Ngôn Tình Em Trai Khờ Khạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Trai Khờ Khạo
Chương 60: 60: Hình Như… Bị Vu Oan Rồi!


Trong mắt Trương Minh Vũ tràn đầy lo lắng.
Anh dễ dàng đoán được hiện giờ tình trạng của ông cụ Lâm vô cùng nguy cấp, huống hồ ông cụ đã đang mắc bệnh nặng rồi.
Rõ ràng người đã sắp chết, tại sao Lâm Tuấn Khải vẫn phải hạ độc?
Anh nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi, lửa giận trong lòng cũng bùng phát.
Sau một hồi im lặng, anh lấy điện thoại ra.
“Chị ba, chị mau cho em số điện thoại của chị tư đi!”, anh gấp gáp nói.
Tô Mang chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn đọc số cho anh.
Trương Minh Vũ nhíu chặt chân mày.

Nhưng chuyện xảy ra quá gấp, anh không có thời gian nghĩ nhiều, bèn vội vàng gọi cho chị tư.
Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng nhấc máy: “Sao thế em trai?”
Làm sao cô ấy biết được…
Anh không kịp nghĩ ngợi gì, vội vàng hỏi: “Bây giờ chị có bận gì không?”
Liễu Thanh Duyệt thản nhiên đáp: “Cũng bình thường, sao thế?”
Anh thầm thấy may mắn, cuống quýt nói: “Nếu chị không bận thì có thể tới chỗ em một chuyến không.

Bây giờ em đang ở bệnh viện trung tâm.

Ông cụ Lâm…”
Anh chưa kịp nói hết câu đã nghe thấy cô ấy nói: “Được, em đợi một lát.

Chị làm xong việc sẽ qua đó ngay”.
“Vâng… vâng ạ!”
Bấy giờ anh mới dám thả lỏng tinh thần, kích động cúp máy.

Anh hít một hơi thật sâu, trái tim căng thẳng cũng dần bình tĩnh lại.
Một lúc sau có một cáng cứu thương được đẩy thẳng vào phòng ICU.
Trương Minh Vũ vội vàng lùi lại hai bước, cẩn thận quan sát, trông thấy người nằm trên cáng chính là ông cụ Lâm!
Chỉ là lúc này mặt ông cụ tái xám lại đeo máy thở, trông vô cùng yếu ớt.
Anh cực kỳ đau lòng vì ông cụ.
Cùng lúc đó, người nhà họ Lâm cũng nhao nhao chạy tới, lo lắng hỏi thăm.
Anh nhìn thấy Lâm Tuấn Khải đứng lẫn trong đám người!
Mẹ nó!
Trương Minh Vũ chỉ muốn lao đến lột mặt nạ của anh ta, nhưng cuối cùng vẫn phải cắn răng nhẫn nhịn.
Quan trọng nhất là sẽ không có ai chịu tin anh.
Đám người nhanh chóng kéo vào phòng bệnh, thi nhau hỏi.
Bệnh nhân cần được nghỉ ngơi nên không ít người đã bị bác sĩ đuổi ra ngoài.

Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại những người thân nhất mà thôi.
Trương Minh Vũ thấy đã đến lúc, bèn cất bước đi vào.
Anh vừa đẩy cửa ra, lập tức trông thấy đám người nhà họ Lâm.
Ông cụ Lâm đang nằm trên giường bệnh.

Lâm Kiều Hân và Lý Phượng Cầm ngồi ở trong góc, con trai cả của ông cụ là Lâm Quốc Phong ngồi bên cạnh giường với Lâm Diểu.
Con trai thứ hai của ông cụ là Lâm Quốc Long dẫn theo Lâm Tuấn Khải ngồi bên kia giường, ánh mắt tràn ngập lo lắng.
Vẫn còn mấy người nữa nhưng anh không kịp nhìn đã bước thẳng vào trong phòng bệnh.
Thấy anh tới, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Lý Phượng Cầm lập tức quát tháo: “Ai bảo mày mò tới đây? Mau cút ra ngoài cho tao!”
Lâm Tuấn Khải ngẩng đầu lên, ánh mắt loé sáng.

Anh ta đau khổ nói: “Thím ba à, ông nội đang nguy kịch lắm rồi.

Dù sao thì Trương Minh Vũ cũng là người nhà họ Lâm.

