Ngôn Tình Em Là Thế Giới Của Tôi

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
AP1GczMjLREKnSzwb539nZNQUQaiojbRc2ZH4ovKzMiEbIzAdcczBwvejAHQYg4d2dU4u7mf8aynnzuF6gy1ZnFn2Soj0jwxbUtml6CvAOOG1GWeuLDpnPD4ojTTnwm6USIxfQ5ldROb4DRthfJkAwv-w6Nl=w215-h322-s-no-gm

Em Là Thế Giới Của Tôi
Tác giả: Trần Thần
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[ZHIHU] EM LÀ THẾ GIỚI CỦA TÔI

🍏 Tác giả: Trần Thần

🍏 Thể loại: Ngôn tình, hài hước

🍏 Editor: Hố Không Thoát

Tên truyện do Hố đặt.

______________

🍏 Giới thiệu:

Mẹ chồng tôi cho tôi một trăm vạn để tôi ly hôn với chồng.

Tôi khóc, thật sự quá cảm động.

Cuối cùng cũng đến lúc bà ấy ném tiền vào mặt tôi.

Huhuhu...​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Âu Tổng Em Vẫn Ở Đây
  • Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
  • Trói Em Mãi Không Buông
  • Tổng Tài Lãnh Khốc Tha Cho Em!
  • 10 Triệu Một Đêm Em Đi Không
  • Tổng Tài Bá Đạo Để Tên Khốn Này Yêu Em Cả Đời!
  • Em Là Thế Giới Của Tôi
    Chương 1


    Tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, tôi cau mày đứng ở cửa, suy nghĩ nên nói thế nào cho xứng với số tiền khổng lồ tôi nhận được!

    Chuyện là thế này.

    Buổi chiều khi tôi vừa ăn xong món tráng miệng chuẩn bị đến vườn hoa tưới cây để giết thời gian thì mẹ chồng tôi chặn tôi lại.

    Ban đầu khi tôi và chồng tôi kết hôn, mẹ chồng tôi không thích tôi, từ sau khi tôi gả qua đây, bà ấy còn không thèm chơi mạt chược, toàn tâm toàn ý nghĩ cách chia rẽ tôi và con trai bà ấy.

    Bà ấy nôn, tôi cũng nóng.

    Hu hu...

    Tôi thật sự rất muốn nói với bà ấy, thật ra tôi rất muốn bị tống cổ, thật đó, chỉ cần cho tôi tiền là được.

    Nhưng mẹ chồng tôi mãi vẫn chưa thông suốt, tôi cũng không cam tâm.

    Người và tiền bạc đều là những thứ tôi muốn mà?!

    Tôi nghĩ rằng sẽ phải tiếp tục duy trì tình cảnh này, kết quả vừa nãy mẹ chồng tôi từ bên ngoài quay về, biểu cảm đầy phấn khích, sau đó gọi tôi vào phòng khách.

    "Mẹ, có chuyện gì vậy? "

    Tôi rất khách sáo với mẹ chồng, tôi càng khách sáo thì cười càng dịu dàng, đôi mắt bà ấy trợn ngày càng to.

    Nói đến đây, chỉ có thể trách mẹ ruột tôi, khi còn trẻ yêu ai không yêu, cứ khăng khăng muốn tranh giành người đàn ông với mẹ chồng tôi.

    Tranh được thì tranh đi, con mẹ nó đã muốn cướp người đàn ông người khác, cuối cùng lại thua?!

    Mẹ chồng và cha chồng tôi cưới nhau trong hạnh phúc, mẹ ruột tôi đau khổ chuyển đi nơi khác sau đó gả cho cha tôi.

    Chuyện này tạm coi như đã viên mãn, hai bên đều có một cuộc sống hạnh phúc.

    Cho đến năm tôi mười bảy tuổi, cha tôi mất vì tai nạn xe, mẹ tôi không chịu nổi đả kích nên lâm bệnh nặng, trước lúc lâm chung lo rằng tôi không có ai chăm sóc sẽ bị ức h**p, vì vậy sau nhiều lần tìm kiếm cuối cùng đã tìm thấy cha chồng tôi, nhờ ông ấy tìm cho tôi một viện phúc lợi tốt.

    Nhưng bởi vì điều này mà cha chồng tôi luôn cảm thấy nợ mẹ tôi một ân tình, vì vậy lúc lâm chung mẹ tôi ủy thác tôi cho ông ấy, ông ấy không ngại đường xa vượt hàng ngàn dặm đến đây, đứng trước giường bệnh của mẹ tôi, trịnh trọng hứa với bà ấy sẽ chăm sóc tốt cho tôi.

    Lúc đó mẹ tôi mới trút hơi thở cuối cùng.

    Cha chồng tôi giúp tôi tổ chức tang lễ cho mẹ tôi.

    Giờ đây, ân huệ của cha chồng tôi đã được đền đáp, tiếp theo là đến lượt tôi.

    Sau khi đám tang kết thúc, tôi đi theo cha chồng tôi về nhà.

    Đó là lần đầu tiên tôi thấy một ngôi nhà lớn như vậy.

    Khi cha chồng tôi dắt tay tôi đi vào bên trong, tôi dừng lại: "Chú ơi, khi nào thì chúng ta đến viện phúc lợi ạ?"

    Cha chồng tôi là một người tốt, nho nhã lịch sự, cả người toát ra khí chất của một chính nhân quân tử, ông ấy dịu dàng xoa đầu tôi, nói: "An An, sau này nơi đây chính là nhà của con."

    A.

    Quả nhiên.

    Khi tôi đang băn khoăn xem thân phận nào dễ sống tiếp hơn, cô bé lọ lem hay là đứa trẻ mồ côi trong viện phúc lợi, cha chồng tôi lại nắm tay tôi bước qua chiếc cổng sắt mạ vàng!

    Nhà?

    Tôi cúi đầu cười, nơi không có cha mẹ làm sao có thể gọi là nhà?!

    ...

    Chương 2

    "Trần An An, tôi đã chọn cho Hạ Minh một cô gái khác, đối phương là người rất xuất sắc, ngày mai tôi sẽ sắp xếp cho bọn họ gặp nhau, còn cô thì..."

    Giọng nói chói tai của mẹ chồng tôi kịp thời kéo tâm trí đang bay bổng trên mây của tôi quay trở về thực tại, vẫn giọng điệu coi thường như trước đây.

    Phải, lại chuẩn bị diễn thôi.

    Tôi cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: "Mẹ, con thật sự rất thích Hạ Minh, xin mẹ đừng chia cắt chúng con."

