Ngôn Tình Em Nói Anh Nghe Chuyện Yêu Đương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Nói Anh Nghe Chuyện Yêu Đương
Chương 40: 40: “tiểu Tổ Tông…”


“Em không đụng vào họ”
“Không có đụng…”
Khuôn mặt cô tủi thân, bên dưới lại dùng ngón tay cọ vào ngực anh khiến Trình Dịch bất giác có hơi…ngứa.
Khách đến nhà, không đuổi!
Trình Dịch nhìn Trịnh Nhu ho nghe: “Cứ chơi đi, cô ấy say rồi”
“Tôi đưa cô ấy vào phòng”
So về tuổi tác anh nhỏ hơn bọn cô một tuổi, nhưng cái khí chất làm người đối diện câm miệng thì thật sự không thể chối.
Nhìn thấy anh bỗng nhiên cơ miệng liền cứng đờ, có chút sợ.
“Dịch Dịch a, em muốn chơi tiếp…”
Anh thầm cau có: “Em say rồi”
“Không có mà…”
Anh cắn nhẹ má cô, hành động cực kì cưng chiều, đúng thế, là vô cùng cưng chiều.

Cho dù cô quấy phá trong lòng anh cũng không nỡ mắng một tiếng.
Trình Dịch hừ nhẹ muốn đỡ eo cô: “Ở nhà buồn chán thế sao? Còn có cả đệ đệ”
“…”
Đệ đệ cái gì?
Cô nào biết đệ đệ gì, chỉ là người của Dư Thuần gọi đến sao có thể đuổi về.

“K-Không có mà…”
Trương Khê nghĩ anh đã giận, liền ra sức lấy lòng anh.

Cô nhón chân, tay nhanh luồn qua nhẹ nhàng để ở cổ anh, sau đó lại hôn ‘chụt’ một phát, như chuồn chuồn lướt nước.
Người nào đó xao xuyến,tim đập nhanh đến nỗi như sắp văng ra.
“Chỉ có đệ đệ Trình thôi…Yêu mỗi Trình Trình”
“Không thích người khác”
“…”
Nghĩ anh không tin, Trương Khê còn chấp hai ngón tay muốn thề thốt.
Trình Dịch lắc đầu cam chịu: “Lúc trước em say ngoan lắm mà…Sao hôm nay lại quấy như vậy?”
Thấy Trương Khê đã bất động anh đành đỡ ở nằm xuống giường, cảm thấy sau này gia đình chắc là một tay anh gánh vác…
Trịnh Nhu chớp chớp mắt cứng đờ, con mẹ nó!
Cô ấy biết Trình Dịch và Trương Khê yêu nhau chứ chứ từng nghe họ sống chung? Không trách cô ấy được!
Nhưng đau đầu chính là giải thích với mấy người kia như thế nào.

Vừa thẫn thờ, Trịnh Nhu đã bị Hứa Nam khều nhẹ:
“Em không bất ngờ, biết trước rồi à?”
“…”
Tần Cảnh ngơ ngác: “Chuyện như vậy còn xảy ra sao?”
Thấy Trịnh Nhu không trả lời, Hứa Nam có hơi kích động: “Con mẹ nó Trịnh Nhu, chuyện đặc sắc thế em giấu bọn anh?”
“Ừm…Em cũng đâu muốn giấu”
Thấy Hứa Nam có chút lớn tiếng, chân Tần Cảnh lại đá nhẹ anh ta: “Nhỏ tiếng, cậu quát cô ấy làm gì?”
“Muốn nói thì Trương Khê sớm nói cho chúng ta rồi”
“…”
Cũng phải, chuyện này đáng lẽ Trương Khê là người nói mới phải.

Nhưng cô không nói chắc chắn còn điều e ngại, bản thân cô là vậy, rất hay giấu diếm.
“Bây giờ uống hay không uống?” Hứa Nam nhíu mày cau có.
Người kia bật cười: “Uống cái đầu cậu! Chúng ta rút”
Ai nấy đều gật gù đứng dậy chỉnh sửa quần áo cũng vừa hay Trình Dịch ra ngoài lấy nước cho cô.

