Ngôn Tình Em Thật Là Thơm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Thật Là Thơm
Chương 20: 20: Thích Lắm


Túc Yểu chưa gặp Thừa tướng, lại chạm mặt Trương Vận Tâm trước.
“Ngươi ở đây làm gì?”
Trương Vận Tâm mặc váy lót trong màu vàng nhạt, áo choàng ngoài cùng màu với áo của Túc Yểu, song khí chất kém hơn hẳn.
Trương Vận Tâm thấy Túc Yểu thì hơi lúng túng, lại thấy áo choàng hai người đều là màu xanh………Nàng ta kéo kéo vạt áo, “Yểu Yểu biểu muội đấy à? Ta đang đợi người.”
“Đợi người?” Túc Yểu nhìn quanh, con đường này chỉ thông với một phòng, Trương Vận Tâm ở đây đón gió lạnh, đợi người trên đường này á?
“Đợi ai thế?”
Trương Vận Tâm thầm cắn răng: “Tam hoàng tử điện hạ.”
Túc Yểu chẳng để ý chuyện Trương Vận Tâm có cấu kết với Tần Hạo không, song trong lòng vẫn ngờ vực: “Hắn muốn tới phủ Thừa tướng, sao ta không nghe ai báo?” Lại nghiêng đầu hỏi Thiển lộ: “Ngươi có biết không?”
Thiển Lộ lắc đầu.
Trương Vận Tâm thẳng lưng, áo choàng mỏng trên người không đủ ấm, vì lạnh mà giọng hơi run rẩy: “Là, là ta nhớ nhầm.”
Túc Yểu liếc nhìn nàng ta: “Nếu không đợi được, vậy thì về phòng đi, hôm nay rất lạnh, đừng để bị cảm lạnh, rồi người ngoài lại bảo phủ Thừa tướng đối xử tệ bạc với ngươi.”
“…….Được.”
Túc Yểu cau mày nhìn theo bóng lưng Trương Vận Tâm: “Thiển Lộ, ta thấy nàng ta cứ kì quái sao sao ấy.”
Trong tay Thiển Lộ ủ bình nước nóng, toàn thân ấm áp dễ chịu, đứng cạnh Túc Yểu, đáp: “Đúng là hơi kì quái.

Nếu đợi Tam hoàng tử, thì phải đợi trong phòng ấm , tội gì phải ra đây chịu rét?”
Túc Yểu không nghĩ nữa: “Kệ đi, nàng ta cũng chả gây nổi rắc rối gì.”
Túc Yểu xoay người, thong thả bước tới thư phòng, vào trong phòng mới cởi áo choàng, thấy cả người man mát dễ chịu.
“Phụ thân?”
Thừa tướng không ở trong phòng.

Cũng chẳng thấy bóng tên sai vặt đâu.
“Tiểu thư, Tướng gia vào cung có việc gấp rồi.”
Nghe tiếng, Túc Yểu quay người lại, nàng bỗng có cảm giác không bình thường: “Vừa rồi người đi đâu?”
“Tiểu nhân vừa bị đau bụng, có điều hơi lo lắng nên lại về thư phòng……”
“……” Càng lúc càng thấy sai sai, Túc Yểu phẩy tay: “Ngươi đi đi, ta sẽ gọi người khác.”
“Ôi, cảm ơn tiểu thư nhiều! Vậy……….tiểu nhân đi trước?”
“Đi đi.”
Thiển Lộ đợi đến khi trong phòng chỉ còn hai người mới hỏi Túc Yểu: “Tiểu thư định gọi ai đến thư phòng thế?”
Túc Yểu cười hiền: “Tình nhân của ngươi đó.”
“………” Mặt Thiển Lộ đỏ bừng.
Hùng Nâu vừa tới cửa thư phòng thì nghe được câu này: “……….”
Hắn cũng đỏ mặt.
*
Đêm khuya, cuộc yêu nồng nàn đã lắng lại, Túc Yểu kể Đông Thanh nghe chuyện ban ngày.
Nằm trọn trong lòng Đông Thanh, Túc Yểu chống cằm hỏi hắn: “Chàng có thấy Trương Vận Tâm có vấn đề không?”
Đông Thanh không mấy để ý: “Ừ.”
“Có cần đề phòng nàng ta không?”
Đông Thanh thơm thơm xoáy tóc trên đầu Túc Yểu, giọng nói trầm ấm vô cùng dịu dàng quyến luyến: “Không cần đâu.”
Trương Vận Tâm tính toán thế nào, Đông Thanh thừa biết.
Chẳng qua cũng chỉ là cấu kết làm việc xấu với Tần Hạo.

Tần Hạo muốn mượn tay Trương Vận Tâm tóm lấy điểm yếu của Thừa tướng, sau đó vu oan giá hoạ Thừa tướng bao che cho Mạc Ưu Các, cùng lúc kéo cả Thừa tướng và Mạc Ưu Các xuống bùn, Tần Lãng mất sự ủng hộ, thái tử Tần Úc lại chẳng đấu lại Tần Hạo, cuối cùng Tần Hạo thành ngư ông đắc lợi*.
*Ngư ông đắc lợi:
(Nghĩa đen) Trai cò giành nhau phần thắng khiến ngư ông được lợi.
(Nghĩa bóng) Sự tranh chấp kéo dài giữa hai bên, khiến cho người thứ ba được hưởng lợi.

(Cre: Wiktionary Tiếng Việt)
Mà điều kiện của Trương Vận Tâm, có lẽ cũng chả khác kiếp trước là mấy ——Hậu vị.
Đông Thanh cười lạnh, đòi ăn cả? Không sợ no quá vỡ dạ dày.
Hắn đã sai người lên kế hoạch, nếu Trương Vận Tâm và Tần Hạo cứ cố chấp chọn cái chết, không biết lượng sức muốn lật đổ phủ Thừa Tướng cùng Mạc Ưu các, họ ắt phải trả giá lớn.
Chẳng có gì đáng lo, cứ để họ thoải mái ít ngày nữa, vờn qua vờn lại cũng khá vui.
Túc Yểu nhoài người trong lòng Đông Thanh cũng đang trầm ngâm suy nghĩ.
Đời này Trương Vận Tâm không có cơ hội tiếp xúc với Túc Yểu, tất nhiên không thể hạ dược hại nàng.

Hơn nữa, mấy ngày trước, Túc Yểu đã xé mặt, chặt đứt tơ tình của Tần Hạo với nàng, để hắn chỉ một lòng với Trương Vận Tâm.
Song, tóm lại là vì sao, mọi chuyện lại rẽ theo hướng khác?
Thật ra Túc Yểu đã coi thường vấn đề quan trọng nhất, là ngôi vị Hoàng đế.
Dù có Túc Yểu hay không, Tần Hạo vẫn sẽ khao khát ngôi vị Hoàng đế, Trương Vận Tâm vẫn sẽ thèm muốn Hậu vị, cả hai đều có dã tâm riêng, nếu Túc Yểu không đồng ý làm đá kê chân, thì Trương Vận Tâm phải hy sinh làm quân tốt.

Kẻ muốn cho người muốn nhận, chỉ cần có được thứ mình muốn, là thắng.
Nếu không sao lại nói, kẻ đứng trên đỉnh là kẻ cô độc.
Vô tình ắt sẽ cô độc.
Vậy Đông Thanh? Hắn có cô độc không?
Túc Yểu miên man suy nghĩ, ôm chặt eo Đông Thanh, hắn cũng siết nàng vào lòng: “Lạnh à?”
“Không lạnh, muốn ôm chàng thôi mà.”
“Sao đêm nay Niên Niên chủ động thế?” Đông Thanh v**t v* đường cong mảnh khảnh, “Làm tim ta rung rinh.”
“Thích chàng lắm lắm.” Túc Yểu thỏ thẻ.
Túc Yểu biết Đông Thanh không đơn giản, nhưng nàng không sợ.
Đông Thanh xoay người, đè nàng xuống giường: “Đông Thanh cũng thích Niên Niên lắm lắm lắm.”
Mành che dập dờn khuất cảnh xuân, đêm còn dài.
Túc Yểu không sợ, vì nàng biết ——dù Đông Thanh có đứng ở nơi cao đến đâu chăng nữa, nàng cũng sóng vai cùng hắn.
Dẫu sao, đã hai đời rồi, bên nhau chẳng dễ dàng.
Ai buông tay trước là kẻ ngốc..
 
Em Thật Là Thơm
Chương 21: 21: Nàng Ngọt Hơn


Trời ngày càng lạnh, trong phòng đốt than sưởi, vừa ấm vừa dễ chịu.

Túc Yểu vốn đã không hoạt bát, giờ lại càng lười, suốt ngày ru rú trên giường đọc thoại bản.

Không thể không khen, thoại bản dân gian thú vị vô cùng, nào là vướng mắc tình yêu giữa Vương gia và tình nhân nhỏ, rồi lại hiệp sĩ với ma nữ cùng sống cùng chết….

.

Túc Yểu say sưa đọc, có người vào phòng cũng không biết.

Đông Thanh ôm trầm lấy Túc Yểu từ phía sau, gác cằm lên bả vai gầy yếu, ngón tay thon dài gảy sợi tóc mảnh, ngửi khẽ, “Niên Niên đang xem gì đấy?’
Dạo này Đông Thanh rất bận bịu, Túc Yểu mê thoại bản cũng vì không được gặp hắn.

Người nàng run lên, lại bị siết chặt trong lồng ngực man mát, lòng Túc Yểu chứa chan vui sướng, quay đầu thơm má Đông Thanh, “Chàng không bận nữa à?”
“Ừm.


Gần nửa tháng không gặp Túc Yểu, âu cũng vì nửa đời sau yên bình, vô ưu vô lo của nàng, quầng mắt Đông Thanh đem sạm, vốn rất mệt mỏi, vừa ôm Túc Yểu vào lòng, mọi uể oải phút chốc hoá thinh không, “Nàng nói ta nghe, nàng đang đọc gì thế.


“Ờm, có một đào kép được quan huyện yêu thích, muốn chuộc nàng về làm tiểu thiếp, song không ngờ Đại tướng quân cũng vừa ý nàng, sau đó….


Bả vai trĩu xuống, Túc Yểu ngừng nói, thở chậm lại.

Hơi thở ấm áp của Đông Thanh phả vào tai nàng, hơi ngứa, song nàng không dám cựa quậy.

Chắc hắn mệt lắm rồi, ngồi vậy cũng ngủ được.

Mũi Túc Yểu cay cay, đau lòng vô cùng.

Nàng trưởng thành nơi khuê phòng, thân là con gái Thừa tướng, xưa nay tài trí hơn người, thuở bé được Thừa tướng che chở, giờ lại có Đông Thanh gánh mưa đỡ gió.

Kiếp trước bạc mệnh, Trời cao cho nàng cơ hội quay về quá khứ, sống một đời an yên.

Chết mà sống lại, có người thương yêu, nàng đã hạnh phúc hơn bất cứ ai trên đời này rồi.

Túc Yểu biết Đông Thanh ngủ nông, có điều ngồi ngủ cũng không ổn, nàng xoay người, đặt Đông Thanh xuống, cũng may hắn không thức giấc.

Đáy lòng than nhẹ một tiếng, Túc Yểu chui vào lòng Đông Thanh, cả hai ôm nhau nằm trên thảm lông mềm mại, dần dà, nàng nhắm mắt lại.

Trong phòng ấm áp tựa ngày xuân, song Túc Yểu biết, ngoài trời, gió rét đang hoành hành.

*
Hôm sau.

Túc Yểu bắt Đông Thanh ăn hết đĩa bánh, lải nhải như bà cụ non: “Ăn nhiều vào, ăn mạnh lên, dạo này chàng gầy quá đấy!”
Đông Thanh tủm tỉm ăn, Thiển Lộ đi qua trông thấy, nhắc Túc Yểu: “Tiểu thư, người rót cho Đông Thanh thiếu gia ly trà đi.


Túc Yểu: ‘….

.

Ờ, ừm, Đông Thanh uống trà đi, vừa đun xong đấy, ngon lắm.