    Lần này mẹ chồng tôi không còn giận dữ bỏ đi như trước nữa: "Trần An An, cô cũng biết từ trước đến nay tôi không thích cô, nếu như không phải Chương Chi bệnh nặng, đại sư nói mệnh của cô có thể giúp nhà chúng tôi tránh khỏi tai họa, cô cho rằng cô có thể cưới Hạ Minh sao? Cô cũng nên tự biết thân biết phận, nhà họ Hạ chúng tôi nuôi cô mười mấy năm, cũng coi như tận tình tận nghĩa chăm sóc cô."

    Hạ Chương Chi là cha chồng của tôi, ba tháng trước ông ấy đột nhiên bệnh nặng, khó có thể cứu chữa, mẹ chồng tôi dùng mọi cách, cuối cùng thông qua người khác giới thiệu tìm thấy một vị đại sư, đại sư bấm ngón tay, nói rằng phải có người kết hôn giúp cha chồng tôi ngăn chặn cơn tai họa này, dùng không khí vui vẻ để lấn áp bệnh tật.

    Nghe xong vẫn cảm thấy thật máu chó.

    Mẹ chồng tôi tin thật, "người" mà đại sư đó nhắc đến tất nhiên là tôi và Hạ Minh.

    Tôi đương nhiên không có quyền từ chối, nhưng Hạ Minh thì có, thế nhưng anh ấy lại đồng ý, sau đó chúng tôi cùng nhau trải qua cuộc sống hôn nhân trong hai năm!

    Haiz.

    Hạ Minh, con người này chỉ có thể nói không nên đánh giá qua vẻ bề ngoài, bên dưới khuôn mặt đẹp trai đó ẩn giấu một trái tim vô cùng đen tối.

    Nhưng trên đời này liệu có bao nhiêu người có thể từ chối khuôn mặt đẹp trai của Hạ Minh chứ?

    Ai có thể?!

    Dù sao cũng không phải tôi.

    Cứ như vậy, chúng tôi đã kết hôn hai năm, thật ra sau khi kết hôn cuộc sống cũng không khác gì so với lúc trước, Hạ Minh rất bận, mỗi ngày rất muộn mới về nhà.

    Lúc anh ấy quay về thì tôi đã ngủ rồi, khi tôi tỉnh lại thì anh ấy đã đi mất.

    Số lần gặp nhau của chúng tôi thậm chí còn ít hơn so với trước đây, mặc dù là ngủ trên cùng một chiếc giường.

    "Trần An An, trong tấm thẻ này có một trăm vạn, ngoài ra tôi có thể cho cô một căn hộ ở vị trí đắc địa, như vậy cô không phải lo lắng sau khi ly hôn với con trai tôi không có nơi để ở."

    Wow!

    Một trăm vạn còn có một căn hộ?

    Mẹ chồng tôi thật sự quá tốt, mẹ chồng con làm được, tối nay con sẽ ly hôn với con trai mẹ.

    Tôi cúi đầu che đi nụ cười không thể kìm nén, nắm chặt tấm thẻ trong tay, giả vờ cầu xin cho đến khi mẹ chồng tôi buông những lời lẽ cay nghiệt rồi bỏ đi.

    Tôi lau nước mắt, vì để tiếp thêm dũng khí, buổi tối tôi bí mật lấy từ trong tủ rượu một chai rượu vang mang về phòng, trước khi Hạ Minh quay về tôi đã uống gần hết chai rượu.

    Khà!

    Không hổ là rượu ngon, tôi bước đi giống như một gã say rượu.

    Trước khi hoàn toàn say, tôi sửa soạn một cách đơn giản, thật ra cũng không có gì phải sửa soạn, đồ của tôi rất ít, chỉ cần một cái vali nhỏ là đủ.

    Mẹ chồng tôi cũng thật can đảm, nhắm chuẩn thời cơ lúc cha chồng tôi đang tĩnh dưỡng ở viện dưỡng lão. Vậy tôi cũng không thể phụ lòng bà ấy, phải tận dụng cơ hội này nhanh chóng rời đi.

    Tôi nợ cha chồng tôi một ân tình, mười mấy năm cộng với lần kết hôn đổi lấy sự may mắn này, có lẽ cũng đã đủ để trả ơn...
     
    Em Là Thế Giới Của Tôi
    Chương 2


    Chính vào lúc này, cửa nhà tắm đột nhiên mở ra, tôi không phản xạ kịp đ//âm vào người Hạ Minh đang bước ra ngoài.

    Âm thanh "A" và "Hử" đồng thời vang lên.

    Hu hu.

    Ngực của Hạ Minh thật rắn!

    "Trần An An, đến lợn cũng biết trốn người đến."

    "..."

    "Em uống rượu sao?!"

    Hạ Minh nhướn mày.

    Tôi xoa xoa chóp mũi, ngẩng đầu, được lắm, tên gia nhân này vậy mà chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, chẳng trách cảm giác vừa nãy lại chân thực như vậy.

    Mái tóc ướt nhẹp của Hạ Minh chỉ tùy tiện dùng tay vuốt ra đằng sau, hơi nước ẩm ướt sau khi tắm hòa lẫn với hương rượu nhẹ còn sót lại trong hơi thở của Hạ Minh khiến tôi cảm thấy choáng váng, ánh mắt vô tình nhìn xuống dưới, từng giọt nước chảy xuống cơ bụng săn chắc, mùi nội tiết tố nam nồng nặc xộc thẳng lên mũi tôi.

    Đầu óc tôi mơ màng, lời nói trong lòng chợt bật ra: "Anh uống nhiều hơn em."

    Bầu không khí ngưng động.

    Một lúc sau, Hạ Minh chậm chạp nói:

    "Trần An An, mau lau m//áu mũi của em đi."

    "..."

    Hu hu.

    Nhan sắc của Hạ Minh thật dụ dỗ người quá đi.

    Tấm thẻ ngân hàng trong túi tôi và căn hộ nhất thời không còn cám dỗ được tôi.

    Dù sao hôm nay là ngày Hạ Minh quay về sớm nhất từ sau khi kết hôn, nếu không tôi cũng không đứng ở cửa nhà tắm.

    Tôi ngại ngùng tìm giấy lau m//áu mũi, vừa quay đầu một chiếc khăn che mất tầm nhìn của tôi.

    "Giúp anh lau tóc, mệt quá, không muốn làm."

    Tôi?

    Nhìn Hạ Minh đang nằm trên giường, tôi hít một hơi thật sâu, đây đâu phải là lau tóc, rõ ràng là trực tiếp lấy m//ạng tôi.

    Tôi cẩn thận bước qua đó, cố gắng không để ánh mắt chạy đi lung tung.

    Đêm nay tâm trạng của Hạ Minh có vẻ khá tốt, nếu lúc này đề cập đến việc ly hôn liệu anh ấy có giống như lúc ban đầu đồng ý kết hôn một cách vô thưởng vô phạt không?!

    "Hạ Minh, em có điều muốn nói với anh." Tôi cố gắng khiến lời nói của bản thân giống như bình tĩnh.