Dì cho cậu ta ở lại đi”.
Dứt lời, anh ta còn nặn ra một vẻ mặt đau xót.
Trương Minh Vũ cau mày.
Từ bao giờ anh ta lại tốt bụng như vậy? Anh bỗng thấy có dự cảm chẳng lành sắp ập tới.
Lý Phượng Cầm há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng, ghét bỏ lườm anh một cái.
Nhưng người còn lại cũng thu hồi ánh mắt, chỉ có Lâm Diểu vẫn dán chặt mắt lên người anh, vẻ mặt phức tạp.
Anh do dự một lúc rồi vẫy tay với cô ta.
Dù sao bây giờ anh cũng chỉ có thể hỏi thăm tình hình từ chỗ cô ta mà thôi.
Lâm Diểu vội bước tới, giơ tay lau nước mắt.
Anh thấp giọng hỏi: “Ông nội sao rồi?”
Cô ta thút thít nói: “Từ lúc tôi về đã thấy ông nội hôn mê, không biết là tại sao.

Bây giờ đang chờ kết quả kiểm tra”.
Trương Minh Vũ lại cau mày.

Hôn mê mà không biết nguyên nhân?
Nhưng anh cũng thầm nhủ may mắn.

Ít ra hiện giờ vẫn chưa xác định được có nguy hiểm tới tính mạng hay không, tức là vẫn còn cơ hội.
Anh cũng không nói gì thêm, lẳng lặng dựa người vào tường chờ đợi.

Thế nhưng không hiểu sao anh vẫn cứ có dự cảm không tốt.
Từng giây từng phút trôi qua, cả phòng bệnh chìm trong yên lặng.
Trương Minh Vũ cũng âm thầm quan sát Lâm Tuấn Khải nhưng không phát hiện ra điều bất thường nào.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài truyền tới tiếng bước dân dồn dập.
Một người y tá bước vào, tay cầm kết quả kiểm tra.
Toàn bộ người nhà họ Lâm đều vây quanh, ánh mắt lo âu.
Y tá chậm rãi lên tiếng: “Kết quả kiểm tra cho thấy, bệnh nhân trúng độc dẫn tới hôn mê.

Chất độc đã lan ra khắp cơ thể”.
Há!
Tiếng hít khí lạnh tức thì vang lên, người nhà họ Lâm nghe xong đều phải choáng váng.
“Hơn nữa chất độc này rất đặc biệt.

Nó sẽ k1ch thích khối u trong người bệnh nhân, khiến khối u sản sinh biến dị”.
Y tá giải thích tiếp.
Ánh mắt Lâm Quốc Phong trở nên lạnh lẽo.

Ông ta hoảng hốt hỏi: “Cô y tá cho tôi hỏi, bây giờ còn cách gì nữa không?”
Y tá lắc đầu đáp: “Chúng tôi cũng hết cách rồi, tình hình bệnh nhân đang vô cùng nguy kịch.

Chúng tôi đã mời phó viện trưởng Đường Quốc Trung tới.

Chờ ông ấy tới rồi nói sau”.
Lâm Quốc Phong sững sờ vô thức lùi ra sau hai bước.
Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân bắt đầu rưng rưng nước mắt.

Trương Minh Vũ nhíu mày, lặng lẽ đánh giá Lâm Tuấn Khải đang đứng cạnh, phát hiện đối phương cũng đang tỏ ra đau đớn.
Hạ độc…
Sau đó vu oan giá hoạ?
Nếu mọi chuyện diễn biến như vậy thì anh chắc chắn tới 90% là do Lâm Tuấn Khải làm ra!
Lòng anh trở nên lạnh lẽo, ánh mắt cũng lạnh hẳn xuống.
Y tá nhanh chóng rời đi.
Lâm Quốc Phong khôi phục lại bình tĩnh, lạnh giọng chất vấn: “Hôm nay có những ai tới phòng của bố?”
Lâm Quốc Long cũng cau mày lên tiếng: “Từ trước đến nay người giúp việc của bố đều do bố tự mình chọn lựa.

Dì Vương chăm sóc bố hơn ba mươi năm nay rồi! Chắc chắn không có sai sót gì được!”
“Hôm nay còn có ai tới phòng bố nữa?”
Lâm Tuấn Khải cắn răng gặng hỏi: “Kiều Hân, hôm nay cô đến phòng ông nội phải không?”
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên người Lâm Kiều Hân.
Lâm Kiều Hân nhíu mày, lạnh lùng nói: “Đúng là tôi có đến, nhưng mà là do anh bảo tôi đến mà.

Hơn nữa lúc tôi đi vào ông nội đã ngủ say rồi, tôi vào xong rồi ra luôn”.
Lâm Tuấn Khải kích động hét lớn: “Đúng là tôi bảo cô tới phòng ông nội, nhưng tôi cũng chỉ truyền lại lời của ông nội mà thôi!”
“Lúc tôi tới thăm ông nội, dì Vương cũng đi cùng.

Dì ấy có thể làm chứng.

Còn cô đi vào đó đã làm những gì?”
Lời nói sắc bén chĩa thẳng mũi nhọn về phía Lâm Kiều Hân!.
 
Em Trai Khờ Khạo
Chương 61: 61: Lâm Kiều Hân Gặp Nguy Hiểm!