Ngay lúc đó, Hùng Nâu vào phòng.

Chả ai phản ứng gì.

Từ lúc Hùng Nâu mang thân phận người của Thừa tướng, Đông Thanh đành đâm lao phải theo lao, cho phép hắn xuất hiện trước mặt Túc Yểu.

Ban đầu, lúc Hùng Nâu cứ bất thình lình lại nhảy ra, doạ Túc Yểu và Thiển Lộ sợ hết hồn, sau cũng quen, mặt không đổi sắc nhìn hắn giống Đông Thanh.

Đông Thanh nhướn mày, nhấp hớp trà nhuận họng: “Sao thế?”
Hùng Nâu thấp giọng, nói nhanh: “Trương Vận Tâm ăn cắp đồ trong thư phòng, đang bị tra hỏi ở đại sảnh.


Cả ba: “…….

.


Túc Yểu nguýt Đông Thanh, thấy hắn vẫn bình chân như vại, cũng đoán được là hắn bày trò, mới nói: “Giờ sao rồi? Hay chúng ta tới xem thử?’
“Vì phận nữ nhi, nên không giải tới công đường, chỉ đánh hai mươi gậy, đuổi khỏi phủ, đưa về Trương gia…….

” Hùng Nâu ngừng lại, nhìn ánh mắt Đông Thanh, mới nói tiếp: “Chúng ta không cần đi xem, hơi….

ừm….

.

máu me.


“Trời cũng đang lạnh, không tới cũng được, đuổi nàng ta đi càng tốt, nhìn thấy đã bực mình.

” Nói xong lại đút miếng bánh hoa mai* vào miệng Đông Thanh.

Đá bay Trương Vận Tâm dễ như vậy, âu cũng vì đời này nàng đã chặt đứt tâm tư của Tần Hạo, kiếp trước còn có chút tình nghĩa, đời này ghét nhau ra mặt, quân cờ vô dụng giữ lại cũng chả ích gì.

Có điều, nếu Trương Vận Tâm bị đuổi đi, Tần Hạo hẳn sẽ cảnh giác hơn………
Túc Yểu hơi lo lắng nhìn Đông Thanh, Đông Thanh nhìn nàng vỗ về, dịu dàng nói: “Ta muốn ăn nữa.

”, rồi bảo hai người phía sau: “Các ngươi ra ngoài đi.


Thiển Lộ và Hùng Nâu ngầm hiểu, liếc nhau một cái, ra buồng ngoài ăn điểm tâm.

Buồng ngoài cũng khá ấm, mặt Thiển Lộ đỏ ửng, cắn miếng bánh ngọt, ấp úng: “Mặc ít thế có lạnh không?”
Hùng Nâu không ăn, thư thái nhìn Thiển Lộ ăn, đang định bảo mình không lạnh, lời tới miệng lại thành: “Lạnh.


Thiển Lộ nhíu mày, để bánh xuống: “Vậy thì mặc dày vào!”
Hùng Nâu nghiêm túc bịa chuyện: “Không có gì để mặc cả.


Đông Thanh mà nghe được, chắc chắn sẽ cắt xén lương tháng của hắn.

Thiển Lộ ngập ngừng: “Thế….

.

ta may áo cho ngươi nhé?”
Đôi mắt Hùng Nâu phút chốc sáng bừng: “Được!”

Quai hàm căng cứng, hắn lưỡng lự mãi, mới giơ tay phủi miếng bánh dính bên khoé miệng Thiển Lộ: “Bánh dính vào rồi này.


Mặt Thiển Lộ nóng bừng, nàng nghiêng mặt đi, ngón tay nhám ráp của Hùng Nâu lướt trên làn da mịn màng.

Thời gian chậm trôi, trong phòng chỉ nghe lách tách đốm than hồng.

Thiển Lộ: “Ta may quần áo cho ngươi, ngươi đừng chê nhé.


Hùng Nâu: “Không chê đâu.


…………
Trong phòng.

Thiển Lộ và Hùng Nâu vừa ra khỏi phòng, ngón tay Túc Yểu và bánh hoa mai đều bị Đông Thanh ngậm vào miệng.

Đầu ngón tay ướt nước bọt, Túc Yểu giật tay về, mặt đỏ au, lí nhí như muỗi bay: “Chàng làm gì thế?”
Đông Thanh kệ nàng, cúi đầu nút môi Túc Yểu, lưỡi đẩy miếng bánh ngọt lịm vị hoa mai vào miệng Túc Yểu, dứt môi ra: “Ngọt không?”
Túc Yểu cắn môi, né tránh ánh mắt sáng quắc của hắn: “Ngọt.


Đông Thanh bế ngang Túc Yểu về phía giường.

“Nàng ngọt hơn.

”.
 
Em Thật Là Thơm
Chương 22: 22: “căng quá!”


“Đông……Đông Thanh, đang ban ngày ban mặt đấy!”
Túc Yểu vùi mặt vào cổ Đông Thanh, theo mỗi bước chân Đông Thanh, cằm nàng lại cọ nhẹ vào yết hầu hắn, nhóm lửa dụ dỗ người ta.

Khi Đông Thanh nói chuyện, yết hầu cuộn lên xuống, “Đông…….

Đông Thanh? Sao thế? Niên….

.

Niên Niên?”
“Đáng ghét! Chàng dám trêu ta?” Túc Yểu thẹn quá hoá cáu, cắn vào yết hầu Đông Thanh, nghe tiếng rên nén nhịn của hắn, nàng bỗng đỏ mặt.

“Mèo hoang nhỏ.

” Đông Thanh thả Túc Yểu lên giường, không đè lên nàng ngay, mà quay lại lấy đĩa bánh.

Hắn vừa quay lưng, Túc Yểu vội vỗ vỗ mặt cho bớt nóng, chờ Đông Thanh quay lại, nàng chống người dậy, hỏi hắn: “Ăn bánh ở đây á?”
Đông Thanh cười sâu xa: “Ừ.


Thì ra là ngồi ăn bánh…….

Túc Yểu hơi hụt hẫng, ngước mắt thấy Đông Thanh đang nhìn nàng trêu chọc, bừng tỉnh, nàng nghĩ lung tung cái gì thế!
“Chàng……Chàng nhìn cái gì?”
“Nhìn nàng.

” Người đâu mà vừa đẹp vừa mềm mại? Khiến hắn chỉ muốn nuốt trọn vào bụng, chiếm làm của riêng, ai cũng không được ngó ngàng.

Túc Yểu nghe xong ngượng ngùng cúi đầu cười, giấu giấu giếm giếm cướp một miếng bánh định đút vào miệng, sắp ăn được lại bị Đông Thanh cản lại.

“Sao thế?”
“Mình ăn kiểu khác.

” Dứt lời, Đông Thanh cắn miếng bánh, rướn người hôn Túc Yểu.

Bánh vốn hơi khô, quện với nước bọt, vừa vào miệng đã tan, ngọt ngấy thơm nồng, vị sữa lan ra.

Đợi tới khi nuốt miếng bánh, mặt Túc Yểu đã đỏ bừng.

Tròng mắt Đông Thanh đen kịt, nhìn nàng đăm đăm, lấy miếng bánh đút vào miệng, nghiêng người đè lên Túc Yểu, nút chặt đôi môi đỏ mọng mềm mại của nàng.

Ngoài phòng, trời đông rét buốt, trong phòng, lửa nhen nhóm, nóng hừng hực, hai cơ thể tr*n tr**ng dán lấy nhau, mồ hôi dính dớp, ẩm ướt nóng bỏng.

q**ng v* vốn đỏ thẫm, lại bị lớp kem trắng mịn phủ lên, lưỡi dày nhám ráp l**m lấy l**m để, Đông Thanh tựa đứa trẻ, say sưa m*t chùn chụt n*m v* thơm mùi sữa, vừa mềm vừa ngọt, ăn hoài không đã.

Túc Yểu cắn môi không rên thành tiếng, dưới người run bần bật, ngón tay Đông Thanh đang quấy phá khe thịt.

Một ngón……Hai ngón…….

.

Ba ngón!
“A…….

Căng…….

Căng quá………”
Giọng hờn dỗi nũng nịu vô cùng, miệng nàng còn thoang thoảng mùi sữa, Đông Thanh ngơ ngẩn tưởng như trở về thuở ấu thơ.

Hồi Túc Yểu còn bé, trên người thơm nức mùi hoa quế, lại có cả mùi sữa của trẻ con.

Khi đó, Đông Thanh thích chơi đuổi bắt với nàng, nàng chạy hắn đuổi, đùa rất vui.

Túc Yểu cười ngọt, đôi chân ngắn ngun ngủn, hắn chẳng mất mấy sức đã túm được nàng, ôm nàng vào lòng, hít hà mùi thơm ngan ngát, phảng phất như Túc Yểu đã hoà vào xương máu của hắn, in dấu thật sâu, khắp chốn chỉ có nàng.

“Căng chỗ nào?”
Giọng Đông Thanh khàn khàn, hắn rút ngón tay ra, khe rãnh nhớp nháp mật dịch, ướt sũng, không ngừng rỉ nước.

Hắn moi móc dịch ngọt, miết đều lên miếng bánh, cho vào miệng, đè người xuống, đầu lưỡi đút miếng bánh vừa tanh vừa thơm sữa cho Túc Yểu, hông th*c m*nh ——
Vào lút cán.

Trong miệng là bánh ngọt và lưỡi Đông Thanh, hang thịt bao chặt cây gậy cứng rắn, Túc Yểu ưỡn cong người, ôm cổ Đông Thanh, dính sát vào hắn, nước bọt không kịp nuốt chảy xuôi xuống khoé miệng, hoà vào mồ hôi, trượt lên làn da láng bóng, không thấy bẩn, chỉ có yêu.

Đông Thanh tách đùi Túc Yểu, nhấp mạnh liên tục, túi trứng rủ xuống, nặng nề đập vào mép môi sưng đỏ, nước sữa đặc sánh sền sệt nhỏ giọt, nhớp nháp chỗ g*** h*p, vẫn không thể hút mắt bằng bắp đùi nõn nà của Túc Yểu.

Đây là lần đầu Đông Thanh l*m t*nh với Túc Yểu giữa ban ngày.

Không giống những đêm triền miên trước, phải lần mò trong bóng tối để cảm nhận sự yêu kiều của nàng, giờ phút này, hắn nhìn rõ vẻ say tình trên mặt Túc Yểu, đẹp tựa nụ hoa, đẹp khôn tả; hắn nhìn rõ hai bầu sữa đong đưa, lung lên lay xuống, mịn như tơ lụa, mềm như đậu hũ; hắn nhĩn rõ cái bụng bằng phẳng của nàng, thưa thớt khóm cỏ thơm, kề khít rừng rậm bao quanh thứ xù xì của hắn, khiến người nhìn mà lòng ngứa ngáy.

Bắp đùi trắng bóc, vì va chạm liên tục mà đỏ bừng; khe thịt mềm mại, sưng thũng vì những cú dập.

Cõi tiên nơi trần gian.

“Niên Niên, gọi ca ca.


Hắn thúc tới tấp, Túc Yểu thở hổn hển, lại muốn chiều lòng hắn, đứt quãng gọi hắn: “Ca….

.

Ca ca….

.

Ưmmm….

.

Ca ca….

A….

.

Ca ca……”
Khoảnh khắc ấy, dù có chết trên người Túc Yểu, Đông Thanh cũng bằng lòng.

“Ngoan quá.


Đông Thanh dán vào môi Túc Yểu cọ cọ, hơi thở gấp gáp ẩm ướt phả vào chóp mũi nàng, Túc Yểu rên khẽ: “A….

.

Ưm….

Ơ….

.

Ư……”
Tiếng ngâm nga nhỏ nhẹ làm tan chảy trái tim cứng rắn.

“Sao Niên Niên lại mềm thế? Làm từ bông đúng không? Trời phái nàng tới để giam cầm ta đúng không?”
Hỏi liên tục ba câu, vừa nhanh vừa vội, Đông Thanh giã xuống phầm phập, dập Túc Yểu tả tơi, đầu tóc rối tung tê dại, không còn tâm trí nói chuyện.