    "Hửm?"

    Giọng nói nhẹ nhàng phát ra có chút ngổn ngang.

    Tay lau tóc của tôi run lên, Trần An An, tỉnh táo lại đi.

    Phù!

    Hít một hơi thật sâu: "Hạ Minh, chú..."

    Hạ Minh đột nhiên mở mắt, ánh mắt thâm sâu để lộ ra sự sắc bén.

    Tôi giật mình, vội vàng sửa lại: "Cơ thể cha anh đã tốt lên nhiều rồi, chúng ta có phải nên kết..."

    Hạ Minh đột nhiên đứng dậy, dưới ánh mắt sắc bén của anh ấy, lời nói của tôi bị ngắt quãng.

    "An An."

    "..."

    Hạ Minh đột nhiên sát lại gần tôi, tôi ngồi bệt xuống đất.

    "An An, anh hiểu ý của em rồi."

    "..."

    Hu hu.

    Quá tốt rồi, tôi biết Hạ Minh là người thông minh như vậy, làm sao có thể không biết tôi muốn nói gì,

    Xem ra, anh ấy cũng nghĩ giống tôi.

    "Hạ Minh, anh hiểu được thật sự quá tốt rồi."

    Tôi chống tay vào tấm thảm đứng dậy, chưa kịp đứng vững, cổ tay đã bị kéo xuống, một lực đạo khiến cả người lao về phía trước, ngồi thẳng xuống chân Hạ Minh.

    "..."

    Tôi ngu người.

    "Thời gian này công ty quá bận, thiệt thòi cho em, bây giờ anh bù đắp lại, được không?"

    Thiệt thòi cái gì cho tôi? Bù đắp cái gì?

    Tôi vẫn chưa hiểu, Hạ Minh dùng hành động giải thích cho sự nghi hoặc của tôi.

    Rất nhanh, tâm trí tôi rối bời.

    Hạ Minh, thật xin lỗi vì đã đánh giá cao anh!

    Ý của tôi không phải như thế!

    ...

    ______________

    Chương 4

    Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên chiếu rọi qua khung cửa sổ, tôi đã tỉnh dậy.

    Thái dương tôi đau nhức, đầu cũng đau.

    "..."

    Aaaaaa!

    Tôi đã gạo nấu thành cơm với Hạ Minh rồi sao?

    Vào đúng đêm hôm tôi gom tiền chuẩn bị l/y hôn?

    Uống rượu quả thực là một việc sai lầm.

    Nhưng...người chồng tốt như này, tôi thật khó có thể tìm được người thứ hai.

    Hu hu.

    Tôi cho phép bản thân buồn bã một phút.

    Sau khi một phút kết thúc, tôi nhẹ nhàng đi ra ngoài, là do tôi nông cạn, tôi vẫn cảm thấy tiền rất có sức hút.

    Ánh mắt liếc sang phía góc giường, tôi sắp được tự do rồi, kết quả Hạ Minh xoay người, ôm tôi xuống.

    Á!

    Hạ Minh, ông nội nhà anh.

    Tôi giơ chân lên chuẩn bị đ/á, cửa phòng cót két một tiếng bị người khác mở ra.

    Tối qua vậy mà không khóa cửa?

    Hu hu.

    Tôi không thể không rời đi, hiện tại tôi không muốn ở lại cái nhà này nữa.

    "Hạ Minh, người giúp việc nói sáng nay con vẫn chưa đi tập thể dục, con không sao...Aaaaa, Trần An An, cô, hai người..."

    Tiếng hét chói tai này, ồ, thật sống động.

    Mẹ chồng tôi bước vào trong, đứng ở cuối giường, tay run run chỉ vào tôi, bị dọa đến mức không nói nên lời.

    Tôi vội vàng kéo chăn lên.

    "Mẹ, mẹ đừng kích động, mẹ yên tâm, con mặc quần áo xong liền đi, thật đó."

    "..."

    Hạ Minh lúc nãy còn nhắm mắt, bây giờ cũng đã mở mắt, trực tiếp vén chăn rời khỏi giường ngay trước mặt tôi, tôi vội vàng nhắm mắt, thấy không còn tiếng động mới khẽ mở mắt.

    Haiz, Hạ Minh mặc quần rồi, chỉ để trần phần thân trên.

    Nhưng những vết c/ào dài tr@n trụi ở sau lưng trực tiếp khiến tôi sốc.

    Tôi?

    Không phải tôi!
     
    Em Là Thế Giới Của Tôi
    Chương 3


    Hạ Minh bước lớn, đi thẳng đến phòng thay đồ, không có chút phản ứng nào với lời nói vừa nãy của tôi.

    Ngược lại mẹ chồng tôi bị kích động đến mức h/ồn bay phách lạc, bà ấy nói: "Trần An An, cô ức h**p con trai tôi thành như này rồi còn muốn đi, nằm mơ, cô phải chịu trách nhiệm với con trai tôi!"

    "..."

    Một màn này của mẹ chồng tôi khiến tôi sốc óc, đến khi tôi phản ứng lại mẹ chồng tôi đã giận dữ rời đi, đến Hạ Minh cũng chỉ gõ vào trán tôi một cái, nói một câu "ngoan" sau đó đi làm.

    Tôi?

    Chỉ trong một đêm mọi chuyện hoàn toàn trở nên mất khống chế.

    Mẹ chồng tôi không chỉ thu hồi tấm thẻ ngân hàng đã đưa cho tôi, còn nói lời khó nghe, cuộc sống tốt đẹp của tôi ở nhà họ Hạ cũng không còn nữa.

    Tôi cố gắng giải thích, muốn nói với bà ấy tối qua con trai bà ấy mới là người chủ động trước, nhưng bà ấy không hề nghe.

    "Mẹ, Hạ Minh hôm nay không phải đi gặp cô gái xuất sắc mà mẹ lựa chọn sao?"

    Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, cố gắng đánh thức lý trí của mẹ chồng tôi.

    Kết quả, tôi chỉ thấy mẹ chồng khịt mũi, "hừ" một tiếng.

    ...

    Tôi chán nản, gọi điện thoại cho cô bạn thân hẹn cô ấy ra ngoài.

    Nửa giờ sau

    Sau khi tôi phàn nàn xong, vừa ngẩng đầu, hai mắt của bạn thân tôi phát sáng, biểu cảm đầy phấn khích nhìn tôi: "Người chị em, mau nói, cảm giác đó như thế nào?"

    Tôi?

    Chị em tốt, mau tỉnh lại cho tôi, sai trọng điểm rồi?!

    Không thấy tôi nói chuyện, bạn thân tôi thu liễm lại, tao nhã uống một ngụm cà phê: "Trần An An, cậu có biết ngày nay có bao nhiêu người đàn ông bất lực trong chuyện đó không?"

