Ngôn Tình Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!

Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 40: 40: Lừa Được Tôi Thì Phải Chịu Được Hậu Quả


Khi Lục Thiên Ngạn nói những lời này, bên dưới hắn vẫn không thể ngừng cuồng dã thúc vào bên trong cô, hông hắn lắc mạnh, nhấp những cú th úc mạnh giống như hổ đói mà vờn vập con mồi, thân thể Nhược Hi như bị cắn xé ra làm hàng ngàn mảnh.

Nếu như hắn thật sự thương xót cho cô, đã không đè cô ra cùng làm loại chuyện này rồi.
- Xin anh...tôi không chịu nổi...
- Em xin tôi? Em xin tôi cái gì chứ? Tôi còn đang xin em đứa con đây này.
Hai bầu ng ực cô đầy những vết hôn tím giật nảy liên tục theo từng nhịp điệu của hắn, Nhược Hi cảm thấy như mình sắp phát điên mất, bên dưới thật sự không chịu nổi sự công kích của gậy lớn, cứ liên tục nhấp vào lui ra, cơn nóng đốt cháy như muốn nổ tung, đôi môi đỏ mọng cắn chặt lấy môi dưới đến bật máu cũng không che được âm thanh kiều diễm phát ra từ khóe môi, ngắm nhìn cô từ trên cao, nhìn thấy cô khổ sở như vậy, hắn quả thật có chút đau lòng, nếu như cô thuận theo hắn thì hắn đã nhẹ nhàng hơn với cô rồi, là cô chọc điên hắn, chuyện này tất cả đều là do cô chủ động khiến hắn mà thành, cảm giác thèm muốn ùa tới, hắn cúi người xuống, hôn lên đôi môi ngọt như mật, tách ra cái miệng nhỏ, bắt đầu quấn lấy đầu lưỡi mềm mại, trơn tuột, cả hai bắt đầu trao đổi hơi thở với nhau, hơi thở nóng bỏng đầy mùi h0an ái, giống như muốn hút sạch toàn bộ ngọt ngào của cô.

Một tay hắn nhấc bỗng cô lên, tựa vào người hắn, dùng bàn tay to lớn nắn b óp khuôn ngực mềm mại, ra sức mà nhào nặn, một bên bầu ng ực lại bị hắn dùng miệng chơi đùa.

Phía dưới bị hắn nắm chặt bắp đùi, khẽ tách ra ngông cuồng tàn bạo lui ra đâm vào, tiếng lạch ba lạch bạch cùng với tiếng khóc nấc nghẹn của thiếu nữ tạo nên một đêm đen với đầy đủ những ấm thanh trầm mặc.

- Không...đủ rồi mà...anh chậm lại...
- Đủ đâu mà đủ chứ, tôi vẫn còn chưa ra, em vội cái gì, chúng ta vẫn còn một đêm rất dài đang chờ đợi.
Gậy to trơn tru hằn lên những đường gân xanh tím, theo từng đợt thúc cuồng dã bên dưới của người đàn ông mà biến hóa xanh tím, nhớp nháp, hằn lên những sợi gân dày cộm.

Cô ôm lấy bả vai hắn, nhìn thấy thân thể cô ướt đẫm, hắn khoái chí nở ra một nụ cười âm hiểm.

Quả nhiên là chỉ có cơ thể này mới hợp với hăn khiến hắn muốn phun trào hết d*c vọng trong người.
- Bé cưng, em có thấy thích khi tôi làm như vậy với em hay không?
Nhược Hi liên tục lắc đầu, mái tóc ướt xõa mồ hôi, đầu óc không còn nghĩ ngợi được chuyện gì nữa.

Hắn đây chính là muốn chơi chết cô mà.
- Ai cho em trong lúc này lại phân tâm chứ? Tôi đang rất chú tâm, rất nổ lực muốn giúp em sinh con kia mà.

Em nên tự hào chứ.
- Không, tôi không muốn...anh tha cho tôi đi!
- Tha cho em ư? Không bao giờ, trừ khi em sinh con cho tôi, nếu không cả đời này em cũng đừng hòng thoát khỏi tay tôi.

Cho dù là ở cùng trời cuối đất, tôi cũng sẽ mang em về mà đâm sâu bên trong em...

- Ứm...nhưng tôi đau quá...
Nhược Hi khóc nấc, thân thể cô bị người đàn ông kia chế trụ, trong tư thế một chân vắt lên vai hắn, bên dưới bị thúc đến lút cán, đau không chịu nổi, ngực bị hắn bóp nắn đến sưng đau.

Hắn rõ ràng là ác quỷ, là kẻ không có trái tim nhưng tại sao trong cơn mộng tình của con ác thú hắn lại chọn cô kia chứ? Cô cắn chặt môi, tiếng khóc nấc đến nghẹn ngào, giọng cô đã lạc đi không ít, cô không tài nào chịu nổi kiểu cuồng dã chiếm đoạt này của hắn, chỉ có trời mới biết người đàn ông đang cưỡi trên thân thể cô đang nghĩ gì? Sao hắn lại cứ đeo bám cô như hồn ma vậy? Hạ th@n bị đâm vào mạnh mẽ, từng cú nhấp hông từ nhẹ nhàng cho đến mỗi lúc một nhanh hơn, đôi tay to lớn ôm lấy bầu ng ực nặng trĩu, giống như hàng ngàn hàng vạn bao cát đang đè nặng lên lồ ng ngực, rồi sẽ có một ngày cô bắt hắn nếm trải qua loại cảm giác này giống như cô.
Hộc...hộc...!
Không biết qua bao lâu, sao đêm nay lại dài đến thế? Sao trăng đêm nay lại sáng đến thế, tựa hồ soi rọi khuôn mặt con ác thú cùng thân thể đầy dấu vết h0an ái của đêm nay.

Đêm nay, cô là bữa ăn của con ác thú, hắn chẳng biết mệt là gì, mặc cho cô than khóc vẫn không ngừng đâm mạnh vào bên trong, đến nỗi gậy th*t đã tím hằn dính đầy chất dịch nhầy nhụa từ bên trong cô, kéo ra thành sợi chỉ trong suốt chậm rãi chạy dài xuống hai mép đùi non.
- Tôi xin anh, đừng thúc vào nữa mà...á...
- Em đang cầu xin tôi đấy ư? Một kẻ đã yêu em say đắm từ cái nhìn đầu tiên lại bị em dắt mũi không thương tiếc.
- Yêu từ cái nhìn đầu...tiên con khỉ...á...
Hắn nắm lấy hai chân cô nhấc bỗng lên cao, gậy th*t nhớp nháp vẫn ở bên trong, phun trào không ngừng, muốn cô hứng trọn hết tinh túy quý giá của cô, bụng dưới cồn cào, tiếp nhận một đợt phun trào dữ dội từ bên trong, lấp đầy căng cả bụng dưới như muốn vỡ ra, rõ ràng là không muốn cô bỏ phí một giọt nào.

- Hức...không được...đủ rồi mà...bụng tôi khó chịu lắm...
- Vẫn chưa được...một lần thì làm sao mà đủ với một kẻ tham lam như tôi chứ?
- Vậy...anh định làm đến khi nào?
- Thêm một chút nữa...đến khi tôi thỏa mãn mới được nghỉ.

Đêm nay, em có xin tha cũng vô dụng.
Hắn nở ra một nụ cười xảo quyệt, tách hai đùi dang hai bên, ngã người về phía trước, cắm gậy th*t thêm vài chục cái thật mạnh, rít lên một tiếng thật nặng nề, phân thân phun trào ấm nóng.
- Áaa...không...cho tôi nghỉ một chút...
Cứ thế đêm đó hắn hành hạ cô cùng với những vết roi mà hắn quật khi nãy khiến cô vừa đau vừa xót, cô có van xin đến lạc cả giọng nhưng con người hắn vẫn không chịu tha cho cô..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 41: 41: Cô Nhập Viện


Sau đêm hôm đó, gần như cả một tuần cô không xuống được giường, tất cả sinh hoạt cá nhân của cô đều được quản gia Trương chăm sóc, hắn có chăm sóc cô nhưng đều bị cô thẳng tay từ chối, cô không muốn hắn chạm vào người mình một chút nào hết, đêm đó là một đêm kinh khủng đối với cô, máu từ vết thương chảy một nhiều, mà hắn như một con dã thú muốn cô hết lần này đến làn khác, hành hạ cô đủ tư thế trên trời dưới đất, đến gần sáng khi thấy người cô nóng ran thì lúc đó hắn mới bừng tỉnh, hắn giật mình khi người cô phát sốt, hắn gọi quản gia Trương gọi bác sĩ tới, còn mình thì bế cô vào phòng tắm, tắm thật nhẹ nhàng để không làm cô đau, không chạm mạnh đến vết thương của cô, nhưng hắn đâu biết đêm đó cô đã thống khổ kêu hắn tha cho cô cỡ nào, lúc này đây cô không cảm nhận được nữa rồi, cả quá trình hắn nhẹ nhàng chăm sóc cô, bác sĩ có thoa thuốc hay sát trùng lại vết thương cho cô, cô đều không biết, cả người cô nhiệt độ ngày càng tăng, không giảm đi một chút xíu nào, nóng còn hơn lửa đốt, bác sĩ lúc này mới nói hắn đưa cô tới bệnh viện để đầy đủ cơ sở vật chất để chăm sóc, chứ bác sĩ này chỉ mang thoe một số đồ cơ bản, hắn nghe xong lập tức kêu người chuẩn bị xe cho mình, hắn bế cô ra xe, kêu tài xế lái tới bệnh viện.

Trên đường đi, hắn như một kẻ điên vậy, quát tài xế vì chạy xe quá chậm, mà trong khi đó tài xế đã lái với cái vận tốc muốn chết người rồi.

Hắn ngồi ôm cô vào lòng, quan sát cô, đúng là nhìn cô bây giờ không khác gì một cái xác chết cả, khuôn mặt tím tái, cơ thể thì toàn là vết hôn, vết cắn m*t của trận giận dữ đêm hôm qua của hắn, ngoài ra còn những vết roi của chiếc thắt lưng quật xuống thân thể yếu ớt của cô.
- Nhược Hi, có phải em ngoan ngoãn thì đâu có thành ra như thế này, đây là bài học mà tôi dành cho em, sau này nếu còn không nghe lời tôi, tôi sẽ không thương tiếc mà hành hạ em hơn như vậy đâu Hi Hi à.
Tới bệnh viện thì cô được đưa vô phòng phẫu thuật, tại bác sĩ khám cho cô nói rằng, cô bị c**ng hi3p quá nặng, liên tiếp kéo dài ngày qua ngày, chỗ đó vì hoạt động mạnh mà bị rách ra nên cần phải được khâu lại, bác sĩ nói cô bị c**ng hi3p là vì trên thân thể cô toàn vết tích đó cộng thêm là vết thương bị đánh, họ còn khuyên Lục Thiên Ngạn báo cảnh sát để kịp thời xử lí, nhưng họ đâu biết được chính là Lục tổng cao ngạo này làm chứ, nghe bác sĩ nói cô phải khâu như vậy, có lẽ cô sẽ bị shock một thời gian, tâm lí của cô sẽ trở nên hoảng loạn hơn, cơ thể có lẽ sẽ rất lâu để bình phục, hắn giờ đây mới thấy bản thân mình hơi quá, khi làm vậy với cv, tất cả mọi thứ xong xuôi cô được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện hay còn được gọi là phòng vip, khi ông bà Lục lâu ngày không thấy cô qua chơi nên họ ghé biệt thự để thăm cô và hắn, thì biết được cô đang ở trong bệnh viện, ông bà Lục còn tưởng cô bị bệnh nhưng hóa ra không phải, cô nhập viện là do thằng con trời đánh của họ làm cô ra nông nỗi này, họ tức tốc chạy vào bệnh viện, tới nơi cô nằm thì thấy Thiên Ngạn đang ở đó, bà mở cửa đi vào phòng.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Tước Đăng Tiên
2.