Đông Thanh vốn chẳng cần đáp án của Túc Yểu, hắn nghển cổ thúc cố mấy phát cuối, đâm sâu kịch vào khe thịt đau rát nóng bỏng, ngay lúc Túc Yểu căng mũi chân l*n đ*nh, dòng dịch đặc sệt phun trào.

Đông Thanh vùi đầu vào ngực Túc Yểu, lắng nghe tiếng tim đập từ dữ dội tới ổn định của nàng.

“Trời thật sự đã phái nàng xuống giam cầm ta.


Trốn cũng không thoát.

*
Đánh hai mươi gậy, song Trương Vận Tâm tốt số, chưa phải đi gặp Diêm Vương.

Chịu phạt xong, nàng ta dưỡng thương hai ngày trong phủ Thừa tướng, sau đó bị Trình Lan tiễn khỏi phủ.

Bề trên của Trương gia cho người tới đón nàng ta, chỉ có một xe ngựa thô sơ, Trương Vận Tâm vốn đã mất nửa cái mạng, xe ngựa lại vô cùng cũ nát, không chắn được gió rét luồn từ ngoài vào.

Bây giờ thắt lưng và mông vẫn đau, nàng ta không ngồi nổi, chỉ có thể gắng gượng nằm sấp.

Nàng ta biết, dù mình còn sống, thì xương cốt cũng đã bị huỷ hoại.

Vừa nghĩ, lệ nóng tràn mi.

Trương Vận Tâm không biết sao mình lại đi tới bước đường này, vốn nghĩ vượt qua lũ người tầm thường, một bước lên mây, nào ngờ nghĩ một đằng làm một nẻo.

Khóc tới mức nước mắt đông cứng trên mặt, Trương Vận Tâm cũng hiểu, nàng ta quá đề cao bản thân.

Chưa ai từng nói, người xuyên qua là vai chính.

Chỉ mình nàng ta ảo tưởng.

Nhưng nàng ta không cam lòng!
Tần Hạo hợp tác với nàng ta, đồng ý sau này cho nàng hậu vị, song hy vọng chưa kịp nhen nhóm, nàng ta đã tàn tạ rồi! Tần Hạo chắc chắn biết khổ cảnh của nàng ta, nhưng lại không giúp, mà lật mặt cắt đứt quan hệ.

Khiến Tần Hạo phải làm như thế, chắc chắn có liên quan tới Đông Thanh, Túc Yểu và Thừa tướng!
Trương Vận Tâm nghiến răng nghiến lợi nắm chặt tay, khuôn mặt đẫm nước mắt bị gió táp vào đau đớn ——Tất cả bọn họ đều có lỗi với nàng ta! Tất cả!
Nàng ta xuyên tới, không thể cứ thế mà chết, nàng ta phải sống thật tốt, để lũ người đó trả giá lớn……
Nghĩ vậy, Trương Vận Tâm vội đưa ngân lượng cho người đánh xe để vòng về kinh thành.

Nàng ta không thể thua cuộc mà đi!
………….

.

Đêm đó, trong cung.

Mật thư được truyền vào, nằm trong tay Đương kim Thánh thượng.

.
 
Em Thật Là Thơm
Chương 23: 23: Là Chàng Đúng Không…đông Thanh


Vỏn vẹn một đêm, long trời lở đất.
Dù mới nửa tháng, Tần Hạo cũng nhận ra, Hoàng đế đang lạnh nhạt với hắn.
Tim hắn tọt lên tận họng mấy ngày, cuối cùng, lúc đọc tin tức thái giám trong cung lén truyền tới, thì sụp đổ hoàn toàn.
Nửa tháng trước, Đương kim Thánh thượng nhận được thư mật rằng ——Cái chết của Tứ hoàng tử Tần Việt, bắt nguồn từ Tam hoàng tử Tần Hạo, kết thúc bởi Mạc Ưu Các.
Hắn bị vu oan hãm hại.

Phút chốc, cơ thể Tần Hạo mềm rũ.
Năm ngón tay run rẩy không ngừng, Tần Hạo mím môi, quai hàm sít chặt, tự nhủ không thể hoảng, song có tiếng nói không ngừng rít gào bên tai hắn, hắn chỉ là con tốt* bị vu oan hãm hại! Là con tốt không được xem trọng!
*Quân cờ trong cờ Vua.

(P/s để các bạn đọc không bị nhầm nghĩa từ )
Tại sao Thánh thượng lại làm thế? Lạnh nhạt hắn, lại không chịu nghe hắn thanh minh.
Hắn đã bị vứt bỏ.
“A!!!”
Ấm chén cuốn theo khăn trải bàn rơi xuống đất, vỡ choang, mảnh sứ vụn cắt vào gan bàn tay phải, Tần Hạo chẳng để ý, khoé mắt đỏ rực.
Hắn biết, hắn không thể đợi thêm nữa.
Đến cả ông trời, cũng không ủng hộ hắn.
……….

Năm ngày sau, Tần Hạo được truyền vào cung.
Hắn quỳ trước đại điện, nhìn đôi mắt sáng ngời của Hoàng đế, hắn hiểu, không gì có thể cứu vãn hắn.
Năm ngày nay, Tần Hạo quyết định, vò đã sứt chẳng sợ mẻ, thay đổi suy nghĩ của Hoàng đế.
Hãm hại Hoàng thượng, thủ tiêu tính mạng rồi bóp méo Thánh chỉ, đó là kế hoạch sơ lược của Tần Hạo.

Vốn chỉ cần trong cung truyền tin tới, hắn có thể đảo chính ngay, song không ngờ, giờ phút này, Hoàng đế lại bình an vô sự trước mặt hắn, còn hắn sững người quỳ gối trên điện.
Tần Hạo toát mồ hôi lạnh, chỉ chốc lát, người đã ướt đẫm, hắn không hiểu, thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc hắn đã tính sai bước nào?
Rõ ràng, dạo gần đây Thánh thượng thờ ơ với hắn, sao lại……….Tần Hạo mù mịt.
Tất nhiên hắn không biết.
Ngoại trừ người đưa thư và Thánh thượng, không ai biết, đêm đó, đi cùng mật tin, còn có một phong thư.
……….
Mấy năm gần đây, thân thể Hoàng đế không khoẻ, thường hay đau đầu, thái y khám cũng không ra bệnh, chỉ có thể dùng thuốc giảm đau, không thể chữa tận gốc.
Nửa năm nay, vốn vẫn luôn “nấp” sau lưng thái tử Tần Úc – Tần Hạo, bỗng năng xuất hiện trong tầm mắt của Hoàng đế ——
Hắn trích máu làm thuốc cho Hoàng đế, vì điều chế thuốc mà chịu giày vò cả tháng, bệnh đau đầu của Hoàng đế dần dần đỡ hơn, sau đó, Tần Hạo lại dâng hương an thần cho Hoàng Đế, song, Hoàng Đế lại mắc chứng đường ruột.
Người già gần đất xa trời, sống chết nghe số, tuy không đau đầu nữa, nhưng thân thể Hoàng đế ngày càng yếu.
Và, phong thư được truyền vào, viết: thuốc đau đầu khắc hương an thần, dùng chung, chỉ có chết.
Xem xong, Hoàng đế mặt không đổi sắc đốt thư tín, tròng mắt bình tĩnh đến lạ.
Hắn ta nửa tin nửa ngờ nội dung của thư tín, song cũng thấy đúng, e rằng, thật tới tám phần ——có thể lặng lẽ truyền thư vào cung, đủ thấy, kẻ đứng sau thư tín rất đáng nể.
Đúng như dự đoán, Hoàng đế hờ hững với Tần Hạo nửa tháng, lại cố tình phong phanh việc thư mật bên tai hắn, khiến hắn thấp thỏm.

Tần Hạo quyết định tăng thêm lượng hương an thần.
Tuy nói thuốc thang khắc nhau, song không xét kĩ cũng khó mà tra ra, ban đầu Tần Hạo kê lượng hương ít, giày vò cái mạng tàn của Hoàng đế nửa năm, mấy ngày trước Tần Hạo sai người đưa hương “mới” tới, tim Hoàng đế lạnh căm.
Lượng dược lớn, chỉ một đêm thôi, cũng đủ chết ——rốt cuộc, con hắn ta vẫn xuống tay với hắn.
Không đếm xỉa nghĩa huynh đệ, không nặng lòng tình phụ tử, quá tuyệt tình, đúng là vị vua tốt.
Có điều, Hoàng đế không muốn giữ lại hắn.
Tuyệt tình, ắt sẽ trái lòng dân.
*
Tần Hạo ngã ngựa, bè phái trong triều loạn như mối tránh mưa.
Thân thể Hoàng đế ngày càng yếu, sắp tới lúc truyền ngôi, miễn là Thái tử yên phận, ngôi vị Hoàng đế chắc chắn thuộc về hắn, phần lớn các đại thần trong triều đều đứng về phe Thái tử, còn đứng bên phe Lục hoàng tử do Thừa tướng cầm đầu, lại chẳng có mấy ai.
Thừa tướng nhíu mày, hắn biết, thiên hạ đã biến động mấy ngày nay.
Có lẽ, bè cánh của Thái tử cũng chả vững được bao lâu nữa, rồi sẽ sụp như cát đổ.
Không có hắn ủng hộ, Thái tử bị phế chắc.
………..
Nửa dựa vào đầu giường chạm gỗ trổ rồng, mắt Thánh thượng ngời sáng nhìn chằm chằm Tần Lãng: “Lục nhi, con đồng ý với ta chứ?”
Hoàng đế thật lòng muốn bảo vệ Thái tử Tần Úc.
Tính Tần Úc trời sinh đã lương thiện trong sáng, nhưng lại cục cằn thẳng tính, nhẹ dạ cả tin.

Suy tính mãi, Thánh thượng vẫn quyết định phế truất danh vị Thái tử của hắn, truyền ngôi cho Lục hoàng tử Tần Lãng.
Nguyện vọng duy nhất, là Tần Lãng bảo vệ Tần Úc cả đời.
Trong lòng Tần Lãng không mấy để ý, hắn quỳ một gối, cúi đầu, thấp giọng: “Nhi thần hiểu.”
Cuối năm đó, Đương kim Thánh thượng băng hà, Lục hoàng tử Tần Lãng lên ngôi, lấy niên hiệu là Nguyên Tương.
Thái tử Tần Úc bị phế, phong làm Thân vương, ban thưởng hào vị.
*
Chỉ một tháng, lòng người hoang mang.
Dù Túc Yểu yên bình trong phủ Thừa tướng, vẫn biết bên ngoài đang rối ren bất ổn.
Cũng tốt, hạt bụi vương trong mắt đã được giải quyết.
Mấy ngày sau, người dạo này chẳng nhác thấy bóng đâu – Đông Thanh, mệt mỏi đứng trước mặt Túc Yểu.
Túc Yểu cúi đầu chép kinh văn, nghe tiếng ngẩng lên, song, không giống như ngày trước, thấy hắn là bày vẻ mặt dạt dào vui sướng, nàng chỉ khẽ khàng gọi: “Đông Thanh.”
Tim Đông Thanh trĩu nặng.
“Chàng có liên quan tới Mạc Ưu Các đúng không?” Từ Tần Việt, đến Tần Hạo, rồi lại Tần Úc, và cả Tần Lãng, phụ thân……Túc Yểu ngẫm nghĩ vài ngày, cũng đoán sơ sơ thân phận của Đông Thanh.
Đông Thanh đứng sững lại, hắn nhìn Túc Yểu, rõ ràng cách hắn có vài bước, mà sao xa tựa chân trời.
Xong rồi, Túc Yểu đã biết.
Biết hắn không những không trong sạch, mà còn chẳng phải người tốt, xấu xa vô cùng.
Hắn không nỡ lừa Túc Yểu nữa, nghe câu hỏi của nàng, im re.
Túc Yểu đi tới chỗ hắn, Đông Thanh bất giác lùi về sau.
“Đông Thanh……..”
Túc Yểu nghiêng đầu gọi hắn, Đông Thanh không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, giữa họ chỉ cách vài bước.
Hắn muốn bỏ chạy, hắn sợ Túc Yểu nói chia tay.
Mắt Đông Thanh đăm đăm mảnh giấy Tuyên Thành, đôi mắt tối tăm, khàn khàn nói: “Nếu ta không tốt đẹp lương thiện, Niên Niên có hối hận vì năm đó đã cứu ta không?”