    "..."

    Tôi thực sự không biết vấn đề này.

    Số lượng đàn ông mà tôi tiếp xúc có hạn, cho đến nay chỉ có một người đàn ông duy nhất là Hạ Minh.

    Bạn thân tôi lại hỏi: "Vậy cậu có biết ngày nay có bao nhiêu người đàn ông bất lực trong chuyện đó không?"

    Tôi lắc đầu, biểu cảm giống như muốn tìm hiểu.

    Giây tiếp theo, những lời nói phát ra từ đôi môi đỏ mọng của người bạn thân của tôi khiến tôi sốc.

    "Trần An An, cậu như này, bình thường bọn tớ chỉ dùng hai từ để miêu tả cậu "đồ ngốc", dù sao thì không có một người bình thường nào lại muốn ly hôn với người đàn ông xuất chúng như vậy, vừa được vừa có t/iền, trừ khi n/ão có vấn đề."

    "Trần An An, nếu không thì tớ dẫn cậu đến bệnh viện lấy số, chúng ta kiểm tra não được không?"

    "..."

    Tiếp theo bạn thân tôi dành nửa tiếng nữa để giải thích cho tôi, tóm lại, cuộc hôn nhân này không thể ly hôn.

    Tôi im lặng, cảm giác như có một cây bông đâm vào tim khiến tôi ng/hẹt thở.

    Phải.

    Tôi chính là đồ ngốc.

    Cuộc hôn nhân này, tôi nhất định phải ly hôn.

    ...

    ______________

    Chương 6

    Hạ Minh cực kỳ không thích việc tôi đến công ty tìm anh ấy.

    Tôi nhớ lần trước khi tôi đến tập đoàn Hạ Thị, Hạ Minh chỉ là tổng quản lý, không hoàn toàn tiếp quản Hạ Thị, khi đó cha chồng tôi vẫn còn khỏe mạnh, có một văn kiện rất quan trọng để quên ở nhà, vì vậy bảo tôi mang tới.

    Đó là lần đầu tiên tôi đến tập đoàn Hạ Thị, sau khi đưa văn kiện cho cha chồng tôi, tôi định rời khỏi đó.

    Kết quả bị cha chồng tôi gọi lại, sau đó đưa cho tôi một văn kiện, bảo tôi mang qua cho Hạ Minh.

    Tôi?

    Được thôi.

    Văn phòng của Hạ Minh ở tầng dưới, lúc tôi gõ cửa chuẩn bị đi vào thư ký nói với tôi Hạ Minh đã đi họp.

    Tôi vốn muốn đưa tập văn kiện cho thư ký nên đi vào, đúng lúc đó, một giọng nói kích động vang lên:

    "Trần An An, cậu từ khi nào đến Hạ Thị làm việc vậy?"

    Tôi hướng theo giọng nói nhìn qua, là một người đàn ông trẻ tuổi, khuôn mặt có vẻ quen thuộc đó nhất thời khiến tôi không nhớ ra tên của anh ta là gì.

    "Cậu không nhớ tôi sao, tôi là Trần Phàm, chúng ta từng học cùng một tiết học tự chọn, cậu còn hỏi mượn bút của tôi."

    "..."

    A, người anh em trí nhớ thật tốt.

    Sau đó Trần Phàm và tôi nói chuyện một lúc, suốt cuộc trò chuyện, tôi chỉ biết cười phụ họa bởi vì hiện tại tôi không nhớ bản thân rốt cuộc khi nào hỏi mượn bút người đàn ông có vẻ hòa nhã này.

    Khi cuộc trò chuyện sắp kết thúc, Trần Phàm đề nghị add tôi vào mục bạn bè, tôi "Ồ" một tiếng, lấy điện thoại ra chuẩn bị cho anh ta quét mã thì sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng.

    Không biết từ lúc nào Hạ Minh đã đứng sau lưng tôi, điều đó khiến tôi ớn lạnh.

    "Ai cho em đến công ty?"

    "..."

    Giọng nói lạnh lùng để lộ sự không hài lòng.

    Tôi đưa tập văn kiện cho anh ấy, Hạ Minh nhướn mày, khuôn mặt vẫn lạnh lùng: "Quay về nói với mẹ, buổi tối anh tăng ca, tối nay không về nhà ăn cơm."

    Tôi?

    Hạ Minh sao vậy, trước đây buổi tối anh ấy về ăn cơm hay không đều không hề báo trước.

    Tôi không nghĩ nhiều, "Ò" một tiếng, khi rời đi thấy khuôn mặt ngạc nhiên của Trần Phàm nhìn tôi và Hạ Minh, sau đó nhanh chóng cất chiếc điện thoại đi, thu lại ý nghĩ muốn add tôi vào mục bạn bè, chào hỏi Hạ Minh rồi rời đi.

    Sau chuyện này tôi cũng chưa từng đến Hạ Thị một lần nào nữa.

    Khoảnh khắc này, khi đứng trên tòa nhà cao chót vót này một lần nữa, đôi môi tôi nở một nụ cười kiêu hãnh.

    Hạ Minh không thích tôi tới, tôi lại khăng khăng muốn tới, nếu công việc của anh ấy không thuận lợi hay tâm trạng không tốt thì càng tốt, đến lúc đó anh ấy sẽ tức giận, cảm thấy tôi chướng mắt đuổi tôi đi, tôi chắc chắn sẽ không khách khí, lập tức rời đi trước mặt anh ấy.

    Chị lễ tân vẫn còn nhớ tôi, nhiệt tình đưa tôi đến thang máy dành riêng cho Hạ Minh.

    Tôi thuận lợi đi đến văn phòng của Hạ Minh, Hạ Minh không có ở đó, trợ lý nói rằng Hạ Minh đang có một cuộc họp rất quan trọng trong phòng họp, dường như không thuận lợi lắm, cuộc họp đã diễn ra trong rất nhiều tiếng đồng hồ.

    Mắt tôi sáng lên.

    Ồ.

    Đây không phải là cơ hội tốt sao?

    Tôi phớt lờ lời khuyên của trợ lý, đi thẳng vào phòng họp.
     
    Em Là Thế Giới Của Tôi
    Chương 4


    Qua một lớp kính tôi nhìn thấy Hạ Minh đang ngồi ở vị trí ghế giám đốc, hiện tại Hạ Minh mạnh mẽ một mình chỉ đạo công việc, toàn thân tỏa ra khí chất cương quyết và quyền lực của cấp trên.

    Hiển nhiên, anh ấy đang tức giận, khuôn mặt u ám, đôi bàn tay to lớn với các khớp rõ nét cầm một chồng tài liệu ném thẳng vào giữa bàn hội nghị, Đôi môi mỏng đẹp đẽ kia dường như muốn nói gì đó.