Thấy anh, Tần Cảnh vội cầm lấy thiệp đưa đến.
“Vốn dĩ định đưa cho Khê Khê, là thiệp mời cưới của tôi và Thuần Thuần…”
“Hôm ấy cậu cùng cậu ấy đến uống rượu mừng”

Anh nhận lấy, môi có hơi nhếch gật đầu: “Sẽ đến”
Nói xong cả bọn đều mắt nhắm mắt mở rời đi, vì Trịnh Nhu đã sớm dọn bát đũa đi nên trên sàn chỉ còn mùi bia rượu, anh khẽ ngãi mày:
“Tiểu tổ tông của tôi lại làm khổ tôi rồi…”
“…”
Phải nói bia rượu chính là cần phải tránh xa, cái gì vừa tỉnh dậy miệng còn đắt hơn cả thuốc độc, đầu lại choáng váng suýt chút nữa Trương Khê đã ngã nhào xuống đất rồi.
“Trình Trình”
“…”
“Trình Trình”
“…”
Anh tháo tạp dề nhanh chạy vào trong: “Sao thế?”
“Em muốn uống nước”
Anh đứng tại chỗ, chỉ cốc nước để sẵn trên đầu giường, cô đành im lặng tiến đến, vừa hay cũng cầm tấm thiệp kia lên xem:
“A, bất ngờ thế”
Anh xuỳ cười: “Bọn họ không nói với em à?”
“Đúng thế, còn chưa nói đã đưa thiệp đỏ rồi!”
“Đưa tận tay anh luôn à?”
Thấy cô chăm chăm nhìn tấm thiếp, anh đấm đấm lưng cho cô miệng không yên liền nói: “Ai da, muốn thì chúng ta liền kết hôn…Xem thiệp của chúng ta không phải tốt hơn sao?”
“Không đứng đắn!!!”
“Anh đúng là đồ không đứng đắn”
Thấy Trương Khê bị trêu cho tức giận, anh cũng phì cười nhéo má cô: “Chỗ nào không đứng đắn? Anh rõ ràng là đang nói chuyện tương lai”
“Em không nghe, em không nghe”
Cô bịt tai muốn chuồng đi, Trình Dịch đương nhiên cũng đuổi theo sau lưng, đôi lúc còn thọc thọc eo cô giận dỗi.

Nói anh chỉ giỏi công việc thì quá sai, việc nhà anh cũng giỏi, cô vừa rửa mặt ra đã thấy thức ăn được bày sẵn trên bàn, nhà cửa thì sạch sẽ, có người bạn trai như này thật tốt nha!
“Mau ăn đi, lúc về anh còn mua bánh ngọt cho em”

Trương Khê chớp chớp mắt tỏ vẻ cảm động: “Có bạn trai thật tốt”
“Muốn đi dạo không?”
“Ăn xong chúng ta đi dạo”
Cô lấy bát của Mạch Mạch lấy cho nó chút thịt, cô hay bị anh mắng vì cho mèo nhỏ ăn thức ăn của mình, sau này đều cho nó ăn hạt, lâu lâu lại lén giấu đi nhưng lần nào cũng bị phát hiện.
“Được, dạo này em cảm thấy mình béo lên rồi” Cô bĩu môi buồn bã.
“…Khúc xương như em mà béo?Trương nha đầu nhà em thật không biết nói chuyện”
“…”
Anh giỏi công việc, giỏi học tập thì thôi đã đành, ai lại dạy anh giỏi trả treo như thế? Tuy là bạn trai cô nhưng tật xấu không phải do cô đâu!
“Anh làm sao hiểu được chứ?”
“Em mà béo thì đàn ông các anh liền đi kiếm người khác à?”
Trình Dịch lắc đầu khổ sở: “Khê Khê giữ sức ăn uống, là anh không thấu tình đạt lý”
“Ừm, anh nói vậy còn nghe được”
“…”
Toi rồi toi rồi!
Sao cảm giác anh chiều cô như chiều tổ tông của anh vậy?
Nhưng Trình Dịch lại cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết, cô trẻ con…cũng chỉ có thể trẻ con với anh.