Hắn nói.
Vừa đẫm tình sâu, vừa nặng nề.
Gian phòng yên lặng, mặt Đông Thanh xám như tro tàn, Túc Yểu mở miệng.
“Là chàng đúng không…..Đông Thanh?”
“……….” Đông Thanh nhắm mắt: “Ta không biết.”
Hắn là Chu Quân Duyên, hắn không phải Đông Thanh.

Hắn là Đông Thanh, hắn không phải Chu Quân Duyên.
Hoặc, hắn chẳng là ai cả.
Hắn không xứng được sống dưới ánh mặt trời, được sánh vai bên Túc Yểu, nỗi tự ti cắn nuốt hắn.
Túc Yểu vẫn ngọt giọng, nàng nói, “Không sao, ta biết là được.”
Đông Thanh ngập ngừng mãi, vẫn lấy dũng khí nhìn thẳng Túc Yểu, nàng có ý gì?
Mắt Túc Yểu sáng rực, dường như gom trọn vô vàn ánh sáng lấp lánh, nụ cười của nàng ấm tựa tia nắng ngày đông.
Nàng bước về phía trước, xoá bỏ khoảng cách giữa nàng và Đông Thanh.
Giơ tay ôm hắn, dịu dàng vỗ về cái lưng cứng ngắc.
Mặt nàng chôn trong lòng hắn, nhấn từng chữ rõ ràng, chan chứa yêu thương.
Nàng nói: “Ta yêu chàng, nên ta biết.”
Dù thân phận của hắn có thế nào, hắn vẫn là Đông Thanh của nàng.
P/s nho nhỏ của
 
Em Thật Là Thơm
Chương 24: 24: Trứng Thối Nhỏ


*Một câu mắng yêu, mắng lẫy, kiểu….

.

Nỡm ạ, đồ đểu,…
Đông năm nay dài đằng đẵng.

Trương Vận Tâm dùng nốt lượng bạc ít ỏi còn sót trên người.

Nàng ta dưỡng thương hơn một tháng, sắp đến hạn thuê nhà, nếu cứ dậm chân tại chỗ, mọi thứ sẽ chấm hết.

Vẻn vẹn một tháng, quá nhiều chuyện đã xảy ra ——Tần Hạo ngã ngựa, Thái tử bị phế, Tân đế lên ngôi, Thừa tướng dưới một người trên vạn người.

…….

Còn nàng ta, Trương Vận Tâm, mới chỉ có cơ thể là khá lên, chưa kịp ra tay làm gì, mọi chuyện dường như đã kết thúc.

Tình huống bế tắc như hiện giờ, người Trương Vận Tâm có thể nghĩ đến không nhiều, hy vọng duy nhất là……….

Thân vương Tần Úc.

Trương Vận Tâm không tin Tần Úc cam lòng bị phế bỏ.

Đế vị hấp dẫn biết bao, là người, chẳng ai trông mà không thèm, Tần Úc chắc chắn không ngoại lệ.

Song, làm sao để tiếp cận Tần Úc, là một vấn đề khó nhằn.

Trong lúc Trương Vận Tâm đang mải tính toán cách gặp Tần Úc, Đông Thanh lại vô cùng rỗi rãi, ngày ngày bám dính Túc Yểu, tới cả Thừa tướng chẳng mấy khi về phủ cũng thấy sai sai.

“Niên Niên…….

đang tuổi cập kê, phải sớm tính chuyện cưới gả.


Đông Thanh đứng trước mặt Thừa tướng, thái độ đúng mực, hiển nhiên, hắn nghe hiểu ngụ ý của Thừa tướng —— đừng quá gần gũi Túc Yểu, Túc Yểu sớm muộn cũng phải xuất giá.

Thừa tướng biết thân phận Các chủ Mạc Ưu Các của hắn, chuyện này, đúng là khiến Thừa tướng vừa vui vừa buồn.

Vui vì Đông Thanh có thể gánh mưa đỡ gió chở che Túc Yểu, buồn là vì thế giới tăm tối ấy không hợp với Túc Yểu.

Thừa tướng đang đợi thành ý của Đông Thanh.

“Tướng gia.


Đông Thanh nhìn Thừa tướng, nói: “Đông Thanh muốn rước Niên Niên.


………
“Vậy phụ thân nói thế nào?” Túc Yểu nắm chặt bắp tay Đông Thanh, chén trà trong tay hắn run lẩy bẩy.

Đông Thanh buông chén, xoa xoa đầu Túc Yểu: “Nàng đoán xem Tướng gia nói thế nào?”
“Tất nhiên là đồng ý rồi!”
Đông Thanh lắc đầu.

“Phụ thân không đồng ý á?” Mày Túc Yểu dựng đứng, cáu kỉnh muốn lao ra ngoài, Đông Thanh níu nàng lại nàng còn phụng phịu: “Ta đi nói chuyện với phụ thân! Ta không tin hắn dám không đồng ý!”
Đông Thanh kéo nàng ngồi lên đùi mình, bóp bóp gò má phúng phính: “Gấp gáp gì chứ?”
Túc Yểu ôm cổ hắn, bĩu môi: “Gấp chứ sao không? Ta chỉ muốn đôi mình công khai yêu nhau, tất cả mọi người đều chúc phúc!”
Thật ra Túc Yểu hiểu nỗi tự ti trong lòng Đông Thanh, hắn có kiêu ngạo riêng hắn, song lại vì nàng mà cúi mình, giấu sau nụ cười nhẹ tựa mây gió, chỉ còn hoảng hốt lo sợ.

Vậy nên Túc Yểu luôn gắng làm Đông Thanh yên lòng, nàng không cần hắn thận trọng tỉ mỉ, tuân nề thủ nếp, với nàng, không gì quan trọng hơn Đông Thanh.

Đông Thanh dịu dàng ôm Túc Yểu, ngửi ngửi cái cổ nức hương hoa quế, môi mỏng hôn miết vành tai nhỏ xinh, hắn nói: “Thừa tướng không nói đồng ý hay không, chỉ nói xem ý nàng.


Tim Túc Yểu bỗng đập thình thịch.

Đông Thanh nghe rõ.

“Tất nhiên là ta nguyện ý rồi, Đông Thanh.


Đông Thanh cong môi cười, Túc Yểu đúng là….

.

Hai người siết chặt nhau.

…….

.

“Nghe được không? Nghe được không?”
Hùng Nâu nghe được, song đây là lần đầu hắn nghe lén Các chủ nói chuyện, không thoải mái mấy.

Nhìn ánh mắt hóng hớt của Thiển Lộ, hắn vẫn gật đầu: “Nghe được, Các chủ và tiểu thư trọn vẹn rồi.


Thiển Lộ vừa nghe, thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Quá tốt!”
Hùng Nâu u oán nhìn nàng, ánh mắt tủi thân vô cùng: “Đây là lần đầu tiên người ta nghe lén đấy.


“Trước kia chưa nghe lén bao giờ à?”
“Nghe, nhưng mà không cố ý.

” Tai hắn quá thính, khó mà làm lơ những gì vô tình nghe được.

Thiển Lộ hơi ngượng, nghĩ cách dỗ Hùng Nâu, bỗng nhớ tới một chuyện: “Ôi! Suýt nữa thì quên!”
“Gì cơ?” Hùng Nâu nhìn theo bóng lưng đang chạy vội của Thiển Lộ, lòng càng tủi.

Dùng người ta xong lại chạy, đồ đểu.

Hùng Nâu còn đang tần ngần hờn dỗi, Thiển Lộ đã quay lại, trong lòng ôm cái túi lớn.

“Hùng Nâu ca ca!” Mặt nàng hồng hào, cười tủm tỉm, mở túi ra: “Ngươi xem nè.


Bộ quần áo bằng bông màu xanh thẫm mới tinh.

Hùng Nâu sững sờ, thốt không lên lời.

Thiển Lộ giơ mỏi tay vẫn không nghe tiếng đáp lại, vừa muốn ngó đầu khỏi đám quần áo nhìn Hùng Nâu, bỗng được bao trọn trong vòng tay nồng đượm ——
Cách đống quần áo ấm, Hùng Nâu siết chặt Thiển Lộ.

Hắn rất cao, so với Thiển Lộ nhỏ nhỏ xinh xinh, hơn hẳn hai cái đầu, cánh tay dài duỗi ra là có thể ôm Thiển Lộ vào lòng.

Dù giữa hai người là túi quần áo bông, song họ vẫn nghe rõ tiếng tim đập của nửa kia.

Thình thịch.

Mặt Thiển Lộ đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng thấy được: “Chàng….

chàng làm gì đấy?”
Giọng nói rầu rĩ xuyên qua lớp bông, nhẹ bẫng.

Hùng Nâu ậm ừ: “Ôm nàng đó.


“………Ừm.

” Thiển Lộ cười ngây ngô, chầm chậm giơ tay, vòng quanh eo Hùng Nâu, “Ta cũng ôm chàng nhé?”
Làn da lúa mạch của Hùng Nâu thoắt cái đỏ bừng: “Ừ.

”.
 
Em Thật Là Thơm
Chương 25: 25: Ca Ca tốt


Trong lòng Trương Vận Tâm biết Đông Thanh và Túc Yểu sẽ thành thân.

Tin tức truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, là Đương kim Thánh thượng ban hôn.

Ai cũng cảm thán không biết kẻ nào may mắn rước được Thiên kim của Thừa tướng, song Trương Vận Tâm biết.

Đông Thanh.

Tay Trương Vận Tâm siết chặt, nàng ta bực bội, đầu trống rỗng, chẳng còn toan tính gì, chỉ biết gấp gáp tìm cách tiếp cận Tần Úc.

Có điều nàng ta chưa từng nghĩ tới việc, khả năng cao Tần Úc sẽ từ chối nàng ta.

Phủ Thân vương sắp sửa soạn xong, đang lúc cần tìm thêm nha hoàn.

Trương Vận Tâm tìm gặp bà mụ, dấm dúi này nọ cho bà ta, đút lót để bà ta châm chước cho nàng vào làm nha hoàn trong phủ Thân vương.

Bà mụ nhận đồ, đáy mắt lại lấp loé ghét bỏ, song vẫn chịu giúp Trương Vận Tâm.

Lo lắng ứ đọng trong lòng Trương Vận Tâm tiêu tan ít nhiều, xương chậu hơi đau nhưng vẫn chịu được, nàng ta gắng đi nhanh hơn, thầm nghĩ về nhà thu dọn đồ chuyển vào phủ Thân vương.

………
Mấy ngày trước, cây trâm ngọc của Túc Yểu rơi xuống đất, nứt đôi.

Lúc Đông Thanh và nàng say sưa l*m t*nh, không để ý đã làm vỡ nó.

Túc Yểu chẳng để ý mấy, song Đông Thanh lại muốn mua cây trâm mới cho nàng.

Vì, dường như hắn chưa tặng nàng cái gì bao giờ.

Hắn đặt làm một cây trâm ngọc tinh xảo, lúc xong cũng không cần người tới giao hàng, Đông Thanh tự ra tiệm lấy trâm.

Sau đó, hắn nhìn thấy bóng Trương Vận Tâm.

Trương Vận Tâm……Đáng lẽ phải rời khỏi kinh thành rồi chứ? Sao lại ở đây?
Đông Thanh nhíu mày, đôi ngươi tăm tối, rẽ vào một ngõ nhỏ, hai bóng đen nhảy xuống trước mặt hắn.

“Các chủ.