    Tôi cầm tay nắm cửa, hít một hơi thật sâu, khoảnh khắc mở cửa biểu cảm trên mặt tôi giống như một cô gái nhỏ đang nũng nịu: "Hạ Minh, anh họp xong chưa, người nhà đợi chán lắm rồi."

    "..."

    Sự im lặng ch.ế.t chóc trong phòng họp.

    Tôi có thể nhìn ra, khoảnh khắc tôi mở cửa sự lạnh lẽo trên người Hạ Minh lập tức tăng lên năm phần.

    Cả phòng họp giống như một hồ nước lạnh, tôi chợt rùng mình.

    Chà, hiệu quả không tồi.

    Mau, mau tức giận, mau gọi bảo vệ, mau đuổi tôi đi!

    Dưới ánh mắt mong đợi của tôi, Hạ Minh chậm rãi nở nụ cười, trong mắt hiện lên những cảm xúc mà tôi không thể hiểu được.

    Tôi?

    Xem ra vẫn cần mạnh b.ạ.o hơn nữa.

    Tôi đi lên phía trước, nhìn những quản lý cấp cao bên dưới, giả vờ nắm lấy cánh tay của Hạ Minh, lắc một cách nũng nịu: "Hạ Minh, anh có thể đi với em không?"

    Như này chính là vô cớ gây sự rồi.

    Hi hi.

    Giây tiếp theo, giọng nói của Hạ Minh vang lên: "Tối nay tăng ca làm lại từ đầu bản báo cáo, tập đoàn Hạ Thị không nuôi những người nhàn rỗi."

    Một lúc sau, chỉ còn lại tôi với Hạ Minh ở trong phòng họp rộng lớn.

    Một nửa người của tôi vẫn còn đang dán vào Hạ Minh.

    Đây...đây không phải là kết quả mà tôi muốn!

    Hạ Minh anh làm sao vậy, người mà anh đ.u.ổi đi phải là tôi, cuộc họp này không phải rất quan trọng sao. Làm sao có thể nói b.ỏ là b.ỏ?!

    Tôi bối rối.

    Tôi vẫn đang nắm lấy cánh tay của Hạ Minh, đang định rút lui thì có một lực đạo đã kéo tôi lại, nửa người tôi ngồi trên chân của Hạ Minh.

    Đầu óc tôi quay cuồng và trống rỗng.

    Tôi là ai, đây là đâu, tôi đang làm cái gì vậy?

    "An An, vẫn còn đ.a.u sao?"

    Ha?

    Tôi ngốc rồi.

    Hạ Minh vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng nói khàn khàn, khi nói hơi thở phả vào tai tôi khiến tôi tê dại, tôi cố gắng đè nén cảm giác kỳ lạ này, hoảng loạn muốn đứng dậy, lúc này tôi rất cần thời gian để suy nghĩ.

    "Đừng cử động! Đây là phòng họp, có người đi qua."

    "..."

    Vậy anh còn không mau buông tay ra, tôi lo sợ nhìn ra ngoài cửa kính, sợ rằng có người nhìn thấy.

    Hu hu.

    Tôi khóc trong lòng, không chú ý đến ý cười thoáng qua trong mắt Hạ Minh.

    Bàn tay to lớn của Hạ Minh càng ngày càng không thành thật, anh ấy không ngừng b.ó.p e.o tôi, chết tiệt, tôi hoảng sợ ôm lấy bàn tay to lớn đó: "Hạ Minh, lúc nãy tôi cố ý làm gián đoạn cuộc họp quan trọng của anh đó."

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy, đúng vậy, tôi thú nhận rồi, không giả vờ nữa.

    Hạ Minh cười, nụ cười ôn hòa: "Vẫn là An An hiểu anh, biết anh thiếu kiên nhẫn, nhìn mấy tên ngốc này, anh cảm thấy vô cùng khó chịu, em đến thật đúng lúc."

    C.h.ết tiệt...

    "Hạ Minh, em đến đây để nói với anh..."

    Hơi ấm trên môi làm tan biến những lời tôi vẫn chưa nói hết.

    Không biết Hạ Minh ấn vào cái gì, khi tôi nhìn lại một lần nữa thì đã không thấy bên ngoài.

    "..."

    Hu hu.

    Hạ Minh thay đổi rồi.
     
    Em Là Thế Giới Của Tôi
    Chương 5


    May mà Hạ Minh vẫn còn chút lý trí, giọng nói sắc bén răn đe, thành công cảnh cáo tôi.

    “Trần An An, tối nay em trốn không thoát.”

    “…”

    Người tôi run lên, càng quyết tâm muốn chạy trốn nhưng Hạ Minh không cho tôi cơ hội đó.

    Tôi bị anh ấy giữ ở lại, không chỉ như vậy Hạ Minh sợ tôi buồn chán, ân cần bảo thư ký lấy báo cáo tài chính của tập đoàn Hạ Thị năm trước đặt xuống trước mặt tôi, nói muốn phổ cập về doanh thu của công ty anh ấy cho tôi.

    A.

    Rất cảm ơn anh!

    Trong văn phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng gõ bàn phím vang lên.

    Hạ Minh thật sự rất bận, thư ký thỉnh thoảng lại mang những tài liệu cần ký vào phòng, đặt chúng lên bàn làm việc.

    Qua khe hở tôi thấy Hạ Minh tiếp nhận rất nhiều cuộc điện thoại, đến con quay có khi còn thoải mái hơn anh ấy.

    Mỗi khi gặp phải vấn đề, Hạ Minh sẽ cau mày, kéo cà vạt, đến áo sơ mi màu đen cũng phải tháo ra hai cúc, cơ ngực rắn chắc lúc ẩn lúc hiện, cổ tay áo xắn đến khuỷu tay, để lộ ra những đường gân sắc nét, đặc biệt gây k/ích th/ích thị giác.

    Sức hấp dẫn của Hạ Minh trong công việc hơi bị quá đáng.

    Tôi vội vàng cúi đầu che đi khuôn mặt đang nóng bừng.

    Trần An An, mày phải tỉnh táo lên, đừng quên mày chính là đồ ngốc, mày phải l/y hôn với Hạ Minh.

    Ai mà ngờ được tôi vốn hùng dũng oai phong đến công ty ngả bài với Hạ Minh, kết quả lại ngồi trên ghế sô pha ôm bản báo cáo tài chính g/ặm cả buổi chiều, đến khi tôi xem xong thì bên ngoài trời đã tối.

    Trên đường về nhà, tôi ngồi trên ghế lái phụ, buồn ngủ đến mức không mở được mắt, làm gì còn tâm trí can đảm ngả bài.

    Dường như ngủ một mạch đến nhà.

    Lúc tôi mở mắt mới nhận ra xe đã dừng.

    “Hạ Minh?”

