Ngôn Tình Em Muốn Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Em Muốn Ly Hôn
Chương 100: 100: Buổi Lễ


Buổi lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập của An Thị dù là Chủ Tịch An Thị có thể sẽ không thể nào xuất hiện nhưng mà vẫn phải tổ chức.

Người chủ trì buổi tiệc chính là An Khưu chính là ông nội của An Tử Song từ Mỹ trở về.

Gia tộc An gia từ lớn đến nhỏ tham gia đầy đủ khi họ trở về nước muốn đến thăm An Tử Song thì nhận được tin Lạc Băng đã đưa An Tử Song sang Singapore mà chữa trị phối hợp phương thức y học cấy da cho những vết bỏng nặng nên ai cũng không thể gặp được anh.
An Khưu năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi sức khỏe cũng không tốt cho lắm nhưng đi đứng ngoài có chiếc gậy trên tay thì luôn có vệ sĩ và cả An Khương bên cạnh.
Vốn là Chủ Tịch của An Thị một thời còn là người đứng đầu của gia tộc họ An Thị chỉ cần một ánh mắt hay cái nhắc tay cũng thể hiện rõ uy quyền rõ ràng.
- Bác hai sức khỏe Bác thế nào rồi?
An Bách Tôn hôm nay xuất hiện cùng Ana Dương.

Hai người vừa đến liền tiến thẳng đến nơi An Khưu đang ngồi cùng An Tổ chính là cha của An Bách Tôn.
Lúc đi ngang qua đám đông, Ana Dương sắc bén phát hiện buổi lễ hôm nay còn có mặt của Tô Tuyết Giao và chồng bà ta Lạc Triệu.

Lúc va chạm ánh mắt của Ana Dương, Tô Tuyết Giao liền cúi đầu né tránh.
Trước đó Lạc Triệu đến sớm cũng đã qua chào hỏi An Khưu rồi.

Lúc này nhìn từ xa một gia tộc An Gia đang quây quần khiến nhiều người cảm thán.

..
An Khưu gật đầu nói với An Bách Tôn.
- Từ ngày Tử Song xảy ra chuyện cháu vất vả không ít rồi.
An Bách Tôn vội lắc đầu mà nói.
- Bác hai sao lại nói thế.

An thị là của gia tộc chúng ta.Tử Song không may gặp nạn, cháu cũng thật sự rất đau lòng.

Nhắc đến đứa cháu trai khổ hạnh kia khiến người tóc bạc phải lo lắng cho kẻ đầu xanh.
Ông đau lòng, thở dài xót xa.
- Cũng may là còn có cháu.
An Tổ hơi nhướn mày.

- Anh hai, em vẫn có chuyện này nghĩ mãi mà không ra.

An Thị là của gia tộc chúng ta lại để một người phụ nữ ở đâu vào nắm quyền.

Anh không thấy sao từ lúc giờ vào đây ai cũng bàn tán xôn xao.
Ông ta nhìn qua An Bách Tôn rồi lại nói tiếp.
- Mặt mũi Bách Tôn nhà em bây giờ cũng không hiết bỏ đâu.

Bên ngoài người ta bàn tán rằng anh thà tin người ngoài mà lại không tin tưởng cháu trai của mình đấy.

Vì điều này khiến Bách Tôn mang nhiều điều tiếng không hay.
An Khương lúc này mới lên tiếng.
- Chú Ba sao lại nói thế? ba cháu cũng không phải là người giao lại quyền hành cho Lạc Băng.

Tử Song nó làm chuyện này cả cháu và ba cháu nào biết.
An Tổ nhíu mày.
- Thế mới nói con cháu làm khổ ông bà.

Tử Song chắc chắn là bị người đàn bà kia dụ dỗ.

Anh hai, anh nghĩ xem cô ta dù nói làm sao cũng là người ngoài còn là người phụ nữ đầy tâm cơ nắm giữ Lạc Thị ai sẽ chắc chắn cô ta một lòng vì An Thị mà không bào mòn nó.

Chưa kể đến An Thị là của An Gia làm sao lại để người phụ nữ vắt mũi chưa sạch đó diễu võ dương oai chứ.

Anh phải yêu cầu cô ta chuyển nhượng lại quyền hành điều động vốn tại Thụy Sĩ lại cho chúng ta.

Bệnh tình Tử Song nặng như thế anh nghĩ cô ta sẽ cả cuộc đời này có thật chỉ một lòng một dạ với Tử Song hay không?
An Khưu gật đầu như rất tán thành ý ông ta.
- Được rồi, đừng nói qua lại nữa.Kết thúc buổi lễ này anh sẽ giải quyết.
An Tổ thở dài như thể lo lắng không yên, trong lòng thì mở cờ mừng thầm.
- Em cũng chỉ lo cho An Thị và Tử Song thôi.
Lúc này đây Mc Chương Trình đứng ra bắt đầu làm lễ khai mạc cả hội trường cũng trở nên im lặng và hướng mắt về sân khấu.
Màn hình mở rộng công chiếu hình ảnh từ lúc An thị thành lập và trôi qua gần ba mươi năm phát triển lớn mạnh.

Hình ảnh các vị chủ tịch là bao nhiêu đời An gia thống trị nhưng lạ thay đến hình ảnh An Tử Song thì hình ảnh bỗng vụt tắt.

Vốn ánh sáng trong hội trường khi mở clip đã là màu tối giờ cũng vụt tắt hết....
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 101: 101: Nhân Chứng Thứ Hai


Một trận xôn xao bắt đầu vang lên, hoang mang có, sợ hãi có nhưng rồi rất nhanh trên sân khấu lại sáng đèn nhưng chỉ tập trung giữa sân khấu.
Nhưng giờ đây lại xuất hiện một người đàn ông cao lớn đứng giữa khán đài..Ánh sáng dần lộ rõ vóc dáng rồi dung mạo của người đàn ông.
Cả hội trường như đàn ong vỡ tổ, người tranh người nói.
Chính là sự khiếp sơ tràn ngập trong khung cảnh buổi lễ..
- Là chủ tịch đúng không?
- Người ấy là chủ tịch của chúng ta không phải sao?
- Chẳng phải Chủ Tịch đang ở Singapore chữa trị vết thương hay sao?
- Ai đó nói cho tôi biết đi, tại sao mọi người nói Chủ Tịch cả đời là sống thực vật mà nhìn qua anh ấy rõ ràng rất khỏe mạnh mà..
Nhưng có lẽ người lúc này hoang mang nhất không ai khác chính là cha con An Bách Tôn.

Sắc mặt An Bách Tôn tái mét, cả cơ thể chấn động, run rẩy toàn thân.
An Tổ thụt lùi bước chân ra sau khóe môi giật giật, hạ giọng hỏi An Bách Tôn.
- Tại sao An Tử Song lại ở đây?
An Bách Tôn lắc đầu trống rỗng.
- Con không biết...
Mà đối lập với vẻ mặt khiếp sợ cùng hoang mang đến tột độ của hai cha con họ thì An Khưu và An Khương lại rất bình tĩnh.

Giống như việc An Tử Song bình an đứng đó là một chuyện đương nhiên xảy ra..
An Tổ cố gắng tìm lấy tiếng nói.
- Anh hai..Tử Song...?
An Khưu ngẩng mặt nhìn cháu trai mình ở trên sân khấu, ánh sáng rọi vào người anh như có ánh hào quang phát ra.Tuấn tú, bất phàm khiến ông vô cùng tự hào.
Cả ánh mắt cũng không nhìn qua An Tổ.
- Thấy cháu mình bình an, không vui hay sao?
An Tổ bị hỏi mà cứng họng, ông ta lấp l**m..
- Không phải thế..

dĩ nhiên là vui rồi nhưng không phải Tử Song lúc này đang ở Singapore điều trị vết thương hay sao?
An Khương đỡ ba mình đứng qua một bên tức là trong vòng vây của vệ sĩ.
- Chú ba muốn biết sao? Chờ một chút sẽ có đáp án thôi mà..
Bất giác cả người An Bách Tôn run lên, ông ta cảm giác có điều không lành sắp sửa xảy ra...
Vội kéo tay Ana Dương.
- Chúng ta về thôi.....nhanh lên..
Chen vào đám người ông ta kéo lấy vợ mình muốn ra khỏi cánh cổng rộng lớn trước mắt.
- Chú hai, cháu còn chưa phát biểu khai mạc chú đã muốn rời đi rồi sao?
Giọng An Tử Song thông qua micro vang vọng cả sảnh lớn nó như tiếng triệu hội của ma quỷ khiến toàn thân của An Bách Tôn run đến mức cả chân cũng nhũn ra.

Ông ta thở hổn hển rõ ràng không thể nào giữ nổi bình tĩnh nữa rồi.
Mà lúc này tất cả mọi ngưới ở hội trường vì câu nói của An Tử Song nên đều đổ dồn ánh mắt vào An Bách Tôn.

Trong đó có cả sự lo lắng,khiếp vía đến từ Tô Tuyết Giao.
An Bách Tôn rơi vào tình huống khó xử, tiến chẳng được lùi cũng chẳng xong..
Phải làm sao đây?Chết tiệt, hình như ông ta phát hiện mình vì quá háo thắng mà bị bỏ quên qua vấn đề nghiêm trọng nào rồi thì phải.
Mồ hôi trên trán của An Bách Tôn bắt đầu túa ra không ngừng.

Bàn tay nắm lấy tay của Ana Dương cũng lạnh ngắt.
Khi ông ta chưa biết nên quay lại hay giả điếc mà làm ngơ đi thẳng ra ngoài thì một trận xôn xao lại bắt đầu vang lên.
Sác mặt An Tổ liền xanh mét khi tận mắt thấy từ bên ngoài bước vào rất nhiều cảnh sát đang tiến về chỗ của An Bách Tôn.
Nhìn tình cảnh trước mặt khiến bước chân của An Bách Tôn lùi về phía sau.

Đội trưởng của phòng chống tội phạm Lương Cảnh giáp mặt với An Bách Tôn.
- An Bách Tôn mời ông theo chúng tôi về trụ sở điều tra.