Xuyên Sách Thành Vợ Trước Cố Chấp Của Tổng Tài
3.

Hắc Đạo Tổng Tài Cuồng Sủng Tôi
4.

Em Là Tất Cả Của Tôi, Cô Gái À!
=====================================
Bốp.
- Lục Thiện Ngạn, con có còn là con người không vậy, sao lại hành hạ con bé ra nông nỗi này, đến nỗi phải nhập viện mà khâu vết thương hả, nhu cầu sinh lí con cao, thì con cũng phải nghĩ tới con bé chứ, con bé làm sao mà chịu được một người sức lực tràn trề như con được, sau khi con bé khỏe lại, mẹ sẽ đem Hi Hi về Lục gia chăm sóc, con đừng có mà hòng đụng tới con bé dù chỉ một sợi tóc, nghe rõ chưa hả, bây giờ thì con cút ra ngoài mau cho ta...
Mẹ anh sau khi nghe được quản gia nói và ở bệnh viện bác sĩ báo cáo tình hình của cô thì bà đã sôi máu rồi, nào ngờ tới đây đụng thằng con trời đánh của bà, bà liền cho anh một cái bạt tay vì sự tức giận đó, may sao còn có chồng bà khuyên ngăn bà vài câu, nên bà cũng giảm đi cơn giận của mình, bà nhìn sang Nhược Hi đang nằm trên giường, thân thể thì gầy gò, mặt mũi thì xanh lè như thiếu dưỡng khí vậy, càng nhìn bà chỉ muốn cho thằng con bà một trận.
- Còn nữa Thiên Ngạn, tại sao Lý Thiên Hương cô ta lại ở trong nhà con, thì ra từ trước tới giờ con vẫn để cô ta trong lòng, mặc dù là cô ta đã lừa dối con, lại con gan to hơn trời dám cho cô ta sống dưới chung một mái nhà với Hi Hi, lại còn ra tay đánh Hi Hi của chúng ta, cô ta là cái thá gì mà dám sai Hi Hi nấu ăn cho nó hả, còn con là cái thá gì mà dám để con bé xuống dưới nhà kho ở.

HẢ.

Bà giận dữ quát lên, khi nghe người làm thuật lại những gì phải chịu khi Nhược Hi ở biệt thự, bà nghĩ Hi Hi qua đó ở thì sẽ được thằng con trai bà chăm sóc từ tế, nào ngờ tử tế đến nỗi nhập viện, Lục Thiên Ngạn không biết mở miệng nói như nào, vì vốn dĩ tất cả những gì mẹ anh chửi đều đúng, mẹ anh tát anh một cái như vậy là con nhẹ đó, nhưng anh biết nhiêu đó là chưa xong với bà đâu.
- Mẹ à, mẹ nghe con nói đi đã, Nhược Hi cô ấy dám uống thuốc tránh thai trong khi quan hệ với con, con chỉ muốn cô ấy sinh con cho con thôi, nhưng cô ấy luôn tìm cách chống lại con, còn nhều lần muốn bỏ trốn, cô ấy là người phụ nữ của con, thì phải ở bên con, con không cho phép bất cứ thằng nào dòm ngó đến cô ấy cả, con không cho phép ai được động đến cô ấy ngoài con cả.
- Thế con thấy con chăm sóc con bé như vậy là tốt chưa? Chăm sóc đến nỗi thành ra như vậy là tốt hả, con bé nó còn quá nhỏ để có thể trở thành mẹ và sinh con, nên nó mới phải uống thuốc tránh thai vì cái nhu cầu của con đó, ở tuổi này con bé làm gì đã đủ sức để làm mẹ, lỡ không may có chuyện gì thì sao, con tưởng sinh một đứa con thì dễ dàng lắm sao, không tìm hiểu kĩ thì đừng có tổn thương nên con bé, con tàn nhẫn với con bé như vậy, một cô gái mới 19-20 tuổi không sợ mà tìm cách bỏ trốn mới lạ đó, nó mà không bỏ trốn còn muốn ở bên cạnh con thì chắc kẻ đó cũng không bình thường như con đó.
Sau khi mắng thằng con bà một trận thì bà cũng không nói nữa, bà thấy xót thương cho Hi Hi của bà, con bé hồn nhiên ngày nào, bây giờ nhìn coi xem ra bộ dạng gì đây.

Một tuần sau cô đã ổn hơn rất nhều thì ông bà Lục đưa cô về Lục gia ở để dễ dàng chăm sóc, cung như cho thằng con của họ khỏi hành hạ cô, anh thì cũng không dám lên tiếng nói gì, anh cũng cho Lý Thiên Hương tiền để cô ta ra ngoài mua nhà mà ở, vì Lục phu nhân đã tới tận biệt thự của Lục Thiên Ngạn cho người đuổi cổ cô ta ra khỏi đó..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 42: 42: Bắt Cóc


Suy nghĩ về chuyện đó chỉ khiến cô thêm căm hận hắn hơn, cô không nghĩ lại làm gì nữa cho mệt, cô đứng dậy đi xuống dưới lầu chơi với ông bà Lục, bây giờ thì vết thương cô cũng khỏi lâu rồi, nhưng cô muốn ở đây, ở đây cô thấy an toàn hơn, dù gì chuyện qua cũng hơn một tháng nay rồi.
- Be mẹ, nay con xin phép ra ngoài mua ít đồ cho việc học của con nha.
Ông bà Lục đang ngồi xem tạp chí thì thấy cô lên tiếng, ông bà nhìn cô cười hiền từ.
- Đi đi con, ra ngoài mua đồ rồi đi chơi đây đó...hay đi mua sắm làm đẹp đó...cho nó khuây khoả đầu óc, chứ be mẹ thấy con ở nhà riết sợ con ngột ngạt.
- Dạ vâng be mẹ, à con đi đến chiều con về nên trưa hai người khỏi chờ con về nha...moah...moah...tạm biệt ba mẹ.
Cô lên phòng thay đồ rồi đi ra ngoài mua ít đồ, cô ghé vô tiệm sách mua vài cuốn sách mình cần, rồi ghé qua một quán nhỏ gọi món để ăn, sáng giờ cô đi nên cũng chưa ăn sáng, tiện đây ăn trưa luôn, ăn xong cô đi bộ ra ngoài đường lớn để bắt xe qua chỗ Mặc Nhi và Diệc Phàm, bọn họ hẹn nhau đi uống coffee, chỗ cô ăn là một quán nhỏ bình dân nằm trong cái hẻm nhỏ, đang đi thì cô bị một người dùng tấm vải bịt miệng cô lại, cô dùng sức dãy giụa nhưng chỉ được một chút thì cô không còn biết gì hết.
Lúc này tại tập đoàn Lục Thiên Phú, Lục Thiên Ngạn đang làm việc với dự án đấu thầu sắp tới, nhưng trên đùi anh còn có một cô ả nước hoa nồng nàn, quần áo hở hang, cứ sờ sờ dán vào người Lục Thiên Ngạn, ưỡn a ưỡn ẹo, khiến người khác nhìn vào còn tưởng cô ta là gái trong ngành đó chứ.

Bỗng nhiên điện thoại anh có tập tin gửi đến từ một số lạ, anh cứ luôn nhận được tin nhắn như này hoài, tại vì có rất nhiều công ti lớn nhỏ muốn được hợp tác với anh nên họ làm như vậy anh cũng quen, và hôm nay cũng thế, anh cũng không bận tâm.
- Thiên Ngạn, anh không xem tín nhắn đi, biết đâu được là tin nhắn quan trong hay khẩn cấp gì đó thì sao.
- Chỉ là ba cái tin nhắn rác, không có gì đâu.

Lý Thiên Hương cô ta lên tiếng nhưng đã bị Lục Thiên Ngạn nói lại, anh cũng không cấm cô ta đến công ti mặc dù anh đã cho cô ta ra ngoài ở một căn nhà mới.
- Ting...ting...ting.
Vẫn là tiếng tin nhắn.
- Thiên Ngạn, anh xem đi, biết đâu được lại liên quan đến Nhược Hi cô ta thì sao, chắc lại gây phiền phức ở đâu rồi bị người ta nhắn tin đòi bồi thường thì sao.
Nghe đến Nhược Hi, hắn ta vội cầm lấy điện thoại mở lên xem, hắn xem xong thì mắt hành lên tơ máu đỏ ngàu, tay bóp chặt điện thoại như muốn vỡ tung, khiến Lý Thiên Hương cô ta cũng phát lạnh.
- Nhược Hi, không ngờ rời khỏi biệt thự của tôi mà cô đã chết khát đàn ông như vậy rồi.
Hắn đừng dậy cầm lấy áo khoác, gọi cho trợ lí lấy xe chở hắn tới chỗ đó, hắn xem cô sẽ như thế nào khi thấy hắn đến bắt tại trận, Lý Thiên Hương cô ta lúc này cũng cầm túi sách đi về, vẻ mặt thâm sâu, nham hiểm khó đoán hiện lên mặt cô ta, cô ta rút máy gọi cho ai đó.
- Được rồi, bây giờ thì chơi chết cô ta đi.
Đầu dây bên kia nghe xong thì cũng cúp máy, ở chỗ Nhược Hi lúc này vì thuốc hết tác dụng, cô lờ đờ mở mắt, đầu cô lúc này rất choáng, cô cố suy nghĩ lại xem vừa nãy mình bị làm sao mà bây giờ lại ở nơi xa lạ như này, nãy cô đang đi thì đột nhiên bị bịt miệng, cô nhớ hình như mình bị bế lên một chiếc xe, rồi sau đó...sau đó...cô thực sự không nhớ được nữa.
- Bảo bối, em tỉnh rồi sao.
- Ông là...ai, sao tôi lại ở đây...sao ông không mặc quần áo cho tử tế vào.

Một lão già béo xệ, không biết từ đâu đến lại đi ra từ phòng tắm, trên người chỉ mặc đúng cái áo choàng tắm nhìn hắn như lão già bi3n thái phát khiếp, hắn cứ nhìn chằm chằm vào ngực cô, lúc này cô nhìn xuống thì thấy áo của mình đã được cởi ra hơn nửa, thấy được chiếc bra đang ôm lấy phần trên của cô, cô vội vàng chỉnh lại áo của mình.

Cô bước xuống giường lao nhanh về phía cửa, nhưng lại bị hắn tóm được đẩy cô mạnh về phía giường, lực đẩy mạnh khiến bụng cô đập vào mép giường, cô cảm nhận có cơn đau dưới bụng như xiết cô lại vậy.

Lão già béo lao tới vồ lấy cô như con hổ đói.
- Bảo bối à, em càng chống đối, ông đây lại càng thích.
Xoẹt.
- Cút ra đồ kinh tởm.

Chát...chát...
Lão già béo tát vô mặt cô, vù cái miệng hỗn không nghe lời của cô, hắn còn dùng đầu gối của mình thúc vào bụng cô để cô không thể phản kháng được nữa, chiếc áo khi nãy cô chỉnh ngay ngắn đã bị hắn xé toạc ra, hắn cúi đầu xuống hõm cổ cô mà ra sức hôn lấy, cô dùng tay chân của mình đập loạn xạ lên người hắn.

Cô thật kinh tởm lũ đàn ông suy nghĩ bằng nửa th@n dưới như Lục Thiên Ngạn.
Rầm.
Chiếc cửa được một người đàn ông đạp tung ra, một người đàn ông khí thế bức người lao vào, cảnh tượng trước mặt là một cô gái với nước mắt dàn dụa đang khóc lóc, bên trên là gã béo đang cố gắng chiếm đoạt cô, Lục Thiên Ngạn lao vào lôi tên béo kia ra đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
- Người phụ nữ của tao mà mày cũng dám động vào, mày chê sống trên đời này lâu quá à.
- Mày là thằng nào mà vô đây phá chuyện...của tao.