    Giọng nói của tôi sau khi tỉnh dậy có chút nhỏ, nghe giống như đang nũng nịu, lúc tôi ý thức được bầu không khí có chút không đúng, khuôn mặt của Hạ Minh đã gần trong gang tấc.

    “Hử.”

    Hơi thở qu/ấn lấy nhau, tôi có chút mê mẩn.

    “Đến nhà rồi sao anh không gọi em dậy?”

    Hạ Minh không trả lời tôi, trong đôi mắt đẹp đẽ kia sâu thẳm như một xoáy nước, nhìn một cái liền hận không thể hút tôi vào trong.

    Tôi muốn mở cửa đi ra ngoài, cánh tay to lớn của Hạ Minh kéo tôi lại, bàn tay áp vào mặt tôi, bốn mắt nhìn nhau, tôi nhìn thấy một màu đỏ vô cùng quen thuộc.

    “An An, An An…em là đồ nhát gan.”

    “…”

    Tim tôi đập thình thịch, tay cầm dây an toàn không nhịn được run lên.

    Nhiệt độ trong xe ngày càng tăng cao.
     
    Em Là Thế Giới Của Tôi
    Chương 6


    Lúc này có người gõ vào cửa xe.

    Tôi?

    Tôi nên ngồi ở gầm xe, không nên ngồi trong xe.

    Tôi ngại ngùng đẩy Hạ Minh ra, nhìn ra ngoài, khá lắm, là mẹ chồng tôi.

    Trong lúc tôi đang ngây ngốc, tên kh.ốn Hạ Minh vậy mà lại hạ cửa sổ xuống.

    “…”

    “Trần An An!”

    Tiếng hét vang lên, đèn cảm ứng bằng giọng nói trong sân đồng loạt sáng lên.

    “Đã muộn như vậy rồi, trong xe lạnh lắm, mau vào nhà đi, trong nhà ấm hơn.”

    “…”

    Mẹ chồng ơi, có phải hôm nay mẹ uống nhầm th.u.ốc rồi không?

    Dưới ánh mắt nghi hoặc của mẹ chồng tôi xuống xe, sau đó bị mẹ chồng nắm lấy cánh tay ép vào trong nhà.

    Tôi đang bận giải quyết việc của mẹ chồng, không chú ý tới đôi môi đang nhếch lên của Hạ Minh phía sau lưng.

    Mẹ chồng một mạch kéo tôi vào trong bếp, sau đó bảo người giúp việc chuẩn bị đồ ăn nhẹ cho Hạ Minh.

    “Mẹ.”

    Tôi chột dạ.

    Mẹ chồng trừng mắt nhìn tôi, sau đó quay người lại lấy từ trên bàn bếp một bát nước đen sì, đặt trước mặt tôi.

    "Mẹ, đây là cái gì?"

    Giọng nói lạnh lùng.

    "Thuốc, cho cô bồi bổ thân thể."

    "..."

    Tôi lờ mờ đoán ra công dụng của bát thuốc này.

    Có lẽ nhìn ra sự ghét bỏ của tôi, mẹ chồng tôi bày ra biểu cảm đắc thắng: "Trần An An, mặc dù cô đã ng.ủ với con trai tôi, vậy đương nhiên cô phải trả một cái giá xứng đáng, không thể chỉ ng.ủ không. Tôi nghĩ rồi, nhà họ Hạ chúng tôi hiện tại cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu duy nhất một đứa cháu trai."

    Vô lý dữ trời?

    "Đương nhiên tôi cũng sẽ không b.ạ.c đãi cô."

    Ha, mẹ chồng thật tốt.

    "Không thì hãy bồi thường số t.i.ền mà nhà họ Hạ chúng tôi nuôi cô với những tổn thất về thể x.ác của con trai tôi."

    Tôi?

    Thật quá đáng.

    Bắt nạt người khác quá đáng, tôi tức giận, cầm bát thuốc trước mặt bà ấy uống hết trong một ngụm.

    "Mẹ, con uống xong rồi."

    Mẹ chồng tôi hài lòng gật đầu, nhưng nụ cười trong mắt bà ấy có chút kỳ lạ, tôi chưa kịp nghĩ gì thì đã bị đẩy vào phòng ngủ.

    Nửa giờ sau, thuốc trong cơ thể tôi bắt đầu phát huy tác dụng, lúc này tôi mới hiểu tại sao mẹ chồng tôi lại nở nụ cười kỳ lạ đó.

    Sau khi Hạ Minh tắm xong, tôi vẫn đang chết đứng ở chỗ cánh cửa phòng bị khóa.

    Hu hu.

    Một luồng khí nóng phả ra từ phía sau, Hạ Minh dễ dàng ép tôi vào cửa phòng.

    "Hạ Minh, muộn quá rồi, anh làm việc vất vả như vậy, nên nghỉ ngơi sớm chút ha?

    Hạ Minh hôn tôi, giọng nói dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước: "An An, những lời anh nói với em anh nhớ rất rõ, một chữ cũng không quên."

    "..."

    "Anh nói rồi, tối nay em trốn không thoát."

    艹!

    Hơn mười năm sống ở nhà họ Hạ, tôi dường như đã sống trong trạng thái cô đơn.

    Tôi vốn cho rằng bản thân hiểu rất rõ từng người trong nhà họ Hạ, nhưng cuối cùng, gã hề hóa ra lại chính là bản thân tôi.

    Hu hu.

    ...

    ______________

    Chương 10

    Chớp mắt đã hơn một tháng trôi qua, cuộc sống của tôi đã có những thay đổi rất lớn kể từ đêm tôi ng.ủ với Hạ Minh.

    Hạ Minh cho tôi vào làm ở tập đoàn Hạ Thị, trở thành thư ký riêng của anh ấy, quả thật rất riêng, hai mươi bốn giờ chờ lệnh, ban ngày ở công ty giúp anh ấy xử lý một số văn kiện, ban đêm về nhà vẫn còn tiếp tục bị anh ấy chèn ép.

    Mẹ chồng tôi cũng không nhàn rỗi, mỗi đêm bà ấy tươi cười bưng cho tôi một bát thuốc bắc, chỉ là...ý nghĩ muốn có cháu trai hiện rõ trên mặt.

    Tôi chưa bao giờ thấy bà ấy mong muốn một điều gì đến như vậy.

    Nếu lúc đầu bà ấy cũng kiên trì đuổi tôi đi như vậy thật tốt.

    Tình cảm giữa tôi và Hạ Minh dường như cũng tốt hơn trước rất nhiều.

    Chúng tôi nắm tay đi dạo trên những con phố nhỏ, sau khi kết thúc công việc sẽ đến rạp chiếu phim xem phim, cùng nhau trải nghiệm những món ăn ngon khuất trong những con hẻm...