Theo thông tin ông có liên quan đến vụ án tai nạn xe của vợ chồng An Giảng kể cả vụ nổ tại nhà máy điện cũng liên quan đến ông..
An Tử Song đứng từ trên nhìn xuống, ánh mắt anh sắc lạnh đến đáng sợ.

Làn môi khẽ nhếch lên như đang xem vở kịch vui cũng phải hạ màn rồi.
Ngày mà anh chờ đợi rốt cuộc cũng đã đến rồi.

Những kẻ gây tội chắc chắn phải trả giá.
An Bách Tôn buông cánh tay bên hong, bàn tay nắm chặt lại với nhau.
Ông ta mặt thì biến sắc nhưng vẫn mạnh miệng đáp trả.
- Các người đang phạm tội vu khống đấy.Tôi làm sao phải theo các người về trụ sở.

Nếu khônh có chứng cứ thì đừng ở đây ăn nói hàm hồ..
An Tổ đi đến cũng nghiêm mặt cảnh cáo.
- Đây là thanh danh của An gia các người có tin tôi kiện các người hay không?
Lương Cảnh bước đến một bước khí thế quá áp bức của anh ta khiến cho An Bách Tôn khó thở, tim đập dồn dập báo hiệu điềm không lành.
Giọng Lương Cảnh vang lên.
- Lâm Bính đã khai tất cả ông còn muốn chối tội hay sao? Còn nữa..
Anh ta nhìn qua người phụ nữ từ lúc giờ đứng im lặng bên cạnh An Bách Tôn.
Lương Cảnh cười lạnh.

- Vợ của ông bà Ana Dương đây đã giao mọi bằng chứng cho chúng tôi và bà ấy cũng chính là nhân chứng thứ hai trong vụ án này..
Ầm.
Cả hội trường như có làn sóng thần tràn qua huyên náo, ồn ào, khiếp sợ.
Còn riêng An Bách Tôn thì như bị một nhát búa đánh mạnh cả người choáng váng.

Quay đầu ánh mắt khó tin nhìn Ana Dương đang đứng bên cạnh.
Ana Dương né tránh ánh mắt ông ta, trong lúc An Bách Tôn còn đang mơ hồ chưa tỉnh táo.

Bà vội thoát khỏi tay ông ta mà di chuyển bước chân về hướng cảnh sát.
Đưa ánh mắt nhìn lướt qua An Tử Song đang đứng trên sân khấu.
Rồi thu hồi ánh mắt chuyển sang An Bách Tôn.
- Xin lỗi em..em cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi.
- Cô...tại sao cô dám đối xử với chồng mình như vậy hả? Tại sao lại vu khống cho nó.
Có lẽ An Bách Tôn qua sốc vì bị người vợ của mình bán đứng nên giờ phút này đầu óc ông ta quay cuồng mà chưa tìm lại được tiếng nói.
Cho nên An Tổ thay con trai mình tức giận mắng lấy Ana Dương không ngừng.
Bà ta hơi cúi đầu không hé răng phản bác..
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 102: 102: Thanh Trừng Gia Tộc


Thật sự bà ta cũng không muốn đối xử với An Bách Tôn tuyệt tình thế đâu nhưng mà bà ta không có sự lựa chọn.

Chỉ vì chuyện xấu của bản thân đã bị An Tử Song nắm thóp.

Vốn bà ta và An Bách Tôn đến với nhau chỉ là liên hôn hai nhà.

Ông ta vốn chẳng thương yêu gì bà ta cộng thêm việc bà ta khó sinh nở nên tình cảm hai người cũng chẳng mặn nồng gì.

Hơn ai hết bản thân Ana Dương rất rõ nếu bà ta không có gia thế hiểm hách chắc chắn An Bách Tôn cũng đã vứt bỏ không thương tiếc.

Vì thế trong bốn năm trở lại đây lén lút sau lưng An Bách Tôn bà ta đã qua lại với một người đàn ông.

Nói đúng hơn người đàn ông đó chính là trai bao chính hiệu mà còn nhỏ hơn bà ta gần mười tuổi.

Lúc đầu người đàn ông đó là người tán tỉnh bà ta dùng sự quan tâm chân thành mà khiến bà rung động nên mới không thể dứt ra được mà kéo dài đến tận bốn năm.

Chỉ là bà ta không thể ngờ được người đàn ông kia bốn năm qua chấp nhận qua lại với bà lại chính là người của An Tử Song sắp đặt.

Hắn ta đúng là trai bao nên ai trả nhiều tiền thì chuyện gì cũng có thể làm cho nên tất cả hình ảnh, clip nóng ân ái của hai người họ hắn ta đều đưa cho An Tử Song để đổi thành tiền.
Một tháng trước lúc người của An Tử Song đến tìm bà, ném vào người bà ta những thứ dơ bẩn kia lúc đó bà rất hoảng lọan chỉ muốn chết đi cho xong.

Rồi cũng chính từ nguồn tin của người An Tử Song cung cấp bà ta mới biết An Bách Tôn quay về nước hiện tại đang qua lại với người phụ nữ khác chính là người yêu cũ của ông ta.

Hai người còn có con riêng.

Cho nên Ana Dương không còn thấy có lỗi với An Bách Tôn mà thực hiện theo những gì An Tử Song chỉ thị.

Như lời An Tử Song trước đó đã hứa chỉ cần bà ta làm theo thì chắc chắn bà sẽ lấy đủ số tài sản của An Bách Tôn mà không phải đứa con hoang kia.
Rốt cuộc bà ta đã làm được..
Nếu nói là hận với việc làm qua đỗi cạn tình cạn nghĩa của Ana Dương bao nhiêu thì An Bách Tôn lại thấy sợ hãi con người An Tử Song bấy nhiêu.

Có thể dùng ngần ấy năm không một tiếng động để trả thù ông ta, bất chấp hy sinh công trình ngốn tiền hàng trăm tỷ chỉ để tạo ra hiện trường giả khiến ông ta mắc bẫy.
Con người này quá tâm cơ sâu thẳm không đáy, nhẫn nại, thủ đoạn, tàn khốc một cách đang sợ.
Ông ta không ngu ngốc mà tin rằng nếu một khi ông ta bị giam trong ngục tù tăm tối kia.

An Tử Song chắc chắn sẽ không để ông ta toàn mạng trở về.
Có thể trả thù bằng cách một nhát đâm người ta chết ngay thì đó là bình thường.

Nhưng để người ta muốn chết nhưng không thể chết được đó mới là địa ngục trần gian.
Đôi lúc chết đi có thể còn giải thoát hơn là sống không bằng chết.
An Tử Song vốn không phải là con người mà là tên sát nhân máu lạnh.
An Bách Tôn quay đầu hét lớn với An Tử Song.
- An Tử Song là mày hại tao, mày vì muốn chiếm lấy An Thị nên lập mưu hại người.

Tao quyền rủa mày cho cả thế giới này biết được mày là kẻ bất chấp hư vinh mà không màn máu mủ..
Ông ta dù chết cũng phải hủy hoại thanh danh của An Tử Song.

Nếu ngày hôm nay ông ta có chết đi cũng quyết lôi kéo An Tử Song xuống cùng..
Cả hội trường người qua tiến lại, bàn tán xôn xao..
An Tử Song nhếch môi, anh cao ngạo nói qua micro.
- Thế sao? Tôi dù có là cầm thú cũng không ra tay hãm hại anh em máu mủ của mình như ông.

Tôi không ngại nói cho cả thế giới này biết, tôi đã dùng mười năm để tìm bằng chứng chỉ để tống ông vào tù.

Máu lạnh thì sao? Bất chấp nhân tính thì sao? Chỉ cần trả thù được cho ba mẹ của Tôi thì dù có đánh đổi mọi thứ tôi cũng sẽ làm.
Cả người anh toát ra hơi thở lạnh lẽo nhắc đến thù hận năm nào càng khiến cho anh trở nên sắc lạnh.

Nhìn hình ảnh của anh cao cao tại thượng đứng ở vị trí cao kia chẳng ai có cơ hội chạm đến, từng lời nói ánh mắt khiến ai nấy điều khiếp sợ.

Đây được xem là một cuộc thanh trừng đẫm máu của gia tộc An Gia.

Cũng rõ bộ mặt hung thủ luôn tỏ ra đạo mạo qua bao nhiêu năm của An Bách Tôn.

An Bách Tôn nghe xung quanh những lời chỉ trích của mọi người xung quanh cảm thấy bản thân như rơi xuống địa ngục thật rồi.

Bờ vai buông lỏng cũng nhanh chóng bị các viên cảnh sát giữ lấy..
- Đưa ông ta đi..
Lươnh Cảnh hất mặt ra lệnh.
An Bách Tôn hét lên..
- Tôi bị oan là do An Tử Song hại tôi..thả tôi ta..
Vẻ mặt An Bách Tôn từ từ trở nên vặn vẹo, giận dữ muốn vùng ra khỏi tay cảnh sát mà tiến tới chỗ Ana Dương mà b*p ch*t bà ta.
- Người đàn bà khốn khiếp này sao cô dám hại chồng mình hả..?
Cảnh sát rất nhanh giữ tay ông ta lại mà áp giải ra xe.
An Tổ vội nói theo trấn an con trai mình.
- Đừng lo..

ba sẽ thuê luật sư cho con.

- Ba...ba con không muốn ở tù, chắc chắn An Tử Song sẽ không cho con có cơ hội trở về...ba...ba...phải làm cách đưa con ra.
Ông ta hạ giọng nói vào tai An Tổ, bàn tay níu lấy ba mình như một đứa trẻ bắt đầu đã biết sợ hãi là gì.
Nhưng cảnh sát không cho ông ta có cơ hội nói thêm cứ thể áp giải ông ta rời đi..
An Tổ quay người tìm kiếm An Khưu vội vàng đi đến hạ giọng cầu xin.
- Anh hai, Tôi chỉ có một mình Bách Tôn....Tôi cầu xin anh hãy cứu nó.