Anh đương nhiên cảm thấy Khê Khê trẻ con rất tốt, rất đáng yêu, nhưng lúc nghiêm túc lại càng đáng sợ….
 
Em Nói Anh Nghe Chuyện Yêu Đương
Chương 41: 41: Vợ Chồng Trẻ


Trong khi Trình Dịch rửa bát sau khi ăn, cô đã chui vào phòng tắm với bộ quần áo đơn giản.

Nếu không có đi ra ngoài, cô thích nhất chính là mặc váy ngủ đi loanh quanh nhà nhưng dạo này có một tên ‘háo sắc’ ở cùng, có gan to cỡ nào cô cũng chịu thua!
Trương Khê mặc chiếc áo len dài tay nhưng lại chọn quần short ngắn trên gối khiến Trình Dịch có hơi ngớ người.

Cô sợ lạnh…nhưng cũng muốn đẹp, đúng là tham lam.
“Mạch Mạch~”
Cô chỉ vỗ nhẹ tay thì mèo nhỏ đã ngoan ngoãn đi lại đeo vòng cổ còn lười biếng “Meo~” một tiếng, như muốn làm nũng.
“Chúng ta đi dạo nhé”
“Meo meo~”
Cô phì cười xoa đầu nó, ẵm như được bao lâu đã đưa sang cho Trình Dịch: “A, mỏi tay”
“???”
“Em nhất quyết mang theo Mạch Mạch, bây giờ có phải lại giao lại cho anh không?”
Thấy cô không đáp, khuôn mặt giả vờ mếu máo nhìn anh.
“…”
“Ừm, mau xoá cửa, anh ẵm Mạch Mạch cho em”
Đạt được ý đồ, Trương Khê mau chân chạy ra khỏi cửa, đợi anh ra liền nhanh tay đóng cửa.

Ở đây không lâu nhưng cô còn chưa được gặp hàng xóm, nói đúng hơn là tính chất cômg việc quá phức tạp, mỗi người một nhà chẳng qua chẳng lại.

Hôm nay không biết là có duyên hay thế nào, lúc cô đi ra lại gặp được ông bà cũng đi ra ngoài.
“Vợ chồng đi dạo sao?”
“Nghe nói có người ở cạnh nhà…Thì ra là cặp vợ chồng trẻ”
Bà cụ nhìn ông cụ gật gù.
Được ‘danh xưng’ mới, nhưng hai người lại mang hai trạng thái khác nhau, Trương Khê muốn giải thích nhưng anh lại vui vẻ chào hỏi ông bà cụ.
Trình Dịch mỉm cười, nụ cười rất ít khi thấy lúc anh tiếp xúc với người lạ: “Vâng, ông bà đi dạo sao?”
“Bà ấy đòi ăn hoa quả, nhất quyết đòi ông phải đi mua”
Trương Khê hạnh phúc a một tiếng, hào phóng nhìn ông bà cụ: “Cháu vào lấy cho ông bà một ít, chồng cháu mua nhiều lắm”
“…”
Người chạy vào vô tư như chẳng có chuyện gì.
Kẻ ôm Mạch Mạch đỏ tai ngại ngùng, còn có hơi phấn khích…
‘Chồng cháu’
‘Chồng cháu’
‘Chồng cháu’
Cái gì quan trọng liền lặp lại ba lần, tai anh bây giờ chỉ vang lên hai chữ ấy.

Khuôn mặt anh vờ điềm tĩnh, như muốn nói:Đúng, cháu là chồng cô ấy.
Cô mang hai hộp hoa quả đưa đến tay, còn nói khi nào rảnh sẽ mang thêm tặng cho ông bà cụ.