Con bé này nhìn rất...ngon mắt, thưởng thức xong tao sẽ cho mày nếm thử.
Hắn bị Lục Thiên Ngạn dập cho như vậy nhưng vẫn không quên buông lời th ô tục.

- Trợ lí Phong đem hắn về từ từ trao hỏi.

Lục Thiên Ngạn đi lại thô bạo kéo cô ra xe, nhưng vẫn không quên lấy áo che lại chô cô, cô chỉ có một mình anh mới được ức h**p trên giường, mà tên khốn này dám đòi động vào cô, ra xe anh đẩy mạnh cô vào trong xe khiến cho phần bụng cô nãy đau rồi bây giờ còn đau hơn.

Lúc này hắn đầu óc không còn bình tĩnh khi nhìn thấy cô nằm dưới thân lão già béo, anh xé toạc chiếc áo và cái quần thun được cô chọn đi ra ngoài hôm nay, anh phát hiện chân cô có máu, nhìn theo thì mới thấy máu chảy từ chỗ đó của cô.
- Hi Hi em sao vậy, sao lại chảy máu nhiều như vậy chứ.
- Máu...chảy máu sao...Lục Thiên...tôi đau bụng quá...
- Trợ lí Phong, lái xe tới bệnh viện mau lên, chậm trễ ảnh hưởng tới cô ấy thì nghỉ việc đi.

Lục Thiên Ngạn hét lớn khiến trợ lí Phong bên ngoài chưa hiểu chuyện gì liền vội vã vào xe lái đi tới bệnh viện, vì vách ngăn đã được dựng lên, nên trợ lí Phong cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ lo lắng làm theo lời boss của mình.

Thiên Ngạn hắn nhìn lại chiếc quần mình vừa xé của cô, thấy máu thấm ra quần như vậy sao hắn khi nãy lại không thấy chứ, chết tiệt thường ngày hắn rất nhạy bén, nhưng khi có chuyện gì liên quan tới cô hắn lại trở nên mất lí trí..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 43: 43: Sảy Thai


Suốt dọc đường tới bệnh viện, Nhược Hi toát hết mồ hôi, mặt tái xanh lại, miệng thì không ngừng kêu đau, khiến Lục Thiên Ngạn lúc này cực kì lo lắng, hắn như sắp phát điên khi cô bị đau như thế này, hắn quát trợ lí của mình lái xe nhanh lên, nhưng anh ta đã lái với vận tốc bị cấm luôn rồi đó.

Tới bệnh viện cô được đẩy vô phòng cấp cứu, còn hắn phải và trợ lí phải ở ngoài chờ không được vào bên trong.

Ông bà Lục nghe con trai báo Hi Hi nhập viện thì cũng tức tốc chạy vào.
- Mày lại làm gì con bé nữa mà nó lại nhập viện, cứ ở với tao không sao, ra ngoài gặp mày lại có chuyện, thằng nhóc này, mày khiến mẹ tức chết mới vừa lòng sao.
- Sao con bé lại ra nông nỗi đến mức nhập viện Thiên Ngạn.

Ông Lục lúc này ôm vợ để vợ được bình tĩnh hơn thì quay ra hỏi anh.
- Con nhận được tin nhắn cô ấy nằm trên giường người khác, nên con tới thì thấy cô ấy đang nằm dưới thân tên đàn ông đó, lôi cô ấy ra xe thì mới thấy máu.
- Con nói sao, con bé chảy máu từ hạ th@n sao, không lẽ Hi Hi của mẹ có thai sao.

Như một tiếng sét đánh vào tai anh, cô có thai sao, không thể nào...có thai...con của anh chứ còn gì nữa...đêm cuối cùng hành hạ cô là cô nhập viện...rồi mấy ngày sau không thể xuống giường...làm gì có cơ hội uống thuốc nữa, thuốc cũng bị anh ném đi đêm hôm đó rồi.
Một tiếng...hai tiếng...rồi năm tiếng đồng hồ trôi qua thì cánh cửa phòng cấp cứu đã được mở ra, vị bác sĩ vẻ mặt lo lắng khi biết đây là bảo bối nhà Lục gi nên rất sợ, ông ta vừa đi ra đã bị Lục Thiên Ngạn nắm lấy cổ áo.
- Cô ấy sao rồi, ông nói lẹ đi không tôi giết cả nhà ông bây giờ.
- Lục tổng...cô ấy...
- Thiên Ngạn con buông ra để ông ấy nói, bình tĩnh một chút đi con.
Nghe ba anh nói vậy, anh mới buông ông ta ra.
- Thưa Lục lão gia, tiểu thư cô ấy đã mang thai được một tháng rồi, sức khoẻ và thai nhi vốn rất tốt vì mẹ thai được chăm sóc đầy đủ, nhưng do va đập quá mạnh ở phần bụng và mất máu quá nhiều, còn đưa tới bệnh viện trễ nên cái thai trong bụng đã mất sau đó, chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng chỉ có thể cứu được tiểu thư thôi, xin chia buồn cùng gia đình ngài.
Bác sĩ nói xong thì cũng nhanh chóng rời đi, lúc này bốn người thì có ba người bất ngờ khi cô có thai, họ biết chĩnh cô cũng không biết mình đã được làm mẹ, còn trợ lí Phong thì toát hết mồ hôi, phen này xong rồi.
Bốp.

- Mày gi3t chết huyết thống nhà họ Lục rồi Thiên Ngạn à...bây giờ biết ăn nói thế nào với con bé đây, khi tỉnh dậy con bé biết đứa con không còn thì nó sẽ như thế nào...mày...
Lục phu nhân vì không chịu được cú shock này nên đã ngất đi, bà được Lục lão gia đưa về nhà chăm sóc, còn chỗ này gia cho Lục Thiên Ngạn, ông cũng không quên cho người túc trực ở đây để bảo vệ cô.

Một lát sau cô được đẩy đến phòng chăm sóc đặc biệt mà Lục gia yêu cầu, anh vẫn ở bên cạnh cô từ lúc cô được đẩy từ phòng cấp cứu ra, anh bây giờ không biết như thế nào, trái tim anh đau thắt lại, đứa con của anh và cô, đứa con mà anh đã cưỡng ép cô bắt cô phải sinh cho anh cuối cùng cũng đã đến với anh, nhưng tại sao chứ, tại sao lại cướp nó đi khi nó chưa được hình thành chưa được đến với thế giới tươi đẹp này chứ.

Lúc này mắt anh đỏ hoe, hai hàng nước mắt cứ thế mà chảy ra khiến anh không thể nào kìm lại được, anh nắm lấy đôi tay gầy gộc của cô, hôn lên bàn tay ấy, anh nâng niu tay của cô như chỉ sợ buông ra cô sẽ hận anh mà đi mất.
- Hi Hi à, anh xin lỗi, xin lỗi vì đã không bảo vệ được cho em và con, xin lỗi đã tổn thương em...anh xin lỗi.

Nhược Hi cô nghe thấy, nước mắt cũng vì thế mà chảy ra, nhưng cô không tỉnh, cô không muốn mình tỉnh lại nữa, nhưng có thứ gì đó cứ thôi thúc cô phải tỉnh lại để đối mặt với thế giới.

Lục Thiên Ngạn thấy có có dấu hiệu tỉnh lại thì gọi bác sĩ, ông ta vào kiểm tra thì thấy cô thể tỉnh lại nhưng chắc phải ngày mai hoặc mấy ngày sau nữa chứ chưa thể tỉnh ngay được.

Hôm sau ông bà lục vào thăm cô, không những có ông bà Lục, mà còn có Mặc Nhi, Mặc Hàn, Diệc Phàm và tiểu Vũ nữa, họ đến đây thăm cô khi nghe tin cô bị như vậy họ thật sự rất lo lắng, còn Mặc Hàn đến để xem thằng bạn thân của anh là chính, nghe nói cậu ta đã không ăn uống gì cả ngày hôm qua rồi.
- Con về nhà nghỉ đi, Nhược Hi tỉnh dậy bản mặt con là con bé không muốn nhìn thấy nhất đấy.

Mọi người chúng ta là con bé thấy quá đủ rồi.
Mẹ anh nhìn thấy anh là cơn tức của bà không kìm lại được, bà nhìn qua Hi Hi thấy cô xanh xao mà bà xót.
- Anh Mặc Hàn, anh đưa anh Thiên Ngạn về đi, Hi Hi ở đây có bọn em lo rồi.
Mặc Nhi và Diệc Phàm thấy Thiên Ngạn như vậy cũng kêu Mặc Hàn đưa về.

Nhưng Thiên Ngạn một mực nhất quyết không chịu về, mặc cho mẹ anh có đánh chết anh, anh cũng không về.

Mọi người đang rất căng thẳng thì tiếng của tiểu Vũ là lên.
- Chị Hi Hi mở mắt rồi kìa.

Mọi người đi lại xem cô thế nào, lúc này Hi Hi từ từ mở mắt ra và ngồi dây, cô dù sức có không khoẻ hay không thể lết được nhưng vẫn phải ngồi dậy, cô dùng ánh mắt thù hận để nhìn Lục Thiên Ngạn.

Anh lúc này đỡ lấy cô, chỉ sợ cô yếu quá mà lại ngã.
- Anh cút ra cho tôi...con tôi đâu...đứa bé đâu...anh trả lại con cho tôi...tôi đã nghe bác sĩ nói hết rồi...anh đừng có mà coi tôi như con rối mà gạt tôi...
- Em bĩnh tĩnh lại đi Hi Hi, chỉ cần em khoẻ lại, em muốn đánh muốn giết anh cũng được.
- Cút ra...cút ra khỏi người tôi...tôi không muốn thấy cái bản mặt của anh ngay tại đây...một chút nào hết...
- Hi Hi à, con đừng có kích động quá, coi chừng sức khoẻ của con, con còn rất yếu...
- Đúng đó Hi Hi, cậu còn yếu lắm bình tĩnh lại đi...
- Bình tĩnh sao...con của tớ...đứa bé mà tớ chưa hề biết sự tồn tại của nó...đến khi biết thì nó lại ra đi mãi mãi...
- HI HI, ĐỪNG DẠI DỘT..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 44: 44: Cô Trả Được Thù Cho Ba Mẹ Của Mình


Tất cả mọi người hét lên, khi thấy cô vồ lấy con dao gọt trái cây ngay bên cạnh đầu giường, cô lao vế phía anh đâm thẳng hai nhát dao liên tiếp lên ngực của Lục Thiên Ngạn, vết đâm rất sâu, khiến mọi người ai nấy cũng lo sợ, họ lại căn ngan nhưng bị Thiên Ngạn kêu dừng lại, không cho tới gần hắn và cô.
- Hi Hi, em đâm anh thêm mấy nhát nữa đi, anh nguyện chết trong tay em để đi với con của mình...
- Anh câm miệng lại cho tôi...hai nhát dao này là tôi trả thù cho ba mẹ của tôi trên trời, bắt anh nợ máu phải trả bằng máu...anh ngạc nhiên lắm sao...tôi nói cho anh biết...từ trước tới nay tôi chưa bao giờ yêu anh...chính anh và Lý Thiên Hương đã lái xe trong đêm mà đâm chết ba mẹ tôi cách đây bốn năm về trước, khiến tôi từ một đứa có ba có mẹ trở thành một đứa mồ côi, không nơi nương tựa, sau khi ba mẹ tôi mất, tôi có điều tra ra được là chiếc xe đó anh đã tặng cho Lý Thiên Hương, rồi chở cô ta trong đêm mưa mà tông chết họ, các người thật độc ác, tông xong rồi bỏ chạy, để họ nằm ở dưới mưa lạnh lẽo vì mất máu quá nhiều nên đã ra đi mãi mãi, nếu hôm đó các người quay lại đưa ba mẹ tôi đến bệnh viện thì cuộc sống của tôi đã không ra nông nỗi này...tất cả là tại anh...tại anh...đồ khốn...
- Nhược Hi, em bình tĩnh lại đi, anh thật sự không có làm gì ba mẹ em hết...anh không có...
- Không có ai tông chết hai mạng người mà dám thừa nhận cả, anh có thể che mắt được pháp luật, nhưng còn tôi, tôi sẽ thay ba mẹ tôi đòi lại công bằng cho họ, Lý Thiên Hương cô ta tôi chưa động đến thì sau này chết đi tôi sẽ quay về ám cô ta suốt đời này, con bây giờ tôi dồn hết những gì hai người nợ tôi lên người anh.