Nếu có phải trả giá thân già này sẽ gánh tội thay nó.
An Khưu nghiêm mặt.
- Ai gây tội thì người đó phải đền tội.
Ông hơi đanh giọng lại.
- Nếu cảnh sát điều tra được cậu có liên quan đến vụ án năm xưa của An Giảng và Nhan Khuê.

Thì dù cậu có là em trai của Tôi cũng phải trả giá đúng tội của mình.
Cả người An Tổ chao đảo may mắn có người ông ta đỡ lấy.
- Ý anh là lần này anh quyết cạn tình cạn nghĩa hay sao.

Anh nên nhớ Tôi và anh là anh em cùng huyết thống đấy?

An Khưu lắc đầu vì sự chấp niệm không hiểu đúng sai của ông ta.

Xua tay có chút đau đầu nói.
- Đi đi, không cần ở đây nữa.
An Tổ chưa kịp trả lời thì lúc này An Tử Song đi xuống, anh tiến gần đỡ lấy ông cụ ngồi xuống.
- Ông nội chuyện này cứ để cháu lo.
An Tổ vừa thấy An Tử Song, ông ta muốn tiến đến gần anh nhưng liền bị Kevin và Mark cản lại.
- Tử Song cháu hãy nói cảnh sát thả người ngay lập tức.

Đừng vì lợi danh mà cháu dám làm thế với Chú của mình.
An Tử Song xoay người, đôi mắt anh hơi híp nhẹ như phải nghe một câu chuyện cười vậy.
Anh nhếch môi nở nụ cười lạnh.
- Ông cứ tận dụng thời gian mà dạy dỗ đứa cháu này đi.Vì đến rạng sáng ngày mai Ông sẽ không còn cơ hội nữa đâu.
An Tổ run người mà hỏi, cũng tỏ rõ thái độ giận dữ.
- Mày..mày nói thế là sao?
An Tử Song xoay người chẳng buồn nhìn ông ta.
- Cứ chờ ngày mai rồi biết còn bây giờ nếu còn tâm trạng ở lại dự lễ.
Anh nghiêng mặt nhìn qua Kevin và Mark hai người hiểu ý giơ tay.
- Mời ngài ngồi vào vị trí buổi lễ phải bắt đầu rồi.
An Tổ làm gì còn tâm trạng ngồi xem hay tham dự tiếp.

Ông ta cũng không thể tiếp cận An Tử Song và An Khưu được nên hừ giọng quay người cùng người của mình ra về..
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 103: 103: Em Sẽ Dùng Cả Đời Để Chứng Minh


Vệ sĩ hai hàng dài làm hàng rào không cho ai có cơ hội tiếp xúc gần với An Tử Song.
Nam nữ hôm nay xuất hiện đầy đủ nên Mark bố trí vệ sĩ rất đông sợ không khéo lại khiến An Tử Song phát bệnh.

Vốn sự kiện nổ nhà máy điện và vụ án chấn động mới vừa vị khai quật nên việc bố trí vệ sĩ đông như thế cũng chẳng ai thắc mắc quá nhiều mà như mọi khi đó là chuyện nên làm..
Đứng trước bao nhiêu con người phía dưới An Tử Song cao ngất nhìn bao quát.

Anh dùng âm ngữ rõ ràng trước hết chấn an những người có mặt vì những chuyện đã xảy ra trước đó.

Sau đó là khai mạc buỗi lễ đổi lại tiếng vỗ tay dòn tan của mọi người.
Những nhân viên trên dưới của An Thị liền thấy mặt trời lại chiếu rọi trở lại chỉ cần An Tử Song bình yên đứng đó chưa vội làm gì thì cổ phiếu cũng sẽ tự động tăng giá chưa cần nói đến những chuyện lớn lao khác..
An Tử Song nhìn báo giới được mời không ngừng nháy đèn liên tiếp.
Anh cong môi.
- Các vị cám ơn mọi người hôm nay có mặt đầy đủ nơi đây.

Hôm nay tôi chính thức giới thiệu một người vô cùng quan trọng với cuộc đời Tôi.
Anh hướng mắt nhìn ra cánh cửa từ từ mở ra.
- Chính là vợ Tôi Lạc Băng.
Lạc Băng kiêu sa lộng lẫy trong chiếc váy dạ hội ôm nhẹ theo dáng người.

Màu tím nhạt tôn lên vóc dáng quá đổi xinh đẹp và làn da như trắng phát sáng của cô.

Khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm kiêu kỳ và quyến rũ đến chết người.

Mái tóc búi nhẹ phía sau, chiếc váy xẻ cao mỗi bước chân cô duy chuyển như tiếng xao động của trái tim An Tử Song lúc này..
Anh tự hào nhìn vợ mình như nữ thần bước ra, ánh sáng đều tập trung về phía cô.
Những người có mặt nơi đây đều choáng ngợp với vẻ đẹp vô thực của Lạc Băng.

Bọn họ từng nghe lời đồn không ít rằng An Tử Song dùng tài sản của mình và còn kinh khủng hơn là để cô gái này đứng tên nguồn vốn của An Thị tại Thụy Sĩ.

Chỉ nhiêu đó thôi cũng thấy rõ người phụ nữ này đối với An Tử Song quan trọng ra sao.
An Tử Song chưa bao giờ cho ai sắc mặt tốt anh cũng chưa bao giờ dịu dàng với ai.
Xa cách nghìn trùng là có thể nói về tính cách người đàn ông này.
Nhưng lúc này anh thế lại đi xuống sân khấu dù vệ sĩ chắn hai hàng không cho nhà báo hay bắt cứ ai vượt qua vòng vây.
Nhưng chỉ mình Lạc Băng hiểu anh đã phải dùng bao nhiêu là can đảm vì không muốn nhìn cô một mình tiến về phía anh mà anh phải chủ động bước đến bên cạnh cô.
Như tình yêu của họ vậy anh luôn nâng niu và cố gắng gìn giữ.
Lạc Băng không đứng yên chờ anh đi đến mà cô cũng tiến về phía anh.
Ánh mắt An Tử Song vươn ý cười anh sãi thêm mấy bước là đã có thể ôm vợ yêu vào lòng, hôn lên trán cô đầy cưng chiều.
Anh không đưa cô lên khán đài mà đứng giữ hội trường cầm chiếc mic không dây mà Mộ Lâm đưa tới.
- Băng, cuộc đời anh có hai đều mà phải chờ đợi mười năm mới làm được.

Đó là đưa kẻ thù ra ánh sáng.

Hai là được tuyên bố với cả thế giới em là vợ của anh.

Ngày hôm nay anh rốt cuộc đã làm được.

Cám ơn em đã luôn bên cạnh anh..
Mắt Lạc Băng đỏ lên, xúc động đến nghẹn ngào cô vốn không phải là người mau nước mắt nhưng người đàn ông này luôn có cách khiến cô phải yếu đuối.
Lạc Băng cố gắng lắm mới không bật khóc nhưng nước mắt vẫn không cầm được.
Cô cúi đầu lén lau nước mắt, An Tử Song ôm cô vào lòng mỉm cười cưng chiều.
Qua mấy giây lấy lại tinh thần Lạc Băng nhận micro từ An Tử Song.

Cô nói.
- Xin chào mọi người tôi là Lạc Băng là vợ của An Tử Song.

Lần đầu chính thức gặp mặt tất cả mọi người.
Lúc này cô mới nhìn An Tử Song.
- Nếu anh dùng mười năm để tuyên bố với thế giới em là vợ anh.

Em sẽ dùng cả đời này để chứng minh em yêu anh ra sao?
Xinh đẹp, tự tin là những gì nên nói đến người phụ nữ của An Tử Song.
Người đàn ông của cô xuất sắc như vậy cô phải tuyên bố chủ quyền chứ.
An Tử Song hạnh phúc đến mức tim chỉ muốn vỡ ra, rõ ràng khi cô nói ra những lời này có chút ngại ngùng nhưng câu từ thì kiên định đâm xuyên vào lòng ngực anh mất rồi.
An Tử Song kéo cô ôm vào lòng siết chặt.
Vốn mang trên mình sắc vóc lẫn thần thái hơn người, chỉ cần một nụ cười nhẹ, một cái nhướn mày cũng toát lên được sự xinh đẹp đến phát hờn..
Cả hội trường vỗ tay kịch liệt bọn họ bây giờ cũng đã hiểu.

Đây là cuộc hôn nhân đến từ tình yêu chứ không phải là liên hôn như mọi người thường đồn đoán.

Với tính cách lạnh lùng còn quái lạ của chủ tịch nhà họ nhưng lại dịu dàng với vợ mình như thế cũng khiến bọn họ được mở mang tầm mắt và thấm rõ câu nói.
Người đàn ông ra ngoài xã hội hơn nhau ở độ dày của chiếc ví.

Còn trở về nhà sẽ hơn nhau ở cách đối xử với người họ yêu.
Người đàn ông yêu bạn chưa đủ chỉ biết trách bạn đòi hỏi quá nhiều.

Người đàn ông yêu đủ nhiều chỉ sợ mình nuông chiều bạn chưa đủ.
Cả hội trường lúc này phàm là đàn ông thì gật gù học hỏi đàn bà thì mơ ước và xen lẫn vào đó là sự ngưỡng mộ Lạc Băng không ngớt.
Mặc kệ xung quanh đang suy nghĩ chuyện gì, An Tử Song nói khẽ với Lạc Băng.
- Anh đưa em đi gặp ông nhé.

Lạc Băng đứng giữa một rừng người không hề lo lắng nhưng khi nghe gặp An Khưu thì tim đập liên hồi..
Cô nhẹ cắn môi có chút hồi hộp.
- Dạ..
Tuyên bố buổi tiệc chính thức bắt đầu, dạ tiệc cũng nhanh chóng diễn ra.
An Tử Song nắm tay Lạc Băng tiến đến chỗ An Khưu.
Đứng đó theo dõi một màn cháu trai vốn có cuộc sống hướng nội đã vậy còn mắc thêm căn bệnh tâm lý kia.

Nhưng ngày hôm nay được như thế này khiến ông không khỏi xúc động.