Thấy cô gái còn trẻ nhưng cực kì dễ thương, ông bà không khỏi cười mãi, còn cảm ơn cô vài lần.
“Vợ chồng đi dạo vui nhé”
Trương Khê gật đầu chào ông bà.
Đoạn đường đi xuống, Trình Dịch không mở miệng như lại vô thức nhìn cô chăm chăm, giống như…muốn chiếm tiện nghi.
“Sao nhìn em mãi thế?”
“Hửm?” Anh khẽ thẫn thờ.
“Em bảo sao anh nhìn em mãi thế”
Anh ậm ừ: “Ông bà cụ có ở đây chắc chắn sẽ nói: “Chồng cháu nhìn cháu không được sao?” đấy”
“…”
“Trình Dịch”
“Anh lại suy nghĩ vớ vẩn nữa đúng không?”
“…”
Cô phùng má tỏ vẻ bất lực: “Cho anh chút mặt mũi, anh lại đem đi trêu em à?”
Trình Dịch liền lắc đầu: “Không có, ngược lại anh còn rất thích cách xưng hô đó”
“…”
Anh có thể câm mồm lại không chứ?
Thật mất mặt!!!

Bọn họ đi dạo quanh công viên phía dưới, chỗ này thường không có nhiều ánh đèn như mấy công viên đối diện nhưng lại khá…đông, chỉ liếc mắt đã thấy có vài cặp trao nhau nụ hôn tạm biệt, còn có vài đôi âu yếm.
“Trình Dịch”
Anh đưa mắt đến chỗ cô: “Sao thế?”
“Đừng có mơ em hôn anh ở chỗ đông người”
“???”
Chân mày anh nhíu lại tỏ vẻ KHÔNG ĐỒNG Ý!
Rõ ràng là người khác hôn, làm sao bây giờ anh lại không được như người ta chứ?
“Đi dạo đã mệt rồi?” Anh nhìn cô đang nắm lấy tay mình, cả người đã sắp ngã lên người anh.
“Ừm, cần nạp năng lượng ở siêu thị phía trước”
Nhìn cô uể oải anh không khỏi buồn cười, nhưng không dám cười thành tiếng, bởi vì cười thành tiếng thì tối nay chắc chắn không yên giấc trên giường!
“Muốn uống gì?”
Cô chầm chậm suy nghĩ: “Sữa, còn có coca, dâu tây, mì hộp nữa”
“…Em mới ăn tối mà?”
Cô bĩu môi muốn làm nũng: “Cảm thấy cùng anh ăn khuya rất vui”
“Được”
“Nhưng nhà đã có mì rồi”
Trương Khê lại lắc đầu: “Nhà anh chưa có, hôm nay em muốn đến đó ăn khuya”
“…”
Nhà anh thật sự không có thứ gì, bởi thế bọn họ lại dành thêm nữa tiếng để mua thức ăn lắp đầy tủ, khi đi bộ về đến cũng đã khá trễ rồi.
Trình Dịch nheo mắt:
“Sao hôm nay lại đến đây hửm?”
Cô lăn trên sopha đợi mì liền trả lời: “Sợ anh nhớ nhà”
“Nhớ cái gì chứ! Ở bên em là vui rồi”
Trình Dịch loay hoay mang mì đến bàn trước mặt cô, còn đỡ cô ngồi dậy: “Nóng đấy”

Trương Khê ăn từng sợi, lại vừa thổi vừa ngắm anh.

Nhưng Trình Dịch lại không chú ý, còn dùng tay xoa bàn chân cô:
“Có lạnh không?”
“Anh mang chăn cho em nhé”
Cô nhanh chóng lắc đầu: “Không lạnh, anh ngồi cạnh em đừng đi”
Trương Khê như giở trò, ăn được vài sợi mì lại bảo đã no, còn đưa đến trước mặt đòi anh ăn giúp.

Ánh mắt Trình Dịch cực kì cưng chiều, đương nhiên sẽ nhận lấy không chút than vãn.
“Ngon không?”
Nghe cô hỏi, anh gật đầu.
“Trình Dịch ăn đồ thừa của bạn gái sao?”
Anh lườm cô: “Là của em, cái gì cũng không chê”
Nghe thấy lời nói ấm lòng kia, Trương Khê đương nhiên mạnh dạn thưởng cho anh một cái hôn ‘chụt’ ngay má, trời ạ, vậy mà Trình Dịch quý như bảo bối, ngồi ngơ ngác ôm má mãi.
“Bên này cũng muốn” Anh xao xuyến đưa chiếc má còn lại.
Trương Khê thấp thoáng liền đến hôn nốt bên còn lại.
Người kia đạt được ý muốn, cực kì hài lòng.
“Trương Khê, em như thế này chính là dụ dỗ anh!”
“…”.
 