Cái đêm hôm ở buổi dã ngoại tôi đã không giết được anh, nhưng vì kế hoạch trả thù mà tôi phải tự làm mình bị thương để có thể qua ải dễ dàng, tôi đã chọn cách rời khỏi nơi này, cũng vì muốn cho bản thân một cơ hội buông bỏ hận thù nhưng rốt cuộc thì sao, anh bắt tôi về, hành hạ tôi thừa sống thiếu chết, còn để cho tình nhân cũ của anh ức h**p tôi, trong khi anh mở miệng ra là muốn tôi thế này muốn tôi thế kia, thế anh nhìn lại mình xem có đáng không, hôm nay đứa bé của tôi cũng không còn thì tôi còn tồn tại trên đời này làm gì, chính anh cũng phải đền mạng cho con của tôi.
Cô vừa nói tay vừa cầm dao cắm sâu thêm vào ngực anh hai phát nữa khiến máu bắn lên mặt cô nhiều hơn, tất cả mọi người chạy lại ngăn cản cô thì bị anh quát không cho lại gần...Lục Thiên Ngạn lúc này vì bốn nhát dao của cô mà chảy máu nhiều hơn, cô đâm rất sâu, có lẽ cô trả thù cho ba mẹ và đứa con của cô trả thù những việc anh đã gây ra cho cô.
- Nhược Hi...anh thật sự không có hại ba mẹ của em...nhưng anh nguyện để em trả thù vì những lỗi lầm đã gây ra cho em...
Cô rút dao ra khỏi người anh rồi đứng dậy một cách loạng choạng.
- Ba mẹ, con gái hai người rốt cuộc đã trả thù cho hai người rồi ạ, bây giờ không còn gì khiến con phải bận tâm nữa, con sẽ cùng bảo bối của con về đoàn tụ với hai người, chờ con.
Một nhát dao đâm sâu vào ngực cô khiến cô ngã quỵ tại chỗ.

- NHƯỢC HI.
Tất cả mọi người đều kinh hãi trước sự làm liều của cô, cô sao có thể dại dột như vậy chứ.
- BÁC SĨ, GỌI BÁC SĨ MAU.

Lục Thiên Ngạn dùng hết sức con lại của mình hét lên rồi sau đó cũng gục ngay bên cạnh cô.
Hai người được đưa vào phòng cấp cứu, tất cả mọi người đều ở ngoài chờ suốt mấy tiếng đồng hồ nhưng vẫn chưa có kết quả, ai nấy cũng shock nặng khi Hi Hi muốn trả thù cho ba mẹ mà chấp nhận tất cả những tổn thương mà Lục Thiên Hàn gây ra cho mình, cô muốn anh mất hết tất cả từ sự nghiệp cho đến tình yêu, nhưng cô tính không bằng trời tính, cô không thể khiến anh mất đi sự nghiệp và tình yêu của mình, cô chỉ đành lấy mạng của anh để trả lại cho ba mạng sống của người cô yêu quý nhất, cô bây giờ mãi mãi cũng không muốn quay lại nơi đây để gặp anh nữa rồi, gặp những người đã làm cuộc sống của cô trở nên khốn khó hơn, cô đã trả được thù cho ba mẹ vậy nên tạm biệt nơi này.

Bác sĩ ra ngoài thông báo cho mọi người rằng, Lục thiếu gia vì sức khoẻ tốt, nên vẫn có thể sống xót chỉ là mất máu quá nhiều nên phải truyền máu và dưỡng thương một thời gian khá dài, vết thương này được dùng với lực mạnh và nó còn chồng lên nhau cùng một chỗ nên cần có thời gian chữa trị, còn về tiểu thư Nhược Hi cô ấy vừa mới bị sảy thai, sức khoẻ vốn dĩ đã cực kì yếu nay lại tham vết thương chí mạng khiến sức khoẻ cô ấy không thể nào chịu được nên bác sĩ đã chia buồn cùng với gia đình Lục gia.

Tất cả mọi người an táng cho cô một cách âm thầm, không công khai vì họ không muốn báo chí kéo đến làm phiền tang gia.

Lục Thiên Ngạn sau hơn ba tuần thì cũng đã tỉnh lại, anh tưởng mình chết rồi chứ, anh biết cô đã dùng hết lực để đâm anh bốn nhát đó, nhưng anh không ngờ ngay từ đầu là cô đã muốn gi3t chết anh rồi, cô luôn tìm thời cơ thích hợp để bắt anh phải trả giá, bây giờ coi như ông trời thương anh, cho anh cơ hội được sống thêm một lần nữa để đền bù và chuộc lỗi với cô, anh sẽ yêu thương và chăm sóc cô cả đời này, sẽ không để ai làm tổn thương cô thêm một lần nào nữa, kể cả người đó có là anh.

Nói là làm, anh lập tức nói trợ lí chở anh về Lục gia để thăm cô, anh không hề biết cô đã mất ngay sau mấy tiếng đồng hồ không thể cứu được đó, trợ lí Phong nói với anh cô đã được ông bà Lục đưa về nhà, ngoài ra không nói gì hơn.

Anh nghe tin cô đang ở Lục gia thì vui vẻ hẳn lên, cô không sao là tốt rồi...là tốt rồi....
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 45: 45: Mất Cô Anh Như Mất Tất Cả


Về tới Lục gia, anh hớn hở chạy vô nhà để mong gặp được cô, khi vào nhà thì anh thấy ba mẹ anh đang ngồi ở phòng khách, họ dường như đang chờ anh thì phải.
- Ba mẹ, Nhược Hi cô ấy đâu ạ, sao con chỉ thấy có ba mẹ ở đây, hay là cô ấy vẫn còn giận con ạ.
- Thiên Ngạn, con bình tĩnh nghe ba mẹ nói...con phải bình tĩnh thì ba mẹ mới nói cho con nghe được...
- Ba mẹ có chuyện gì sao...sao hai người ấp úng vậy ạ...không lẽ Hi Hi cô ấy bỏ con rời khỏi đây sao.
- Hi Hi con bé nó mất rồi...nó vì yếu quá lại còn mất máu quá nhiều do vết thương chí mạng nên đã không qua khỏi ngay sau đó...còn con lẽ ra cũng không thể cứu được nhưng may sao bác sĩ đã cố gắng có thể giữ được mạng sống của con...nên con hãy buông bỏ đi...cố gắng sống tốt thì mới có thể sửa lỗi lầm mà con đã gây ra cho Nhược Hi và đứa bé chưa chào đời Thiên Ngạn à...
Anh nghe tin cô không còn trên đời này thì không đứng vững nổi mà ngã khụy xuống, tại sao chứ, tại sao bây giờ anh lại không còn cơ hội chuộc lỗi với cô, anh là một tên khốn nạn mà, lúc cô còn ở bên cạnh anh thì anh luôn dày vò cô, bây giờ anh muốn chăm sóc cô, bên cạnh cô cả đời thì cô lại không cho anh cơ hội đó.

Ông trời là đang muốn dày vò anh tới chết sao...cô là đang muốn anh ân hận cả đời này mà không thoát ra được sao...

- KHÔNG...KHÔNG...MỌI NGƯỜI NÓI DỐI CON PHẢI KHÔNG...ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ SỰ THẬT...ĐÂY CHỈ LÀ MỌI NGƯỜI LỪA CON...KHÔNG...KHÔNG...
- Trợ lí Phong, cậu đem nó về biệt thự, chăm sóc cho nó đi, đừng để nó làm chuyện dại dột, thời gian này công ti sẽ nhờ cậu giải quyết công việc, nếu giấy tờ quan trọng thì đến tìm chúng tôi.

Đưa nó về đi.
- Dạ vâng Lục lão gia.
Lục Thiên Ngạn lúc này như một kẻ mất hồn, mặc xác ai muốn dìu hay dắt anh, anh cũng không chú ý đến, Hi Hi của anh và đứa con chưa kịp chào đời của anh đều bỏ anh mà đi rồi, anh là một tên ác quỷ đội lốt người giống như lời cô nói, kể từ hôm đó anh như một tên điên vậy, chỉ nhốt mình trong phòng không cho ai đến gần mình, anh làm bạn với rượu từ hôm đó đến bây giờ cũng hơn ba tháng rồi, anh đêm nào cũng uống rượu từ chai này đến hết chai khác, anh ôm lấy gối có mùi hương trên cơ thể cô, cô đi rồi nhưng vẫn để lại mùi hương nơi này dày vò anh mỗi đêm, từng bộ đồ hay những món đồ cá nhân của cô anh không cho ai đụng vào hay thay thế chúng ta, kẻ nào dám động vào anh sẽ lột da chúng mà cho chó ăn.

Ông bà Lục thấy con trai mình như vậy họ rất xót, nhưng phải để như vậy thì con trai họ mới biết bản thân mình đã gây ra tội lỗi như thế nào đối với Nhược Hi.
- Thiên Ngạn, cậu tính hành hạ mình như vậy đến bao giờ, cậu làm như vậy cô ấy trên trời có tha thứ cho cậu không, nếu cậu không mạnh mẽ đến gặp cô ấy một lần qua di ảnh thì cả đời này cô ấy một chút tha thứ cho cậu cũng sẽ không có đâu.

Cậu quên rằng hôm đó cô ấy có nói người hại chết be mẹ cô ấy là cậu và Lý Thiên Hương sao, tôi dám chắc cậu là bị oan chắc chắn là có vấn đề uẩn khúc trong đây, cậu vô tội nhưng Lý Thiên Hương cô ta thì không, chẳng lẽ cậu không nghi ngờ gì về việc cô ấy sắp bị lão già béo kia c**ng hi3p sao, hắn ta bây giờ vẫn nhốt trong hầm giam kìa, cậu chưa tra khảo hắn ta để tra ra sự việc nữa, suốt ngày chỉ biết lao đầu vào rượu như này, bỏ bê bản thân và công việc, cậu xem từ hôm đó đến nay cậu đã nhập viện mấy lần vì uống rượu mà không ăn rồi, nếu cậu còn như vậy thì sức khỏe không còn để đòi lại công bằng cho cô ấy đâu.
- Tôi uống cho chết để xuống dưới gặp mẹ con cô ấy chuộc tội, mấy người cứu tôi làm gì chứ, ai mượn các người cứu tôi hả, tôi vốn dĩ là muốn chết đó biết chưa hả.
Bốp.
Một cú đấm được Mặc Hàn giáng xuống mặt của Lục Thiên Ngạn, khóe môi chảy máu nhưng anh không cảm thấy đau, anh biết vết thương này sao có thể so được với Hi Hi của anh đã phải chịu chứ, anh không quan tâm, mọi thứ đối với anh bây giờ không quan trọng, nhưng anh vẫn phải cho cô ấy một lời giải thích trước khi xuống dưới gặp cô ấy chứ, có như vậy cô ấy mới có thể bỏ qua cho anh một chút được chứ.