Bao nhiêu năm qua ông là người thấu hiểu nhất những khó khăn, nỗi đau của cháu mình phải trãi qua, mang trên người những hận thù và một phần tâm bệnh không thể sống cuộc sống bình thường như bao người.
Giờ thì tốt rồi, tất cả phải cám ơn cháu dâu của ông.
Lúc này An Tử Song và Lạc Băng đã đứng trước mặt của An Khưu.
An Tử Song mỉm cười nói.
- Ông, đây là Lạc Băng là vợ của cháu.
Bàn tay sau eo của cô nhẹ nhàng vỗ nhẹ trấn an tinh thần cô vợ nhỏ.
- Băng, đây là ông của anh còn Chú hai thì em đã biết trước đó.
Lạc Băng lễ phép gật đầu chào từng người.
Sau đó nhẹ giọng nói.
- Cháu chào ông, cháu thật có lỗi khi kết hôn đã lâu nhưng vẫn chưa sang chào hỏi ông cho đúng lễ phép.

Mong ông sẽ không trách ạ.
Sự khôn khéo này của cô khiến An Khưu vô cùng hai lòng, không vì được An Tử Song cưng chiều mà trở nên kiêu ngạo.

Nhìn qua một chút còn thấy rõ vẻ hồi hộp trong mắt của cô.
Đứng trước các lão làng của An Thị không sợ hãi nhưng lúc này vẫn có chút bẽn lẽn ngại ngùng của cô gái nhỏ.
Quả nhiên cô gái này rất thú vị và đáng yêu như vậy.

Hỏi sao cháu trai của ông không yêu người ta chết đi sống lại.
An Khưu cười vui vẻ.
- Không trách..chỉ cần tết này hai đứa về dùng bữa cơm cuối năm với lão già này là được..

Nghe thế trong lòng Lạc Băng là một mảng ấm áp..
Cô vội gật đầu.
- Dạ.
An Khưu gật gật đầu sự xúc động nhìn cháu trai mình nắm tay người ta quyết không buông, cử chỉ, ánh mắt đều là sự tự hào..
- Tiểu Băng! cám ơn cháu, lời này ông đã muốn nói với cháu lâu rồi.

Chỉ là đứa cháu này giữ cháu kỹ quá nên hôm nay ông mới có dịp mà nói.
Làm sao An Tử Song và Lạc Băng không hiểu được lý do An Khưu nói câu này.
Lạc Băng nhìn ra được An Khưu rất thương cháu mình có lẽ giờ đây nhìn anh hạnh phúc nên ông xúc động đến thế.
Lạc Băng mỉm cười nắm tay An Tử Song chặt hơn.
- Ông không cần phải cám ơn Cháu đâu ạ.

Vì gặp được Tử Song đó là phước phần lớn mà may mắn cháu có được.

Cháu thật sự rất hạnh phúc khi ở bên cạnh anh ấy..
Giờ đây người lịm tim và hạnh phúc nhất có lẽ là An Tử Song.

Anh không nói gì những nhìn ánh mắt lấp lánh như muốn khảm cô vào lòng cũng hiểu anh đang sung sướng thế nào..
An Khưu nắm tay hai người vỗ nhẹ.
- Cuối đời lão già này xem như an lòng rồi..
An Khương lúc này mới lên tiếng.
- Ba nói gì thế, ba còn phải đợi Tử Song và Tiểu Băng sinh cháu cho ba bồng bế nữa chứ..
An Khưu ngớ người ra sau đó bật cười thành tiếng.
- Phải..phải..

đúng rồi hai đứa nhanh lên một chút, ông chờ đấy nhé..
An Tử Song nhìn qua Lạc Băng, cô hơi cúi đầu nở nụ cười ngại ngùng nhưng phản phất hạnh phúc lan tỏa.

Từng cử chỉ nhẹ nhàng, ánh mắt vốn chỉ chứa mỗi đối phương đều khiến tất cả mọi người có mặt nơi đây có thể cảm nhận đực tình yêu sâu nặng của cả hai dành cho nhau..
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 104: 104: Phơi Bày Tất Cả


Từ buổi tiệc trở về dù là ngồi trên xe hay về đến Lạc Gia, Lạc Triệu đều cảm nhận thần sắc không ổn của Tô Tuyết Giao.
Lúc vào đến sảnh chính, Lạc Triệu nói.
- Lên thư phòng chúng ta nói chuyện với nhau một chút.
Tô Tuyết Giao dường như không muốn quan tâm ông nói gì.
- Em hơi đau đầu lúc khác chúng ta nói chuyện sau đi.
Tô Tuyết Giao muốn lướt qua ông để lên lầu.
- Nói nhanh thôi không mất nhiều thời gian đâu.
Nói rồi ông lướt qua bà ta đi thẳng lên thư phòng.

Tô Tuyết Giao có chút tức giận nhìn theo bóng lưng quái lạ của ông ta mà trong lòng khó hiểu.

Vẫn là nối bước theo sau tiến vào thư phòng.
Bà ta đi đến kéo ghế ngồi đối diện với Lạc Triệu..
- Có chuyện gì anh nói mau đi, em thấy hơi mệt trong người.

Lạc Triệu nhìn qua bà ta cũng không vội trả lời mà kéo lấy học tủ và lấy ra một tờ giấy đẩy trước mặt bà ta.
Sắc mặt Tô Tuyết Giao liền biếc sắc..
- Anh...anh đang làm gì thế..?
Lạc Triệu lúc này mới chậm rãi lên tiếng.
- Chúng ta ly hôn đi..
Tô Tuyết Giao cảm thấy đầu mình như ai dùng búa bổ mạnh vào.
Choáng váng.
Bà ta đẩy đơn về phía ông, giọng nói cũng hơi run rẩy.
- Em..em làm gì sai chứ? Anh có phải là tức giận chuyện gì không? Anh cứ nói đi em sẽ sửa mà.

Vợ chồng chúng ta bên nhau bao nhiêu năm rồi đâu thể nói chia tay là chia tay thế được..
Lạc Triệu nhìn bà ta đỏ mắt sắp khóc đến nơi nhưng ông dường như trước khi đi đến quyết định này đã suy nghĩ rất kỹ.

Nên lúc này không có chút lung lay ý chí nào.
Lấy trong tủ ra một sấp hình ảnh nhìn qua liền nhận ra toàn là hình ảnh ân ái ngọt ngào của Tô Tuyết Giao và An Bách Tôn..
Tô Tuyết Giao cầm lên xem, bàn tay bà ta run rẩy.

Mắt trợn to, miệng hé mở không biết nên giải thích thế nào.

Mở miệng ra toàn những câu nói xáo rỗng..
- Em..hiểu lầm đúng rồi chỉ là hiểu lầm thôi, anh đừng tin.....à....đúng rồi có người hại em...họ muốn chia rẽ chúng ta..đúng rồi là như thế..
An Bách Tôn dường như không muốn đôi co với bà ta..

Ông mở điện thoại ra, mở một đoạn clip rồi đẩy điện thoại cho bà ta xem..
Là hình ảnh Tô Tuyết Giao lén lút đang bỏ thuốc vào sữa cho Lạc Triệu hàng ngày..
Cả người Tô Tuyết Giao như muốn suy sụp bà ta vội đứng lên chạy qua chỗ Lạc Triệu.
- Em...em chỉ muốn thêm thuốc an thần cho anh ngủ ngon thôi mà...em...

- Vậy cái này là cái gì..
Lạc Triệu lại lấy ra một tờ giấy khác đưa cho bà ta xem, đó là giấy kiểm nghiệm.
Bên trên ghi rõ loại thuốc mà Tô Tuyết Giao cho ông uống có tác hại ra sao.

Nếu uống thường xuyên sẽ làm cơ thể kiệt quệ, mất đi kháng thể vốn có, cơ thể dần sẽ tự hủy hoại.
Bờ môi Tô Tuyết Giao run lẩy bẩy.
Nước mắt sợ hãi rơi lả chả không ngừng, bà ta quỳ rạp xuống đất ôm lấy chân của Lạc Triệu.
- Em..em...sai rồi..em không biết tại sao mình lại làm vậy..Em...cầu xin anh tha thứ cho em lần này đi..Em hứa cả đời này sẽ tận tâm tận lực vì anh vì Lạc Gia mà...Lạc Triệu xin anh hãy nghĩ đến tình cảm vợ chồng của chúng ta bao nhiêu năm qua mà bỏ qua cho em đi được không?
Bà ta khóc đến lạc cả giọng..
Lạc Triệu đứng dậy, ông ta làm sao không đau lòng được đây khi bị người đầu ấp tay gối của mình phụ bạc.

Nhưng càng chết lòng hơn khi phát hiện bà ta ấy thế mà còn nhẫn tâm muốn hại ông mất mạng.
Thật ra lúc đầu Lạc Băng có cảnh báo ông nhưng ông không tin.

Một lần tình cờ do ông thấy cơ thể choáng váng chính Lạc Băng đưa ông đến bệnh viện khám thì bác sĩ phát hiện trong máu của ông có loại chất lạ có tên là Polonium.

Cả Lạc gia nơi nào cũng gắn camera nhưng có lẽ nhưng góc khuất không tới cho nên Lạc Băng lén lắp
Camera ngụy trang mini khó ai có thể phát hiện.

Kết quả đem lại tuy khiến ông đau lòng nhưng lại như một chất xúc tác mạnh mẽ khiến ông có thể chấm dứt mọi quan hệ này.
Lạc Triệu nói.
- Tôi có thể chung sống với người vợ phản bội còn có ý muốn mưu sát chồng mình hay sao.

Không công bố những bức hình này hay tống cô vào tù xem như tôi đã quá nhân đạo với cô rồi.

Tô Tuyết Giao chết lặng bà ta lắc đầu trong nước mắt..
Lạc triệu dùng sức hất bà ta ra.
- Ký đi khi tôi vẫn còn cho cô mặt mũi.

Với những chứng cứ trên Tôi có thể đơn phương ly hôn với cô.
Nói rồi ông lạnh lùng rời khỏi thư phòng, Tô Tuyết Giao ôm mặt khóc nức nở cũng chẳng rõ vì ân hận hay là sợ hãi cho nữa đời sau sẽ quay lại cuộc sóng khổ cực ngày xưa.
......
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 105: 105: Tôi Không Giết Con Tôi


Lúc này Tô Triết vừa thông qua báo đài mà biết được An Bách Tôn đã bị bắt.