Em Nói Anh Nghe Chuyện Yêu Đương
Chương 42: 42: Chê Anh!


Buổi sáng Trình Dịch còn có công việc nên đã rời đi từ sớm, trở về cũng đã hơn chín giờ nhưng Trương Khê mèo nheo vẫn chưa muốn dậy.

Cô nằm ở giường ôm lấy Mạch Mạch chui vào trong chăn, còn đắp chăn che qua đầu trốn tránh tiếng gọi của anh.
“Khê Khê, em không ăn sáng sao?”
Cô buồn bực kéo chăn: “Không ăn”
“Không được, mau dậy”
“Hôn nay là ngày cuối cùng của năm đấy”
Người kia vừa nói xong đã xốc chăn muốn ôm cô đứng dậy, nhưng cô vẫn cứ lì lợm mà bám vào chăn không buông.
Giọng nói cô mang theo chút mếu máo mà làm nũng: “Dịch Dịch~”
“Không làm nũng”
Anh thật tuyệt tình!
Cô đành dùng chiêu cuối: “Dịch Dịch a~ Mau hôn hôn”
“…”
Trình Dịch rung người có hơi hoảng…ừm, làm nũng không tồi!
Chưa đợt anh phản ứng cô đã kéo anh đến gần, dùng môi cô như gà mổ thóc mà hôn xuống môi Trình Dịch, sau đó lại an tĩnh chui vào trong chăn đánh thêm một giấc.
Đã bỏ công sức đến vậy thì Trình Dịch đành yên lặng đón cửa không phiền đến giấc ngủ của cô, tiểu tổ tông của anh lớn đến vậy rồi nhưng vẫn thích nhất là ngủ.
Nhưng Trình Dịch đi không bao lâu điện thoại của cô lại reo, nhìn sơ qua chính là số đến từ toà soạn, cô đành ngồi dậy bắt máy:

“Sao vậy?”
Người kia gửi cho cô một tệp tài liệu rồi lại cất giọng: “Công việc bất ngờ, bên báo chí gửi chúng ta vài bức ảnh yêu cầu viết bài…”
Cô ậm ừ: “Sao lại là tôi viết?”
“Ảnh họ gửi là một trong số những người cô phỏng vấn, Giám đốc Trình của công ty bố cô còn gì”
“Quan trọng là…vị kia, nhìn rất giống cô”
Trương Khê chột dạ mở tệp ra xem, là ảnh cô cùng Trình Dịch đi nắm tay đi dạo, nhưng khuôn mặt của cô đã bị làm mờ…không biết là cho góc chụp hay là cố tình làm mờ.
“Không viết được”
Người bên kia nghe cô trả lời có hơi nhăn mặt: “Sao lại không viết được? Cả toà soạn đều nghỉ năm mới cả rồi, cô thương tình…”
“Bởi vì vị kia trong ảnh…là tôi”
Người bên kia sững sờ: “H-Hả?”
“Viết bài cho chính mình không ổn”
Người bên kia có hơi ngừng: “Ừm, dù sao chúng ta không viết cũng sẽ có bên khác viết”
“Chìm đắm trong tình yêu khiến cô quên mất vị kia của cô đã từng chiếm top tìm kiếm à?”
Đúng thế, còn được mấy cô gái hâm hâm mộ môh ngày đêm nhớ mong, ước được gả cho anh.
“…”
Vậy là thật sự không thoát được việc lên báo sao?
Nhưng cô thề, mũi cô rất thính, gửi được mùi của báo chí là chuyện thường tình, rõ ràng hôm qua chỉ là rất bình thường, còn không có cảm giác đang bị theo đuôi.

Có khi nào là người quen tung ảnh?
Người quen chứ không phải báo chí?
Vậy cũng hợp lí, nhưng là ai mới được…
Cô vươn vai đứng dậy rời khỏi giường.