Nghe thấy thế, tất cả mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Kiều Hân.
Cô cau mày, lúc này mới phát hiện ra mánh khoé của đối phương.
Cô lạnh lùng trừng mắt nhìn Lâm Tuấn Khải.

Tuy không biết anh ta có biết sự thật là gì hay không nhưng cô không ngờ anh ta lại hãm hại mình!
Lý Phượng Cầm cũng sững sờ, run rẩy cất giọng hỏi: “Kiều Hân… Rốt cuộc con… con có đến đó không?”
Lâm Quốc Phong và Lâm Quốc Long cũng khoá chặt ánh mắt lên người cô.
Cô lạnh giọng nói: “Đúng là con có đến, nhưng lúc con đi vào ông nội đã ngủ rồi.

Con chỉ nhìn ông một cái rồi ra ngoài ngay”.
“Ai có thể chứng minh được?”
Lâm Tuấn Khải nghiến răng chất vấn, vẻ mặt tỏ ra hoài nghi.
Dường như anh ta rất khó tiếp nhận được sự thật này!
“Tôi…”
Lâm Kiều Hân nghẹn họng không biết nói gì.
Cô cẩn thận nhớ lại mới phát hiện từ khi mình đi vào, cả biệt thự đều trống không, đến cả dì Vương cũng đi chợ rồi…
Trương Minh Vũ híp mắt, nhìn chằm chằm về phía Lâm Tuấn Khải.
Lý Tuấn Nhất nói không sai chút nào!
Lâm Kiều Hân không giải thích khiến tất cả đều căng thẳng.

Ánh mắt Lâm Tuấn Khải xẹt qua một tia đắc ý.

Lâm Quốc Phong giận dữ đứng bật dậy, lạnh lùng quát: “Kiều Hân, rốt cuộc có phải do cô làm không?”
Cô cau mày, lập tức phản bác: “Không phải! Sao cháu có thể hạ độc ông nội được?”
Lâm Tuấn Khải cũng vội vàng lên tiếng: “Cô đừng tưởng chúng tôi không biết cô hận ông nội đuổi gia đình cô ra khỏi nhà họ Lâm, không cho cô làm trong tập đoàn Lâm Thị!”
Có động cơ giết người rồi!
Bốp!
Lâm Quốc Long giận dữ đập tay xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Kiều Hân, tôi thực sự không ngờ cô có thể làm ra chuyện bỉ ổi như vậy!”
Cô hít một hơi thật mạnh, ánh mắt lạnh như băng.
Chỉ dăm ba câu đã chụp mũ lên đầu cô!
“Cháu nói rồi, không phải cháu!”
Cô không hề bị yếu thế, lạnh giọng hét lên.
Lâm Tuấn Khải nhếch miệng cười lạnh.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.
Một người phụ nữ trung niên đi vào, trên người vẫn còn mặc quần áo và tạp dề dùng để nấu cơm, gương mặt hằn sâu dấu vết của năm tháng.
Sau khi nhận ra người tới là ai, tất cả đều sửng sốt.
“Dì Vương? Sao dì lại tới đây?”, Lâm Tuấn Khải trợn tròn mắt, cố ý tỏ ra kinh ngạc.
Trương Minh Vũ cười khinh bỉ, diễn kịch giỏi đấy chứ.
Dì Vương vừa vào đã lấy ra một chiếc bình, xông thẳng tới chỗ Lâm Kiều Hân.
Bà ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhét chiếc bình vào tay cô.
Lâm Kiều Hân cau mày, vô thức giơ tay nhận lấy.
Ánh mắt Trương Minh Vũ trở nên lạnh toát.

Chắc chắc chiếc bình này có liên quan đến thuốc độc mà ông cụ Lâm uống phải!
Có dấu vân tay rồi!
Kế này thật độc!
Ngay sau đó, dì Vương lo lắng nói: “Đây là thuốc bổ cô chủ bảo tôi cho ông cụ dùng, tôi mang tới đây luôn.

Bây giờ ông chủ có dùng được không? Tình hình ông ấy thế nào rồi?”
Dứt lời, bà ta hoảng loạn nhìn sang giường bệnh.
Nhưng tất cả mọi người đều ngây ngốc.
Thuốc bổ… cho ông cụ Lâm dùng?
Lâm Tuấn Khải lập tức bước tới giật lấy chiếc bình trong tay Lâm Kiều Hân.
Cô nhíu chặt chân mày, lạnh giọng chất vấn: “Dì Vương, tôi đưa cho dì thứ này lúc nào?”
Dì Vương ngơ ngác đáp: “Ơ, không phải hôm qua cô đưa cho tôi đấy à? Hôm nay cô còn tự tay đút thuốc cho ông chủ uống mà.