    Cả tôi và Hạ Minh chưa từng nói hai chữ "thích" hay "yêu" với đối phương, nhưng dường như cả hai vẫn ngầm hiểu.

    Đến cả hai chữ ly hôn, cũng chỉ những lúc tôi ngẩn ngơ mới nghĩ đến nó.

    ...

    Hôm nay, chúng tôi đến viện điều dưỡng để đón cha chồng tôi về nhà.

    Bởi vì có một số th.ủ t.ục cần phải xử lý, hơn nữa viện điều dưỡng này tôi cũng đã từng đến rất nhiều lần, quen biết các bác sĩ và y tá ở đây nên đương nhiên đảm nhận công việc này.

    Khi tôi xử lý xong các thủ tục quay về, nghe thất tiếng của cha chồng tôi:

    “Hạ Minh, con định khi nào nói với An An, An An là một cô gái tốt, con như này là không công bằng với con bé.”

    “Cha, chuyện này con sẽ tự xử lý, con sẽ cho cô ấy một câu trả lời.”

    “…”

    Những tờ đơn trong tay tôi bị tôi b.ó.p chặt đến mức biến dạng.

    Tôi lặng lẽ rời đi, không để cho người ở bên trong biết.

    Tôi ngồi trên chiếc ghế dài trong viện đi.ề.u dưỡng, ôm tim, cảm thấy cực kỳ khó chịu.

    Kết cục này tôi đã sớm lường trước, nếu không ngay từ lúc đầu tôi đã không có ý định ly hôn với Hạ Minh.

    Đúng như lời bạn thân tôi nói, Hạ Minh xuất sắc như vậy, anh ấy có quyền lựa chọn cuộc đời mà anh ấy muốn, dựa vào đâu mà bị tôi tr.ó.i buộc.

    Sẽ có một ngày, Hạ Minh xuất sắc sẽ gặp một cô gái xuất sắc như anh ấy, anh ấy sẽ động lòng, sẽ tỉnh ngộ, sẽ nhận ra, a, hoá ra anh ấy đối với Trần An An không phải là thích, đó chỉ là sự giao phó mà thôi.

    Tôi chỉ muốn rời đi trước khi cuộc hôn nhân này kết thúc, hoá ra muốn rời đi lại khó như vậy.

    Đó là Hạ Minh, là chàng thiếu niên vào đêm đầu tiên tôi ở nhà họ Hạ, bất lực không dám ngủ trong góc tường đã trèo cửa sổ vào, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, nói: “Đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”

    Khi bọn họ gọi tôi là đứa trẻ m.ồ c.ôi không cha không mẹ, anh ấy sẽ đẩy đối phương xuống đất đ.á.nh cho một trận, hàng năm vào ngày dỗ của cha mẹ tôi, anh ấy sẽ dẫn tôi lên chùa thắp đèn Trường Minh, khi tôi bị b.ệ.nh anh ấy sẽ thức trắng đêm trông chừng tôi giống như lời anh ấy hứa lúc nhỏ…
     
    Em Là Thế Giới Của Tôi
    Chương 7: Hoàn


    Khi chàng thiếu niên năm xưa dần dần trưởng thành, tôi không biết Hạ Minh còn nhớ được bao nhiêu, nhưng những chuyện đó đã khắc sâu vào trong tâm hồn tôi.

    Làn sương mờ trong mắt ngày càng dày đặc, mọi thứ trước mắt tôi trở nên mơ hồ.

    Cho đến khi một bàn tay to lớn ấm áp băng qua làn sương mờ, kiên định vươn về phía tôi, tôi ngẩng đầu, nước mắt tuôn ra từ khóe mắt.

    Hạ Minh khẽ nheo mắt, sau đó ngồi xổm xuống: "Trần An An đồ ngốc này, bảo em đi làm thủ tục xuất vi.ện mà lại trốn ở đây khóc."

    "Hạ Minh, chúng ta ly hôn đi, cho dù anh thích ai, em cũng không muốn trở thành vật cản đường anh. Anh không cần phải giải thích với em, thật đó, anh chỉ cần bảo mẹ đưa cho em một tr.ă.m v.ạn và căn hộ mà bà ấy đã hứa với em là được."

    "..."

    Sắc mặt anh ấy tối sầm: "Trần An An, anh thật muốn b.ó.p ch.ế.t em đồ ngốc vô tâm này."

    Tôi?

    Sao còn mắng người nữa.

    Hu hu.

    Nước mắt tôi càng tuôn ra nhiều hơn.

    Hạ Minh hoảng hốt, hai tay ôm mặt tôi, không ngừng dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho tôi.

    "An An, là do anh không tốt, đừng khóc nữa, vừa nãy anh và cha đang bàn chuyện đám cưới, cha anh biết lần kết hôn này là do anh sắp đặt nên rất tức giận, yêu cầu anh giải thích rõ ràng và cầu xin em tha thứ, ông ấy nói em xứng đáng với những thứ tốt nhất, dặn dò anh phải tổ chức một đám cưới hoành tráng cho em, để tất cả mọi người biết, em là bà Hạ của anh."

    "..."

    Tôi vẫn đang khóc, giọng nói nghẹn ngào: "Sắp đặt?"

    "Cũng không có gì cao siêu, chỉ là anh bỏ tiền ra tìm một diễn viên tạm thời l.ừa mẹ anh thôi."

    "An An, anh thích em nhiều năm như vậy, nhưng đầu của em chỉ luôn nghĩ tới việc rời khỏi nhà họ Hạ, rời bỏ anh, anh lo lắng vì vậy mới nghĩ ra một màn xung hỉ này."

    "Ai ngờ sau khi kết hôn em vẫn không an phận, vậy mà lại muốn ly hôn với anh, còn xúi giục mẹ anh, âm thầm đưa ra chủ ý này với mẹ anh. Vậy anh chỉ có thể ra tay từ phía mẹ anh, không có một trăm vạn, càng không có căn hộ nào hết, anh nói với mẹ anh đời này anh chỉ yêu duy nhất một người là em, chỉ cần bà ấy giúp anh, anh đảm bảo năm nay sẽ cho bà ấy bế cháu."

    "..."

    "An An, anh luôn đợi không chút kiêng nể gì dũng cảm yêu anh!"

    Hu hu.

    Cha mẹ, Hạ Minh là món quà mà hai người tặng cho con.

    Tôi lao thẳng vào vòng tay Hạ Minh, những giọt nước mắt không ngừng tuôn thấm ướt áo sơ mi của anh ấy.

    ...

    Đêm trước ngày đám cưới, Hạ Minh đưa tôi về thị trấn nơi tôi sinh ra để bày tỏ lòng thành kính với cha mẹ, anh ấy nói việc kết hôn với tôi nhất định phải đích thân báo cho bố mẹ tôi biết.