Lúc ra ngoài cũng chỉ thấy Trình Dịch an tĩnh ngồi xem tài liệu.
“Biết gì không?”
Anh trầm ngâm ngước mặt: “Chuyện gì?”
Cô suy nghĩ rất lâu sau đó lại quyết không nói với anh: “Không có gì”
“Kì kì quái quái”

Cô hừ nhẹ lạnh lùng không thèm đếm xỉa tới Trình Dịch, nhưng anh lại khác, còn dịu dàng cất giọng từ phòng khách vào:
“Sữa anh để ở bàn, mau uống đi”

“Đợi đến cơm trưa chúng ta về nhà nhà chú dì”
Cô từ trong bếp đưa cái đầu nhỏ ra: “Hả?”
“Chẳng phải tối sẽ đốt pháo sao? Chúng ta về đón năm mới”
Cô gật gù vẫn ngớ người: “Thế còn dì Lý? Anh không đón năm mới cùng dì sao?”
“…”
“Bà ấy mỗi năm đều sẽ đi du lịch với chú Dương, chi phí lại cầm thẻ anh mà thanh toán”
Trương Khê cầm cốc sữa đến chỗ xoa xoa đầu anh tỏ vẻ đồng cảm: “Dịch Dịch đáng thương”
“Vậy…em phải thương anh nhiều một chút biết không?”
Nghe thấy, Trương Khê liền rút tay về lảng tránh đi, ai có ngờ anh cũng quay người nhìn cô: “Em chê anh à?”
“H-Hả?”
“Em nào dám”.

Anh hậm hực: “Rõ ràng là chê anh!”
“…” Không chối nữa.
Trình Dịch rất chu đáo, lúc cô bảo ở đây không có quần áo, muốn trở về nhà thì anh lại lấy ra túi quần áo đưa cho cô.
Lúc sáng anh ra ngoài, khi về đã nghĩ đến việc cô không có quần áo để thay nên đã ghé nhà chọn giúp cô vài bộ.

“Anh lấy nhiều thế làm gì?”
Trình Dịch thờ ơ trả lời: “Ừm cho em chọn, lỡ như em không vừa ý bộ này thì sẽ có bộ khác”
“Nếu chọn xong rồi thì cất mấy bộ còn lại vào tủ, sau này có sang liền có quần áo thay”
“…”
Có phải mưu mô hay không cô chẳng rõ, nhưng chí ít có lương tâm! Không biết nên khen thưởng anh như thế nào về việc này đây, thật sự cảm thấy anh quá nỗi chu đáo, lại có chút đáng yêu hơn trước.
Cô chọn chiếc váy lụa nhẹ nhàng nhất, thoải mái nhất, về nhà chính là không gian thư giãn tốt nhất.

Lúc bọn họ về đến cửa thì cũng vừa giờ cơm trưa, bàn ăn thịnh soạn, mọi người cũng khá đông đủ.
Minh Minh thấy cô thì hốt hoảng chạy ra: “Tỷ tỷ, nhớ tỷ”
“Nhóc con, miệng mồm khá thật!”
Cậu nhóc hất mắt: “Anh rể, em cũng nhớ anh”
Trình Dịch bật cười: “Ừm, ngoan”
“…”
Minh Minh liền có hơi chớp chớp mắt: “Chỉ thế thôi sao ạ?”
“Không phải, hai người không nhớ em à?”
Một nam một nữ vờ không nghe đi ngang qua Minh aminh, đôi lúc còn cười trêu ghẹo.
Thẩm Nguyệt thấy họ, vui mừng không dừng: “Về rồi à?”
“Mẹ nấu gì thơm thế?”
Bà Thẩm hài lòng: “Ừm món con thích nên mới thơm có phải không?”
“Nha đầu nhà con”
Trương Khê lại không nói nhiều, chỉ nhõng nhẽo vài câu.
“Ai da mẹ nấu lúc nào chẳng ngon”
“Nhớ mãi không quên hương vị của mẹ Thẩm a…”.
 