- Cậu nên ra đó gặp cô ấy, cho cô ấy một đáp án xứng đáng để cô ấy dưới đó cũng vui vẻ vì mình đã làm tròn ước nguyện của mình khi còn ở đđâ, còn phải cho đứa bé chưa chào đời một đáp án tại sao nó lại không có duyên gặp ba mẹ của mình...hãy cố gắng lên Thiên Ngạn, cậu phải mạnh mẽ lên thì mới làm chỗ dựa cho những người cậu yêu thương được.
Sau khi được Mặc Hàn đánh thức tỉnh lại con người, Lục Thiên Ngạn cũng đã suy nghĩ lại, anh trở lại dáng vẻ như thường ngày, chỉ có điều anh đáng sợ hơn trước rất nhiều, anh lạnh lùng, ít nói và tàn ác hơn trước gấp trăm lần, anh chỉnh đốn lại công ti, đưa nó về trạng thái phát triển của nó như ban đầu, có thể nói bây giờ còn phát triển hơn trước rất nhiều, hôm nay anh và Mặc Hàn đến hầm giam nơi mà tên béo già kia đã bị nhốt ở đó sau khi có ý định c**ng hi3p cô.
- Thiếu gia, người mới tới.

Chào Mặc tổng.
- Hắn đâu.

Lục Thiên Ngạn lạnh lùng nói, ánh mắt như ăn tươi nuốt sống tất cả vậy
- Dạ bên trong ạ, nhưng hắn vẫn chưa chịu nói bất cứ điều gì.

Thuộc hạ của anh lên tiếng.

Vào sâu bên trong, thuộc hạ lấy ghế cho hắn và Mặc Hàn ngồi, anh lúc này giống như muốn lao vào giết người, nhưng vẫn chưa hành động vì Mặc Hàn ngăn anh lại, kêu anh từ từ tra hỏi để có kết quả.
- Thả lão già béo đó vô chảo dầu sôi kia cho tôi, để tôi xem miệng hắn kín cỡ nào.
Lão già béo không ngờ Lục Thiên Ngạn lại làm như vậy, hắn thật sự coi mạng người như cỏ rác thật sao, lão ta thật sự không biết hắn là ai mà dám làm như vậy.
- Thằng ranh con, mày là ai mà dám giết tao hả, mày có biết tao là ai không mà dám động vào tao.
- Mau thả hắn vào, tôi không nói một lời nhiều lần.
Lão già béo đó sợ đến nỗi đái cả ra quần khi chân của hắn đã được nhúng vô chảo dầu sôi đó.
- Aaaaa...đau quá...đau quá...anh cần hỏi gì tôi sẽ khai hết không dám giấu diếm đâu...chỉ cần đừng giết tôi...tôi sợ chết lắm..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 46: 46: Điều Tra Sự Thật


- Được tao cho mày cơ hội để nói ra sự thật, nếu có nửa lời gian dối, tao sẽ cắt lưỡi móc mắt mày cho cho ăn.
- Được...đươc...tôi biết rồi...tôi sẽ nói hết những gì ngài cần không dám gian dối nửa lời đâu ạ...
Lão ta thực sự không dám đùa với tên nhãi ranh này, mới có bàn chân được nhúng vô đó thôi mà khiến lão nếm được cảm giác giống như chết đi sống lại rồi, nếu ném cả người lão vô đấy thì có phải lão ta sẽ nếm được mùi vị sống không bằng chết không chứ.

Nhưng khoan vừa nãy thuộc hạ của hắn gọi hắn là Lục thiếu...không lẽ là Lục Thiên Ngạn trong lời đồn sao, một người đàn ông tàn ác trên thương trường, một người không từ một loại thủ đoạn nào để đạt được mục đích của mình...chết tiệt nếu mà là hắn thật thì Lý Thiên Hương và lão chết chắc rồi...không được lão chưa muốn chết...tất cả là do Lý Thiên Hương cô ta sai khiến lão...lão không biết gì cả...
- Nói, tại sao hôm đó mày lại muốn động đến cô ấy...ai đã sai mày làm, hay là cô ấy có thù gì với mày.
- Không...không cô ấy không có thù gì với cô ấy hết...chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau hết...là Lý Thiên Hương, cô ta đưa hình của cô ấy cho tôi, kêu tôi bắt cóc Nhược Hi tiểu thư, đánh cho cô ấy một trận sau đó ***** *** cô ấy, hôm đó tôi có làm theo lệnh cô ta gửi cho cậu mấy bức hình, nhưng tôi chưa động gì tới cô ấy cả...tôi thấy cô ấy xinh đẹp nên cũng không nỡ ra tay đánh cô ta, nhưng do cô ta phản kháng quyết liệt quá nên tôi mới tấn công vào bụng cô ấy để cô ấy chịu nghe lời một chút...nhưng nào ngờ cô ta không những không nghe lời mà còn lì hơn...
Bốp...bốp...bốp...

Lục Thiên Ngạn lao vào đánh lão tới tấp, khiến hắn máu me đầy miệng.
- Tên khốn thì ra là mày, mày dám đánh Nhược Hi khiến cô ấy mất đi đứa con chưa kịp hình thành, mày dám động đến người của tao, hại chết con của tao, mày tới số rồi.

Nhúng chân còn lại của lão vô chảo dầu rồi hỏi tiếp.
- Aaaa...Lục tổng...aaa...đau quá...ngài tha cho tôi...tôi thực sự không biết cô ta mang thai...cũng không biết cô ta là người của ngài...nếu tôi biết thì có cho tôi một nghìn...cái mạng tôi cũng không dám đâu...tôi thực sự vẫn chưa làm gì cô ta thì hôm đó ngài xông vào rồi...tôi nói thật...
- Quan hệ giữa mày và Lý Thiên Hương là như thế nào?
- Tôi và Lý Thiên Hương là người yêu của nhau nhiều năm về trước...lúc đó cô ta cặp với rất nhiều người...tôi biết cô ta có cặp với một thiếu gia rất giàu có nhưng không quan tâm người đó là ai cả...tôi cần tình...cô ta cần tiền...sau khi vơ được một năm tiền khủng của con mồi lớn đó, tôi và cô ta đã qua nước ngoài làm ăn...nhưng bị thua lỗ nên tôi mới bán cô ta vào hộp đêm...nếu tôi nhớ không nhầm thì đêm đó ngài cứu cô ta...
- LÝ THIÊN HƯƠNG...CÔ CHÁN SỐNG RỒI.
- Lục tổng...đó là những gì liên quan đến tôi và cô ta, tôi đã kể lại cho ngài nghe rồi, tôi chỉ làm theo yêu cầu của cô ta thôi, vì tôi sẽ có tiền sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ...chứ tôi không cố ý động đến người của ngài đâu...càng không dám động đến con của ngài...tôi thực sự không biết cô ta mang thai...
- Không dám động đến người của tao, mày nói như vậy thì còn có ích gì nữa, bây giờ mẹ con cô ấy đã rời xa tao mãi mãi rồi đó.
Anh nắm chặt tay của mình thành nắm đấm nổi đầy gân xanh, anh ra lệnh cho thuộc hạ nhúng hai bàn tay của lão vô chảo dầu sôi đó khiến hắn cơn đâu ập tới liên tục mà ngất đi, lão già béo này ngất thì anh cho người xối nước lạnh để hắn tỉnh dậy cảm nhận cơn đau đớn từ từ này, rồi ngồi trên ghế chờ thuộc hạ của mình đi lôi cổ Lý Thiên Hương về đây để tra khảo, anh sẽ từ từ lột da cô ta để trả thù cho những việc mà cô ta làm với Nhược Hi, anh không ngờ rằng mình bị cô ta cắm sừng mà không hề hay biết, lại con luôn cho rằng cô ta hiền lành ngoan ngoãn, không ngờ mẹ anh lại nói đúng như vậy, thế mà anh lại không nghe lời mẹ, còn ra sức chiều chuộng yêu thương cô ta, người con gái tốt thì bị anh hành hạ đủ đường khiến cô bây giờ ra đi mãi mãi, còn kẻ đã làm cô mất đi đứa con của hai người thì anh lại luôn nuông chiều, anh đúng thật là giống lời cô nói, một tên khốn, một con quỷ đội lốt người, việc xảy ra đối với cô chính anh cũng là người gây nên, chứ không phải một mình Lý Thiên Hương và lão già béo này, giờ thì lời nói cô linh nghiệm rồi, sau này cô sẽ khiến anh phải trả một cái giá thật đắt mà anh chưa bao giờ phải trả, đúng mất cô mất con là một cái giá mà cả đời này anh sẽ ân hận đến chết, nỗi dằn vặt đó cứ bám lấy anh suốt mấy tháng qua và bây giờ vẫn vậy.

Có lẽ cô muốn anh cả đời này phải chịu cảnh cô độc và chết mòn trong nỗi dằn vặt suốt cuộc đời.
- Thiếu gia, đã bắt được Lý Thiên Hương rồi ạ.

- Mang cô ta vào đây.

Anh trở lại khuôn mặt tàn ác khi này, một khuôn mặt mà ai cũng sợ, chỉ cần nhìn thây thôi cũng khiến người khác như ngừng thở huống chi là còn đắc tội với khuôn mặt đó.
- Thiên Ngạn, anh xem thuộc hạ của anh dám hành xử với em như thế này nè, đau chết mất thôi...
Cô ta lúc này vẫn chưa biết mọi chuyện của mình bị bại lộ nên vẫn dùng cái giọng điệu ghê tởm đó nói chuyện với hắn.
- Câm miệng, xưng hô cho đàng hoàng, không thì lưỡi cô tiễn cho chó nhai đấy, lôi lão già đó ra đây.
Bịch.
Lão già béo đó được thuộc hạ của hắn kéo lê ra thả xuống trước mặt của Lý Thiên Hương, khiến cô ta giật mình hét toáng lên, sao lão béo này lại thành ra nông nỗi này chỉ, sao hắn lại ở đây...không lẽ hắn đã khai hết cho Lục Thiên Ngạn nghe rồi sao...
- Sao cô nhận ra nhân tình của mình chứ hả, con khốn, mày dám cho người hại cô ấy, khiến cô ấy cùng đứa con ra đi mãi mãi, tao sẽ cho mày nếm thưr cảm giác khi bị lũ đàn ông chơi là như thế nào, dù gì mày cũng làm chuyện đó với nhiều thằng khi đang còn quen với tao, bây giờ thì chắc không sao.

- Lục Thiên Ngạn...à không...Lục tổng...tôi biết sai rồi ngài tha cho tôi đi...tôi sẽ không làm như vậy nữa đâu...
- Còn có cơ hội để cho mày làm sao...mẹ con cô ấy còn có thể sống lại cho mày hại nữa sao.
- Cho một lũ đầu đường có bệnh HIV vào chơi cô ta đi, chơi không được để cô ta chết...tôi còn chưa xử lí xong cô ta đâu...cứ thoải mái mà chơi cô ta, chơi luôn lão già béo kia nếu chúng nó không chê...
- Không...Lục tổng...anh tha cho tôi đi...cút các người đừng có lại gần đây...tránh xa ra đi...á...aaaa...
Nói rồi Lục Thiên Ngạn quay lại chỗ Mặc Hàn, Mặc Hàn từ nãy đến giờ đều chứng kiến hết tất cả, độ tàn ác của thằng bạn thân anh thì khỏi phải bàn, cũng chẳng còn xa lạ gì đối với Mặc Hàn anh cả, vốn dĩ anh cũng chả phải loại hiền từ gì nên không trách Thiên Ngạn độc ác được.