Lúc cô vào phòng còn dặn tôi ra ngoài mua cho ông chủ mấy loại thuốc bổ nữa đấy”.
Lúc này, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng!
Ánh mắt của Lâm Quốc Phong và Lâm Quốc Long đều tràn ngập lửa giận điên cuồng.
Lâm Kiều Hân vô thức lùi lại về sau, cuối cùng cũng phát hiện có gì đó sai sai.
Nhưng giờ đây… tất cả đều đã muộn màng.

Lý Phượng Cầm cũng đờ người lại chỗ lắc đầu nguầy nguậy: “Không thể nào… Không thể như vậy được… Kiều Hân, con sẽ không làm ra chuyện như vậy đâu đúng không?”
Trương Minh Vũ nhếch miệng cười châm chọc.
Anh cũng không sốt ruột.

Dù sao chỉ cần đợi ông cụ Lâm tỉnh lại, mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Bây giờ cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng lên người Liễu Thanh Duyệt mà thôi.
Đương nhiên anh rất có lòng tin với chị tư của mình.
Lâm Kiều Hân cũng nghĩ vậy, cắn răng gằn giọng nói: “Các người làm vậy là hãm hại tôi! Vu oan tôi! Đợi đến khi ông nội tỉnh lại, chân tướng sẽ được làm rõ!”
Lâm Tuấn Khải cười lạnh một tiếng: “Cô tưởng chúng tôi đều là đồ ngốc à?”
“Cô đã dùng tới thuốc độc rồi.

Chẳng lẽ cô còn để cho ông nội tỉnh lại lần nữa sao?”
“Hiện giờ chiếc bình này đang nằm trong tay tôi, nhân chứng vật chứng đều có cả.

Chỉ cần xác minh thứ trong bình này giống với loại độc ông nội trúng phải là được.

Chắc chắn là do cô làm!”
Nghe anh ta nói thế, Lâm Kiều Hân hốt hoảng lùi lại, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
Cô vội vàng suy tư, trong đầu cũng dần hiện lên đáp án.
Cô ngẩng phắt đầu lên, khó tin nhìn chằm chằm Lâm Tuấn Khải!
“Hừ, mau đi xét nghiệm cái này đi! Nếu thật sự là do cô làm… hừ!”
Lâm Quốc Phong vung tay ra lệnh, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Lâm Kiều Hân.
Ngay sau đó liền có người ở phía sau đứng ra cầm chiếc bình bỏ ra ngoài.
Lâm Kiều Hân hít sâu một hơi, suy nghĩ đã trở nên rõ ràng.
Cô gần như xác định được chuyện này là do Lâm Tuấn Khải ra tay.

Nhưng cô không thể hiểu được tại sao anh ta lại làm như vậy!

Trong lúc mọi người vẫn chưa hết sững sờ, một tràng tiếng bước chân dồn dập từ ngoài cửa vang lên.
Cửa phòng được mở ra, phó viện trưởng Đường Quốc Trung đi vào.
Lâm Quốc Phong lại căm hận lườm Lâm Kiều Hân thêm một cái rồi mới cất bước tiến lên, cung kính nói: “Chú Đường, bố cháu…”
“Haiz”.
Đường Quốc Trung nặng nề thở dài, bất lực nói: “Tôi đã hiểu bệnh tình của ông ấy như thế nào rồi.

Hiện giờ tình hình của ông ấy vô cùng nguy kịch”.
“Loại độc này cực kỳ hiếm thấy, có tác hại rất lớn với khối u ác tính trong người ông ấy, làm khối u nhanh chóng khuếch tán hơn”.
“Lúc đầu ông cụ vẫn còn bốn ngày để chữa trị, nhưng mà bây giờ… cùng lắm chỉ còn hai tiếng nữa thôi…”
Nghe xong, đám người đều giật mình kinh hãi!
“Cái gì?”
Lâm Quốc Phong trợn trừng mắt, hoảng hốt lùi lại hai bước.
Lâm Tuấn Khải cũng vội vàng lao lên đỡ lấy ông ta.
Đường Quốc Trung tiếp tục nói: “Nếu trong vòng hai tiếng đồng hồ vẫn không cắt bỏ được khối u…”
Tuy ông ấy chưa nói hết câu nhưng tất cả đều hiểu được.
Cả phòng bệnh chìm trong sự đau thương, vẻ mặt ai cũng đau đớn xót xa.
Đường Quốc Trung thở dài thườn thượt, tức giận trách móc: “Ông Lâm tốt như vậy, rốt cuộc là ai lại có thể ra tay tàn nhẫn như thế?”
“Phó viện trưởng, chúng tôi điều tra ra rồi.

Người hạ độc ông nội tôi chính là…”
Lâm Tuấn Khải nghiến răng, căm hận chỉ vào Lâm Kiều Hân tố cáo: “Chính là cô ta!”.
 
Back
Top Bottom