Em Nói Anh Nghe Chuyện Yêu Đương
Chương 43: 43: Cần Danh Phận


“Nha đầu nhà con dẻo miệng!”
Trương Khê ngồi xuống bàn giúp bà cắt hoa quả, chưa được bao lâu Thẩm Nguyệt lại cất giọng hỏi:
“Con với Trình Dịch như hình với bóng thế à?”
“…”
Trương Khê bĩu môi: “Bọn con còn trẻ, yêu đương phong phú”
Cái gì mà ‘yêu đương phong phú’ chứ?
Chẳng qua là anh bám em, em bám anh không buông!
Trần Ninh buổi sáng bị Thẩm Nguyệt mắng, nghe nói là vì uống rượu say xỉn quấy phá Châu Nhiễm, sau đó làm thế nào khiến cô ấy tức giận, cả buổi sáng đã không thèm để ý.

Thấy Trương Khê, cậu ta buồn bực chào hỏi: “Chị”
“Ai da thằng nhóc nhà con tránh xa mắt mẹ một chút, nhìn thôi đã không muốn”
“…”
Cô buồn cười: “Em gây chuyện nữa sao?”
“Nói xem, nó cùng Châu Nhiễm sắp lĩnh chứng, bây giờ chọc người ta tức giận rồi!”
Cậu ta cầm cả quả táo, cắn mạnh, nhai xong lại cất giọng: “Cô ấy cũng đang ở đây, còn chưa chạy mất mà?”
“Chạy cái đầu em, đã xin lỗi chưa?”
Cô gõ đầu Trần Ninh hậm hực.

Nhưng Trần Ninh lại ranh ma nhìn cô: “Anh rể dỗ ngọt chị như thế nào?”
Còn gọi Trình Dịch bằng hai tiếng ‘Anh rể’, chắc chắn là đang muốn ‘nhiều chuyện’.

Cô xuỳ một tiếng sau đó đuổi cậu ta đi.

Nhưng Trương Khê thầm nhớ…cô có được anh dỗ ngọt sao? Sao chẳng có chút ấn tượng nào thế?
“Khê Khê”
Lúc cô hoang mang suy nghĩ thì Trình Dịch cũng từ trên lầu xuống bếp, anh nhìn hoa quả cô vừa cắt, không kiềm chế liền bỏ vào miệng vài miếng, ở chung không lâu nhưng cùng cô ăn hoa quả đã là thói quen của anh rồi.

Trương Khê đánh vào tay anh thấp giọng muốn mắng: “Còn chưa rửa tay”
“Vậy em đút anh đi”
Người kia nói xong nhanh chóng mở to miệng chờ đợi, nhưng Trương Khê sớm ngại ngùng, nhẹ tay vỗ vào má anh.

Cô hừ nhỏ: “Đừng gây chuyện, không thấy mẹ à?”
Anh không để ý ngược lại còn cúi đầu cắn quả dâu trên tay cô, sau đó ghé sát mặt hôn nhẹ vào gò má cô.

“…”
Bà Thẩm vừa hay quay lưng, bắt gặp cảnh ấy có chút xấu hổ: “Ai da, bọn trẻ các người…”
“Làm bậy” Cô hổ thẹn đá vào chân anh.

Mặt Trương Khê có chút hồng cảm thấy đã hôn lén lút còn bị bắt gặp, còn gì mất mặt bằng chứ? Nghĩ thôi đã không khó muốn mắng ai đó.

“Anh…mau đi ra ngoài”
Trình Dịch đương nhiên không có động thái lại còn điềm tĩnh kéo ghế ngồi: “Anh ngồi đợi cơm”
“Em không muốn nhìn thấy anh”
Anh ậm ừ: “Vậy thì anh càng phải ngồi ở đây”
“…”
Được!
Nói lí không lại anh, cô thua rồi.

Trình Dịch không làm gì, chỉ mãi mê nhìn cô cắt hoa quả, đôi lúc còn không nhịn được mà xoa đầu cưng chiều.

Không nói người ta còn tưởng anh rất cuồng bạn gái, sự thật chính là thế mà?
Ngồi không lâu, Trần Ninh đã từ phòng khách vội vội vàng vàng chạy vào, trước màn hình cậu ta đưa tới chính là dòng chữ rất to: “Giám Đốc Trình của Trương Thị hẹn hò cùng bạn gái?”
Phía dưới là một dãy bình luận, cô cầm lấy điện thoại đọc từng cái.