Nhưng điều Mặc Hàn bất ngờ là thằng bạn anh đã biết thế nào là yêu đương thực sự rồi, nhưng tiếc quá lại không đươc như ý nguyện..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 47: 47: Tại Nạn Và Sự Thật Năm Đó


Khi Lục Thiên Ngạn đi rồi, thì bọn chúng bắt đầu làm nhiệm vụ của mình được giao đối với Lý Thiên Hương và lão gia béo đó, tiếng la thất thanh của ả và lão béo vang vọng khắp hầm giam, cô ta và lão béo đó không ngờ sẽ có một ngày bản thân chúng lại bị chơi tập thể như thế này, mà bọn này còn nhiễm HIV, Lục Thiên Ngạn hắn không giết bọn chúng, nhưng làm như vậy thì có khác gì sống không bằng chết cơ chứ, quan hệ với bọn HIV này thì tỉ lệ sống của bọn họ còn tồn tại không, Lý Thiên Hương cô ta vừa bị h**p vừa bị nhúng tay chân vô chảo dầu sôi như lão già béo kia, Lục Thiên Ngạn hắn không cho bọn chúng chết ngay, mà để chúng nếm từng cơn đau một chút một, có như vậy mới làm giảm cơn giận dữ của hắn, đụng đến người con gái hắn yêu thì chỉ có con đường chết.
Lục Thiên Ngạn cầm điếu thuốc lên hút, trong mắt anh bây giờ toàn sự hận thù đối với bọn chúng, anh thề sẽ bắt bọn chúng phải chết để chuộc lỗi với cô, thấy Thiên Ngạn như vậy Mặc Hàn mới lên tiếng nói về chuyện vụ tại nạn năm đó mà Thiên Ngạn đã nhờ anh điều tra.
- Thiên Ngạn, tôi điều tra được vụ tai nạn năm đó rồi.
- Như thế nào, cậu nói đi.
- Cậu còn nhớ cái đêm của mấy bốn năm về trước, cậu tặng cho Lý Thiên Hương một chiếc siêu xe phiên bản giới hạn.
- Không lẽ...

- Đúng rồi, đêm đó khi cô ta có được chiếc siêu xe và vơ của cậu được một đống tiền, đã cùng lão già béo kia lên kế hoạch qua nước ngoài trước đó, đêm hôm đó, cô ta là người lái xe, nhưng vì đêm đó mưa lớn cộng thêm với việc cô ta đã có men trong người rồi mà vẫn lái xe, nên có đâm trúng một đôi vợ chồng trung niên đang gánh đọt bánh đi bán, tông xong Lý Thiên Hương và lão già béo đó có xuống xem nhưng lại sợ phải ngồi tù nên không chở bọn họ tới bệnh viện, mất máu quá nhiều lúc người dân phát hiện đưa đến bệnh viện thì chết rồi, tôi điều tra được bác sĩ có nói nếu hôm đó đưa tới bệnh viện sớm thì sẽ cứu được, nhưng cái này là phát hiện quá trễ, nên họ đã ra đi mãi mãi, cặp vợ chồng đó không ai khác chính là ba mẹ của Nhược Hi.
Thiên Ngạn nghe Mặc Hàn kể xong thì anh gần như chấn động với việc mà Lý Thiên Hương cùng với lão gia béo đó làm, hắn không ngờ cô phải chịu sự mất mát lớn như vậy khi mới 15 tuổi.
- Hèn gì cô ấy tìm tôi trả thù là có lí do, chiếc xe đó là tôi tặng cho Lý Thiên Hương, mọi chuyện cô ấy tiếp cận tôi là từ đây sao...!
- Tôi điều tra lại sự việc năm đó, thì biết được khi cô ấy nhận được tin ba mẹ mình mất do tại nạn giao thông, cô ấy đã tự rạch tay tự tử nhưng may sao được hàng xóm cứu, cũng vì còn lại đứa em mang hộ Cố, Cố Nhược Vũ nên cô ấy phải sống tiếp, phải tìm ra được hung thủ đã hại chết ba mẹ mình.

Cô ấy điều tra ra thì biết được chiếc xe đó là do cậu tặng và hơn nữa là đêm đụng chết người cô ta lại lái chiếc xe đó cùng với người yêu của mình, Nhược Hi lại tưởng là cậu, nên mới lên kế hoạch để giết cậu và cô ta, nhưng nào ngờ cô ta đã cao chạy xa bay chỉ còn lại mình cậu.
- Thì ra duyên gặp gỡ của tôi và cô ấy lại như vậy...ban đầu tôi biết cô ấy tiếp cận tôi là có mục đích...nhưng tôi nghĩ mục đích của cô ấy cũng là vì tiền nên đã không thương tiếc mà buông lời sỉ vả, còn có ý định làm nhục cô ấy...nhưng sau khi cô ấy rời khỏi thành phố để đến một nơi hẻo lánh để sinh sống thì tôi lại cảm thấy như bản thân mình không thể thiếu cô ấy...nên mới muốn cô ấy ở bên cạnh mình...bây giờ coi như đó là cái giá tôi phải trả...cô ấy muốn tôi trả một cái giá thật đắt...bây giờ tôi đang phải trả...mẹ con cô ấy trên trời cũng thấy vừa lòng hả dạ rồi...
- Mọi chuyện rồi sẽ trở nên ổn theo năm tháng của nó, tôi tin rằng cậu sẽ còn có cơ hội được chăm sóc một người mà suốt đời này sẽ đi cùng với cậu Thiên Ngạn à.

Còn về phần trừng phạt Lý Thiên Hương và lão già béo đó tớ thấy như vậy là được rồi, cậu hãy đem bọn chúng cho pháp luật trừng trị, tội danh gây tai nạn giao thông dẫn đến chết người, sử dụng chất k1ch thích, bắt cóc người trái pháp luật...nhiêu đó tội thôi cũng đủ để chúng chịu án tử rồi.

Cậu đừng để bàn tay mình nhuốm máu, Nhược Hi trên trời nếu biết cậu không phải hung thủ hại chết ba mẹ cô ấy thì cô ấy không muốn cậu phải vì cô ấy mà trở nên dơ bẩn đâu.

Mọi chuyện nên dừng lại ở đây thôi Thiên Ngạn.
Sau khi nghe lời của Mặc Hàn, thì Thiên Ngạn cũng cho thuộc ha đem bọn chúng ra pháp luật để đền tội, đó là cái giá mà chúng phải lãnh nhận.

Còn về phần anh Lục Thiên Ngạn, anh đã có câu trả lời để đối mặt với cô rồi.
Tại nghĩa trang, một cô gái với nụ cười hồn nhiên đang nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến, nhưng tiếc rằng nó chỉ nằm trên một tấm ảnh, giá như nó xuất hiện bên cạnh anh cả đời thì đẹp biết mấy.

Nước mắt Lục Thiên Ngạn không kìm được mà rơi xuống từng giọt nóng hổi, kèm theo bao nhiêu nỗi dằn vặt và chua chát.

Anh đặt bó hoa lên trên mộ của cô và bảo bối bối nhỏ chưa kịp hình thành của họ.
- Hi Hi, anh đã tìm ra được hung thủ thật sự hại chết ba mẹ em rồi, em ở trên đó chắc cũng đã nhìn thấy phải không, anh là vô tội đó nha Hi Hi, còn bảo bối nhỏ của ba, ba xin lỗi con vì đã không bảo vệ được cho con và mẹ của con, hai mẹ con hãy tha thứ cho ba nhé, kiếp sau anh sẽ nguyện làm trâu làm ngựa cho mẹ con em suốt đời suốt kiếp, Nhược Hi anh yêu em...yêu gia đình nhỏ của chúng ta.

Có lẽ lời em nói bây giờ đã thật sự ứng nghiệm lên anh rồi...nhưng không sao, anh sẽ chịu tất cả mọi cái giá mà em đã ban cho anh, anh sẽ giữ nó mãi bên mình để không bao giờ quên rằng mình đã từng có lỗi với em rất...rất...rất nhiều..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 48: 48: Cô Rời Xa Anh Cũng Được Một Năm Rồi


Ba mẹ anh sau khi thấy anh ổn định lại thì cũng qua London, ông bà muốn qua đó cho khuây khoả, không biết khi nào mới về nhưng trước mắt cũng gần được một năm rồi, một năm anh không gặp ba mẹ rồi, chỉ nói chuyện qua điện thoại mà thôi, có mấy lần nói chuyện điện thoại Lục Thiên Ngạn nói sẽ bay qua đó để thăm ông bà Lục, nhưng lần nào họ cũng từ chối không muốn cho anh qua, họ là không cần con trai họ nữa sao, nên hôm nay anh nhất quyết qua bên đó thăm họ, nhưng mà là trong âm thầm.

Trước khi cất cánh bay qua London anh ra thăm hai mẹ con cô trước khi bay.
Vẫn là bó hoa mà mỗi lần đến thăm hai mẹ con cô anh vẫn mang theo, anh đặt bó hoa trên đó, nhìn hai mẹ con một cách trìu mến.
- Hi Hi bảo bối nhỏ của anh, em và con rời xa anh cũng được một năm rồi, em và con có nhớ anh không...chứ anh thật sự rất nhớ hai người...Hi Hi em có thể nói cho anh đây chỉ là một giấc mơ...khi ảnh tỉnh lại sẽ có em bên cạnh được không...anh bây giờ đêm nào cũng làm bạn với rượu được một năm rồi...căn phòng chúng ta vẫn thường ân ái...anh vẫn để ở đó...chiếc gối em nằm vẫn còn đó...kể cả những bộ đồ của em...tất cả mọi thứ còn ở đó...chỉ có em là vô tâm không ở bên cạnh anh mà thôi Hi Hi...một năm nay em thấy anh chịu sự dày vò về tâm can như vậy em đã vừa lòng chưa...nếu được rồi thì quay về với anh đi...ngày nào anh cũng đến đây để nói chuyện với em và con...nhưng sao có mình anh nói...em thì chỉ nhìn anh cười thôi vậy bảo bối...à đúng rồi hôm nay anh sẽ qua London để thăm ba mẹ, ba mẹ rất nhớ em đó Hi Hi, còn có cả hai người bạn thân của em và cả thằng nhóc con đó nữa...tất cả mọi người đều nhớ em lắm đó.
Lục Thiên Ngạn tâm sự với hai mẹ con cô xong thì cũng lên máy bay để tới London, ở đó ba mẹ anh cũng có biệt thư và người làm chăm sóc, có người bảo vệ nên anh cũng yên tâm.

Bay một chặng đường dài cuố cùng cũng tới, anh được vệ sĩ riêng chở tới biệt thự tại London của ông bà Lục, khi xe gần tới cổng, anh thấy ông bà Lục đang vẫy tay với ai đó ngồi trong xe nụ cười họ rất tươi trên khuôn mặt thể hiện nét hạnh phúc, nhưng người ngồi bên trong xe anh không thể nhìn thấy nên không biết là ai, anh đoán chắc là những người bạn già của ba mẹ anh mà thôi, ông bà Lục vào trong nhà anh cũng kêu vệ sĩ lái xe vào trong sân, thấy có xe chạy vào nhìn thấy người bước xuống là con trai mình Lục Thiên Ngạn ông bà cũng chẳng có gì bất ngờ, vì khi nãy đứng ngoài kia tạm biệt người trong xe ông bà đã thấy chiếc xe của anh rồi.

Lục Thiên Ngạn bước vào trong nhà ngồi trên ghế sofa đối diện với ba mẹ mình.
- Ba mẹ thật sự không nhớ con sao.