Vì đến quá bất ngờ khiến Tô Triết không khỏi hoang mang, cả cơ thể ngồi sụp xuống sopha như là mất cả phương hướng.

Dù luôn miệng nói không muốn nhận người cha này nhưng thời gian sau này anh ta cũng đã dần chấp nhận anh ta và ông ấy vốn chảy chung một dòng máu.

Niềm vui chưa kịp đến thì bi kịch lại xảy ra...
Thì ra bọn họ đều bị An Tử Song dắt mũi.

Tên đàn ông này quá là xảo quyệt và mưu mô.
Ân Tố Như từ trong phòng tắm đi ra nhìn tin thời sự đang phát trên tivi, sắc mặt cô ta liền biến đổi.
Cô ta đi đến kéo lấy tay Tô Triết.
- Cái quái gì xảy ra vậy? An Bách Tôn ông ta đã bị bắt rồi sao.

An Tử Song...
Nhìn An Tử Song lành lặn xuất hiện trên tivi, Ân Tố Như không thể tin nổi lời nói ở miệng như bị ai bóp lấy.
Làm sao có thể như vậy chứ? Người đứng trên sân khấu kia đó là An Tử Song mà chẳng phải anh ta bị thương rất nặng phải đưa qua Singapore chữa trị hay sao?
Khoan đã, chuyện này làm sao Lạc Băng không biết được..
Thế là cô ta bị Lạc Băng lừa gạt sao? Cô ta nói cái gì là Tô Triết vừa nhận lại cha ruột.

Là máu mủ của An gia không sớm thì muộn sẽ hưởng được gia tài kếch xù mà An Bách Tôn để lại.

Nhưng giờ thì sao chứ hắn ta đã bị bắt, Tô Triết muốn hưởng một xu từ An gia cũng không có chứ đừng nói đến việc cô ta.
Khốn khiếp người phụ nữ ác độc này.
Ân Tố Như nghiến răng tức tối, quay qua hằn học với Tô Triết.
- Anh nói gì đi chứ sao im lặng như vậy? Nói đi trước khi ông ấy bị bắt có ký giao tài sản gì cho anh hay không? Anh nói đi.
- Im miệng đi..
Tô Triết đau đầu quát lớn.
Ân Tố Như tức giận muốn đáp trả anh ta nhưng lúc này điện thoại Tô Triết reo lên.
Tô Triết nhìn lướt qua là của Tô Tuyết Giao, anh ta vội bắt máy.
- Mẹ...
Chẳng biết trong điện thoại Tô Tuyết Giao nói gì mà sắc mặt Tô Triết tái đi, vô cùng khó coi.

Đây là lần đầu tiên Ân Tố Như thấy vẻ mặt hốt hoảng đến mức này của anh ta..
- Mẹ...mẹ bình tĩnh...con sẽ đến ngay..
Nói rồi anh ta vội cúp điện thoại tìm lấy chìa khóa muốn đi ra ngoài.

Nhưng lúc này bị Ân Tố Như chặn lại.
- Anh muốn đi đâu?
- Tránh ra..
Tô Triết rít qua kẻ răng như không còn nhẫn nại với cô ta.
Ân Tố Như lúc này cơn nóng cũng không vừa, cô ta cau chặt mày.
- Tôi không tránh, rốt cuộc anh có xem tôi là vợ của anh không.

Đụng chuyện là anh lại đi tìm mẹ mình.

Vì anh là người đàn ông vô dụng như vậy cho nên Lạc Băng mới không cần anh đấy..
- Tôi bảo cô im miệng, cô còn nói nữa có tin tôi đánh chết cô không?
Tô Triết như kẻ điên đưa tay lên cao như muốn cho cô ta một bạt tay trời giáng nhưng vẫn là kiềm chế được bản thân.
- Tôi không muốn đánh phụ nữ, cút sang một bên.
Ân Tố Như khi chưa làm vợ anh ta thì một lời anh ta nói ra cũng được xem là thánh chỉ nhưng giờ cô ta có cái quái gì mà sợ hãi nữa chứ.
Cứ thế mà làm càn sấn tới.
- Giỏi thì đánh đi, anh vốn là kẻ vô dụng rồi có làm kẻ hèn mạt đánh hụ nữ nữa là gì chứ.

Chát..
A.....
Cái tát này vô cùng mạnh, cả cơ thể của Ân Tố Như ngã mạnh lên mặt bàn, phần bụng va mạnh với thành bàn khiến cô ta đau đớn ôm lấy.

Rồi trượt dài ôm chặt bụng nằm dưới đất..
- Đau quá...tôi đau quá..
Lúc đầu Tô Triết cứ nghĩ cô ta giở trò làm mình làm mẩy thôi, định quay người bỏ đi nhưng khi thấy dòng máu đỏ chảy từ chân của cô ta khiến Tô Triết giựt mình vội tiến tới đỡ cô ta dậy.
- Tố Như em sao vậy? Anh không cố ý..

- Đau quá...đưa tôi đi bệnh viện đi...!
- Được...được...
Tô Triết vội bế Ân Tố Như lên đưa đi cấp cứu, anh ta cảm nhận được máu từ trong người cô ta chảy ra ngày càng nhiều khiến anh ta sợ hãi cũng tin chắc bản thân vừa gây ra tội lớn.
.....
Lúc đưa đến bệnh viện Ân Tố Như được cấp cứu lập tức.

Người nhà của Ân gia cũng nhanh chóng có mặt, ai nấy cũng nhìn Tô Triết bằng ánh mắt không hài lòng có ai đời mới gả con gái cho anh chưa được một tháng đã xảy ra chuyện hỏi ra thì Tô Triết chỉ nói là do sơ suất.
Ân Vũ lườm anh ta sắc bén vẫn chưa có hành động gì quá quắt nhưng khi bác sĩ ra thông báo tình trạnh của Ân Tố Như là bị
sảy thai do bị va chạm mạnh, trên mặt còn cón dấu tay để lại xem ra đây là một cuộc bạo hành.
Tô Triết liền ăn cái tát trời giáng từ Ân Vũ.
- Khốn khiếp mày làm gì mà Tố Như phải ra nông nổi như vậy?
Nghe lời bác sĩ vừa thốt ra chính bản thân của Tô triết vẫn còn hoang mang chưa kịp nhận định được chuyện gì đang xảy ra đã nhận cái tát đau điếng..
Anh ta lắc đầu trong khổ sở..
- Con..con không biết cô ấy mang thai.
Lời anh ta nói ra càng nhận về phẫn nộ hơn của Ân Vũ.

Ông muốn cho Anh ta nhiều cái tát hơn thế nhưng bị mọi người cản lại.
Ông ta mắng chửi.
- Là chồng mà vợ mình mang thai mà mày cũng không biết, đánh con bé ra nông nổi như vậy.

Chính tay mày g**t ch*t con mày đó mày vừa lòng chưa?
Tô Triết lắc đầu sợ hại, câu nói Ân Vũ không ngừng vang lên trong đầu anh ta.
- Chính mày g**t ch*t con mày đó mày vừa lòng chưa?
Không..không...phải như vậy mà..
Tô Triết thụt lùi bước chân, lắc đầu trong sự dằn vặt khổ sở bức anh ta sắp điên rồi..
- Tôi không giết con tôi...tôi không có...
Anh ta quay người bỏ chạy như một người điên không xác định được phương hướng....
....
Tô Tuyết Giao vì chờ Tô Triết quá lâu nên bà đã kéo valy đi thất tha thất thểu trên đường, lúc này trời mưa lâm râm.

Đi bộ cả một đoạn đường khá xa khiến hai chân bà ta mỏi nhừ, trên mặt ướt sủng cũng chẳng rõ là mưa hay là nước mắt...
Từ xa ánh đèn xe hơi rọi tới, Tô Tuyết Giao lấy tay che mắt.
Từ xa Tô Triết đã nhận ra mẹ mình, anh ta cho xe tấp vào lề đường, vội vàng cởi áo khoác chạy tới che chắn cho bà ta.
- Mẹ à..sao lại ra nông nổi thế này? mẹ ướt hết rồi, vào xe thôi..
- Tiểu Triết..là con sao...tiểu Triết mẹ mất tất cả rồi..huhu mẹ không còn gì nữa cả..
Bà ta ôm lấy con trai mình mà ngã quỵ xuống đường, khóc nức nở..
Tô Triết mắt đỏ hoe..
- Mẹ...mẹ còn có con mà chúng ta về nhà cũ của mình được không? Con thật sự quá mệt mỏi khi phải bon chen với cái thế giới thượng lưu này rồi.

Nó không dành cho mẹ con chúng ta..
- Không...không...mẹ không thể mất hết tất cả như thế được...mẹ không cam lòng mà...tại sao ông trời lại đối xử với mẹ con chúng ta như thế...mẹ không cam lòng..
Nỗi đau vừa mang tiếng giết con chưa nguôi giờ phải chứng kiến cảnh mẹ mình khổ sở như thế này nữa khiến lòng Tô Triết rối bời.

Chỉ biết ôm chặt mẹ mình cho bà xem đó là chỗ dựa tinh thần đang tin cậy nhất mà khóc than cho thỏa lòng.
Con người khi gặp quả báo xấu mới than trời trách đất đổ thừa tại, thì, là….Mà không chịu gieo nhân lành ngay nơi hiện tại.

Nhiều người đã phạm tội nhưng chưa bị phát hiện bởi nhân xấu chưa kết thành quả, thì họ vẫn cứ ung dung hưởng thụ, thản nhiên như người vô tội, thậm chí còn phỉ báng luật nhân quả nữa.

Đến khi phước hết họa đến chịu quả khổ đau không có ngày thôi dứt.
................
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 106: 106: Viếng Mộ


Nghĩa Trang Green-Wood _ NewYork
Được thiết kế như khu nghỉ dưỡng sang trọng, đây là nơi an nghỉ của những người giàu có và quyền lực nhất thành phố New York nói riêng cũng như nước Mỹ nói chung.