‘Anh ta đẹp trai quá, tôi thích nhất là con trai đeo kính đấy!’
‘+1, tôi cũng vậy’
Ta là vợ của thiên hạ: ‘Con mẹ nó, nhìn thôi đã thấy xinh, xứng đôi xứng đôi’
Tiểu Muội Muội: ‘Trước đây nghe nói anh ta tự nhận là con rể của ông Trương’
‘+1, xét về việc đó có hai trường hợp xảy ra.

Một là anh ta đã đường đường chính chính làm con rể hào môn, hai là anh ta đã quen một chị xinh đẹp khác rồi!”
‘Lầu trên chớ nói bậy, anh ta mặc dù không giàu nhưng cũng thuộc dạng có vị trí đấy.

Cái gì mà con rể hào môn? Khó nghe quá’
Người qua đường1: ‘Tôi nhiều chuyện, vị con gái của Trương gia kia là ai vậy?’
Người qua đường2: ‘Nghe đồn rằng đã ra nước ngoài học tập, vừa trở về không lâu’
Ta là vợ thiên hạ: ‘Chúa ơi, tôi được bạn bè cùng toà soạn với Đại Tiểu Thư nói rằng, cô ấy đã từng bước xuống xe của Giám Đốc Trình đấy!!!’
“…” Sao cô cảm thấy bị bán đứng vậy chứ?
Trương Khê nghe tiếng thông báo từ điện thoại mình liền mở khoá xem:
Hứa Nam Đại Nhân: ‘@Khê Khê, cần đính chính!!!!’
Dư Thuần Nương Nương: ‘@Khê Khê, vị Đại Tiểu Thư kia, nàng xuất hiện đi nào’
Cô còn tưởng trong vô số bình luận sẽ không thể nào xuất hiện bình luận của bọn họ được, ai có ngờ chưa đầy một phút bình luận của hai người họ đã lên top, còn chiếm vị trí trọng điểm.

Anh nhàn rỗi uống nước không chú tâm: “Đã nhiều người biết vậy sao?”
Cô khẽ gật đầu không bất ngờ khiến Trình Dịch có hơi nheo mắt: “Em biết trước rồi à?”
“Em làm ở toà soạn, đương nhiên đã biết”
Trình Dịch gật đầu sau đó lại hỏi: “Không giải quyết hửm?”
“Toà soạn có bao nhiêu là mảng, em không kiểm soát được”

Sau bữa ăn trưa, cô gói ghém phiền phức cất sang một bên mà ngả lưng lên giường mơ hồ thiếp đi, không biết có phải là mớ ngủ, cô cảm giác không lâu sau, có ai đó kéo chăn nằm cạnh ôm cô.

Nhưng lúc tỉnh dậy liền không chút gì gọi là tồn tại của người từng nằm cạnh.

Đổi lại, chính là điện thoại cô không ngừng thông báo
???
Bài viết kia được Trình Dịch chia sẻ công khai, còn không ngại ngùng mà thêm câu: ‘Cần danh phận @Khê Khê’
“…”

Theo sau đó chính là loạt bình luận gần như khiến điện thoại cô nổ tung.

Trương Khê vội mang dép đi tìm anh, phát hiện người kia đang an tĩnh ở thư phòng đọc tài liệu, nhìn thấy cô đi vào cũng chẳng động.

“Học đệ Trình, anh không sợ ồn ào à?”
Anh nghiêm túc quan sát cô: “Không sợ”
“…Em sợ em sợ”
“Hay quá nhỉ? Còn chưa hỏi ý kiến của em”
Người kia tủi thân đứng dậy bước đến ôm eo cô: “Vậy xem như…”
“Anh yêu đơn phương”
“…”
Trình Dịch giữ eo cô, thoáng chốc lại vùi đầu vào cổ Trương Khê hôn nhẹ khiến cô có chút ngứa mà rụt cổ.

“Khê Khê”
“Anh lỡ để lại dấu đỏ rồi”
“…”
Cô vội đẩy anh ra tiến đến gần gương xem cổ, quả thật có dấu đỏ!!
Nhìn vào chắc chắn sẽ khiến người ta hiểu lầm bọn họ làm chuyện mờ ám.

“Anh cố ý”
“Em không thèm nhìn mặt anh nữa”.
 
Back
Top Bottom