Đi gần một năm rồi mà không cho con qua thăm, con tưởng hai người giấu con chuyện gì nên mới không cho con qua đây, làm con phải lén qua đây không cho hai người biết...hazz mà rốt cuộc cũng có cái gì đâu.
- Nếu biết không có cái gì thì mau về đi, ở đây mẹ thấy con mẹ nhức đầu lắm.
Đột nhiên không hiểu sao lúc này nước mắt anh lại không tự chủ được mà rơi xuống, khi ánh mắt anh vô tình va phải tấm ảnh chụp hình của cô cùng với ba mẹ anh khi còn cô còn sống.

Ông bà Lục thấy thằng con mình nhìn vô bức ảnh mà lòng nặng trĩu, ông bà biết Lục Thiên Ngạn vì sự ra đi của Nhược Hi nên thằng con của họ đã tự dày vò bản thân mình, không ăn không uống đến nỗi nhập viện.
- Thiên Ngạn, nếu con bé chịu tha thứ cho con những chuyện con đã làm tổn thương con bé, thì con có chấp nhận dùng cả cuộc đời của mình để bảo vệ con bé không.

Mẹ anh thấy con trai mình như vậy bà cũng xót lắm chứ, nhưng bà phải cho anh một bài học nhớ suốt cuộc đời này, lúc cô ở bên cạnh thì không trân trọng, mất rồi thì mới đi tìm, tìm không được thì quay ra giày vò bản thân.
- Con nguyện vì cô ấy mà làm tất cả mọi thứ, chỉ cần cô ấy tha thứ cho con, quay về bên con...nhưng con tìm cô ấy mãi mãi cũng không thể gặp lại...
- Sẽ có ngày con gặp lại được con bé...chỉ cần con vững lòng tin...ba mẹ tin chắc điều đó...mạnh mẽ lên con.

Con bé bây giờ cũng biết hết những chuyện mà con đã làm cho nó rồi, ở một nơi nào đó mẹ tin con bé sẽ tha thứ cho con, lên phòng tắm rửa thay đồ rồi nghỉ ngơi đi...ngủ một giấc thật ngon, rồi mọi chuyện sẽ lại đẹp trở lại thôi con.
Sau khi anh lên phòng, thì bà cũng cho người nấu cho anh một bát thuốc bổ, con trai bà mới một năm không gặp sao nó lại ốm hơn trước rất nhiều, không biết bà làm vậy có nhẫn tâm với nó không, mặt bả ủ rũ xuống, ông Lục thấy vợ mình như vậy thì biết bà đang suy nghĩ gì.
- Nhẫn tâm với nó để cho nó biết thế nào là đánh mất một người đáng trân trọng, cũng như cho con bé Nhược Hi một cơ hội chữa lành vết thương, chúng ta không làm gì sai cả, em đừng có tự trách bản thân mình, Nhược Hi con bé nó cũng biết được sự thật về sự ra đi của ba mẹ mình rồi, còn chuyện Thiên Ngạn tổn thương con bé, Hi Hi nhà chúng ta cũng đã không còn để trong lòng nữa, quan trọng bây giờ Thiên Ngạn nó đã biết sai của mình rồi, mình cũng nên cho nó biết sự thật thôi em à.
Ông bà Lục và tất cả mọi người đều giấu Lục Thiên Ngạn, kể cả bạn thân anh Ninh Mặc Hàn cũng đã biết nên mới ngăn cản anh hôm anh có ý định ra tay với Lý Thiên Hương và lão già béo, bọn họ biết một ngày nào đó Thiên Ngạn sẽ thật sự biết thế nào là day dứt cả một đời, nên lợi dụng sự việc Nhược Hi bị thương mà dàn lên vở kịch cô ấy đã mất.

Đúng thật là Nhược Hi hôm đó ý chí sống xót đã không còn tồn tại trong suy nghĩ của cô nên bác sĩ trong nước thật sự khó có thể cứu cô được, chỉ còn cách mang cô ra nước ngoài để điều trị, ngay trong đêm đó ông bà Lục cho người đưa cô qua đó trước, lo ổn thoả chuyện bên này ông bà sẽ bay qua cùng cô, khi mọi chuyện đã được Lục Thiên Ngạn làm sáng tỏ và cho ông bà Lục một đáp án thì cũng là lúc họ chuẩn bị bay qua với cô, qua bên đó ông bà thu xếp mọi chuyện xong xuôi từ việc xoá hết tin tức của cô để không bị lọt ra ngoài thì họ mới yên tâm.

Sau khi ông bà qua đó được hai tuần thì bác sĩ báo tin khiến ông bà hết sức vui mừng, cô đã tỉnh cuối cùng thì cô cũng có ý chí sống xót quay trở lại với ông bà, đợi khi cô bình phục hẳn thì ông bà mới kể cho cô nghe về sự ra đi của ba mẹ cô, để cô có thể mà an tâm, vì vốn dĩ ba mẹ cô trên trời chỉ muốn cô mỉm cười hạnh phúc chứ không phải ôm hận thù, thì ra là cô hiểu lầm Lục Thiên Ngạn đã hãi chết ba mẹ mình, nhưng anh bị cô đâm cũng đáng lắm vì tội dám làm tổn thương cô, cái tội không bảo vệ cho bảo bối nhỏ của cô, coi như bốn nhát dao đó kết thúc sự ân oán và tổn thương của cô vậy.

Nhược Hi bây giờ cô sống bên cạnh ba mẹ nuôi rất hạnh phúc, cô vẫn tiếp tục việc học của mình nhưng mà là ở London..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 49: 49: Hãy Cho Anh Cơ Hội Để Được Yêu Thương Và Che Chở Em Suốt Cuộc Đời


Đến chiều, một chiếc Bugatti chạy vào trong biệt thự London, lúc này ở sân vườn ông bà Lục đang ngồi uống trà thì cô bước xuống xe, vừa chạy vừa chào ông bà Lục.
- Ba mẹ, Hi Hi đã đi học về ạ.

- Về rồi đó à Hi Hi, nay đi học có gì vui không con.

Cô như một đứa trẻ lên ba vậy, hồn nhiên nở nụ cười khiến bao nhiêu muộn phiền của những người xung quanh có thế tan biến, thấy cô về bà mới hỏi han cô vẫn như những câu hỏi thường ngày nhưng nó là cả niềm vui của bà.
- Ba mẹ, hôm nay đi học vẫn có nhiều anh khoá trên tặng quà cho con lắm, con thực sự không có cầm hết được đâu huhuhu
Cô nũng nịu với ông bà Lục, đúng rồi con gái của họ xinh đẹp như thế này đàn ông trên đời này yêu thương nâng niu là đúng rồi, từ lúc cô đi học đến giờ rất nhiều người theo đuổi nhưng cô lại không chịu một ai cả.

Đột nhiên có một giọng nói mang bao theo bao sự ngẹn ngào, bất ngờ pha lần hạnh phúc gọi cô khiến cô không tin được vào tai mình.
- Hi Hi...
Cô quay lại, không biết phải đối diện với người này như nào, hồi trưa ba mẹ có gọi cho cô nói rằng nếu được hãy mở lòng cho bản thân một cơ hội, cũng như tha lỗi cho Thiên Ngạn, khiến cô suy nghĩ về câu nói của họ từ trưa đến giờ, không cần ba mẹ nói thì cô cũng đã tha thứ cho anh rồi, chỉ là cô không nói ra cho anh biết thôi, nhưng không ngờ anh lại có mặt ở đây.

Cô nhìn sang ba mẹ thì hai người nhìn cô rồi mỉm cười hạnh phúc cho cô, rồi họ nhìn qua Lục Thiên Ngạn rồi đi vào nhà để lại không gian cho cô và anh, anh khi nãy đang đứng nhìn vườn hoa xinh đẹp không biết ai chăm sóc này đang tính quay ra hỏi có phải mẹ anh không thì thấy cô đang vui vẻ chạy tới chỗ ba mẹ anh, anh dường như không thể tin vào mắt mình.

Anh chạy tới gần cô nhưng cô lại lùi lại giữ khoảng cách với anh.
- Nhược Hi...xin lỗi...anh xin lỗi...
...
- Anh biết mọi tổn thương mà mình đã gây ra cho em có chết anh cũng không thể nào bù đắp lại cho em được...
...
- Em...cho anh cơ hội để yêu thương và che chở em suốt đời này được không Hi Hi...anh sẽ dùng quãng đời còn lại của mình để chăm sóc bảo vệ em...
Lục Thiên Ngạn lúc này đột nhiên quỳ xuống để xin lỗi cô, nước mắt hạnh phúc của anh cũng từng giọt mà chảy xuống, không hiểu sao lồ ng ngực cô cứ như bị ai đó bóp chặt lại, khi thấy anh cô dường như không bình tĩnh nổi, nghe anh nói những điều đó khiến cô dường như bao nhiêu tủi thân được bộc lộ hết ra ngoài, lúc này nước mắt cô cũng chảy, cô khóc vì bao lâu nay anh đối xử với cô như vậy, bây giờ đến đây để xin lỗi cô là xong sao, anh sao lại quá đáng như vậy.

Thiên Ngạn thấy cô khóc thì trong lòng đau xót vô cùng, anh đứng dậy ôm chặt lấy cô vào lòng, anh sợ nếu buông ra cô sẽ bỏ anh đi mất tăm như trước đây vậy, anh bây giờ rất sợ mất cô.

Cô dùng tay của mình đấm loạn xa vào ngực anh, anh thấy cô kích động như vậy cũng mặc cho cô đánh mình, cô thà đánh anh mắng anh như vậy còn hơn là im lặng như vừa nãy.
- Lục Thiên Ngạn, tôi ghét anh...ghét anh...sao anh không coi như tôi chết rồi đi...anh còn đến tìm tôi làm gì chứ...anh phải thấy tôi khổ sở vì anh thì anh mới vừa lòng sao.

- Hi Hi xin lỗi em, em cứ đánh cứ mắng anh đi, thậm chí là đâm anh mấy nhát như trước kia em từng làm cũng được, anh đều chấp nhận hết...
Đột nhiên cô đẩy anh ra, gạt đi nước mắt còn đọng lại trên gương mặt mình.

- Không bao giờ tôi tha thứ cho anh, trừ khi anh chết.
Nói rồi cô chạy ra ngoài, Lục Thiên Ngạn chạy theo cô, lúc này cô một chiếc xe tải đang chạy nên thắng không kịp đã tông cô, cô tưởng rằng mình sẽ chết nhưng không sao cô không cảm nhận thấy gì, khi cô quay lại thì thấy Thiên Ngạn đã bị chiếc xe tông văng ra xa, máu trên đầu vì thế mà chảy ra.
- KHÔNGGG...THIÊN NGẠN...
Cô chạy lại gần anh, đỡ anh dựa vào lòng mình.
- Thiên Ngạn anh tỉnh lại đi, anh bị khờ sao, em nói anh chết anh cũng chết thật sao...Thiên Ngạn...
- Hi Hi...xin lỗi em...anh sẽ xuống đó gặp ba mẹ em và bảo bối nhỏ của chúng...ta...
- KHÔNGGGG
Cô và người dân xung quanh đó đã đưa anh vào bệnh viện, anh được đẩy vào phòng cấp cứu, còn cô và ba mẹ anh thì đứng ở ngoài, ai cũng lo lắng cho anh, đặc biệt là Nhược Hi, cô dường như ngã khuỵ xuống khi bác sĩ ra thông báo rằng anh không qua khỏi do mất máu và bị hư dạ dày vì uống rượu mà không ăn suốt một thời gian dài, vị bác sĩ kia cho cô vào gặp mặt anh lần cuối, con ông bà Lục thì đi theo vị bác sĩ đó.