Giọng Đông Thanh rét lạnh: “Tra xem bây giờ Trương Vận Tâm đang ở đâu, làm gì, dám sát nàng ta chặt chẽ.


“Vâng.


*
Đêm khuya vắng lặng.

“…….

Đông Thanh, đừng….

.


Túc Yểu ngồi trong lòng Đông Thanh, lưng dựa vào tường, bàn tay ấm nóng của hắn xoa miết lưng nàng.

Xương bả vai gầy yếu áp sát lòng bàn tay chai sạn, co rụt lại sau mỗi cú giã mạnh, nếu không phải Đông Thanh ôm mông Túc Yểu, nàng đã trượt xuống từ lâu.

“Đừng cái gì?” Đông Thanh siết chặt Túc Yểu, cạ răng vào vành tai nhỏ nhắn, nghe tiếng rên khe khẽ của nàng.

Dưới thân thúc dồn dập.

“Sâu….

Sâu quá….

.

Rút ra một chút….

.

Ưmmm….

.


Hắn hôn dọc từ tai xuống cằm Túc Yểu, nhá nhẹ, ậm ừ nói: “Niên Niên chặt quá, ta không nhúc nhích được, cũng không rút ra nổi.


“Ư….

.

Bậy bạ….

A….

” Mày liễu nhíu nhẹ, tóc mái trên trán bết bát mồ hôi, nàng ngửa đầu thở hồn hển, dốc sức van xin Đông Thanh: “Chậm thôi…Ca ca tốt….

Ưmmm….


Tháng sau hai người sẽ thành hôn, thế nên đêm nay Đông Thanh hưng phấn vô cùng, dập tới tấp thô bạo, g** th*t to thẳng giày vò hai mép môi sưng thũng lật lên lật xuống, vừa nóng rát tê dại, vừa ngứa.

Đông Thanh vần vò b* m*ng núng nính như nhào bột, thịt mềm tràn ra từ kẽ tay, nõn nà mướt mát.

Ngực hắn ép chặt đôi bầu sữa đong đưa, n*m v* sưng to như hạt đậu nành, nóng rẫy, vừa mềm vừa cứng, k*ch th*ch vật dưới háng phình to hơn.

“Niên Niên đúng là báu vật mà.

” Đông Thanh cảm thán.

Hắn khao khát được vùi mãi trong nơi mất hồn ấy, vĩnh viễn không ra.

Vách hang ướt át bó khít, hàng vạn cái miệng nhỏ m*t mát từng tấc da thịt của v*t c*ng, thọc sâu lút, sẽ có một xoáy nước cắn chặt q** đ**, chết cũng không nhả.

Sướng không chịu được.

Túc Yểu bị dập tơi tả, eo lưng nhức nhối, mà Đông Thanh vẫn chưa leo tới đỉnh, nàng đành dốc sức siết khe thịt lại, ai dè biến khéo thành vụng, vật kia càng nở to hơn.

“A……Sao lại….

sao lại to hơn thế……Ơmmm….


l*m t*nh nhiều, Túc Yểu cũng bớt ngại hơn, không còn cắn răng nén nhịn, nuốt mọi kh*** c*m vào họng như trước, giờ phút này, vẻ mặt nàng say sưa, thốt ra lời yêu tục tĩu mà vẫn ngây thơ.

Quyến rũ chết người.

“Vì Niên Niên mà to đấy, vui không? Hử?”
Nhấp chín nông lại dập một sâu, cứ mỗi cú th*c m*nh, nước xuân trào lũ lượt, vì va chạm da thịt mà văng tung toé.

Khóm cỏ xen kẽ rừng rậm, cọ quẹt khiến viên ngọc đỏ au trơn trượt ngứa ran, nước sữa sền sệt nhớp nháp nơi giao hoà.

Cây gậy cường tráng lèn chặt khe thịt, nong rộng cửa mình, thịt non co dãn trắng bệch, căng tới mức tưởng như một phát dập cũng có thể rách toác, Túc Yểu nghiêng đầu cắn yết hầu Đông Thanh, r*n r* chịu đựng những cú giã phầm phập của hắn.

Đêm nay nàng đã trút nước mấy lần, Đông Thanh lại vẫn cứng như cũ, không công bằng chút nào cả!
Bụng Túc Yểu bỗng thắt lại, gồ lên hình cán ô, to vô cùng ——
Vách trong co khít lại, q** đ** giật mạnh, mắt ngựa phúng xuất dòng dịch đặc nóng vào t* c*ng ấm áp.

Đông Thanh siết Túc Yểu trong lòng, cơ thể run bần bật, hồi lâu mới bình tĩnh lại.

Túc Yểu kiệt sức gục vào Đông Thanh, Đông Thanh nghiêng đầu nhìn nàng, nàng đã ngủ mê mệt rồi.

“Ài…”
Đông Thanh cười cười, chụt nhẹ vào tóc mai nàng, “Ngoan quá.


Hùng Nâu và Thiển lộ đang đếm sao ngoài phòng, nghe lệnh mang nước vào, Đông Thanh tỉ mỉ lau người cho Túc Yểu, rồi lại thu dọn cơ thể mình qua loa.

Bế Túc Yểu về giường, đang định ôm nàng chìm vào giấc ngủ, Đông Thanh bỗng nghe tiếng động trên mái nhà…….

.

Hắn ra buồng ngoài.

*
Vị yêu nồng nàn theo từng bước chân Đông Thanh, ngửi đã biết hắn vừa làm gì.

Người quỳ trước mặt hắn như vô tri vô giác, chỉ nhạt nhẽo lạnh giọng bẩm báo tất cả những chuyện đã tra được, dứt lời thì im lặng đứng một bên.

Đông Thanh rót ly trà nguội, nhấp một hớp, họng lạnh buốt, hắn cũng chẳng để ý.

Vừa rồi thuộc hạ đã nói: Trương Vận Tâm muốn mắc nối với Tần Úc, mục đích cụ thể cần tra thêm.

Chân ruồi mà cũng muốn bám víu.

Đó là suy nghĩ duy nhất trong lòng Đông Thanh.

“Ha.

” Khác hoàn toàn nụ cười cưng chiều vừa rồi dành cho Túc Yểu, tiếng cười này đầy vẻ châm biếm.

Không khéo làm sao, dù chỉ là chân ruồi, hắn cũng không muốn Trương Vận Tâm toại nguyện.

Đông Thanh mất kiên nhẫn phẩy tay: “Giết, để lâu lại có hoạ.


“Vâng.

”, dứt lời, người khuất bóng.

………
Đông Thanh uống nốt trà trong chén, định trở về phòng lại nghe tiếng bước chân vang bên tai.

Hắn ngước mắt, là Túc yểu.

Đông Thanh bỗng ngờ vực, liệu có phải vừa rồi uống trà lạnh quá, nên giờ tay chân hắn lạnh ngắt, còn có ảo giác nữa?
Dù Túc Yểu không để ý thân phận của hắn, song hắn vẫn không nghĩ đến việc để Túc Yểu biết mặt tăm tối của mình.

Thế nhưng, nàng đã thấy.

Đông Thanh muốn giải thích gì đó, lời tới miệng lại thành: “Niên Niên khát nước à?”
Túc Yểu không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn hắn, hỏi: “Đông Thanh, chàng cũng quay về, đúng không?”.
 
Em Thật Là Thơm
Chương 26: 26: Không Sợ


Thật ra, Túc Yểu vẫn luôn ngờ vực trong lòng.

Đông Thanh của đời này, rất khác Đông Thanh đời trước.

Túc Yểu có thể bình tĩnh trước thân phận Các chủ Mạc Ưu Các của hắn, vì nàng yêu Đông Thanh, song không có nghĩa là nàng mắt nhắm mắt mở trước điều lạ thường.

Đông Thanh thay đổi.

Nàng vẫn luôn để ý.

Thay đổi thế nào? Thay đổi thành người……người đã xuất hiện sau khi nàng chết ở đời trước.

Kiếp trước, khi nàng còn sống, Đông Thanh là thiếu niên sáng sủa tựa ánh mặt trời, hay cười bẽn lẽn.

Sau đó, hắn sống như cái xác không hồn, thận trọng từng bước một, đẩy Tần Hạo và Trương Vận Tâm xuống bùn.

Quay về quá khứ, Túc Yểu luôn đề phòng Trương Vận Tâm và Tần Hạo.

Dần dà, nàng nhận ra, nàng vốn chẳng cần để ý đến họ, bởi, dường như Đông Thanh đã biết trước tương lai, cẩn thận chở che cho nàng.

Đời này nàng không chết, sống an ổn êm ấm, được mọi người yêu thương, song Trương Vận Tâm và Tần Hạo vẫn vào chỗ chết.

Trải qua bao chuyện, Túc Yểu vốn muốn chôn sâu sự ngờ vực này trong lòng, mãi cho tới giây phút vừa rồi ——
Nàng thấy vẻ tàn nhẫn của Đông Thanh, phẩy tay là kết liễu mạng người.

Túc Yểu cả gan suy đoán, nàng gắng không hoang mang, song vẫn không nghe rõ lời Đông Thanh nói với mình.

Nàng chẳng rõ liệu giọng mình có run quá không ——”Đông Thanh, chàng cũng quay lại, đúng không?”
Đông Thanh ngẩn ra, nhanh chóng nắm được từ then chốt, nén khao khát ôm siết Túc Yểu vào lòng, nhíu mày nhắc lại: “Cũng?”
Quay về……là “quay về” theo cách nghĩ của hắn, đúng chứ?
Nhìn vẻ kinh ngạc trong mắt Đông Thanh, mũi Túc Yểu bỗng cay cay, lấy tay bịt kín mắt.

Nước mắt lăn dài trên gò má.

Thì ra Đông Thanh cũng quay về, thì ra chàng ấy cũng quay về.

Lòng nàng hét lớn.

Túc Yểu không nghe gì cả, cũng không nhìn gì hết, chỉ khóc.

Đông Thanh vừa thấy Túc Yểu tủi thân rơi nước mắt, bỗng cuống cuồng.

Hắn không biết sao Túc Yểu lại khóc.

Không lẽ, là vì hắn giết người bừa bãi? Nhưng Trương Vận Tâm đáng chết mà!
Bất giác, hắn bước về phía trước, ôm nàng vào lòng ——Sao người nàng ấy lạnh thế?
Đông Thanh siết nàng chặt hơn, giọng run rẩy nhấn rõ từng chữ: “Niên Niên đừng khóc mà, ta sai rồi, từ nay về sau sẽ không dám…không dám làm thế nữa, nàng nín đi, nhé?”
Túc Yểu càng khóc to hơn.

Nước mắt chảy xuôi theo kẽ tay, thấm ướt vạt áo Đông Thanh.

Đông Thanh vô cùng sợ hãi.

Hắn đã từng nghĩ, trở ngại lớn nhất giữa hắn và Túc Yểu, không phải thân phận Các chủ Mạc Ưu Các của hắn, mà là tính cách của hắn.

Đông Thanh đơn thuần ngày xưa ấy, vào giây phút Túc Yểu lìa đời, đã chết rồi.

Giờ đây, lòng hắn rất hiểm độc.

Ngày hắn sống lại, miệng thì nói cho Tần Hạo và Trương Vận Tâm một cơ hội, cốt chỉ để che giấu tàn nhẫn của bản thân.

Thật ra, trong lòng hắn vốn đã ban lệnh chết cho họ, vấn đề là sớm hay muộn thôi.

Đúng, hắn hận, cho dù đó là chuyện của kiếp trước, hắn vẫn không buông nổi.

Chẳng kể qua mấy đời, chỉ cần hắn còn nhớ, hắn sẽ không tha cho Tần Hạo và Trương Vận tâm.

Vì, họ dám hãm hại Túc Yểu.

Đông Thanh không phải người lương thiện, lại yêu một Túc Yểu tốt đẹp.

Lòng hắn độc địa, song hắn luôn chân thành hết lòng, yêu say đắm Túc Yểu.

Đôgn Thanh nhìn Túc Yểu khóc, lòng không nén được lại nghĩ ngợi lung tung ——Túc Yểu ghét bỏ hắn à?
Hắn rất sợ.

