc: "Ý cô là Giang tổng đã kết hôn?"

"Chứ còn ai?"

"Cảnh sát Lâm, không biết cô có hiểu lầm gì không? Giang tổng từ khi ly hôn với cô đến giờ vẫn độc thân!"

Sau đó, Lục Minh hình như đã đoán ra, không khỏi mỉm cười hỏi: "Nhất định là do cô nhìn thấy nhẫn cưới trên ngón áp út của Giang tổng nên hiểu lầm rồi đúng không?"

"Đúng vậy"

42

Tôi đợi Lục Minh giải thích nhưng ta chỉ liếc đồng hồ rồi nói: “Bây giờ là 3:21 chiều, chuyến bay của Giang tổng là vào lúc 6:16 tối.”

“Vậy sao cậu không nói sớm!”

Tôi đứng dậy đẩy ghế ra, bước vội ra ngoài.

Nhưng ở ngay cửa ra vào, tôi tình cờ bắt gặp Giang Yển, người vừa xuống khỏi xe buýt.

43

Anh ấy mặc một bộ vest chỉnh tề, trông vô cùng đẹp trai, tay xách chiếc vali.

Trong nắng chiều rực rỡ.

Anh ấy còn chói chang hơn cả ánh mặt trời.

“Người đẹp, em có cần tìm bạn cùng phòng không?” Anh ấy bước tới gần, khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười nhìn tôi.

Tôi cười, hai tay đút túi quần, lạnh nhạt trả lời: “Có. Nhưng chỉ tìm những người biết nấu ăn kiêm luôn làm việc nhà thôi.”

“Thật trùng hợp, anh rất phù hợp với điều kiện em đưa ra đấy!”

44

Lý Sâm tựa người vào cửa xe, cười nhìn tôi: "Tôi chặn người lại ở sân bay đấy, lần này em đừng có hối hận vì quyết định của mình nữa đó.”

Ba năm trước, trong bữa tiệc tối ấy, Lý Sâm hỏi tôi có bao giờ hối hận vì chuyện gì chưa?

Tôi mỉm cười gật đầu.

Nếu thời gian quay ngược trở lại, tôi sẽ hỏi Giang Yển, nếu tôi phải cống hiến hết mình cho đất nước, liệu anh ấy có sẵn sàng sát cánh cùng tôi vượt qua khó khăn không?

“Chỉ tiếc là bây giờ anh ấy đã thuộc về người khác.”

Trước khi Lý Sâm rời đi còn dặn dò: “Giang Yển, đừng quên phong bao lì xì cho người mai mối này nhé! Tôi muốn một cái thật lớn vào!”

hoàn chính văn.
 
Em Trong Tim Tôi
Chương 6


Giang Yển Ngoại Truyện 1

Tôi đã từng rất ghen tị với những người lăng nhăng.

Bởi vì họ có thể gi.ết ch.ết được sự si tình!

Ba tháng trước, Lâm Thanh Thanh và tôi đã nhận giấy chứng nhận kết hôn đầy ngọt ngào.

Ba tháng sau, cũng tại nơi đó, chúng tôi nhận giấy chứng nhận ly hôn.

Nhưng tôi sao có thể cam lòng?

Tôi hối hận rồi!

Tiếc rằng mình đã không níu giữ cô ấy.

Tôi không cần cái tôn nghiêm cao quý này nữa. Nếu có thể khiến cô ấy đổi ý, cho dù phải hạ mình, phải quỳ gối, tôi cũng sẽ…không do dự.

Tôi không ép cô ấy phải ra nước ngoài cùng mình nữa.

Cô ấy muốn trở thành cảnh sát, vậy thì tôi sẽ không ngăn cản.

Đã yêu cô ấy rồi, phải yêu toàn bộ con người của cổ!

Hơn nữa đó còn là niềm tin của người tôi yêu.

Tôi quay lại, đuổi theo Thanh Thanh.

Nhưng ngay lúc tôi định gọi cô ấy dừng bước thì một người đàn ông từ trong góc đường xuất hiện, hỏi cô ấy: “Em đã nhận giấy ly hôn chưa? Chúng ta cùng nhau bắt đầu cuộc sống mới thôi!”

Cô ấy gật đầu rồi bước lên chiếc ô tô đắt tiền của hắn ta.

“Lâm Thanh Thanh…Lâm Thanh Thanh!” Tôi hét to.

Có thể là do trời gió lớn quá.

Cô ấy không nghe thấy.

Cho nên không quay đầu lại nhìn tôi lấy một lần.

Tôi chạy theo chiếc xe ấy.

Vào một buổi chiều bầu trời phủ kín đầy những gợn mây, trời bắt đầu đổ mưa.

Hóa ra nước mưa lại mặn như thế.

Hệt như nước mắt vậy.

Giang Yển Ngoại Truyện 2

Việc tôi và Lâm Thanh Thanh gặp lại nhau trong bệnh viện tâm thần hoàn toàn là một sự tình cờ.

Cũng thật bất ngờ làm sao.