Cô chạy thật nhanh vào phòng cấp cứu lúc này đầu anh đã được băng bó gọn gàng, trên người đắp miếng vải trắng.
- Thiện Ngạn anh tỉnh lại đi...anh tỉnh lại ngay cho em...không phải anh nói sẽ ở bên cạnh em suốt quãng đời con lại sao hả...tên khốn nhà anh, em chưa có tha thứ cho anh đâu...huhuhu...huhuhu...anh tỉnh lại cho em nghe thấy không hả...anh bị điếc sao...không tỉnh lại em sẽ cho thằng đàn ông khác lấy em...rồi sinh con cho hắn đó...anh dậy chưa...huhuhu...cô khóc lạc hết cả giọng nhưng anh vẫn không tỉnh lại...
Lục Thiên Ngạn lúc này nước mắt cũng chảy ra...Hi Hi cô giật mình...có phải anh nghe thấy những lời cô nói không...tại sao còn chưa chịu tỉnh...ông trời có phải nghe thấy lời khẩn nguyện của cô rồi không...
- Thiên Ngạn chỉ cần anh tỉnh lại, em sẽ tha thứ cho anh, cho anh cơ hội được chăm sóc cho em, không phải anh luôn muốn có con sao, được...được...chỉ cần anh tỉnh lại việc gì em cũng chấp nhận với anh hết Thiên Ngạn...huhuhu...
- Cảm ơn em Hi Hi bà xã của anh.
Thiên Ngạn từ nãy đến giờ chỉ dựng một vở kịch mà thôi, vết thương va chạm nên mới chảy máu có xíu mà hù được con mèo nhỏ nhà anh, còn việc anh bị đau dạ dày là lúc trước anh tự hành hạ bản thân mình nhưng đã chữa trị rồi, anh chỉ hù cho cô sợ thôi à, khi nãy ông bà Lục cũng được bác sĩ kể lại cho nghe rồi, chứ họ không tin thằng con trai này của họ mau đi như vậy, thôi thì hai ông bà về trước chờ đám trẻ mang tin vui về sau.
Lục Thiên Ngạn bất ngờ ngồi dậy ôm lấy cô, đáp xuống môi cô một nụ hôn sâu, nụ hôn này không phải thô bạo gì mà nó nhẹ nhàng chất chứa bao nhiêu sự nhung nhớ của anh dành cho cô, anh cứ hôn cứ hôn như vậy, nụ hôn càng ngày càng mãnh liệt khiến cho Nhược Hi dường như không thở được, cô vỗ vào vai anh nhưng anh nhẹ nhàng đem tay của cô đặt lên trên ngực mình rồi lại tiếp tục hôn cô, cứ thế nụ hôn kéo dài 20 phút.

Một thời gian xa cách chỉ được một nụ hôn sâu 20 phút thì chắc chắn anh sẽ không chịu rồi, anh bế cô lên ra xe rồi về nhà, vài ngày sau thì ông bà Lục cũng cùng với anh và cô về lại nước, họ lên kế hoạch và thời gian địa điểm làm đám cưới ngay sau đó, tất cả mọi thứ đều do một mình anh điểu khiển và chọn cho buổi hôn lễ này, Nhược Hi cô chỉ có ngồi xem gật đầu đồng ý thích hay không thích mà thôi..
 
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Chương 50: 50: Hạnh Phúc Viên Mãn


Đám cưới được tổ chức một cách linh đình và long trọng, dưới sự chúc phúc và vui mừng của tất cả mọi người, bao nhiêu nụ cười và nước mắt hạnh phúc đã được thể hiện ra trong đám cưới thế kỉ này của Lục Thiên Ngạn và Nhược Hi, dưới lời nói của cha xứ thì cả hai đã trao cho nhau một nụ hôn viên mãn của hôn nhân.
Đêm đó, cô đã chuẩn bị xong để lên giường nghỉ ngơi vì nguyên cả ngày nay cô rất mệt, mệt trong sự hạnh phúc, mệt trong sự viên mãn của hôn nhân này cũng đáng.

Nhưng nào dễ dàng đi ngủ với một con sói đói đang nhìn cô với ánh mắt thèm khát kia cơ chứ, cô đang tính chuồn ra ngoài chơi với mẹ một lát đợi khi nào anh ngủ rồi cô sẽ vào sau, nhưng chưa kịp chạy tới cửa đã bị anh bắt lại bế đè lên giường.
Nhược Hi nhìn anh, cô hít sâu một hơi.
- Anh thả em ra đi...
Cô chưa dứt lời thì anh đã chụp lấy gáy cô, rồi hôn lên môi cô, anh ngậm lấy bờ môi cô, đầu lưỡi phác họa viền môi ấy, hôn đến nỗi cả người cô mềm nhũn mới cạy mở hàm răng cô, bá đạo tiến vào thăm dò, đánh chiếm thành trì.

Hơi thở của anh phả vào cổ cô, thấp giọng tuyên bố từng chữ.
- Đêm nay em đừng hòng ngủ.
Lục Thiên Ngạn liền giữ chặt lấy eo không cho cô có cơ hội trở người, trên chiếc giường màu trắng là một mở hỗn độn, chân giường rung lắc kịch liệt, hai thân thể quấn lấy nhau không ngừng, mái tóc đen xõa rối bời, trên khắp cơ thể Nhược Hi không có nơi nào không có vết hôn màu tím đỏ, hai cơ thể va chạm không biết bao nhiêu lần, mỗ hội ướt đẫm làm ướt cả một khoảng giường, tiếng kêu r3n rỉ từ miệng nhỏ khiến cho người nghe phải thấy đỏ mặt.

- Um...!a...Ngạn anh chậm lại...một chút...em...
- Hửm...vợ làm sao...có phải sướng lắm không...bảo bối nói anh nghe đi...
- Dạ...sướng...a...ưm...a...
- Chết tiệt, sao lại khít chặt như vậy? Em khiến anh muốn phát điên lên được, thả lỏng ra chút nào.
Nhược Hi nắm chặt lấy drap giường r3n rỉ, cơ thể của cô thì cảm thấy cực kỳ thoải mái nhưng cô lại rơi nước mắt, tại chồng cô sinh lí cao quá mà, bị cô cho anh chay hơn một năm trời, giờ không cuồng dã mới lạ, phía dưới điên cuồng tàn bạo lui ra đâm sâu vào bên trong cô, tận hưởng kh0ái cảm bủa vây trong từng mạch máu, cơ thể nhỏ căng cứng thít chặt lấy của anh, nên anh bắn hết tinh hoa của mình vào trong cô, bàn tay to ôm lấy chiếc mông nhỏ, sung sướng đến phát tê dại.
Phạch phạch...
- A...chậm lại...chồng à...chậm lại giúp vợ đi...a...a...
- Vợ...em chỉ cần nằm hưởng thụ thôi...mọi chuyện để chồng...
- Nhưng mà...hơn bốn tiếng rồi...anh rút ra đâm vào không biết bao nhiêu lần...aaaaa...Thiên Ngạn...chậm lại đi anh...
Anh dã một hồi rồi cũng bắn vào bên trong cô, khiến cô l3n đỉnh mà run cả người...anh ôm cô th ở dốc, thật không ngờ vợ anh lại đê mê đến vậy, làm cô ấy ngất đi không biết bao nhiêu lần nhưng vì cô ấy quá tuyệt vời anh lại càng không kiềm chế được mình.
- Thiên Ngạn, anh là động vật sống bằng nửa th@n dưới sao.
- Chỉ với mỗi mình em.
- Khoan đã, anh mới dừng lại chưa được 5 phút lại muốn nữa rồi sao...em em không chịu nổi đâu...anh làm lâu lắm...
- Ngoan bảo bối...anh sẽ làm chậm lại và nhẹ lại...một lần nữa thôi bảo bối.
- Nãy giờ anh nói câu này nhiều lần lắm rồi đó, mà có ngừng đâu.
Anh lại đè cô xuống mà hôn môi ngấu nghiến, bàn tay to lớn ôm trọn lấy thân thể mềm mại, chết tiệt, cơ thể của em vậy mà lại quyễn rũ đến mức khiến anh chẳng thể buông ra.

Nhược Hi cảm thấy cực kỳ thoải mái, không hiểu sao cô còn muốn nhiều hơn, đôi mắt cô ươn ướt nhỏ giọng cầu xin anh
- Chồng...anh mau cho vào đi...em không chịu nổi...!ưm...
- Muốn đến thế rồi ư, đúng là một con mèo nhỏ hư hỏng.
- Um...!um...

- Vậy thì anh đây sẽ thỏa mãn em hết đêm nay...vợ à...
Cơ bắp cường tráng, cơ ngực săn chắc, dưới ánh đèn mờ càng làm tăng thêm vẻ bá đạo, tuấn tú đến hút hồn của anh, những giọt mồ hôi chảy dọc từ hai bên sống lưng rơi xuống chiếc giường rộng lớn, bàn tay hắn nắm chặt lấy eo cô, nhẹ nhàng mà hôn lên khắp làn da thịt trắng mềm, Nhược Hi cảm thấy thoải mái sung sướng mà r3n rỉ câu dẫn anh.
- Thoải mái quá...em muốn thêm nữa...nhưng mà chậm lại...aaa...
Anh lên cao trào rồi buông cô ra, anh đưa tay ôm lấy một bên bầu ng ực cô bóp mạnh, x0a nắn, tay anh luồn xuống lưng của cô bế lên chuyển động tác, tà ác mà cầm lấy tay cô chạm vào vật n@m tính sớm lại vểnh cao, trầm giọng nói.
- Cầm lấy đi vợ vuốt v e nó, cho nó vào bên trong em, khẩu súng này em biết cách bắn rồi mà đúng không?
- Ưm...tha cho em đi.
Nhược Hi muốn chạy trốn, anh dễ gì chịu buông tha, bờ môi căng mọng lập tức bị đôi môi nóng bỏng của anh phủ lên, anh hôn cô đến miệt mài và say đắm, đến khi trong miệng của cô tràn ngập đầy hơi thở nam tính của anh, chi3c lưỡi ẩm ướt luồn vào, bắt trọn lấy hơi thở cô, hòa trộn cuồng nhiệt, lưu luyến đến phiêu lãng.
- Ưm...chậm...chậm một chút...
Nghe Hi Hi nỉ non, Lục Thiên Ngạn không những không chậm lại mà ngược lại còn giữ chặt lấy eo cô, bên dưới hung mãnh đẩy hông ra vào.

Anh li3m nhẹ lên vành tai non mềm của cô, khẽ cười.
- Anh có làm gì đâu, em xem là em tự lắc hông kia mà.
- Á...không...chồng, em sắp...
- Em sắp làm sao? Nói anh nghe xem thử đi.
Biểu cảm yêu kiều này của cô càng làm cho anh thích thú, nhịp điệu mỗi lúc một tăng thêm và gấp gáp hơn.

Nơi giao thoa giữa hai người chặt khít gắt gao mà ra vào theo sự điều khiển của anh.

Cơ thể cô chịu k1ch thích, cong người thở hổn hển, ngợm lấy bả vai của anh mà cắn mạnh.
- Em không biết...bên dưới khó chịu quá...aaa...phạch phạch...chậm lại chồng...aaa
Hành hạ cô đến gần sáng lúc này anh mới tha cho cô, bế cô vào lau người cho cô và anh rồi bế cô ra giường, hai người lúc này chỉ đắp trên mình một chiếc chăn mỏng, quần áo thì không mặc Thiên Ngạn kêu đi ngủ thì không cần mặc nó rất vướng víu, cô thấy anh sao vô sỉ vậy chứ, anh đặt lên môi cô một nụ hôn.
- Hi Hi...anh yêu em...cả đời này em là của anh...cả kiếp sau và mãi mãi.
- Em cũng yêu anh, Thiên Ngạn.
Hai người cứ thế mà chìm vào giấc ngủ, ôm lấy nhau trong sự hạnh phúc, đã là của nhau thì dù có chuyện gì đi nữa cũng sẽ về bên nhau.
...******** END ********....
 
Back
Top Dưới