Cho nên hắn nghĩ tới việc giam cầm nàng ——Dù cho Túc Yểu ghê tởm hắn, hắn cũng không thể buông bỏ nàng.

Hắn vốn là người ích kỷ.

Đông Thanh ngại ngùng, hướng nội,….

chỉ là giả tạo.

Nếu Túc Yểu không chết, hắn nguyện diễn cả đời.

………

Vùi mình nức nở trong lòng Đông Thanh, Túc Yểu nào biết hắn nghĩ gì, nàng khóc mệt, đầu choáng váng, nước mắt cũng đọng lại.

“…….

Đông Thanh.

” Giọng mũi rất ngây thơ, “Chúng ta đã cùng quay về.


Đông Thanh không nói gì, chỉ ôm chặt Túc Yểu.

Túc Yểu nói tiếp: “Ta đã thắc mắc sao chàng lại thay đổi nhiều thế, ngốc quá trời, ta phải sớm nghĩ ra mới đúng.


Nghĩ ra…….

để rồi bỏ rơi hắn sao? Tay Đông Thanh đặt trên lưng Túc Yểu cứng đờ: “…….

.

Sao lại khóc?”
Hắn lẳng lặng siết tay, sợ Túc Yểu sẽ nói ghét con người thật của hắn.

“Tủi thân, xúc động, khó chịu, vui, buồn……gì cũng có.


Vui ư? Đông Thanh buông lỏng tay, dè dặt hỏi nàng: “Sao lại vui?”
“Bởi vì sau khi ta chết, muốn nhất, là được ôm chàng, không ngờ, giờ ta được ôm thật rồi.


Túc Yểu không nói dối.

Kiếp trước, sau khi Túc Yểu chết, trăn trở lớn nhất là không thể vuốt tóc Đông Thanh, vỗ về an ủi hắn: “Ta không sao đâu mà, thật đấy.


Dù đã sống lại, lòng nàng vẫn hơi tiếc nuối ——nàng vẫn không thể an ủi chàng thiếu niên đau thương ấy.

Mà giờ, Đông Thanh cũng đã quay lại!
Túc Yểu muốn ôm hắn ư? Đông Thanh buông Túc Yểu, giãn khoảng cách giữa hai người ra, hắn nhìn đôi ngươi sũng sượi của nàng: “Nàng không sợ ta sao? Ta….

ta xấu xa lắm.


Túc Yểu cảm nhận được lo lắng của Đông Thanh, nàng ngước nhìn hắn, nói rõ từng chữ: “Không sợ.


Đông Thanh đối mắt với túc Yểu hồi lâu, mới an lòng sự kiên định trong mắt nàng.

Nàng là sự cứu rỗi của hắn.

Cứu rỗi duy nhất trong đời hắn.

“Niên Niên,” Đông Thanh nghẹn ngào: “Đừng sợ ta, nhé?’
Vì không muốn để Túc Yểu thấy ánh nước trong mắt mình, hắn ôm siết nàng: “Ta không bao giờ….

buông tay nàng.


Túc Yểu vòng tay, ôm lấy thiếu niên yếu đuối.

“Ta không sợ, dù chàng có thế nào, ta cũng không sợ.


Túc Yểu day dứt vì không thể dỗ dành Đông Thanh ở kiếp trước, may sao, giờ đây, nàng có thể ôm hắn vào lòng, thủ thỉ ——
“Ta yêu chàng, Đông Thanh, đừng đau lòng nữa nhé.


Trời cao có mắt, sẽ không tệ bạc người lương thiện.

______Hoàn chính văn______.
 
Em Thật Là Thơm
Chương 27: 27: Ngoại Truyện 1 Đông Thanh X Túc yểu


Túc Yểu mang thai bốn tháng.

Bé con được phát hiện vào hai tháng trước, ngày ấy lập hạ, trời quang đãng, nắng chói chang.

Vốn đã hẹn Đông Thanh đi ăn mì bò ở tiệm mì mới mở ngay đầu đường, cuối cùng, vì Túc Yểu đau lưng nên đành thôi.

Song, thèm thì vẫn thèm lắm, Túc Yểu bèn sai Thanh Hoà mua một bát về ăn thử, mì nóng nghi ngút, thơm ngon hết nấc.

Lại nói Thanh Hoà, nàng ấy là nha hoàn Thiển Lộ mến nhất, thay Thiển Lộ chăm sóc Túc Yểu.

Còn Thiển Lộ?
Nửa năm sau lễ thành hôn của Đông Thanh và Túc Yểu, nàng ấy đã gả cho Hùng Nâu.

Thanh Hoà mua mì, mang về Phủ Đệ mà Đương Kim Thánh Thượng ban thưởng cho Đông Thanh, Túc Yểu ngóng mãi, chưa nhác thấy người mà đã nức mũi mùi mì bò.

Thế rồi, chuyện cứ thế xảy ra.

Túc Yểu vốn thèm ăn mì, bỗng che miệng lao khỏi phòng nôn khan, làm Đông Thanh đang chép kinh thư giúp nàng khiếp hồn khiếp vía.

Đông Thanh buông sách, bước nhanh theo Túc Yểu, vỗ nhẹ lưng nàng: “Khó chịu ở đâu à?”
Túc Yểu không đáp, Đông Thanh lạnh lùng liếc, Thanh Hoà sợ cóng người, hắn thấp giọng quát: “Ngươi đã cho phu nhân ăn gì thế?”
Rồi ngoảnh lại, nói với vào phòng: “Mau gọi đại phu tới!”
Thanh Hoà ngay lập tức để mì lên bàn, vội quỳ xuống: “Nô tỳ….

.

Nô tỳ cũng không biết nữa! Hôm nay phu nhân chẳng chịu ăn gì cả,” Nàng ấy chỉ vào bát mì bò, “Phu nhân chỉ muốn ăn món này, lão gia, nô tỳ….


“Không liên quan tới Thanh Hoà.

” Túc Yểu cắt ngang lời nàng ấy.

Nàng lê bước vào phòng, dựa vào khuỷu tay Đông Thanh, “Chàng đỡ thiếp về phòng nằm đi.


Đông Thanh nghiêm mặt, phất tay cho Thanh Hoà lui, Thanh Hoà thở phào nhẹ nhõm, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, đúng là bị doạ chết khiếp.

Có thể khống chế cảm xúc của lão gia, cả thiên hạ, e rằng chỉ mình phu nhân.

………
Đại phu nhanh chóng tới phủ, trông mà e sợ cơn cáu giận của Đông Thanh, đại phu cũng lớn tuổi rồi, bị Đông Thanh doạ tới nỗi tay bắt mạch run bần bật.

Túc Yểu thầm than, bảo Đông Thanh: “Đông Thanh, chàng ra ngoài đợi đi.


Đông Thanh nghẹn họng, vẫn ngoan ngoãn ra khỏi phòng.

Tay đại phu cuối cũng cũng bớt run.

Túc Yểu cười dịu dàng, nhỏ nhẹ hỏi đại phu: “Sao rồi ạ?”
“…….

.

” Đại phu cau mày bắt mạch, mãi lâu mới buông tay, cười tươi rói, nếp nhăn trên mặt nhúm lại: “Chúc mừng phu nhân, là hỉ mạch!”

Cửa mở bung, nháy mắt, Đông Thanh lao tới trước mặt Túc Yểu ——
“Niên Niên!”
Túc Yểu cười rạng rỡ, khoé mắt cong cong tựa mảnh trăng non, cọ mặt vào lòng bàn tay Đông Thanh, khẽ khàng đáp lại vẻ mặt mong đợi của hắn: “Chàng không nghe nhầm, là hỉ mạch.


“Đông Thanh, chúng ta có con rồi.


*
Không chỉ danh sách những điều cần chú ý đối với phụ nữ mang thai do đại phụ tự tay viết nhàu nhĩ, góc giấy còn gấp lên gập xuống, Túc Yểu nghĩ tay nàng cũng sắp nát rồi.

Hai tháng trăng tàn rồi lại lên, Túc Yểu thấy gan bàn tay mình bị cọ sát liên tục tới nỗi chai cả đi.

Đêm nay Túc Yểu ngủ sớm, đang mơ màng bỗng có người kéo tay nàng, năm ngón tay bao trọn thứ quen thuộc, gậy gộc cứng rắn…….

“……Đông Thanh.


Túc Yểu vẫn ngái ngủ, giọng mềm ngọt, nhõng nhẽo vô cùng, khiến cây gậy trong tay càng phình to hơn.

Đêm hè đằng đẵng vừa nóng vừa hanh, quần áo ngủ của Túc Yểu mỏng tang, mỏng tới mức, chẳng cần xốc lên cũng lấp ló tấm yếm lụa.

Màu xanh nhạt, hoa trắng điểm xuyết.

Yết hầu cuộn lên xuống, Đông Thanh ghé người đè lên Túc Yểu, “Niên Niên…….

.

Đại phu nói, nữ tử mang bầu ba tháng là có thể sinh hoạt vợ chồng, cẩn thận chút là được….

.

Giờ cũng….

.

Giờ cũng bốn tháng rồi….

.


Đông Thanh gục đầu vào hõm vai Túc Yểu thủ thỉ, môi mấp máy, phả hơi thở vào tai nàng, Túc Yểu ngứa quá cười khanh khách, tỉnh ngủ hẳn.

Dĩ nhiên nàng biết thời gian này Đông Thanh phải nhẫn nhịn khổ sở thế nào.

Đã thế, vì mang thai, b** v* to hơn, Đông Thanh càng vui sướng, hàng đêm bị hắn trêu ghẹo đùa bỡn, thật ra nàng cũng rất muốn.

“Vậy….

.

Chàng nhẹ thôi nhé.


“Ừ!”
Nghe tiếng “Ừ” phấn khích, Túc Yểu cười lanh lảnh, vuốt cái đầu không an phận của Đông Thanh: “Vui lắm à?”

Đông Thanh vội vàng m*t cổ nàng, tay vạch vạt áo s* s**ng bầu sữa mềm mại, ấp úng bày tỏ nỗi hờn tủi, “Hai tháng chưa làm, vui chứ sao không?”
Trẻ con hết nấc, khác hoàn toàn cái người mặt lạnh của ban ngày.

Đông Thanh thế này, Túc Yểu……yêu chết đi được.

“Ứ, nhẹ thôi….

.

đau.


Đông Thanh ngoan ngoãn bóp b** v* nhẹ lại, lưỡi dài nhám ráp l**m láp bên ngực còn lại, đ** l*** **t *t l**m quanh q**ng v*, trái anh đào nhỏ xinh cứng rắn, Đông Thanh há mồm ngậm chặt, nhay nhay, m*t mạnh ——muốn m*t ra sữa quá.

Bên trên chùn chụt tiếng nước, phía dưới cũng không yên lặng.

Túc Yểu khép chân, muốn kẹp bàn tay đang quấy phá của Đông Thanh lại, nào ngờ ngón tay linh hoạt càng thọc vào sâu.

Bụng ngón tay chai sần ép chặt hạt ngọc run rẩy, Đông Thanh miết mạnh giữa hai mép môi ấm nóng, Túc Yểu quíu người, nước xuân trút ào ạt.

Khe rãnh đã trống vắng hai tháng nay, Đông Thanh sợ bé con chịu không nổi v*t c*ng, hắn dứt lưỡi, rời đôi bầu sữa, l**m dọc xuống, nút lấy mép thịt đỏ hồng ——
“A……….


Túc Yểu co rụt lại, bị Đông Thanh kéo về: “Chạy cái gì?”
Lưỡi dày len vào hang thịt, bên trong khít khịt, tầng tầng lớp lớp thịt mềm chật như nêm, l**m quanh vách trong, mật ngọt trào lênh láng.

Người Túc Yểu túa đẫm mồ hôi, ướt như xối nước nóng, nàng siết chặt chăn đơn, trong xương cốt dường như lít nhít sâu bọ đang rỉa tuỷ nàng, gãi hoài không đúng chỗ ngứa.