Bao gồm nhiều lĩnh vực như kinh doanh, nghệ thuật, công nghiệp và chính trị.

Lối vào nghĩa trang Green-Wood nằm ở rìa khu Park Slope với các cánh cổng được thiết kế theo phong cách Gothic thời kỳ Phục hưng.

Nghĩa trang chiếm hàng trăm mẫu đất đồi, thung lũng, ao, nhà nguyện và hầm mộ.
Mộ của Ba mẹ An Tử Song nằm ở Sylvan Waters là ao nước lớn nhất, được bao quanh bởi các hầm mộ lớn của nhiều cư dân nổi tiếng và giàu có nhất..
Lạc Băng đã nghe qua sự nổi tiếng của nơi này.

Khi những người giàu có nhất, quyền lực nhất trong thành phố được chôn cất tại Green-Wood, chẳng có gì ngạc nhiên khi bên trong nghĩa trang có nhiều tượng đài xa hoa.

Nhưng khi tận mắt chứng kiến nó quá đổi khang trang và hoàng tráng khác xa những gì cô tưởng tưởng điều đó khiến cô không khỏi bất ngờ.
- Tới rồi..
An Tử Song nhẹ giọng lên tiếng, phần mộ của ba mẹ An Tử Song được xây dựng rất xa hoa theo phong cách nhà mộ của gia đình.

Phía trước còn có hai con sư tử rất lớn đứng canh cổng chính.
Anh đặt hoa lên mộ ba anh, Lạc Băng cũng đặt hoa lên mộ của mẹ anh.
Anh nắm tay cô quỳ trước mộ hai người.
- Ba mẹ, An Bách Tôn đã trả giá, ba mẹ có thể yên nghĩ đươc rồi.
Ba ngày trước tòa tuyên án An Bách Tôn lãnh án từ hình, An Tổ sau khi nghe con trai mình bị tử hình liền không giữ nổi bình tĩnh mà ngất đi.

Nghe đâu vì quá xúc động mà dẫn đến đột quỵ tình hình không khả thi cho lắm.
Lúc này An Tử Song nhìn Lạc Băng mỉm cười, rồi dời ánh mắt về hai khung hình trên bia mộ.
- Ba, mẹ đây là vợ của con.

Cô ấy tên là Lạc Băng.

Ba mẹ có thể yên lòng được rồi vì con thật sự đang rất hạnh phúc.
Lạc Băng xúc động mắt hơi đỏ lên nhưng trên môi là nụ cười tượng trưng cho sự mĩ mãn tình yêu của hai người họ.
Cô rưng rưng nước mắt nắm chặt tay chồng mình mà nói đầy kiên định.
- Ba, mẹ hai người có thể yên lòng.

Con hứa sẽ thay ba mẹ bên cạnh chăm sóc cho Tử Song.

Sóng gió thế nào con cũng sẽ nắm chặt tay anh ấy quyết không bao giờ buông.
An Tử Song nhìn cô, không kiềm lòng đặng cúi đầu hôn lên trán Lạc Băng.
Trái tim anh bị cô nhào nặn chẳng ra hình thù gì nữa rồi.
- Vợ à những câu nói này anh nên nói mới phải chứ..
Lạc Băng nhướn mày, cong môi.
- À..

vậy lần sau ra thăm mộ mẹ em sẽ để anh nói vậy..
An Tử Song nghĩ cũng đúng, béo lấy má cô một cái.
- Nhớ đấy..
Ụa...1

Bất ngờ Lạc Băng che miệng, cô vội đẩy An Tử Song ra chạy ra ngoài bãi cỏ mà nôn thốc nôn tháo nhưng nôn thế nào cũng không có gì.

Chỉ là dạ dày cứ quặn lên từng cơn khó chịu..
An Tử Song lo lắng ôm cô từ phía sau,vỗ nhẹ lưng cô cho cô dễ thở.
- Băng..

em sao vậy..?
Lạc Băng vỗ vỗ ngực thở hổn hển.
- Em không biết nhưng dạ dày khó chịu lắm chỉ muốn nôn thôi..
An Tử Song vội bế cô lên không chần chừ một giây nào.
- Anh đưa em đi bệnh viện.
- Khoan đã anh để em xuống đi.

Muốn về cũng phải chào ba mẹ một tiếng với lại nơi tôn nghiêm như thế anh bế em như vậy không hay chút nào..
- Ngoan, em đang mệt ba mẹ sẽ hiểu mà..
- Không được, thả em xuống, em muốn chào hỏi đàng hoàng mà.

Em đang mệt anh là muốn chọc em tức giận đúng không..
- Được...được..
An Tử Song bất đắc dĩ để cô xuống theo ý cô, Lạc Băng lúc này mới cúi đầu chào ba mẹ chồng rồi nói.
- Con xin lỗi không ở lại lâu hơn với ba mẹ.

Lần sau con và Tử Song sẽ quay lại viếng ba mẹ.
An Tử Song cũng cúi đầu nói vài câu tạm biệt.

Sau đó vừa quay người liền khom người trước mặt Lạc Băng.
- Em lên đi, từ đây ra cổng rất xa em đang mệt đi không nổi đâu.
- Nhưng mà...
- Lúc nãy em nói không bế, anh đã nghe lời rồi.

Bây giờ là cõng, em không được từ chối.
Lạc Băng quả nhiên không nói lại anh nhưng mà cô mệt thật nên ngẫm nghĩ chắc cõng cũng ý tứ hơn nhiều chắc những người khuất mặt khuất mày ở đây không phiền đâu.
Nên trèo lên lưng An Tử Song.

Anh vừa ý cõng vợ mình trên lưng cảm giác như cõng cả thế giới vậy đó.

Vững trãi từng bước chân, Lạc Băng dựa trên tấm lưng dày rộng của chồng mà an tâm nhắm mắt lại do cô có chút sợ nên không dám nhìn lung tung chỉ biết dụi mặt vào cổ anh là an tâm nhất..
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 107: 107: Hôn Lễ


- Cô ấy có thai rồi sao?
Tiếng An Tử Song nghe kỹ sẽ thấy hơi run nhẹ, vang lên trong phòng bệnh.
Lạc Băng đang nằm trên giường cũng vội ngồi dậy, An Tử Song thấy thế đi đến đỡ cô ôm vào lòng.
Bác sĩ đưa giấy siêu âm cho hai người, mỉm cười gật đầu..
- Bé đã được năm tuần tuổi, giai đoạn này hai người nên chú ý.

Qua ba tháng thì thai nhi mới ổn định hơn.
- Vâng..cám ơn bác sĩ..
- Được rồi cô nghỉ ngơi một chút rồi xuất viện.

Chúng tôi đã kê đơn thuốc bổ cho mẹ và bé về nhà chỉ cần theo hướng dẫn mà dùng sẽ tốt thôi..
- Cám ơn bác sĩ.
An Tử Song và Lạc Băng đều nghe rất chăm chú.
Bác sĩ và y tá lui ra còn giúp bọn họ đóng cửa lại.
An Tử Song cúi đầu hôn lên trán Lạc Băng rồi ôm cô vào lòng.
- Vợ à! vất vả cho em rồi..
Lạc Băng lắc đầu.
- Không vất vả chút nào, em bây giờ vô cùng..vô cùng hạnh phúc, anh biết không?
Cô hơi ngọ nguậy đẩy anh ra một chút, như nghĩ ra chuyện gì đấy ánh mắt cũng toát lên sự lo lắng..

An Tử Song cũng nhận ra đều đó, anh hơi nới tay.
- Sao vậy em?
Lạc Băng cắn nhẹ môi có chút không biết mở lời làm sao.
Cô kéo lấy tay An Tử Song hơi dè dặt hỏi.
- Nếu như....ý em là nếu như em sinh con gái...anh...anh có không cần con không?
An Tử Song hơi sửng sốt với câu hỏi của cô một chút.

Sau đó anh liền hiểu ra sự bất an trong lòng của cô.

Anh không cần suy nghĩ mà trả lời ngay.
- Sao lại thế được? Ngốc quá, em không biết thế nào tình phụ tử thiên liêng à? Anh tin mình sẽ là người cha tốt.

Em đừng lo lắng những chuyện này mà tập trung dưỡng thai cho tốt có được không?
Tình phụ tử thiêng liêng..
Đúng vậy là máu mủ tương sinh anh sẽ không bày xích con mình đâu.
Nghĩ thế Lạc Băng như bỏ được gánh nặng trong lòng.

Cô ôm lấy anh thật chặt rồi nói.
- Em biết rồi..
......
Qua tháng thứ hai thai kỳ Lạc Băng và An Tử Song chính thức tổ chức hôn lễ.

Do An Tư Song có tâm bệnh đặc thù nên khách mời chỉ là người trong gia tộc hai bên.

Ngoài ra những đối tác hợp tác lâu năm.Còn lại đều hạn chế tối đa.
Mà cả khung cảnh tiệc cưới cũng được bảo vệ nghiêm ngặt.

Khách mời ngồi khá xa thảm đỏ, nhưng vẫn tạo được không gian xa hoa và lộng lẫy khiến mọi người cũng không quá đặt trọng tâm vào những tiểu tiết nhỏ nhặt kia.
Hôn lễ của hai người họ được tổ chức tại Saint Patrick New York.

Sở hữu nét kiến trúc kiêu sa mang âm hưởng Pháp, nơi đây chính là cái nôi của phong cách Gothic.
Buổi lễ tổ chức không rầm rộ hay phô trương lại đầy ấm áp và thiêng liêng, không gian tiệc cưới được trang trí toàn bộ là hoa cẩm tú cầu tượng trưng cho tình cảm chân thành, niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống.

Những cánh hoa mỏng manh, đan xen vào nhau tạo thành những cụm hoa nhỏ xinh có màu sắc tươi tắn.

Những ánh nến mờ ảo hòa cùng tiếng nhạc dương cầm du dương dưới ánh đèn lấp lánh.

Hôm nay Lạc Băng xinh đẹp khoác trên người chiếc áo cưới trắng muốt, khoe đôi vai trần thon thả, nơi eo hơi thắt nhẹ rồi xòe rộng phía dưới tà.