Chúng tôi đã không gặp lại nhau trong suốt bảy năm.

Tôi có một vết sẹo không thể chữa lành!

Còn cô ấy lại bị tâm thần, trông rất vui vẻ.

Điều đó thật không công bằng.

Tôi đến gặp viện trưởng Trương để lấy thông tin nhập viện của Lâm Thanh Thanh.

Tôi chỉ muốn biết tại sao cô ấy lại trở nên như vậy.

Tuy nhiên khi nhìn thấy tình trạng hôn nhân là ly hôn trên tờ khai thông tin, tôi đã không thể tự lừa dối mình được nữa.

Đúng vậy, tôi cảm thấy vô cùng xúc động.

“Đáng đời em, bảy năm không gặp mà em đã trở thành người như thế này rồi.”

"Lâm Thanh Thanh, anh từng nói rồi đúng không? Một ngày nào đó em sẽ hối hận vì đã rời khỏi anh!"

"Hối hận rồi chứ? Giờ em là một người tâm thần mà..."

Tôi quay đầu lại, hôn lên đôi môi mềm mại của cô ấy.

"Không sao cả, cho dù em có bị bệnh, anh cũng vẫn yêu em."

Tôi đã mất bảy năm để quyết định có nên hận Lâm Thanh Thanh hay không.

Nhưng chỉ mất bảy giây để suy nghĩ việc tiếp tục yêu cô ấy.

Giang Yển Ngoại Truyện 3

Vào buổi tối khi tôi đến nói chuyện với viện trưởng Trương, ông ta rất vui vẻ.

Vì tôi muốn quyên góp 50 triệu cho bệnh viện này.

Ông ta cần đi vệ sinh gấp nên vội vã rời đi.

Ngay sau đó, điện thoại ông ta đặt trên bàn sáng lên.

Là tin nhắn được gửi đến.

Nó xuất hiện ngay trên màn hình, được đặt ngay cạnh tôi.

Khi màn hình được mở lên, tôi vô tình liếc nhìn, nhưng chợt nhìn thấy một cái tên quen thuộc, tôi sửng sốt nhìn kỹ lại.

“Lâm Thanh Thanh là cảnh sát chìm, tìm mọi cách diệt trừ cô ta!”

Khi viện trưởng Trương rời đi, tôi nhìn thấy ông ta đang đứng ngoài ban công nói chuyện với ai đó.

Đêm đó tôi nhốt Lâm Thanh Thanh trong phòng mình.

Tôi không dám nói gì, sợ mình sẽ phá hỏng nhiệm vụ của cô ấy.

Có điều đêm đó, Lục Minh đã đem theo ba mươi vệ sĩ canh gác bên ngoài bệnh viện tâm thần Montenegro suốt một đêm.

Giang Yển Ngoại Truyện 4

Tôi nghĩ sau khi xong mọi chuyện, tôi có thể nhận được sự thật rằng “Lâm Thanh Thanh đã bất đắc dĩ phải từ bỏ tôi” vào bảy năm trước.

Nhưng không.

Đội trưởng Lâm, người vừa lập công một cách xuất sắc. Trước mặt tôi tỏ vẻ thờ ơ, khách sáo và xa cách.

"Cảm ơn anh."

"Bệnh này không nặng, chỉ cần điều trị đàng hoàng là sẽ ổn thôi."

"Ngài Giang, tạm biệt."

Bạn thấy đấy, trong tình yêu không hề có từ "công bằng" nào cả!

Đó là lý do tại sao cô ấy có thể đâm nhiều nhát d.ao vào trái tim tôi hết lần này đến lần khác như thế!

"Lâm Thanh Thanh, nói cho anh biết đi, có phải em chỉ xem anh là trò đùa thôi phải không?"

“Có lẽ là vậy,” cô ấy đã nói vậy đấy.

Tôi liền rời đi.

Nếu còn ở lại đây, chắc tôi sẽ ch.ết trong thành phố này mất.

Nhưng khi tôi vừa đến sân bay, Lý Sâm đến chặn tôi lại.

Tôi thậm chí còn chẳng thèm bận tâm đến anh ta!

Tên khốn này đã đánh cắp người trong trái tim tôi bao lâu nay!

“Lâm Thanh Thanh từ đầu đến cuối chỉ yêu có một người thôi, là anh đấy Giang Yển!”

Chết tiệt…….

Sao anh ta lại dám nói dối không chớp mắt như vậy?

Nếu anh ta dám lừa tôi, nhất định sẽ bị sét đánh, ch.ết ở vùng đồng không mông quạnh, ch.ết rất thảm! Ngoài ra, sinh được con trai thì nó không có l.ỗ đ.ít!

“Ba năm trước lúc ở Paris, anh có đi tham dự một bữa tiệc tối cùng một cô gái tóc vàng xinh đẹp. Cô gái ấy đeo một chiếc nhẫn kim cương to tướng trên ngón áp út, anh cũng đeo một chiếc nhẫn đính đá đen đấy. Lâm Thanh Thanh liền cho rằng anh đã kết hôn rồi!”