Thịt lưỡi bắt chước tốc độ ra vào của g** th*t, thọc thật sâu, còn gảy liên tục lên cục thịt nhô ra, l**m một cái, búng lưỡi một phát, nước mật tuôn lũ lượt, phun thẳng vào mặt Đông Thanh.

Đôi chân tựa như gông cùm xiềng xích khoá đầu Đông Thanh đờ đẫn mở rộng, Đông Thanh rút lưỡi về, rướn lên, tách môi nút lưỡi Túc Yểu.

Vị tanh ngọt dây dưa trong miệng, cũng không át nổi hương hoa quế nồng nàn trên người Túc Yểu.

g** th*t ngẩng cao, cọ quẹt khe rãnh nhơ nhớp, vỗ vào viên ngọc đỏ au sưng thũng.

Khe cửa nhỏ xíu khép khít, Đông Thanh say sưa hôn Túc Yểu, tay vội sóc sóc d**ng v*t, mắt ngựa đập hạt ngọc, ve vuốt một lúc, Đông Thanh vẫn nút chặt lưỡi Túc Yểu.

Nháy mắt không kịp phòng ——lao sầm vào.

Chặt quá, còn chặt hơn cả xử nữ.

Túc Yểu vừa l*n đ*nh một lần, vách trong hầm hập ẩm ướt, thúc vào trơn tru.

Đã lâu không được bao trọn trong miền ấm áp, Đông Thanh cố nén không bắn, thình lình, dòng mật nóng trào ra, xoáy lấy g** th*t khiến nó nhảy dựng, suýt bóp cò.

Đông Thanh vần vò b** v* múp mụp, “Niên Niên, thả lỏng chút.


Để phân tán h*m m**n xuất tinh, hắn chăm chú ngắm nhìn đôi bầu sữa đẫy đà.

Hai vú cao ngất ngạo nghễ, thường ngày Đông Thanh đều mân mê x** n*n, giờ phút này, hai bé thỏ tr*n tr**, hắn càng bóp không thương tiếc: “Sao Niên Niên lại mềm thế, hả?”
Sờ chỗ này, hôn chỗ kia, hồi lâu, hai luồng đầy đặn mướt mát, lấp lánh nước bọt.

Đợi khe thịt thả lỏng, Đông Thanh hưng phấn, tách chân Túc Yểu vắt lên khuỷu tay, cẩn thận ngồi dậy, nhấp nhẹ.

Mang thai hơn bốn tháng, bụng Túc Yểu không lớn lắm, Đông Thanh thúc hông chầm chậm.

Tuy không thể phóng túng yêu dữ dội, Đông Thanh vẫn cam lòng chịu đựng.

Song Túc Yểu không nén nổi, kiểu nửa vời thế này khó chịu kinh khủng.

Nàng ngồi dậy ôm chặt Đông Thanh, hắn dừng nhấp.

Chỗ kia căng hết nấc.

Túc Yểu mềm giọng thủ thỉ: “Đông Thanh, để thiếp ở trên đi, như thế sẽ không thương tổn tới con.


Trời đất xoay chuyển, hai người đổi tư thế.

Túc Yểu ngồi trên người Đông Thanh, quyến rũ vô ngần, tóc tơ xoã dài chấm eo, vẻ mặt say tình, đôi b** v* ưỡn thẳng, vòng eo mảnh khảnh một tay có thể ôm trọn, trong màn đêm tăm tối, tựa ả hồ ly tinh.

Hút hồn cướp phách người ta.

Túc Yểu cắn môi, uốn eo, dưới sự trợ giúp của Đông Thanh, từ từ ngồi xuống…….

Từng tấc g** th*t dần bị nuốt trọn, cuối cùng, chỉ còn một đoạn ngắn ——
Hết nấc, ngồi không nổi nữa.

Bụng nhỏ vốn bằng phẳng, giờ gồ lên, mép môi sưng tấy nấp trong khu rừng rậm rạp, Túc Yểu hé miệng, rên nhỏ, nũng nịu đứt quãng, “A….

.

Ưmm….

Đông Thanh….

.


Chết người.

Đông Thanh bấm nhẹ eo Túc Yểu, vừa thúc hông lên, vừa ép nàng ngồi xuống.

Nhấp sâu liên tục, dập thẳng t* c*ng, hai bầu sữa đong đưa, lung lên lay xuống……….

Vừa trắng vừa múp, chỉ muốn ngoạm cho cái, Đông Thanh nuốt nước bọt.

Thúc mấy trăm cái, eo Túc Yểu mỏi nhừ, nàng chịu, gục sấp lên người Đông Thanh, lại càng khiến gậy gộc vào sâu hơn ——
Ngập lút trong khe thịt.

Đông Thanh nghiến răng, siết chặt Túc Yểu, xoay người, lấy lại quyền chủ động.

“Mệt rồi à? Vậy để ta.


Đêm nay Túc Yểu đã cao trào ba bốn lần, cứ quanh quẩn trên đỉnh mãi, đờ đẫn nghe theo Đông Thanh.

Nàng nằm oặt trên giường, Đông Thanh vừa nút n*m v*, vừa thúc tới tấp vào hang thịt, giã dồn dập chục phát mới phúng xuất.

Hắn rút g** th*t ra, kéo tay Túc Yểu nắm chặt v*t c*ng nhớp nháp nước sữa, người anh em vừa thoả mãn đã nhanh chóng ưỡn thẳng………
Túc Yểu: “…….


Khóc không ra nước mắt, sao vẫn phải dùng tay nữa!
…………
Vị yêu nồng nàn, vấn vương mãi.

“Đông Thanh.


Túc Yểu nhoài trên người Đông Thanh, mí mắt trĩu nặng, mơ màng thỏ thẻ: “Chàng nói xem, tên bé con đặt là gì?”
Đông Thanh họ Chu, Túc Yểu muốn đặt tên đệm là “Hi”*, mà nghĩ mãi không ra tên chính.

*熹: Sáng sủa, rạng rỡ.

“Ừm….

Tên là ——”
Đông Thanh v**t v* bờ eo mềm mại, “Chu Thụ.


Túc Yểu gắng tỉnh táo lại, hỏi hắn: “Sao lại đặt thế?”
“Nghĩ bừa đấy.


“…….

Đông Thanh!” Túc Yểu trừng mắt, đập lên cái tay không an phận, “Tên con chúng mình đó!”
Đông Thanh bĩu môi: “Nàng mắng ta, vì một tên nhóc mà mắng ta…….


“….

.

Nhóc gì mà nhóc, con mình mà, hơn nữa, chắc gì bảo bối đã là con trai.


“Ta biết nó là con trai, đã thế, nàng còn vì nó mà mắng ta.


Túc Yểu dở khóc dở cười, bó tay, rúc vào lòng hắn, dỗ dành: “Được rồi, nghe chàng hết.


“Vậy, sau này nàng còn mắng ta nữa không?’
“……Không mắng nữa.


Nhãi con ngây thơ.

*
Sáu tháng sau.

Chu Thụ ra đời.

Lời Đông Thanh như sấm truyền, bảo bối là con trai.

Túc Yểu thở phào nhẹ nhõm.

May mà là con trai, nếu là con gái, tên Chu Thụ xấu chết đi được.

Mong sao sau này Đông Thanh sẽ nghiêm túc hơn khi đặt tên cho con.

Có điều……….

.

Với cái tên ấu trĩ ấy, nàng cũng hết cách.

Đành chiều hắn ╮(╯_╰)╭.
 
Em Thật Là Thơm
Chương 28: 28: Ngoại Truyện 2 Hùng Nâu X Thiển lộ


Hùng Nâu hiền lành, kỹ tính, nhìn như một quặng mỏ nhám ráp xù xì, lại rất mềm lòng, có điều chẳng lãng mạn chút nào.

Đó là ấn tượng của Thiển Lộ về hắn.

Sau khi thành hôn, Thiển Lộ mới thấm thía thế nào là nghiêm túc nói lời ngon tiếng ngọt.

*
Sáng sớm, trời còn chưa rạng, Thiển Lộ đã tỉnh.

Trở người, đau đớn g*** h** ch*n khiến nàng nhíu mày: “Ôi……”
Đêm qua, Hùng Nâu mãnh liệt hết nấc.

Chỉ thoáng nghĩ, Thiển Lộ đã vội xua hết mấy hình ảnh ướt át trong đầu.

Ngượng chết đi được.

Hùng Nâu vốn ngủ nông, Thiển Lộ vừa cựa quậy hắn đã tỉnh, vô thức siết nàng vào ngực, thơm mái tóc tơ, nhắm mắt hỏi: “Dậy sớm thế?”
Đã ở với nhau hơn nửa năm, l*m t*nh vô số lần, song mỗi lúc gần gũi, mặt Thiển Lộ vẫn đỏ bừng.

Thỏ thẻ: “Mấy ngày trước thiếp đã hẹn sẽ tới thăm tiểu thư.


Nếu nói tới người mà Hùng Nâu hay ghen nhất, Túc Yểu mà đứng hai thì không ai dám đứng nhất.

Hắn thấp giọng, chua lòm: “Tới sớm thế làm gì.


Thiển Lộ ngoan ngoãn vùi trong lòng hắn, cọ cọ lồng ngực rắn chắc, “Thiếp muốn làm điểm tâm cho tiểu thư, mấy hôm trước tiểu thư nói muốn ăn đồ ngọt.


Hùng Nâu hít mũi: “Ngủ thêm lát nữa, vẫn sớm mà.


Thiển Lộ im lặng một chốc, ngước lên hôn môi Hùng Nâu, mắt sáng ngời tựa ánh Sao Hôm*: “Đại Hùng, thiếp dậy làm bữa sáng cho chàng nhé?”
Đại Hùng là tên thân mật Thiển Lộ đặt cho Hùng Nâu.

Bé con luôn biết cách dỗ ngọt mình.

Đáy lòng Hùng Nâu thầm than.

Nấu cả cho hắn, dù hắn chỉ thơm lây Túc Yểu.

“Được rồi.

” Tay Hùng Nâu xoa bóp cặp mông núng nính.

“…….


Thiển Lộ cắn môi, gian phòng tối mù che nấp ráng hồng trên mặt nàng, bò qua người Hùng Nâu, xuống giường.

Nhà này Hùng Nâu mua khi rước Thiển Lộ, cách Phủ Đệ của Đông Thanh và Túc Yểu không xa, vẻn vẹn một con phố.

Để giữ kẽ không gian riêng tư, Hùng Nâu sai người ngăn vách, tách toà nhà thành hai, nhà ngoài là nơi ở của hạ nhân, gian trong chỉ có hắn với Thiển Lộ.

Khu trong có một căn bếp nhỏ, Thiển Lộ dùng bếp nhỏ, tránh đánh thức hạ nhân.

Phu thê bọn họ cũng chẳng phải cao sang quý tộc gì, chả có mấy phép tắc, hạ nhân không phải nơm nớp lo sợ.

Trời hè nóng bức, Thiển Lộ chỉ khoác thêm cái áo choàng mỏng rồi rời phòng.

Cửa phòng khép lại, Hùng Nâu phồng má, bàn tay khom lại gãi gãi bắp chân ——
Lộ Lộ của hắn vẫn mềm nhất.

*
Gian bếp nhỏ chỉ có mình Thiển Lộ nấu bữa sáng, nàng là người thích sạch sẽ, nên trong bếp tươm tất vô cùng.

Đơm một vò bột mì, Thiển Lộ đang định ngoảnh lại xả nước, lại va phải Hùng Nâu.

Thiển Lộ: “…….

.

Chàng xuống đây làm gì?”
Nàng nhỏ xinh, Hùng Nâu bao gọn nàng trong lòng, gian bếp vốn đã chẳng lớn, phút chốc chật chội: “Chàng mau về phòng đi, trong này chật lắm.


“Không thích, ta muốn xem nàng nấu ăn cơ.


“Vậy…chàng đừng ôm thiếp nữa.


“Thích ôm cơ.