Khuôn mặt hiện rõ niềm hạnh phúc được trang điểm nhẹ nhàng nhưng khí chất và dung mạo của cô qua đỗi xinh đẹp chỉ cần tôn thêm đường nét liền khiến người ta ngắm mãi chẳng muốn rời đi.
Mai tóc được bới thấp, những sợ tóc con được uốn xoăn nhẹ nhàng khi cài lên chiếc vương miệng kim cương đắc giá và khăn voan chùm đầu lên cô xinh đẹp đến nao lòng, chẳng khác nào công chúa bước ra từ truyện cổ tích cả.
Lạc Triệu chính tay được dẫn con gái đi trên thảm đỏ tới chỗ An Tử Song đang đứng khiến ông không khỏi xúc động.
Lạc Băng mơ màng nhìn qua tấm voan che mặt.

Nhìn người đàn ông diện com lê trắng ưu tú đẹp trai đến vô thực đang chờ cô ở phía trước, cô có cảm giác không chân thực cho lắm.

Tận trái tim len lõi khắp tế bào niềm hạnh phúc vô tận.
Cuối cùng cũng tới nơi, Lạc Triệu đặt tay cô vào tay An Tử Song.
- Tử Song ba giao Tiểu Băng cho con, hãy mang hạnh phúc cho con bé nhé.
An Tử Song nắm chặt tay vợ mình nhìn ông kiên định mà hứa.
- Ba yên tâm, con nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho Tiểu Băng.
Lạc Triệu vỗ lên tay hai người,gật gật đầu trong xúc động.
- Chúc hai con hạnh phúc viên mãn.
Nói rồi ông thỏa lòng vui vẻ rời sân khấu nhường lại cho hai người làm lễ.
Tuy đã là vợ chồng hợp pháp dù đây chỉ là hình thức.

Nhưng cả hai người vẫn không thể nào khống chế được trái tim đang run lên, niềm xúc động trực trào khi hai người tuyên thệ.

Lạc Băng cuối cùng vẫn không thể kiềm nén được giọt nước mắt hạnh phúc hòa lẫn vào trong nụ hôn nồng cháy trước sự vui mừng những tiếng vỗ tay rôm rả...
- Anh yêu em...

An Tử Song nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho vợ...
- Em yêu anh, yêu gia đình của chúng ta.
Họ đang vô cùng hạnh phúc sắp tới còn chào đón sinh linh sắp ra đời.
May mắn thay trong kiếp nhân sinh này họ không lạc mất nhau.

Thì ra yêu nhau dài bao lâu cũng không quan trọng, giữ nhau nhiều thế nào cũng không đủ để tin, vì dẫu có nắm chặt tay nhau bước đi thì cũng có lúc xô lòng mà tuột mất.

Bởi vậy, thay vì cố chạy đến cuối đường, cố gắng bó buộc nhau bởi niềm tin, ta hãy nhẹ nhàng bước đi cạnh nhau, thương nhau hết lòng hết sức, và chấp nhận sự thật rằng, mai này có lạc nhau hay không, không thuộc trong tầm với, nó thuộc về duyên trời quyết định.
Vậy thôi...
Và kiếp này ông trời đã quyết định chúng ta mãi mãi sẽ bên nhau.
Lạc Băng thỏ thẻ..
- Anh Tử Song, em yêu anh..yêu anh hết kiếp này rồi đến vạn kiếp sau..
- Anh cũng thế.
An Tử Song yêu thương siết chặt vòng tay, vùi mặt vào hỏm vai cô vợ nhỏ, anh cũng xúc động, cũng hạnh phúc chẳng kém gì cô.

Cô bây giờ mới hoàn toàn chính thức là của anh.

Cuộc đời này, hai người họ sẽ vĩnh viễn cùng nắm chặt tay nhau đi đến hết quãng đường còn lại......
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 108: 108: Ngoại Truyện Song Thai


Có lẽ thời gian Lạc Băng mang thai là thời gian khổ ái nhất với An Chủ Tịch.

Giai đoạn đầu Lạc Băng bị nghén rất thê thảm khiến người làm chồng như An Tử Song cũng mất ăn mất ngủ theo.

Tìm mọi cách cũng không ngăn được những cơn nghén hành hạ vợ anh.

May mắn sao Lạc Triệu thông qua bạn bè tìm được loại thuốc nam là loại thuốc bổ tốt cho thai nhi lại không gây nghén.

Vì thế Lạc Băng mới có thể ăn uống bình thường còn ăn tốt hơn trước khi có bé con đều đó khiến An Tử Song vui như được mùa.

Nhưng cũng như thế thôi mà anh đã xuống hơn ba ký lô vì lo lắng cho vợ.

Dường như ngày nào Lạc Băng bỏ bữa là y như rằng anh cũng không tâm trạng mà ăn gì.

Lạc Băng nhìn anh gầy đi mà tự trách chính mình rồi tủi thân lại khóc.

Từ lúc mang thai cô rất hay tủi thân chuyện gì cũng có thể mũi lòng mà khóc được.
Chưa nói đến nghén " nghiện chồng " chính là nếu trong bữa ăn hay trong giấc ngủ không có An Tử Song bên cạnh, Lạc Băng liền ăn không ngon và cả khi ngủ cũng không an giấc.

Thế là An Tử Song lo lắng liền ôm việc về nhà làm, nhiều lúc anh họp với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhưng dưới đùi anh là cô vợ nhỏ đang nằm ngủ ngon giấc vô cùng đáng yêu.

Mọi người trong phòng họp lâu lâu sẽ thấy chủ tịch nhà họ hơi cúi đầu chẳng rõ nhìn gì nhưng lại nở nụ cười cưng chiều..
Đến tháng thứ tư thì An Tử Song đưa Lạc Băng đi đến bệnh viện siêu âm để biết bé con là trai hay gái.

Lúc đầu Lạc Băng không muốn đi vì sợ khi cô mang thai bé gái anh sẽ có chút hụt hẫng nhưng đã bị An Tử Song giáo huấn một trận.

Nên cô không dám cãi thêm.
Ai mới nhìn qua cũng sẽ thấy An Tử Song cưng chiều cô hết mực nhưng thật ra lời nói của An Tử Song rất có uy lực và thêm một điều anh cực kỳ cố chấp.

Nếu cô không ngoan vẫn có cách chỉnh cô không thương tiếc.
Bất ngờ là kết quả siêu âm chính là Lạc Băng mang song thai mà còn là long phượng.
Lạc Băng bật khóc thật rồi, An Tử Song vội ôm lấy vợ mà dỗ dành.

Anh cũng choáng ngợp với tin tức chấn động này.
Lúc hai ra xe trở về, Lạc Băng và An Tử Song bắt gặp người quen.
Tô Triết và Tô Tuyết Giao.
Hai người họ đến bệnh viện giao hoa không rõ bệnh viện sắp tới có tổ chức lễ gì nhưng đặt hoa rất nhiều.

Tô Triết là người lái chiếc xe bán tải kia mới chở đủ số hoa cần giao.

Không còn quần áo cao cấp, không còn xe sang như ngày nào.

Dường như bọn họ đã thật sự trở về và hòa nhập với cuộc sống trước đó.

Xem ra cũng không tệ.
Lúc xe Lạc Băng lăn bánh khuất xa, Tô Triết mới dám ngẩng đầu nhìn theo đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ.
Anh ta nhìn thấy Lạc Băng từ trong sảnh lớn bước ra mỗi bước chân của cô đều có người đàn ông cao quý kia cận kề.

Bên cạnh lúc nào cũng có vệ sĩ bảo vệ.

Cô bây giờ là vợ người ta còn sắp làm mẹ.

Trên mặt toát lên sự hạnh phúc mà khiến ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ.
Ngày đó, sau khi đưa mẹ anh ta rời đi, hai người họ trở về tiệm hoa ngày xưa của bọn họ, may mắn chưa bán cho người ta nếu không cũng không biết còn nơi nào để ở.
Dù trong thâm tâm của mẹ anh ta vẫn không thể nào chấp nhận cảnh sống khổ cực như thế này lại tái diễn trong cuộc đời bà.

Nhưng không chấp nhận thì làm sao, bọn họ còn có thể làm được gì nữa đâu.

Nhiều lần nhìn mẹ mình đau khổ anh ta cũng đã hạ mình quay lại Ân gia tìm Ân Tố Như vì dù sao hai người họ vẫn chưa ly hôn.

Nhưng lại nhận được tin tức cô ta đã ra nước ngoài du học và còn cho người gửi anh ta một tờ giấy ly hôn.
Tại sao bao nhiêu năm cô ta có thể nhẫn nhịn mà bên cạnh anh ta.

Thế mà giờ đây khi biết anh ta trở về cảnh nghèo khổ liền muốn chấm dứt cuộc hôn nhân của bọn họ.
Đúng là cuộc đời này, nghèo chính là cái tội mà..
Ân Tố Như thật ra không khấm khá hơn là mấy.Từ lúc sảy thai tinh thần cô ta không còn được như trước.

Một phần vì sức khỏe một phần tránh những điều tiếng không hay nên Ân Vũ quyết đưa con gái mình ta nước ngoài một thời gian cho mọi chuyện dần vào quên lãng lúc đó hãy trở về..
 
Em Muốn Ly Hôn
Chương 109: 109: Viên Mãn End


Sau khi ăn bữa tối đưa cô ra vườn hoa để đi bộ.

Người ta nói trước khi sanh đi bộ rất tốt cho thai phụ, dường như mọi thứ đều được anh nghiên cứu rất kỹ trong những loại sách liên quan đến thai kỳ.
Sau khi dỗ cho Lạc Băng ngủ sâu, An Tử Song nhẹ nhàng đỡ đầu cô lên nhẹ rút tay mình ra.

Cầm lấy điện thoại đi ra ngoài ban công gọi báo tin vui cho hai nhà.

Lạc Triệu nhận được tin mà vui mừng không thôi luôn miệng nói tốt quá, còn An Lão gia thì không cần nói đến, một lần được đến hai cháu chắt, niềm vui nhân đôi.