"Đêm đó là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy khóc."

"Khóc xấu vô cùng."

"Im miệng! Anh mới xấu đấy!"

Thanh Thanh của tôi là Bạch Liên tiên tử xinh đẹp đáng yêu lại tốt bụng.

Là một đóa sen trắng!

Kỹ năng diễn xuất của cô ấy đúng là tốt thật!

Sau Hôn Nhân Ngoại Truyện 1

Bảy năm giữa tôi và Giang Yển thật khó quên vì những đau đớn.

Tôi thật sự đã lăn mình trong lửa và máu.

Trái tim của anh ấy rõ ràng đã bị tôi đâm cho mấy nhát.

Đương nhiên tôi nên nói lời xin lỗi với anh, nhưng anh ấy đã an ủi tôi và nói rằng đây là sự thử thách cho tình yêu nhiều năm của chúng tôi.

Người yêu dấu hỡi, đừng bao giờ bỏ cuộc dù cho có đau đớn thế nào.

Cả tôi.

Lẫn anh ấy.

Nhưng mà rõ ràng là anh ấy vẫn còn rất bất an.

Một ngày sau khi hóa giải hiểu lầm, chúng tôi đến Cục Dân chính để tái hôn.

Tôi thầm nghĩ ông chủ lớn như anh ấy sống trong biệt thự xa hoa quen rồi, tại sao còn muốn ở trong căn nhà nhỏ chỉ có hai phòng của tôi chứ.

Vậy mà anh ấy cũng chẳng chịu rời đi.

Kéo lê tôi lại sống trong căn nhà nhỏ ấy.

Anh bảo tôi, đây gọi là sư chạy được, chứ chùa thì không.

Anh nói rằng mình sợ, sợ một ngày nào đó chợt tỉnh giấc trong ánh ban mai và nhận ra rằng đây chỉ là một giấc mơ hão huyền mà thôi.

Hôm đó, tôi đã ôm lấy khuôn mặt anh, hôn lên đôi môi gợi cảm ấy.

Hôn đến nỗi làm môi anh ấy bị rách ra.

“Anh có đau không?”

Anh cười rồi ném tôi xuống ghế sofa mà không nói lời nào.

Tôi đã kiểm tra lại mắt mình, đây phải là một con sói đói bảy năm rồi!

Nửa năm sau, căn bệnh của Giang Yển cuối cùng cũng khỏi.

Chúng tôi đã tổ chức đám cưới.

Tôi chỉ cần yên tâm làm cô dâu xinh đẹp, những chuyện khác đều để Giang Yển lo hết.

Bố mẹ Giang Yển đều đã tái hôn và có gia đình mới, vậy nên mối quan hệ giữa gia đình họ không mấy sâu sắc.

Dù họ đều được mời đến đám cưới, nhưng họ không thân thiết với tôi, với Giang Yển cũng chỉ đối xử khách sáo.

Còn gia đình tôi đối với anh ấy quá mức nồng nhiệt luôn.

Trong đám cưới là lần đầu tiên mẹ tôi gặp mặt Giang Yển, bà nắm lấy tay anh, nói một cách đau khổ: “Vất vả cho đứa trẻ này rồi, Lâm Thanh Thanh đúng là một đứa không ra gì…Cũng không biết làm sao mà năm đó nó dụ được đứa nhỏ đẹp trai si tình như này nữa! Vậy mà nó dám bỏ người ta đấy!”

“Ây da, nếu sau này nó mà dám bắt nạt con, con cứ nói với mẹ, mẹ sẽ dạy dỗ lại nó cho con!”

Chà, đó là mẹ tôi đấy!

Giang Yển nắm tay tôi, “Con cảm ơn mẹ, nhưng không cần đâu mẹ ạ…Nếu sau này cô ấy lại bắt nạt con, con sẽ tự mình “chỉnh đốn” cô ấy!”

Sau Hôn Nhân Ngoại Truyện 2

Hai tháng sau đám cưới tôi có thai.

Người đầu tiên được Giang Yển thông báo lại là Lý Sâm.

Tôi: “????”

Chuyện gì z trời?

“Lý Sâm, anh muốn làm bố đỡ đầu không?”

Lúc đó Lý Sâm còn chưa nhận ra, cho là Giang Yển đang nói bản thân mình, sững sờ một hồi rồi chửi: “Làm bố của cậu á! Tôi không phải là loại người đó!”

“Đúng là hết nói nổi! Là tiên nữ nhà tôi mang thai, nhà tôi sắp có con rồi!”

“Ha ha ha…Được, được, cậu quả nhiên là anh em tốt của tôi! Chuyện làm bố đỡ đầu này tất nhiên là phải làm rồi!”

“Vậy nhớ chuẩn bị bao lì xì nhé! BAO LÌ XÌ!”

Lý Sâm: "..."

"Cậu đúng là Đ* c*m th*!"

HẾT
 
Back
Top Bottom