    Hạ Minh đứng trước m.ộ của cha mẹ tôi nói rất nhiều.

    Ráng chiều hôm đó vừa đẹp vừa ấm áp, ở bên cạnh Hạ Minh giống như đem lại ánh sáng cho anh ấy.

    Hạ Minh trước mặt cha mẹ tôi quỳ gối trước mặt tôi, lấy nhẫn cưới đã chuẩn bị ra.

    "An An, anh yêu em, gả cho anh nhé, cả đời làm bà Hạ của anh!"

    Nhìn khuôn mặt thâm tình của Hạ Minh tôi cười, tôi biết, đây là nghi thức cầu hôn mà anh ấy chuẩn bị cho tôi.

    Nhẫn cưới vừa vặn đeo vào tay tôi, Hạ Minh đứng dậy ôm tôi vào lòng, sau đó một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống hõm cổ tôi.

    Hạ Minh à, em thật sự rất rất yêu anh!

    ______________

    Ngoại truyện Hạ Minh

    Trần An An luôn cho rằng lần đầu tiên tôi và cô ấy gặp mặt là khi tôi trèo cửa sổ vào phòng an ủi cô ấy ở nhà họ Hạ.

    Thật ra không phải như vậy.

    Lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên Trần An An là khi cha mẹ tôi đang cãi nhau.

    Trong ấn tượng của tôi, mười mấy năm cha mẹ luôn yêu thương nhau, chưa từng cãi nhau, nhưng ngày hôm đó, sau khi cha tôi nghe một cuộc điện thoại, bọn họ lần đầu tiên xảy ra tranh cãi.

    Mẹ tôi nói tuyệt đối không đồng ý để cha tôi đi gặp người phụ nữ đó, càng không để ý để đứa con của người phụ nữ đó có bất kỳ liên quan nào với nhà chúng ta.

    Ngày hôm đó mẹ tôi khóc, cha tôi bất lực đi vào phòng sách, ở trong đó cả đêm.

    Mẹ tôi không biết điều đó, giữa đường bà ấy bảo tôi đến phòng sách tìm ông ấy, tôi hỏi ông ấy, người phụ nữ đó là ai, có phải là tình nhân của ông ấy không.

    Cha tôi đập bàn, kể cho tôi nghe về những xích mích khi bọn họ còn trẻ.

    Hóa ra là như vậy.

    Ngày hôm sau cha tôi vẫn đi đến thị trấn nhỏ đó. Điều ông ấy không biết là tôi cũng lén lút đi theo.

    Trong phòng sách, tôi nhìn thấy địa chỉ của thị trấn nhỏ đó, vì vậy, tôi bảo tài xế khởi hành trước khi ông ấy ra khỏi nhà.

    Khi tôi đến thị trấn nhỏ, cha tôi vẫn đang nghiêng ngả trên chuyến xe lửa.

    Dù sao thì vé tàu của ông ấy là do tôi nhờ thư ký mua hộ.

    Trong thị trấn nhỏ chỉ có một cái bệnh viện, tôi dễ dàng tìm thấy người phụ nữ kia và con gái của bà ấy.

    Đây mới thực sự là lần đầu tiên tôi gặp An An.

    Qua một lớp kính, tôi thấy Trần An An trong phòng bệnh, ngoan ngoãn lấy tăm bông nhúng vào nước để làm ẩm miệng của mẹ cô ấy, khi cô đối mặt với mẹ mình, Trần An An cười rất tươi, nhưng khi quay người lại, tôi có thể thấy rõ giọt nước mắt chảy xuống từ khóe mắt cô ấy, rơi xuống mặt đất.

    Trần An An nhẹ nhàng nói với mẹ cô ấy vài câu, sau đó cầm chai nước đi ra ngoài, tôi cứ đi theo đằng sau cô ấy, nhưng Trần An An không phải đi lấy nước, cho đến khi đi đến góc khuất không người cô ấy đặt chai nước sang một bên, sau đó dựa vào một góc tường ngồi xổm xuống, hai tay ôm chân, vùi mặt vào trong đầu gối, vai nhún lên theo từng đợt.

    Cô ấy đang khóc, lặng lẽ khóc thút thít.

    Cô ấy khóc rất lâu, tôi ở trong bóng tối nhìn cô ấy rất lâu.

    Cho đến khi cô ấy đứng dậy, cầm lấy chai nước đi rửa mặt, sau đó rót đầy nước, bước vào phòng bệnh như không có chuyện gì xảy ra.

    Tôi đi theo Trần An An cả ngày cho đến khi cha tôi đến.

    Người phụ nữ đó sau khi nghe thấy lời hứa của cha tôi thì qua đời, lần này Trần An An khóc thành tiếng, thân thể gầy yếu của cô ấy bổ nhào về phía giường bệnh, sống chết nắm lấy tấm vải trắng che phủ khuôn mặt mẹ cô ấy, cuối cùng ngất đi.

    Mấy ngày sau, cha tôi giúp cô ấy tổ chức đám tang cho mẹ cô ấy.

    Trong nghĩa trang, tôi tưởng Trần An An sẽ đau lòng khóc lóc, nhưng cô ấy không làm vậy, khi đi theo cha tôi cô ấy chỉ thận trọng bước tới, chạm vào di ảnh trên bia mộ.

    Tôi rất hiểu cha tôi, tôi biết ông ấy sẽ không đưa Trần An An đến cô nhi viện.

    Không ngoài dự liệu, cha tôi đưa Trần An An về nhà, mẹ tôi không đồng ý, lại cãi nhau với cha tôi.

    Ngày hôm đó tôi bị mẹ nhốt ở trong phòng, bà ấy biết chuyện tôi đến thị trấn nhỏ đó, nghĩ rằng tôi và cha tôi ở sau lưng phản bội bà ấy, vì vậy mới nhốt tôi lại.

    Tôi ở trên tầng nghe thấy tiếng cãi nhau truyền đến từ phòng khách, vậy còn Trần An An thì sao?

    Vì vậy tôi thuận theo cửa sổ ngoài ban công trèo ra ngoài, trèo lên phòng của Trần An An, thấy cô ấy đang co người trong góc tường.

    Tư thế giống như lúc ở góc khuất của bệnh viện.

    Tôi biết, cô ấy đang khóc.

    Bằng cách thần kỳ nào đó, tôi đi tới trước mặt cô ấy, từ từ ngồi ổm xuống, đặt tay lên bả vai đang nhún xuống của cô ấy.

    Cứ như thể thực hiện được những hành động và lời nói mà tôi đã muốn làm từ lâu.

    Tôi nói: "Đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên cạnh em."

    Sau này tôi mới hiểu, hóa ra hình ảnh khóc lóc của Trần An An ở bệnh viện sớm đã khắc sâu vào trong trái tim tôi.

    ...
     
    Back
    Top Dưới