Thiển Lộ hít sâu ——
Hùng Nâu rất dính người, khác hoàn toàn với tên lạnh lùng lúc chưa thành thân.

Đã thế, hắn lại còn thích cái kiểu âu yếm mà mặt không đổi sắc.

Song……Lần nào lòng Thiển Lộ cũng mềm nhũn.

“Nhưng chàng cứ ôm thiếp thế, thiếp không nấu được.


Hùng Nâu không đáp, im lặng ngắm Thiển Lộ, có cảm giác nàng lại xinh hơn hôm qua rồi, không ngần ngại, hắn chụt một cái vào môi nàng: “Ngọt.


Chụt phát nữa: “Thơm.


Lại chụt phát nữa: “Mềm.


Thiển Lộ bị hắn thơm cũng hết cách, tay bưng mặt hắn: “Được rồi Đại Hùng, chàng về phòng chờ….

.

Ơ?”
Chữ “thiếp” bị nuốt trọn trong môi lưỡi, Thiển Lộ vẫn ngơ ngác, đã bị Hùng Nâu đỡ mông, bế lên bệ bếp bóng loáng.

Hai chân nàng tách ra, vòng quanh hông Hùng Nâu, hơi nóng hầm hập.

Thiển Lộ đắm chìm trong nụ hôn ướt át, Hùng Nâu dứt ra, nhá nhá cánh môi mềm, Thiển Lộ vừa nũng nịu kêu đau, một cái hôn sâu nữa lại ập tới.

Bàn tay chai sạn s* s**ng ve vuốt đường cong mảnh khảnh, quần áo ngủ lỏng lẻo nhăn nhúm, nước bọt dính dấp chảy dọc theo khéo miệng, rơi xuống vạt áo, Thiển Lộ muốn ngửa về sau, Hùng Nâu lại càng ép sát nàng.

Bệ bếp vừa vặn cao tới háng Hùng Nâu, Thiển Lộ ép dí trên bệ bếp, hai bắp chân thon nhỏ đung đưa, cây gậy thô to cách q**n l*t chọc vào bé con.

Nàng sợ, vội đẩy Hùng Nâu, “Đại Hùng, đừng……ở chỗ này……Chúng ta………Chúng ta về phòng nhé?”
Hùng Nâu vốn muốn ôm Thiên Lộ về phòng, vừa nghe nàng năn nỉ……Mắt hắn đảo khẽ, nhướn lông mày: “Thích ở đây cơ.


Dứt lời, bàn tay úp gọn vào động hoa ấm nóng.

“Sao ấm thế, ch** n**c rồi à?”
Sau này, có lẽ nàng sẽ không dám nhìn thẳng vào gian bếp này nữa mất!
Thiển Lộ nóng lòng muốn chui ngay xuống cái lỗ nào đó mà núp, sao Hùng Nâu lại….

lại thế chứ! ——dùng cái giọng nhởn nhơ nói mấy lời tục tĩu!
“Để ta sờ xem.


Ngón tay lần theo lưng quần, mò vào.

“A!” Thiển Lộ bỗng ôm siết hắn.

Không còn vải vóc cản trở, ngón tay nhám ráp miết chặt hạt ngọc nhỏ, vân vê day đều, ngón tay khác vạch hai mép môi béo múp, thọc sâu vào.

Ướt nhép nhẹp.

Vách trong nhớp nháp m*t chặt đốt tay, Hùng Nâu cong đầu móng, khảy nhẹ liên tục, khe thịt co khít lại.

“Đừng….

” Bụng dưới khom xuống, nước xuân trào lũ lượt, bệ bếp bóng loáng dính dấp.

Hùng Nâu hôn đôi mắt hạnh, khàn giọng: “Lộ Lộ, gọi ca ca tốt đi nào.


“Tốt…….

.

Ca ca tốt…….

Ứm……” Thiển Lộ mềm oặt trong lòng hắn, tay nàng ép chặt bầu sữa đẫy đà, Hùng Nâu gỡ ra, nắm đầy vốc tay, xoa tròn bóp dẹp, mềm mềm trắng trắng như bánh gạo nếp.

“Lộ Lộ ngoan quá.

” Tay hắn v**t v* khắp người nàng, trên người hắn chẳng còn mấy quần áo, cởi cạp quần, móc người anh em đang hứng khởi chào ngày mới ra.

Hắn sóc sóc mấy cái, kéo q**n l*t của Thiển Lộ, để nó trôi tuột xuống mắt cá chân.

Khe thịt đẫm nước lấp ló cửa mình, Hùng Nâu lên nòng súng, vừa nút lưỡi Thiển Lộ vừa th*c m*nh, v*t c*ng dập lút gốc, nông chặt hang thịt ấm nóng.

Cậu chàng của Hùng Nâu khoẻ chẳng khác hắn là mấy, vừa to vừa dài, rắn như chày, gân xanh nổi chi chít, vằn rõ từng đường, nhìn thôi đã sợ hết hồn.

Kiếm sắt thọc sâu lút, khe thịt căng như sắp rách.

Một phát đóng cọc làm mặt Thiển Lộ trắng bệch, rưng rưng nức nở: “A….


Hùng Nâu biết người anh em của mình khá dữ dằn, ngập trong vách rồi cũng không dám nhúc nhích, chỉ hôn Thiển Lộ dỗ dành nàng, đợi hầm nhỏ lỏng dần mới nhấp chầm chậm.

Thiển Lộ ngồi, bụng thít chặt, q** đ** to nhọn xẻ đường liên tục, nàng nhích mông lên, dễ chịu hơn hẳn.

Hùng Nâu lại hiểu nhầm ý nàng, sốc nàng lên, đứng dậy giữa gian bếp chật ních!
g** th*t lao sâu, đập thẳng vào t* c*ng, Thiển Lộ rướn người, lẩm bẩm xin tha: “A….

A….

.

Đại Hùng, đừng nhúc nhích!”
Lần đầu tiên Thiển Lộ bộc lộ mong muốn trong lúc l*m t*nh.

Lúc yêu, nàng không thích nhiều lời, song đây là lần đầu hai người say sưa trong gian bếp, lại còn dùng tư thế này, Thiển Lộ căng thẳng vô cùng, có thể cảm nhận rõ qua khe thịt đang khít khao của nàng.

Hùng Nâu ngoan ngoãn đứng yên.

Thiển Lộ: “……….

.

” Sao đứng yên lại càng bứt dứt hơn thế?
Ít khi nàng thử tư thế mới với Hùng Nâu, không chỉ vì xấu hổ, mà còn vì sợ.

Hùng Nâu mạnh mẽ hết nấc.

Thiển Lộ cam chịu, nhắm mắt lại: “Chàng động đi, chậm thôi nhé…….

.


Hùng Nâu lại tiếp tục nghe lời, thúc chậm mà chắc nịch.

Tê dại râm ran khắp người, vừa giày vò, vừa ăn mòn lí trí Thiển Lộ, lòng nàng kêu gào, bình thường cứng đầu lắm mà, sao giờ nói gì cũng nghe thế!
Nàng nào biết, Hùng Nâu không nỡ làm nàng đau.

Thiếu niên sắt đá lại dịu dàng xiết bao.

Vì Hùng Nâu rất vâng lời, làm Thiên Lộ cứ nửa vời, nàng đành buông thả, hổn hển: “Nhanh lên……A……Ứmm……”
Hùng Nâu biết tỏng nàng “chậm” đủ rồi, đè nàng lên tường, tay đỡ sau gáy nàng tránh va đập.

“Nhanh thế này à?” Năm nhấp một dập, dụ dỗ Thiển Lộ, mỗi khi nàng tưởng như trượt xuống, Hùng Nâu lại sốc nàng lên.

Ngay cạnh là trạm bát……….

Thiển Lộ chẳng để ý, gật đầu qua quýt: “…….

.

Ừm.


“Như này thì sao?”
Hùng Nâu bấm eo nàng, nhấc cao, g** th*t giã thẳng vào t* c*ng.

“………A!” Thiển Lộ đờ đẫn, cơ thể run bần bật, nước sữa đặc sệt trút ào ạt, nhơ nhớp chỗ gắn kết.

Hùng Nâu bị nàng siết, rùng mình, vần vò cặp mông múp máp, thúc phầm phập, cúi đầu nhá mạnh vào cổ Thiển Lộ, mới nén được cảm giác muốn xuất.

Nước chảy óc ách, c*n th*t giã ngược dòng, “Phành phạch, phành phạch” liên miên, mép môi sưng thũng bị cuốn vào hang thịt, lật qua lật lại đỏ au như ứ máu, Hùng Nâu thọc vào tận cùng, miết mát bên trong mãi, còn cố tình hỏi: “Lộ Lộ có sướng không?”
Dư vị cao trào vẫn dai dẳng, miệng lưỡi Thiển Lộ khô khốc, hai tay cào cấu tấm lưng dày rộng, từng vệt dài đỏ bừng tứa máu, nàng hờn dỗi: “Đừng hỏi nữa! A….

.

Ưmm….

Ơ….


g** th*t vùi lút chốn mất hồn, dòng nước trong veo trào liên tục, hai chân Thiển Lộ quắp chặt hông Hùng Nâu, khe thịt sít sao, cả thể xác và tâm hồn hai người đều chứa chan sung sướng.

Trời sáng dần, nắng mai lấp ló chân trời Đông, tiếng hổn hển r*n r* trong gian bếp mãi không dứt.

“Đại Hùng….

.

Ứ…….

Nhanh lên……A….

.

Sáng rồi.


Trong giây phút hốt hoảng, Thiển Lộ tưởng như eo mình sắp gẫy: “Chết mất……Thiếp….

chết mất……”
Hoà vào tiếng r*n r*, Hùng Nâu chạm chân tới đỉnh d*c v*ng ——
q** đ** dán chặt miệng t* c*ng, lỗ sáo buông lỏng, “Phụt phụt phụt” dòng dịch đặc nóng bắn tới tấp!
Thiển Lộ ngửa đầu hổn hển, lại l*n đ*nh………
Cuối cùng, Thiển Lộ cũng không đi thăm Túc Yểu được.

*
Phòng tắm khu sau, Hùng Nâu no nê thoả mãn ôm chặt Thiên lộ trong lòng.

“Lộ Lộ, hôm nay còn đi thăm tiểu thư không?”
Thiển Lộ ngủ mê man trong lòng hắn, chán nản thở dài: “Không đi nữa………Đồ khốn.


“Thế sau này có đi nữa không?”
“………Không biết….

nữa…….

” Âm cuối nhõng nhẽo nũng nịu.

Thiển Lộ chỉnh tư thế ôm Hùng Nâu, “Để yên thiếp ngủ nào…….

.


Lộ Lộ ngoan quá đi!
Hùng Nâu đảo mắt, dỗ nàng: “Hay mình cũng sinh con đi!”
“Ừ………”
Thiển Lộ chẳng nghe rõ Hùng Nâu nói gì, chỉ qua quýt đáp lời.

Hùng Nâu không để ý, cười vênh: “Được! Sinh hai đứa!”
“Ừ………”
Hùng Nâu cười tươi rói, được voi đòi Hai Bà Trưng: “Được luôn! Một đứa tên Hùng Nhất, một đứa tên Hùng Nhị!”
Thiển Lộ nghệch mặt: “…….

.

Ừ?”
Đáng yêu hết nấc.

“Đùa nàng thôi.

” Hùng Nâu cười, hôn nàng: “Ngủ đi.


Lộ Lộ thơm ngát ngọt ngào, là của hắn.

Chỉ của hắn.

Tốt nhất là, trong lòng nàng, trong mắt nàng, chỉ chứa mình hắn.

Thế là tuyệt nhất.

Hùng Nâu đúng là gấu………h*m m**n chiếm hữu mạnh không kém gấu là bao ╮(╯_╰)╭
*Sao Hôm: Sao Kim đạt độ sáng lớn nhất ngay sát thời điểm hoàng hôn hoặc bình minh, do vậy mà dân gian còn gọi là sao Hôm.

_____Hoàn toàn văn_____.
 
Back
Top Bottom