Còn nói là sẽ có thưởng lớn cho Lạc Băng nào là đất, là nhà của ông đang sở hữu rất nhiều ở Mỹ..
An Tử Song thì thấy những thứ đó không cần thiết vì anh không hề thiếu nhưng không dám nói lời từ chối chỉ sợ ông cụ tức giận mà mắng cho ngốc đầu không lên..
Thế là im lặng để ông cụ được phấn khích đến khi nào tắt máy thì thôi..
Ngày Lạc Băng hạ sinh hai nhóc tỳ thì cả An gia và Lạc Gia như đàn ong vỡ tổ.

An lão gia và An Khương, Lạc Triệu trên dưới vệ sĩ của An Tử Song đều có mặt hồi họp chờ đợi.
Sau khi bác sĩ nhanh chóng sắp xếp phương pháp sinh, Lạc Băng được đẩy vào phòng sinh.

An Tử Song cũng muốn theo vào nhưng Lạc Băng kiên quyết phản đối.

Cô không muốn An Tử Song thấy cô tóc tai bù xù la hét nhếch nhác, hơn nữa đa số cho thấy, người chồng cùng vào sau này sẽ tạo thành bóng đen tâm lý.
Nhưng giờ phút này An Tử Song nào chiều theo cảm xúc của cô được.

Anh cúi đầu lo lắng hạ giọng mà dỗ dành.
- Vợ ngoan! cho anh vào với em đi.

Anh đứng bên ngoài, nghĩ đến cảnh em đau đớn một mình trong đó làm sao anh chịu nổi.
Lạc Băng thầm nghĩ anh có vào trong cô vẫn phải đau một mình mà.
An Lão gia thở dài đi đến nói vào cho đứa cháu trai ngốc nghếch của mình.
- Tiểu Băng con cứ để nó vào đi.

Nó mà đứng ngoài đây khổ sở ông cũng không nhìn nổi..
An lão gia đã lên tiếng như thế Lạc Băng cũng không nỡ từ chối đành gật đầu đồng ý.
Nhận được cái gật đầu của cô mà An Tử Song thở phào nhẹ nhõm.
Anh hôn lên trán cô mà trấn an.
- Em vào trước, anh mặc đồ bảo hộ vào sau.
Khi cánh cửa đóng lại, ánh đèn mở sáng.

Lúc này Lạc Băng toàn thân có chút run rẩy, cơn đau bất ngờ ập đến Lạc Băng hé miệng thở hổn hển.
Bàn tay cô bất ngờ có người nắm lấy, Lạc Băng mở mắt ra nhìn thấy An Tử Song đã mặc xong đồ bảo hộ anh che kín mặt chỉ chừa lại đôi mắt.

Ánh mắt anh lúc này không che giấu sự lo lắng, anh khom người hôn lên trán cô..
- Anh ở đây..
Vì câu nói này mà Lạc Băng lấy lại can đảm rất nhanh, cô níu chặt tay anh..
- A...
Lại một cơn đau quặn thắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Lạc Băng chau mày, siết chặt bàn tay của An Tử Song.
An Tử Song lúc này sắc mặt cũng tái đi, anh cúi đầu nắm chặt tay cô, giọng nói khàn khàn run rẩy.
- Vợ! cố gắng lên, con của chúng ta sắp ra rồi.
Người đàn ông đã vì cô mà chống đỡ cả bầu trời, bàn tay ấm áp của anh như thể có ma lực, như thể tiếp cho cô thêm sức mạnh.
- Vợ ơi cố lên, em làm được mà..
Thế nhưng… đau quá!
- Đã mở được năm phân rồi! Cố gắng lên!
Cô y tá nói.
Mồ hôi thấm ướt mái tóc đen, Lạc Băng ngẩng mặt nhìn đôi mắt đã phiếm hồng của An Tử Song.

Cô thở hổn hển từng hơi, trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ, nhất định phải bình an sinh con ra..
Cơn đau dội đến càng ngày càng dữ dội hơn trước, cô đau đến nỗi suýt ngất đi, mười ngón tay bấu chặt lấy tay An Tử Song, anh khom người để cô có nơi bám víu, mồ hôi ướt đẫm váy áo.
- Dồn sức...!hít sâu, nhìn thấy đầu đứa bé rồi, cố gắng lên.
Một cô y tá trẻ vẫn luôn đứng bên cạnh cổ vũ cho cô, Lạc Băng cắn chặt răng, làm theo lời cô y tá nói thở ra, hít vào rồi dồn sức mà hét lớn.

Lạc Băng dồn sức vào bụng dưới, rặn mạnh…
- A.....
Cơ thể bỗng trở nên nhẹ bẫng.
- Oe...oe....
Tiếng khóc non nớt vang lên lanh lảnh khắp phòng sinh, y tá ôm đứa bé đỏ hỏn đang không ngừng khóc tới bên cạnh Lạc Băng
- Là con trai.
Nhìn đứa bé nhỏ xíu nhăn nhúm, Lạc Băng lần đầu tiên làm mẹ kích động rơi nước mắt, còn An Tử Song chẳng khá hơn là mấy, lần đầu làm cha thì trong lòng đắng cay ngọt bùi lẫn lộn, cảm xúc ngổn ngang.
Anh đưa tay ra sờ vào mặt bé con nhưng bên này tiếng đau đớn của Lạc Băng vang lên tiếp tục khiến thần kinh của anh mới vừa trở nên bình thường tiếp tục bị kéo căng ra..
- A...

Cơn đau quặn thắt nơi bụng dưới lại một lần nữa đánh úp, Lạc Băng nắm tay An Tử Song..
- Chồng ơi...đau quá...
- Ngoan..anh đây...anh đây..
An Tử Song quýnh quáng cả lên, anh chỉ biết hôn lên tay cô nỉ non mà dỗ dành.
Thì ra trên cuộc đời này vẫn có việc khiến anh bất lực nhìn cô đau đớn nhưng không thể thay cô chịu cơn đau khổ sở này..
Mọi người trong phòng sinh lại luống cuống tay chân, không khí cực kỳ căng thẳng, cho đến khi tiếng khóc nỉ non lanh lảnh lại vang lên lần nữa, ai nấy mới an tâm trở lại.

Nhìn hai đứa trẻ nhỏ xíu, Lạc Băng và An Tủ Song không giấu nổi xúc động..
Hình tượng của Lạc Băng lúc này thật thảm hại, gương mặt đỏ bừng đầy mồ hôi, chật vật, thảm hại vô cùng.

Nhưng trong mắt An Tử Song đó chính là diện mạo xinh đẹp nhất của cô mà anh từng thấy.
Đây là vợ của anh người phụ nữ mà cả đời này anh yêu nhất.
- Vợ ơi, vất vả cho em quá, anh yêu em..
Anh hôn lên khuôn mặt nhiễm hồng của cô, hơi thở Lạc Băng có chút yếu ớt, cô sờ mặt anh..
Nhỏ giọng nói.
- Tử Song anh bế con gái chúng ta lại đây cho em đi..
Lời đề nghị bất chợt của cô khiến An Tử Song hơi ngạc nhiên nhưng rất nhanh anh đã hiểu ý tứ của cô.
- Được..
Tại sao cô có thể chịu nổi đau thể xác cực khổ sinh con ra cho anh.

Thì so với việc bị rào cản tâm lý nếu anh không vượt qua được thì anh có đáng làm chồng của cô và làm cha của các con anh không..
An Tử Song đi đến chiếc nôi dành cho tiểu công chúa nhà anh.

Bé con lúc này đã ngủ, anh thở thật sâu trước hết dùng ngón tay sờ lên khuôn mặt non nớt của con gái, làn da vô cùng mỏng manh.

Vẻ bé bỏng, nhỏ nhắn của con gái khiến trái tim An Tử Song mềm nhũng.

Con gái anh đáng yêu như thế anh có cớ gì mà từ chối đây..
Anh khom người nhẹ nhàng nâng bé con lên ôm vào lòng, bàn tay lúc đầu hơi run nhẹ nhưng rồi khi ôm sinh linh bé bỏng vào lòng, lúc này An Tử Song cũng hiểu rõ tình phụ tử thiêng liêng thế nào.

Anh vui mừng vì bản thân không bày xích con gái mình.

Khiến trái tim của An Tử Song thở phào, anh cúi đầu hôn lên trán bé con.
- Con gái, chào mừng con đến với thế giới này..
Anh thì thầm bên tai cục cưng..
Rồi nhẹ nhàng bế đến đặt bên cạnh Lạc Băng nhìn cảnh tượng này Lạc Băng lại rơi nước mắt hạnh phúc.
Cô sờ lấy mặt chồng mình không tiếc lời khen.
- Anh thật giỏi.
- Em mới là giỏi nhất..
An Tử Song nói thật tâm, nhìn cảnh cô sinh nở anh mới hiểu được ý chí mạnh mẽ của người phụ nữ ra sao.
- Bế con trai lại cho em đi..
Lần này thì An Tử Song không quá hồi họp, anh bế con trai rất nhanh gọn cũng tặng cho bé con nụ hôn chào đón và thì thầm vào tai nhóc con những lời tốt đẹp.
Đặt con trai nằm bên cạnh Lạc Băng, hai đứa trẻ ngủ rất say.

Lạc Băng chỉ cần nhìn thôi, trái tim cũng mềm nhũng với sự đáng yêu này rồi.
An Tử Song nhìn cảnh ba người trước mặt.
Đây chính là cả thế giới của anh.
Mắt hơi ửng hồng, xúc động cúi đầu hôn lên trán vợ yêu.
- Vợ à! anh thật sự rất hạnh phúc.
Tận hưởng vòng ôm của anh, Lạc Băng sụt sùi cũng rưng rưng nước mắt, trên môi lại nở nụ cười viên mãn.
- Em cũng thế...em yêu anh và con rất nhiều.
Thật ra cuộc đời người phụ nữ không cần những điều lớn lao vĩ đại.

Chỉ cần bình yên bên một người chồng tốt cùng những đứa con ngoan, vậy là đủ!
...............
 
Back
Top Bottom